Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, May 7, 2012

Viết thế nào và viết cái gì đây?

Viết thế nào và viết cái gì đây?

Hà Văn Thịnh

Nếu không muốn dùng từ tuyệt vọng thì chắc hẳn cái từ ít đau đớn hơn, ít “xúc phạm” các bậc dân chi phụ mẫu của nước nhà ngày nay hơn, e là chỉ có từ chán ngán!

 

Tại sao lại có thể dung thứ cho những quan chức gây nên bao tội ác – không thể có từ nào thay thế được – cho đất nước, giống nòi mà cứ tiếp tục nghênh ngang tồn tại và lộng hành khơi khơi như ở chốn chỉ có sa mạc và cừu?

 

Một kẻ sai từ A tới Z trong vụ Tiên Lãng là ông chủ tịch huyện, bị kỷ luật rồi bỗng nhiên ghế trên ngồi tót điếm đàng, “hóa thân” thành chuyên viên Sở Nội vụ?

 

Ai chẳng biết cái sở đó là nơi cơ cấu quan chức, “sắp xếp, tổ chức” cán bộ? Chẳng lẽ cán bộ làm sai rồi lại được tiếp tục đi quy hoạch, đào tạo nguồn cho các sai phạm tiếp nối hay sao?

 

Một người chịu trách nhiệm chính trong công trình thế kỷ có tên gọi là Sông Đà, hàng chục năm chưa quyết toán xong, nhảy một phát thành Phó Bí thư tỉnh ủy rồi Tổng Giám đốc tập đoàn có năng lực duy nhất là vơ vét tài nguyên để bán, sai phạm đến 20.000 tỷ đồng lại tiếp tục, lại bỗng dưng thành Bộ trưởng và dõng dạc tuyên bố rằng đóng càng nhiều phí giao thông càng chứng tỏ có nhiều tinh thần yêu nước!

 

Vậy, người dân nghĩ và tin chắc chắn vào cái logic không thể chối cãi là càng lấy của dân nhiều bao nhiêu thì càng yêu nước bấy nhiêu chăng?

 

Tại sao có thể ngang ngược đến mức bất chấp mọi điều khoản của luật pháp, cứ thích cưỡng chế ai, phạt tiền ai là phạt?

 

Khẩu hiệu “Sống và làm việc theo Hiến pháp và pháp luật” bị biến thành trò hề tức tưởi của tất thảy nỗi ê chề.

 

Đá bóng, cấm. Tổ chức liên hoan ngày 8.3, phạt.

 

Dân khiếu kiện, người viết bài phê phán cái sai thì có “chế độ” chụp ảnh lưu hồ sơ, theo dõi và chờ… xử lý!

 

Nếu là thực sự của dân, do dân thì vì sao hãi sợ đến mức ấy?

 

Người dân Việt luôn sống, ứng xử trọn nghĩa, thấu tình, có lẽ nào không biết đúng sai, có thể nào bị u mê đến mức không phân biệt được trắng đen? Nếu đúng là như thế (như cách người cầm quyền nghĩ), thì từ nay về sau đừng ra rả những câu chữ tự hoan ca đau óc, nhọc lòng.

 

Tại sao Thủ tướng chỉ đạo đến ngày 31.3 phải báo cáo rõ ràng vụ Tiên Lãng mà quan chức Hải Phòng không chấp hành cũng chẳng hề chi? Nếu kỷ cương, phép nước mà hành xử sự coi thường, khinh miệt như cách thói tục làng sống chết mặc bay thì làm sao tội ác, sai phạm không ngang nhiên bỡn cợt với cuộc đời?

 

Cả cái đập to đùng (730 triệu m3 hồng thủy) nứt chảy ào ào như thác mà cứ vô sỉ, càn rỡ bóp miệng dân bằng cụm từ “chẳng hề chi”?

 

Thử hỏi, nhà các ông bị dột một chút thì có lo ngày lo đêm vì sợ sắt thép gỉ mục, nổ tung thành tai họa? Nói lấy được tức là khinh dân, xúc phạm đến nhân phẩm của 90 triệu người dân tới mức tột cùng.

 

Từ cổ chí kim, từ đông sang tây, có bao giờ có chuyện nói hay như trời, mà làm như cóc nhảy, vậy không?

 

Tất cả những gì sai phạm (tội ác) của không ít kẻ đương chức đương quyền tôi đã viết và góp đôi dòng phê phán lâu nay.

 

Viết nhiều đến mức khi đau hơn, cay đắng hơn, chẳng còn biết viết cái gì… Chẳng lẽ đến mức ấy mà những người có trách nhiệm vẫn không thể quên việc phủi quần, chùi ghế để tọa nhục, hành đau, coi dân như bèo bọt, nghênh ngang lộng hành, hoan lạc và dối trá mãi sao?

Huế, 11.4.2012.

H. V. T.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

1 Cái tát cả thế giới đều nghe

    

Cái tát cả thế giới đều nghe

Clayton Jones 

 

Trần Quốc Việt (Danlambao) dịch - Giờ đây "mùa xuân Ả Rập" đa quốc gia này đã khiến nhiều người ở Trung Đông tự hỏi tại sao trong thời gian rất dài tâm hồn của họ lại lún sâu trong nhận thức độc hại về bản thân họ như là một dân tộc thụ động, co rúm run sợ trước cường quyền tàn bạo, ngay cả khi thể chế dân chủ chiến thắng ở Châu Mỹ La tinh, Đông Âu, và nhiều nơi tại Châu Á trong các thập niên vừa qua. "Chúng tôi giống như những người chết suốt trong 30 năm qua".

 

*

 

Sau khi bị tát Mohamed Bouazizi không kìm nén được cơn tức giận dâng trào trong lòng. 

 

Người thanh niên Tunisia, bị bắt vào ngày 17 tháng Mười Hai về tội bán rau không có giấy phép và rồi bị một nữ cảnh sát tát- và cũng chịu bao nhiêu cảnh nhục nhã khác- quyết định tự thiêu tại quảng trường công cộng. 

 

Cuộc tự thiêu giờ đây thành danh của anh, một hành động tử vì đạo tuyệt vọng, đã khích lệ những người Tunisia khác tự quyết định số phận của mình. Họ quyết định phá tan định kiến chung về sự ngoại lệ Ả Rập - từng được rất nhiều học giả, nhà ngoại giao, và chính cả người Ả Rập chấp nhận - tức cho rằng văn hóa Ả Rập không thích hợp với thể chế dân chủ hiện đại, nói năng tự do. 

 

Sau tiếng thét "đủ rồi" trước khi tự thiêu của anh Bouazizi, người dân Tunisia đã bứt tung xiềng xích tinh thần trói buộc họ và rồi đứng lên lật đổ nhà độc tài vững như bàn thạch chỉ trong vòng vài tuần. Họ chỉ hành xử như thể họ là người tự do, nên chính nhờ thế họ giành được tự do. Ý thức tập thể mới đã bắt đầu trong vùng. 

 

Lịch sử có rất nhiều những khoảnh khắc thăng hoa nhanh chóng lớn lao như thế trong tâm lý quần chúng- những khoảnh khắc bất chợt tỉnh ngộ ấy đập tan những khuôn mẫu, đâm thủng bao nề nếp suy nghĩ chung, và, quan trọng nhất, khiến người dân vò đầu không hiểu tại sao có thời họ lại tin vào những điều tưởng chừng như rất thực. 

 

Vào thế kỷ thứ 18 chẳng mấy ai ngờ chế độ nô lệ hay việc buôn bán nô lệ có thể chấm dứt ở Phương Tây - nhưng đến thế kỷ thứ 19 chế độ nô lệ đã không còn. Những tư tưởng cổ hủ về vai trò phụ nữ- trong bầu cử, tại nơi làm việc, trong quân đội, cả trong tôn giáo- giờ là những tư tưởng kỳ cục thuộc về thời xa xưa ở nhiều nước. 

 

Darwin đã đảo lộn quan điểm về tiến hóa. Giám đốc ngân hàng người Thụy Sĩ Henry Dunant, người sáng lập ra hội Hồng Thập Tự, đã thuyết phục các cường quốc thế giới về sự cần thiết phải có những luật lệ về chiến tranh. Rachel Carson viết tác phẩm, "Suối Im lặng" (Silent Spring), từ đấy đã xóa tan đi quan niệm cho rằng con người tác động rất ít đến thiên nhiên. Rosa Parks ngồi trên ghế dành cho người da trắng trên xe buýt và chính hành động ấy đã khai phóng một quan điểm mới về dân quyền. 

 

Chủ nghĩa cộng sản dưới đế quốc Xô Viết đã sụp đổ mau chóng từ năm 1989 đến 1991. Tại Châu Á, Đài Loan đã đảo lộn ý tưởng cho rằng có thể không bao giờ có "nền dân chủ Trung Quốc", tức hòa hợp giá trị Khổng giáo với quyền cá nhân. Và trong ba năm qua, người Mỹ đã kinh qua nhiều đảo ngược hoàn toàn trong nếp nghĩ cũ. Họ đã bầu một người da đen lên làm tổng thống Hoa Kỳ. Nhiều người bây giờ hỏi tại sao họ cứ tưởng giá nhà sẽ tăng mãi. Cựu thống đốc Ngân hàng Liên bang Alan Greenspan thừa nhận ông phải từ bỏ ý tưởng ấp ủ suốt bao năm nay là thị trường luôn luôn tự điều chỉnh. 

 

Sự tiến bộ của con người diễn ra theo từng giai đoạn đạo đức, thường giai đoạn sau cao hơn giai đoạn trước. 

 

Những sự kiện ở Trung Đông kể từ tháng Mười Hai năm ngoái là khởi đầu sự tỉnh thức Ả Rập, còn hơn cả loại "thời điểm quyết định" (Tipping point) được trình bày trong tác phẩm cùng tên nổi tiếng vào năm 2000 của Malcome Gladwell. Ngược lại, giống như kẻ giật mình thức dậy từ cơn ác mộng, những người Ả Rập đã nhanh chóng trút bỏ bao nỗi sợ hãi cũ, rồi trong thời gian ngắn ngay sau đó hàng triệu người tìm về bên nhau. Họ đổ xô lũ lượt ra đường như những cánh bướm cùng nhau lìa kén. Tâm hồn Ả Rập giờ tự do hơn và, tuyệt vời nhất, tâm hồn ấy do chính mình tạo ra ngay trên quê hương mình. Điều kiện chính trị trong vùng mãi mãi thay đổi theo. 

 

Như thể hòa mình trong dòng thác can đảm tập thể dâng trào, những người Ai Cập đủ mọi thành phần đã lật đổ Hosni Mubarak nhanh chóng không ngờ vào ngày 11 tháng Hai sau chỉ 18 ngày biểu tình mà đa phần tự phát và không có người lãnh đạo. 

 

Cuộc giải phóng tinh thần này được nhìn thấy tại Quảng trường Tahrir ở Cairo - được đài truyền hình vệ tinh Al Jazeera truyền đi rất nhanh - rồi thổi bùng lên bao niềm hy vọng ấp ủ của 360 triệu người trong thế giới Ả Rập, từ đấy lan rộng ra khắp 22 nước từ Morocco đến Yemen. Câu chuyện của họ, cũng như những câu chuyện trong vùng, vẫn còn chưa kết thúc, còn phải vượt qua những thay đổi đầy khó khăn và cả nguy hiểm. 

 

Nhưng, như người biểu tình Libya, Mutaq Saleh, nói với tờ Monitor: ''Chúng tôi đã phá gãy hàng rào sợ hãi. Chúng tôi sẽ không trở lại như cũ." 

 

Ở Cairo, biểu ngữ của một một người biểu tình viết: "Chúa ơi, hãy tha thứ cho con, vì con đã sợ và câm lặng suốt bao nhiêu năm nay." 

 

Ở Jordan, người viết blog Naseem Tarawnah viết: "Ngay cả trong giấc mơ hoang tưởng nhất, chưa bao giờ chúng tôi lại nghĩ rằng cuộc nổi dậy sẽ xuất phát từ nhân dân." 

 

Những cảnh tượng đường phố của những công dân mới ra đời này đã đủ để thuyết phục những người lính trong quân đội ở Tunisia, Ai Cập, và Libya không bắn vào nhân dân. 

 

Giờ đây "mùa xuân Ả Rập" đa quốc gia này đã khiến nhiều người ở Trung Đông tự hỏi tại sao trong thời gian rất dài tâm hồn của họ lại lún sâu trong nhận thức độc hại về bản thân họ như là một dân tộc thụ động, co rúm run sợ trước cường quyền tàn bạo, ngay cả khi thể chế dân chủ chiến thắng ở Châu Mỹ La tinh, Đông Âu, và nhiều nơi tại Châu Á trong các thập niên vừa qua. 

 

"Chúng tôi giống như những người chết suốt trong 30 năm qua," một người Ai Cập thổ lộ với tờ Toronto Star. Thật vậy, cuộc chiến tranh của Mỹ tại Iraq vào năm 2003 xuất phát từ lý thuyết phổ biến ở Phương Tây cho rằng những người Ả Rập cần phải bị ép buộc giải phóng chính họ ra khỏi ách cai trị của các nhà độc tài và quân vương của họ. 

 

Sự thay đổi tinh thần đảo ngược như thế đã được nhà thơ Ả Rập nổi tiếng Nizar Qabbani tiên đoán từ năm 1970: 

 

Hỡi những người con Ả Rập, Những hạt mầm của tương lai, Các bạn sẽ phá tung xiềng xích của chúng ta, Hãy giết thuốc phiện trong tâm hồn chúng ta, Hãy giết những ảo tưởng... Các bạn là thế hệ sẽ chiến thắng thất bại. 

 

Lịch sử vẫn đang chuyển động ở giữa những người Ả Rập, lịch sử thể hiện mình qua những trận đánh trên đường phố và trên những nước cờ ngoại giao. Nhưng trong lòng nhiều người, quá khứ bây giờ mới thực sự trở thành lịch sử. 

 

Nguồn: The Christian Science Monitor ngày 5 tháng Ba 2011 

http://www.csmonitor.com/World/Global-Issues/2011/0305/the-slap-heard-round-the-world

 

Bản tiếng Việt:

 

Trần Quốc Việt

danlambaovn.blogspot.com

 

26 Ý kiến:

1.      Cảm tình viên đảng

dân Việt thì quá sợ hãi nhà nước độc tài, do đó tiếp tục ngủ để trốn sự sợ hãi
Đảng CS VN muôn năm
Và đảng cứ tiếp tục lãnh đạo nhé

2.      Đồ Nhà Khó.

Cái ngu của các thể chế độc tài là chúng cứ dùng sợi thun bạo quyền để trói xiết nhân dân. Chúng không nghĩ rằng cái gì cũng có giới hạn. Căng quá chắc chắn sẽ đứt.

1.      TS. Nguyễn Tấn Dũng

Dây lưng quần của tui còn nhiều nút để cơi nới , cứ ăn cứ đớp đã .
Dân chúng đứng lên ư ?- Còn phia ! Họ thấy quỳ chắc hơn .

3.      Thần Dớt

Cám ơn chàng MOHAMED BOUAZIZI đã lấy thân mình làm ngọn đuốc để cho những người bị áp bức nhận ra rằng họ không phải là những ngừoi đã chết khi đang sống . Cám ơn những người con Ai Cập đã thức tỉnh nhân loại về giá trị của cuộc sống tự do đó là hãy chết vì điều gì đó còn hơn là sống vô vị. Bao giờ thanh niên vn suy nghĩ được như vậy?

4.      Bỉ vỏ

Đúng là cái tát vào mặt những kẻ đọc tài . Cái tát thức tỉnh quyền con người

5.      Dân bị lừa .

Chỉ một Mohamed Bouazizi làm Tunisia sụp đổ . Việt Nam hàng triệu thanh niên ưu tú bị lừa và bị chết dưới bàn tay phù thũy Hồ Chí Minh và đảng CSVN. Nhưng giờ nầy còn có nhiều người vẫn còn tôn thờ Hồ Chí Minh là thần thánh ! Người dân Việt Nam một mặt vì sợ hãi bỡi khủng bố , một mặt vì mê muội bỡi xem Hồ Chí Minh là kẻ đã dành lại độc lập cho đất nước Việt Nam cho nên , giờ nầy họ bị bóc lột , bị đàn áp vẫn cam tâm cúi đầu chịu làm nô lệ

6.      Dân Ngụy

Chỉ có kẻ Nô Lệ mới cởi được ách Nô Lệ

7.      công sản chính gốc

Nói thật , chính quyền Hà Nội vẫn còn phân biệt vùng miền nhiều lắm. Tôi cũng rất kính trọng và khâm phục những trí thức yêu nước - tôi chấp nhận tôi cũng hèn như bạn( biết mà không dám nói, không dám làm)Nhưng hầu hết nhũng trí thức trên đều là người miền Bắc chứ nếu là người miền Nam thì vào tù lâu rồi
(Chị Bùi Hằng là một điển hình) tôi dám chắc: nếu Bùi Hằng là người miền Bắc thì không bị đưa đi cải tạo đâu.

1.      Nặc danh

Đừng kích động kiểu này! Chả lẽ trí thức miền nam vào tù hết thật à? Những người sống ở ngoài thì toàn kẻ không có trí à? Hãy kích động toàn dân vì mục tiêu chung chứ đừng kêu miền bắc đánh miền trung hay ngược lại.

8.      dan oan

chúng ta đang chết dần, sao mùa xuân vẫn chưa tới

9.      Viet Nam men yeu

"đủ rồi" sau đó Mohamed tự thiêu. " Hồ Chí Minh muôn năm" sau đó anh Trỗi bị xử bắn. Cà 2 đều là cái chết, nhưng một mình thân xác tự thiêu của Mohamed đủ đốt cháy cả chế độ. Còn hàng trăm anh Trỗi, chỉ đem lại sự đau khổ, đớn hèn và nhục nhã và suy vong cho cả dân tộc Việt Nam đáng thương.

Chúng ta cứ quen gọi là mùa Xuân Ả Rập., không hẳn vậy đâu, tôi đã nói với người Ả Rập, dân xuống đường thứ thiệt, anh ta cười rất dễ thương và sửa sai tôi" không chẳng xuân hè gì cả, đó là một cú bật dậy, nhảy lên vì tự do".

Cộng sản là loài virus sinh ra từ khốn cùng và bệnh hoạn. Sẽ tiêu tan đi khi cuộc sống trở nên sạch sẽ hơn, hiểu biết hơn.
Hãy ghi lại tất cả, sẽ đến ngày tất cả phải sòng phẳng. Sẽ đến ngày Việt Nam bật dậy vì tự do.

10. ABB

Tôi nghĩ bọn An ninh, Công an khi đọc bài này chắc chắn sẽ suy nghĩ lại. Chuyện đời xảy ra thật khó đoán. Đừng nghĩ rằng nhà nước này vững như bàn thạch. Thời đại bây giờ chuyện gì cũng có thể xảy ra. Ngủ một đêm sáng dậy đã khác.

Thế nên, tôi chân tình khuyên các anh hãy từ bỏ những công việc gì mà các anh thấy trái với lương tâm, để sau này nếu có chuyện gì xảy ra thì cũng không ảnh hưởng đến các anh và gia đình, đặc biệt những anh có con thơ vợ đẹp.

Hãy tìm cho mình những công việc khác, mặt dù có thể cực hơn một chút nhưng các anh sẽ yên tam hơn.

Tôi biết, lực lượng các anh rất hùng hậu. Đảng đã tuyển dụng các anh, cho các anh ăn nằm dầm dề trong các khách sạn ở các miền của đất nước để theo dõi người dân có "âm mưu chống lại nhà nước không". Các anh giả làm xe ôm ở các bến xe, ở các cửa khẩu Lạng Sơn, Mộc Bài, Lao Bảo... Tôi biết lực lượng xe ôm ở các cửa khẩu này là các anh cả. Các anh có mặt ở hầu hết các công viên ở Sài Gòn, Hà Nội, Hải Phòng... Các anh suốt ngày không làm gì cả, chỉ để ý đến những cử động của người dân và làm báo cáo. Các anh có mặt ở ngay cả những cuộc triển lãm tranh nho nhỏ ở Hà Nội, Sài Gòn để xem các nghệ sĩ có "xúc phạm" đến lãnh đạo không, có tu tưởng "phản động" không.

Ôi, các anh đông như kiến. Có mặt ở mọi miền đất nước. Nhưng các anh canh nhân dân làm gì? Các anh hãy suy nghĩ lại. Chế độ chỉ là nhất thời. Dân tộc mới là trường tồn. Các anh tin chế độ thì có ngày các anh sẽ mất tất cả, nhất là cái chế độ các anh đang phục vụ. Nó đang ngày càng mất dần niềm tin của nhân dân, yếu thế trên trường quốc tế, thối nát từ trong ra ngoài. Người ta nói, chim khôn chọn cành mà đậu. Các anh hãy tự chiêm nghiệm lại nhé.

Chào trân trọng.

11. dân đen

Hỡi các Anh Công An nói chung ( An ninh mạng nói riêng )
Tiếp lời của bạn ABB tôi thành thật khuyên các Anh một điều là sớm quay về với nhân dân , nếu các Anh là người dốt nát , tôi sẽ không nói , tôi rất tiếc là trong số các Anh có những người có trình độ rất giỏi , các Anh có thể kiểm chứng thông tin bằng mọi nguồn trên internet , đâu là đúng , đâu là sai ? Ai là người đưa đất nước VN nầy ngày một đi xuống ? Ai là người tạo ra hố sâu ngăn cấp giai cấp ở đất nước nầy ?
Tại sao có chuyện biết bao người dân , làm đầu tắt mặt tối vẫn không có thể kiếm đủ hai bửa cơm cho mình ? trong khi đó những cậu ấm cô chiêu , được du học bằng đồng tiền tham ô ,ăn chơi thả cửa , lại mướn vệ sĩ riêng bảo vệ ? Công bằng ở đâu ? các Ahh dư sức để kiểm chứng những thông tin nầy .
Nhân dân Việt Nam đã quá khổ rồi các Anh ạ ! tôi mong rằng các Anh hãy suy nghĩ lại mà ựa chọn đúng con đường đi của mình là về với nhân dân , hơn là phục vụ cho bọn quan lại tham nhũng , bán nước , hèn với giặc , ác với dân
KHông có triều đại nào mà trường tồn cả , các ANh thừa hiểu điều đó , Hãy quay về với nhân dân trước khi quá muộn .

12. cu đen

Điều chắc chắn là một ngày nào đó "hương hoa lài " nở rộ ở Việt Nam . lúc đó 14 con cá Tra sẽ cùng gia đình thân quyến bỏ chạy , Các Anh là những người ở lại để hứng chịu sự căm phẩn của Nhân dân ! Quay đầu là bờ các `Anh ạ !

13. TOMMY

Cảm ơn ABB,rất đúng.Không có cảnh sát công an nước nào hành xử với DÂN CỦA MÌNH NHƯ CÔNG AN CẢNH SÁT VIỆTCỘNG.Hãy tỉnh ngộ và hành xử có LÝ có TÌNH.

14. Johny Pham

ngay do la khi nao?

15. Dân đen

Khi nào dân Việt bớt hèn để làm mùa xuân hoa sen đây?

16. Tư xe ôm

Tội ác của đảng cộng sản VN đối với dân tộc VN không có bút mực nào tả hết được, không gì so sánh được.

17. Lương Thiện

Tự Do - hai tiếng ngọt ngào, đó là khát vọng cháy bỏng trong tôi, trong mọi người.
Cuộc sống chỉ có ý nghĩa khi Tự Do được tôn trọng vì nó vốn là "Báu vật" của loài người, Tự do báo chí, tự do ngôn luận, tự do đảng phái, tự do tín ngưỡng... một xã hội như vậy chẳng phải là quyền con người đã được tôn trọng và bảo hộ đến tột đỉnh sao? chẳng phải là văn minh sao? Dù bạn có muốn hay không muốn thì một mô hình xã hội như thế cũng đang âm thầm thấm sâu vào con tim khối óc của bạn và của mọi người - ngay cả những người trong hàng ngũ của bạn độc trị!
Trong tín ngưỡng, các đạo giáo cũng đều hướng đến "Tự Do" của vạn vật, Tự do vì thế mà ngày một lớn dần lên trong tâm khảm mọi người.
Khi "Tự Do" bị xỉ nhục, bị chảy máu do chế độ độc trị tàn bạo gây nên thì kết quả tất yếu sẽ là sự sụp đổ của chế độ đó, vì tự do vốn không thể tồn tại chung với sự độc tàn, và cũng vì những ai yêu tự do vốn là những con người dũng cảm và mạnh mẽ, trái lại bọn quân phiệt, tàn độc, độc trị đều là những kẻ có tâm hồn què quoặt yếu đuối và chúng là những kẻ đớn hèn!
Chúng ta hãy tin tưởng ở một ngày mai tươi sáng, bầu trời tự do sẽ sáng mãi trên đất mẹ yêu thương! cho dù thực tế ngày hôm nay có phũ phàng đến mấy thì "Tự Do" rồi cũng sẽ trở về với mọi người, vì "Tự Do" vốn là mạnh mẽ và có sức lan tỏa vô tận!!!

18. Kẻ Khuất Mặt

Xin thành thật cám ơn những lời khuyên chân thành của các bạn ABB, dân đen, …
Chúng tôi sẽ không khi nào để cho nhân dân thất vọng về chúng tôi đâu…

19. Thanh Nghĩa

Báo Hà Nội Mới lại bôi nhọ đời tư Bùi Hằng này bà con: http://hanoimoi.com.vn/newsdetail/Xa-hoi/544340/bai-1-%C4%91ua-con-bat-hieu-bat-nghia.htm. ĐM LŨ CHÓ CHÚNG NÓ.

1.      Thần Phong

Cái loại báo Hà nội mới chấp làm gì bạn. Báo đó cùng với báo Nhân dân, QĐND chỉ để kê đít ngồi xem đá bóng hoặc đi vệ sinh thôi.
VTV tôi còn chẳng buồn xem nữa là.
Thời buổi khốn nạn đã chạm đỉnh rồi, đó là báo hiệu của sự sụp đổ bạn ah.

20. bướm hồng.

Tới khi nào chúng tôi mới được vui mừng chào đón các anh CA - QĐ quay trở về trong vòng tay yêu thương của mọi người dân VN đây ?!

21. Bản chất hung ác của các thể chế độc tài

Không biết các bạn nghĩ sao chứ theo sự hiểu biết của những người hải ngoại thì độc tài các nước Trung Đông hay bất kỳ góc nào trên trái đất này thì tính cách tàn ác của họ kém xa cái độc ác của cộng sản Á Châu.

Xem Thiền An Môn và so sánh với dân Tây Tạng/Tibet tự thiêu thì biết. Chỉ mấy tháng trong năm nay đã có gần 30 vụ tự thiêu rồi, có đánh động được lòng trắc ẩn của cọng sản tàu hay không hay còn làm cho bọn thú ăn thịt người này còn thêm khát máu thêm.

22. Phản Hồi cho “bướm hồng”

“Tới khi nào chúng tôi mới được vui mừng chào đón các anh CA - QĐ quay trở về trong vòng tay yêu thương của mọi người dân VN đây ?!”
Quả thật, Nhân Dân VN chúng ta mãi mãi là những NGƯỜI MẸ NHÂN TỪ & ĐỘ LƯỢNG!!!

23. Hai Luá Cần Thơ

Người dân Việt Nam hôm nay. Có thể chỉ vì một xích mích, hay một đụng chạm nho nhỏ, đã đủ để cho họ nổi máu anh hùng, dám hung hăng, nhẫn tâm cầm dao, cầm búa đâm chém, giết chóc lẫn nhau !!!
Trong khi đó. Đảng và cái gọi là NCQ/csVN đã từng khinh bỉ họ, lừa dối họ, chửi bới, cướp bóc nhà cửa đất đai của họ, thậm chí bắt bớ đánh đập họ, ngồi trên đầu trên cổ của họ, đày đọa họ đến con đường cùng ...!!!
Nhưng, họ vẫn không dám làm gì ! Không dám có một phản ứng gì, dù chỉ là những hành động nhỏ nhoi ! Vì có lẽ, chữ "SỢ" đã ăn xâu vào trong đầu óc họ, đã xâm nhập cả vào trong tiềm thức của họ, khi thức giấc cũng như lúc ngủ mê ! Đã biến họ trở thành những con người "HÈN NHÁT" đến độ "KHIẾP NHƯỢC" !!! Tiến tới hành động giận "CÁ" nhưng chỉ dám vác dao chém "THỚT" cho hả giận. Chứ tuyệt nhiên không dám bỏ công suy nghĩ xem "ANH LÀ AI" mà đã gây nên biết bao oan trái, bao nhiêu đau khổ, bất công cho nhân dân Việt Nam chúng tôi ... ???!!! Và, sau khi đã xác định được "KẺ THÙ" chung của quốc gia, dân tộc. Chúng ta phải làm gì ???

Chơi với “bạn vàng” thiệt hại đủ đường.

Chơi với “bạn vàng” thiệt hại đủ đường.

 

Song Chi.
RFA

 

Lâu nay vì mãi quan tâm đến chuyện an ninh quốc phòng, sự vẹn toàn lãnh thổ lãnh hải và những diễn biến phức tạp trên biển Đông xuất phát từ tham vọng muốn độc chiếm khu vực này của nhà cầm quyền Trung Quốc, nhiều người Việt chúng ta hầu như không để ý đến một mặt trận khác cũng thường xuyên bị TQ đánh phá từ nhiều năm nay-đó là kinh tế.


Cách đây mấy ngày, báo Thanh Niên, Người Lao Động, Kinh tế Sài Gòn…lần lượt có bài về hiện tượng “Hàng VN bị làm giả ở Trung Quốc”. Theo các bài báo, hàng loạt sản phẩm chất lượng cao, có thương hiệu của các doanh nghiệp VN đã bị làm giả,làm nhái quá nhiều tại các khu vực cửa khẩu, ảnh hưởng không nhỏ tới sức cạnh tranh của các sản phẩm như trái cây sấy Vinamit, bánh đậu xanh khô Hải Dương, cà phê Buôn Ma Thuột, vỏ xe Casumina, Kềm Nghĩa….


Thủ đoạn làm giả có trăm ngàn cách, từ việc sử dụng nguyên si nhãn hiệu, tên, địa chỉ, giả danh các công ty VN để sản xuất và bán phá giá, xâm phạm đến quyền lợi hợp pháp của các công ty; có khi hàng giả được sản xuất với chất lượng kém hơn hẳn gây tổn hại về hình ảnh, uy tín của hàng VN; có khi thương hiệu bị cướp bằng cách ngang nhiên đăng ký bản quyền trên đất TQ v.v…


Bài viết "Hàng Việt bị làm giả" trên báo Người Lao Động:
“…Trước nay, làm ăn với thương nhân Trung Quốc, doanh nghiệp (DN) Việt Nam thường bị thua thiệt. Từ chỗ ào ạt thu mua với giá cao, sau đó bất ngờ ngưng lấy hàng đến việc dựng lên các hàng rào kỹ thuật để gây trở ngại, thương nhân Trung Quốc đã không ít lần khiến các đối tác phía Việt Nam điêu đứng. Mới đây, nhiều chủ DN nước ta tá hỏa khi phát hiện sản phẩm của mình bị làm giả và bán phá giá tại Trung Quốc.
...Thủ đoạn của các DN Trung Quốc là khi thấy hàng Việt Nam bán chạy, họ nhanh chóng lấy mẫu mã đem đi đăng ký sở hữu trước rồi tổ chức sản xuất sản phẩm giống y chang để tung ra thị trường với giá cạnh tranh và dần chiếm lĩnh thị trường. Những mặt hàng Việt Nam bị làm giả nếu DN không đủ tiềm lực để theo đuổi vụ kiện hoặc tìm cách khác để giành lại thị phần thì kể như không còn đất sống ở Trung Quốc…”

Còn nhớ vào tháng 10.2011, nhiều bài báo cũng đồng loạt lên tiếng về việc “Thương hiệu Việt bị đánh cắp”, nhân một số thương hiệu nổi tiếng của Việt Nam phát hiện bị nước ngoài giành quyền đăng ký bảo hộ. Như thương hiệu cà phê Buôn Ma Thuột của tỉnh Đắk Lắk đã bị đăng ký bảo hộ độc quyền trong vòng mười năm tại Trung Quốc, thương hiệu nước mắm Phú Quốc bị một doanh nghiệp tại Hongkong nộp đơn đăng ký dưới dạng nhãn hiệu TQ, thương hiệu kẹo dừa Bến Tre, Vinataba, Trung Nguyên, Cầu Tre, Vifon... bị đăng ký tại nhiều quốc gia. Năm 2009, Công ty Kim Seng, trụ sở tại Los Angeles (Mỹ) đã xin gia hạn bảo hộ thương hiệu “nước mắm nhĩ Phan Thiết” đến năm 2012 v.v…


Một khi bị đánh cắp thương hiệu như vậy, các doanh nghiệp VN nếu có muốn kiện tụng đòi lại sẽ tốn rất nhiều thời gian, tiền bạc, còn nếu không đủ sức theo kiện thì coi như mất trắng thị trường TQ và một số nơi khác.


Không chỉ bị làm nhái làm giả, đánh cắp thương hiệu, làm ăn với TQ nếu không cẩn thận là chết đủ đường.

 

Thỉnh thoảng chúng ta lại đọc thấy những thông tin kiểu như thương lái TQ đổ xô ồ ạt thu mua nông sản, hải sản, nguyên liệu thô…Họ đến tận vườn, ao, nương rẫy của bà con thu mua với giá cao hơn giá trong nước một chút, khiến các doanh nghiệp chế biến nông hải sản cạnh tranh không lại, bị thiếu nguồn hàng sản xuất. Đó còn là cạnh tranh lành mạnh, một thủ đoạn không đẹp khác là thu mua ồ ạt lúc đầu một số mặt hàng/sản phẩm nào đó với giá rất cao khiến bà con nông dân đổ xô nhau đi trồng/nuôi sản phẩm này, sau đó họ lại không mua nữa, khiến hàng bị ế, hư, thối…, bà con chết đứng.


Thâm độc hơn, nhiều khi thương lái TQ lại đổ xô đi mua những thứ rất lạ lùng mà sau đó một thời gian chúng ta mới hiểu ra được ý đồ phá hoại nền kinh tế VN của họ. Chẳng hạn việc người TQ thu mua ốc bươu vàng, móng guốc trâu bò, dây đồng vụn, cáp quang phế liệu hoặc thu mua đỉa….trước đây, là những bài học cay đắng mà nhiều người ắt hẳn chưa quên. Không thể kể hết muôn vàn thủ đoạn khác nhau mà TQ đã sử dụng trong nhiều năm qua để đánh phá nền kinh tế vốn đã èo uột, ngắc ngoải của VN. Xin kể ra một vài ví dụ:


Báo Tuổi Trẻ trong loạt bài “Chảy máu nguyên liệu thô” đăng tải vào tháng 6.2011 đưa ra những sự thật khiến người đọc giật mình: “Rất nhiều mặt hàng thuộc nhóm quặng, khoáng sản và nguyên liệu thô đang được xuất khẩu ồ ạt, trong đó chủ yếu là thị trường Trung Quốc. Trong khi đó, nhiều doanh nghiệp trong nước sử dụng các loại nguyên liệu trên lại phải nhập khẩu để phục vụ sản xuất.” Không chỉ dăm gỗ, quặng sắt, than đá loại đẹp, tốt dùng cho luyện kim và sản xuất điện cực, mủ cao su được gọi là “vàng trắng” cũng ồ ạt chảy sang TQ, với số lượng khủng!


Báo Người Lao Ðộng ngày 14 tháng 6.2011: “Người láng giềng” Trung Quốc tỏ ra cao tay khi mua không hạn chế số lượng than xuất khẩu của ta nhiều năm liền, để rồi... lấp đất lại làm “của để dành”!

Trong khi các mặt hàng nông, hải sản có chất lượng cao, cho đến nguyên liệu thô, khoáng sản quý được xuất sang TQ và nhiều quốc gia khác thì từ biên giới Việt-Trung, đủ loại hàng giả hàng dỏm hàng độc hại, nhất là thực phẩm có chứa chất độc hại từ Trung Quốc lại hàng ngày chảy ngược vào VN bằng mọi con đường.
TQ còn phá kinh tế VN bằng thủ đoạn làm tiền giả. Một vài dẫn chứng: VTV đưa tin ngày 15.6.2011 “Lạng Sơn: Bắt giữ 300 triệu đồng tiền Việt Nam giả” được vận chuyển từ TQ vào VN, báo Lao Động đưa tin ngày 12.2.2012 công an Lạng Sơn “Bắt đối tượng vận chuyển gần 90 triệu đồng tiền giả”, báo CAND, ngày 9.4.2012 cũng công an tỉnh Lạng Sơn “Bắt đối tượng vận chuyển 500 triệu tiền Việt Nam giả” từ TQ mang về VN tiêu thụ v.v…


Ở góc độ kinh tế vĩ mô, mưu sâu của Trung Quốc cộng với đường lối điều hành quản lý kém cỏi, thói tham lam, tư duy ích kỷ chỉ biết thu lợi về cho mình, cho phe nhóm... của nhà nước Việt Nam trong nhiều năm dài đã khiến kinh tế Việt Nam ngày càng phụ thuộc nặng nề vào kinh tế Trung Quốc.


Các chuyên gia về kinh tế, các nhà báo… đã nhiều lần báo động về tình trạng nhập siêu, mất cân đối nghiêm trọng trong cán cân thương mại hai nước; tình trạng hàng trăm gói thầu EPC (tổng thầu thiết kế, cung ứng thiết bị, xây lắp) thường xuyên rơi vào tay các nhà thầu Trung Quốc làm cho nền sản xuất của Việt Nam thêm khó khăn, mất đi hàng trăm ngàn việc làm. Mà chất lượng của các nhà thầu TQ thì kém, khi bỏ thầu họ đưa ra giá thấp, tiền hoa hồng, tiền lót tay “dày” nên thường thắng thầu nhưng sau đó quá trình thi công thường kéo dài làm phát sinh nhiều chi phí, đến lúc đưa vào sử dụng lại bị xuống cấp, hư hao nhanh làm tốn kém kinh phí sửa chữa v.v…


Thật ra không phải chỉ mình nền kinh tế VN bị thiệt hại nặng nề khi làm ăn với TQ. Nhiều quốc gia trên thế giới đã bắt đầu nhận ra cái cung cách làm ăn bất chấp uy tín, đạo đức kinh doanh, chất lượng sản phẩm, thói cạnh tranh bất chính chỉ biết thu lợi về cho mình để thiệt hại cho nước khác của TQ. Nguy hiểm hơn, điều đó đã trở thành một âm mưu có kế hoạch, chính sách hẳn hòi để phá hoại kinh tế nước khác của nhà cầm quyền TQ. Quyển sách “Death by China” của hai tác giả- Tiến sĩ Peter Navarro, Giáo sư kinh tế tại ĐH California ở Irvine và chuyên gia về TQ Greg Autry…. phát hành vào tháng 5.2011 đã gây xôn xao dư luận khi vẽ nên một bức tranh rõ ràng về hiểm họa mà chính sách của TQ đang mang đến cho thế giới.


Từ việc sản xuất hàng hóa giá rẻ cướp đi hàng triệu công ăn việc làm của nước khác, cụ thể là Mỹ, khiến nhiều ngành công nghiệp của Mỹ bị thu nhỏ lại còn phân nửa; sản xuất hàng độc hại giết dần giết mòn sức khỏe của người dân; tàn phá môi trường môi sinh với mức độ kinh khủng; làm hàng nhái hàng giả, ăn cắp hết mẫu mã, kỹ thuật và phát minh của các nước; nhất là những kỹ thuật và phát minh trong lĩnh vực quốc phòng, vũ khí…thông qua hoạt động gián điệp; “xâm lăng” hay “chiếm lãnh thuộc địa” khắp nơi bằng mặt trận kinh tế để giành lấy tài nguyên của các quốc gia đang phát triển v.v…


Đọc cuốn sách đó để thấy ngay cả Mỹ rồi cũng sẽ “chết dưới tay TQ” huống gì VN. Tuy nhiên, vì VN ở sát ngay TQ, kinh tế VN vốn đã èo uột, các nhà lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản VN lại hèn nhát, mê muội vì cứ bị cột chặt vào mối quan hệ giữa hai đảng, hai nhà nước và vì quyền lợi của chính họ nên người VN lại càng phải cảnh giác cao với “ông bạn vàng” này.

songchi's blog

Trung Quốc: Ác mộng đập Tam Hiệp đã trở nên nghiêm trọng

Trung Quốc: Ác mộng đập Tam Hiệp đã trở nên nghiêm trọng

Rồi có 1 ngày Đập nước sẽ giết mày

(Petrotimes) - Có không ít người dân đã thốt lên rằng: “Ác mộng đập Tam Hiệp đã trở nên nghiêm trọng” khi có tới 1,4 triệu người đang khốn khổ vì con đập này.


Không chỉ có dư luận và giới chuyên môn Trung Quốc mà nhiều nước trên thế giới cũng đang thực sự quan tâm tới thông tin của Tân Hoa xã hôm 18/4 cho biết, khoảng 100.000 người dân sẽ được di dời vì bị đe dọa từ những trận lở đất liên tiếp ở khu vực đập Tam Hiệp. Cách đây gần 1 năm, lần đầu tiên Chính phủ Trung Quốc thừa nhận: đập Tam Hiệp đang gây ra nhiều vấn đề nghiêm trọng cần khắc phục. Vấn đề này được đưa ra tại cuộc họp ngày 18/5/2011 dưới sự chủ trì của Thủ tướng Ôn Gia Bảo và Chính phủ Trung Quốc đã quyết định thực thi những biện pháp hiệu quả để giải quyết các vấn đề môi trường quanh khu vực đập thủy điện lớn nhất thế giới từ nay đến năm 2020.

Những con số biết nói

Theo thông tin từ Tân Hoa xã hôm 18/4/2012, cơ quan chức năng đang chuẩn bị di dời khoảng 1/5 số dân ở huyện Ba Đông, tỉnh Hồ Bắc vào cuối năm 2012 và công tác di dời được thực hiện đến năm 2017.

Theo đó, 20.000 dân sống gần con đập Tam Hiệp sẽ phải di dời vào cuối năm 2012 và đến năm 2017 sẽ di dời tiếp số dân gấp 5 lần vì những lo sợ nguy cơ lở đất gây ra từ dự án thủy điện lớn nhất thế giới. Bởi có khoảng 355 địa điểm ở khu vực đập Tam Hiệp đang thường xuyên bị lở đất, 5.386 địa điểm khác, trong đó 182 điểm nguy cơ cao cũng được đưa vào danh sách giám sát thiên tai. Kinh phí cho việc di dời được lấy từ Quỹ 550 triệu NDT.


Đập Tam Hiệp


Trước đó, người dân huyện Ba Động từng vô cùng lo lắng trước những điềm gở “khó nói bằng lời”. Bởi lở đất sẽ làm suy yếu địa chất trong khu vực và dần tạo ra những cơn địa chấn. Bởi khi nước dâng sẽ thấm vào các vết nứt, làm rộng thêm những kẽ hở, làm nhão đất hai bên bờ sông và cuối cùng cuốn đi đất đá, tạo ra lở đất. Ba Động là một trong rất nhiều nơi có “đất và nước tương tác” với nhau theo dự đoán của nhiều nhà khoa học trước khi công trình đập Tam Hiệp được xây dựng – họ lo lắng về sự gia tăng hoạt động của những cơn địa chấn khác thường.

Theo thống kê chưa đầy đủ, Trung Quốc có hàng chục nghìn con đập và hồ chứa nước đang trong ở tình trạng xấu và hiện có tới 40.000 con đập giữ nước hoạt động trong tình trạng quá tuổi thọ quy định – không được bảo trì tốt do thiếu kinh phí. Và sẽ có khoảng 25% thành phố và vùng nông thôn bị ảnh hưởng trực tiếp nếu có những hậu quả xấu từ những con đập này. Đây thực sự là một nguy cơ không chỉ đối với cuộc sống của hàng triệu người dân sống xung quanh những con đập này, mà còn có những tác động lớn tới môi trường.

Tạp chí Thời báo Hoàn Cầu cho biết, sau hội nghị bàn về vấn đề thủy lợi ngày 8/7/2010, quan chức thủy lợi cho biết, 87.000 hồ chứa nước đã được lên kế hoạch sửa chữa bởi chúng được xây từ năm 1950 đến 1970 đang xuống cấp nghiêm trọng và không thể đối phó với mưa lũ.

Giới truyền thông đưa tin, từ năm 2009 đến nay Trung Quốc đã 3 lần thử nghiệm tích nước hồ đập Thủy điện Tam Hiệp ở ngưỡng 175m. Theo quy luật thông thường, trong 3-5 năm đầu các đập thủy điện lớn sẽ phải xây dựng thêm rất nhiều đập tràn, đê lớn đề phòng hiểm họa.

Giới chuyên môn cho biết, ở mức tối đa, đập Tam Hiệp có thể hoàn thiện chức năng kiểm soát lũ và đạt công suất sản xuất điện tối đa, nhưng điều này làm tăng rủi ro địa chất trong 3-5 năm nữa. Được biết, đập Thủy điện Tam Hiệp đã 9 lần liên tục bị sạt lở nhỏ và từ khi thử tích trữ mức nước 175m, số vụ tai nạn địa chất ở công trình này tăng hơn 70% so với trước và đang có xu hướng ngày càng tăng tạo ra nguy cơ nghiêm trọng đối với vùng hạ lưu sông Trường Giang. Bộ Đất đai và Tài nguyên đang phối hợp với tỉnh Hồ Bắc và thành phố Trùng Khánh thực hiện chiến dịch ngăn ngừa thảm họa.

Theo số liệu được công bố, chi phí xây đập Tam Hiệp ngày càng gia tăng – đạt mức 254 tỉ NDT, gấp 4 lần con số ước tính ban đầu. Ủy ban Xây dựng Dự án đập Tam Hiệp cho biết, 123,8 tỉ NDT đã phải chi để thực hiện công việc hậu dự án. Theo thống kê, từ năm 1954, có 3.515 con đập được xây dựng tại Trung Quốc, nhưng do quá trình bảo trì không được tuân thủ cộng với thiên tai có thể gây ra những nguy cơ tiềm ẩn. 62 con đập ở tỉnh Hồ Nam bị vỡ sau khi cơn bão Nina đi qua năm 1975 là ví dụ điển hình cho nhận định này.

Được biết, để công trình thế kỷ dự kiến phát điện với sản lượng 84,7 tỉ kWh/năm, chính phủ đã đầu tư hơn 482 triệu USD để ngăn chặn và kiểm soát thảm họa địa chất đập Tam Hiệp. Cách đây gần 6 năm (tháng 8/2006), Trung Quốc đã quyết định thành lập một hệ thống giám sát động đất với 21 trạm kỹ thuật số tại đập Tam Hiệp. Hệ thống giám sát động đất này trị giá 3,7 triệu USD sẽ theo dõi các cơn chấn động 24/24 giờ trong ngày.

Những người ủng hộ xây dựng đập Tam Hiệp coi đây là một giải pháp hữu hiệu đối với tình trạng lụt lội từng tàn phá dọc theo sông Dương Tử, cải thiện giao thông thủy và cũng là một nguồn năng lượng sạch cho nền kinh tế. Những người chống lại đập Thủy điện Tam Hiệp cho rằng, dự án này đã không được xây dựng trên những nghiên cứu đầy đủ về kỹ thuật, xã hội và môi trường. Sông Dương Tử từng ghi nhận tới 300 loài cá, nhưng hiện nhiều loài đang có nguy cơ tuyệt chủng.

Theo thống kê, từ năm 1972, Hoàng Hà bắt đầu đứt dòng chảy và kể từ năm 1990, trung bình mỗi năm Hoàng Hà có tới hơn 100 ngày không có nước. Hàng trăm nghìn nông dân phải bỏ ruộng đất màu mỡ ở quê hương để dời đến những vùng đất cằn cỗi ở vùng sâu, vùng xa, một số người thậm chí mất sạch cơ nghiệp.

Tờ Nhân dân nhật báo số ra ngày 16/2/2006 chỉ rõ, trong năm 2005 nhân dân quanh hồ chứa nước Tam Môn Hiệp đã phải dời nhà hai lần do nước dâng lên vào mùa mưa, thu nhập bình quân chỉ gần bằng một nửa so với mức trung bình của cả nước, số hộå nghèo tăng cao… Di dân cũng là một chủ đề được tranh luận rất nhiều.

Cách đây gần 6 năm (tháng 10/2006), Chủ nhiệm Văn phòng kiến thiết đập Tam Hiệp cho biết, đã có 1,2 triệu người di cư (trong số 1,4 triệu người phải di cư). Đây là đợt di dân lớn nhất thế giới trong mọi thời đại. Di dân chủ yếu là người nông dân, những người bị mất đất nông nghiệp sẽ chịu ảnh hưởng nghiêm trọng bởi họ không biết làm gì trong tương lai.

Tranh cãi không nguôi

Xây đập ngăn nước trên sông Dương Tử là một trong những giấc mơ củaTôn Dật Tiên và Chủ tịch Mao Trạch Đông đã ra lệnh tiến hành những “chấm phá” đầu tiên và khi xây dựng đập Tam Hiệp, người ta nói rằng, nó sẽ kiểm soát lũ lụt, đảm bảo tưới tiêu và sản sinh ra hàng triệu kW điện với giá rẻ, nhưng thực tế không hoàn toàn như vậy. Bởi trong quá trình xây dựng đập Tam Hiệp, 1.350 ngôi làng bị nước nhấn chìm cùng 13 thành phố, 140 thị trấn và 1,4 triệu người buộc phải di dời nhà cửa. Hơn nữa, theo nhiều nhà kinh tế, đập Tam Hiệp không những là dự án thủy điện lớn nhất mà còn đắt nhất từng được thực hiện trên thế giới.

Trước khi bắt đầu triển khai Dự án đập Tam Hiệp, nhiều chuyên gia đã phản đối bởi họ cho rằng, nó sẽ hủy hoại một số loài quý hiếm ở sông Dương Tử và các thành phố cổ của thung lũng Dương Tử cùng di tích của hàng nghìn năm lịch sử và những vùng đất nông nghiệp phì nhiêu cũng sẽ biến mất, chưa kể tới ảnh hưởng của các vùng lân cận. Họ cho rằng, đập Tam Hiệp quá lớn, quá rộng và không có thứ gì có thể đứng vững trên đường đi của nó và những chỉ trích càng trở nên gay gắt hơn sau khi khoảng 1.000 doanh nghiệp buộc phải ngừng hoạt động vì mưa lũ và 5,7 triệu người bị ảnh hưởng, hơn 7.000 căn nhà hư hại hoàn toàn, ước tính tổn thất kinh tế lên tới 6 tỉ NDT (khoảng 930 triệu USD) bởi lũ lụt ở miền Đông Trung Quốc năm 2011.

Hồi tháng 6 và 7/2010, các trận lũ lớn ở nhiều tỉnh miền Nam làm hơn 700 người thiệt mạng, trên 300 người mất tích, 700.000 nhà cửa bị phá hủy hoàn toàn, 8 triệu ha hoa màu bị hư hại, hơn 8 triệu người phải sơ tán, trên 29 triệu người bị ảnh hưởng bởi lũ lụt và thiệt hại ước tính 21 tỉ USD. Điều đáng nói là trong đợt lũ lụt năm 2010, đập Tam Hiệp đã 3 lần xả nước và mỗi lần đều gây ra những thiệt hại to lớn cho vùng hạ du.

Nhưng một số khu vực như tỉnh An Huy, Hồ Bắc và Giang Tô thuộc trung và hạ lưu sông Dương Tử lại phải hứng chịu hạn hán nặng nề nhất 50 năm qua bởi tác động của đập Tam Hiệp. Dự kiến, gần 35 triệu người bị ảnh hưởng do đợt hạn hán tồi tệ nhất kể từ 50 năm qua ở các tỉnh miền Trung và miền Đông nước này. Các vùng bị nặng nhất nằm dọc sông Dương Tử và hạn hán kéo dài ở vùng trung và hạ lưu sông Dương Tử đã làm 4,23 triệu dân trong vùng lâm vào cảnh thiếu nước uống trầm trọng.

Thiếu nước gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến hệ thống thủy lợi và cung cấp nước, thiệt hại kinh tế đã lên đến 14,94 tỉ NDT (tương đương 2,29 tỉ USD). Các tỉnh An Huy, Giang Tô, Hồ Bắc, Hồ Nam, Giang Tây, Triết Giang và thành phố Thượng Hải cũng lâm vào cảnh hạn hán nghiêm trọng nhất kể từ năm 1954, khiến nhiều diện tích đất trồng không thể canh tác.

Điều đáng nói là hạn hán kéo dài ở miền Trung đã gây ra hiện tượng thủy triều xâm thực tại Thượng Hải ở hạ lưu sông Dương Tử. Tính từ cuối năm 2011, Thượng Hải đã 7 lần bị thủy triều xâm thực. Thủy triều xâm thực là hiện tượng bình thường vào mùa đông và mùa xuân ở Trung Quốc do nước sông Dương Tử xuống mức tương đối thấp, nhưng rất hiếm khi xảy ra vào mùa hè như vừa qua.

Để khắc phục tình hình trên, Trung Quốc đã quyết định tiếp tục cho xả thêm nước từ đập Tam Hiệp trên sông Dương Tử. Đợt hạn hán tồi tệ nhất Trung Quốc trong nửa thế kỷ qua đã khiến các cuộc tranh cãi xung quanh đập Tam Hiệp có điều kiện nhắc lại. Theo đó, đập Tam Hiệp không những gây thiếu nước mà còn là thủ phạm của những vụ động đất trong vài năm qua và nạn ô nhiễm môi trường bởi chất lượng nước biến đổi rõ rệt.

Các chuyên gia thủy văn và môi trường của Trung Quốc cáo buộc hồ chứa nước dài 600km và chứa đến 40 tỉ m3 của đập Tam Hiệp đã làm trầm trọng thêm đợt hạn hán lịch sử trong năm 2011 tại 8 tỉnh thành ở miền Trung và miền Đông. Có không ít người dân đã thốt lên rằng: “Ác mộng đập Tam Hiệp đã trở nên nghiêm trọng” khi có tới 1,4 triệu người đang khốn khổ vì con đập này.

Giới chuyên môn cho biết, kể từ năm 2006 khi đập Tam Hiệp cơ bản hoàn thành, ô nhiễm tảo đã trở thành một vấn nạn nghiêm trọng trên các nhánh sông Dương Tử. Bởi sông Dương Tử đang mất dần khả năng phân tán chất gây ô nhiễm trong nước và các nhánh của sông Dương Tử tại tỉnh Hồ Bắc đã trở nên xanh lè, bốc mùi hôi thối, đẩy hàng ngàn người dân vào cảnh không có nước sạch.

Ước tính mỗi năm Tập đoàn đập Tam Hiệp phải chi khoảng 1,48 triệu USD để dọn rác trôi về phía đập cho dù các chuyên gia môi trường từng cảnh báo, hồ chứa nước của đập có thể trở thành “hầm chứa nước thải không qua xử lý và hóa chất công nghiệp”. Có người còn ví von, rác trên sông Dương Tử dày đến mức người dân có thể đi bộ trên đó và có nguy cơ gây tắc nghẽn cửa xả lũ đập Tam Hiệp.

Từ tháng 8/2010, Chính phủ Trung Quốc đã cảnh báo, cần hàng tỉ USD để khắc phục hậu quả về môi trường từ đập Tam Hiệp. Bộ trưởng Lâm nghiệp Giả Trị Bang từng thừa nhận, môi trường sinh thái sông Dương Tử hiện bị ô nhiễm nghiêm trọng do tác động của đập Tam Hiệp.

Giới khoa học luôn nhắc tới trường hợp của chuyên gia thủy lợi Hoàng Vạn Lý, Giáo sư Trường đại học Thanh Hoa, người dám phản bác kế hoạch xây dựng hồ nước Tam Môn Hiệp để chứng minh cho những giả thiết của mình. Cách đây 60 năm (năm 1952-2012), Trung Quốc mời Liên Xô giúp lập Dự án trị thủy Hoàng Hà, con sông hung dữ nhất nước này. Nhưng sau khi bản “Quy hoạch lợi dụng tổng hợp Hoàng Hà” được hoàn tất (tháng 10/1954), Giáo sư Hoàng Vạn Lý đã nhấn mạnh, Liên Xô có nhiều kinh nghiệm xây dựng thủy điện, nhưng họ không hiểu Hoàng Hà – Hoàng Hà có rất nhiều phù sa và điều này sẽ là nguồn gốc gây ra tai họa sau này. Hoàng Vạn Lý còn cho rằng, nếu đắp đập trên đoạn sông có trầm tích thì nạn lụt ở hạ lưu Hoàng Hà sẽ chuyển đến đoạn trung lưu và phù sa trong nước sông sẽ chia cắt thượng lưu, tạo lục địa vùng hạ lưu. Xây đập ngăn sông, làm trong nước là trái quy luật tự nhiên, sẽ gây ngập lụt và thiệt hại cho các thành phố ven Hoàng Hà… Và thực tế đã chứng minh những quan ngại của Hoàng Vạn Lý.

Ngày 3/4/1992 với 1.767 phiếu thuận, 177 phiếu chống và 664 phiếu trắng, Quốc hội đã thông qua Dự án Thủy điện Tam Hiệp. Đây là lần đầu tiên việc thông qua một dự án có nhiều ý kiến phản bác như vậy – họ quan ngại về những tác động xã hội và môi trường của công trình này. Ngày 14/12/1994, dự án chính thức được khởi công xây dựng.

Ngày 20/5/2006, đập Tam Hiệp (Three Gorges dam) khối bê tông cuối cùng đã được đổ lên bức tường khổng lồ cao 185m, dài 2.309m và đây là sự kiện quan trọng nhất của dự án thủy diện lớn nhất thế giới. Kể từ năm 2003, nước đã bắt đầu chảy vào lòng hồ và mỗi ngày mực nước tăng lên 1-2 m trong tổng diện tích 1.084m2.

Đập Tam Hiệp tọa lạc ở Tam Đẩu Bình, Nghi Xương, tỉnh Hồ Bắc với vốn đầu tư dự tính ban đầu là 203,9 tỉ NDT (khoảng 24,65 tỉ USD). Kể từ khi được Quốc hội chính thức thông qua (3/4/1992), đập Thủy điện Tam Hiệp luôn là đề tài gây tranh cãi của các nhà khoa học và giới chuyên môn.

Tháng 8/2010, Trung Quốc dự kiến chi hàng tỉ USD để khắc phục hậu quả về môi trường do đập Tam Hiệp gây ra. Theo đó việc trồng lại rừng dọc theo hồ chứa dài 600km trên sông Dương Tử sẽ tốn khoảng 10 tỉ NDT (1,47 tỉ USD) bởi diện tích rừng hiện chỉ khoảng 22% trong khi mục tiêu là 65%. Riêng trong năm 2010, thành phố Trùng Khánh đã phải đầu tư 50 tỉ NDT (hơn 7 tỉ USD) để xử lý thảm họa rác bởi lượng rác ngập và ứ đọng nhiều đến mức người dân có thể đi qua sông mà không cần cầu. Mặc dù thừa nhận đập Tam Hiệp đã mang lại những lợi ích to lớn (giảm bớt lũ lụt, dự trữ nguồn nước, tăng sản xuất điện) nhưng những vấn đề đang gặp phải khiến người ta không thế bỏ qua bởi liên quan tới cuộc sống dân sinh, tới môi trường sinh thái và tai biến địa chất thời gian tới.

Tổ chức Probe International từng cảnh báo, đập Tam Hiệp không có tác dụng ngăn lũ do bị mất đi những cánh rừng trong lưu vực sông Dương Tử cũng như của 13.000km² hồ (có tác dụng làm giảm bớt đi sự ngập lụt) do bùn lầy hóa, cải tạo và các phát triển không kiểm soát được. Việc xây hồ thủy điện ở đập Tam Hiệp đã khiến sông Dương Tử tăng trầm tích bùn lên khoảng 530 triệu tấn/năm, khiến hệ thống hồ và đập thủy điện này không có khả năng ngăn lũ.

Theo tạp chí Scientific American, hồ chứa nước Tam Hiệp nằm trên hai đứt gãy chính, gồm Cửu Hoàn Tây và Tử Quỷ – Bát Động. Còn theo nhà địa chất học Phan Tiêu, thuộc Ủy ban Khai thác và Thăm dò Địa chất nguồn khoáng sản tỉnh Tứ Xuyên, việc thay đổi mực nước trong hồ Tam Hiệp sẽ khiến các đứt gãy bị căng ra.

Tổ chức Diễn đàn Kinh doanh thế kỷ XXI từng cảnh báo, khi mực nước dâng lên ngày càng cao, các cơn chấn động ghi nhận được sẽ ngày càng lớn và thường xuyên hơn. Hai nhà khoa học Lý Bằng và Lý Vương Quân, Giáo sư xây dựng tại Trường đại học Vũ Hán từng cho rằng, rung động tạo ra từ hồ chứa Tam Hiệp là vấn đề rất đáng quan ngại bởi chỉ cần một trận động đất trung bình cũng đủ để gây ra một loạt rung động cho khu vực hồ chứa, dẫn đến lở đất, sói lở bờ sông gần vùng chấn tâm và hậu quả sẽ khôn lường. Nhiều kỹ sư Trung Quốc nhận định, các đập nước của nước này đã phải chịu trách nhiệm về ít nhất 19 trận động đất trong 50 năm qua.

Hồng Thất Công – Tuấn Quỳnh (tổng hợp)
(Báo Năng lượng Mới số 115-116 ra ngày 27/4/2012)

__________________

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link