Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
Showing posts with label Người Mỹ Gốc Việt. Show all posts
Showing posts with label Người Mỹ Gốc Việt. Show all posts

Friday, October 25, 2013

Thế Hệ 30 Miền Nam



From: khanh2uwng
Date: Sun, 20 Oct 2013 13:52:56 -0500
Subject: Thế Hệ 30 Miền Nam

 

Thế Hệ 30 Miền Nam

Trần Thành Mỹ

Tính đến 2013 thế hệ 1930 đã có tuổi từ trên 70 đến 80, nếu còn sống là sống thọ gần hết cuộc đời mình hơn mức bình thường ngày xưa là 60.

Đó lại là thế hệ đặc biệt chứng nhân trực tiếp bao thăng trầm của đất nước, biến cố mốc lịch sử quan trọng, thay đổi chế độ, chiến tranh đủ loại, lạnh nóng trong ngoài, sự có mặt viện trợ hoặc tham chiến của hầu hết các quốc gia thế giới, nơi tập trung và cũng là mồ chôn đủ giống màu, cuộc tị nạn khổng lồ từ trước đến nay, một vòng quạt tôn giáo lớn nhỏ du nhập từ lâu hay mới bành trướng, một sự thống nhất đất nước mở cửa ảnh hưởng đến mọi mặt đời sống xã hội văn minh văn hóa tâm linh.

Thế hệ 30 nầy được sinh ra dưới thời thuộc địa Pháp còn đội nón cối thực dân, bị bắt buộc học chương trình Pháp, rồi lớn lên trải qua hai nền Cộng Hòa I và II của Tổng thống Diệm Thiệu trước 1975, chứng nhân trực diện ngày 30-04-1975 lịch sử đổi đời, cuộc vượt biên vô tiền khoáng hậu, những trại học tập chính trị cho quân dân miền Nam Việt nam Cộng hòa, cuộc sống mới hoàn toàn khác biệt của người ở lại dưới thời Việt nam Cộng Hòa Xã hội chủ nghĩa và đời sống tị nạn ở nước ngoài.

Thật vậy có thể bảo rằng thế hệ 30 nầy nhất ở miền Nam là thế hệ gian truân mà cũng may mắn được trải qua bao biến cố lịch sử nước ta liên quan cả tình hình thế giới bấy giờ, nhiều bài học kinh nghiệm xương máu nhất trong thời kỳ thay đổi quan trọng nhanh chóng của đất nước ở thế kỷ 20 khi lên xe lúc xuống ngựa, thấy đó mất đó, nay ông mai thằng, chủ tớ, phong tục tập quán đảo lộn, ngôn ngữ còn xáo trộn nữa là, gia đình phân tán, trật tự xã hội chưa ổn định,hố sâu giữa giàu nghèo khó lấp bằng, ảnh hưởng của chính trị, kinh tế, văn hóa ngọai chap chồng làm chóng mặt người dân nhất là sự chông chênh tâm tình chưa xóa được của kẽ thắng người thua.

Phải công nhận rằng trên toàn thế giới chưa một đất nước bé nhỏ nào mà từ ngàn xưa đến nay được bao nhiêu cường quốc để mắt đến xâm chiếm tranh giành.

Vẫn không thấy có nước kiên cường nào hơn sau trên ngàn năm Bắc thuộc, người bạn láng giềng khổng lồ bằng mọi cách kể cả phi pháp luôn cả luật quốc tế, cho đến thế kỷ thứ 21 nầy vẫn chưa và không bao giờ từ bỏ ý định biến thành một nước chư hầu vẽ thêm một ngôi sao nhỏ trên lá cờ kẻ xâm lược.

Sau đó gần một thế kỷ lệ thuộc Pháp, một cường quốc có nền văn minh tiến bộ Dân chủ Cộng hòa đề cao Liberté, Égalité, Fraternité, (Tự do, Bình đẳng, Huynh đệ ), nước nhỏ bé hình chữ S vẫn còn giữ nguyên vẹn lảnh thổ từ cửa Nam quan đến mũi Cà mau (hởi ơi, giờ không còn cửa Nam quan nữa), giành lại được độc lập tự do.

Các bạn có tìm được đất nước nào mà bao lần bị đô hộ, ngôn ngữ vẫn còn được duy trì qua ba miền đất nước, dù chính sách đồng hóa tiêu hủy hay thay thế văn hóa bản xứ bằng chữ Hán của người Hoa, và kỳ diệu hơn đã biết vừa phá cách chữ Hán thành chữ Nôm, vừa cải mới chữ viết sang Quốc ngữ theo mẫu tự La tinh.

Thương cho dân tộc Việt luôn luôn phải đối đầu vừa với mọi hoàn cảnh trong ngoài của đất nước mới có hòa bình hầu theo kịp vừa với đà tiến hóa nhậy cảm và nhanh chóng thế giới, vừa tận dụng cả lương tri để tìm chọn đúng đường, lý tưởng, ý thức hệ thích nghi.

Thật sự thế hệ 30 thế kỷ 20 từ nhỏ cho đến sang thế kỷ 21 còn tiêu biểu rõ nhất chưa hề hưởng trọn vẹn đất nước mình hoàn toàn tự do độc lập lâu dài, không chiến tranh chống ngoại xâm thì cũng là nội chiến, anh em cùng mẹ bất hòa ly tán như kẻ thắng người thua.

Cuộc đô hộ Pháp tuy ngắn ngủi chỉ gần 100 năm nhưng ảnh hưởng thật sâu rộng vô cùng nhất là miền Nam. Về chính trị, với chính sách cai trị bằng đôi bàn tay sắt bọc nhung vừa ban phúc bằng cách bành trướng mọi mặt kinh tế hành chính giáo dục, vừa dẹp tắt mọi mầm mống yêu nước, khai thác tận cùng xương tủy tài nguyên đất đô hộ với tư cách bộ mặt của một ân nhân nhà truyền giáo nhân đạo giúp đời.

Do chính sách chia để trị, họ đã chia đất nước ta thành ba miền, ba Kỳ (kỳ=vùng đất) như ba nước nhỏ có tên riêng, Bắc kỳ là Tonkin bằng chứng bài hát nổi tiếng ngày lệ thuộc Ma petite  Tonkinoise, Trung kỳ là Annam nên họ gọi dân ta là Annamites, Nam kỳ là Cochinchine.

Hai miền Bắc Trung chỉ bị đặt dưới quyền bảo hộ của Pháp như nước Tunisie ở Bắc Phi, riêng miền Nam là thuộc địa thôi.

Bảng số xe hơi được đánh dấu theo miền như VNB, VNT, VNN. Vì theo quy chế thuộc địa của chính quyền thực dân, nên guồng máy hành chánh, giáo dục của Nam kỳ đều do mẫu quốc, đứng đầu là Thống đốc Pháp, sau đó năm 1877 thuộc Liên Bang nên có Toàn quyền Đông dương (Gouverneur Général de lIndochine Française).

Do đó thế hệ 30 miền Nam biết đến vị Toàn quyền Đông dương cuối cùng là Jean Decoux (1940-1945) và Thống đốc Nam kỳ dân sự đầu tiên là Le Myre de Vilers và vị cuối cùng Ernest Thimothée Hoffël (1942-1945), vị nầy đã đọc một bài diễn văn trước mộ Cụ Đồ Nguyễn đình Chiểu ở BaTri ngày 27/6/1943 và đã được các nử sinh Tiểu học ngâm thơ chào mừng tại Văn miếu Gò công khởi đầu bằng câu: Hoffël Thống đốc sử nên biên.

Ngoài ra xin chung chung đề cập vài điểm khác biệt mà công dân Việt ta ít biết hay không ai còn nhớ để ý đến. Miền Nam được chia ra 21 tỉnh đánh số riêng cho mỗi tỉnh mà học sinh Tiểu học nào thời Pháp thuộc cũng phải thuộc nằm lòng đọc ngắn gọn từng ba chữ đầu như: Gia Châu Hà, Rạch Trà Sa

1-Gia định; 2-Châu đốc; 3- tiên

4-Rạch giá; 5-Trà vinh; 6-Sa đéc

7-Bến tre; 8-Long xuyên; 9-Tân an

10-Sóc trăng; 11-Thủ dầu một; 12- Tây ninh

13-Biên hòa; 14-Mỹ tho; 15-rịa

16-Chợ gạo; 17-Vĩnh long; 18-công

19-Cần thơ; 20-Bạc liêu; 21- (Ô) Cấp

Cấp là do tiếng Pháp Cap có nghĩa là mũi đất, đây là Cap Saint Jacques mà ngày nay là Vũng tàu ban đầu được thành lập thành phố tự trị (commune autonome) năm 1895.

Ngoài ra các chức vụ lãnh đạo cai trị về hành  chánh, quân sự, an ninh và cả giáo dục của ba miền đều không giống nhau, như ở miền Nam đều do người Pháp đãm nhận như Thống đốc Nam kỳ (Gouverneur de La Cochinchine-1879), Chánh tham biện  (Administrateur Tỉnh trưởng )cả ông Cò (Commissaire) Trưởng ty Cảnh sát. Trong khi miền Trung có Khâm sứ Trung kỳ (Résident Supérieur dAnnam), miền Bắc có Thống sứ Bắc kỳ (Résident Général de Tonkin).

Dinh hành chánh là tòa tham biện mà người dân gọi là Tòa bố. Tỉnh lại chia thành Tổng (canton), đứng đầu là Cải tổng. Tổng lại chia thành Làng, đứng đầu là Hội đồng Hương chức hay gọi là Ban Hội tề cho đến 1945 thì tan rã gồm có 12 chức vụ:

1-Hương Cả;
2-Hương chủ;
3-Hương sư;
4-Hương trưởng;
5- Hương chánh;
6- Hương giáo;
7-Hương quản;
8-Hương bộ;
9-Hương thân;
10-Hương hào;
11-Xã trưởng;
12-Chánh lục bộ.

Từ 2-5-1882 đã có Hội đồng địa hạt, mỗi tổng có một nghị viên Hội đồng địa hạt nhiệm kỳ 3 năm khác hẳn với miền Bắc bảo hộ có những chức vụ khác như Thượng thư, Chánh lý, Lý trưởng....

Nghị viên Hội đồng được bầu là người Việt và cũng như tất cả các chức vụ hành chánh khác phải thuộc nhà có tài sản, biết tiếng Pháp.

Dinh Thống đốc Nam kỳ lúc đầu được xây bằng gỗ (1863) và kế đó ngày 23-2-1868, Thống đốc Nam kỳ La Lagrandière khởi công xây lại dinh mới tại Saigon và lạ lùng nhất lại lấy tên dinh Norodom, quốc vương Campuchia, cho đến thời Đệ nhất Cộng hòa mới đổi tên là Dinh Độc lập.

Nhưng ngày nay đến thế kỷ thứ 21 nầy rồi, ta vẫn còn thấy những tòa dinh thự uy nghi từ Bắc đến Nam do người Pháp xây cất, trường học mà chương trình giáo dục truyền bá đến các tỉnh
làng, những đồn điền cao su cà phê họ tận lực khai phá, các sự kiện nầy cũng làm ta một chút trầm tư suy gẫm, kẻ xâm lăng cũng có người có chút lòng mang đến nền văn minh mới, kẻ khác bất nhân tham lam cưỡng chiếm biến nước nhỏ láng giềng thành tỉnh chư hầu củng cố mộng bá chủ thế giới.

Như mạn sông nước miền Nam chằng chịt, thế hệ 30 sống liên tục trong hoàn cảnh bị động của đất nước như chiến tranh không ngừng, lại được đúc kết nên từ nền giáo dục ngoại bang, tinh thần giằng co giữa phong tục tập quán truyền thống và ảnh hưởng phúc lợi của nền văn minh Âu Tây, tiếp cận với bao dân tộc khác, sống trong vùng đất rộng sông dài, phì nhiêu tài nguyên phong phú không chỉ do thiên nhiên ban tặng mà còn chính là do công ơn của ông cha ta trong cuộc Nam tiến cùng với bao di dân khác khai phá mở mang.

Thế hệ 30 miền Nam một phần của thế hệ 30 trong ba miền, lại là thế hệ từ mới ra đời đã phải sống gọn lõn trong hoàn cảnh cá chậu chim lồng, thời kỳ cao điểm bình định miền Nam thành thuộc địa.

Về giáo dục, đặc biệt là phái nữ cũng được khuyến khích đi học như phía nam, họ bị bắt buộc học theo chương trình Pháp, sử Pháp Nos ancêtres sont des Gaulois, chào cờ Tam Tài với ba màu Xanh biểu hiệu Tự do, Trắng là Bình đẳng, Đỏ là Bác ái, và hát quốc ca Pháp La Marseillaise.

Thời kỳ học ở Tiểu học, họ đã nhận biết phần nào thế nào là thân phận của dân lệ thuộc, cuộc đấu tranh châu chấu đá voi chống ngoại xâm qua các cuộc tản cư về miền quê trốn đạn bom, trường học phải đóng cửa, dời nay nơi nầy mai nơi khác để nhường chỗ cho đồn binh trại lính giặc tạm trú, chứng kiến bao cuộc bố ráp của lính lê dương đánh thuê đủ loại màu da ruồng bắt tiêu diệt phong trào ái quốc chống Tây.

Một trong hậu quả là bao nhiêu con rơi đủ giống màu mà một thiên tình sử may là có hậu giữa một quân nhân viễn chinh Pháp chung thủy JeanBedel Bokassa và cô gái quê Nguyễn thị Huệ đã làm tốn bao nhiêu công sức giấy mực và nước mắt thời Đệ nhị Cộng hòa để tìm lại được con gái chung của họ là Martine Bokassa nhờ trung gian của nhà báo Việt Định Phuơng của báo Trắng Đen thời bấy giờ. Jean Bedel Bokassa sau nầy trở thành Hoàng đế Trung Phi (1966-1979) mà ngày 1/12/1977 cố nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ đã đưa đoàn văn nghệ sang Cộng hòa Trung Phi trình diễn nhân ngày Hoàng đế Trung Phi Bokassa I đăng quang.

Rồi lại tiếp đến nền đô hộ không đầy một năm của Nhật sắt máu dùng lúa thay than đốt, ruộng vườn trồng toàn cây bông vải cây đay làm cho gần triệu người miền Bắc chết đói, vựa lúa mien Nam kiệt quệ, nhà nhà phải cử người đi học tiếng Nhật.

Vậy là thế hệ nầy vừa vào tuỗi trưởng thành đã trải thêm kinh nghiệm cuộc xâm lăng mới của quân phiệt Nhật.

Cách mạng tháng Tám 1945, phong trào Thanh niên Tiền phong đầy khí thế với tầm vông vạc nhọn với những bài hát kháng chiến làm nức lòng dân ta trong những ngày đầu mới được độc lập tự do.

Ai là cựu nữ sinh Gialong chắc còn nhớ Lễ trộn đất các miền đất nước do các phái đoàn đại diện nữ sinh miền Bắc mặc áo dài xanh lá cây, nữ sinh miền Trung với quốc phục màu vàng, miền Nam màu xanh nước biển, vùng Cao nguyên với các cô gái Thái trắng với quốc phục riêng của họ rất đẹp, mỗi đoàn mang một bọc đất vùng mình đến dự lễ hòa trộn đất chung nhau thống nhất thành một khối tại nữ trung học Gialong, thời kỳ Quốc trưởng Bảo Đại.

Tiếp theo đó là những cuộc thanh trừng những ai mà chế độ Việt nam Dân chủ Cộng Hòa lên án là Việt gian, thủ tiêu cho mò tôm cường hào ác bá, tay sai lính kín theo Pháp.

Riêng ở miền Nam, vì Pháp còn trở lại 1946 nên chương trình Pháp vẫn tiếp tục cho đến 1950.

Do đó sinh viên học sinh miền Nam còn là chứng nhân trực tiếp các cuộc biểu tình chống Pháp và các cuộc bạo động cùng với dân chúng Saigon, làm reo bãi khóa 10 trường công tư, tuyệt thực ở Pétrus Ký, Gialong,... cao trào nhất là cái chết và đám tang của Anh Trần văn Ơn năm 12 -1-1950 dưới thời Thủ hiến Trần văn Hữu.

Trong thời kỳ học ở Trung học, tuổi bắt đầu trưởng thành, cứ mỗi lần tình hình đất nưóc thay đổi thế hệ trẻ nầy đều có những trải nghiệm quan trọng mới . Họ đã học văn chương văn minh lịch sử Pháp, tất nhiên cái tầm nhìn và suy nghĩ của họ không thể hoàn toàn giống như ông cha ngày trước vì cái hào quang và tiếng sét đổi đời của Cuộc Cách mạng Pháp 1789 giải phóng chống lại phong kiến độc tài lập nền Cộng hòa mới trẻ độc lập tự do.

Song song với việc mở mang dân trí miền Nam, người Pháp còn ru ngủ tinh thần ái quốc dân ta bằng cách mở các tụ điểm ăn chơi, hút xách, mại dâm, như Đại Thế Giới ở Chợ lớn, sòng bạc Kim chung ở khu vực Cầu Muối, Trường Đua Phú thọ. Các bạn cựu học sinh Pétrus Ký niên học 54-55 chắc không quên ngày quân đội Đệ I Cộng hòa tháng 4-1955 tấn công vào vị trí Bình Xuyên ngay tại trường Pétrus Ký, dưới thời Thầy Hiệu trưởng Phạm văn Còn.

Rồi lịch sử lại đổi thay. Thế hệ 30 nầy đến 1954 đã ra đời sinh hoạt, họ lại chứng kiến cảnh chia  đôi đất nước lần thứ hai ở vĩ tuyến 17, cầu Hiền lương trên sông Bến Hải làm bức tường ngăn cách ý thức hệ.

Hơn một triệu đồng bào miền Bắc di cư trốn chạy bằng mọi phương tiện, bang tàu há mồm, phi cơ, đường bộ tị nạn vào Nam, bao gia đình miền Nam ly tán tập kết ra Bắc.

Thế là từ cái ấn mốc chia rẽ đất nước thành hai nước Cộng hòa, Việt nam Cộng Hòa ở mien Nam với đồng minh Thế giới tự do, Việt nam Cộng Hòa Xã hội chủ nghĩa ở miền Bắc với Thế giới Cộng sản.

Từ đó, thế hệ 30 miền Nam lại được pha trộn thêm kinh nghiệm sống khác lạ thân phận người của miền Bắc, với đầy đủ thành phần nhưng phần lớn là những trí thức, thượng lưu, đầy đủ nghề, có đạo dưới chế độ Cộng sản.

Bấy giờ thế hệ 30 miền Nam thống nhất nầy quả là tong họp sức mạnh của thế hệ trẻ đang trong thời kỳ đầy nhiệt huyết tràn sức sống và có lý tưởng xây dựng lại đất nước.

Họ đang là thế hệ nối tiếp nồng cốt giữ vai trò chủ động trên mọi mặt mọi cấp xã hội chính trị văn hóa quân sự tôn giáo dưới thời Đệ nhất Cộng hòa với Tổng thống Ngô đình Diệm và Đệ nhị Cộng hòa thời Tổng thống Nguyễn văn Thiệu .

Như chúng ta đã biết, sau thế chiến thứ hai, Việt nam ta đã trở thành một địa bàn mà các cường quốc Âu Á thi thố các thủ đoạn trong cuộc chiến tranh lạnh và phổ biến rộng ảnh hưởng của thế giới tự do và Cộng sản, và thế hệ 30 miền Nam trước kia đã từng sống đưới thời thực dân Pháp nay biết trực tiếp thêm chú Sam với cái nhãn hai bàn tay nắm tay nhau và các nước đồng minh trong thế giới tự do.

Sự hiện diện của lực lượng đồng minh và nhất là dân quân Mỹ trực tiếp hoạt động thời bấy giờ cũng thay đổi quan niệm truyền thống của vùng đất mới nầy một lần nữa, hậu quả khó lường.

Thêm vào đấy, đất nước đang thời kỳ bình yên nhất, mọi hoạt động đang vào nề nếp xây dung đất nước tiến bộ thì tình hình nội bộ lại rối ren phe phái, tôn giáo đưa đến sự sụp đổ của Đệ I Cộng hoà, và sau đó đến sự giảm viện trợ và rút quân của Mỹ thời Đệ II Cộng hòa gây thất bại để rồi đất nước thống nhất.

Thời kỳ nầy chính thế hệ 30 là thành phần đóng góp nhiều nhất trong mọi địa bàn xã hội từ thành thị đến thôn làng, gia đình nào bằng cách nầy hay cách khác cũng dự phần vào việc bảo vệ miền Nam và hy vọng giải phóng miền Bắc thống nhất lãnh thổ.

Nội chiến từng ngày từng ngày giữa Bắc và Nam, do sự giựt giây viện trợ của các cường quốc khác nhau vì ý thức hệ, bao dân Việt hy sinh, đất nước bị tàn phá bằng mọi phương tiện giết người kể cả những hóa chất độc hại được thử nghiệm trong chiến tranh có ảnh hưởng giết lần chết mòn trong nhiều thế hệ trong tương lai.

Chưa dứt bất hạnh đâu, sau Cách mạng thành công 30-04-1975, thế hệ 30 nầy trở thành  ngụy quân ngụy quyền ngụy dân mất hết quyền công dân dưới chế độ chiến thắng mới.

 Lần nữa họ lại là nạn nhân của thời thế khi tuổi đời chín muồi đầy kinh nghiệm sống suốt cả tuổi thanh xuân trưởng thành đã cống hiến cho xã hội gia đình miền đất nước tự do họ đang phục vụ giữ gìn bảo vệ đổi mới cách tân và hiện đại hóa cho sự phát triển Việt nam.

Trước kia, ông cha Việt ta đã làm cuộc Nam tiến và đã cùng bao lưu dân hay di dân khác như Khmer, Hoa, Chăm, Ấn biến miền Nam thành vùng đất mới trù phú có nền truyền thống văn
hóa đa dạng được chấp nhận tận dụng cho sự phát triển đất nước đến ngày nay.

Bây giờ cuộc Nam tiến lại đẩy ra khỏi đất nước hơn triệu người vượt biên bất chấp tính mạng hiểm nguy bằng mọi phương tiện hợp pháp, bất hợp pháp đường bộ tàu thủy, ghe xuồng phi cơ.

Đáng thương vẫn là thế hệ 30 nầy, lý tưởng và hoài bảo, tài sản vật chất tinh thần đều bị tiêu  tan đáng tiếc nhất là những kinh nghiệm sống và trình độ nhận thức cao của họ trong mọi lãnh vực khoa học kỷ thuật tiên tiến hiện đại.

Những người ở lại trở thành dân ngụy bị bắt buộc học cải tạo từ Nam ra Bắc đi kinh tế mới, nhà cửa cơ sở kinh doanh bị tịch thu, họ cũng mất tất cả có khi còn lại vướng vào tù tội vì chưa biết gì về chế độ mới.

Ai ra được nước ngoài, gia đình ly tán, từ chủ  thành tớ, có học thành thất học, không tiềnkhông môi miếng, không chân đứng, tuổi đời khá cao nhất là việc hội nhập vào nước định cư khác biệt về phong tục tập quán ngôn ngữ thật không dễ dàng gì.

Từ đây, đối với chế độ mới họ mang tên Việt kiều với bao tĩnh từ xấu xa đính kèm và tưởng chừng như không bao giờ còn cơ hội trở về thăm lại quê hương.

Vậy mà cái thế hệ 30 nầy, từ hai bàn tay trắng họ đã thắng được hoàn cảnh đau buồn tột cùng của họ bằng lòng tự hào dân tộc, ý chí quật cường kiên trì, kinh nghiệm sống đã biết lùi bước để sống còn bảo vệ và xây dựng tương lai sáng lạn cho thế hệ con cháu.

Hơn thế nữa, họ vẫn không quên bà con ruột thịt, bạn bè còn kẹt lại quê hương, chỉ cần nhìn vào số tiền họ đã gởi về trợ cấp hằng năm chứng minh điều trên.

Thật ra, thế hệ nào từ trước đến nay nhất là thời kỳ Pháp thuộc, cũng đều góp phần vào giữ và xây dựng đất nước nhất là Việt nam ta hội tụ nhiều điều kiện thuận lợi về địa lý, khí hậu, nhiều tài nguyên chưa khai thác, vị trí bao lơn nhìn ra biển Đông, bờ biển dài từ lâu đã nhiều hải cảng nổi tiếng cho các tàu buôn ngoại, thềm lục địa đang khai thác mỏ dầu, đường hàng hải rộng mở giữa các nước Đông Nam Á, các biển đảo trù phú gây sự thèm thuồng cho các nước lân cận và nhất là dân số gần 90 triệu càng ngày càng tăng, thông minh cần cù chịu khó, khéo tay và tiến bộ.

Tuy nhiên, thế hệ 30 miền Nam và sau đó gồm cả miền Bắc di cư 1954 quả là những nhân chứng trực tiếp dòng lịch sử thay đổi bất thường cho đến ngày nay, từ mới sanh ra đời dưới thời Pháp xâm lăng cho đến ngày nay.

Chính họ là thành phần hy sinh nhiều nhất trong mọi biến cố thời đại vì họ là người trong cuộc chiến bảo vệ phát triển miền đất họ giành lại được để sống trong nền độc lập tự do.

Với văn hoá Tây phương, miền Nam trở thành đi đầu trong việc đổi mới văn hoá, cách tân và hiện đại hóa sớm hơn mà thế hệ 30 là thành phần nối tiếp hữu hiệu nhất.

Đã sống trong xiềng xích nô lệ, họ biết thế nào thành quả tuyệt vời là độc lập tự do.

Họ là người đã thấy và sống với chiến tranh nên họ biết thế nào là giá trị của hòa bình.

Vì thế, dù sống trong hoàn cảnh nào của đất nước, ở trong hay ngoài nước, thế hệ 30 mien Nam luôn cố giữ cái mình của họ xứng đáng là người Việt dòng giống Rồng Tiên.

Friday, January 25, 2013

Hoa Kỳ tự trói tay để thua CSVN…chứ không do VNCH.


 

Lục Quân Việt Nam Cộng Hòa Hành Khúc



 

Hoa Kỳ tự trói tay để thua CSVN…chứ không do VNCH.

Mường Giang


Cựu Ngoại trưởng Kissinger xác nhận

Sau hơn ba mươi bảy năm Việt Nam Cộng Hòa bị sụp đổ tính từ ngày 30-4-1975, nhưng tới nay vẫn còn nhiều tác giả ngoại quốc khi viết về cuộc chiến trên,vẫn cứ dựa vào các tài liệu tuyên truyền của cộng sản, nên thường lý luận một chiều, đôi lúc thật hàm hồ bừa bãi.

Chính những cuốn sách này, đã khiến cho ai khi đọc tới cũng đều có cái cảm tưởng là “Những người lãnh đạo nước Mỹ lúc đó toàn ngu xuẩn hay điên rồ”, nên mới bị sa lầy và tháo chạy khỏi miền Nam, vào ngày 30-4-1975 một cách nhục nhã. Riêng đối với người Mỹ qua thói quen tự cao tự đại, sau khi tháo chạy khỏi chiến trường Đông Dương để bị mang tiếng bội tín với thế giới tự do, vì không giữ được lời hứa “bảo đảm quyền sống tự do của đồng bào Nam VN, Lào, Cambốt”. vẫn cứ phải loay hoay giữa “tự ái và lương tâm” khi muốn giải đáp trước công luận, lý do tại sao “Một cường quốc bách chiến bách thắng như Mỹ lúc đó và ngay cả ngày nay”, lại có thể bị thua trước một đối phương nhỏ bé, lạc hậu như cộng sản Bắc Việt? cho dù đối phương có được Nga, Tàu viện trợ và chống lưng.

Ngày nay nhờ những khai quật từ các văn khố khắp thế giới, nhất là sự sụp đổ của gần hết khối xã hội chủ nghĩa trong đó có Liên Xô và các nước Ðông Âu nhưng quan trọng nhất vẫn là những bản tự khai của các chóp bu tại Bắc Bộ Phủ, cho ta nhận rõ phần nào giải đáp trên, khi đã biết rõ thực chất của cuộc chiến Việt Nam (1955-1975).

Tất cả từ đầu cho tới cuối, hoàn toàn “không ăn nhập gì tới lòng ái quốc, yêu nước thương dân”, mà báo chí Tây Phương thường gán ghép để có cớ ca tụng Hồ Chí Minh và đảng VC trong suốt cuộc chiến, vì họ bị tuyên truyền một chiều.

Nay sự thật đã bị phanh phui, gây chiến tại Ðông Dương lần thứ 2 (1946-1975), thật sự “là không cần thiết lúc đó”.

Vì đối với Liên Xô thời đó, gây chiến “lại là kế hoạch nô lệ hoá toàn cầu của cộng sản đệ tam quốc tế”. Ðiều này ngày nay cũng đã được nhiều cán bộ cao cấp của VC như Trần Bạch Ðằng, Võ Văn Kiệt.. xác nhận. Còn hậu cứ lớn không phải tại Hà Nội, mà ở tận Mạc Tư Khoa, Bắc Kinh, được Hồ Chí Minh cùng đồng đảng mang về bành trướng khắp nước. Sứ mạng của Hồ đã hoàn thành một phần, ít ra là đã nhuộm đỏ được ba nước Việt-Lào-Cao Miên trên bán đảo Ðông Dương.

Nhưng chiến thắng không phải do quân sự mang tới, mà nhờ vào “sự hèn nhát thụ động, của tập thề quần chúng trong vùng”, vì sợ sự khủng bố tàn độc của chủ nghĩa cộng sản nên cúi đầu tùng phục, để được yên ổn sống, dù là kiếp sống nô lệ hèn thừa bên lề đường như hiện tại trong thiên đường xã nghĩa VN. Do đó, hầu hết đã phó mặc vận mệnh của đất nước, của chính bản thân và gia đình mình cho ai muốn làm lãnh tụ cũng được, coi đó như là chuyện không có liên can gì tới họ.

Tóm lại “Chiến tranh VN vừa qua” là một cuộc chiến vô cùng phức tạp, giống như Pháp năm 1954, người Mỹ đã thua cộng sản trong mặt trận ý chí tại thủ đô Hoa Thịnh Ðốn và tàn nhẫn bất công ngay trên đất nước mình, chứ không phải ở chiến trường Ðông Dương.

Cũng từ đó, người Mỹ thường nhắc nhớ tới thành ngữ “No more Việt Nam” như một thứ mặc cảm tội lỗi, luôn đè nặng đất nước Hoa Kỳ, cho tới lúc Tổng thống Reagan vào ngày 21-5-1982, khai sinh một nước Mỹ mới, khi tuyên bố chiến lược tấn công, để ngăn chận sự bành trướng của khối cộng sản quốc tế.

Từ đó người Mỹ mới thôi cúi mặt và bắt đầu phục hồi danh dự cho những chiến binh Hoa Kỳ, đã tham chiến tại VN từ 1955-1975, và gọi đây là một trong những cuộc chiến chính nghĩa vĩ đại nhât, mà nhân dân Hoa Kỳ đã thực hiện được kể từ ngày lập quốc tới nay.

Ðối với Việt Nam Cộng Hòa dù người lính miền Nam đã hy sinh tột đỉnh nhưng cũng chỉ giữ được nửa mãnh đất quê hương từ Bến Hải vào tới Cà Mâu, vỏn vẹn chỉ có hai mươi năm trường kỳ máu lệ. Tất cả “không phải vì Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa không chịu chiến đấu trước kẻ thù, hoặc Miền Nam không có tướng tài và cấp lãnh đạo xứng đáng sau khi Tổng Thống Ngô Ðình Diệm bị sát hại hay Chính Phủ Việt Nam Cộng Hòa không có chính nghĩa như Thượng Nghị Sĩ Mỹ là Mc.Cain từng tuyên bố trên báo chí..” mà làNƯỚC MẮT NHƯỢC TIỂU Việt Nam.

Nói đúng hơn, chúng ta đã bị Thực Dân Mới nhân danh Liên Hiệp Quốc, bán đứng trong canh bài phân chia ranh giới chính trị, quân sự giữa hai khối tư bản và cộng sản, đã sắp xếp sẵn sau khi Ðệ Nhị Thế Chiến kết thúc.

Nhiều nước Ðông Âu kể cả Ðức cũng chịu chung số phận nhược tiểu như VN và Cao Ly, khi nằm trong thế cờ quốc tế đã định đoạt sẵn. Nhưng may thay Họ đã tự mình tháo gỡ được gông cùm nô lệ cộng sản vào đầu năm 1990, khi Liên Bang Sô Viết và phần lớn khối cọng sản đệ tam quốc tế tan rã.

Theo nhận xét của GS người Mỹ Hans Morgenthau, thì đây là trò che đậy sự bất đồng, cũng là sự phân chia sẵn ranh giới chính trị, quân sự giữa khối cộng sản và Tây Phương, sau khi kết thúc đệ nhị thế chiến. Tại Châu Âu, từ năm 1947 Liên Xô xé bỏ cam kết, mặc sức tung hoành, dùng quân sự lần hồi cưỡng chiếm các nước quanh vùng, dựng khối Ðông Âu, cô lập trong bức màn sắt. Tây Bá Linh và hai nước đồng minh của Mỹ lúc đó là Hy Lạp và Thổ Nhĩ Kỳ cũng bị nguy khốn, sắp rơi vào tay cộng sản.

Ðể đối phó với tình trạng trên, Tổng Thống Mỹ Truman buộc lòng phải ban hành chiến lược “Ngăn Chặn”, đồng thời khai sinh chường trình “Marshall”, viện trợ giúp cho các nước Tây Âu phục hồi kinh tế, quân sự đã bị thế chiến tàn phá. Song song Mỹ và các nước trên thành lập Tổ chức Minh Ước Bắc Ðại Tây Dương, nhằm liên kết quân sự, để bảo vệ lẫn nhau và chống lại sự xâm lăng của Liên Xô và khối cọng sản quốc tế.

Nói chung những nước nào được Mỹ khoanh vùng, thì được gọi là Ðồng Minh và tận tình bảo vệ như Cao Ly và Ðài Loan ở Viễn Ðông. Nhưng dù chiến tranh có xảy ra dưới một hình thức nào chăng nữa, kể cả cuộc chiến thế giới tại bán đảo Triều Tiên năm 1950, thì chủ trương của nước Mỹ qua tuyên bố của Tổng Thống Truman, chỉ để “tái lập hòa bình và biên giới sẵn có đã được qui định từ trước”. Ðây cũng là chiến lược của Mỹ khi tham chiến tại VN từ 1960-1975, qua nhiều đời tổng thống của lưỡng đảng, chỉ nhằm mục đích “ngăn chận làn sóng đỏ đừng lấn qua ranh giới đã phân chia sẵn”, chứ không phải tới để giúp cho VN “giải phóng khỏi ách nô lệ cộng sản”.

Vì vậy cuối cùng để hoàn thành chiến lược, cần phải thương thuyết hòa bình, chứ không phải đánh nhau để kết thúc chiến tranh tại đó, khi người Mỹ đã đạt được chiến lược toàn cầu, có lợi cho quyền lợi của nước Mỹ. Ðiều bất hạnh nhất của dân tộc VN mà bất cứ ai cũng nhận thấy, là đã có chung biên giới với nước Tàu.

Ðã vậy còn bị lọt vào quỹ đạo của người Mỹ, khi Hoa Lục và Bắc Việt bị nhuộm đỏ. Nên vừa nhậm chức Tổng Thống Mỹ, Eisenhower đã tuyên bố không để mất Ðông Dương vì đây là một trong những quân bài Domino toàn vùng Ðông Nam Á, mà VN là tiền đồn quan trọng nhất. Còn John Kennedy, từ lúc còn là thượng nghị sĩ vào năm 1956 cũng đã coi VN rất quan trọng trong chiến lược quốc phòng của Hoa Kỳ, qua các yếu tố địa dư chính trị.

Vì vậy khi đắc cử Tổng Thống, Ông đã chọn Miền Nam VN làm một thí điểm tại Châu Á, để thực thi nền dân chủ tự do chống lại chủ nghĩa độc tài khủng bố cộng sản. Ðây cũng là một cuộc trắc nghiệm đầu tiên sau hai cuộc thế chiến vừa qua, để đo lường về ý thức trách nhiệm cùng bổn phận của siêu cường Mỹ đứng đầu khối tự do.. chống lại chủ nghĩa cộng sản.

Nhờ vậy ngày nay người ta mới có được những kết luận rất mẫu mực, về cái gọi là “chính nghĩa mập mờ của người Mỹ tại chiến trường VN”, nói là để giúp dân tộc này chống lại cuộc xâm lăng của Bắc Việt. Tất cả chỉ là “một chiến lược què quặt bất nhất”, do một mặt “thì sợ dư luận của quần chúng Mỹ phản đối bị mất phiếu..”, mặt khác “cứ ham muốn đạt nhanh chiến thắng tại chiến trường” nhưng lại không cho phép phe mình tấn công tiêu diệt địch quân, với lý do “sợ đụng độ với Trung Cộng”.

Ngoài ra các vị Tổng Thống có liên quan tới chiến tranh VN như J.Kennedy, Johnson, Nixon và Ford đều chỉ xử dụng những phương tiện nhỏ để đòi đạt chiến thắng lớn, nên cuối cùng phải bị sa lầy về mặt đạo đức, làm cho nước Mỹ bị thế giới cười chê về thủ đoạn con buôn chính trị, từ sau tháng 5-1975 tới nay vẫn chưa lấy lại được uy tín cũ đã đánh mất tại VN. Nhưng dù tại chiến trường VN trước năm 1975, Hoa Kỳ không hề bị sa lầy vẫn phải đóng kịch tháo chạy vì mục đích nối kết với Trung Cộng, phá vỡ thế liên hoàn Nga-Hoa đã hoàn thành từ 1972..

1- Hoa Kỳ Không Bao Giờ Sa Lầy Tại Nam VN:

Sau khi rời khỏi chính trường năm 1977, Ngoại trưởng kiêm cố vấn an ninh quốc gia Kissinger, nhân vật mang tiếng đã manh tâm bán đứng Việt Nam Cộng Hòa cho khối cộng sản đệ tam quốc tế, đã lần lượt xuất bản nhiều tập hồi ký chính trị như: Những năm tháng ở Bạch Cung (1979), Niên đại sóng gió (1982) và Bí Lục Kissiger.. đã hé mở nhiều bí ẩn lịch sử cận đại về các thời kỳ chiến tranh lạnh giữa Mỹ-Liên Xô-Trung Cộng, chiến tranh VN và cuộc thăm viếng Trung Cộng của Tổng thống Mỹ Richard Nixon vào tháng 2-1972, trước khi Hà Nội mở cuộc tấn công mùa hè vào các tỉnh Quảng Trị-Bình Long và Kon Tum, Bình Ðịnh của Việt Nam Cộng Hòa.

Cũng nhờ những tiết lộ này, mà ngày nay ta mới biết được bộ mặt thật của cặp Nixon-Kissinger, chỉ vì lợi lộc của riêng mình đã bán đứng đồng minh bạn bè cho kẻ thù. Vì muốn kéo Trung Cộng vào phe cánh, Hoa Kỳ qua Nixon-Kissinger đã chủ động đề nghị viện trợ tối đa cho Tàu tất cả những quân dụng vũ khí chiến lược, kể cả cung cấp vệ tinh để Tàu thu lượm tin tức tình báo từ Liên Xô.

Theo Bill Burr, chuyên gia nghiên cứu các vấn đề ngoại giao của Mỹ, thuộc Ðại Học Washington, cũng là chủ biên hồi ký Bí lục Kissinger, cho biết cuộc đi đêm bí mật của Kissinger tại Bắc Kinh, khởi đầu từ năm 1971 qua đề nghị Hoa Kỳ sẽ thiết lập một chương trình vệ tinh tình báo để tặng Trung Cộng.

Sau đó tại trụ sở LHQ ở New York vào tháng 12-1971, Kissinger đã cho Hoàng Hoa nhiều tin tức liên quan tới quân sự của Liên Xô để chuyển về Tàu. Tuy vậy để che mắt Liên Xô và thế giới, Hoa Kỳ cũng như Trung Cộng luôn đóng kịch kình chống nhau tại bàn hội nghị.

Như trường hợp VN, trước khi Tổng thống Nixon chính thức thăm Trung Cộng và sau này, Kissinger đã bí mật tới Bắc Kinh rất nhiều lần để gặp cả Mao-Chu và Trung Cộng cũng đã đáp ứng cho Mỹ thiết lập một trạm tình báo-quân sự, dọc theo biên giới Nga-Hoa để thu lượm tin tức, theo dõi tình hình chuyển động của Liên Xô. Tháng 7-1973, một điệp viên CIA tên James Lilley được cử giữ chức trưởng trạm tình báo này, cũng là người trực tiếp phụ trách đường dây liên lạc Trung-Mỹ.

Tháng 4-1975 theo yêu cầu của Ðặng Tiểu Bình, Tổng thống G. Ford đã viện trợ cho Trung Cộng rất nhiều quân trang, quân dụng chiến lược, trong đó có nhiều thiết bị điện tử dùng để chế tạo vũ khí bom đạn hiện đại. Kissinger còn tiết lộ nội dung cuộc họp thượng đỉnh giữa Nga-Mỹ cho Trung Cộng. Tất cả cho thấy mức độ khả tín của người Mỹ trong lúc cùng hợp tác đồng minh, để từ đó chúng ta mới nhận diện rõ ràng “về ý nghĩa của sự sa lầy tại VN”, mà các sử gia trong và ngoài nước thường hay gán ghép cho Hoa Kỳ.

Ðọc lịch sử nước Mỹ, ta thấy dù dân chủ hay cộng hòa, tổng thống hèn kém như Carter hoặc cứng rắn cỡ Reagan, thì ưu tiên số 1 của chính phủ cũng vẫn là làm sao cho dân chúng Hoa Kỳ được hưởng thụ nhiều hơn trước, để đảng nọ đảng kia mới còn cơ hội tái đắc cử cầm quyền tiếp. Hiểu thêm điều này nữa, mới cảm thấy bớt uất nghẹn khi biết Tổng thống Johnson đã đưa vào VN tới 550.000 quân + 80.000 của các nước Ðồng Minh và 150 tỷ đô la chiến phí.

Rồi đang lúc Việt Nam Cộng Hòa sắp đạt được chiến thắng cuối cùng, qua các trận đại chiến vào Tết Mậu Thân 1968, các cuộc hành quân Toàn Thắng vượt biên giới sang Kampuchia 1970 và nhất là trận Mùa Hè Ðỏ Lửa 1972... thì Tổng Thống Mỹ là Nixon, kế thừa chiến lược của TT.Johnson lại ký Hiệp ước ngưng bắn Paris 1973 “tháo chạy khỏi VN”, bỏ mặc cho Miền Nam bị toàn khối cộng sản đệ tam quốc tế” cưỡng đoạt vào trưa ngày 30-4-1975”.

Ngày nay nhờ Quốc Hội Mỹ đã thông qua đạo luật “Quyền tự do tư liệu và thông tin”, nên Thư Viện Quốc Gia Mỹ đã giải cấm những văn kiện tuyệt mật, có liên quan tới cuộc chiến Ðông Dương lần 2 (1945-1975), qua nhiều đời Tổng Thống Mỹ liên hệ, từ Truman cho tới Carter. Nhờ vậy người ngoài mới biết được những bi hài kịch đã diễn ra suốt thời gian Mỹ tham chiến tại VN, ngay trong hậu trường của những chóp bu tại Tòa Bạch Ốc, mà những nhân vật quyết định vận mạng của VN, phần lớn là Dân Sự hay Chuyên Viên Hành Chánh, trong đó hầu hết chưa một ngày ở trong quân ngũ hay trốn quân dịch như trường hợp của Tổng Thống Bill Clinton sau này. Ðó là việc quân lực Mỹ chưa bao giờ được phép xử dụng hết khả năng chiến đấu, nhất là hai quân chủng Không và Hải quân Hoa Kỳ, chủ nhân ông của bất cứ chiến trường nào, rất được thế giới nể sợ.

Còn một bí mật khác cũng không kém phần bi thảm, đó là khi Mỹ đưa quân đội mình tới chiến đấu ở VN, thì cũng đồng lúc tư bản Mỹ tha hồ xuất cảng quân trang, quân dụng sang Nga, các nước Ðông Âu lẫn Tàu. Sau đó các nước này thay nhãn đổi hiệu, rồi lại chuyển tiếp tới Hà Nội, để Bắc Việt chuyển vận vào Miền Nam cho Bộ đội Cộng Sản có phương tiện dồi dào, bắn giết chẳng những Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa mà cả quân Mỹ và các nước đồng minh đang chiến đấu tại chiến trường VN.

Nói chung dù có thái độ cứng rắn như Tổng thống Truman, trước chủ nghĩa bành trướng sắt máu của Trùm Ðỏ Staline vào năm 1947 hay to miệng nhảy múa chống cộng cùng mình như Tổng thống Nixon, thì cuối cùng cũng vẫn là cùng thỏa thuận với nhau để chia chiến lợi phẩm trên xác chết của con mồi. Ðó là chân lý của nền chính trị con buôn kiểu tư bản Mỹ, vừa la làng xúi gịuc cũng như viện trợ để đồng minh chống cộng. Rồi cũng Mỹ lại rất tích cực buôn bán đủ thứ kể cả quân dụng vũ khí tối mật quốc phòng với các nước cộng sản trên.

Như hiện tại cuộc giao dịch giữa Mỹ và hai nước Trung Cộng-Ðài Loan, ai cũng thấy. Ðây cũng là một chứng minh thực tế, để cho bất cứ ai còn đang mang ảo tưởng vọng ngoại, trong công cuộc quang phục đất nước khỏi gông cùm cộng sản, xin chớ có hoài công đợi chờ. Vì con đường giải thể chế độ Việt Cộng hiện nay chỉ có toàn dân Việt Nam phải chịu lăn xả hy sinh đổ máu như người Miến, người Tây Tạng... thì mới hy vọng tháo gỡ được cùm gông, vì chính họ trong quá khứ đã tự mình mang vào cổ ách nô lệ cộng sản.

2- Hoa Kỳ Tự Trói Tay Để Thua CS Bắc Việt, Chứ Không Phải Tại VNCH:

Riêng về câu hỏi tại sao siêu cường Mỹ với một bộ máy chiến tranh ghê gớm, lại để cho 55.000 quân sĩ thiệt mạng và mấy trăm ngàn người khác bị thương? cuối cùng tháo chạy, sau khi chỉ lấy được về nước, một số tù binh bị Bắc Việt cầm tù. Ðô đốc Grant Sharp, cựu tư lệnh Quân Lực Hoa Kỳ tại Thái Bình Dương, đã giải thích ‘ cuộc chiến thất bại không phải vì chống không lại địch quân, mà vì chính sách của Hoa Thịnh Ðốn đã đẻ ra quá nhiều chiến lược, nào leo dần tới đáp ứng, rồi đang mềm dẻo đột nhiên dội bom, sau đó tự ý ngưng và thương thuyết tại bàn hội nghị để đạt chiến thắng. Cuối cùng tự mình trói tay đầu hàng, rồi tháo chạy khỏi chiến trường, dù chẳng hề bị sa lầy hay bị lâm vào tuyệt lộ ‘.Ðây cũng là kết quả như lời cảnh giác của Tướng Maxwell Taylor, nguyên cố vấn quân sự của Tổng Thống J.Kennedy từ năm 1961:

“Nếu Hoa Kỳ tới Việt Nam với mục đích tối hậu, là giúp cho nước này chống lại sự xâm lăng của cộng sản, thì cuộc chiến sẽ không có giới hạn, nên chúng ta không thể không đánh thẳng ra Hà Nội, để tiêu diệt sào huyệt của chúng. Nhưng tiếc thay, đất Bắc nơi phái sinh ra cuộc chiến Việt Nam, lại là vùng đất bảo đảm an toàn nhất, mà các tổng thống Mỹ dành cho Việt Cộng ...”

Ðã vậy TT Johnson còn cấm quân Mỹ không được tấn công hay truy sát quân Bắc Việt, tại lãnh thổ Lào và Kampuchia giáp ranh với VN. Trong khi đó ai cũng biết trên phần đất này, Hà Nội đang mở đường mòn HCM, lập các khu hậu cần, mật khu, tích trữ lương thực quân dụng và tập trung quân để tấn công vào lãnh thổ Việt Nam Cộng Hòa..
 
Chính cựu Tổng thống Eisenhower cũng lên tiếng thắc mắc là tại sao TT. Johnson lại không dám tấn công thẳng vào đầu não của quân Bắc Việt tại Hà Nội, trong lúc đó hầu hết tướng lãnh Mỹ thì phẫn nộ, vì nhận được lệnh đánh nhau với Việt Cộng phải đạt chiến thắng nhưng hai tay họ thì bị trói chặt bởi các luật lệ. Có thể dùng thời điểm Tổng Thống Mỹ Eisenhower gởi thư thông báo cho Thủ Tướng Ngô Ðình Diệm vào tháng 10-1954 với lời hứa giúp Việt Nam Cộng Hòa trở thành một quốc gia mạnh, trường tồn, có khả năng chống lại mưu toan xâm lăng của Bắc Việt... như là một cột mốc quan trọng về sự nhập cuộc của Hoa Kỳ tại VN.

Năm 1961 lúc Tổng Thống J.Kennedy nhậm chức, quan điểm của nước Mỹ vẫn không thay đổi về việc Bắc Việt đang xâm lăng Việt Nam Cộng Hòa, qua hình thức lập Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam.. Tuy nhiên trong thành phần chính phủ Mỹ lúc đó đã có nhiều khuynh hướng, như thay thế Tổng Thống Ngô Ðình Diệm hay tăng cường viện trợ, quân sự kể cả gởi quân tới giúp Việt Nam Cộng Hòa chiến đấu chống lại sự xâm lăng của Hà Nội.

Sự tự tin hiểu biết về tình hình VN của các tổng thống Mỹ, sau này được các nhà báo Norman Podhoretz, Theodore H.White.. mai mỉa là không nhũn nhặn mà cũng chẳng khôn ngoan chút nào, khi thật sự Hoa Thịnh Ðốn lúc đó không hiểu biết cho mấy về cái chiến trường VN nhỏ bé xa xôi tận miền Viễn Ðông, thế mà dám đề ra phương thức, chiến lược tràng giang, để giải quyết tình hình chính trị, xã hội, quân sự, kinh tế của đất nước ấy.

Ðiều này mãi tới năm 1981 mới thấy một sĩ quan cao cấp Mỹ nêu lên trong tác phẩm của mình “chiến tranh tại VN là chiến tranh du kích, đáng lẽ ngay khi nhập cuộc, quân đội Mỹ phải hiểu rõ thực chất của cuộc chiến, để có chiến thuật chống khuynh đảo, diệt du kích, mà quân đội của các nước khác đều được huấn luyện học hỏi, trước khi nhập trận”.

Tóm lại như Nixon đã nhận biết từ năm 1954, cộng sản dùng chiêu bài “chiến tranh giải phóng”, để mà xâm nhập và khuynh đảo chính trị tại Nam VN, chứ không bao giờ công khai vượt tuyến như tại Triều Tiên năm 1950. Thêm một điểm đặc biệt khác, là lúc đầu những người trí thức và khoa bảng Mỹ gần như thờ ơ không ngó tới việc Hoa Kỳ tham chiến tại VN.
 
Nhưng từ giai đoạn 1967 về sau, nhất là sự kiện cộng sản bị thảm bại trong trận tổng công kích Tết Mậu Thân 1968, thì giới trên nhập cuộc qua phong trào phản chiến trên đất Mỹ, chống đối và đánh phá chính phủ dữ dội, còn hơn Việt Cộng thứ thiệt ở Việt Nam cũng chưa thấy hoạt động công khai dữ dằn như phong trào phản chiến tại Mỹ.

Ðây là một nghịch lý nổi bật và mai mỉa nhất của Mỹ, trong cuộc chiến VN. Ðó là sự kiện công dân Mỹ (như đào hát Jane Fonda chẳng hạn), đã công khai đứng hẳn về phía Hà Nội, cổ võ cho giặc chống lại quân đội và chính phủ mình, qua các cuộc biểu tình phản chiến, cầm cờ máu đốt cờ Mỹ, lên đài phát thanh truyền hình chửi bới hay tới tận Hà Nội để hoan hô Hồ Chí Minh... Khi than rằng “Chúng ta đã đánh bại chính ta”, đó là nhận xét của Tổng Thống Johnson về nước Mỹ và ngay cả bản thân mình, trong suốt thời gian cầm quyền với một sức mạnh quân sự vô địch, nhưng đầu óc lại chỉ nghĩ tới chiến thắng Việt Cộng bằng chính trị, một chiến lược giá rẻ, mà không một nhà lãnh đạo nào của thế giới nghĩ tới sự kỳ quặc này, nhất là khi phải đối mặt với những kẻ sát nhân khủng bố thâm độc như cộng sản quốc tế.

Năm 1967, Nixon nhậm chức tổng thống, khiến ai cũng nghĩ tới nước Mỹ sẽ leo thang chiến tranh, vì ông ta là một nhân vật diều hâu có môn bài. Ông ta cũng giống như TT Kennedy và Johnson, có chung mục tiêu là cả ba đều cương quyết không muốn Việt Nam Cộng Hòa phải sụp đổ vì Bắc Việt xâm lăng..

Nhưng cả ba đã lầm lẫn chiến lược lúc nhập cuộc. Với TT Kennedy và Johnson, cả hai cùng chủ trương tham chiến trong giới hạn, để không gây xáo trộn tại chính quốc, nên nói ngăn chận nhưng vẫn không cản nổi sự xâm nhập của bộ đội từ Bắc vào Nam và sự khuynh đảo chính trị tại Việt Nam Cộng Hòa.

Khi Nixon lên cầm quyền, cũng là lúc nước Mỹ qua vai trò của Kissinger, đang đi đêm để nhen nhúm sự nối kết Mỹ-Hoa, phá thế liên hoàn Nga-Trung, trong thế cờ thời chiến tranh lạnh giữa ba nước Hoa Kỳ-Liên Xô và Trung Cộng. Bởi vậy Nixon không bao giờ dám leo thang chiến tranh tại VN, vừa phản lại lời hứa “rút quân” khi ứng cử, vừa làm mất sự thân thiện với Trung Cộng lẫn Nga đang cổ võ và ủng hộ Việt Cộng cưỡng chiếm miền Nam.

Ðó là lý do Nixon trao lại cuộc chiến đang tiếp diễn ác liệt tại chiến trường Nam VN, cho Việt Nam Cộng Hòa tự lo liệu, qua danh từ hào nhoáng “Việt Nam Hóa Chiến Tranh”.
 
Sau này qua các hồi ký chính trị của những nhân vật thân cận cao cấp của Chính Phủ VNCH như Nguyễn Tiến Hưng, Hoàng Ðức Nhã... ta mới biết được gánh nặng của các nhà lãnh đạo Việt Nam Cộng Hòa suốt 20 năm tồn tại, từ Tổng Thống Ngô Ðình Diệm tới TT Nguyễn Văn Thiệu và Trần Văn Hương... tất cả đều bị Hoa Kỳ dùng viện trợ và sinh mệnh, để áp lực VN phải thi hành theo đường hướng của Mỹ, nhất là sự ký kết hiệp ước ngưng bắn ngày 27-1-1973. Ngoài ra những bức thơ viết tay của Tổng Thống Nixon và Ford, gửi mật cho TT.Nguyễn Văn Thiệu, với sự trang trọng cam kết, đã nói lên cái gọi là “thực chất của sự mưu tìm hòa bình trong danh dự” và trên hết đã phần nào lột trần hai nhân vật “Nixon-Kissinger”, trong vai trò chủ động tháo chạy khỏi Miền Nam, để khỏi bị sa lầy.

Không được đáp ứng theo nhu cầu đòi hỏi, TT J.Kennedy đạo diễn tấn tuồng binh biến ngày 1-11-1963 hạ Tổng thống hợp pháp của Việt Nam Cộng Hòa là TT Ngô Ðình Diệm, để gây xáo trộn chính trị suốt ba năm, rồi kết luận miền Nam thiếu lãnh đạo. TT Nixon và cố vấn an ninh quốc gia Kissinger, dùng đủ mọi thủ đoạn, kể cả hành động đê tiện là đe doạ ám sát TT Nguyễn Văn Thiệu, để hoàn thành cho được bản hiệp ước ngưng bắn Paris 1973, mới có cớ hợp thức cho phép bộ đội miền Bắc có mặt tại miền Nam. Nói là “Việt Nam Hóa Chiến Tranh” nhưng lại cắt viện trợ, ngưng cung cấp quân trang, quân dụng như lời hứa, khiến cho Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa lâm vào tình trạng kiệt quệ, phải bỏ nhiều phần lãnh thổ, vì không có phương tiện để phòng thủ.
 
Rồi trong lúc Bắc Việt xua hết lực lượng, tấn công cưỡng chiếm Việt Nam Cộng Hòa, thì người Mỹ tháo chạy trong danh dự, suốt đêm trên nóc nhà bằng trực thăng, qua sự đùm bọc bảo vệ an ninh của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa lúc đó.
 
Cuối cùng từ ấy đến nay, vẫn không ngớt đổ tội cho Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa là không chịu chiến đấu, nên quân đội Mỹ phải sa lầy và Miền Nam mới bị sụp đổ. Nhưng giấy làm sao gói được lửa, và chắc là bị lương tâm cắn rứt dầy vò chịu không nổi, nên cựu ngoại trưởng Henry Kissinger, trong cuộc hội thảo tại Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ ngày 29-9-2010 đã tự thú “Sự thảm bại tại VN vào ngày 30-4-1975 là do Hoa Kỳ gây nên, chứ không phải Việt Nam Cộng Hòa”.
 
Lời phát biểu trên của Kissinger, tuy quá muộn màng vì thời gian dài hơn 1/3 thế kỷ, nhưng có còn hơn không, vì ít ra ông cũng còn đủ can đảm đứng ra gián tiếp thay mặt cho nước Mỹ để trả lại sự công bằng và danh dự cho Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.

Viết từ Xóm Cồn Hạ Uy Di

Mường Giang

 

Monday, December 31, 2012

Sáng mai gặp nhau tính tiếp!!! Chuyện "Fiscal Cliff"

Talks stall as fiscal cliff looms


Two days of last-gasp talks produced no deal Sunday between US political leaders struggling to avert a fiscal calamity due to hit the American and world economy within hours.
Party leaders in the US Senate groped for a compromise to head-off a punishing package of spending cuts and tax hikes that is due come into force on January 1 and which could roil global markets and plunge the US into recession.
Senate Republican minority leader Mitch McConnell warned that, despite through-the-night talks, negotiators were still a long way from success, as they raced against the ebbing 2012 calendar in search of a compromise.
McConnell told AFP he received no response to a "good faith offer" to Senate Democrats and had spoken twice by telephone with his old friend and sparring partner Vice President Joe Biden in the hope of breaking the stalemate.

$A lower as fiscal cliff looms
Senate Democratic Majority Leader Harry Reid agreed that talks were at a standstill, and warned that Americans could ring in the New Year with no deal to avert a budget disaster known as the "fiscal cliff."
"There is still significant distance between the two sides, but negotiations continue," Reid told the Senate, after huddling for nearly two hours with his Democratic caucus on one of the latest December Senate workdays in 50 years.
"There is still time left to reach an agreement, and we intend to continue negotiations," he said, as he ordered the Senate back into session at 11:00am (1600 GMT) Monday, New Year's eve and the last day before the deadline.
Reid said Democrats were unwilling to brook talk of social security cuts.
"This morning, we have been trying to come up with some counteroffer to my friend's proposal," Reid told the Senate. "We have been unable to do that."
The already tense mood on Capitol Hill had soured during Sunday's confusing hours, when some lawmakers tossed out varying versions of what may or may not be in Democratic and Republican offers.
"I'm incredibly disappointed we cannot seem to find common ground. I think we're going over the cliff," Republican Senator Lindsey Graham said on Twitter.
Moderate Democrat Clair McCaskill was also pessimistic.
"This is definitely not a kumbaya moment," she said.
Earlier, President Barack Obama accused Republicans of causing the mess, saying they had refused to move on what he said were genuine offers of compromise from his Democrats.
"Now the pressure's on Congress to produce," Obama said, in an interview with NBC's "Meet the Press" that was recorded on Saturday, a day after he expressed modest optimism that a deal could be reached.

Here's why there's still a 2-1 chance of a fiscal cliff deal before the deadline
Obama said it had been "very hard" for top Republican leaders to accept that "taxes on the wealthiest Americans should go up a little bit, as part of an overall deficit reduction package."
But Republicans were irked by Obama's tone.
"I don't know if this is the president saying $250 (thousand) or 'Go to hell'," Graham told reporters, referring to Obama's insistence that taxes rise on households income greater than a quarter million dollars per year.

Somewhere over the 'Cliff' ... Skies are blue
The Senate's number two Democrat, Dick Durbin, said Republicans want the tax threshold be raised to $550,000 per household and that Democrats might counter with $450,000, considerably higher than the president's $250,000.
But Reid warned: "We're still left with a proposal they've given us that protects the wealthy and not the middle class. I'm not going to agree to that"
If no deal is reached, a package of tax cuts for all Americans that was first passed by then-president George W. Bush will expire on January 1.
All American workers will see their own paycheck hit and the broader economy will suffer from massive automatic spending cuts across the government.
Experts expect the US economy to slide into recession if the standoff is prolonged, in a scenario that could cause turmoil in stock markets and hit prospects for global growth in 2013.
The president won re-election partly on a platform of raising taxes on the rich, but Republicans who run the House of Representatives oppose tax hikes as a point of principle and claim Obama is addicted to runaway spending.
Any deal must pass the Senate, before going to the House, where such is the power of the conservative bloc of the Republican Party, it is unclear whether any solution backed by Obama can win majority support.
If leaders fail to find agreement, Obama has demanded a vote on his fallback plan that would preserve lower tax rates for families on less than $250,000 a year and extend unemployment insurance for two million people.
Republicans admitted such an option could emerge on Monday.
http://au.finance.yahoo.com/news/talks-stall-fiscal-cliff-looms-102325209.html




Sáng mai gặp nhau tính tiếp!!!
Chuyện "Fiscal Cliff"


Nguyễn Văn Khanh

“Tôi không hài lòng với lối làm việc hiện giờ.
Tôi âu lo vì dường như họ không thấy vấn đề cấp bách.
Tất cả mọi người đều biết không còn thì giờ nữa,” ông Chủ Tịch Khối Thiểu Số Mitch McConnell bực dọc nói với báo chí.
Cả tối hôm trước, ông cùng với một số vị thượng nghị sĩ Cộng Hòa ngồi làm việc cả đêm để đưa bản đề nghị cho phía Dân Chủ, đến trưa ngày Chủ Nhật vẫn chưa nhận được câu trả lời từ văn phòng ông Chủ Tịch Khối Ða Số Harry Reid trả lời.


Thượng Nghị Sĩ Mitch McConnell (Cộng Hòa-Kentucky), chủ tịch khối thiểu số Thượng Viện, rời phòng họp ở Quốc Hội hôm Chủ Nhật. (Hình: MOLLY RILEY/AFP/Getty Images)

Vẫn với giọng đầy bực bội, ông McConnell nói thêm: “Ðây không phải là lúc chơi trò chính trị” (nguyên văn: “political gamesmanship).
Ý ông muốn bảo cánh Dân Chủ vẫn không thật tâm muốn cùng với phía Cộng Hòa giải quyết chuyện cần phải giải quyết trong lúc chỉ còn không đầy 36 tiếng đồng hồ nữa quốc gia có thể sẽ gặp rất nhiều khó khăn. “Trở ngại vẫn nằm ở chỗ (bên kia) không sẵn sàng để thương thảo, thành ra cuối cùng vẫn bị bế tắc,” ông cho biết thêm đã nói chuyện với Phó Tổng Thống Joseph Biden để nhờ can thiệp “nhưng vẫn chẳng đi đến đâu cả”.

“Bế tắc” cũng là chữ được ông Chủ Tịch Khối Ða Số Harry Reid sử dụng trong cuộc họp báo ngay sau khi ông và các vị thượng nghị sĩ Dân Chủ gặp nhau. “Tôi muốn mọi người hiểu là tôi sẵn sàng để giải quyết chuyện cần thiết phải giải quyết, nhưng tôi cần phải có người làm việc chung chứ một mình không thể làm được.”
Ông McConnell nói chuyện với Phó Tổng Thống Biden, còn ông Reid “nhiều lần nói chuyện trực tiếp với tổng thống, và ngay lúc này, chúng tôi không thể chấp thuận ý kiến bên Cộng Hòa đưa ra”. Trong vai trò của người đang điều khiển Thượng Viện, ông Reid thông báo “sẽ nhóm họp trở lại vào lúc 11 giờ sáng Thứ Hai,” 31 Tháng Mười Hai.

Ðiều đó có nghĩa là vẫn bế tắc, bên Dân Chủ cần thêm thì giờ để cứu xét đề nghị của cánh Cộng Hòa. Phải đợi thêm một ngày nữa mới biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Khó khăn nằm ở chỗ nào? Tin từ văn phòng ông Dân Chủ Reid cho hay ít nhất có hai điều “chưa thể giải quyết được”. Ðiểm đầu tiên là phía Cộng Hòa “chỉ đồng ý đánh thêm thuế của những người có mức thu nhập từ $1 triệu/năm trở lên, điểm thứ nhì là giảm bớt mức tăng tiền trợ cấp hàng tháng cho những người đang hưởng trợ cấp Social Security”.
Về điểm này, đích thân ông Reid ra trước diễn đàn Thượng Viện nói các vị thượng nghị sĩ Dân Chủ tán đồng ý kiến mọi người đều phải đóng góp để chính phủ có thể cân bằng ngân sách, nhưng “không thể chấp nhận bắt người già và người tàn phế phải lãnh trách nhiệm trong khi vẫn dành quá nhiều quyền lợi cho người giàu có”.

Bên văn phòng ông Cộng Hòa McConnell lại giải thích khác, cho biết “bên Dân Chủ vẫn giữ nguyên con số $250,000 là mức thu nhập tiêu chuẩn để tăng thuế, không nói gì đến con số thu nhập $400,000/năm mà Tổng Thống Obama đã nói sẽ đồng ý”.
Về chuyện giảm mức tăng trợ cấp xã hội, nhân viên văn phòng ông McConnell giải thích hiện giờ chính phủ liên bang “tăng cao hơn chỉ số lạm phát (CPI), chúng tôi đồng ý tăng nhưng phải đúng với mức lạm phát hàng năm chứ không tăng cao hơn được”.
Văn phòng ông McConnell cũng “khó chịu” về chuyện bên Dân Chủ không nói sự thật, kể lại trong những cuộc điều đình “phía Dân Chủ bảo với chúng tôi là họ đồng ý giảm mức tăng hàng năm cho những người đang hưởng trợ cấp Social Security, nhưng với điều kiện Quốc Hội phải cho tổng thống toàn quyền tăng số tiền vay để chi tiêu”.

Khoảng 4 giờ 30 chiều Chủ Nhật, bên Cộng Hòa thay đổi ý kiến, đồng ý không giảm mức tăng tiền trợ cấp Social Security. Hai thượng nghị sĩ John McCain và Susan Collins cho biết tất cả các thượng nghị sĩ Cộng Hòa “đồng ý không nói tới chỉ số lạm phát CPI, cũng không nói tới chuyện cắt giảm mức tăng trợ cấp xã hội, để dồn mọi chú tâm vào cuộc thương thuyết liên quan đến mức thuế những người giàu có phải trả hàng năm.”

Quyết định của phía Cộng Hòa được một số nhà quan sát chính trị ở thủ đô Washington xem là một “bước ngoặc” nhỏ nhưng cũng đáng kể, giúp hai bên “xích lại gần với nhau hơn,” theo nhận xét của ông Wayne Thomas, tờ The Washington Times.
Ông Thomas nghĩ rằng “hai bên Cộng Hòa lẫn Dân Chủ sẽ dễ nói chuyện với nhau hơn, dù điều đó không có nghĩa là họ sẽ đạt được thỏa thuận vào sáng Thứ Hai khi Thượng Viện nhóm họp trở lại” lúc 11 giờ sáng.

Hai điểm đáng chú ý: Thứ nhất, văn phòng ông Harry Reid và văn phòng ông Mitch McConnell sẽ mở cửa làm việc thâu đêm, chứng tỏ hai bên vẫn tiếp tục cuộc thương thuyết. Thứ nhì, Phó Tổng Thống Joseph Biden đã cắt ngắn thời gian nghỉ Tết Dương lịch, từ Delaware về lại Tòa Bạch Ốc lúc 6 giờ chiều ngày Chủ Nhật.
Tin này được chú ý tới vì ông phó tổng thống Dân Chủ và ông chủ tịch Khối Thiểu Số Cộng Hòa là bạn bè thân thiết với nhau.

Nhưng người dân Hoa Kỳ vẫn phải đợi đến sáng Thứ Hai mới có thể biết liệu sang năm mới 2013 có phải đóng thêm thuế lợi tức hay không.


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link