|
Vietnam
===
=====
lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91
===
https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
Wednesday, May 23, 2012
PHOTOS !! Atlantis, the Palm - Resort on the Palm Jumeirah Dubai ..
BIỂN ÐÔNG DẬY SÓNG VÀ SỰ SỤP ÐỔ CỦA CỘNG TÀU CỘNG VIỆT
BIỂN ÐÔNG DẬY SÓNG VÀ SỰ SỤP ÐỔ CỦA CỘNG TÀU CỘNG VIỆT
Trương Sĩ Lương

Biển Ðông lại dậy sóng dữ dội trong hơn một tháng qua do sự đụng độ, tranh chấp giữa Phi Luật Tân (Phi) và Trung Cộng (TC) tại bãi đá ngầm Scarborough. Trên thực tế vùng này nằm trong lãnh hải do Phi kiểm soát từ xưa, nhưng nay thì TC đã và đang ngang ngược đưa tàu hải giám và tàu đánh cá tới vùng biển chung quanh hòn đảo này để khai thác hải sản y như “ao nhà” mà họ đã chiếm đoạt ở lãnh hải Việt Nam.
Hung bạo hơn, mới tuần trước, TC đã đưa rất nhiều chiến hạm thuộc hạm đội Nam Hải áp sát vào vùng biển của Phi-luật-tân để gây áp lực. Hành động xâm lăng lãnh hải rõ ràng này cho thấy TC đang tạo thế gọng kìm, phô trương sức mạnh hải quân nhằm uy hiếp Phi một cách táo bạo để thử lửa.
Tưởng cũng cần nhắc lại, sóng gió trên Biển Ðông bắt đầu nổi lên từ hôm 8-4-2012 khi một máy bay do thám của Không quân Phi phát hiện 8 tàu đánh cá của TC đang lảng vảng ở khu vực bãi cạn Scarborough, nơi đang nằm trong vùng tranh chấp giữa hai nước.
Sự việc này đã dẫn đến một cuộc đụng độ giữa tàu chiến cỡ lớn Hamilton của Phi và hai tàu hải giám của TC. Ðây chính là ngòi nổ cho cuộc tranh chấp căng thẳng kéo dài suốt hơn một tháng qua giữa Phi và TC xung quanh bãi cạn đá ngầm Scarborough.
Phía chính phủ Phi khẳng định dứt khoát rằng, bãi đá ngầm Scarborough là một phần lãnh thổ của Phi, bởi nó nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của họ. Trước hành động xâm lấn lãnh hải của TC, tuần trước, khoảng 300 người Phi đã tụ tập bên ngoài Ðại sứ quán TC ở thủ đô Manila để phản đối những hành động hăm dọa của Bắc Kinh trong thời gian vừa qua.
Trong khi đó, TC đòi chủ quyền gần như toàn bộ khu vực Biển Ðông - nơi có những tuyến đường biển chiến lược quan trọng và nguồn dầu mỏ, khí đốt dồi dào. Nghĩa là TC bất chấp phản ứng của các nước lân bang trong khối ASEAN về vụ xâm lăng này.
Như vậy việc động binh tấn công các nước khác của Trung cộng nhằm thực hiện tham vọng của mình là điều vẫn thường xuyên xảy ra trong lịch sử hiện đại. Theo đó, bước kế tiếp của Trung cộng sẽ mở cuộc tấn công vào Trường Sa của Việt Nam nhằm giải quyết những tranh chấp trên Biển Ðông là chuyện quá rõ ràng.
Ðối lại những cuộc biểu tình của người dân Phi chống TC khắp nơi, một số dân TC cũng phản ứng ngược bằng những cuộc biểu tình nhỏ hơn bên ngoài Ðại sứ quán Phi tại thủ đô Bắc Kinh trong hai ngày 11 và 12 tháng 5 vừa qua.
Tuy nhiên, cảnh sát TC đã không cho các cuộc biểu tình này kéo dài vì sợ người dân lợi dụng gây ra tình trạng bất ổn xã hội đã và đang căng thẳng từng ngày.
Các bỉnh bút quan tâm tới tình hình Biển Ðông cho rằng, TC chỉ “ra oai” để dằn mặt các nước nhỏ láng giềng trong vùng Á châu, nhất là Phi-luật-tân và Việt Nam, bởi 2 nước này là loại “kỳ đà cản mũi” TC trong tiến trình lấn chiếm Biển Ðông bấy lâu nay. Ðồng thời cứu vãn nội bộ của Cộng đảng đang chia rẽ, thanh trừng nhau trầm trọng, có nguy cơ sụp đổ.
Có người cho rằng đối với Việt Nam, TC coi như pha vì họ đã nắm đầu bọn tôi tớ chính trị bộ đảng CSVN, nghĩa là sai đâu làm đó, gọi dạ bảo vâng. Thỉnh thoảng bọn này chỉ ra lệnh cho vài tờ báo điện tử lên tiếng giả vờ chống TC cho có lệ – như vụ TC cấm dân đánh cá Việt Nam ra biển từ 16-5 đến 1-8-2012 –, để xoa dịu sự căng thẳng của người dân như lò thuốc súng sắp nổ tung chế độ hung bạo.
Bằng chứng mới đây là việc TC đưa giàn khoan dầu hỏa tới bờ biển VN để khai thác dầu khí thì bạo quyền CSVN lại im lặng cúi đầu; hoặc cũng chỉ phản ứng lấy lệ.
Còn Phi-luật-tân mới là nơi mà TC cần thử lửa. Thử xem thái độ của Hoa Kỳ ra sao? Mấy năm gần đây, sau khi Hoa Kỳ tuyên bố Biển Ðông là nguồn lợi mà họ cần bảo vệ, TC cho rằng họ “kinh ngạc vì sự hung hăng của Mỹ” qua các sự việc: (1) Hoa Kỳ lập Thương ước đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) mà không mời TC tham gia; (2) Thỏa thuận với Úc cho 2500 Thủy Quân Lục Chiến Mỹ trú đóng tại căn cứ siêu chiến lược Darwin; (3) Tái xác nhận hiệp ước hổ tương quân sự giữa Hoa Kỳ và Phi ký kết từ năm 1951.
Thái độ của Hoa Kỳ trong thời gian qua đã làm cho TC cay cú đến tột độ, nhất là quốc gia Ðài Loan mà Hoa Kỳ cho là “quyền lợi cốt lõi” về kinh tế của họ. TC còn tố cáo Hoa Kỳ đã xía vào nội tình chính trị tại Hong Kong và mới đây nhất là vụ can thiệp, mà họ gọi là “hành động nguy hiểm”, cho LS (mù)Trần Quang Thành qua Mỹ du học thay vì tỵ nạn chính trị.
SỰ TIẾN BỘ CỦA TRUNG CỘNG
Sau khi lột xác từ những quái nhân của tập đoàn cộng sản chuyên chế vô sản vào thập niên 1980, đảng Cộng sản Trung Hoa (Trung Cộng) đã tiến lên xây dựng nền kinh tế thị trường, biến thành một thể chế mới gọi là “tư bản đỏ”.
Ðảng mafia Ðỏ này vẫn duy trì độc tài sắt máu đối với người dân, nhưng chủ trương phát triển kinh tế thị trường, tư nhân hóa một số công kỹ nghệ cho có lệ, còn đại đa số là thành phần do đảng CSTQ khuynh loát, chỉ đạo.
Song song với phát triển kinh tế là xây dựng một quân đội hùng mạnh, qua chủ thuyết quốc gia Ðại Hán để bành trướng thế lực xuống phương Nam, ra biển Ðông, với tham vọng đô hộ một số quốc gia trong vùng Ðông Nam Á và cuối cùng là thực hiện giấc mộng trở thành một siêu cường Ðại Hán lừng danh thế giới vào thế kỷ thứ 21.
Từ đầu thập niên 1990 cho đến nay, sự trở mình thức dậy của Ðại Hán (tư bản đỏ) đã rõ như ban ngày. Về mặt kinh tế thị trường, TC đã tiến xa trong lãnh vực sản xuất hàng hóa – thủ công nghệ từ cây tăm xỉa răng cho đến kỹ nghệ điện toán, điện tử –, gồm hàng ngàn mặt hàng mà đi đâu chúng ta cũng thấy “Made in China” với giá rẻ mạt, bởi vì gần 1.4 tỷ người dân Trung Hoa bị bóc lột sức lao động. Những mặt hàng từ thực phẩm đến đồ gia dụng ấy đã và đang bị các quốc gia văn minh trên thế giới khám phá và tố cáo có chứa quá nhiều chất hóa học có hại cho sức khỏe, hoặc có thể giết chết con người...
Thế nhưng, hàng hóa của Trung Cộng vẫn hiện diện khắp nơi trên thế giới như người dân của họ cũng hiện diện trên mặt địa cầu này.
Về mặt xây dựng quân đội, TC đã đi hia 7 dặm. Từ một đạo quân giải phóng với vũ khí thô sơ của Mao Trạch Ðông, ngày nay, sau hơn 30 năm đổi mới của Ðặng Tiểu Bình, quân lực Trung Cộng đã hiện đại hóa để trở thành một thế lực quân sự hùng mạnh chỉ đứng sau Mỹ và Nga. Ngoài một không lực rất hiện đại có thể làm chủ vòm trời của các nước láng giềng khi lâm chiến, TC còn có một lực lượng Hải quân hùng hậu rải khắp biển Ðông, có thể đè bẹp các địch thủ trong vùng biển Ðông, trong đó có Cộng Sản Việt Nam.
LỜI KẾT
Trở lại vấn đề Biển Đông dậy sóng mới đây, nhiều độc giả thắc mắc tại sao TC lại hung hăng vậy, có lợi gì cho họ, nhất là không nể nang sự hiện diện Hoa Kỳ tại Á Châu? Cuộc chiến chống TC xâm lăng sẽ đi về đâu? Xin được góp ý:
1) Thái độ của TC là nhắm vào việc dò xem phản ứng của Hoa Kỳ ra sao để tính nước cờ kế tiếp. Thế nhưng NT Clinton đã khéo léo dứt khoát: “Chúng tôi tôn trọng hiệp ước hổ tương quân sự Mỹ-Phi ký kết từ năm 1951”.
Trong khi Hạm đội số 7 của Hải Quân Hoa Kỳ tại Á châu vẫn án binh bất động thì TNS McCain, một nhân vật rất có uy tín trên chính trường, đã lên tiếng mạnh mẽ: ”Hoa Kỳ không thể để cho TC tự tung tự tác ở Biển Ðông.
Và rằng “Hoa Kỳ cần phải ủng hộ các nước đối tác trong khối ASEAN để họ có thể hình thành một mặt trận thống nhất và thông qua đường lối đa phương nhằm giải quyết các vụ tranh chấp này một cách hòa bình.” Lời tuyên bố của NT Clinton (hành pháp) và TNS McCain (lập pháp) đã quá rõ ràng.
2) Xã hội Tàu cộng đã và đang tan nát, đạo đức phá sản, tham nhũng lộng hành, bất công, ác độc, cướp của giết người như trở bàn tay... Ðó là nguyên nhân khiến cho dân chúng ngày càng ta thán, nổi lên chống chế độ khắp Hoa lục. Trong cơn nguy biến, trước sự sụp đổ gần kề, bạo quyền TC buộc phải phô trương sức mạnh quân sự, cổ vũ chủ nghĩa Hán tộc hiếu chiến, sử dụng chiêu bài đe dọa ngoại bang để mưu tìm đoàn kết cứu cộng đảng.
Với âm mưu tạo tranh chấp trên biển Ðông, đe dọa các nước láng giềng, thách thức trực tiếp quyền lợi của Hoa Kỳ như thế... chính là ngòi nổ gây nên cuộc chiến tranh toàn diện, rất nguy hiểm cho nhân loại, bởi TC là một siêu cường với kho bom nguyên tử đồ sộ mà họ chưa có cơ hội bấm nút.
3) Biển Ðông đang trở mình là điềm báo trước chế độ tàn bạo của Trung Cộng đang trên đà sụp đổ, như nhiều học giả và chính giới đã tiên đoán trong thời gian gần đây. Chạy trời không khỏi nắng! Một khi chế độ của Cộng Tàu sụp đổ thì Cộng Việt cũng tan tành theo cơn bão lửa, vì hai chế độ độc tài, độc đảng cai trị sắt máu, bạo tàn, rập khuôn như nhau đã tới hồi phải cáo chung.
Chính cố Ðại Tá Nguyễn Văn Y, một nhà nghiên cứu lý số với hàng chục năm kinh nghiệm -- thân phụ của ca nhạc sĩ Hưng Ca Nguyệt Ánh -- trước giờ đi vào giai đoạn “cận tử nghiệp” đã tiên đoán vận nước trong vài năm tới như sau: “Ma vương sát Ðại quỷ. Hoàng Thiên tru Ma vương. Bất chiến tự nhiên thành.” Nghĩa là ma quỷ gian ác sẽ tàn sát nhau và Trời sẽ tru diệt chúng. Chúng ta không đánh mà thắng.
Trương Sĩ Lương
Nhân Quyền VN: Trở Ngại Đối Tác Chiến Lược Mỹ-VN
Nhân Quyền VN: Trở Ngại Đối Tác Chiến Lược Mỹ-VN
(05/21/2012)
Tác giả : Vi Anh
Theo dõi cuộc điều trần ngày 15 tháng 5 tại Quốc hội Mỹ do Ủy Ban Nhân Quyền Tom Lantos, một ủy ban lưỡng đảng thành lập từ năm 1983 của Hạ Nghị Viện Mỹ, tổ chức, người ta thấy rõ Nhân Quyền VN là trở ngại then chốt trong đối tác chiến lược giữa Washington và Hà nội, nổi bật qua vụ CS Hà nội bắt Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân, một công dân Mỹ gốc Việt, một đảng viên của chánh đảng Việt Tân ở Mỹ về nước nhà VN họat động cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN.
Một, vì CS Hà nội vi phạm nhân quyền VN, Mỹ không phát triễn đối tác chiến lược với nhà cầm quyền VN Cộng sản [VNCS].Chủ đề của buổi điều trần là “Việt Nam: Sách nhiễu nhân quyền và tự do tôn giáo tiếp diễn”. Nhưng trường hợp Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân, một người Mỹ gốc Việt, một công dân Mỹ bị CS VN bắt và buộc tội “ khủng bố” trở thành vấn đề nổi bật trong cuộc điều trần. Ủy Ban Nhân quyền có mời phu nhân của TS Quân tham dự.
Theo tin tức của các cơ quan truyền thông quốc tế, Ts Nguyễn quốc Quân vốn là một giáo sư tóan ở VN qua tiếp tục học lại, đậu bằng Tiến sĩ Tóan và dạy Tóan lại ở Đại Học Mỹ. Ts Quân còn nặng nợ với nước non nhà và đồng bào đau khổ vì CS. Ông họat động cho Đảng Việt Tân, nhiều lần về VN tổ chức đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN một cách ôn hòa. Trên đường về nước họat động kỳ này Ông bị CS bắt và cáo buộc tội khủng bố.Đảng Việt Tân chủ trương đấu tranh tháo gỡ độc tài CS, họat động công khai và họp pháp ở Mỹ và thường đưa cán bộ len lỏi về VN họat động một cách ôn hòa, bị CS bắt nhiều lần, và đảng này cũng bị CSHà nội chụp mũ là “ khủng bố.”
Thật là Quốc Hội Mỹ tạt một gáo nước lạnh vào nhà cầm quyền CS Hà nội khi đã hơn một lần nhiều dân biểu, nghị sĩ Mỹ lên tiếng yêu cầu Bộ ngọai Giao Mỹ, Tòa Đại sứ Mỹ can thiệp cho những đảng viên Việt Tân người Mỹ gốc Việt bị CS bắt, CS phải thả và CS Hà nội thường giữ mặt mày gọi là trục xuất.
Kỳ này Lập Pháp Mỹ lại tạt một gáo nước cực lạnh của tiểu bang Alaska vào nhà cầm quyền CS Hà nội khi mở cuộc điều trần về nhân quyền VN qui tụ xung quanh việc CS Hà nội bắt và cáo buộc Ts Nguyễn quốc Quân.
Theo bản tường trình của Ô. Nguyễn Đông Đức, trên đài BBC online của Anh và RFA của Mỹ, “Dân biểu Frank Wolf, đồng chủ tịch Ủy ban Nhân quyền Tom Lantos, đã khiến ông Michael Posner, Phụ Tá Ngoại Trưởng đặc trách Dân Chủ, Nhân Quyền và Lao Động, trải qua những giây phút căng thẳng.”
DB Frank Wolf, đồng chủ tịch Ủy ban, chủ tọa cuộc điều trần nói thẳng với Phụ tá Bộ Trưởng Ngọai Giao Posner, phải “trực tiếp yêu cầu đại sứ Mỹ tại Việt Nam phải đích thân hành động - ít nhất bằng một cử chỉ thăm viếng nhà tù, nơi tiến si Nguyễn Quốc Quân bị giam giữ.”
Qua điều trần, trước tình hình CSVN gần đây thẳng tay trấn áp những người Việt đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền một cách có hệ thống, vừa thô bạo vừa tinh vi, phái đòan của Bộ ngọai Giao thừa nhận rằng thật là một cú sốc. Chính Ô Phụ tá Bộ Trưởng Ngọai Giao Posner cũng phải khẳng định việc mà Hà nội đang làm về vi phạm nhân quyền là “không thể chấp nhận” được. Và Ông cho biết vì thế “phía Việt Nam lâu nay tỏ ý muốn trở thành “đối tác chiến luợc” (Strategic Partnership – nguyên văn từ ông Posner) với Hoa Kỳ nhưng Hoa Kỳ nói Không vì tình trạng nhân quyền hiện nay.
Và Tiến sĩ Robert George, một điều trần viên của Ủy ban tự do tôn giáo khẳng định: “Việt Nam càng lúc càng đi trên con đuờng của một chế độc độc tài thô bạo.” Và Ủy ban này như đã biết cũng đã hơn một lần đề nghị Bộ Ngọai Giao đưa VNCS vào qui chế CPC, nước cần quan tâm đặc biệt,
Liên quan đến vấn dề nhân quyền VN, người ta còn nhớ mấy tháng trước đây một phái đòan dân biểu nghị sĩ của hai đảng công du Đông Nam Á, có ghé VN. Nhà cầm quyền CS Hà nội có ngỏ ý muốn mua vũ khí của Mỹ. Vị Thượng Nghị sĩ có uy thế ở Thượng Viện, từng là ứng cử viên tổng thống của Đảng Cộng Hòa hồi năm 2008, là TNS McCain trả lời không thể có chuyện mua bán đó vì Hà nội không cải tiến nhân quyền VN.
Và vị Ngọai trưởng của chánh quyền Đảng Dân Chủ, Bà Hillary Clinton dù ăn nói rất ngọai giao cũng tỏ ý như thế với CS Hà nội, cho biết nhân quyền VN là trở ngại trong đối tác chiến lược Washington- Hà nội trong giai đọan Hà nội muốn phát triễn chiến lược với Mỹ để hóa giải thế bành trướng, xâm chiếm biển đảo của VN.
Hai, quyền lợi công dân Mỹ, Hành Pháp và Lập Pháp quan tâm và bảo vệ một cách tích cực. Vụ Tiến sĩ Nguyễn quốc Quân đi vào Hạ Viện Mỹ. Trước mặt Bà Ngô Mai Hương, vợ ông Quân, một nhân chứng sống, Ông Phụ tá Bộ Trưởng Ngọai Giao Mỹ Posner hứa sẽ có sự quan tâm sâu sắc về chuyện này.
Tin Đài RFA của Mỹ, trả lời Dân biểu Chủ Tịch chủ tọa cuộc điểu trần Bà Mai Hương cho biết toà lãnh sự Mỹ tại Sài Gòn đã giúp đỡ rất tích cực trong việc tiếp xúc với ông Quân. DB Frank Wolf hỏi bà Mai Hương có ai ở bộ ngoại giao tiếp xúc với bà ở Mỹ không, bà trả lời không.Dân biểu Wolf quay sang hỏi Phụ tá Ngoại trưởng Posner, ông Posner nói bộ ngoại giao sẽ tiếp xúc với bà Mai Hương ngay chiều nay.
Bà Mai Hương cũng thỉnh cầu hành pháp và lập pháp Mỹ can thiệp cho những trường hợp những đồng bào mình ở VN bị CS đàn áp nhân quyến một cách phi pháp, vô đạo như ông Nguyễn Xuân Nghĩa, luật gia Cù Huy Hà Vũ, cùng những trường hợp tương tự.
Và đại diện Bộ Ngọai Giao trong cuộc điều trần cũng cho biết Bộ quan tâm đặc biệt về các truờng hợp nổi bật mà nhà cầm quyền CS Hà nội đã vi phạm thô bạo nhân quyền trong các trường họp, bắt giam, cáo buộc quí ông Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày), quí bà Tạ Phong Tần; Bộ Ngoại giao đã gửi thông điệp nghiêm khắc tới nhà cầm quyền Việt Nam.
Trong một giải pháp đối đầu khác với nhà cầm quyền Hà nội chà đạp nhân quyền, DB Frank Wolf đồng chủ tịch Ủy Ban Nhân Quyền còn thẳng thắn để nghị với Bộ ngọai Giao hãy yêu cầu tòa đại sứ Mỹ tại Hà nội tổ chức kỳ lễ Độc Lập (vào ngày mồng 4 tháng 7, 2012) ở Hà Nội và mời tất cả những nhà bất đồng chính kiến Việt Nam tham dự.
Đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền là đấu tranh chánh trị. Nó không nhanh như chiến tranh trong chiến thắng quân sự. Nhưng thắng lợi chánh trị mà nhân quyền là mặt trận, sẽ là thắng lợi tổng hợp, bền vững. Nhiều dấu chỉ cho thấy người Việt trong nước đã dũng cảm đứng lên, bất chấp tù đày đòi quyền sống bất khả tương nhượng cho người dân Việt. Người Việt hải Ngọai đã quốc tế vận một cách kiên trì để quốc tế tác động CS phải cải tiến nhân quyền VN. Cuộc đấu tranh tuy ôn hòa, tuy thấy rất êm nhưng thấm lục phủ, ngũ tạng CS Hà nội, CS Hà nội bị hai mặt giáp công, bên ngòai bị áp lực quốc tế bên trong nội bộ đảng bị tự do, dân chủ, nhân quyên VN “diễn tiến hòa bình”, kể cả đảng viên cũng “chuyển biến” mà Trưởng Ban Tổ chức Trung Ương bây giờ và Tưởng Ban Tư Tưởng của Ban Chấp Hành Trung Ương của Đảng CSVN, là Ô Tô Huy Rứa đã hơn một lần báo nguy màu đỏ./..
Vi Anh
Sắt Son
Sắt Son
Tác giả: Phạm Tín An Ninh
1. Sắt Son
Không ngờ tôi lại là người bưng tấm ảnh chị Ngà theo sau quan tài của chị. Và cũng chính tôi là người đào huyệt chôn chị. Đám ma của chị có lẽ là một đám ma buồn nhất mà tôi chứng kiến. Có cái chết nào lại không buồn.
Những ngày ở trong trại “cải tạo”, tôi đã từng khiêng xác vài người bạn tù đi chôn ở ven triền núi hoang vắng đến lạnh lẽo, trong cảnh nhá nhem của buổi chiều đông trên khu núi rừng Việt Bắc.
Nhưng đó là chuyện trong tù, còn hôm nay ngay trên làng quê mình, chị Ngà đến nơi an nghỉ cuối cùng mà không có một người ruột thịt tiễn đưa, ngay cả cái áo quan cũng do bà con láng giềng góp tiền mua cho chị.
Chị nằm bên cạnh cha mẹ cùng người em trai, trên một ngọn đồi đầy những cỏ may và cây hoa bộng giếng, nhìn xuống cái làng quê mà gần cả một đời chị sống quanh quẩn ở đây, cô đơn, lặng lẽ.
Chôn cất xong, mọi người ra về, tôi nán lại, dựng tấm bia bằng gỗ trước mộ chị. Khi ngồi một mình nắn nót viết cái tên của chị lên tấm gỗ, nước mắt tôi ràn rụa, mơ hồ như thấy mình đang trở về cái thời nào đó thật xa xăm.
Ngày xưa cha tôi làm thầy giáo, dạy trường Pháp Việt. Tôi mồ côi mẹ từ lúc mới lên ba, cho nên những ngày đi dạy học ông thường dắt tôi theo. Đến lớp, ông giao tôi cho mấy anh, chị học trò lớn của ông để tôi vừa chơi vừa học. Nhờ vậy mà lúc còn bé tí xíu tôi đã biết “con ngựa cheval nhảy qua hòn núi montagne ăn cỏ herbe uống nước de l’eau“.
Trong số các anh chị dạy tôi học, tôi thích nhất là chị Ngà. Chị là con gái lớn của ông bà Tần, chuyên nuôi tằm, bán tơ, một gia đình thuộc hàng khá giả trong làng, có ngôi nhà ngói lớn, ờ cách nhà ông bà nội tôi chỉ mấy cái vườn cây.
Chị Ngà có làn da trắng, mái tóc thật dài. Lúc nào gặp tôi chị cũng cười và nói năng nhỏ nhẹ. Nghe cha tôi nói lại, chị hiền lành ngoan ngoãn và học rất giỏi, nên là một trong số học trò cưng của cha tôi.
Thấy tôi mồ côi mẹ, lại là con của thầy mình, nên chị rất thương tôi. Ngay cả những ngày nghỉ, chị cũng thường ghé lại nhà ông bà nội, dắt tôi đi chơi, mua cho tôi mấy con bò, con gà bằng đất. Có điều tôi ít khi đến nhà chị, vì rất sợ những con tằm.
Tôi bảo đó là những con sâu, mặc dù chị tốn bao nhiêu công sức để nói về lợi ích của con tằm đã làm nên tơ lụa, và những con bướm đẹp đẽ đang bay ngoài vườn kia là hoá thân từ chính những con tằm. Nhưng lúc ấy tôi nghĩ là chị đã kể từ một chuyện thần thoại nào đó nên không tin những điều chị nói.
Cả một thời ấu thơ, lớn lên ở nhà ông bà nội, ngoài cô Út ra, chị Ngà là người mà tôi gần gũi nhiều nhất. Chị có một người em trai tên Ngọc, lúc nhỏ tôi rất phục tài đá banh của anh.
Gần như không trận bóng nào có anh mà thiếu tôi trong hàng khán giả nhi đồng. Nhờ anh mà đội bóng cùa làng tôi giữ chức vô địch mấy năm liền trong huyện. Tôi mê anh đá banh, nhưng nhiều cô gái trong làng thì mê anh đẹp trai, cao lớn. Sau này anh đăng vào lính thủy quận lục chiến. Nghe nói anh đánh giặc hăng lắm, nên mới ba năm đã lên tới chức trung sĩ. Lâu lâu về phép dắt theo cô bồ có mái tóc quăn, trông anh oai phong lắm.
Khi tôi từ giã quê lên tỉnh học, cũng là lúc chị Ngà ra nghề làm cô giáo, dạy một lớp nhỏ trường làng, rồi lấy chồng. Tôi cũng vinh dự được mời, và quà cưới tôi cho chị hôm ấy là bức tranh chân dung của chị do chính tay tôi vẽ.
Tưởng chồng chị là ai, hoá ra là anh Phúc, cũng là học trò của cha tôi, học trên chị một lớp, người cùng làng. Nghe nói anh học giỏi, nhưng thầm lặng, ít nói và không thích giao du với bạn bè. Anh là con trai một của bà ba Tịnh. Bà góa chồng từ lúc nào tôi không biết. Chỉ nghe người ta bảo ông Tịnh theo vợ bé, là một cô đào trong gánh hát rong, rồi biệt tăm luôn.
Anh Phúc thi đậu lấy bằng primaire, nhưng viện cớ mẹ goá con côi, nên không đi làm công chức như những người khác, mà lại tự mình khai thác một khu vườn bên kia sông Gốc, trồng nhiều loại cây và có ao nuôi cá. Trong làng ai cũng khen anh biết tính toán và có lòng hiếu thảo
Trong đám học trò của cha tôi cũng có vài anh khác ngắm nghé chị Ngà, nhưng vâng lời cha mẹ, chị lấy anh Phúc, bởi anh là con một của bà mẹ góa, được nhà nước cho miễn dịch, khỏi phải đi lính xa nhà, để chị còn được gần gũi săn sóc ông bà khi đến tuổi già. Đám cưới nhà quê, nhưng khách khá đông, mà hầu hết là bạn học của hai người và cũng là học trò của cha tôi.
Trong lễ cưới, sau khi cô dâu chú rể lạy tạ cha mẹ hai bên, rồi xin được lạy cha tôi một lạy để đền ơn sư. Cha tôi cầm tay anh chị dặn dò nhiều thứ, tôi không nhớ hết, chỉ còn mang máng hai tiếng thủy chung.
Từ ngày chị Ngà lấy chồng tôi ít có dịp gặp lại chị. Mặc dù nhà chồng chị cũng không xa mấy, nơi ven làng, bên con sông Gốc, mà phía bên kia sông là khu vườn của anh Phúc và cánh rừng tiếp giáp với dãy trường sơn.
Tôi gặp lại chị đúng vào một ngày buồn, chỉ đứng nhìn chị ấy khóc. Anh Ngọc, em trai duy nhất của chị, bị tử trận đâu trong Rừng Sát. Cha mẹ chị ngất xỉu khi nhận chiếc quan tài mà không hề được báo trước. Đám ma hôm ấy nghiêm trang lắm, có cả ông quận và mấy anh lính bồng súng chào đi theo.
Tôi dìu chị đi sau linh cửu, tiễn đưa anh Ngọc đến nơi an nghỉ cuối cùng.
Điều làm tôi – và nhiều người – ngạc nhiên là trong đám ma của anh Ngọc, không ai nhìn thấy mặt anh Phúc, chồng chị. Mọi người thì thầm “cha nào con nấy, chắc là lại mê con đào hát nào, bỏ con Ngà rồi!’’
Tội nghiệp cho chị và oan cho anh Phúc. Vì trước đó mẹ anh Phúc đã thay mặt con trai xin lỗi gia đình sui gia, bởi anh Phúc ốm nặng bất ngờ phải nằm bệnh viện.
Hai tháng sau, một trận lụt lớn tràn qua làng tôi, kéo theo một số nhà cửa và trâu bò, nhưng không có ai chết, ngoại trừ cái tin anh Phúc bị nước cuốn đi, khi anh còn ở khu vườn bên kia sông Gốc, chưa kịp về nhà. Mẹ anh Phúc rước thầy ngồi đồng đi tìm xác anh Phúc suốt mấy ngày liền, nhưng người ta nghĩ là xác anh đã trôi ra biển.
Trong nhà cũng lập bàn thờ, nhưng chị Ngà nhất định không chịu để tang. Chị bảo linh tính báo cho chị biết là anh Phúc, chồng chị vẫn còn sống. Có thể, xác anh đã trôi giạt đến một nơi nào đó rồi được người ta cứu như câu chuyện nàng Thúy Kiều mà chị thường đọc cho cha mẹ chị nghe…
Tôi rời quê vào Sài gòn học, rồi sau đó đi lính. Lâu lâu nghỉ phép về quê, tôi tìm đến thăm chị. Sau ngày cha mẹ mất, chị nghỉ dạy học, bán ngôi nhà ngói lớn của ông bà, đem tiền bạc về xây lại ngôi nhà mẹ chồng thành ngôi nhà lớn ba gian, mua luôn cả khu vườn bên cạnh có trồng đủ loại cây ăn trái. Chị dành lại một số tiền mở một nhà máy xay xát nhỏ, nuôi bà mẹ chồng bị đau bệnh mấy năm nay, chỉ nằm một chỗ.
Trong làng, có người thì bảo chị ấy “khôn nhà dại chợ, bán nhà cha mẹ để gây dựng nhà chồng, và mang cả bàn thờ cha mẹ, em út sang bên ấy, không sợ tủi hổ vong linh”. Nhưng cũng có người, trong đó có ba tôi, thì khen chị, bảo là “xuất giá thì phải tùng phu, con Ngà nó làm vậy là đúng theo sách thánh hiền!“
Không hiểu có phải vì chị nghe lời dặn dò của ông Thầy, từng khai tâm và dìu dắt chị nên người, thuộc lòng hai chữ thủy chung, nên dù chồng đã biệt tích từ lâu, chị vẫn ở vậy, thờ phụng nhà chồng, trong lúc chị vẫn còn trẻ và có nhan sắc trong vùng. Có mấy ông thầy giáo ở xa đổi tới từng mon men đến chị nhưng chị khước từ.
Ngày mẹ chồng chết, cũng chỉ có mỗi một mình chị mặc áo tang. Nghe nói cái đám ma đúng vào một ngày gió mưa, ảm đạm. Người ta không chỉ thương cho người chết, chẳng có chồng con trong phút lâm chung, mà còn tội nghiệp cho cả cô dâu, một mình cô đơn đi sau quan tài, tiễn đưa bà mẹ chồng về nơi chín suối, mà cũng đưa cuộc đời mình vào chốn quạnh hiu.
Chiến tranh càng lúc càng leo thang. Sau ngày mấy ông tướng nghe theo Mỹ hạ bệ và giết hai anh em ông Ngô đình Diệm, không biết đất nước có thực sự khá hơn không, nhưng ở quê tôi thì không còn bình yên như trước nữa. Một vài người làm việc trong chính quyền bị ám sát. Cứ vài ba tuần lại có một cuộc đụng độ giữa các toán dân vệ với quân du kích. Ba tôi phải bỏ quê, về sống ở thành phố, giao ngôi nhà từ đường của ông bà nội cho cô Út tôi chăm nom thờ phượng.
Tôi về phép thăm ba tôi đúng vào ngày giỗ ông nội, nên hai cha con cùng về thăm quê. Tôi gặp chị Ngà khi vừa bước chân vào nhà ông nội. Chị đến đây từ sáng sớm, phụ cô tôi dọn dẹp nhà cửa, bàn thờ, chùi bóng mấy bộ lư đồng và mấy tấm liễn. Thấy ba tôi, chị vòng tay cúi đầu thưa Thầy như cái hồi còn bé. Chị nắm tay tôi, miệng nở nụ cười. Nhưng nhìn trong đôi mắt chị, tôi thấy phảng phất buồn.
Không biết ba tôi thay đổi quan niệm từ lúc nào, sau đám giỗ, ông bảo tôi tìm chị Ngà, dặn chị ở lại cho ông nói chuyện. Ông khuyên chị Ngà nên bước thêm bước nữa, hy vọng còn sinh đẻ được để có mụn con, hầu tránh cảnh tuổi già đơn chiếc, chẳng có ai lo lắng cho mình. Hôm ấy tôi cũng phụ họa nhiều điều và hứa sẽ làm mai cho chị. Lần này Chị không một mực khước từ, nhưng xin để tang mẹ chồng cho đủ ba năm. Tôi giận chị nhưng cũng cảm phục tấm lòng thủy chung của chị.
Tháng tư bảy mươi lăm, khi chị Ngà chưa mãn tang mẹ chồng, thì cả miền nam để tang cho đất nước. Cái “đại thắng mùa Xuân” của những người Cộng sản đã gây biết bao nhiêu thê lương tang tóc. Ba tôi bị bắt trong lúc tôi còn theo đơn vị từ Cao nguyên “di tản chiến thuật” vào các địa danh xa lạ ở tận Long An tham dự những trận đánh cuối cùng cô đơn và buồn tẻ.
Miền Nam mất. Trong lúc những người Cộng Sản ngơ ngác hò reo chiến thắng, tôi lặng lẽ quá giang đủ các loại xe trở về quê. Tìm tới trại tù Đá Bàn, một mật khu lúc trước nằm sâu trong núi, nơi ba tôi bị giam giữ, nhưng cuối cùng tôi vẫn không được phép gặp ba tôi. Tôi về nhà ông nội thăm bà cô út và thắp hương từ biệt trước bàn thờ gia tộc.
Cô tôi đau lòng cho biết, người ký lệnh bắt ba tôi là một anh học trò của chính ông ngày trước. Anh bỏ nhà lên núi rồi tập kết ra Bắc. Bây giờ đang giữ một chức vụ khá lớn trong Uỷ Ban Quân Quản.
Cô tôi chưa kể hết câu chuyện thì chị Ngà đến. Chị nắm chặt hai bàn tay tôi, không nói điều gì. Tôi thấy chị đang khóc. Tôi nghĩ là chị thương và lo lắng cho cha con tôi trong cái cảnh sa cơ này. Tôi lấy lại bình tĩnh, chưa kịp nói lời trấn an, thì chị nhìn tôi nghẹn ngào:
- Em, em.. xin Thầy và em tha thứ cho chị. Chị không ngờ.., chị thật sự không ngờ.
Và chính tôi cũng không ngờ. Anh học trò ký lệnh bắt cha tôi chính là anh Phúc, chồng của chị. Tôi rút nhanh tay ra khỏi bàn tay của chị. Dường như đây là lần đầu tiên trong đời, nhìn những giọt nước mắt – mà lại nước mắt của một người rất gần gũi thân quen – lòng tôi dửng dưng không hề xúc động.
Tôi có cảm giác đắng cay của một người bị lừa gạt và phản bội. Tôi giận cho tình đời và thầm ân hận là cha tôi đã từng “nuôi ong tay áo”.
Tôi từ biệt làng quê và bà cô cả một đời nuôi nấng chăm lo cho tôi từ thời tấm bé, bước vào trại “cải tạo” với ngổn ngang trăm mối trong lòng. Tự dưng tôi mất mát gần như tất cả mọi thứ trên đời, kể cả những tình cảm mà tôi cứ ngỡ là nó sẽ không bao giờ mai một,
Hơn tám năm trong nhiều trại tù từ nam ra bắc, bị hành hạ đói khổ khốn cùng. Tôi sống còn có lẽ là nhờ những giấc mơ về quá khứ. Trong đó tôi bắt gặp lại hầu hết bóng dáng những người thân yêu của cái thời hạnh phúc.
Và khuôn mặt xinh đẹp hiền hậu dễ thương của chị Ngà vẫn thường hiện lên rõ nét, mặc dù khi đầu óc tỉnh táo, tôi đã cố gắng xua đuổi hình ảnh ấy ra khỏi ký ức mệt mỏi của mình. Tôi thương chị mà hận chị. Tôi nghĩ là chị đã đồng lõa với nhà chồng để lừa gạt chúng tôi hơn mười mấy năm qua.
Ra khỏi tù, tôi không được phép về sống chung với vợ con ở thành phố Ninh Hòa, quê vợ. Lý do hết sức đơn giản là: chính quyền ở đó không nhận tôi tạm trú. Công an tỉnh bắt buộc tôi phải về “trình diện chính quyền” nơi sinh quán.
Tôi lại một mình khăn gói về quê cũ, mà ở đó chỉ còn một bà cô già goá bụa sống âm thầm trong ngôi nhà từ đường có mái ngói âm dương của ông bà nội tôi để lại.
Nghe tin tôi về, bà con hàng xóm đến thăm. Mới hơn tám năm mà trông ai cũng già nua, khắc khổ. Trong số đó tôi để ý một người đàn bà, đứng ngoài cửa nhìn tôi, đôi mắt thất thần, đầu tóc rối bù, áo quần rách rưới bẩn thỉu.
Tôi ngờ ngợ nhớ tới một người. Nhưng khi vừa đứng lên định bước tới hỏi thăm, thì bà ta vụt chạy về phía sau vườn. Tôi ngẩn người khi cô tôi bảo nguời đàn bà ấy chính là chị Ngà, vợ anh Phúc ngày xưa.
Buổi tối, sau khi dắt tôi lên căn nhà thờ thắp hương lạy ông bà, cô tôi đóng kín cửa, khêu ngọn đèn dầu, ngồi kể cho tôi bao nhiêu nỗi niềm tâm sự. Cha anh Phúc – theo lời tiết lộ sau này từ những người thân tín của anh Phúc – thực ra không hề theo một ả hát rong nào cả, mà bỏ làng vào bưng từ khi anh Phúc mới lên mười. Ông đã chết từ lâu, nhưng hàng năm vợ con vẫn nhận được thư ông do một vài người lạ mặt mang tới.
Trong mấy lá thơ, hầu hết là khuyến khích anh Phúc nối gót cha đi theo bọn chúng. Trước khi lên núi, anh Phúc làm quen, rồi tỏ ra yêu chị Ngà, nhưng thực ra đó là kế hoạch đã được bọn chúng giao cho anh Phúc phải thi hành, để giải quyết việc nuôi nấng mẹ của Phúc, mà họ biết là bà đã trở thành goá bụa từ lâu rồi.
Những ngày làm vườn bên kia bờ sông, anh Phúc đã hoạt động cho phía bên kia. Dưới căn hầm trong khu vườn là sào huyệt từng che dấu cho nhiều cán bộ.
Sau một trận tấn công chiếm trụ sở xã bất thành, sợ hành tung bại lộ, anh Phúc đã lên núi rồi tập kết luôn ra Bắc, sau khi dựng lên vở kịch chết trôi trong trận lụt năm nào.
Tất cả mọi việc không phải chỉ để qua mắt mọi người, mà còn đánh lừa cả chị Ngà. Chị nhẹ dạ cả tin, nên ban đầu cứ tưởng chồng mình còn sống bị trôi giạt ở đâu đó, nên vẫn chờ đợi trong hy vọng.
Sau một thời gian dài bặt vô âm tín, chị mới nghĩ là anh đã chết. Tội nghiệp, chị không hề biết là mình đã bị lừa dối để uổng phí cả một đời xuân sắc.
- Thế bây giờ ông Phúc ở đâu và vì sao chị Ngà lại ra nông nỗi? Tôi hỏi.
- Sau ngày 30-4 chưa đầy một tháng, thằng Phúc đưa vợ con từ ngoài Bắc vô đây, dành lấy ngôi nhà do công sức của con Ngà gầy dựng, trong đó phần lớn là tài sản của chính cha mẹ nó. Con Ngà phải ra phía góc vườn che một cái chòi tranh để trú nắng trú mưa.
- Còn cái máy xay xát ở đâu mà trông chị nghèo khổ đến như vậy? Tôi thắc mắc
- Họ mang vào hợp tác xã. Thời gian đầu họ cho con Ngà làm công nhân xay lúa, nhưng lại trả lương bằng bo bo. Chỉ sau vài tháng tất cả các máy xay xát tâp trung về huyện, nó bị mất việc.
- Bây giờ gia đình ông Phúc vẫn còn bên ấy? Con không muốn có ngày gặp mặt ông ta.
- Thực ra nó dành nhà, nhưng chỉ ở một vài tháng rồi cho gia đình một “đồng chí”nào của nó cũng từ ngoài Bắc vào tá túc, trong khi chờ chia chác những ngôi nhà lớn mới tịch thu.
Sau đó thằng Phúc bán cả nhà lẫn vườn tược lại cho người khác, vào thành phố nhận một chức hàm lớn hơn.
Con Ngà nó phát điên từ dạo ấy. Ngày nghe tin ba con chết trong trại tù cải tạo, nó như một kẻ không hồn. Ban đêm, người ta nghe tiếng nó gọi Thầy ơi, Thầy ơi rồi khóc nức nở.
Tôi theo cô Út, đi dọc theo phía sau mấy khu vườn, tìm đến chị Ngà. Trong căn chòi lụp xụp tối tăm, chị Ngà đang ngồi thẫn thờ trên cái giường tre như một pho tượng cũ.
Trên đầu giường có ba tấm ảnh của cha mẹ chị và anh Ngọc, em chị, nhem nhuốc, úa màu. Không ngờ cái ngày đổi đời, người chồng biệt tăm bao nhiêu năm bây giờ bỗng dưng về, trở thành ông lớn thì cuộc đời của chị lại tàn tạ bi thảm như hôm nay. Tôi ngồi xuống bên cạnh chị, ôm đôi vai gầy còm của chị mà trong lòng tựa hồ như bao nhiêu vết chém.
- Chị Ngà ơi, chị vẫn mãi mãi là chị của em mà. Em thương chị và sẽ lo lắng cho chị.
Chị Ngà ngồi bất động. Rồi bất ngờ òa lên khóc. Cô cháu tôi càng dỗ dành an ủi, chị lại càng khóc to hơn, tôi nghe tiếng ấm ức nghẹn trong cổ họng chị.
Tôi năn nỉ, khóc lóc với chị bao nhiều lần mới đón được chị về ở chung trong nhà ông nội. Tôi mang mấy tấm ảnh của cha mẹ chị và anh Ngọc về để một góc trên bàn thờ gia tộc.
Từ ngày ấy chị khá hơn xưa. Những lúc ngồi tâm tình với cô cháu tôi, chị vui vẻ bình thường như thuở còn con gái, nhưng cũng có nhiều đêm khuya chị ngồi trước bàn thờ lẩm bẩm một mình và khóc sụt sùi.
Từ ngày có chị, tôi cũng thấy mình đỡ bớt cô đơn, và có lúc còn thấy mình hạnh phúc trở lại với cái thời thơ dại.
Vậy rồi chị lìa bỏ thế gian này cũng thật bất ngờ. Buổi sáng thức dậy sớm, tắm rửa xong chị thay quần áo mới, kẹp lại mái tóc, trông chị trẻ ra. Cả ngày hôm ấy chị cười đùa hồn nhiên vui vẻ, ngồi ôn lại bao nhiêu kỷ niệm của những ngày tôi còn bé, và chị còn là cô học trò cưng của ba tôi.
Khi vui, trí óc chị trở nên minh mẫn lạ thường. Chị còn nhớ bao nhiêu điều mà chính tôi đã quên từ lâu lắm. Trước khi đi ngủ, chị còn ôm đầu tôi vào lòng, nhại một câu hát đã lâu “may mà có em đời còn dễ thương..”. Và sau đêm hôm ấy, chị không bao giờ thức dậy nữa.
Trước ngày vượt biển, phải cắt ruột bỏ quê mà đi, tôi đến nghĩa trang gia tộc thắp hương cho ông bà và mẹ tôi, rồi đến thăm mộ chị cuối cùng.
Trong lúc cầm ba nén hương đứng trước mộ chị, tôi nghĩ đến thuyết luân hồi của nhà Phật, và hình dung bây giờ chị Ngà đang sống ở một thế giới khác, xinh đẹp và rất hạnh phúc với một người chồng xứng đáng, bởi chị là một nguời đàn bà thánh thiện, sắt son.
Một con bướm trắng không biết từ đâu bay lại đậu trên tấm bia bằng gỗ, mà chính tay tôi đã dựng lên cho chị, nhịp nhịp đôi cánh rồi vụt bay theo cơn gió lốc, biến mất trong bầu trời xanh.
(Viết vào ngày giỗ thứ hai mươi của chị Ngà)
Phạm Tín An Ninh
Featured Post
Popular Posts
-
Duoi day la 33 truyen ngan cua Tieu Tu ma mot so truyen qui vi da doc qua that tham thia.Xin chia se voi qui vi.Thiet nghi nhung vi nao chu...
-
Biểu tình lắng xuống ở Hong Kong TIẾT LỘ CHẤN ĐỘNG LƯƠNG TRI LOÀI NGƯỜI: CSVN GIẾT TÙ NHÂN CHÍNH TRỊ BẰNG VIRUS HIV TIẾT LỘ CHẤN Đ...
Popular Posts
-
Duoi day la 33 truyen ngan cua Tieu Tu ma mot so truyen qui vi da doc qua that tham thia.Xin chia se voi qui vi.Thiet nghi nhung vi nao chu...
-
Cảnh đẹp : Những hàng tre / Nhật Điểm thu hút của Kyoto - Arashiyama khu vực danh lam thắng cảnh hải trình,sưu tầm.
-
Vaclav Havel - Chờ Tự Do Trần Quốc Việt (Danlambao) dịch - Lời người dịch: Tên vở kịch nổi tiếng nhất của nhà viết ...
-
Kính thưa các bạn bỏ đảng, Thiển nghĩ, bỏ đảng là khuynh hướng thời đại tại VN . Tuy nhiên bỏ đảng rồi ngồi yên hay chỉ lo tới mình m...
NEWS HTD.
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
LISA PHẠM - Khai Dân Trí Số https://www.youtube.com/results?search_query=LISA+PH%E1%BA%A0M+-+Khai+D%C3%A2n+Tr%C3%AD+S%E1%BB%91+
Popular Posts
-
Danh Mục Audio Truyện Nghe Trực Tiếp (online) Không Donwload Chân Thành Cảm Ơn Chú8 Hà, Đông Hà, Trái Táo, Yên Như, Biển Và Em, Mai Vân ...
-
From: Mai G. Pham < Subject: Sự thật về ác tăng thích Thích Chân Quang Date: Tuesday, April 23, 2013, 3:17 AM Giới thiệu ph...
-
Cái chết của Cha ruột Nguyễn Tấn Dũng , Tướng Nguyễn Chí Thanh Hy vọng anh ba Dũng chăn Vịt ở Kiên Giang sẻ trả thù cho cha mình vì bị ...
-
Đỗ Mười kết luận phải khai trừ ông Giáp Vào cuối thâp kỷ 60, trước và sau khi ông Hồ chết, nội bộ ĐCSVN xảy ra “Vụ Án Xét L...
-
Vaclav Havel - Chờ Tự Do Trần Quốc Việt (Danlambao) dịch - Lời người dịch: Tên vở kịch nổi tiếng nhất của nhà viết ...
-
Phát biểu của Tổng thống Obama tại Đại học YANGON Ngườ...
-
Duoi day la 33 truyen ngan cua Tieu Tu ma mot so truyen qui vi da doc qua that tham thia.Xin chia se voi qui vi.Thiet nghi nhung vi nao chu...
-
bon. VN chung' ta la` da^n dden nen khong lo bi. ai chui vao` computer phanh phui: - co' bao nhieu nha` - co' ...
-
[ Attachment(s) from Can Bui included below] Thưa quí vị trên DD, Đọc email của ô. Phách gửi cho ô. Ngô Kỳ, tôi thấy nhữn...
-
Subject: Fw: Nhung Tien Doan 2012 http://multiply.com/m/item/vulep:journal:955 http://multiply.com/m/item/vulep:journal:955 ...
My Link
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
Cách tự kiểm tra xem mình có nhiễm virus COVID-19 không (?) - NT2K4FL Nếu không muốn nhận Email này Xin cho biết để chấm rứt.Cám ơn * Please delete my address before sending this document out. * On ...6 years ago
-
Diễn hành Tết Canh Tý trên đại lộ Bolsa, Little Saigon - ---------- Forwarded message --------- From: *Le Hiep* Date: Mon, Jan 27, 2020 at 8:26 PM Subject: Fw: Diễn hành Tết Canh Tý trên đại lộ Bolsa, Little Sai...6 years ago
-
Thuc phẩm được cảnh báo là chất gây ung thư, ăn càng ít càng tốt - ( Cảm ơn bạn đã chuyển . Có vài ý kiến thô thiển : 1 - những thức ăn quá hạn ( out of date ) dù còn dùng được , cũng nên liệng bỏ . Đừng t...6 years ago
-
-
-









