Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, May 14, 2012

Lam Cam Saigon thien ha su : Chuyen vui buon o benh vien

 

  Văn Quang - Từ Sài Gòn, ngày 11.5.2012

 

                   Chuyện vui buồn ở bệnh viện    

 

Ghét của nào trời trao của đó”, câu phương ngôn của người Việt, chẳng sai tí nào.

Như tôi đã thường “kính trình” với bạn đọc rằng ở VN có nhiều thứ để sợ. Sợ chết vì thức ăn nhiễm độc, đi đường sợ trời mưa điện giật, sợ xe cán, sợ cướp giật… nói tóm lại là có nhiều kiểu sợ, khối kiểu “chết made in Saigon”.

 

Nhưng hầu hết người dân đều sợ nhất hai thứ. Một là đến cửa quan “xin cho” bất cứ việc gì. Hai là phải mang thân vào bệnh viện.

Đến hai nơi đó, cái giá trị của bạn chỉ như cái bút bi, mặc cho “con tạo xoay vần”, đặt nằm trên bàn giấy đầy quyền uy hay nó lăn xuống gầm bàn, gầm tủ cũng đành chịu vậy.

 

    Bệnh Viện Vạn Hạnh tuy khá lớn ở Sài Gòn nhưng rất ít người biết     

 

Hành trình đến bệnh viện 

Ấy thế mà tôi cũng không thoát được, tuần vừa qua tôi phải vào bệnh viện (BV). Phải vào cấp tốc vì cái thứ bệnh mà 90% những người đàn ông lớn tuổi đều mắc phải. Người ta nói đó là trái tim thứ hai của cánh đàn ông. Bệnh u tiền liệt tuyến! Nhẹ thì khó tiểu tiện, nặng thì bí luôn. Không vào nhanh, nó “bể” ra là đi tàu suốt, không cách nào cứu được. Khi còn ở Lộc Ninh, tôi đã thấy một anh sĩ quan biên phòng rất khỏe mạnh. Bí tiểu, mang về đến BV quân đội 175 ở Saigon mất khoảng hơn 2 giờ thì bể bọng, lăn đùng ra chết. May mà tôi đã dọn về Saigon và từ nhà tôi đến BV chỉ mất 5 phút đi xe ôm.

 

Những năm gần đây, đọc báo, xem truyền hình, hầu như ngày nào các phương tiện thông tin cũng “kêu ca”, đôi khi rất nặng lời về tình trạng ở khắp các BV từ Bắc chí Nam. Nào là “quá tải”, đứng ngồi lộn xộn hơn ở chợ, nào là nằm dưới gầm giường, nào là chết oan, nào là dân kéo đến đập phá BV, nào là y đức xuống cấp của một số không ít các vị bác sĩ (BS)… Nghe hết hồn. Chỉ cầu Trời, xin Chúa làm sao cho con khỏe mạnh; đừng bắt con vào “nhà thương”.

 

Tôi mang cái tâm trạng ấy đến BV. Ngồi trên chiếc xe ôm chạy tắt qua một con hẻm, băng qua một con đường là tới, mà sao tôi thấy quá xa. Bạn ở trong cái tình trạng bí tiểu, nó thúc phải đi mà đi không được, nó tắc, nó buốt, nó hành như người mình cũng muốn nổ tung. Bà xã tôi đứng đợi trước cửa BV, dìu tôi lên mấy bậc thang, lách qua đám bệnh nhân đang đứng đợi lấy số khám bệnh, chui thẳng vào phòng cấp cứu. Lúc đó là gần 8 giờ sáng ngày 2 tháng 5-2012. 

 

Ông ngồi ở phòng cấp cứu rất đẹp trai nhưng…

Phòng cấp cứu nhỏ và khang trang. Một ông trẻ tuổi đẹp trai, mặt mũi trắng trẻo, chẳng biết là bác sĩ hay cái gì sĩ, dáng chừng là sếp cái đám cấp cứu này, nghiêm trang ngước đầu lên, lạnh lùng hỏi:

 

Đi đâu đây?

 

Ơ hay, cái nhà ông BS này, người ta vào phòng cấp cứu mà lại hỏi đi đâu đây thì lạ thật. Chẳng lẽ đi ăn phở ở phòng cấp cứu sao? Người nhà tôi kính cẩn thưa:

 

Thưa bác sĩ, ông già nhà tôi bị u tiền liệt tuyến, bí tiểu từ đêm…

 

Ông BS nhìn cái thân hình méo mó của tôi rồi xua tay:

 

Ở đây không có cấp cứu khoa này. Ra ngoài kia mà hỏi.

 

Rồi ông cúi xuống xem cái gì đó, như không có ai trước mặt. Bị xua đuổi trắng trợn, tôi chưng hửng, còn hơn là bị dội gáo nước đá vào mặt. Nhưng “thấp cổ bé miệng”, cũng đành quay ra, chứ làm sao hơn. Tôi nhăn nhó đòi về hoặc đi BV khác ngay. Người nhà tôi biết bệnh tình không thể để lâu nên đôn đáo chạy đi hỏi.

 

Một bà y tá già đi trong hành lang bèn chỉ cho phòng số 10 là khoa chuyên trị về bệnh này. Từ phòng cấp cứu đến chuyên khoa trị bệnh của tôi chỉ chừng hơn 10 thước. Tôi không hiểu tại sao ông thầy thuốc “đẹp trai, học giỏi con nhà giàu” ngồi oai vệ ở phòng cấp cứu không thèm chỉ cho chúng tôi?

 

Thú thật là tôi không thể quên được cái bộ mặt lạnh hơn phi di đe, hống hách xằng của ông ta. Nếu tôi là họa sĩ như ông Đinh Cường, chắc lúc nào tôi cũng có thể vẽ y chang khuôn mặt khôi ngô bầu bĩnh mà khó ưa đó. Tôi tin rằng nhiều bệnh nhân ở các BV gặp những ông hống hách hoặc thiếu y đức cũng có một ý nghĩ như tôi. Có thể họ sẽ mang theo hình ảnh cái bản mặt đó cả đời nếu bệnh tình của họ không được chữa trị kịp thời. Lúc đó tôi mới thấy rõ, một thái độ nhỏ của người thầy thuốc đối với bệnh nhân (BN) quan trọng như thế nào. Mong rằng các vị thầy thuốc đều hiểu rõ và hình dung được điều này sau lời thề Hypprocates.

 

Một hình ảnh trái ngược khó làm tôi quên

Bí quá, người nhà tôi hé cành cửa phòng số 10 của BV này. Có hai BN ngồi chờ trên hai chiếc ghế nhỏ. Một BS quay ra, người nhà tôi trình bày bệnh tình của tôi. Vị BS nhìn tôi và nhanh nhẹn đứng lên vẫy tay mời vào:

 

Ông tìm đúng khoa rồi đấy. Ông vào đây.

 

Thế là ông BS kéo tôi ngồi xuống ghế đối diện hỏi bệnh tình. Ngay sau đó, có lẽ thấy bệnh của tôi nguy hiểm hơn nên ông xin lỗi hai BN trẻ ngồi chờ và đích thân đưa tôi đi qua các phòng khác làm một vài thủ tục. Ông ghé qua phòng cấp cứu mượn một vài dụng cụ, đưa tôi qua phòng khác bắt đầu chữa trị với một thái độ hết sức thận trọng, nhanh nhẹn, cứ như người nhà mình vậy. Quả thật đây cũng là điều khiến tôi ngạc nhiên. Thật ra việc “sơ cứu” đầu tiên chẳng có gì phức tạp. Chỉ cần vài dụng cụ tầm thường như một cái ống nhỏ giống cái ống hút vẫn thấy ở các quán nước, môt ống pommade là có thể thông đường tiểu được rồi.

Chỉ 10 phút sau là mọi chuyện xong xuôi. Lúc đó lấy ra được 1 lít 8 nước. Ông BS cho biết, nếu để lâu hơn, khoảng hơn 2 lít là BN có thể bị bể (xin lỗi bạn đọc) thông thường người ta gọi là bể bọng đái.

 

Chính tay ông BS làm mọi thứ rất chuyên nghiệp, mặc dầu ở bên ông có hai y tá. Ông thân mật vỗ vai tôi:

 

Bác thấy dễ chịu rồi chứ?

 

Tôi cảm động nhìn ông với lòng biết ơn, cảm tưởng của tôi như vừa thoát được gánh nặng nhất trong đời.

Hơn 12 năm, ở cái gọi là “trại cải tạo” ra cũng mừng đến thế thôi. Tôi với ông không hề quen biết. Lúc đó tôi mới có tâm trí nhìn ông. Chừng trên 40 tuổi, ông không đẹp trai nhưng rất dễ thương.

Ông đưa tôi trở lại phòng số 10 và mỉm cười hỏi tôi “bây giờ bác đã chịu mổ chưa”.

 

Tất nhiên tôi phải gật đầu ngay, không giống như 5-7 năm trước khi BS cho ý kiến tôi nên mổ nội soi, tôi đã từ chối vì còn thấy khỏe mạnh và còn con đường thoát là uống lá trinh nữ hoàng cung. Thứ lá này tôi có thể trồng trong vườn nhà và uống lá tươi, nhưng nó không làm cho cục bướu trong đường tiểu bớt đi mà có lẽ chỉ làm cho cục bướu không phát triển thêm chăng? Bây giờ cục bướu đã sưng to, bít kín ống dẫn nước nên buộc phải mổ thôi.

 

Tôi nói rõ để may ra mang lại chút kinh nghiệm cho các ông bạn từ 50 tuổi trở lên phải canh chừng bệnh này như ông BS Nguyễn Ý Đức đã phổ biến trong một bài về “Bệnh to nhiếp hộ tuyến”. Tôi đã đọc rất kỹ.

 

Ông BS điều trị mang biển tên “BS Đỗ Trí Nhẫn” cho tôi đi siêu âm và quyết định mổ ngay. Trong khi tôi phải qua các phòng để lấy máu xét nghiệm, đo điện tâm đồ, ông cho chuẩn bị sẵn phòng mổ.

 

Câu chuyện trong phòng mổ

Gần nửa giờ sau, tôi được đưa vào phòng mổ nhỏ. Một ê kíp khoảng chừng 5-6 người. Hai cô y tá trẻ tươi cười thân mật chào hỏi. Tôi biết khi mổ, tôi sẽ không được chụp thuốc mê vì đã lớn tuổi mà chỉ chích thuốc tê.

Tôi ngại bị đau nên làm ra vẻ “can đảm” yêu cầu cứ chụp thuốc mê cho tôi, tôi sẽ ký giấy cam đoan. Tôi nói thêm là “tôi đã 80 rồi, các bạn tôi ra đi gần hết, có đi theo các bạn tôi cũng hài lòng”.

 

Cô y tá trẻ cười rất có duyên trả lời: “Bác còn khỏe lắm, bác đòi đi đâu? Sau ca mổ, bác đi karaoke thì có”, làm cả phòng rộn rã tiếng cười. Bỗng dưng tôi thấy thảnh thơi hơn. Qua những câu chuyện vui vẻ dí dỏm ở đây, tôi nghĩ đó là một cách làm cho bệnh nhân lên bàn mổ yên tâm hơn. Rõ ràng là một bài học hẳn hoi (do BS hay do BV huấn luyện) chứ không chỉ là sự vô tình trong ca mổ của riêng tôi.

 

Ca mổ nội soi bắt đầu sau khi chích thuốc tê vài phút. Tôi chẳng biết gì phía sau tấm màn được dăng ngang lưng, chẳng cảm thấy đau đớn trong hơn nửa tiếng đầu. Sau đó cảm thấy đau khoảng 15-20 phút là ca mổ xong. Vẫn những tiếng nói hồn nhiên vui vẻ thông báo: “Xong rồi đó bác, dễ chịu không. Bác qua phòng hồi sức nằm cho khỏe”.

 

Phòng hồi sức là căn phòng rộng, nhận tất cả các BN từ các ca mổ khác. Tôi vẫn tỉnh táo, vẫn không hề cảm thấy đau đớn gì ngoài việc không tìm thấy hai cái chân mình đâu. Tôi có ý nghĩ khôi hài là  chẳng lẽ tôi mổ bàng quang mà mấy ông ấy cắt lầm 2 cái chân của tôi sao?

 

Thật ra là nửa người tôi bị tê, sờ thấy một khối như khối gỗ mà không biết đó là chân mình. Khoảng 4 tiếng sau, 2 cái chân có cảm giác, tôi được đưa về phòng nghỉ của BV, chính ông BS điều trị đã gọi ĐT đặt sẵn cho tôi ở lại BV vài ngày.

 

Những chuyện lạ của BV này

Phòng tôi nằm là phòng 2 người, nhưng vì tôi phải “thoát y vũ” suốt ngày để tiện việc theo dõi và điều trị, nên không tiện nằm chung, tôi phải bao luôn phòng này. Cái giá phòng rất rẻ, so với những BV bình dân khác ở Sài Gòn. Một người 350 ngàn VNĐ, bao luôn là 700 ngàn VNĐ/ngày (bằng 35 USD). Điều này được chứng thực bằng hầu hết các bạn tôi đến thăm.

 

 

Bệnh nhân ngồi chờ trước cửa các khoa chuyên môn điều trị bệnh

 

Một điều đặc biệt nữa là khi các bạn tôi gọi điện thoại hỏi tôi nằm ở BV nào. Tôi trả lời đó là BV Vạn Hạnh. Tất cả các bạn tôi không ai biết BV này nằm ở đâu, cái tên lạ hoắc dù con đường không lạ. BV nằm ở con đường Sư Vạn Hạnh nối dài, con đường có từ hồi xa xưa, trước những năm 1975. Đây là BV tư, nghe đâu có 3 chị em một gia đình thương gia đầu tư cách đây khoảng hơn 10 năm.

 

Hàng quán bầy bán ngay trước Bệnh Viện

 

Ngay cả những tay được mệnh danh là “thổ công Sài Gòn” như Khôi, Thanh Saigon, Đoàn Dự, Sài Gòn Cô Nương Hàm Anh, Trần Thiện Hiệp… đều mù tịt về BV này. Họ hỏi tới hỏi lui mới lần ra cái địa chỉ của BV. Khi kéo lên thăm tôi, họ đều tỏ vẻ rất ngạc nhiên rằng tại sao ở Sài Gòn lại có một BV tốt như thế này mà rất ít người biết. Phòng tôi nằm khá rộng, giường này cách giường kia đúng 1m80. Năm bẩy ông bạn đến thăm nằm ngồi rộng rãi. Các bạn tôi đã từng trải qua các BV, so sánh cái giá của nó rẻ hơn nhiều dịch vụ của những BV Saigon như BV Chợ Rẫy, BV Bình Dân. Theo đạo diễn Lý Huỳnh thì anh đã phải trả tới 1 triệu đồng cho 1 phòng còn nhỏ hơn ở dịch vụ BV công.

 

Còn so với loại BV thuộc loại “quý tộc” như BV Việt Pháp, BV quốc tế thì mang đô la ra nói chuyện chứ đừng nói bằng tiền Việt. Một phòng có thể lên tới cả trăm đô 1 ngày, không kể tiền chữa trị thuốc men. Một anh bạn tôi nói : “Ca mổ như của anh vào BV quý tộc thì cứ sắp sẵn 5-10 ngàn đô” chứ không phải 1 ngàn đô đâu.

 

Ngay cả ông bạn Nhất Giang từ Úc về, đến thăm tôi cũng công nhận là phòng rẻ, đẹp, rộng rãi hơn là nhiều phòng ở các BV quốc tế tại VN nay đã xuống cấp.

 

Chỉ vì cái số điện thoại của ông bác sĩ

Một vài người bạn hỏi tôi “Làm sao anh biết BV này?”.

Xin thưa là tôi đến khám ở BV Vạn Hạnh này cách đây 10 năm, từ khi nó mới chỉ là một cái villa được sửa sang lại. Khi ấy mới có chừng vài ba khoa, vài phòng bệnh, BS cũng chỉ có 5-3 người. Giá ‘bình dân” và BS rất có lương tâm.

 

Lối vào phòng cấp cứu của Bệnh Viện

 

Hồi đó tôi bị cảm cúm nặng, vào BV được BS Huỳnh Phong Vũ khám và cho thuốc về nhà uống kèm theo số điện thoại. Hôm sau bệnh tôi không bớt, điện thoại vào hỏi BS, ông nói tắt máy đi và ngay sau đó ông nhắn tin cho tên 3 thứ thuốc khác mua về uống. Quả nhiên bệnh thuyên giảm nhanh chóng, ông gọi ĐT hỏi thăm.

 

Vợ chồng chú em tôi ở An Giang lên khám bệnh, khi về cũng được vị BS này cho số ĐT và khi gặp phản ứng, chỉ cần gọi ĐT cho BS là ông này lại nhắn tin cho mua vài thứ thuốc uống, bệnh tình lại khỏi hẳn, không cần mất thì giờ tốn kém rất nhiều tiền từ quê xa mò lên BV tái khám. Từ đó, cả gia đình tôi gắn bó với BV này. Có lẽ nhiều gia đình khác cũng thế.

 

Từ đó đến nay, BV cứ ngày một mở mang thêm, các BS dường như cũng được chọn lọc và các phụ tá, y tá, lao công, bảo vệ đều được huấn luyện rất kỹ. Tôi nằm ở phòng này hơn 3 ngày đều được chăm sóc thường xuyên, thái độ của các nhân viên rất hòa nhã thân thiện. Câu lạc bộ ở tầng dưới, đi thang máy rất nhanh, phục mọi nhu cầu sinh hoạt của khách. BS, nhân viên của BV và BN cùng ăn uống chung trong một CLB không phân biệt, nên thực phẩm có thể được bảo đảm an toàn.

 

Nhà thuốc trong Bệnh Viện

 

BV ngày nay đã khá rộng lớn, nhìn bề ngoài cũng đã thấy “bề thế” lắm, khiến các bạn tôi đều rất ngạc nhiên. Tai sao một BV lớn, tốt và rẻ như thế mà hầu như rất ít người Sài Gòn biết đến.

 

Tôi tường trình với bạn đọc những điều này mà không hề sợ bị hiểu lầm là quảng cáo không công hay có công cho BV, bởi đã được tất cả các các bạn tôi chứng kiến tận mắt. Và cho đến bây giờ BV cũng chỉ biết tên thật của tôi là một bệnh nhân chứ không hề biết đến bút hiệu VQ là ai và tôi cũng chẳng bao giờ mang cái bút hiệu ra với BV.

 

Tuy BV tốt như vậy, nhưng tất nhiên không thể tránh hết mọi sai sót như ông đẹp trai làm việc ở phòng cấp cứu. Không thể tránh khỏi vài hạt cát sạn trong môt ngôi nhà dù là hoàng cung. Tôi tin là BV sẽ sửa chữa được những sai sót đáng tiếc này.

 

Một chuyện phẫn nộ trong Bệnh viện  

 

Thưa bạn đọc,

Có một chuyện tôi không thể không lên tiếng khi nằm trong BV.

Hôm đó là 8 giờ sáng ngày 03-5, người nhà tôi đưa tôi đi trong hành lang, qua phòng 306 thấy một cảnh lộn xộn, liền dừng lại nhìn. Phòng mở rộng cửa, chúng tôi nhìn thấy một bệnh nhân tại phòng này, ông ta trẻ, cao to, mặc quần jean áo pull. Hỏi ra mới biết ông ấy vừa mất chiếc điện thoại Nokia để trên mặt bàn ngủ đầu giường. Ông ta đang hùng hồn phân trần: “Rõ ràng tôi để chiếc điện thoại ở đây và theo dõi bà lao công vào dọn dẹp phòng. Tôi để ý xem bà ta có gian ý không. Bà lao công dọn phòng, thu xếp drap và chăn gối của tôi xong là tôi mất cái ĐT rồi. Chỉ có bà ta ăn cắp thôi”.

 

Mấy cô y tá xúm lại, yêu cầu bà lao công tên Chanh, rũ hết những tấm drap trong bọc ra. Những chiếc drap, gối dính đầy máu được gỡ tung từng chiếc trước mặt mọi người. Bà lao công đã có tuổi, gầy gò run rẩy, rũ tung từng món trong bọc đến lần thứ hai, vừa lắp bắp thanh minh rằng “nhà cháu không lấy, thưa ông cháu không biết…”.

 

Nhưng ông khách vẫn quả quyết là bà đã lấy cắp chiếc điện thoại, chưa mang đi đâu được, chắc giấu quanh đâu đây thôi. Cô y tá là điều dưỡng viên, tôi đọc được bảng tên là Nguyễn Thị Hồng Thắm liền có sáng kiến, đưa chiếc điện thoại của cô cho ông khách để ông gọi vào số máy của ông, nếu chiếv ĐT của ông còn ở gần đây nó sẽ reo là tìm ra thủ phạm. Ông khách vênh váo cầm ĐT nhấn số máy của mình. Các bạn cũng biết là khi kẻ ăn cắp ĐT chuyên môn thường tắt máy, quăng cái sim cũ đi ngay để khỏi bị lộ. ĐT sẽ chỉ ò í e, chuông không reo.

 

Nhưng vài giây sau, chuông reo, ông khách “a lô” hỏi ai đó và mặt ông ta bỗng ngẩn ra. Ông buông máy và chỉ hậm hực trả lời cụt lủn “Cháu tôi giữ điện thoại”.

 

Ngay sau đó, ông ta đưa trả điện thoại cho cô Thắm, không một lời cảm ơn và không hề xin lỗi bà lao công tên Chanh còn đứng ngẩn ngơ lo sợ, chưa kịp biết rằng mình bị oan. Ông Khách vẫn cái vẻ “hùng hổ kiêu căng”, mau chóng đi ra khỏi phòng trước sự ngạc nhiên, phẫn nộ của các cô y tá và chúng tôi.

 

Nền giáo dục nào đã dạy ông khách như thế?

Nhìn cái dáng đi hùng dũng của ông khách rồi nhìn cái vẻ khắc khổ của bà lao công tên Chanh lầm lũi ôm cái bọc đi về phía cuối hành lang, tôi thấy uất nghẹn, căm phẫn lạ lùng.

Nếu có sức khỏe như các ông Hoan Pilot hay Hùng Sùi, chắc tôi sẽ phải túm cổ ông khách kia lại, ít nhất bắt ông ta phải có một lời xin lỗi bà Chanh. Hoặc không giữ được bình tĩnh chắc phải cho ông ta ăn vài qủa đấm.

Nhưng về phía BV, các cô y tá chỉ buồn tủi nói với nhau “bỏ qua chuyện này đi” vì BV cũng rất khó xử. Các cô nói với tôi rằng BV thường gặp những chuyện tương tự như thế, nhưng chẳng có cách nào khác.

 

Hãy đặt một giả thuyết rất có thể xảy ra là nếu như người cháu của ông khách đã ăn cắp chiếc ĐT kia mà không phải là cầm giùm thì chuông sẽ không reo. Như thế là cái tội ăn cắp sẽ đổ hết lên đầu bà Chanh căn cứ vào những lời vu khống buộc tội quả quyết, rất đáng tin của vị khách. Bà lao công sẽ bị đuổi việc và suốt đời mang tiếng ăn cắp.

 

Lương tâm ông khách kia sẽ ra sao? Tại sao ông ta lại có thể bịa đặt ra những lời lẽ rất chắc chắn “như đinh đóng cột” là đã theo dõi bà lao công ngay từ khi vào phòng?

 

Nền giáo dục nào đã dạy cho ông ta cách vu khống trắng trợn, độc ác không một chút ngượng miệng như thế? Hay đó phải được coi là một sự “vô giáo dục”? Cả đến một lời cảm ơn người cho mượn ĐT và lời xin lỗi bà già lao công cũng không. Ông ta còn là người được không”?

 

Thưa bạn đọc,

Chắc bạn đọc cũng mang chung một ý nghĩ như tôi. Tại sao xã hội này lại sản sinh con người vô liêm sỉ đến như thế. Không chỉ BV mới có những chuyện đáng buồn mà ngay cả những vị khách của BV cũng có những điều cần xem lại mình.

 

Trở lại chuyện chung về các BV ở VN, phải nói thẳng người ta “chửi bới”, chê bai kết án nhiều lắm rồi. Nhưng đâu đó vẫn còn những nơi chốn tốt và những vị “lương y như từ mẫu” rất đáng kính trọng.

 

Đến đây tôi xin cảm ơn nhiều bạn đọc và bạn bè biết tin tôi phải mổ ở BV đã thăm hỏi, an ủi nhiệt tình. Tôi đang trong thời kỳ dưỡng bệnh chưa bình phục hẳn. Nhưng có điều may mắn là sau khi xét nghiệm cục bướu, cho kết quả là khối u lành, không phải ung thư và xét nghiệm 4 ống máu cũng không tìm ra bệnh nào. Hy vọng tôi sẽ tiếp tục gặp lại bạn đọc trong những tuần sau.

Văn Quang 11-5-2012                 

Họa sĩ Ớt, tên hung thần của văn nghệ sĩ miền Nam

 

 

Họa sĩ Ớt, tên hung thần của văn nghệ sĩ miền Nam

Trúc Giang

                                                

1* Mở bài

Sau ngày 30-4-1975, bọn Việt Cộng nằm vùng đều lòi mặt ra hết, trong đó, người hung hản nhất, gây kinh hoàng trong giới văn nghệ sĩ Sài Gòn, là họa sĩ Ớt Huỳnh Bá Thành. Tên thật là Huỳnh Thanh Tâm, bí danh là Ba Trung, làm trưởng ban “chống tình báo CIA” của Sở Công An Thành Phố Sài Gòn.

2* Khủng bố văn nghệ sĩ

Chính họa sĩ Ớt, Huỳnh Bá Thành, chỉ huy những cuộc theo dõi, bố ráp, bắt giữ, thẩm vấn và giam cầm những văn nghệ sĩ nạn nhân, bị cho là gián điệp của CIA Hoa Kỳ. Đồng thời bỏ tù những tu sĩ Phật Giáo bị gán tội phản cách mạng.

Hai vụ điển hình là, “vụ án Thập nhị tăng ni Già Lam” và “vụ án Hồ Con Rùa” hay là “Những tên biệt kích cầm bút”.

ni cô Thích Trí Hải

2.1. Vụ án “Thập nhị tăng ni Già Lam”

Ngày 30-3-1984, vào buổi sáng, Hoà thượng Thích Trí Thủ chùa Già Lam, Phú Nhuận, được mời lên văn phòng Mặt Trận Tổ Quốc, Hòa thượng được cho nghe cuộn băng ghi tiếng nói của một tăng sinh bị bắt về “tội phản động”. Tăng sinh đó khai Thượng tọa Thích Tuệ Sĩ, Thượng toạ Thích Trí Siêu và ni cô Thích Trí Hải là những người trong ban lãnh đạo của một tổ chức phản động, mưu đồ lập chiến khu gây bạo động.

Thượng toạ Tuệ Sỹ

Trong khi Hòa thượng Trí Thủ ở văn phòng Mặt Trận Tổ Quốc, thì tại chùa Già Lam, hai Thượng tọa Tuệ Sĩ và Trí Siêu bị bắt. Đồng thời, ni cô Trí Hải cũng bị bắt từ Hố Nai đưa về trung tâm thẩm vấn và tạm giam ở số 4 đường Phan Đăng Lưu.

 

Vài ngày sau đó, Hòa thượng Trí Thủ bị chết bất đắc kỳ tử, và thông tin nước ngoài cho rằng ông bị ám sát.

 

Trong đợt hành quân lớn, 19 tăng, ni, cư sĩ khác cũng bị bắt, giam đến ngày 30-9-1988, (4 năm) mới đưa ra tòa xét xử.

Hai Thuợng tọa Thích Tuệ Sĩ và Thích Trí Siêu bị tòa kết án tử hình.

Hai án chung thân dành cho hai cư sĩ Phan Văn Ty và Tôn Thất Kỳ.

Hoà thượng Thích Đức Nhuận lãnh án 10 năm. Các vị khác bị từ 4 đến 15 năm.

Ngày hôm sau, 1-10-1988, báo Sài Gòn Giải Phóng loan tin, hai vị Tuệ Sĩ và Trí Siêu ngoan cố, không chịu nhận tội. Đó là “tội tán thành, ủng hộ, che chở, đùm bọc hành động phản cách mạng, lật đổ chế độ Cộng Sản”.

xxx

Gs Trí Siêu Lê Mạnh Thát

Thượng tọa Thích Tuệ Sĩ và Thích Trí Siêu là hai nhà sư uyên bác nhất của Phật Giáo Việt Nam.

Thích Tuệ Sĩ, tục danh là Phạm Văn Thương, một học giả uyên bác về Phật Giáo. Là Giáo sư thực thụ của Đại học Vạn Hạnh, thông thạo tiếng Anh, Pháp, Trung Hoa, Nhật, Pali, Phạn và tiếng Đức.

Thích Trí Siêu là giáo sư, tiến sĩ, sử gia, thiền sư Lê Mạnh Thát.

Do áp lực quốc tế và sự vận động của người Việt ở nước ngoài, ngày 15-11-1988, Hà Nội phải mở phiên xử phúc thẩm để giảm hai án tử hình xuống còn 20 năm tù. Hai án chung thân giảm xuống còn 18 và 16 năm. Hoà thuợng Thích Đức Nhuận giảm xuống còn 9 năm tù.

Những cuộc bố ráp, bắt giam, thẩn vấn và kết tội là do họa sĩ Ớt Huỳnh Bá Thành trực tiếp chỉ huy.

2.2. Vụ án “Hồ Con Rùa” hay “Biệt Kích Cầm Bút”

Vụ án “Hồ Con Rùa” đưa đến việc bắt bớ văn nghệ sĩ Sài Gòn.

“Biệt kích cầm bút” là cái tên do 2 đại tá VC, Tổng và Phó Ban biên tập tuần báo Công An Saì Gòn ghép tội cho các văn nghệ sĩ miền Nam sau ngày 30-4-1975 để bắt bỏ tù họ.

Ngày 2-4-1984, một vụ nổ lớn dữ dội tại tháp Hồ Con Rùa ở ngã tư Duy Tân - Trần Quý Cáp thuộc khu vực nhà thờ Đức Bà quận 1 Sài Gòn. Báo nhà nước quy kết tội phá hoại, một người trong số chủ mưu thiệt mạng và những người khác bị bắt.

Sau vụ nổ, hơn 200 văn nghệ sĩ, nhà văn, giáo sư bị bắt đi tù. Người chỉ huy, điều động bắt bớ cũng chính là họa sĩ Ớt Huỳnh Bá Thành, bí danh Ba Trung. Những nhân vật nổi tiếng như Vũ Hoàng Chương, Doãn Quốc Sĩ, Hồ Hữu Tường, Nguyễn Sĩ Tế… Đặc biệt, Nhã Ca là nhà văn nữ duy nhất có tên trong danh sách “Mười Biệt Kích Cầm Bút”(BKCB) bị cầm tù trong cuộc hành quân lớn của công an Sài Gòn.

Mười “BKCB” gồm có: Doãn Quốc Sĩ, Dương Nghiễm Mậu, Nhã Ca, Phan Nhật Nam, Thanh Tâm Tuyền, Duyên Anh, Khuất Duy Trác, Hiếu Chân Nguyễn Hoạt, Trần Ngọc Tư và Lý Thụy Ý.

Ban đầu, những văn nghệ sĩ miền Nam bị ghép vào tội “Gián điệp”, nhưng đến năm 1988, đổi lại thành tội “Tuyên truyền phản cách mạng”.

Vụ án văn nghệ sĩ Sài Gòn được công an in thành sách, dựng thành phim mang tên “Vụ Án Hồ Con Rùa”.

Tháng 9 năm 1988, nữ sĩ Nhã Ca, chồng là nhà văn Trần Dạ Từ cùng gia đình rời VN sang Thụy Điển, nhờ sự can thiệp của Văn Bút Quốc Tế (PEN International, PEN=Poets, Essayists &Novelists) phối hợp với Ân Xá Quốc Tế và sự bảo lãnh của thủ tướng Thụy Điển Ingvar Karlsson. Từ năm 1992, bà Nhã Ca định cư ở Cali, tiếp tục viết văn, làm báo, chủ nhiệm hệ thống Việt Báo Daily News tại Hoa Kỳ.

Thật ra, có một số bài viết được gởi ra nước ngoài. Luật sư Triệu Quốc Mạnh, một tên VC nằm vùng tại Nha Cảnh Sát Đô Thành, với cấp bậc đại úy, được chỉ định là luật sư biện hộ cho các văn nghệ sĩ, Mạnh nói với các nạn nhân: “Các anh viết bài gởi ra nước ngoài, dù chỉ than thở nghèo đói cũng là bôi bác chế độ. Các anh làm cho họ đau lắm. Các anh làm cho họ đau, họ bỏ tù các anh, như vậy là huề”. Luật sư biện hộ mà nói với thân chủ của mình như thế, thì biện hộ theo cái kiểu gì đây?

3* Ớt bị thất sủng và cái chết bất đắc kỳ tử

Sau thời gian gây kinh hoàng cho giới văn nghệ sĩ, khi thiếu tướng Trần Bạch Đằng, bút danh Nguyễn Trương Thiên Lý, người đở đầu cho họa sĩ Ớt bị điều ra Bắc, và Hà Nội đưa người cài vào các cơ quan miền Nam, thì Huỳnh Bá Thành mất chỗ dựa, không còn tung hoành như trước nữa. Ớt đã từng tống tiền, bắt địa những người Hoa xin xuất cảnh ra nước ngoài, anh ta được xem như tay tổ tham nhũng, cũng giống như Năm Thạch, đại tá VC Nguyễn Văn Năm, làm giám đốc Sở công tác về người nước ngoài, số 161 đường Nguyễn Du, cấp giấy xuất cảnh cho các diện con lai, đi nước ngoài chữa bịnh và chương trình ODP, sum họp gia đình do thân nhân bảo lãnh. Năm Thạch vốn là VC nằm vùng, làm quản lý của đoàn cải lương Thanh Minh Thanh Nga. Thạch là tay ăn hối lộ trắng trợn, nên bị Hà Nội cho người vào bắt ép phải tự tử tại nhà ở đường Công Lý, và công an mở cửa cho công chúng vào xem xác chết. Ngay sau đó, vợ con bị trục xuất ra khỏi nhà để đào bới tìm vàng chôn dấu.

Huỳnh Bá Thành bị thất sủng ngay sau khi người em đã vượt biên qua Mỹ. Anh ta đến nhậu tại nhà bạn bè và tâm sự như thế, cho biết anh muốn xin qua làm việc ở Công ty Du lịch, là nơi béo bở, có thể thu hoạch được nhiều tiền trong thời kỳ đó.

Anh ta tiết lộ về cuộc đấu trí với ông Doãn Quốc Sĩ. Ông Sĩ thấy bị động, nên làm đơn xin xuất cảnh “sang Úc”. Công an lờ đi, cho cấp xuất cảnh, cho phép được gặp phái đoàn Úc để phỏng vấn, mọi việc trơn tru. Ông Doãn Quốc Sĩ chỉ còn chờ được lên danh sách chuyến bay, xem như được thoát nạn 90%, nhưng bị Ớt vây bắt trên đường ra phi trường. Chính miệng hắn kể lại trong lúc nhậu nhẹt như thế.

Sau chuyến đi công tác qua Pháp, lý do là tổ chức màn lưới gián điệp, nhưng dư luận cho rằng có mục đích về tài chánh, như chuyển tiền ra ngoại quốc chẳng hạn. Khi về VN thì bị chết bất đắc kỳ tử, và tên đàn em thân tín, chuyên thu tiền cho sếp, là trung úy Sơn, người Quảng Nam, cũng chết với lý do mờ ám. Dư luận cho rằng Ớt bị thanh toán.

4* Họa sĩ Ớt Huỳnh Bá Thành nằm vùng

Họa sĩ Ớt Huỳnh Bá Thành là một “cơ sở” (1 người) trụ cột của cụm điệp báo A10, mục đích chính là tác động vào thành phần thứ ba do tướng Dương Văn Minh lãnh đạo.

4.1. Việc thành lập cụm điệp báo A10

Trong Hiệp định Paris năm 1973 có vai trò của Thành Phần Thứ Ba, nên CSBV muốn nắm thành phần nầy để tác động, gây ảnh hưởng, lèo lái, đó là lý do thành lập cụm điệp báo A10. Ngoài ra, cụm A10 còn thâm nhập vào các tổ chức đối lập như Phong Trào Chống Tham Nhũng của Linh Mục Trần Hữu Thanh và Hội Ký giả, cũng như các dân biểu đối lập.

Tại căn cứ Cây Dầu ở Campuchia, Nguyễn Văn Linh (Mười Cúc), và trùm tình báo VC Trần Quốc Hương (Mười Hương) quyết định cử Mười Thắng làm cụm trưởng cụm A10. Cái tên “A 10” lấy từ chữ An ninh (A) và 10 là Mười Thắng. A10 trực thuộc Ban An Ninh T4 (Sài Gòn-Gia Định) do Mai Chí Thọ phụ trách.

Trần Quốc Hương (Mười Hương) cho biết: “Trong căn cứ, tôi thường xuyên theo dõi và nghiên cứu báo chí đối lập, nhất là tờ Điện Tín, nên biết họa sĩ Ớt có tên là Hùnh Bá Thành là một họa sĩ có tài, thông qua các biếm hoạ mà dựng lên bản chất của nhân vật. Sau khi chỉ đạo, kiểm tra, xác minh, tôi chấp nhận đề xuất của Mười Thắng, đưa cậu Thành vào cụm A10.”

Huỳnh Bá Thành có mối quan hệ và ảnh hưởng trong giới trí thức, ký giả và các dân biểu đối lập.

Tháng 7 năm 1973, Huỳnh Bá Thành được móc nối lại trong cụm A10. Thành được kết nạp vào đảng năm 1968, nhưng do người chỉ huy bị bắt, nên mất liên lạc.

Cụm A10 gồm những người trẻ, đặc biệt là cùng gốc Quảng Nam- Đà Nẳng:

Cụm trưởng: Mười Thắng, 21 tuổi

Họa sĩ Ớt: 30 tuổi, làm việc tại báo Điện Tín, do cụu đại tá, nghị sĩ Hồng Sơn Đông làm chủ nhiệm, dân biểu Hồ Ngọc Nhuận là chủ bút.

Ngô Văn Dũng, 22 tuổi, kỹ sư nông lâm súc, nằm vùng, là phụ tá của TS Nguyễn Văn Hảo, phó thủ tướng đặc trách kinh tế.

Võ Văn, 20 tuổi, hoạt động trong lõm chính trị Bảy Hiền.

Sau khi báo Điện Tín bị đóng cửa, Họa sĩ Ớt làm việc và ở ngay trong dinh Hoa Lan, nhà của Dương Văn Minh, số 58 đường Hồng Thập Tự, quận 1 Sài Gòn.

Những tên nằm vùng tại những cơ quan: Đài phát thanh Mẹ Việt Nam thuộc Tổng cục CTCT. Luật sư Triệu Quốc Mạnh, đại úy cảnh sát tại Nha Cảnh Sát Đô Thành (CSĐT), Mạnh được Dương Văn Minh (DVM) cử làm giám đốc Nha CSĐT. Trung úy VC Huỳnh Ngọc Thắng nằm vùng trong văn phòng Trung tướng Đồng Văn Khuyên, Tổng Cục Tiếp Vận. 3 kỹ sư đện và điện tử tốt nghiệp Đại học Kỹ Thuật Phú Thọ, gồm Lương Mạnh Dũng, Bùi Sáu và Lê Ngọc Báu nằm vùng trong Phòng 7 TTM, thực chất là cơ quan tình báo kỹ thuật của Mỹ CDEC (Combine Document Exploitation Center). Họ đã cung cấp những tin tức vô cùng quan trọng.

4.2. Công tác của Huỳnh Bá Thành

1). Báo cáo tình hình và những nhân vật chính trị Sài Gòn

Từ ngày 14-3-1974 đến 2-1-1975, họa sĩ Ớt đã có 108 nhân vật được vẽ và bài viết trên báo, được xem như những báo cáo công khai cho cấp trên ở Cục R.

2). Kế hoạch sao chổi và Ngày Ký giả đi ăn mày

Ngày 22-9-1974, Tổng thống Thiệu thông qua một kế hoạch mang tên Sao Chổi, mục đích quét sạch VC nằm vùng và đối lập thân cộng. Đại úy Triệu Quốc Mạnh đánh cắp bản văn, chuyển qua cho Huỳnh Bá Thành (HBT). HBT đưa nguyên văn bản kế hoạch cho các báo đối lập đăng tải phổ biến ngày 1-10-1974. Làn sóng “căm phẩn” nổi lên, ngày 10-10-1974, hàng trăm ký giả xuống đường phản đối chính quyền, lấy tên là “Ngày ký giả đi ăn mày”.

3). Tác động chống “Chính phủ Thiệu mà không có Thiệu”

Mục đích là ngăn cản Trần Văn Hương làm Tổng thống. Trong kế hoạch đưa Dương Văn Minh (DVM) lên làm tổng thống, HBT “tác động” các dân biểu đối lập, đưa ra Bản tuyên bố, chống “chính phủ Thiệu mà không có Thiệu”. Bản tuyên bố được nhóm của HBT dịch ra tiếng Anh và Pháp, trao cho ký giả ngoại quốc, trong nước, và đại diện 40 đoàn thể tham dự buổi họp báo

ở Hạ Viện để tấn phong chức vụ tổng thống cho Trần Văn Hương. Cuộc biểu quyết bất thành. Trần Văn Hương từ chức, giao quyền lại cho Quốc hội.

4). Huỳnh Bá Thành ra mật khu nhận chỉ thị

Tháng 3 năm 1975, HBT đóng vai một người đi mua đất, vì sắp có hòa bình. Ăn mặc bảnh bao, áo kaki 4 túi, thuê xe máy cày đi vào mật khu Long Khánh để báo cáo và nhận chỉ thị của Mai Chí Thọ.

Huỳnh Bá Thành tên thật là Huỳnh Thanh Tâm, sinh năm 1942 tại làng Khái Đông, huyện Hòa Vang nay là Hòa Hải quận Ngũ Hành Sơn, thành phố Đà Nẳng. Chết bất đắc kỳ tử năm 1993.

5* Ba ngày làm tổng thống của Dương Văn Minh

5.1. Ngày 28-4-1974

Lúc 15 giờ ngày 28-4-1975.

Tướng Dương Văn Minh nhậm chức tổng thống. Nguyễn Văn Huyền được cử Phó Tổng thống, Vũ Văn Mẫu, Thủ tướng. Chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh làm phụ tá Tổng Tham Mưu trưởng cho Trung tướng Vĩnh Lộc. Sau khi Vĩnh Lộc bỏ nhiệm sở, Tướng Hạnh lên làm Quyền Tổng TMT. GS Bùi Tường Huân làm bộ trưởng Quốc phòng, Lý Quý Chung làm Bộ trưởng Thông Tin và Huỳnh Bá Thành (hoạ sĩ Ớt) làm Thứ trưởng bộ Thông tin. Triệu Quốc Mạnh giữ chức Giám Đốc Nha Cảnh sát Đô Thành.

Giáo sư Bùi Tường Huân là giáo sư Đại học Huế, không phải là quân nhân, nắm giữ Bộ Quốc Phòng, chứng tỏ không phải là một chính phủ chiến tranh.

Lúc 17 giờ ngày 28-4-1975

Phi đội với 5 chiếc A-37 do Nguyễn Thành Trung chỉ huy, ném bom phi tường Tân Sơn Nhất.

Dân biểu Hồ Ngọc Nhuận cho biết, Tổng thống Dương Văn Minh giao cho ông nhiệm vụ đưa quân đến chiếm đài phát thanh Sài Gòn, để phòng ngừa tướng Nguyễn Cao Kỳ làm đảo chánh.

Đêm 28-4-1975

Hai đại tá phi công lái hai trực thăng phục vụ cho tổng thống, đậu trên nóc Dinh Độc Lập, đến gặp Tướng Minh, đề nghị đưa tổng thống, gia đình và ban tham mưu ra Đệ Thất Hạm Đội. Tương Minh trả lời: “Hai em có thể an lòng bay ra hạm đội. Bất cứ ai có mặt ở đây, muốn đi theo thì có thể đi. Tôi nhất quyết không đào ngũ bỏ chạy”.

Dương Văn Minh đưa gia đình đến ở nhà một người bạn của tướng Mai Hữu Xuân đường Phùng Khắc Khoan, vì sợ Nguyễn Cao Kỳ dội bom dinh Hoa Lan.

5.2. Ngày 29-4-1975

Thả tù binh Việt Cộng

Tổng thống DVM ra lịnh cho giám đốc cảnh sát đô thành Triệu quốc Mạnh, thả tù binh và tù chính trị VC, trong đó có Huỳnh Tấn Mẫm.

Yêu cầu Hoa Kỳ rời khỏi VN trong 24 giờ.

Dương Văn Minh gởi văn thư cho đại sứ Graham Martin, yêu cầu cơ quan viện trợ HK DAO rời khỏi VN trong 24 giờ.

Lúc 16 giờ, chỉ huy cảnh sát các quận ở Đô thành tan rả, do lịnh của Triệu Quốc Mạnh cho phép họ về thu xếp việc gia đình.

Một phái đoàn do LS Trần Ngọc Liễng dẫn đầu, có Linh Mục Chân Tín và GS Châu Tâm Luân, vào trại David, thông báo cho Võ Đông Giang về chủ trương “không chống cự” của chính phủ Dương Văn Minh.

LS Trần Ngọc Liễng cho biết, Dương Văn Minh đã chấp nhận đầu hàng từ trưa ngày 29-4-1975.

Chiều ngày 29-4-1975, một nhóm người, trong đó có họa sĩ Ớt, Lý Quý Chung, Phan Xuân Huy và Đoàn Mai “tác động” DVM hướng về một thành phố bỏ ngõ.

Thích Trí Quang điện thoại trực tiếp với DVM: “Còn chờ gì mà không đầu hàng”.

5.3. Ngày 30-4-1975

6 giờ sáng ngày 30-4-1975

Chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh lên nắm quyền Tổng TMT, vì tướng Vĩnh Lộc bỏ ngủ.

Tướng Nguyễn Hữu Có đến báo cáo với TT/DVM về tòan bộ tình hình quân sự. Sau đó, TT/DVM, Nguyễn Hữu Hạnh và Nguyễn Hữu Có, đến phủ thủ tướng số 7 đường Thống Nhất.

Chính phủ Dương Văn Minh họp và quyết định “Không nổ súng và giao chính quyền lại cho chính phủ Cách Mạng Lâm Thời Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam. Vũ Văn Mẫu soạn lời tuyên bố nầy.

9 giờ sáng ngày 30-4-1975

DVM đọc vào máy ghi âm.

Nguyễn Hữu Hạnh ban Nhật Lịnh cho quân đội. Tướng Hạnh gọi điện thoại cho tướng Nguyễn Khoa Nam, Tư lịnh Quân Khu 4, yêu cầu thi hành lịnh của tổng thống trên đài phát thanh.

9 giờ 30 sáng ngày 30-4-1975

Đài phát thanh Sài Gòn phát lời tuyên bố của TT DVM: “Đường lối của chúng tôi là hoà giải hòa hợp dân tộc. Yêu cầu tất cả anh em binh sĩ ngừng nổ súng. Ở đâu thì ở đó. Chúng tôi chờ gặp Chính Phủ Cách Mạng Lâm Thời Cộng Hoà Miền Nam VN để thảo luận về lễ bàn giao chính quyền trong vòng trật tự, tránh đổ máu vô ích cho đồng bào”.

Sau đó, từ dinh thủ tướng, Dương Văn Minh, Nguyễn Hữu Hạnh và Vũ Văn Mẫu cùng nội các đến Dinh Độc Lập chờ bàn giao chính quyền.

11 giờ 30 ngày 30-4-1975

Xe tăng CSBV vào DĐL. Duơng Văn Minh và Vũ Văn Mẫu bị đưa tới đài phát thanh để đọc tuyên bố đầu hàng vô điều kiện, do trung tá chính ủy lữ đoàn xe tăng 203, Bùi Văn Tùng viết ra.

Xe tăng cộng quân tiến vào Dinh Độc Lập

Phạm Xuân Thệ (phải) đưa Dương Văn Minh và Vũ Văn Mẫu đến đài phát thanh

Thư đầu hàng và chấp nhận đầu hàng, do Phạm Xuân Thệ và Bùi Văn Tùng soạn

Bức ảnh lịch sử do nhà báo Kỳ Nhân chụp tại thời điểm Tổng thống Dương Văn Minh đọc lời tuyên bố đầu hàng ở Đài phát thanh Sài Gòn

Thượng tá Quân đội Nhân dân Bùi Tín, bên phải, đang nhận sự đầu hàng của Dương Văn Minh. Người đứng cạnh ông Minh là Bộ trưởng Thông tin Lý Quí Chung, rồi đến Thủ tướng Vũ Văn Mẫu.

6* Lời tường thuật của sĩ quan cận vệ thủ tướng Vũ Văn Mẫu

Lời tường thuật của sĩ quan Nhan Hữu Hậu, cận vệ của thủ tướng Vũ Văn Mẫu về ngày 30-4-1975 tại Dinh Độc Lập.

Ngày 30-4-1975.

- “Tại phòng khách lầu 2 của Dinh Độc Lập (DĐL).

Tôi thấy GS Bùi Tường Huân, (Bộ trưởng Quốc Phòng), Vũ Văn Mẫu (Thủ tướng), Lý Quý Chung (Bộ trưởng Thông tin) và một số người khác”

- Tại phòng làm việc của Tướng DVM

Bên ngoài có chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh (Quyền Tổng TMT thay thế trung tướng Vĩnh Lộc bỏ nhiệm sở), đại tá Vũ Quang Chiêu (Chánh Võ phòng phủ tổng thống), đại tá Lê Thuần Trí (Chánh sở quân vụ), trung tá Võ Ngọc Lân.

Khoảng 12 giờ trưa ngày 30-4-1975.

Xe tăng Cộng sản vào DĐL mà không gặp sự kháng cự nào, vì 2 cửa cổng đã mở rộng từ trước. Trên tầng 2, đại tướng Minh, chuẩn tướng Hạnh (mặc quân phục), trung tá Võ Ngọc Lân và tôi (Nhan Hữu Hậu, sĩ quan cận vệ của thủ tướng Vũ Văn Mẫu) đứng chờ chuyện kế tiếp sẽ xảy ra.

Một cán binh mặc áo thun trắng, chạy thẳng lên lầu, hỏi trỏng: “Thằng Minh đâu rồi?”. Hắn hỏi như vậy 3 lần. Nhưng tướng Minh vẫn chắp tay sau đít, đi tới đi lui không trả lời.

Tôi chỉ vào ông và nói với hắn: “Tổng thống Minh đây nè”.

Tên cán binh ngó qua xong, rồi chỉ tay vào chuẩn tướng Hạnh, bảo cởi quân phục ra.

Tôi lấy áo sơ mi của tôi trao cho tướng Hạnh mặc tạm.

Sau đó…

Chúng tôi, gồm cả thành phần nội các chưa được tấn phong, bị gom lại trong phòng khách có lính canh bên ngoài. Ngoại trừ phó tổng thống Nguyễn Văn Huyền dùng phương tiện riêng ra về trước khi bộ đội Cộng sản đến.

Bị nhốt một thời gian lâu, dân biểu Lý Quý Chung đến trước mặt tên bộ đội, tự giới thiệu, “tôi là thành phần thứ ba”, nhưng tên bộ đội hét lên: “Không có thành phần nào hết!. Ngồi lại kia!”

Trời đã xế chiều, bổng nhiên có tiếng súng nổ trong DĐL, liền tức thời, chúng tôi bị di chuyển xuống tầng hầm, nơi có đặt máy truyền tin, kế bên là một sân bắn, và một nhà kho trữ lương thực.

Một hồi sau, chúng tôi được lịnh trở lên phòng khách ở tầng hai, tên bộ đội giải thích: “Nhân dân vui quá nên đốt pháo ăn mừng”.

Chúng tôi bị giam cho mãi tới trưa ngày 2-5-1975. Một phái đoàn báo chí, có cả hảng truyền hình Đông Âu vào DĐL.

Suốt 2 ngày bị giam không cho súc miệng rửa mặt. Sau đó, chúng tôi được lịnh đi rửa mặt, chải đầu, vuốt sửa quần áo lại cho ngay ngắn, cho ngồi vào ghế, và được lịnh phải tươi cười để hoàn thành cuốn phim thời sự.”

Sĩ quan Nhan Hữu Hậu nhấn mạnh, khi xe tăng CSBV vào, thì 2 cửa cổng Dinh Độc Lập mở rộng. “Cộng sản đã lợi dụng đêm tối, cho đóng 2 cửa lại, rồi sau đó dàn cảnh cho xe tăng ủi sập để quay phim tuyên truyền, là hang ổ cuối cùng của ngụy quyền đã bị thanh toán”.

Họa sĩ Ớt và cụm A10 được cho là thành công trong nhiệm vụ vì không bị khám phá, nhưng thành tích thì không được biết đến một cách rộng rãi, và cũng không có ai được thưởng huy chương hay thăng chức cả. Họa sĩ Ớt mang cấp bậc đại úy sau ngày 30-4-1975.

8* Kết

Họa sĩ Ớt, một tên Việt Cộng nằm vùng, là một hung thần gây kinh hoàng cho văn nghệ sĩ miền Nam.

Có lẻ cựu đại tá, Nghị sĩ Hồng Sơn Đông, chủ nhiệm báo Điện Tín, Linh mục Trần Hữu Thanh, hội ký giả VN, và ngay cả tướng Dương Văn Minh cũng không biết được rằng mình đã bị Việt Cộng xỏ mũi, giật dây và bị lợi dụng, vô tình góp một phần lớn vào việc sụp đổ miền Nam nhanh chóng, sớm đưa dân tộc vào một chế độ độc tài tàn bạo Cộng Sản. Quý vị đã tiếp tay cho Việt Cộng.

Họa sĩ Ớt tác động vào Dương Văn Minh, nhưng có lẻ vai trò không quan trọng bằng chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh.

Về tướng Hạnh, Ban Binh vận và Địch vận của Trung Ương Cục miền Nam, đã cử người bác ruột của tướng Hạnh là Nguyễn Tấn Thành, một cán bộ VC có bí danh là Tám Vô Tư, “tiếp cận, bồi dưỡng” và giật dây, để Hạnh thuyết phục Dương Văn Minh, nếu lên làm tổng thống thì tìm cách kết thúc chiến tranh “có lợi cho nhân dân”. Vai trò của tướng Nguyễn Hữu Hạnh chỉ bắt đầu từ khi tướng Minh lên làm tổng thống, ngày 28-4-1975, ngày mà tướng Hạnh từ Cần Thơ tìm mọi cách lên Sài Gòn để gặp DVM.

Nhưng dù sao thì số phận của Việt Nam Cộng Hoà cũng đã định trước rồi, kể từ khi không còn súng đạn để bảo vệ đất nước.

Trúc Giang

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link