Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, May 7, 2012

QUYỀN ĐƯỢC... CỞI TRUỒNG TỪ 07H00 TỚI 21H00

QUYN ĐƯỢC... CI TRUNG T 07H00 TI 21H00 

QUYỀN ĐƯỢC... CỞI TRUỒNG

Có lẽ không ở đâu trên trái đất này thoáng như... Pleiku, có hẳn một quy định hay gì gì đó, yêu cầu người dân không... mặc gì đi ra đường.

Đây là con đường hiện đại nhất ở Pleiku, đường Nguyễn Tất Thành nối từ Ngã sáu Hoa Lư ra ngã ba Phù Đổng. Nó chính là một khúc đường HCM chạy qua thành phố, cờ và các pano treo phấp phới. Trong khi chờ quảng trường hoàn thành thì chiều nào mình cũng quằn quại đi bộ ở đây. Và vì thế mà phát hiện ra là ngay cả đi bộ cũng không phải... mặc gì?
Có cái Pano như thế này:

Có cái Pano như thế này:



Cận cảnh phát đọc cho rõ:

 



Chưa hết, mệnh lệnh này còn được lặp lại ở mặt sau, để bất cứ ai đi từ hướng nào đều có thể thấy và... thực hiện.





Cận cảnh phát đọc cho rõ:




Chưa hết, mệnh lệnh này còn được lặp lại ở mặt sau, để bất cứ ai đi từ hướng nào đều có thể thấy và... thực hiện.



Được đăng bởi Văn Công Hùng vào lúc 12:30:00

Gửi email bài đăng nàyBlogThis!Chia sẻ lên TwitterChia sẻ lên Facebook

Nhãn: Linh Tinh

19 nhận xét:

TC Bình nói...

Cán bộ văn hóa của ta thể hiện trình độ ABC mít đặc đây mà. Cán bộ lãnh đạo còn ngu hơn nên tấm bảng mới ngang nhiên tồn tại. Có ai chấp hành theo tấm bảng, bác quăng lên cho chúng em coi với, hi hi hi.

12:58 Ngày 03 tháng 5 năm 2012

huynhthaison nói...

Bác Hùng ơi! Phải chi các người mẫu VN đọc được qui định này nhỉ. Họ sẽ thực hiện đúng như vậy mà khỏi cần nêu lý do "vì môi trường" hay vì cái chi đó. Nhà em định ra đó định cư để chờ sẳn rửa mắt cho đã !

13:27 Ngày 03 tháng 5 năm 2012

Mai Thanh Hải nói...

Pó tay luôn với biển báo thế này...

13:41 Ngày 03 tháng 5 năm 2012

Nặc danh nói...

Nghe nói Bác Hùng cũng tham gia phụ trách mảng văn hóa văn nghệ ở đó mà??

13:55 Ngày 03 tháng 5 năm 2012

Cởi hết cho mát nói...

Bác Hùng ơi, Thế mới gọi là "Play-Ku"

14:19 Ngày 03 tháng 5 năm 2012

ngoc nói...

Anh đi công tác Pờ lâyCu dài dằng dặc biết ngày nào vê ? Anh đi công tác Buôn MêThuột xong một cái lại về với em !He he...Dân chơi phố lúi mà anh.

14:30 Ngày 03 tháng 5 năm 2012

hoàng công tâm nói...

He he Plei cu nhà bác thoáng thật! kiểu này chắc phải lên lại chuyến nửa quá!!!

14:37 Ngày 03 tháng 5 năm 2012

Làm văn hóa không có văn hóa nói...

Ôi cha, đây là trích từ điều 3 Quy ước văn minh đô thị đó à, Thế này thì đúng là con người còn lâu mới văn minh được như đàn lợn.

14:50 Ngày 03 tháng 5 năm 2012

Chuổng cời nói...

Đã dốt lại còn tỏ ra nguy hiểm, chỉ có 1 đoạn ngắn mà còn 2 lần đóng mở ngoặc nữa chứ. Ôi, văn hóa quê tôi.

14:53 Ngày 03 tháng 5 năm 2012

Phạm Minh Tâm nói...

( Thank blog for you great - http://www.vatinam.net/ )

15:06 Ngày 03 tháng 5 năm 2012

Suna nói...

Đây là khuyến khích hay bắt buộc ?

15:29 Ngày 03 tháng 5 năm 2012

Lê Huy Mậu nói...

@ VCH
le ra nen nho nhe ri tai voi nganh van hoa thao ngay cai pano nay xuong, de the ky qua! ai lai dua len mang the nay nhuc "tỉnh thể" qua! Mà đất nước này lạ quá.đi đâu cũng thấy pano khẩu hiệu. tôi căm thù khẩu hiệu. Đả đảo khẩu hiệu vì nó lỗi thời, nó vô tích sự.Nhưng tiếc thay, nếu bỏ pano, khẩu hiệu, ngành văn hóa đố biết làm gì?

16:59 Ngày 03 tháng 5 năm 2012

Võ Công Phúc nói...

Gửi bác Văn Công Hùng!
Khe khe, nhất nhà bác rồi còn gì nữa mà lo...

17:13 Ngày 03 tháng 5 năm 2012

Văn Công Hùng nói...

Lê huy Mậu, đã gọi đt cho một quan chức tp, hàm thường vụ, hehe nhưng đến chiều nay nó vẫn còn, chả lẽ gọi hết cả tỉnh à? Huhu

18:10 Ngày 03 tháng 5 năm 2012

Nặc danh nói...

Thôi thì còn đỡ hơn tụi ra lệnh và chỉ đạo cưỡng chế cướp đất cướp tài sản của dân, còn đây nó chỉ cụ thể hóa việc bảo vệ môi trường thôi mà.

19:14 Ngày 03 tháng 5 năm 2012

LangKinh nói...

Vậy Bác có thấy ai cởi truồng đi trên phố không?Chắc chắn là không rồi. Hóa ra đồng bào ta thông minh và hiểu cái bụng cán bộ của họ hơn bác nhà văn rồi!He he.

21:02 Ngày 03 tháng 5 năm 2012

PutinViệt nói...

Hehe đợt này phò Pleiku sẽ hạ giá, vì girl chỉ đẹp khi mặc quân, còn tuột ra thì lộ hết nen mất giá

                                                    

                            

                                                        

                          

CHUYỆN TÀO LAO

CHUYỆN TÀO LAO

 

LÃO MÓC

 

Chuyện tào lao theo tự điển Lê Văn Đức có nghĩa là “chuyện lông bông, chuyện bao đồng, chuyện phiếm không bổ ích gì cả.”

Và, nếu theo định nghĩa như thế thì một số chuyện tào lao được kể ra đây lại coi bộ không có vẻ tào lao chút nào.

 

- Chuyện tào lao được coi như “nổi cộm” nhất là chuyện tên Nguyễn Khắc Hào, Phó Chủ tịch Thường trực Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Hưng Yên là nơi mà Đảng CSVN lộ nguyên hình là một đảng cướp có “lai-sân” khi dùng đến cả ngàn công an và bọn xã hội đen để “cưỡng chế” đất đai của các nông dân tại huyện Văn Giang, sau vụ Tiên Lãng.

Tại hội nghị trực tuyến toàn quốc về công tác tiếp dân, giải quyết khiếu nại, tố cáo tên này đã báo cáo cho Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng như sau: "Trong vụ việc ở Văn Giang có sư móc nối chặt chẽ với những phần tử chống đối ở nước ngoài. Các thông tin còn được tường thuật tại chỗ, từng giờ để tuyên truyền xuyên tạc, dàn dựng những video chip giả để vu khống bôi nhọ chính quyền”. 

Thằng Phó Chủ tịch này quả xứng đáng hậu duệ của “Bác Hồ” trong cái tài nghệ “láo thiên, láo địa, láo từ Sịa láo đến Đông Hà, láo qua Bến Hải, láo ra… hải ngoại”.

 

-Chuyện tào lao kế tiếp là chuyện “Thuốc Tễ Dê” do nhà văn Hoàng Hải Thủy ghi lại trong bài viết cùng tựa. Theo bài viết thì chuyện này được ghi lại tên trang mạng “Gió O.com”. Ông nhà văn Trần Mạnh Hảo được phỏng vấn đã trả lời như sau:

 

“Những kỷ niệm này tôi có hàng nghìn vạn, là những kỷ niệm đẹp mà buồn đã làm nên tâm hồn tôi sau này trong văn học, Ngoài hình ảnh mẹ tôi, ông nội tôi (nay là nấm đất ở Nam Cali Hoa Kỳ) cũng cho tôi bao nhiêu hình ảnh đẹp thơ mộng trước năm 1954 (năm ông bà nội và các cô, chú thím di cư vào Nam). Con đê sông Đáy dài loằng ngoằng như rắn cuốn, nắng nõn chuối và mây cánh buồm, sông au au má đỏ, gió the the hương bưởi hương cau, một giờ yên ả không có tiếng súng, tiếng bom, tiếng tàu bay đầm già của Pháp ò ò trên đầu, tôi chạy theo ông nội qua đò, sang nhà thờ Phát Diệm đi lễ. Ông đi trước. Tôi làm chiếc đầu rau chạy theo sau, vừa chạy vừa nhặt thuốc tễ ai đánh rơi đầy trên mặt đê. Từng viên thuốc tễ tròn tròn, to hơn đầu đũa, màu nâu sậm, ông tôi thỉnh thoảng vo viên phơi trên tàu lá chuối khô, nay ai vứt bừa trên đê, nhiều vô kể. Tôi sung sướng vô cùng, như bắt được vàng, nhặt thuốc tễ cho vài hai túi căng phồng, tiếc rẽ, bỏ 3 viên vào miệng nhau nuốt trửng. Ông quay lại hỏi, kinh ngạc bảo tôi khạc ra:

“Không phải thuốc tễ, cứt dê đấy, nôn  ra ngay!”

Tôi sơ quá, khốc rống lên, không thể nôn ra được nữa rồi ông ơi! Ông bắt tôi uống nước sông thật nhiều để dạ dày không trúng độc. Que tôi không ai nôi dê, cả đời tôi có trông thấy “thuốc tễ cứt dê” này bao giờ đâu! May mà nhờ Chúa, tôi không bị đau bụng vì nhai nuốt 3 viên cứt dê trong sự lầm lẫn của trẻ thơ. Lịch sử, đôi khi cũng chỉ là đứa trẻ con đi theo ông nội bốc nhầm thuốc như tôi ngày nào chăng”. (Ngưng trích).

 

-Lời bàn của nhà văn Hoàng Hải Thủy tức Công Tử Hà Đông: “Năm ông Trần Mạnh Hảo 10,11 tuổi, ông thấy những viên phân dê tròn tròn, nâu nâu ở bờ đê, ông tưởng đó là thuốc tễ dê, ông ăn mấy viên, ông bỏ túi cả chục viên đem về nhà ăn dần.

Thảo nào khi lớn lên ông thông minh, tài hoa quá đỗi.”      

 

-Chuyện tào lao về cảnh sát ở Hoa Kỳ: Năm 1988 khi Giáo sư Trần Văn Khê từ Pháp đến nói chuyện tại trường đại học Berkeley, cộng đồng người Việt vùng San Francisco sôi nổi lên những ý kiến bênh chống người nhạc sĩ này. Trong buổi ông Trần Văn Khê nói chuyện tại Alumni House, bên ngoài có những sinh viên phân phát  tài liệu về chính sách bạo ngược của Hà Nội, bên trong có những câu hỏi được đặt ra về việc thủ tiêu văn hóa miền Nam, đàn áp văn nghệ sĩ, những câu hỏi là diễn giả Trần Văn  Khê nhiều khi phải nói quanh. Sau lần đó, nhạc sĩ Trần Văn Khê viết hồi kí kể rằng khi ông đến Berleley nói chuyện, ông được Cảnh sát Mỹ hộ tống, cảnh sát Mỹ báo cho ông biết:

 

“Chúng tôi bắt được 3 người Việt trong mình có lựu đạn cay, cà chua và trứng thúi. Họ mang những thứ đó đến phản đối cuộc nói chuyện của ông. Đây là trường hợp bắt được quả tang, chúng tôi giữ những món đồ đó và giữ cả 3 người, nếu ông yêu cầu truy tố thì chúng tôi sẽ bắt giam họ và đưa họ ra tòa”. Nhưng nhạc sĩ Trần Văn Khê - theo lời ông kể trong hồi ký - “đã đề nghị cảnh sát Mỹ tha cho 3 người đó.” (Hồi kí, Tập 4, Nxb Trẻ 2002, trang 34).

 

Lời bàn mao tôn cương: Đây là chuyện ông Trần Văn Khê bịa đặt. Hoa Kỳ không phải là xứ sở nơi mà người dân dễ đùa với pháp luật. Ai phạm luật bị bắt thì sẽ bị truy tố ra tòa, nhẹ thì đóng tiền phạt, nặng thì có thể vào tù chứ không phải như nhạc sĩ nói “tha cho” là cảnh sát sẽ tha.

 

Đây đúng là chuyện tào lao thứ thiệt.

 

- Trên một trang báo điện tử tác giả viết bài về chuyện mấy ông nhà văn, nhà giáo, nhà trí thức đã bị bọn VC khốn nạn nó bạt tai, đá đít, bỏ tù ở trong nước, ra được hải ngoại lại quai mỏ, quai mồm kết tội chính quyền Việt Nam Cộng Hoà là:

 

“Những kẻ đầu cơ tích trữ, những đứa sống nhởn nhơ phè phởn trên cơn thiếu thuốc men, bệnh tật của dân nghèo khó, những đứa buôn súng đạn, bán đứng sinh mạng của chính anh em đồng ngũ của mình…, những kẻ bất tài nhưng có quyền thế thao túng chính trị, thao túng thị trường, thao túng trên cả sinh mạng binh sĩ.

… Một xã hội như thế, nghĩ cho cùng tuy vẫn còn hơn xã hội Cộng Sản nhưng nhất định không phải vì thế mà trở thành một niềm mơ ước cho tất cả mọi người.”

 

(Bùi Ngọc Đường “Quanh những sáng tác của nhà văn Nhật Tiến - Chào mừng sự đối thoại” Tạp chí Văn Học số 39- Tháng 4 năm 1989).

 

Sau đó lại in sách “Trăm hoa vẫn nở trên quê hương” đem về nước dâng lên VC van xin hòa hợp hòa giải, bị bọn VC nó chê hôi mùi thực dân, đế quốc, không thể đồng hành cùng bọn chúng nó. Các độc giả vào góp ý.

 

Có “nick” thắc mắc:

 

“Tại sao trên đời lại có những kẻ đã được tháo cũi, sổ lồng lại muốn quay về để làm thân phận “chim hót trong lồng”, lại muốn quay về để được rọ mỏm?”

 

Lập tức, một “nick” khác bèn vào góp ý kể chuyện tào lao như sau:

 

“Thời ông già gân Ronald Regean chưa có thách thức đồng chí Eric Honecker dẹp bỏ “bức tường ô nhục Bá Linh”. Lúc đó “đất nước Liên Xô ta đang ca hát trên đồng hoa” nhưng lại đói vêu mõm đến nỗi hàng ngày nhân dân không có được bánh mì đen và một lát thịt mỏng để mà ăn. Và dĩ nhiên nước Đức của bà Thủ Tướng Angela Mackel lúc đó cũng đang chia đôi bởi bức tường Bá Linh.  

 

Lúc đó, có một con chó Đông Đức “vượt biên” sang Tây Đức.

 

Sau đây là màn đối thoại giữa hai con chó Đông Đức và Tây Đức:

 

-Chó Tây Đức: Bên đó có bơ ăn, sữa uống không?

 

-Chó Đông Đức: Ê hề!

 

-Chó TĐ: Có TV coi không?

 

-Chó ĐĐ: Chiếu 24/7.

 

-Chó TĐ: Thế chạy qua đây làm gì?

 

-Chó ĐĐ: Chúng nó cấm sủa! Nhớ quá, chạy qua đây gâu gâu vài tiếng.

 

Tác giả góp ý trên viết tiếp: "Còn đây là chuyện “chó Việt Cộng, chó Việt kiều” do tôi phịa, lấy ý từ “đại hội chó mèo” gì đó do “Triết nổ” mấy năm trước dụ “đàn vịt cừu yêu quái” về VN ăn chơi.

 

-Chó Việt Cộng: Nghe nói bên đó văn minh, dân chủ, tự do nhất thế giới, xin đằng ấy kể cho nghe vài chuyện…

 

-Chó Việt kiều: ID được cấy dưới da, có đi lạc cũng chả sợ. Bên ấy mình là “chủ”, còn bọn “người” làm tôi tớ hầu hạ, phục vụ cho mình ngày đêm. Tha hồ sủa, tha hồ cắn , mà chẳng sợ thằng tây, con mỹ nào bắt tội.

 

-Chó VC: Thế về đây là gì?

 

-Chó Việt kiều: Ồ… cái giống “người” bên ấy ăn ở vệ sinh sạch sẽ quá, đôi khi tìm mờ mắt mà không ra cái món… khoái khẩu của bọn mình. Bạn hiểu chứ?

 

*

“- Đối với một con người có thiên lương ưu tú, quốc gia là nơi nuôi mình lớn lên, cho họ trường học và sự giáo dục, và cuối cùng cho họ một môi trường để sống hạnh phúc. Khi Quốc Gia rơi vào tay giặc, họ chung sức nhau lại để mưu đồ phục quốc, lấy lại giang sơn.

 

-Đối với một người có khí tiết và liêm sỉ, khi QuốcGia lọt vào tay giặc, nếu không đủ sức kháng chiến chống giặc thì ít nhất không hợp tác với giặc, không đi lại với giặc, không luồn cúi, bợ đỡ giặc.

 

-Đối với một con người bình thường, không sống chung được với ác quỷ phải băng rừng, vượt biển, bỏ quê cha đất tổ để giữ lấy sinh mạng và tự do, họ không trở về hả hê vui chơi khi giặc còn ngự trị trên quê hương.” (Nhật Tiến, kẻ 3 lần phản bội - Nguyễn Hữu Nghĩa)

 

Đây là 3 điểm căn bản mà nhà văn Nguyễn Hữu Nghĩa đưa ra để kết luận về Nhật Tiến là kẻ đã 3 lần phản bội lại Quốc Gia, Dân Tộc và chính mình khi in sách “Trăm Hoa Vẫn Nở Trên Quê Hương” đem về nước để xin xỏ hoà hợp hòa giải với bọn VC.

 

Không thể trả lời trước những việc làm đầy chính nghĩa của những kẻ phê phán mình, cũng không thể bẽ gãy những lý luận đã được đưa ra trong tranh luận, Nhật Tiến đã làm chuyện tào lao và vô cùng khôi hài là trong cuốn sách giối già, ông “nhà văn con lươn” lại làm chuyện bất cố liêm sỉ là lên tiếng kêu gọi:

 

“… Tôi kêu gọi những Hội đoàn, những Đoàn thể, Hiệp hội Văn hóa, những Hội cựu Học Sinh các trường Trung, Đại học của miền Nam cũ, những đồng hương còn quan tâm đến văn hóa…v.v… hãy góp phần vào công cuộc dọn trừ cỏ dại trong lãnh vực văn chương chữ nghĩa để làm sạch môi trường sinh hoạt văn hóa ở hải ngoại và để cho chính nghĩa của những người yêu chuộng Tự do, Dân chủ không bị làm cho lem luốc đi”.

*

Trong văn học sử nước nhà có giai thoại nhà văn, nhà võ toàn tài Nguyễn Công Trứ đối đáp với một nhà sư còn mang ngã mạn khi vị sư này ra câu đối xấc láo khoe khoan:

 

“Thuộc ba mươi sáu quyển kinh, chẳng thiên địa, thánh thần nhưng khác tục”.

 

Uy Viễn tướng công bèn đốp chát ngay:

 

“Hay tám vạn tư mặc kệ, không quân thần phụ tử, đếch nên người!”

 

Kẻ đã sống nhờ chính thể miền Nam, nơi đã nuôi mình khôn lớn, cho mình sự giáo dục, môi trường để sống hạnh phúc. Kẻ đã cùng gia đình sống an nhàn nơi phồn hoa đô thị; trong khi bao nhiêu người cùng trang lứa với mình, lớn hơn mình, nhỏ hơn mình, phải đổ máu để hy sinh để bảo vệ Tự do, Dân chủ miền Nam trong suốt hai chế độ Cộng Hoà.

 

Nay, lại chính mình quay ngoắt 180 độ nói những lời bợ đỡ cường quyền, phỉ báng, bôi nhọ những người lãnh đạo miền Nam. Nhật Tiến, với những việc làm của ông ta - nói theo cách nói của “kẻ sĩ” Nguyễn Công Trứ - thì đúng là hạng người “không quân thần phụ tử đếch nên người!” 

 

Không biết những Hội đoàn, Đào thể nào, những Hội cựu Học Sinh Trung, Đại học cũ nào của miền Nam sẽ ủng hộ lời kêu gọi tào lao của một kẻ… đếch nên người – như Nhật Tiến?!

 

LÃO MÓC

http://nguyenthieunhan.wordpress.com

CHUYỆN BẮT QUÀNG!

CHUYỆN BẮT QUÀNG!

 

LÃO MÓC

 

Cách đây vài tháng, tờ điện báo Đàn Chim Việt của mấy ông Nguyễn Văn Lục, Vũ Thư Hiên… chủ trương đã sôi nổi chuyện của bà nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc ca tụng “Bác” Hồ đẹp  giai hơn Bác Mao Xếnh Xáng”.

Sau bài viết của nhà văn Phạm Tín An Ninh gửi cho bà này nhân danh là một người học trò học ở trường mà bà này là cô giáo (nhưng ông này cho biết không có học với cô giáo này). Nay, tới một người nữ tự xưng là Mộc Lan và cho biết là “học trò của học trò” của cô giáo Nguyễn Thị Hoàng Bắc. “Cô học trò của học trò” của bà nhà văn NTHB thì viết có vẻ cay cú, nhẹ nhàng mà vô cùng thâm độc. Nếu “cô” này mà có thật, Lão Móc xin được bái phục là sư mẫu về chuyện móc… lò!

Nhưng mà bài viết “Chuyện Bắt Quàng” này không đề cập đến chuyện “Bác Hồ, Bác Mao” của bà nhà văn Nguyễn Thị Hoàng Bắc, mà chỉ xin nói đến chuyện thơ văn của bà này mà thôi.

Số là trên tờ điện báo Đàn Chim Việt có một ông/bà có nickname là “haphatdiem” gửi lời góp ý về bà nhà văn NTHB nhưng bị người điều hành trang báo này (nghe nói là ông Nguyễn Văn Lục, từng là chủ bút của tờ Sàigòn Nhỏ) không chịu đăng lên, ông/bà này bèn cáu sườn lên tiếng phản đối và sau đó các ý kiến đã được đăng tải. Và chính vì vậy mới có… chuyện “bắt quàng”, nói về chuyện bà “Hoàng Bắc” làm thơ về chuyện bà ta đi…”tháo nước trong long” - nói theo cách nói văn thơ, nói bình dân giáo dục là… đi  đái.

Số là có người lên tiếng cho biết ngoài những sáng tác văn chương và tìm cách chọc cho chúng chửi để được nổi danh - như bà ta đã làm thì, bà ta rất nổi nang vì đã làm một bài thơ hiện thực rất là thần sầu quỷ khốc như sau:

 

NGỌN CỎ

Tiếng nước đái

nhỏ giọt

trong bồn cầu tí tách

thứ nước uống sóng sánh vàng

hổ phách

trong người tôi tuôn ra

phải rồi

tôi là đàn bà

hạng đàn bà đái không qua ngọn cỏ

bây giờ được ngồi trên bồn cầu

chễm chệ

tương lai không chừng tôi sẽ

to con mập phì

tí tách như mưa

ngọn cỏ gió đùa.

(1997, trích từ talawas)

 

Theo ông/bà góp ý “hàphatdiem” thì nhà phê bình Nguyễn Hưng Quốc đã “phê bình” bài thơ này như sau: "Đúng là một bài thơ hay “tuyệt vời” của NTHB nói về tiểu tiện của đàn bà. Hy vọng Hoàng Bắc sẽ làm thêm 2 bài thơ về Trung tiện và Đại tiện cho đủ bộ”.

 

Xin thưa đây là chúng tôi chỉ ghi lại theo góp ý của nickname “haphatdiem” trên điện báo Đàn Chim Việt nên không biết có phải đây là lời phê bình của phê bình gia Nguyễn Hưng Quốc hay không. Nếu đây là sự thật thì ông Nguyễn Hưng Quốc xứng đáng là một nhà phê bình đại tài của văn chương Việt Nam hải ngoại. Người đã viết bài đế tưa cho quyển “Võ Phiến Tuyển tập” của ông Võ Phiến là nhà văn “uy thế văn nghệ đầy mình” của người Việt lưu vong!. Người có tài lớn tới như vậy mà bọn chó chết VC lại không cho ông ta về Việt Nam để truyền bá tài nghệ phê bình này. Bậy bạ thiệt!

Theo một ý kiến trong phần góp ý của điện báo ĐCV thì ông Nguyễn Hưng Quốc vì bị VC không cho nhập cảnh nên đã ra hải ngoại viết bài chống Cộng tưng bừng hoa lá. Trên điện báo www.baotoquoc.com thì quý độc giả cũng đã đọc những bài viết của ông này.

Tôi tự hỏi có phải ông này cũng là một tay “lá mặt, lá trái” như ông “tiến sĩ Bác Hồ” Nguyễn Ý Đức?! Những người khác chống không được thì theo; ông Nguyễn Hưng Quốc theo không được thì chống?! Nhưng xin thưa đó không phải là mục đích của bài viết này. Chúng tôi biết thế nào rồi cũng có người không ưa tôi mà bảo là tay này đúng là lắm chuyện. Mà đúng thật! Tôi là kẻ rổi hơi cứ nhè “đem chuyện trăm năm trở lại bàn” nên bị “nhổ lông” (– nói theo cách nói của một nickname trên BTQ) là phải lắm rồi.

Nhưng mà thấy chuyện ứa gan quá mà không lên tiếng thì lại thấy áy náy trong lòng.

Tôi có viết về chuyện bà HB này trong bài viết về chuyện ông Nguyễn Hữu Luyện kiện Trung Tâm William Joiner. Bà nhà văn này thì cũng như nhà văn Cao Xuân Huy, tác giả “Tháng Ba Gãy Súng” chỉ được ăn ké trong quyển “Nếu Đi Hết Biển” của ông đạo diễn VC Trần Văn Thủy mà thôi. Bà này không được “hân hạnh” lái xe, xách hành lý và cơm bưng, nước rót cho Trần Văn Thủy như các nhà văn “chạy trốn tổ quốc” Hoàng Khởi Phong (đã về sinh sống tại VN), Cao Xuân Huy (đã qua đời). Có ông bà nhà báo, nhà văn nào ở hải ngoại “ưa nổ” dùng cái câu:" Chỉ có súc vật mới ve vuốt bộ lông đuôi trước nỗi khổ của đồng loại!” và ghi chú là của Kark Mark thì nên xì-tốp. Vì theo ông đạo diễn VC Trần Văn Thủy thì ông ta là người chế ra câu nói này, chứ không phải là của Kark Marx. Ông ta cho biết ông ta “chế” đây là câu nói của “lãnh tụ tôn kính” thì mấy ông VC đâu có dám kiểm duyệt. Người nổi tiếng vì làm phim “Chuyện Tử Tế” mà lại đi thú nhận là mình đã không làm chuyện tử tế là “phịa” chuyện dựa hơi ông tổ Kark Mark thì cũng đã là tử tế lắm rồi!   

 

Bây giờ xin trở lại bài thơ tuyệt tác của bà nhà văn “Bắt Quàng”, “Hoàng Bắc”. Sở dĩ tôi phải lên tiếng vì vị có nickname “haphatdiem” sau đó đã đưa ra một đề nghị mà bảo đảm nếu bà HB làm theo chắc chắc sẽ nổi nang hết biết. Vị này đề nghị như sau: “Đúng ra NTHB nên chụp hình bộ phận sinh dục đưa lên trang báo hay trang mạng cho bà con coi thì có lý hơn là đưa bài thơ đàn bà đi đái tục tỉu dơ bẩn của mình ra phổ biến với đồng bào làm cho ai cũng chửi. Nguyễn Hưng Quốc cũng nên chấm dứt sự nghiệp phê bình văn chương của mình sau khi khen tặng nức nở bài thơ đi đái thúi tha của NTHB… Đúng là thứ văn chương điên loạn! Cho nên chuyện HB khen tặng Hồ Chí Minh đẹp trai này nọ như là một cách bưng bô vuốt ve cộng sản trên một bài báo ở talawas không làm ai ngạc nhiên. NTHB là một con bồi bút mất tư cách, dơ bẩn từ lâu”.

 

Mấy cái chuyện nói về bài thơ đi đái của bà nhà văn NTHB và tài nghệ phê bình rất nặng mùi của phê bình gia Nguyễn Hưng Quốc sở dĩ được đăng tải vì ông/bà có nickname “haphatdiem” dữ dằn lắm - dữ dằn hơn cả một nhà tranh đấu cho tự do, dân chủ đang còn mai danh ẩn tích ở trong nước vì bị VC trù dập nhưng lại thò vòi ra hải ngoại viết bài và đăng cả chân dung của mình viết bài bênh vực đảng Việt Tân và viết thư đòi “bịt miệng” Lão Móc. Ông/bà “haphatdiem” đã viết như sau cho tờ điện báo Đàn Chim Viet: "Nguyễn Hưng Quốc là ông cố nội mày hả Người quét sân Nguyễn Văn Lục nên mày ngăn cấm phê bình hai nhân vật này. Mày có phải là Nguyễn Văn Lục không?... Mày hù dọa cấm góp ý à, tổ cha mầy thằng chó đẻ Người quét sân. Đừng có cái kiểu hành xử thô bạo và mất dạy đó, nghe chưa mày, bưng bít tiếng nói là nghề của cộng sản nghe chưa mày. Tập tinh thần dân chủ nghe chưa mày.”

Chắc là vì “Người quét sân Nguyễn Văn Lục” của tờ điện báo ĐCV “sợ” quá vì bị nickname “haphatdiem” cho đội nón VC nên độc giả mới được đọc bài thơ nói về chuyện:

“Sè sè nấm đất bên đường

Dàu dàu ngọn cỏ nửa vàng, nửa xanh” (Kiều).

của bà nhà văn NTHB.

*

Sở dĩ có bài viết này vì Lão Móc sợ ban biên tập điện báo Đàn Chim Việt làm theo đề nghị của nickname “haphatdiem”.

Theo tài liệu mà Lão Móc có được thì bà nhà văn lừng danh chửi người Việt tỵ nạn chống Cộng tại hải ngoại NTHB sinh năm 1942. Năm bà làm bài thơ diễn tả chuyện bà ta đi đái là năm 1997, lúc đó bà ta 55 tuổi. Năm nay, là năm 2010, bà nhà văn này đã 70 tuổi,  nickname “haphatdiem” đề nghị bà nhà văn này “chụp hình bộ phận sinh dục của mình đưa lên trang báo hay trang mạng…” thì có phải nguy hiểm cho các độc giả mạng quá hay không? Thiếu gì chuyện đưa lên, sao lại xúi dại đưa lên cái “đen như mỏm chó” của một mụ già 68 tuổi còn không nên nết?

Đề nghị ông nhà văn  Nguyễn Văn Lục không nên “sợ” nickname “haphatdiem” mà làm theo lời đề nghị của ông này. Cũng xin đề nghị xin bà nhà văn NTHB đừng có “chơi nổi” theo cái kiểu này thì văn chương chữ nghĩa của hải ngoại nó không còn cái kiểu:

“Ngán thay cái mũi vô duyên

Câu thơ Hoàng Bắc con thuyền Nghệ An”

- nói theo kiểu của nhà thơ CaoBá Quát mà nó lại nặng mùi “hăm ba li he” - nói theo cách nói của cố văn sĩ Duyên Anh!

Sở dĩ Lão Móc lo xa vì sợ bà nhà văn NTHB làm thiệt, ông nhà văn Anh Vân, tức Quách Tố Vương lại hứng tình làm thơ ca tụng:

 

“Trưa hè em để l. ra

Sợ em thức giấc đứng xa nhìn vào

Cha đời một mớ thuốc lào

Nhìn hàm râu Bác thằng nào không say?” 

*

Xin chấm dứt bài viết “chuyện bắt quàng” về bà nhà văn NTHB bằng cách cải biên thơ viết về “Bác Hồ” và các chị em du kích của cụ Tú Nạc để tặng bà nhà văn HB như sau:

 

“Khen em Hoàng Bắc giỏi thay

Bắn máy bay Mỹ rơi ngay cửa mình

Vào thăm “Bác” ở Ba Đình

Em bèn nhích nhích cửa mình bước qua

Bác Hồ cười hả hà ha:

‘Cháu ngoan Hoàng Bắc thực là giỏi thay:

Vào xem “Bác”… bắn máy bay!’”

 

LÃO MÓC

 

http://nguyenthieunhan.wordpress.com

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link