Tuesday, August 22, 2017

Khai Dân Trí - Lisa Phạm Live stream hôm nay ngày 22/8/2017

Bùi Chân Tín- Phải Chăng CharlotteVilles kích động mâu thuẫn Nam Bắc? Aug 18,2017 [4 Attachments]

 


From: Ky Nguyen wrote
Sent: Saturday, August 19, 2017 8:23 PM
Subject: Fw: FW: Bùi Chân Tín- Phải Chăng Charlotte Villes kích động mâu thuẫn Nam Bắc? Aug 18,2017
From: Phu Van
Sent: Saturday, August 19, 2017, 4:02:36 PM PDT
Subject: Fw: FW: Bùi Chân Tín- Phải Chăng Charlotte Villes kích động mâu thuẫn Nam Bắc? Aug 18,2017

          Còn phaỉ chăng gì nưã, đây là một sự thành công cuả (taì phiệt cực tả George Soros và) kẻ giả hình vĩ đại Barack Hussein trong cuộc chiến chôńg lại những giá trị cuả nước Mỹ đồng thời thực hiện lý tưởng Thế giới đaị đồng. Ô bà ACE, NVTNCS haỹ nghĩ đến tương lai cuả thế hệ con chaú, xin God Bless America ban cho TT Trump ơn nghị lực, sáng suốt đáp trả nội thù. Phú Vân

----- Forwarded Message -----
From: chuyenbai <
To:
Sent: Saturday, August 19, 2017 4:15 AM
Subject: Fw: FW: Bùi Chân Tín- Phải Chăng Charlotte Villes kích động mâu thuẫn Nam Bắc? Aug 18,2017

----- Forwarded Message -----

Sent: Saturday, August 19, 2017, 8:44:46 PM GMT+10
Subject: FW: Bùi Chân Tín- Phải Chăng Charlotte Villes kích động mâu thuẫn Nam Bắc? Aug 18,2017

LGT: bài viết hay. Phân tích vụ Charlotte Villes. Tôi đồng ý với nhận định của Bùi Chân Tín. Đặc biệt gửi bài này cho ô BXC vì ông này đang lo lắng cho Trump ( tôi cũng lo và cũng phải cầu nguyện cho Trump có sức khỏe để đương cự được với bọn thổ tả). Cũng gửi bài này cho Ngụy Vũ để trả lời cho bà Lưu Lệ Ngọc.
Hoàng Lan Chi
8/2017
Image may contain: 1 person, standing and beard
Image may contain: sky and outdoor
No automatic alt text available.
Image may contain: one or more people

9 hrs · 

Cả tuần nay nước Mỹ rung chuyển vì vụ bạo động tại Charlottesville, Virginia thổi bùng lên ngọn lửa thù hận và kỳ thị trong cả nước, đến nỗi TT Trump phải giải tán cả 2 ủy ban cố vấn kinh tế do các anh CEO đạo đức giả hay khờ khạo phản đối chuyện kỳ thị nên xin rút lui, cũng như gây lo ngại về sự kỳ thị sắc tộc trở lại vì.. TT Trump. Cảm thấy khá xàm, nên mình xin viết về vụ này, từ đâu có, và câu chuyện đằng sau nó là gì bằng cách lướt qua từng câu chuyện nhỏ như sau...

1. Robert E. Lee là ai?
Robert Edward Lee (1807 - 1870) là vị tướng thống lãnh quân đội miền Nam chống lại chính phủ liên bang thời kỳ Nội chiến Mỹ (1861 - 1865). Ban đầu phản đối bang nhà Virginia của mình ly khai khỏi liên bang Hoa Kỳ, tuy nhiên sau đó ông lại khước từ lời mời của Tổng thống Lincoln, thống lãnh quân đội miền Nam. Tướng Lee dc các sử gia ghi nhận là một trong các chỉ huy giỏi nhất lịch sử của Mỹ, tuy nhiên với sự lạc hậu về kỹ nghệ và thiếu hụt lực lượng, quân miền Nam đã thua. Mặc dù gia đình tướng Lee cũng có vài nô lệ, ông cũng lên án chế độ nô lệ mà miền Nam ủng hộ và trong giai đoạn cuối của cuộc chiến, ông đã cho phóng thích nô lệ để chiêu thêm quân nhưng đã quá trễ. 

Chính tướng Lee là người đầu tiên quy hàng miền Bắc và kêu gọi tàn quân miền Nam buông súng, hoà giải đất nước với bên thắng cuộc để tránh đổ thêm máu. Ông được miền Bắc đối xử tử tế và bản thân ông đã đi đầu trong công cuộc tái thiết đất nước, nhất là việc cải tạo quân nhân miền Nam trở lại với cuộc sống và đóng góp phát triển giáo dục, kinh tế. Cả nước Mỹ, đặc biệt là bang Virginia đều ngưỡng mộ và kính trọng ông, rất nhiều đại lộ huyết mạch, đường đi, trung tâm, công viên, trường học mang tên để ghi nhận những đóng góp của ông cho tiểu bang và nước Mỹ.

Ít ai biết rằng Tổng thống George Washington có một ngôi trường nhỏ ở Lexington, Virginia, và tướng Lee đã tự nguyện cộng tác đắc lực vs trường này để chấn hưng dân trí cho dân miền Nam. Để ghi nhận công lao của ông, nhà trường quyết định đổi tên thành Viện đại học Washington và Lee (The Washington and Lee University) và đây là viện đại học số 1 của bang Virginia mặc dù rất nhiều cư dân bang đều ngớ người ra khi nghe tới tên của nó.

2. Bức tượng Lee tại Charlottesville
Câu chuyện bắt đầu với một người tên Paul McIntire. Paul là cư dân của thành phố Charlottesville và là cựu sinh viên của Viện đại học bang lập Virginia (UVA) - viện đại học dc thèm khát nhất tiểu bang. Sau khi đã là một doanh nhân chứng khoán thành đạt, Paul muốn đóng góp cho quê hương và trường cũ. Ông đã tặng hơn triệu Mỹ kim cho UVA và 4 công viên cho thành phố Charlottesville. Ông cũng tặng 4 bức tượng cho 4 công viên trên, trong đó có tượng của tướng Lee được đặt trong 1 công viên mang tên ông (Lee Park).
Paul chọn tượng của tướng Lee như là một biểu hiện của tinh thần hoà giải dân tộc của nước Mỹ sau nội chiến. Bức tượng dc đặt vào năm 1924, 59 năm sau cuộc nội chiến. 

Tướng Lee được lịch sử vinh danh vì đã biết quay đầu là bờ và dấn thân vì đại nghiệp. Bên cạnh đó, việc vinh danh một ông tướng thống lãnh của phe bại trận chứng tỏ nỗ lực của nước Mỹ để hàn gắn vết thương chiến tranh, nhất là về tinh thần. Bản thân Paul quá hiểu quê nhà của mình cũng có rất đông thành phần miền Nam nên ông muốn xoa dịu họ mà vẫn tôn trọng lịch sử cũng như phù hợp vs thời đại. Ko ai biết Paul đã xây 1 trong 4 công viên của ông cho người da màu sinh hoạt, nhưng vì thời điểm đó tổ chức khủng bố sắc tộc KKK đang bành trướng, Paul sợ rằng KKK sẽ nói ông "bất công" vì ko có công viên cho họ và sẽ khủng bố người da màu nên ông đã xây thêm 1 công viên cho người da trắng.
3. Vụ di dời tượng tướng Lee

Hiện nay, Charlottesville là một thành phố cấp tiến (cánh tả) và họ đang có các hoạt động nhằm kích động lại mâu thuẫn Bắc - Nam dưới lá bài chống phân biệt chủng tộc. Các tổ chức da màu bắt đầu tác oai tác quái, lợi dụng lợi thế thiểu số của mình để đòi những chuyện quá đáng như là những chiến thắng chính trị dành cho mình. Và những chính trị gia cánh tả lợi dụng lực lượng này để khuyếch trương thanh thế và địa bàn. Chính NAACP - Liên đoàn quốc gia về người da màu đã châm ngòi khi đòi di dời hoặc phá hủy tất cả tượng của các tướng miền Nam trên toàn quốc vì cho rằng họ là "tàn dư của khủng bố và chế độ nô lệ", và tướng Lee, với vai trò lịch sử quan trọng nhất, phải là cái tên có tượng bị dỡ bỏ. Họ nhất định quy chụp quá khứ của tướng Lee mà ko hề đếm xỉa những gì ông đã làm sau đó và vai trò lịch sử tuy có thể bị phớt lờ nhưng ko thể bị chối cãi của ông.

Dĩ nhiên vs sự lưu manh vốn có, chính quyền cánh tả thành phố nhanh chóng đưa yêu cầu này ra biểu quyết và đã thông qua việc di dời tượng tướng Lee. Chính điều này đã gây phẫn nộ cho bộ phận dân chúng gốc gác miền Nam. Họ đã đâm đơn kiện lên Toà án địa phương và Toà đã ra quyết định hoãn việc di dời trong 6 tháng trước khi ra phán quyết chung cuộc. Ngay lập tức đã có một nhóm người phá hoại đã lén xịt sơn lên đế tượng trong đêm toà quyết định. Và dĩ nhiên, thổ tả lại đổ "chủ nghĩa bài da màu và tư tưởng da trắng thượng đẳng" cho bất cứ ai phản đối việc di dời.

4. Tổ chức khủng bố KKK và thành phần cực hữu tự xưng.
Đây là 2 thành phần chính tạo nên cuộc biểu tình tuần trước tại Charlottesville. Có lẽ ko cần phải nói nhiều về KKK vì đó là kiến thức quan trọng của group, chỉ xin nhắc lại là chúng do tàn quân miền Nam lập ra, thu hút tầng lớp da trắng bất mãn, chủ nô cũ, chủ trương bài Cơ đốc giáo, người da màu, người Do Thái và những tiêu chí này phù hợp với tôn chỉ của cánh tả từ nguyên khởi cho tới hiện tại. Tuy nhiên KKK ko chỉ nằm trong nội bộ Dân chủ mà nó còn lan tới cả một bộ phận cánh hữu cực đoan và người theo thuyết da trắng thượng đẳng. Có nghĩa là KKK với nòng cốt là của cánh tả nhưng cũng đi chiêu quân bên ngoài để khi có chuyện là lại đổ thừa rằng KKK là của cánh hữu.

Cũng cần nhắc lại biến cố thay đổi đảng phái làm thay đổi bản đồ đại cử tri Mỹ năm 1964, khi Tổng thống Lyndon Baines Johnson ký ban hành Bộ luật dân quyền (Civil Rights Act) và đặc biệt trao cho người da màu quyền bầu cử và ứng cử năm 1965, với câu nói bất hủ "Đám mọi (niggers) đó sẽ bầu cho đảng Dân chủ chúng ta trong 200 năm tới". Lúc đó các tiểu bang miền Nam với tư tưởng kỳ thị vẫn chịu sự kiểm soát hoàn toàn của cánh tả. Sau đó những người da màu đã di cư lên phía Bắc, còn những người da trắng cánh tả miền Nam đồng loạt đổi sang đảng sang đảng Cộng hoà để trả thù Tổng thống LBJ đã "giải thoát" người da màu.
Như vậy, trong những thành phần cử tri và ủng hộ viên của cánh hữu, đã có một bộ phận cực tả núp bóng cánh hữu. Họ đổi đảng là vì họ ghét cánh tả đã phản bội họ chứ ko phải là vì họ có cảm tình vs cánh hữu vì tư tưởng và cương lĩnh của cánh tả phù hợp hơn vs lối sống của họ. Sau đó họ tự nhận mình là "người cánh hữu", "người cực hữu", "người theo chủ nghĩa quốc gia" mặc dù cái ruột của họ là cánh tả. Tức là bản thân họ cũng ko hiểu họ thuộc phía nào, nhưng vì cánh tả dám chơi vs da màu nên họ sang cánh hữu cho bõ ghét và làm đối trọng với đảng Dân chủ, cản đường đảng này trong bất kỳ cuộc bầu cử nào.

Điều này gây nhức nhối cho đảng Cộng hoà nhưng lại quá sướng cho Dân chủ trong trò chơi màu da - phiếu bầu trong chính trường Mỹ. Đa phần người dân đều lầm tưởng rằng KKK là của đảng Cộng hoà, bất chấp có là giáo sư, bác sĩ hay gì gì cũng nhầm lẫn rất tai hại như vậy, nhờ vào đòn tuyên truyền lưu manh của cánh tả. Như vậy KKK hay "cánh hữu cực đoan tự xưng" đều là một, có điều là "hồn Trương Ba - da hàng thịt".
Chính những nhóm này đã kích động cuộc biểu tình và đụng độ này 13/8 tại Charlottesville về chuyện bức tượng của tướng Lee. Những người phản đối quyết định di dời bức tượng sợ rằng nó có thể xoáy lại vết thương nội chiến Mỹ và mọi chuyện có thể xấu đi khi những người gốc gác miền Nam nổi giận. Thật sự chính quyền đã đi quá xa trong việc chiều lòng những người da màu và những người ko biết gì vẻ lịch sử cũng như ko có tinh thần vị tha cầu tiến. Nhưng những nhóm cực đoan đã "tổ lái" chuyện này sang việc mâu thuẫn màu da. Thật lạ khi KKK và cực hữu tự xưng lại tung hô Tổng thống Trump bảo vệ người da trắng thượng đẳng và giành lại nước Mỹ cho họ "như lời hứa" dù cụ Trump ko hề nói. Tức là trong những thành phần phản đối thì có KKK và cực hữu tự xưng lợi dụng để vùng lên. Kết quả là đã có xô xát và một thanh niên đã lao xe vào đám đông gây thiệt mạng 1 phụ nữ. Tuy tài liệu ghi rằng thanh niên này thuộc đảng Cộng hoà, nhưng lại có máu mê Hitler - thần tượng của phái cực tả - tức là thanh niên là một "ngụy cánh hữu" đích thực.

5. Bắn súng vào mặt hồ ko yên ả
Vụ bạo động ở Charlottesville đã bắn phát súng vào mặt hồ lịch sử Mỹ vốn ko hề yên ả về cuộc nội chiến, nhưng hưởng lợi nhất lại chính là đảng Dân chủ và truyền thông dòng chính, và có lẽ chúng đang thầm cảm ơn KKK và đám "ngụy cánh hữu" đã giúp mình trong cơn điên đầu đối chọi vs TT Trump. Ngay khi vừa có tin bạo động xảy ra, cả thị trưởng và phó thị trưởng Charlottesville đều nhanh chóng... đổ thừa TT Trump đã "khuyến khích bạo động sắc tộc bùng lên" (?!). 

Trong khi đó TTDC và cánh tả chỉ trích TT Trump "ko có thái độ rõ ràng" và "cố tình bao che cho đám da trắng cực đoan" đồng thời nhai lại huyền thoại cụ Trump là tên Hitler diệt chủng thế kỷ 21. Tất cả nhắm vào TT Trump như là kẻ đứng sau những vụ bạo động và ủng hộ thuyết da trắng thượng đẳng. TT Trump có lý khi chỉ trích tất cả các bên có dính líu trong vụ đụng độ này, vì nó có liên quan tới nhiều chuyện, nhiều nguyên nhân và mục đích khác nhau. Lãnh đạo khối thiểu số tại Thượng Viện Chuck Schummer phát biểu "xanh rờn" và "logic": "Một khi những kẻ quá khích ngoài kia tung hô ủng hộ ông (TT Trump) tức là ông đã làm gì sai trái rồi?!" 

Có ai bị buộc tội vì sự sai trái của kẻ khác ko? Đỉnh cao trí tuệ là đây?!
Ngoài ra, nó còn thổi bùng ngọn lửa thù hận Bắc Nam khi đã bắt đầu một làn sóng đòi tháo dỡ và phá hủy các tượng đài tướng miền Nam tại các bang miền Nam. Đa phần đó là các thanh niên cánh tả quá khích đã buộc tội chính quyền TT Trump ko biết bảo vệ người da màu và lấp liếm cho đám da trắng kỳ thị. Theo hướng ngược lại, mới đây bức tượng TT Lincoln tại thủ đô DC đã bị kẻ phá hoại xịt sơn, mà ai cũng biết TT Lincoln phe nào, và phe nào đã xịt sơn lên tượng ông. Bây giờ chúng sẽ chụp mũ những ai muốn bảo vệ tượng đài miền Nam là "bọn phân biệt chủng tộc" để dọn đường cho sự phá hoại bất hợp pháp của chúng, đến nỗi TT Trump cũng phải thốt lên "Rồi sẽ tới tượng của ai nữa đây? Lincoln, Washington hay Jefferson?!"

Như vậy, bằng lá bài màu da, cánh tả đã phát động một cuộc chiến với lịch sử và quá khứ bằng những chiêu trò vô cùng thâm độc. Mục đích của chúng là đấu tố tất cả thành phần muốn nội chiến kết thúc yên ổn và đám kỳ thị màu da của chúng đều là 1 và đều là của đảng Cộng hoà, và đều là người của TT Trump. Chúng đang nhắm đến kỳ bầu cử 2018 nơi chúng kỳ vọng sẽ chiếm được lưỡng viện Quốc hội, để đạt tới âm mưu đàn hạch TT Trump, tiến tới việc chiếm lại Nhà trắng năm 2020. Sau khi đã thua liểng xiểng trong 4 cuộc bầu cử bổ sung, sau khi TT Trump đắc cử, Dâm chủ phải đau đầu vs những vấn đề nội tại và chính sách lãnh đạo để đối chọi vs TT Trump, vì thế chúng phải tìm cách hướng công luận về vấn đề tưởng đã dc ngủ yên lâu năm và là vết thương đau đớn của nước Mỹ - nội chiến và màu da. Chính sự ngây thơ (nếu ko muốn nói là ngu dốt nát bét, ngu si đần độn) của đông đảo thành phần dân Mỹ đã, đang và sẽ tiếp tay cho những trò chơi chính trị của chúng.
Dù cho các anh da màu cùng chúng cứ hô "Black lives matter" nhưng mục đích thì lại khác: các anh da màu thật ra là muốn "Our food stamps matter" còn chúng thì "Our votes matter".
Chúng đã bắn súng lục vào lịch sử, và đang tự tin rằng sẽ ko có khẩu đại bác nào chạm tới chúng dc...



For more options, visit https://groups.google.com/d/optout.

__._,_.___

Posted by: hungthe 

Tường cao, sông rộng, biển mênh mông! & Meo gửi các chị bán dâm Hồ Chí Minh

 


From: BaoMai <
To: @
Sent: Sunday, August 20, 2017 8:45 AM
Subject: BM: Tường cao, sông rộng, biển mênh mông! & Meo gửi các chị bán dâm Hồ Chí Minh

Tường cao, sông rộng, biển mênh mông!

image

Sau khi Thế chiến thứ II kết thúc vào năm 1945, nước Đức chia đôi. Đông Đức thuộc về Liên Xô dưới chế độ Cộng Sản (Cộng Hoà Dân Chủ Đức,) Tây Đức thuộc về các nước Mỹ, Anh và Pháp (Cộng Hoà Liên Bang Đức). 

Thành phố Bá Linh nằm trong vùng do Liên Xô kiểm soát cũng bị cắt đôi: Đông và Tây Bá Linh. Liên Xô tìm cách phong toả Tây Bá Linh trong một thời gian dài nhưng không thành công.

Năm 1949, khi Liên Xô quyết định ngưng phong toả Tây Bá Linh, gần ba triệu người đã chạy trốn khỏi Đông Đức, trong số đó có nhiều trí thức có chuyên môn như bác sĩ, giáo sư, kỹ sư.

Từ đó cho đến năm 1958, người dân Đông Đức vẫn vẫn tiếp tục ồ ạt ra đi. Tính đến tháng 6-1961, khoảng 19.000 người rời Cộng Hoà Dân Chủ Đức qua Tây Bá Linh. Tháng 7 sau đó, 30.000 người, và chỉ trong 11 ngày vào tháng 8, có tới 16.000 người Đông Đức vượt qua ranh giới để vào Tây Bá Linh. Đặc biệt là vào ngày 12/8, 2.400 người đã di tản khỏi Đông Đức, con số lớn nhất trong riêng một ngày, như một cơn thác lũ không có gì ngăn chận nỗi.

image

Ngay đêm đó, chính quyền Đông Đức quyết định ngăn dòng người di tản bằng cách đóng cửa biên giới vĩnh viễn. Chỉ trong hai tuần, quân đội, cảnh sát và các công nhân xây dựng của Đông Đức đã hoàn tất hàng rào thép gai và bức tường bê tông, ngăn đôi thành phố.

Nhưng việc xây bức tường Berlin này có nhiều sơ hở, đã không ngăn được dòng người di tản từ Đông sang Tây, nên sau đó, năm 1961, chính quyền Đông Đức thay thế bức tường tạm bằng một bức tường kiên cố hơn, dựng bằng các tấm bê tông cốt thép cao 3,6 m, rộng 1,2 m chôn sâu dưới đất khiến việc trèo qua tường gần như không thực hiện được. Đông Đức gọi bức tường này là để ngăn chận Phát Xít xâm nhập (!) nhưng thực sự là để ngăn chận dân chúng Đông Đức chạy trốn chế độ Cộng Sản. Những khẩu súng máy, vọng gác và lính canh, đèn pha quét hàng đêm, chó dữ, với chỉ thị bắn bỏ những người có ý định trèo qua bức tường bỏ trốn.

image

Cho đến ngày bức tường Bá Linh sụp đổ ngày 12 tháng 11 năm 1989, trong lịch sử vượt thoát đã có 171 người thiệt mạng khi cố vượt qua bức tường, nhưng cũng đã có hơn 5.000 người Đông Đức (trong đó có cả 600 lính biên phòng Đông Đức,) đã vượt qua được bức tường bằng cách nhảy từ cửa sổ tòa nhà gần bức tường, trèo qua dây thép gai, bay bằng khinh khí cầu, bò qua cống và lái xe băng qua những phần bỏ ngỏ của bức tường.

Vào ngày 1/11/1989, kinh tế Đông Đức đang trên bờ vực sụp đổ và chính quyền không thể trả lãi cho những món nợ khổng lồ, các cuộc biểu tình chống chính phủ quy mô lớn nổ ra ở Leipzig lan tới Bá Linh. Đông Đức cần được Liên Xô hỗ trợ về tài chính và quân sự ngăn chận tình trạng suy sụp, tuy nhiên, Gorbachev tuyên bố Liên Xô không có trách nhiệm ngăn lượng người di tản quy mô lớn khỏi Đông Đức.

Vào ngày 9/11/1989, Đông Berlin mở cửa cho dân chúng được tự do vượt qua ranh giới.

Ngay sau đó, bức tường bị đánh sập và Berlin lần đầu tiên được thống nhất ngày 3/10/1990, trở thành nước Cộng hòa Liên bang Đức ngày nay.

image

Sau chiến tranh thế giới thứ hai, Nhật Bản đầu hàng Đồng Minh vào năm 1945, Triều Tiên bị chia cắt làm hai với ranh giới là vĩ tuyến 38: Bắc Hàn - CHDCND Triều Tiên theo chính thể cộng sản và Nam Hàn - Đại Hàn Dân Quốc theo chính thể tư bản. Năm năm sau, ngày 25/6/1950,135.000 binh sĩ Bắc Hàn đổ quân dọc vĩ tuyến 38, và để chống lại sự xâm lược này, tháng 7/1950, quân đội Mỹ lâm trận cùng với Nam Hàn để chống lại sự bành trướng của Bắc Hàn. Sau khi quân đội Mỹ vượt qua vĩ tuyến 38, quân đội Bắc Hàn bị dồn tới sông Áp Lục, sát biên giới Trung Cộng. Tháng 10/1950, quân đội Trung Cộng vào vòng tham chiến, đánh qua sông Áp Lục, tạo nguy cơ về cuộc Thế chiến III sắp xảy ra, nên Mỹ quyết định rút quân. Tháng 7/1953, hiệp định đình chiến được ký kết, hình thành khu phi quân sự dọc vĩ tuyến 38 trở lại như cũ.

image

Trong khi đó tại bán đảo Triều Tiên, giữa Nam và Bắc không có “bức tường ô nhục,” nhưng tính tới cuối tháng 8-2016, đã có 29.688 người người Bắc Hàn vượt thoát sang Nam Hàn sinh sống vì điều kiện sống ở xứ này càng ngày càng trở nên khắc nghiệt, trong đó cả các lính Bắc Hàn và ngay cả Thae Yong Ho, Phó Đại Sứ Bắc Hàn tại Luân Đôn cũng xin tỵ nạn chính trị. Park Kun-ha phải trốn qua ngã Trung Cộng trong cuộc hành trình đầy nguy hiểm phải mất 5 năm mới đặt được chân tới thủ đô Hán Thành. Eunsun, một cô gái trốn khỏi địa ngục Bắc Hàn, phải mất 9 năm mới đến được bờ Nam.

image

Sau hiệp định Geneve tháng 4-1954, Việt Nam bị chia làm hai, lấy vĩ tuyến 17 (sông Bến Hải- Cầu Hiền Lương) làm ranh giới, khoảng một triệu người dân miền Bắc (khoảng 800 ngàn trong đó là người Công giáo) di cư đến miền Nam Việt Nam trong những năm 1954–1955 theo những chuyến tàu thuỷ do Pháp và Mỹ tổ chức. Việt Nam Dân chủ Cộng Hoà khiếu nại cho rằng chính phủ quốc gia đã ép buộc đồng bào di cư vào Nam. Uỷ Hội Quốc Tế Kiểm Soát Đình Chiến đã mở cuộc điều tra đơn khiếu nại của Bắc Việt, nhưng trong số 25.000 người được Uỷ Hội tiếp xúc, không có ai nhận là họ bị “cưỡng bách di cư” hay muốn trở về Bắc cả, như lời tố cáo của phe Cộng Sản.

Thêm vào đó, còn tới 102.861 người tự tìm đường bộ hoặc ghe thuyền và phương tiện riêng để vào Nam.

Trong số các nhà văn nhà thơ từ miền Nam đi tập kết ra Bắc vào năm 1954 có Vũ Anh Khanh và Xuân Vũ. Xuân Vũ sau này, khoảng 1965, đã vượt Trường Sơn vào Nam cầm bút trở lại để phơi bày thực trạng của nhân dân miền Bắc và cái giá mà ông và bạn hữu phải trả vì sự lầm lẫn của mình về cộng sản, thì nhà thơ Vũ Anh Khanh, trong khi bơi qua sông Bến Hải, bị bắn chết giữa dòng sông.

image

Ngày 30 tháng 4-1975, vi phạm hiệp định Paris, chế độ Hà Nội tiến công chiếm miền Nam, để tránh nạn Cộng Sản, đã có hàng nghìn người di tản khỏi Việt Nam. Sau đó, với tính chất cai trị sắt máu, Cộng Sản cưỡng chế người dân đi vùng kinh tế mới, và tập trung trên một triệu người miền Nam vào các trại tù cải tạo, những làn sóng di tản bằng đường biển bắt đầu gia tăng.

Đến cuối năm 1977, đã có trên 15,000 người Việt sang tị nạn tại các nước trong vùng Đông Nam Á. Năm 1978, khi nhà cầm quyền Cộng Sản phát động chính sách cải tạo tư sản, và tiếp theo đó là việc xua quân sang Cam Bốt, và phải đương đầu với cuộc chiến biên giới với Trung Cộng, làn sóng tị nạn bằng đường biển đã tăng lên gấp bốn lần, với đa số người ra đi thuộc khối người Việt gốc Hoa, để sau đó được đưa sang định cư tại các tỉnh phía Nam Trung Cộng.

image

Vào cuối năm 1978, đã có 62,000 thuyền nhân người Việt tị nạn tại các nước Đông-Nam Á. Riêng trong tháng 6 năm 1979, đã có trên 54,000 thuyền nhân Việt Nam đến tị nạn tại các nước nói trên. Hàng chục nghìn thuyền nhân bỏ nước ra đi đã bị bão tố, bị nạn hải tặc đánh cướp, hãm hiếp, giết chết bỏ thây trên biển cả. Theo số liệu của Cao ủy Liên Hiệp Quốc về người tị nạn, trong khoảng thời gian 1975-1995 đã có 849.228 người vượt biên bằng đường biển và đường bộ đến định cư tại các nước tự do, nhưng số người vượt biên chỉ thành công 50%, cứ một người đến được bờ tự do thì có một người chết trên biển Đông hay trong rừng thẳm.

Và vào thời điểm 2017, người Việt Nam dưới chế độ CHXH Việt Nam- Độc Lập- Tự Do- Hạnh Phúc sau 42 năm đã thấm đòn cai trị của đảng Cộng Sản, còn đóng tàu vượt biển sang Úc.

Bây giờ sau 42 năm, người Việt trong nước đã biết rõ thế nào là chế độ Cộng Sản rồi, nếu có một cơ hội để rời đất nước ra đi, thì đây là một cơ hội tốt không ai từ chối.

image

Qua chuyện chia cắt của Đức Quốc, Triều Tiên rồi đến Việt Nam, các cấp đảng viên Cộng Sản, dân chúng miền Bắc, các dư luận viên, hàng ngũ bộ đội, công an... nhận định và giải thích ra sao về chuyện dân chúng của các nước trên, luôn luôn liều chết, vượt biên giới bỏ chế độ Cộng Sản Đông Đức, Bắc Hàn, Bắc Việt và bây giờ là Cộng Sản VN để chạy sang phía tư bản, xứ tự do, phía phi cộng sản.

Chế độ Cộng Sản nếu tốt đẹp, no ấm, tự do, hạnh phúc thì con người không ai liều chết để ra đi như vậy. Rõ ràng bên kia và bên này khác nhau như đêm và ngày, tự do và tù đày, mà con người phải có một lựa chọn cho bản thân mình và con cháu đời sau. Dù tường cao, sông rộng, biển mênh mông cũng không ngăn được bước chân những người ra đi, chọn cuộc sống tốt đẹp hơn cho mình và tương lai cho con cái!

image 

Tổng Thống Mỹ Ronald W. Reagan đã có một câu nói vĩ đại: “Tôi có một câu hỏi cho các nhà lãnh đạo ở các nước chủ nghĩa cộng sản: nếu chủ nghĩa cộng sản có tương lai, tại sao mấy ông cần phải xây dựng những bức tường để giữ mọi người lại và quân đội, cảnh sát chìm để bắt mọi người im lặng?”

image

Và Milton Friedman, giải Nobel Khoa học Kinh Tế 1976: “Hãy nhìn bao nhiêu người từ xứ cộng sản bất chấp cái chết để vượt biên qua xứ tư bản, nhiêu đó cũng cho chúng ta nhân loại đã bình chọn ra sao!”




Huy Phương




__._,_.___

Posted by: hungthe 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link