Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
Showing posts with label Cali Today News. Show all posts
Showing posts with label Cali Today News. Show all posts

Sunday, February 1, 2015

Việt Kiều Tuyển Vợ



KHONG VE VIET NAM NEU CON VIET CONG
MUON CHONG TRUNG CONG PHAI DIET VIET CONG
MUON DIET VIET CONG PHAI DIET VIET GIAN

Tôi mà là gái còn ở VN thì tôi chọn ông này còn hơn là chọn mấy tên Tàu phù hay Đại Hàn phét lác đề rồi phải ân hận suốt đời hoạc bị nó ném xác xuống đường.
Ở Mỹ mà lương hưu $1200 nhà đã pay off hoặc nhà housing thì sướng rồi. Nếu chụu khó làm nail nữa thì mỗi tháng có thêm 5, 3000 dollars nữa.



On Thursday, January 29, 2015 11:34 PM, MY LOAN <> wrote:

Việt Kiều Tuyển Vợ
Cô Tư Sài Gòn
dai_gia_tuyen_vo_6

Thời xưa, thời ông bà mình, chuyện đi tìm vợ rất mực tinh tế, không thô bạo như thời nay.

Tuy rằng cũng là thực tế lúc đó, các cô muôn tìm chồng trong chôn ba quân để sau này chồng lên làm quan chốn triều đình. các chàng trai muốn tìm vợ nơi chợ đông để xem sự khéo léo, các giao tiếp của các cô.

Thế nên ca dao viết:

Trai khôn tìm vợ chợ đông,
Gái khôn tìm chồng giửa chốn ba quân...

Thế rồi, cũng có khi các chàng ướm lời thơ mộng:

Bậu về, bậu nhớ qua chăng?
Qua về, qua nhớ hàm răng bậu cười...

Hay là khi chàng trai bày tỏ hiếu lễ, lời tế nhị qua ca dao:

Ai về, tôi gửi buồng cau,
Buồng trước kính mẹ, buồng sau kính thầy
Ai về, tôi gửi đôi giầy,
Phòng khi mưa gió để thầy mẹ đi...

Tới thời nay, các cô ngó về tương lai là tiêu chuẩn khác, cụ thể hơn, đếm được:

- Nhà mặt phố, bố làm to...

Hay là chàng phải vâng lời:

- lương nộp đủ, tối ngủ nhà...

Nhưng Việt kiều phức tạp hơn. Dĩ nhiên có người thế này, có người thế kia. Nhưng có một ông rất mực độc đáo, chơi nổi, đã đăng thông báo tuyển vợ trên báo.

Bản tin Kênh 13 kể chuyện này hôm 27-1-2015 qua bản tin “Hoảng hốt với tin tuyển vợ của một Việt kiều Mỹ.”

Bản tin này kể:
16219_397231800445637_8439788737267728159_n1

“Theo một mẫu tin chụp trên báo Mỹ được cư dân mạng lan truyền trên internet, một Việt kiều Mỹ tuyển vợ với nhiều thông tin gây bất ngờ.

Tờ thông tin tuyển vợ của một Việt kiều lớn tuổi đã làm xôn xao cư dân mạng khi có nhiều nội dung gây bất ngờ, theo đó ông này năm nay 65 tuổi có nhu cầu “tìm hôn thê ở Việt Nam để cùng sống tại Việt Nam hoặc sang Mỹ sống”. Mẫu tin không có gì đáng nói nếu theo hướng tìm hôn nhân bình thường, tuy nhiên nội dung chứa đựng nhiều điều gây tranh cãi.

Theo chủ nhân của mẫu tin này đăng tài thì ngoài miêu tả về mức sống thu nhập, ông này còn đính chính về “còn sức chăn gối” khi đã 65 tuổi. Đồng thời đặt ra hàng loạt những yêu cầu cho người phụ nữ cần tìm như tuổi 21-35 tuổi (đáng tuổi con cháu), đặc biệt phải “thích ái ân”, giỏi Anh văn và thậm chí đòi phải có bằng lái xe ô tô ở Việt Nam.

Tuy nhiên, muốn làm được vợ ông này phải lọt qua vòng phỏng vấn và tuyển chọn “coi mắt” – kiểu coi mắt ở nhà hàng theo kiểu tuyển vợ của Hàn Quốc, Đài Loan. Điều khá bất ngờ là những tưởng sẽ được chu cấp hay hứa hẹn cao cho cuộc hôn nhân này, nhưng ông này chỉ hứa chu cấp 3 triệu VND/tháng cho người vợ.

Mẫu tin tuyển vợ của Việt kiều này đã nhận được hàng loạt lời nhận xét của đọc giả trên mạng xã hội như: “Tiền hưu có 1200$ thì sao mà nuôi nổi vợ”. “Quá hớp! Đúng là hạnh phúc giống nhau nhưng bất hạnh mỗi người mỗi kiểu”. “Tuyển vợ mà như tuyển Osin, cho có 3 triệu/tháng thấp hơn cả thuê người ở.”...”(ngưng trích)

Nhiều lời bình dưới bản tin nói đủ thứ nữa... Nhưng nơi đây, xin nhắc rằng, ông bà mình không thô bạo như thế.

__._,_.___

Posted by: "San Le D."

Sunday, July 28, 2013

Việt Nam Quê Tôi: Âm Mưu Diệt Chủng Của CSVN Qua Vấn Đề Môi Trường


Hôm nay, 07/27/2013 12:40 AM
Nhật Báo Việt Báo, California.

 
Việt Nam Quê Tôi: Âm Mưu Diệt Chủng Của CSVN Qua Vấn Đề Môi Trường

(07/27/2013) (Xem: 155)

 Tác giả : Chu Tất Tiến <http://www.vietbao.com/D_1-2_2-44_10-43_12-1/> 

 
Một trong những tội ác lớn nhất mà Đảng Cộng Sản Việt Nam thực hiện trên đất nước Việt Nam là tội hủy hoại môi trường sống không những của Con Người mà còn mạng sống của chim, muông, các loại trên đất, trên không và dưới nước.
 
Đây không phải là một tình trạng xẩy ra do sự lơ là, bất tài của lãnh đạo, mà là một âm mưu thâm độc của Nhà Nước. Vì lúc nào cũng sợ bị lật đổ khỏi những ngai vàng của mình xây dựng từ xương máu của hơn 3 triệu người Việt đã chết trong các cuộc chiến từ 1930 đến 1975, nên nhóm cầm quyền muốn để dân chúng lúc nào cũng sống trong thảm họa môi trường, hãi hùng với bệnh tật gây ra bởi môi trường độc và bẩn.
 
Khi mà suốt ngày nơm nớp lo âu, đau bệnh và căng thẳng toan tính cho việc ăn uống, sinh hoạt, thì người dân Việt sẽ không còn tinh thần mà truy ra kẻ chủ mưu đã tạo ra môi trường độc hại cũng như tình trạng túng đói đó. Điều này có thể chứng minh bằng vụ kiện chất độc Da Cam do nhà cầm quyền dàn dựng, đòi Mỹ bồi thường cho một số trường hợp mà họ cho rằng do hiệu quả của chất độc Da Cam mà Mỹ đã thả xuống rừng già trước đây.
 
Trong khi nhà cầm quyền dựng lên cả một chiến dịch rầm rầm rộ rộ, hô hào bằng những danh từ đao to, búa lớn, chống đối Mỹ thả chất độc gây ra cho một số người ít ỏi từ nhiều năm trước, thì họ lại làm lơ việc cả một giải đất Tổ Quốc hiện tại đã và đang bị nhiễm độc từ trên không xuống dưới mặt đất và dưới nước!
 
Trước 1975, họ có thể đổ thừa cho chiến tranh, nhưng từ 1975 đến nay, đã hơn 30 năm, họ vẫn bỏ những chất vấn của dân chúng về vấn đề môi trường vào sọt rác, cho dù họ biết rõ những tác hại khủng khiếp của chúng. Vậy sự hủy hoại môi trường có nằm trong “âm mưu diệt chủng” của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam hay không?

 

Trong cuốn “Những Vấn Đề Môi Trường Việt Nam”, xuất bản năm 2010, của tác giả Mai Thanh Truyết, Tiến Sĩ Hóa Học, Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị Hội Khoa Học Kỹ Thuật Việt Nam tại Hoa Kỳ, với 480 trang giấy, ông đã viết về những thảm họa môi trường ở Việt Nam, nếu không có những biện pháp khẩn cấp ngăn chặn và điều chỉnh, thì môt tương lai u ám của Việt Nam sẽ xẩy đến môt ngày không xa: cạn kiệt nguồn nước, “ngập mặn do hạn hán kéo dài, trong khi hệ sinh thái sẽ bi hủy diệt do ô nhiễm” (tr. 54).
 
Theo ông, “nguy cơ ô nhiễm ngày càng tăng dần, và cho đến hôm nay, có thể nói rằng tình trạng ô nhiễm trên những dòng sông Việt Nam đã tăng cường độ kinh khủng và không còn phương cách nào cứu chữa được nữa”(tr. 48). Ngoài ra, ông còn cho biết vấn nạn nhiễm độc Arsenic trong các nguồn nước ở Việt Nam cùng với việc ô nhiễm mặt đất, ô nhiễm không khí, nhất là việc Nhà Nước cho tự do nhập cảng chất phế thải độc hại vào Việt Nam là một thực tế đáng sợ, sẽ đem đến cho người dân Việt những tai họa không thể lường trước được.

 

1- Ô nhiễm nước thải và ô nhiễm sông, kinh rạch:

Theo bản tin trên báo điện tử http://betid.com.vn/News/?ID=1051&CatID=54, cập nhật lúc: 07:52:56 AM | 08/09/2012:

 

“TP.HCM có khoảng 3.000 km hệ thống sông, kênh, rạch với mật độ dày đặc... Thời gian qua, tình trạng thi công lấn chiếm và vứt rác bừa bãi, xả nước thải sản xuất của các khu công nghiệp, khu chế xuất chưa qua xử lý xuống lòng kênh, rạch rất nhiều làm lòng kênh bị co hẹp, cản trở dòng chảy, gây ô nhiễm nặng nề sông, kênh, rạch.”

 

Cũng bản tin này cho biết nguyên nhân chính là do nhiều năm liền công tác quản lý môi trường chưa được chặt chẽ, sản xuất công nghiệp chưa chấp hành nghiêm… Trên hết, việc triển khai nạo vét khơi thông dòng chảy lại chưa được các cơ quan chức năng đầu tư đúng mức. Bản tin trên cho biết:

 

“Theo Trung tâm chất lượng nước và môi trường - Phân viện quy hoạch khảo sát thủy lợi Nam bộ, nước tại hệ thống kênh, rạch tại TP.HCM đều bị ô nhiễm nặng. Các thành phần như: BOD5 (nhu cầu oxy sinh học), COD (nhu cầu oxy hóa học), chỉ tiêu vi sinh (coliform), hàm lượng chất lơ lửng (SS), kim loại nặng... vượt tiêu chuẩn gấp nhiều lần cho phép. Điển hình như các kênh Thầy Cai, An Hạ (huyện Củ Chi); kênh B, C (huyện Bình Chánh); kênh Bà Búp, Trần Quang Cơ (huyện Hóc Môn); kênh Tân Trụ, Hy Vọng (quận Tân Bình)... nước có màu nâu đen, mùi hôi rất nặng, nhiều chỉ tiêu đều vượt tiêu chuẩn cho phép. Các kênh, rạch bị xả rác nhiều như: rạch Bà Tiếng, Bà Lựu, kênh Liên Xã (quận Bình Tân); rạch Bình Thái, rạch Nhỏ, Cầu Miếu (quận Thủ Đức); rạch Ông Đội nhánh 1, rạch Bến Ngựa, Bà Bướm (quận 7).
 
Đặc biệt trên kênh Tân Trụ và kênh Hy Vọng, không những lòng kênh bị xả nhiều rác thải mà còn bị xả thải bởi phân gia súc, dẫn đến tình trạng ô nhiễm nặng nề.”

 

Đó mới chỉ là những đề tài nói đến chung quanh thành phố Saigon mà thôi, còn Biên Hòa, Đồng Nai, miền Bắc, miền Trung… việc nhiễm độc nặng đến nỗi tôm, cá chết nổi trắng trên mặt nước làm nghẹt lưu thông..
 
Các sông Cầu, sông Nhuệ - Đáy, sông Đồng Nai và hệ thống sông Tiền và sông Hậu ở Tây Nam Bộ, đồng bằng sông Cửu Long đều bị nhiễm độc. Những con sông này đã trở nên những “dòng sông bệnh”, tôm cá chêt hàng loạt, nước uống vào sẽ sinh ra những căn bệnh kỳ quái mà thế kỷ 20 chưa bao giờ có, như bệnh vẩy cá (người rơi rụng vẩy ra từng dúm), bệnh phù nề, dị dạng...

 

2- Về nguồn tài nguyên Rừng

 

Nói về tài nguyên “Rừng”, với sự thả lỏng cho Lâm Tặc và các Cán Bộ, “lâm tặc” được tự do chặt đốn cây quý để làm giầu cho Tư Bản Đỏ là các Quan cấp Tỉnh và Trung Ương. Thỉnh thoảng, có vài bản tin cho biết “lâm tặc hành hung cả Kiểm lâm, đập phá trạm.
 
Tuy nhiên, theo dư luận địa phương, thì việc lâm tặc hoành hành, đập phá trạm chỉ là màn kịch để xóa sổ những việc chính quyền địa phương cấu kết với lâm tặc để phá rừng, bán gỗ làm giầu. Có những Tỉnh Ủy xây dựng lâu đài toàn bằng gỗ quý, trị giá vài triệu đô la.
 
Nhiều cán bộ gộc cũng đua nhau làm nhà sàn bằng gỗ để nghỉ mát. Do đó, nếu tính từ năm 1975, diện tích rừng có 9,5 triệu ha (chiếm 29%), đến nay chỉ còn khoảng 6,5 triệu ha (tương đương 19,7%). Với mức độ phá rừng không chậm lại, thì chỉ chừng thập niên nữa, nước ta sẽ có thể tới hơn 50% là sa mạc.

 

“Độ che phủ của rừng nước ta đã giảm sút đến mức báo động. Chất lượng rừng ở các vùng còn rừng bị hạ xuống mức quá thấp. Trên thực tế chỉ còn khoảng 10% là rừng nguyên sinh. 40 năm trước đây, 400.000 ha đất ven biển nước ta được bao phủ bởi rừng ngập mặn, nhưng chỉ trong 5 năm, 2006 - 2011, 124.000 ha rừng ngập mặn ven biển đã biến mất để nhường chỗ cho các ao tôm, ao cá - tương đương diện tích bị mất trong 63 năm trước đó. Rừng ngập mặn trưởng thành rộng lớn ở vùng châu thổ sông Hồng hầu như đã bị tàn phá. Hệ lụy kéo theo là sự giảm sút mạnh của năng suất nuôi trồng thủy sản ven biển và sự mất cân bằng môi trường sinh thái.

 

Trong vòng hơn 1 thập niên, tính cho đến cuối năm 2012, có hơn 20.000 ha rừng tự nhiên bị phá để sử dụng vào nhiều mục đích, nhiều nhất là để làm thủy điện. Trong ba năm, hoạt động khai thác sắt, ti-tan khiến các khu vực, rừng ven biển từ Nghệ An, Quảng Bình, Ninh Thuận, Bình Thuận… bị tàn phá nghiêm trọng. Rừng mất đi và dân làng biển đang phải đối mặt bão, lũ, gió cát, và một tương lai sống trên đất cằn khô sỏi đá.
 
 Trong một hành động che mắt thế gian, nhà cầm quyền đã cho trồng bù lại, nhưng đổi cho 20,000 héc ta mất mát, người ta chỉ mới trồng bù được hơn 700 héc ta. Mà những héc ta này, dưới sự làm việc tham nhũng của cán bộ, thì thực tế, khó mà đoán được bao nhiêu héc ta sống sót. Kinh nghiệm cho thấy, nhiều chiến dịch trồng cây, gây rừng, chỉ có tiếng thanh la, trống, phách, hò hét, nhưng trồng 10 cây thì chết 9 vì thiếu nước và vì trồng cầm chừng, hố đào nông, chỉ một gang tay.

 

3- Về hệ sinh thái thực vật và động vật:

 

Qua vấn đề hệ sinh thái thực vật và động vật, gồm các chủng loại thú rừng, thú hiếm, chim, cá, thật sự đã bước qua ngưỡng cửa của sự tuyệt chủng. Bài báo trên cho biết thế giới thừa nhận Việt Nam là một trong những nước có tính đa dạng sinh học vào nhóm cao nhất thế giới. Với các điều tra đã công bố, Việt Nam có 21.000 loài động vật, 16.000 loài thực vật, bao gồm nhiều loài đặc hữu, quý hiếm. Tổ chức vi sinh vật học châu Á thừa nhận Việt Nam có không ít loài vi sinh vật mới đối với thế giới. Thế nhưng: “trong 4 thập kỷ qua, theo ước tính sơ bộ đã có 200 loài chim bị tuyệt chủng và 120 loài thú bị diệt vong.
 
Và, mặc dù có vẻ nghịch lý nhưng có một thực tế là các trang trại gây nuôi động vật hoang dã như nuôi những loài rắn, rùa, cá sấu, khỉ và các loài quý hiếm khác vì mục đích thương mại ở Việt Nam và khu vực Đông Nam Á lại không hề làm giảm bớt tình trạng săn bắt động vật hoang dã trong tự nhiên, mà thậm chí còn làm cho vấn đề trở nên tồi tệ hơn bởi những trang trại này đã liên quan tới các hoạt động buôn bán trái phép động vật hoang dã.

 

Tiến sĩ Elizabeth L. Bennett, Giám đốc Chương trình Giám sát nạn săn bắt và buôn bán động vật hoang dã của Hiệp hội Bảo tồn động vật hoang dã, cho biết: “Thay vì hoạt động nhằm mục đích bảo tồn, các trang trại gây nuôi động vật hoang dã lại vì mục đích thương mại nên trên thực tế trở thành mối đe dọa với các loài động vật hoang dã trong tự nhiên.
 
Các phân tích từ những báo cáo cho thấy tác động tiêu cực của các trang trại này lớn hơn rất nhiều so với những ích lợi mà chúng có thể đem lại”. Thậm chí, những trang trại gây nuôi các loài sinh trưởng nhanh với tỷ lệ sinh sản cao cũng tác động tiêu cực đến công tác bảo tồn vì những trang trại này liên tục nhập khẩu các loài động vật có nguồn gốc tự nhiên…

 

Tại các vùng gần rừng như Di Linh, Đức Trọng, Ban Mê Thuột, Pleiku, Định Quán, các tỉnh miền Trung gần Trường Sơn, nhiều cửa hàng bán thịt rừng mọc lên như nấm. Tuy có nghị định cấm săn bắt thịt rừng, nhưng theo một bài báo mạng, thì hàng tháng, mỗi cửa hàng tiêu thụ cả tấn thịt rừng. Những ông khách Cối Cán lớn muốn ăn con gì đặc biệt, thì phải đặt hàng, và nội trong ngày, cửa hàng sẽ cho người làm thịt đúng con thú ấy cho các Ngài xơi. Đau lòng hơn là trong khi tuyệt diệt các động vật quý hiếm, cũng như tiêu diệt các thú rừng nguyên thủy, thì nhà nước lại cho nhập vào những thú nguy hiểm:

 

“Hơn 100 loài sinh vật ngoại lai đang hiện diện tại nước ta cũng là mối nguy lớn cho môi trường sinh thái, như: ốc bươu vàng, cây mai dương, bọ cánh cứng hại dừa, đặc biệt là việc nhập khẩu 40 tấn rùa tai đỏ - một loài đã được quốc tế cảnh báo là một trong những loài xâm hại nguy hiểm.” Ngoài ra, mới đây, người ta còn tìm thấy một loại cá nhỏ nhưng hung dữ hơn cá cọp, cứ tìm ăn tất cả mọi loại cá khác, dù to hơn mình gấp chục lần. Chỉ cần vài con cá quỷ này thì cả hồ nuôi tôm, cá sẽ bị mất trắng trong một thời gian ngắn.

 

4- Về chất thải rắn, chất thải công nghiệp:

 

Chất thải rắn là những chất thải khó phân hủy, vừa chiếm diện tích đất, vừa tạo ra những bãi rác mang nguồn bệnh khủng khiếp.Theo tin báo CS,hiện có hơn 1,000 con tầu có trọng tải lớn nhưng cũ nát đang neo vật vờ ở các cửa sông, nếu phá dỡ, sẽ đem lại một số rác khổng lồ, không biết tiêu thụ vào đâu. Những con tầu này, một phần do các tư bản đỏ mua về để chuyên chở, nhưng vì thiếu khả năng hoặc vì tham lam, nên mua nhầm tầu phế thải, môt phần là do Vinasin, công ty của nhà cầm quyền, muốn rút tiền của nhân dân làm của mình, nên đã đi mua bừa bãi về để xù đi những vụ thiệt hại công quỹ khổng lồ cả ngàn triệu đô la.

 

“Nhiều dự án luyện, cán thép lớn đã, đang và sẽ xuất hiện, hứa hẹn đưa Việt Nam trở thành nước xuất khẩu thép lớn, song đồng thời cũng có nguy cơ biến Việt Nam thành nơi tập trung “rác” công nghệ và chất thải. Bài học “xương máu” này đã từng xảy ra với ngành sản xuất xi măng, song vẫn có khả năng lặp lại nếu những dây chuyền luyện gang, thép bị loại bỏ ở Trung Quốc được đưa về lắp đặt ở Việt Nam… Kết quả điều tra năm 2006 cho thấy, khu vực nông thôn thải ra khoảng 10 triệu tấn/năm chất thải rắn sinh hoạt, nhưng đến năm 2010 tăng lên tới 13,5 triệu tấn/năm. Số rác thải này cộng với lượng chất thải từ sản xuất nông nghiệp đã khiến cho tình trạng ô nhiễm môi trường ở khu vực nông thôn ngày càng trở nên đáng lo ngại.”

 

Người Việt từ hải ngoại vào trong nước, không ai không biết là tình trạng sử dụng phân bón và thuốc bảo vệ thực vật trong trồng trọt một cách tràn lan, không có kiểm soát đã gây ô nhiễm môi trường đất, nước. Hiện nay, lượng thuốc bảo vệ thực vật ngoài danh mục được phép sử dụng, quá hạn sử dụng còn tồn đọng cần tiêu hủy là hơn 700 kg (dạng rắn) và hơn 3.400 lít (dạng lỏng). Tại chợ Kim Biên, do Tầu làm chủ phần lớn, có bán đủ loại chất hóa học ma quỷ, để làm tất cả mọi công việc, làm phân bón, làm cho trái cây, rau cải tăng trọng nhanh như điện, cho vào đồ ăn, thức uống, nấu nướng từ phở, hủ tiếu, đến bún bò…Tất cả những chất độc này đều có chứa những yếu tố gây ung thư cho người, nhưng vẫn được nhà nước cho thông qua, vì đã nhận tiền của bọn giết người thâm hiểm kia rồi. Nhiều ruộng vườn, nếu thử chất độc Dioxin thì sẽ thấy tỷ lệ Dioxin này cao gấp nhiều lần chất Da Cam ngày xưa mà Mỹ thả xuống rừng hoang.

 

“Một khảo sát mới đây của Viện Khoa học và Công nghệ Môi trường (Đại học Bách khoa Hà Nội) và Bộ Khoa học và Công nghệ cho thấy, 100% mẫu nước thải ở các làng nghề đều cho thông số ô nhiễm vượt tiêu chuẩn cho phép. Riêng Hà Nội, khảo sát tại 40 xã cho kết quả khoảng 60% số xã bị ô nhiễm nặng từ các hoạt động sản xuất… Ở các làng tái chế kim loại, khí độc không qua xử lý đã thải trực tiếp vào không khí như ở làng nghề tái chế chì Đông Mai (Hưng Yên), nồng độ chì vượt quá 2.600 lần tiêu chuẩn cho phép. Nghề thuộc da, làm miến dong ở Hà Tây cũng thường xuyên thải ra các chất như bột, da, mỡ làm cho nước nhanh bị hôi thối, ô nhiễm nhiều dòng sông chảy qua làng nghề.

 

Kết quả nghiên cứu của Viện Nghiên cứu khoa học kỹ thuật bảo hộ lao động gần đây cho biết, trong các làng nghề, những bệnh mắc nhiều nhất là bệnh liên quan đến hô hấp như viêm họng chiếm 30,56%, viêm phế quản 25% hay đau dây thần kinh chiếm 9,72%. Tại làng nghề tái chế chì Đông Mai, tỷ lệ người dân mắc bệnh về thần kinh chiếm khoảng 71%, bệnh về đường hô hấp chiếm khoảng 65,6% và bị chứng hồng cầu giảm chiếm 19,4%. Còn tại làng nghề sản xuất rượu Vân Hà (Bắc Giang) tỷ lệ người mắc bệnh ngoài da là 68,5% và các bệnh về đường ruột là 58,8%.”

 

Với chất độc đầy dẫy trong không khí, trong nước, trong đất, trong thực phẩm như thế, số người dân mắc bệnh lạ càng ngày càng gia tăng. Bệnh thông thường như lao phổi, dị ứng, viêm phế quản thì tràn lan. Cho nên, bệnh viện nào cũng quá tải. Bệnh nhân thường phài nằm chung 2 người một giường, có khi 3 em nhỏ. Các bệnh nhân khác phải nằm đất, ngay chỗ các bệnh nhân nằm trên tiểu, ho xuống. Có những bệnh nhân mà phải căng lều ngủ bên hè phòng khám hoặc ngay hành lang bệnh viện, nơi người đi qua đi lại, xả rác, khạc đờm…

 


 

“Tại Thành phố Hồ Chí Minh, nồng độ chất ô nhiễm trong không khí khu vực ven đường giao thông, trong đó chủ yếu là CO tăng 1,44 lần và bụi PM10 (tức bụi có kích thước bé hơn 10µ) tăng 1,07 lần. Kênh rạch ở khu vực nội thành bị ô nhiễm hữu cơ và vi sinh ở mức độ cao. Phần lớn nước thải sinh hoạt chỉ mới được xử lý sơ bộ qua bể tự hoại gia đình. Nhiều nhà máy, cơ sở sản xuất chưa có hệ thống xử lý nước thải, hoặc nếu có trang bị thì không vận hành thường xuyên… Ông Jacques Moussafir, công ty ARIA Technologies (Pháp) cho biết: Nếu không có biện pháp nào thì nồng độ phát thải bụi mỗi năm tại Hà Nội có thể đạt 200mg/m3 vào năm 2020, gấp 10 lần mức khuyến cáo của Tổ chức Y tế thế giới. Nếu tình huống này xảy ra thì số lượng người nhiễm bệnh do ô nhiễm không khí sẽ tăng gấp đôi vào năm 2020. Nguy cơ mắc bệnh viêm phế quản cấp và mạn tính, hen suyễn, vấn đề tim mạch sẽ tăng gấp đôi, đặc biệt là với trẻ nhỏ và người già.”

 

Chỉ với một số thông tin trên, chúng ta đã thấy tình trạng môi trường ở Việt Nam đang ở vào trong một giai đoạn nguy kịch đáng cho vào Kỷ Lục Guiness về “Chính sách của nhà nước: Bỏ rơi và Giết Dân bằng độc dược”. Tuy môi trường nhiểm độc cực kỳ nguy hiểm và với số người dân bệnh hoạn như thế, mà sau 27 năm thống nhất, mãi đến năm 2002, mới có những văn bản thành lập chính thức Bộ Tài Nguyên và Môi Trường: Ngày 5 tháng 8 năm 2002 Quốc hội nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam khoá XI, kỳ họp thứ nhất thông qua Nghị quyết số 02/2002/QH11 thành lập Bộ Tài nguyên và Môi trường. Đến ngày 11 tháng 11 năm 2002 Chính phủ ban hành Nghị định số 91/2002/NĐ-CP quy định chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn và cơ cấu tổ chức của Bộ Tài nguyên và Môi trường. Trên thế giới, từ xưa đến nay, chưa có một quốc gia nào mà có nhóm lãnh đạo thờ ơ với sinh mạng của dân chúng đến như vậy! Thật kinh hoàng!

 

2- Những ghi nhận từ phía nhà cầm quyền:

 

Theo “tusach.thuvienvietnam.com/wiki <http://www.vietbao.com/siteadmin/D_CatID-3_Table-NewsArticle_LanguageID-2_SiteID-2/tusach.thuvienvietnam.com/wiki> ” về “Những vấn đề môi trường hiện nay của Việt Nam”:

 

“Chính phủ Việt Nam được sự giúp đỡ của các tổ chức Quốc tế đã xác định 8 vấn đề môi trường bức bách nhất cần được ưu tiên giải quyết là:

 

Nguy cơ mất rừng và tài nguyên rừng đang đe doạ cả nước, và trong thực tế tai hoạ mất rừng và cạn kiệt tài nguyên rừng đã xảy ra ở nhiều vùng, mất rừng là một thảm hoạ quốc gia.

 

Sự suy thoái nhanh của chất lượng đất và diện tích đất canh tác theo đầu người, việc sử dụng lãng phí tài nguyên đất đang tiếp diễn.

 

Tài nguyên biển, đặc biệt là tài nguyên sinh vật biển ở ven bờ đã bị suy giảm đáng kể, môi trường biển bắt đầu bị ô nhiễm, trước hết do dầu mỏ.

 

Tài nguyên khoáng sản, tài nguyên nước, tài nguyên sinh vật, các hệ sinh thái v.v... đang được sử dụng không hợp lý, dẫn đến sự cạn kiệt và làm nghèo tài nguyên thiên nhiên.

 

Ô nhiễm môi trường, trước hết là môi trường nước, không khí và đất đã xuất hiện ở nhiều nơi, nhiều lúc đến mức trầm trọng, nhiều vấn đề về vệ sinh môi trường phức tạp đã phát sinh ở các khu vực thành thị, nông thôn.

 

Việc gia tăng quá nhanh dân số cả nước, sự phân bố không đồng đều và không hợp lý lực lượng lao động giữa các vùng và các ngành khai thác tài nguyên là những vấn đề phức tạp nhất trong quan hệ dân số và môi trường.

 

Thiếu nhiều cơ sở vật chất - kỹ thuật, cán bộ, luật pháp để giải quyết các vấn đề môi trường, trong khi nhu cầu sử dụng hợp lý tài nguyên không ngừng tăng lên, yêu cầu về cải thiện môi trường và chống ô nhiễm môi trường ngày một lớn và phức tạp.”

 

Về hiệu quả của việc môi trường bị nhiễm độc, cũng bài báo trên đã nêu rõ là tình trạng ô nhiễm môi trường, cạn kiệt tài nguyên, hủy hoại các giống loài, ảnh hưởng xấu sức khoẻ con người là cái giá phải trả cho quá trình tự do hóa thương mại mới được tiến hành chỉ trong vòng thập niên trở lại đây. Bài báo đó còn cho biết việc xếp hạng quốc tế như sau:

 

“Theo đánh giá mới đây của Ngân hàng thế giới tại Việt Nam, với 59 điểm trong bảng xếp hạng chỉ số hiệu quả hoạt động môi trường, Việt Nam đứng ở vị trí 85/163 các nước được xếp hạng. Các nước khác trong khu vực như Philippines đạt 66 điểm, Thái Lan 62 điểm, Lào 60 điểm, Trung Quốc 49 điểm, Indonesia 45 điểm,... Còn theo kết quả nghiên cứu khác vừa qua tại Diễn đàn Kinh tế thế giới Davos, Việt Nam nằm trong số 10 quốc gia có chất lượng không khí thấp và ảnh hưởng nhiều nhất đến sức khỏe. …. Mới đây, hai trung tâm nghiên cứu môi trường thuộc Đại học Yale và Columbia của Mỹ thực hiện báo cáo thường niên khảo sát ở 132 quốc gia. Kết quả nghiên cứu cho thấy: Về ảnh hưởng của chất lượng không khí, Việt Nam đứng thứ 123/132 quốc gia khảo sát; về ảnh hưởng của môi trường đến sức khỏe đứng vị trí 77; về chất lượng nước Việt Nam được xếp hạng 80. Tính theo chỉ số chung EPI, Việt Nam xếp thứ 79…”

 

Để kết luận, xin gừi một đoạn văn ngắn của nhà báo Minh Diện, trong bài viết “Những Mảnh Ghép Vênh Vẹo” trên blog Bùi Văn Bồng đã kể nhiều chuyện “vênh vẹo” khi về thăm quê ở Miền Trung, trong đó có ghi lời anh Lưu, cựu Hiệu trưởng một trường phổ thông trung học, khi đưa nhà báo Minh Diện thăm dòng sông Cô Giang.

 

“Dòng sông này chảy qua mấy thôn trong xã, ngày xưa nước trong xanh, giờ đổi màu đen kịt. Ông Lưu nói, nước đổi mầu mấy năm nay rồi, từ khi xuất hiện cái nhà máy cán thép Chen-Lee của người Trung Quốc. Cái nhà máy ấy, ban ngày cách xa khoảng nửa cây số có thể nhìn thấy ba ống khói màu nâu đậm nhô lên trên các mái tôn hoen rỉ, nhả khói đen xì, còn ban đêm, cách vài cây số cũng nhìn thấy từng quầng lửa đỏ rực bốc cao lên trời. Ngày ngày những chiếc xe Container, xe tải bịt kín ra vào nhà máy. Những con đường bị vằm nát, khói bụi mù mịt. Người dân quanh vùng chỉ biết cái nhà máy của Trung Quốc , trên đất đai tổ tiên ông bà mình như vậy!... Theo bà con quanh khu vực, năm năm trở lại đây số người mắc bệnh ung thư ruột, ung thư gan trong thôn tăng đột biến. Chỉ trong năm 2012 đã có mười người ở hai thôn Cổ Lạc và Mỹ Lạc tử vong vì ung thư. Phải chăng do bà con uống nước sông Cô Giang bị nhiễm chất độc từ nhà máy cán thép Chen – Lee thải ra?... Tôi gặp Quân, một công nhân trẻ từng làm việc ở nhà máy Chen-Lee. Nước da xanh xám, hai mắt lõm sâu, Quân dè dặt nói với tôi: “Tuy làm việc cho nhà máy ấy gần 5 năm, nhưng cháu chỉ là công nhân khuân vác vòng ngoài, phải qua ba vòng, ba trạm gác mới vào vòng trong. Chưa bao giờ cháu dám bén mảng tới đó. Bọn bảo vệ người Trung Quốc sẵn sàng dùng dùi cui cao su đánh vào đầu công nhân Việt nếu vô tình xâm phạm vùng cấm. Theo cháu biết thì không có bất kỳ công nhân Việt Nam nào được lọt vào vòng trong. Ở đó toàn công nhân Trung Quốc đầu trọc. Chúng được tuyển chọn, đưa từ Trung Quốc sang. Hầu hết có vợ con, thành lập một khu tập thể, treo cờ Trung Quốc, cấm người Việt lai vãng… Quân nói với chúng tôi: “Nó chở phế liệu từ Trung Quốc sang, nấu nhôm, sắt thành phẩm chở về Trung Quốc, còn các chất phế thải đổ hết xuống sông…” (bongbvt.blogspot.com/)

 

Đau lòng thay cho Việt Nam, dưới sự lãnh đạo “thiên tài” của Đảng Cộng Sản, “sợi chỉ đỏ xuyên suốt”, không bao giờ lầm lẫn, đang bước dần vào Ngày Tận Thế dành riêng cho dân Việt. Nếu không làm cách mạng, lật đổ hàng ngũ lãnh đạo vô lương, vô tâm, vô cảm này, thì nhất định ngày tàn của Việt Nam không xa.

 

Chu Tất Tiến.

 

Friday, June 14, 2013

Tiếng Gọi Công Dân kính mời đọc bài mới thứ sáu 14-6-2013


 

 

 


 


 

Friday, January 11, 2013

THƯ TRẢ LỜI NAM LỘC – BS Nguyễn Mạnh Tiến




Xin chuyễn tiếp thư trả lời của Bs Nguyễn Mạnh Tiến gữi nhạc sĩ Nam Lộc với nhận định và góp y' đáng quan tâm về mục đích của Cộng Sản VN phá hoại sự đoàn kết của Cộng Đồng Người Việt Ty Nạn Cộng Sản ở hải ngoại qua chỉ đạo hướng dẫn thi hành Nghị Quyết 36.

THƯ TRẢ LỜI NAM LỘC – BS Nguyễn Mạnh Tiến

Contribution

THƯ TRẢ LỜI NAM LỘC

 
Thưa anh,

 Đọc lá thư anh viết cho BS Cường và LS Trí Dũng đề ngày 6/12/2012 đăng trên báo Văn Nghệ, với tư cách là một người đã sinh hoạt nhiều năm với Cộng Đồng Người Việt Tự Do Úc Châu (CĐUC), tôi thấy cần phải lên tiếng trả lời anh để làm rõ một số điều thiếu chính xác anh đã viết trong lá thư nói trên.

Và tuy là thư riêng nhưng vì anh đã cho đăng tải trên báo chí, nên tôi cũng theo lối ấy mà yêu cầu báo chí đăng lá thư trả lời này để rộng đường dư luận.

 Trước hết, tôi xin trình bày vắn tắt những gì liên quan đến văn hoá văn nghệ được nhà cầm quyền CSVN nêu rõ trong Nghị Quyết 36 và nhiều Quyết Định, Thông tư của những Bộ, Sở liên hệ của chế độ CS, để nhắc độc giả và người Việt trong CĐ rằng ca nghệ sĩ từ VN sang trình diễn tưởng chừng như vô hại, nhưng thực ra là nằm trong sách lược của nhà nước CS.

Và cũng để nhắc anh nếu anh đã biết nhưng quên, hoặc nếu chưa biết thì nay rõ chuyện.

 Với số luợng đông đảo người Việt sinh sống tại nhiều quốc gia trên thế giới, nhà cầm quyền CSVN đã chú trọng tới việc tuyên truyền, lôi kéo người Việt hải ngoại (NVHN) qua những sinh hoạt văn hóa văn nghệ từ nhiều năm qua.

Trong cuốn sách “Về người VN định cư tại nước ngoài” của BS Nguyễn Ngọc Hà, Trưởng ban Việt Kiều Trung Ương xuất bản vào tháng 6/1990, trong phần trình bày đường lối về văn hóa thông tin của đảng CSVN đối với người Việt sinh sống ở ngoại quốc, y đã đề nghị :“Trong hoàn cảnh và điều kiện cho phép, hàng năm đưa các đoàn nghệ thuật tổng hợp gọn nhẹ ra biểu diễn ở nước ngoài, vừa phục vụ kiều bào, vừa bồi dưỡng và gây phong trào văn nghệ quần chúng, tạo điều kiện cho các Hội Người Việt (chú thích của người viết: thân cộng hoặc do CSVN dựng lên) ở nước ngoài thực hiện các nhiệm vụ văn hóa xã hội của mình…”.

Trong một cuộc Hội Thảo Quốc Tế có chủ đề “Asia Pacific Migration affecting Australia” diễn ra tại Darwin vào tháng 9/1993, Phó Trưởng ban Việt Kiều Trung Ương là TS Nguyễn Ngọc Trân đã đọc một bài tham luận nhan đề “Vietnamese Migration, Australia and Vietnam”, trong đó y viết ;“Chúng tôi (nhà nước CSVN) đang nỗ lực gửi những đoàn văn nghệ đến những nước có đông Việt kiều…”.

 Văn bản chính thức đầu tiên của nhà nước CSVN là Quyết Định 210/1999/QĐ-TTg ban hành ngày 27/10/1999 do TT/CSVN Phan Văn Khải ký, trong đó Điều 5 Khoản 3 chỉ thị cho Ban Vật Giá cùng Bộ Thông Tin Văn Hóa, Bộ Tài Chính, Bộ Ngoại Giao… “…nghiên cứu trình Chính phủ xem xét, quyết định việc trợ giá đối với cước vận chuyển phim ảnh, sách báo, văn hóa phẩm và các tài liệu tuyên truyền…và giá vé máy bay cho các đoàn nghệ thuật ở trong nước được Bộ Văn Hoá Thông Tin hoặc Bộ Ngoại Giao giới thiệu đi biểu diễn phục vụ cộng đồng người VN ở nước ngoài“.

 Sau đó QĐ 210/1999 được bổ sung bằng Quyết Định 114/2001/QĐ-TTg do Phó TT/CSVN Nguyễn Mạnh Cầm ký ngày 31/7/2001, đi vào chi tiết hơn : “Mức trợ giá bằng 50% tổng số giá cước phí vận chuyển, giá vé máy bay thực tế thanh toán với các đơn vị …hàng không…” và “Các đoàn nghệ thuật trong nước đi biểu diễn tại nước ngoài phải được Bộ Văn Hóa Thông Tin hoặc Bộ Ngoại Giao giới thiệu”.

Thông Tư Liên Tịch số 103/2001/TTLT-BTC-BVGCP-BVHTT-BNG do đại diện Ban Vật Giá Chính Phủ, Bộ Tài Chính, Bộ Văn Hóa Thông Tin và Bộ Ngoại Giao ký ngày 24/12/2001 đã ấn định những quy định rõ ràng hơn để thực hiện việc trợ giá nêu trong 2 QĐ nói trên.

 Đến năm 2004 thì Nghị Quyết số 36/NQ/TW của Bộ Chính Trị CSVN, do Phan Diễn, Thường trực Ban Bí Thư Trung Ương Đảng ký, được ban hành ngày 26/3/2004, trong đó nói rất nhiều đến sách lược và các kế hoạch xâm nhập mong chiếm lĩnh những địa bàn của người Việt hải ngoại, chủ yếu nhắm vào giới trẻ non kinh nghiệm với CS, đạc biệt chú trọng đến vấn đề dạy và học tiếng Việt của các em, đầu tư vào việc ra báo, mở đài phát thanh, truyền hình ở nước ngoài, và một lần nữa nhấn mạnh đến việc “thường xuyên tổ chức các chương trình giao lưu văn hóa, văn học, nghệ thuật…”.

 Sau đó, đến ngày 02/7/2004, Bộ Văn Hóa- Thông Tin CSVN đã ban hành Quyết Định số 47/2004/QĐ-BVHTT về Quy Chế Hoạt Động Biểu Diễn Và Tổ Chức Biểu Diễn Nghệ Thuật Chuyên Nghiệp do Bộ Trưởng Phạm Quang Nghị ký, trong đó nói rõ: “…trường hợp biểu diễn ở nước ngoài phải báo cáo Đại sứ quán hoặc cơ quan đại diện ngoại giaoVN…”.

Điều 2.6 của QĐ này nói: “ Tổ chức biểu diễn nghệ thuật ở nước ngoài…trong thời hạn 10 ngày kể từ ngày kết thúc tổ chức biểu diễn nghệ thuật có yếu tố nước ngoài, phải gửi văn bản báo cáo kết quả hoạt động về cơ quan cấp phép”.

Điều 13 về “Quyền lợi và nghĩa vụ của diễn viên chuyên nghiệp”, khoản 1.5 ghi rõ : diễn viên chuyên nghiệp “được ra nước ngoài biểu diễn nghệ thuật chuyên nghiệp sau khi được cấp có thẩm quyền phê duyệt“.

 Trong Chương IV nói về đơn vị nghệ thuật, diễn viên ra nước ngoài biểu diễn, điều 15- “Điều kiện tổ chức cho đơn vị nghệ thuật, diễn viên VN ra nước ngoài biểu diễn nghệ thuật chuyên nghiệp”, khoản 1 đòi hỏi phải “Có giấy mời của đối tác nước ngoài hoặc trong nước”,

khoản 2 “Có đơn đề nghị, gửi kèm theo danh sách thành viên tham gia (ghi rõ họ tên, chức vụ, nghề nghiệp) và nội dung chương trình, tiết mục, vở diễn sẽ biểu diễn ở nước ngoài”.

Khoản 3: “Có văn bản hợp đồng hoặc thỏa thuận với đối tác nước ngoài”.

Khoản 4: “Nơi nộp hồ sơ: đơn vị gửi hồ sơ (gồm các văn bản quy định tại khoản1,2,3 Điều này) về Cục Nghệ Thuật Biểu Diễn hoặc Sở Văn Hóa-Thông Tin…”.

Khoản 5 còn nói cụ thể và rõ ràng hơn nữa về những ca nghệ sĩ từ VN đi lẻ tẻ ra ngoại quốc trình diễn mà các ông bà bầu show thường nói là họ chỉ đi với tính cách cá nhân để kiếm tiền:

“5. Trường hợp diễn viên đi ra nước ngoài với mục đích khác sau đó tham gia hoạt động biểu diễn nghệ thuật chuyên nghiệp,  phải thực hiện:

5.1. Làm thủ tục bổ sung hoặc chuyển đối mục đích nhập cảnh tại cơ quan cấp thị thực ở nước sở tại;

5.2. Có văn bản báo cáo tới Đại sứ quán hoặc cơ quan đại diện ngoại giao VN ở nước sở tại, nội dung nêu rõ: họ, tên, số điện thoại, địa chỉ cá nhân khi cần liên hệ; nội dung chương trình, tiết mục, vở diễn; địa chỉ đối tượng tổ chức biểu diễn; thời gian, địa điểm biểu diễn”.

 Trong quá khứ, CSVN đã từng thử nghiệm gửi ra nước ngoài những đoàn nghệ thuật qui mô, như đoàn Duyên Dáng VN gồm cả trăm thành viên sang Sydney vào tháng 11 năm 2005, nhưng đã bị CĐ/UC chống đối dữ dội nên đã thất bại ê chề.

Ngay cả những ca sĩ đảng viên CS trước đây ăn khách như Đàm Vĩnh Hưng, Hồng Vân… cũng đã gặp phải phản ứng mạnh của CĐ hải ngoại, nên không còn đắc dụng.

Cho nên công thức được sử dụng trong những năm gần đây là trình diễn hỗn hợp, cài vài ca nghệ sĩ từ VN vào trong một show có những ca nghệ sĩ hải ngoại (xin gọi là “show VN+HN” – Việt Nam và Hải Ngoại – cho gọn), vừa đỡ lộ liễu, vừa hy vọng phần nào giảm thiểu được sự chống đối.

 Như vậy, câu hỏi đặt ra là CSVN chủ trương đưa nghệ sĩ từ VN ra hải ngoại trình diễn nhằm những mục đích gì?

Theo sự phân tích của CĐNVTD/UC thì sách lược văn hóa vận này của CSVN nhắm đến nhiều mục đích:

1-    Tạo xáo trộn và gây chia rẽ trong nội bộ các CĐ người Việt hải ngoại, bởi vì không nhiều thì ít, cũng có một số người trong CĐ không rõ chuyện, ham thích ca nhạc và đến xem trình diễn, sẽ tạo xích mích, đụng chạm với những người chống đối.

2-    Làm suy yếu hiệu năng của các Ban Chấp Hành CĐ người Việt hải ngoại, gồm toàn những người làm việc thiện nguyện ngoài công việc làm ăn kiếm sống, thay vì dồn thời gian và năng lực vào những chuyện hữu ích để phục vụ cho phúc lợi của CĐ, thì lại phải bỏ sức lực và tâm trí ra đối phó với các âm mưu văn hóa vận của CS, vừa mất thời giờ vừa tốn sức.

3-    Tập cho CĐ hải ngoại quen dần, đi đến chỗ chấp nhận chuyện các nghệ sĩ từ VN sang trình diễn là chuyện bình thường, thoạt đầu chỉ là một hai ca sĩ pha trộn với các nghệ sĩ hải ngoại, từ từ tăng dần con số ca sĩ và số lượng show, cho đến lúc đưa cả đoàn như Duyên Dáng VN sang thì hy vọng không còn chống đối nữa.

4-    Tạo cơ hội đăng hình ảnh, bài viết tuyên truyền trên báo chí trong nước là “Việt kiều nồng nhiệt ủng hộ nghệ sĩ từ VN sang”, như đã từng làm nhiều lần trước đây trên các tờ Tuỏi Trẻ, Sân Khấu Thành Phố, Quê Hương Saigon GP…vv, với mục đích đánh lộn sòng, xóa nhòa lằn ranh giữa người Việt quốc gia tị nạn và cộng sản, và khiến người Việt trong nước hiểu lầm rằng các CĐ người Việt hải ngoại nay đã chấp nhận chế độ CS.

5-    Tạo ảo tưởng cho khán giả hải ngoại là VN ngày nay là một nơi tốt đẹp, vì các ca nghệ sĩ đều đẹp đẽ, hát hay, ăn mặc sang trọng hợp thời trang, thì hẳn là phải đến từ một xử sở tươi đẹp.

 

Trong phần trên, tôi đã trích dẫn và phân tích những văn bản của CSVN, hy vọng là đã đủ để chúng ta có thể khẳng định rằng không thể có chuyện ca nghệ sĩ từ VN thoải mái tự do ra nước ngoài trình diễn, mà tất cả đều phải nằm trong sự kiểm soát, chỉ đạo của nhà cầm quyền CSVN.

Hiểu được như thế, tôi mong quí đồng hương tại Úc Châu hãy đề cao cảnh giác, tẩy chay không mua vé tham dự những show VN+HN, không tiếp tay phổ biến, quảng cáo hoặc bán vé cho những show có ca nghệ sĩ từ VN sang.

 Chúng tôi cũng kêu gọi các cơ sở thương mại, tiệm ăn, tiệm bán băng nhạc đừng vì tham lợi mà nhận làm đại lý bán vé cho những show như vậy, các nhóm tổ chức show hãy nghĩ đến sự ổn định của CĐ chúng ta ở hải ngoại mà không đứng ra tổ chức những show VN+HN, vô tình tìếp tay cho âm mưu xâm nhập văn hóa của CS.

 Nói chuyện chính trị đến đây đã quá đủ, bây giờ tôi xin quay lại với lá thư của anh Nam Lộc. Trong lá thư đó, anh trách quí vị lãnh đạo CĐ đã không “cảnh báo trước” cho các nhóm tổ chức show và cá nhân anh là sẽ có chống đối, đã không “lý tới quyền lợi của người dân”, và đã không thèm liên lạc trao đổi ý kiến với anh trước ngày anh sang Úc mặc dù anh đã có thiện chí tiếp xúc. Tôi sẽ lần lượt trình bày với anh từng điểm một.

 Thưa anh, ở Úc Châu này, đặc biệt là ở Sydney, chuyện chống đối các show có các ca nghệ sĩ từ VN sang đã gần như là một truyền thống của CĐ từ rất nhiều năm nay.

Xin nhấn mạnh điểm quan trọng này: trong các cuộc biểu tình chống đối, chúng tôi không chống cá nhân các ca nghệ sĩ từ VN – trừ trường hợp họ là đảng viên CS, mà chống cái âm mưu, cái ý đồ đằng sau những show như vậy nhằm phục vụ cho sách lược của CSVN để thực hiện những mục đích đã nêu trên.

Đồng hương ở Sydney hẳn chưa quên cuộc biểu tình chống một show có ca sĩ từ VN sang của chúng ta tại Bankstown hồi cuối thập niên 80, hôm đó bọn côn đồ do bầu show thuê mướn đã đâm anh Hậu bị thương ở tay.

Từ đó đến nay hơn 20 năm CĐ đã tổ chức rất nhiều cuộc biểu tình chống những show tương tự khác ở Bankstown Town Hall, Revesby Club, Cabravale Diggers Club, Star Casino, Seymour Centre, nhà hàng Spot Lounge, Đại Lam Sơn…vv, hầu như năm nào cũng có và đồng hương ở đây chẳng ai là không biết.

 Có nhiều show người đi biểu tình chống đối đông đảo, mà số khán giả vào xem chỉ lèo tèo năm bẩy chục.

Nếu nhẩm tính số tiền mà bầu show phải chi ra, từ tiền trả cho các ca sĩ cộng thêm tiền vé máy bay và chi phí ăn ở, tiền mướn rạp, tiền trả ban nhạc, trả nhân viên an ninh, chi phí in ấn, quảng cáo…vv, so với con số ít ỏi khán giả mua vé vào xem, thì số tiền lỗ lã phải lên tới hàng trăm ngàn!

  Người làm thương mại bình thường chắc chắn chẳng ai làm ăn kiểu đó, chỉ mua rắc rối vào người, vừa bị biểu tình chống đối, vừa thua lỗ.

 Ấy thế mà những bầu show ấy chỉ một thời gian ngắn sau lại thấy quảng cáo sắp làm tiếp một show tương tự nữa!

 Có điều gì khuất tất bí ẩn đằng sau cái hiện tượng quái lạ này?

Xin độc giả suy nghĩ và tìm cách giải thích hộ!

 Cũng phải nhìn nhận là thời gian sau này có một số show có ca nghệ sĩ từ VN sang hát mà không thấy CĐ tổ chức biểu tình chống đối. Lý do đơn giản là CĐ không biết, vì chẳng có ai báo cho biết.

Xin hiểu cho rằng mỗi Ban Chấp Hành của các CĐ ở Úc này chỉ có dăm người mà phải chia nhau làm rất nhiều công tác CĐ ngoài việc làm riêng của mình, có thời giờ đâu mà theo dõi các posters dán trong shop!

 Chúng tôi quan niệm rằng tai mắt của CĐ chính là mỗi đồng hương, do đó luôn luôn kêu gọi mọi người hãy báo động cho CĐ để tìm cách đối phó mỗi khi biết được chuyện gì không hay.

 Trong thư anh đề nghị mỗi khi có vấn đề, CĐ nên “đối thoại để tìm hiểu sự việc hầu đưa ra một giải pháp dung hòa…Chứ nếu (CĐ) chỉ đưa ra quyết định đơn phương, một chiều, bỏ mặc sự thiệt thòi cùng quyền lợi của  người dân mà mình đang lãnh đạo thì đó là một thái độ độc tài…

Quan trọng hơn hết chúng ta cần phải cân nhắc về sự thiệt hại tài chánh cũng như uy tín của người tổ chức, họ cũng cần phải lo cho cuộc sống gia đình như tất cả chúng ta…”.

Thưa anh, trong vụ này anh đã biết rằng ông Nguyễn văn Thanh Chủ tịch CĐ/NSW đã đích thân liên lạc điện thoại nói chuyện với ông LQN, người tổ chức show “Nơi Thời Gian Ngừng Lại”, cả tháng trước buổi trình diễn để giải thích về lập trường của CĐ và yêu cầu ông ta loại bỏ 2 ca sĩ đến từ VN hầu tránh bị chống đối.

Như thế là “đối thoại để tìm hiểu sự việc hầu đưa ra một giải pháp dung hòa”, có phải không thưa anh?

 Và ông ta đã đồng thuận với yêu cầu này qua email gửi cho CĐ đề ngày 09/11/2012!


Như thế sao anh lại gọi là “đơn phương, một chiều”?

Anh cũng viết:“…quí vị lãnh đạo CĐ không ai muốn mất lòng người dân, ngoại trừ đó là những kẻ phá hoại hoặc tay sai của Cộng Sản…”.

Cách anh dùng chữ “người dân” trong mấy câu trích dẫn trên đây khiến tôi hiểu rằng “người dân” mà anh nói đến là những người tổ chức văn nghệ có ca nghệ sĩ từ VN sang, thường được gọi là “bầu show”.

Thưa anh, ở Úc Châu này quanh quẩn chỉ có một số đếm trên đầu ngón tay những “người dân” chuyên môn tổ chức những show văn nghệ có ca nghệ sĩ từ VN như vậy, và đều đã từng bị chống đối nhiều lần trong quá khứ: bầu LQN ở Perth, bầu T. ở Melbourne, bà M. và con gái CQ, bầu MS, bầu L. ở Sydney…

Họ chẳng cần phải được “cảnh báo trước” vì thừa biết lập trường của CĐNVTD/UC đối với các show đem nghệ sĩ từ VN sang, đặc biệt được nhấn mạnh trong Quyết Nghị của Đại Hội lần thứ 21 của CĐNVTD/UC do Chủ tịch các CĐNVTD Liên bang và tất cả 8 vị Chủ tịch CĐ các Tiểu bang, Lãnh thổ tại Úc Châu đồng ký vào ngày 10 tháng 6 năm 2012 , mà điều 2 khoản 1 đã nói rõ:

“Cực lực lên án những âm mưu xâm nhập và phá hoại của nhà cầm quyền CSVN qua Nghị Quyết 36, chẳng hạn như việc tổ chức các buổi triển lãm văn hóa, trình diễn văn nghệ có nghệ sĩ từ Việt Nam sang, nhằm tạo mâu thuẫn, gây chia rẽ, hoang mang và xáo trộn trong CĐ người Úc gốc Việt”.

 Họ đều biết trước là sẽ bị chống đối, đều đã từng bị chống đối, thế nhưng vẫn đều đều tiếp tục tổ chức những show tương tự! Tại sao lại thế?

Xin nhường cho anh suy nghĩ và tìm câu trả lời!

Họ biết hết, mà họ vẫn làm, nên có lẽ anh chẳng cần phải lo lắng về “sự thiệt hại tài chánh cũng như uy tín của người tổ chức…” đâu, anh Nam Lộc ạ!

Và dĩ nhiên là CĐ đã làm “mất lòng” những “người dân” đó qua việc chống đối những show VN+HN. Nói họ là “tay sai của Cộng Sản” thì chúng tôi không dám nói vì không có bằng chứng cụ thể, nhưng hành động của họ nếu không gọi là tiếp tay thì cũng là làm lợi cho CS!

 Nhưng điều làm cho tôi buồn và thất vọng nhất trong lá thư của anh là đoạn anh viết: “Chính tôi đã mau mắn viết thư trình bày và giải thích, đồng thời mong được nhận lãnh ý kiến từ quí vị lãnh đạo cộng đồng đang quan tâm về vấn đề này (chú thích của người viết: ý nói show “Nơi Thời Gian Ngừng Lại”).

Thế nhưng rất tiếc không ai trả lời tôi trước khi tôi lên đường sang Úc Châu. Tôi rất buồn và hoang mang, không hiểu vì lý do gì…”.

Thưa anh, suốt trong thời gian từ cuối tháng 10 cho đến hết tháng 11/2012, anh đã nhiều lần liên lạc điện thoại với hai người bạn chung thân cận với Ban Chấp Hành CĐ, anh Quang và anh Trân ở Sydney, và đã biết rõ sẽ gặp sự chống đối, biểu tình của CĐ tại Sydney nếu trong show có sự trình diễn của 2 ca sĩ từ VN.

Và chính tôi đã chứng kiến ông Nguyễn Văn Thanh Chủ tịch CĐ/NSW gọi điện thoại viễn liên trực tiếp nói chuyện với anh trong hơn nửa giờ đồng hồ vào khoảng 6 giờ 20 chiều giờ Sydney ngày Thứ Tư 14/11/2012 tại trụ sở đài phát thanh 2VNR của anh Hoàng Nam, hai tuần lễ trước khi anh sang Úc.

 Ông Thanh đã mất công, mất thời giờ liên lạc trao đổi với anh, vì CĐ ở đây hoàn toàn không muốn có sự hiện diện của anh trong show này, sẽ là đối tượng của cuộc biểu tình nếu vẫn có mặt 2 ca sĩ từ VN, chỉ vì lòng quí mến đối với anh qua những đóng góp đáng kể của anh trong những cuốn băng video của Asia và các buổi Nhạc Hội gây quỹ giúp Thương Phế Binh VNCH, và vì muốn bảo vệ uy tín của anh.

Ông Thanh sau đó đã cho biết rằng trong cuộc điện đàm, anh vẫn muốn có 2 ca sĩ từ VN sang trong buổi trình diễn, và đã ngỏ ý yêu cầu ông Thanh “giúp cho lần này vì đã lỡ ký hợp đồng với bầu show, không thể hủy bỏ” (“giúp” trong trường hợp này phải hiểu là làm lơ cho hai ca sĩ từ VN sang hát trong show, không biểu tình chống đối, có phải không anh?).

Như vậy có nghĩa là anh muốn ông Thanh phải áp dụng hai cách hành xử khác nhau (double standard): show VN+HN có người “phe ta” như anh thì lơ đi, còn show khác thì biểu tình chống đối, nhưng ông Thanh đã trả lời anh là ông ta không thể và không có thẩm quyền “giúp” anh như thế, mà phải chấp hành đúng quyết định chung của CĐ Liên bang! “Nhận lãnh ý kiến từ quí vị lãnh đạo cộng đồng” như vậy là quá đầy đủ, sao anh lại nói là “không ai trả lời tôi trước khi tôi lên đường sang Úc Châu”?

Như vậy tại sao anh lại “buồn và hoang mang”, tôi thật tình “không hiểu vì lý do gì…” !

Còn nếu như ý anh là “trả lời” có nghĩa là phải hồi đáp bằng email thì ông Thanh đã không làm điều đó.

Theo tôi, ông Thanh rất thận trọng và tinh tế!

Ông ấy không email vì e ngại anh sẽ tự ý phát tán nó ra trên internet, hay thậm chí đem đăng lên báo như anh đã làm với lá thư “riêng” gửi cho BS Cường và LS Trí Dũng trên tờ Văn Nghệ!

Như đã nói, tôi buồn và thất vọng vì không ngờ một người có uy tín và danh vọng như anh mà lại trình bày vấn đề thiếu trung thực như vậy!

Sở dĩ CĐ ở NSW đã không tổ chức biểu tình chống đối trong tối 30/11/2012 tại Nineveh Club là vì tin tưởng vào thiện chí của nhóm tổ chức show qua email đề ngày 9/11 của ông LQN hứa sẽ loại bỏ hai ca sĩ từ VN là LQ và TH, và nhất là tin tưởng rằng khi có mặt anh trong show, với uy tín của anh ắt hẳn sẽ không thể có chuyện xấu xẩy ra.

Nào ngờ vào cuối chương trình buổi diễn tại Nineveh tối hôm đó, anh đã mời 2 ca sĩ từ VN sang – nguyên nhân chống đối của CĐ – lên sân khấu, lấy cớ là để “xin lỗi khán giả ái mộ”.

Xin lỗi xong, họ hỏi ý kiến khán giả xem có “được” hát hay không, để rồi dĩ nhiên sau đó trình diễn thoải mái.

Phải công nhận là anh rất khéo.

Cái khéo của anh là ở chỗ anh phủi tay tránh tiếng, rời rạp ra về ngay sau khi tạo cơ hội cho họ lên sân khấu.

Tôi đoán là anh và nhóm tổ chức phải bàn thảo tính toán kỹ lưỡng từ trước thì bài bản mới được lớp lang như thế!

Khôn khéo hơn nữa, anh bỏ không tham dự 2 buổi trình diễn sau ở Perth và Melbourne vì biết rằng ở 2 nơi đó có thể có biểu tình chống đối vì được Sydney thông báo.

Thay vào đó, anh lên Brisbane tham dự Lễ Khánh Thành Tượng Đài Thuyền Nhân VN, chụp nhiều hình ảnh quảng bá trên internet, rõ ra là người công chính, luôn luôn quan tâm đến người tị nạn VN.

Thật là một tuyệt chiêu, đến Nhạc Bất Quần cũng còn phải chào thua: yên ấm mọi bề, ca sĩ từ VN sang vẫn hát, anh hoàn tất xuất sắc nhiệm vụ MC, bầu show hài lòng vui vẻ, uy tín cùa anh không những không sứt mẻ mà không chừng còn lên cao!

 Trong email đầu tiên về vụ này gửi cho CĐ vào ngày 29/10/2012, anh có nhắc rằng tại Hoa Kỳ từ lâu các tổ chức CĐ đã không còn chống các show có ca sĩ từ VN sang mà anh đã nhiều lần làm MC, ngầm ý thắc mắc tại sao Úc Châu lại chống?

 Thưa anh, Úc Châu có chính sách, đường lối hành động riêng, không bắt chước nơi khác, cũng không buộc nơi khác phải làm giống như mình.

 Nhập gia phải tùy tục, anh Nam Lộc ạ! Người Việt quốc gia tại Úc Châu chúng tôi đã hiểu thấu dã tâm từng bước xâm nhập, lấn chiếm các CĐ hải ngoại của CSVN, và tự coi Úc Châu như một tiền đồn chống xâm nhập văn hóa của CSVN mà các Ban Chấp Hành CĐNVTD ở đây có nhiệm vụ phải giữ vững kẻo bị địch tràn ngập. Đơn giản chỉ có thế!

Bây giờ thì anh biết rồi đấy! Chúng tôi hy vọng là từ nay anh đừng dính dự vào những show có mặt các ca nghệ sĩ từ VN sang diễn tại Úc Châu nữa!

Bởi vì chắc chắn CĐ ở đây sẽ biểu tình chống đối, không tốt cho anh!

 Những chuyện chung quanh cái show “Nơi Thời Gian Ngừng Lại” vừa rồi thật ra chẳng hay ho gì, và thực sự không đáng cho chúng ta tốn thời giờ và giấy mực.

Thế nhưng lá thư “riêng” của anh đăng tải trên báo Văn Nghệ, theo tôi, có thể có tác dụng nguy hại khiến một số đồng hương có thể hoang mang, mất niềm tin vào giới lãnh đạo CĐ ở Úc Châu, đặc biệt là ở Sydney này.

 Chính vì nhu cầu “giải độc” cho những người không rõ chuyện mà vạn bất đắc dĩ tôi phải viết trả lời anh trước công luận, mong anh hiểu.

 Thư trả lời này đến đây đã quá dài, tôi xin chấm dứt. Lời cuối xin được chúc anh một năm 2013 nhiều tài lộc như mọi năm trước, và mong anh nghĩ lại để đứng cùng chiến tuyến với chúng tôi trong công việc bảo vệ cộng đồng hải ngoại chống lại những âm mưu xâm nhập văn hóa của chế độ CSVN.

 
Chúng tôi xin được gởi đến quý vị 2 cuộc phỏng vấn mới nhất với BS Nguyễn mạnh Tiến:
(1) (Audio) Bởi phóng viên Tuyết Lê, của đài phát thanh SBS (hệthống phát thanh đa văn hóa của nước Úc) vào ngày 2/1/2013 về vấn đề chống các buổi trình diễn văn hóa vận của CSVN;
(2) (Video) Bởi phóng viên Katrina Yu,của đài truyền hình hệ thống SBS vào tối hôm qua, 10/01/2013, trong tiết mục tin tức nhân dịp kỷ niệm 40 năm nước Úc rút quân ra khỏi Việt Nam.
Bác sĩ Nguyễn mạnh Tiến là cựu Chủ tịch Cộng Đồng NVTD Liên bang Úc châu và cũng là cựu Chủ tịch CĐNVTD tiểu bang NSW trong nhiều nhiệm kỳ.
Hiện nay ông đang giữchức Phó Chủ tịch Ngoại Vụ của CĐNVTD ở tiểu bang này.
Người Việt tỵ nạn CS ở Úc đều biết đến tinh thần chống Cộng cao độ và phục vụ cộngđồng của BS NM Tiến.
Xin bấm vào link sau đây để theo dõi :

HƯNG VIỆT (Brisbane)
__._,_.___

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link