Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
Showing posts with label nhómngườiviệt. Show all posts
Showing posts with label nhómngườiviệt. Show all posts

Wednesday, January 2, 2013

Những tệ trạng của người Việt Nam không tha thứ được



Date: Monday, December 31, 2012, 8:48 PM



---


Ngày: Thứ Hai, 31 tháng 12, 2012, 0:51
 
 
 
Những tệ trạng của người Việt Nam không tha thứ được
Xuân Dung
 
(Ghi chú: Chúng tôi nhận bài này của chị Xuân Dung, xin đăng tải nguyên văn, không có trách nhiệm về nội dung - SaigonOcean)
 
Ngày lễ Giáng Sinh qua thật mau, tôi dậy sớm như thường lệ, nhìn ra cửa sổ trời chưa hừng sáng, trong lòng bất an, không vui và đúng ra rất bực mình nếu không viết xuống câu chuyện này cùng quý vị. Tôi viết ra đây một sự thật 100% rất đau lòng, tôi không muốn bêu xấu, hại đến danh dự hoặc làm tổn thương đến sự làm ăn của ai, nhưng tôi muốn những tệ trạng của người Việt Nam tại hải ngoại cần phải sửa đổi và chấm dứt để dân trí mình khá hơn, không bị khinh bỉ và thế hệ con cháu của mình ngẩng mặt cùng các giống dân khác.


Vì là chuyện thật nên tôi xin giữ tên thật, không đổi tên của những người này kể cả cơ sở làm ăn của họ. Các chị bạn có người khuyên tôi nên nói ra sự thật cho mọi người cẩn thận coi chừng bị lừa. Có người thương tôi nhắc chừng có thể sẽ bị họ trả thù, họ sẽ thủ tiêu tôi. Nhưng tôi tin có Thượng Đế, có Chúa luôn ở cùng tôi. Tôi ở hiền gặp lành, không ai hại tôi được và lẽ dĩ nhiên tôi đang ở xứ Hoa Kỳ, tôi có sự bảo vệ an ninh của chính quyền, họ đã có hết những dữ kiện của những người đó, nếu có chuyện gì xảy ra cho tôi và gia đình tôi, dĩ nhiên họ sẽ tìm ra thủ phạm ngay lập tức...

Sau khi tôi bị người "bà con" lừa (đây cũng là một tệ trạng kinh khiếp của những người VN trí thức, sẽ có bài viết về tệ trạng này trong bài viết kế tiếp). Vì bị cướp sống căn nhà ở Irvine tôi phải dọn vào ở chung cư người già ngay trung tâm thành phố Saigon nhỏ. Nơi đây tôi đã chứng kiến bao cảnh đau lòng, người Việt Nam rất tham lam, vô liêm sỉ và thiếu tự trọng như bao bài báo nói về nhưng sự việc này trước đây. Hôm nay tôi viết ra thêm việc này để quý vị rõ sự thiếu trách nhiệm, vô tổ chức và lòng tham lam vô đáy của những người Việt Nam tại đây.
 
Sau khi tôi ở ba năm một tháng trong khu chung cư người già này, vừa bị mấy ông già Việt Nam có vợ, hay vợ bỏ, "dê" tôi, tiếng Mỹ gọi là "sexual harash" 3 lần, bị cậy cửa phòng phải thay khóa cửa hai lần. Ngoài ra còn bị ăn trộm, hở cái gì ra là bị mất cắp cái đó, đến cái miếng chùi chân trước nhà đã cũ 3 năm cũng bị ăn cắp. Thêm vào con cái mấy người trong chung cư này bị mất việc, mất nhà vào ở lậu mà còn phi "xì ke". Em tôi đến thăm thấy tận mắt cảnh sát vào tận nơi còng tay mấy người này và ngửi mùi thốc phiện nồng nặc triền miên, nó thấy thương chị già nên mua nhà bên ngoài cho tôi về ở ké, do đó mới có câu chuyện này để thưa cùng quý vị.

Tôi mới mổ cái đầu gối hồi tháng ba vừa rồi, ra về bác sĩ không cho xe đẩy (walker) mà chỉ đưa cái nạng. Tôi vì không quen chống nạng nên ngã bật ngửa, đầu đập xuống sàn nhà và bị nứt sọ bị chảy máu bên trong não, nằm gần 3 tuần trong ICU tưởng chết rồi. Lúc đó hàng xóm nơi đây xúm lại thăm và chăm lo cho tôi, trong lúc tôi không có người thân bên cạnh nên tôi cảm động tấm lòng của mọi người lắm lắm. Trong đó có một cô tên Thìn, người bé nhỏ làm nghề care giver cho một bà cụ ở đây, cô cũng đến thăm với một chị bạn và cũng mong làm care giver cho tôi lúc ấy. Tôi không dùng cô ta vì tôi đã mướn cặp vợ chồng người Mỹ nơi đây giúp việc.

Vừa lúc tôi sửa sọan dọn nhà thì cô Thìn gõ cửa ghé thăm, kể chuyện gia đình không chồng còn nuôi đàn con bên Việtnam. Cảm thương hoàn cảnh cô ta, thấy cô ả có vẻ hiền lành tôi bèn nảy ra ý dịnh giúp đỡ, tôi cho quần áo mới, đồ chơi con nít, những thứ mới toanh từ cửa hàng "out of business" của tôi ngày xưa, giá trị lên đến gần ngàn đồng, ngược lại cô giúp tôi gói mấy chén đĩa bỏ vào thùng. Cô còn offer tôi: "Khi nào chị dọn nhà em hút bụi lau sàn nhà bếp cho chị để họ trả lại tiền đặt cọc...". Nghe cũng có lý, thay vì mướn cô Mễ Mary ở đây thì mình mướn cô ta, VN giúp người VN. Cô còn cho tôi biết có ông anh làm nghề dọn nhà, làm tốt lắm, "số phôn đây này chị kêu anh “Tèo” đi ".

Tôi sang Mỹ từ năm 1983, dọn nhà từ San Jose xuống O.C, rồi Irvine, lòng vòng cũng 4 lần. Tôi luôn luôn mướn hãng Mỹ dọn cho tôi, 2 lần tôi pack sẵn, họ chỉ dọn thôi. Còn hai lần họ đến đóng thùng và dọn cho tôi. Đồ đạc của tôi phòng nào họ mang để vào phòng đó, phòng nào có bao nhiêu thùng mình đếm đủ thấy ngay, đâu ra đấy, không mất thùng nào và không kỳ nào vỡ đến 2 cái ly. Kỳ này mướn "Tèo moving" là một thảm họa, thiệt hại còn hơn thiên tai động đất, thảm thương hơn bão Sandy vạn lần !!!

Sau khi cô Thìn dục gọi anh Tèo 2 lần, tôi bấm bụng làm thử vì đã trải qua quá nhiều kinh nghiệm tang thương với dịch vụ của người đồng hương, tôi hơi ngại....

Tôi gọi Tèo moving và nguyên văn cuộc điện đàm là thế này:

- Thưa có phải anh Tèo moving không?

- Tôi đây, chị cần gì?

- Thưa anh tôi cần người giúp tôi dọn nhà. Tôi quen em anh là cô Thìn, cùng ở trong chung cư.

- Ok, chuyện nhỏ, bữa nào chị dọn, dọn đi đâu?

- Tôi định dọn chiều 31 tháng 10, vì tôi phải trả phòng ngày đầu tháng 11. Tôi dọn về Huntington Beach,
góc Newland, anh tính tôi bao nhiêu?

- Đồ đạc của chị có những gì, chị ở đó mấy phòng?

- Tôi ở đây 2 phòng ngủ và 1 cái den. Tôi có 2 cái giường, 3 cái tủ comde, một bộ bàn ăn nhỏ xíu 4 cái ghế, 1 cái love seat, một ghế bành, 1 bàn computer, 50 chục bịch quần áo, khoảng 5,6 chục thùng giấy tờ, chừng 10 thùng chén dĩa nhà bếp, chăn mền, đồ chơi con nít, cộng thêm cái TV to tướng 50''.

- Giường của chị king hay queen? có cái bàn kính phòng khách không?
 
- Hai cái giường là queen size, không có bàn kính
 
- Vậy chỗ quen biết tôi lấy chị $250/$300, mấy giờ thì dọn?
 
- OK tôi trả anh $300, trưa 31/10 chờ tôi gọi phone khoảng sau 1pm cho biết giờ rồi hãy đến. Anh cho mấy người đến dọn?
 
- Tôi có hai người, ngày 31 chị gọi cho biết giờ họ tới liền.
 
- Tôi dặn anh thêm, mấy thùng đồ nhà bếp của tôi dễ vỡ, anh làm ơn nói họ nếu thấy tôi đề bên ngoài chữ FRAGILE thì nhẹ tay dùm nha. Có cần đề tiếng Việt Nam không?
 
- Khỏi, họ làm nhiều năm kinh nghiệm mà, họ biết ...
 
Tôi bỏ phone xuống, lòng tự nhiên như có điều gì đó nóng ruột không yên tâm. Ngày hôm 31 tôi có hẹn bác sĩ lúc 12pm, họ gọi khoảng 1:15pm, nghe phone xong tôi vội chạy về khoảng 10 phút sau. Họ càu nhàu đợi tôi lâu. Tôi nói đã nói trước sẽ gọi phone sau 1 pm rồi hãy đến cơ mà. Tôi nghĩ chắc tại ngôn ngữ bất đồng nên hiểu lầm, tôi im. Đến khi họ vào appartment tôi, lúc đó độ 1:45pm, anh Kiệt (leader) vừa pack mấy thùng lên cái xe đẩy vừa lầu bầu nhăn nhó: “nhiều đồ quá làm sao mà dọn kịp chiều nay...” tôi nghe thấy không vui rồi vì đã hứa chủ nhà trả phòng trước 5pm hôm nay, ở lại thêm ngày nào tôi phải trả tiền rent ngày ấy...
 
Người thứ hai lớn tuổi & nhỏ con hơn mặc cả với tôi: "chị có nhiều đồ quá, phải trả $500 mới dọn" (gấp đôi số tiền anh Tèo muốn), mà mai mới làm vì phải kiếm thêm người phụ. Họ đặt tôi vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan, bấy giờ quá muộn để gọi công ty Mỹ vì sẽ bị mất thêm 2 ngày. Tôi bằng lòng với giá mới và nghĩ nếu họ đòi như vậy tính ra cũng như công ty Mỹ, thôi thì VN giúp VN.
 
Tôi muốn ngày mai họ đến dọn sớm lúc 8am để tôi có đủ thì giờ lau chùi trả lại phòng trước 5pm (phòng đã trễ một ngày). Nói với họ là như vậy, mãi đến 10am họ mới tới, VN mà !!! hôm nay có thêm một người đến dọn. Mới chuyển được 2 chuyến xuống xe hàng của họ tôi bắt đầu thấy anh leader Kiệt xưng xỉa lầu bầu, quăng quả đồ đạc. Tôi bèn gọi cô Thìn nhờ cô nói họ nhẹ tay dùm tôi, cô ta phán ngay một câu nghe thật lạnh gáy : "chị nhiều đồ quá họ bực, chị cho họ thêm tiền đi rồi sẽ OK...". Lạy Chúa, họ vừa đòi tiền gấp đôi hôm qua, hôm nay cho mình vào tròng rồi đòi nữa, hóa ra anh em nhà nó chơi trò bắt chẹt mình đây ... tôi như Từ Hải chết đứng. Tôi thất vọng não nề về tư cách làm ăn tráo trở của người Việt Nam. Không còn cách nào hơn bèn dúi ông leader tờ $100, hai ông kia mỗi ông $50. Các ngài vừa khiêng đồ vừa ngắm trăng, tôi vừa mệt vừa bực nhưng chỉ có một thân một mình, không thể nào coi chừng ngang dọc chi được, hàng xóm không dám phiền ai, đành nhắm mắt cầu nguyện. Mãi đến gần 1pm tạm tạm gần đầy xe hàng, họ vội lên xe đòi đi. Tôi được bạn bè dạy nếu mướn Vn dọn nhà nên chạy theo xe họ đến nhà mới nếu không chúng sẽ stop chỗ nào đó ăn cắp đồ của mình. Tôi vội mượn cớ giờ ăn trưa tôi mời họ ghé tiệm cơm VN. Họ không nói gì chỉ ừ hử, chưa kịp chạy theo xe họ thì cô Thìn báo cho biết còn mấy chục bịch quần áo (50 bịch) và ít đồ còn trên phòng họ sẽ quay trở lại chở chuyến sau, sau khi bỏ đồ xuống nhà mới. Tôi chạy vội lên phòng thì thấy đồ đặc còn ngổn ngang, cô Thìn đứng xớ rớ một bên, tôi chợt nhớ vụ cô ta muốn hút bụi và lau sàn bếp cho tôi. Tôi vội dúi cho cô ta $40 cùng chùm chìa khoá phòng : "em hút bụi và lau cái sàn bếp xong khoá cửa lại hộ chị, đừng cho ai vào phòng vì còn nhiều bịch quần áo đắt tiền ...". Tôi đâu ngờ mình giao trứng cho ác !!! Tôi chạy vội xuống nhà thì xe chở đồ của họ đã biến dạng! Tôi co giò lái xe ngay lại nhà mới và chờ 3 ông tướng dọn nhà gần 1 tiếng mới thấy đến. Trong bụng tôi bắt đầu đánh lô tô !!!
 
Bây giờ mới đến màn ngoạn mục có một không hai quý vị ơi, các chàng bắt đầu liệng hết đồ của em vào nhà xe, lộn tùng phèo như nồi cháo lòng, không cần biết tôi đề chữ tổ bố bên ngoài các thùng đồ là phòng khách, phòng ngủ hay nhà bếp. Thùng nào bên ngoài đề chữ FRAGILE thì các chàng liệng càng mạnh tay hơn hết ... Đến lúc mang 3 cái comode vào nhà mới khủng khiếp. Một cái hơi to, các ông nhất dịnh bảo không mang lên cầu thang được, đòi để dưới nhà xe. Tôi rất ngạc nhiên vì nhà cũ cầu thang y như thế mà người ta mang lên lầu được. Tôi đành bảo họ để tạm ở phòng khách, còn 2 cái kia nhỏ hơn nhiều tôi biết sẽ mang lên lầu được. Ba ông khiêng một cái tủ mà chửi nhau như mổ bò, chửi thề lia lịa đến nỗi ông leader Kiệt cáu tiết buông ra, bỏ đi không khiêng phụ nữa. Tôi gần đứng tim vì sợ cái tủ đè bẹp hai ông kia. Cuối cùng hai cái tủ cũng leo lên lầu nhưng ... tai hoạ !!! tai hoạ !!! nguyên cái cầu thang và bức tường còn mới toanh bị trầy trụa và bẩn thỉu không thể chấp nhận được, đếm ra đúng 18 ngón tay đen thui rõ mồn một, không thể nào chùi rửa được ngoài chuyện phải sơn lại. Đang đứng thẫn thờ vì cái tường trầy trụa và bẩn trong nhà thì nghe một tiếng động khủng khiếp như bom nổ đằng sau nhà, chạy vội ra tôi chứng kiến một cảnh thật ngoạn mục, cái tủ lạnh mới đang nằm lăn quay dưới đất, một ông trên xe và hai ông đứng dưới ngó như trời trồng, cái màn này là hết thuốc chữa vì cái tủ bé thôi, có 4 bánh xe đẩy được nhẹ nhàng mà cả ba ông làm sao nó "ăn vạ" nặng nề vậy? tôi xin chịu thua!
 
Sau đó tôi muốn cắm điện thử coi cái tủ lạnh còn "sống" hay "chết" thì ông leader Kiệt cản, bảo phải chờ vài tiếng sau khi rút điện ra hãy cắm lại (???), rồi các ông dục trả tiền cho các ông. Tôi không có sẵn tiền mặt bèn ký check (may quá!!!), vừa đưa tiền vừa hỏi "các anh về bên nhà tôi lấy nốt đồ còn lại dùm, cô Thìn có chìa khoá phòng ...". Ba chàng bèn lắc đầu bảo : "tối rồi chị kêu người khác chở đi... ". Tôi thiếu chút nữa đứng tim mà chết vì lúc đó trời đã tối, gần 6pm, mình phải trả chìa khoá phòng trước 5pm, đồ đạc còn một đống, một thân một mình, cái chân đau đi khập khễnh làm sao lo nổi đây ? trong khi thể xác gần xỉu vì mệt và đói ...
 
Tôi đành khóa cửa nhà mới về lại nhà cũ trước rồi tính sau. May về đến nơi tôi gặp lại hàng xóm cũ, họ thấy tôi bơ phờ mệt mỏi họ hỏi thăm. Tội nghiệp có vợ chồng người Trung Hoa về phòng lấy cho tôi lon coke và hai cái bánh mì ngọt, tôi tỉnh hẳn sau khi ăn uống. Tôi đi tìm cô Thìn để lấy lại chìa khoá phòng, cô ả bèn cho biết "em chưa hút bụi và lau nhà cho chị vì em ... sợ ...", trong khi đó $40 thì đã cầm. Tôi phải nói chưa bao giờ tôi giận "tím" người như vậy, tưởng đứng tim mà chết ngay lúc đó, may có chị bạn VN an ủi. Sau đó hai vợ chồng ông Trung Hoa và hai người bạn trong khu đó giúp tôi chất hêt đồ còn lại lên xe của họ và dọn hết về nhà mới cho tôi. Lúc ấy đã gần 1/2 đêm, tôi mệt lả, không còn nhìn hoặc làm gì được hơn nữa ngoài việc cắm giây điện cho tủ lạnh rồi đi ngủ ...
 
Sáng ra việc đầu tiên là check cái tủ lạnh thì nó đã chết tự bao giờ, thức ăn hư hết phải vất đi. Tôi gọi thợ để sửa họ nói khoảng $250 đến $300. Còn bờ tường cầu thang thấy kinh hãi quá tôi phải gọi người estimate sơn lại họ tính từ $300 đến $400. Tôi bèn gọi anh Tèo báo cho biết những thiệt hại xảy ra như vậy, anh ta không một lời xin lỗi còn nói lỗi tại tôi vì tôi muốn mang cái tủ lên lầu, tường dơ và trầy tôi ráng chịu. Tôi đi khắp năm châu bốn bể chưa bao giờ thấy cảnh làm ăn như thế này. Có ai mà làm ăn vô trách nhiệm chư các ông Việt Nam này không? Tôi giận tôi quá vì ngu xi đi mướn người Việt Nam, rẻ hơn $300 bạc mà gặp toàn chuyện bực mình, thật không đáng !!! tôi bật khóc, cùng lúc có chị hàng xóm cũ gọi hỏi thăm, nghe thấy tôi đang khóc chị khuyên tôi ra nhà bank stop cái check vừa trả cho họ hôm qua.
 
Tổng cộng tôi sửa tủ lạnh hết $275 và sơn lại tường, cầu thang hết $300. Chưa kể tôi còn bị bể tan tành 2 cái đèn mới mua, chén đĩa và những đồ bày biện nhà bằng sứ, bằng sành và pha lê đắt tiền khoảng hơn $5,000. Tôi có chụp hình lại, nhưng cái điều quan trọng nhất tôi muốn nói ra đây là tôi bị mất 12 bịch quần áo tốt, một thùng đồ Christmas và hai thùng đồ chơi con nít tôi mới sắm năm ngoái, cùng một thùng giấy tờ quan trọng trong đó có check book mới. Ngạc nhiên nhất là cái giỏ mây cũ để kim chỉ may vá của tôi. Trông qua không có gì đáng để lấy, nhưng trong đó tôi có dấu một phong bì vài giấy tờ quan trọng và $2,000 tiền mặt phòng hờ có thiên tai động đất, mình ở một mình có tiền sống tạm. Tôi có gọi anh Tèo cùng cô Thìn cho hay và chỉ xin ai đó có cất dùm tôi thì mang trả lại, tôi sẽ không làm khó dễ, và tôi đã gia hạn ngày phải trả. Nhưng đã quá ngày hạn, tôi không thấy họ trả lại cho tôi mà còn bị họ gọi phone chửi rủa liên miên nữa, chưa kể thách tôi đi thưa cảnh sát !!!
 
Ngoài ra không phải mình tôi là nạn nhân của công ty "Tèo moving", có đến 5 người ở trong chung cư cùng tôi, họ và gia đình họ đã có rất nhiều kinh nghiệm đau thương với công ty này. Tôi chưa thấy một người khen sự làm việc của công ty này, mà chỉ thấy tôi thuê "Tèo Moving" họ đã đến nói với tôi: "Tưởng chị/em mướn ai chứ biết chị/em mướn Tèo Moving thì đã cản rồi, vì họ (Tèo Moving) làm ăn tệ lắm, mắng mỏ khách hàng, bê trễ, đổ bể đồ đạc. Chưa kể họ còn mướn con nít làm việc, không kinh nghiệm, không hợp pháp, đẩy người ta ngã gãy cả tay đấy (một bà cụ trong chung cư)!!!"
 
Sự tử tế, lòng nhân đạo và tha thứ nào cũng có giới hạn, tôi không phải là Thánh, là Chúa là Phật. Tôi đã nói tử tế , năn nỉ họ và đã làm những gì tôi cần phải làm. Ông chủ "Tèo Moving" và cô em Thìn vẫn không phục thiện... không trả lại tôi những gì họ "cất dùm", tôi đành viết thư này cho quý đồng bào biết những hành động và cách đối xử của họ với khách hàng quá nhẫn tâm và vô liêm sỉ. Tôi cũng đồng thời báo cảnh sát vì tôi mướn họ phụ giúp tôi dọn nhà chứ tôi không mướn họ đập phá, đốt nhà tôi và cướp sống đồ đạc của tôi như vậy.
 
Xuân Dung
 
 

Sunday, September 2, 2012

Montréal - Ngọn lửa đấu tranh

 

Kính chuyển đến quý đồng hương,

 

Bài nói chuyện của Bs. Cấn Thị Bích Ngọc trong Buổi nói chuyện về Nhân quyền ngày 30-08-2012 tại Centre Renaissance.

 

Ban Thông-tin

Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia vùng Montréal

Trang mạng: http://www.vietnam.ca/

==

(Ghi chú: Bs. Cấn Thị Bích Ngọc đã trình bày vấn đề này trước tập thể người Việt Quốc Gia và cả người xem văn nghệ Đàm Vĩnh Hưng ở phía ngoài hội trường. Đây là một ý tưởng độc đáo vì đã trực diện đấu tranh và cảm hóa những người tưởng là làm từ thiện nhưng vô tình nối giáo cho giặc, quên đi nỗi thống khổ của đồng bào).

 

 

Ngọn lửa đấu tranh

 

 

Kính thưa quý vị lãnh đạo tinh thần,

Quý hội đoàn cùng tất cả quý đồng hương.

 

Kính thưa quý vị, ngày hôm nay niềm xúc động đã vỡ òa trong tim tôi khi vừa đến Centre Renaissance. Sáu giờ chiều, trời vẫn trong xanh, sân đậu xe đã rực rỡ bao ngọn cờ vàng. Gió thật lồng lộng ngày hôm nay, gió đã thổi cờ bay phất phới, gió đã đưa niềm hy vọng lên tột đỉnh: sẽ có một ngày, ta cùng về Việt Nam không còn Cộng Sản, cùng hôn lại mãnh đất thân yêu, cùng nhau xây dựng lại đất nước từ những đổ nát gây nên bởi bọn CS bán nước.

 

Vâng hy vọng đã vươn lên khi tôi thấy đông đảo quý đồng hương nơi đây một chiều thứ năm trong tuần, để giương cao khí thế người Việt Quốc Gia. Điều này chứng tỏ rằng CSVN đã lầm khi nghĩ rằng thành phố Montréal là một thành trì lỏng lẻo khiến chúng có thể mập mờ đưa Nghị Quyết 36 vào gây chia rẽ Cộng Đồng chúng ta. Đàm Vĩnh Hưng hay một ca sĩ Cộng Nô nào khác đừng hòng đem tiếng hát của mình để khoả lấp những tiếng kêu thống khổ của người dân Việt lầm than tại quê nhà.

 

Xin cám ơn quý đồng hương, xin cám ơn những trái tim còn nặng tình dân tộc. Sự hiện diện của mỗi vị ở đây là một thông điệp hùng hồn về ý chí yễm trợ cuộc đấu tranh dân chủ tại quê hương của người Việt hải ngoại.

 

Kính thưa quý vị, trong hùng khí của buổi chiều nay, lẫn không khí trang nghiêm của buổi lễ tưởng niệm về sự ra đi oan khuất của bà Đặng Thị Kim Liêng, thân mẫu của nhà đấu tranh dân chủ Tạ Phong Tần, tôi xin được thắp một nén hương lòng bày tỏ lòng kính phục lẫn ngậm ngùi trước sự hy sinh cao cả của một người mẹ đau khổ nhưng can trường.

 

Thưa quý đồng hương, Ngọn lửa thiêu đốt thân bà Kim Liêng đã là ngọn lửa thắp sáng lương tâm nhân loại, một lần nữa thế giới lại được chứng kiến nỗi oan khiên của dân tộc chúng ta dưới ách Cộng Sản.

 

Ngọn lửa Bạc Liêu cũng là ánh đuốc soi đường đấu tranh cho toàn thể người dân Việt, trong và ngoài nước. Trong tinh thần này tôi xin được chia sẻ với quý vị những tâm tư của chúng tôi về tình hình đất nước hiện nay.

 

Chúng ta đều biết, sau 37 năm dưới sự thống trị của đảng CS, ngoài sự hào nhoáng giả tạo, thành tích lớn nhất của Đảng CSVN là tham nhũng, là độc tài, cướp đất, giết người, buôn dân, bán nước. Với guồng máy cai trị bằng bạo quyền, CSVN đã tước đoạt hết tất cả mọi quyền tự do căn bản của người dân. Những tiếng nói lương tâm, đòi tự do dân chủ  đều nhanh chóng bị bóp nghẹt

 

Vì thế, VN ngày nay đang là tâm điểm của bao thảm trạng đau lòng.

 

Nếu trong vũ trụ, con người và vạn vật có thể thông hiểu nhau, thì chúng ta sẽ nghe được tiếng rên siết hấp hối của những dòng sông đang giãy chết, của trùng trùng rừng núi Việt Nam đang cạn kiệt nguồn sinh lực vì ô nhiễm do một sự quản trị vô trách nhiệm của giới cầm quyền.

 

Và trong từng giây phút của mỗi ngày, chúng ta sẽ nghe được tiếng khóc than tuyệt vọng của những người dân VN bất lực trước cảnh nghèo đói cơ cực, cùng tiếng kêu đau đớn, tiếng hét hãi hùng của các em bé VN trong đông đảo các địa ngục trần gian tức các động mãi dâm ở Cam Bốt, Thái Lan…

 

Chúng ta cũng sẽ cảm nhận được sự uất ức của tổ tiên khi thấy nền đạo đức VN đang bị băng hoại trầm trọng,và chúng ta cũng sẽ nghe thấy những tiếng kêu than hờn oán của vô số các vong hồn bệnh nhân đã chết oan ức trong các bệnh viện quá tải ở VN. Tôi xin lỗi đã đưa ra những cảnh tượng thương tâm, có vẻ như là cường điệu, nhưng đó hoàn toàn là thực trạng quê hương chúng ta ngày nay. Và khi chúng ta chưa thật sự là nạn nhân thì chúng ta không thể nào thấm thía đúng mức sự thống khổ của đồng bào ruột thịt tại quê nhà.

 

Tương phản với đại đa số nhân dân lầm than, là tầng lớp lãnh đạo, một loại tư bản đỏ, chúng trấn lột dân lành bằng nhiều hình thức lọc lừa nên thừa tiền sống cực kỳ xa hoa, hoàn toàn lãnh đạm thờ ơ trước những tiếng kêu than thống thiết của người dân.

 

Ngoài ra, tình trạng ở quê hương yêu dấu ngày càng khẩn trương vì CSVN đang từ từ cắt xẻ dải giang sơn mà Cha Ông chúng ta đã gầy dựng bằng máu xương để dâng cho quan thầy Tàu Cộng. Đất nước VN quả đang bên bờ vực thẳm, nếu không có sự thức tỉnh và nhất trí của toàn dân  thì chẳng còn bao lâu nữa, VN chỉ còn là ký ức của một quốc gia đã bị xóa tên trên bản đồ thế giới và dân tộc ta lại một lần nữa triền miên trong bóng tối nô lệ như lời cảnh báo của nhạc sĩ Việt Khang.

 

 

TUỔI TRẺ VIỆT NAM

 

Nhưng theo tôi thì VN quả là một linh địa, trong hoàn cảnh nguy ngập của đất nước thì luôn có những anh hùng, anh thư xuất hiện vì hào khí của Trần Quốc Toản, Lê Lợi, Lê Lai luôn tiềm tàng trong tim của những người trẻ VN.

 

Ý thức được thảm họa mất nước cận kề, lần đầu tiên trong lịch sử dưới chế độ CS, năm 2007 thanh niên học sinh cùng giới trí thức trong nước đã cùng nhau xuống đường xác nhận ý chí bảo vệ giang sơn. Thay vì hoà mình, cỗ võ những tấm gương yêu nước này thì CSVN đã hết sức ra tay đàn áp.

 

Mặc dù vậy, cũng đã có 11 cuộc biểu tình diễn ra trong năm 2011, và gần đây nhất vào tháng 7 và tháng 8 vừa qua. Và đây chỉ là sự khởi đầu. Bọn cầm quyền bán nước đã ra sức đàn áp. Nhưng càng khủng bố những người yêu nước thì CSVN càng đẩy mạnh làn sóng ái quốc và sự thức tỉnh nơi giới trẻ.

 

Theo gót của tiền nhân Lý Thường Kiệt, tuổi trẻ VN đã  nêu cao ý chí dân tộc qua bài thơ Nam Quốc Sơn Hà thường được xuất hiện trong các cuộc biểu tình ở VN

 

Nam Quốc sơn hà Nam đế cư,

Tiệt nhiên định phận tại thiên thư,

Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm,

Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư.

 

(Sông núi nước Nam, vua Nam ở,

Rành rành đã định ở sách trời,

Cớ sao chúng bay sang xâm phạm,

Chúng bay sẽ bị đánh tơi bời - BTT)

 

Và có thể nói công cuộc đấu tranh cho dân chủ tại quốc nội như một cuộc chạy tiếp sức mà những người tham dự là những người con quả cảm của dân tộc. Dẫu biết nguy hiểm đang chờ mình, nhưng họ vẫn hùng dũng tiến tới để mở ra một sinh lộ cho dân tộc. Một Lê Chí Quang, một Phạm Hồng sơn,  một Nguyễn Vũ Bình, Nguyễn Khắc Toàn đã vào tù,  nhưng vẫn không làm chùn bước của những người đi sau.

 

Lại xuất hiện những Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Bắc Truyển, Cù Huy Hà Vũ, Điếu cày Nguyễn Văn Hải, Hồ Thị Bích Khương, Tạ Phong Tần,  Phạm Thanh Nghiên, Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức. Đây là những người con yêu của tổ quốc. Họ như những làn sóng, lớp sóng sau tiếp theo lớp sóng trước, không khuất phục, không nhân nhượng.

 

Và càng ngày càng nhiều gương mặt trẻ, nối gót cha anh,  thắp sáng con đường đấu tranh . Những anh hùng, anh thư  thời đại tiếp tục xuất hiện với Việt Khang, Nguyễn Tiến Trung, Đỗ Thị Minh Hạnh, Huỳnh Thục Vy, Trịnh Thị Kim Tiến và tất cả những Phù Đổng thiên Vương, Trần Quốc Toản còn đang trong bóng tối, chỉ đợi thời cơ cách mạng chín mùi sẽ vùng lên đáp lời sông núi.

 

Nhiều người đang bị trù dập dã man, nhưng bạo lực không thể uốn cong ý chí và lòng dũng cảm của họ như lời cô Đỗ Thị Minh Hạnh sinh năm 1985 đã nói với mẹ: "Má ơi, con không buồn về thân phận tù đày của mình. Ở ĐỜI CHỈ CHẾT MỘT LẦN THÔI. Con buồn là họ dám coi thường sự bất khuất của dân tộc."

 

Kính thưa quý vị, ở lứa tuổi của Đỗ Thị Minh Hạnh, đáng lẻ cô phải mơ về một tình yêu đôi lứa, một mái ấm gia đình. Đó là những giấc mơ thật trong sáng của lứa tuổi thanh xuân. Nhưng trước vận mệnh tổ quốc, Đỗ Thị Minh Hạnh, Lê Thị Công Nhân và nhiều người trẻ khác đã vượt hơn hạnh phúc cá nhân mà ôm ấp một hoài bão to tát hơn, cao cả hơn.

 

Đó là một hoài bão tự do dân chủ cho quê hương. Tôi thật sự ngưỡng phục và hổ thẹn cho những đóng góp thật nhỏ nhoi của mình.

 

Ngoài ra, ngày nay, khả năng truyền tin của Internet là vũ khí lợi hại tố cáo tội ác CS một cách nhanh chóng trước thế giới. Nhờ Internet, tại hải ngoại chúng ta có thể biết những diễn tiến tại quốc nội và nhanh chóng phản ứng, yểm trợ những người đang bị áp bức.

 

Và những biến cố chính trị xảy ra tại Ai Cập, Tunisia, Yemen, Lybia đã là bằng chứng cụ thể của sức mạnh Internet trong công cuộc lật đổ những chế độ độc tài.

 

Khi không thể xuống đường biểu tình, người dân trong nước vẫn qua mặt hệ thống công an, họ đến với nhau qua mạng lưới Internet để bày tỏ lòng yêu nước, và sự uất ức căm giận của mình trước thái độ hèn hạ của giới lãnh đạo, CSVN và truyền tải cho nhau những tin tức, những hình ảnh. Đây là bước đầu của sự Dân Chủ Hoá và cũng là một dấu hiệu báo hiệu sự cáo chung không còn xa của CSVN.

 

Đúng như vậy, vì trước các phong trào thanh niên tự phát, trước những trao đổi của các thanh niên VN qua mạng chúng ta thây được rằng:

 

1) Tuổi trẻ VN đã thức tỉnh, người trẻ VN đã nhận diện ra chân dung của kẻ thù dân tộc: chính là cái đảng CSVN hèn với giặc, ác với dân.

 

2) Dân tộc Việt dứt khoát không chịu khuất phục trước kẻ thù nội xâm và ngoại xâm. Sự đàn áp chỉ rèn thêm ý chí đấu tranh, mưu đồ chia rẽ chỉ đem đến một sự đoàn kết mạnh mẽ hơn. Âm mưu cô lập lại thúc đẩy công cuộc tổ chức.

 

3) Tiếng nói đòi công lý của các nhà đấu tranh dân chủ không còn là tiếng kêu lẻ loi. Ngày hôm nay, tiếng nói, ước nguyện và hành động của họ là tiếng nói của toàn dân tộc, một dân tộc đã chịu quá nhiều bất hạnh, đã lâu năm im lặng trước bạo quyền.

 

Ngày hôm nay dân tộc này đã cùng nhau đứng dậy, cùng góp bàn tay lật đổ một chế độ bạo tàn.

 

Quả thật, đất nước thân yêu của chúng ta đang thống nhất trong một ý chí Dân Chủ và Tự Do.

 

Những người trẻ quốc nội đã không chịu khuất phục trước bạo lực. Họ đã chọn con đường DẤN THÂN. Họ là tương lai, là cứu cánh của dân tộc. VÀ CHÚNG TA CÓ NHIỆM VỤ PHẢI BẢO VỆ HỌ.

 

 

TỘI ÁC CSVN – Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại

Khí thế trong nước thì như thế, ở hải ngoại chúng ta đang nghĩ gì? Tất cả người Việt tỵ nạn đã ý thức được sự tàn độc và hiểm họa CS một cách đúng mức chưa?

 

Trong lịch sử, Đức Quốc Xã đã phạm một tội ác lớn lao khi đã sát hại 6 triệu người Do Thái trong mộng tưởng ngông cuồng diệt chủng dân tộc này. Và thế giới đã biết đến, cho đến ngày nay, các nước Âu Châu kể cà Đức Quốc luôn đưa sự kiện lịch sử này vào chương trình giáo dục bậc Trung và Tiểu học để nhắc nhở giới trẻ đừng để tội ác này tái diễn.

 

Tội ác CSVN cũng cao ngập trời, nhưng đã không được tất cả giới trẻ biết đến. Thật ra 3 triệu người Việt hải ngoại biết rất rõ về chân tướng của CSVN, vì thế nhiều người trong chúng ta đã liều chết ra đi. Nhưng những tiện nghi êm ái ở thế giới tự do cùng với thời gian đã khiến  nhiều người ở hải ngoại hình như đã quên. Ước mong sao, cái chết tức tưởi của bà Đặng Thị Kim Liêng, của ông Trịnh Văn Tùng, thân phụ cô Trịnh Thị Kim Tiến, cùng nhiều cái chết bí ẩn và oan khiên của những người VN khác cũng như thân phận tù đày của những người yêu nước đã thức tỉnh những ai đang còn mê ngủ, mà hòa mình vào cuộc đấu tranh chung.

 

Vì tương lai của Tổ quốc, vì trách nhiệm đối với những đồng bào ruột thịt, chúng ta phải vượt lên hết tỵ hiềm, cùng nhau đoàn kết, cùng nhau tiếp tục hành động, tích cực hỗ trợ và vận động quốc tế để can thiệp cho các tù nhân lương tâm.

 

Một cách cụ thể, chúng ta phải vào bộ ngoại giao, gặp gỡ các dân biểu tố cáo những vi phạm nhân quyền của nhà cầm quyền CSVN. Chúng ta có thể lập hồ sơ tên tuổi các người đang bị cầm tù, hàng năm Mạng Lưới Nhân Quyền đều công bố danh sách các tù nhân lương tâm tại VN. 

 

Hiện tại cộng đồng của chúng ta có hai vị dân biểu trẻ, đây cũng là niềm hãnh diện và sự trợ lực quý giá cho chúng ta. Dân biểu Anne Quách Minh Thư đã nhiều lần lên tiếng cho nhân quyền ở VN.

 

Điều này cho thấy rằng,  chúng ta có bổn phận hướng dẫn con em chúng ta biết về tội ác CS để các em đừng mắc mưu CS xảo quyệt, luôn bóp méo lịch sử để che lấp tội ác của chúng. Chúng ta có thể khuyến khích các em đọc về lịch sử VN.

 

Khi các con em của chúng ta nhận định được đứng đắn thực chất của CS, chúng ta nên khuyến khích con em cùng tham gia sinh hoạt cộng đồng, bắc nhịp cầu tiếp nối giữa nhiều thế hệ, tham gia phái đoàn gặp gỡ chính giới bản địa, yêu cầu lên tiếng bênh vực những nhà đấu tranh dân chủ trong nước. Tiếng nói của tuổi trẻ bao giờ cũng được lắng nghe. (Tôi thật tự hào về các con và các cháu của tôi, ngày hôm nay các cháu đã có mặt nơi đây phất cao ngọn cờ vàng chính nghĩa, mong rằng đây là sự khởi đầu của những tâm hồn yêu nước)

 

Kính thưa quý vị, chính nghĩa chắc chắn phải thắng. Cộng Sản VN đã dồn dân tộc ta vào con đường tử lộ, muốn sống còn thì phải đấu tranh cho chính mình và cho thế hệ mai sau. Bây giờ chúng ta đã có đủ 3 điểu kiện: đó là Thiên Thời (CSVN bán nước), Địa Lợi (chủ lực đấu tranh trong lòng quê hương), Nhân Hoà (lòng người đã hướng về một mối).

 

Trong nước và hải ngoại ngày càng sát cánh. Với khí thế đấu tranh của 90 triệu dân và sự yểm trợ tích cực của hải ngoại, sự đấu tranh của chúng ta sẽ như cơn sóng thần, sẽ không có một quân đội nào cản ngăn được khi lòng dân đã quyết, không có một vũ khí nào có thể tiêu diệt được sức mạnh của cả một dân tộc. (Xin thú thật, câu này tôi “mượn” lại của một người bạn vì thấy hay quá).

 

Trước khi dứt lời, xin gửi đến chị Tạ Phong Tần cùng gia đình niềm thông cảm sâu xa và chân thành trước một mất mát quá lớn lao. Nhưng trong tận cùng của niềm đau mất Mẹ, chắc chị cũng có niềm hãnh diện là con của một người mẹ bất khuất. Một người MẸ đã ra đi nhưng hơn bao giờ hết, hình ảnh của Bà lại thật sống động trong tim óc những người dân Việt yêu nước, như một tấm gương đấu tranh oai dũng.

 

Cùng với chị, và bao người VN đang bị tù đày, các vị là một niềm hy vọng của một dân tộc không hề lùi bước trước bạo lực.

 

Và ngày hôm nay, chúng tôi có mặt đông đảo nơi đây để khẳng định cùng đồng bào quốc nội thân thương: chúng tôi sẽ không để quý vị đơn độc trong trách nhiệm cứu nước.

 

Xin cám ơn quý vị đã lắng nghe những lời tâm tình của tôi.

 

Cấn Thị Bích Ngọc.

 

Montréal 30-8-212, một ngày khó quên.

 

==

Tiểu sử Bác sĩ Cấn Thị Bích Ngọc

  • Cựu học sinh trường nữ trung học Gia Long, vượt biên đến Mã Lai năm 1978.
  • Học Y Khoa tại Montréal, ra trường năm 1992, hành nghề Bác sĩ tại Montréal.
  • Đã viết một số tùy bút, biên khảo ngắn, đặc biệt quan tâm đến thảm cảnh buôn bán phụ nữ trẻ em VN.
  • Năm 2007 đã tổ chức Tiệc Gây Quỹ cho cô dâu và nhân công lao động Đài Loan.
  • Năm 2008 đã qua Đài Loan tham dự cuộc vận động tranh cử cho tổng thống Mã Anh Cửu, thăm một số cô dâu và nhân công tại đây.
  • Nhân dịp này đã gửi thỉnh nguyện thơ đến tân tổng thống Mã Anh Cửu xin Ông để ý và cứu giúp các cô dâu và các người VN xuất khẩu lao động tại đây.
  • Đã từng cộng tác với Tập San Y Sĩ, Truyền Thông, Văn Bút San Jose. Một số bài đăng trên các diễn đàn đấu tranh.
  • Tháng 3-2012 đã cùng một số hội đoàn Hoa Kỳ vào gặp Cao Ủy LHQ trình bày về những vi phạm nhân quyền và vận động trả tự do cho một số nhà đấu tranh dân chủ đang bị cầm tù.
  • Hiện đang giữ chức vụ Chủ tịch Ban Chấp Hành Hội Quốc Tế Y Sĩ Việt Nam Tự Do.

__._,_.___

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link