Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
Showing posts with label Kho tàng sách. Show all posts
Showing posts with label Kho tàng sách. Show all posts

Friday, January 11, 2013

Đại Sứ Pháp ở Việt Nam Jean-Marie Mérilion: NHỮNG NGÀY CUỐI CÙNG CỦA VIỆT NAM CỘNG HÒA


 

Thưa bạn,  tôi đã nhận thì chuyển tiếp nhưng, vết thương lòng vẫn mãi hằng sâu trong tâm não sau 30/04/1974 ; Trước đây tôi đã đọc thiên hồi-ký của cựu Đại-sứ Pháp ông Jean-Marie Merilion nay nhắc lại càng thêm thương-tâm !

TheKhiemTran.





From: Tung Pham
Subject: Jean-Marie Mérilion :NHỮNG NGÀY CUỐI CÙNG CỦA VIỆT NAM CỘNG HÒA

 

 

 

 
Đại Sứ Pháp ở Việt Nam Jean-Marie Mérilion:
NHỮNG NGÀY CUỐI CÙNG CỦA VIỆT NAM CỘNG HÒA
Jean-Marie Mérillon
NGƯỜI ĐI KHÔNG MUỐN LƯU LẠI BẰNG CHỨNG
Đã đến lúc Đại Sứ Martin phải nói thật với tôi: Nước Mỹ cần phải làm gì vào những ngày sắp tới khi Phan Rang thất thủ? Và Mỹ cần xác minh thái độ đối với Dương văn Minh mới hôm qua vừa đòi Nguyễn văn Thiệu từ chức.
Ông Martin đã lưỡng lự rất nhiều rồi mới nói cho nước Pháp hay rằng Hoa Kỳ sẽ bỏ rơi Miền Nam. Còn nước Pháp thì muốn cố giữ Miền Nam bằng một chánh phủ trung lập giả định, biết rằng đó chưa hẳn là một liều thuốc hồi sinh cho toàn thể chánh phủ Việt Nam Cộng Hòa một cách công hiệu, nhưng chẳng còn phương thức cấp cứu nào phù hợp với tình thế lúc đó.
TỐI 18/4/75:
Qua điện thoại, lần thứ nhất Ông Martin mới nói ra ý định của Hoa Kỳ. Đối với chính trường nước Mỹ thì chiến tranh Việt Nam đã chấm dứt sau Hiệp Định Paris năm 1973. Vấn đề còn lại là giải thể Hoa Kỳ tại Đông Dương.
Ông Martin muốn nhờ tôi làm trung gian chuyển đạt ý muốn của Mỹ cho phía Việt Cộng. Tôi bèn trả lời:
- "Điều mà ông yêu cầu, tôi sẽ thõa mãn cho ông 5 tiếng nữa nếu không có gì trở ngại trong việc liên lạc. Tuy nhiên tôi phải phúc trình lên chánh phủ của tôi, vậy ông Đại Sứ gởi cho tôi một công hàm ủy thác làm việc này."
- "Không thể được" người ta không muốn lưu lại bằng chứng.
- "Như thế từ giờ phút này nước Pháp sẽ đãm nhận vai trò hòa bình cho Việt Nam theo chủ thuyết của Pháp."
- "Chúng tôi cám ơn nước Pháp. Với tư cách cá nhơn tôi hoàn toàn chống lại chủ trương của Hoa Kỳ dành trọn quyền thắng trận cho Việt Cộng."
Sau đó chúng tôi chuyển sang phần tâm sự gia đình, hỏi thăm sức khỏe bà Đại Sứ v.v... Đại Sứ Martin cho biết nước Mỹ quá chán ngấy những vụ đão chánh trước kia nên để cho ông Thiệu từ chức rồi ra đi hơn là đão chánh. Vai trò của Nguyễn cao Kỳ không còn cần thiết sau khi Hoa Kỳ đã tặng phần thắng cho Việt Cộng.
Ngày 30/4, trước 3 tiếng đồng hồ hạ cờ Hoa Kỳ sau 20 năm bay trên vòm trời Việt Nam, Đại Sứ Martin gọi điện thoại vấn an, chúc tôi ở lại xứ sở này tiếp tục sứ mạng hòa bình, đồng thời khuyến khích tôi "còn nước còn tát."
Công việc đầu tiên của tôi là liên lạc với Phan Hiền trong trại Davis (Tân sơn Nhất) cho biết chánh phủ Cách Mạng Lâm Thời Miền Nam Việt Nam của Huỳnh tấn Phát muốn ấn định rõ thời hạn Mỹ rút quân khỏi Việt Nam. Phan Hiền bèn hỏi lại tôi là nên ấn định vào ngày nào? Sự giàn xếp người Mỹ ra đi cũng làm phiền phức tôi không ít. Ông trưởng phòng CIA xúi ông Tổng Giám Đốc Liên Đoàn Lao Công Việt Nam kiếm khoảng 20.000 người mặc quần áo nông dân biểu tình trước Tòa Đại Sứ Mỹ đòi Mỹ phải ở lại giúp Việt Nam. Ông Trần quốc Bửu hứa sẽ làm được, nhưng rồi chẳng thấy biểu tình chi cả. CIA chưa muốn đi vội, có vẻ muốn ở lại để tổ chức phá rối cộng sản như họ đã từng làm ở ngoài Bắc sau Hiệp định Genève 1954. Trưởng phòng thương mại Mỹ xin gia hạn đến tháng 6 để giúp các hảng thầu,ngân hàng, các nhà kinh doanh di tản các dụng cụ xí nghiệp, cơ xưởng máy móc về Mỹ. Nhưng rồi Đại Sứ Martin nhận được lệnh của Tòa Bạch Ốc là người Mỹ và tất cả những gì liên hệ đến Mỹ phải rời khỏi Việt Nam chậm lắm là cuối tháng 4/75.
Đại tướng Pháp Vanuxem chạy chỗ này chỗ kia với thiện chí cố vấn cho ông Thiệu phản công, nhưng vô ích. Tôi được thông báo Mỹ đã sắp xếp ngày đi cho ông Thiệu đâu vào đó cả rồi. Tướng Vanuxem, người từng chỉ huy ông Thiệu, than thở với tôi: "Thiệu "lủy" không nghe "moa", đánh giặc theo kiểu Mỹ sẽ thua không còn một mảnh đất để thương thuyết với Việt Cộng."
Ngày 18 tháng 4 chúng tôi xác nhận ngày di tản của Hoa Kỳ với Phan Hiền.
Trước khi lập chánh phủ giả định, tôi xét phản ứng của Nga Sô và Trung Cộng. Nước nhiệt thành đầu tiên là Trung Cộng. Thủ Tướng Chu ân Lai điện cho Bộ Ngoại Giao Pháp là sẵn sàng hợp tác với Pháp để xây dựng một chánh thể trung lập tại Miền Nam nếu có thành phần MTGPMNVN tham dự.
Tại Hànội, cuộc vận động với Đại Sứ Nga được xem là mấu chốt của vấn đề. Nhưng Đại Sứ Nga, ông Malichev từ chối, nói rằng: "Chủ quyền xây dựng chính thể Việt Nam do đãng cộng sản Bắc Việt quyết định. Ngoài tình hữu nghị cũng như các sự giúp đở Việt Nam, Nga chẳng có quyền hạn gì cả." Lời tuyên bố đó giống như một kẻ ăn trộm nho bị bắt quả tang rành rành mà vẫn cứ chối bai bải là mình chỉ đi dạo mát trong vườn nho mà thôi. Chẳng là vì chúng tôi có đủ tin tức tình báo nói rõ có 5 vị tướng lãnh Nga có mặt trong Bộ Chỉ Huy chiến dịch Hồ chí Minh tại chiến trường Long Khánh. Không lẽ các vị ấy chỉ ngồi uống trà nói chuyện chơi với Văn tiến Dũng hay sao?
Toàn thể các nước Đông Nam Á lo ngại một nước Việt Nam độc lập dù dưới một chánh thể nào trong tương lai. Đối với họ, Việt Nam mãi mãi có chiến tranh bao giờ cũng có lợi hơn một Việt Nam hòa bình thống nhất. Theo quan điểm đó, khối Đông Nam Á tán thành Việt Nam được đình chiến trong trung lập hơn là thống nhất trong độc lập. Quan niệm này lan rộng cả Á Châu, đặc biệt là Nhật Bản, nước Nhật sẽ hết mình đóng góp cho Đông Dương trung lập. Duy có Nam Dương cực lực phản đối. Nam Dương chưa nguôi mối thù Trung Cộng đạo diễn cuộc đão chánh hụt năm 1965, nên bác bỏ giải pháp đình chiến tại Việt Nam có Trung Cộng tham dự.
(Mãi đến năm 1978, tướng Suharto có gởi cho tôi một bức thơ tỏ ý hối tiếc là lúc đó chánh phủ ông đã có nhận xét sai lầm về những ý kiến của chúng tôi).
Mao thì ghét cay ghét đắng Lê Duẫn thân Nga, thành thử những điều kiện Bắc Kinh đặt ra là phải hạ bệ đảng viên thân Nga, cầm chân quân Bắc Việt để dành cho MTGPMN tiến vô Sài Gòn.
Thực ra nền trung lập đối với chúng tôi chỉ coi như tạm thời ngăn cản dòng nước lũ, cho Việt Nam Cộng Hòa tạm dung thân.
Lời giao ước chánh trị khác hẳn với lời giao ước ngoại giao. Bắc Kinh chỉ giao ước bằng miệng là sẽ tìm cách cản trở Bắc Việt chậm nuốt Miền Nam, biện pháp quân sự coi như yếu tố cần phải có. (Rất tiếc chờ mãi đến năm 1978 Trung Cộng mới dùng biện pháp này để dằn mặt Việt Nam).
Phần chúng tôi là phải đáp lời hứa là thành lập chánh phủ liên hiệp gồm 3 thành phần: Quốc gia, Đối lập, và MTGPMN. Chu Ân Lai đưa ra một danh sách: Trương như Tảng, Nguyễn thị Bình, Đinh bá Thi, thiếu tướng Lê quang Ba, trung tướng Trần văn Trà, ngỏ hầu làm lực lượng nồng cốt thân Tàu trong chánh phủ hòa hợp hòa giải dân tộc Việt Nam. Điều kiện họ đưa ra thoạt nhìn thì không thấy có gì trở ngại, nhưng thực hiện lại vô cùng khó khăn. Vì những người này không có thực lực hay quyền hành gì cả. Toàn thể quyền hòa hay chiến đều do Lê Duẫn nắm cả. Trên Lê Duẫn một bực là Mạc tư Khoa. "Dường như đã từ lâu phe quốc gia lẫn phe cộng sản Việt Nam đều đã không có quyết định gì về số phận đất nước của họ".
Móc nối với Trung Cộng thỏa thuận đâu vào đó cả rồi, sáng ngày 22/4 tôi mời phái đoàn Dương văn Minh vào tòa Đại Sứ tiếp xúc với chúng tôi. Phái đoàn này có nhiều nhân vật đang tập sự làm chánh trị, những kẻ chuyên sống nhờ xác chết của đồng bào họ: Huỳnh tấn Mẫm, Hoàng phủ Ngọc Tường, Ngô bá Thành, Ni sư Huỳnh Liên, Lý quý Chung, Vũ văn Mẫu, Hồ ngọc Cứ v.v... Tôi thấy ông Dương văn Minh đã liên lạc quá vội với một thành phần vô ích. Những khuôn mặt này Bắc Việt chưa biết họ, còn hao công giúp Bắc Việt thì chỉ có việc chưởi tầm bậy chế độ Việt Nam Cộng Hòa.
Tôi đi ngay vào vấn đề hỏi chung trước mặt mọi người là: "Chúng tôi hết sức ủng hộ người Việt Nam thành lập một chánh phủ hòa hợp hòa giải dân tộc. Vậy trong những ngày sắp tới có những cuộc thương thuyết xảy ra, quí vị có đồng ý nhận quí vị là đại biểu các khuynh hướng chánh trị ở Miền Nam không? Chiến tranh đang đến hồi dứt khoát phải có kẻ thua người thắng. Hãy cho chúng tôi biết, chánh phủ quí vị tới đây sẽ thua hay Việt Nam Cộng Hòa thua, hoặc MTGPMN thua? "
Huỳng tấn Mẫm cướp lời Dương văn Minh nói trước:
- "Thưa ông Đại Sứ Pháp, cuộc chiến này Mỹ đã thua, tất cả người Việt Nam chúng tôi thắng trận."
Căn cứ theo lời của Huỳnh tấn Mẫm, tôi đoán ngay hắn là một thứ bung xung trước thời cuộc, háo danh, sẵn sàng làm tôi mọi cho bất cứ chế độ nào chịu cấp phát tước quyền cho hắn. Nếu biết khôn và khách quan nhận định thì hắn phải nói như vầy: "Bọn phản chiến Mỹ thua trận, và tất cả người Việt Nam thắng trận trong một nền hòa bình rơi nước mắt."
Bà ni sư Huỳnh Liên nói nhiều lắm. Bà kể lể "tín đồ Phật Giáo bị kềm kẹp từ 20 năm qua, nếu cộng sản thắng thì đó là lời cầu nguyện của hàng triệu phật tử Việt Nam."
Luật sư kiêm chánh trị gia Vũ văn Mẫu có vẻ già dặn hơn. Ông đặt tiếng "nếu" ở mỗi mệnh đề để thảo luận. "Nếu" chính phủ tương lai mà trong đó có ông làm thủ tướng thì viễn ảnh hòa bình sẽ nằm trong tầm tay dân tộc Việt Nam v.v.." Ông cũng ngỏ lời cám ơn tôi dàn xếp thời cuộc để lập ván bài trung lập tại Việt Nam.
Đây là buổi thăm dò quan niệm, nhưng những con cờ quốc tế đã gởi cho tôi từ trước không có Huỳnh tấn Mẫm, Ngô bá Thành, Huỳnh Liên, Vũ văn Mẫu và Lý quý Chung. Tôi lễ phép mời họ ra về, ngoại trừ đại tướng Dương văn Minh để thu xếp nhiều công việc khác.
Tiển ra tận thềm sứ quán, tôi có nói mấy lời để họ khỏi thất vọng sau này:
- "Thưa quí vị, thiện chí thành lập tân chánh phủ, điều đó không ai chối cải công lao của quí vị. Tuy nhiên thẩm quyền tối hậu giờ phút này nằm trong tay Hànội. Nước Pháp chỉ làm một việc có tính cách trung gian hơn là chủ động'.
Mọi người trợn ngược tròng mắt nhìn tôi hết sức ngạc nhiên. Ông Vũ văn Mẫu nói nhỏ với tôi một câu bằng tiếng Latinh; "Tôi muốn đi Pháp nếu tân chánh phủ không được Hànội nhìn nhận."
Khi trở vào, Đại tướng Dương văn Minh ngồi đó chờ tôi, nét mặt sung mãn, tự hào là đã nắm vững thời cuộc. Vừa nghe chuông điện thoại reo, tùy viên giao tế của chúng tôi giới thiệu người bên kia là Võ đông Giang. Đường dây điên thoại viễn liên này kêu qua tòa Đại Sứ Pháp ở Tân gia Ba rồi cũng dùng đường dây này chuyển về Bộ Ngoại Giao Hànội. Tại Hànội họ sẽ móc đường dây tiếp vận vô Nam để tiếp xúc với vị Tư lệnh chiến dịch Hồ Chí Minh, vì ông này muốn gặp tôi có chuyện gấp. Tôi đồng ý nhưng phải chờ hai tiếng đồng hồ nữa mới bắt xong đường dây như thế.
KẾ HOẠCH THỨ NHẤT:
Thành phần chánh phủ hòa hợp hòa giải dân tộc, đồng chủ tịch là hai ông Dương văn Minh và Trần văn Trà. Ba phó chủ tịch là Vũ văn Mẫu, Trịnh đình Thảo và Cao văn Bổng. Tổng trưởng quốc phòng Phạm văn Phú. Tổng trưởng ngoại giao Nguyễn thị Bình. Tổng trưởng tư pháp Trương như Tảng. Tổng trưởng nội vụ Vũ quốc Thúc. Tổng trưởng kinh tế Nguyễn văn Hảo. Tổng trưởng thương mại Lê quang Uyễn. Tổng trưởng tài chánh Trần ngọc Liễng. Xen kẻ nhau nếu tổng trưởng quốc gia thì Đổng lý văn phòng là người của MTGPMN, và ngược lại. Hội đồng cố vấn chánh phủ có: Nguyễn hữu Thọ, Huỳnh tấn Phát, Thích trí Quang, Lương trọng Tường, Hồ tấn Khoa, Linh mục Chân Tín, Cựu thủ tướng Trần văn Hữu.
Hai mươi bốn giờ sau khi công bố thành phần chánh phủ, nước Pháp sẽ vận động các nước Âu Châu, Á Châu và các nước phi liên kết công nhận tân chánh phủ hòa giải Việt Nam, làm chậm lại bước tiến xe thiết giáp Liên Xô mưu toan đè bẹp Sài Gòn.
KẾ HOẠCH THỨ HAI:
- "Thưa Đại tướng, ông Nguyễn văn Thiệu để lại quân đội này còn bao nhiêu người? Hoa Kỳ để lại vũ khí nếu dùng được ở mức độ phòng thủ thì đuợc bao lâu?
Đại tướng Dương văn Minh trả lời là ông chưa nắm vững quân số vì hơn chín năm ông không có dịp biết các bí mật quốc phòng.
- "Thưa Đại tướng, đại tá tùy viên quân sự của chúng tôi sẽ phúc trình cho đại tướng biết sau. Theo chúng tôi, quân lực Việt Nam Cộng Hòa còn đủ khả năng chiến đấu thêm 10 tháng nữa, nếu các nhà quân sự chịu thay đổi chiến thuật từ quy ước sang du kích chiến. Ngay từ bây giờ Đại tướng còn 2 Quân đoàn. Phải dùng hai Quân đoàn này mặc cả cho thế đứng của phía quốc gia. Tôi tung liền giải pháp trung lập đồng thời tạo áp lực ngoại giao ngừng bắn 7 tiếng đồng hồ. Trong khi đó Đại tướng kịp thời chỉnh đốn quân đội và chọn các tướng lãnh có khả năng trường kỳ phản công. Tôi tin tuởng Việt Nam Cộng Hòa chưa thể thua và đích thực Bắc Việt đang lúng túng chưa biết họ sẽ chiến thắng bằng cách nào đây.
KẾ HOẠCH THỨ BA:
Cùng lúc mời thành viên MTGPMN hợp tác trong chánh phủ trung lập, Đại Tướng tuyên bố sẵn sàng bang giao với Trung Quốc và các nước theo chủ nghĩa xã hội, dĩ nhiên trong đó có cả Liên Xô.
Trung Quốc sẽ chụp lấy cơ hội này để cử Đại Sứ đến Sài Gòn ngay sau 24 giờ cùng với tiền viện trợ 420 triệu Mỹ kim là tiền sẽ trao cho Hànội mà nay trao cho chánh phủ hòa hợp hòa giải dân tộc. Kế hoạch này đánh phủ đầu Hànội bằng cách đưa đứa con nuôi của họ là MTGPMN lên nắm chính quyền (một lực lượng mà từ trước đến nay Hànội vẫn ra rã trước dư luận là dân Miền Nam đứng lên chống Mỹ, chớ Hànội không có dính dáng gì hết).
Đi từng bước, lần lượt tân chánh phủ sẽ lật lại từng trang giấy ký ngưng bắn trong Hiệp Định Paris, giao cho Trung Quốc cưỡng ép Hànội vào bàn hội nghị nói chuyện ngưng bắn tức khắc.
Quả thật Trung Quốc muốn cứu sống MTGPMN để xây dựng ảnh hưởng của mình tại Đông Dương. Phe quốc gia cũng muốn cứu cấp Sài Gòn đừng lọt vào tay cộng sản. Như vậy hai quan niệm cùng có một mục đích, còn có thể dàn xếp được là tốt hơn cả, vì đừng để cho bên nào thắng.
Tôi cũng thông báo cho ông Minh hay là tôi đã liên lạc với thành viên MTGPMN. Hầu hết đều tán thành giải pháp giúp họ thoát khỏi vòng quỷ đạo của Bắc Việt. Họ chạy theo HàNội là muốn tiến thân sự nghiệp chánh trị bằng con đường hợp tác với cộng sản, nếu giúp họ nắm được chánh quyền Miền Nam thì phương tiện dùng cộng sản Bắc Việt đã quá lỗi thời.
Bà Bình từ đầu đến cuối đã hợp tác chặt chẻ với chúng tôi. Thêm một bằng chứng: 17 ngày sau khi Sài Gòn mất, bà Bình còn tuyên bố trước Liên Hiệp Quốc dụng ý tống khứ đạo quân Bắc Việt về bên kia Bến Hải: "Miền Nam Việt Nam sẽ sinh hoạt trong điều kiện trung lập 5 năm trước khi thống nhất hai miền Nam Bắc." Các nhà phân tích thời cuộc nói chỉ cần 5 tháng Miền Nam sống dưới chánh phủ trung lập thay vì có diễm phúc 5 năm, có lẽ hòa bình Việt Nam sẽ ở trong hoàn cảnh thơ mộng tươi đẹp rồi. Bà Bình bị thất sủng sau lời tuyên bố đó.
Nước Pháp sẽ trao 300 triệu quan chuyển tiếp từ chế độ Việt Nam Cộng Hòa giao cho tân chánh phủ để nuôi sống giải pháp trung lập. Chúng tôi sẽ quyên góp các nước bạn đồng minh Âu Châu một ngân khoảng độ 290 triệu mỹ kim cho các chương trình viện trợ kinh tế, văn hóa, phát triển nông nghiệp, nhân đạo v.v... tổng cộng cũng gần bằng viện trợ của Hoa Kỳ trước đây.
Bấy nhiêu đó cũng đủ nuôi dưỡng tạm thời chánh phủ Dương văn Minh Trần văn Trà, để rồi người quốc gia tranh thủ với cộng sản duy trì một Miền Nam không nhuộm đỏ màu cờ.
Đại tướng Dương văn Minh không nói chi nhiều, ông lắng nghe tôi trình bày cặn kẻ từng kế hoạch, và nói ông sẵn sàng thực hiện theo quan điểm của chúng tôi. Ông chỉ nêu một câu hỏi duy nhất:
- "Dưới hình thức nào tôi thay thế cụ Trần văn Hương để thành lập nội các để thương thuyết với phía bên kia?"
- "Thưa Đại tướng, cụ Trần văn Hương hôm qua vừa thảo luận với chúng tôi là sẽ trao quyền chánh phủ Việt Nam Cộng Hòa lại cho Đại tướng, nếu Đại tướng có một kế hoạch không để mất Sài Gòn."
Sự thực từ lúc ông Thiệu tuyên bố từ chức, ông Minh đã nhiều lần thúc hối chúng tôi tiến dẫn ông nắm chánh quyền ngay lúc ấy.

Chúng tôi chưa nhận lời yêu cầu này. Chúng tôi chưa nhận lời yêu cầu đó vì chưa tiếp xúc được với thành phần MTGPMN. Hơn nữa ông Minh ra lãnh đạo guồng máy quốc gia không mang điều mà thế giới mong đợi sau khi Hoa Kỳ rút đi. Khi chúng tôi giới thiệu tướng Minh sẽ là nhân vật cho ván bài trung lập của Pháp tại Việt Nam thì cụ Trần văn Hương sửng sốt và tỏ vẻ phiền trách: "Nước Pháp luôn luôn bẻ nho trái mùa! Tưởng chọn ai chớ chọn Dương văn Minh, nó là học trò tôi, tôi biết nó quá mà. Nó không phải là hạng người dùng trong lúc dầu sôi lửa bỏng... Tôi sẽ trao quyền lại cho nó nhưng nó phải hứa là đừng để Sài Gòn thua cộng sản." Có sự hiện diện của ông Trần chánh Thành là người rất am tường thực chất cộng sản, chúng tôi giải thích với cụ là Bắc Việt rất sợ MTGPMN đoạt phần chiến thắng, công khai ra mặt nắm chánh quyền. Chúng ta nên nắm ngay nhược điểm của họ mà xoay chuyển tình thế. Nếu để một nhân vật diều hâu lãnh đạo, Bắc Việt sẽ viện cớ Việt Nam Cộng Hòa không muốn hòa bình rồi thúc quân đánh mạnh trong lúc quân đội chưa kịp vãn hồi tư thế phản công. Tạm thời dùng công thức hòa hoãn thôi.
Cụ Trần văn Hương thông cảm kèm theo lời thở dài tỏ ra mất tin tưởng. Kế hoạch của chúng tôi vô tình đã đè bẹp tin thần chống cộng sắt đá của cụ. Theo cụ thì giải pháp hữu hiệu là bỏ ngỏ Sài Gòn, tổng động viên những vùng đất còn lại để tiếp tục đánh cộng sản. Chọn giải pháp này sẽ đổ máu thêm, nhưng chiến tranh nào mà không đổ máu, ít nhất Việt Nam Cộng Hòa không thua một cách mất mặt.
Mười năm sau tôi thấy kế hoạch của cụ Trần văn Hương đúng. Nếu lúc bấy giờ các nhà lãnh đạo quân sự Miền Nam đừng bỏ chạy quá sớm, yểm trợ cụ, thì có thể gở gạc được thể diện người Quốc gia Miền Nam. Tôi kính mến cụ Trần văn Hương, người Việt Nam nhận xét cụ bất tài, già nua lẩm cẫm, song chúng tôi thấy cụ là một người Việt Nam trung tín, sống chết cho lý tưởng, can đãm trước mọi tình huống. Năm 1976, nghe cụ bị bệnh nặng, thiếu thốn phương tiện chữa trị, chúng tôi yêu cầu Tổng lảnh sự Pháp ở Sài Gòn vận động với nhà cầm quyền HàNội cho cụ sang Pháp chữa bệnh. HàNội còn cần Pháp làm giao điểm tuyên truyền chủ nghĩa xã hội, sẽ không làm khó dễ trong việc cấp giấy xuất cảnh, nhưng cụ từ chối, quyết định ở lại chết tại Việt Nam. Chúng tôi vẫn nhớ lời cụ nói năm 1975: "Ông Đại Sứ à, tui đâu có ngán Việt Cộng, nó muốn đánh tui đánh tới cùng. Tui chỉ sợ mất nước, sống lưu đày ở xứ người ta. Nếu trời hại nước tui mất, tui xin thề ở lại đây và mất theo nước mình." Cụ Trần văn Hương đã giữ lời hứa.
Đại tướng Dương văn Minh ra về, chúng tôi hẹn gặp lại nhau. Trong lúc này, về phía Việt Nam Cộng Hòa, chúng tôi không quên nhắc nhở đại tướng Dương văn Minh gấp rút tổ chức lại quân đội, liên lạc thường xuyên với tướng Nguyễn khoa Nam, khuyến khích vị tướng này giữ vững các vị trí phòng thủ để còn một mảnh đất làm địa bàn ăn nói khi thương thuyết với phía bên kia. Ngay lúc đó tôi biết ông Dương văn Minh cách đây hai ngày đã liên lạc với người em ruột là thiếu tướng Dương văn Nhật, nhờ môi giới để nói chuyện thẳng với Bắc Việt. Vì hấp tấp, nông cạn, ông tưởng em ông có đủ tư cách đại diện cộng sản ngưng bắn tại Miền Nam. Từ chỗ móc nối sai lệch, tình thế đã xỏ mũi ông đến chỗ phá nát bấy hết kế hoạch hòa bình Việt Nam.
(GHI CHÚ của dịch giả DHN: Dương văn Nhật không phải là một thiếu tướng mà chỉ là một thiếu tá thường, trực thuộc MTGPMN nên không phải là một nhân vật quan trọng. Cộng sản đã cho về liên lạc thường xuyên với Dương văn Minh trước đó như là một liên lạc viên xoàng để săn tin mà thôi, và đã được lệnh kín đáo nằm luôn tại nhà Dương văn Minh từ khi chúng tiến chiếm tỉnh Banméthuột. Có lẽ ông Dương văn Minh muốn đưa em ông lên hàng tướng vì lý do thể diện chăng? Sau 30/4/75 mới là trung tá).
LÊ ĐỨC THỌ THÓA MẠ TÔI:
Chuông điện thoại reo. Đầu dây bên kia tự giới thiệu:
- "Chào ông Đại Sứ, tôi là B trưởng B2 đây."
Tôi chào lại và rất ngạc nhiên không biết B trưởng B2 là nhân vật nào. Thái độ thiếu lịch sự xã giao qua lời giới thiệu tên họ chức phận bằng bí danh của đầu dây bên kia chứng tỏ họ coi thường chúng tôi. Tôi gằn mạnh từng tiếng:
- "Nếu đầu dây bên kia muốn trao đổi câu chuyện với tôi thì nên tỏ ra lịch sự một chút. Khi tiếp xúc với một nhà ngoại giao thì dù thù hay bạn cũng vậy. Thưa ông B trưởng B2, chắc ông thừa hiểu ông đang nói chuyện với Đại sứ nước Pháp, và bắt buộc tôi phải cúp nếu ông không nói tên họ, chức phận. Nguyên tắc của ngành ngoại giao đối lập với ngành gián điệp là không tiếp xúc với hạng người bí mật."
B2 xin lỗi tôi liền khi đó, bảo rằng ông ta sợ CIA phát hiện sự có mặt của ông ở Miền Nam trong lúc hoàn cảnh chưa cho phép ông xuất đầu lộ diện. Ông cũng rất phiền khi bị ép buộc nói tên họ:
- "Thưa ông Đại sứ, tôi là Lê đức Thọ, Tổng tư lệnh chiến dịch Hồ chí Minh."
Thì ra là Lê đức Thọ, con người khuynh đão trong các cuộc hòa đàm Paris. Tiểu sử Thọ từ năm 1937 chúng tôi có đầy đủ trong tay, duy tôi chưa gặp mặt nên không nhận được giọng nói qua điện thoại. Sau Tết Mậu Thân, Phòng nhì Pháp đã có đủ tài liệu để biết Lê đức Thọ là Tổng chỉ huy bộ máy chiến tranh tại Miền Nam. Y từ Nga trở về hồi tháng giêng 1975, và đi thẳng vào Nam trực tiếp chỉ huy tổng tấn công Sài Gòn. Mà Phòng nhì biết thì CIA cũng biết.

Tôi nói:
- "Chào ông Tổng tư lệnh, qua vai trò trung gian và với thiện chí lớn lao nhất, nước Pháp hết lòng đứng ra hòa giải các phe tranh chấp để sớm đạt được một nền hòa bình tại Việt Nam. Ông Tổng tư lệnh có cần gởi đến chúng tôi những quyết định gì từ phía Bắc Việt nhằm tức khắc giải quyết chiến tranh không? Chúng tôi sẽ chào mừng quyết định của quí vị.’
Thấy mình là kẻ chiến thắng trong canh bạc về sáng, Lê đức Thọ tố xả láng, không cần che đậy bề trái của sự thật nữa:
- "Quyết định của đãng cộng sản chúng tôi là đánh gục Mỹ, thống nhất hai miền Nam Bắc, xây dựng nước Việt Nam theo con đường Mác xít Lê nin nít".
- "Thưa ông Tổng tư lệnh, đó là mục đích. Còn quyết định chấm dứt cảnh cốt nhục tương tàn của người Việt, chưa thấy đãng cộng sản Việt Nam nói tới?"
Lê đức Thọ hùng hồn giảng thuyết (chỗ này ông Mérillon không cho biết Lê đức Thọ nói bằng tiếng gì, vì y nói tiếng Pháp còn kém lắm):
- "Thưa ông Đại sứ, tôi xin nói về chính danh và ý nghĩa cuộc chiến đấu của chúng tôi. Sau khi đánh bại bọn đế quốc Pháp, đãng và nhân dân chúng tôi tiếp tục sự nghiệp đánh bọn ngoại xăm đế quốc Mỹ. Cuộc chiến đấu này từ lâu đã được nhân dân thống nhất thành một phong trào chống Mỹ. Từ ngữ "cốt nhục tương tàn" tôi bảo đãm với ông đại sứ là do bọn tay sai ngụy quyền Sài Gòn khơi lên để kêu gọi lòng thương hại của chúng tôi, chớ không phải lời oán than từ phía nhân dân. Xác nhận như vậy để ông đại sứ thấy rằng chúng tôi chưa hề chính thức hóa một nghị trình hòa giải nào với bất cứ đãng phái nào tay sai trong Miền Nam với quyết định của chúng tôi là để thắng chớ không phải để hòa giải."
- "Thưa ông Tổng tư lệnh, trường hợp này thì vị trí của MTGPMN ở đâu?"
- "Nó sẽ đứng ở chỗ giải tán khi: một là Đại sứ Mỹ bị bắt, hai là cuốn cờ bỏ chạy trước khi người cộng sản yêu nước tiếp thu Sài Gòn".
- "Nếu đúng như thế, MTGPMN không phải là một thực thể riêng biệt, tách rời quyền lực HàNội đứng lên chống Mỹ từ 15 năm qua, và các ông đã lừa gạt dư luận quốc tế."
- "Thưa ông Đại sứ, dư luận quốc tế hả? Mà dư luận nào mới được chớ? Nếu dư luận quốc tế thuộc khối tư bản thì không xứng đáng để phẩm bình. Đối với nước Pháp chúng tôi xem là bạn. Thưa ông Đại sứ, chúng ta sẽ bang giao trong tình hữu nghị giữa hai nước."
- "Trung Quốc đang yêu cầu chúng tôi dàn xếp một cuộc đình chiến tại Việt Nam, ông nghĩ sao?
- "Trung Quốc thuộc bọn xét lại, đã biến thể và phản bội nghĩa vụ giải phóng nhân loại qua chủ nghĩa Lênin. Mọi việc nhúng tay vào của Trung Quốc chúng tôi xem đó là hành động thù nghịch. Riêng ông Đại sứ, ngay bây giờ xin ông nhận lời cảnh cáo của chúng tôi. Nếu ông Đại sứ còn tiếp tay với Trung Quốc và các thế lực ngoại bang khác ngăn cản đà chiến thắng chống đế quốc Mỹ ở Miền Nam, thì 24 giờ sau khi tôi đặt chân vào Sài Gòn tôi sẽ trục xuất ông Đại sứ ra khỏi Việt Nam."
- "Làm như vậy ông không ngại gây sự hiềm khích giữa hai nước sao?"
- "Không, Chánh trị và quyền lợi không chú ý tới những vấn đề nhỏ nhặt giữa hai nước. Pháp còn quyền lợi tại Việt Nam. Pháp đừng nên gây hấn với Việt Nam bằng giải pháp trung lập này nọ, cũng đừng nên chen vào nội bộ của chúng tôi."
- "Thưa ông Tổng tư lệnh, ông nên nhớ Pháp ngày hôm nay không phải là Pháp đô hộ ngày hôm qua. Pháp chẳng có quyền lợi gì nếu phải bang giao với một nước Việt Nam cộng sản. Nếu ông cảnh cáo chúng tôi, bù lại xin ông và đãng cộng sản Việt Nam tiếp nhận lời cảnh cáo của chúng tôi là số tiền 300 triệu hằng năm viện trợ Miền Nam và 200 triệu viện trợ nhân đạo cho Bắc Việt sẽ không được chuyển giao nếu giải pháp trung lập bị bác bỏ một cách vô nhân đạo."
Lê đức Thọ có vẻ căm tức, nhưng lần này vì lịch sự, y nói vài lời cáo lỗi rồi cúp điện thoại, đúng với ý muốn của tôi.
Thật ra chúng tôi cũng vẫn biết cuộc chiến tranh này do tập đoàn HàNội quản lý từ đầu đến cuối, nhưng không trắc nghiệm được phản ứng ngang tàng của họ mà đại biểu chánh thức là Lê đức Thọ, nhất định nuốt Miền Nam bằng lá bài quân sự.
Sự kiện này đã khuyến khích tôi tìm kiếm những phương pháp cấp thời chỉnh đốn lại quân đội Việt Nam Cộng Hòa giữ vững phòng tuyến để kéo dài thời gian mặc cả.
Tôi rất ghét người cộng sản thiếu quân tử (đó là cái chắc!) khi họ thắng trận. Lê đức Thọ là một điển hình. Năm 1964 Thọ đã từng xin chúng tôi giúp y nói chuyện trực tiếp với Hoa Kỳ, chúng tôi không hề từ chối. Bất cứ điều gì cần đến, nếu thỏa mãn được thì chúng tôi cho ngay. Họ có mang ơn nước Pháp chớ nước Pháp chưa hề chịu ơn họ. Đến khi nước Pháp muốn Việt Nam có hòa bình trên nền tảng trung lập có thành phần quốc gia tham dự, HàNội đã bạc ơn từ chối.
Khi xe tăng Nga vượt hàng rào Dinh Độc Lập lúc 11 giờ sáng thì tới 3 giờ chiều Lê đức Thọ ngồi trên xe Falcon đến tòa Đại Sứ Pháp xấc xược đi thẳng vô phòng tôi nói:
- "Mérillon, tôi đến đây tống cổ ông rời khỏi Sài Gòn trước 9 giờ sáng mai".
Tôi gật đầu. Sáng hôm sau ngày 1-5-75, Thọ còn hạ nhục tôi bằng cách cho công an xét va li và bắt tôi phải ra HàNội trước khi về Pháp. Tôi phản đối. Khi phi cơ cất cánh, tôi ra lệnh cho phi công bay luôn sang Bangkok thay vì ra HàNội.
Hành động sỉ nhục một Đại sứ, Lê đức Thọ và công an Việt Nam phải trả một giá rất đắt. Tổng số ngân quỹ viện trợ nhân đạo hằng năm nước Pháp quyết định để dành mua sinh mạng người Miền Nam Việt Nam không hề cho HàNội một cắt nào suốt 10 năm sau.
Ngày 27 tháng 4/1975
Chiều ngày 27/4/75, tôi nhận được tin rất phấn khởi: Tướng Trần văn Trà bắn tin nhờ tôi cấp tốc thành lập chánh phủ trung lập và ông gởi gấp hai nhân vật thân tín của ông vào chánh phủ, là bà Nguyễn thị Bình và ông Đinh bá Thi (ông này bị HàNội giết vài năm sau bằng tai nạn xe hơi tại vùng Rừng Lá Phan Thiết, sau khi bị Hoa Kỳ trục xuất về tội mua tài liệu tình báo kỹ thuật cho Liên Xô - Lời dịch giả). Tùy viên quân sự của chúng tôi cũng xác nhận là 2 sư đoàn tập kết của Trần văn Trà sẽ vào tiếp thu Sài Gòn, phỏng tay trên của đạo quân Văn tiến Dũng.
CÁC TƯỚNG LÃNH BỊ NHỐT TẠI BỘ TỔNG THAM MƯU:
Chứng cớ mà Trần văn Trà lấn quyền HàNội trong mưu đồ Miền Nam tự trị được thể hiện ngay sau ngày 30/4/75. Trần văn Trà chạy nước rút, tự ý thành lập Ủy Ban Quân Quản Sài Gòn Gia Định hầu làm bàn đạp cho MTGPMN nhảy lên nắm chánh quyền trước khi Bắc Việt an bài chế độ cộng sản. Chung một mục đích: Bắc Việt đoạt chánh quyền để bành trướng chủ nghĩa cộng sản, còn MTGPMN cướp chánh quyền với thâm ý tạo sự nghiệp danh vọng cá nhân. HàNội có Nga Sô làm điểm tựa, có toan tính theo từng sách lược, còn MT là những chánh trị gia thời cuộc có tính cách giai đoạn nên cuối cùng bị thua trắng tay, bị cưỡng bức phải giải tán, cán bộ bị hạ từng công tác (hay thanh trừng) trong thầm lặng.
Dựa theo quan niệm "còn nước còn tát", chúng tôi không bỏ lở một cơ hội nào có thể duy trì nhịp thở của Việt Nam Cộng Hòa đang hấp hối vào giờ cuối của cuộc chiến. Lúc 9 giờ tối ngày 27/4/75, chúng tôi họp với các tướng lãnh De Séguins, Pazzi, Bigeard, Langlais, Vanuxem, Gilles, Pierre Bodet. Các tướng này đến Sài Gòn ngày 16/4 trong hảo ý phối hợp với các tướng lãnh Việt Nam từng được Pháp đào tạo trước kia để phản công lại Bắc Việt. Họ đến với tư cách cá nhân.
Qua lời xác nhận của tướng Gilles, chỉ huy quân đoàn nhảy dù Pháp trong trận Điện biên Phủ, thì thiếu tuớng Phạm văn Phú không phải thuộc hàng tướng lãnh bỏ lính khi thua trận và chạy dễ dàng như vậy. Tướng Gilles yêu cầu tôi can thiệp với chánh phủ Việt Nam Cộng Hòa trả tự do cho tướng Phú lúc đó đang bị ông Thiệu nhốt chung với các tướng lãnh khác trong Bộ Tổng Tham Mưu. Ông Thiệu đã làm một việc quá nguy hiểm. Đang lúc quân đội cần tướng mà tướng lãnh bị tống giam, như vậy là có ác ý đập tan nát Bộ Tham Mưu Hành Quân của Việt Nam Cộng Hòa.
Ngày 29/4, tướng Phú nằm trong bệnh viện Grall. Tôi điện thoại trấn an ông, yêu cầu ông đừng bỏ đi sẽ tạo thêm tình trạng hỗn loạn hoang mang cho binh sĩ. Ông hứa sẽ không bỏ chạy, nếu không phản công giữ được Sài Gòn thì ông thề bỏ xác tại bệnh viện này. Tướng Phú đã giữ lời hứa. Ông là một tướng lãnh mà chúng tôi hết sức tin tưởng trong ván bài trung lập sau Dương văn Minh. Tối 29/4, được tin Dương văn Minh sẽ đầu hàng cộng sản vào sáng mai, ông đã dùng độc dược tự sát.
Các tướng lãnh Pháp cũng đề nghị tôi thực hiện kế hoạch bỏ trống Sài Gòn qua 2 giai đoạn:
- Giai đoạn 1.- Rút phân nữa quân gồm lực lượng tự vệ, an ninh, cảnh sát, những binh đoàn nhảy dù, thủy quân lục chiến, biệt động quân, và các binh chủng thuộc bộ binh, lén di chuyển lúc nửa đêm, sau lưng cộng sản đi lên các tỉnh Bình Dương, Tây Ninh, Phước Long, với nhiệm vụ tái phối trí lực lượng và bồi dưỡng tinh thần binh sĩ.
Phân nữa kia, gồm Hải quân và Không quân di chuyển về miền Tây để dùng cho các trận chiến sông ngòi, cắt đường tiến của cộng sản tràn xuống Quân khu 4. Mời hai tướng Dương văn Minh và Trần văn Trà công bố chánh phủ trung lập. Sài Gòn là vùng phi quân sự nơi chỉ nói chuyện, thương thuyết bằng giải pháp chánh trị. Sài Gòn không có quân, cộng sản không có cớ đễ tàn phá.
- Giai đoạn 2.- Phản công trên cơ sở du kích, chiếm lại lần hồi đất đai đã mất và chờ quân viện mới. Thay thế chánh phủ trung lập bằng một chánh phủ lưu vong Việt Nam Cộng Hòa. Vai trò Dương văn Minh đến đây coi như chấm dứt. Các tướng Phạm văn Phú, Nguyễn khoa Nam, Lê nguyên Vỹ, Ngô quang Trưởng được xem là thành phần chủ lực cho chiến trường tương lai.
Các tướng lãnh hồi hưu Pháp quả quyết sẽ tìm được nguồn quân viện chẳng mấy khó khăn, qua sự đóng góp của các cựu quân nhân Anh, Pháp, Hoa Kỳ, Do Thái... nếu có lời kêu gọi của Hiệp Hội Cựu Quân Nhân Thế Giới Tự Do.
Sáng ngày 28/4/75, tôi chuyển hết kế hoạch này cho Dương văn Minh và định tối 28 thì sẽ hoàn tất kế hoạch.
KẾ HOẠCH CHƯA ĐƯỢC THỰC HIỆN?
Đại tá tùy viên quân sự của chúng tôi trình bày tỉ mỉ về quân số của đôi bên.
- Quân cộng sản Bắc Việt hiện đang bao vây Sài Gòn gồm các sư đoàn 304, 308, 312, 320, 322, 325 và 2 sư đoàn MTGPMN, 300 thiết giáp, 600 đại bác đủ loại. Tổng cộng quân số khoảng 70.000, tính cả lực lượng trừ bị. Đúng như lời Trung Quốc thông báo, HàNội tung hết quân, bỏ ngỏ HàNội. Giá lúc ấy Trung Quốc chỉ cần cho một vài sư đoàn diễn binh trên biên giới Hoa Việt thì lập tức HàNội sẽ tự ý ngưng chiến và tán thành chánh phủ trung lập rất mau lẹ. Rất tiếc.
- Quân số Biệt khu Thủ đô có khả năng tác chiến, có vũ khí trong tay ước được 100.000. Căn cứ vào vũ khí đạn dược, hỏa lực nặng, tiếp liệu, và tinh thần chấp nhận chiến đấu thì Sài Gòn có thể phòng thủ, cầm cự được chừng 7 tháng.
Trong 7 tháng đó biết đâu tình hình lại chẳng thay đổi theo chiều hướng khác? Chúng tôi đưa ra sự kiện này nhằm bác bỏ lập luận nói rằng cộng sản Việt Nam sẽ thiêu hủy Sài Gòn với số quân gấp 5 lần.
Kinh nghiệm bọn Khmer Đỏ chiếm Phnom Penh ngày 17 tháng 4/75, đã xảy ra tình trạng chém giết hỗn loạn nguy hiểm đến sinh mạng Pháp kiều và các phóng viên ngoại quốc, cần Tòa Đại sứ Pháp che chở. Vì vậy ngày 19/4/75 tôi đã yêu cầu Bộ Ngoại Giao Pháp tăng phái cho chúng tôi một trung đội thủy quân lục chiến từ Nouvelle Calédonia đến Sài Gòn để bảo vệ sứ quán. Lại yêu cầu các vị Lãnh Sự ở Đà Nẵng, Cần Thơ, Đà Lạt, Huế gấp rút kiểm tra lại tổng số Pháp kiều, và phải tiếp tục ở lại nhiệm sở để trấn an dư luận. Khi đó có 722 người là người Pháp chính gốc, 9500 người có quốc tịch Pháp, 11.000 trẻ em lai Pháp sống tại các cơ quan từ thiện. Tất cả 21.000 người này sẽ được đưa về Pháp định cư. Tuy nhiên để cứu thêm mạng người, chúng tôi sẽ gởi cho HàNội danh sách đăng ký cho hồi hương thêm những người hồi tịch Pháp, cựu quân nhân tham dự bên cạnh quân đội Pháp trong hai thế chiến, công chức thời Pháp và nhân viên làm việc trong các cơ sở tư nhân Pháp trên lãnh thổ Việt Nam. Mỗi người hội đủ điều kiện như vừa quy định có thể kéo thêm gia đình anh em ruột thịt, con cháu dâu rể bên ngoại cũng như bên nội. Kết quả chúng tôi đem về Pháp tất cả 80.000 người. Để mua thêm người cộng tác với Pháp, mỗi năm chánh phủ Pháp phải trả cho cộng sản máy cày, dược phẩm, các bộ phận bảo trì công ty nhà đèn, thủy cục, nông phẩm v.v...
Chiều 28/4, tướng Pazzi xuống Cần Thơ gặp tướng Nguyễn khoa Nam. Sau đó khi trở về tướng Pazzi cho biết miền Tây rất khả quan, chỉ có quốc lộ 4 tạm thời bị cắt đứt. Tướng Nguyễn khoa Nam đã hai lần yêu cầu ông Dương văn Minh cho phép ông đem quân giải tỏa Quốc lộ 4, phản công, nhưng Dương văn Minh dặn đi dặn lại mấy lần là đừng phản công mạnh, tạm thời ở tư thế chờ, để ông tìm giải pháp chánh trị tại Sài Gòn. Tướng Nam than thở với tướng Pazzi: "Nếu tôi đánh mạnh là bất tuân thượng lệnh, nếu tôi đánh nhẹ thì tinh thần binh sĩ mất hết. Đến giờ này mà bức màng chánh trị còn bịt mắt quân đội. Ông nói lại với tướng Minh giùm là nước tràn bờ mà không cho đắp đê ngăn lại! Ông làm chứng giùm tôi: Quân đoàn 4 chúng tôi không thua. Chính trị Sài Gòn đã trói tay chúng tôi bắt buộc chúng tôi phải thua."
Sáng ngày 30/4/75, sau khi nghe Dương văn Minh đọc bản "trao nước cho giặc", tướng Nguyễn khoa Nam cùng nhiều tướng lãnh liêm sĩ khác đã chọn câu nói của Voltaire để giữ danh dự của người làm tướng; "Còn giữ được danh dự là chưa mất mát nhiều."
Trời đã vào đêm rồi. Đại bác, súng liên thanh nổ gần hơn. Làn sóng người ngơ ngác tìm đường chạy trốn cộng sản nghẹt cứng cả thành phố. Ông Đại tướng Dương văn Minh đâu? Tướng Trần văn Trà đâu? Tại sao những người này không xuất hiện để thành lập chánh phủ liên hiệp? Tôi tự hỏi như thế.
Tôi lo lắng, gọi điện thoại về nhà ông Dương văn Minh. Người trả lời là trung tá Đẩu, chánh văn phòng: "Dạ thưa ông Đại sứ, Đại tướng chúng tôi hiện đi lên Xuân Lộc thương thuyết với người phía bên kia."
Bỗng nhiên đầu óc tôi căng cứng từng mạch máu, tay chân bủn rủn. Ông Minh lên Xuân Lộc có nghĩa là gặp trực tiếp thượng tướng Lê đức Anh, phụ tá Văn tiến Dũng, nơi đây đang có mặt Lê đức Thọ. Tức là ông Đại tướng đi thẳng với phe Bắc Việt. Ông Minh đi trên tư thế nào? Quân không có, quan cũng không, chánh phủ chưa có gì hết. Như vậy chỉ là đi đầu hàng Bắc Việt. Công việc này không cần đến một Đại tướng! Trao cho một em bé đánh giầy 10 tuổi cũng làm được.
Cái hướng mà ông Minh cần đi là hướng Củ Chi, nơi thượng tướng Trần văn Trà đang chờ... Chờ đến kiếp sau!
Những gì mà ông Minh hứa với chúng tôi đã như nước đổ lá khoai. Bao nhiêu kế hoạch, bao nhiêu công trình vận động, phút chốc ông Minh làm tiêu tan hết. Lại còn dối gạt các tướng lãnh yêu nước khác, gây ra sự chậm trễ phản công giờ chót, bởi đa số đều tưởng ông Đại tướng có phép lạ, sáng chế được công thức ngưng bắn tại chỗ để phe quốc gia không bị thua trong nhục nhã.
Thâm ý của ông Minh là muốn đầu hàng, sau đó ngồi ăn, hưởng cho đến già.
(Lời dịch giả D.H.N.: Thật đúng như ông Mérillon đã nói, từ ngày 30/4/1975 cho đến ngày nay 1996, Dinh Hoa Lan của ông Minh không mất một chiếc đũa, không mất một cành hoa, một bụi cỏ nào.

Khi ông rời Việt Nam để đi định cư ở Pháp với toàn bộ gia đình, ông được tự do mang theo bất cứ thứ gì ông muốn, từ những món đồ cổ đến những kỹ vật, thượng vàng hạ cám... cộng sản phải dùng mấy xe vận tải đưa các thùng tài sản của gia đình ông xuống bến tàu cho ông. Dinh Hoa Lan ở đường Testard, bất động sản riêng của ông được ông giao cho trung tá Khử giữ gìn và quản lý, đến giờ này không một tên cộng sản nào dám đụng đến. Trung tá Khử hiện là chủ một vườn trồng lan tại Thủ Đức, cuối thập niên 80 là tổng thơ ký của Hội Hoa Lan Việt Nam).
Ngày 29/4/1975, 8:00 giờ tối, sau khi nhận lãnh chức Tổng Thống do cụ Trần văn Hương bàn giao lại, ông Minh điện thoại xin lỗi chúng tôi, bày tỏ sự hối tiếc đã không hợp tác được với chánh phủ Pháp. Cách duy nhất mà ông phải chọn là đầu hàng Bắc Việt mới mong cứu sống được thủ đô Sài Gòn.
Tôi lạnh lùng trả lời một câu duy nhất:
- "Thưa Đại tướng, chúng tôi cũng rất lấy làm tiếc. Giờ cuối cùng của chiến tranh Việt Nam cần có một người lãnh đạo cương quyết, dám dấn thân, nhưng chúng tôi lại đi chọn lầm một bại tướng."
Tôi cúp điện thoại ngay, và từ 10 năm qua tôi không hề và cũng không muốn liên lạc với ông ta nữa.
NGÀY 1 THÁNG 5:
Lúc phi cơ xoay qua một độ nghiêng, lấy hướng qua Bangkok, tôi nhìn xuống Sài Gòn lần chót. Tự nhiên trong lòng tôi dâng lên một niềm ngậm ngùi thương tiếc tất cả những gì đang xảy ra dưới đất. Tôi như người bại trận, hay nói cách khác, tôi xin được làm bạn với người bại trận, một người bạn đã không chia xẽ mà còn bắt buộc Việt Nam Cộng Hòa phải gánh chịu hết tất cả... trong những ngày sắp tới.
Việt Nam và tôi có rất nhiều kỹ niệm, có quá nhiều quan hệ mật thiết suốt đời không phai lạt. Sống ở Việt Nam lâu năm, tôi cảm thấy thương xứ sở này. Tội nghiệp cho họ, họ có thừa khả năng dựng nước, nhưng cái quyền làm chủ quê hương đã bị các cường quốc chuyền tay nhau định đoạt. Tôi xin lỗi người Việt Nam. Tôi đã làm hết sức mình nhưng không cứu vãn được nền hòa bình cho dân tộc Việt. Vĩnh biệt Sài Gòn, Sài Gòn vẫn hồn nhiên với những mạch sống dạt dào ơn nghĩa, một khi đã chọn bạn hữu thâm giao.
Năm 1979, Đại sứ Võ văn Sung có thư mời tôi trở lại thăm Sài Gòn. Tôi từ chối với lý do không quen với cái tên Hồ chí Minh. Sài Gòn đã mất, tôi trở lại đó thăm ai? Ở đời có khéo lắm cũng chỉ gạt được người ta lần thứ hai, làm sao lừa dối được người ta lần thứ ba?

Người cộng sản giả bộ ngây thơ (ở một khía cạnh nào đó) nên tưởng nhân loại cũng đều ngây thơ như họ. Liên tục nói dối hàng bao nhiêu năm, tưởng như vậy quần chúng sẽ nhập tâm tin là thật. Họ lầm. Nói láo để tuyên truyền chỉ có lợi trong chốc lát, nhưng về lâu về dài thì chân lý của loài người sẽ đè bẹp họ. Ngày xưa Liên Xô đã xiết chặt sai khiến họ, dùng Việt Nam làm phương tiện đóng góp cho Nga. Họ có muốn thoát ly, có muốn nhờ Tây Phương tháo gở cho họ cũng không được nữa, vì đã từng phạm lỗi lớn là đã lường gạt Tây Phương…
Sau hết, chế độ Việt Nam Cộng Hòa thua, nhưng thật ra người Việt Nam chưa thua cộng sản. Trận chiến chưa chấm dứt vào ngày 30 tháng 4 năm 1975.
Mỗi năm, vợ chồng chúng tôi đều đi xuống Lourdes để kính lễ Đức Mẹ Lộ Đức. Luôn luôn tôi nhắc nhở nhà tôi, chúng tôi cùng cầu nguyện cho người Việt Nam đạt được nền hòa bình theo sở nguyện của họ. Tôi tin rằng Đức Chúa Trời và Đức Mẹ không bỏ rơi dân tộc Việt Nam.
Jean-Marie MÉRILLON
Cựu Đại Sứ Pháp tại Việt Nam
.

Sử Liệu Về Chế Độ Ngô Đình Diệm


Thêm một thầy cãi cho qủy.

2013/1/11 Chau Vu <

 

 

 

Kính thưa qúi vị,

Tôi xin đươc góp ý về Đài 57.10 :

 

-        Tất cả mọi người đều không nên phê phán, nhất là không nên chỉ trích NIỀM TIN TÔN GIÁO của người khác. Chống phá niềm tin tôn giáo là một hành động mọi rợ đáng khinh bỉ.

 

-        Chống việc một linh mục công giáo không cho treo cờ VNCH chẳng hạn, là chống đối một thái độ chính trị của một LM công giáo, chứ không phải là chống Công giáo. Suy ra: chống các hành động chính trị của một số nhà sư Phật giáo như Thích Đôn Hậu, Thích Trí Quang, Thích Nhất Hạnh, Thích Qủang Độ…cũng không phải là chống Phật giáo.

 

-        Khi các vị tu sĩ, kể cả những vị có địa vị cao cấp nhất như Hồng Y Phạm Minh Mẫn hay ĐL Hòa Thượng Thích Qủang Độ, nếu các vị này đã phát biểu về các đề tài liên quan tới chính trị như về Lá Cờ VNCH, về Biểu tình tại gia…chẳng hạn, thì mọi người đều có thể và có quyền phê phán về các ý kiến đó của các vị này.

 

 

-        Nếu chống Đài 57.10 vì đài này có những lời lẽ “chống Phật Giáo”, thì cũng nên chống những phỉ báng Thiên Chúa giáo của nhóm Giao Điểm-Sách Hiếm và của nhiều người khác trên các DĐ điện tử. Các lời phỉ báng này không những đã độc ác thô tục và hạ cấp hơn gấp bội, mà còn đã liên tục tiếp diễn từ mấy chục năm nay, nhưng không hề thấy một ý kiến can ngăn hay chống đối nào từ các tín đồ và các chức sắc ngoài Thiên chúa giáo.

Hơn nữa, nhiều người, nhiều nơi, thí dụ tạp chí Hoa Sen của một ngôi chùa tại Orange County, tạp chí này đã thường xuyên đăng tải các bài vở này của nhóm Giao Điểm- Sách Hiếm. Một điều trớ trêu là Tạp chí Hoa Sen đã do HT Thích Nguyên Trí chủ trương. Nhưng gần đây, HT Thích Nguyên Trí lại cũng là một trong những chức sắc Phật Giáo đã tiên phong mở cuộc họp báo để tố cáo Đài 57.10 nhục mạ… Phật giáo!

 

Xin đan cử vài lời lẽ tương đối ôn hòa và ít thô tục nhất trong số các ý kiến đó:

-  Fuck Up Catholic any time...

- Catholic enjoy : sex Xì ke , Cờ bạc ....theo lời chúa gọi..hí..hí...

 -  Chúa Trời và Chúa Jésus thì nói bậy, nói bạ đầy dẫy trong TK.

   - Tan diet bon ta dao Ki To la gop phan xay dung hoa binh the gioi.
-      Vinh danh cong giáo toàn cầu...( WC )  Khi cần phóng uế cứ vào ỉa ra .
 -  Có lẽ ông cho rằng tôi chống đạo Thiên Chúa. Tôi không bao giờ phủ nhận điều đó.
- Pope Bê-Đê-Đít-To

 -  Lệ Hằng The best Sex of the Vatican and Trung Tâm Cong Giáo Westminter

 -         Quỉ Satan là anh em song sinh với Gót.(God).

-         Đụ Má đức thánh Cha và bè lụ Vatican

 

- Hãy đọc hết cả sách Xuất Ê díp tô ký để biết rằng, Thiên chúa đã ra tay giết người và cướp của như thế nào.

 
-          Tôi vốn rất thích đọc Thánh Kinh, vì trong đó có nhiều thứ chuyện có thể đáp ứng được sở thích của mọi người. Bạn thích chuyện dâm ô? Có trong đó. Bạn thích chuyện tàn bạo giết người tập thể, kể cả nam phụ lão ấu? Có trong đó.

 
Dĩ nhiên, như nhiều người đã biết, trên các DĐ tiếng Việt  và qua các cuốn  “sách hiếm”, còn nhiều ý tưởng và hình ảnh “dễ sợ” hơn gấp bội, nhưng không dám và không tiện nêu ra ở đây.

 
Xin qúi vị cũng công bố những lời nhục mạ Phật giáo của Đài 57.10 vì hầu hết mọi người đều chưa được biết.

 
Vũ Linh Châu.

Phát bỉểu và chịu trách nhiệm hoàn toàn với tư cách cá nhân, không liên quan tới bất cứ một tôn giáo, một nhóm hay một người nào khác.

 
TB:

Trong bài tường thuật của Nhật báo Saigon nhỏ ngày 06 tháng 01-2013 có câu:

Trong đám biểu tình có người đi phân phát truyền đơn có hình đại úy Nguyễn Đình Khương, một bên ghi là: “ Tên Công giáo gian từng bịp bợm mang lon thiếu tướng hai sao”. Với câu này mọi người sẽ đặt vấn đề: “Tại sao phải thêm hai chữ Công giáo vào với mục đích gì? Trong khi đang biểu tình chống chia rẽ tôn giáo ?

 


From: Dze Tieu <
To: xx
Sent: Wednesday, January 9, 2013 8:19 AM
Subject: Re: [PhoNang] Fwd: BIỂU TÌNH HAY ĐI CHỬI MƯỚN? (Trần Minh)

 


Bút Xuân, Việt sĩ nên bỏ chút thì giờ nghiên cứu, tìm hiểu để biết ai "che giấu" sự thật
:

Sử Liệu Về Chế Độ Ngô Đình Diệm

 

----- Forwarded Message -----
From: HuyMy Ho <
To:
Sent: Tuesday, January 8, 2013 1:44 AM
Subject: Sử Liệu Về Chế Độ Ngô Đình Diệm

Rất ư đầy đủ, có hình ảnh và tài liệu rõ ràng, kính mời đọc, đặt biệt mời huynh XC, và đám Hoài Ngô.

Nếu hình không hiển thị thì mở Link, và nơi Link qúy vị mới nghe phát ngôn của nhiều người.

 



·         Các bài viết mới nhất



·         Chuyên mục



Những Vụ Thủ Tiêu Dưới Chế Độ Ngô Đình Diệm


Posted: Tháng Năm 18, 2010 in Chứng từ, Nghiên cứu, Sử liệu, Tài liệu

2


Nguyễn Bảo Toàn (ở giữa mang kiếng).

Như đã nói, những người mang tâm trạng hoài Ngô rất thích nhắc đến số tiền ba triệu đồng Việt Nam mà Mỹ đã giao cho các tướng đảo chánh Ngô Đình Diệm năm 1963. Mới đây trong mục phản hồi trên diển đàn Talawas, ông Nguyen Mai Linh lại moi ra việc này khi ông ta bàn về ba mươi đồng bạc mà Judas đã nhận:

 “Giá trị của ba mươi đồng bạc, vào thời đó, chắc cũng có thể tương đương với ba triệu đồng Việt Nam thời 1963, sử dụng để các tướng lãnh chia nhau, về khoản thù lao sau đảo chánh từ tay Lucien Conein, để bán đứng và giết chết vị tổng thống VNCH Ngô Đình Diệm.”

 Điều mà Nguyen Mai Linh hình như không muốn nói đến là việc chính người Mỹ đã từng phải bỏ ra hàng triệu dollars để “hộ giá” cho Ngô Đình Diệm trong giai đoạn 1954-1955. Xem Nguyễn Kỳ Phong:

 “Theo ước lượng, SMM [Saigon Military Mission, nhóm tình báo của tướng Edward Lansdale] bỏ ra 12 triệu dollars mua chuộc đối lập, trong đó có 3 triệu 6 cho tướng Nguyễn Thành Phương và 3 triệu cho Trần Văn Soái…Năm 1979, Lansdale gửi thư cho Viện Quân Sử Hoa Kỳ chối về chuyện mua chuộc quân đội đối lập. Tuy nhiên nhiều sử liệu sau này cho thấy Lansdale không nói thật hết những gì đã xảy ra.”

Những người như Nguyen Mai Linh cũng thường nói đi nói lại về cái chết của ông Diệm. Nhưng điều mà họ không hoặc rất ít khi muốn nhắc đến là việc những chính khách đối lập như Tạ Chí Diệp, Nguyễn Bảo ToànVũ Tam Anh đã bị thủ tiêu trong gian đoạn cuối cùng của chế độ Ngô Đình Diệm.Các vụ thủ tiêu này cho thấy rằng đến năm 1963 thì môi trường chính trị tại Miền Nam Việt Nam đã bị lưu manh hóa một cách trầm trọng. Do đó, việc chính ông Diệm lại cũng bị cựu thủ hạ của mình sát hại thật ra không phải là một chuyện quá bất ngờ.

Trên kệ sách của Virtual Archivist  hiện giờ có hai tác phẩm bàn về những vụ thủ tiêu thường bị người có cảm tình với chế độ Ngô Đình Diệm bỏ quên. Xem:

A/ Nguyễn Khắc Ngữ, Đai Cương Về Các Đảng Phái Chính Trị Việt Nam, Nhóm Nghiên Cứu Sử Địa Việt Nam, 1989, trang 67.

B/ Vĩnh Phúc, Những Huyền Thoại Và Sự Thật Về Chế Độ Ngô Đình Diệm, Nhà Xuất Bản Tam Vĩnh, London, 2006, trang  256257258 và  259.

Virtual Archivist phóng ảnh và đưa những trang sách đó lên mạng để giúp những kẻ mang tâm trạng hoài Ngô nói trên nhớ đến việc này khi họ khơi lại đống tro tàn của thời ông Diệm.

Ngô Đình Diệm và Dollar Mỹ


Posted: Tháng Hai 2, 2010 in Biên khảo, Chứng từ, Nghiên cứu, Sử liệu, Tài liệu

1

Những người Việt có cảm tình với chế độ Ngô Đình Diệm thường thích nhắc đi nhắc lại rằng


Điều mà họ ít khi hoặc không bao giờ muốn nhắc đến là việc chính người Mỹ cũng đã từng cấp tiền cho những kẻ có thế lực tại Miền Nam để cũng cố vị thế của ông Diệm trong gia đoạn phôi thai của chế độ do ông lãnh đạo.

Trong bài phê bình cuốn “In the Midst of War” do tướng E. Lansdale viết, David Chandler cho chúng ta biết một điều lý thú như sau khi Chandler ám chỉ Lansdale đã thiếu thành thật:


Nguyễn Kỳ Phong cũng có nói đến việc này. Xem Nguyễn Kỳ Phong, “Vũng Lầy của Bạch Ốc”, Tiếng Quê Hương, 2006, trang 120 và túc chú 115 ở trang 120-121:


Câu hỏi cần đặt ra: Liệu chế độ Ngô Đình Diệm có thể vượt qua giai đoạn phôi thai đầy nguy hiểm của nó hay không, nếu không có người Mỹ chi tiền mua lòng trung thành của những thành phần có thế lực tại miền Nam lúc đó?

Biến Cố Francis Garnier Năm 1873


Posted: Tháng Mười Một 16, 2009 in Biên khảo, Nghiên cứu, Sử liệu, Tài liệu

2

FrancisGarnier


Trong cuốn Việt Sử Đại Cương, tập 3, sử gia Trần Gia Phụng đã giành nguyên một chương để bàn về vụ này. Tuy nhiên, muốn có một cái nhìn đây đũ hơn, chúng ta phải đối chiếu những gì nhà viết sử họ Trần đã cho biết về biến cố nói trên với công trình nghiên cứu của sử gia Mark McLeod. Trong thiên khảo luận The Vietnamese Response to French Intervention, 1862-1876, vị sử gia người Mỹ này cũng đã giành một chương để phân tích biến cố Francis Garnier ở ngoài Bắc.

Đề nghị nhỏ của Trần Trang Chủ:

Nên đọc sách của Trần Gia Phụng xong rồi mới đọc Mark McLeod. Lưu ý đến sự khác biệt giữa hai nhà nghiên cứu này, sau đó mới đi đến nhận xét riêng.

Ngô Chí Sĩ Thứ Thiệt


Posted: Tháng Mười Một 16, 2009 in Biên khảo, Nghiên cứu, Sử liệu, Tài liệu

1

ColonialBastilleThời Ngô Đình Diệm dĩ đức vi chính tại Miền Nam Việt Nam, ông ta được thiên hạ gọi là Ngô Chí Sĩ. Nhưng thật ra trước đó trong lịch sử Việt Nam thời cận đại đã có một nhà nho không có tất sắt trong tay mà lại được dân Việt Nam suy tôn là Ngô Chí Sĩ một cách tự phát. Vì ông ta đã hoạt động chống Pháp, nên phải ra Côn Đảo ngồi tù, trong khi cha con dòng họ Ngô Đình thì đi làm quan cho một triều đình bù nhìn do người Pháp giật dây.

Đó là trường hợp của nhà nho Ngô Đức Kế.

Trong thiên khảo luận The Colonial Bastille: A History of Imprisonment in Vietnam, 1862-1940, Peter Zinoman có nhắc đến việc ông Nghè này được vinh danh một cách tự phát như sau: “Phan Khoi noted that since the turn of the century, political prisoners had emerged as among “the most respected category of men” in Indochinese society, “even more so than officials and scholars in the past.” As evidence, he recalled an anecdote about a group of admiring vandals who erased “Doctorate Holder” ( tien si) from the tombstone of the famous scholar and political prisoner Ngo Duc Ke and scrawled “Man of Ideals” (chi si) in its place.
 
He also noted that the celebrated “rock breaker of Poulo Condore,” Phan Chu Trinh, was so highly esteemed that even powerful French official such as Marius Moutet expressed veneration and affection for him. According to Phan Khoi, there existed a positive relationship between the level of hardship that an activist endured in prison and the degree of public respect that he or she enjoyed.” Một vị rành chữ Nho cho biết, xét về mặt kỹ thuật, câu chuyện về Ngô Chí Sĩ do ông Tú họ Phan kể lại rất khó có thể xảy ra, vì chữ Tiến và chữ Chí viết khác nhau rất xa.
 
 
Tuy nhiên, chính (sự lưu truyền của) giai thoại nói trên đã cho chúng ta thấy một cách rõ ràng là người Việt không quên người có công với đất nước. Nó có thể được xem như là sự biểu lộ tự phát của lòng biết ơn của họ đối với một người vì việc nước mà phải chịu cảnh tù tội.

Kiêu dân Công giáo thời Ngô Đình Diệm


Posted: Tháng Mười Một 10, 2009 in Biên khảo, Chứng từ, Nghiên cứu, Sử liệu, Tài liệu

1

NDDiemNDThuc

Mời các bạn đọc phát ngôn của





Đọc họ xong rồi, xin mời các bạn đọc bài do Trần Trang Chủ viết trên diễn đàn Talawas.

Quyền nhận xét tất nhiên thuộc về các bạn.

Sử gia Charles Fourniau phân tích hiện tượng “Bình Tây Sát Tả”


Posted: Tháng Chín 12, 2009 in Biên khảo, Nghiên cứu, Sử liệu, Tài liệu

0

AnnamTonkin

Sau khi tài liệu chứng minh vai trò trung gian bản xứ của Trương Vĩnh Ký và Ngô Đình Khả được đưa lên mạng, một thành viên của diễn đàn Talawas đã lưu ý Trần Trang Chủ đến chủ trương Bình Tây Sát Tả của phong trào Cần Vương và phong trào Văn Thân trước đó. Vì vậy nên việc Trương Vĩnh Ký và Ngô Đình Khả, hai tín đồ Công giáo, tiếp tay với người Pháp trong cuộc xâm lăng Đại Nam không phải là một việc khó hiểu hay đáng trách.

 

Đồi lời Thanh Minh Thanh Nga: Kẻ hèn này đưa những tài liều nói trên lên mạng không phải để kết án Trương Vĩnh Ký hay Ngô Đình Khả mà để vô hiệu hoá những lời tuyên truyền láo khoét thuộc loại Dòng Họ NGÔ ĐÌNH, Ước Mơ Chưa Đạt.

Trong thiên khảo luận Annam-Tonkin 1885-1896: Lettrés et paysans vietnamiens face à la conquête coloniale, Charles Fourniau, một sử gia người Pháp, đã phân tích rằng sau khi phong trào Cần Vương bùng nổ, việc tín đồ Công giáo bị phong trào này giết hàng loạt là việc thường xảy ra tại Miền Trung. Ở ngoài Bắc gần như không có chuyện giáo dân bị phong trào Cần Vương sát hại.

Fourniau đã giải thích sự khác biệt này tại trang 53, trang 54, trang 88trang 89 trong thiên khảo luận nói trên.

Phong trào Cần Vương được khởi xướng năm 1885, sau khi vua Hàm Nghi hạ chiếu kêu gọi thần dân đứng lên kháng chiến chống ngoại xâm. Cần phải phân biệt phong trào này với phong trào Văn Thân đã bùng nổ từ thập niên 60 của thế kỷ thứ 19, tức là lúc vua Tự Đức còn trị vì nước Đại Nam. Xem trang 205, trang 206trang 207 trong quyển Các Vua Cuối Nhà Nguyễn, Tập 1 của Vũ Ngự Chiêu.
 

 

 

Ngô Đình Diệm, ông là ai?


Posted: Tháng Chín 10, 2009 in Biên khảo, Nghiên cứu, Sử liệu, Tài liệu

0

ngodinhdiemXin mời các bạn đọc thiên tiểu sử của cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm trong cuốn Cuộc Thánh Chiến Chống Cộng do sử gia Chính Đạo Vũ Ngự Chiêu viết và được Văn Hóa xuất bản tại Houston năm 2004. Đây là

phần 1   phần 2  và  phần 3.

 

Ngô Đình Khả lập đại công với thực dân Pháp


Posted: Tháng Chín 10, 2009 in Biên khảo, Chứng từ, Nghiên cứu, Sử liệu, Tài liệu

1

 
 
Sử gia Vũ Ngự Chiêu tìm được trong văn khố Pháp hai tài liệu chứng minh Ngô Đình Khả, cha Ngô Đình Diệm, đã lập công cách mạng với thực dân Pháp trong chiến dịch đàn áp phong trào Cần Vương do Phan Đình Phùng lãnh đạo tại Hà Tỉnh, làm bàn đạp cho sự nghiệp quan lại của hai người con trai là Ngô Đình Khôi và Ngô Đình Diệm sau này.

Tài liệu thứ nhất được đăng trong: Vũ Ngự Chiêu, Các Vua Cuối Nhà Nguyễn, Tập II, Văn Hóa, Houston, 2000, trang 602. Đây là một bản báo cáo về hoạt động của Khả trong khi ông ta theo quan Khâm Mạng Nguyễn Thân tảo thanh nghĩa quân Cần Vương của Phan Đình Phùng:

“Le chef de l’insurrection avait été blessé par le feu de nos gardes indigènes et ses hommes l’avaient en toute hâte emporté vers ancienne cachette du prince Ung-Lich. Au bout de 8 jours, Phan Đình Phùng expirait. les chefs qui l’accompaignent (…) se mirent en devoir de renvoyer les partisans dans leur villages après avoir caché leur armement dans la montagne. L’un de ces chefs, le Lãnh Binh Khue s’etait (…) rendu sans conditions avec ses hommes et ses armes, au thuong-bien Ngo Đinh-Kha, délégué du Khăm-Mang dans le haut Quãng Bình.”

Tài liệu thứ hai là một bức thư yêu cầu nhà nước Bảo Hộ Pháp đền đáp công khuyển mã của Khả trong chiến dịch nói trên. Tài liệu này được đăng trong Chính Đạo [Vũ Ngự Chiêu], Hồ Chí Minh: Con người và huyền thoại 1892-1924, Văn Hóa, Houston, 1997, trang 161. Đây là đoạn quan trọng nhất trong bức thư này:

“Dans la séance du Conseil du 28 Août dernier, il a été décidé que le Directeur du nouveau collège serait nommé par le Gouverneur General. J’ai l’honneur de vous proposer pour ce poste, et après avis conforme du Conseil de Régence, l’interprète principal Ngo Dinh Kha. Cet annamite âge de 40 ans jouit d’une considération méritée autant par la dignité et la correction de sa vie privée, que par des connaissances étendus et la solidité de son jugement; ancien interprète de M. Rheinart, qui le tenait en grande estime, il a toujours su se faire apprécier à la Résidence Supérieure. S.E. le Kham Mang l’avait demandé pour l’assiter à la colonne de police, et les services rendus à cette occasion lui ont valu de la Cour le grade de Thai Thuong tu Khanh (…).”

Như vậy thì Miền Nam có trung gian bản xứ Trương Vĩnh Ký, còn miền Trung thì có Ngô Đình Khả. Cho hai người đồng chí này vào chung một trang nhà để họ có bạn cho vui.

Trương Vĩnh Ký, ông là ai?


Posted: Tháng Chín 9, 2009 in Biên khảo, Chứng từ, Di bút, Nghiên cứu, Sử liệu, Tài liệu

1

Truong-Vinh-Ky

Xin mời các bạn đọc bài nghiên cứu về Trương Vĩnh Ký do tiến sĩ sử học Nguyên Vũ Vũ Ngự Chiêu chấp bút. Bài này được in trong cuốn Ngàn Năm Soi Mặt do nhà xuất bản Văn Hóa tại Houston đưa đến tay độc giả năm 2002 và dài trên một trăm trang. Sau đây là:




Trong bài nghiên cứu nói trên, Vũ Ngự Chiêu có đề cập đến tài liệu chứng minh Trương Vĩnh Ký còn có cái tên là Petrus Key trước khi được đổi thành Petrus Ký. Tài liệu này đã được in lại trong cuốn Hồ Chí Minh: Con người và huyền thoại 1892-1924 cũng do Vũ Ngự Chiêu, dưới bút danh Chính Đạo,  viết và được xuất bản năm 1997. Vậy nên xin đưa luôn bức phóng ảnh của tài liệu này lên mạng để bạn đọc bốn phương khỏi phải tìm kiếm mất công. Xem trang 68 trong quyển sách này.

 

Trương Vĩnh Ký cung cấp tin tức cho Pháp


Posted: Tháng Chín 7, 2009 in Biên khảo, Chứng từ, Di bút, Nghiên cứu, Sử liệu, Tài liệu

0

Theo nghiên cứu của sử gia Nguyễn Thế Anh, Trương Vĩnh Ký đã  (1) khuyến khích Pháp đánh chiếm Miền Bắc Việt Nam và (2) cung cấp thông tin cho Pháp khi ông làm quan tại triều đình Huế. MonarchieXin mời các bạn đọc nhận định của GS Anh về Trương Vĩnh Ký




trong thiên khảo luận “Monarchie et Fait Colonial Au Việt Nam (1875-19250”, L’Harmattan, Paris, 1992.

Bức mật thư của Trương Vĩnh Ký


Posted: Tháng Chín 3, 2009 in Biên khảo, Chứng từ, Di bút, Sử liệu, Tài liệu

0


 Xin mời các bạn đọc bức mật thư mà Trương Vĩnh Ký đã gửi cho Đô Đốc Duperré sau chuyến đi Bắc Kỳ năm Ất Hợi, tức năm 1876, để có thêm căn cứ trong việc đánh giá vai trò của nhân vật này trong lịch sử Việt Nam thời cận đại.

Toàn bộ bức thư này được Giáo sư P.J.Honey ở School of Oriental and African Studies, University of London, công bố trong tác phẩm Voyage to Tonking in the Year of Ất Hợi (1876) nơi





Tệ trạng sùng bái cá nhân thời Ngô Đình Diệm


Posted: Tháng Chín 2, 2009 in Biên khảo, Chứng từ, Nghiên cứu, Sử liệu, Tài liệu

0

langvanLàng Văn, một tờ báo chống Cộng nổi tiếng tại Hải Ngoại, cho biết rằng vào năm 1956 một số dân biểu gia nô của chế độ Ngô Đình Diệm đã muốn  dùng bài Suy-tôn Ngô Tổng Thống để thay bài Tiếng Gọi Công Dân  làm quốc ca của Việt Nam Cộng Hòa!? Xin đọc bài tường thuật


trong

Làng Văn, số 47, tháng 7 năm 1988, trang 90.

Hai Học Giả Thiếu Thành Thật


Posted: Tháng Tám 28, 2009 in Biên khảo, Chứng từ, Sử liệu, Tài liệu

0

doiquannguHoàng Ngọc Thành và Thân Thị Nhân Đức là hai học giả có cảm tình đặc biệt với cố TT Ngô Đình Diệm. Có lẽ vì vậy nên họ đã thiếu thành thật khi viết về phái đoàn mà Liên Hiệp Quốc đã gửi đến Miền Nam Việt Nam năm 1963 để điều tra vấn đề kỳ thị tôn giáo. Từ trang 331 đến trang 333 của tác phẩm Những Ngày Cuối Cùng Của Tổng Thống Ngô Đình Diệm họ đã viết rằng phái đoàn này được tự do làm việc điều tra, không gặp ngăn cản nào của chính quyền NĐD. Điều mà hai vị học giả này cố ý không cho độc giả họ biết là cựu sĩ quan tình báo Trần Ngọc Nhuận đã kể lại trong tập hồi ký của ông rằng cả phái đoàn nói trên đã sa vào Mỹ Nhân Kế của chế độ Ngô Đình Diệm. Xem Đời Quân Ngũ, trang 356-358. Ông H.N. Thành và bà T. T. N. Đức phải biết việc này vì họ đã đọc cuốn sách của ông Nhuận: Xem Những Ngày Cuối Cùng…, trang 351 và 370.

Bài nghiên cứu của một sử gia Hoa Kỳ


Posted: Tháng Tám 28, 2009 in Biên khảo, Tài liệu

0

Tiến Sĩ Edward Miller

Tiến Sĩ Edward Miller

Tiến Sĩ Edward Miller, giáo sư sử học tại Dartmouth College, đã dựa vào công trình nghiên cứu của Giáo Sư Nguyễn Thế Anh để tranh luận với một sử gia Hoa Kỳ khác về phong trào Phật giáo 1963 (xem cước chú số 6).

Gia đình sử gia Tạ Chí Đại Trường và chế độ Ngô Đình Diệm


Posted: Tháng Tám 26, 2009 in Biên khảo, Tài liệu

0

Tạ Chí Diệp

Tạ Chí Diệp

Nhân thấy trên diễn đàn Talawas vừa có đăng một bài viết về Tạ Chí Đại Trường, nên xin ghi thêm tại đây vài chi tiết về thân thế của vị sử gia này.

Ông là con trai của Tạ Chương Phùng, một vị Cử Nhân Hán học và cựu Tỉnh Trưởng tỉnh Bình Định. Năm 1960, ông Phùng là một trong 18 người thuộc nhóm Caravelle đã ký tên vào Bản Tuyên Cáo yêu cầu Tổng Thống Ngô Đình Diệm “khẩn cấp thay đổi chính sách, ban hành các quyền tự do dân chủ để cứu vãn tình thế và đưa đất nước ra khỏi cơn nguy biến.”

Tạ Chí Đại Trường còn có một người anh họ tên là Tạ Chí Diệp bị thủ tiêu thời giòng họ Ngô Đình thế thiên hành đạo tại Miền Nam. Ông Diệp vốn là một người hoạt động chính trị ủng hộ giải pháp Ngô Đình Diệm, nhưng khi Ngô Triều đã vững nền thịnh trị, thì ông này lại bị mất tích. Gia đình ông, theo một bài phóng sự được đăng trên Người Việt Online, chỉ “tìm được chiếc xe gắn máy cũ kỹ của ông nằm chơ vơ cạnh một khu sình lầy ở phía Nam Sài Gòn. Đó là di tích cuối cùng của Tạ Chí Diệp theo lời của cựu Đại sứ Bùi Diễm.”

Việc Tạ Chí Đại Trường có thân nhân hoạt động chống chế độ Ngô Đình Diệm không có nghĩa ông ta là người viết sử không đáng tin khi ông bàn về chế độ này. Trong cuốn Sử Việt, Đọc Vài Quyển, được xuất bản tại Hoa Kỳ năm 2004, Tạ Chí Đại Trường có nhận định rằng khối người làm nồng cốt cho chế độ Ngô Đình Diệm là một khối “kiêu dân”. Nguyên văn: “…với Công giáo di cư ít nhiều gì cũng là kiêu dân…”

Chúng ta có quyền xem đây là một nhân định khả tín, vì nó đã được xác nhận bởi:

(A) hai bài nghiên cứu do Giáo Sư Nguyễn Thế Anh chấp bút:




(B) hai tài liệu nguyên bản được hình thành trước ngày 8 tháng 5 năm 1963:



Cách đây trên 2000 năm về trước, Khoái Thông nói với Hàn Tín một câu chỉ có 4 chữ mà bây giờ người ta còn nhắc đến, vì ông ta nói đúng, nói hay. Trong một thiên khảo luận dày trên 500 trang, Tạ Chí Đại Trường chỉ dùng có vỏn vẹn 12 chữ để nhắc đến vai trò của khối người đứng sau chế độ Ngô Đình Diệm, nhưng vì nhận định của ông rất chính xác nên chúng ta phải suy ngẩm ý nghĩa của chúng để mong tìm hiểu được nguyên nhân đưa đến sự sụp đổ của chế độ này.

Cao Thế Dung và Đại Úy Ma James Scott


Posted: Tháng Tám 25, 2009 in Biên khảo, Chứng từ, Tài liệu

0

Cao Thế Dung, một tác giả Công giáo di cư, viết ông nghe một người khác kể lại rằng Đại Úy James Scott là thủ phạm làm nổ quả mìn tại đài phát thanh Huế tháng 5, 1963. Xem: Làm Thế Nào Để Giết Một Tổng Thống, Tập II, trang 326-330. Nhưng bạn có thể tin chuyện ông ta viết không, nếu bạn biết ông ta đã nói những gì về bằng tiến sĩ mà ông ta đã đậu…và đốt…? Xem:




Xin xem thêm:

Trần Lâm,



The Other Side of the 1945 Vietnamese Revolution: Giòng họ Ngô Đình và Cuộc Cách Mạng 1945


Posted: Tháng Tám 21, 2009 in Biên khảo, Tài liệu

0

AsianStudiesTrong một thiên khảo luận về cuộc Cách Mạng 1945, mang tên “The Other Side of the 1945 Vietnamese Revolution: The Empire of Viet-Nam (March-August 1945)”  được đăng trên tạp chí Journal of Asian Studies năm 1986, sử gia Vũ Ngự Chiêu đã dựa vào tài liệu văn khố Pháp để cho chúng ta biết một số dữ kiện về vai trò không mấy gì tốt đẹp hay sạch sẻ của giòng họ Ngô Đình từ thời Pháp thuộc đến khi nội các Trần Trọng Kim được thành lập. Xem trang 306 và cước chú 14 cũng trong trang đó.

Bát Cơm Bảo Hộ của Ngô Đình Khôi


Posted: Tháng Tám 20, 2009 in Biên khảo, Nghiên cứu, Sử liệu, Tài liệu

1

Tiến Sĩ Sử Học Vũ Ngự Chiêu

Tiến Sĩ Sử Học Vũ Ngự Chiêu

Sử gia Vũ Ngự Chiêu đã tìm được trong văn khố Pháp một tài liệu quan trọng giúp chúng ta biết được thái độ “chống Pháp” của người trong gia đình Ngô Đình Diệm:

Sau khi Đệ Nhị Thế Chiến bùng nổ, anh em ông Ngô Đình Khôi, Ngô Đình Diệm đã nương vào thế lực của đoàn quân viễn chinh Nhật tại Việt Nam để hoạt động chống Pháp. Mùa hè năm 1944, tổ chức Đại Việt Phục Hưng Hội của họ Ngô bị Mật Thám Pháp khám phá và hơn 50 thành viên của nó bị bắt giam. Ngô Đình Diệm may mắn được người Nhật giúp thoát khỏi bàn tay người Pháp, nhưng Ngô Đình Khôi thì lại phải đối diện với cơ quan an ninh của chế độ Bảo Hộ.

Ông Khôi đã nhờ Ngô Đình Nhu nói với Tổng Giám Đốc Cảnh Sát Paul Arnoux ông ta xin thề ông không bao giờ xuối ai chống Pháp  và chỉ mong được nhận bát cơm từ tay nước Pháp mà thôi. Sau đây là nguyên văn trong bức điện tín mà Arnoux đã gửi cho Toàn Quyền Jean Decoux để báo cáo thượng cấp về vụ này:

“NGO DINH DIEM est toujours en Indochine. NGO DINH NHU reconnaît son agitation coupable et aveuglément ardente; il aurait reçu hier après-midi sur crucifix de son aîné KHOI – que ce dernier n’a jamais incité quiconque contre la France à laquelle il ne demande plus que « son bol de riz », ajoutant « il ne nourrit aucun mauvais sentiment contre gouverneur général qu’il considère comme animé droiture parfaite malgré erreurs dues ses collaborateurs».”

Thái độ của Ngô Đình Khôi thật khác thái độ của những vị chí sĩ đấu tranh chống Pháp như Nguyễn An Ninh hay Nguyễn Thế Truyền rất xa. Ninh chết trong tù ngoài Côn Đảo còn Truyền bị đày sang Madagascar.

Bản phóng ảnh của bức điện tín nói trên đã được  in lại trong: Vũ Ngự Chiêu, Các Vua Cuối Nhà Nguyễn, Tập 3, Văn Hóa, 2000, tr. 856.

Ngô Triều


Posted: Tháng Tám 19, 2009 in Chứng từ, Tài liệu

0

doanthem2Chế độ Ngô Đình Diệm còn được hay bị gọi là Ngô Triều. Bạn nào hiếu kỳ muốn biết tại sao thì xin mời bạn đọc cuốn Những Ngày Chưa Quên, 1954-1963 của Đoàn Thêm, do nhà xuất bản Xuân Thu tái bản tại hải ngoại năm 1989. Đoàn Thêm là một viên chức cao cấp làm việc trong Dinh Độc Lập thời ông Diệm và cũng là một nhà văn hóa thích làm thơ và nghiên cứu về mỹ thuật. Tôi chưa bao giờ nghe ai nói rằng ông là một nhân chứng không đáng tin. Hình như ông năm nay còn sống ở Texas thì phải.

Chứng từ của một học giả từng sống thời Ngô Đình Diệm


Posted: Tháng Tám 18, 2009 in Chứng từ, Tài liệu

0

vutailucVũ Tài Lục nói về tệ trạng kỳ thị tôn giáo dưới chế độ Ngô Đình Diệm.

“Tử Năng Thừa Phụ Nghiệp”: Nền Công Lý Nhân Vị Của Chế Độ Ngô Đình Diệm


Posted: Tháng Tám 18, 2009 in Chứng từ, Tài liệu

0

DoiQuanNgu

Có lẽ nền công lý của chế độ Ngô Đình Diệm được xây dựng trên khái niệm tử năng thừa phụ nghiệp, nên chế độ này không những trừng phạt cha, mà còn trừng trị luôn cả con, vợ và cha mẹ …Xem:



Một công trình nghiên cứu quan trọng


Posted: Tháng Tám 18, 2009 in Biên khảo

0

Giáo sư Nguyễn Thế Anh và tiến sỹ Nhật Masaya Shiraishi, một chuyên gia về lịch sử Việt Nam.

Giáo sư Nguyễn Thế Anh và tiến sỹ Nhật Masaya Shiraishi, một chuyên gia về lịch sử Việt Nam.

Xin mời các bạn đọc một thiên khảo luận của Giáo Sư Nguyễn Thế Anh về, inter alia, phong trào Phật tử đấu tranh chống chế độ tôn giáo trị của anh em Ngô Đình Diệm.

Xin đọc thêm một bài nghiên cứu khác của tác giả này. Giáo sư Anh viết trong bài đó: “Cependant, tout en ayant l’intime conviction de représenter la tradition authentique de la nation, les bouddhistes répugnaient en­core à revendiquer une influence politique afin de peser sur les événe­ments. Mais la réaction contre le favoritisme accordé à la minorité catholique par le ré­gime de Ngô Ðình Diệm, le président de la République du Việt‑Nam, et les attitudes triompha­listes de celle-ci, allaient provoquer leur polarisation politique. Les clivages sociaux, dans la mesure où ils existaient, fu­rent encore accentués par la volonté de Ngô Ðình Diệm de faire de la communauté catholique, grossie de milliers de paysans du delta du Nord qui avaient abandonné leurs villages pour « rejoindre le Christ » dans le Sud, l’assise essentielle de son régime. L’idéologie officielle, le « personnalisme » (Cần Lao Nhân Vị), devait par la suite dériver vers un intégrisme chrétien anti‑communiste et anti-libéral des plus réactionnaires, à mesure que le Nord Viêt‑Nam accentuait sa pression par l’intermédiaire du Front national de libération du Sud Việt‑Nam. Lorsque les bouddhistes élevèrent ouvertement leurs protestations, ils purent de la sorte cristalliser tout un courant gé­néral de mécontentement, et rassembler sous leur bannière les di­vers opposants au régime, y compris ceux qui, en dehors de toute préoccu­pation religieuse, étaient en quête d’une expression non communiste pour leur hostilité contre le gouverne­ment.” (Trần Trang Chủ nhấn mạnh). Nhận định trên của sử gia Nguyễn Thế Anh rất phù hợp với chứng từ về kiêu dân của sử gia Tạ Chí Đại Trường, người đã từng sống dưới chế độ Ngô Đình Diệm.

Kiêu Dân


Posted: Tháng Tám 18, 2009 in Biên khảo, Chứng từ, Tài liệu

0

TCDT

Trong tác phẩm Sử Việt, Đọc Vài Quyển, sử gia Tạ Chí Đại Trường, người từng sống dưới chế độ Ngô Đình Diệm, đã gọi thành phần nồng cốt của chế độ này là kiêu dân.

Bằng Chứng Kỳ Thị Tôn Giáo


Posted: Tháng Tám 18, 2009 in Tài liệu

0

 

 

From: But Xuan <
To: "
Sent: Wednesday, January 9, 2013 1:18 AM
Subject: [PhoNang] Fwd: BIỂU TÌNH HAY ĐI CHỬI MƯỚN? (Trần Minh) [1 Attachment]

 

 

---------- Forwarded message ----------From: Vie^.t Si~ <
2013/1/8Subject: BIỂU TÌNH HAY ĐI CHỬI MƯỚN? (Trần Minh)To:

 
                      BIỂU TÌNH HAY ĐI CHỬI MƯỚN?
  Chiến thuật của CỘNG SẢN và PGVNTN để che dấu sự thật
                                                                                                               Trần Minh
 Trong lịch sử phát triễn của loài người thì tôn giáo là một lãnh vực không thể thiếu trong việc hướng dẫn nhân loại về đạo đức, trong đó mọi tôn giáo đều có giáo luật của mình để giáo dục con người về phẩm hạnh, công bằng, tôn trọng sự thật, chống lại những điều dối trá lừa đảo người khác. Và hơn ai hết mọi tu sĩ của mọi tôn giáo phải là tấm gương sáng cho tín đồ noi theo.
 
Chính vì những nguyên tắc cao đẹp trên mà tôn giáo luôn được sự ủng hộ của con người và các tu sĩ thường được tín đồ kính trọng. Nhưng cuộc sống không bao giờ là một con đường bằng phẳng, mà luôn luôn là sự chiến đấu giữa ác và thiện, trong đó tôn giáo cũng là một mục tiêu mà những kẻ bất lương nhắm tới để thủ lợi về chính trị, tài chánh và những ham muốn thấp hèn khác. Đề cập đến thảm họa cộng sản hiện nay của Việt Nam, thì rõ ràng Phật Giáo đã bị lợi dụng một cách nặng nề bởi cộng sản để xâm lăng Miền Nam mà tổ chức PGVNTN là công cụ mà chúng đã sử dụng. Vấn đề này đã được bạch hóa bởi rất nhiều bằng chứng giá trị, bao gồm tài liệu của Liên Hiệp Quốc, các dữ kiện lịch sử được báo chí Hoa Kỳ ghi nhận  trong suốt chiều dài cuộc chiến chống cộng 1954-1975, sự  xác quyết của các nhân chứng lịch sử nắm các chức vụ then chốt trong ngành an ninh tình báo và ngoại giao của VNCH lẫn Hoa Kỳ, đặc biệt là các nguyên thủ quốc gia Hoa Kỳ trong giai đoạn lịch sử đó.
 
 Như đã nói trên, cuộc sống luôn luôn là sự chiến đấu giữa cái ác và cái thiện, do đó dù sự thật về cái gọi là “đàn áp Phật Giáo” và đạo đức nhớp nhúa của hàng ngũ sư sãi PGVNTN đã rõ như ban ngày, nhưng bên phía ác vẫn tiếp tục “chiến đấu đến hơi thở cuối cùng”, vẫn tiếp tục phát động “truyền thông chữi bới”, tổ chức “họp báo đấu tố”, tổ chức “họp báo giải trừ quốc nạn” và sách động “biểu tình chống đánh phá tôn giáo” để đối đầu với sự thật.
 
Mọi biện pháp khả thi đều đã được phía Hồng Vệ Binh PGVNTN sử dụng. Trong khuôn khổ bài viết này, chúng tôi đề cập đến cuộc biểu tình mới vừa xảy ra cách đây vài ngày tại Nam California, cầm đầu bởi nhóm sư sãi của hai chùa Điều Ngự và Huệ Quang, gồm Thích Viên Lý, Thích Quảng Thanh, cộng với sự góp mặt của các “ cơ quan tuyên truyền thông của đảng ta” tại hải ngoại Đoàn Trọng và Christine Phan
 
 Vào 6 giờ chiều ngày 4/1/2013, đài truyền hình Quốc Gia Việt Nam tổ chức kỷ niệm ngày sinh của TT Ngô Đình Diệm tại nhà hàng Sea Food Place. Trước đó một tuần, nhằm mục đích chống lại “Cần Lao Công Giáo” và để chụp mũ một cái mũ cũ mèm “tay sai cộng sản thực hiện nghị quyết 36 đánh phá tôn giáo” cho các cá nhân đang vạch trần sự thật về PGVNTN, như Thiếu Tướng Lý Tòng Bá, Tư Lệnh Sư Đoàn 23 Bộ Binh, ông Dương Đại Hải, giám đốc đài truyền hình QGVN, và ông Liên Thành, cựu CHT LL CSQG Thừa Thiên Huế, thì ông Đoàn Trọng, người làm việc cho đài TV 57. 7và Christine Phan, chủ đài Việt Star Radio đã phát thanh nhiều lần mỗi ngày kêu gọi đồng bào Việt Nam và các hội đoàn quân đội và dân sự cùng với đại diện cộng đồng NVQG tham gia xuống đường chống đánh phá tôn giáo và chống Cần Lao Nhu Diệm tại địa điểm cử hành lễ kỷ niệm nói trên.
 
 Xin vắn tắt một chút về lịch sử của cái gọi là “phỉ báng Phật Giáo” luận điệu mấy năm nay của PGVNTN. Chúng ta đã biết, kể từ đầu năm 2008, với sự ra đời của cuốn sách Biền Động Miền Trung và cuốn sách Thảm Sát Mậu Thân, thì tội ác của những kẻ trong hàng ngũ chóp bu của đảng cộng sản, cũng như hoạt động nằm vùng của tổ chức PGVNTN bị bạch hóa, thì kể từ đó, cộng sản và PGVNTN đã tặng cho ông Liên Thành một cái danh hiệu đầy sức mạnh đó là “phỉ báng Phật Giáo”. Điều này cũng có nghĩa là với PGVNTN và đồng bọn cộng sản, thì những tên Việt Cộng như Thích Đôn Hậu, Thích Trí Quang, Thích Nhất Hạnh, và những tên thích cộng như Thích Huyền Quang, Thích Quảng Độ v.v chính là Phật Giáo.
 
Cũng kể từ năm 2008, thì  trên phương tiện internet đại chúng đã xuất hiện vô số những email và sách vỡ bịa đặt dối trá về đời tư cũng như đời công của ông Liên Thành, đồng thời cố gắng thuyết phục công luận rằng ông Liên Thành là kẻ phỉ báng tôn giáo. Ai cũng biết chủ nhân của những nổ lực rẻ tiền này là cộng sản và kẻ thi hành là đàn em tay sai mà hầu hết những kẻ này là sư sãi và phật tử nằm vùng, hoặc những kẻ đại u mê không biết phân biệt thế nào là Phật thế nào là sư. Những nổ lực này không dựa trên cơ sở sự thật và dùng những lý luận ngu ngốc, nên đã hoàn toàn thất bại, dẫn đến việc ngày càng có nhiều người đứng về phía lẽ phải, thẳng thắn lên án các  hoạt động cộng sản, phá hoai quốc gia và những hành vi  dâm đảng trục lợi của rất nhiều sư sãi, đặc biệt là của tổ chức PGVNTN. Tuy nhiên như đã nói trên, cho dù sự thật đã được phơi bày một cách rõ ràng như ban ngày, nhưng phía PGVNTN và Hà Nội vẫn cố “chiến đấu đến hơi thở cuối cùng” cho cái gọi là “phỉ báng Phật giáo” cũng như ra sức miệt thị chính phủ VNCH, trong đó đặc biệt lả TT Ngô Đình Diệm được chừng nào hay chừng ấy.
 
Sau hai cuộc họp báo đã không gây được một ảnh hưởng gì, mà ngược lại còn phô bày cho công luận thấy sự kém cõi về kiến thức lịch sử , trình độ lý luận, và nhân cách, trong đó  sự dối trá không biết ngượng là những điểm nổi bật của những kẻ tổ chức hai buổi hội luận đấu tố tại chùa Điều Ngự và Huệ Quang.
 
Các nhân vật chính của những tòa án nhân dân đấu tố không ai lạ chính là Thích Viên Lý và Thích Quảng Thanh, Thích Chơn Thành. Nay họp báo không còn được đắt hàng cho lắm, thì PGVNTN bèn xoay qua màn biểu tình chữi mướn. Lần này, để công luận khỏi chán chường, thì hai ông bầu gánh Thích Quảng Thanh và Thích Viên Lý cho kép mới là Đoàn Trọng và Christin Phan ra diễn tuồng chữi mướn. Lý do chúng tôi gọi việc “biểu tình” này là chữi mướn quý vị sẽ thấy trong những phần sau
     
 Trở lại vụ chữi mướn, trong khi chưa đến giờ khai mạc buổi lễ là 6 giờ chiều, thì mới 5 giờ tại địa điểm nhà hàng Sea Food đã  bắt đầu xuất hiện những kẻ “biểu tình” với những câu mà các bà chữi mướn hay xài đó là “đã 5 giờ rồi sao chưa thấy Liên Thành, Dương Đại Hải, Lý Tòng Bá xuất hiện ?” Sau đó thì với băng rôn biểu ngữ và các dụng cụ phóng thanh, người ta bắt đầu nghe những tiếng gào thét, dùng những khẩu hiệu quen thuộc cũ kể từ 2008 đến nay đó là “Liên Thành là cộng sản” “ Liên Thành đánh phá tôn giáo theo nghị quyết 36”. Lúc 6 giờ thì đám đông có  khoảng 4 chục người và sau đó con số này tăng lên gần 150 người lúc cao điểm, (mà đài truyền hình của Bác 57.7 nói con số biểu tình là 2 ngàn) Thấy đoàn “biểu tình” mang sắc thái của của sự vu khống và sử dụng ngôn từ gần như vô giáo dục, không có chút gì gọi là phong cách của những người đang sinh sống ở Mỹ cả, thì cả ông Liên Thành liền đi vào giữa đám đông đang chữi rủa điên cuồng này yêu cầu họ chứng minh những cáo buộc của họ. Đám đông này thay vì dịu giọng xuống để chứng tỏ mình có giáo dục và có hiểu biết như đối phương, và phải đáp ứng sự đòi hỏi chính đáng của ông Liên Thành, thì họ phớt lờ việc chứng minh các tội trạng của đối phương. Và để khỏa lấp sự đuối lý này, thì họ lại càng làm hung tợn hơn lên, sự gào thét càng điên cuồng hơn, rồi xấn sổ đến chỉ chỏ vào mặt ông Liên Thành mày tao mi tớ không khác gì các dân côn đồ. Tên chủ mưu Đoàn Trọng giả dạng ký giả “neutral” đề nghị phỏng vấn ông Liên Thành, thì đựoc trả lời rằng “anh không đủ tư cách để làm việc này” .
 
Khi thấy ông Liên  Thành  điềm nhiên nhìn thẳng vào họ và tỉnh như không, thì một kẻ diện bộ quân phục của QLVNCH lại chữi bới Tổng Tư Lệnh Quân Lực VNCH như sau: “ có đem hình ông Diệm bỏ vào cầu tiêu thì bọn này nó cũng quỳ lạy thôi”. Một cụ lớn tuổi có mặt trong đám chữi mướn này phản đối những lời lẽ bất kính  của “tên mặc đồ quân nhân” nói rằng TT Ngô Đình Diệm là người đáng kính, ông rất tôn trọng TT Ngô Đình Diệm, ông đến đây chỉ để coi sự thể ra sao.
 
Một người phụ nữ khác nói rằng, “ Các ông nói ông Liên Thành vu khống phỉ báng Phật Giáo thì sao các ông không vào nói chuyện với người ta cho rõ trắng đen, tôi nghe đài thấy ông Liên Thành nói nếu các ông thấy sai thì cứ việc đi kiện, vậy sao các ông không đi kiện mà la hét thế này để làm gì? Và đám chữi mướn này quay lại tấn công muốn đánh vị lớn tuổi vì dám tỏ ý kính trọng TT Ngô Đình Diệm, và hùng hổ với vị phụ nữ nọ. Nôi tình của đám chữi mướn trở nên bát nháo và họ đã vi phạm luật biểu tình bằng việc tiến sát cửa chính của nhà hàng. Khi khoảng gần 30 cảnh sát Hoa Kỳ đeo mặt nạ và dẫn chó săn đến yêu cầu họ thối lui khỏi nhà hàng, thì đám đông tan rả. Một kẻ bị còng tay dẫn đi vì chống lại lệnh của nhân viên công lực. Được biết, sắp tới tên hung hăng như côn đồ này phải ra tòa vì tội phá rối trật tự công cộng. Đương sự bị còng tay nói trên đã trách móc Thích Viên Lý tại Chùa Điều Ngự rằng “tôi làm cho các ông hưởng, còn tôi nay mai phải ra tòa, tôi lại sắp vô dân Mỹ nữa, không biết sẽ thế nào!”
 
 Được biết, ông Đoàn Trọng và Christine Phan đã kêu gọi các hội đoàn quân đội, chủ tịch cộng đồng, các vị dân cử tham gia vào cuộc biểu tình này, nhưng không thấy ai trong số này dính dàng vào việc chống “ Cần Lao Công Giáo” và  chống“phỉ báng tôn giáo” nói trên, mà chỉ thấy lực lượng nồng cốt là Chùa Điều Ngự thứ đến là chùa Huệ Quang, là hiện diện khá đầy đủ, nhất là nhân sự của chùa Điều Ngự trong đó có các tên như Tống Phước Hiến, Hoàng Văn Phong.
 
Như chúng ta đã biết, trước khi cuốn sách BĐMT ra đời,và tính đến nay đã có vô số các tài liệu có giá trị từ nguồn báo chí của Mỹ, các tài liệu giải mật của cơ quan an ninh và ngoại giao Hoa Kỳ và tài liệu của Liên Hiệp Quốc, cộng với sự nghiên cứu công phu của các sử gia đã chứng minh rằng chính phủ VNCH hoàn toàn không đàn áp Phật Giáo mà ngược lại luôn luôn hổ trợ phát triễn tất cả các tôn giáo, đặc biệt là sự ưu đãi của chính phủ đệ nhất VNCH với Phật Giáo mà đa số các tài sản bất động sản của PGVNTN đều là do chính phủ TT Ngô Đình Diệm tài trợ và tặng không, là một bằng chứng mà PGVNTN đã rất vô ơn, đổi ơn thành oán
     
 Hiện nay, trong nước thì dân chúng đang bắt đầu đánh giá lại lịch sử và đặt lòng kính trọng với TT Ngô Đình Diệm là nguời tài ba đáng kính và yêu nước, thì bọn bán nước cộng sản thấy nao núng và đã khởi động nhiều  chiến dịch để bôi nhọ TT Ngô Đình Diệm. Việc xây dựng và quảng cáo tượng đài Thích Quảng Đức thành một địa điểm du lịch và đục bỏ tên TT Ngô Đình Diệm và ông Cố Vấn Ngô Đình Nhu trên bia mộ của hai vị là một bằng chứng cho sự sợ hải của bọn cộng sản đối với uy danh của TT Ngô Đình Diệm. Tại hải ngoại cũng vậy, để đối đầu với phong trào phục hưng tinh thần Ngô Đình Diệm ngày càng mạnh, thì vấn đề phải có việc “chữi mướn” trong ngày sinh nhật của TT Ngô Đình Diệm cũng là một điều dễ hiểu. Chủ nhân của việc chữi mướn TT Ngô Đình Diệm và những người ủng hộ ông,  không ai khác chính là cộng sản Hà Nội, qua bàn tay của đàn em tại hải ngoại.
     
 Trong lúc viết những dòng chữ này, được  biết, UBTTTACS và các ông Liên Thành, Lý Tòng Bá, Dương Đại Hải, Hoàng Ngọc Ẩn,  đã viết thư mời các đương sự Thích Viên Lý, Thích Chơn Thành, Đoàn Trọng, Christine Phan với nội dung như sau:
 
Để sự việc được sáng tỏ ai là kẻ tay sai của cộng sản, ai lợi dụng tôn giáo, ai đánh phá
cộng đồng, chúng tôi trân trọng mời ông Thích Viên Lý, ông Thích Quảng Thanh, ông
Thích Chơn Thành, ông Đoàn Trọng, ông Christine Phan tham dự buổi Họp Báo Đặc
Biệt của chúng tôi, và chúng tôi xin dành nhiều thời giờ để quý ông đưa ra những chứng
cớ xác thật chúng tôi là thế lực đen của Trung Cộng và cộng sản Việt Nam tại hải ngoại,
hiện đang thi hành Nghị quyết 36 của cộng sản Việt Nam là đánh phá tôn giáo, gây chia
rẽ trong cộng đồng Người Việt Tị Nạn Cộng Sản tại hải ngoại.
 
Ngược lại chúng tôi cũng sẽ phải trình bày cùng quý vị và đồng bào những chứng cớ
bằng tài liệu và sự kiện rõ ràng minh bạch những tên Việt Cộng đội lốt tu hành, những
tên ác tăng, những tên dâm tăng, những triệu phú đầu trọc nằm vùng trong Phật Giáo
Việt Nam Thống Nhất mà chúng tôi đã, đang và sẽ tiếp tục đề cập đến cho đến khi sự
thật không bị bóp méo và tẩy xóa
 
Chúng tôi chờ đợi sự chúng minh các ông Liên Thành, Lý Tòng Bá v.v là cống sản thi hành nghị quyết 36, của các ông Thích Viên Lý, Thích Quảng Thanh Thích Chơn Thành, Thích Nguyên Trí, Lê Khắc Lý, Đoàn Trọng, Christine Phan. Chúng tôi cũng khuyến khích các ông Thích Viên Lý, Thích Quảng Thanh, Thích Chơn Thành sau khi trưng bày các bằng chứng tội lỗi của ông Liên Thành ra rồi, thì hãy mau mau đưa ông Liên Thành ra chốn pháp đình như ông ta vẫn ngày đêm mong mõi, để cộng đồng Nam Cali khỏi phải chứng kiến những màn họp báo đấu tố và biểu tình chữi mướn. Điều mà ngừoi dân tị nạn cộng sản tại hải ngoại này cần biết đó là “ai là quốc gia, ai là cộng sản, ai đã từng phá hoại quốc gia, ai là những tên tu sĩ dâm đảng đồi trụy”.
 
Đó là sự thật mà mọi con dân Miền Nam cần biết và phải biết, mà các ông tu sĩ họ Thích không đựoc tìm cách đánh lận con đen bằng biện pháp chữi bới đấu tố. Ông Liên Thành cũng hứa rằng nếu quý vị có đủ bằng chứng và tài liệu có giá trị để chứng minh quý vị trong sạch, thì ông Liên Thành sẽ xin lỗi quý vị, chịu trách nhiệm trước pháp luật, và chấm dứt việc “thi hành nghị quyết 36”. Còn nếu quý vị tu sĩ kia cứ tiếp tục các việc họp báo đơn phương rổng tuếch vô giá trị, và tổ chức chữi mướn ra rả ngày đêm trên các phương tiện truyền thông và đến những địa điểm hành lễ để chữi mướn như việc đã xảy ra tại nhà hàng Seafood Place, thì chúng tôi xin kết luận chính quý vị Thích Viên Lý, Thích Quảng Thanh, Thích Chơn Thành, Lê Khắc Lý, Đoàn Trọng, Christine Phan là những kẻ thi hành nghị quyết 36 của cộng sản để phá rối cộng đồng đồng thời che đậy tội lỗi hoạt động cộng sản của PGVNTN chứ không ai khác
 
Thưa quý vị họ Thích, thời hoàng kim 1963-1975 nay đã xa quá chìm trong phôi pha, quý vị không thể tìm sự tái sinh cho quý vị tại hải ngoại này đâu. Vì mối hận mất miền nam vào tay bọn cộng sản, chúng tôi sẽ quyết tâm đến cùng trong việc vạch mặt những tên Việt Cộng đội lốt tu hành, những tên ác tăng, những tên dâm tăng, những triệu phú đầu trọc nằm vùng trong Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất mà chúng tôi đã, đang và sẽ tiếp tục đề cập đến cho đến khi sự thật không bị bóp méo và tẩy xóanữa
 
Quý vị Thích Viên Lý, Thích Quảng Thanh, Thích Chơn Thành, Lê Khắc Lý, Đoàn Trọng, Christine Phan, và quý vị trong trung ương Đảng Cộng Sản và Cục Tình Báo Hải Ngoại, thưa quý vị, cái tuồng hát bội “đánh phá tôn giáo theo nghị quyết 36” đã quá cũ và quá xàm, cái màn họp báo đấu tố thì  quá vô giá trị, vì được đạo diễn bởi những tên tồi bại thiếu kiến thức, kém lý luận, chỉ có thể tụ tập những dân bần cố nông insane mà thôi, cái màn biểu tình thì chỉ ở trình độ chữi mướn của dân du đảng côn đồkhông hơn không kém. Những cái trò sặc mùi Hồng Vệ Binh, sặc mùi cải cách ruộng đất, sặc mùi Nhân Dân Giai Phẩm có lạ gì đối với người dân Miền Nam?.
 
Lời cuối, nếu quý vị không muốn làm trò cười cho thiên hạ, và cũng không muốn bị người đời gọi là “bọn gái đĩ già mồm”, nhất là khi quý vị lại là những tu sĩ, thì quý vị nên đến phòng hội của đài truyền hình QGVN mà tranh luận để vạch mặt người mà các ông đang nổ lực kết án đánh phá các ông, là các ông Liên Thành, Lý Tòng Bá, Dương Đại Hải v.v, đó mới là phong cách của bậc chính nhân quân tử, của người có học, có kiến thức, có lý luận và có bản lãnh vậy
 
Những trò họp báo đấu tố và biểu tình chữi mướn của quý hòa thượng và quý nhà báo lá cải chỉ làm rõ thêm câu “lạy ông tôi ở bụi này” mà thội!
 Hoa Kỳ ngày 8 tháng 1 năm 2013 
 Trần Minh
 




 

--

Hãy cứ cho thêm, hãy còn cho mãi
Mai ta đi nào kịp vẫy tay chào.

                                            (Phạm Nhuận)

__._,_.___

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link