Vietnam

=== =====

Wednesday, December 7, 2016

Phó tổng thống Philippines muốn lãnh đạo phe đối lập chống Duterte


Phó tổng thống Philippines muốn lãnh đạo phe đối lập chống Duterte

media
Phó tổng thống Philippines, Leni Robredo, tuyên bố từ chức bộ trưởng Gia Cư. Ảnh ngày 05/12/2016.Reuters

Phó tổng thống Philippines, bà Leni Robredo, ngày 05/12/2016 tuyên bố sẽ lãnh đạo phong trào đối lập chống lại tổng thống Duterte. Bà không tán thành chiến dịch chống ma túy với hàng loạt vụ hành quyết mà không thông qua xét xử.
Trả lời báo chí về quyết định của mình, bà Leni Robredo khẳng định rằng bây giờ « không phải lúc để sợ sệt, mà phải tin tưởng và can đảm ». Phó tổng thống Philippines như vậy đã trở thành nhân vật cao cấp nhất công khai phản đối chính sách của tổng thống Rodrigo Duterte.

Hôm Chủ Nhật 04/12/2016, bà Robredo tuyên bố từ chức bộ trưởng đặc trách Gia Cư, đồng thời tố cáo một « âm mưu » nhằm bãi chức phó tổng thống của bà. Đơn từ chức bộ trưởng của bà đã được tổng thống Duterte chấp nhận vào ngày hôm sau.

Tại Philippines, tổng thống và phó tổng thống được bầu riêng. Bà Robredo và ông Duterte thuộc hai đảng chính trị đối nghịch nhau. Theo thông lệ, phó tổng thống cũng phải giữ một chiếc ghế bộ trưởng.

Theo giới quan sát, bất đồng giữa hai lãnh đạo ở thượng tầng Nhà Nước, vốn âm ỉ từ lâu, đã thật sự bùng lên công khai từ khi ông Duterte, vào tháng trước, cho phép cải táng cố tổng thống độc tài Ferdinand Marcos như một anh hùng dân tộc.

Cộng thêm vào đó là chính sách bài trừ ma túy đẫm máu được tiến hành từ lúc ông Duterte nhậm chức, đã làm gần 5000 người thiệt mạng cho đến nay.

Vào hôm qua, bà Robredo khẳng định : « Sẽ mạnh mẽ chống lại tất cả những chính sách có hại cho dân chúng Philippines ». Bà cũng chỉ trích việc tái lập án tử hình cũng như hạ tuổi phạt tù trẻ em từ 15 xuống 9 tuổi.

Riêng về chiếc ghế phó tổng thống, bà Robredo cho là có âm mưu muốn đẩy bà đi và để chức vụ đó cho con trai của nhà độc tài Marcos, Ferdinand Marcos Junior, còn được gọi là « Bongbong ».


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Hoa Kỳ Vừa Chọn Tổng Thống Mới

 
Hoa Kỳ Vừa Chọn Tổng Thống Mới

Sơn Hà

Ở Hoa Kỳ, ai cũng được thở ra nhẹ nhỏm sau ngày 08 tháng 11 – 2016. Người ủng hộ bà Clinton hay ông Trump, gần như ai cũng mệt mỏi qua cuộc tranh cử dài 18 tháng đằng đẵng. Nỗ lực thật lớn dành cho chương trình tranh cử của cả hai bên không biết làm sao đong đếm được. Ngoài đoạn đường dài ngang nhau, các yếu tố khác thì có quá nhiều chênh lệch. Hầu hết các chi phí, ông Trump phải trang trải bằng tiền túi, trong khi bà Clinton thì có nhiều ngân quỹ yểm trợ. Bà Clinton được ông Tổng Thống đương nhiệm yểm trợ tối đa, nhưng ông Trump thì không được như vậy. Chỉ bấy nhiêu cũng đã thấy sự khác nhau lớn. Nhưng rồi, ông Trump đã đắc cử vẻ vang. Ông Trump thắng cử do những lá phiếu của công dân Hoa Kỳ.

Theo dõi tin tức, người ta thấy rõ đảng Dân Chủ yểm trợ bà Clinton tối đa, trong khi ông Trump thì "mồ côi"; dù được đảng Cộng Hòa đề cử nhưng giống như đem con bỏ chợ. Những người đồng đảng đồng chí của ông Trump thì quay lưng, trong khi đồng chí của bà Clinton thì tận tình yểm trợ. Các cơ quan truyền thông đại chúng, từ báo chí đến truyền hình, radio,... đa số chỉ yểm trợ bà Clinton. Dường như chỉ một mình FoxNews đơn thương độc mã yểm trợ Ông Trump.

Quan sát trong xã hội, sự sợ hãi bao trùm lên những người yểm trợ ông Trump. Họ không dám công khai cho biết họ sẽ bỏ phiếu cho ai. Quang cảnh một ông già Mỹ bị mấy người da màu đánh tơi bời, bởi vì họ biết ông già này sẽ bỏ phiếu cho ông Trump. Vài người chung quanh nhìn thấy mà không dám bênh vực. Có người quay phim rồi truyền đi trên Internet. Tâm lý người xem nếu có phẫn nộ thì cũng đi đến thầm lặng và ngao ngán đối với những người ủng hộ bà Hillary Clinton. Vì sợ mà họ trở nên những người thầm lặng. Trong khi đó, những người bầu cho bà Clinton thì ồn ào hơn. Họ gõ cửa từng nhà để cổ động cho bà Hillary Clinton.

Những Lá Phiếu Thầm Lặng Giúp Ông Trump Thắng Cử

Các cử tri thầm lặng hóa thành những người ủng hộ ông Trump? Hay, bởi vì ủng hộ ông Trump nên phải giữ im lặng? Dù có nói cách nào đi nữa, từ các cuộc thăm dò đến kết quả cuộc bầu cử cho thấy: không ai lần dò được các lá phiếu của cử tri ủng hộ ông Trump. Gần như các cuộc thăm dò đều đưa ra kết quả sai xa sự thật. Trong dư luận, nơi đâu cũng nghe bàn tán rằng bà Clinton sẽ chiến thắng trong cuộc chạy đua vào Tòa Bạch Ốc lần này. Các tinh tú của bà Clinton tự mãn chuẩn bị cho một ngày đăng quang rầm rộ. Trong khi ấy, ông Trump và bầu đoàn của ông vẫn miệt mài đi tranh cử cho đến giây phút cuối cùng. Những người ủng hộ ông Trump cũng tiếp tục âm thầm yểm trợ ông, như những luồng nước ngầm chảy xuyên suốt qua các tiểu bang của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ, kể cả các tiểu bang xưa vẫn ủng hộ đảng Dân Chủ.

Khó ai có thể ngờ được là các vùng đất xa xôi hẻo lánh có tỷ lệ rất cao, ủng hộ ông Trump ngoài sự dự đoán của nhiều người. Theo dõi kết quả đếm phiếu, chúng ta thấy các vùng đất nông thôn càng xa thành thị càng có tiếng nói mạnh mẽ qua lá phiếu. Càng xa thành thị người ta càng ủng hộ ông Trump. Những nơi ấy không được giới truyền thông quan tâm. Giới chuyên môn thực hiện các cuộc thăm dò cũng không vói tay tới những nơi xa xôi ấy. Chỉ đến ngày bỏ phiếu, toàn thể công dân Hoa Kỳ và cả thế giới chứng kiến những lá phiếu thể hiện quyền chọn lựa người lãnh đạo cho họ trong nhiệm kỳ sắp tới. Kết quả hiển hiện trước mắt mọi người. Ông Trump đã đắc cử vẻ vang. Hiện tượng "nông thôn bao vây thành thị" xảy ra ở rất nhiều tiểu bang.

Việc tranh cử và bầu cử đã qua, nhưng nhiều vấn đề khác nảy sinh. Nhiều người ủng hộ bà Clinton không chấp nhận kết quả cuộc bầu cử. Họ tổ chức các cuộc xuống đường, gây xáo trộn ở nhiều nơi. Họ cô lập nhiều đoạn đường, gây trở ngại giao thông. Họ còn đốt cờ Hoa Kỳ và tuyên bố tẩy chay ông Trump là người vừa mới đắc cử Tổng Thống. Người ta tự hỏi: "Bầu cử để làm gì?". Qua các đoạn truyền hình, những người biểu tình cho rằng ông Trump không xứng đáng là Tổng Thống của họ. Hình như họ chỉ muốn bà Clinton làm Tổng Thống thôi. Các thành phố có sự chống đối mạnh nhất là nơi có nhiều người da màu và di dân bất hợp pháp, như Oakland-CA, Chicago-IL, Portland-OR, New York,... Họ không chỉ xuống đường ồn ào gây trở ngại cho đường phố mà còn đập phá xe hơi, đập phá cửa hàng, hôi của, trộm cắp,... Có nơi, trong đám đông biểu tình có trẻ em dưới tuổi vị thành niên cầm biểu ngữ.

Chưa biết bao giờ họ mới trả lại sự bình an cho mọi người? Mỗi khi nhìn lại cảnh đập phá, xáo trộn mà lòng ngao ngán. Bà Clinton và Tổng Thống Obama gần như chẳng làm gì để can ngăn những người tổ chức các cuộc biểu tình chống đối.

Nguyên Tắc Tuyển Cử Tổng Thống Hoa Kỳ

Những người muốn bà Hillary Clinton làm Tổng Thống nói rằng, bà Clinton đạt được tổng số phiếu, từ 50 tiểu bang cộng lại, trên toàn quốc, nhiều hơn ông Trump với số phiếu lên tới cả triệu lá phiếu. Và như thế thì bà Clinton thắng cử chứ không phải ông Trump. Họ còn lên án hệ thống bầu cử của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ không còn hợp thời nữa. Vậy hệ thống bầu cử của Hoa Kỳ như thế nào? Trong bài viết này chỉ đề cập một cách tổng quát đến nguyên tắc bầu cử Tổng Thống Hoa Kỳ, bầu cử các vị trí khác xin để lại các dịp sau.

Mỗi bốn năm, công dân Hoa Kỳ chọn Tổng Thống và Phó Tổng Thống Hoa Kỳ bằng nguyên tắc bầu kín và gián tiếp. Thông thường, hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa là hai đảng lớn nhất, mỗi đảng đưa ra một liên danh có hai người ứng cử Tổng Thống và Phó Tổng Thống Hoa Kỳ. Ứng cử viên của các đảng khác hoặc ứng cử độc lập, thường thường không được chú ý nhiều vì số phiếu không đáng kể. Tổng số phiếu bầu Tổng Thống là 538 phiếu Electoral Vote, ai được 270 phiếu là người đắc cử. Con số 538 là tổng số của 435+100+3. 435 Dân Biểu Hạ Viện, 100 Nghị Sĩ Thượng Viện và 3 phiếu của Thủ Đô Washington, D.C.

100 Thượng Sĩ Nghị đại diện cho 50 tiểu bang của Hoa Kỳ. Mỗi tiểu bang có hai Thượng Nghị Sĩ Liên Bang, bất kể tiểu bang ấy nhỏ hay lớn. Dân Biểu Hạ Viện thì tùy theo số dân cư, có đông dân cư thì có nhiều Dân Biểu. Tùy theo dân số trong khu vực để được có bao nhiêu Dân Biểu, nên mỗi tiểu bang có số Dân Biểu khác nhau.
Trong ngày bầu cử, các cử tri có ghi danh đi bầu, đến phòng phiếu nhận phiếu bầu, chọn xong liên danh, bỏ vào thùng phiếu. Sau khi phòng phiếu đóng cửa, các thùng phiếu được ban kiểm soát bầu cử kiểm và đếm phiếu. Toàn thể tiểu bang công bố tổng số phiếu, số phiếu bầu cho các ứng cử viên và số phiếu bất hợp lệ,... Tùy theo luật của mỗi tiểu bang, cử tri được bầu bằng thư qua đường bưu điện. Cũng có tiểu bang cho phép bầu sớm hơn ngày được ấn định cho toàn quốc.

Mỗi tiểu bang, có con số phiếu gọi là Electoral Vote đã được ấn định, ngoại trừ hai tiểu bang Maine và Nebraska. Thí dụ California có 2 Thượng Nghị Sĩ và 53 Dân Biểu, cho nên California có 55 phiếu Electoral Vote. Trong hai liên danh, ai có tổng số phiếu phổ thông (popular vote) tại California trên 50% thì người đó lấy hết 55 phiếu Electoral Vote, áp dụng nguyên tắc: người thắng thì được tất cả (winner-take-all). Và cứ thế, mỗi tiểu bang đều kiểm phiếu như thế và hai liên danh gom phiếu từng tiểu bang cho đến khi được 270 phiếu thì có thể tuyên bố đắc cử Tổng Thổng và Phó Tổng Thống của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Tính đến ngày hôm nay, chưa kể Michigan, liên danh ông Trump đạt được 290, bà Clinton đạt được 232. Nếu thắng luôn Michigan thì ông Trump được tất cả là 306. Nếu bà Clinton thắng ở Michigan thì cũng chỉ được 248.

Hai tiểu bang Maine và Nebraska có luật riêng, liên danh nào đạt được đa số của tổng số phiếu thì được 2 phiếu Electoral Vote. Những phiếu còn lại các liên danh cũng phải tranh cho từng khu vực chứ không thu tóm tất cả như 48 tiểu bang kia. Chẳng hạn như năm nay, ở Maine có tất cả 4 phiếu Electoral Vote, ông Trump thắng 1, bà Clinton thắng 3.

Trong trường hợp không ai đạt được đa số Electoral Vote phiếu thì Hạ Viện của Quốc Hội Liên Bang sẽ chịu trách nhiệm tổ chức chọn lựa theo thể thức mỗi tiểu bang chọn một trong ba ứng cử viên hàng đầu. Ai nhiều phiếu, người ấy đắc cử Tổng Thống. Và chọn Phó Tổng Thống cũng tương tự nhưng do Thượng Viện Liên Bang tổ chức.

Cử Tri Đoàn Sẽ Đem Nguyện Vọng Về Thủ Đô

Dù đã tuyên bố thắng cử nhưng cả hai liên danh phải chờ đến 19 tháng Mười Hai, khi các cử tri đoàn (Electoral College) về thủ đô để bỏ phiếu theo nguyện vọng của cử tri. Cử tri đoàn của từng tiểu bang sẽ bỏ phiếu cho liên danh mà đa số cử tri trong tiểu bang đã chọn. Tại Hoa Kỳ, chỉ có 27 tiểu bang có luật bắt buộc cử tri đoàn phải bỏ phiếu theo đa số cử tri trong tiểu bang. Ngoài ra, không có điều nào trong Hiến Pháp hay luật liên bang ràng buộc cử tri đoàn phải bỏ phiếu cho ai. Tuy nhiên, gần như luôn luôn cử tri đoàn bỏ phiếu theo đúng sự lựa chọn của cử tri trong tiểu bang. Họ dồn hết phiếu cho liên danh đã được đa số cử tri trong tiểu bang tuyển chọn.

Thành viên của cử tri đoàn thường là viên chức chính phủ trong tiểu bang, lãnh đạo đảng, hay các nhân sự hoạt động tích cực trong các mùa bầu cử Tổng Thống. Sự lựa chọn thay đổi tùy theo mỗi tiểu bang. Thường thì các nhân sự này được đề cử từ đại hội đảng trong tiểu bang. Họ đem về thủ đô, nguyện vọng của toàn thể tiểu bang. Vẫn có người còn hy vọng có thành viên nào đó trong cử tri đoàn xé rào, bầu ngược với đa số cử tri. Tuy nhiên, lần này cần phải có 40 người xé rào thì mới có hy vọng đảo ngược kết quả. Trong quá khứ chưa từng có một lần nào kết quả bị đảo ngược do cử tri đoàn không thực hiện lời hứa của mình.

Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ có thể thức tuyển chọn Tổng Thống phức tạp so với các quốc gia khác trên thế giới. Tuy nhiên, nhờ đấy mà các công dân trong các tiểu bang dù nhỏ hay lớn đều có tiếng nói ngang nhau. Và cũng nhờ vào nguyên tắc tuyển cử này mà Hoa Kỳ tránh được sự áp đảo của các thành phố lớn, nơi có đông đúc cư dân hoặc bị ảnh hưởng bởi các luồng dư luận từ các thế lực chính trị.

Sau mỗi lần bầu cử Tổng Thống, người dân Hoa Kỳ đều phải trải qua những cơn chấn động diễn ra hàng ngày tưởng chừng không bao giờ chấm dứt. Trong khi bên ngoài có các cuộc xuống đường phản đối thì bên trong, chính quyền lại bận rộn thay đổi người cũ, chọn lựa người vào nội các mới. Rồi cũng như nhiều lần trong quá khứ, đất nước này phải hướng đến tương lai; cả nước phải bận rộn vì đường đời trước mặt. Các chính trị gia thì có kế hoạch riêng của họ: phải đối diện với thế giới và toan tính cho cuộc chạy đua khác, trong bốn năm tới.

Sơn Hà
Nov.2016




__._,_.___

Posted by: <thongtin

Tuesday, December 6, 2016

Cuộc thảo luận “lãng mạn”

 

Cuộc thảo luận “lãng mạn”

Hạ Đình Nguyên

Hôm nay, thứ 2, ngày 28/11/2016.
Các cuộc thảo luận trước đã diễn ra khoảng một tháng nay, giữa một nhóm các cụ cựu cán bộ Thành đoàn Sài Gòn – Gia Định thuở xưa. Nó diễn ra theo tôi biết là hợp pháp, nghĩa là có đèn xanh được bật từ công tắc ở trên, được chủ trì bởi một lão đồng chí đứng đắn, là chủ nhiệm Câu lạc bộ. Tổng số có mặt hôm nay dưới 20 vị. Họ phần đông đều kinh qua nhà tù Côn Đảo, kinh qua nhiều chức vụ quan trọng khác nhau ở cấp thành, có cả ở cấp Trung ương, ít nhất là hai vị, từ sau 30/4. Nhưng tại sao họ lại quy tụ ở Câu lạc bộ này của Thành Đoàn để bàn về đề tài “dân chủ và thực thi dân chủ”, mà không không gặp nhau ở đơn vị khác có thế giá hơn?

Vì nhiều lý do.
Có lẽ tại đơn vị này họ gặp nhau vào thời trai trẻ, sung sức và máu lửa, sống chết có nhau, chưa có chức quyền, tài sản và các thứ vẻ vang khác như sau này. Đó là một thời tin yêu và trong sáng. Những cuộc hội tụ này thật quý báu, và đáng cảm động. Nhiều vị hết khả năng tự “tham gia giao thông”, phải đi bus, xe ôm, có vị đi xe ba bánh tự chế, cũng có một ít còn cưỡi hai bánh được. Cũng có vị đi xe hơi riêng nhưng không có điều chi đáng nói, nó bình thường trong xã hội Việt Nam hôm nay. Có gì lạ đâu, một xã hội được gọi là xã hội chủ nghĩa, theo học thuyết mác-xít, với hơn 40 năm “Độc lập Tự do” và “kinh tế thị trường” (có định hướng xã hội chủ nghĩa) do Đảng Cộng sản Việt Nam độc quyền lãnh đạo, một xã hội mà ông Ngoại trưởng Hoa Kỳ Kerry gọi tên hơi khó nghe, là xã hội “tư bản cuồng nhiệt”, và ông nói là ông không nghe “hơi thở” nào của chủ nghĩa Cộng sản.

Nhìn thành phần của các bô lão, tôi tự hỏi một lần nữa, các vị hội tụ cùng nhau vì mục đích gì? “Dân chủ” và “thực thi dân chủ” có vấn đề gì để phải bàn, khi mà nó có vạn lần hơn các loại dân chủ khác? Hay vì “cái tình” của thuở xưa, vì cái trăn trở của hôm nay, vì sự mâu thuẫn nội tâm của lý tưởng và hiện thực, vì muốn thu xếp cho sự bình an, và khớp nhau của lý trí và sự đời…? Hay chỉ muốn bảo vệ quan điểm gắn với danh phận quá khứ của mình cùng với vị trí tương xứng và danh dự hôm nay? Có thể có một tỉ trọng khác nhau của các yếu tố trên ở mỗi người. Dù tâm thái có khác nhau, tất cả rất đáng trân trọng. Những con người ấy chưa chết về mặt tinh thần. Nếu đã chết (về mặt tinh thần) thì lụm cụm đế đây để làm gì! Có vị trong số ấy đã đến Đại học Y tình nguyện làm đơn hiến xác cho y học.

Đề tài hôm nay, bàn về “dân chủ”, đã là phiên thứ 4 thứ 5 gì đấy. Có người tình cờ rủ tôi đi dự. Bản thuyết trình do anh Tư B soạn và gởi cho cho các vị đọc trước. Tôi cũng được sự đón chào bình yên của chủ tọa và các thành viên, vốn cũng đều được quen biết một thời.

Đề tài dân chủ quả thật rộng lớn. Nó mênh mông. Cách trình bày “nói miệng” như thời xưa ở rừng rất khó nắm, khó phân. Có phê phán, có phản biện, có bào chữa, có bất bình, có công kích. Lại có nguyên lý, có sự kiện trộn lẫn vào nhau. Có cái tán thành, có cái không tán thành, có cái lơ lửng, có cái ẩn cái hiện.

Toàn cảnh nói chung là phong phú và không căng thẳng, không như những lần trước cách nay vài năm cũng tại nơi này. Hình như ai nấy cũng có ý tương nhượng và dung hòa (ít nhất về thái độ và lời lẽ). Phải chăng, đó là bước tiến về ý thức chấp nhận sự khác biệt, chịu được sự khác biệt, có thể do tác động phần nào của khẩu hiệu được đề cao trong thời toàn cầu hóa chăng. Không khí thân tình và dễ chịu. Và ngay cả việc mở diễn đàn này để “trao đổi” tại nơi đây, với tinh thần nhẹ nhàng, e dè, cho dù chỉ diễn ra trong nhóm quen thân và không đại trà, cũng là một sự chuyển động đáng kể so với trước. Cũng có thể là một cách ứng phó, thăm dò tư tưởng nội bộ (trong giới hưu trí) từ cấp trên chủ trương chăng? 

Dù như thế cũng là điều đáng hoan nghênh.

 Nó mở he hé, cẩn thận, kín đáo, có thể gọi là chút e thẹn cũng được, về một sự “đối thoại” từ Đảng đang cầm quyền với một số về hưu có tư tưởng bất đồng về phương diện nào đó, trong khung lo lắng được gọi tên là “tự chuyển biến”, “tự chuyển hóa” mà theo nghĩa lớn của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, là nguy cơ nghiêm trọng.

Nếu có mục đích này của cấp trên, và ngoài mục đích này, thì những thành viên tham gia diễn đàn có mong muốn gì khác hơn không? Có phải muốn góp ý để cùng nhau “chuyển hóa” và đấu tranh cho một sự thay đổi tiến về hướng dân chủ hơn, cởi mở hơn, ít tham nhũng hơn, ít nhũng nhiễu hơn, ít màu mè hơn, ít phong kiến hơn, ít lạc hậu hơn, v.v.? Giả định rằng ý muốn của cấp trên là thế, và ý muốn ở dưới của các thành viên là thế, thì các cuộc trao đổi ấy tôi ngờ đã trở nên rất “lãng mạn”. Sự lãng mạn ấy thuộc về nhóm thành viên được mời tham dự với cái tuổi từ 70 đến trên 84, là đáng cảm động và đáng yêu về sự chân phương của mình. Và cuối buổi thảo luận, qua kết luận của chủ tọa, giả định trên đã đúng sự thật.

Nội dung được đề cập, có thể tóm tắt hai cách nhìn xoay quanh ba chủ đề:
Cách nhìn 1
1- Tình trạng mất dân chủ diễn ra trầm trọng và khắp nơi, là nguyên nhân của mọi suy thoái. Sự mất dân chủ ngay trong Đảng – vi phạm điều lệ Đảng – đồng thời cũng là mất dân chủ đối với nhân dân. Quyền lực phải thuộc về nhân dân thông qua cơ chế dân chủ đích thật, chứ không thể tiếp tục “dân chủ quy hoạch treo”.

2- Tham nhũng, hủ hóa của giới cầm quyền là tệ nạn của quốc gia, là hệ quả của cơ chế độc quyền sinh ra.
3- Chủ nghĩa xã hội là ảo tưởng, làm khánh kiệt và tụt hậu đất nước, làm ngu dân, đồng thời đưa đến nguy cơ lệ thuộc ngoại bang. Điều 4 Hiến pháp không thể tồn tại. Tam quyền phân lập là cốt yếu. Phải xác lập quyền ứng cử và bầu cử lành mạnh.

Cũng có ý kiến cần đa đảng, hoặc hai đảng, hoặc trở lại Hiến pháp 1946, so ra, nó chưa lạc hậu với thời gian, lại vượt trội nhiều mặt so với những bản Hiến pháp đã chỉnh trang từ khi Cách mạng thắng lợi và đất nước thống nhất. Cũng có nghĩa là Đảng phải thay đổi cấp bách để tránh tai họa cho nhân dân, tiền đồ cho Tổ quốc và cả cho Đảng. (Có câu nói hay: Đảng tự cho mình tài giỏi, rất tự tin nhưng sợ nhân dân nên không dám tổ chức bầu cử minh bạch).

Cách nhìn 2 (thông qua kết luận của cụ chủ tọa)
1- Dân chủ, phải là dân chủ tập trung như lâu nay, mới có sức mạnh. Nhờ đó, và với đường lối đúng đắn, mà ta đánh thắng các đế quốc xâm lược. Không thể đi theo dân chủ tư sản. Xã hội nào cũng có giai cấp. Giai cấp nào cầm quyền thì phải theo quan điểm và quyền lợi của giai cấp ấy. Giai cấp cầm quyền hiện nay cũng rất quan tâm đến lợi ích của các giai cấp khác, và lợi ích dân tộc.

2- Tham nhũng hiện nay là có, thậm chí trầm trọng, nó phản ánh mặt trái của kinh tế thị trường như một thuộc tính, nó phải có thôi. Nhưng Đảng đang cương quyết chống, từng bước có hiệu quả. Không thể nôn nóng trong một sớm một chiều là được ngay.

3- Cần hiểu Chủ nghĩa xã hội là bước quá độ, khi ta chưa phải là nước phát triển công nghiệp hiện đại mà “đi lên” Chủ nghĩa xã hội, nên còn mang theo những tàn tích yếu kém là không tránh khỏi. Không có nước xã hội chủ nghĩa anh em hỗ trợ, nên hoàn cảnh ta chưa có tiền lệ, nên không thể so sánh đơn giản. Cần phải có ý chí, kiên trì và sáng tạo. Trong giai đoạn quá độ, ta tích lũy những điều kiện cần thiết.

 Vì thế phải “tập trung dân chủ” để vượt qua khó khăn này, vừa làm vừa sáng tạo. (Có tiếng nói nhỏ: “Dân làm sai thì tan gia bại sản và vào tù. Đảng làm sai thì rút dây kinh nghiệm dài thòng, có phê bình và có bài học hay, cũng có thể… phân công chạy trốn để làm sạch Đảng”). Chủ tọa tiếp tục: Quốc gia nào cũng có đảng của giai cấp lãnh đạo, nhưng không nói ra. Điều 4 Hiến pháp là sự dũng cảm của Đảng, đã nói thật, nói công khai sự thật mà các nước tư bản thường giấu giếm.

Có ba người gật đầu và chen vào: “Đúng thế, là sự dũng cảm, rất dũng cảm”. Có người khác nói nhỏ thêm vào: “Cũng là trắng trợn nữa”. Chủ tọa tiếp tục: Về “tam quyền phân lập”, ta không dùng cụm từ ấy. Tam quyền thì cần thiết, phải có. Nhưng phải là “Tam quyền phân công”. Phải có Đảng phân công và kiểm soát.

Cách nhìn 2 này, do người ghi ghi tóm tắt, không đầy đủ nguyên văn, nhưng ý tứ là như thế. Nó trọn vẹn, đầy đủ, chặc chẽ. Muốn rõ hơn về phát biểu này, thì cứ đọc ở giáo trình trường Nguyễn Ái Quốc trung ương, rất rõ.
Qua buổi gặp gỡ, riêng tôi càng hiểu thêm, lý do vì sao các quan chức trung cấp, cao cấp, phần lớn họ đều tỏ ra sự tự tin, tự hào, hãnh tiến đến độ hiên ngang trên các diễn đàn, cùng sự tiến triển sâu rộng của cái – có lẽ gọi không đúng tên – là “tham nhũng”, mà thật ra là nó vận hành hợp pháp hợp lệ, hợp với nguyên lý về “giai cấp cầm quyền”. 

Họ đã được trang bị một thư lý luận rất mạnh mẽ, vững và chắc. Điều mấu chốt nhất ở đây, là: Xã hội nào cũng có giai cấp. Chính quyền luôn là của giai cấp cầm quyền, nó hành xử theo quan điểm và lợi ích của giai cấp ấy, và… có tính đến lợi ích của giai cấp khác và quyền lợi của toàn dân tộc… Tôi cũng thầm ngưỡng mộ sự dũng cảm ngang tầm sự trắng trợn. Tôi cũng nhờn nhợn để hiểu sâu sắc thêm thế nào là tính “kiên định” rất đáng phục, bất chấp trời mưa trời gió.
Cách nhìn 2 này có ba thành viên tỏ rõ nét hài lòng với chủ tọa. Một vị trong số này – người thuyết trình, anh Tư B – đã bổ sung thêm, xem là ý kiến thêm cuối cùng, trước khi từng vị đứng lên rời ghế: “Nhắc lại anh em, ta phải phát biểu với tư cách là đảng viên, và với mục tiêu là xây dựng Đảng”. Ông nói rất nghiêm trang, với trọn niềm tin.

Tôi nhớ lại, vào lúc mở đầu phiên họp, vị chủ tọa đã nói, hôm nay phải là phiên họp cuối cùng để đúc kết, không còn thời gian để kéo dài. (Tôi hiểu là ông đang cần hoàn thành báo cáo). Với những lời lưu ý trên, có lẽ các thành viên tham dự khác cũng đã sáng rõ một điều gì!

Buổi trao đổi nồng nhiệt đã kết thúc vui vẻ, thân tình, trọn buổi sáng. Như cơn gió lành bay qua. Cái đọng lại bên trong mỗi người là chuyện riêng.

Tôi cũng đứng lên ra về, nghĩ thầm, toàn thể những người trong cuộc hội thảo bỏ túi này đều là người rất “lãng mạn”, gồm cả hai phía có cách nhìn khác nhau. Các sắc màu đã “bổ sung” cho nhau để bức tranh không còn quá đơn điệu.
Nếu không lãng mạn, sao hầu hết họ đều là những cựu tù nhân Côn Đảo? Bởi từ lâu đã có cụm từ “lãng mạn cách mạng mà!!! Tôi nhớ hình ảnh những con chim én đang chao lượn trên bãi cỏ trước những căn phòng cấm cố đìu hiu của nhà tù thuở xưa, mà những tù nhân trẻ từ trong bó gối nhìn ra! Cuộc thảo luận hôm nay lờ mờ như tái hiện trong khung cảnh ấy.

Cũ lắm rồi, những chàng trai và cô gái của nửa thế kỷ trước!
Khi lấy xe ra về, tôi phải nhờ anh Bảo vệ “rút” giùm chiếc xe ra khỏi hàng và quay sẵn đầu xe theo hướng đi. Vì sức của mình hơi yếu. Lại thầm nghĩ: Ngày xưa không phải là hôm nay. Hôm nay không thể là ngày xưa.

H. Đ. N.
Tác giả gửi BVN.
__._,_.___


Posted by: Dien bien hoa binh <

Monday, December 5, 2016

Bản tin tổng kết của Lực Lượng Quốc Dân Việt Nam vừa Ban Thông Tin phát hành, có liên quan đến Việt Nam:

 



Bản tin tổng kết của Lực Lượng Quốc Dân Việt Nam vừa Ban Thông Tin phát hành, có liên quan đến Việt Nam:

Tin Quốc Nội

Kể từ ngày 15 tháng 11 năm 2016, các thành viên của Lực Lượng Quốc Dân Việt Nam từ nhiều địa phương đã hạ quyết tâm trong các công tác với tâm niệm “Tổ Quốc Trên Hết”. Họ đã đặt quyền lợi của Quốc Gia Dân Tộc lên trên hết qua các công tác được giao phó.

Cách đây hai năm, sau khi phổ biến khẩu hiệu Vì Quê Hương Tìm Đến Nhau cộng với kết quả Hệ thống thông tin Quốc Nội và Hải Ngoại được nối kết thông suốt, giúp cho Phong Trào Bỏ Đảng nở rộ trong nhiều tầng lớp:

-  Người dân đã nhận ra chân tướng của đảng cộng sản Việt Nam khi thấy công an thẳng tay đàn áp dân chúng biểu tình chống Trung Cộng.
-  Những người yêu nước bị khủng bố; nhiều trường hợp người biểu tình bị tra tấn đến chết hoặc bị thương tật.
-  Những sĩ quan cao cấp trong Quân Đội Nhân Dân của CSVN và nhiều cán bộ trung ương khuyến khích con cháu đứng lên đòi độc lập và bày tỏ quyết tâm thoát khỏi nạn Hán hoá.

*** Trung Tướng Công An Nguyễn Chí Thành 59 tuổi, là người ra lệnh triệt hạ nhiều nơi thờ phượng của giáo hội Công Giáo, và Tin Lành Việt Nam như giật sập tượng Đức Mẹ, đập phá Thánh giá. Gần đây nhất, Nguyễn Chí Thành đã ra lệnh triệt phá chùa Liên Trì, hất bàn thờ và tung tượng Phật, cày sập đổ chùa vào ngày 1 tháng 9 năm 2016. 30 ngày sau, tên công an cộng sản khát máu này vào bệnh viện, và bác sĩ cho biết hắn ta bị ung thư gan thời kỳ thứ 3.

Tin Thế Giới

*** Hoa Kỳ đã hoàn tất việc đưa 60% Lực Lượng Hải Quân về biển Thái Bình Dương.

*** Nhật Bản: trong 5 năm vừa qua đã ngưng sản xuất các dụng cụ điện tử, Radio, TV… và bỏ trống thị trường cho Nam Hàn. Người ta chưa biết các nhà máy sản xuất và công nhân của Nhật Bản được đưa đi đâu mà kinh tế Nhật vẫn đứng vững trong năm 2016 và ngân sách quốc phòng của Nhật Bản vẫn tăng lên 51%.

*** Đài Loan: Từ khi bà Thái Anh Văn lên làm Tổng Thống, các công ty kỹ nghệ Đài Loan từ từ rút khỏi lục địa Trung Cộng. Trước sau như một, dân chúng tại đảo quốc bé nhỏ này luôn luôn muốn chủ trương giữ nguyên là một quốc gia độc lập không cộng sản; mặc cho Trung cộng vẫn chủ trương thu tóm Đài Loan trở thành một tỉnh trực thuộc Trung cộng.

*** Cuba: Dân chúng Cuba lưu vong ở hải ngoại và tại quốc nội bày tỏ niềm vui mừng khi nghe tin nhà độc tài khát máu, Fidel Castro vừa từ trần ở tuổi 90. Nhiều nỗ lực của hoạt động tình báo Hoa Kỳ khiến cho Fidel Castro đã ngấm ngầm bắt Nga Sô đem tất cả hoả tiễn có đầu đạn nguyên tử ra khỏi Cuba. Sau vụ khủng bố 911 tại Hoa Kỳ, Cuba đã thỏa thuận với Hoa Kỳ để lập trại giam nhốt bọn khủng bố trên lãnh thổ Cuba. Đổi lại Cuba được nhận viện trợ của Hoa Kỳ.

*** Hoa Kỳ: Ông Trump đang thành lập nội các. Trong thời gian chuyển tiếp chờ nhậm chức, chúng ta thấy chính sách đối ngoại và quốc phòng của ông Trump: Coi Trung Cộng như là kẻ thù vì đã phá hoại hệ thống tiền tệ và làm ngưng trệ kinh tế Hoa Kỳ. Chuyện gì sẽ xảy ra tại Trung Cộng chỉ còn là thời gian. Có nguồn tin cho biết, Hoa Kỳ có ý định bỏ TPP. Điều nầy sẽ làm thiệt hại cho các nước trong khối TPP. Nhìn lại từ trước đến nay, không có TPP, Hoa Kỳ vẫn vững mạnh và thị trường chứng khoán đang lên. Thêm vào đó, giá dầu xăng hạ, làm Nga Sô và Trung Đông lo sợ.

*** Lực Lượng Quốc Dân Việt Nam đã hợp tác với Cuban Liberty Council qua các văn bản được ký kết tại Miami, quyết tâm hỗ trợ lẫn nhau trong việc giải thể chế độ cộng sản. Pháp Luân Công, cộng đồng Bangladesh tại Hoa Kỳ cũng đã lên tiếng yểm trợ cho ba nước Việt Miên Lào.

*** Liên Minh Dân Chủ Đông Dương được thành lập vào tháng 12  năm 2007  tại thành phố New York, Hoa Kỳ. Vì có sự liên hệ về lịch sử và địa dư, qua các biến cố bị thực dân Pháp chiếm đóng, chiến tranh lạnh sau khi giành độc lập, rồi đến đại nạn cộng sản kể từ năm 1975,
ba nước Việt Miên Lào đã có những tổ chức đấu tranh cùng nhau phối hợp nhắm đến mục tiêu
giải thể chế độ cộng sản. Sau gần 10 năm hoạt động, Liên Minh Dân Chủ - Đông Dương (SEA-DC) đã được quốc tế nhận diện. Những sự thay đổi của Burma trong thời gian gần đây đang lan dần đến Đông Dương. Một buổi hội thảo của Liên Minh Dân Chủ Đông Dương đang được lập kế hoạch, và sẽ được tổ chức tại thủ đô Ottawa, Canada vào cuối tháng 2 năm 2017.
 
Tin Hải Ngoại

Riêng đối với cộng đồng Việt Nam, một số tổ chức đã hình thành để sẵn sàng yểm trợ khi có tín hiệu chuyển động từ bên trong các nước Đông Dương, nhất là Việt Nam. Các thành viên đang học tập để nhận trách nhiệm phục vụ đất nước với châm ngôn: Tổ Quốc Trên Hết hay Vietnam First.(LLQDVN)


__._,_.___

Posted by: <thongtin@freevietnews.com



Tiền từ "khúc ruột dư ngàn dặm" và sự sống còn của chế độ CSVN
>
>
> Trường Sa (Danlambao) - ...Mỗi năm, người Việt nước ngoài gửi về 9,4 tỉ đô giúp cho sự sống còn của chế độ và 600 triệu đô để giúp người thân. Như vậy, Cộng đồng người Việt hải ngoại có thực sự còn là một cộng đồng tị nạn chính trị và một cộng đồng chống lại chế độ độc tài, đảng trị CSVN?...
>
> Báo Thanh Niên lề đảng đăng bài chạy tít "Hơn 70% kiều hối chảy vào sản xuất"đã đánh tan luận cứ "tiền của người Việt nước ngoài gửi về Việt Nam là chỉ vì tình thương, hỗ trợ thân nhân gia đình".
>
> Theo bài báo này, mỗi năm những người Việt tị nạn cộng sản, vốn từng được các nước Tây phương chấp nhận định cư với lý do tị nạn chính trị, đã gửi về nước hơn 10 tỉ đô la. Con số này gia tăng mỗi năm 10%. Trong vòng 25 năm qua, cộng đồng hải ngoại đã tiếp tế cho nước CHXHCNVN khoảng 120 tỉ đô.
>
> Trong số 120 tỉ đô này, phần lớn đến từ cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ.
>
> Theo quan chức cộng sản Nguyễn Hoàng Minh, hiện là Phó giám đốc Ngân hàng Nhà nước chi nhánh thành Hồ, trong 10 tỉ đô là mỗi năm thì trong tổng số tiền gửi về:
>
> - 72% chảy vào lĩnh vực sản xuất kinh doanh,
>
> - 22% là kinh doanh bất động sản,
>
> - Chỉ có 6% là được dùng cho việc hỗ trợ người thân.
>
> Trong nhiều năm qua, để sống còn, đảng CSVN đã bán tháo tài nguyên, nhượng đất nhượng biển cho ngoại bang và vay nợ đời này đời sau trả. Một trong những nguồn nợ lớn là ODA nhưng nguồn vay này luôn có nhiều điều kiện đi kèm. Ngược lại, nguồn vốn của người Việt hải ngoại gửi về thì hoàn toàn không có một điều kiện gì cả. Tất cả đã gián tiếp hay trực tiếp giúp cho sự sống còn của chế độ độc tài.
>
> Với tổng cộng 94% (72% sản xuất kinh doanh + 22% là kinh doanh bất động sản) tức là khoản 9,4 tỉ đô được người Việt nước ngoài tuôn về trong nước mỗi năm để làm ăn đã "giúp nhiều doanh nghiệp giải quyết bức bối về vốn", theo lời của báo Thanh Niên.
>
> Mỗi năm, người Việt nước ngoài gửi về 9,4 tỉ đô giúp cho sự sống còn của chế độ và 600 triệu đô để giúp người thân. Vậy thì cộng đồng người Việt hải ngoại có thực sự còn là một cộng đồng tị nạn chính trị và một cộng đồng chống chế độ độc tài, đảng trị CSVN?
>
> 04.12.2016
>
>
> Trường Sa
> danlambaovn.blogspot.com
>
> Còn chờ đến bao giờ ?
>
> - Giảm gửi tiền, không du lịch Việt Nam, sẽ không có công an đứng đường để hối lộ thì người dân tràn ra đường dễ dàng
> - Giảm gửi tiền, không du lịch Việt Nam, sẽ làm dân đói khổ, người dân sẽ đồng nổi dậy như dân oan, dân đánh cá miền Trung, CSVN sẽ bất lực
> - Giảm gửi tiền, không du lịch Việt Nam, sẽ tạo những quốc gia xung quanh Việt Nam không buôn bán, giao thương với VN vì không có dollars, kinh tế CSVN kiệt quệ, dân nổi dậy
> - Giảm gửi tiền, không du lịch Việt Nam, sẽ làm chế độ CSVN không có dollars để báo cáo láo kinh tế tăng trưởng, ÌMF, World Bank... Không cho mượn nợ mới để trả nợ cũ, CSVN sẽ vỡ nợ và xụp đổ như Đông Âu trước đây
>
> Tiền dollars vào VN quá nhiều, dân VN uống rượu nhiều nhất thế giới không thấy sao? Số tiền này, còn làm giảm tiềm năng đấu tranh của người uống rượu, tạo kinh tế đi chuyển nên người dân có tiền và giảm đấu tranh, không thể có tổng nổi dậy.
>
> CSVN đang thiếu tiền trầm trọng vì năng xuất đồng bằng cửu long giảm, kinh tế hải sản tê liệt, nợ công tăng cao, doanh nghiệp phá sản hàng loạt, tài nguyên bán hết, khg còn để bán,,, CSVN chỉ trong chờ vào sự gửi tiền vô điều kiện của người Việt hải ngoại,,, CSVN đang gia tăng hoa hồng cho những trung tâm gửi tiền, để những nơi này có lời cao, khuyến khích, thuyết phục người gửi tiền "tăng thêm vài trăm" hàng tháng cho thân nhân với những luận điệu vì "khổ cực, đắt đỏ" nơi quê nhà...
>
> Do đó, muốn cứu nước, người Việt hải ngoại phải giảm gửi tiền và không du lịch Việt Nam. Chỉ bị cắt viện trợ 730 tỉ dollars, VNCH mất quốc gia tráng lệ miền Nam; hơn 41 năm qua, hàng tỉ dollars gửi vào VN vô điều kiện đã nuôi sống chế độ không có cái đầu CSVN là quá lâu, quá đủ rồi.! Chính người Việt hải ngoại đã nuôi sống CSVN hơn 41 năm qua.

>
__._,_.___

Posted by: Luong Nguyen