Tuesday, March 31, 2015

Vài chuyện trời ơi về zu-khách Trung Quốc bị xua đuỗi ỡ hãi ngoại vì hành xữ moại rợ như người trong rừng mới xuống đồng bằng !!!


   Vài chuyện trời ơi về zu-khách Trung Quốc bị xua đuỗi ỡ hãi ngoại vì hành xữ moại rợ như người trong rừng mới xuống đồng bằng !!! 

From: quanhong Chung <
Date: 2015-03-30 8:32 GMT-07:00

Thưa quý bạn, trong lịch sử nước Trung Hoa từ muôn đời trước hầu như không lúc nào là không có chiến tranh và nghèo đói. Ngay cả đời nhà Đường, là thời đại tương đối rất khá, vậy mà nhà thơ Đỗ Phủ (712-770) sống trong thời đó cũng viết: “Chu môn tửu nhục xú, lộ bàng đống nỗi cốt” – “Trong cửa son mùi rượu thịt nồng nặc, bên lề đường có xương người chết vì đói rét”. 

Đời Đương Huyền Tông, tức Đường Minh Hoàng, coi như rất thịnh trị, cũng bị An Lộc Sơn khởi loạn, đánh cho tơi bời hoa lá phải bỏ ngai vàng chạy vào Tứ Xuyên, dân chúng đói quá có nhiều người phải đổi con cho nhau để ăn thịt. Hơn 1.200 năm sau, đến thời Mao Trạch Đông (1893-1976), nhà văn Mạc Ngôn – giải thưởng Nobel Văn Chương 2012 – trong tác phẩm Báu vật của đời, nói rằng trong thời Đại Cách mạng văn hóa 1959-1961 của “Mao chủ tịch”, dân chúng nhiều người phải ăn cả lá dâu, xác chết đói la liệt.

Nay, những thời nghèo đói đã qua đi, Trung Quốc đã tương đối phát triển. Chúng ta nói “tương đối” là so sánh với các thời đại trước của họ mà thôi, chứ hiện nay trong nước vẫn còn người giàu người nghèo, người sung sướng kẻ khốn khổ cùng cực, chưa thể so sánh với nhiều nước bên Tây phương được. Mà, khi đã giàu có thì “phú quý học làm sang”, dân chúng Trung Quốc nhiều người đi du lịch cho biết đó biết đây và tỏ ra ta cũng văn mình không kém gì thiên hạ. 

Tuy nhiên, sự “văn minh” của họ không giống ai hết. Bản tính bủn xỉn, keo kiệt vốn có từ nhiều đời trước, họ bỏ ra hàng ngàn Mỹ kim để đi du lịch thì được nhưng lại tiếc 5 bath Thái Lan, tức tương đương với 3.500 đồng Việt Nam hay 18 xu Mỹ (cứ 31 bath ăn 1 Mỹ kim), không chịu vào nhà vệ sinh, phóng uế tùm lum tà la tại các danh lam thắng cảnh hoặc các chùa chiền được coi là linh thiêng nhất, khiến dân chúng Thái Lan hết sức bất mãn. 

Cả thế giới không nước nào ưa nổi khách từ Trung Hoa Lục địa. Bây giờ xin mời quý bạn xem xét những hành vi trời ơi đất hỡi chẳng “văn minh” một tí nào hết của họ. Tất cả đều có hình ảnh chứng minh cụ thể, chỉ tiếc là các hình ảnh này được khách du lịch các nước chụp bằng cell-phone trong lúc bất ngờ nên không được rõ lắm. Xin mời quý bạn coi qua cho biết…

doandu 3214

1. Hành khách Trung Quốc hất nước nóng và tô mì vào mặt nữ tiếp viên Thái
doandu 3211
Ngày 11/12/2014, trên chuyến bay của Thai AirAsia từ Bangkok đi thành phố Nam Kinh, Trung Quốc, một nữ hành khách Trung Quốc đã hất nước nóng và tô mì vào mặt một tiếp viên Thái Lan vì cô tiếp viên này cứ theo số ghế, không chịu đổi chỗ cho 4 người cùng nhóm được ngồi gần nhau. Các hành khách khác trên máy thấy việc tạt nước nóng và ném tô mì là quá quắt nên thì thầm, dị nghị với nhau. 

Một thanh niên cùng nhóm với 3 người kia hét lớn, la mắng mọi người là hãy câm miệng đi, việc “con nhóc” tiếp viên bị bỏng chỉ là tai nạn nho nhỏ không đáng kể khi bưng nước nóng và tô mì vậy thôi. Anh ta còn dọa nếu mọi người không câm miệng, anh ta sẽ đánh bom máy bay cho chết cả lũ.
Sự việc đã khiến phi công trưởng buộc lòng phải cho máy bay quay trở lại Bangkok, kêu an ninh phi trường lên lôi cô hành khách tạt nước nóng, cậu thanh niên và hai người khác cùng nhóm xuống máy bay để phi trường “xử lý”, có thể là sẽ bị phạt.

Một đoạn video phát trên đài truyền hình CCTV Trung Quốc cho thấy toàn bộ chuyện này, và cơ quan Du lịch Trung Quốc thông báo nhóm du khách đã làm gián đoạn chuyến bay đồng thời gây ảnh hưởng xấu, “hủy hoại nặng nề hình ảnh dân chúng Trung Quốc” họ sẽ bị trừng phạt thích đáng để làm gương cho mọi người khác.

Tuy nhiên, cơ quan này không cho biết nhóm du khách nói trên sẽ bị trừng phạt như thế nào. Cũng theo cơ quan này, có thể công ty tổ chức chuyến du lịch cũng sẽ bị phạt vì không hướng dẫn để du khách xử sự đúng đắn khi ra nước ngoài, và công ty phải liệt nhóm du khách có hành vi xấu nói trên vào danh sách đen để thông báo cho các công ty du lịch khác trong nước biết để họ không chấp nhận những người nói trên đi du lịch bằng máy bay tiếp.

Nhiều người Trung Quốc cho biết họ cảm thấy xấu hổ về các hành vi tương tự. Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình trong chuyến thăm mới đây tới Maldives cũng kêu gọi du khách Trung Quốc hãy văn minh hơn bằng cách không ném ly giấy, túi giấy, chai nhựa v.v… bừa bãi hay phá hủy các rặng san hô.

Đây không phải là lần đầu tiên hành khách Trung Quốc gây rắc rối trên máy bay, nhưng hầu hết những vụ trước đó chỉ giới hạn trong các chuyến bay nội địa. Các hành khách nước này thường không kiềm chế được cơn giận dữ vì chuyến bay bị trễ hoặc bị hoãn, thức ăn trên máy bay không ngon hoặc dịch vụ không vừa ý.
Sau cơ quan Du lịch Quốc gia, đến lượt các nhà chức trách Trung Quốc tuyên bố sẽ trừng phạt nghiêm khắc nhóm hành khách hất nước nóng cùng tô mì vào mặt tiếp viên hàng không Thái Lan cũng như đe dọa đánh bom máy bay sau khi không hài lòng với việc sắp xếp chỗ ngồi.
Đoạn video quay lại cảnh hung hăng của những người này đã lan truyền rộng rãi trên mạng Internet.


2. Đền Trắng Thái Lan từ chối du khách Trung Quốc do làm mất vệ sinh
doadu 3213
Tờ Nhân dân Nhật báo Online của Trung Quốc cho biết: Đền Wat Rong Khun (còn gọi là Đền Trắng, ngôi đền nổi tiếng nhất ở Chiang Rai, Thái Lan) vào hôm 03/02/2015 đã từ chối khách du lịch Trung Quốc. Theo trang mạng xã hội có tên Thailand Headlines, nguyên nhân là do người Trung Quốc sử dụng không đúng cách nhà vệ sinh của đền.

Về phần đền thờ, ban quản trị Đền Trắng cũng xác nhận họ đã không cho phép du khách Trung Quốc vào đền từ sáng 03/02/2015 do du khách nước này thường sử dụng không đúng cách nhà vệ sinh, đặc biệt chiều hôm trước có một nữ du khách Trung Quốc bỏ giấy vệ sinh mà cô đã dùng vào bồn nước trong toilet rồi bỏ đi mặc dầu đã được nhân viên của đền thờ nhắc nhở là phải nhặt ra và làm sạch bồn.

Chủ sở hữu Đền Trắng đã ra lệnh cho nhân viên từ chối khách du lịch Trung Quốc từ sáng ngày hôm sau, nhưng sau đó nửa ngày Đền Trắng đã phải mở cửa trở lại cho du khách Trung Quốc vì có một số lượng rất lớn du khách phản đối bên ngoài cổng đền.

Sau khi mở cửa trở lại, ban quản trị Đền Trắng đã thông báo cho các hướng dẫn viên du lịch từ Trung Quốc rằng nếu khách hàng của họ làm dơ nhà vệ sinh, bản thân hướng dẫn viên có trách nhiệm phải dọn dẹp.
Đền Trắng là một ngôi đền Phật giáo đương đại do tư nhân sở hữu. Ngôi đền được ông Chalermchai Kositpipat xây dựng và bắt đầu mở cửa đón khách từ năm 1997, vào thăm miễn phí.

Báo Direct Matin của Pháp còn nói những người phụ trách quản lý Đền Trắng đang dự tính xây thêm nhà vệ sinh dành riêng cho du khách Trung Quốc.
Hôm 28/02/2015, một người phụ trách của Đền Trắng than phiền về chuyện hành xử mất vệ sinh của du khách Trung Quốc: “Họ phóng uế bừa bãi cả trên sàn nhà vệ sinh, tiểu tiện ở tường bên ngoài nhà vệ sinh và dùng giấy vệ sinh xong thì vứt vô tội vạ”.

Theo nhân viên này, mỗi khi có đoàn người Trung Quốc đến thăm Đền Trắng thì những du khách khác không thể dùng tiếp được nhà vệ sinh, do đó, Đền Trắng đang dự tính xây nhà vệ sinh riêng biệt cho du khách Trung Quốc.
Dù là nguồn khách lớn ở Thái Lan với khoảng 4,62 triệu người ghé thăm mỗi năm, nhưng du khách Trung Quốc đã khiến cho dân bản địa không ít lần phải than phiền.

Hồi cuối tháng 2 mới đây, theo Daily Mail, các trang mạng của Thái Lan đã lan truyền với tốc độ rất nhanh một đoạn video quay cảnh một anh Ba công dân Trung Quốc dùng chân đá vào dàn chuông thiêng ở chùa Wat Phra That Doi Suthep, gần Chiang Mai, rồi cười lớn với nhau trước khi quay đi.
Hành vi bất kính đó khiến dân chúng Thái Lan vô cùng phẫn nộ và cảnh sát khẳng định họ sẽ truy lùng các du khách này để trừng phạt.
Thậm chí, giới quản lý du lịch Thái Lan đã cho phát hành cuốn cẩm nang “Hướng dẫn hành xử đúng mực” bằng tiếng Hoa chỉ dành riêng cho du khách Trung Quốc.


3. Hành khách Trung Quốc đánh nhau túi bụi trên máy bay
doandu 3215

Vừa có thêm một vụ đánh nhau trên máy bay và một vụ… mở cửa thoát hiểm “cho thoáng” xảy ra, bổ sung vào loạt scandal hành khách Trung Quốc gây rối trên máy bay trong thời gian gần đây.
Trên chuyến bay của hãng China Airlines từ Trùng Khánh đi Hong Kong ngày 19/12/2014, hai phụ nữ lấy làm khó chịu vì tiếng khóc của một em bé ở ghế phía sau.
Chuyến bay cất cánh lúc 9 giờ sáng, hai người phụ nữ Trung Quốc đang thiu thiu ngủ thì bị đánh thức bởi tiếng khóc của trẻ con. Họ bắt đầu phàn nàn với người mẹ 27 tuổi của em bé, tên trong vé máy bay của người mẹ này là Chan Juan Sung (Trần Nguyên Tống – ĐD).

Một nhân chứng kể lại rằng hai người phụ nữ kia đã to tiếng, bắt người mẹ của đứa bé phải làm cho nó im lặng. Tuy nhiên, chẳng hiểu sao người mẹ 27 tuổi lại tức khí đánh một trong hai phụ nữ và hai người này đánh trả lại dữ dội. Cuộc “hỗn chiến” xảy ra, đứa trẻ thì gào khóc còn hành khách chung quanh thì la ó. Cảnh tượng náo loạn y như trong phim. Các tiếp viên nam nữ phải nhào vô lôi kéo họ ra, bấy giờ trật tự mới được vãn hồi.

Cũng may lịch trình của chuyến bay không bị ảnh hướng và máy bay vẫn tới điểm đến đúng giờ. Cảnh sát đã chờ sẵn để “dàn chào” cả ba hành khách này. Phát ngôn viên của China Airlines cho biết, du khách không thể cư xử kiểu đó được, mọi người đều phải tuân theo Luật Hàng Không, nếu ai gây rối sẽ bị xử phạt như quy định, gần đây sự việc hành khách Trung Quốc gây ảnh hưởng xấu đến hình ảnh người Trung Quốc quá nhiều.
Riêng vụ hành khách định mở cửa thoát hiểm “cho thoáng” thì tiếp viên đã ngăn lại kịp, nhưng hành khách đó cũng bị cột cả hai tay vào thành ghế và bị lập biên bản cấm kể từ nay không được đi máy bay của bất cứ một hãng hàng không nào nữa.


4. Dân chúng Nhật tránh gặp du khách Trung Quốc
Trang báo Phượng Hoàng của Trung Quốc đưa tin: hôm 10/2/2015, Bộ Ngoại giao Trung Quốc đã kêu gọi dân chúng nước này “không nên cậy có tiền mà làm bừa, hay do không biết mà hành xử không có giới hạn”. Song dường như lời kêu gọi đó không đem lại hiệu quả, bởi vì trong dịp Tết âm lịch vừa qua, những hành vi kém văn minh của du khách Trung Quốc vẫn tái diễn.
Điển hình là mới đây, một đài truyền hình Nhật Bản đã ghi lại hình ảnh một phụ nữ Trung Quốc cho con mình đi tiểu ngay trước Trung tâm thương mại ở khu Ginza, Tokyo.

Điều đáng nói, khi bị phát giác, người phụ nữ Trung Quốc này đã ngay lập tức giơ một chiếc túi ni-lon ra và cãi rằng cô đã cho con trai tiểu vào đó chứ không “đi bậy” ra mặt đường. Người này cũng kiên quyết không thừa nhận hành vi của mình là thiếu văn hóa.

Ngay cả khi đi vào các trung tâm thương mại tại Nhật Bản, du khách Trung Quốc vẫn bị tố không chịu tuân thủ các quy định và thường xuyên bóc mở các gói thực phẩm trong siêu thị, chê thì bỏ lại, trước khi trả tiền. Nhiều người Nhật Bản không muốn tới những khu vui chơi “tràn ngập du khách Trung Quốc”.
Cư dân mạng Trung Quốc đã phải lên tiếng hối thúc người dân nước mình khi đi du lịch cần “nhập gia tùy tục” và… không thể “tiểu bậy trên khắp thế giới được”.


5. Viết và vẽ bậy trên di tích cổ của Ai Cập
doan du 3216
Hồi năm 2013, cha mẹ của một thiếu niên 14 tuổi ở Trung Quốc đã phải lên tiếng xin lỗi khi con trai họ bị cư dân mạng lên án vì hành động vẽ bậy lên di tích tại một ngôi đền cổ 3.500 tuổi ở Luxor, Ai Cập.
Vụ này diễn ra chỉ sau ít ngày Phó thủ tướng Trung Quốc Uông Dương cho rằng “hành vi thiếu văn minh” của một số du khách Trung Quốc đang làm tổn hại đến hình ảnh quốc gia.
Ông Uông Dương nói: “Họ gây ồn ào ở nơi công cộng, khắc tên mình lên di tích lịch sử, vượt đèn đỏ và khạc nhổ ở khắp mọi nơi. Những hành vi ấy đang làm xấu đi hình ảnh của Trung Quốc và gây ra những hậu quả không đáng có”.


6. Tiếc tiền nên “phục kích” phóng uế ở đảo Jeju, Nam Hàn
doan du 3217
Bắc Kinh hiện nay là đối tác thương mại lớn nhất của Seoul, do đó, không ít người dân Hàn Quốc lo sợ trong tương lai Trung Quốc sẽ có tiếng nói trong mọi chính sách của nước này. Bởi trong số 6,1 triệu du khách Trung Quốc đến thăm Nam Hàn vào năm 2014, gần một nửa trong số đó tới đảo Jeju, tăng gấp 5 lần so với năm 2011.
Jeju là hòn đảo đẹp mê hồn, có các nhà vệ sinh kín đáo, sang trọng và giá vé chỉ tương đương 1 Nhân dân tệ (tức khoảng 3.400 đồng Việt Nam hay 16 xu Mỹ) nhưng du khách Trung Quốc lại “tiết kiệm”, không thích vào nhà vệ sinh mà thường tìm chỗ khuất sau các tảng đá hoặc các lùm cây ngay tại bãi biển để tiểu tiện hoặc phóng uế, khiến cảnh quan không còn trong sạch và khách tham quan của chính Nam Hàn hay các nước khác thấy ghê sợ, hết sức bất mãn. Việc “chống Trung Quốc” lên cao đến nỗi nhiều khách sạn ở vùng đảo Jeju phải treo bảng thông báo họ không liên quan gì tới Trung Quốc.

Kim Hong-gu, một doanh nhân Jeju, phàn nàn về việc người Trung Quốc hay tranh cãi và hút thuốc trên đường phố. Ông Kim cho rằng Trung Quốc đang dùng tiền của mình để biến Jeju thành một “khu phố của người Tàu”.
Bên cạnh những cáo buộc liên quan tới việc các nhà đầu tư bất động sản Trung Quốc “xâm lấn” Nam Hàn, giới truyền thông Nam Hàn còn nhận định rằng, hầu hết du khách Trung Quốc không chỉ coi thường và vi phạm một số tập quán xã hội của Triều Tiên mà còn thường chỉ lưu trú, ăn và đi mua sắm trong khách sạn, nhà hàng và các trung tâm mua sắm do người Trung Quốc làm chủ.
Trong một cuộc khảo sát 1.000 người dân đảo Jeju năm 2014, 68% cho biết số lượng du khách Trung Quốc ngày càng tăng nhưng không hề đóng góp gì cho sự phát triển của đảo Jeju.


7. Tiếc tiền, đi vệ sinh bừa bãi cả ở Âu châu

Tờ Bưu điện Hoa Nam Buổi sáng, dẫn lời một hướng dẫn viên du lịch tên Linda Li, kể về câu chuyện một đoàn xe chở khách du lịch Trung Quốc dừng chân tại trạm nghỉ trên đường cao tốc ở Frankfurt, Đức. Khi cô thông báo lệ phí đi nhà vệ sinh công cộng là 0,5 Nhân dân tệ (khoảng 8 xu Mỹ – ĐD), hầu hết du khách Trung Quốc đều phản đối dữ dội. Thậm chí, nhiều nam du khách đã tiểu tiện ngay ngoài trời hoặc chấp nhận nhịn đi vệ sinh.

Cô Li nói: “Tôi đã bị choáng. Nhiều người ăn mặc bảnh bao, giàu có cũng không chịu bỏ ra 0,5 Nhân dân tệ để đi vệ sinh trong khi họ có thể chi hàng ngàn euro để mua một chiếc đồng hồ hàng hiệu Vacheon Constantin”.
Theo ý kiến của một số chuyên gia trong ngành du lịch Trung Quốc, cuốn Cẩm nang hướng dẫn cách cư xử cho công dân nước mình khi ở nước ngoài của Cơ quan Du lịch Trung Quốc phát hành hay lời kêu gọi của ông Tập Cận Bình hoàn toàn vô tác dụng. Bởi những người thiếu văn minh thì vẫn hành xử bậy bạ, còn người hiểu biết thì luôn đúng mực.

Tuy nhiên, hướng dẫn viên Li nhấn mạnh lối hành xử không đúng của du khách Trung Quốc xuất phát từ nguyên nhân ngành du lịch Trung Quốc mới chỉ chăm chăm kiếm tiền mà không hướng tới giáo dục cho người dân về ý thức bảo vệ môi trường như tại các nước phương Tây. Nói cách khác, du khách Trung Quốc cần phải học cách ứng xử tử tế, thân thiện với môi trường ngay từ khi ở nước nhà.
Theo tờ Phượng Hoàng, ngay tại các ga tàu hỏa đông đúc ở thủ đô Bắc Kinh, những hành vi thiếu văn hóa của người dân vẫn thường xuyên tái diễn. Hình ảnh người lớn cho trẻ nhỏ đi tiểu ra đường đã trở thành việc thường ngày đến mức các nhân viên vệ sinh chán không nhắc nhở nữa.


8. Người Hồng Kông cũng chịu không nổi người Trung Quốc
doandu 3218
Ở Hồng Kông, làn sóng phản đối du khách Trung Quốc tăng cao đột biến sau sự việc một cặp vợ chồng người Trung Quốc cho cậu con trai 2 tuổi phóng uế ngay trên đường phố Hồng Kông.
Mới đây, Channel New Asia đưa tin, người dân Hồng Kông còn tham gia vào các cuộc biểu tình phản đối du khách Trung Quốc cứ đổ xô tới đặc khu mua sắm khiến giá cả nhiều mặt hàng tăng chóng mặt, ảnh hưởng tới cuộc sống thường ngày của người dân Hồng Kông. Các mặt hàng như sữa bột trẻ em, mỹ phẩm, dược phẩm và hàng hóa cao cấp là những sản phẩm yêu thích được nhiều người Trung Quốc tìm mua nhiều nhất khi đặt chân tới Hồng Kông.
Thậm chí, tại quận Yuen Long, cảnh sát Hồng Kông đã buộc phải bắt giữ 38 người dân và dùng hơi cay để giải tán đám đông tụ tập biểu tình trước cửa một trung tâm mua sắm để phản đối du khách Trung Quốc.


9. Indonesia trục xuất 18 người Trung Quốc

Giới chức di trú ở tỉnh Jambi của Indonesia ngày 17/01/2015 đã trục xuất 18 người Trung Quốc nhập cư bất hợp pháp và bị cáo buộc điều hành một mạng lưới đánh bạc qua mạng quốc tế.
Theo tờ The Jakarta Post, một nhóm người Trung Quốc, gồm 3 phụ nữ và 15 người khác, đã bị buộc phải rời khỏi Indonesia qua ngả phi trường Quốc tế Sukarno-Hatta Tangerang, Banten, gần thủ đô Jakarta.
“Những người nhập cư bất hợp pháp này bị trục xuất trong tình trạng an ninh thắt chặt. Họ sẽ được đưa về Trung Quốc trên hai chuyến bay và sẽ không bao giờ được phép quay trở lại Indonesia nữa”, ông Davenson, một quan chức di trú ở Jambi, cho biết.

Nhóm người Trung Quốc nói trên không có hộ chiếu và hiện chưa rõ họ nhập cảnh Indonesia bằng cách nào. Một lực lượng an ninh hỗn hợp của Indonesia đã bắt giữ nhóm người này trong cuộc lục soát một ngôi nhà ở khu vực Talang Bakung thuộc Jambi.
Cảnh sát đã tịch thu hàng chục điện thoại và các thiết bị khác tại ngôi nhà nói trên.
Theo hãng thông tấn Antara của Indonesia, cuối năm ngoái chính quyền tỉnh Trung Sulawesi của Indonesia cũng đã trục xuất 5 người Trung Quốc vì họ vi phạm các quy định về di trú.


10. Tây Ban Nha: “Cấm chó và người Trung Quốc”
doandu 32110

doandu 32111
Phía Trung Quốc vừa hối thúc truyền thông Tây Ban Nha phải “sửa sai” sau khi một chương trình truyền hình của Tây Ban Nha phát sóng hình ảnh “xúc phạm đến người Trung Quốc”.
Đài truyền hình Telecino đã phát sóng một chương trình mang tên Aida. Trong tập phim phát ngày 15/05/2014, họ đưa hình ảnh một người đàn ông Trung Quốc tức giận bỏ về từ một quán bar vì bị chủ quán phân biệt chủng tộc.
Nhân vật này đã bị chủ quán chỉ vào tấm biển có dòng chữ “Cấm chó và người Trung Quốc”. Sự việc đã tạo thành làn sóng phẫn nộ trong cộng đồng người Hoa tại Tây Ban Nha.

Mới đây, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗi nói rằng Đài truyền hình Tây Ban Nha Telecino thường xuyên phát sóng nhiều chương trình sỉ nhục người Trung Quốc. Ông đòi hỏi đài này phải nhìn nhận khuyết điểm và sửa chữa tính chất kỳ thị này.
Phía Trung Quốc khẳng định, suốt một thời gian dài, cộng đồng người Trung Quốc sống tại Tây Ban Nha đã chấp hành nghiêm chỉnh luật pháp, sống hòa thuận với người dân địa phương, đóng góp vào kinh tế, phát triển xã hội và sự đa dạng của đất nước sở tại.


Đoàn Dự ghi chép





__._,_.___

Posted by: <vneagle_1


Vì ai cây cối lại nên nỗi này?


 
 
Văn Quang - Viết từ Sài Gòn ngày 30.3.2015 
                            
                                   Vì ai cây cối lại nên nỗi này?
                                               http://nguyentran.org/NT/Hinh4/HNChatCay.jpg

                                                               Chiến dịch "thảm sát hàng loạt cây xanh" tại Hà Nội 

Những ngày giữa tháng Ba năm 2015, Hà Nội bất ngờ “thảm sát” hàng loạt cây xanh trên các đường phố để thực hiện cái “Đề án thay cây”, khiến dư luận phẫn nộ.

Bạn hãy thử tưởng tượng đang đi cùng bạn bè, vợ con, nhất là đí với người tình trên những con đường phủ rợp bóng cây cổ thụ sẽ thích thú như thế nào. Những hàng cây cổ thụ hai bên đường không chỉ tạo không gian mát mẻ, trong lành cho người dân và du khách mà còn là cảm hứng sáng tác cho biết bao thế hệ nghệ sĩ.
Như Phạm Duy đã ca tụng “Con đường Duy Tân cây dài bóng mát. Uống ly chanh đường, uống môi em ngọt”.

Rồi bỗng một hôm bạn không còn tìm thấy những bóng cây ấy nữa. Con đường sẽ trở nên trần trụi. Chẳng khác nào một cô gái đẹp với bộ y phục lộng lẫy bỗng dưng bộ y phục biến mất, cô gái trở nên trần trụi. Chắc chắn ông Phạm Duy có sống lại cũng hết làm thơ làm nhạc nổi.

Cho nên người Hà Nội đang khóc than um xùm vì vụ chặt cây xanh. Không chỉ có người Hà Nội mà người dân trong nước cũng đang nhỏ nước mắt thương tiếc những hàng cậy trên những con phố đẹp nhất thủ đô vừa bị đốn sạch.

Dư luận đang rất ồn ào quanh sự kiện này. Bạn đọc đã biết khá nhiều chi tiết, ở đây tôi chỉ tóm tắt những sự kiện ấy và tường thuật lại đôi điều khá đặc biệt về vụ chặt cây này.

Trống đánh xuôi, kèn thổi ngược

Chỉ trong một thời gian ngắn, hàng ngàn cây xanh trên nhiều đường phố của Thủ đô Hà Nội như Nguyễn Trãi, Nguyễn Chí Thanh, Trần Nhân Tông, Lê Duẩn… đã nhanh chóng bị triệt hạ.
Ngày 20/3, UBND thành phố Hà Nội họp báo với sự tham dự của khoảng 300 phóng viên báo chí và đài phát thanh, truyền hình, thế nhưng cả 21 câu hỏi tại buổi họp báo đều chưa được giải đáp, khiến dư luận càng tỏ ra nghi vấn có chuyện bất bình thường trong chiến dịch này.

                                              
                                                        Loại cây to và chắc như thế này có mục ruỗng đâu mà chặt?

Tuy nhiên UBND thành phố Hà Nội cho biết, tại TP Hà Nội có khoảng 6.700 cây già cỗi, sâu mục, cong nghiêng… cần được thay thế. Trong khi thực hiện, Sở Xây dựng đã thông báo và được hầu hết nhân dân tại khu vực thay thế cây đồng thuận, ủng hộ.
Thế nhưng trống đánh xuối, kèn thổi ngược, Phó Ban Tuyên giáo Thành ủy Phan Đăng Long lại nói với báo chí, việc chặt cây để thay thế cây khác ở Hà Nội do cơ quan quản lý quyết định, không cần thiết phải hỏi ý kiến người dân.

Chiều 17/3, Phó Ban Tuyên giáo Thành ủy Phan Đăng Long cho báo chí biết, việc chặt cây đã nhiều lần được nói tới, hiện nay có thể thấy cây xanh trồng trên đường phố cũng rất tạp, có rất nhiều cây đổ, gây tai nạn.

                                              
                                           Phó Ban Tuyên giáo Phan Đăng Long tuyên bố chặt cây không cần hỏi dân

Khi được hỏi: Tức là người dân chưa được hỏi ý kiến ?
Ông Long thẳng thắn nói ngay: “Cái gì cũng phải hỏi ý kiến hay sao? Bây giờ chỉ có chuyện trồng cây mà phải hỏi ý kiến dân! Tôi hỏi thế đất nước bây giờ động đến cái gì đi hỏi dân thì bầu ra chính quyền làm gì...Cái gì phải hỏi dân thì đều có quy định.

Khi PV hỏi: Vậy chuyện chặt cây có phải hỏi dân không, thưa ông?
Ông Long nói trắng ra: “Không phải hỏi gì cả, đấy là trách nhiệm của cơ quan quản lý, của chính quyền. Một cái cây chặt đi cũng phải hỏi dân trong khi còn rất nhiều việc khác”.
Rõ ràng không ai hỏi ý kiến của dân cả bởi “không cần hỏi”. Do đó không thể có chuyện người dân đồng thuận như thông báo của UBND TP Hà Nội.

Lừa dân để chạy tội

Người dân không hài lòng bởi họ cảm thấy bị gạt ngoài lề những quyết sách liên quan mật thiết đến cuộc sống của mình.
Khi vòm lá xanh sắp mất đi, người ta mới thấy sự lúng túng trong quản lý, sự thiếu minh bạch trong các quyết định của thành phố.
Khi vòm lá xanh mất đi, người dân mới thêm một lần nhận thấy họ đã không được có tiếng nói trước người có quyền quyết định.
Khi Sở Xây Dựng cho người đi chặt cây trên diện rộng, họ không chỉ chặt đi linh hồn của thành phố này mà kéo theo đó là cả niềm tin của người dân vào trách nhiệm giải trình cũng như năng lực của chính quyền.

                                                
                                                                 Hai phụ nữ cố thủ trện cây để phản đối chặt cây

Bởi thế hàng chục nghìn người đã lên tiếng, trong đó có cả những người trí thức và người bình dân. Có những chị phụ nữ đã trèo lên cây bám chặt tỏ rõ ý chí “tử thủ” để bảo vệ cây. Có những em nhỏ ôm chặt gốc cây như người bạn thân thiết nhất của mình không chịu dời đi và hàng loạt đoàn người cầm biểu ngữ phản đối tới cùng.

                                              
                                          Người dân ở Hà Nội biểu thị sự không đồng tình chặt hạ hàng loạt cây xanh

Người dân đã dán khẩu hiệu "đừng chặt tôi" lên thân cây, lập trang web "6.700 người vì 6.700 cây xanh, hiện đã thu hút hơn 47.400 "like". Như thế UBND Hà Nội nói dân “đồng thuận” ở chỗ nào?! Phải chăng đây là một cú lừa dân để chạy tội? Kiểu này “xưa” rồi các ông ơi!

Và một chuyện “kỳ thú” hơn là có 4 cây mới trồng chưa đầy một tuần đã nhổ đi trồng cây khác. Cây vàng tâm trên đường Nguyễn Chí Thanh (Hà Nội) đoạn gần ngã tư Đê La Thành mới trồng đã được nhổ lên thay bằng cây có hoa lá và tán rộng hơn. Tuy nhiên một số chuyên gia về cây xanh đều khẳng định, 4 cây này không phải cây vàng tâm mà là cây mỡ, cùng chủng loại với những cây đã trồng trước đó. Chỉ khác nhau là 4 cây thay thế lần hai còn nguyên hoa lá. Liệu có còn phải thay mấy lần nữa đây?

Đổ thừa cho các nhà tài trợ cũng không êm

Có nhiều dư luận cho rằng việc chặt cây xanh, với những loại cây gỗ quý mang bán, có thể thu lời khoảng 70 tỉ đồng. Và cùng với việc này, việc chặt cây cũng phải chi bộn tiền. Chỉ chặt 1 cây xà cừ cũng đã chi gần 35,7 triệu đồng.
Cụ thể, Sở Xây dựng đã khảo sát 45.738 cây trên 470 đường phố tại 10 quận và quyết định thay thế 6.708 cây trên 190 đường phố với tổng dự toán hơn 73 tỉ đồng lấy từ ngân sách. Một con số khiến không ít người choáng váng. 

Liên quan đến số cây xanh tại Hà Nội bị chặt hạ, Sở Xây dựng Hà Nội trước đó khẳng định mới chỉ chặt 500 cây. Tuy nhiên nhiều nhà khoa học, luật sư khẳng định, con số thực tế lớn hơn rất nhiều lần, có thể số cây bị chặt phải đến 2.000 cây.

Giải thích trước báo giới về việc chặt hàng loạt cây xanh, Phó chủ tịch UBND thành phố Nguyễn Quốc Hùng phát biểu "sự nôn nóng của các nhà tài trợ, thông tin thiếu minh bạch của đơn vị triển khai" là nguyên nhân dẫn đến sự không đồng tình này.

Trong một thông báo ngày 18/3, phía Hà Nội cho hay Tập đoàn Vingroup, Ngân hàng Thương mại cổ phần Việt Nam Thịnh Vượng (VPBank), Công ty cổ phần Công nghệ Bình Minh, Công ty cổ phần Tư vấn Đầu tư Xây dựng Hà Thành, Công an Thành phố và một số tổ chức, cá nhân khác là những nhà tài trợ cho dự án thay thế cây xanh trên 17 đường phố.
Nói thẳng ra UBND TP Hà Nội lại đổ thừa cho các nhà tài trợ nôn nóng nên mới chặt cây nhanh gọn như vậy và không có lợi ích nhóm nào ở đây.

Các nhà tài trợ phản pháo ngay tức khắc. Hầu hết các nhà tài trợ được nêu tên ở trên cho hay việc tham gia vào dự án xã hội hóa cây xanh đều xuất phát từ sự kêu gọi của thành phố vì lợi ích cộng đồng. Tôi chỉ nêu vài ý kiến tiêu biểu.

- Ông Lê Khắc Hiệp, Phó chủ tịch Tập đoàn Vingroup cho biết: “Cuối năm ngoái, tập đoàn đã phê duyệt kinh phí hơn 840 triệu đồng ủng hộ chương trình và không có lợi ích cá nhân gì trong việc này. Chúng tôi được thành phố đề nghị tài trợ cho việc cải tạo, nâng cấp hệ thống cây xanh ở Phố Huế và Hàng Bài. Vingroup hoàn toàn không có dự án nào tại hai tuyến phố này. Ngoài mục đích làm tốt hơn cho cộng đồng, chúng tôi không có lợi ích gì khác”.

- Còn ông Trần Tuấn Việt - Giám đốc Trung tâm Truyền thông và Tiếp thị Ngân hàng VPBank cũng trần tình: “Thành phố kêu gọi thì doanh nghiệp tham gia ủng hộ, nhưng mình không thể can thiệp được họ thay thế cây nào và trồng bao giờ.
Tôi xin nhấn mạnh là VPBank tài trợ trồng cây chứ không tài trợ chặt cây. Nếu bảo doanh nghiệp tài trợ chặt cây chắc chắn là chúng tôi không tham gia”.
Ông Việt than thở:” Việc các cán bộ, nhân viên VPBank cùng nhau đóng góp để trồng cây rồi bị dư luận đối xử như lâm tặc thực sự quá sức tưởng tượng của chúng tôi" và “Rõ ràng là làm thiện nguyện lại mang tiếng thì rất mệt mỏi”.

Nhầm lẫn hay cố tình ?

Sau khi UBND TP Hà Nội quyết định tạm dừng việc thay thế 6.700 cây xanh, nhiều chuyên gia xác định loại cây trồng mới trên đường Nguyễn Chí Thanh, không phải cây vàng tâm như được thông báo trước đó…
Chuyên gia lâm nghiệp Lê Huy Cường, Hội khoa học Lâm nghiệp Việt Nam, người có nhiều năm kinh nghiệm trong nghiên cứu và bảo tồn cổ thụ và cây quý sau khi trực tiếp khảo sát tại khu vực đường Nguyễn Chí Thanh khẳng định, loại cây được trồng trên con đường này không phải là cây vàng tâm mà thực chất là cây mỡ.

Một viên chức kiểm lâm huyện Văn Chấn cũng đã xác nhận với báo chí rằng, những cây gỗ được trồng trên phố Nguyễn Chí Thanh - Hà Nội trông giống cây gỗ vàng tâm nhưng đích thực là cây gỗ mỡ.

Một chuyên gia về gỗ và lâm sản tại Bắc Ninh cho rằng, một cây gỗ mỡ to bằng những cây mới được trồng trên đường Nguyễn Chí Thanh - Hà Nội giá chỉ khoảng 300.000 đồng/cây; nhưng nếu là cây vàng tâm "xịn" giá sẽ trên dưới 10 triệu đồng/cây. Như vậy, nếu sự “nhầm lẫn” này không bị khám phá thì nhân dân sẽ bị mất sẽ một số tiền rất “khủng” và ai là người ung dung hưởng cái “kho báu” ấy?

Xin mượn tạm mấy câu trích trong bài thơ “Lâm tặc vào thành phố” của bạn đọc Nguyễn Duy Xuân trên báo Dân Trí ngày 22-3-2015 để kết luận cho bài này:

                                    “… thuở trời đất nổi cơn gió bụi
                                          phận cây đành chịu nỗi truân chuyên
                                          xanh kia thăm thẳm tầng trên
                                          vì ai cây cối lại nên nỗi này?
                                          đạo trời xin hãy ra tay
                                          trị quân gian tặc cho cây yên lành…”

Bạn đã thấy nỗi ngán ngẩm và phẫn nộ của người dân như thế nào.
Văn Quang
 ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
* Trang bài viết của Nhà văn Văn Quang 

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

__._,_.___

Posted by: Nhat Lung

Nhận diện đao phủ bức tử Việt Nam

Nhận diện đao phủ bức tử Việt Nam

Nhà văn Võ Thị Hảo, viết từ Hà Nội
2015-03-25
Việc của người biết suy nghĩ là không đứng cùng phía với đao phủ.”-Albert Camus.

TQ tuyên bố chủ quyền ở VN

Hiện vẫn còn một nước tên là Việt Nam nhưng cái tên chưa đủ để minh chứng rằng nước chưa mất. Việt Nam bây giờ cũng như một cây cổ thụ ngàn năm tuổi đang bị lưỡi cưa máy đốn hạ, lá trên cây dù chưa rụng hết nhưng dưới gốc thì thân gỗ đã bị xẻ làm muôn mảnh đem bán để ghép thành cái tràng kỷ kê chỗ ngồi cho nhiều nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam. Đám người này đã sốt sắng dâng lên đám đầu lĩnh Trung Quốc bữa đại tiệc với món chính là máu thịt của đất nước Việt Nam.

Chi tiết quan trọng nhất khiến người ta nghi ngờ rằng VN đã mất chủ quyền lãnh thổ vào tay TQ đã thể hiện trong một sự kiện chấn động khiến thế giới sửng sốt và bất bình nhưng nhà cầm quyền VN thì im lặng chấp nhận.

Tại cuộc họp báo ngày 8/3/2015, ông Vương Nghị - Bộ trưởng ngoại giao Trung Quốc đã lớn tiếng tuyên bố với thế giới rằng việc TQ xây các đảo đá trên biển Đông là xây trên sân nhà của họ và chỉ trích kịch liệt những ai phản đối hành vi này của TQ. Và cái phần mà TQ khẳng định là „sân nhà“ ấy, lại đang là lãnh hải của VN có lịch sử từ lâu đời và đã được công ước quốc tế đương nhiên thừa nhận.

Tuyên bố trên của TQ gây bàng hoàng và phẫn nộ cho những người công tâm và am hiểu lịch sử vấn đề. Giáo sư Carl Thayer, chuyên gia về biển Đông tại Học viện Quốc phòng Australia khi trả lời phỏng vấn của RFI đã không che giấu sự bất bình: “Tôi vô cùng kinh ngạc khi đọc thấy ý kiến của Ngoại trưởng Trung Quốc đưa ra vài hôm trước ngày kỷ niệm 27 năm cuộc tấn công của Hải quân Trung Quốc vào tàu hậu cần Việt Nam ở khu vực quan Đá Gạc Ma (Johnson South Reef) ngày 14/3/1988. Nhận xét của ông Vương Nghị vừa thô bạo, vừa ngạo mạn.”

Dù liên tục lấn chiếm VN từ biên giới đến biển đảo, nhưng đây là lần đầu tiên TQ dám ngang ngược tuyên bố biển Đông là sân nhà. Việc TQ xây dựng những chuỗi đảo nhân tạo trên lãnh hải VN rõ ràng là hành động xâm lược, là bàn đạp để TQ thôn tính VN.

Trước sự xâm lược trắng trợn đó, trách nhiệm tối thiểu của nhà cầm quyền VN là phải lập tức phản đối mạnh mẽ trước hết trên lĩnh lực ngoại giao, đồng thời vận dụng các lực lượng quân sự, chính trị , sức mạnh quốc tế để buộc TQ trả lại chủ quyền lãnh thổ.

Nhưng sự ngược đời đã xảy ra. Sau tuyên bố của Vương Nghị, đến tận hôm nay VN vẫn không lên tiếng phản đối. Càng lạ lùng hơn là cuộc họp báo thường kỳ của Bộ Ngoại giao VN dự định tổ chức vào ngày 12/ 3/2015, ba ngày sau tuyên bố của TQ lại bị xóa bỏ.

Lộ trình đao phủ bức tử VN

Trước sự im lặng chấp nhận của VN, TQ đã nuốt trọn phần còn lại của con mồi. Phần đầu đã được tiêu hóa xong từ những năm trước đây, khi những nhà cầm quyền VN từ cấp địa phương tới Trung ương đã hăm hở giao đất rừng dọc biên giới mà hầu hết là những vị trí hiểm yếu về an ninh quốc phòng cho TQ thuê và quản lý tới 50 năm theo phương thức người TQ tha hồ tung tác trong đó.

Thiếu tướng Nguyễn Kim Khoa - chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng - An ninh của Quốc hội cho biết trên báo Đất Việt ngày 18/6/2014 : Qua khảo sát ở một số nơi, đã thấy có 19 dự án được các địa phương cấp phép cho thuê tới khoảng 398.374 ha đất rừng dọc biên giới Việt - Trung, đặc biệt là những vị trí trọng yếu về an ninh quốc phòng. (Trong khi đó Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn chỉ báo là 10 tỉnh).
Mức giá mà VN cho TQ thuê đất rừng biên giới rẻ mạt đến mức không tưởng tượng nổi: nhiều nơi TQ chỉ phải trả 2,75 đ cho mỗi mét vuông đất mỗi năm! (Theo đại biểu QH Trần Việt Hưng(Hòa Bình) – báo Thanh niên đưa tin ngày 12/6/2010)

Nhận định của nhiều chuyên gia trong và ngoài nước cho rằng thực sự các cấp chính quyền đã bán rừng và dồn đất nước VN vào tình trạng tự sát, khiến VN mất đi vùng lãnh thổ quan trọng nhất về quốc phòng an ninh.

Mặc dù vậy, cho đến nay không một ai phải chịu trách nhiệm về những hành vi có thể coi là bán nước và phản quốc này.
Cùng trên lộ trình các cấp chính quyền VN để ngỏ cửa cho những kẻ xâm lược VN, họ còn tạo điều kiện đặc biệt dễ dàng cho người TQ vào kinh doanh, sản xuất, trốn thuế, thuê đất trồng lúa, rau quả, thuê mặt nước nuôi tôm cá... lập những đặc khu TQ như ở Vũng Áng – Hà Tĩnh và nhiều nơi. 

Song song với những chính sách về chính trị, ngoại giao và quốc phòng, an ninh, những chính sách về kinh tế thương mại đã giết chết nền sản xuất của VN và biến VN thành thị trường tiêu thụ hàng rởm và hàng độc hại của TQ. Không những nền kinh tế chính trị và văn hóa của VN bị bức tử mà cả VN đang bị biến thành một bệnh viện khổng lồ trong đó chen chúc những người dân đang chết dần mòn vì hóa chất độc hại của TQ.

Trong tình thế ấy, thay vì bảo vệ đất nước và nhân dân, nhà cầm quyền VN đã liên tục dùng mọi lực lượng từ văn hóa tư tưởng, báo chí truyền thông tới công an và côn đồ để ngăn chặn, vu cáo, mạt sát, khủng bố, đánh đập, bỏ tù, bao vây về kinh tế, cắt cả nguồn sống của những ai dám bày tỏ lòng yêu nước, bảo vệ tự do dân chủ và phản đối TQ xâm lược. Đến các cuộc dâng hương tưởng niệm những người đã hy sinh trong những cuộc chiến bảo vệ đất nước chống TQ tàn sát cũng bị nhà cầm quyền cho các lực lượng công an, dân phòng, dư luận viên và côn đồ ngăn cản.

Với những hành động có hệ thống, nhất quán trong nhiều năm như vậy, dư luận có quyền nhận định rằng nhà cầm quyền VN đã có quyền lợi chung với đám đao phủ TQ đang bức tử đất nước VN.

Để dẹp tan dư luận, Bộ trưởng quốc phòng VN – lại có những hành động bất chấp sự thật, trách nhiệm và và lương tâm khi khẳng định rằng “quan hệ Việt Trung vẫn phát triển tốt đẹp” và coi việc xâm lược của TQ chỉ là “mâu thuẫn gia đình”. Hơn thế nữa, Ngày 31/12/2014, vị này còn lớn tiếng răn đe và kết tội rằng người VN ghét TQ là một việc nguy hiểm, gây ảnh hưởng xấu đến hình ảnh đất nước cũng như quan hệ giữa hai quốc gia. (theo tinphapluat.com)

Dù không muốn thừa nhận sự thật đau lòng, người VN cũng không thể không nhận thấy dù cái tên VN còn đó, nhưng hồn nước thì đã bị nhiều nhà cầm quyền cộng sản làm tay sai cho TQ giẫm đạp mỗi ngày. Tung hoành trên mảnh đất này là dòng máu phản trắc đớn hèn đã được tiêm vào động mạch của vô số nhân vật trong các bộ máy quyền lực.

 Đó thực sự là đám tay sai của TQ, núp dưới chiêu bài Đảng cộng sản VN, lấy chủ nghĩa Mác Lê nin và ý thức hệ xã hội chủ nghĩa mà nhân loại đã lên án là tội ác chống lại loài người làm bức màn sắt che cho những tham vọng, quyền lợi nhóm, để chĩa họng súng độc tài vào người dân, biến VN thành một “nhà tù” khổng lồ đàn áp bất cứ ai dám phê phán, ngăn cản con đường bán nước của chúng.

Người VN trong tình thế đó, là những con gà bị trói chặt, dao đã kề cổ. Ai cam tâm im lặng, chịu đi nhặt cơm thừa canh cặn, tung hô khen ngợi đám tay sai bán nước, tiếp tay cho bọn xâm lược, hoặc tiếp tục vắt kiệt máu mỡ mình nuôi bộ máy cầm quyền phè phỡn trên xương máu nhân dân thì sẽ được tồn tại.

Nhưng thế có phải là cuộc sống con người?

Người VN đã tê dại. Đã lạc mất linh hồn, Đến mức số đông đã mặc kệ mọi sự, cam chịu dao kề cổ và trong khi đang kê chiếc cổ gầy dưới lưỡi dao đao phủ , người VN cũng tương tự nhà cầm quyền của họ, chỉ dám mơ tới một con dao đao phủ cùn hơn để cứa cổ mình lâu chết hơn, chứ không dám mơ tới việc phải làm gì để thoát khỏi lưỡi dao ấy. 

Không ít người do không am hiểu tình hình nên đã trở thành độc ác, đứng về phía đao phủ bức tử VN, a dua mạt sát những dân oan hoặc những đồng bào đã không quản nguy hiểm đấu tranh cho quyền lợi của đất nước và cho cả chính họ.

Mất nước là bởi nhà cầm quyền VN

000_Hkg9812263.jpg
Vùng đảo Gạc Ma nhìn từ trên cao, ảnh minh họa chụp hôm 15/5/2014.

TQ thực sự rất ngang ngược, tham lam và đã dùng nhiều thủ đoạn đối với loài người trên thế giới này. Không ngẫu nhiên khi có nhiều tài liệu khoa học thống kê, phân tích về những thủ đoạn thâm hiểm, tàn bạo của nhà cầm quyền cộng sản TQ và một trong những cuốn sách rất nổi tiếng đã được xuất bản mang tên “Chết bởi tay Trung Quốc” của hai giáo sư kinh tế học Perto Navarro và Greg Autr đã cảnh báo loài người về những tham vọng và hiểm họa mà TQ mang tới để các nước đối phó.

VN “đã chết bởi tay TQ”! Nhưng khốn khổ khốn nạn ở đây là cái chết do VN tự chuốc lấy. Chết chỉ vì nhà cầm quyền cộng sản đã bằng mọi giá, thà hy sinh lãnh thổ, danh dự, đất nước, nhân dân chứ không chịu mất Đảng, mất thể chế cộng sản.

Họ yêu Đảng, yêu Mác Lê nin, yêu chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản đến thế kia ư?

Hoàn toàn không. Ở trong bộ máy, họ biết quá nhiều hành vi bỉ ổi độc ác của nhau và của thứ chủ nghĩa này. Họ gắn bó chẳng qua thể chế ấy, chủ nghĩa ấy là một cỗ xe bọc thép mang vũ khí hạng nặng bảo vệ hữu hiệu nhất cho băng cướp tham nhũng tha hồ lừa bịp và cướp bóc người dân. 

Thế giới đã chứng minh cỗ xe cộng sản càng lăn đi càng chất chồng tội ác. Sự sợ hãi bị mất tất cả đã khiến nhà cầm quyền gắn với thể chế cộng sản như mạng sống. Họ đã lựa chọn con đường hy sinh đất nước và nhân dân để giữ chế độ độc tài nhằm bảo vệ cho giai cấp thống trị tha hồ cướp bóc.

Đó cũng là điều mà TQ đã rất khôn ngoan tận dụng để thao túng đám cướp bóc này. Đám này còn rất sốt sắng thực hiện mưu đồ nhập VN vào TQ trong năm 2020 theo như cam kết của Hội nghị Thành Đô 1990. Tham vọng vĩ cuồng mang hơi hướng Mao Trạch Đông của Tập Cận Bình cộng với và sự nôn nóng muốn rảnh tay nên giao đất sớm cho TQ của đám bán nước VN, nay đã về đích trước 5 năm so với kế hoạch?!

Albert Camus nói: “Việc của người biết suy nghĩ là không đứng cùng phía với đao phủ”. Khi nhà cầm quyền hoặc người VN đứng về phía đao phủ , thì chính họ đang hái quả trên ngọn cây nhưng lại dùng lưỡi cưa xẻ nát thân cây đã dung dưỡng họ.

Xét những động thái khác thường qua tuyên bố của TQ và sự im lặng chấp nhận của VN, dư luận không thể không nhận ra VN đã nằm gọn trong cái mõm tham lam của TQ. Cánh tay của nước Mỹ dù mạnh nhưng đã bị khước từ bởi chính nhà cầm quyền VN không những chỉ đứng về phía đao phủ mà còn là tay trong cho đao phủ. Nước Mỹ và khối các nước văn minh hiện giờ chỉ còn chứng kiến những cú đong đưa cầu lợi của VN đang được điều khiển bởi đầu não TQ mà thôi.

Nhưng chính TQ cũng đang phải đối diện với nguy cơ sụp đổ trong tương lai gần bởi chính những khối ung thư nội bộ của họ. Sự phát triển nôn nóng bất chấp danh dự và thủ đoạn của nền kinh tế TQ đương nhiên sẽ mau chóng phá vỡ cái vỏ chật chội lạc hậu của thể chế chính trị phi tự nhiên theo ý thức hệ cộng sản đã bị loài người tẩy chay. 

Việc cộng dồn những tội ác chống lại loài người mà nhiều thế hệ nhà cầm quyền TQ đã làm với người dân của họ và thế giới cũng sẽ đến ngày “tức nước vỡ bờ”, chưa kể những chấn động mạnh mẽ của cuộc tranh giành quyền lực phe nhóm đang diễn ra dưới vỏ bọc “đả hổ diệt ruồi” tại TQ.

Sự sụp đổ ấy đương nhiên sẽ kéo theo sự tan vỡ bi thảm trong một ngày không xa của thể chế cộng sản VN đã tự nguyện nộp mình vào tay TQ thay vì thức thời đón nhận những cơ hội của Cách mạng Nhung VN, tự cải cách thể chế, đồng hành với quyền lợi của toàn dân tộc.

Và dẫu nước VN có mất về tay TQ, những người gắng gỏi vì đất nước và người dân VN không tuyệt vọng. Cuộc đấu tranh đòi thoát khỏi thể chế cộng sản để cứu nước, đem lai toàn vẹn lãnh thổ, dân chủ, tự do và nhân quyền cho người VN dù khó khăn nhưng là một cuộc chạy tiếp sức của các thế hệ. Nhà cầm quyền không bao giờ có thể tiêu diệt hết được những người yêu nước yêu công lý và yêu tự do.
Nhà văn Võ Thị Hảo, viết từ Hà Nội



Monday, March 30, 2015

Ai giải phóng ai?


https://kyvancuc.files.wordpress.com/2013/09/poisoning.jpg

Ai giải phóng ai?

Huy Vũ
2015-03-29
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
mien-bac-vn-truoc-75-413.jpg
Một anh bộ đội miền Bắc đứng gác bên này dòng sông Bến Hải trước năm 1975
Files photo
Ngày 30-04-1975 được Cộng Sản Bắc Việt rêu rao là ngày họ “giải phóng” dân chúng miền Nam khỏi sự “kìm kẹp” của Mỹ-Ngụy. Tới nay đã 40 năm trôi qua, ta thử nhìn lại xem ngày này: Ai giải phóng ai?
Để có câu trả lời khách quan cho câu hỏi này, có lẽ trước hết ta nên đi tìm định nghĩa của động từ “giải phóng”, sau đó điểm qua cảm nghĩ và nhận thức về cuộc sống vật chất và tinh thần của dân chúng hai miền Nam - Bắc vào thập niên 1970 của một số nhà văn, nhà thơ, nhà báo, nhà giáo, cán binh v.v… là những người đã được đào tạo và hun đúc dưới mái trường XHCN khi họ có dịp vào miền Nam thăm viếng, công tác, hay sinh sống sau ngày 30-04-1975.
Qua một vài cuốn tự điển Việt-Việt, động từ “giải phóng” có thể được định nghĩa như sau: Bằng cách này hay cách khác làm cho hay giúp cho một số người nào đó thoát ra khỏi một tình trạng xấu xa tồi tệ. Nói khác đi, nếu đưa một đối tượng từ một tình trạng tốt đẹp sang một tình trạng tồi tệ, thì không thể gọi là “giải phóng” được.
Qua một số bài trên mạng, ta thấy một số tác giả đã bày tỏ quan điểm của họ về đề tài này:
Thư của một cựu “giải phóng quân”
Trong phần đầu thư, anh “cựu giải phóng quân” đã cho biết là anh ta đang tự giác “Ngụy Quân Hóa và Mỹ Cút Hóa” với lý do như sau:
“Ngụy-quân hóa vì cái gì của Ngụy tôi cũng thích, như nhạc Ngụy, sách Ngụy, nói chung là thượng vàng hạ cám gì của Ngụy đều... hiện đại. Mỹ-cút hóa là con cháu tôi bây giờ học tiếng Mỹ thay vì tiếng Nga, như đảng đã bái bai Kinh Tế Tập Trung đói meo chạy theo Kinh Tế Thị Trường béo bở, bỏ đồng Rúp ông Liên Xô để úp mặt vào đồng Đô “đế quốc” Mỹ…
“Mỹ-cút hóa vì con gái rượu của Thủ tướng Dũng thiếu gì con trai của các nhà lão thành Cách Mạng gạ gẫm cưa kéo mà cứ một hai “em chả, em chả”, cứ nằng nặc đòi lấy bằng được thằng con Ngụy đã cút theo Mỹ ngày Mỹ cút; Mỹ-cút hóa đến nỗi mấy đứa cháu tôi bây giờ mừng sinh nhật cũng hát bài Hép-Pi-Bớt-Đê (Happy Birth Day), hễ mở miệng là Ô Kê Ô Gà! Ra phố thì cứ đòi uống Cô Ca, ăn thì Mạc-Đá-Nồ (McDonald), Bơ-Gơ-Kinh (Burger King), Ken-Tơ-Ky-Phờ-Rai-Trích-Cần (Kentucky Fried Chicken)... con quan CS chỉ toàn muốn du học Mỹ Tư Bản....”
Sau đó anh CGPQ còn tỏ ra khâm phục và ca tụng quân dân miền Nam:

“Chả dấu gì Anh, sau khi thống nhất đất nước, tôi khoái Miền Nam của anh quá xá rồi xin chọn nơi này làm quê hương luôn đó anh.
“…. nhờ ở lại Miền Nam, sống giữa đồng bào Miền Nam mà tôi đã chuyển biến từ sai lầm đáng tiếc căm thù khinh bỉ Ngụy thành khoái cụ tỷ Ngụy, bái phục văn hóa “đồi trụy” Ngụy, và nhất là Quân đội Miền Nam các anh có anh hùng Ngụy... Văn Thà, trong khi Thủ tướng Miền Bắc của chúng tôi tự cho mình là chân chính lại ký công hàm bán nước, dâng Hoàng Sa và Trường Sa cho Tàu cộng…”

Phần cuối thư anh kết luận:
“….nhờ chiếm được Miền Nam mà Miền Bắc được giải phóng, sông có thể cạn núi có thể mòn, nhưng chân lý ấy nay đã hiển nhiên không thể chối cãi.”

Nhà báo Huy Đức, tác giả “Bên Thắng Cuộc”:
Trong phần “Mấy lời của Tác Giả” cuốn “Bên Thắng Cuộc” HĐ cho biết sau ngày 30-04-1975 qua hình ảnh xe đò Phi Long từ miền Nam chạy ra Bắc đã khiến HĐ nhận ra được rằng dường như ở miền Nam có mức sống văn minh, phong phú và đa dạng:
“Những gì được đưa ra từ những chiếc xe đò Phi Long thoạt đầu thật giản đơn: mấy chiếc xe đạp bóng lộn xếp trên nóc xe, cặp nhẫn vàng chóe trên ngón tay một người làng tập kết vừa về Nam thăm quê ra, con búp bê nhựa biết nhắm mắt khi nằm ngửa và có thể khóc oe oe buộc trên ba lô của một anh bộ đội phục viên may mắn.”
“Những cuốn sách của Mai Thảo, Duyên Anh được các anh bộ đội giấu dưới đáy ba lô đã giúp bọn trẻ chúng tôi biết một thế giời văn chương gần gũi hơn Rừng Thẳm Tuyết Dầy, Thép Đã Tôi Thế Đấy. Những chiếc máy Akai, radio cassette, được những người hàng xóm tập kết mang ra, giúp chúng tôi biết những người lính xa nhà, đêm tiền đồn còn nhớ mẹ, nhớ em, chứ không chỉ có “đêm Trường Sơn nhớ Bác”. Có một miền Nam không giống như miền Nam trong sách giáo khoa của chúng tôi.”
Phan Huy, một thi nhân nổi tiếng ở miền Bắc:
Trong phần đầu bài “Cảm Tạ Miền Nam, PH viết:
“Tôi đã vào một xứ sở thần tiên
Nếp sống văn minh, dân khí dịu hiền
Cơm áo no lành, con người hạnh phúc.

Tôi đã ngạc nhiên với lòng thán phục
Mở mắt to nhìn nửa nước anh em
Mà đảng bảo là bị lũ nguỵ quyền
Áp bức, đoạ đày, đói ăn, khát uống.

Trước mắt tôi, một Miền Nam sinh động
Đất nước con người dân chủ tự do
Tôi đã khóc ròng đứng giữa thủ đô
Giận đảng giận đoàn bao năm phỉnh gạt.”
PH cũng đã mô tả cuộc sống ở miền Bắc cộng sản vô cùng tồi tệ:
“Sinh ra lớn lên sau bức màn sắt
Tôi chẳng biết gì ngoài bác, đảng "kính yêu"
Xã hội sơ khai, tẩy não, một chiều
Con người nói năng như là chim vẹt.

Mở miệng ra là: "Nhờ ơn bác đảng
Chế độ ta ưu việt nhất hành tinh
Đuốc soi đường chủ nghĩa Mac Lenin
Tiến nhanh tiến mạnh lên thiên đường vô sản.

Hai mươi mốt năm trên đường cách mạng
Xã hội thụt lùi người kéo thay trâu
Cuộc sống xuống thang tính bằng tem phiếu
Nhân phẩm con người chẳng khác bèo dâu.”

Trong phần cuối bài thơ, PH kết luận, ngày 30-04-1975 là ngày miền Nam đã giúp cho nhân dân miền Bắc thấy được bộ mặt gian trá và độc ác của bè lũ cộng sản:
“Cảm tạ Miền Nam phá màn u tối
Để tôi được nhìn ánh sáng văn minh
Biết được nhân quyền, tự do dân chủ
Mà đảng từ lâu bưng bít dân mình.

Cảm tạ Miền Nam khai đường chỉ lối
Đưa tôi trở về tổ quốc thiêng liêng
Của Hùng Vương, quốc tổ giống Rồng Tiên
Chớ không là Cac Mac và Le nin ngoại tộc.
Cảm tạ Miền nam mở lòng khai sáng
Đưa tôi hội nhập cùng thế giới năm châu
Mà trước đây tôi có biết gì đâu
Ngoài Trung quốc và Liên xô đại vĩ
Cảm tạ Miền Nam đã một thời làm chiến sĩ
Chống lại Cộng nô cuồng vọng xâm lăng
Hầu giúp cả nước thoát bầy ác quỷ
Dù không thành công cũng đã thành danh.”
Trong một bài thơ khác “Tâm sự một đảng viên” PH cho biết sở dĩ ông theo đảng cộng sản là vì quá tin vào lời tuyên truyền của họ:
“Rằng đảng ta ưu việt nhất hành tinh
Đường ta đi, chủ nghĩa Mac Lê nin
Là nhân phẩm, là lương tri thời đại.”
“Rằng tại Miền Nam, ngụy quyền bách hại
Dìm nhân dân dưới áp bức bạo tàn
Khắp nơi nơi cảnh đói rách cơ hàn
Đang rên siết kêu than cần giải phóng.”
Khi vào tới miền Nam, ông nhận ra rằng, đời sống của ngươi miền Nam hoàn toàn khác hẳn so với lời tuyên truyền của bác và đảng:
“Đến Sài Gòn, tưởng say men chiến thắng
Nào ngờ đâu sụp đổ cả niềm tin
Khi điêu ngoa dối trá hiện nguyên hình
Trước thành phố tự do và nhân bản.”
Sau khi đã nhận ra đời sống thật sự của nhân dân miền Nam và sự gian trá, phỉnh gạt của bác Hồ và đảng Cộng, PH cảm thấy hổ thẹn với lương tâm và  đã khóc:
“Trên đường về, đất trời như sụp đổ
Tôi thấy mình tội lỗi với Miền Nam
Tôi thấy mình hổ thẹn với lương tâm
Tôi đã khóc, cho mình và đất nước.”
Tiến sĩ Lê Hiển Dương, nguyên hiệu trường Đại Học Đồng Tháp:
Vào ngày 30-04-1975, ông Dương còn là sinh viên của trường đại học sư phạm Vinh và sau đó ông được cho vào miền Nam với nhiệm vụ:
“…mang ‘ánh sáng’ văn hóa vào cho đồng bào miền Nam ruột thịt bao năm qua sống trong u tồi lầm than vì cứ liên miên bị Ngụy kềm Mỹ kẹp chứ đâu có học hành gì?”
Khi tới Thị trấn Cao Lãnh để nhận nhiệm sở, ông được cho ở tại khách sạn Thiên Lợi và đây là cảm nhận của ông khi sống trong khách sạn này:
“Chúng tôi đi từ choáng ngợp này đến choáng ngợp khác, bởi đây là lần đầu tiên chúng tôi biết được thế nào là “Khách Sạn”, biết được thế nào là lavabo là hố xí tự hoại, bởi cả thành phố Vinh, cả tỉnh Nghệ An chúng tôi hay thậm chí cả miền Bắc XHCN lúc bấy giờ chỉ sử dụng hố xí lộ thiên, để còn dùng nguồn “phân Bắc” này để canh tác, để tăng gia sản xuất theo sáng kiến kinh nghiệm cấp nhà nước của đại tướng Nguyễn Chí Thanh...”
“Thậm chí ở xã Hưng Lĩnh, Hưng Nguyên quê tôi lúc bấy giờ còn có cả những vụ án các tập đoàn viên, các hợp tác xã viên can tội trộm cắp phân bắc từ các hố xí của láng giềng để nộp cho hợp tác xã…”
mien-bac-truoc-75-003-400.jpg
Miền Bắc trước 1975
Từ nhận thức về mức sống cách biệt giửa hai miền Nam và Bắc, cùng những sự việc đã liên tiếp xẩy ra ở miền Nam sau ngày 30-04-1975, đã buộc ông Dương suy nghĩ:
“Tôi bắt đầu nghi ngờ với cụm từ “giải phóng miền nam” … Rồi những trận đổi tiền để đánh tư sản, rồi nhiều nhà cửa của đồng bào bị tịch biên, rồi hàng triệu đồng bào bắt đầu bỏ nước ra đi, nhiều giáo sinh của trường chúng tôi cũng vắng dần theo làn sóng đi tìm tự do đó… tôi bắt đầu hiểu đích thực ý nghĩa của cụm từ “giải phóng miền Nam” và bắt đầu cảm thấy xấu hổ cho bao nhiêu năm sống trong niềm ảo vọng mù quáng của bản thân… mà dù ở chừng mực nào cũng được xem là thành phần trí thức trong xã hội…”
Châu Hiển Lý (bộ đội tập kết)
Trong bài “Cả Nước Đã Bị Lừa” ông Châu Hiển Lý đã nhận định vế “chiến thắng 30 tháng 04” của đảng cộng sản Việt Nam như sau:
Sự bẽ bàng còn lớn hơn vinh quang chiến thắng. Hòa bình và thống nhất đã chỉ phơi bày một miền Bắc xã hội chủ nghĩa thua kém miền Nam, xô bồ và thối nát, về mọi mặt. "Tính hơn hẳn" của chủ nghĩa Mác-Lênin trở thành một trò cười. Sự tồi dở của nó được phơi bày rõ rệt cùng với sự nghèo khổ cùng cực của đồng bào miền Bắc.”
Phần cuối bài ông Lý viết:
“Người dân chẳng còn một tí ti lòng tin vào bất cứ trò ma giáo nào mà chính phủ bé, chính phủ lớn, chính phủ gần, chính phủ xa đưa ra nữa. Họ nhìn vào ngôi nhà to tướng của ông chủ tịch xã, chú công an khu vực, bà thẩm phán, ông chánh án, bác hải quan, chị quản lý thị trường, kể cả các vị “đại biểu của dân” ở các cơ quan lập pháp “vừa đá bóng vừa thổi còi" mà kết luận: "Tất cả đều là lừa bịp!”
Sau cùng ông kết luận:
“Do đó XHCN sẽ được đánh giá như một thời kỳ đen tối nhất trong lịch sử VN. Con, cháu, chút, chít chúng ta nhắc lại nó như một thời kỳ ... đồ đểu ! vết nhơ muôn đời của nhân loại.”
Nhà báo Trần Quang Thành
Trong “Hồi Ức 30/4 của người Việt tại Đông Âu.” TQT, cựu phóng viên đài phát thanh Tiếng Nói và Truyền Hình cộng sản Việt Nam:
“Nhìn lại 40 năm cuộc chiến gọi là chống Mỹ cứu nước nhưng thực tế nó lại là một cuộc chiến về ý thức hệ của những người Cộng sản lừa dối nhân dân ta, thực tế nó là một cuộc chiến huynh đệ tương tàn. Những người chóp bu của Cộng sản đã lừa dối nhân dân Việt Nam và lừa dối cả nhân dân toàn thế giới. Họ kích động tinh thần dân tộc của người dân miền Bắc là: miền Bắc là tiền đồn phía Đông Nam Á của phe Xã hội Chủ nghĩa. Nhưng thực chất bây giờ chúng ta mới hiểu đây là một cuộc chiến của những người Cộng sản Việt Nam tay sai cho 2 nước Cộng sản là Nga sô và Trung Cộng để mà thực hiện ý thức hệ Cộng sản bành trướng trên toàn thế giới  chứ không phải là một cuộc chiến tranh Vệ quốc như họ từng tuyền truyền là chống Mỹ xâm lược. Tôi thấy đó là một sự lừa dối và phản bội.»
Nhà văn Dương Thu Hương
Mới đây phóng viên Tường An, đài Á Châu Tự Do, đã có trao đổi với  nhà văn Dương Thu Hương về hồi ức của bà về ngày 30-04-1975:
PVTA: Thưa bà, cách đây đã lâu, trong một bài viết, bà có nói ngày 30/4, vào đến miền Nam bà đã ngồi trên vỉa hè và khóc. Nhân đây bà có thể giải thích về những giọt nước mắt ngày 30/4, 40 năm về trước không ạ ?
Bà DTH: Vào miền Nam tôi khóc vì sao? Là bởi vì tôi hiểu đạo quân chiến thắng ở miền Bắc phụ thuộc vào một chế độ man rợ. Rất nhiều dân tộc văn minh bị tiêu diệt bởi một chế độ man rợ hơn, bởi vì họ hung hăng hơn. Họ (phía bên thua cuộc) có thể văn minh hơn về văn hoá nhưng họ kém về phương diện tổ chức quân sự.
Tóm lại qua cảm nghĩ và nhận thức của các nhân vật trên đây, người ta có thể có được những kết luận sau đây:
-      Nhân dân miền Nam có tự do, dân chủ và no ấm.
-      Nhân dân miền Bắc nghèo khó và phải kéo cày thay trâu và nhân phẩm ngang hàng với bèo dâu.
-      Nhờ giải phóng miền Nam, nhân dân miền Bắc thấy được ánh sáng văn minh và trở về quốc gia dân tộc.
-      Nhờ “giải phóng miền Nam” mà người dân miền Bắc biết về thế giới văn minh và hội nhập vào thế giới này.
-      Đời sống của người dân miền Bắc vào thập niên 1970 thê thảm và lạc hậu đến nỗi người dân phải tranh giành nhau từng cục “phân bắc” để nộp cho hợp tác xã.
-      Xã hội chủ nghĩa là một xã hội tồi tệ và được phơi bày rõ rệt qua sự nghèo khổ của nhân dân miền Bắc và là một thời đen tối nhất trong lịch xử Việt Nam.
-      Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước thực chất chỉ là cuộc chiến của những người cộng sản Việt Nam làm tay sai cho Nga Sô và Trung Quốc.
-      Chế độ miền Bắc là một chế độ man rợ.
-      Chế độ miền Nam là một chế độ văn minh.
Tóm lại, qua những kết luận trên đây thiết tưởng cũng tạm đủ cho người ta thấy rõ là, ngày 30-04-1975 không thể gọi là ngày miền Bắc cộng sản giải phóng miền Nam tự do được, mà phải gọi ngược lại là ngày miền Nam đã giải phóng miền Bắc ra khỏi sự kìm kẹp, giam hãm và đô hộ của đảng Cộng Sản Việt Nam. Đồng thời cũng đã giúp nhân dân miền Bắc nhận ra được rằng, chế độ cộng sản là chế độ man rợ, chẳng những đã chọc thủng con ngươi của họ, mà còn đâm thủng luôn cả màng nhĩ của họ nữa, khiến họ không nghe được và không thấy được những xã hội văn minh và tiến bộ ở thế giới bên ngoài. Do đó, họ đang bị đảng Cộng Sản Việt Nam giam hãm, kìm kẹp và đọa đày trong một “nhà tù khổng lồ” song vẫn cứ tưởng là đang sống hạnh phúc tuyệt vời trong “thiên đường cộng sản văn minh nhất hành tinh”.

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh