Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
Showing posts with label ĐẠI HỌA MẤT NƯỚC. Show all posts
Showing posts with label ĐẠI HỌA MẤT NƯỚC. Show all posts

Friday, May 5, 2017

Sông lở núi trọc, người dân Việt Nam sống bằng gì?


Image result for Văn Quang viết từ Sài Gòn              
   Văn Quang viết từ Sài Gòn - 25.4.2017
Sông lở núi trọc, người dân Việt Nam sống bằng gì?

Trước hết xin nói về tình trạng khốn khổ của người dân miền Trung, vụ Formosa Hà Tĩnh, để xảy ra hậu quả nghiêm trọng còn chưa xong. Nay lại đến tình trạng khai thác cát quá mức, gây ra nhiều nỗi khổ cho người dân. Trong nhiều năm vừa qua các tỉnh miền Trung hình ảnh những xóm làng bị che khuất bởi các con tàu án ngữ hút cát suốt ngày đêm đã trở nên “chuyện hàng ngày ở huyện”.

Ông nói có, bà nói không.

Một lãnh đạo Cục Đường thủy nội địa (Bộ Giao thông Vận tải) nói có một điểm khác biệt giữa Bộ Giao thông Vận tải và tỉnh Bắc Ninh.
- Cục Đường thủy nội địa khảo sát trên sông Cầu có 11 điểm cạn nhưng Bắc Ninh khẳng định không có điểm cạn nào. Bắc Ninh lại cho rằng việc nạo vét, thông luồng đường thủy nội địa trên sông là không cần thiết vì khảo sát của các ban, ngành và tỉnh cho thấy đã đáp ứng điều kiện. Cục Đường thủy nội địa vẫn ngang nhiên cố tình chấp thuận dự án để nạo vét lòng sông mặc kệ cho dân cầu cứu. Vì thế cảnh này mới thường xuyên xảy ra.

Chính quyền bảo kê cho cát tặc khai thác lậu.

Ở xã Châu Thành, huyện Quỳ Hợp, tỉnh Nghệ An, ngày 9-3, xảy ra rai nạn vỡ hồ chứa bùn thải quặng thiếc của Xí nghiệp Thiếc Suối Bắc (Công ty Kim loại màu Nghệ Tĩnh), bùn thải chảy vào ao hồ khiến cá chết hàng loạt, nhiều diện tích đất nông nghiệp bị bồi lấp. Theo Cục Kỹ thuật an toàn môi trường công nghiệp, Bộ Công Thương, công ty xây hồ chứa bùn thải không đúng thiết kế mà chỉ đắp bằng đất, không gia cố. Trước đó đã từng xảy ra nhiều lần vỡ bờ, tràn hồ ở nhiều địa phương do đơn vị khai thác khoáng sản thiếu biện pháp an toàn. Không chỉ gây thiệt hại dân sinh mà các hóa chất còn thẩm thấu, hòa trong nguồn nước, ảnh hưởng môi trường…

Image result for Khai thác cát sỏi trên sông Cầu gây sạt lở đê ở xã Quế Tân
Khai thác cát sỏi trên sông Cầu gây sạt lở đê ở xã Quế Tân

Bị “cát tặc” ngang nhiên khai thác kiểu tận thu, nhiều chân đê hư hỏng, bờ sông sạt lở nhưng khắc phục lại cực kỳ tốn kém. Lấy tiền đâu ra mà sửa chữa? Lại lại lấy tiền và  công sức của dân thôi. Chứ nhà nước nợ đầm đìa lấy tiền đâu mà sửa?
Theo những người dân địa phương, đơn vị đứng ra tổ chức và thu tiền của hàng chục chiếc tàu chở cát là công ty Trọng Cường đóng tại thành phố Bắc Ninh. Nhìn hoạt động khai thác cát lậu diễn ra công khai cả ngày lẫn đêm, người dân địa phương không thể không đặt câu hỏi, phải chăng những đối tượng khai thác cát lậu này đã được chính quyền bảo kê.
Theo ước tính, với số lượng khoảng 20-30 tàu khai thác cát cả ngày và đêm như hiện nay, mỗi ngày công ty Trọng Cường ước thu về từ 700 triệu - 1 tỷ đồng. Các quan ăn no, ở nhà lầu, thằng dân vùi mình trong dòng nước lạnh, sống dở chết dở không cần biết. Đó là cách “đối phó hữu hiệu” của các quan hiện nay.

Rừng cũng bị tàn sát nặng nề.

Biển đã bị đầu độc, rừng cũng bị tàn sát nặng nề. Ai tàn sát rừng? Lâm tặc không thể ngang nhiên chui vào rừng chặt cưa gỗ ầm ầm suốt ngày đêm và chuyển ra thành phố an toàn nếu không có các cơ quan chức năng che chắn bảo kê.
Chuyện không chỉ xảy ra ở một nơi mà ở nhiều tỉnh khác nhau. Chỉ lấy vài chứng cớ gần đây có thể chứng minh thảm họa này là có thật và do chính các anh vừa có nhiệm vụ canh gác rừng vừa là lâm tặc. Từ bao năm nay, rừng ở VN đã “chảy máu” nhiều rồi. Dân đã mất biết mất biết bao nhiêu tài nguyên của đất nước không thể thống kê đo đếm hết được.
Hai vụ phá rừng gần đây điển hình nhất ở Quảng Nam và Điện Biên.

1- Vụ phá rừng ở tỉnh Quảng Nam

Cơ quan chức năng phát giác bãi tập trung hơn 280 phách gỗ pơ mu nằm gần Trạm Biên phòng Cửa khẩu Nam Giang (thuộc Đồn Biên phòng Cửa khẩu Nam Giang).
Đây là vụ vi phạm nghiêm trọng quy định về khai thác, quản lý, bảo vệ rừng, vi phạm các hành vi bị nghiêm cấm trong khu vực biên giới.
Tỉnh ủy Quảng Nam đã ra thông báo số 83 về kết quả kiểm tra, thi hành kỷ luật liên quan đến vụ việc khai thác gỗ pơ mu trái phép và vận chuyển, cất giấu gỗ không có giấy tờ hợp pháp tại khu vực biên giới cửa khẩu Nam Giang (thuộc xã La Dêê, huyện Nam Giang).

* Bốn ông cán bộ biên phòng có trách nhiệm canh rừng lại phá rừng

UBKT Tỉnh ủy Quảng Nam cho biết, Chi bộ 3 (Trạm kiểm soát cửa khẩu Nam Giang) và Đảng ủy Đồn Biên phòng cửa khẩu Nam Giang là các tổ chức đảng lãnh đạo đơn vị thực hiện nhiệm vụ biên phòng và quản lý, bảo vệ khu vực biên giới cửa khẩu, nhưng đã buông lỏng vai trò lãnh đạo, chỉ đạo, tổ chức thực hiện nhiệm vụ chính trị của đơn vị.
Thực hiện không đầy đủ chức năng, nhiệm vụ, quyền hành của ngành về công tác biên phòng, biên giới và phối hợp quản lý, bảo vệ rừng để xảy ra vụ khai thác trái phép 60 cây gỗ pơ mu.

Image result for Khai thác cát sỏi trên sông Cầu gây sạt lở đê ở xã Quế TânImage result for Khai thác cát sỏi trên sông Cầu gây sạt lở đê ở xã Quế Tân
Gỗ lâu bị lâm tặc cắt thành lóng nằm la liệt trong rừng

Không kịp thời phát hiện việc vận chuyển, cất giấu 758 phách, tám lóng gỗ tròn với khối lượng 54,426 mvà một số gỗ dỗi không có giấy tờ hợp pháp ngay tại khu vực cửa khẩu và gần trạm kiểm soát thuộc địa bàn đồn biên phòng, trạm kiểm soát có trách nhiệm tuần tra, kiểm soát, quản lý.
Kiểu nói “thực hiện không đầy đủ chức năng, nhiệm vụ”, chỉ là cách nói cho nhẹ bớt tội ăn cướp tài sản của dân của nước mà thôi. Ai cũng biết các ông quan ở VN thuộc ngành nào thì ăn xén, ăn ăn cắp ở ngành đó. Từ anh cảnh sát khu vực đến quản lý thị trường nhỏ ở nông thôn hay ở các khu phố đều có quyền sinh sát trong tay. Lên đến các quan ở các cơ quan lớn anh nào cũng chỉ lăm le vớ được miếng nào ngon thì cứ nhét vào túi. Huống chi mấy ông cán trông coi rừng trong tuốt nơi xa xôi tha hồ ăn cắp gỗ rừng mang đi bán, chẳng mấy lúc mà thành tỷ phú. Thậm chí ngang nhiên để gỗ lậu ngay trong trụ sở của kiểm lâm.
Hạt kiểm lâm Rừng phòng hộ Nam Sông Bung liên tiếp phát hiện hàng trăm phách gỗ pơ mu cất giấu sát Trạm Biên phòng Cửa khẩu Nam Giang và trong khuôn viên Chi cục Hải quan Cửa khẩu Nam Giang.

* Ai ăn cắp gỗ?

- Chính ông Chi cục trưởng Chi cục Hải quan Cửa khẩu Nam Giang đứng đầu bọn trộm cướp này đã bị đình chỉ công tác. Phó chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam Lê Trí Thanh cùng đoàn công tác vào hiện trường và yêu cầu lập ban chuyên án. Số gỗ pơ mu thu được có hơn 590 phách với khối lượng hơn 44,3 m3.
- Người thứ hai là Trung úy Dương Văn Hoàng (Đội trưởng đội kiểm tra, giám sát Trạm kiểm soát cửa khẩu Nam Giang.
- Người thứ ba là Thiếu tá Đỗ Hoành Minh (Chính trị viên Đồn biên phòng cửa khẩu Nam Giang).
- Người thứ tư là Thượng úy Nguyễn Thế Nhân (Phó Bí thư Chi bộ 3, Phó trạm trưởng Trạm kiểm soát cửa khẩu Nam Giang).

* Nhận gỗ tặng trái phép

Chưa hết, Lê Trung Thịnh (Chi cục trưởng Chi cục hải quan cửa khẩu Nam Giang) đã nhận của người lao động trong Chi cục mua, tặng và  cất giữ 7,776 m3 gỗ không có đủ hồ sơ hợp pháp theo quy định của pháp luật về quản lý lâm sản, về hàng hóa xuất nhập khẩu; vi phạm quy định của Chính phủ và của ngành về nhận quà tặng.
Cùng với cục trưởng Lê Trung Thịnh còn có ông Đỗ Tuấn (Bí thư chi bộ, Giám đốc Ban quản lý - Hạt trưởng Hạt Kiểm lâm rừng phòng hộ Nam Sông Bung) và ông Ông Hồ Thanh Hiệp (Phó Hạt trưởng Hạt Kiểm lâm rừng phòng hộ Nam Sông Bung). Cả ba ông này chỉ bị yêu cầu kiểm điểm rút kinh nghiệm thôi. Nhóm lâm tặc có sự dung túng của lực lượng chức năng, tổ chức rất chặt chẽ từ khâu khai thác, vận chuyển, đến đưa qua Lào tập kết chờ hợp thức hóa thủ tục rồi tuồn trở lại Việt Nam tiêu thụ với giá cao
Kiểm điểm và rút cái sợi dây kinh nghiệm dài vô tận rồi cứ việc tiếp tục hành nghề ăn cướp và tha hồ mang về quê xây biệt phủ, rủng rỉnh với cái gia tài đồ sộ trước mặt lũ dân đen.

2-  Tại tỉnh Điện Biên phá rừng pơ mu trong khu bảo tồn thiên nhiên

Kết quả ban đầu xác định, có 4 đối tượng trực tiếp vào rừng khai thác gỗ pơ mu, trong đó Vi Văn Hoài (SN 1989, ở bản Hủa Mương, xã Hạnh Dịch, huyện Quế Phong) khai thác 6,22m m3 gỗ pơ mu, đủ khối lượng để khởi tố Hình sự tội danh ''Vi phạm các quy định về khai thác và bảo vệ rừng''. Bị can Hoài được cho tại ngoại và cấm đi ra khỏi nơi cư trú.
3 đối tượng còn lại là Lô Văn Báo (SN 1990); Lô Văn Phong (SN 1986) và Vi Văn Hải (SN 1993) sẽ bị… xử phạt hành chính.

* Giám đốc trung tâm y tế huyện cũng dùng xe biển xanh chở gỗ lậu

Hai ông “lãnh đạo” cao nhất Trung tâm y tế huyện Tuyên Hoá (Quảng Bình) thừa nhận dùng xe biển xanh của đơn vị chở 4 khúc gỗ Hương Giáng không giấy tờ. Đó là ông Cao Sỹ Phượng (Giám đốc trung tâm y tế huyện Tuyên Hóa) và ông Phạm Công Thành (Phó giám đốc) thừa nhận, vào cuối tháng 3 đã dùng xe công biển kiểm soát Quảng Bình đi chở 4 gốc gỗ Hương Giáng, trọng lượng 60 kg không giấy tờ.
Hai người này cãi cối rằng  mua 4 gốc gỗ của người dân thôn Đồng Giang, xã Đồng Hoá. Nhưng sự việc bị đã bị người dân ghi hình khi các cán bộ của Trung tâm y tế huyện trả tiền và bốc gỗ lên xe.

Image result for Khai thác cát sỏi trên sông Cầu gây sạt lở đê ở xã Quế TânImage result for Khai thác cát sỏi trên sông Cầu gây sạt lở đê ở xã Quế Tân
Một số nhà kho gần cửa khẩu  được các quan dựng lên để giấu gỗ.
Quãng đường 6 km, mỗi phách gỗ được trả khoảng 250.000 đồng tiền vận chuyển

Ông Cao Sỹ Phượng gửi văn bản báo cáo lên cấp trên lại đổ cho cấp dưới, Ông cho rằng không có việc dùng xe công của đơn vị để chở gỗ lậu, và chủ sở hữu 4 gốc gỗ là nhân viên dưới quyền.

Bạn đọc đã thấy toàn những ông quan to đứng đầu một ngành ăn cướp thì người dân chịu sao nổi. Đến khi mọi hàng động tàn nhẫn đó được phơi bày thì cũng chỉ bị “ rút kinh nghiệm hoặc cùng lắm là khiển trách thôi. Pháp luật mất tích rồi.
Vì thế người dân phải chịu trăm lần cực khổ cay đắng. Chỉ lấy một địa phương nhỏ thôi cũng đủ nói lên tình trạng này.

Đà Nẵng tái diễn tình trạng cá chết trên đồng ruộng.

Người dân xã Điện Tiến, thị xã Điện Bàn đang la làng vì cá bắt đầu chết rải rác vài ngày qua và đến ngày 12.4 thì xác cá nổi dày trên mặt ruộng. Người dân rất đau khổ bởi đây là lần thứ 3 từ đầu năm xảy ra tình trạng này, trong khi nguồn nước cũng ô nhiễm khiến người làm đồng mắc nhiều bệnh ngoài da.
Image result for Cá chết nổi đầy mặt hồ Bầu Trảng
Cá chết nổi đầy mặt hồ Bầu Trảng

Người dân xã Hòa Tiến cho biết họ đã làm đơn kêu cả năm qua nhưng chưa được giải quyết. Sở tài Nguyên – Môi Trường (TN-MT) đã lấy mẫu nước xét nghiệm, xác định nước thải từ Công ty T.Đ.T chứa lượng kim loại nặng vượt chuẩn nhiều lần, gây ô nhiễm. Sở TN-MT TP.Đà Nẵng đã thông báo cho đơn vị có thẩm quyền giải quyết là chính quyền thị xã Điện Bàn.

Image result for Cá chết nổi đầy mặt hồ Bầu Trảng
Hồ điều tiết Thanh Lộc Đán vốn ô nhiễm nay thêm nạn cá chết

Phó chủ tịch UBND thị xã Điện Bàn nhiều lần, yêu cầu công ty có biện pháp xử lý, Nhưng đến nay công ty này trơ ra như đá vẫn tiếp tục. Vậy công ty này dựa vào đâu để coi mạng sống của người dân như cỏ rác nếu không được một ông to một bà lớn nào đó đứng sau?

Cuộc đời những anh dân đen bây giờ như cá nằm trên thớt, các tay có quyền có thế tha hồ vơ vét, dân chỉ còn cái khố rách sống vất vưởng qua ngày.
Văn Quang

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~




Virus-free. www.avastcom
__._,_.___

Posted by: "Nhat Lung" 

Saturday, September 17, 2016

Ám ảnh ung thư ở Việt Nam


Ám ảnh ung thư ở Việt Nam

Thiên Thanh Gửi từ TP. HCM
  • 16 tháng 9 2016
Science Photo Library
Trong vài năm gần đây, báo mạng ở Việt Nam (bao gồm tất cả các trang lề phải, lề trái, fanpage…) dày đặc những bài tổng hợp nói về nguy cơ bị ung thư và những cách phòng chống bệnh ung thư. Việc phát hiện bệnh ung thư ở nghệ sĩ này hay nghệ sĩ nọ….càng làm tăng lên nỗi sợ hãi. Và truyền thông ở Việt Nam đang chạy theo xu hướng khai thác sự sợ hãi của công chúng.

Ung thư gõ cửa nhà nghèo lẫn nhà giàu

Sau kỳ nghỉ lễ, tôi theo một người chị vào bệnh viện (BV) Ung Bướu thành phố Hồ Chí Minh (TP HCM). Chị có lịch xạ trị ở đây sau ca phẫu thuật cắt bỏ khối u.
Khu xạ trị gia tốc ở BV Ung Bướu TP HCM được đưa vào hoạt động tháng 4/2005 với vốn đầu tư gần 100 triệu đồng với hai máy xạ trị gia tốc kể ra cũng là mới so với các máy xạ trị ở trong khuôn viên cũ của bệnh viện.
Căn phòng xạ trị nằm dưới tầng hầm, có phòng ngồi chờ tươm tất, sạch sẽ với quạt máy, ti vi màn hình LCD. Tôi nhìn thấy nhiều phụ nữ lứa tuổi U40 – 50 – 60 – 70 và thuộc các tầng lớp khác nhau qua cách họ ăn mặc. Có phụ nữ xuề xòa mặc đồ bộ, chân đi dép…thì cũng có phụ nữ xăm chân mày, trang điểm nhẹ với áo choàng và váy chống nắng, mùi nước hoa thoang thoảng. Căn bệnh này không chừa ai.
Trong khi những người phụ nữ xuề xoà giản dị hồn nhiên kể lể về tiến trình chữa trị của mình để mong học hỏi nhau điều gì đó thì chị của tôi (và những người phụ nữ sang trọng khác) ngồi yên lặng, mặt căng thẳng hoặc lo âu.
Chị cấm không cho tôi kể với ai về căn bệnh của mình, thậm chí không được nói về căn bệnh đó ngay cả với chị. Chị muốn quên đi, muốn mau mau thoát ra khỏi BV để trở lại cuộc sống bình thường.
Trước khi theo chị của mình vào BV, tôi đã từng đem phim chụp CT Scan của một ngưởi bạn cho một vị bác sĩ rất giỏi ở đây xem. Tôi không quên vẻ mặt cáu kỉnh và xanh xám của anh tại phòng chờ khám bệnh của BV hôm đó. Có một khối u trong tuỷ của anh và nó cần được mổ càng sớm càng tốt, nhưng các bác sĩ tiên liệu nếu lên bàn mổ thì khả năng sống của anh chỉ có 50%. Là một người khôn ngoan nhiều trải nghiệm mà khi bác sĩ bảo anh kết quả mổ có thể chỉ đạt 50/50, anh hỏi tôi: “Họ nói thế có nghĩa gì?”. “Là có thể ca mổ sẽ không thành công, một sống một chết”. Thế là anh ôm hồ sơ về, quyết định kiếm thuốc nam uống.
Vài tháng cất công đi bốc thuốc tận phía bắc, mỗi ngày anh đều tuân thủ đúng thời gian uống thuốc và chế biến đúng kiểu thầy dặn dù không dễ tí nào. Anh gặp tôi sau đó với vẻ lạc quan: theo lời thầy bắt mạch thì khối u trong tuỵ có vẻ ngày càng nhỏ đi….Thế nhưng, không lâu sau đó anh bị ngất đột ngột và đã phải nhập viện để mổ cấp cứu. May mà ca mổ thành công, và anh lại hỏi tôi về quá trình hoá trị, với một thái độ chấp nhận khác hẳn trước.
Đau nhất là một ông anh họ tôi thương mến: khi phát hiện bị ung thư phổi anh đã trốn tất cả mọi người và quyết định…không chữa trị. Nhưng rồi khi bị khối u hành hạ, anh đã lên đường sang Mỹ. Hơn một năm sau, tôi gặp lại anh với thần sắc tốt hơn, nhưng anh vẫn không thể bỏ được thuốc lá… dù đã điều chỉnh lại nhiều thói quen trong cuộc sống!
Cũng đầu năm nay, tôi đi dự đám tang một đồng nghiệp mất vì ung thư di căn lần thứ 3. Phát hiện bị ung thư cách nay 16 năm, chị chỉ cầu mong được sống để nuôi con khôn lớn. Và với quyết tâm đó, chị đã vượt qua 3 lần điều trị (lần đầu và 02 lần di căn) và chỉ buông tay lần thứ 4. Nhưng không ít người bị bệnh giống chị đã ra đi sau một vài tháng, bởi cùng một loại bệnh, cùng một giai đoạn bệnh, cùng một cách điều trị, diễn tiến bệnh ung thư trên mỗi người là hoàn toàn khác nhau. Thế nhưng, có một cái chung là người nghèo bị bệnh ung thư thường mất nhanh hơn do không đủ tiền theo đuổi quá trình chữa trị hoặc không đủ tiền ăn uống đầy đủ.
Đã hơn 10 năm nay, tôi ra vô BV Ung Bướu TP HCM không biết bao nhiêu lần. Trong tất cả những lần đến đây, tôi đều ngồi ở ghế…chờ (chờ một người thân, chờ một người bạn), nhưng dù tôi không nếm trải sự đau đớn hay hoảng loạn của bệnh nhân, tôi lại có nỗi sợ khác ám ảnh: không biết với liệu trình này, cách chữa trị này….người thân hay bạn của mình có vượt qua được hay không? Làm sao giúp họ thoát khỏi căn bệnh này? Làm sao chia xẻ với họ nỗi đau (thể xác lẫn tinh thần) trong quá trình chữa trị?
Mỗi liệu trình chữa trị bệnh ung thư thường kéo dài ít nhất 6 tháng đến một năm với nhiều tác dụng phụ. Khi chữa xong, bệnh nhân phải quay trở lại BV để kiểm tra mỗi ba tháng hoặc 6 tháng trong vòng 05 năm với nỗi hồi hộp bệnh quay trở lại. Vì thế, kết quả chẩn đoán “bệnh ung thư” của các bác sĩ thường đem lại nỗi tuyệt vọng cho bệnh nhân và gia đình họ. Kết quả đó không còn là chẩn đoán thông thường mà trở thành sự phán quyết, chẳng khác gì “án tử” treo trên đầu! Nhất là khi các bệnh nhân chữa trị bệnh ung thư ở đây không nhận được bất kỳ sự tư vấn tâm lý miễn phí nào như ở Singapore. Sống cực đoan hay sống buông thả?
Getty
Có ai đó nói với tôi rằng bệnh ung thư ở Việt Nam giờ cũng giống như bệnh cảm cúm nhưng không có thuốc chích ngừa. Quả là như vậy. Ngoảnh đi ngoảnh lại nhà nào cũng có người bị bệnh, thật kinh khủng, vì chả biết bao giờ căn bệnh này “ghé thăm” mình nữa?
Chứng kiến những cái chết trẻ vì ung thư, đọc những câu chuyện chia sẻ về căn bệnh này ngày càng nhiều, cho dù gia đình chưa ai mắc bệnh thì vô hình chung, nỗi sợ hãi ung thư đã lan toả trong cộng đồng. Trên cộng đồng mạng facebook hiện nay, không ít người thường xuyên chia sẻ những bài thuốc chữa ung thư hoặc cảnh báo những loại thực phẩm độc hại có thể gây ung thư. Thông tin này nhiều khi không có nguồn rõ ràng mà chỉ là bài viết tổng hợp, thế nhưng không ít người tin theo và lại tiếp tục nhấn nút “share”.
Chung quanh tôi, có những gia đình hoàn toàn không sử dụng bất kỳ một loại bột nêm hay gia vị chế biến sẵn nào, mà chỉ dùng thuần muối hay nước mắm chế biến thủ công biết rõ nguồn gốc. Họ hạn chế ra ngoài ăn uống mà tự chế biến ở nhà. Không chỉ người lớn tuổi mới sợ, có cả những người trẻ tự đun nước uống mang theo đi làm và từ chối uống các loại thức uống đựng trong những chai lọ bằng nhựa dù được mời, đến mức cực đoan vậy đó!
AFP
Một anh bạn của tôi cả chục năm nay đã mua đất làm trang trại ở một vùng biển miền trung và sống hẳn ngoài đó, căn nhà to ở Sài Gòn thì cho thuê. Vợ chồng anh tự trồng rau, tự làm nước mắm, bánh mì, giò chả, xúc xích ….Lúc trước biển chưa nhiễm độc, anh chị hay phơi cá biển tươi rồi đóng bao hút chân không gửi biếu bạn bè ở Sài Gòn. Bây giờ ở gần biển mà không dám mua cá biển, anh chị nuôi thêm gà, bò….để khi cần có thịt tươi đãi bạn. Anh sống như một nông dân chính hiệu mà lại rất tự hào vì tự mình kiểm soát được chất lượng thực phẩm.
Trong cơn tuyệt vọng không tin vào sự kiểm soát thực phẩm của chính quyền, mạnh ai nấy tìm kiếm nguồn cung thực phẩm cho riêng mình nếu không có đất “tự cung tự cấp” giống như anh bạn tôi. Những cửa hàng thực phẩm sạch, thực phẩm hữu cơ, những loại thực phẩm chế biến thủ công tại nhà… bỗng nhiên nở rộ và có lượng khách riêng của mình. Dĩ nhiên, giá không rẻ.
Mặt khác, chưa bao giờ thấy thức ăn nước uống bày bán trên đường phố nhiều như bây giờ. Không kể quán ăn nhà hàng có bảng hiệu đàng hoàng, con đường nào cũng đầy hàng quán rong: bán trên xe đẩy dạng “to go” hoặc bán trên lề đường với vài cái ghế nhỏ ăn tại chỗ. Lạ một chỗ trên mạng ai cũng lo sợ thực phẩm bẩn nhưng ra đường thấy chỗ nào cũng có người xì xụp ăn uống, bất kể chỗ bán bên cống rãnh. Nạn bạ đâu cũng ăn cũng uống đã biến những con phố vốn sạch đẹp trước kia trở thành nhếch nhác với nước thải, rác rến đọng quanh các hố ga…Và mỗi khi trời mưa thì do rác đã ngập cống, nước không thoát được gây ngập ngụa hôi thối thì có gì đâu mà lạ?
Thực phẩm bẩn có thể tự mình tránh, tự mình kiểm soát, nhưng môi trường bẩn thì bất lực rồi. Thống kê từ các chuyên gia chữa trị ung thư cho thấy 40% các ca mắc ung thư có nguyên nhân từ môi trường ô nhiễm. Giờ dân Sài Gòn ra đường đeo khẩu trang, bịt kín mặt mũi như dân Ả Rập đi trong sa mạc, ngay cả đàn ông. Khói bụi, tiếng ồn, kẹt xe bất kể giờ giấc, nước ngập khi trời mưa…đã biến Sài Gòn xinh đẹp ngày nào trở thành nơi chứa đầy nguy cơ “ung thư”.
Và dù sống kỹ càng đến mức cực đoan hay sống buông thả - ăn uống vô tội vạ - bất kể ngày mai thì rồi chúng ta cũng sẽ chết như nhau thôi: nếu không bị mắc bệnh ung thư thì cũng chứng kiến người thân, bạn bè mình ra đi vì bệnh ung thư.
Bài viết thể văn phong và quan điểm riêng của tác giả, là giáo viên từ thành phố Hồ Chí Minh.


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Thursday, June 30, 2016

Cuộc đời chìm nổi của “người ngồi ăn bún chả với Tổng thống Obama”


Cuộc đời chìm nổi của “người ngồi ăn bún chả với Tổng thống Obama”

 Ngày 25/6 tới đây, đầu bếp danh tiếng người Mỹ Anthony Bourdain sẽ bước sang tuổi 60. Là một tên tuổi nổi danh của giới ẩm thực, Anthony những ngày này đang “ngập lụt” trong những lời chúc tụng. Ít ai nhớ rằng, Anthony đã từng suýt “bỏ mạng” vì tuổi trẻ ăn chơi.
 

alt
Trong giới ẩm thực, người ta đều biết rằng sức hấp dẫn của Anthony đối với công chúng không phải chỉ giới hạn ở những hiểu biết về ẩm thực.
Trong số những đầu bếp nổi tiếng nhất thế giới hiện nay, không thể bỏ quên cái tên Anthony Bourdain. Và trong số những đầu bếp kiếm bộn tiền nhờ các show truyền hình ẩm thực ăn khách, lại càng không thể thiếu Anthony.
Một sức hấp dẫn khó lý giải toát ra từ người đàn ông luống tuổi nhưng vẫn đầy sức hấp dẫn này, Anthony vừa có vẻ đẹp lịch lãm của quý ông vừa có chất bụi bặm của kẻ lang bạt…
Loạt chương trình truyền hình ăn khách về đề tài ẩm thực phát trên kênh CNN - “Parts Unknown” (Những nơi chưa biết tới) do Anthony dẫn dắt đã đi qua 7 mùa và vẫn chưa có dấu hiệu sụt giảm sức hút.
Mỗi khi Anthony xuất hiện trong một chương trình truyền hình, viết một bài báo, trả lời một bài phỏng vấn, hay cho ra một cuốn sách, công chúng như thể bị từng lời nói, câu chữ của ông cuốn hút. Đơn giản bởi đằng sau cuộc đời người đàn ông này thực sự có những câu chuyện hấp dẫn, vượt ra ngoài giới hạn của câu chuyện ẩm thực.
alt
Những thành tựu đáng nể mà Anthony đạt được hôm nay khiến nhiều người phải bất ngờ khi biết ông từng nghiện nặng ở tuổi 20. Vượt lên trên những năm tháng tuổi trẻ sa ngã, Anthony đã trở thành một đầu bếp, rồi trở thành bếp trưởng, rồi ra sách ẩm thực bán chạy, trở thành người dẫn chương trình truyền hình ăn khách, đi khắp thế giới với tốc độ và tần suất chóng mặt.
Phong cách thẳng thắn, chân thực, pha trộn giữa chất quý ông và kẻ lang bạt, tạo nên một sức hấp dẫn kỳ lạ ở người đàn ông có mái tóc bạch kim.
alt
Điều thú vị hơn thế, Anthony luôn thể hiện một sự giản dị, khiêm nhường rất thành thật, công chúng thích hình ảnh ông xắn gấu quần ngồi trên ghe ở chợ nổi Việt Nam ăn hủ tiếu, thích hình ảnh ông dân dã, bụi bặm ngồi nhậu với những người đàn ông bản địa ở một miền đất nào đó…
Anthony là người đàn ông đa diện, có thể hóa thân để phù hợp với bất cứ bối cảnh nào mà ông được đặt vào. Chính điều đó khiến công chúng hâm mộ Anthony, khiến ông trở thành người bạn gần gũi đối với bất cứ ai yêu văn hóa và ẩm thực, dù họ có thể chưa gặp gỡ quen biết ông.
alt
alt
Những hình ảnh từng gây bão trên mạng xã hội khiến cư dân mạng thế giới ghen tị với Anthony.
Những hình ảnh từng gây bão trên mạng xã hội khiến cư dân mạng thế giới ghen tị với Anthony.
Trong dịp ông chuẩn bị bước sang tuổi 60, rất nhiều tờ tạp chí chuyên về ẩm thực đã phỏng vấn ông, từ đây, những câu chuyện dung dị, chân thực, ít biết về cuộc đời Anthony Bourdain bắt đầu lộ diện.
Ông cho biết trước khi nghề bếp đưa ông tới với danh tiếng, cuộc sống của ông đã ngập chìm trong khó khăn, nợ nần liên miên, ông không có bảo hiểm sức khỏe, không có tiền nộp thuế, không thể trả tiền nhà, trong tay không có gì…
Cuộc sống đó là hậu quả của những năm tháng tuổi trẻ nghiện ngập. Không muốn kể lại chi tiết quá khứ đáng buồn của mình, Anthony tóm tắt: “Tất cả những gì tôi có thể kể cho các bạn, đó là tôi đã bỏ được ma túy vào thập niên 1980, khi đó tôi ngoài 20 tuổi. Có rất nhiều người bạn của tôi ngày ấy đã không thể đứng lên trở lại từ vũng lầy đó.
“Tôi đáng lẽ đã chết khi mới ngoài 20 tuổi. Thế rồi tôi tìm thấy thành công ở tuổi 40. Tôi làm cha ở tuổi 50. Những gì đã trải qua khiến tôi cảm thấy như thể mình đã đánh cắp một chiếc xe hơi, một chiếc xe thật đẹp, tôi lên xe và kể từ đó, tôi chỉ nhìn lại quá khứ từ gương chiếu hậu.
“Về cuốn ‘Kitchen Confidential’ (Bí mật căn bếp) - cuốn sách ẩm thực đầu tay đưa đến cho tôi danh tiếng bất ngờ, tôi đã viết cuốn sách đó mà không buồn quan tâm và cũng chẳng hề kỳ vọng về việc liệu có ai mua nó về đọc không và người ta sẽ nghĩ gì. Tôi không nghĩ sẽ có ai đọc cuốn sách đó, vậy thì có gì mà phải quan trọng. Tôi cứ viết thật chân thực…
alt
“Cuộc sống sau khi nổi tiếng đối với tôi chỉ đơn giản là tôi có cơ hội để trèo lên một đồi cát trong sa mạc Ai Cập, phóng tầm mắt đi thật xa khi trăng non mới ló, xung quanh tôi là bạn bè, đồng nghiệp, trong bụng chứa đầy những món ăn mà nhiều người khác chưa từng nếm thử. Đó chắc chắn là những khoảnh khắc để đời”.
Những năm tháng tuổi trẻ của Anthony Bourdain khiến ông chỉ muốn nhìn lại qua “gương chiếu hậu”, dù vậy, không nghi ngờ gì, hiện giờ, Anthony đã là một người đàn ông tốt hơn rất nhiều so với quá khứ.
Sau tuổi trẻ lầm lạc, Anthony đã phải trải qua 20 năm ròng vật lộn trong nghề bếp, với “Kitchen Confidential”, Anthony khiến những “kẻ ngoại đạo” hiểu rằng nghề bếp không đơn giản, đó là một thế giới riêng phức tạp, cạnh tranh dữ dội, trong cuốn hồi ký đưa lại danh tiếng cho Anthony Bourdain, ông đã khắc họa chân dung nghề bếp chân thực chưa từng thấy.
Với trải nghiệm của một đầu bếp chuyên nghiệp, Anthony khẳng định gian bếp của các nhà hàng danh tiếng là một nơi căng thẳng, không hề vui vẻ và đôi khi còn rất “hại não”.
Ông khẳng định đó không phải là nơi để dành cho những kẻ đang muốn dạo chơi, bởi họ sẽ sớm phải bỏ chạy vì sợ, nếu không có sự bạo liệt trong cá tính, sự tinh tế đến mức điên rồ trong cách thưởng thức, đánh giá một món ăn.
alt
Từ góc nhìn của người trong cuộc, Anthony chia sẻ cả về cách thức mà một nhà hàng vận hành, điều vốn, thu lời và cách để thực khách không bị nhà hàng “dắt mũi” khi gọi món.
Vậy là sau 20 năm làm bếp, với một cuốn sách đầu tay viết rất “amateur”, không kỳ vọng gì, danh tiếng bất ngờ mỉm cười với Anthony Bourdain. Kể từ đây, Anthony “lên như diều”, hàng loạt show truyền hình ẩm thực qua bàn tay dẫn dắt của ông đều trở nên ăn khách.
Giờ đây, khi chuẩn bị bước sang tuổi 60, Anthony lý giải sự yêu mến mà công chúng dành cho mình rằng: “Tôi chỉ cố gắng tìm kiếm niềm vui, thử thách bản thân và khám phá những điều hấp dẫn, nếu khán giả lựa chọn đồng hành với tôi, tôi muốn họ cũng được vui”.
Có lẽ sự hấp dẫn ở Anthony còn đến từ việc ông không hề cảm thấy khát khao danh tiếng. Ông đưa lại ấn tượng về một người đàn ông vô tình được danh tiếng ghé thăm, nhưng lại rất thờ ơ trong việc đón tiếp vị khách này. Anthony được xem là nhân vật nổi tiếng trên truyền hình sở hữu cá tính chân thực, góc nhìn có chiều sâu, không lợi dụng chiêu trò câu khách.
Cuộc gặp trước khi ông Obama rời Hà Nội.
Cuộc gặp trước khi ông Obama rời Hà Nội.
“Đối với rất nhiều người nổi tiếng xuất hiện trên truyền hình, nỗi sợ lớn nhất của họ là một ngày nào đó sẽ không còn hấp dẫn đủ để được xuất hiện trên truyền hình nữa. Và nỗi sợ đó điều khiển họ”, Anthony bình luận.
Loạt chương trình ăn khách “Parts Unknown” của Anthony đã lớn lên cùng với sự dẫn dắt của ông, để từ một show ban đầu chỉ hướng đến ẩm thực, giờ trở thành một show hướng đến những vấn đề rộng lớn hơn như văn hóa - con người - đất nước. Trong phần 8 sắp trở lại màn ảnh nhỏ vào tháng 9, có một tập khắc họa chuyến hành trình của ông tại Hà Nội cùng với ngài Obama.
Anthony tin rằng việc đi du lịch đã giúp ông thay đổi theo chiều hướng tốt hơn: “Tôi nhận ra rằng phần đông con người trên thế giới này đều rất tử tế, nhân hậu và đều đang cố gắng hết sức để sống tốt cuộc đời của họ. Không phải lúc nào tôi cũng nhìn nhận lạc quan như thế về bản chất con người.
alt
“Bạn càng đi nhiều, bạn sẽ càng khiêm tốn, nhún nhường, bởi bạn sẽ chứng kiến những điều khốn khổ xảy đến với những con người tốt bụng. Bạn sẽ thấy những con người bị đè nặng dưới bánh xe số phận hết lần này đến lần khác một cách không thương xót.
Và rồi chợt hiểu rằng những điều tồi tệ có thể dễ dàng xảy đến với bất cứ ai, vào bất cứ lúc nào trong cuộc đời này. Và tôi ôm con gái mình chặt hơn một chút mỗi khi tôi trở về sau một chuyến đi.
“Có một hình xăm trên cánh tay tôi, viết bằng chữ Hy Lạp cổ đại, dịch ra có nghĩa là ‘Tôi chẳng là gì cả’. Nếu tôi cần phải tin vào một sự thật tối thượng nào, thì đó chính là điều tôi tin. Một sự hoài nghi tích cực, bởi tất cả những điều mà tôi biết hôm nay có thể đến một lúc nào đó hóa ra lại là sai, sự vô định đó mới chính là điều bất biến của cuộc đời”.
Với một cách nhìn tương đối “mông lung” (nhưng phải khẳng định là tích cực) về cuộc đời như vậy, tất cả những gì chúng ta có thể nói về cuộc đời Anthony Bourdain ở tuổi 60, đó là vẫn còn rất nhiều điều khó đoán ở người đàn ông đáng kinh ngạc này. Chúc mừng sinh nhật tuổi 60, Anthony Bourdain!











__._,_.___


Posted by: <vneagle_1

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link