Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, December 31, 2012

Sáng mai gặp nhau tính tiếp!!! Chuyện "Fiscal Cliff"

Talks stall as fiscal cliff looms


Two days of last-gasp talks produced no deal Sunday between US political leaders struggling to avert a fiscal calamity due to hit the American and world economy within hours.
Party leaders in the US Senate groped for a compromise to head-off a punishing package of spending cuts and tax hikes that is due come into force on January 1 and which could roil global markets and plunge the US into recession.
Senate Republican minority leader Mitch McConnell warned that, despite through-the-night talks, negotiators were still a long way from success, as they raced against the ebbing 2012 calendar in search of a compromise.
McConnell told AFP he received no response to a "good faith offer" to Senate Democrats and had spoken twice by telephone with his old friend and sparring partner Vice President Joe Biden in the hope of breaking the stalemate.

$A lower as fiscal cliff looms
Senate Democratic Majority Leader Harry Reid agreed that talks were at a standstill, and warned that Americans could ring in the New Year with no deal to avert a budget disaster known as the "fiscal cliff."
"There is still significant distance between the two sides, but negotiations continue," Reid told the Senate, after huddling for nearly two hours with his Democratic caucus on one of the latest December Senate workdays in 50 years.
"There is still time left to reach an agreement, and we intend to continue negotiations," he said, as he ordered the Senate back into session at 11:00am (1600 GMT) Monday, New Year's eve and the last day before the deadline.
Reid said Democrats were unwilling to brook talk of social security cuts.
"This morning, we have been trying to come up with some counteroffer to my friend's proposal," Reid told the Senate. "We have been unable to do that."
The already tense mood on Capitol Hill had soured during Sunday's confusing hours, when some lawmakers tossed out varying versions of what may or may not be in Democratic and Republican offers.
"I'm incredibly disappointed we cannot seem to find common ground. I think we're going over the cliff," Republican Senator Lindsey Graham said on Twitter.
Moderate Democrat Clair McCaskill was also pessimistic.
"This is definitely not a kumbaya moment," she said.
Earlier, President Barack Obama accused Republicans of causing the mess, saying they had refused to move on what he said were genuine offers of compromise from his Democrats.
"Now the pressure's on Congress to produce," Obama said, in an interview with NBC's "Meet the Press" that was recorded on Saturday, a day after he expressed modest optimism that a deal could be reached.

Here's why there's still a 2-1 chance of a fiscal cliff deal before the deadline
Obama said it had been "very hard" for top Republican leaders to accept that "taxes on the wealthiest Americans should go up a little bit, as part of an overall deficit reduction package."
But Republicans were irked by Obama's tone.
"I don't know if this is the president saying $250 (thousand) or 'Go to hell'," Graham told reporters, referring to Obama's insistence that taxes rise on households income greater than a quarter million dollars per year.

Somewhere over the 'Cliff' ... Skies are blue
The Senate's number two Democrat, Dick Durbin, said Republicans want the tax threshold be raised to $550,000 per household and that Democrats might counter with $450,000, considerably higher than the president's $250,000.
But Reid warned: "We're still left with a proposal they've given us that protects the wealthy and not the middle class. I'm not going to agree to that"
If no deal is reached, a package of tax cuts for all Americans that was first passed by then-president George W. Bush will expire on January 1.
All American workers will see their own paycheck hit and the broader economy will suffer from massive automatic spending cuts across the government.
Experts expect the US economy to slide into recession if the standoff is prolonged, in a scenario that could cause turmoil in stock markets and hit prospects for global growth in 2013.
The president won re-election partly on a platform of raising taxes on the rich, but Republicans who run the House of Representatives oppose tax hikes as a point of principle and claim Obama is addicted to runaway spending.
Any deal must pass the Senate, before going to the House, where such is the power of the conservative bloc of the Republican Party, it is unclear whether any solution backed by Obama can win majority support.
If leaders fail to find agreement, Obama has demanded a vote on his fallback plan that would preserve lower tax rates for families on less than $250,000 a year and extend unemployment insurance for two million people.
Republicans admitted such an option could emerge on Monday.
http://au.finance.yahoo.com/news/talks-stall-fiscal-cliff-looms-102325209.html




Sáng mai gặp nhau tính tiếp!!!
Chuyện "Fiscal Cliff"


Nguyễn Văn Khanh

“Tôi không hài lòng với lối làm việc hiện giờ.
Tôi âu lo vì dường như họ không thấy vấn đề cấp bách.
Tất cả mọi người đều biết không còn thì giờ nữa,” ông Chủ Tịch Khối Thiểu Số Mitch McConnell bực dọc nói với báo chí.
Cả tối hôm trước, ông cùng với một số vị thượng nghị sĩ Cộng Hòa ngồi làm việc cả đêm để đưa bản đề nghị cho phía Dân Chủ, đến trưa ngày Chủ Nhật vẫn chưa nhận được câu trả lời từ văn phòng ông Chủ Tịch Khối Ða Số Harry Reid trả lời.


Thượng Nghị Sĩ Mitch McConnell (Cộng Hòa-Kentucky), chủ tịch khối thiểu số Thượng Viện, rời phòng họp ở Quốc Hội hôm Chủ Nhật. (Hình: MOLLY RILEY/AFP/Getty Images)

Vẫn với giọng đầy bực bội, ông McConnell nói thêm: “Ðây không phải là lúc chơi trò chính trị” (nguyên văn: “political gamesmanship).
Ý ông muốn bảo cánh Dân Chủ vẫn không thật tâm muốn cùng với phía Cộng Hòa giải quyết chuyện cần phải giải quyết trong lúc chỉ còn không đầy 36 tiếng đồng hồ nữa quốc gia có thể sẽ gặp rất nhiều khó khăn. “Trở ngại vẫn nằm ở chỗ (bên kia) không sẵn sàng để thương thảo, thành ra cuối cùng vẫn bị bế tắc,” ông cho biết thêm đã nói chuyện với Phó Tổng Thống Joseph Biden để nhờ can thiệp “nhưng vẫn chẳng đi đến đâu cả”.

“Bế tắc” cũng là chữ được ông Chủ Tịch Khối Ða Số Harry Reid sử dụng trong cuộc họp báo ngay sau khi ông và các vị thượng nghị sĩ Dân Chủ gặp nhau. “Tôi muốn mọi người hiểu là tôi sẵn sàng để giải quyết chuyện cần thiết phải giải quyết, nhưng tôi cần phải có người làm việc chung chứ một mình không thể làm được.”
Ông McConnell nói chuyện với Phó Tổng Thống Biden, còn ông Reid “nhiều lần nói chuyện trực tiếp với tổng thống, và ngay lúc này, chúng tôi không thể chấp thuận ý kiến bên Cộng Hòa đưa ra”. Trong vai trò của người đang điều khiển Thượng Viện, ông Reid thông báo “sẽ nhóm họp trở lại vào lúc 11 giờ sáng Thứ Hai,” 31 Tháng Mười Hai.

Ðiều đó có nghĩa là vẫn bế tắc, bên Dân Chủ cần thêm thì giờ để cứu xét đề nghị của cánh Cộng Hòa. Phải đợi thêm một ngày nữa mới biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Khó khăn nằm ở chỗ nào? Tin từ văn phòng ông Dân Chủ Reid cho hay ít nhất có hai điều “chưa thể giải quyết được”. Ðiểm đầu tiên là phía Cộng Hòa “chỉ đồng ý đánh thêm thuế của những người có mức thu nhập từ $1 triệu/năm trở lên, điểm thứ nhì là giảm bớt mức tăng tiền trợ cấp hàng tháng cho những người đang hưởng trợ cấp Social Security”.
Về điểm này, đích thân ông Reid ra trước diễn đàn Thượng Viện nói các vị thượng nghị sĩ Dân Chủ tán đồng ý kiến mọi người đều phải đóng góp để chính phủ có thể cân bằng ngân sách, nhưng “không thể chấp nhận bắt người già và người tàn phế phải lãnh trách nhiệm trong khi vẫn dành quá nhiều quyền lợi cho người giàu có”.

Bên văn phòng ông Cộng Hòa McConnell lại giải thích khác, cho biết “bên Dân Chủ vẫn giữ nguyên con số $250,000 là mức thu nhập tiêu chuẩn để tăng thuế, không nói gì đến con số thu nhập $400,000/năm mà Tổng Thống Obama đã nói sẽ đồng ý”.
Về chuyện giảm mức tăng trợ cấp xã hội, nhân viên văn phòng ông McConnell giải thích hiện giờ chính phủ liên bang “tăng cao hơn chỉ số lạm phát (CPI), chúng tôi đồng ý tăng nhưng phải đúng với mức lạm phát hàng năm chứ không tăng cao hơn được”.
Văn phòng ông McConnell cũng “khó chịu” về chuyện bên Dân Chủ không nói sự thật, kể lại trong những cuộc điều đình “phía Dân Chủ bảo với chúng tôi là họ đồng ý giảm mức tăng hàng năm cho những người đang hưởng trợ cấp Social Security, nhưng với điều kiện Quốc Hội phải cho tổng thống toàn quyền tăng số tiền vay để chi tiêu”.

Khoảng 4 giờ 30 chiều Chủ Nhật, bên Cộng Hòa thay đổi ý kiến, đồng ý không giảm mức tăng tiền trợ cấp Social Security. Hai thượng nghị sĩ John McCain và Susan Collins cho biết tất cả các thượng nghị sĩ Cộng Hòa “đồng ý không nói tới chỉ số lạm phát CPI, cũng không nói tới chuyện cắt giảm mức tăng trợ cấp xã hội, để dồn mọi chú tâm vào cuộc thương thuyết liên quan đến mức thuế những người giàu có phải trả hàng năm.”

Quyết định của phía Cộng Hòa được một số nhà quan sát chính trị ở thủ đô Washington xem là một “bước ngoặc” nhỏ nhưng cũng đáng kể, giúp hai bên “xích lại gần với nhau hơn,” theo nhận xét của ông Wayne Thomas, tờ The Washington Times.
Ông Thomas nghĩ rằng “hai bên Cộng Hòa lẫn Dân Chủ sẽ dễ nói chuyện với nhau hơn, dù điều đó không có nghĩa là họ sẽ đạt được thỏa thuận vào sáng Thứ Hai khi Thượng Viện nhóm họp trở lại” lúc 11 giờ sáng.

Hai điểm đáng chú ý: Thứ nhất, văn phòng ông Harry Reid và văn phòng ông Mitch McConnell sẽ mở cửa làm việc thâu đêm, chứng tỏ hai bên vẫn tiếp tục cuộc thương thuyết. Thứ nhì, Phó Tổng Thống Joseph Biden đã cắt ngắn thời gian nghỉ Tết Dương lịch, từ Delaware về lại Tòa Bạch Ốc lúc 6 giờ chiều ngày Chủ Nhật.
Tin này được chú ý tới vì ông phó tổng thống Dân Chủ và ông chủ tịch Khối Thiểu Số Cộng Hòa là bạn bè thân thiết với nhau.

Nhưng người dân Hoa Kỳ vẫn phải đợi đến sáng Thứ Hai mới có thể biết liệu sang năm mới 2013 có phải đóng thêm thuế lợi tức hay không.


KHÔNG “ĐỐI THOẠI“& NÓI NHÂN QUYỀN VỚI CSVN, VÌ CHÚNG LÀ KẺCƯỚP ĐÊ HÈN ĐÃ MẤT LÝ TRÍ

KHÔNG “ĐỐI THOẠI“&  NÓI NHÂN QUYỀN VỚI CSVN,  VÌ CHÚNG LÀ KẺCƯỚP ĐÊ HÈN  ĐÃ MẤT LÝ TRÍ
 
 
KHÔNG “ĐỐI THOẠI“&

NÓI NHÂN QUYỀN VỚI CSVN,

VÌ CHÚNG LÀ KẺ CƯỚP ĐÊ HÈN

ĐÃ MẤT LÝ TRÍ

 

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 31.12.2012


 

         Khi con chó đói ngậm được cục xương,  nó tìm chỗ xa lánh vì sợ mất cục xương, mắt liếc nhìn tứ phía xem có chó khác thấy nó ngậm cục xương hay không. Nếu có chó khác đến gần định hớp cục xương, thì nó gầm gừ và cắn, dù đó là mẹ của nó. CSVN cả lũ lúc này giống như đàn chó đói, mỗi con do THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ, dành cho mình được cục xương béo bở. Chúng nghi kỵ mọi người có thể nhìn thấy chúng ngậm cục xương và sẵn sàng cắn bằng Điều 88 cho vào tù. Đó là ĐỘC TÀI CSVN ngày hôm nay nhằm bảo vệ tài sản đã cướp giật được.

         Trên đây là tóm gọn mà chúng tôi sẽ khai triển trong bài viết hôm nay.

Những Phong trào đấu tranh cho Nhân quyền nhằm cái quyền đầu tiên là TỰ DO cá nhân, nghĩa là chống lại ĐỘC TÀI. Gần suốt Thế kỷ 20 và sang Thế kỷ 21 này, người dân của những nước gọi là Cộng sản phải sống dưới ĐỘC TÀI của nhóm người cai trị.

Những hô hào đấu tranh cho Nhân quyền, dù được hỗ trợ bằng ngoại giao của những Chính quyền nước ngoài, để đạt tối thiểu quyền TỰ DO cá nhân liệu có thể thắng tình trạng ĐỘC TÀI đang được đảng CSTQ và đảng CSVN chủ trương hay không ? Một số nhà tranh đấu đưa ra biến cố Cộng sản Nga và các nước Cộng sản Đông Âu đã từ bỏ ý thức hệ Cộng sản để hy vọng thắng ĐỘC TÀI hiện hành tại Trung quốc và Việt Nam.

Việc Nga và các nước Đông Âu từ bỏ Cộng sản khắc vời Trung quốc và Việt Nam hiện nay bởi lẽ cái ĐỘC TÀI ở Nga và Đông Âu thời ấy khác với cái ĐỘC TÀI ở Trung quốc và Việt Nam hiện nay. ĐỘC TÀI của Nga và của Đông Âu là độc tài áp đặt một Ý thứ hệ trong khi ấy ĐỘC TÀI ở Trung quốc và ở Việt Nam hiện nay là độc tài bảo vệ tài sản đã cướp giật được ngập họng. Con chó đang ngậm cục xương rồi, thì khó lòng cướp lại cục xương nó đang ngậm.

Vì vậy nếu đấu tranh bằng đòi hỏi Nhân quyền bằng lý luận bất bạo động hay ngoại giao, thì phải biết rõ rằng ĐỘC TÀI Cộng sản ngày nay khác ĐỘC TÀI Cộng sản thời sụp đổ Nga và Đông Âu.

Chúng tôi xin bàn tới hai điểm chính sau đây:

=>     Phân biệt ĐỘC TÀI Cộng sản qua những giai đoạn tứ 1917 đến nay

=>     Khó thắng ĐỘC TÀI Cộng sản hiện nay bằng bằng lý luận Nhân quyền hay “đối thoại“

 

Phân biệt ĐỘC TÀI Cộng sản

qua những giai đoạn tứ 1917 đến nay

 

Chúng tôi nghĩ rằng rất hiếm có thứ ĐỘC TÀI chỉ vì độc tài, nghĩa là độc tài như một vui thú cá nhân. Có lẽ chỉ có con người điên loạn mới chủ trương ĐỘC TÀI vì độc tài. Nói như vậy có nghĩa là ĐỘC TÀI có những lý do của nó. Từ Cách Mạng Cộng sản 1917 cho đến này, ĐỘC TÀI Cộng sản có những lý do chuyển biến theo từng giai đoạn:

*        Giai đoạn ĐỘC TÀI để áp đặt lên Xã hội một Ý thức hệ Chính trị

*        Giai đoạn ĐỘC TÀI để cố thủ giữ quyền hành cho đảng

*        Giai đoạn ĐỘC TÀI để cướp giật lợi lộc vật chất cho cá nhân

*        Giai đoạn ĐỘC TÀI để chạy tội ăn cướp và sợ mất đi những gì đã ăn cướp được

 

Giai đoạn ĐỘC TÀI

để áp đặt lên Xã hội một Ý thức hệ Chính trị

 

Từ Cách Mạng của Lénine 1917 cho đến quyết định của Gorbatchev từ bỏ Ý thức hệ Cộng sản vào thập niên 90, việc ĐỘC TÀI mang một ý nghĩa phục vụ cho áp đặt một Ý thức hệ nhằm đi tới  “Thiên đàng trần thế“ cho Xã hội. Suốt những chục năm trường, Thế giới Cộng sản khép kín bằng những hàng rào tre, rào sắt, bằng bức tường Bá Linh… để đảng Cộng sản áp đặt một thể chế Chính trị, thực hiện một “Thiên đàng trần thế“. Nhưng vào thập niên 90, các đảng Cộng sản Nga và các nước Đông Âu thấy rõ rằng “Thiên đàng trần thế“ chỉ là ảo mộng không thể thực hiện. Dân chúng và các đảng Cộng sản Nga và Đông Aâu đã trở về thực tế và từ bỏ ảo mộng.

 

Giai đoạn ĐỘC TÀI

để cố thủ giữ quyền hành cho đảng

 

Trong khi các đảng Cộng sản Nga và Đông Aâu cùng Dân dẹp đi ảo mộng, thì đảng Cộng sản Trung quốc và đảng Cộng sản Việt Nam, dù cũng ý thức “Thiên đàng trần thế“ chỉ là ảo mộng, nhưng đã quá tham lam về quyền hành cho riêng đảng. Hai đảng này không còn nghĩ đến Xã hội nữa mà chỉ cố thủ giữ lấy quyền cai trị cho riêng đảng. Đây là giai đoạn sử dụng ĐỘC TÀI để phục vụ cho quyền hành của đảng. Độc tài mang động lực ích kỷ phục vụ cho quyền hành của riêng đảng. ĐỘC TÀI thời Lénine, Staline… mang ý nghĩa cao hơn, đó là nhằm Xã hội mà độc tài, trong khi đó ĐỘC TÀI tại Trung quốc và Việt Nam không còn mang ý nghĩa phục vụ Xã hội mà chỉ vì ích kỷ phục vụ cho quyền hành của đảng.

 

Giai đoạn ĐỘC TÀI

để cướp giật lợi lộc vật chất cho cá nhân

 

Bí lối về Kinh tế, Dân chúng đói ăn, nên hai đảng Cộng sản Trung quốc và Việt Nam  buộc lòng phải mở cửa để kiếm cơm từ Thế giới Tự do. Quyền hành mà hai đảng cố thủ giữ lấy trên đây trở thành một phương tiện để những cá nhân đảng viên cướp giật Lợi lộc vật chất cho riêng mỗi người, bất chấp đau khổ của Xã hội và ngay cả bất chấp mang tai tiến cho đảng. Tham nhũng, Lãng phí lan tràn mà Hội nghị Trung ương 6 CSVN và Đại Hội 18 của đảng CSTQ buộc lòng phải thú nhận để Dân chúng thấy những thối nát của đảng. Từ giai đoạn phục vụ Ý thức hệ cho Xã hội, đến giai đoạn cố thủ giữ quyền hành cho riêng đảng bất chấp Xã hội, ĐỘC TÀI ở giai đoạn thứ ba này chỉ nhằm phục vụ cho việc cướp bóc của chung thành của riêng cho từng cá nhân đảng viên.

 

Giai đoạn ĐỘC TÀI

để chạy tội ăn cướp và sợ mất đi những gì đã ăn cướp được

 

Khi mỗi cá nhân đảng viên, nhất là lãnh đạo cao cấp, đã cướp giật bẩn thỉu ngập họng rồi, thì tự họ nẩy sinh một mặc cảm tội lỗi. Những người mang mặc cảm tội lỗi thì sợ sệt đủ điều: sợ Xã hội trừng phạt mình, sợ chính những đảng viên khác tố cáo mình và sợ nhất là sợ mất đi những gì đã cướp giật được. Trong Thánh Kinh của dân Do thái, cái sợ của Cain sau khi đã giết em mình là Abel, là cái sợ theo mình ở bất cứ nơi nào. Đó là cái sợ từ mặc cảm tội lỗi. Hội nghị Trung ương 6 CSVN không lấy được quyết định gì mà Xã hội đòi hỏi  bởi lẽ chính những cá nhân đến họp mang mặc cảm tội lỗi giống nhau và không dám quyết định trừng phạt người khác. ĐỘC TÀI của CSVN trong giai đoạn này chỉ là cái phản ứng của những con người mang mặc cảm tội lỗi và lo sợ mất những gì đã cướp giật được. Bài giảng thuyết mới đây của Trần Đăng Thanh , khi nói về Sổ hữu, cho thấy mối lo sợ mất đi những lợi lộc vật chất của mỗi đảng viên. ĐỘC TÀI trong giai đoạn này của CSVN  là phản ứng của những kẻ tội lỗi sợ sệt.  Họ kết án, bỏ tù bất cứ ai mà họ nghĩ rằng có thể khui ra những bẩn thỉu của họ và làm cho họ mất đi những gì đã cướp giật được. Đây là thứ ĐỘC TÀI đốn mạt nhất của một kẻ tội lỗi không còn biết đâu là phải trái lúc đưa ra những biện pháp ĐỘC TÀI.

 

Khó thắng ĐỘC TÀI Cộng sản hiện nay

bằng bằn lý luận Nhân quyền hay “đối thoại“

 

Xin nhắc lại hình ảnh những con chó đói, khi chúng đã ngậm cục xương rồi, thì khó lòng giật lại cục xương mà chúng ngậm.

Nhìn những cuộc lật đổ ĐỘC TÀI như HUSSEIN, BEN ALI, MOUBARAK, KHADAFFI, với những khó khăn đưa đến đổ máu. Đây là những nhà Độc tài đã vơ vét tài sản quốc gia cho mình và cho gia đình đến ngập họng. Những nhà độc tài này biết tình trạng phải đi đến nguy hiểm ngay cho tính mạng của mình, nhưng đã liều chết để bảo vệ tài sản đã cướp giật được và cuối cùng họ đã chết thực sự vì tiếc của cải đã cướp giật được.

Nói như vậy để chúng ta ý thức rằng cuộc đấu tranh đòi Nhân quyền để có được TỰ DO hiện nay là cuộc đấu tranh chống lại thứ ĐỘC TÀI của cả một tập đoàn (đảng) không còn lý tri suy xét phải trái, mà chỉ còn đê hèn cố thủ liều chết để bảo vệ tài sản vật chất đã cướp giật được.

 

Sự sụp đổ Cộng sản Nga và các nước Đông Âu

 

Một số người không ngờ sự sụp đổ này đã diễn ra bất ngờ và mau chóng. Thực ra ĐỘC TÀI thời ấy là thứ độc tài mang ảnh hưởng triết học. Những Triết gia thường độc tài và luôn luôn lý luận để đánh bại những lý thuyết đi trước và tìm mọi lý luận để độc tôn lý thuyết của mình.

Lénine, nhà chính trị, làm Cách Mạng 1917 theo một ý thức hệ Xã hội phát xuất từ những Triết gia. ĐỘC TÀI của Lénine và Staline… là để áp đặt một khuôn mẫu quyền hành cai trị và một tổ chức xã hội mà họ tin tưởng sẽ đưa đến một “Thiên đàng trần thế“. Vào những năm 90, chính những đảng viên Cộng sản thấy rằng “Thiên đàng trần thế“ như một ảo mộng không bao giờ có được. Việc từ bỏ Cộng sản tại Nga và tại Đông Âu chỉ là việc dân chúng và soa đông chính những đảng viên Cộng sản thấy rằng mình phải ra khỏi ảo mộng để trở về với thực tế mà điển hình là dạ dầy của họ rỗng tuếch.

Sự sụp đổ của Nga và Đông Âu xẩy ra bất ngờ và mau chống vì cái nhận thức phải từ bỏ ảo mộng Cộng sản đã chín mùi. Từ bỏ ĐỘC TÀI cho Ý thức hệ ở bình diện lý luận triết học dễ dàng hơn là từ bỏ ĐỘC TÀI vì  con người trở thành đê hèn mù quáng không còn lý luận,  dám chết theo với tài sản đã cướp giật được một cách bất chính.

 

Khó khăn sụp đổ ĐỘC TÀI đê hèn CSVN hiện nay

 

Ngày nay, khi tháo gỡ ĐỘC TÀI, khi đối thoại hòa giải hòa hợp với ảo tưởng làm giảm ĐỘC TÀI, khi nhân danh Nhân quyền để chống ĐỘC TÀI, phải biết rõ cái ĐỘC TÀI hiện nay của CSVN là phản ứng điên loạn của một kẻ mang mặc cảm tội lỗi và sợ sệt mất đi những gì đã cướp giật được.

         Ở cái thời từ bỏ ĐỘC TÀI tại Nga và Đông Âu, dân đứng lên, không cần phải bạo động, mà chỉ cầnlàm Cách Mạng xanh hay Cách Mạng nhung, dân đã có hậu thuẫn tâm lý của cả quân đội, công an, thậm chí của một số đông đảng viên đảng Cộng sản vì chính họ đã vỡ mộng “Thiên đàng traan thế“ được hứa hẹn để họ phải thi hành ĐỘC TÀI áp đặt Ý thức hệ. Nhưng với ĐỘC TÀI hiện nay tại Việt Nam và tại Trung quốc, dân chúng không thể chỉ dùng lý luận, khiếu nại, bất bạo động, Cách Mạng xanh hay nhung… mà đòi được Nhân quyền, có được TỰ DO bở vì cái ĐỘC TÀI ngày nay là của những kẻ đê hèn, táng tận lương tâm, ăn cướp tài sản quốc gia, thậm chí nhà đất của những dân nghèo. Họ không còn ĐỘC TÀI vì Ý thức hệ nữa, mà ĐỘC TÀI vì bảo vệ những gì đã cướp giật được. Họ tìm cách bắt giữ và bỏ tù tất cả những ai muốn moi móc ra cho quần chúng biết sự bẩn thỉu gian lận của họ. Thậm chí họ sẵn sàng sử dụng sức mạnh công an, quân đội để tàn sát những ai đòi Công lý, Nhân quyền, TỰ DO chống lại ĐỘC TÀI chỉ vì họ sợ mất đi những tài sản đã cướp giật được.

         Chúng tôi có hai xác tin rằng:

=>     Chỉ đấu tranh cho Nhân quyền bằng lý luận, bằng ngoại giao, bằng bất bạo động, chúng ta khó lòng thắng ĐỘC TÀI Cộng sản ngày nay vì họ đã mất lý luận mà trở thành đê hèn bảo vệ những gì đã cướp giật được giống như chó đói đang ngậm cục xương. Còn “đối thoại“, “hòa hợp hòa giải“ với những kẻ đê hèn, chỉ còn biết mù quáng bảo vệ những gì đã cướp giật được, đó chỉ là công việc thiêu thân trước những kẻ không còn lý luận nữa.

=>     Chỉ còn một con đường duy nhất: Dân chúng NỔI DẬY để cứu lấy chính cuộc sống của mình  bằng chôn vùi đảng cướp CSVN, những kẻ đã cướp giật tài sản quốc gia và nhà đất của dân nghèo để làm tài sản riêng. Đảng cướp này nay trở thành đê hèn, dùng đủ mọi biện pháp ĐỘC TÀI để chận họng những ai muốn phanh phui ra tài sản cướp giật của họ. Quần chúng NỘI DẬY phải cho những tên cướp này thấy SỨC MẠNH của mình, nếu không chúng sẽ liều chết để bảo vệ tài sản cướp giật của chúng.

 

Kết luận

 

         Đại tá Giáo sư Trần Đăng Thanh đã ngu xuẩn tiết lộ bí mật cái ĐỘC TÀI đê hèn của CSVN:

*       Kiên tri giữ đảng CSVN và Cơ chế hiện hành vì lý do sợ mất Sổ hữu (cục xương) mà đảng viên (đàn chó) đang ngậm;

*       Nịnh Trung quốc, dù phải bán lãnh thổ lãnh hải, cốt ý để Trung quốc che chở cho sự tồn tại của đảng và Cơ chế.

         Tất cả chỉ vì muốn ngậm chắt lấy cục xương, mặc cho đất nước tan tành và dân tộc đau khổ !

 

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 31.12.2012

 

Trung Quốc hụt hơi trong cuộc đua đầu tư quốc phòng với Mỹ


 

Trung Quốc hụt hơi trong cuộc đua đầu tư quốc phòng với Mỹ

 

Tỉ lệ ngân sách quốc phòng trên GDP của Mỹ và Trung Quốc lần lượt là 4,14% và gần 2%. Với tiềm lực kinh tế chỉ bằng nửa Mỹ (GDP năm 2011 của Mỹ là trên 15.000 tỉ USD, còn Trung Quốc là hơn 7.000 tỉ), liệu Trung Quốc có thể chạy đua với Mỹ trong bao lâu?

Trung Quốc hụt hơi trong cuộc đua đầu tư quốc phòng với Mỹ

Mỹ sẽ tiếp tục trang bị thêm các máy bay vận tải cánh quạt V-22 Osprey.

 

Vừa qua, cả Thượng viện và Hạ viện Mỹ đều nhất trí với dự toán ngân sách quốc phòng năm 2013 của Bộ Quốc phòng Mỹ, phê chuẩn ngân sách quốc phòng năm 2013 là 631 tỉ USD, trong đó 552,2 tỉ USD sẽ dành cho các hạng mục dự án cơ bản của quân đội Mỹ, còn lại 88,5 tỉ USD được sử dụng để duy trì các hoạt động tác chiến trên toàn cầu.

Ngân sách quốc phòng vừa được lưỡng viện Mỹ phê chuẩn cao hơn dự toán ngân sách mà chính phủ của ông Obama đưa ra đầu năm nay 1,7 tỉ USD, sự phê chuẩn có tính pháp lý của lưỡng viện sẽ được đệ trình lên tổng Thống Obama ký duyệt vào tuần tới.

Trong dự toán ngân sách này, điều đầu tiên là chấm dứt đầu tư vào kế hoạch xây dựng hệ thống phòng thủ tên lửa ở bờ biển phía đông nước Mỹ do Đảng Cộng hòa khởi xướng, chấp thuận một số hợp đồng mua sắm trang bị mới trong nhiều năm, bao gồm: Máy bay trực thăng CH-47 của lục quân Mỹ, tàu khu trục DDG-51 và máy bay vận tải cánh quạt V-22 Osprey của hải quân.

Ngoài ra, Thượng viện và Hạ viện Mỹ cũng giới hạn số lượng nhân viên tình báo và gián điệp quân sự Mỹ ở nước ngoài, đồng thời nhất trí những điều chỉnh hướng tiếp nhận đầu tư ngân sách, giao cho Bộ Năng lượng chủ trì hạng mục nghiên cứu phát triển nhiên liệu sinh học mà Bộ Quốc phòng đề xuất.

Lực lượng tàu khu trục Mỹ sẽ được tiếp tục được tăng cường trong thời gian tới.

Như vậy, ngân sách quốc phòng Mỹ lại tiếp tục tăng, cho dù đầu năm nay họ đã có dự định cắt giảm chi phí quân sự do khủng hoảng kinh tế toàn cầu. Hiện ngân sách quốc phòng Mỹ đã cao gấp 6 lần Trung Quốc (khoảng 106 tỉ USD), tỉ lệ ngân sách quốc phòng trên GDP của Mỹ và Trung Quốc lần lượt là 4,14% và gần 2%. Với tiềm lực kinh tế chỉ bằng nửa Mỹ (GDP năm 2011 của Mỹ là trên 15.000 tỉ USD, còn Trung Quốc là hơn 7.000 tỉ), liệu Trung Quốc có thể chạy đua với Mỹ trong bao lâu?

 

 

Ngày tận thế đã qua


 

 

Ngày tận thế đã qua

Tạp ghi Huy Phương


Thế là ngày 21 tháng 12 năm 2012 đã đi qua, trong khi trái đất vẫn bình an. Sáng nay, ngoài đường chiếc xe đổ rác vừa chạy qua, người phát thư mới dừng lại trước cổng nhà. Tin tận thế đã loan truyền từ lâu, nhưng không ai hồi hộp đợi chờ vì người ta không còn tin tưởng ở những lời sấm ký, tiên đoán nữa. Có ăn mừng khi ngày tận thế đã không xảy ra, cũng chỉ là cái cớ để vui chơi, chứ không phải sự mừng rỡ thật sự như khi một người vừa thoát nạn sau một vụ đắm thuyền ngoài biển khơi hay như người du khách ở Phuket, Thái Lan, được sống sót qua trận sóng thần năm 2004.

Tôi nghĩ là không ai tin rằng ngày 21 tháng 12 năm nay là ngày tận thế, bằng chứng là vào chiều ngày trước đó, ngày 20, tại phòng mạch, ông bác sĩ đã cố gắng nán lại khám cho xong người bệnh cuối cùng hay nhà hàng bán tức ăn “to go” ráng vét món canh trong cái chậu nhôm bán cho khách để lấy thêm đồng bạc, trước khi đóng cửa. Ở Las Vegas, du khách vẫn đông như mọi ngày và chuyến xe buýt chở khách lên sòng bài hôm nay cũng không vắng người.

Không ai lo sợ mà cũng chẳng ai hối hả về tin ngày mai trái đất sẽ nổ tung và mọi người trở thành cát bụi. Không có tuổi trẻ mà chẳng có tuổi già, không có nhan sắc mà cũng không có tình dục, không có giàu mà cũng không có nghèo, không có hạnh phúc mà cũng chẳng hề có đau khổ, không có ngày cũng chẳng có đêm. Mọi sự đều tan biến, tưởng chừng như chưa bao giờ hiện hữu, như chúng ta chưa bao giờ tới nên cũng chẳng có ngày ra đi.

Thế giới đã có những ngày mà sự việc xảy ra như ngày tận thế, nếu người ta định nghĩa tận thế tương tự những điều có thể xảy ra ở trên. Ðối với cư dân Hiroshima và Nagasaki, Nhật, thì hai quả bom nguyên tử được Mỹ ném xuống ngày 9 và ngày 12 tháng 8 năm 1945, tàn phá nơi này thành bình địa, giết hơn 200 nghìn người quả là một ngày tận thế đối với họ.

Sức tàn phá lớn gấp nhiều lần một quả bom nguyên tử như thế, người ta đã nói đến thảm họa sóng thần vào Sumatra một ngày sau Giáng Sinh năm 2004, thực sự gấp đôi nguồn năng lượng bùng nổ trong Chiến Tranh Thế Giới thứ II, bao gồm cả hai quả bom nguyên tử. Tính riêng cường độ và nguồn năng lượng của riêng trận động đất gây ra, ước tính đã phải xấp xỉ khoảng 23,000 quả bom nguyên tử ở Hiroshima.

Thảm khốc hơn thế nữa, trận đói xảy ra ở Bengal, Ấn Ðộ, năm 1770, làm chết 10 triệu người, lụt ở Trung Quốc năm 1931 giết gần 4 triệu người, cơn lụt năm 1887 của riêng con sông Hoàng Hà đã giết gần 2 triệu người. Và mới đây thôi, tai họa của cơn sóng thần ngày 11 tháng 3 năm 2011 tại Nhật làm thiệt mạng gần 20 nghìn người.

Ðó không phải là hình ảnh của tận thế hay sao?

Nhưng bản tính con người vẫn mau quên. Khi kề cận với cái chết, người ta có những suy nghĩ khác, nhưng sau khi sống sót, người ta trở lại với tính tình cố hữu của mình. Có bao nhiêu người thập tử nhất sinh trên đường vượt biển, khi cái chết chỉ trong gang tấc, họ cầu nguyện những gì, mong mỏi những gì, nhưng sau đó, khi đã đặt chân được đất liền, không còn đói khát, hết đối mặt với sự hãi hùng, con người trở lại tầm thường, cũng chẳng hiền lành, đạo đức hơn được chút nào.

Vì thật sự, chắc chắn, ngày mai là ngày tận thế, trái đất hoàn toàn bị hủy diệt, tất cả chỉ còn là những dúm tro rải rác trong không gian rộng lớn, vô tận này, thì hôm nay con người đã có suy nghĩ và hành động khác hẳn rồi.

Nếu ngày mai đã là ngày tận thế, hôm nay chúng ta vẫn còn chăm chỉ nhặt nhạnh thêm vài đồng bạc cuối cùng để làm gì? Nếu ngày mai là ngày tận thế, hôm nay đâu cần phải nói ra một cay đắng với nhau?

Nhưng con người không phải ai cũng giống ai.

Có người nói nếu có ngày tận thế, chỉ mong được nắm tay một ai đó vào thời điểm ấy, và trước khi nhắm mắt thì chỉ cầu mong được ai đó hôn một nụ hôn cuối, được nghe ai đó nói là yêu mình. Một người khác thì nghĩ nên làm những việc gì mình chưa làm, nên nói những gì mình chưa nói, nên yêu đi nếu chưa yêu.

Có nhiều người đi mua cho gia đình một chiếc hầm trú ẩn cho ngày tận thế, sẽ được chôn sâu dưới đất giá $75,000. Trên trái đất này có hàng tỷ tỷ người thì nhà sản xuất chỉ bán ra mỗi ngày được một cái, nghĩa là con người ít có ai tin rằng ngày mai sẽ là ngày cuối cùng của mình. Trong khi có người muốn dành những giờ phút cuối cùng để cầu nguyện thì cũng có những người muốn lên giường ngủ với người khác phái lần cuối trước khi ngày tận thế ập đến. Có cô gái kêu lên: “Tôi chưa muốn tận thế vì tôi chưa có chồng!”

Tôi cũng không nghĩ là sống sót sau ngày tận thế là hạnh phúc! Cứ tưởng tượng một mình đi giữa cảnh hoang tàn, không thức ăn, nước uống, không có gia đình, bạn bè, thân quyến, không cả một đồng loại, không, cả tiếng chim kêu hay tiếng một con chó sủa... thì sống như vậy cũng như đã chết. Trịnh Công Sơn chỉ mới thấy rừng thay lá, đã gọi hãy yêu nhau đi, huống gì ngày mai đã là ngày cuối cùng của nhân loại! Chúng tôi xin nhắc lại một câu nói các bạn đã nghe nhiều lần: “Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy, ta có thêm ngày nữa để yêu thương.” (Kahlil Gibran)

Nếu ngày mai tận thế, tối hôm nay gia đình chúng ta sẽ quây quần ôm lấy nhau, nghĩ đến những người đã khuất, mong đợi những người ở xa chưa về, và nghĩ rằng từ cát bụi chúng ta sẽ trở về cát bụi, cũng chẳng có chi để tiếc nuối, và nhận ra, cuối cùng trên cuộc đời phù du này, tiền tài, danh vọng chẳng là gì cả!

Vậy là ngày tận thế đã qua! Cuộc đời không chỉ những cho chúng ta thêm một ngày mà còn thêm nhiều ngày để sống yêu thương. Phải chi ngày mai chắc chắn là ngày tận thế, để hôm nay người ta sống với nhau đàng hoàng, tử tế hơn, và tôi sẵn sàng tha thứ cho ai đó đã ném những viên đá thù hận, ganh ghét vào tôi hôm qua!

Nhưng ngày tận thế đã qua rồi! Tất cả cần phải xem xét, suy nghĩ lại!

Khổ quá, tôi cũng chỉ là một con người tầm thường thôi!

 

CÔNG-TÁC MƯỜI NĂM CỦA TẬP-CẬN-BÌNH

CÔNG-TÁC MƯỜI NĂM CỦA TẬP-CẬN-BÌNH
Phạm-Quang-Minh
Trong tuần đầu của tháng 11 năm 2012, có hai sự-kiện quan-trọng đến tình-hình thế-giới nói chung trong những năm đến: Barak H. Obama tái đắc-cử Tổng-Thống Hoa-Kỳ và Li Jinping (Tập-Cận-Bình) được chọn làm Lãnh-Tụ Trung-Quốc.
Mọi quyết-định của hai nhân-vật này đều có tầm ảnh-hưởng sâu-rộng đến nhiều nước. Một cách tổng-quát, chiều-hướng xấu sẽ đến nhiều hơn chiều hướng tốt.
 
TẬP-CẬN-BÌNH
Tại Trung-Quốc, Tập-Cận-Bình là hàng ngũ lãnh-đạo thứ năm kể từ khi Hồng-Quân của Mao thiết-lập chế-độ Cộng-Sản tại đây. Một mục-tiêu tối-hậu, một đường-lối lãnh-đạo đồng lòng liên-tục cứng-rắn sắt-máu trong một cơ-chế Cộng-Sản độc-tài, và một hình-thức “Đảng truyền Đảng nối” hằng mỗi thập niên, tạo nên cơ-chếchính-trị đặc-thù của Trung-Quốc do nhóm lãnh-tụ Bắc-Kinh nắm giữ, sắp-xếp vàđiều-hành. Hu Jintao (Hồ-Cẫm-Đào), trong bài diễn-văn đọc trước Đại-Hội Đảng Kỳ18, đã khẳng-định rằng uy-quyền của Đảng là tối-thượng và rằng Trung-Quốc không bao giờ rập khuôn theo thể-chế chính-trị Tây-Phương, tức thể-chế dân-chủ. Cũng cần nhắt lại rằng họ Hồ là người tiến-cử họ Tập lên thay thế mình.
Bốn hàng-ngũ lãnh-đạo Trung-Quốc trước đây là Mao-Trạch-Đông, Đặng-Tiểu-Bình, Giang-Trạch-Dân và Hồ-Cẫm-Đào. Mỗi lãnh-tụ hoàn-thành và lưu lại một dấu ấn rõ-rệt.
Mao-Trạch-Đông thiết-lập chính-quyền Cộng-Sản, xây-dựng Hồng-Quân, thanh-lọc để kiện-toànĐảng, và thu-phục rồi thống-nhất toàn thể Hoa-Lục về một mối. Xong công-tác thống-nhất sơn-hà, họ Mao bày tỏ tham-vọng bá-chủ toàn-cầu khi tuyên-bố rằng Trung-Quốc sẵn-sàng hy-sinh một nửa dân-số để cắm ngọn Hồng-Kỳ trên toàn thế-giới.
Thập niên 80, Đặng-Tiểu-Bình tiếp-tục công cuộc giữ vững Đảng, kiện-toàn Đảng vàđề-xướng chương-trình canh-tân đất nước hầu nâng cao đời sống người dân. Đểcứu-vãn sự sống còn của Đảng, quyết-định của họ Đặng thãm-sát hàng trăm ngàn thanh-niên sinh-viên ngày 4 tháng Sáu năm 1989 tại Thiên-An-Môn là quyết-định lớn-lao có tầm-vóc sánh được với những quyết-định trọng-đại trong thời-kỳxây-dựng, thanh-lọc và kiện-toàn Đảng của Mao.
Thập niên 90, Giang-Trạch-Dân nắm đúng thời-cơ (Bill Clinton non-nớt thiển-cận) chuẩn-bị cho tiến-trình kỹ-nghệ hóa nhanh-chóng nền kinh-tế Trung-Quốc vì chỉcó một nền kinh-tế hưng-vượng mới có thể nuôi quân, hiện-đại hóa quốc-phòng và lũng-đoạn chính-trị toàn cầu.
Công-tác kỹ-nghệ-hóa Hoa-Lục đã được họ Giang tiến-hành thật thông-suốt. Chính-sách R&D béo-bở dễ-dàng của họ Giang đã lôi-kéo được nhóm đầu-tư hám-lợi mù-quáng từ Hoa-Kỳ đang tìm cách trốn-thoát sựkềm-chế phát-triển và cạnh-tranh bởi những luật-lệ lao-động thái-quá lỗi-thời tại Hoa-Kỳ.
Năm 2002, Hồ-Cẩm-Đào tiếp-nhận và tiếp-tục một cách nhịp-nhàng tiến-trình kỹ-nghệhóa và hiện-đại-hóa quốc-phòng đến thành-công.
Trong năm năm sau cùng, ý-thức rõ cái nguồn nhân-lực (sức-lực và trí-lực) thiên-phú dồi-dào của đất nước, họHồ đã tổng kiểm-duyệt toàn bộ tài-nguyên (thiên-nhiên và chế-biến) cần bổ-sung cho đất nước để thiết-lập rồi duy-trì lâu dài một nền kinh-tế độc-lập (sẽ bàn dưới đây), và họ Hồ cũng đã hoạch-định các nhu-cầu chiến-lược quốc-phòng vềphòng-thủ cũng như để nắm thế chủ-động trong tương-lai.
Nhân-lực, tài-nguyên, và nhu-cầu chiến-lược quốc-phòng là ba yếu-tố chính cần-thiết nhằm tiến đến việc thực-hiện mục-tiêu tối-hậu do Mao đề ra và theo đường-hướng kiên-trì đợi thời mà không lộ-diện của họ Đặng. Chữ ‘thời của họ Đặng’ ở đây là ‘lúc con hổTrung-Quốc hoàn-toàn trưởng-thành vô-song trên trường thế-giới võ lâm’.Nhân-lực thống-nhất trên toàn Hoa-Lục là nguồn tài-nguyên bao-la tạo nên“công-trường sản-xuất” đứng đầu thế-giới, và cái nhân-lực thống-nhất này, trong quan-điểm của họ Đặng qua vụ án xử Mao đầu thập niên 70, là công-trình vĩ-đại của họ Mao.
Cái nhìn sâu-sắc về nhu-cầu chiến-lược quốc-phòng đã khiến họ Hồhỗ-trợ các chương-trình nguyên-tử của Bắc-Hàn, của Pakistan, của Iran như ta đã thấy, đồng-thời tiếp tay cho các phong-trào nỗi-dậy gây xáo-trộn tại những vùngđất khác nhau trên thế-giới.
Vềtài-nguyên, Trung-Quốc có gì và cần bổ-sung những gì là quyết-định của Đảng trong quan-điểm của họ Hồ: hàng ngàn mõ vàng phẫm-lượng tốt đang được dự-trữ là nguồn bản-vị phong-phú cho đồng tiền Trung-Quốc một khi cần thay-thế đồng tiền của Hoa-Kỳ trên thương-trường thế-giới, giảm-thiểu việc xuất-cảng để dự-trữnguyên-liệu đất hiếm cho kỹ-nghệ điện-toán thiết-yếu trong tương-lai, cái nhu-cầu dầu-khí dự-tính vào giữa thập niên thứ ba của thế-kỷ XXI cho nền kỹ-nghệ vĩ-đại Trung-Quốc chiếm hơn phân nửa tổng-số dầu sản-xuất hiện nay của toàn thế-giới, v.v ….
.Cái nhìn toàn-bộ sâu-sắc về tài-nguyên cần bổ-sung đã khiến Hồ vạch ra đường ranh lưỡi bò tại biển Đông làm xáo-trộn tình-hìnhĐông-Nam-Á hiện nay. Thế-giới phải thừa-nhận rằng ngày nay Trung-Quốc là một trong những cường-quốc hàng đầu của thế-giới.
Thế-giới cũng phải hiểu rõ các lý-do quan-trọng thầm-kín đằng sau các hoạt-động của Trung-Quốc tại biển Đôngđể biết rằng việc Trung-Quốc lùi-bước hay nhượng-bộ trước các áp-lực ngoại-giao suông của thế-giới là điều không thể xảy ra. Một mục-tiêu tối-hậu với sựkiên-tâm trường-kỳ thực-hiện liên-tục từ thế-hệ này sang thế-hệ khác đã giúp Trung-Quốc đạt được thành-quả ngày nay.
Sách-lược kín-đáo của Đặng-Tiểu-Bình“kiên-nhẫn đợi thời mà không lộ diện” cùng bản tin mà Hồ-Cẩm-Đào gới đến toàn thế-giới năm 2008 qua hình ảnh “Lồng Chim Sắt” và vũ-điệu “Múa Trên Địa-Cầu” đã quá đủ để đánh-thức lương-tri của quý vị Lãnh-Đạo thế-giới về một hiểm-họa Trung-Quốc trong tương-lai không xa.
Vậy cái mục-tiêu tối-hậu đã được vạch ra ngay từ thế-hệ đầu-tiên với Mao là gì? Tôi tóm lược mục-tiêu tối hậu này trong tám chữ “thế-giới độc-tài nhân-loại Tàu hóa” và đây chính là mộng-ước “cắm ngọn Hồng kỳ trên toàn thế-giới” của Mao.
Cái mục-tiêu tối-hậu này của Trung-Quốc, cao xa nguy-hiểm hơn nhiều giấc mộng Đại-Đông Á của Minh-Trị Thiên-Hoàng Nhật-Bản vào giữa thế-kỷ thứ XX, lại trở nên khả-thi đối với Trung-Quốc vào tiền bán thế-kỷ thứ XXI này. Nhìn rõ một cách toàn-diện chủ-trương kiên-trì đợi thời vì mục-tiêu tối-hậu do Đảng đề ra từ lúc khai-sinh và tiến-triển nhịp-nhàng qua bốn thê-hệ vừa qua, sẽ cho chúng ta thấy, một cách đại-thể,chủ-trương đường-lối của thế-hệ thứ năm Tập-Cận-Bình.
Lời khẳng-định của họ Hồrằng Trung-Quốc không bao giờ rập khuôn theo thể-chế chính-trị Tây-Phương, là một bản tin gởi cho thế-giới rằng sẽ không có dân-chủ tại Trung-Quốc, nhưng cũng là lời cảnh-cáo trong nội-bộ Đảng cũng như trong quần-chúng khắp Hoa-Lục rằng Đảng là tối-thượng và sẽ không nhân-nhượng những hình-thức cải-cách dân-chủ theo lối Tây-Phương. Chống-đối xuống đường sẽ bị đàn-áp dầu đẫm máu. Sự đồng thuận giữa Hồ và Tập là lẽ đương-nhiên.
Trong thế-kỷ thứ XXI này, khoảng cách giữa các quốc-gia đã được thu ngắn và điện-toánđã nối liền con người một cách nhanh-chóng thần-kỳ; từ đó quan-niệm, nhận-thức và lề-lối làm việc phải thay đổi theo. Thời tôi còn nhỏ, đầu thập niên 50, thấy một người đi bộ trong làng miệng lẩm-bẩm một mình, mọi người bảo ông ta điên. Ngày nay thấy một người đi bộ miệng lẩm-bẩm một mình, mọi người không hề nghĩông ta điên mà bảo ông ta “high tech” dùng điện-thoại viễn liên không dây. Ngày trước hoa-màu chỉ sản-xuất vừa đủ dùng trong làng và cho các làng lân-cận.
Ngày nay hao-màu có thề bán ra xa hàng ngàn dặm, vì thế việc sản-xuát phải đồng-loạt với số lượng lớn và việc canh-tác phải cơ-giới-hóa thay cho sức người yếu-đuối. Thế-giới ngày nay liên-hệ cùng nhau và trao-đổi mậu-dịch với nhau để sinh-tồn, nhưng luôn luôn chèn-ép lẫn nhau trong cảnh mạnh được yếu thua. Đây là điều thật tệ-hại bất-công. Chính vì thế các nước trên thế-giới luôn luôn chú-ý đến những đổi thay người lãnh-đạo tại các nước lớn mạnh hơn và cầu mong một sự đổi mới tốt lành hơn.
Đây cũng là một trong những lý-do đã khiến tôi đề-nghịgiải-tán Liên-Hiệp-Quốc vào giữa thập niên 90. Thế-giới đã biết một phần nào vềObama nhưng con người thực của Obama sẽ thể-hiện rõ hơn trong nhiệm-kỳ hai. Thế-giới chưa biết nhiều về Tập-Cận-Bình. Bài này trình-bày vài nhận-định cụ-thể về đường-lối và công-tác mười năm đến của Tập-cận-Bình.
Có thể nói một cách chung rằng chắc-chắn họ Tập sẽ tuân-thủ việc thực-hiện mục-tiêu tối-hậu mà Đảng đã đề ra từ thời Mao, và đã đồng-lòng với kế-hoạch, chủ-trương và đường-lối của họ Hồ. Việc thực-hiện mục-tiêu tối-hậu của Đảng phải trải qua rất nhiều công-tác giai-đoạn mà độc-lập kinh-tế là phương-tiện trường-kỳ. Một số những công-tác giai-đoạn này đã được bốn thế-hệ vứa qua hoàn-thành. Sự thành-công cuối-cùng của “mục-tiêu tối hậu” tùy-thuộc hoàn-toàn vào việc xây-dựng một nền kinh-tế độc-lập cho Trung-Quốc.
Chính vì tầm quan-trọng của việc xây-dựng nền kinh-tế độc-lập cho Trung-Quốc mà họ Hồ đã thiết-lập kế-hoạch “lằn ranh lưỡi bò” để tóm thâu toàn-bộ tài-nguyên thiên-nhiên phong-phú dưới lòng biển, mặc dù họ Hồ hiểu rõ đây là một sựxâm-lăng các nước láng giềng nhỏ-bé hơn. Bên cạnh những công-tác nhưhiện-đại-hóa quốc-phòng, tiếp-tục canh-tân kỹ-nghệ, phát-triển kinh-tế,công-tác chính của họ Tập là tóm thâu tất cả những phần lãnh-thổ trong đường ranh “lưỡi bò“ về cho Trung-Quốc bằng những phương-tiện sẵn-có về ngoại-giao lẫn vũ-lực. Công-tác mà Đảng tối-thượng đã vạch ra, chắc-chắn họ Tập đã đồng-ýđứng ra đảm-nhận việc thi-hành.
Trong mười năm đến, cộng-tác của họ Tập sẽ rất cam-go, nhưng thời-gian là lợi thế cho Trung-Quốc để kiện-toàn sức-mạnh của mình. Trung-Quốc sẽ có thể lùi một bước để tiến hai bước, nhưng vì “mục-tiêu tối-hậu”, Trung-Quốc sẽ không bao-giờ bỏ-cuộc. Đây là điều mà Tây-Phương phải ghi-nhớ. Công-tác mà Đảng và họ Hồ đã trao vào tay họ Tập đã rõ-rệt là như thế.
Họ Tập phải tóm-thâu toàn bộ những phần đất thuộc đường ranh lưỡi bò cùng đẩy mạnh việc xây-dựng một nền kinh-tế độc-lập tân-tiến hùng-mạnh hầu chuẩn-bị cho kế-hoạch xâm-lăng thế-giới. Nếu họ Tập thành-công, mục-tiêu tối-hậu “thế-giớiđộc-tài nhân-loại Tàu hóa” sẽ bắt-đầu được thực-hiện vào thập niên 2023 này; nếu gặp khó-khăn trì-trệ, mục-tiêu sẽ bắt-đầu vào thập niên 2040. Để tránh thảm-họa chung cho thế-giới, Hoa-Kỳ và đồng-minh phải đồng lòng, dứt-khoát, cương-quyết đối-phó với những thủ-đoạn của họ Tập trong những năm đến.
Trung-Quốc đã rút-tỉa từ bài học Nhật-Bản phương-thức canh-tân kỹ-nghệ cho Trung-Quốc. Hoa-Kỳ và thế-giới ngày nay phải rút-tỉa từ bài học Nhật-Bản phương-thức kềm-chế những lãnh-tụ tham-tàn độc-đoạn nuôi mộng bá-chủ toàn cầu.
Chúng ta nói nhiều về một nền kinh-tế độc-lập của một nước. Bây giờ cùng nhau chúng ta minh-định bốn chữ kinh-tế độc-lập này. Một nước hưng-vượng phú-cường có một nền kinh-tế độc-lập khi tài-nguyên của nước này cung-ứng nỗi một tổng sản-lượng quốc-gia lớn đủ để tạo ra nguồn lợi-tức dồi-dào trang-trải được mọi chi-phí cần-thiết cho toàn-bộ ngân-sách quốc-gia của nước đó. Chữ tài-nguyên bao gồm tài-nguyên thiên-nhiên và nhân-lực. Tài-nguyên thiên-nhiên gồm nguyên-liệu và nhiên-liệu dùng cho việc chế-biến và sản-xuất.
Nhân-lực phải đủ và kiện-toàn đủ để dùng vào việc chế-biến, sản-xuất, dich-vụ và tiêu-thụ. Tất cả từ tài-nguyên, sản-xuất đến tiêu-thụ, phải từ nội địa tùy thuộc vào nội địa mà thôi và hoàn-toàn không cần đến hay phụ-thuộc thị-trường bên ngoài nước đó. Bằng một thí-dụ: một nước phú-cường, với 350 triệu dân, có một tổng sản-lượng lớn mà lợi-tức đồng niên đủ để trang-trải mọi chi-phí cho ngân-sách của nước đó nhưng cái lợi-tức này thu-hoạch được từ 70% tổng sản-lượng tiêu-thụ tại nội-địa và 30% xuất-cảng ra tiêu-thụ ở nước ngoải. Nước này không có một nền kinh-tế độc-lập theo minh-định trên của chúng ta vì yếu-tố thị-trường tiêu-thụ nội địa không lớn đủ. Với tổng sản-lương đó và với mức tiêu-thụ nội-địa đó, nếu nước này có 500 triệu dân trở lên thì nước này sẽ có một nền kinh-tế độc-lập theo minh-định trên của chúng ta.
Một thí-dụ khác, trong minh-định này của chúng ta, nước Nhật phú-cường nhưng Nhật không thể có một nền kinh-tế độc-lập vì dân-sốít, tài-nguyên thiên-nhiên phải nhập-cảng từ nước ngoài cho việc sản-xuất, và hàng-hóa sản-xuất tại Nhật phải xuất-cảng ra nước ngoài để thâu lợi-tức trở vếlàm cho nước Nhật giàu-có phú-cường. Khi có xáo-trộn thị-trường ngoại-quốc bất-cứ vì lý-do gì, nền kinh-tế Nhật sẽ bị ảnh-hưởng ngay. Hầu hết các nước trên thế-giới đều không có nền kinh-tế độc-lập nên phải nương-tựa vào nhau, hổ-tương cho nhau để tạo-dựng và duy-trì sự hưng-vượng phú-cường.
Nền kinh-tếhổ-tương của các nước trên thế-giới bấp-bênh thăng-trầm như chúng ta đã thấy vì lý-do lệ-thuộc lẫn nhau này. Minh-Trị Thiên-Hoàng với giấc mộng Đại-Đông-Á, đểtìm kiếm thị-trường tiêu-thụ và tài-nguyên thiên-nhiên từ bên ngoài hầu bổ-sung vào những thiếu-hụt thiên-nhiên của Nhật, là để củng-cố một nền kinh-tế độc-lập lâu dài cho Nhật. Nguyên-nhân thầm-kín bên trong lý-tưởng Cộng-Sản của Stalin khi thành-lập Liên-Bang Sô-Viết cũng không ngoài mục-tiêu kinh-tế độc-lập này vì chỉ với nước Nga không thôi, ngân-sách quốc-phòng sẽ không đủ để Stalin lãnh-đạo thế-giới.
Cả hai giấc mộng kinh-tế độc-lập này đều đã tiêu-tan vào năm 1945 và vào năm 1990. Thế-giời những tưởng sẽ được yên-bình sau đó thì nay một nền kinh-tế lớn khác lại ló dạng và có cơ thành-tựu trong mục-tiêu trở-thành một nền kinh-tế độc-lập, đang đe-dọa sự yên-lành hưng-vượng của hầu hết các nước trên khắp năm châu. Nếu một Bill Clinton khôn-ngoan đủ và nhìn rõ được tình-hình thế-giới thì sự thành-tựu này có thể đã bị đình-trệ lại hàng bao chục năm sau, nghĩa là thế-giới có đủ thời-gian để ứng-phó. Sự thật lại không được như thế!
Trong giai-đoạn kỷ-thuật tân-tiến này, một nền kinh-tế độc-lập trong tay những lãnh-tụ tham-tàn tham-lam hiếu-chiến là một đại-họa cho toàn nhân-loại. Những kế-hoạch và chủ-trương của Hồ-Cẩm-Đào kế-tục bởi Tập-Cận-Bình, nếu thành-công, sẽ giúp Trung-Quốc trở thành một nước có nền kinh-tế độc-lập, tức là không cần đến tài-nguyên và thị-trường bên ngoài. Với sự tham-tàn và tham-lam bất-chính của giới lãnh-đạo Bắc-Kinh, đây sẽ là một đại họa thảm-thương cho nhân-loại.
Đại hoạ này sẽ xảy ra trong tiền bán thế-kỷ thứ XXI này nếu thế-giới không cương-quyết đoàn-kết cùng nhau tìm phương cách chận đứng kịp thời. Đây là điều thật khó-khăn. Gần đây, Cam-Bốt tuân-hành mệnh-lệnh của Trung-Quốc để đổi lấy 10 tỷ viện-trợ kinh-tế là một thí-dụ cho sự khó-khăn này.
Trướcđại họa chung này, Hoa-Kỳ sẽ phải hành-động như thế nào trong cương-vị của một nước lãnh-đạo Thế-Giới Tự-Do? Trong giai-đoạn bốn năm rất quan-trọng sắp đến cho thế-giới, chính-sách của Hoa-Kỳ nằm trong tay Obama. Trong bốn năm 2009-2012, nền kinh-tế của Hoa-Kỳ tồi-tệ; chính-sách ngoại-giao sai-lầm; Trung-Đông bây giờ là bãi chiến-trường xâu-xé lẫn nhau vì sự tranh-giành quyền-lực giữa các hệ-phái Hồi-Giáo cực-đoan; một số đồng-minh trung-kiên của Hoa-Kỳ đã bịhạ-bệ và số còn lại đã mất tin-tưởng vào Hoa-Kỳ với Obama trong tòa Bạch-Ốc; nay Obama đang chuyển-hướng mối quan-tâm của Hoa-Kỳ vào vùng tranh-chấp lãnh hải tại Đông-Nam-Á.
Trong cuộc tiếp-xúc với báo-chí mới đây về việc đề-cử John Kerry vào chức-vụ Bộ-Trưởng Ngoại-Giao thay thế bà Clinton, Obama nhấn-mạnh đến trách-vụ khó-khăn của Kerry trong việc gìn-giữ mối giao-hảo với Trung-Quốc.
Nếuđây quả thực là trách-vụ mà Obama giao-phó cho Kerry thì tình-hình Đông-Nam-Á sẽ không thể nào tốt-đẹp hơn mà thời-gian càng kéo dài càng có lợi cho Trung-Quốc.
Trước đây, Nixon-Kissinger đã thua mưu của Mao-Đặng; Clinton đã non-nớt trước họ Giang; bây giờ tôi âu-lo Obama sẽ bị tên cáo-già tham-lam cương-quyết họ Tập lèo-lái dễ-dàng bằng những miếng mồi béo mỡ. Âu đó cũng là mệnh số của Hoa-Kỳ!
Lịch-sử thế-giới có thể nào lại tái diễn. Đầu thập niên 60, quần-chúng Việt-Nam đã lầm-lạc hỗ-trợ Dương-Văn-Minh mà hậu-quả là thảm-nạn mất nước tháng 4 đen trong thập niên 70.
Ngày nay, quần-chúng Hoa-Kỳ có thể đã hỗ-trợ sai-lầm Obama mà hậu-quả sẽ là ‘thế-giới độc-tài, nhân-loại Tàu hóa’trong vòng hai thập niên đến.
Tôi luôn luôn thành-tâm hy-vọng rằng những nhận-định của tôi về Obama là sai-lầm. Chỉ vài năm nữa thôi, mọi sự sẽ rõ.
Tôi viết bài này bằng tất cả sự âu-lo cho tương-lai Hoa-Kỳ của một người Mỹ với kinh-nghiệm máu-xương gốc Việt. Năm 1968, khi tổ-chức trại tiếp-cư Võ-Tánh, một cụ già di-cư từ Bắc vào Nam hỏi tôi: Nếu Cộng-Sản chiếm Miền Nam, chúng ta sẽchạy đi đâu?
Có thể đã đến lúc chúng ta phải hỏi câu tương-tự cho con cháu chúng ta: Khi Tàu-Cộng chiếm Mỹ, chúng ta sẽ đi đâu? Đặt câu hỏi sớm cả 20 năm là điều thật đáng nghi-ngờ!
Nhưng, bốn mươi năm trước, không ai ngờ cái nước lạc-hậu Trung-Quốc sẽ có thể sánh ngang-hàng và đương-đầu được với Hoa-Kỳ: đây là hậu-quả không sữa-chữa được từ sự thiển-cận nhu-nhược của giới lãnh-đạo Hoa-Kỳ.
Chúng ta càng không tin rằng Trung-Quốc sẽ có thể thắng thì Trung-Quốc sẽ thắng.
Đây là yếu-tố tâm-lý quyết-định. Lại nữa, trong một nước dân-chủ,quần-chúng không tin sẽ ngăn chận người lãnh-đạo có những hành-động cương-quyết dứt-khoát để bảo-vệ tương-lai; nghĩa là một người lãnh-đạo dù yêu-nước sáng-suốt đôi khi cũng đành bó tay.
Xã-hội Hoa-Kỳ là một xã-hôi rất phức-tạp và thiếu thuần-nhất. Kẻ thù của Hoa-Kỳ biết rõ điều này trong cơ-chế chính-trị tại Hoa-Kỳ; thêm vào đó có cả một mạng lưới chính-trị gia do kẻ thù cất-nhắc lên và làm theo mệnh-lệnh của kẻ thù. Bất hạnh thay!
Để kết-thúc bài này, tôi xin mượn câu nói sau đây của một Dân-Biểu tiểu-bang California, Dana Rohrabacher: “If we do not act now, we will face an almost certain ‘death by China’ ”. Cầu mong rằng số chính-giới Hoa-Kỳ ý-thức thãm-họa “thế-giới độc-tài, nhân-loại Tàu hóa”, sẽ càng lúc càng nhiều hơn.
Phạm-Quang-Minh

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link