Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
Showing posts with label CNN. Show all posts
Showing posts with label CNN. Show all posts

Tuesday, June 30, 2015

Chuyện mới Hà Nội

Chuyện mới Hà Nội

Mi Lâm

Nhạc sĩ Hoàng Hiệp vốn là người An Giang, sau 20 năm sống ở Hà Nội ông đã tặng Hà Nội một bài hát để đời: Nhớ về Hà Nội, với giọng hát đầu tiên tuyệt đối hay là Hồng Nhung. Bài hát được sáng tác khi ông đã rời xa Hà Nội để trở về với mảnh đất phương Nam, với Sài Gòn hoa lệ u buồn sau chiến tranh. 

Ở đó, trong bối cảnh sau giải phóng, con người bị phân hóa làm mấy lần, nhá nhem tranh tối tranh sáng không rõ mặt bạn hay thù, Hoàng Hiệp đã bật lên những lời mà chỉ có những người yêu Hà Nội khi lâm cảnh tha hương mới hiểu: 

Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội, Hà Nội của ta, Thủ đô yêu dấu, một thời đạn bom, một thời hòa bình!

Điệp khúc “nhớ” được lặp lại như những thước phim âm bản đưa ta về với những hình ảnh của một Hà Nội xa xưa. Hà Nội ngày đó là những “phố thâm nghiêm rợp bóng cây, tiếng ve ru những trưa hè”, đó là Hà Nội đang thời kỳ phục hồi sau chiến tranh phá hoại với “những công viên vừa mới xây, bước chân em chưa mòn lối”. 

Tình yêu được thăng hoa đơn giản như hoa nở dưới ánh mặt trời, những nơi hò hẹn đơn sơ chỉ là hàng cây bờ cội, ghế đá công viên, triền đê mượt cỏ mà chứa đựng trong đó là hồn cốt của kinh thành, của một Thăng Long nghìn năm văn hiến. Tháp Rùa nghiêng soi bóng trên một Hồ Gươm xanh thắm, đẹp vô cùng trong những chiều hoàng hôn ta được gặp “em đạp xe ra phố”, dáng em như dáng một Hà Nội thanh tân đang bay lên sau những nồng khét và mù mịt đạn bom. 

Hà Nội về đêm, hè phố lặng im vang từng tiếng lá rơi, một khúc rao như lay động cả đám sương đang bảng lảng trên mặt hồ Halais, làm giật mình cả hàng cây hoa sữa đang dịu dàng tỏa hương thơm nồng. Phố rộng bên hồ cho hoa sữa tỏa hương, nồng nhưng không gắt. “Nhớ phố Quang Trung, đường Nguyễn Du”, những con phố mang tên những người anh hùng dân tộc, danh nhân dân tộc. “Hướng ra Đống Đa, Cầu Giấy”, những tên địa danh vang dội chiến thắng giặc ngoại xâm. Và trên tất cả, Hà Nội là nơi chứa đựng trong lòng kẻ xa xứ những “gương mặt mến thân”, những tri âm tri kỷ mặc khách tao nhân từ thủa lòng non và giấy mới. Có thể hiểu tâm thế của Hoàng Hiệp khi viết những lời ca về Hà Nội, đó cũng là tâm trạng của những sĩ phu Bắc Hà kiểu như Huỳnh Văn Nghệ đã từng thốt lên:

Từ độ mang gươm đi mở cõi
Trời Nam thương nhớ đất Thăng Long
Bài hát “Nhớ về Hà Nội” được chọn làm nhạc hiệu của Đài PTTH Hà Nội, phổ biến ra cả nước. Hình ảnh của Hà Nội qua bài hát đã làm rung động biết bao trái tim người dân Việt Nam khi hướng về thủ đô. Được ra Hà Nội, được về Hà Nội dù chỉ một lần đã là mơ ước của bao nhiêu thế hệ. 

Nhưng, lưu ý một điều, Hà Nội trong bài hát của Hoàng Hiệp là một Hà Nội của chính phủ Hồ Chí Minh, một Hà Nội có Bác Hồ, một Hà Nội được quản lý và điều hành bởi một vị thị trưởng đáng kính người Hà Nội, bác sĩ Trần Duy Hưng (1954-1977).

Từ sau đó, trừ một giai đoạn ngắn (3 năm) của Trần Tấn, các chủ tịch của Hà Nội đều không phải là người sinh ra ở Hà Nội. Từ Trần Vỹ (Hưng Yên), Lê Ất Hợi (Bắc Giang), Hoàng Văn Nghiên (Nam Định), Nguyễn Quốc Triệu và Nguyễn Thế Thảo (đều người Bắc Ninh). Mặc dù vậy, vẻ đẹp thanh bình của Hà Nội vẫn còn giữ được đến đầu những năm 90 của thế kỷ 20.

Càng về sau này, diện mạo Hà Nội ngày một thay đổi theo chiều hướng đáng lo ngại dù những thay đổi dù chủ quan hay khách quan đều bị ảnh hưởng bởi các chính sách của Đảng và Nhà nước. Hà Nội rộng lớn hơn, đông đúc hơn, nóng nực hơn, bụi bặm hơn, xấu xí hơn và bẩn thỉu hơn. Những không gian xanh bị mất đi nhiều do những diện tích ao hồ, công viên và đồng ruộng ngày một thu hẹp. Không những thế, hơn 20 năm sau, Hà Nội tiếp tục trải qua một trận bão lớn với sự ra tay của cả hệ thống chính trị thành phố Hà Nội mà mục tiêu là 6.708 cái cây trồng trên hè phố. 

Chiến dịch chặt hạ, thay mới cây thực sự là một thảm họa khi nhận được sự phản đối dữ dội của nhân dân Hà Nội, đặc biệt là những người đã sống lâu năm trên mảnh đất này. Với họ những cái cây không chỉ là những thực vật thuần túy mà đã trở thành những người bạn, thậm chí đã hóa thân thành thần linh thảo mộc nương náu chốn này.

 Chiến dịch đã phải dừng lại sau khi mới đi được một phần ba chặng đường kèm theo những chuyện cười ra nước mắt khi có sự tranh luận gay gắt về “nhân thân” của một cái cây khiến mẩu chuyện “mỡ hay vàng tâm” đã trở thành tiếu lâm trên hè phố. Kết luận thanh tra đã cho một số kết luận sau: 

Thứ nhất là chủ trương đúng đắn. Công tác tuyên truyền chưa đủ nên gây sự hiểu lầm trong nhân dân. Thứ hai, khẳng định cây trên đường Nguyễn Chí Thanh là cây MỠ chứ không phải Vàng Tâm, phát hiện một số việc thực hiện không đúng quy trình và/hoặc thiếu hồ sơ, một số “thủ phạm” được nhắc đến trong kết luận là các công ty tư nhân Thịnh An, Vĩnh An và Bình Minh, Ban Duy tu các công trình hạ tầng kỹ thuật đô thị và Phòng Quản lý hạ tầng kỹ thuật môi trường và công trình ngầm (đều thuộc Sở Xây dựng Hà Nội). Ngoài ra cũng đề cập đến trách nhiệm của Sở Xây dựng, Sở TT&TT, các cơ quan truyền thông của thành phố, lãnh đạo Thành phố.

Trên cơ sở đó, Thanh tra Hà Nội kiến nghị (trích):
1.  UBND TP Hà Nội nghiêm túc kiểm điểm trách nhiệm của Lãnh đạo UBND do thiếu kiểm tra và sâu sát trong công tác chỉ đạo, triển khai viêc thực hiện cải tạo thay thế cây xanh ở Thủ đô;
2.  Sở Xây dựng Hà Nội kiểm điểm và có hình thức kỷ luật đối với tập thể, cá nhân lãnh đạo Sở và những cá nhân trực tiếp liên quan, Phòng Quản lý hạ tầng kỹ thuật môi trường và công trình ngầm, Ban duy tu công trình hạ tầng kỹ thuật đô thị.

Từ kết luận của Thanh tra Hà Nội, Chủ tịch UBND TP yêu cầu, ban cán sự Đảng UBND TP kiểm điểm trách nhiệm của lãnh đạo UBND, Sở Xây dựng, các tổ chức, cá nhân liên quan theo thẩm quyền, xong trước ngày 30/6/2015.

Hôm nay là 29/6/2015, các báo đài vẫn lặng ngắt trong khi nhân dân thì vẫn đang sốt ruột chờ xem hình thức kỷ luật nào sẽ được đưa ra đối với các tập thể và cá nhân sau khi kiểm điểm. 

Không lẽ vụ việc lại “chìm xuồng”? Chắc là không chìm được vì cơn bão Hagibis ngày 13/6/2015 đã một lần nữa cho thấy chủ trương đúng đắn của chiến dịch đồng thời cũng giúp lãnh đạo Hà Nội nhìn thấy tận mắt việc thực hiện của bộ phận chức năng khi có những cây mới trồng bị gió giật bật tung gốc còn nguyên cả bọc nylon dùng cho vận chuyển.

Trước đó, ở một bài phỏng vấn, Tướng Thước (nguyên Tư lệnh Quân khu 4) cũng bày tỏ sự lo lắng, nếu không giải quyết tốt vấn đề này thì sau này sẽ gây ảnh hưởng đến lòng tin của người dân với các quyết định của thành phố.
“Việc chặt cây này, dân chưa thuận chứng tỏ việc lãnh đạo của cán bộ chúng ta chưa đúng. Một lần đưa ra mà dân nghi ngờ thì sau này, các chủ trương đưa ra dù đúng thì người ta cũng nghi ngờ.

Điều đó, gây ra một tác động không nhỏ đến vai trò lãnh đạo của thành phố. Ở đây, cần phải có cách làm hợp lý, phù hợp, các địa điểm cây còn đẹp, chưa cần phải thay thế thì nên giữ cây cũ lại.
Việc thành phố 5 – 7 năm mới có lại bóng mát như xưa thì không ai chịu được. Măng có mọc thì mới chặt tre già đi còn măng chưa mọc đã chặt tre già rồi thì không thể được“, Tướng Thước nhấn mạnh.

Thật cay đắng khi ông tướng già nhìn thẳng vào sự thật, đã phát hiện ra một điều rất đau lòng của lãnh đạo Hà Nội thời nay, đó là  “chặt tre khi măng còn chưa mọc”. Hành động này thể hiện sự ngu ngốc không thể biện minh, khiến nhiều con đường trở thành “sa mạc”. Không chỉ thế, nó còn cho thấy tầm nhìn rất giới hạn của lãnh đạo Hà Nội mặc dù có rất nhiều giáo sư tiến sỹ, thạc sỹ, thậm chí còn có hẳn một ông Thị trưởng xuất thân là dân Kiến trúc.

Đồng quan điểm đó, ông cựu dân biểu Lê Văn Cuông cũng bày tỏ, người dân được thụ hưởng và đã góp rất nhiều công để bảo vệ, chăm sóc cây xanh, tuy nhiên, thành phố chặt cây lại không hỏi ý kiến của họ, như vậy là không đảm bảo được quyền dân chủ
“Ngoài việc không hỏi ý kiến người dân thì việc chặt hạ cây xanh ào ào mà không có chọn lọc, xác định kỹ đã tạo nên sự nghi ngờ là có lợi ích nhóm hay vấn đề gì đó không trong sáng ở chủ trương này.

Bên cạnh đó, một số lãnh đạo của thành phố trả lời không thống nhất, mâu thuẫn nhau, điều đó, chứng tỏ có vấn đề không chặt chẽ ở đây“, ông Cuông chia sẻ.
Thêm nữa, vấn đề nguyên nhân, trách nhiệm và xử lý cá nhân có liên quan như thế nào. Dư luận chờ đợi và lúc đó, mới có thể đánh giá xem Hà Nội có nghiêm túc, tôn trọng ý kiến của dân không.

Vị này nhấn mạnh: “Nếu như để giảm sức nóng của dư luận rồi tuyên bố hùng hồn, có vẻ là nghiêm túc nhưng cuối cùng lại “đầu voi, đuôi chuột” , hay 30 ngày sau mọi việc lại giải quyết không minh bạch, giơ cao đánh khẽ thì sẽ tiếp tục làm người dân mất niềm tin”.

Tướng Thước đã khẳng định: không có việc gì là không liên quan đến người dân, quyền lực thuộc về Nhà nước nhưng lợi ích thuộc về nhân dân và Đảng ta là Đảng của dân, vì dân. Một đảng viên sai phạm đương nhiên đảng viên đó phải kiểm điểm và chịu hình thức kỷ luật, một chi bộ đảng bộ có đảng viên sai phạm cũng phải kiểm điểm trách nhiệm liên quan, đặc biệt là trách nhiệm và vai trò người đứng đầu. Các lãnh đạo Hà Nội đều là đảng viên. Công luận đang hết sức chờ đợi thông báo của Ban Cán sự Đảng thành phố cũng như từ các cơ quan hữu quan. 

Nên nhớ, việc sử dụng tiền ủng hộ của cán bộ và chiến sỹ Công an Thành phố Hà Nội và tài trợ của ngân hàng VPBank sai mục đích (từ trồng cây vàng tâm như đã phê duyệt sang thành cây mỡ) có dấu hiệu hình sự hay không còn là một câu chuyện dài mà nếu lãnh đạo thành phố Hà Nội không quan tâm thì kết quả cuối cùng sẽ không lường trước được.

Một câu nói từ muôn đời đã có mà các vị lãnh đạo vẫn thường nói nhưng lại hay quên, xin được nhắc lại: Lấy Dân Làm Gốc!

Nhân dân sẽ ghi nhớ tất cả những gì các vị làm, kể cả những lời hứa suông!

Hà Nội ngày 29 tháng 6 năm 2015
M.L.
Tác giả gửi BVN

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Monday, February 9, 2015

TAM THU DAU NAM 2015

 
Florida 08 thang 02 nam 2015

Kính thưa quí vị:

Tình trạng VN rất là nguy ngập vì sự đồng hóa của Trung Cộng đã và đang đến đất nước Việt-Nam.. Một sự chiếm đoạt đất nước Việt-nam mà không mất một viên đạn, không có một tiếng súng, mà chỉ bằng sự ngoại giao, thương thuyết trong tình hữu nghị, thân thiện giữa cộng sản Việt-Nam và Trung Cộng. Một chiêu bài, mà chế độ VN đang muốn trở thành một tỉnh lị tự trị của Trung Cộng, với một giấc mơ là CSVN sẽ giữ được chế đó CSVN, và cha truyền con nối, núp dưới cái dù của Trung Công để hưởng thụ; CSVN không hiểu được rằng; chế độ CSVN cũng sẽ bị loại bỏ, dân tộc VN cũng sẽ bị tiêu diệt, đất nước việt-nam bị xát nhập vào Trung Cộng, quốc gia Việt-Nam sẽ bị đồng hoá trong những ngày tháng sắp tới, vì chiều hướng già này đang tăng nhanh chóng.


Nguồn tin này, không phải chỉ đến từ những người đấu tranh của đất nước VN, không phải đến từ những người chồng đối chế độ CSVN, không phải đến từ những người muốn dẹp bỏ chế độ CSVN, muốn canh tân nước Việt-Nam.  .. mà nguồn tin này, đã được đăng tải, lập đi lập lại nhiều lần trên những báo chí nổi tiếng của Trung Cộng, Hồng Kông, và do kết quả những cuộc phỏng vấn những người lãnh đạo đất nước của cả hai quốc gia, đã về hưu trí,,, đưa ra.  Nói một cách khác đi, đây là những nguồn tin rất là xác thực, mà thí dụ rõ rằng nhất là HỘI NGHỊ THÀNH ĐÔ, năm 1990, CSVN đã chủ xướng khi không còn bám viu vào quan thầy Nga Sô của chúng nữa; Trung Cộng đã lợi dụng cơ hội này, đưa Việt-Nam vào sự nô lệ toàn diện... Hiện tại, Trung cộng gia tăng, đẩy mạnh sự kìm kẹp Việt-Nam về tất cả mọi lãnh vực:  Quân Sự, Chính Trị, Xã Hội, văn hóa, và Kinh tế.


Trung Cộng không còn do dự đưa người vào Việt-Nam qua những hình thức nhân công, du lịch đến ở Việt-Nam dài hạn, lập gia đình với người Việt-Nam gia tăng, và dùng kế hoạch tuỳ thuộc kinh tế để yểm trợ cho sự đồng hóa này. Để được hữu hiệu hơn, họ đã không ngần ngại có những kế hoạch để dẹp bỏ doanh nghiệp, doanh thương VN bằng những hình thức kinh tế phá sản, chận đứng nguồn hải sản vô biên của nước VN bằng những hành động giết hại và phá hủy thuyền bài của ngư dân Việt-Nam, với sự đồng lõa của chế độ CSVN … mà chế độ này đã không có những phản ứng nào để bảo vệ người dân; ngược lại, CSVN không ngần ngại đàn áp những phong trào chống Trung Cộng, lãnh đạo đã không tham dự những ngày lễ trọng đại tưởng niệm Hoàng Sa, anh hùng liệt sĩ chống Trung Cộng mà còn cản trở, cho tay sai ngăn cấm, phá hoại… 

Họ không ngần ngại, làm hài lòng quan thấy Trung Công bằng những sự tổ chức trá hình ngàn năm Thăng Long để vui mừng ngày quốc Khánh Trung Cộng, hay bắt dân chúng treo cờ để lại hài lòng bộn thái thú Trung-Cộng,… Thêm vào đó, những sự phản ứng vô hiệu quả, chỉ có mục đích là ru ngủ người dân trong nước mà thôi; để tránh những sự phẫn uất và nổi dậy của người dân VN;  Thí dụ rõ ràng nhất là chờ đợi cho phi trường Phú-Lâm, cũng như những sự xây cất, phát triển của Trung Cộng hoàn tất tai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa rồi mới lên tiếng… mua một số vụ khí chỉ với mục đích là đóng kịch quân sự mà không dám tham gia trực tiếp vào những sự yểm trợ của những quốc gia trên thế giới để cô lập Trung Cộng tại biển Đông.


Thử hỏi rằng, khi Việt nam trở thành một tình lị tự trị trong tương lai của Trung-Cộng, Viet-Nam có tồn tại được không?  Sự trả lời đơn giản, và chắc chắn đó là không bao giờ Việt-Nam còn tồn tai, VN sẽ bị hủy diệt vì những lý đó dã man sau. đây:

1) Đối với chế độ CSVN mơ ước trở thành tỉnh lị tự trị của Trung Cộng:
a)     Hãy nhìn Hồng Kông bây giờ, một quốc gia hai hệ thống chính trị, Trung Cộng đang xúc tiến đền sát nhập Hồng Kông vào hệ thống chính trị của Trung Cộng, mặc dù Trung Cộng có những cam kết với Anh Quốc.
b)      Cuộc thanh trừng tham nhũng đã và đang xảy ra tại Trung Cộng, khiến những người cao cấp CS Trung Cộng cùng bị tù đầy, tịch thu tài sản, hàng ngàn đảng viên cao cấp bị giết chết hoặc tự sát,,, thì với guồng máy tham nhũng hiện tại của CSVN, lãnh đạo Trung Công có chấp nhận hay không? Hay là họ cũng sẽ xử dụng chiêu bài này để dẹp bọn CSVN đang cầm quyền để thay thế vào bằng một guồng máy caí trị của Trung Cộng?


2) Đối với dân tộc Việt-Nam:
a)      Trung Cộng sẽ tiêu diệt dân tộc Viet-Nam trong những ngày tháng đầu tiên vì bài học của Tân Cương, tây dạng đang diễn ra… Họ sẽ tiêu diệt dan tộc Việt-Nam để tránh những sự đàn áp khối đấu tranh trong  tương lai của người Việt như họ đang đối diện với Tân Cương, tây Tạng bây giờ!
b)    Trở thành tính lị tư-trị của Trung Cộng, người Tàu sẽ di dân đến Việt-Nam, thay vì đuổi người dân miền Nam đi vùng kinh tế mới để chiếm đoạt tài sản như CS miền bắc vào miền Nam năm 1975 đã làm; những gia đình người Tàu di dân này, sẽ giết những gia đình người Việt-Nam để chiếm đoạt tài sản,,, chỉ có thế, họ sẽ tránh được sự đòi lại chủ quyền tài sản do trong tương lai của người Việt, nếu còn sống.
c)     Xử dụng khối người đàn ông trên 200 triệu, không có đàn bà để làm vợ tại Trung Cộng, họ sẽ áp bức đàn bà con gái Việt Nam là những nơi để giải quyết sinh lý hay là lấy chúng, biến đàn bà VN trở thành những cái máy sinh đẻ, đồng hoá Việt-Nam như CSVN đã áp dụng cho Kampuhia vào năm 1978 khi chiếm đóng xứ chùa tháp nầy, 
d)      Dể tiến trình được hữu hiệu và thành công nhanh chóng, Trung Cộng sẽ thắt chặt kinh tế VN đang bị tuỳ thuộc Trung Cộng, để người dân Việt-Nam đói khổ và quì lụy, nô lệ Trung Cộng vì miếng ăn. 

  Thế giới lên tiếng chăng? Chuyện này không bao giờ xảy ra, vì trong quá khứ, lãnh đạo Kampuchia thân Trung Cộng đã giết hơn nữa dân số xứ chùa tháp nầy; và trong hiện tại, Trung Cộng đang đàn áp, xử tử, hành quyết những sự nổi dậy của người dân tây Tạng, Tân Cương có quốc giá nào lên tiếng dâu… Phong trào đấu tránh đôi quyển tự do tai Hong Kong cũng tương tự như vậy . ..Trung Cộng áp dụng moi ke hoach chống đối những nhà đấu tranh, khao khát với tự do, với mục tiêu duy nhất là hoàn tất mục tiêu sát nhập Hồng Kông vào hệ thống chính trị của Tàu như đã dự tính! 

Do đó, muốn Việt-Nam được tồn tại, người dân trong nước không còn chờ đợi nữa, không thể có một sự vô tâm, vô cảm... chỉ chờ đợi những người khác đấu tranh cho sự thủ lợi và an toàn của chính mình. 

Vì sự sống còn của mọi người trong đất nước Việt-Nam, vì sự tồn vọng của dân tộc Việt-Nam, ngay từ bây giờ, tất cả phải có cuộc tổng nổi dậy để dẹp bỏ chế độ CSVN hiện tại, một chế đó hoàn toàn nô lệ cho Trung Cộng để thủ lợi cho bè phái cá nhân, đưa nước Việt-Nam đến sự diệt vong. Phải lật đó chế độ CSVN đã không nghĩ đến sự độc lập, vinh quang, hưng thịnh của đất nước Việt-Nam, mà chỉ nghĩ đến sự thủ lợi của đảng CSVN, mà không nghĩ đến hậu quả của tổ quốc Việt-Nam mà cha ông chúng ta đã tạo được và hãnh diện gìn giữ. 



Hiện tại, xã hội Việt-Nam đang xáo trộn chưa từng có vì đói khổ voi nền kinh tế đang kiệt quệ không lối thoát; Do đó, đây là cơ hội để người Việt hải ngoại tiếp tay, yểm trợ người dân trong nước với một sự tổng nổi dậy:


Ai cũng cho rằng, CSVN nhận được nhiều tiền viện trợ, tiền thuế của người dân, tiền người lao động gửi về, tiền xuất cảng hàng hóa... tổng số tiền này lên đến hàng trăm tỉ mỹ kim, nên số tiền của người Việt hải ngoại gửi về không đáng giá là bao… Và đây là luận điệu tuyên truyền của bọn CS, bè lũ việt-gian chỉ với cách thuyết phục người Việt hải ngoại gửi về càng nhiều càng tốt để cứu sống chế độ. 

 Điều đặc biệt chúng ta phải nhận xét một cách chính xác và rất thực tế, đó là tiền của người Việt hải ngoại gửi vào trong nước, chỉ vài trăm, hoặc những đồng tiền nhân đạo, những sự đầu tư vì những đồng tiền tiền trốn thuế, dấu diếm bất hợp pháp tại hải ngoại,,, là nguồn tài khoản duy nhất đang nuôi sống chế độ CSVN… Người Việt hải ngoại chính là trung tâm trợ cấp vô điều kiện để bọn Cộng sản Việt có ngoại tệ và sống còn để cai trị 93 triệu người Việt trong nước

Tại sao tôi dám nói thẳng như thế?  Bởi vì, số tiền mà CSVN kiếm được qua hình thức Viện trợ, đầu tư của người ngoại quốc, hoặc tiền ép bức người lao động gửi về, tiền lợi tức vì xuất cảng hàng hóa... Tổng số tiền lên đến hàng trăm tỉ dollars, nhưng số tiền này lớn lao nầy đã không đủ để trả nợ; có nghĩa là sự thâm thủng, thiếu hụt của quốc gia Việt-Nam dang chồng chất cao ngất hàng năm đã chứng mình điều đó… Nợ xấu gia tăng, nợ công nhiều to hơn rừng núi… chúng đã tìm cách bán tài sản quốc gia, bán thêm trái phiếu …để trả nợ nhưng vẫn không đủ!


Chỉ số tiền mà người Việt hải ngoại gửi về Việt-Nam, có tính cách đều đặn hàng tháng để giúp họ một nền kinh tế Việt-Nam di chuyển, giúp cho một xã hội Việt-Nam ổn định được phần nào vì có miếng ăn; và những số tiền trá hình bởi những chiếc nón cối, chiếc mũ có tính cách từ thiện, nhân đạo như chương trình cảm ơn Thương Phế Binh QLVNCH, giúp trẻ mồ côi, khuyến tật, xây dựng, sửa chữa chùa chiền, nhà thờ.  .. là những số tiền quyên góp để giúp cho chế độ CSVN sống còn, mà không có một chút hiệu quả nào cho sự đấu tranh của xã hội Việt Nam hiện nay.


Càng quyên giúp, CSVN càng tạo ra những tệ đoan xã hội để người Việt hải ngoại quyên góp gửi về giúp đỡ, số tiền như thế này, đã giúp cho CSVN được sống còn …
Chúng ta cũng phải quan tâm đến ảnh hưởng của ngoại quốc vào biển Đông, và ảnh hưởng trực tiếp đến Việt-Nam vì vị trí mà tổ tiên chúng ta đã chọn lựa và lập ra tổ quốc Việt-Nam Hoa Kỳ là một quốc gia mạnh nhất và có ảnh hưởng nhiều nhất.  

Hoa Kỳ không thể chờ đợi, kéo dài tình trạng biển Đông như thế này, sự giải quyết bằng biện pháp kinh-tế sẽ đưa đến một Trung Cộng xụp sổ trong những năm tới... Song song với kế hoạch này, Hoa-Kỳ muốn sự tình nguyện của CSVN là đồng minh và gia nhập khối quốc gia cô lập Trung Cộng trong những thời gian ngắn sắp tới. 

 Tuy nhiên, nếu chuyện này, CSVN, không tham gia lực lượng đồng minh để cô lập Hoa-Kỳ thì Hoa Kỳ cũng có thể đòi hỏi tôn trọng sự thi hành Hòa Đàm Ba Lê, miền Nam Việt-Nam sẽ bảo vệ chủ quyền biển Đông Biết được như vậy, chúng ta cũng cần phải chủ động về đất nước Việt-Nam của người Việt của chúng ta. Đồng minh lo chuyện của biển Đông, người Việt phải nhìn vào sự nô lệ, đồng hoá của tàu Cộng đang xảy ra mà chế độ CSVN đang dâng hiến cho Tàu Cộng


Do đó, để cứu đất nước Việt Nam thoát khỏi sự diệt vong, người Việt hải ngoại phải ý thức là giúp đó phần nào cho thân nhân trong nước chứ không phải là sự trợ cấp người trong nước đầy đủ; do đó, người Việt hải ngoại phải đồng lòng:


1)      Không hoặc giảm thiểu gửi tiền về Việt-Nam cho thân nhân, người Việt hải ngoại làm nhiệm vụ giúp đỡ một phần nào cho người trong nước sinh sống; không phải là một trách nhiệm trợ cấp đầy đủ
2)     Không du lịch đi Viet-Nam,
3)     Không đầu tư vào Viet-Nam,
4)     Không mưa hàng hoá xuất cảng từ Việt-Nam
5)      Cộng đồng hai ngoại phải yêu cầu hành pháp Hoa-Kỳ, sở thuế vụ (IRS), điều tra sự trốn thuế đầu tư ngoại quốc (Foreign Investment Tax) của bọn Việt-Nam hải ngoại đã và đang đầu tư tại Việt Nam...

6)      Không đóng góp cho bất cứ chương trình nhân đạo, từ thiện, dưới bất cứ hình thuc nao (Tôn giáo, đoàn thể vô vụ lợi, tổ chức đấu tranh…) mà gửi tiền vào trong nước Việt Nam… vì đây là số tiền ngoại tệ, giúp CSVN sống qua hình thức mua nhu yếu phẩm như săng nhớt, hoặc trả nợ nhưng ngân khoản tiền lời,,, mà như quí vị đã thấy: Nợ xấu chồng chất, nợ công gia tăng nền kinh tế Việt Nam đang đi đến bờ vực thẳm mà người Việt hải ngoại đang tiếp tay để cứu sống chế độ CSVN này bằng cách giúp Việt-Nam có ngoại tế của 40 năm qua.


Tóm lại, CSVN thu được nhiều tiền của từ nguồn đầu tư, từ tiền viện trợ, từ tiền xuất càng lao động, từ tiền xuất cảng hàng hoá, và ngay cả từ tiền thuế của người dân trong nước nhưng tổng số tiền này, không đủ để trang trải nợ nần. 

Đó là kết quả của nợ xấu gia tăng, nợ công chồng chất; Do do, số tiền gửi về Việt-Nam và du lịch Việt-Nam của người Việt hải ngoại,.. chính là những đồng tiền đã va đang giúp chế độ CSVN được sống còn; chinh tiền cung cấp của người Việt hải ngoại đã giúp cho CSVN tiếp tục cai trị đất nước Việt Nam cho đến khi sự đồng hóa của Trung Cộng được hoàn tất… 

Ngày Viet-Nam bị hủy diệt, nô lệ Trung Cộng sẽ không xa nếu người dân trong nước không có sự TỐNG NỔI DẬY, và người đàn Việt hải ngoại vẫn vì những ich kỷ cá nhân, chỉ nghĩ đến cá nhân mình, cá nhân gia đình, không đặt uu tiên chính yếu là dẹp bỏ chế độ CSVN vào hàng đầu thì như thế, kết quả sẽ đưa đến sự hủy diệt dân tộc Việt-Nam một cách khốc liệt , sự nô lệ Trung Cộng sẽ đến với Quốc Gia Việt-Nam là điều sẽ xảy ra.


Không tạo điều kiện để Việt-Nam có ngoại tệ, nền kinh tế sẽ bị ngưng trệ, xã hội bị hỗn loạn; người dân sẽ tích cực tham gia với lực lượng dân oan để có một tổng nổi dậy, và CSVN sẽ bị xụp đổ như Đông ÂU là Liên Bang Sô Viết vào đầu thập niên 1990s


Nhiều quốc gia trên thế giới đã nghĩ rằng :”người Việt hải ngoại tiếp tục du lịch và gửi tiền vào Việt-Nam, người Việt trong nước không nổi dậy để lật đổ chế độ CSVN hiện tại điều nầy chứng tỏ rằng: người VietNam (tất cả trong nước cũng như ở hải ngoại) đã hài lòng, chấp nhận, đồng ý, và ủng hộ chính sách của chế độ CSVN hiện tại” … và họ tôn trọng quyền tự quyết của dân tộc Việt-Nam.  Đây là một sự hiểu lầm rất là tai hại cho đất nước Việt-Nam...


Xin tất cả chúng ta, hay đồng lòng, cứu đất nước Việt-Nam trong giai đoạn sắp tới.  Người Việt hải ngoại phải giảm gửi tiền, không đầu tư và không du lịch Việt-Nam. 

Người Việt trong nước, sự nghèo khó đã tạo ra những sự cướp bóc trong xã hội...xin đừng cướp bóc lẫn nhau và những người nghèo vô tội...nếu có thể được, tập trung vào những sự cướp bóc với những trọng tâm nhắm vào bọn công an đứng thu tiền tại đầu đường xó chợ, đại gia, những kẻ du lịch Việt-Nam, không gửi ngoại tệ vào ngân hàng Việt Nam..  và đặc biệt là tích cực, tham gia, ủng hộ những lực lượng dân oan để có một cuộc tổng nổi dậy, dẹp bỏ chế độ CSVN hiện tại... 

Thêm vào đó,  một bài viết của dân làm báo trong nước, đã nêu rõ ràng: một trong những yếu tố dẹp đẹp bỏ chế độ CSVN là kêu gọi người Việt hải ngoại hợp tác, không du lịch, không gửi tiến vào trong nước dưới bất cứ hình thức nào... 

Điều này chúng mình được sự chí tiêu phung phí của người trong nước đã ảnh hưởng rất lớn, làm giảm tiềm năng đấu tranh của người dân trong nước với chế độ CSVN hiện nay. .. Hãy nhìn những dân oan biết tình khắp nơi và thường xuyên, hãy nhìn sự đình công của công nhân trong nước... 
người Việt hải ngoại sẽ thấy được tầm quan trọng nuôi sống chế độ CSVN vì sức mạnh của mãi lực... Đây là những đồng tiền của người Việt hải ngoại gửi vào trong nước. 

 Hoa Kỳ đang áp dụng sự cắt giảm mãi lực tại Trung-Công bằng cách bài trừ hàng hoá Trung Cộng, tạo nhiều sự khó khắn đang xảy ra cho xứ tàu chẹt này và TC sẽ gặp những sự khủng hoảng,  biến chuyển lớn xảy ra bất cứ lúc nào trước năm 2017.


Sau đó, tất cả chúng ta, người Việt hải ngoại với một lúc lượng chuyên gia hùng hậu, với bộ ngoại giao có tấm ảnh hưởng mạnh mẽ, vì chúng ta ở khắp bốn biển năm châu, tài chánh dư thừa, và quốc gia Việt-Nam với ruộng lúa phì nhiêu, hải sản vô biên sẽ không sợ đói khổ; cùng với khối người Viết cần cù, chịu đựng trong nước; tất cả người Việt cùng nhau xây dựng một quốc gia Việt-Nắm được nền kinh tế hùng mạnh, sẽ trở thành số một của Đông Nam Á châu trong một thời gian ngắn. 



Nhân dịp dầu năm xin kính chào tất cả quí vị, và cầu xin sự thực tình, đồng lòng của tất cả người Việt Nam với xứ mạng dẹp bỏ CSVN, cứu đất nước Việt-Nam ra khỏi ách thông trị của CSVN, đập tan sự nô lệ Trung Cộng trong những ngày tháng sắp đến


TS Nguyễn Văn Lương,
Florida, 2015



__._,_.___


Posted by: Luong Nguyen <

Saturday, February 7, 2015

Lãnh đạo Pháp, Đức, Nga họp bàn về kế hoạch hòa bình Ukraine


Lãnh đạo Pháp, Đức, Nga họp bàn về kế hoạch hòa bình Ukraine

Edwards AFB : Documentary on Edwards Air Force Base



image





Preview by Yahoo


Từ trái: Thủ tướng Đức Angela Merkel, Tổng thống Nga Vladimir Putin và Tổng thống Pháp Francois Hollande họp tại Moscow 6/2/15
Từ trái: Thủ tướng Đức Angela Merkel, Tổng thống Nga Vladimir Putin và Tổng thống Pháp Francois Hollande họp tại Moscow 6/2/15
·    
·    
·    
·  

Tin liên hệ

07.02.2015
Thủ tướng Đức Angela Merkel và Tổng thống Pháp Francois Hollande mở cuộc họp với Tổng thống Nga Vladimir Putin ở Moscow, và theo dự kiến đưa ra một đề nghị hòa bình mới với ông nhằm chấm dứt tình trạng leo thang giao tranh giữa các lực lượng Ukraine và thành phần ly khai thân Nga ở miền đông Ukraine.
Cuộc họp hôm thứ Sáu diễn ra một ngày sau khi các nhà lãnh đạo Đức và Pháp gặp Tổng thống Ukraine, được Tây phương hậu thuẫn, Petro Poroshenko trong thủ đô Kyiv.
Trước cuộc họp ở Moscow, Thủ tướng Merkel nói rằng sáng kiến bà và ông Holland đưa ra với ông Putin nhằm bảo vệ “hòa bình châu Âu”. Thủ tướng Đức nói:
“Chúng tôi tin rằng sẽ không có giải pháp quân sự cho cuộc xung đột này. Nhưng chúng tôi cũng biết câu hỏi hoàn toàn để ngỏ, là liệu chúng tôi có thành công hay không trong việc đạt được một cuộc ngưng bắn qua các cuộc đàm phán này. Chúng tôi không biết liệu chúng tôi có thành công hôm nay hay không, hay liệu cần có thêm các cuộc đàm phán nữa. Chúng tôi không biết liệu thời gian đàm phán ở Moscow hôm nay sẽ dài hay ngắn hơn, cũng như liệu có phải là cuộc đàm phán cuối, chúng tôi chỉ làm những gì trong quyền hạn của chúng tôi – tình hình biến động nhanh chóng và chúng tôi cố gắng đóng góp tận lực để tìm giải pháp cho cuộc xung đột này, và đặc biệt là chấm dứt cuộc đổ máu.”
Ông Hollande, hôm thứ Năm, mô tả đề nghị hoà bình là “một giải pháp mới cho cuộc xung đột, dựa trên sự toàn vẹn lãnh thổ của Ukraine.” Tổng thống Poroshenko nói kế hoạch hoà bình này ‘khơi lên niềm hy vọng’ cho một cuộc ngưng bắn.

Tại Bruxelles hôm thứ Sáu, Phó Tổng Thống Mỹ Joe Biden tố cáo Nga tiếp tục làm cuộc xung đột ở Ukraine leo thang bằng cách “gửi lính đánh thuê và xe tăng.”
Ông Biden là một trong số các lãnh đạo thế giới, các nhà ngoại giao và giới chức quốc phòng dự kiến sẽ có mặt ở Munich vào chiều tối Thứ sáu để dự hội nghị an ninh kéo dài 3 ngày, nơi mà cuộc khủng hoảng Ukraine nằm cao trong nghị trình làm việc. Theo chương trình, Tổng Thống Ukraina Petro Poroshenko, Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ John Kerry và Ngoại Trưởng Nga Sergei Lavrov cũng sẽ dự cuộc họp.
Cũng trong ngày thứ Sáu, các phần tử ly khai thân Nga và các giới chức Ukraine đã thoả thuận về một cuộc ngưng bắn tạm thời, để mở ra một hành lang nhân đạo hầu có thể sơ tán thường dân ra khỏi các khu vực bị tàn phá ở miền đông Ukraine. Các đoàn xe buýt, hôm Thứ sáu, đã đến thị trấn Debaltseve, nơi dân chúng bị kẹt giữa trận chiến ác liệt.
Cơ quan tị nạn Liên hiệp quốc UNHCR, hôm Thứ sáu nói rằng giao tranh trong vùng Donets ở miền đông Ukraine đã gia tăng con số người lánh nạn trong nước lên 980.000 người. UNHCR nói rằng 600.000 người Ukraine khác đã xin tị nạn hay các hình thức lưu ngụ hợp pháp trong các nước láng giềng trong đó có Nga, Belarus, Moldova, Ba Lan, Hungary và Roumania kể từ tháng 2 năm 2014 đến nay.


Dự luật Mỹ trừng phạt các cơ sở làm ăn với Bắc Triều Tiên
mediaLãnh đạo Bắc Triều Tiên đọc thông điệp đầu năm ngày 1/1/2015/. ( Ảnh do KCNA phổ biến)REUTERS/KCNA
Hôm qua 05/02/2015, theo Reuters, một số nghị sĩ Hoa Kỳ thuộc cả hai đảng Cộng hòa và Dân chủ đệ trình một dự thảo luật mở rộng các trừng phạt đối với Bắc Triều Tiên, đặc biệt nhắm vào các doanh nghiệp nước ngoài có làm ăn với Bình Nhưỡng. Hiện tại, ước tính 90% hàng xuất khẩu của Bắc Triều Tiên là sang Trung Quốc.
Dân biểu Ed Royce, chủ tịch Ủy ban đối ngoại Hạ viện – người đồng bảo trợ dự luật - cho biết dự luật nói trên nhắm vào các tài khoản tại Mỹ của những doanh nghiệp có quan hệ trực tiếp với các hoạt động bất hợp pháp của Bắc Triều Tiên, như chương trình hạt nhân, buôn lậu, rửa tiền, các xâm phạm nhân quyền, hay hoạt động tin tặc chống Hoa Kỳ. Vẫn theo theo dân biểu Ed Royce, mục tiêu của lập pháp Mỹ là ngăn chặn Bắc Triều Tiên có được « ngoại tệ mạnh, cũng như một số nguồn lợi giúp chế độ Bình Nhưỡng duy trì được quyền lực ».
Dự luật nói trên của một nhóm dân biểu được đưa ra nhằm trả lời cho các lo ngại tại Hạ viện Mỹ, sau loạt tấn công tin học hồi cuối năm ngoái nhắm vào hãng Sony Pictures, đồng thời trong bối cảnh cộng đồng quốc tế bất lực trong việc ngăn chặn tham vọng hạt nhân của Bắc Triều Tiên.
Dự luật được nhiều nghị sĩ Cộng hòa và Dân chủ ủng hộ, như Chủ tịch Ủy ban đối ngoại Hạ viện nghị sĩ Cộng hòa Ed Royce, hay nghị sĩ Dân chủ Eliot Engel – thành viên Ủy ban đối ngoại. Một dự luật tương tự được trình lên Thượng viện cũng có khả năng nhận được sự ủng hộ mạnh của các nghị sĩ hai đảng.
Bắc Triều Tiên vốn đã bị Hoa Kỳ và Liên Hiệp Quốc ra nhiều biện pháp trừng phạt, vì chương trình vũ khí nguyên tử và các vụ thử hạt nhân. Hồi năm ngoái, Tổng thống Obama đưa ra một loạt trừng phạt mới nhằm thu hẹp liên hệ của Bắc Triều Tiên với hệ thống tài chính quốc tế.
Phát ngôn viên Bộ Ngoại giáo Trung Quốc Hong Lei (Hồng Lỗi) cho rằng các trừng phạt thường xuyên như vậy có thể không giúp cho việc tìm ra giải pháp cho vấn đề Bắc Triều Tiên. Còn theo ông Joshua Stanton, một luật sư ở Washington DC – được Reuters trích dẫn -, « ngược lại với cách hiểu phổ biến lâu nay, các trừng phạt hiện tại của Hoa Kỳ đối với Bình Nhưỡng yếu hơn so với trừng phạt nhắm vào Bielorus và Zimbabwe ».
Ngân hàng Trung Quốc (Bank of China) – ngân hàng lớn thứ tư Trung Quốc – tuyên bố, hồi tháng 5/2014, ngân hàng này đã đóng cửa tài khoản của Ngân hàng Ngoại thương Bắc Triều Tiên – một ngân hàng chủ yếu của Bình Nhưỡng -, do áp lực quốc tế.

Philippines tố cáo Trung Quốc lại bồi đắp đảo Đá Vành Khăn ở Trường Sa
mediaCăn cứ quân sự Trung Quốc trên đảo Đá Vành Khăn (Mischief Reef) Trường Sa - DR
Trung Quốc đã bắt đầu việc bồi đắp xung quanh Đá Vành Khăn (Mischief Reef) thuộc cụm Bình Nguyên của quần đảo Trường Sa. Một chỉ huy hải quân Philippines hôm qua 05/02/2015 loan báo thông tin trên. Đây là dấu hiệu cho thấy Bắc Kinh tiếp tục bành trướng trên Biển Đông.
Chuẩn Đô đốc Alexander Lopez, Tư lệnh Quân khu miền Tây nói với báo chí đã phát hiện một tàu nạo vét Trung Quốc tại Đá Vành Khăn, cách đảo Palawan khoảng 135 km về phía đông nam. Ông nói : « Chúng tôi không biết họ định làm gì tại Đá Vành Khăn. Từ lâu họ đã làm những chuyện như thế, nhưng chỉ riêng tại Đá Chữ Thập đã gây rất nhiều quan ngại vì Bắc Kinh cho xây dựng với quy mô lớn ».
Trong số các hình ảnh chụp được tại khu vực Đá Vành Khăn tháng 10/2014 không thấy có các hoạt động bồi đắp. Reuters cho biết các tấm ảnh này cho thấy hai công trình, trong đó có một tòa nhà ba tầng xây trên một rạn san hô, được trang bị các tua-bin và các tấm pin năng lượng mặt trời.
Năm ngoái, Tập Cận Bình đã cố gắng trấn an các nước Đông Nam Á đang lo ngại trước tham vọng của Bắc Kinh trong khu vực. Nhưng hoạt động bồi đắp các đảo nhỏ ở Trường Sa đã tố cáo mưu đồ của Trung Quốc nhằm xác quyết chủ quyền để độc chiếm Biển Đông.
Bắc Kinh đã cho cải tạo sáu đảo đá ngầm đang chiếm đóng tại Trường Sa, mở rộng diện tích đến năm lần, và các ảnh chụp trên không cho thấy cả một phi đạo và các hải cảng. Cơ quan IHS Jane’s hồi tháng 11/20104 nói rằng theo những hình ảnh có được, Trung Quốc đã mở rộng Đá Chữ Thập thành đảo nhân tạo dài ít nhất 3.000 mét và rộng 200 đến 300 mét.
Reuters nhắc lại, Trung Quốc chiếm đóng Đá Vành Khăn từ năm 1995 và dựng lên các lều, nói rằng cho ngư dân trú bão, nhưng sau đó đã điều đến cả một đạo binh đồn trú và triển khai chiến hạm cũng như các tàu tuần duyên. Còn tại Đá Chữ Thập thuộc cụm Nam Yết của Trường Sa, năm 1988 Trung Quốc đã ngăn cản tàu hải quân Việt Nam chở vật liệu đến, sau đó xây dựng căn cứ tại đây cùng với hai vòm radar và phủ sóng điện thoại.
Philippines và Việt Nam năm ngoái đã lên tiếng phản đối các hoạt động bồi đắp đảo nhân tạo nhằm thay đổi thực trạng ở Trường Sa, vi phạm các quy tắc ứng xử. Năm 2002, ASEAN và Trung Quốc đã ký kết Tuyên bố về ứng xử của các bên tại Biển Đông (DOC) không mang tính ràng buộc, với mục đích chấm dứt việc các nước đang đòi hỏi chủ quyền chiếm đóng và đưa quân đội đến trú phòng tại các đảo tranh chấp, nhưng những gì Bắc Kinh sau đó đã chứng tỏ ngược lại.

Thứ trưởng Quốc phòng VN gặp cố vấn Ngoại trưởng Mỹ

Quan chức cấp cao của quân đội Việt Nam cũng nói rằng nhiều lĩnh vực hợp tác, trong đó bao gồm an ninh biển, “đã có bước phát triển mới”.
Quan chức cấp cao của quân đội Việt Nam cũng nói rằng nhiều lĩnh vực hợp tác, trong đó bao gồm an ninh biển, “đã có bước phát triển mới”.
·    
·    
·    
·  

Tin liên hệ

Mỹ trao tàu tuần tra, tăng cường hỗ trợ tuần duyên VN

Một quan chức ngoại giao cấp cao của Hoa Kỳ cho VOA Việt Ngữ biết rằng Washington đã trao cho Việt Nam các tàu tuần tra biển theo như lời hứa của Ngoại trưởng John Kerry.

Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ đi về đâu?

Đảng cộng sản Việt Nam hôm nay kỷ niệm 85 năm ngày thành lập, trong bối cảnh có nhiều tiếng nói kêu gọi 'đa nguyên, đa đảng' và 'cạnh tranh bình đẳng'

Một nhà ngoại giao Bắc Hàn ở Việt Nam ‘xin tị nạn’

Một nhà ngoại giao Bắc Hàn ở VN đã biến mất hồi tháng trước, và người ta nghi là ông đang tìm cách bỏ chạy sang tị nạn tại Hàn Quốc hoặc một nước thứ ba khác

Quan chức VN lần đầu nhắc tới 'Chân dung quyền lực'

Một quan chức trong nước đã chính thức thừa nhận sự tồn tại của 'Chân dung quyền lực', nhưng nói blog này "đưa tin nhảm nhí, xấu độc" và kêu gọi "tẩy chay".
06.02.2015
Thứ trưởng Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh hôm qua (5/2) đã gặp ông Thomas Shannon, cố vấn Ngoại trưởng Mỹ trong chuyến công du tới Việt Nam.
Theo báo chí trong nước, ông Vịnh đã “đánh giá cao việc Hoa Kỳ dỡ bỏ một phần cấm vận vũ khí với Việt Nam và đề nghị sớm dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm vận này”.
Ngoài ra, quan chức cấp cao của quân đội Việt Nam cũng nói rằng nhiều lĩnh vực hợp tác, trong đó bao gồm an ninh biển, “đã có bước phát triển mới”.
Ông Vịnh cũng bày tỏ hy vọng rằng quan hệ Việt – Mỹ “ngày càng đi vào chiều sâu, thiết thực và hiệu quả”.
Chuyến thăm của ông  Shannon diễn ra ít lâu sau khi hai quốc gia cựu thù tổ chức cuộc đối thoại thường niên về quốc phòng, an ninh và chính trị.
Ông Puneet Talwar, Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ về các vấn đề quân sự và chính trị, dẫn đầu phái đoàn ngoại giao Hoa Kỳ tham gia sự kiện này.
Trong cuộc trả lời phỏng vấn VOA Việt Ngữ sau cuộc đối thoại, ông Talwar cho biết rằng an ninh biển, nhất là vấn đề tự do hàng hải, là một trong các vấn đề quan trọng trong cuộc họp song phương.
Ông cũng cho biết thêm rằng Mỹ sẽ tiếp tục hỗ trợ củng cố lực lượng tuần duyên mà Việt Nam gọi là cảnh sát biển.
Ông nói: “Chúng tôi đã và đang tăng cường hợp tác để giúp đỡ Việt Nam phát triển lực lượng tuần duyên. Chúng tôi rất tự hào về điều đó, và chúng tôi cũng hy vọng rằng phía đối tác Việt Nam sẽ đánh giá như vậy.  Đúng, chúng tôi đã cung cấp cho Việt Nam tàu tuần tra và chúng tôi sẽ tiếp tục thực hiện điều đó để giúp lực lượng tuần duyên của Việt Nam cải thiện khả năng”.
Cuộc đối thoại tiếp theo về quốc phòng, an ninh và chính trị Việt – Mỹ tiếp theo sẽ diễn ra ở thủ đô Washington của Hoa Kỳ vào năm 2016.
2015 được coi là năm quan trọng trong mối bang giao Hà Nội – Washington khi hai nước kỷ niệm 20 năm bình thường hóa quan hệ ngoại giao.
Thời gian qua đã có nhiều hoạt động hướng tới ngày lễ này. Hồi cuối tháng Một vừa qua đã diễn ra một buổi hội thảo nhìn lại hai thập kỷ quan hệ giữa hai quốc gia cựu thù với sự tham gia của nhiều học giả và quan chức của cả hai phía.
Ông Ted Osius, Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam, phát biểu: “Mục tiêu của Hoa Kỳ rất rõ ràng: chúng tôi muốn giúp Việt Nam trở thành một quốc gia lớn mạnh, giàu có và độc lập, tôn trọng luật pháp và nhân quyền.”
Theo VNA, VOA

Kẻ thù của tiến trình dân chủ hoá ở Việt Nam

·    
·    
·    
·  

Tin liên hệ

05.02.2015
Kẻ thù của dân chủ ở Việt Nam, trước hết, là chế độ độc tài. Nhưng tại sao chế độ độc tài ấy vẫn cứ vững mạnh? Câu trả lời dĩ nhiên không phải vì cái chế độ ấy…vững mạnh. Vấn đề, bởi vậy, cần được đẩy xa hơn: Tại sao chế độ ấy vẫn vững mạnh, tiếp tục vững mạnh; và dù bị dân chúng căm ghét, không có dấu hiệu gì lung lay và yếu ớt cả? Nói cách khác, cần tìm các kẻ thù của dân chủ ở ngoài chế độ độc tài.
Nhìn vấn đề như vậy, theo tôi, có hai kẻ thù chính: Một là óc tư lợi và hai là chủ nghĩa thực tiễn (realism).
Trước hết, về tư lợi, xin lưu ý là có nhiều hình thức độc tài khác nhau, từ độc tài quân chủ đến độc tài quân phiệt, độc tài cá nhân và độc tài đảng trị. Về bản chất, các hình thức độc tài ấy giống nhau: thâu tóm quyền lực và quyền lợi vào trong tay của một người hoặc một nhóm người cùng lúc với việc tước bỏ mọi thứ quyền (rights) căn bản của đại đa số quần chúng. Về mức độ độc ác, chà đạp lên quyền làm người, chúng cũng không khác nhau mấy: số nạn nhân bị giết chết dưới chế độ độc tài đảng trị của Stalin, Mao Trạch Đông và Pol Pot không hề thua kém số nạn nhân do độc tài cá nhân của Hitler sát hại. Có điều đáng buồn là, về tuổi thọ, trong thời kỳ hiện đại, loại độc tài đảng trị tồn tại lâu và khó đánh gục nhất. Lý do đơn giản: dưới chế độ đảng trị, quyền lực và quyền lợi được san sẻ cho nhiều người, do đó, lực lượng của họ rất đông và vì đông, nên cũng vững mạnh. Ví dụ ở Việt Nam, quyền lực tối cao nằm trong tay mười mấy người trong Bộ Chính trị, tuy nhiên, dưới Bộ Chính trị, có mấy trăm người trong Trung ương đảng cũng có rất nhiều quyền lực; xuống nữa, thấp hơn, tận các địa phương nhỏ, mấy triệu đảng viên cũng có những quyền lực và quyền lợi hơn hẳn dân chúng: Chính mấy triệu đảng viên ấy , vì tư lợi của họ, hay nói theo lời đại tá Trần Đăng Thanh, vì những cuốn sổ hưu của họ, trở thành những nguồn hỗ trợ cho chính quyền độc tài, làm cho chính quyền, ít nhất, cho tới nay, hầu như bất khả xâm phạm.
Nhưng kẻ thù ấy, thật ra, chưa phải là kẻ thù chính. Số lượng đảng viên đông thì đông thật nhưng dù sao cũng không nhằm nhò gì so với 90 triệu dân. Nếu tất cả dân chúng, hay chỉ cần vài trăm ngàn người dân đổ ra đường biểu tình chống lại độc tài thì, trước sức ép của thế giới, cả mấy triệu đảng viên cũng chịu bó tay. Kinh nghiệm từ các cuộc cách mạng trên thế giới từ xưa đến nay, cụ thể hơn hết, những năm gần đây tại Trung Đông và Bắc Phi, cho thấy điều đó. Độc tài có thể ra lệnh cho quân đội xả súng vào cả hàng ngàn người, thậm chí, hàng chục ngàn người, nhưng không có ai dám ra lệnh bắn cả hàng trăm ngàn người, đặc biệt trong thời hiện đại, khi, với hệ thống truyền thông đại chúng vừa tinh vi vừa nhanh chóng, việc tàn sát ấy dễ dàng lan rộng khiến cả thế giới lên án và can thiệp.
Thế thì tại sao trong một quốc gia có gần 100 triệu người không thể hoặc chưa thể có mấy trăm ngàn người xuống đường biểu tình đòi tự do và dân chủ? Câu trả lời đầu tiên, dễ hiện ra nhất, là vì sợ. Nhưng theo tôi, câu trả lời ấy chưa phải là vấn đề căn bản. Chỉ cần theo dõi dân tình tại Việt Nam hiện nay, chúng ta thấy ngay vấn đề chính của đại đa số quần chúng không phải là sự sợ hãi mà chủ yếu là người ta không thực sự quan tâm đến xu hướng dân chủ hoá. Họ không đoái hoài đến chính trị. Họ vô cảm trước hoạ độc tài. Với họ, Việt Nam do ai cai trị và cai trị thế nào không quan trọng. Điều quan trọng nhất, với họ, là họ có thể làm ăn, mua sắm xe cộ và nhà cửa. Bởi vậy, điều họ cần nhất là sự ổn định về chính trị và những cơ hội để làm giàu hoặc ít nhất, kiếm sống. Lâu nay, chúng ta thường gọi đó là tâm lý vô cảm hay chủ nghĩa mặc-kệ-nó, tuy nhiên, ẩn giấu đằng sau sự vô cảm ấy chính là óc tư lợi, chỉ nghĩ đến những lợi ích của bản thân mình và gia đình mình hơn là quyền lợi chung cho cả đất nước.
Bên cạnh óc tư lợi của các đảng viên cũng như của dân chúng nói chung, tiến trình dân chủ hóa còn có một kẻ thù khác nữa: chủ nghĩa thực tiễn (realism) của các cường quốc trên thế giới.
Trong chính trị học, khái niệm chủ nghĩa thực tiễn được sử dụng nhiều nhất trong lãnh vực quan hệ quốc tế. Nói một cách vắn tắt, chủ nghĩa thực tiễn chủ trương, một, trong quan hệ quốc tế, không có một quyền lực nào bên ngoài hay ở trên có khả năng chi phối cách hành xử giữa các quốc gia với nhau; hai, yếu tố chính quyết định sự lựa chọn của mỗi quốc gia là quyền lợi của chính nước ấy; và ba, quan hệ quốc tế, do đó, thay đổi theo từng lợi ích cụ thể chứ không phải là một ý thức hệ nào cố định cả. Trong ý nghĩa ấy, có thể nói hầu hết, nếu không muốn nói là tất cả, các chính sách ngoại giao của Tây phương đều xuất phát từ quan điểm thực tiễn luận. Trên lý thuyết, họ hay nói đến vấn đề nhân quyền như một nền tảng ngoại giao, nhưng trên thực tế, mọi quyết định của họ đều tùy thuộc vào quyền lợi của quốc gia họ. Trong lịch sử, kể cả lịch sử rất gần, hơn nữa, kéo dài đến tận ngày nay, Mỹ cũng như hầu hết các quốc gia Tây phương đều duy trì quan hệ mật thiết với nhiều quốc gia còn chìm đắm dưới họa độc tài. Như với Ai Cập dưới thời Hosni Mubarak hay Pakistan và Saudi Arabia hiện nay.
Từ những kinh nghiệm ấy, chúng ta có thể đặt vấn đề: Liệu Mỹ và Tây phương có đẩy mạnh sự hợp tác chiến lược với Việt Nam trong khi Việt Nam vẫn còn độc tài và tiếp tục chà đạp lên nhân quyền hay không? Theo cách trả lời phỏng vấn của một số quan chức trong guồng máy chính trị ở Mỹ và Tây phương nói chung thì dường như là không. Họ lớn tiếng tuyên bố việc cải thiện nhân quyền là một trong những điều kiện căn bản của mọi sự hợp tác có tầm chiến lược. Với họ, dường như đó là một nguyên tắc. Nhưng đó chỉ là những lời tuyên bố. Khi việc hợp tác thực sự có lợi, người ta sẽ bất chấp tất cả những nguyên tắc và các điều kiện ấy như điều họ vẫn làm đối với các chế độ độc tài khác ở Nam Mỹ, Bắc Phi, Trung Đông từ trước đến nay. Nói cách khác, trở ngại chính trong quan hệ giữa Việt Nam và Mỹ cũng như với các quốc gia Tây phương hiện nay không phải vấn đề dân chủ hay nhân quyền mà thực ra là vấn đề tin cậy: chính quyền Việt Nam phải làm sao cho thế giới thấy là họ có một chiến lược rõ ràng, đặc biệt, trong quan hệ với Trung Quốc. Tuy nhiên, sự tin cậy chỉ có thể đạt được khi người ta chia sẻ một bảng giá trị chung; trong bảng giá trị ấy, nhân quyền lại là một trung tâm. Do đó, mặc dù bị chìm phía dưới, nhân quyền vẫn là một yếu tố quan trọng trong bất cứ một liên minh nào với Tây phương. Yếu tố trung tâm này chỉ bị gạt qua một bên trong trường hợp sự liên minh trở thành thiết yếu, không thể không có.
Dĩ nhiên, người Việt, nhất là cộng đồng người Việt ở hải ngoại vẫn nên và cần tiếp tục vận động để Mỹ và Tây phương tăng cường áp lực lên chính quyền Việt Nam để cải thiện nhân quyền, nhưng cũng không nên quên tất cả những nhà lãnh đạo Tây phương đều là những nhà thực tiễn luận (realist): Cuối cùng, điều họ làm là những gì có lợi nhất cho đất nước họ.
Chứ không phải là ý thức hệ hay ý tưởng. Kể cả các ý tưởng về dân chủ và nhân quyền.

Về Tính Chính Danh Của Đảng Cộng Sản Việt Nam.
Nguyễn Quang Duy

Nhân 85 năm thành lập đảng Cộng sản Việt Nam, Diễn Đàn BBC đã trao đổi với ông Vũ Minh Giang, một nhà sử học tại Đại học Quốc gia Hà Nội và từng là thành viên Hội đồng Lý luận Trung ương của Đảng, về tính chính danh của đảng này.

Giành Lại Độc Lập Hay Cướp Chính Quyền
Ông Vũ Minh Giang lập luận: “Bởi vì Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời trong bối cảnh đất nước mất chủ quyền. Chính Đảng đã lãnh đạo dân tộc giành lại độc lập.”
Sau khi Nhật đảo chánh Pháp, ngày 11-3-1945 Vua Bảo Đại đã Tuyên Bố Độc Lập cho Việt Nam, bãi bỏ mọi hiệp ước đã ký với Pháp:“Chiếu tình hình thế giới nói chung, và tình hình Á châu nói riêng, chính phủ Việt Nam long trọng công khai tuyên bố, kể từ ngày hôm nay, hiệp ước bảo hộ ký với nước Pháp được bãi bỏ, và đất nước thu hồi chủ quyền độc lập quốc gia…”
Đến ngày 17-4-1945, Thủ Tướng Trần Trọng Kim trình danh sách Nội các lên vua Bảo Đại phê chuẩn và Nội các Trần Trọng Kim ra mắt Quốc dân vào 2 ngày sau đó.
Trong một thời gian dài để biểu lộ sức mạnh chuyên chính vô sản đảng Cộng sản xem ngày 19-8-1954 như ngày Việt Minh cướp chính quyền. Hồi ký tướng cộng sản Hòang Cầm kể rõ chuyện xảy ra ngày 17-8-1954 như sau:
“…Đúng là cuộc mít tinh chiều nay do Tổng hội viên chức thân Nhật tổ chức. Đồng bào sẽ đến và đến đông… vì vậy theo lệnh của Uỷ ban Khởi nghĩa thành phố, chúng ta phải biến bị động thành chủ động, biến cuộc mít tinh do Tổng hội viên chức tổ chức thành cuộc mít tinh của ta. Nhiệm vụ của các tổ chức tự vệ chiến đấu chúng ta là vừa trấn áp địch, vừa bảo vệ an toàn cuộc mít tinh không cho chúng chống phá, vừa bảo vệ người của ta lên diễn thuyết vạch mặt kẻ thù, cổ động quần chúng nổi dậy khởi nghĩa cướp chính quyền…
“Mỗi người cầm một lá cờ nhỏ giấu kín, theo tôi ra ngay địa điểm mít tinh, đứng lẫn vào với dân và làm theo hiệu lệnh chung trên kỳ đài…
“Hai giờ chiều cuộc mít tinh khai mạc. Chúng tôi đứng tề chỉnh ở hàng trên, nhìn lên kỳ đài rất rõ. Một diễn giả mặc quần áo sang trọng đứng lên giới thiệu chương trình trước máy phóng thanh… Một đội viên tự vệ bên cạnh giương cao lá cờ đỏ sao vàng lên. Thế là hàng vạn người đứng dưới hô vang: Cờ Việt Minh! Cờ Việt Minh! Hoan hô cờ Việt Minh! Hoan hô cờ Việt Minh! Chúng tôi hô theo và nhanh chóng lấy cờ giấu trong túi ngực tung lên, các tổ tự vệ khác cũng làm như vậy, vừa gìơ cao lá cờ rẽ đám đông chạy từ chỗ này đến chỗ khác cổ vũ đồng bào và sẵn sàng trấn áp những kẻ trà trộn gây rối để cuộc mít tinh được tiếp tục theo hướng chỉ đạo của ta.
“Anh Lê Thám hất hàm ra hiệu, tất cả chúng tôi lại hướng về phía kỳ đài để thực hiện hiệu lệnh hướng dẫn phát ra từ trên đó.
“Theo hiệu lệnh đã quy định, ba đội viên tuyên truyền xung phong xông lên, chĩa súng dồn "ban tổ chức" vào một góc, lập tức một đội viên tự vệ của chúng tôi tiến nhanh tới chân kỳ đài vung lưỡi dao bén sắc chém đứt dây lá cờ "quẻ ly" của chính quyền bù nhìn do Nhật dựng lên rơi nhanh, một lá cờ đỏ sao vàng rất to rộng xuất hiện trên bao lơn Nhà Hát Lớn phủ kín khoảng giữa trườc mặt nhà hát…”
Còn ngày 19-8-1945, trong tiêu đề “Đánh chiếm phủ Khâm sai”, Tướng Hòang Cầm cũng đã kể rõ:
Khi đoàn biểu tình đến gần, bọn cầm đầu ‘Uỷ ban chính trị lâm thời’ ra lệnh đóng chặt cửa và cho lính dàn sát hàng rào sắt sẵn sàng nổ súng vào đội quân khởi nghĩa.
“Nhưng lính bảo an ở đây đã nghe theo lời kêu gọi của cán bộ Việt Minh. Tranh thủ thời cơ, một số đội viên tự vệ chiến đấu đã nhanh chóng leo qua hàng rào sắt, nhảy vào trong sân, đồng thời một số hội viên cứu quốc quân vòng lối sau nhảy vào phủ Khâm sai. Phối hợp khí thế bên ngoài, một số nhân mối của ta trong hàng ngũ lính bảo an tiếp tục vận động, lập tức cả anh em lính bảo an, cộng cả số mới được tăng cường hôm trước lên tới hai đại đội nhất loạt xin hàng, mang hết vũ khí khoảng 200 khẩu súng xếp thành một đống giữa sân. Lục lượng cách mạng có thêm sức mạnh, hạ lệnh cho lính gác mở cổng. Đội quân khởi nghĩa tiến vào sân, một đội viên cứu quốc trạc 15 tuổi mặc quần áo xanh công nhân được phân công từ trước trèo lên nóc nhà, hạ cờ quẻ ly xuống, kéo cờ đỏ sao vàng lên,...”
Đã đến lúc đảng Cộng sản phải trả lại sự thực họ đã dùng bạo lực để cướp chính quyền từ tay chính phủ chính danh do Thủ Tướng Trần Trọng Kim được vua Bảo Đại bổ nhiệm.

Hợp Hiến và Hợp Pháp
Được BBC hỏi về tính chính danh của đảng Cộng sản vì quyền lực không phải do dân trao, ông Vũ Minh Giang trả lời: “Đầu năm 1946, Đảng Cộng sản đã tổ chức bầu cử Quốc hội và ra Hiến pháp.”
Điều 70 Hiến Pháp 1946 quy định các thủ tục pháp lý cuả sự thay đổi hiến pháp: "Sửa đổi hiến pháp phải theo những cách thức sau đây: a/ Do hai phần ba tổng số nghị viên yêu cầu. b/ Nghị viên bầu ra một ban dự thảo những thay đổi. c/ Những điều thay đổi khi đã được nghị viện ưng chuẩn thì phải đưa ra tòan dân phúc quyết."
Trong thời chiến, Hiến Pháp 1946 chưa bao giờ được sử dụng. Tại kỳ họp thứ 11 Quốc Hội khoá I, ngày 18/12/1959, Hồ Chí Minh đọc báo cáo về dự thảo sửa đổi Hiến pháp, ngày 31/12/1959, Quốc hội đồng ý thông qua hiến pháp sửa đổi, rồi ngày 1/1/1960, Hồ Chí Minh ký sắc lệnh công bố Hiến Pháp 1959.
Việc làm nói trên hòan tòan đi ngược với Điều 70 Hiến Pháp 1946 bởi thế các Hiến pháp sau đều bất hợp hiến và bất hợp pháp, vì không có tính kế thừa và tính liên tục về mặt pháp lý, tinh thần và nội dung cuả Hiến Pháp nguyên thủy 1946.
Đảng Cộng sản đã tước đoạt quyền sửa đổi hiến pháp cuả người dân Việt Nam, vì thế, các hiến pháp sau này đã không có năng lực pháp lý xác định tính chất hợp pháp và chính thống cuả nhà cầm quyền cộng sản.
Cho đến nay Việt Nam vẫn chưa có tự do ứng cử và bầu cử, “Đảng cử Dân Bầu” là khuôn khổ dân chủ hình thức, người dân không có sự chọn lựa khác hơn nên đi bầu cho xong chuyện tránh bị phiền tóai.
Vì thế nhà cầm quyền Hà Nội chỉ là những người cầm quyền, đại diện cho đảng Cộng sản, nhưng không thể xem là đại diện chính danh cho người Việt Nam.
Về bang giao quốc tế, các quốc gia công nhận nhau dựa trên quyền lực và quyền lợi vì thế họ mới công nhận nhà nước do đảng Cộng sản Việt Nam cầm quyền.

Chống Pháp Chống Mỹ và Thống Nhất Đất Nước
Ông Vũ Minh Giang cho rằng: “Đảng Cộng sản có vai trò rất quan trọng là giành độc lập cho Việt Nam và kháng chiến chống Pháp thành công, và sau năm 1954, Đảng có công lao xóa bỏ cản trở để tiến tới thống nhất đất nước.”
Các quốc gia trong vùng như Nam Dương, Mã Lai, Tân Gia Ba, Brunei, Phi Luật Tân, Đại Hàn, Miến Điện không phải trải qua những cuộc chiến chống thực dân và đế quốc tổn hao tài nguyên sinh khí quốc gia, nhưng vẫn đựơc trao trả độc lập và được tự quyết định con đường phát triển quốc gia.
Điều không may là sau khi đảng Cộng sản cướp chính quyền năm 1945, Việt Nam lại phải trải qua 9 năm chống Pháp kết thúc bằng hiệp định Geneve chia đôi đất nước.
Nhưng càng không may cho Việt Nam, Bắc Việt đã xé Hiệp định Geneve 1954 và Hiệp định Paris 1973 mang quân đánh chiếm miền Nam.
Ông Võ Văn Kiệt, một lãnh đạo cộng sản từng nhận xét về sự kiện thống nhất đất nước như sau: “Một sự kiện liên quan đến chiến tranh khi nhắc lại, có hàng triệu người vui, mà cũng có hàng triệu người buồn. Đó là vết thương chung của dân tộc, cần được giữ lành thay vì lại tiếp tục làm cho nó thêm rỉ máu”.

Vị Thế Việt Nam
Ông Vũ Minh Giang cho rằng: “Tuy còn nhiều thứ phải rút kinh nghiệm nhưng rõ ràng vị thế Việt Nam bây giờ đã khác trước rất nhiều.
Đương nhiên sau gần 70 năm đảng Cộng sản cầm quyền, Việt Nam bây giờ về nhiều mặt đã khác trước rất nhiều. Nhưng để đánh giá Việt Nam có tiến bộ hơn hay không là một đề tài rộng hơn.
Riêng về phát triển kinh tế, ở những năm 1940-50 Việt Nam đã vượt xa những quốc gia trong vùng.
Nhưng vì chiến tranh “giải phóng” và vì theo con đường Xã Hội Chủ Nghĩa, một con đường mà Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư Bùi Quang Vinh phải than thở: “Làm gì có cái thứ đó mà đi tìm”.
Nên đến đầu năm nay, Thủ tướng cộng sản Nguyễn Tấn Dũng cho báo chí biết nỗi trăn trở như sau: “Sao lại cứ phải đứng sau 6 nước ASEAN? Chúng ta có đuổi kịp được ASEAN-6 không? Không có lý do gì chúng ta không cải thiện được để bằng ASEAN-6?"

Sửa Chữa hay Thay Đổi
Ông Vũ Minh Giang cho biết “…Đảng đang đứng trước những khó khăn hết sức to lớn và thách thức”, và đang quyết tâm sửa chữa những sai lầm và khuyết điểm.
Cũng chính ông Nguyễn Tấn Dũng cho biết để theo kịp nước người cần “…đổi mới thể chế và phát huy mạnh mẽ quyền làm chủ của Nhân dân”.
Trên thực tế nếu Việt Nam không thay đổi thì “nỗi trăn trở của Thủ Tướng” không thể đuổi kịp 6 quốc gia ASEAN, sẽ trở thành nỗi trăn trở phải đuổi theo Cam Bốt và Miến Điện hai quốc gia đang từng bước thay đổi.
Nhưng thay đổi cũng phải đổi đúng đường, con đường dân chủ mà các quốc gia khác Việt Nam đang theo. Xin mời bạn tìm đọc bài "Nỗi trăn trở của Thủ Tướng" về đổi mới thể chế để rõ hơn về mô hình thể chế dân chủ.

Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
4/02/2015


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link