Vietnam

=== =====

Friday, September 30, 2016

CSVN: Lại Thay Trời Làm Mưa!


Mời bấm vào link:

Obama Nhắc ISIL, Có Ngay! 

CSVN: Lại Thay Trời Làm Mưa!
Tuyết-Lan

Bạn thân mến,
Tuần lễ vừa qua, dân chúng Mỹ xôn xao lo lắng vì tình hình an ninh sau ba vụ nổ bom và đâm người do những kẻ theo IS thực hiện.

Tối 17-9-16 một người đàn ông đã dùng dao đâm bị thương 8 người tại trung tâm mua sắm Crossroads Center, thành phố St. Cloud, tiểu bang Minnesota. Khi đâm người, thủ phạm gọi tên thánh Allah, sau đóy đối đầu với cảnh sát và bị bắn chết.

Hãng tin Amaq có liên hệ với IS xác nhận: "Kẻ dùng dao đâm người ở Minnesota là một chiến binh Nhà Nước Hồi Giáo (IS). Y đã thực hiện cuộc tấn công theo lời kêu gọi của IS với mục tiêu là thường dân của những quốc gia thuộc liên minh thập tự chinh."

Báo Daily Caller cho hay hôm thứ Bảy, 17-9, khi phát biểu tại dạ tiệc của Congressional Black Caucus Foundation (Nghị Hội Cơ Sở Của Người Da Đen), Tổng Thống Obama vừa nói móc Donald Trump là Nhà Nước Hồi Giáo không có gì lớn lao so với giấy khai sinh của tôi”, thì sau đó dân Mỹ đã bị hứng chịu hai vụ nổ bom khác nhau cùng ngày. Miệng Obama xui xẻo “ăn mắm ăn muối” phải không Bạn?

Lời Obama nói: “I mean, ISIL, North Korea, poverty, climate change, none of those things weighed on my mind like the validity of my birth certificate.”  (Dịch là: “Tôi muốn nói, Nhà Nước Hồi Giáo ISIL, Bắc Hàn, Khí Hậu thay đổi, không có cái nào trĩu nặng tâm trí tôi như sự đánh giá tờ khai sinh của tôi.”

Bất hạnh thay, hình như đồng thời với câu nói đùa này, khu phố Chelsea bị rung chuyển bởi một vụ nổ làm bị thương 29 người. Thị Trưởng New York cho rằng vụ nổ này là “một hành động có chủ ý”, và sau đó giới chức an ninh đã phát giác một thiết bị gây nổ chưa kích hỏa trên một khu phố kế cận, một quả bom bằng nồi áp suất chưa nổ.

Thật kinh ngạc, vụ nổ chết người ở Chelsea lại là vụ nổ thứ hai trong ngày này. Trước đó, tại New Jersey, một cuộc chạy marathon từ thiện của Hải Quân đã bị một vụ nổ bom ống, may thay không có ai bị thương nhờ giờ khai mạc chậm lại một chút. Cuộc điều tra khám xét tại chỗ và khu vực chung quanh đã tìm thấy thêm một số thiết bị gây nổ.

Không như các lần bị nổ bom hoặc nổ súng chết người trước đây, lần này Tổng Thống Obama rất dè dặt chưa lên tiếng khẳng định gì cả. Im lặng là khôn ngoan, bởi vì các vụ khủng bố lần này đã quá rõ ràng là do ảnh hưởng tuyên truyền của IS. 

Tin cho hay thủ phạm nổ bom ở New York là công dân Mỹ gốc Afghanistan, trước đó đã du lịch qua Trung Đông… Rồi trở về Mỹ chế tạo bom đi khủng bố, nhưng an ninh Mỹ không hay biết gì cả!

Song hành với các vụ khủng bố của IS là cuộc biểu tình có bạo động diễn ra liên tiếp ba ngày tại Charlotte, tiểu bang North Carolina, ở trước Sở Cảnh sát, đòi hỏi công lý cho một người đàn ông da đen bị cảnh sát bắn chết.

Người bị bắn chết là Keith Lamont Scott, da đen, 43 tuổi. Cảnh sát viên bắn Scott là Brentley Vinson cũng là người da đen như Scott.

Nguyên nhân khiến cuộc biểu tình bùng phát dữ dội đó là sự vụ một cảnh sát viên cầm lệnh tòa đi bắt một can phạm, đã bắn chết một người đàn ông khác trong bãi đậu xe của một khu gia cư.  Theo thông cáo của Sở Cảnh Sát Charlotte thì người bị bắn chết có vũ khí, nhưng không phải là người trong lệnh tòa. Vụ nổ súng này đã gây phẫn nộ và đám đông đã xuống đường phản đối vào thứ Tư ngày 21-9-16.

Cái phức tạp của vụ bắn người này đó là cảnh sát nói người đàn ông bị bắn có súng và đã không tuân theo lệnh “hạ vũ khí” của cảnh sát, mà lại còn có cử chỉ đe dọa. Trong lúc đó, người nhà của nạn nhân nói là ông ấy không có súng, trên tay là cuốn sách ông đọc trong lúc chờ đón con đi học về!? Biết tin ai bây giờ hở Bạn? Có thể Cảnh sát nói đúng, vì Cảnh Sát chỉ bắn khi bản thân họ bị đe dọa, vì hơn ai hết, Cảnh Sát biết rất rõ rằng khi viên đạn được bắn ra khỏi nòng súng, là một cuộc đời bị chấm dứt và chính cuộc đời của Cảnh Sát viên ấy cũng sẽ bị đủ thứ rắc rối như tạm ngưng chức để điều tra, sau đó biết bao nhiêu phiền toái xẩy ra, không luờng trước được. 

Tuyết-Lan có may mắn được theo học một khóa học do chính sở Cảnh Sát San Jose giảng dạy miễn phí thì không phải cảnh sát nào cũng thích nổ súng khi hữu sự đâu Bạn ạ! 

Đa số là phải tự vệ chính đáng và giữ an ninh cho dân, vì nếu chậm tay, có thể chính sinh mạng của cảnh sát đó bị sát hại bởi hung thủ có súng hoặc dao. Hung thủ có thể điên cuồng, nhưng cảnh sát phải tỉnh táo để quyết định khi nào cần phải bóp cò. Bạn nhớ phim “Bắn Chậm Thì Chết” mình được xem hồi nhỏ không?

Người biểu tình đã chặn cả một con đường, đối diện với dàn cảnh sát trang bị vũ khí chống bạo loạn. Tin CNN cho hay Sở Cảnh Sát nói có ít nhất 12 cảnh sát đã bị thương trong cuộc biểu tình, nhưng không đưa ra chi tiết nào về mức độ bị thương, chỉ cho biết là cảnh sát đã bị đá chạm vào mặt.

Người biểu tình phá xe cảnh sát tuần tra xung quanh khu gia cư nơi xẩy ra vụ bắn trước đó. Cảnh sát cho hay là đã có nhiều cơ sở kinh doanh bị đập cửa kính, có những vụ hôi của… Chắc đám biểu tình bạo động lại muốn tái diễn lại vụ nổi loạn vì bênh vực anh chàng da đen Rodney King ở Los Angeles, California năm 1992 chứ gì? Bạn ơi! Phá phách, ăn vạ và gây bạo loạn là “nghề của chàng” mà!

Qua ngày thứ Năm 22-9-16, các công ty yêu cầu các công nhân viên hãy ở nhà vì có bạo động. Câu chuyện trở nên trầm trọng hơn khi Thống Đốc North Carolina đã tuyên bố tình trạng khẩn cấp và đã đưa vệ binh quốc gia cùng cảnh sát tiểu bang đến hỗ trợ cảnh sát thành phố giữ an ninh. Cũng cùng ngày, Bộ Trưởng Tư Pháp Hoa Kỳ kêu gọi dân chúng bình tĩnh, “Đây là thời kỳ khó khăn”. 

Còn Tổng Thống Obama thì vẫn im lặng “thủ khẩu như bình” Bạn ạ! Ngu gì Obama nói trong lúc này, rủi ảnh hưởng xấu tới chuyện tranh cử của Hillary thì sao???  Người thuộc phong trào “Black lives matter” hét lớn “Hands up, don’t shoot!”- Đã đưa tay lên, thì không được bắn! Một người đưa cao biểu ngữ “Stop Killing us! - Hãy ngừng giết chúng tôi”!

Cuộc biểu tình tại Charlotte bùng phát chỉ vài giờ sau cuộc biểu tình tại Tulsa, Oklahoma. Hàng trăm người đã tập họp bên ngoài sở chỉ huy cảnh sát, đòi sa thải cảnh sát viên Betty Shelby, người đã bắn chết ông Terence Crutcher, 40 tuổi, hôm thứ Sáu trong cuộc đối đầu ở chính giữa một con đường được ghi hình trong máy cá nhân cảnh sát (dashcam) và video từ trực thăng cho thấy là Crutcher không có vũ khí và đã đưa tay lên trời khi bị bắn. Khổ thật Bạn ơi! Từ có vũ khí với không có vũ khí, từ quyết định bắn tới không bắn chỉ cách nhau một sợi tơ, và chỉ xẩy ra trong tích tắc Bạn ơi!

Luật Sư của Shelby nói Crutcher đã không tuân theo lệnh của cảnh sát và Shelby đã nghi ngại vì ông ta vẫn cho tay vào túi hình như đang có vũ khí… Nhưng cảnh sát trưởng thành phố Tulsa khẳng định người đàn ông da đen bị bắn chết hôm thứ Sau không mang vũ khí. Theo lời thân nhân, Crutcher đã đưa tay lên trời. Đoạn video do trực thăng cảnh sát quay hình như đã ghi nhận ông luôn giơ tay lên trời. Sau đó, Crutcher bị khống chế bằng súng điện, rồi bị bắn. Cảnh sát nói ông đã chết tại bệnh viện.

Luật sư của gia đình Crutcher nói ông ta không phạm một tội nào, không có lý do để cảnh sát bắn ông ta. Cảnh sát trưởng Chuck Jordan cho biết “không có súng trên người hay trong xe nghi can”, và hứa sẽ thi hành công lý. Các cuộc điều tra đang tiến hành. Biểu tình ở Tulsa không có bạo động…

Bây giờ mời Bạn thân mến nhìn qua Thái Bình Dương, dừng lại nơi có tên Việt Nam. Việt Nam đang gặp đủ thứ họa khủng khiếp, từ lụt bão đến hạn hán và khắp cả nước hiện đang thiếu nước trầm trọng, khiến mùa màng thất bát, sông khô, hồ cạn…

Trong thời gọi là “chống Mỹ cứu nước” (cuộc kháng chiến mà nhà văn cộng sản Dương Thu Hương cho là “Cuộc kháng chiến ngu xuẩn nhất trong lịch sử” của dân tộc Việt, mà ngu xuẩn thật Bạn nhỉ! Vì chống Mỹ, rồi lại chạy theo cầu cạnh, xin xỏ, ngưỡng mộ Mỹ quá trời!), khi bị lụt ngập hoặc hạn hán, đất đai khô cằn, thiên tài đảng cộng sản và những đỉnh cao trí tuệ đã tuyên bố là đảng sẽ “vắt đất ra nước, thay trời làm mưa, nghiêng đồng đổ nước ra sông và quyết tâm thắng giặc trời”… Nhưng từ ngày chiếm miến Nam, thống nhất lãnh thổ, cơ quan Phòng Chống Bão, Lụt của cộng sản lại hô hào “sống chung với lũ, với ngập” (vì chống sao nổi!). 

Còn chuyện ‘vắt đất ra nước, thay trời làm mưa” thì hầu như đảng đã lờ đi lâu lắm rồi…vì mấy năm trước đây tuy có hạn hán, nhưng chưa đến nỗi nào. Nay thì hạn hán do trời, khô hạn do các đập nước của Tàu Cộng trên thượng nguồn Mê Kông… khiến cho việc thiếu nước trở nên thậm quan trọng trong nhu cầu sống còn của đất đai, mùa màng và sinh vật… Hầu như cả thế giới đều bị nạn khô hạn này… California của Mỹ cũng đang bị đại hạn hán kéo dài suốt ba năm… nhưng chẳng biết làm thế nào… thế là thua CSVN Bạn nhỉ? CSVN lại có người đòi trở lại thời đảng “thay trời làm mưa”, nhưng lần này ‘lãng mạn” và “thơ mộng, hiền lành hơn”, chỉ “lên trời gọi mưa”, chứ không thay Trời nữa! May cho trời quá Bạn thân mến ơi!

Chuyện “làm mưa nhân tạo” không phải là chuyện giả tưởng, nó đã có từ xa xưa. Các kỹ thuật để tạo nên mưa đã được ứng dụng vào năm 1946 tại New York, Hoa Kỳ và sau đó lan rộng khắp thế giới. Năm 2008, chính phủ Trung Cộng khoe đã sử dụng kỹ thuật này trong mục đích “vắt khô” những đám mây trước khi chúng tiến đến Bắc Kinh gây trở ngại cho Lễ Khai Mạc Thế Vận Hội 8-8-2008.

Trong việc làm mưa, có quá trình “ươm mầm mây” (cloud seeding/ensemencement des nuages) là một kỹ thuật biến thể khí hậu cho phép con người kiểm soát một số những hiện tượng thiên văn như sương mù, mưa đá… Trong trường hợp của mưa, khái niệm này bao gồm trong việc tiêm (chích) những phân tử Cristalline (thường là những tinh thể của i-ốt bạc/ cristaux d’iodure d’argent) vào trong những đám mây. 

Những hạt nước nhỏ của đám mây sẽ quần tụ chung quanh những tinh thể này và kết thúc bằng một một cơn mưa nhân tạo do được kích động. Nhưng với một giá thành tốn tới hàng chục triệu Mỹ kim, những quá trình thực hiện cấy mầm tinh thể vào mây là một giải pháp quá tốn kém trong công tác chống hạn hán của con người Bạn ạ!

Một đội ngũ các nhà nghiên cứu của Đại Học Tel Aviv (Do Thái) do Giáo Sư Pinhas Alpert hướng dẫn đã trình bầy những kết quả của các cuộc nghiên cứu nhằm định lượng sự hữu hiệu của kỹ thuật này. Nhưng kết luận của họ thật đáng kinh ngạc Bạn ơi! Đó là, không có bất cứ một chỉ dấu nào chứng tỏ rằng những chiến dịch khác nhau trong việc cấy mầm mưa vào mây đã có thể đem lại cho đất nước Israel thêm một lượng nước mưa nào thuộc dạng nhiều nước cả, kể từ thập niên 60.

Tại các quốc gia Liên Bang Ả Rập giầu có, không có mưa, nhưng người ta có những ý tưởng. Để làm mưa nhân tạo, cần phải cấy mầm vào mây bằng những máy bay đặc biệt có gắn những “ống phóng” (fusée) để tiêm những tinh thể muối vào những đám mây… nhằm tăng thêm độ tích tụ và làm hóa lỏng các yếu tố thiên thể… Liên Bang Ả Rập làm mưa nhân tạo rồi chứa nước vào các bể chứa khoảng 120 triệu mét khối (theo báo cáo của chính phủ).

Tại Việt Nam, mới đây, ông Phan Đình Phương - Tổng Giám Đốc Công Ty CP Khoa Học Công Nghệ An Sinh Xanh (Đà Nẵng) đề nghị lên Nhà Nước cho tạm ứng số tiền 5,000 tỷ đồng (tiền CSVN) mua tàu, máy bay, khinh khí cầu, nguyên vật liệu… để thực hiện dự án “lên trời gọi mưa”.

Theo ông Phương, dự án của ông “nhằm mục đích “trị mưa”, chống ngập cho những vùng trũng, vùng hay xẩy ra mưa lũ và “gọi mưa” giải hạn cho những nơi thường xuyên xẩy ra hạn hạn, thiếu nước”, tương tự như “nghiêng đồng đổ nước ra sông” và “thay trời làm mưa” của đảng “ta” thuở nào…

Về kỹ thuật “trị mưa”, ông Phương cho rằng sẽ đặt các tàu bơm nước từ biển vào đường ống cao khoảng 5km, phía trên trời, sẽ cho máy bay (trực thăng hoặc khinh khí cầu) giữ ống và “dắt” ống đi phun nước xuống những vùng mây nhiều. Mây bị nước đè sẽ nặng và rớt xuống, không thể bay vào đất liền gây mưa.
Đối với các vùng hạn hạn, thiếu nước ngọt, ông Phương sẽ dựa vào lợi thế nước ta có nhiều núi. Núi sẽ là nơi tập trung nhiều mây nhất, kết hợp với việc phun các hợp chất “made in Việt Nam” do ông Phương tự chế ra để tạo mưa.

Ông Phương cho hay, để thực hiện các ý tưởng nêu trên, dự án cần thiết lập ban đầu 1,000 trạm điều tiết gây mưa và phá mây cho cả nước. Trong đó, 100 trạm trên biển, 400 trạm ở đồng bằng và 500 trạm ở miền núi. Tác giả dự án quả quyết là “Công trình của tôi rất thực tiễn”. Nhưng hầu hết các nhà khoa học kỹ thuật Việt Nam ở trong nước và ngoại quốc đều thấy là hoang tưởng, viễn vông! Vì thiếu cơ sở khoa học, kỹ thuật.

Thật đấy, Bạn thân mến ạ. Nội cái đường ống cao 5 cây số (5,000 mét) thẳng lên trời để bơm nước từ biển đã là hoang tưởng rồi, huống hồ còn cho trực thăng hoặc khinh khi cầu giữ ống nữa mới “ghê gớm”, thế giới chưa nước nào làm nổi. Ông Phương không cho biết cụ thể cái ống cao 5 cây số ấy có đường kính bao nhiêu, làm bằng chất liệu gì, trọng lượng bao nhiêu để còn tính loại trực thăng nào đủ sức nâng giữ nữa chứ. Báo chí trong nước đã bàn tán nhiều về dự án viễn vông, hoang tưởng này Bạn ơi!

Tin cho hay là dự án đã được ông Phương gửi bản thảo lên Văn phòng Nhà Nước từ tháng 5-2016. Tuy nhiên, nó vẫn còn khá sơ khai và chưa chứng minh được hiệu quả mang lại, cùng kế hoạch chi tiêu số tiền 5,000 tỷ đồng. Có thể lại là một thứ anh hùng dép lốp Phạm Tuân đem bèo hoa dâu lên trồng ở vũ trụ thôi Bạn ơi!

TS. Tô Văn Trường - nguyên Viện Trưởng Viện Quy Hoạch Thủy Lợi Miền Nam cho rằng, đây là dự án rất viễn vông và tiêu tốn số tiền quá lớn, trong khi ngân sách nhà nước còn eo hẹp. Ông cũng cho biết, nghiên cứu tạo mưa nhân tạo là hết sức khó khăn về lý thuyết và vô cùng phức tạp về điều khiển, thực hành. Kinh phí thực hiện lại vô cùng tốn kém, trong khi chưa chắc chắn được hiệu quả mang lại.

Ông theo dõi qua các tạp chí khoa học quốc tế và nhận thấy, khoa học đã nghiên cứu làm mưa nhân tạo từ những năm 1940 của thế ky 20, nhưng cho đến tận ngày nay, chưa có sáng chế nào tin cậy được áp dụng để “hô phong, hoán vũ”. Ngay các nước tiên tiến, giầu có trên thế giới như Mỹ, Canada, Úc… vẫn phải chịu cảnh cháy rừng, ngập lụt do thời tiết.

TS. Ngô Quang Toàn - Viện Phó Viện Nghiên Cứu ứng dụng khoa học công nghệ biển (Liên Hiệp Các hội Khoa Học và Kỹ Thuật Việt Nam) cho hay: “Chuyện phòng tránh biến đổi khí hậu là chuyện lâu dài, mất nhiều thời gian và tâm sức, tiền của. Việc này phải thực hiện theo chiều sâu là tìm ra nguyên nhân để khắc phục hoặc nương tựa vào nó mà sống chứ không phải muốn xoay chuyển tự nhiên theo ý con người là được”.

Về số tiền 5,000 tỷ đồng cho việc khởi động dự án “Lên trời gọi mưa”, ông Toàn cho rằng nên dùng để xây dựng nhiều công trình thủy lợi, tiêu nước, sử dụng lâu dài ứng phó với hạn hán, thay vì chỉ để thử nghiệm dự án khó thành công này.

PGS.TS. Nguyễn Văn Thắng – Viện trưởng Viện Khoa Học khí tượng thủy văn và biến đổi khí hậu (Bộ Tài Nguyên và Môi Trường) cũng cho hay, ông chưa nhận được dự án “Lên trời gọi mưa”, nhưng những gì ông nghe qua thì dự án này là quá hoang tưởng.

Ông Toàn thắc mắc: “Tôi mới chỉ đọc trên báo chí chứ chưa được cầm bản kế hoạch của dự án này. Dự án chưa hoàn thành mà đã xin tạm ứng 5,000 tỷ đồng là hoang tưởng. Không hiểu sao Văn phòng Chính phủ lại có công văn yêu cầu đến 7 Bộ vào cuộc vì dự án viễn vông này.”

Đúng là ông TS. Toàn quá ngây thơ đấy Bạn thân mến ơi! Ông Toàn há không biết cái nguyên tắc của Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đó là “Làm Nhiều, Ăn Nhiều, Làm Ít Ăn Ít, Không làm, Không ăn!” hay sao?

Làm dự án 5,000 tỷ đồng, chủ dự án chỉ hưởng 1O% thôi cũng đủ no rồi, thành công hay không, tùy duyên. Người duyệt dự án chắc chắn cũng có phần, dại gì không duyệt, có cả “bẩy bộ” dự vào là quyết định tập thể chuyện gì mà sợ… Formosa, Bâu-xít và sắp tới là Cà Ná-Ninh Thuận… chỉ chết dân và hại nước thôi… Hơi đâu mà lo!

Dự án của ông Phương chỉ xin có năm ngàn tỷ nói là để mua tàu bơm nước lên cao 5 kilomet, mua máy bay, khinh khí cầu… liệu đã đủ chưa? Mua ở đâu? Nội cái tiền “lại quả” (commission) cũng bộn lắm đấy, mại dô…

Tứ Hải Long Vương phen này chắc phải nộp đơn xin trợ cấp thất nghiệp rồi Bạn thân mến ơi!

Thư đã dài. Hẹn Bạn thư sau nhé!

Thân mến chảo Bạn,
Tuyết-Lan.




__._,_.___

Posted by: "Peoplevoiceonline .com" 

Thursday, September 29, 2016

​Xong rồi còn đâu. ​Tiến trình Bắc thuộc lần thứ 5 của Trung Cộng



---------- Forwarded message ----------
From: lan le <
Date: 2016-09-23 22:08 GMT-07:00
Subject: Fw: Fwd: CUỐI TUẦN, MỜI ĐỌC BÀI VIẾT NÀY.
To: Danny Le <>




​Xong rồi còn  đâu.  ​



Tiến trình Bắc thuộc lần thứ 5 của Trung Cộng
 
TS.Mai Thanh Truyết


1. Cuộc di dân Tàu vào Việt Nam

Trước năm 2008, người Tàu khi vào Việt Nam được miễn nhiễm visa (hộ chiếu) và có thể di chuyển tự do trong phạm vi miền Bắc mà thôi. Cuối năm 2008, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lại miễn chiếu khán và nới rộng vùng di chuyển của người Tàu đến tận Cà Mau. Quyết định nầy chính là điểm mấu chốt và là điểm khởi đầu thực sự trong âm mưu Hán hóa Việt Nam của TC.

Có thể nói hiện nay, sự hiện diện của người Tàu trên khắp hang cùng ngõ hẹp của đất nước. Trong hơn 65 Khu chế xuất, Khu công nghiệp tập trung, không đâu là không thấy công nhân, quản đốc và chủ nhân người Tàu, trong lúc người lao động Việt Nam khắp nơi phải chịu cảnh thất nghiệp! Trong các nhà máy sản xuất có tính cách quốc phòng như nhà máy phát điện nhà máy gang thép, sản xuất hóa chất công nghiệp... đầu đâu cũng có chủ nhân và công nhân người Tàu.

Ngoài 9 tỉnh địa đầu hầu như chịu ảnh hưởng của người Tàu, đường sá mang tên Tàu, hàng quán, chợ búa mang tên Tàu, thậm chí cung cách trang hoàng những ngày Tết cũng đậm nét Tàu như treo lồng đèn đỏ dọc theo các đường phố chính, chưng bày hàng hóa thực phẩm Tàu...

Trên 306.000 hecta đất cho Tàu thuê mướn trong 50 năm với giá rẻ mạt, chiếm toàn những vị trí chiến lược trọng yếu ở miền Bắc, như căn cứ Tam Điệp là nơi Bộ Chính trị đảng csVN ẩn náu trong giai đoạn chiến tranh năm 1979!

2. Đồng hóa tiệm tiến các dân tộc thiểu số miền Cao nguyên Trung phần 

Hiện tại, TC đã phối hợp một cách gián tiếp với người Chăm và người thiểu số ở cao nguyên Bolloven bên Lào, Campuchia và nhập nhằng tóm gọn các dân tộc Chăm và Thượng làm một, dưới danh nghĩa Fulro/Chăm để khích động nhu cầu dành lại chủ quyền của vương quốc Champa do một nhóm người Chăm bên Pháp dưới quyền lãnh đạo của một Tiến sĩ người Chăm tên Po Dharma cổ xúy. Nhóm nầy cũng đã được hỗ trợ của thực dân Pháp vốn đã có nhiều quyền lợi tại vùng cao nguyên nầy hồi thời thuộc địa. Cũng cần nên biết thêm, người Thượng ở vùng cao nguyên hiện tại cũng đã được các hội thiện nguyên và tôn giáo Hoa Kỳ yểm trợ dưới danh nghĩa Dega.

Theo tin tức được loan tải trên mạng lưới toàn cầu, họ đã hình thành tổ chức The Cham National Federation of Cambodia (CNFC) và đã được Liên Hiệp Quốc công nhận qua Department of Economic and Social Affairs (DESA) dưới quy chế tham mưu (consultative status) kề từ năm 2009.

Một tổ chức thứ hai là The Overseas Cham Unity Organization (OCUO) cũng đang xúc tiến đưa hồ sơ lên LHQ và Thụy Điển để ghi danh xin thành lập Chính phủ lưu vong Chăm (The Cham National Government In Exile). Chính phủ nầy sẽ ở ngoài lãnh thổ truyền thống của Champa là miền Trung Việt Nam, mục đích nhằm duy trì sự hiện hữu của chính phủ hoàng gia Champa trước đây. Cũng theo dự định, chính phủ nầy sẽ phác thảo bản hiến pháp và triệu tập Đại hội để bầu ra Thủ tướng và các Bộ trưởng vào nội các.

Qua các tin tức trên, chúng ta thấy rõ ràng là phải có bàn tay lông lá của TC mới thực hiện được những dự tính thành lập chính phủ lưu vong của người Chăm. Theo một nguồn tin đáng tin cậy, chính phủ lưu vong ban đầu sẽ đặt trụ sở tại đảo Hải Nam (TC), nơi có một cộng đồng thiểu số người Chăm nay gọi là Utsat cư ngụ. Cộng đồng người Chăm này theo sử liệu đã sang tị nạn và định cư tại đây vào thời Lưu Kỳ Tông, một ông vua tiếm ngôi không phải gốc Chăm đã có một thời áp dụng chính sách cai trị hà khắc với dân tộc Chăm năm 988.

Nhưng chỉ một thời gian ngắn sau đó, dự định trên đã được hủy bỏ vì muốn tránh sự phản kháng của các thành viên LHQ khác, văn phòng chính phủ lưu vong lấy Thụy Điển làm văn phòng tạm là P.O. Box 122, SE-33523, Gnosjo, vì tại nơi đây, cũng có một tiến sĩ người Chăm định cư nhằm tạo danh nghĩa để gây áp lực với CSVN một khi cần thiết. Và một trụ sở khác của chính phủ lấy Cambodia làm căn cứ địa đặt tại Phnom Penh, P.O. Box 1635 Phnom Peenh 12000.

Sau cùng, khi “Ông Thầy đỡ đầu” người Pháp của vị tiến sĩ Chăm đan cử ở phần đầu qua đời, vị tiến sĩ nầy đi tìm chỗ dựa mới là TC và chuyển trục hoạt động về Malaysia, phối hợp cùng một tổ chức chánh trị của một nhóm người Việt hải ngoại ở Hoa Kỳ, lấy danh nghĩa giúp đỡ người Chăm ở Campuchia để làm địa bàn hoạt động nhằm tiếp tay TC trong việc chia cắt cao nguyên Trung phần Việt Nam thành vùng tự trị!

Vậy, câu hỏi được đặt ra là: Trung Cộng giúp người Chăm hải ngoại nhằm mục đích gì?

Câu trả lời giản dị sẽ là TC muốn hoàn toàn khống chế Việt Nam trong lãnh vực chính trị-kinh tế-quân sự qua việc kiểm soát vùng cao nguyên Trung phần Việt Nam. Nắm được cao nguyên này, TC sẽ biến thành một vùng lệ thuộc như miền đất Tây Tạng năm 1959 và Tân Cương 1960. Đã nắm được yết hầu của Việt Nam rồi, mặc nhiên TC có toàn khả năng khống chế lãnh đạo hiện tại của CSVN trong mọi tình huống.

Như vậy, qua trường hợp Việt Nam, cuối cùng, âm mưu chiếm đóng tiệm tiến Việt Nam của TC qua việc cố gắng chia đôi Nam và Bắc Việt Nam bằng cách chiếm đóng cao nguyên Trung phần Việt Nam bằng nhân sự, bằng những cuộc hôn nhân dị chủng. Để rồi, từ đó khi họ đạt được mục tiêu và dân số, TC có thể vin vào lý do “công dân bản địa”, một Nghị quyết của LHQ ký vào năm 1986, để đòi “tự trị”. Và Việt Nam sẽ bị tách làm đôi không có một tiếng súng nào cả và thế giới không có lý do can thiệp cho sự chiếm đóng này của Trung Cộng. Và TC sẽ thành công trong việc tách làm đôi Việt Nam.

Tại miền Bắc hiện nay, TC đã kiểm soát 9 tỉnh địa đầu với tên đường sá bằng tiếng Hán. Hầu hết các khu công nghiệp ở các thành phố lớn ở miền Bắc hiện nay là những khu “tự trị” của họ, trong đó công an, quân đội CS không được quyền léo hánh tới, ngay cả những khi có án mạng hay xung đột giữa công nhân Việt và Hoa.

Từ cung cách suy luận trên, TC sẽ biến Việt Nam thành hai vùng tự trị kinh tế khác nhau, trong đó hình thức kinh tế tập trung chỉ huy và lệ thuộc ảnh hưởng chính trị TC dành cho miền Bắc. Và miền Nam, TC còn dè chứng sức đề kháng của dân miền Nam, do đó chưa thể mạnh tay vì còn có sự “dòm ngó” của thế giới bên ngoài.

Chia được Việt Nam rồi, vấn đề tiến chiếm trọn miền Nam cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

3. Ảnh hưởng về Văn hóa và Giáo dục

Trung Cộng cũng có âm mưu gây ảnh hưởng về văn hóa. Điều này đã bàng bạc thể hiện qua nhiều lễ hội có tính cách văn hóa xen lẫn y phục, lời ca, điệu múa Trung Hoa. Cung cách cấu trúc, bài trí các vở kịch cũng đầy máu sắc và kịch tính Tàu. Những ảnh hưởng trên thể hiện ra sau khi bình thường hóa quan hệ, cho phép các loại hình văn hóa của Trung Cộng được xuất bản rộng rãi tại Việt Nam. Rất nhiều các loại phim TC được dịch và trình chiếu tại các đài truyền hình Trung Ương và địa phương ở Việt Nam.

Một khía cạnh quan trọng khác là cách đây hơn 5 năm, TC lại thành lập một Cục Giáo dục tiếng Hoa cho người ngoại quốc. Họ đã đào tạo giáo viên sinh ngữ từ bậc tiểu học. Từ năm 2010, họ đã bắt đầu cung cấp giáo viên qua Việt Nam để giảng dạy tiếng Quan Thoại. Đây cũng là một âm mưu lâu dài nhằm đem tiếng Hoa vào trong hệ thống giáo dục Việt Nam, chuẩn bị cho công cuộc Bắc thuộc toàn diện. Một tin mới nhất là vào dịp khai giảng năm học mới 2016-2017, Bộ Giáo dục lại cho xuất bản sách giao khoa mẫu giáo hoàn toàn bằng tiếng Hán.

4. Xuất nhập cảng làm tê liệt các ngành sản xuất Việt Nam bằng cách tung hàng hóa với giá rẻ mạt 

Kể từ khi bình thường hóa quan hệ năm 1991 đến nay, quan hệ kinh tế thương mại Trung-Việt được khôi phục và phát triển nhanh chóng. Kim ngạch thương mại giữa hai nước từ hơn 30 triệu USD năm 1991 lên 22,5 tỷ USD năm 2009, tăng gấp gần 700 lần. Và năm 2015, con số lên đến hơn 80 tỷ! Lợi ích thương mại song phương mang lại cho hai nước là điều dễ dàng nhìn thấy. Nhưng cùng với mối thương mại song phương liên tục tăng trưởng, vấn đề mất cân bằng trong cán cân thương mại giữa hai nước đã ngày càng bộc lộ. Việt Nam hết sức coi trọng vấn đề nhập siêu trong việc giao thương với TC.

Cũng cần nên nói thêm là TC còn xuất cảng sang Việt Nam nhiều hàng hóa trong lĩnh vực thực phẩm, tiêu dùng với nhiều sản phẩm có tẩm, ướp, bảo quản, chế biến, sản xuất bằng các loại hóa chất độc hại, bằng công nghệ gây nguy hại lên sức khỏe người tiêu dùng mà thị trường TC đã tẩy chay khi phanh phui ra các vụ bê bối thực phẩm như các loại hoa quả, thực phẩm, xí muội, ô mai, nước tương, sữa, trứng gà..., ngoài ra còn có đồ chơi trẻ em có chứa chì, giày dép, đồ điện tử độc hại, bạo lực, kích dục, chứa chất nổ, dễ gây thương tích, ảnh hưởng đến nòi giống, sinh sản...

TC cũng xuất cảng sang Việt Nam các giống cây trồng, vật nuôi có nguy cơ gây hại đến các giống loài bản địa, gây hại đến nông nghiệp của nước sở tại như ốc bươu vàng, đỉa trâu, sâu, nhộng, trùng cho chim cảnh, rùa tai đỏ và một số giống vật nuôi nguy hiểm khác... Điều đáng lưu ý là những sản phẩm này tràn lan trên thị trường Việt Nam, không thể kiểm soát được và người tiêu dùng Việt Nam đang dùng hàng ngày do giá rẻ và không phân biệt được thật giả, phẩm chất hay xuất xứ.

Về phần Việt Nam, hàng hóa xuất cảng sang TC của Việt Nam chính yếu là dầu thô (năm 2009 xuất trên 8 triệu tấn dầu thô), than đá và một số nông sản và hầu hết các loại rau đậu, ngô khoai... Đối lại Việt Nam nhập cảng từ TC các mặt hàng như: máy móc thiết bị, thép, sản phẩm hóa chất, thiết bị vận tải, bông vải, máy móc cho kỹ nghệ dệt, da giày, phân bón và sản phẩm, máy móc dùng trong nông nghiệp, và hàng tiêu dùng. Chỉ tính cho năm 2014, riêng hàng nhập khẩu từ TC chiếm tới 80% tổng lượng nhập khẩu của Việt Nam.

Điểm sau cùng cũng cần nêu ra đây là vấn đề trúng thầu của các doanh nghiệp TC trong các dự án có tầm vóc quốc gia của Việt Nam mà báo chí trong nước vẫn đưa lên gần đây. Đa số các dự án lớn đấu thầu công khai thì đều lọt vào tay nhà thầu TC do giá đấu thầu của họ rất rẻ. Vấn đề tham gia của TC trong các dự án nhạy cảm, như trồng rừng ở biên giới, dự bán Bauxite trên cao nguyên Trung phần Việt Nam, các dự án gang thép ở Vũng Áng, Cà Ná, dự án cảng sâu ở Cửa Việt, các dự án nhiệt điện ở khắp nơi từ Hải Phòng cho đến Cà Mau v.v… Nguồn vốn cho vay của TC ngày càng tăng chiếm trên 90% tổng lượng vốn vay của Việt Nam, dự báo cho một sự lệ thuộc hoàn toàn của nền kinh tế Việt Nam vào TC.

Tóm lại, TC dùng đủ mọi thủ đoạn để xuất cảng hàng hóa, vật dụng, thực phẩm chứa hóa chất độc hại để vừa làm tê liệt kinh tế Việt Nam bằng cách triệt tiêu các kỹ nghệ nội địa, vừa hủy diệt sức đề kháng chống ngoại xâm của các thế hệ thanh niên sau này của Việt Nam qua kinh nghiệm ngàn năm giữ nước của con dân Việt.

Câu hỏi được đặt ra là, nếu mô hình nầy là một tiến trình Hán hóa của Trung Cộng có nhiều xác suất có thể xảy ra thì chúng ta phải làm gì trước những dự kiến đã xảy ra như trên? Đây là câu hỏi và mỗi chúng ta có bổn phận để tìm một hướng thoát cho quê cha đất tổ!

Trước những viễn kiến có thể xảy ra cho Việt Nam, người Việt trong lẫn ngoài nướccần phải tập trung toàn lực để giải tỏa và định hướng đấu tranh cho thật rõ ràng.

Ngày hôm nay, không còn là thời điểm chúng ta cần phải đi tìm chỗ dựa từ ngoại bang nữa! Đã đến lúc chúng ta phải đứng trên hai chân của mình.

Sau đây là một vài giải pháp khơi mào cho mọi sự động não của toàn dân, hy vọng từ đó chúng ta sẽ cùng nhau tiếp tục truy tìm một sinh lộ mới cho Việt Nam.

Về phía Trung Cộng:

Có những mặt chính trị, quân sự, kinh tế và xã hội đang xảy ra trong điều kiện không thuận lợi cho nước nầy, từ đó chúng ta có thể vận dụng để làm suy yếu hay triệt tiêu được sức mạnh “Hán hóa” của Trung Cộng. Đó là:

- Về Kinh tế: Tiếp tay vận động cuộc tầy chay đi du lịch “ngắm cảnh” TC và tẩy chay hàng hóa do TC sản xuất dưới bất cứ hình thức nào, từ thực phẩm, thuốc men, vật dụng dùng trong nhà, quần áo, sản phẩm làm đẹp cho phụ nữ... Nhóm Chống Tàu Diệt Việt Cộng đã có nhiều cố gắng trong việc chuyển tải những thông tin cho bà con ở hải ngoại và quốc nội. Xin bà con hãy cùng tiếp tay đẩy mạnh chiến dịch nầy.

- Về chính trị: Hãy cùng phối hợp và hợp tác với chính phủ lưu vong Tây Tạng do một tiến sĩ trẻ, giáo sư Đại học Harward, không liên quan gì đến nạn quốc phá gia vong ở Tây Tạng vì năm 1959, khi mất Tây Tạng, ông chưa sinh ra. Đó là Thủ tướng Lobsang Sangay, sinh năm 1968.

- Về xã hội: Hiện tại có thể nói, xã hội trong nội địa nước Trung Hoa có nhiều biến chuyển không thuận lợi. Người dân Duy Ngô Nhĩ, Tân Cương đang đứng lên đòi độc lập tích cực hơn qua cuộc đổ máu làm hàng trăm người chết xảy ra ở nhiều tỉnh ở TC. Nhiều tỉnh và thành phố từ Vân Nam đến Quảng Châu, các công ty điện, cộng đoàn taxi, cty vận tải v.v... đồng loạt biểu tình. Và quan trọng hơn cả là phong trào sinh viên, học sinh ở Hong Kong bãi khóa đòi bầu cử công bằng và tự do năm 2015. Và họ đã đạt được nhiều thành tích qua cuộc bầu cử ở Hong Kong vừa qua với ba thành viên sinh viên đã đắc cử vào quốc hội Hong Kong.

Trường hợp Giáo sư Ilham Tohti bị kết án chung thân cũng là một "tiếng nói độc lập duy nhất dám bày tỏ quan điểm chống lại chính sách đồng hóa cưỡng bức - về dân cư, về ngôn ngữ, văn hóa và tôn giáo - của đảng Cộng sản Trung Hoa đối với 10 triệu cư dân Duy Ngô Nhĩ và nhiều "sắc tộc thiểu số" sống lâu đời tại vùng Tân Cương". Báo Libération lý giải vấn đề nầy như sau: "cách hành xử mang tính thực dân mới này là mãnh đất tốt cho các bạo lực giữa các sắc tộc ngày càng dữ dội" tại miền viễn tây TC. Để chống lại các cuộc tấn công mang tính khủng bố, Bắc Kinh đã trả đũa "bằng các cuộc đàn áp bằng quân đội, thường kết thúc bằng việc bắn vào đám đông, hay bắt bớ hàng loạt".

Về phía Việt Nam:

Mô hình giải pháp Việt Nam qua việc tìm lại tính cách pháp nhân của Việt Nam Cộng Hòa cũng cần được lưu ý, vì qua thỏa hiệp quốc tế ngày 2 tháng năm 1973 được ký kết do 9 quốc gia trong đó có 5 nước thành viên thường trực của Hội đồng Bảo an là Mỹ, Anh, Pháp, Nga, và Trung cộng cùng 3 thành phần Việt Nam là Bắc Việt, Chánh phủ lâm thời miền Nam Việt Nam, và Việt Nam Cộng hòa... trong đó cam kết 3 thành phần sau phải thi hành hiệp định Paris 27/1/21973. Và Bắc Việt đã vi phạm hoàn toàn dù hiện nay là kẻ đang làm “chủ” Việt Nam.
- Chúng ta cần phải liên lạc, theo dõi diễn tiến của các phong trào đấu tranh dân chủ và nhân quyền của những người như Lưu Hiểu Ba (Nobel Hòa bình 2010), Hồ Giai, Ngải Vị Vị cùng Hiến Chương 08 qua Bản Tuyên Ngôn đầu tiên gồm 350 chữ ký của các nhà hoạt động nhân quyền nổi tiếng nhằm mục đích thúc đẩy cải cách chánh trị và dân chủ cho Trung Hoa. Người Tây Tạng trực diện tranh đấu cho độc lập Tây Tạng tại tỉnh Tứ Xuyên (có 5% dân số Tây Tạng), cũng như người Hồi Hột tranh đấu cho Tân Cương ở tỉnh Vân Nam (có 10% dân số trên 46 triệu người dân trong tỉnh). Cũng không quên nhắc đến phong trào Pháp Luân Công ở cùng khắp mọi nơi trong nước Tàu tranh đấu cho tự do tôn giáo và bất công xã hội.

- Các phong trào trên chính là những ngòi nổ cho việc biến Trung Cộng trở thành “Đông Châu Liệt Quốc”. Và một khi TC bị xé tan thành nhiều mãnh, CSVN, thái thú biết nói tiếng Việt của TC sẽ không còn “hậu phương” lớn làm điểm tựa, dĩ nhiên ngày tàn của chế độ sẽ không còn xa sau đó. Tất cả các phối hợp đấu tranh trên nhằm mục đích đẩy mạnh sự xáo trộn xã hội, kinh tế của TC; từ đó tiến trình mang lại tự do, dân chủ và nhân quyền của TC sẽ được rút ngắn, vì sẽ không còn một quốc gia Trung Quốc Vĩ đại nữa.

- Về xã hội: Người Việt trong và ngoài nước còn có khả năng kết hợp với các NGO trong lãnh vực môi sinh như Oxfam ở Hong Kong và Hà Nội, một cơ quan phi chính phủ quốc tế tranh đấu cho sự nghèo đói, bất công xã hội, và môi trường để cùng nói lên tiếng nói chung nhằm đánh động dư luận và lương tâm thế giới.

Và câu chuyện Vũng Áng, có thể sẽ là bước đầu cho cuộc Cách mạng Cá ở Việt Nam. Hiện nay các phong trào Bảo vệ Môi trường Việt Nam, Xã hội Dân sự, phong trào đòi miếng cơm, nguồn cá cho đời sống... ngày càng tỏa rộng.

Viễn ảnh một bình minh rực rỡ cho Việt Nam trong những ngày sắp tới chắc chắn sẽ xảy ra.

12.09.2016
TS.Mai Thanh Truyết

Hội Bảo vệ Môi trường Việt Nam












---------- Forwarded message ----------
From: Van-Nghe
Nhạc chế Mưa Sài Gòn 










__._,_.___

Posted by: Yen Tran 

Wednesday, September 28, 2016

Giấy phép và biệt phủ với cái chuồng gà



   
   Văn Quang - Viết từ Sài Gòn ngày 26.9.2016 
Giấy phép và biệt phủ với cái chuồng gà

Chưa có một nơi nào giấy phép lại nhiều như ở VN hiện nay. Có vô số thứ phải xin cấp giấy phép. Giấy phép mẹ giấy phép con, chỉ còn thiếu giấy phép cháu... chắc cũng sắp ra đời; giấy phép như lá mùa thu vẫn là chưa đủ, giấy phép rất nghiêm nhưng chưa minh; giấy phép vừa ra đã lạc hậu bất khả thi phải thu hồi; giấy phép có phong bì đi nhanh như sóc, không phong bì chậm như rùa hoặc không cho; giấy phép con đi chậm hơn giấy phép to; giấy phép cho đại gia nhanh hơn giấy phép cho dân… Ôi sao mà đau đầu quá. Dân cứ việc la, cứ việc kiện như kiện củ khoai.

Căn biệt thự tráng lệ của chủ tịch Phạm Hồng Hà tại thành phố Hạ Long

Thời gian này lại rộ lên chuyện người dân bị chính quyền cưỡng chế, bắt ngưng xây dựng dù chỉ là làm cái chuồng gà, trong khi đó đại gia xây biệt phủ to đùng chềnh ềnh giữa phố thì cứ xây chẳng cơ quan nào đụng tới. Chuyện ngược đời này chẳng phải chỉ có ở một nơi heo hút nào đó mà ở hầu hết mọi nơi. Người dân gọi là “thời đại đồ đểu này chuyện gì cũng này chuyện gì cũng có thể xảy ra dù là chuyện vô lý nhất thế giới”.

S dĩ dư luận đang sôi sục bởi một ông được gọi là nhà văn xây cái chuồng gà bị chính quyền ngăn cấm, ông la làng trên báo khiến mọi người bàn tán lung tung, người dân còn đồng tình tố cáo những chuyện lâu nay được  “giữ bí mật” nay bị “bật mí”. Đó là những cái biệt phủ to tướng thì không phải xin phép. Xin nói về chuyện làm chuồng gà trước.


Nhà văn Hoàng Quảng Uyên (tên thật Hoàng Dương Quý, sống ở Cao Bằng) đang rất phẫn nộ về việc các cơ quan chức năng không trả lời dứt khoát chuồng gà và hàng gạch giữ đất mà ông muốn xây có thuộc diện phải cấp phép hay không?
Trong khi đó, chính quyền nơi đó yêu cầu xây một viên gạch có vữa đã phải xin phép, dẫn đến việc “công trình” bị ngưng trệ đến nay đã gần 2 tháng.

Đơn xin cấp phép xây chuồng gà của nhà văn Hoàng Quảng Uyên

Trong thư ngỏ gửi ông Nguyễn Hoàng Anh, bí thư Tỉnh ủy Cao Bằng, ông Uyên cho biết ngày 13-4, ông xây một hàng gạch cao 25cm, dài 45m để giữ đất khỏi đổ ở thửa đất mà ông có giấy chứng nhận quyền sử dụng.

Theo ý định ban đầu của ông Uyên, sau khi xây xong tường gạch sẽ làm một cái chuồng gà. Ông Uyên kể: Trong lúc thi công, ông Lê Hồng Hà - chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân (UBND) Phường Sông Bằng, TP Cao Bằng - dẫn cán bộ đến yêu cầu ngừng vì không có giấy phép.

“Tôi có thắc mắc xây một hàng gạch cao 25cm vẫn phải xin phép ư, ông chủ tịch phường cho biết dù là xây chuồng gà chuồng lợn hay một viên gạch có vữa đều phải xin phép. Tôi mới phải đi xin giấy phép xây một hàng gạch và cái chuồng gà”. Trong hồ sơ mà ông Uyên gửi tới các báo có nhiều văn bản của Phòng quản lý đô thị (QLĐT) TP Cao Bằng và UBND P.Sông Bằng trao đổi về việc có cấp phép cho ông Uyên xây chuồng gà và hàng gạch hay không!

Đến ngày 25-5, Phòng QLĐT có văn bản cho biết: “Quy định hiện hành không nêu rõ, không hướng dẫn cụ thể với loại công trình này. Phòng QLĐT đã trao đổi và đề nghị Sở Giao thông vận tải, Sở Xây dựng Cao Bằng kiểm tra thực tế hiện trạng và hướng dẫn Phòng QLĐT có cơ sở giải quyết. Trong thời gian chờ đợi đề nghị ông Hoàng Quảng Uyên không tự ý thi công công trình nêu trên”.

Xin xây hàng gạch, chuồng gà: 4 cơ quan giải quyết

Theo ông Uyên, khi gửi đơn đến UBND phường đề nghị cấp phép xây dựng hàng gạch và chuồng gà, ông đã nghĩ không thể nào có chuyện lạ kỳ này.
“Nhưng ông chủ tịch phường lại bút phê vào đơn xin cấp phép của tôi là chuyển Phòng QLĐT xem xét, tạo điều kiện. Phường cũng có văn bản cho rằng căn cứ Luật xây dựng năm 2014 thì “công trình” của tôi không thuộc diện được miễn cấp phép.
Văn bản cũng nói rằng một cá nhân/tổ chức đặt 1 viên gạch để xây dựng gắn liền trên đất cũng phải thông báo và xin phép chính quyền địa phương.
Tính từ khi tôi khởi công xây hàng gạch đến nay là gần hai tháng đã có bốn cơ quan nhà nước tham gia giải quyết vụ xây dựng chuồng gà và hàng gạch này”.

Ngày 7-6, Phòng QLĐT TP Cao Bằng có công văn trả lời ông Uyên rằng công trình xây dựng chuồng gà không đủ điều kiện cấp phép vì lý do “không thể hiện rõ vị trí xây dựng trên mặt bằng lô đất, nền đất yếu không bảo đảm cho công trình...”.
Ông Uyên kết luận: “Ông chủ tịch P.Sông Bằng bắt tôi phải xin giấy phép khi xây chuồng gà nhưng Phòng QLĐT lại không cấp phép vì không tìm thấy trong các điều luật có hướng dẫn cụ thể về việc cấp giấy phép xây dựng chuồng gà tức là không đủ điều kiện!?”.

Theo tôi, ông Uyên là anh dân đen lại quên cái phong bì thì “không đủ điều kiện xây chuồng gà” là đúng rồi. Ông là nhà văn còn lên tiếng được còn anh dân đen thì tịt ngòi. Nếu ông là con quan hay đại gia thì chẳng ai hoạnh họe, chẳng ai đụng tới dù ông xây cái biệt thự cho bồ nhí. Tôi nêu vài bạn đọc đã bình luận trên báo:

-  Bạn Ngọc Hân viết: Nhân dân đóng thuế để nuôi những cán bộ này ư? Xây một hàng rào cao 25 cm, dài 40 m và một cái chuồng gà mà 4 cơ quan giải quyết 2 tháng không xong? Trời ơi là Trời !!! Chuyện có thật vậy không hả Trời ???

- Bạn  Đồ... viết:  Quái! Tui không biết là mình đang sống ở thời kỳ nào đây? Phong kiến hay đồ đá, đồ đồng, đồ đất, ... (hay đồ đểu)?

- Bạn ký tên THƯỜNG DÂN  viết: “Không còn gì để nói nữa. Các cơ quan công quyền ở VN có lẽ không còn gì để làm, năng lực cũng chỉ giải quyết cái chuồng gà, trại vịt thôi!”.
Bạn đọc đã thấy người dân nói gì, tôi không phải bình luận gì thêm.

Trở sang chuyện xây biệt phủ không phép. Vố số chuyện xây biệt phủ, biệt thự không cần phép đã từng xẩy ra. Toàn quan to súng ngắn về hưu, hạ cánh an toàn lúc đó mới xây biệt phủ phè phỡn suốt cuộc đời đến đời con đời cháu đã bị phanh phui hoặc chưa bao giờ bị lôi ra ánh sáng. Các quan vẫn không sợ, vẫn tỉnh bơ như không có chuyên gì xảy ra. Bởi các quan đương quyền là “con cháu các cụ cả” nên mới có câu “nhất quan hệ , nhì hậu duệ, ba tiền tệ, bốn đàn em, còn tri thức thì mặc kệ”.
Một thí dụ cụ thể như chuyện lạ ở tỉnh Cao Bằng.

Giám đốc sở xây biệt phủ không phép.

Gần đây, dư luận địa phương xôn xao về độ “chịu chơi” của vị giám đốc sở. Biệt phủ này có diện tích hàng ngàn m2 được cho là của một vị giám đốc sở có nhiều hạng mục xây dựng trái phép tại phường Thủy Phương (thị xã Hương Thủy, Thừa Thiên - Huế).


Cổng vào khu biệt phủ được xây dựng trái phép của vị giám đốc sở

Nhiều người dân cho rằng, vì “sở thích trồng cây cảnh và chăn nuôi”, ông S. đã  thu mua hàng ngàn m2 đất tại số nhà 126 đường Dạ Lê (phường Thủy Phương, thị xã Hương Thủy) để xây biệt phủ. Hai bên cổng vào được chủ nhân xây dựng, tạo tác thành hai đồi nhỏ, trên phần đất bồi đắp là hai cây gỗ sưa lớn, quý hiếm. Bên phải cổng vào được chủ nhà dựng một căn nhà gỗ 3 gian và một cái chòi lớn, nhìn ra hồ.

Cùng với hệ thống kiến trúc bằng gỗ với các đường nét chạm, khắc tinh xảo thì nhiều người đến đây cũng không khỏi ngỡ ngàng trước hệ thống cây xanh, cây cảnh được trưng khắp đường đi, lối lại...
Toàn bộ khuôn viên trang trại với diện tích hàng ngàn m2 là của một vị giám đốc đương nhiệm. Khoảng 3-4 ngày ông S. về thăm trang trại của mình một lần. Những ngày bình thường, trang trại này được giao cho bảo vệ quản lý.

Trang trại do mẹ vợ đứng tên 

Truy tìm nguồn gốc thì căn nhà 126 đường Dạ Lê (phường Thủy Phương) do bà Trương Thị Kim (mẹ vợ của vị giám đốc) đứng tên “đăng ký” số nhà (bà này là chủ). Quan địa chính cũng như nhiều quan khác dại gì đứng tên, rồi lại phải “kê khai tài sản” lôi thôi lắm, lòi cái đuôi ăn hối lộ ra. Cứ để mấy ông bà anh chị em khác đứng tên là huề cả làng, trên giấy tờ hẳn hoi, đúng pháp luật, đố anh nào làm gì được. 

Một góc biệt phủ của ông Giám Đốc Sở

Ông Nguyễn Quốc Hữu, cán bộ Địa chính - xây dựng phường Thủy Phương xác nhận, đến nay công trình chưa được cấp phép xây dựng*

Theo ông Hữu, trước đây, bà Trương Thị Kim nhận quyền chuyển nhượng đất của nhiều nhà dân xung quanh để tạo không gian làm trang trại. Thông tin xác nhận từ UBND phường thì tổng diện tích đất của bà Kim là 6.782 m2. Ông Hữu nhấn mạnh:
“Xét về luật, công trình xây dựng dù lớn, nhỏ cũng đều phải có giấy phép. Không có giấy phép là vi phạm pháp luật”.
Ông Ngô Văn Tài, Phó chủ tịch phường Thủy Phương cho biết, bà Kim quê ở Quảng Nam, ra sinh sống tại phường từ năm 2007.

Ông Phó chủ tịch phân trần:
"Sau khi có phản ánh việc bà Kim xây dựng công trình trái phép, lãnh đạo địa phương đã cử cán bộ về ghi nhận hiện trạng, tiến hành lập biên bản sự việc. Tuy nhiên, thời điểm kiểm tra, chúng tôi không tìm thấy chủ nhà nên vẫn chưa thể lập biên bản" !

Còn ông Nguyễn Quốc Hữu, cán bộ địa chính phường Thủy Phương (thị xã Hương Thủy) nói, khi kiểm tra, xác định một số công trình vi phạm của bà Kim được xây dựng từ đầu năm nay.Ông cán bộ này đổ thừa:
"Chúng tôi đã lập biên bản, đình chỉ thi công công trình và trình lãnh đạo ra quyết định xử phạt vi phạm hành chính. Trong việc này, có sự thiếu sót của cán bộ phường trong việc kiểm tra hoạt động xây dựng".

Thế là cả hai ông cán then chốt của địa phương vô tội. Một ông “không tìm thấy chủ nhà” nên không thể lập biên bản. Vậy chủ nhà trốn đi đâu? Một ông cho đó là “thiếu sót của mấy anh đan em cán bộ Phường”. Cái kiểu chạy tội, đổ thừa cho cấp dưới đã trở thành cái “mốt thời thượng” của các quan ở VN. Quan nào cũng thanh liêm cả, hết lòng phụng sự… cái túi tiền giấu quanh đâu đó.

Ngay cả mấy đại gia không chức tước cũng xây dựng không phép.

Cụ thể như biệt thự của nữ Việt kiều Võ Thị Thu Hương (phường An Bình, quận Ninh Kiều, TP Cần Thơ) xây dựng không phép và sai phép. Thửa đất mà bà Hương xây nhà ở và nhà trọ thuộc đất quy hoạch làm đường giao thông và sân bóng nên địa phương chỉ cấp giấy phép xây dựng tạm đối với đất ở. Riêng đất nông nghiệp nghiêm cấm xây dựng. Tại khu vực này, bà Hương có gần 1.200 m2, trong đó đất thổ cư chỉ gần 230 m2. Bà Hương được cấp phép xây tạm nhà ở nhưng xây sai giấy phép. Ngoài ra, bà Hương còn xây trên 100 phòng trọ trên đất nông nghiệp, lấn mương rạch công cộng.

Vụ việc nhận được sự quan tâm đặc biệt của dư luận. Không chỉ ở chỗ sai phạm chình ình như “con khủng long” ngay giữa TP Cần Thơ, việc cưỡng chế phá bỏ vô cùng lãng phí của cải của xã hội mà câu hỏi nhức nhối nhất là tại sao biệt thự “khủng” của nữ Việt kiều lại “mọc” được giữa TP Cần Thơ? Không ai trả lời câu hỏi này.

Vấn đề ở đây là xây cái chuồng gà và cái chòi vịt giữa đồng thì bị cưỡng chế và truy tố. Cón xây biệt thư to đùng không phép thì chính quyền ở đâu? Cấp phép tạm sao lai xây biệt thự? Có lẽ cán bộ bị cận thị chăng?
Môt người dân cho biết: “Tôi là dân đen xây cái nhà cấp bốn để ở gần khu vực biệt thự của bà Hương, tôi bị lập biên bản 4 lần từ khi đổ vật liệu”.

Đấy là chuyện của thời đại này như một bạn đọc đã viết: “Quái! Tui không biết là mình đang sống ở thời kỳ nào đây? Phong kiến hay đồ đá, đồ đồng, đồ đất, ... (hay đồ đểu)?.
Có bao nhiêu người Việt Nam sống trên đất VN tự hỏi mình như thế? Chắc không nhiều lắm, chỉ chừng… 90 chục triệu người thôi, trong số đó có tôi.
Văn Quang
~~~~~~~~~~~~~~~~~~

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~


 


Avast logo
This email has been checked for viruses by Avast antivirus software.
www.avast.com


__._,_.___

Posted by: "Nhat Lung"

Tuesday, September 27, 2016

The Wahington Post News - Sept 26, 2016: What to expect from the first debate?


Jose Fernandez’s joy on the baseball diamond makes his loss all the more sad; For the people of Lyles Station, Ind., a trip to the African American Museum lets them witness their legacy


A huge moment for Clinton and Trump at first of three debates


What can we expect from Clinton and Trump in the debate?

Arnold Palmer, golf’s first name-brand superstar, dies at 87

Advertisement


Hunting for sex-traffickers abroad — by posing as johns

Jose Fernandez’s joy on the baseball diamond makes his loss all the more sad

For the people of Lyles Station, Ind., a trip to the African American Museum lets them witness their legacy

Charlotte struggles to return to normal after fatal police shooting

Two years after Ferguson, where is the police reform?

American cheese, sidewalks and chairs have a connection that may surprise you

There’s a dog at this funeral home, ready to pray with you

The faith of Jimmy Carter


Debate moderators shouldn’t duck

The world is watching as California steps up — again — on climate change

Advertisement

©2016 The Washington Post,
1301 K St NW, Washington DC 20071


~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~


Avast logo
This email has been checked for viruses by Avast antivirus software.
www.avast.com


__._,_.___

Posted by: "Nhat Lung"