Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
Showing posts with label biểu tình. Show all posts
Showing posts with label biểu tình. Show all posts

Sunday, April 5, 2015

Công nhân tiếp tục đình công trên diện rộng



Date: Wed, 1 Apr 2015 21:15:26 -0500
Subject: 90.000 cong nhan tiep tuc dinh cong qua ngay thu bay, va bien thanh 1 cuoc bieu tinh rong lon.
From: lehuutu0605@gmail.com


Công nhân tiếp tục đình công trên diện rộng

Hàng chục ngàn công nhân nhà máy Pou Yuen đình công phản đối luật cướp do quốc hội CSVN vừa ban hành. Video: Lao Động Việt. 

Hoàng Trần (Danlambao) - Các cuộc đình công của công nhân đã bước sang ngày thứ 7 liên tiếp và không có dấu hiệu dừng lại. Ngày 1/4/2014, làn  sóng đình công đã nhanh chóng vượt khỏi tầm kiểm soát của chế độ cộng sản. Từ Sài Gòn, phong trào đấu tranh của công nhân đã lan tràn sang các tỉnh lân cận như Long An, Bình Dương… 

Luật bảo hiểm xã hội – Luật cướp. 

Mục đích của các cuộc đình công nhằm phản đối luật bảo hiểm xã hội vừa được quốc hội cộng sản thông qua.  Điều 60 của bộ luật này với những điều khoản bất hợp lý có thể khiến hàng triệu công nhân Việt Nam mất trắng một phần tiền lương vào tay chế độ CS. 

Điều luật mới sẽ có hiệu lực vào năm 2016, theo đó một phần tiền lương công nhân đóng cho bảo hiểm xã hội sẽ không được nhận ngay sau khi nghỉ việc, mà phải chờ đến năm 55 tuổi (đối với nữ) và 60 tuổi (đối với nam) mới được nhận.


Ví dụ: Một anh công nhân 30 tuổi đã làm việc 10 năm, mỗi tháng anh ta và công ty sẽ đóng khoản tiền trị giá 26% tiền lương vào bảo hiểm xã hội. Dù vậy, khi anh ta nghỉ việc thì sẽ không được nhận ngay số tiền bảo hiểm xã hội mà mình đã đóng góp 10 năm qua. Theo luật mới, người công nhân sẽ phải chờ 30 năm sau, tức khi đã đủ 60 tuổi thì mới nhận được số tiền trên. 

So với mức độ trượt giá hiện nay, số tiền sau 30 năm bị nhà nước ‘giữ tạm’ có lẽ chỉ còn là mớ giấy lộn. Mà chưa biết khi ấy có rút tiền được hay không.

Nói một cách ngắn gọn, luật bảo hiểm xã hội vừa được thông qua chính là điều luật cho phép chế độ CSVN công khai ăn cướp đồng lương vốn đã còm cõi của hàng chục triệu người lao động cả nước.

Từ đình công đến biểu tình lan rộng.

Trước luật cướp công khai như trên, từ ngày 26/3/2015, hàng chục ngàn công nhân Pou Yuen (Bình Tân, Sài Gòn) đã đồng loạt đình công phản đối luật bảo hiểm xã hội mới. Cuộc biểu tình kéo dài nhiều ngày liên tục khiến hoạt động của khu công nghiệp Tân Tạo gần như bị gián đoạn hoạt động. 

Ngày 31/3/2015, sức ép từ các cuộc đình công đã buộc ông thứ trưởng Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội (Bộ LĐTBXH), ông Doãn Mậu Diệp và các quan  chức thuộc Liên đoàn Lao động đến ‘đối thoại’ với công nhân nhà máy Pou Yuen.

Nhiều công nhân đã bỏ ra ngoài để tiếp tục biểu tình khi nghe các quan chức CSVN mị dân với những lời hứa hão. Sau cuộc ‘đối thoại’ bất thành, Bộ LĐTBXH lập tức ban hành công điện khẩn ra lệnh “xử lý cá nhân lợi dụng tình hình kích động, lôi kéo người lao động ngừng việc, đình công”.
      
Ảnh: Facebook Bùi Quang Thắng 

Cùng ngày, ông Đặng Ngọc Tùng – chủ tịch tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam đã ra lời kêu gọi khẩn cấp gửi đến công nhân, yêu cầu '‘không để kẻ xấu lợi dụng, kích động, xúi dục làm ảnh hưởng đến doanh nghiệp và tình hình an ninh trật tự tại địa phương’'.

Hàng ngàn CA cũng đã được huy động ‘trực chiến’ tại công ty Pou Yuen và toàn bộ khu công nghiệp Tân Tạo, quận Bình Tân, Sài Gòn. 

Bất chấp những nỗ lực xoa dịu tình hình của nhà cầm quyền CSVN, các cuộc biểu tình của công nhân tiếp tục được lan rộng tại nhiều tỉnh thành trên quy mô lớn. Sáng ngày 1/4/2015, Sài Gòn đình công sang ngày thứ 7 liên tiếp tại Bình Tân và quận 12 và không hề có dấu hiệu dừng lại. 

Các cuộc biểu tình của công nhân khiến giao thông trên tuyến đường Sài Gòn – Long An tê liệt nhiều giờ. Giới công nhân lao động tại Bình Dương, Long An cũng đã nhập cuộc, nhiều nhà máy đã phải phải ngưng sản xuất vì hầu hết công nhân bỏ ra về.

Vỡ quỹ bảo hiểm xã hội.

Nhìn chung, phong trào đình công cho đến thời điểm này đều diễn ra một cách ôn hoà, trật tự. Trong khi đó, chế độ CSVN đang lộ rõ sự căng thẳng. Bộ máy công an trị đã được lệnh túc trực chuẩn bị đối phó khi phong trào dâng cao.

Đây được coi là bước ngoặt lớn đối với phong trào đấu tranh của giới công nhân Việt Nam, lần đầu tiên người lao động cùng đoàn kết đứng lên chống lại những điều sai trái trong bộ luật lao động. 

Trong các cuộc đình công đòi quyền lợi chính đáng vừa qua, chế độ CSVN được xác định chính là thủ phạm đã gây ra sự bất công đối với giới công nhân cả nước. Qua đó, người ta sẽ dễ dàng nhận ra rằng đảng CSVN không hề đại diện cho giai cấp công nhân như những gì họ tuyên truyền. 

Các cuộc đình công trước đây chủ yếu vẫn là những mâu thuẫn giữa người lao động và công ty. Phía doanh nghiệp thường dễ dàng chấp nhận và thoả hiệp trước những yêu cầu của công nhân. Xung đột giữ công nhân và giới chủ có thể giải quyết được, vì cả hai bên đều cần nhau.  

Tuy nhiên, cuộc đình công kéo dài liên tiếp 7 ngày qua là xung đột giữa người lao động và chế độ CSVN. Cho đến thời điểm này, chế độ CSVN vẫn tiếp tục tỏ ra không khoan nhượng. Do đó, làn sóng đình công sẽ tiếp tục gia tăng mạnh hơn trong những ngày tới.       

Thậm chí, CSVN có muốn khoan nhượng cũng không thể được. Vì quỹ lương hưu và bảo hiểm xã hội do CSVN nắm giữ đã cạn kiệt, chuẩn bị bước sang giai đoạn đổ vỡ. Để cứu vãn tình thế, CSVN tung quái chiêu ‘giữ tạm’ tiền công nhân, vài chục năm sau tiếp tục màn xù nợ như kịch bản đánh tư sản, đổi tiền tại miền Nam sau năm 75. 



Attachments area


__._,_.___

Posted by: =?UTF-8?B?TkdVWeG7hE4gVsOCTiBUw5lORw

Saturday, March 7, 2015

Nghị viện Anh : Dân chủ hóa tại Hồng Kông bế tắc


Đăng ngày 06-03-2015

Nghị viện Anh : Dân chủ hóa tại Hồng Kông bế tắc

media
Tuần hành vì dân chủ tại Hồng Kông, 01/02/2015. Ảnh tư liệu minh họa.Reuters/Tyrone Siu

Hôm nay 06/03/2015, một ủy ban của Nghị viện Anh ra báo cáo về tình hình Hồng Kông, nhấn mạnh bế tắc của tiến trình dân chủ hóa tại thành phố này có nguy cơ gây khủng hoảng chính trị. Nghị viện Anh yêu cầu Bộ Ngoại giao có thái độ rõ ràng về vấn đề này.

Báo cáo của Ủy ban Đối ngoại Nghị viện tổng kết lại « các quan hệ giữa Anh Quốc và Hồng Kông, kể từ bản Tuyên bố chung Anh-Trung năm 1984, quyết định các điều kiện cho việc chuyển giao vùng Hồng Kông, nguyên là thuộc địa của Anh, lại cho Trung Quốc vào năm 1997. Gần 20 năm sau, số phận Hồng Kông - từng là một cánh cửa giúp Trung Quốc mở ra với bên ngoài - sẽ ra sao ?

Trong báo cáo có đoạn : « Dự đoán trong tương lai, Hồng Kông sẽ phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng chính trị, nếu dân chúng đặc khu, các lãnh đạo của họ và chính quyền Trung Quốc không thoát khỏi ngõ cụt về Hiến pháp hiện nay ».
Tình hình chính trị tại Hồng Kông hiện tại vẫn căng thẳng, sau hơn hai tháng biểu tình liên tục hồi mùa thu năm ngoái, để yêu cầu bầu cử tự do lãnh đạo hành pháp tương lai, kể từ 2017.

Với trường hợp Hồng Kông, chính quyền Bắc Kinh lần đầu tiên chấp nhận bầu cử phổ thông đầu phiếu tại một vùng lãnh thổ của mình. 

Tuy nhiên, các cử tri Hồng Kông chỉ được quyền lựa chọn người lãnh đạo trong số hai hoặc ba ứng cử viên được một ủy ban gồm đa số các thành viên là những người thân Bắc Kinh phê chuẩn. Thủ tục này cho phép lãnh đạo thành phố tương lai chắc chắn là một người thần phục Bắc Kinh, theo nhận định của phong trào đấu tranh vì dân chủ.

Báo cáo của Nghị viện Anh Quốc cảnh báo « việc duy trì nguyên trạng không thể kéo dài » và điều này « có thể đe dọa nhanh chóng nền kinh tế và sự ổn định của vùng này ».
Báo cáo của Ủy ban đối ngoại Nghị viện Anh cũng phản đối mạnh mẽ quyết định của Bắc Kinh, cấm các nghị sĩ tới Hồng Kông trong khuôn khổ một nghiên cứu về vấn đề này.

Các nghị sĩ Anh yêu cầu Bộ Ngoại giao thể hiện quan điểm rõ ràng về cuộc tranh luận chính trị đang diễn ra. Ủy ban cũng khẳng định Nghị viện không chia sẻ quan điểm của chính phủ Anh, « theo đó các đề xuất hiện hành về cuộc bầu cử năm 2017 mang lại một sự lựa chọn thực sự cho dân cư Hồng Kông ».

Báo cáo lấy làm tiếc là « sự thiếu rõ ràng » trong thái độ của chính phủ rốt cuộc sẽ có thể « hủy hoại uy tín của nước Anh ».

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Sunday, February 15, 2015

Biểu tình phản đối công an giam xe sai quy định




Biểu tình phản đối công an giam xe sai quy định

RFA-14-02-2015


Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
Dự kiến dân oan Dương Nội sẽ biểu tình cho đến khi nào đòi được đầy đủ cả hai chiếc xe này, kể cả Mùng Một Tết Ất Mùi.
Dự kiến dân oan Dương Nội sẽ biểu tình cho đến khi nào đòi được đầy đủ cả hai chiếc xe này, kể cả Mùng Một Tết Ất Mùi.
 Nguyen Xuan Dien


Một nhóm mấy chục dân oan Dương Nội và những nhà hoạt động tại Hà Nội hôm nay biểu tình trước cơ quan Đội Tuần Tra Dẫn Đường thuộc Công an Quận Đống Đa Hà Nội để đòi lại tài sản là hai chiếc xe bị thu giữ vào ngày hôm qua 13 tháng 2 không theo đúng qui định.
Anh Trịnh Bá Phương, một trong hai người bị giữ xe và cũng là con trai của hai tù nhân vì cương quyết giữ đất, Cấn thị Thêu- Trịnh Bá Khiêm, cho biết như sau:
Hôm nay trời mưa rất to, bà con Dương Nội khoảng 30 người và các nhà đấu tranh dân chủ- nhân quyền cũng đến rất đông để đòi lại chiếc xe của chị Thảo.
Họ đưa ra một biên bản ép phải ký vào thì mới trả tài sản; tuy nhiên họ không trả xe cho tôi mà theo qui định phải mồng một tết mới trả. Sau đó họ nói do giáp tết rồi nên sẽ linh động giải quyết vào ngày 29 tết. Quan điểm của tôi và của bà con đó là chiếc xe duy nhất để gia đình tôi đi lại và buôn bán thêm kiếm tiền thăm ba mẹ tôi nhưng họ nhất định không trả.
Vào khoảng 2 giờ chiều họ huy động nhiều côn đồ, lực lượng an ninh ra đàn áp bà con. Một người con của ông Trần Văn Miên đang ở trong tù cũng bị đánh và nay đang bị chấn thương.
Anh Trịnh Bá Phương đưa ra nhận định về số được cho là an ninh và là thành phần ‘côn đồ’ như sau:
Có một xe an ninh được tăng cường đến và đe dọa bốc hết xe của bà con để ở vỉa hè. Sau đó có rất nhiều an ninh mặc thường phục, giả dạng côn đồ ra đe dọa bà con với lời lẽ ‘bắt chúng nó bỏ hết dưới sông’ vì ngay đó có một cái sông. Rồi họ cướp hết biểu ngữ của bà con. Hôm nay bà con mang theo những biểu ngữ ‘Phản đối chính quyền triệt hết đường sống của nhân dân’. Tôi cũng mang theo biểu ngữ ‘Cướp đất của dân là một tội ác’.
Anh Trịnh Bá Phương thừa nhận vào ngày hôm qua khi nghe tin có một người đến với dân Dương Nội nhân dịp liên hoan tất niên có chở theo một số phẩm vật bị công an chặn lại đòi tịch thu. Được thông báo bà con Dương Nội đến để xem xét ngừa trường hợp bị hành hung như từng diễn ra. Một số người đã không đội mũ bảo hiểm và mang theo giấy tờ xe, đồng thời trước đó có uống rượu liên hoan nên bị cơ quan chức năng bắt làm việc rồi đưa xe đi giam.

Những người trong cuộc cho rằng đối với những vi phạm như thế chỉ bị phạt hành chánh nhưng trong trường hợp này công an đã mạnh tay với họ.

Sunday, February 1, 2015

Tại sao đồng bào ngoài nước lại bảo vệ lá cờ (vàng 3 sọc đỏ) này một cách kiên quyết như thế !?

Hồ Gươm nổi sóng!


















Tại sao đồng bào ngoài nước lại bảo vệ lá cờ (vàng 3 sọc đỏ) này một cách kiên quyết như thế !?


Tôi ra Hồ Gươm thật sớm, sau khi nhận được dòng tin ngắn từ Th., một người bạn thân đang sống tại Tokyo rằng sẽ có biểu tình vào trưa nay, ngày 31/5 để phản đối Trung Quốc hạ đặt giàn khoan trái phép trên vùng biển chủ quyền của Việt Nam. Và cũng từ người bạn này, bằng thiết bị viễn thông di động, tôi thức dậy sớm hơn mọi ngày vì nôn nao được nhìn cũng như nghe từng tiếng hô nức lòng vang dội giữa thủ đô xứ Phù Tang, nơi tôi đã trải qua một quãng đời tuổi trẻ với nhiều kỷ niệm đẹp.
10h sáng Hà Nội, sau ngụm cà phê cuối cùng của quán cóc cạnh bờ hồ, tìm đến một ghế đá dưới tàng cây sấu rậm, vừa kín đáo tránh được tia nắng quái ác của trời hè, quan trọng nhất là tránh được công an, bật máy lên tôi có thể nhận ra ngay địa điểm tập trung chỗ tượng con chó đá ga Shibuya, Tokyo lúc ấy đã có nhiều người đến lo công tác chuẩn bị, giăng cờ, băng rôn, biểu ngữ….Thú thật là đã hơi chóa mắt vì hàng cờ của nhiều quốc gia, vùng lãnh thổ mang nợ máu với Trung quốc như Tân Cương, Tây Tạng, Nội Mông, Việt Nam….cũng như hiệu kỳ của các đoàn thể đấu tranh dân chủ đã tề tựu đông đủ trong cuộc tuần hành này; tuy nhiên, nhiều nhất và nổi bật nhất vẫn là quốc kỳ Nhật Bản và cờ vàng ba sọc đỏ đã được đại đa số đồng bào hải ngoại trân trọng như một biểu tượng của tự do.
Chín năm học tập và làm việc tại Tokyo đã cho tôi cơ hội tìm hiểu tại sao đồng bào ngoài nước lại bảo vệ lá cờ này một cách kiên quyết như thế trước một thời cuộc nhiều biến động, nhiều nhạy cảm. Tôi đã từng phân vân, tại sao người ta cứ ôm giữ cứng ngắc biểu tượng của môt chính thể đã biến mất. Tôi đã hỏi, lắng nghe, và nhận được nhiều câu trả lời để có thể rút ra một ý niệm chung rằng trong thời điểm hiện nay thì cờ vàng và chỉ có cờ vàng mới là biểu tượng đối kháng duy nhất, mạnh mẽ nhất và dứt khoát nhất với cờ đỏ của CSVN, đại diện cho độc tài đảng trị đã đưa đất nước này vào tối tăm và khiếp nhược. Một chính thể dù đã qua đi nhưng chính nghĩa và các giá trị phổ quát của nhân loại mà nó đã chiến đấu, bỏ xương bỏ máu để giành lấy thể hiện qua lá cờ đó làm sao có thể mai một. Từ đó, tôi hiểu ra rằng sự tồn tại của cờ vàng cho đến ngày cờ đỏ sao vàng biến mất chính là ý định của lịch sử!



10h30 Hà Nội tức 12h30 Tokyo. Đang chìm đắm trong suy nghĩ về lá cờ thì chợt bừng tỉnh khi tiếng loa phát động cuộc mít-tinh bắt đầu bằng diễn từ hùng tráng của đại diện các đoàn thể tham dự. Nhiều năm sống với người Nhật giúp tôi hiểu rằng đây là một dân tộc ít nói do đức tính khiêm cung và thận trọng đã được hun đúc từ thưở nhỏ. Ít người Nhật nào mạnh dạn trình bày thẳng thắn ý kiến của mình vì muốn tránh đụng chạm tối đa đến tự ái của đối tượng. Tuy nhiên, cuộc mít-tinh này có khác. Nguy cơ bị bành trướng Bắc Kinh xâm lấn đã được thể hiện môt cách rạch ròi, cương quyết qua các khẩu hiệu đanh thép mà tôi có thể nghe rõ mồn một từ earphone: “Nếu để mất một tấc đất, sẽ mất một giang sơn”. Những tiếng hô vang sau đó chứng tỏ đã đạt được sự đồng tình cao độ của tất cả gần nghìn người hiện diện đến từ nhiều dân tộc khác nhau, có thành phần xã hội từ giáo sư đại học, chính trị gia cho đến những anh em du sinh, hợp tác lao động. Tôi hiểu ra một điều nữa, đoàn kết giữa các dân tộc đã cao như thế, huống chi là đoàn kết trong nội bộ của một dân tộc trước họa ngoại xâm. Phát huy lòng yêu nước của toàn thể dân tộc này là biện pháp cốt lõi duy nhất để từ đó tranh thủ sự ủng hộ, bênh vực của thế giới. Đó là cách làm duy nhất và không thể ngược lại hoặc khác hơn. Những trấn áp của công an Việt Nam vừa qua đối với biểu tình ôn hòa tại Sài Gòn, Hà Nội vin cớ là tránh bạo động làm sao có thể dập tắt được ngọn lửa sôi sục của tất cả con dân Việt Nam. Chỉ cần một giọt máu của những người giữ biển nhỏ xuống, bản lĩnh tự cường của dân tộc này rồi sẽ trổi dậy mà thôi.

Ngày xưa, khi chưa có gì, người Cộng Sản rất giỏi trong việc kích động, khơi dậy căm thù, còn bây giờ sau khi đã giành được chính quyền, đã có tư quyền đặc lợi, họ trở nên dị ứng với tinh thần yêu nước của nhân dân chỉ vì sợ đụng chạm đến các quyền lợi bất chính đang có đó, cho nên, họa ngoại xâm rành rành trước mắt hiện nay đã được Đại tướng Phùng Quang Thanh, người đứng đầu quân đội có nhiệm vụ giữ nước xem như “mâu thuẫn bất đồng trong gia đình” và còn phán thêm “quan hệ giữa Việt nam và nước bạn láng giềng Trung quốc về tổng thể trên các mặt đang phát triển tốt đẹp” tại diễn đàn đối thoại Shangri–La vừa qua. Quả là hạng siêu hèn! Nhà nước này cần nên nhớ rằng phát huy lòng yêu nước không phải là sách động bạo lực nhưng chính là để tăng cường niềm xác tín vào sức mạnh và bản lĩnh bất khuất của dân tộc trước khi thực hiện các giải pháp tạo áp lực khác.
Lại môt lần nữa, tiếng hô xuất phát trong earphone của đoàn người tuần hành từ Shibuya đã làm tôi trở về với diễn tiến tại Tokyo. Men theo đại lộ Roppongi song song với trục cao tốc hướng tâm số 3, ngang qua những tuyến phố phồn hoa đông người nhất của Đông Kinh bao quanh Bộ Quốc Phòng Nhật Bản, đoàn biểu tình hô vang khẩu hiệu “Châu Á liên kết ngăn chận Trung quốc xâm lược” hoặc “Hãy cứu lấy châu Á khỏi Trung Quốc xâm lược”, trong đó, đối với tôi, ấn tượng nhất vẫn là băng rôn nền xanh chữ trắng ghi “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam” bằng 2 thứ tiếng Nhật - Việt, bởi lẽ là một người Việt Nam sống trên đất nước mình nhưng tôi vẫn chưa có cơ hội chính thức được thét to những câu chữ thỏa lòng như thế. Các khẩu ngữ cũng đã vạch rõ tính chất xâm lược của vấn đề hạ đặt giàn khoan trái phép trên vùng biển chủ quyền của đất nước. Đây không phải là câu chuyện của tranh chấp và càng không phải là câu chuyện bất hòa trong gia đình như phát biểu dấm dớ của ông Đại Tướng nêu trên. Đây là hành vi xâm lược, trắng trợn, ngang ngược và nhất là đã được âm mưu sửa soạn bài bản từ rất lâu. Do đó thái độ cần có là thái độ chống xâm lược bất khả tương nhượng, chứ không phải là vuốt ve qua quít để dĩ hòa vi quí. Qua màn hình thiết bị điện tử, tôi cũng đã thấy nhiều người Nhật đi đường cũng như từ trong các tuyến phố chạy ra chụp hình, vỗ tay hoặc bắt tay khích lệ, cũng đã có người còn nhập dòng đi chung với đoàn biểu tình. Điểm đáng chú ý nữa là người của mỗi nước ngoài việc cầm cờ nước mình còn cầm cờ và giăng hộ biểu ngữ cho các nước khác và đoàn thể bạn. Đến đây tôi không khỏi bức xúc khi nghĩ đến sự tương phản trong phát biểu yếu kém của Đại Tướng Bộ trưởng quốc phòng so với những cam kết mạnh mẽ của thủ tướng Abe hứa trợ giúp nâng cao năng lực quốc phòng Việt Nam, và trong khi công an đang ra sức trấn áp biểu tình thì người Nhật như hôm nay đây đã xuống đường, mang cờ, gióng tiếng giúp Việt Nam phản đối Trung quốc. Sự giúp đỡ này chắc chắn chỉ có thể bền vững khi nhà cầm quyền Việt Nam có được thái độ cương quyết đáng tin cậy, đồng điệu với tình cảm của bạn bè năm châu và huy động được sức bật của mọi thành phần dân tộc. Những bước chân hăm hở của đoàn người biểu tình này, ngoài sự chia sẻ, đồng tình với những người Việt Nam yêu Tổ quốc, nên được hiểu còn là một áp lực để chính quyền Cộng Sản mau chóng khắc phục ươn hèn, quay về hội tụ trong khát vọng cứu nước của toàn dân.


Năm cây số đi qua của đoàn người trưa ngày thứ Bảy 31/5 giữa lòng Đông Kinh chắc chắn không chỉ để lại trong lòng từng người tham dự âm vang khát vọng về vẹn toàn lãnh thổ, đó còn là hình ảnh khó nhạt nhòa trong tâm khảm của rất nhiều người yêu chuộng hòa bình, căm ghét sự ngang ngược của Trung Cộng trên thế giới. Từ Tokyo, một trục đạo của châu Á và thế giới, gần nghìn tiếng hô đả đảo Trung Cộng xâm lược này nhất định không phải là một hiệu quả nhỏ bé nhằm kết tập tình liên đới của những dân tộc từng là nạn nhân của Bắc Kinh bạo ngược. Senkaku Nhật Bản, Hoàng Trường sa Việt Nam, bãi cạn Scarborough Philippine, Tây Tạng lưu vong, uất hận Tân Cương…châu Á đang đi lại gần nhau, chung tay quyết chống hung tàn để mưu cầu hòa bình ổn định.

15h30, cuộc tuần hành tại Tokyo chấm dứt cũng là lúc nắng nóng lên đến đỉnh điểm trong ngày tại Hà Nội. Bên kia hồ Gươm, cầu Thê Húc dẫn đến cổng đền Ngọc Sơn đỏ hòa trong màu Phượng vĩ vào mùa, non sông này đối với tôi đẹp như nghìn đời và phải giữ lấy nó cho bằng mọi giá. Dưới chiếc nón mê của người phụ nữ nghèo bán kẹo lạc ven hồ, của anh công nhân ì ạch nắng cháy công trình xây dựng, dưới biết bao lam lũ Việt Nam, tôi tin chắc là khi vận nước tới hồi, bằng mọi giá họ sẽ vùng lên, quật khởi, không ngao ngán trước quân thù xâm lược truyền kiếp. Một lần nữa cho tôi cảm ơn Th., đã thông báo, nối kết tôi vào thời khắc hào hùng của đoàn người biểu tình ngày cuối tháng Năm, 2014.
Nguyễn Trà Vinh
Hà Nội, ngày nghỉ hè đầu tiên 2014.

Sunday, December 21, 2014

Bài Học Nào?


Bài Hc Nào?  Kami

Đăng trong: Tháng Mười 24, 2014 Author: muoisau | 
Filed under: Human Right Tags: Phân Tách | 1 Phản hồi

Mary's Boy - Boney M Christmas song




image





Preview by Yahoo



Bài đọc suy gẫm: Bài học nào cho phong trào Dân chủ Việt Nam từ biểu tình Hồng Kông, bài phân tách giá trị của Kami.  Hình ảnh chỉ có tính minh họa.



Gióng lên hồi trống báo động nền Dân chủ Hồng Kông đang bị độc tài tàu cộng uy hiếp.

 Phù Đổng Joshua Wong từ chối bắt tay với  đặc khu trưởng Hống Kông Lương Chấn Anh nhân dịp ông này đến thăm các em sinh viên, học sinh biểu tình tuyệt thực. Hình dưới:  Nhóm sinh viên được cử ra đối thoại trực tiếp với chính quyền.  Tin mới nhất cho biết cuộc đàm phán đã thất bại do sự thiếu thiện chí của phía chính quyền.  Alex Chow, (thứ 3 từ trái) lãnh tụ sinh viên, cho biết :”họ rất mơ hồ”.

Cuộc biểu tình đòi tự do bầu cử của Sinh viên Hong Kong được một số đông người ở Việt nam chăm chú theo dõi và cổ vũ. Mọi người yêu mến và cổ vũ Dân chủ ở Việt Nam đều hướng về Hong kong, với khẩu hiệu “Today’s Hong Kong, Tomorrow’s Vietnam” – “Hôm nay của Hồng Kông, ngày mai của Việt Nam”. Phải thừa nhận, đây cũng chính là ước vọng của không ít người.

Không chỉ truyền thông (kể cả truyền thông nhà nước), mà trên các mạng xã hội cũng ngập tràn các tin tức, hình ảnh diễn biến biểu tình ở Hong kong được người ta chia sẻ, cập nhật. Có lẽ cũng bởi nguyên nhân và cũng là động lực của cuộc xuống đường ở Hong kong rất giống như ở Việt Nam trong hàng chục năm nay. Đó là một thứ bầu cử dân chủ giả hiệu, theo công thức “Đảng cử, Dân bầu” mà thực chất là một sự cưỡng đoạt quyền tự do bầu cử, ứng cử của người dân đã được Hiến pháp bảo hộ. Vì đối với một bộ phận người Việt Nam, một cuộc xuống đường để phản kháng chính trị nhằm tạo áp lực cần thiết buộc chính quyền hiện tại ở Việt Nam phải thay đổi thể chế chính trị độc đảng toàn trị như hiện nay là một điều cấp bách và cần thiết.

Vài nét về cuộc biểu tình ở Hong kong
Bắc Kinh từ trước đến nay vẫn chủ trương ngăn chặn phổ thông đầu phiếu trong bầu cử, đồng thời muốn duy trì tính chất các cuộc bầu cử trên lãnh thổ Trung Quốc ở tình trạng “Chúng tôi chọn, các anh bầu” như họ đã từng làm trong suốt mấy chục năm cầm quyền ở Trung quốc. Ban lãnh đạo Trung Quốc biết rằng việc bầu cử tự do dân chủ kiểu phương Tây nếu tiếp tục để diễn ra tại Hong Kong là điều hết sức nguy hiểm. Nếu không nhanh chóng được loại bỏ thì nó sẽ trở thành tấm gương cho những người ủng hộ dân chủ tại Trung Quốc sẽ noi theo.

Cho dù, tại thời điểm trước khi tiếp nhận Hong Kong, chính quyền Trung Quốc đã từng hứa hẹn sẽ từng bước chuyển đổi sang một chính quyền dân cử. Điều đó đã được lãnh đạo Trung quốc khẳng định vào năm 1993, nghĩa là trước thời điểm Trung Quốc tiếp nhận chủ quyền Hong Kong bốn năm, theo đó Đảng CS Trung Quốc đã khẳng định rằng “Việc Hong Kong xây dựng nền dân chủ thế nào trong tương lai hoàn toàn nằm trong quyền tự quyết của Hong Kong. 

Chính quyền trung ương sẽ không can thiệp.” Không chỉ thế, phía Trung Quốc cũng đã cam kết sẽ tổ chức một cuộc bầu cử dân chủ vào năm 2017, bằng hình thức phổ thông đầu phiếu để người Hong Kong có thể tự lựa chọn nhà lãnh đạo cho riêng mình.
Tuy vậy Trung Quốc cũng đã nuốt lời, đến ngày 24.3.2013 ông Kiều Hiểu Dương, Chủ tịch Đại hội đại biểu Nhân dân toàn quốc (Quốc hội) Trung quốc tuyên bố rằng các ứng cử viên Trưởng Đặc khu Hành chính phải có lòng yêu nước đối với cả Trung Quốc đại lục và Hồng Kông, không đối đầu với chính quyền trung ương và không chấp nhận các ứng cử viên theo trường phái ủng hộ dân chủ đối lập. Và đến cuối tháng 8.2014 vừa qua, Quốc hội Trung Quốc đã thông qua một nghị quyết đưa ra những quy định để áp dụng cho cuộc bầu cử chức vụ Trưởng Đặc khu Hành chính Hong Kong sẽ được tổ chức vào năm 2017. 

Theo đó chính quyền Trung Quốc sẽ tiến hành sàng lọc ứng cử viên cho vị trí Trưởng Đặc khu Hành chính Hong Kong và sẽ ấn định danh sách cuối cùng từ hai đến ba ứng cử viên để cho cử tri lựa chọn. Nghĩa là cử tri vẫn có quyền bỏ phiếu để lựa chọn người đảm nhiệm chức vụ Trưởng Đặc khu Hành chính Hong Kong, nhưng họ chỉ có thể bỏ phiếu cho một trong vài chọn lựa đã đưọc sàng lọc sẵn bởi chính quyền Trung Quốc. Mà thực chất là bầu cử theo lối bầu cử giả hiệu mà dân chúng Hồng Kong gọi một cách mỉa mai là “Chúng tôi cử, các anh bầu”.

Đây là sự thách thức của chính quyền Bắc kinh và tầng lớp sinh viên học sinh ở Hong Kong, đồng thời cũng là nguyên nhân dẫn đến cuộc biểu tình của Sinh viên Hong Kong với mục đích đòi chính quyền Bắc kinh phải tôn trọng quyền bầu cử tự do của dân chúng.

 Nhiều băng rôn vàng yểm trợ Dân chủ được cột vào hàng rào tòa nhà chính quyền Hồng Kông
Một số vị lãnh tụ cạo đầu để phản đối cái gọi là “đảng cử dân bầu” áp đặt lên Hồng Kông.
Câu chuyện ở Đoàn Luật sư TP. HCM

Việc Đại hội Đoàn luật sư TP. Hồ Chí Minh diễn ra chậm trễ hạn theo dự kiến hơn nửa năm trời và là Đoàn luật sư cuối cùng trên cả nước tiến hành đại hội là một vấn đề bất thường khiến cho chính quyền phải đau đầu. Một trong những nguyên nhân chính khiến cho Liên đoàn Luật sư Việt Nam chưa thể tiến hành đại hội lần thứ II, vì phải chờ kết quả đại hội Đoàn luật sư TP. Hồ Chí Minh.

Tất cả xuất phát từ lý do mà theo Đoàn luật sư TP. Hồ Chí Minh cho rằng: Công văn số 74/LĐLSVN ngày 10.4.2014 do ông Lê Thúc Anh – Chủ tịch Liên đoàn luật sư Việt Nam ký, về việc bổ xung tiêu chuẩn đối với chức danh Chủ nhiệm Đoàn luật sư TP. Hồ Chí Minh đã không bảo vệ được một nguyên tắc cao nhất của Đoàn Luật sư. Đó là sự kết hợp giữa quản lý Nhà nước với chế độ tự quản của Đoàn Luật sư. Điều đã được quy định trong Luật Luật sư, đồng thời đã vi phạm nguyên tắc thượng tôn Pháp luật (Rule of Law) đó là sự độc lập của Đoàn Luật sư.

Trong thông báo 135E/ĐLS về việc “Làm rõ thêm về sự áp đặt không dân chủ, can thiệp trái pháp luật đối với Đại hội Đại biểu Đoàn Luật sư Thành phố Hồ Chí Minh nhiệm kỳ VI (2013-2018)”, ký ngày 01.8.2014, ông Nguyễn Đăng Trừng – Chủ nhiệm Đoàn luật sư TP.HCM đã khẳng định: “Đội ngũ luật sư trên cả nước, trong đó có luật sư của Đoàn Luật sư Thành phố Hồ Chí Minh đều hiểu rất rõ rằng Đảng Cộng sản Việt Nam “là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và Xã hội” (Điều 4, khoản 1, Hiến pháp). Nhưng lãnh đạo không phải là đứng ra làm thay công việc của một tổ chức xã hội nghề nghiệp như của Đoàn Luật sư Thành phố Hồ Chí Minh, không phải áp đặt không dân chủ, can thiệp trái pháp luật đối với Đại hội nhiệm kỳ của Đoàn Luật sư Thành phố Hồ Chí Minh. Tất cả các luật sư trên cả nước cũng hiểu rất rõ rằng: “các tổ chức Đảng và Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và Pháp luật” (Điều 4, khoản 3, Hiến pháp)”.

Và kết quả mang lại là, Ban Thường vụ Thành ủy TP.HCM đã kết luận ông Nguyễn Đăng Trừng đã vi phạm qui chế làm việc của Đảng đoàn Đoàn Luật sư TP, vi phạm nguyên tắc tổ chức và sinh hoạt của tổ chức Đảng do điều lệ Đảng qui định, vi phạm điều lệ Đoàn Luật sư TP và qui chế làm việc của Ban Chủ nhiệm Đoàn Luật sư TP, gây mất đoàn kết trong nội bộ Đảng đoàn. Và đã thi hành kỷ luật khai trừ ra khỏi đảng đối với ông Nguyễn Đăng Trừng. Nên nhớ LS Nguyễn Đăng Trừng là đại biểu Quốc hội khóa XII.

Dù rằng toàn bộ kế họach thành lập Liên đòan Luật sư Việt Nam thuộc khuôn khổ dự án “Hỗ trợ cải cách tư pháp và pháp luật tại Việt Nam” do Đan Mạch và Thụy Điển hỗ trợ cho Bộ Tư pháp Việt Nam. Nhưng cũng không thể cứu vãn dược tình thế.

Và sau cùng, ngày 12.10.2014 thì Đại hội đoàn luật sư TP.HCM cũng vẫn “thành công tốt đẹp” sau một ngày làm việc vội vã tại Hội trường Thành ủy TP. HCM. Điều đáng nói là đại hội được tiến hành chỉ có 547/799 luật sư tham dự đại hội đại diện cho hơn 4.000 luật sư ở TP. HCM, đạt tỷ lệ 68,45% và không có sự tham dự của đương kim Chủ nhiệm LS. Nguyễn Đăng Trừng.

Được biết, trước khi khai mạc và ngay trong ngày đại hội, LS. Nguyễn Đăng Trừng đã bị công an mời làm việc  để làm rõ một số vấn đề liên quan đến cá nhân ông. Sự vắng mặt của luật sư Nguyễn Đăng Trừng làm cho đại hội diễn ra khá căng thẳng, ngột ngạt…
 LS Nguyễn Đăng Trừng là đại biểu Quốc hội khóa XII bị kỷ luật khai trừ khỏi đảng, sự việc này nói lên nhiều điều…
Những bài học nào?

Nếu so sánh cuộc cách mạng Dù ở Hong kong với câu chuyện vừa xảy ra ở Đòan Luật sư TP. HCM về quy mô thì người ta sẽ cho rằng là sự khập khiễng, nhưng nếu hiểu Đòan Luật sư TP. HCM – một xã hội Việt nam thu nhỏ sẽ thấy phần nào sự tương đồng. Đó là sự can thiệp của nhà nước đối với quyền tự do bầu cử của người dân trong xã hội cộng sản, ở đó tất cả mọi sinh hoạt liên quan đến chính trị của người dân đều phải có sự sắp đặt sẵn, trên quan điểm có lợi cho chính quyền hơn là vì quyền lợi của người dân.

Đã có nhiều bài viết và nhiều ý kiến phân tích các nguyên nhân vì sao Việt nam chưa thể có một cuộc cách mạng Dù như ở Hong Kong. Nhìn chung các ý kiến đều cho rằng ý thức chính trị của người dân nói riêng và giới Sinh viên học sinh Hong kong cao hơn hẳn khi so với Việt Nam. Với lý do giải thích cho rằng họ được tiếp xúc với một nền Dân chủ thực sự khi Hong Kong còn là thuộc địa của Anh quốc. Và họ cho rằng, ở Việt nam cần có một thời gian dài nữa để phát triển nhận thức chính trị cho người dân, và chỉ khi nào “dân trí” của người Việt nam đạt đến mức như dân Hong Kong hiện nay thì mới có thể hy vọng có một cuộc xuống đường đông người.

Vậy sự bất lực của Đoàn Luật sư TP. HCM trước việc chính quyền can thiệp thô bạo vào tính độc lập của Đoàn Luật sư TP. HCM cũng do “dân trí” của hơn 4.000 luật sư thuộc Đoàn Luật sư TP. HCM thấp hay sao? Và nguyên nhân do đâu? Điều đó cho thấy lập luận đổ lỗi cho vấn đề dân trí ở Việt Nam thấp dẫn đến không có các cuộc xuống đường như Hong Kong là một sự biện hộ thiếu thuyết phục.

Một trong những ấn tượng mà cuộc biểu tình của sinh viên, học sinh Hồng Kông là hình ảnh của nhân vật lãnh đạo sinh viên Hồng Kông Joshua Wong chỉ mới 17 tuổi. Cũng như vai trò đấu tranh rất quyết liệt, triệt để đến cùng của LS. Nguyễn Đăng Trừng, khi còn ở cương vị Chủ nhiệm Đoàn Luật sư TP. HCM để đòi quyền độc lập của Đoàn Luật sư và không cho phép nhà nước can thiệp để thao túng một hội nghề nghiệp của mình. Tuy vậy hành động phản kháng của LS. Nguyễn Đăng Trừng cũng đã bị quyền lực nhà nước dập tắt. Trong khi ấy, cuộc biểu tình ở Hong Kong đã bước sang tuần thứ 4 và đến lúc này vẫn có dấu hiệu vẫn đứng vững. Điều đó cho thấy vai trò của một lãnh tụ nếu thiếu tính tổ chức, sự liên kết giữa các tổ chức và thành viên thì cũng sẽ thất bại.

Một câu hỏi được đặt ra là: Các tổ chức XHDS ở Việt Nam đã đứng ở đâu trong lúc xảy ra câu chuyện ở Đoàn Luật sư TP. HCM và tại sao họ không có bất cứ hành động gì để bày tỏ sự ủng hộ trong cuộc đấu tranh đơn độc của LS. Nguyễn Đăng Trừng?

Cuộc biểu tình ở Hong Kong được tổ chức dưới sự lãnh đạo của 3 tổ chức XHDS: Chiếm lĩnh Trung Hoàn (Occupy Central), Học dân tư triều (Scholarism) và Liên đoàn sinh viên Hồng Kông (Hong Kong Federation of Students, HKFS). Với các lãnh tụ như Linh Mục Châu Diệu Minh, nhà hoạt động nhân quyền, Đới Diệu Đình, phó Giáo sư luật, Trần Kiện Dân, cựu Giáo sư Xã hội học. Và nổi bật bằng hai lãnh đạo của sinh viên và học sinh: Hoàng Chi Phong (Joshua Wong), lãnh đạo nhóm Học dân tư triều (Scholarism) và Chu Vĩnh Khang (Alex Chow), sinh viên Xã hội học, Tổng thư ký Liên đoàn Sinh viên Hồng Kông. Điều đáng nói cuộc biểu tình này đã được chuẩn bị một cách kỹ càng, có bài bản trước đây khá lâu, cho dù chưa thật sự hoàn hảo như người ta muốn. Đó là chưa kể họ còn được sự ủng hộ về tài chính của giới tài phiệt ủng hộ cho Dân chủ ở Hong Kong.

Còn nhìn lại Việt Nam thì trong thời gian gần đây, sự xuất hiện của 22 tổ chức XHDS ở Việt Nam cũng đã được đánh giá là sự phát triển của công cuộc đấu tranh cho Dân chủ ở Việt Nam. Tuy vậy đó chỉ được coi là thành công vè mặt bề nổi, nhưng còn thiếu chiều sâu, việc một cá nhân có mặt trong hầu hết các tổ chức XHDS còn là phổ biến cho thấy điều đó. Trên thực tế, đến lúc này ở Việt nam còn quá ít các tổ chức XHDS độc lập hoạt động có hiệu quả và đặc biệt là thiếu sự liên kết hỗ trợ lẫn nhau. Nhiều tổ chức và cá nhân trong các tổ chức XHDS chưa hiểu rằng các tổ chức XHDS phải giữ vai trò kết nối các cá nhân trong xã hội lại với nhau, thông qua các tổ chức XHDS sẽ tạo ra sự kết nối toàn xã hội để có thể hành động theo một mục tiêu chung đã được thống nhất. Chỉ khi nào tạo ra sự lớn mạnh và hoạt động có hiệu quả của các tổ chức XHDS, thì mới có thể có được một cuộc cách mạng 
đường phố.






Tuy nhiên cần thấy rằng, với đặc thù của phong trào đấu tranh cho Dân chủ ở Việt nam là trong điều kiện phong trào hoạt động của các tổ chức XHDS còn yếu và mỏng như hiện nay thì sự đàn áp, vô hiệu hóa thậm chí là triệt tiêu các nhân tố thủ lĩnh của chính quyền là điều không thể tránh khỏi. Do vậy sự liên kết và tương tác giữa các tổ chức XHDS để gây dựng một thủ lĩnh Dân chủ là điều hết sức quan trọng và các tổ chức XHDS sẽ đóng vai trò là bệ đỡ cho sự xuất hiện một thủ lĩnh của phong trào Dân chủ. Song quan trọng hơn cả, bên cạnh việc thiếu một thủ lĩnh thực thụ có đầy đủ bản lĩnh và uy tín để đảm nhận trọng trách như hiện nay, thì việc phải làm gì và bắt đầu từ đâu để thống nhất hành động vẫn là một câu hỏi còn bị bỏ ngỏ. Và có lẽ đây là lời giải thích về lý do vì sao truyền thông của nhà nước Việt Nam vẫn khá “cởi mở” với những tin tức về biểu tình ở Hong Kong, hầu như chính quyền không mảy may ngần ngại về nguy cơ này xảy ra ở Việt Nam?


Một hình thức Xã Hội Dân Sự…
Kết
Không chỉ đối với giới trẻ, mà đa số những người ủng hộ cho công cuộc đấu tranh cho Dân chủ ở Việt Nam đều có một ý kiến thống nhất và cho rằng nguyên nhân chính là do phong trào Dân chủ không thu hút được sự ủng hộ của quần chúng vì chưa nó đủ tầm, và thiếu một cương lĩnh cụ thể. 

Vấn đề thủ lĩnh cũng là vấn đề quan trọng không thể bỏ qua, mà cho đến lúc này hoàn toàn chưa xuất hiện. Sự thất bại của các hoạt động chính trị đông người của các tổ chức XHDS ở Việt nam trong những ngày gần đây nhất, như: Biểu tình phản đối bắn pháp hoa hay Trao Kiến nghị Yêu cầu Quốc hội Bạch hóa vấn đề Hội nghị Thành Đô, đã cho thấy các hoạt động này chủ yếu mang tính hình thức, a dua nhằm gây tiếng vang và thiếu sáng tạo. Đặc biệt là vấn đề nắm bắt các sự kiện để liên kết hỗ trợ và thúc đẩy, như bài học ở Đoàn Luật sư TP. HCM nêu trên là một ví dụ điển hình.

Tất cả những cái đó cho thấy, công cuộc đấu tranh cho Dân chủ ở Việt Nam hiện nay còn thiếu qua nhiều yếu tố cần thiết. Đây chính là một thách thức, đồng thời là một câu hỏi đòi hỏi những người tranh đấu ở Việt Nam phải tìm câu trả lời.

Ngày 16 tháng 10 năm 2014

© Kami
*Nội dung bài viết không phản ảnh quan điểm của RFA.

Hình ảnh và bài đọc do nhóm Paltalk tổng hợp từ Nam California, Hoa Kỳ.

The

 


 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link