Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
Showing posts with label Văn Quang - Viết từ Sài Gòn. Show all posts
Showing posts with label Văn Quang - Viết từ Sài Gòn. Show all posts

Wednesday, December 9, 2015

Ăn gì để không chết?


  


    
   Văn Quang - Viết từ Sài Gòn ngày 07.12.2015  
                                           
                                                    Ăn gì để không chết?

Trong bài tuần trước tôi đã tường thuật với bạn đọc về 16 ông Bộ trưởng trả lời trước phiên họp Quốc hội VN về nhiều vấn đề rất “nóng” hiện nay, nhưng hầu hết các vị này chỉ trả lời loanh quanh, vòng vo, tránh né khiến người dân thất vọng.
Tôi cũng đã đề cập đến vấn đề liên quan thiết thực đến cuộc sống của người dân mà hình ảnh được chính ông Đại biểu QH nêu ra rất tiêu biểu là “con đường đến nghĩa địa của người dân Việt rất ngắn”.

Quả thật trong thời gian gần đây vấn đề thực phẩm độc hại lan tràn trên khắp mọi lãnh vực, những kẻ làm hàng gian hàng giả ngày càng nhiều. Có thể nói từ Nam chí Bắc, bất cứ thứ thực phẩm nào cũng có chất độc. Người dân ngày càng lo sợ cho cuộc sống thường ngày của gia đình mình. Người ta hoang mang hỏi nhau không biết ăn gì để không chết.
Từ đó, chúng ta hãy tìm hiểu những chất độc đó là gì và đi tìm nguyên nhân tại sao chất độc cứ ngày một lan rộng.
Trước hết, mời bạn đọc nghe ý kiến của người dân:

Đố ai tìm thấy ở chợ thứ gì không độc?

- Chị Nguyễn Hải My (Ba Đình, Hà Nội) chia sẻ lên trang cá nhân facebook của mình:
“Chưa bao giờ chúng ta lại lo lắng cho vấn đề an toàn vệ sinh thực phẩm như hiện nay, nhất là sau hàng loạt các thông tin về thịt có chất cấm, rau quả tồn dư thuốc bảo vệ thực vật. Trong khi đó, lượng người bị ung thư tăng lên theo vùn vụt khiến người tiêu dùng như tôi cảm thấy hết sức lo ngại cho sức khoẻ của bản thân và gia đình mình”

- Còn chị Dương Vũ (Hà Đông, Hà Nội) thì chia sẻ:
“Thấy xung quanh mình ung thư ngày càng nhiều mà nhiều nguyên nhân là do cả đồ ăn thức uống không bảo đảm. Chính sự hám lợi của dân buôn đã giết chết đồng bào mình, tôi đố ai tìm ra được ở chợ thứ gì là không hoá chất?

Trong khi Chính phủ bất lực, chúng ta phải bảo vệ lấy mình thôi, tự trồng rau sạch, học hỏi kinh nghiệm mua thực phẩm sạch và nên mua ở các cửa hàng thực phẩm sạch, có uy tín”.

- Nhiều ý kiến trên trang báo đồng tình cho rằng: “Cần phải có những giải quyết một cách căn bản nhất. Chúng tôi - những người dân thường, người nội trợ không đủ thẩm quyền và khả năng để phán xét hay ngăn chặn các hành vi buôn bán vô lương tâm này. Vậy trách nhiệm thuộc về cơ quan chức năng. Chúng tôi làm việc nhiều hơn 8 tiếng mỗi ngày và đóng thuế cho Nhà nước nên Nhà nước phải nhanh chóng có biện pháp bảo vệ người dân chúng tôi”.

Đó là đòi hỏi chính đáng của dân. Không thể bắt bỏ tù họ được. Cơ quan chức năng là ai? Chính là nhà nước VN phải nhanh chóng giải quyết vần đề sinh tử này, không thể chần chừ được nữa. Những dân chết nhiều lắm rồi, nhất là chết vì bệnh ung thư. Thứ bệnh đến nay hầu như bất trị đang hoành hành âm thầm mà dữ dội khiến biết bao gia đính táng gia bại sản vì nuôi con bệnh và rồi bất lực nhìn người thân ra đi.

Giật mình vì những con số người chết vì ung thư do thực phẩm độc hại.

Ông Trần Trọng Bình, Phó Cục trưởng C49 (Bộ Công an) đưa ra cho biết: Năm 2014 đã có đến 150.000-200.000 người mắc bệnh ung thư, 82.000 người chết vì bệnh ung thư, trong đó 75-95%  trường hợp mắc do yếu tố môi trường và an toàn thực phẩm. Ông còn cho biết thêm: Đây là một trong những nguyên nhân gây tử vong cao nhất ở Việt Nam, gấp 9 lần so với số người chết do tai nạn giao thông cùng năm 2014.

Còn ông Bộ trưởng Cao Đức Phát đã nói đúng về sự bất lực của bộ máy quản lý vì Bộ Nông Nghiệp và Phát triển nông thôn (NN&PTNT) không đủ sức kiểm tra, giám sát hàng triệu gia đình sản xuất nông lâm thủy sản. Và cũng không thể chỉ đạo hàng chục triệu gia đình mua gì, ăn gì, uống gì để tránh khỏi bị độc hại. Hiện mỗi tỉnh chỉ có khoảng 10 người làm công tác quản lý chất lượng, và dù có tăng biên chế lên 10 lần, thậm chí 100 lần thì cũng không thể giải quyết được vấn đề, chưa nói đến ngân sách eo hẹp.
Nói gọn gàng hơn là ông Bộ trưởng thú nhận bất lực trước những người sản xuất thực phẩm độc hại.

Một lý do khác khi mà đạo đức băng hoại, con người muốn sống lương thiện cũng không được, muốn làm ăn đàng hoàng thì chết đói. Bởi một luống rau phun thuốc độc hại sẽ tăng trưởng rất nhanh, nếu trồng đàng hoàng phải 6 tháng mới có rau bán, phun thuốc vào chỉ ba thàng là bán được và to nên có lời gấp hai lần loại rau sạch. Thế nên người ta phải cạnh tranh để sinh tồn.

Nhiều nhà trồng rau sạch để ăn, rau phun hóa chất để bán. Hầu như bây giờ cái lối sống ích kỷ, bỏ quên lương tâm đang là “trào lưu” hay “triết lý sinh tồn” của mọi con buôn VN. Đó chính là kiểu làm chúng ta giết lẫn nhau, chưa kể mấy chú ba Tàu hiểm ác, đưa hàng hóa và thuốc độc hại vào bán la liệt với giá rẻ tại các chợ, nhất là chợ Kim Biên chất độc nào cũng có, được gọi là “Chợ Tử Thần”.

                                    
                                                                   72 kg đỉa sấy khô bị công an bắt giữ

Bởi chủ trương của Bắc Kinh là dùng người Việt giết người Việt. Không thể kiểm kê hết những loại hóa chất trong thực phẩm của Trung Quốc đưa vào VN, ngày càng nhiều. Thậm chí đưa cả tấn đỉa sấy khô vào VN.

                                    
                 Một kho hàng lậu của đường dây do Thắng “cành” cầm đầu tại khu vực chợ ASEAN (Quảng Ninh)

Có cả một kho chứa hàng lậu lớn do Thắng cầm đầu ngay tại Quảng Ninh.Hãy nhìn vào hai món ăn thường thấy trong bữa ăn của người Việt với những “sát thủ thầm lặng”


Để tránh ăn những loại thịt tăng trọng được nuôi bằng chất độc, hiện nay nhiều bà nội trợ chuyển hướng sang ăn tôm cá. Song tôm cá hiện nay cũng được bơm hóa chất và thuốc kháng sinh.
Theo các chuyên gia cho biết, các chất được bơm vào tôm thường là tạp chất dạng lỏng như bột rau câu, tinh bột,…chúng khiến sản phẩm tiềm ẩn nhiều nguy cơ gây hại cho sức khỏe. Người ăn phải tôm chứa hóa chất sẽ có nguy cơ ngộ độc, mắc các bệnh nguy hiểm như tả, tiêu chảy, thương hàn, rối loạn tiêu hóa…

Ngoài ra, nguồn nước dùng để pha tạp chất để bơm vào tôm thường không phải nước sạch, chủ yếu là nước từ kênh, ruộng…Khi bơm dịch vào tôm, các vi khuẩn cũng được đưa vào cơ thể, người ăn phải dễ bị mắc bệnh.
Không chỉ có tôm bị bơm tạp chất, trên thị trường còn xuất hiện tôm ngâm giữ trong hàn the, ure… làm tăng khả năng người tiêu dùng bị ngộ độc cấp tính.

Rau quả phun kích thích và thuốc trừ sâu

Rau quả là loại thực phẩm không thể thiếu trong mỗi bữa ăn của gia đình và nó đem lại nhiều vitamin và các dưỡng chất. Tuy nhiên nếu ăn phải các loại rau chứa chất kích thích và thuốc bảo vệ thực vật thì rất nguy hiểm.

                           
                    Rau quả đều được phun chất kích thích tăng trưởng        Phun thuốc bảo vệ thực vật cực độc lên rau
          và diệt sâu bọ, thậm chí là cả rau quả chính vụ thì cũng phun

Hiện nay trên thị trường đa phần rau quả đều được phun chất kích thích tăng trưởng và diệt sâu bọ, thậm chí là cả rau quả chính vụ thì cũng phun.

Chỉ cần nhìn thế thôi bạn đọc đã biết trong bữa ăn của người dân VN bây giờ gặp nguy hiểm như thế nào. Đừng đổ cho “số trời” đã định con đường đến nghĩa địa ngắn mà thật ra ta giết ta thôi.
Đây là một thí dụ cụ thể:

Cá ở dưới hồ nhiễm chất độc da cam bán ra thị trường… 

Theo kết quả điều tra được công bố của cơ quan chức năng, ở sân bay Biên Hòa ngoài đất bị nhiễm độc, nhiều ao hồ và vùng phụ cận cũng bị nhiễm chất độc da cam/dioxin cao nhất thế giới. Chất dioxin có thể thâm nhập vào động vật thủy sinh và nhiều chuỗi thực phẩm khác. Các loài cá nuôi, thực phẩm có nguồn gốc sinh sản từ khu vực này đều bị ô nhiễm nặng…

Chính vì vậy, cơ quan chức năng đã dựng bảng cảnh báo ở đây là: “Nguy hiểm: Hồ nhiễm chất độc da cam/dioxin, ăn bất cứ loại thực phẩm nào được nuôi trồng tại hồ này đều gây nguy hiểm cho sức khỏe của bạn”.

                                         
                                           Bất chấp cảnh báo, vẫn có người bắt cá nhiễm độc bán ra thị trường

Phía bên trong bức tường rào bảo vệ sân bay Biên Hòa (được xây dựng kiên cố cao hơn 2 m) ở khu phố 6, phường Trung Dũng là một hồ nước rộng cả ngàn mét vuông, có rất nhiều cá rô phi sinh sống. Đây là nơi nhiều người vào đánh bắt cá trộm rồi bán ra thị trường.

Chỉ sau ba giờ theo dõi, môt người dân đã đếm được có khoảng 20 người cả nam lẫn nữ vượt tường rào vào sân bay với lỉnh kỉnh lưới chài. Cứ mỗi 30 phút thì từng bao cá được chuyển ngược ra ngoài cũng bằng con đường cây sung ấy. Hễ bao cá nào vừa được đưa xuống đất tức thì có ngay một chiếc xe máy trờ tới “bốc hàng” lao vút đi. Sự việc diễn ra nhanh chóng và thuần thục.

Đi tìm nguyên nhân

Người dân Việt đang bị bao vây tứ phía từ chính chúng ta đến anh Ba Tàu đểu cáng, còn một nguyên nhân thứ ba nguy khốn hơn. Ngoài sự bất lực của cớ quan chức năng còn có một số ông cán bộ thú y tiếp tay cho việc sử dụng chất cấm.

                                    
                                   Đủ thứ hương liệu dởm toàn chất độc bày bán công khai ở chợ Kim Biên, Hà Nội

Việc sử dụng chất cấm trong chăn nuôi là vấn đề nóng, ngày càng trở nên trầm trọng. Tại Hà Nam, đoàn kiểm tra của Bộ NN-PTNT còn phát hiện người dân đã trộn vào thức ăn chăn nuôi chất gọi là “mỳ chính” không rõ nguồn gốc.

Tại Hội nghị kiểm soát chất cấm trong chăn nuôi các tỉnh phía Bắc sáng 10/11 vừa qua, ông Nguyễn Xuân Dương, Phó Cục trưởng Cục Chăn nuôi (Bộ NN-PTNT) cho hay, ngay ngày hôm qua có tới hơn 500 lô hàng xuất khẩu bị trả về, trong đó có 10% (50 lô hàng) tồn dư kháng sinh, chất cấm.

80% người bán thuốc thú y là cán bộ

Thừa nhận chuyện trên, ông Hoàng Thanh Vân, Cục trưởng Cục Chăn nuôi, nói thêm, thời gian gần đây, càng kiểm tra càng phát hiện tình trạng tỷ lệ sử dụng chất cấm cao.

                                    
                                               Tình trạng sử dụng chất cấm trong chăn nuôi đang bùng phát

Vừa rồi, Thanh tra Bộ phối hợp với các địa phương đi kiểm tra thấy tỷ lệ nhiễm chất cấm ở lò mổ cao nhất”, ông Vân nhận định. Cán bộ thú y cơ sở đang tiếp tay cho người dân sử dụng chất cấm trong chăn nuôi, bởi 80% người bán thuốc thú y hiện nay là cán bộ.

                                    
                                                         Phát hiện 5 tấn thịt lợn thối bán ra thị trường

Con số khiến người dân thất kinh. Chỉ cần 30% ông cán bộ Thú Y bán thuốc sử dụng chất cấm dân cũng đủ chết rồi, tới 80% thì quả thật không thể nào tin nổi. Có thể không phải ông nào cũng tiếp tay bán chất cấm, nhưng những ông đó cũng chẳng đời nào tố giác “bạn đồng liêu, đồng nghiệp” của mình.

Cũng như chỉ ở một cửa khẩu có 44 cán bộ hải quan ăn hối lộ và chính cán bộ hải quan cũng buôn lậu. Báo chí đã từng nêu rõ: - Nguyên đội trưởng hải quan cùng vợ buôn lậu xăng dầu.- Cả loạt cán bộ thuế tạ An Giang, hải quan tiếp tay buôn lậu - Cán bộ hải quan tiếp tay buôn lậu siêu xe - Hàng loạt cán bộ hải quan hầu tòa vì buôn lậu gỗ!

Nói trắng ra cán bộ ngành nào cũng có tay buôn lậu hoặc làm cò. Can bộ tiếp tay với tham nhũng luôn là vấn đề khiến người dân phẫn nộ nhất. Như vậy người dân Việt còn mong gì ngóc đầu lên được.

Cho nên người dân bảo nhau: “Trong khi Chính phủ bất lực, chúng ta phải bảo vệ lấy mình thôi” và đòi hỏi: “Chúng tôi làm việc nhiều hơn 8 tiếng mỗi ngày và đóng thuế cho Nhà nước nên Nhà nước phải nhanh chóng có biện pháp bảo vệ người dân chúng tôi”.

Chẳng biết những ông được gọi là cơ quan chức năng VN có nghe thấy tiếng nói này không? Các ông sẽ làm gì để người dân khỏi hoang mang “ăn gì để không chết”?
Văn Quang
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
* Trang bài viết của Nhà văn Văn Quang

                                                                     ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

 
__._,_.___

Posted by: "Nhat Lung" 

Monday, September 15, 2014

Văn hóa và bóng đá


 
 
Văn Quang - Viết từ Sài Gòn ngày 14.9.2014 

Văn hóa và bóng đá
(VienDongDaily.Com - 13/09/2014)

Nhất là các đội bóng đá nữ còn bị đối xử tệ bạc hơn nữa, dù là tuyền thủ quốc gia cũng đói dài, nữ tuyển thủ ngồi bán vỉa hè kiếm sống là chuyện không hiếm. Tất cả những “lỗ hổng” này báo chí VN đều biết, người dân cũng biết. Thế thì đừng hỏi tại sao bóng đá VN không ngóc đầu lên được.
Văn Quang – Viết từ Sài Gòn
Đã từ lâu lắm rồi, khán giả bóng đá VN chán chường với các trận bóng dù là tranh giải quốc gia hay những trận được gọi một cách quá phô trương là “trận đấu quốc tế.” Ngay cả những người “làm bóng đá” hay nói chính xác hơn là những người có trách nhiệm với bóng đá là Liên Đoàn Bóng Đá VN gọi tắt là VFF (Viet Nam Football Federation) cũng biết rất rõ điều này. Nhưng dường như họ loay hoay chẳng tìm ra cách nào tìm ra được lời giải cho sự xa lánh này của khán giả, họ điều hành chẳng giống ai. Đội nào muốn chơi thì chơi, muốn nghỉ thì nghỉ, các ông bầu toàn quyền tự tung tự tác. Ngay cả cơ quan có trách nhiệm cao nhất là Bộ Văn Hóa - Thể Thao - Du Lịch cũng thờ ơ với bóng đá, coi như đó là chuyện của ... người khác! Nhất là các đội bóng đá nữ còn bị đối xử tệ bạc hơn nữa, dù là tuyền thủ quốc gia cũng đói dài, nữ tuyển thủ ngồi bán vỉa hè kiếm sống là chuyện không hiếm. Tất cả những “lỗ hổng” này báo chí VN đều biết, người dân cũng biết. Thế thì đừng hỏi tại sao bóng đá VN không ngóc đầu lên được.
Nỗi buồn cầu thủ
Còn cầu thủ thì khỏi nói. Hầu hết không được học hành tử tế, vả lại có trường lớp nào dạy đá bóng đâu mà học. Những cậu đá hay thuộc loại có năng khiếu bẩm sinh, bỗng dưng trời cho đá hay hơn những thằng nhỏ khác trong làng, trong thị trấn rồi được may mắn lôi vào đội này đội kia. Cũng vì thế họ không được học văn hóa, học cách sống nên cách “giao tiếp” với cuộc đời đều rất kém. Một số lớn đang đói rách kinh niên, bỗng có tiền, bỗng thành “sao” trở nên ham chơi, ham “sành điệu,” chuyện gì cũng dám làm kể cả chuyện bán độ. Bởi vừa vào học đá bóng đã được huấn luyện viên dạy cho cách chơi tiểu xảo, cách ăn vạ miễn là đạt mục đích nào đó nên biến thành thói quen. Nhưng đừng trách họ vội, hãy tìm hiểu nguyên nhân nào đã đẩy họ “tự do sa ngã.”
Các cầu thủ Ninh Bình bán độ cúi đầu ra tòa

Cầu thủ đội trưởng và cũng là “đại bàng” Quốc Vượng bị dẫn giải ra tòa

Trọng tài Lương Trung Việt đã nhúng tay vào hầu hết vụ dàn xếp trận đấu ra tòa

Đã có nhiều vụ cầu thủ bán độ bị bắt. Gần đây nhất là vụ 9 cầu thủ Ninh Bình bán độ trong trận Vissai Ninh Bình với đội Kelantan - Malaysia (đấu tại Malaysia) tiền vệ Trần Mạnh Dũng đã rủ thủ môn Nguyễn Mạnh Dũng cùng hai hậu vệ Lê Quang Hùng và Lê Văn Duyệt tham gia cá độ trong khuôn khổ vòng bảng AFC Cup. Tiếp đó, Trần Mạnh Dũng rủ thêm một số cầu thủ khác trong đội cùng tham gia chung độ, bắt kèo với tổng số tiền cá độ là 1.02 tỉ đồng (hơn $48,000). Các cầu thủ thắng cá độ được nhận 800 triệu đồng ($38,000). Khi bị đổ bể các cầu thủ đã bị bắt và bị tù. Mạnh Dũng 30 tháng tù giam về tội đánh bạc, đồng thời phạt tiền 25 triệu đồng. Tương tự, bị cáo Đào Đức Lợi bị phạt 30 tháng tù giam và bị phạt 20 triệu đồng. Còn các cầu thủ khác bị tù treo từ 24 đến 27 tháng.
Vụ bán độ om xòm nhất là vụ SEA Games 2005, có đến 7 cầu thủ U23 Việt Nam bị phát hiện dính líu vào đường dây cá độ quốc tế, gồm Văn Quyến, Quốc Vượng, Quốc Anh, Văn Trương, Hải Lâm, Phước Vĩnh, Bật Hiếu. Chỉ với chưa đến 30 triệu đồng họ đã "bán mình cho quỷ" ở trận gặp Myanmar.
Vụ án này được tòa án thành phố Sài Gòn đưa ra xét xử sơ thẩm vào ngày 25 tháng 1 năm 2007 và phúc thẩm ngày 20 tháng 4 năm 2007. Lê Quốc Vượng bị án tù (4 năm), còn các cầu thủ khác bị án treo do có các tình tiết giảm nhẹ. Phạm Văn Quyến, Lê Văn Trương, Trần Hải Lâm, Châu Lê Phước Vĩnh: 2 năm tù treo và 2 năm thử thách về tội tổ chức đánh bạc. Lê Bật Hiếu, Huỳnh Quốc Anh: 2 năm 6 tháng tù treo và 3 năm thử thách vì tội tổ chức đánh bạc.
Trọng tài cũng bán độ
Năm 2004: Trọng tài nhận hối lộ làm lệch kết quả trận đấu. Trọng tài Lương Trung Việt đã nhúng tay vào hầu hết các phi vụ dàn xếp trận đấu của CLB Ngân Hàng Đông Á - Thép Pomina (NHĐA-TP). Lãnh đạo một số đội bóng như Nguyễn Tiến Huy, Vũ Tiến Thành (NHĐA-TP), Lê Văn Cường (Tôn Hoa Sen - Cần Thơ) đã nhờ Việt liên lạc với các trọng tài và đề nghị họ điều khiển trận đấu theo hướng có lợi cho đội bóng của mình. Cụ thể ở V-League 2004, Nguyễn Tiến Huy, nguyên giám đốc điều hành CLB NHĐA-TP, đã đề nghị lo giúp cho đội bóng này khoảng 5-6 trận có lợi và tiền thưởng mỗi trận từ 30-50 triệu đồng ($1,400-$2,400).
Các trọng tài đã tham gia “phi vụ” này cùng Việt là Phạm Hữu Lộc (nhận 15 triệu đồng), Trương Thế Toàn (12 triệu đồng), Hoàng Thế Dũng (35 triệu đồng) và Lê Văn Tú (15 triệu đồng). Ngoài ra, đối với các trọng tài khác cùng điều khiển trận đấu, Việt cũng “bồi dưỡng” cho họ một khoản nhỏ trong phần tiền nhận được từ Nguyễn Tiến Huy.
Với vai trò “đạo diễn,” Việt đã bị kết án 7 năm tù về tội môi giới hối lộ. Cùng chịu hình phạt tù giam với bị cáo này là các cựu trọng tài FIFA Phạm Hữu Lộc và Trương Thế Toàn (mỗi người 4 năm tù về tội nhận hối lộ. Bị cáo Hoàng Thế Dũng (trọng tài cấp quốc gia) bị phạt tù 4 năm 6 tháng.
Đó là vài vụ điển hình, không phải chỉ có vài vụ bị khám phá, ngoài ra còn những vụ “cò con” khác hoặc chơi cá độ kiếm tiền lẻ tiêu vặt thì nhiều vô kể, nhất là những vụ dàn xếp để triệt hạ đội này, nâng giá đội kia…
Như thế bóng đá VN càng lớn càng xấu dưới mắt người hâm mộ. Người ta quay lưng đi là đúng.
Tại sao cầu thủ VN bán độ
Nhưng đừng trách cầu thủ vội, hãy tìm hiểu tâm sự của họ qua một cựu tuyển thủ quốc gia bị tù vì bán độ. Cầu thủ này đã từng là thủ quân, là đàn anh, là “đại bàng” trong các đội bóng có tiếng tại VN.
Cựu tuyển thủ Quốc Vượng cho rằng sở dĩ các cầu thủ Việt vẫn ngang nhiên nói chuyện về cờ bạc, chơi cờ bạc, cá độ bóng đá quốc tế bởi họ nhận thấy việc này là rất… bình thường trong xã hội. Chỉ khi bị công an bắt vì tiêu cực, vì đánh bạc thì mới hối hận nhưng đã muộn. Đời cầu thủ kiếm được nhiều tiền thì tiêu còn nhiều hơn vào những thú vui hậu trường. Chuyện nợ nần chẳng hiếm gặp, tiền đến với mình dễ bao nhiêu thì ra đi càng dễ bấy nhiêu thôi.”
Theo Quốc Vượng, vấn đề của các cầu thủ không phải chỉ là do bị những thành phần không tốt ngoài xã hội lôi kéo, mà gốc rễ là do nhận thức của cầu thủ, “Trước đây, tôi mắc sai lầm không phải vì tiền đâu, mà quan trọng là những mối quan hệ tình cảm ràng buộc ngoài xã hội. Bóng đá Việt Nam nếu muốn phát triển thì phải nghiêm túc làm lại từ gốc rễ, từ lứa trẻ, giáo dục đạo đức cho họ, giúp họ hiểu được rằng chỉ cần chơi bóng bằng tất cả đam mê rồi tiền cũng sẽ tới. Đây là công việc cần tới sự chỉ đạo, chiến lược dài hơi từ VFF đến các CLB.” Trong một cuộc phỏng vấn mới đây, Quốc Vượng cho rằng mình không được dạy dỗ tử tế về đạo đức, về “văn hóa trong bóng đá” nên mới có những suy nghĩ nông cạn dễ sa vào hư hỏng. Còn các ông trong VFF chỉ ngồi cho có vị vài năm rồi về hưu, chẳng làm được gì cho cầu thủ chúng em và bóng đá hết. Em từ giã bóng đá rồi, có đội nào mời cũng không chơi, thà đi bốc vác nuôi vợ con còn hạnh phúc hơn.
Cầu thủ trẻ Công Phượng, được gọi là “Messi của Việt Nam,”
đang là niềm hy vọng cho tương lai của bóng đá có văn hóa tại nước này.
Một chút hy vọng mới
Nhưng những ngày gần đây, nhiều khán giả lại tìm thấy một chút hy vọng với đội bóng của các em nhỏ gọi là U19 Hoàng Anh Gia Lai VN. Nhưng tất cả không phải là do các ông trong Liên Đoàn Bóng Đá VN hay Bộ Văn Hóa Thanh Niên tìm ra hướng đi mới, mà chỉ là do một ông bầu có tiếng là đại gia ở VN xây dựng lên. Đó là ông Đoàn Nguyên Đức chủ tịch tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai (HAGL) giàu có bậc nhất VN, nhưng ông thường được gọi là Bầu Đức và có lẽ ông cũng thích như thế vì cái thú đam mê bóng đá của ông.
Cứ thấy đại gia nào giàu có người ta thường có sự nghi ngờ là dính líu tới chính quyền, là họ hàng nhà quan. “Hay thì khen, hèn thì chê,” đó là sự ngay thẳng cần thiết của con người. Về bầu Đức, không biết ông làm giàu bằng cách nào, chỉ biết từ một nhà sản xuất nội thất nhỏ ông lo trồng cao su, buôn bán nhà đất rồi nhiều dịch vụ khác.
Gần đây HAGL cũng phát triển mạnh ở bên ngoài Việt Nam, với khoản đầu tư xấp xỉ $1 tỉ USD vào Lào, hàng trăm triệu đô vào Myanmar, $100 triệu USD vào Campuchia, không dính líu tới chính quyền và chưa có tai tiếng gì gian lận trong kinh doanh. Tuy nhiên dư luận là dư luận, không ai cấm người ta được quyền nghi ngờ khi xã hội VN đầy rẫy những loại đại gia giàu sụ ăn bám vào quyền lực.
Tuy nhiên nếu có làm giàu dựa vào một thế lực nào đó thì hãy thử hỏi ở VN có bao nhiêu đại gia lo cho đời sống người dân? Hầu hết họ chỉ lo vinh thân phì gia, huyênh hoang khoe vợ đẹp con khôn, nhà dát vàng hàng trăm tỉ, hưởng thụ bên sự nghèo khó của dân, lạnh lùng nhìn hình ảnh các em học sinh nhỏ phải đu dây qua suối trong mùa lũ dữ để đến lớp học.
Trong khi đó, bầu Đức đã tận tâm tận lực lo cho bóng đá VN trong cơn suy thoái tận cùng. Vào năm 2007, ông không ngần ngại phá bỏ 5ha cao su đang độ cho mủ (trung bình thu được 300 triệu đồng/ha/năm), có nghĩa là mỗi năm bầu Đức sẽ mất khoảng 1.5 tỉ đồng ($71,000). Tính đến nay (2014), sau bảy năm, hơn chục tỉ bạc sẽ mất đi mà lợi nhuận về bóng đá còn chưa biết sẽ ra sao?
Vài nét về Học Viện Bóng Đá duy nhất ở VN
Nhưng kết quả là một Học viện bóng đá HOÀNG ANH GIA LAI ARSENAL JMG ở phố núi Pleiku đã được hình thành và mang lại những kết quả rất đáng khen về nhiều mặt, không chỉ có bóng đá mà còn là đạo đức, là văn hóa, là cách ứng xử, cách chơi bóng, cách sống cho từng cầu thủ. Đến nay hầu hết cầu thủ của đội cũng đã có bằng đại học. (Từ đây xin gọi tắt là HAGL).
Bầu Đức đã từng tâm sự, “Trồng rừng đã khó, trồng người còn khó hơn. Nếu chỉ nhăm nhăm vào lợi nhuận từ mủ cao su, biết đến bao giờ Hoàng Anh Gia Lai mới có được lớp cầu thủ kế thừa? Biết đến bao giờ đội tuyển VN mới có được thế hệ tài năng thật sự? Và biết đến bao giờ bóng đá nước nhà mới kịp sánh vai cùng bè bạn?”
Học viện có tổng diện tích 5 ha, gồm: hai sân tập tiêu chuẩn quốc tế (một sân đã hoàn thành và sân còn lại chuẩn bị khởi công); hai khu nhà cao cấp - nhà ở cho học viên (8 phòng sức chứa tối đa 32 học viên), dãy nhà dành cho các chuyên gia, nhà điều hành, phòng xem tivi, phòng học tiếng Anh, massage, phòng họp, thư viện… Riêng phòng tập thể lực và hồ bơi sẽ dùng chung với các cầu thủ đội một HAGL. Tổng kinh phí để xây dựng Học viện là khoảng $4 triệu USD.
Nội quy của học viện rất khắt khe với 10 quy định chặt chẽ được theo dõi hàng ngày. Chính vì thế ngay cả khi chơi bóng cầu thủ cũng phải “có văn hóa.” Dù cho đội bạn chơi xấu cũng không được phép trả đũa, không được phép cãi cọ với cầu thủ đối phương và trọng tài dù cho có bị oan ức. Luôn fair play trong mọi trường hợp. Được hay thua cũng phải đá như nhau, giữ vững tình thần đồng đội. Cầu thủ nào vi phạm sẽ bị phạt hoặc bị đuổi ra sân ngay. Nhất là tinh thần đá bóng vì cái đẹp của thể thao, tuyệt đối không được nghĩ đến tiền và những thứ khác. Các em học cả cách thắng và tại sao thua.
Do đó, sau 7 năm học viện đã đào tạo được một lớp cầu thủ khác hẳn với lớp cầu thủ trước. Đá đẹp, đá hay, đá hết mình trước khi đá để tìm chiến thắng.
Bầu Đức trong ngày khai giảng học Viện HAGL năm 2007

Công Phượng cùng đội bóng HAGL khi mới lập

Cầu thủ VN chơi bóng cùng U19 Arsenal

Công Phượng đi bóng qua 6 cầu thủ to khỏe của Úc


Bài viết kèm theo video bàn thắng tuyệt đẹp của Công Phượng trên tờ Express
Lên đường du học
Người hâm mộ bóng đá VN lại tìm được những khoảng thời gian thú vị với bóng đá, nhưng chỉ với cầu thủ U19 xuất thân từ lò đào tạo HAGL. Tôi cũng đã được nghe nhiều dư âm từ các cơ quan truyền thông và bạn bè nên đã bỏ khá nhiều thì giờ để theo dõi những trận đấu của các em HAGL. Quả thật, ngay từ trận đầu, xem lối chơi của các em đã khiến tôi đặt nhiều hy vọng vào lớp cầu thủ này. Sau đó bầu Đức không ngại tốn kém, còn cho các em đi Âu Châu, Phi Châu để được đá cùng các đội bóng lớn ở lứa tuổi 19-20 như Arsenal, AS Roma, U19 Napoli, U19 Borussia Dortmund và U19 Marseille…
Các em sẽ không còn e ngại trước các cầu thủ to con, mạnh mẽ, tự mỗi em tìm cho mình một cách vượt qua và gắn kết với đồng đội. Nhất là khi phải chơi bóng bổng với những “ông khổng lồ” này. Các em cũng đá tìm ra đấu pháp để hạn chế sức mạnh đối thủ và cách tìm đến bàn thắng.
Tôi thật sự ngạc nhiên với một số cầu thủ HAGL nhỏ con mà vẫn tranh bóng, đi bóng qua các cầu thủ to lớn hơn mình cả một cái đầu. Một vài tên tuổi được khán giả chú ý về kỹ thuật, sự tinh khôn nhanh nhẹn, biết nhìn trận đấu để đưa bóng cho đồng đội như Lương Xuân Trường, Tuấn Anh, Công Phượng, Thanh Tùng, Đông Triều.
Trong dịp giải U19 Đông Nam Á 2014 - Cúp NutiFood diễn ra từ ngày 5 đến 13 tháng 9 năm nay, gồm 6 đội, chia thàng 2 bảng. Bảng A: U19 Indonesia, U19 Myanmar, U19 Thái Lan - Bảng B: U19 Việt Nam, U19 Nhật Bản, U19 Australia. Tôi đã hào hứng chờ xem trận đầu tiên VN gặp Austrtalia vào lúc 7 giờ chiều ngày 5 tháng 9 vừa qua trên truyền hình, cũng như gần 40,000 khán giả ngồi chật sân Mỹ Đình.
HLV Graechen, người dìu dắt U19 VN đã thốt lên, “Khắp các nước trên thế giới, tôi chưa từng thấy khán giả nước nào mê U19 như ở VN” bởi ở các nước như Anh, Ý, Đức, Pháp… khán giả chỉ chú ý tới các đội ngoại hạng, đội tuyển quốc gia, cùng lắm là đội hạng nhất chứ không chú ý tới U19.
Thiên tài hay một phút lóe sáng
Trong 90 phút đấu với các cầu thủ Australia to con mạnh mẽ, không thiếu kỹ thuật, U19 VN vẫn đấu ngang ngửa, bất phân thắng bại. Nhưng đến phút 88, một đường đi bóng xuất thần của Công Phượng qua 6 cầu thủ Australia vây quanh rồi sút một đường bóng tuyệt đẹp vào khung thành đối phương. Một đường bóng mà tôi chưa từng được nhìn thấy trong bất cứ trận đấu nào của các đội bóng VN suốt những năm qua.
Trong cơn hào hứng ấy tôi đã gửi e mail kể với nhiều bạn bè tôi kèm theo video clip để chứng minh. Tôi đã viết, “bàn thắng như một tuyệt phẩm hơn hẳn các đàn anh như Công Vinh, Văn Quyến và ngay cả những Hồng Sơn, Huỳnh Đức của thời cực thịnh của bóng đá VN.” Và ngay hôm đó các báo đã hết lời ca tụng bàn thắng này. Rồi các hàng tin ví von rằng bàn thắng chỉ thấy ở các thiên tài như Messi, Maradona.
Các tờ báo nước ngoài cũng đã khen ngợi Công Phượng
Hàng loạt tờ báo nổi tiếng như: Express, Goal, Shanghaidaily… đã dành sự quan tâm đặc biệt với màn trình diễn của Công Phượng, trong đó nhấn mạnh tới pha làm bàn xuất thần ở phút 88 trận đấu với U19 Australia tối 5-9. Thậm chí, tờ báo Express (Anh) còn gọi anh là “Messi Việt Nam.” Tờ Daily Express đã nói về Công Phượng, “Công Phượng có thể là cái tên còn khá xa lạ với người hâm mộ Arsenal nhưng có lẽ tài năng này sẽ sớm khoác áo đội bóng của Arsene Wenger.” Báo này cũng đá cho đăng đoạn video với hàng chữ “Tài năng triển vọng của Arsenal Nguyễn Công Phượng ghi bàn thắng tuyệt diệu.”

Đến trận gặp U19 Nhật tối 9-9, một trận đấu chỉ để phân định đội hạng nhất hạng nhì của bảng, dù để thua Nhật với tý số khít khao 2-3 nhưng Công Phượng vẫn chứng tỏ được phẩm chất và tài năng của mình. Ở trận này, anh đã sút một quả penalty theo kiểu penenka, chắc anh đã học được của danh thủ Andrea Pirlo.

Đến trận U19 VN với trận bán kết vào 5g15 tối 11-9, khán giả lại muốn “điên” vì 4 bàn thắng của các em U19 VN, hạ U19 Myanmar với tỉ số 4-1. Cả 4 bàn thắng đều tuyệt đẹp chứng tỏ tài năng thật sự của các em khiến khán giả ngất ngây. Ở đây tôi không bàn đến chuyện thắng thua mà chỉ nghĩ đến lối chơi, kỹ thuật, nhiệt tình, sòng phẳng của một loạt cầu thủ trẻ được ăn học tử tế.

Còn một trận chung kết vào ngày 13-9 với U19 Nhật. Tôi viết bài này vào ngày 12-9, chưa biết đội nào sẽ lên ngôi vô địch, nhưng dù có thua, khán giả VN vẫn thích thú với lớp trẻ đầy phẩm chất tốt đẹp này của VN. Thắng thua không phải là điều đáng nói.

Theo tôi, bỏ qua những lời ca ngợi quá đáng, Công Phượng đúng là một tài năng thiên phú, cú đi bóng qua 6 cầu thủ to khỏe của Australia là một khoảnh khắc tỏa sáng của một thiên tài. Dù là Messi hay Maradona hay là gì đi nữa cũng chẳng phải lúc nào cũng có được dịp đi bóng và sút bóng như thế, có chăng 10 trận may ra có một trận chứng tỏ thiên tài của mình. Nhưng so được với Messi hay Maradona thì còn lâu. Đừng vội cho các em lên mây, hãy để cho các em chơi bóng dưới đất.
Cầu thủ và đạo đức
Tuy nhiên, điều đáng ghi nhận là các cầu thủ vẫn không hề chịu ảnh hưởng bởi những lời khen có cánh và nhất là ông bầu Đức đã “hãm phanh” ngay các cầu thủ sau chiến thắng. Bầu Đức rất vui mừng nhưng đồng thời cũng chấn chỉnh ngay: U19 Việt Nam không được nghĩ đến tiền thưởng, các cầu thủ trẻ phải tập trung cho chặng đường dài sắp tới. Thậm chí, ông còn bực dọc khi có ai hỏi đến vấn đề này. Trả lời giới báo chí, bầu Đức cho rằng nhiều thế hệ cầu thủ hư cũng vì chuyện tiền nong. Ngoài ra, ông còn yêu cầu ban huấn luyện dạy dỗ ngay những cầu thủ có thái độ không đẹp trên sân trong trận đấu với U19 Australia. Đó là sự khác biệt giữa bóng đá có văn hóa và bóng đá “tự phát.”

Hãy thử so sánh điều làm nên sự khác biệt giữa Công Phượng và Văn Quyến. Cả hai cùng là cầu thủ quê ở Đô Lương, Nghệ An và cùng nghèo như nhau. Nhưng một em được trưởng thành từ lò HAGL Arsenal JMG chuyên nghiệp, được học bóng đá và văn hóa tử tế nên sớm trưởng thành hơn trong nhận thức. Còn tài năng Văn Quyến tàn lụi vì đâu? Khán giả giận Văn Quyến nhưng đồng thời cũng thương xót cho tài năng này.

Ở đây tôi không ca tụng một khoảnh khắc của thiên tài hay của một ông bầu. Tôi chỉ muốn nói đến một nền văn hóa bóng đá mà lâu nay ở VN bị bỏ quên, chính nó đã giết chết tài năng của một loạt cầu thủ như Quốc Vượng, Quốc Anh, Văn Trương, Hải Lâm, Phước Vĩnh, Mạnh Dũng… Giữa một xã hội bất ổn và đồng tiền đang là chúa tể của mọi việc thì sự hư hỏng của các “thiên tài” là tai họa cho cả một đời có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Tôi chỉ muốn đặt vấn đề với những người có trách nhiệm với văn hóa thể thao VN là ngoài U19 của học viện HAGL, còn hàng trăm các đội khác ở các tỉnh và thành phố, các vị nghĩ thế nào và sẽ làm gì? Chẳng lẽ đó vẫn chỉ chuyện của các ông bầu, còn các ông cứ “vô tư” ra chỉ thị và vỗ tay? Như thế thì chuyện bóng đá VN tiến bộ chỉ là chuyện rất riêng của U19 HAGL mà thôi.
Văn Quang

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
__._,_.___

Posted by: Nhat Lung 

Sunday, August 31, 2014

60 năm Sài Gòn trong tôi


 
Văn Quang - Viết từ Sài Gòn ngày 30.8.2014 

60 năm Sài Gòn trong tôi
                                                                                                 (VienDongDaily.Com - 29/08/2014)


Tượng đài Thủy Quân Lục Chiến giữa công viên Sài Gòn trước năm 1975 nay đã không còn. Văn Quang viết:
“Tôi đứng trước Nhà Hát Thành Phố nhìn cảnh “vườn không nhà trống” đó mà ngậm ngùi nhớ tới pho tượng
Thủy Quân Lục Chiến sừng sững đứng bảo vệ thành phố ngày nào, và nhớ tới những đồng đội TQLC đã ngã
xuống hoặc giờ này đã ở khắp phương trời xa.


‘Nhưng với tôi, Sài Gòn vẫn là Sài Gòn từ trong tâm thức mình, từ trong tận cùng tim óc mình. Thế là đủ và tôi lại phải sống cũng như những người Sài Gòn khác, bất chấp gian khổ.’
Hai tuần nay người Sài Gòn xôn xao về một số công trình xưa cũ sẽ bị phá bỏ lấy đất làm tàu điện ngầm. Rầm rộ nhất là khu thương xá Tax đã bị “bao vây” bởi những hàng rào chắn chạy dài và tất cả các cửa hàng trong thương xá này phải dời đi vào tháng 10 này để làm một siêu thị 40 tầng văn minh hơn. Hầu như cả thành phố xôn xao, người ta kéo đến mua hàng giảm giá đông như hội. Và cũng có nhiều người đến để nhìn lại chút kỷ niệm xưa với một công trình kiến trúc được xây dựng từ xa xưa khiến bất cứ ai dù chỉ sống ở thành phố này ít năm cũng cảm thấy tiếc nuối. Lứa tuổi già đã có từng hơn nửa thế kỷ với Sài Gòn bỗng nhận ra cái khu thương xá đó không chỉ gắn liền với thành phố mà còn gắn liền với cả gia đình mình.

Hầu như gia đình nào cũng đã từng đưa nhau vào đây mua sắm vài thứ đồ dùng lặt vặt hoặc chỉ dạo quanh, ăn một ly kem, uống một ly cà phê. Nỗi buồn vẩn vơ thật nhưng lại rất sâu sắc như người ta vừa lấy đi một phần đời mình. Bởi cái mất đi đã từng có những kỷ niệm với người thân quen không bao giờ tìm lại được nữa. Người mất kẻ còn, người ra đi, kẻ ở lại đã từng cùng nhau đến đấy.



Đường Lê Lợi phía Thương Xá TAX chỉ còn một lối đi nhỏ.
Và còn một số công trình gắn liền với Sài Gòn chẳng phải chỉ là biểu tượng mà còn là da thịt của một thành phố từng được vinh danh là “hòn ngọc viễn đông” này cũng sắp mãi mãi biến mất để nhường chỗ cho công trình ga tàu điện ngầm đầu tiên của tuyến Metro số 1 Bến Thành - Suối Tiên. Dẫu biết vạn vật đổi dời không có gì là vĩnh cửu cả nhưng cái gì quá thân quen mất đi cũng thấy lòng trống rỗng. Có khi chỉ một cửa hàng như quán cơm bình dân Bà Cả Đọi, tiệm cắt tóc Đàm, nước mía Viễn Đông… mất tích vĩnh viễn, thay vào đó là những tòa nhà chọc trời, những cửa hàng choáng lộn cũng thấy nó lạnh lùng xa lạ.



Văn Quang trước Thương Xá Tax ngày 25-8-2014.
Người còn ở trong nước xót xa, người Việt ở nước ngoài tiếc nuối, đó là điểm những người thân quen gặp nhau ở nỗi nhớ nhung tiếc nuối này. Tôi đã đọc khá nhiều bài viết từ nước ngoài và e mail của bạn bè chia sẻ nỗi hoài niệm đó. Như Thế Hải từ Hawaii đã mượn hai câu thơ bất hủ của Bà Huyện Thanh Quan, chia sẻ cùng bè bạn khắp nơi khi nhớ về những cái sắp mất đi của Sài Gòn: “Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo. Nền cũ lâu đài bóng tịch dương.”

Với một người còn ở lại như tôi, đã hơn nửa thế kỷ gắn bó với hòn ngọc viễn đông này, hai tuần nay càng thấy lòng hoài cổ dâng trào. Nhớ, nhớ đến từng chi tiết từ cái bước chân đầu tiên đặt lên đất Sài Thành, nhớ từng ngõ ngách, từng nhân vật thuộc về quá khứ ấy cho đến ngày nay. Mặc cho Sài Gòn đã có nhiều tang thương dâu biển, từ cái tên thành phố đến những con đường đã thay họ đổi tên, từ con người đến xã hội cho đến cả cái cách sống cũng đã khác xưa nhiều lắm. Chẳng trách khi xã hội đổi thay, người ta chép miệng than: “Trời làm một trận lăng nhăng, ông hạ xuống thằng, thằng nhảy lên ông, con đĩ đánh bồng nhảy lên bà lớn” cũng chẳng sai. Nhưng với tôi, Sài Gòn vẫn là Sài Gòn từ trong tâm thức mình, từ trong tận cùng tim óc mình. Thế là đủ và tôi lại phải sống cũng như những người Sài Gòn khác, bất chấp gian khổ. Có chăng chỉ là nỗi ngẩn ngơ khi những dấu tích xưa dần mất đi, chẳng bao giờ tìm lại được.



Thanh Saigon với hoài niệm “người xưa” trong ảnh quảng cáo trên vỉa hè bên hông Thương xá Tax. 
Trong nỗi hoài niệm sâu sắc ấy nhiều buổi chiều đứng trong hành lang hẹp chung cư, nhìn lên khung trời cao, hướng về ánh đèn đêm mơ hồ của thành phố, tôi cố tưởng tượng lại đó vẫn là khung trời xưa, tôi nhớ lại những năm tháng dài tôi sống ở Sài Gòn. Ở đây không chỉ có cảnh quan mà còn có cả những nhân vật là bạn hoặc là người tôi đã từng gặp, từng quen, từng biết đến. Người ở đâu bây giờ? Có biết Sài Gòn của chúng ta hiện có rất nhiều người đang nhớ, đang mong các “bạn ta” không?


Tạm biệt Thương Xá Tax và hàng giảm giá.

Bước chân đầu tiên trên đất Sài Gòn
Thế mà 60 năm rồi đấy, kể từ ngày tôi mới đặt chân lên thành phố Sài Gòn. Tôi nhớ như in, ngày đầu tiên ấy. Cuối tháng 1 năm 1954, sau hai tháng học ở Trường Sĩ Quan Thủ Đức, ngày thứ bảy chúng tôi được đi phép ở Sài Gòn. Niềm mơ ước của tôi từ những ngày còn nhỏ ở trường trung học, ước gì có ngày mình được vào Sài Gòn. Niềm mơ ước ấy còn rộn ràng hơn khi khóa học sĩ quan khai giảng. Thủ Đức – Sài Gòn chỉ có hơn 10 cây số, tuy chỉ cách thành phố rất gần nhưng theo đúng chương trình khóa học, hai tháng sau chúng tôi mới được đi phép. Mấy anh “Bắc kỳ” nôn nao hỏi thăm mấy ông bạn “Nam Kỳ” về Sài Gòn. Từ cái xe taxi nó ra sao, đi thế nào, bởi hồi đó miền Bắc chưa hề có taxi, cho đến Chợ Lớn có những gì… Mấy ông bạn Nam Kỳ tha hồ tán dóc. Đấu óc tôi cứ lơ mơ về cái chuyến đi phép này.

Rồi ngày đi phép cũng đến, một nửa số sinh viên sĩ quan (SVSQ) đi phép mặc bộ tenue sortie là ủi thẳng tắp, áo bốn túi, chemise trắng tính, thắt cravate đen đàng hoàng, giầy đánh bóng lộn có thể soi gương được. Vô phúc quên cái gì là bị phạt ở lại ngay. Nhưng hầu như chưa có anh nào bị phạt. Đoàn xe GMC của trường chở chúng tôi chạy vèo vèo vào thành phố. Ôi cái cửa ngõ vào thành phố hồi đó chưa có gì lộng lẫy mà chúng tôi cũng mở to mắt ra nhìn. Đoàn xe “diễu” qua vài con phố rồi dừng lại trên đường Hai Bà Trưng (hồi đó còn gọi là đường Paul Blanchy), ngay phía sau Nhà Hát Lớn Thành Phố mà sau này là Trụ Sở Hạ Nghị Viện VNCH.


Tất cả các cửa hàng trong thương xá vắng hoe.

Cú nhảy từ sàn xe GMC xuống con đường Hai Bà Trưng là bước chân đầu tiên của tôi đến đất Sài Thành hoa lệ. Ông Hồ Trung Hậu là dân miền Nam chính hiệu, ông đã hứa hướng dẫn tôi đi chơi… cho khỏi “ngố”. Chúng tôi đi bộ vào con đường nhỏ bên hông Nhà Hát Thành Phố và khách sạn Continental, vòng ra trước bùng binh Catinat – Lê Lợi (hồi đó còn gọi là Boulevard Bonard) và Nhà hát TP. Nhìn mặt trước nhà hát TP có mấy bức tượng bà đầm cứ tưởng… mình ở bên Tây. Lúc đó đã có nhà hàng Givral rồi, nhưng tôi vẫn còn “kính nhi viễn chi” cái nhà hàng văn minh lịch sự giữa thành phố lớn rộng đó, chưa dám mơ bước chân vào. Ông Hậu vẫy một cái taxi chở chúng tôi về nhà ông. Taxi hồi đó toàn là loại deux cheveaux, nhỏ hẹp sơn hai màu xanh vàng. Khi bước lên xe, đồng hồ con số chỉ là 0, đi quãng nào số tiền nhảy quãng đó.


Những chiếc thang máy không người vẫn chạy đều đều.
Trong ngày đầu tiên, tôi ngu ngơ làm quen với không khí Sài Gòn qua gia đình anh em ông Hậu. Hôm sau ông bạn tôi đi với bồ nên tôi bắt đầu cuộc solo giữa thành phố xa lạ này. Tất cả Sinh Viên SQ đều không được đi xe buýt hay xích lô, phải đi taxi. Nhưng lệnh là lệnh, chúng tôi học các đàn anh khóa trước, cởi áo bốn túi, bỏ cravate, cất cái nón đi là lại tha hồ vung vẩy.



Các tầng lầu càng vắng khách.

Trở thành người Sài Gòn từ bao giờ
Nơi tôi đến đầu tiên là Chợ Lớn. Một cuốc taxi từ giữa trung tâm TP đến cuối Chợ Lớn mất 12 đồng. Tôi tìm đến khách sạn rẻ tiền của mấy thằng bạn Bắc Kỳ ở đường Tản Đà, một con phố nhỏ, ba bốn thằng thuê chung một phòng cũng chẳng có “ông mã tà” nào hỏi đến. Chợ Lớn hồi đó tấp nập hơn ở Sài Gòn, con phố Đồng Khánh chi chít những khách sạn, hàng ăn, cửa tiệm tạp hóa lu bù tưởng như mua gì cũng có. Chúng tôi cũng biết cách chui vào Kim Chung Đại Thế Giới xem thiên hạ đánh bạc. Hôm đó có anh Nguyễn Trọng Bảo cùng Đại Đội tôi nhưng lớn hơn chúng tôi vài tuổi và là một cặp với Nguyễn Năng Tế (lúc đó mới là người yêu của nữ diễn viên điện ảnh Kiều Chinh). Anh thử đánh “tài xỉu”, may mắn làm sao, một lúc sau đó anh được khoảng vài trăm ngàn. Thế là chúng tôi xúi anh “ăn non”, không chơi nữa, rủ nhau đi ăn.

Bắt đầu từ hôm đó chúng tôi đi “khám phá” Sài Gòn và rồi theo cùng năm tháng trở thành người Sài Gòn lúc nào không biết. Càng có nhiều thăng trầm chúng tôi càng gắn bó với Sài Gòn hơn.




Các cửa hàng đá quý vàng bạc càng vắng vẻ.

Lần thứ hai trở lại Sài Gòn
Tôi lại nhớ ngày trở về Sài Gòn sau hơn 12 năm đi tù cải tạo từ Sơn La đến Vĩnh Phú rồi Hàm Tân. Đó là vào buổi chiều tháng 9 năm 1987. Khi đoàn xe thả tù cải tạo bị giữ lại nhà giam Chí Hòa nghe các ông quan chức trấn an về số phận chúng tôi khi được trở về, khoảng hơn 5 giờ chiều chúng tôi mới được thoát ra khỏi cánh cửa sắt nhà tù Chí Hòa. Ngay từ cổng trại tù đã có đoàn quay phim đợi sẵn để quay cảnh “vui mừng đoàn tụ” của tù nhân, chắc là để chứng tỏ cái sự “khoan hồng bác ái” của nhà nước cho những thằng may mắn không chết trong ngục tù. Lại là lần thứ hai tôi đặt chân lên đất Sài Gòn nhưng với tư cách khác giữa một thành phố đã đổi chủ.

Thấy cái cảnh sẽ bị quay phim, Trần Dạ Từ kéo tôi lên vỉa hè đi lẫn trong đám thân nhân được vận động ra đón tù cùng những người dân tò mò nhìn “cảnh lạ”. Tránh được cái máy quay phim, chúng tôi đi gần như chạy ra khỏi con phố nhỏ này. Ra đến đường Lê Văn Duyệt, chúng tôi đi chậm lại, nhìn đường phố mà cứ thấy đường phố như đang nhìn chúng tôi với một vẻ xa lạ và xót thương?
Trần Dạ Từ còn lại ít tiền, anh rủ tôi ghé vào đường Hiền Vương ăn phở. Chẳng biết là bao nhiêu năm mới lại được ăn tô phở Hiền Vương đây. Tôi chọn quán phở ngay sát cạnh tiệm cắt tóc Đàm mà mấy chục năm tôi cùng nhiều bạn bè vẫn thường đến cắt tóc. Có lẽ Trần Dạ Từ hiểu rằng anh về đoàn tụ cùng gia đình chứ còn tôi, vợ con đi hết, nhà cửa chẳng còn, sẽ rất cô đơn, nên anh níu tôi lại. Ngồi ăn tô phở tưởng ngon mà thấy đắng vì thật ra cho đến lúc đó tôi chưa biết sống ra sao giữa thành phố này.

Ở tiệm phở bước ra, chúng tôi đi bên nhau dưới ánh đèn chập choạng của con đường Duy Tân mà Phạm Duy gọi là con đường Đại Học “uống ly chanh đường, uống môi em ngọt.” Đến ngã tư Phan Đình Phùng, tôi chia tay người bạn tù Trần Dạ Từ, đi lang thang trong cô đơn, trong bóng tối của chính đời mình. Bây giờ tôi mới hiểu hết nghĩa của sự cô đơn là thế nào. Tôi bắt đầu cuộc sống lưu lạc trên chính quê hương mình.

Tôi tìm về nhà ông anh rể đã từng nuôi nấng tôi suốt những năm tháng trong tù. Bắt đầu từ đó tôi trở thành người Sài Gòn khác trước. Và rồi với những cùng khổ, những khó khăn, tôi đã tự mình đứng lên. Bởi tôi thấm thía rằng thằng bạn đồng minh xỏ lá đã phản phé mình, lúc này không ai cứu mình cả, anh không vượt qua nó, nó sẽ đè chết anh. Vì thế cho đến bây giờ sống giữa Sài Gòn, tôi phải là người Sài Gòn và mãi mãi sẽ là người Sài Gòn. Làm được cái gì hay chết bẹp dí là do mình thôi.



Tác giả thẫn thờ đứng nhìn công trường Lam Sơn đang bị phá bỏ
Đi tìm hoài niệm

Tôi không lan man về chuyện cũ tích xưa nữa, bởi nói tới những ngày tháng đó chẳng biết bao giờ mới đủ. Cho đến hôm nay, 25 tháng Tám năm 2014, hơn 60 năm ở Sài Gòn, mọi người đang xôn xao về những đổi thay lớn của Sài Gòn, tôi không thể ngồi yên. Tôi muốn chính mắt mình được nhìn thấy những thay đổi ấy. Mặc dù qua 2 lần nằm bệnh viện và với cái tuổi trên tám mươi, tôi đã mất sức nhiều, hầu như suốt ngày ngồi nhà đã từ ba tháng nay. Tôi điện thoại cho Thanh Sài Gòn rủ anh đi thăm “cảnh cũ người xưa”. Chúng tôi vào phở Hòa, môt tiệm phở nổi tiếng từ trước năm 1975 cho đến nay. Con đường Pasteur đan kín xe cộ, tiệm phở Hòa có vẻ tấp nập hơn xưa. Bạn khó có thể tìm lại một chút gì đó của “muôn năm cũ”. Tô phở bị “Mỹ hóa” vì cái tô to chình ình và miếng thịt cũng to tướng, có lẽ ông bà chủ đã học theo phong cách những tiệm phở VN ở Mỹ. Nó “to khỏe” chứ không còn cái vẻ “thanh cảnh” như xưa nữa.

Sau đó, nơi tôi tìm đến đầu tiên chính là Thương Xá Tax. Vừa đến đầu hai con đường gặp nhau Pasteur – Lê Lợi đã nhìn thấy một hàng rào bằng tôn chạy dài. Đường Lê Lợi chỉ còn đủ một lối đi nhỏ dẫn đến Thương Xá Tax và công viên Lam Sơn. Chiếc xe gắn máy len lỏi cho đến tận cuối đường Lê Lợi sát mép đường Tự Do. Chúng tôi đứng trước cửa TX Tax đang bày ra cảnh vô cùng vắng vẻ, chỉ có tôi và anh bảo vệ nhìn nhau. Anh thừa biết tôi đến đây để làm gì. Anh bảo vệ cũng không còn làm cái nhiệm vụ cao quý là mở cửa đón khách, anh để mặc tôi tự do đẩy cánh cửa kính nặng chịch đi vào trong khu thương mại. Đèn đuốc vẫn thắp sáng choang, chiếc thang máy cuốn vẫn lặng lẽ chạy không một bóng người. Nó mang một vẻ gì như người ta vẫn lặng lẽ theo sau một đám tang.

Trong quầy hàng đầu tiên, điều khiến tôi chú ý là hàng chữ nổi bật hàng đại hạ giá (Big Sale) tới 70% đỏ loét chạy dài theo quầy hàng và hàng chữ “TẠM BIỆT THƯƠNG XÁ TAX”.

Tôi cố gợi chuyện với cô chủ hàng xinh xắn: Cô phải đề là “TỪ BIỆT” THƯƠNG XÁ TAX mới đúng chứ, sao lại là “TẠM BIỆT”? Cô hàng trẻ đẹp thở dài ngao ngán: “Ấy người ta còn hứa khi nào căn nhà 40 tầng làm xong sẽ cho chúng tôi được ưu tiên thuê cửa hàng đấy.” Nhưng ngay sau đó cô lại lắc đầu: “Hứa là hứa chứ khi đó mình không cổ cánh, đút lót thì đừng hòng bén mảng tới, ông có tin không?”

Bị hỏi ngược, tôi đâm lúng túng ấp úng nói lảng: Phải đợi tới lúc đó mới biết được. Cô bán hàng quay đi, dường như cô chẳng tin gì cả.

Các quầy hàng khác vẫn mở cửa, mỗi gian hàng chỉ còn lại vài ba người, chắc toàn là những ông bà chủ. Tôi nghĩ họ đang làm công việc khác chứ không để bán hàng. Có ai mua đâu mà bán. Tôi đến hỏi thăm vài ông bà chủ cửa hàng, không tìm thấy bất cứ nụ cười nào trên những khuôn mặt buồn hiu ấy.

Có lẽ vài tuần nay, người đi tìm đồ hạ giá đã “khuân” đi khá nhiều rồi, lúc này những thứ hàng còn lại không còn giá trị nữa. Tuy nhiên cửa hàng nào cũng còn bề bộn hàng ế. Nhìn lên tầng lầu cũng vậy, nó còn vắng vẻ thê thảm hơn.

Tôi bước lên mấy bậc của bục gỗ, ghé vào một tiệm bán máy hình còn nguyên si bởi ông chủ quyết không giảm giá. Tôi hỏi lý do, ông có vẻ liều:

- Thà ế chứ không giảm.

Tôi lại tò mò hỏi tiếp:

- Vậy là ông có một cửa hàng ở nơi khác nữa?

Ông lắc đầu:

- Không.

Tôi hỏi:

-Vậy ông sẽ làm gì?

Câu trả lời của ông cụt lủn:

- Về quê làm ruộng.

Tôi yên lặng trước sự bất bình đó. Đứng nhìn hàng loạt máy hình, máy quay phim đủ loại còn nằm rất thứ tự trong tủ kính sáng bóng. Tôi lại hỏi:

- Chắc họ phải đền bù cho ông những thiệt hại này chứ?

- Chưa có xu nào cả. Thời hạn bắt di dời nhanh quá, trở tay không kịp.

Tôi nghĩ chắc ông này cũng chỉ là người đi thuê lại cửa hàng của một ông nhà giàu nào đó mà thôi, ông có vẻ bất cần đời. Tôi từ giã, ông chỉ gật đầu nhẹ.

Nhìn sang hàng loạt cửa hàng vàng bạc đá quý gần như vẫn còn nằm nguyên vẹn và không một bóng khách vãng lai. Các bà, các cô tha hồ nhìn nhau ăn cơm hộp. Tôi có cảm tưởng một thành phố chết vì chiến tranh gần kề hay vì một nạn dịch nào đó.

Vậy mà tôi vẫn còn đi vơ vẩn trong cái không gian như nghĩa trang sống đó. Tôi đi tìm hình bóng của một thời dĩ vãng, nào vợ con, nào bè bạn, nào những người xa lạ trong cái nhịp thở rộn ràng thân thiện của tất cả Sài Gòn xưa ở chốn này. Chẳng bao giờ trở lại. Tôi muốn gọi tên tất cả trong hoài niệm tận cùng sâu lắng.


Trước cửa Công Ty Cấp Nước TP, nơi tác giả đặt chân lên TP Sài Gòn 60 năm trước.
Ngậm ngùi nhìn công viên Lam Sơn trống rỗng
Rồi tôi cũng phải bước ra. Trở về với thực tại, nhưng vẫn gặp cái vắng lặng của vỉa hè chạy dài theo đại lộ Nguyễn Huệ. Dường như chỉ còn có Thanh Sài Gòn ngồi ngất ngư với “người xưa trong ảnh” của một ô quảng cáo vuông vắn phía ngoài thương xá.

Chúng tôi đi qua khu công viên Lam Sơn, lúc này đã được phá sạch, chỉ còn vài cây cổ thụ cao lêu nghêu bên cạnh “công trường” đang làm, dường như hàng cây đứng chờ giờ hành quyết như các “đồng nghiệp” của nó đã bị đốn hạ vài hôm trước. Các bác thợ quần áo xanh, dây đeo chằng chịt đã và đang dọn dẹp cho công trường trống rỗng. Tôi đứng trước Nhà Hát Thành Phố nhìn cảnh “vườn không nhà trống” đó mà ngậm ngùi nhớ tới pho tượng Thủy Quân Lục Chiến sừng sững đứng bảo vệ thành phố ngày nào và nhớ tới những đồng đội TQLC đã ngã xuống hoặc giờ này đã ở khắp phương trời xa.

Chắc hẳn bạn còn nhớ ngay cạnh đó là góc bùng binh Nguyễn Huệ - Lê Lợi còn là nơi tổ chức đường hoa vào dịp Tết. Gia đình nào chẳng một lần kéo nhau đi giữa đường hoa với tâm trạng rộn ràng của một ngày hội hoa xuân. Từ năm nay sẽ mất hẳn, chẳng bao giờ thấy bóng dáng mùa xuân ở đây nữa.

Cuối cùng tôi trở lại nơi mà lần đầu tiên tôi đặt chân lên TP Sài Gòn. Tôi đã nhảy xuống xe GMC ở đây, đúng nơi này, phía sau Nhà Hát Thành Phố, bây giờ là trụ sở của Tổng Công Ty Cấp Nước của TP. Mặt đường nhựa chẳng có gì thay đổi, nó cũng nhẵn mòn như những con đường nhựa khác, nhưng với tôi nó là một dấu son đáng nhớ nhất trong đời. Vậy mà đã đúng 60 năm rồi sao?

Mai này Sài Gòn sẽ còn mất đi nhiều thứ nữa như vòng xoay trước cửa Chợ Bến Thành, một biểu tượng mà bất cứ ai đã đến Sài Gòn dù chỉ một lần cũng không thể nào quên. Đó là những thứ sẽ mất đi để làm tuyến metro số 1 Bến Thành - Suối Tiên. Ngoài tuyến metro số 1, còn xây dựng thêm 6 tuyến metro khác. Chúng ta sẽ mất đi nhiều di tích xưa cũ. Sài Gòn sẽ đổi khác rất nhiều, để lại trong người Sài Gòn dù ở đâu cũng thấy cảm thấy một nỗi bùi ngùi, nhớ tiếc. 60 năm Sài Gòn, hồn ở đâu bây giờ?
Văn Quang
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~


~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
__._,_.___

Posted by: Nhat Lung 

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-2/5/2026/official-3/5/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link