Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, May 25, 2012

Huế

Huế

Nguyễn Nhân Trí

Cách đây không lâu tôi có dịp đi Việt Namvà ghé ngang Huế vài hôm dưới tư cách một du khách.

 

Đã mấy mươi năm rồi tôi mới trở lại Huế. Huế vẫn còn cái vẻ đẹp êm đềm của sông Hương núi Ngự như tôi đã từng biết. Dân cư, đường phố, chợ búa, nhà cửa tuy có đông đúc, nhộn nhịp hơn nhiều nhưng tôi vẫn còn nhận ra cái Huế cũ trong đầu của tôi.

 

Và dĩ nhiên khi đến Huế thì tôi phải đi thăm viếng những cung điện và lăng tẩm. Vì không quen thuộc đường đi nước bước nên tôi quyết định mướn một chiếc xe riêng và một nhân viên hướng dẫn tại Trung Tâm Du Lịch Thành Phố để cùng đi với tôi đến các địa điểm trên.  

 

Người hướng dẫn cho tôi là một cô gái lanh lợi hoạt bát khoảng 25, 26 tuổi. Cô làm việc rất tận tình và vui vẻ. Tôi nhận thấy cô có một kiến thức khá vững chắc về lịch sử triều Nguyễn cũng như nhiều thắng cảnh ở Huế.

 

Qua vài câu chuyện trao đổi, tôi cũng được biết thêm là tất cả các nhân viên hướng dẫn du lịch của thành phố như cô đều phải tốt nghiệp một khóa học về lịch sử và chính trị rất kỹ lưỡng. Cô giải thích đó là vì nhà nước biết rằng phần đông các du khách sử dụng hướng dẫn viên là ngoại quốc và “Việt kiều”. Họ cần “bảo đảm chất lượng” của các hướng dẫn viên để có thể “phục vụ tốt” cho du khách.

 

Đến khoảng giữa ngày thứ hai thì tôi đã xem qua hết những cung điện và lăng tẩm mà tôi muốn thăm viếng. Vì tôi mướn anh tài xế theo “ngày”, chớ không phải theo “giờ”, và vì còn khá sớm nên tôi có ý nghĩ muốn tận dụng chiếc xe và cô hướng dẫn viên sẵn có để đi xem vài chỗ khác trong phạm vi Huế mà tôi chưa hề đến bao giờ.

 

Một điều mà tôi thường liên tưởng đến mỗi khi nghĩ về Huế là Tết Mậu Thân.

Năm 1968, tôi còn nhỏ và đang sống ở Sài Gòn. Tuy nhiên cho đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ rất rõ những sự việc đã xảy ra lúc đó chung quanh tôi. Tôi nhớ mồn một những cụm khói đen bao phủ bầu trời Chợ Lớn từ các đám cháy nhà khủng khiếp trong thành phố. Tôi nhớ những người tản cư nằm ngủ nheo nhóc trong hành lang của các nhà thương, nhà thờ và chùa. Tôi nhớ những xác người chết nằm rải rác trên đường phố sình thối cả tuần lễ không ai đụng đến.

 

Và vài tuần sau đó lúc tình hình đã tạm yên ổn trở lại, điều tôi nhớ nhiều nhất là những tin tức xảy ra trên toàn quốc được chiếu trên đài Truyền Hình ViệtNambăng tần số 9. Phần thời sự nổi bật, và có lẽ ám ảnh tôi nhất là những tường thuật về các mồ chôn tập thể ở Huế. Trên khung máy truyền hình 16 inch trắng đen, hình ảnh hàng trăm xác người thối rữa được moi lên từ những bãi chôn tập thể trong các vùng quê lân cận thành phố Huế gây ấn tượng mạnh mẽ lên trí óc non nớt của tôi.

 

Tôi nhớ tiếng than khóc, nét mặt đau đớn, ánh mắt tuyệt vọng của những người lum khum đi vạch từng bao đựng xác người xếp hàng dài trên đất để mong nhận diện được người thân của họ đã bị mất tích. Hàng trăm xác người được tìm thấy dưới nhiều bãi chôn tập thể, hai tay bị trói thúc ké bằng dây kẽm, xương sọ mang dấu đạn hay bị đập vỡ bằng báng súng. Hàng chục bãi chôn tập thể dần dần tuần tự được phác giác trong vài tháng sau khi quân đội đồng minh và Việt Nam Cộng Hòa giành lại được Huế.  

 

Khi đài truyền hình phỏng vấn gia đình của các nạn nhân, hầu như mọi người đều kể một câu chuyện rất tương tự nhau: Trong 4 tuần lễ mà những người tự xưng là Quân Đội Nhân Dân và Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam chiếm đóng Huế thì thân nhân của họ bị những người cầm quyền mới nầy kết án là “ác ôn” hay “có tội với nhân dân” và đã “được xử lý thích đáng”. Những người bị kết án đều là những giới chức trong chính quyền Việt Nam Cộng Hòa và gia quyến của họ, những sĩ quan quân đội cũng như những người lính đang về nghỉ phép ở nhà, những nhân vật Công giáo được nhiều người biết đến và những người “làm tay sai cho Mỹ”.

 

“Xử lý thích đáng” có nghĩa là bị xử tử tại chỗ hay bị bắt dẫn đi và không bao giờ trở lại.

 

Sau nầy khi lớn hơn một chút, tôi có dịp quen biết và nói chuyện tận mặt với một vài người chính họ đã có thân nhân bị mất tích ở Huế hồi tết Mậu Thân. Những câu chuyện họ kể lại rất tương đồng với những gì mà tôi nhớ đã thấy trong các bài tường thuật trên truyền hình và báo chí lúc ấy. Một người bạn của tôi sau nầy kể lại chuyện ba của anh (một viên chức làm việc cho tòa hành chính Huế) đã lanh trí, và may mắn, nằm trốn luôn trên trần nhà suốt thời gian đó ngay từ giây phút biết rằng “Việt Cộng vào”.  

 

Và mẹ anh đã phải liên tục đóng tuồng nói dối với những người đến nhà nhiều lần tìm ông rằng “ông ấy đã bỏ mẹ con tôi đi theo vợ bé ở Sài Gòn từ trước Tết rồi”. Anh ấy cũng kể lại rằng tất cả những đồng nghiệp với ba anh ấy ở trong cùng khu nhà gia đình công chức hành chính Huế đều bị bắt dẫn đi và giết chết.  

 

Nói chung là trong vòng 4 tuần lễ Huế nằm trong quyền kiểm soát của quân đội Bắc Việt và Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, những người dân thuộc các diện kể trên bị truy lùng rốt ráo và giết chết. Thật ra thì có một số không nhỏ cũng bị giết không phải vì “ác ôn” hay “có tội với nhân dân” mà chỉ vì tư thù cá nhân. Hoàn cảnh tranh tối tranh sáng, ai cầm một khẩu AK là cầm quyền sinh sát trong tay. Đây là dịp để trang trải ân oán cũ với nhau.

 

Một số những người bị bắt bị dẫn ra đấu tố rồi xử bắn công khai tại chỗ. Đa số khác bị dẫn đi thủ tiêu mất tích. Người ta tìm thấy thi thể của những người bị dẫn đi mất tích nầy trong hơn 20 bãi chôn tập thể lớn nhỏ ở các vùng ngoại ô của Huế. Mỗi bãi là một hay nhiều hố cạn chứa từ 5, 7 cho đến hơn 400 xác người. Tổng cộng có đâu khoảng gần 7000 người đã bỏ mạng trong 4 tuần lễ đó.

 

Một trong những nơi tôi chưa bao giờ đến xem ở Huế, tuy đã có nhiều lần suy nghĩ về, là các bãi chôn tập thể nầy. Tôi cũng không rõ tại sao tôi có ý nghĩ muốn đến những nơi đó. Có lẽ tại vì đây là một trong những diễn biến thê thảm nhất trong cuộc chiến tranh ViệtNam. Có lẽ tôi chỉ muốn đến đứng trước cái không gian đó để cố cảm nhận những khoảnh khắc mà sự sống của bao nhiêu con người đã bị tước đoạt một cách vô nghĩa lý bởi đồng loại của họ. Có lẽ tôi chỉ muốn đối diện với những cảm giác rùng rợn từ các hình ảnh kinh hãi trên khung kính TV đã ám ảnh tôi mấy mươi năm trước.  

 

Tôi biết rằng cuộc thảm sát Tết Mậu Thân đã xảy ra gần nửa thế kỷ rồi. Đây là một khoảng thời gian dài đủ để thay đổi rất nhiều thứ. Cảnh vật chắc đã khác hẳn đi rồi. Có thể không còn mấy ai nhớ đến việc nầy nữa chớ nói chi có ai còn biết địa điểm của các mồ chôn tập thể đó. Và nhất là các thế hệ trẻ sau ngày miền nam thất thủ, chẳng hạn như cô hướng dẫn viên nầy của tôi.

 

Tuy vậy tôi vẫn còn một chút hy vọng. Tôi biết rằng người ViệtNam, nhất là dân quê, thường có tục thờ cúng cô hồn, nhất là những cô hồn chết oan ức. Thế thì một cuộc thảm sát như hồi Tết Mậu Thân chắc sẽ còn đôi chút dấu tích như một vài miếu thờ sót lại đâu đó. Và từ ấy chắc sẽ có người vẫn chưa quên lịch sử của các miếu thờ nầy. Có thể cô hướng dẫn viên của tôi đã có lần nào đó nghe người lớn tuổi trong gia đình kể lại về chuyện nầy chăng? Có thể cô biết chỗ để dẫn tôi đến đó chăng?

 

Tôi hỏi: “Cô có biết chỗ những mồ chôn tập thể hồi Tết Mậu Thân năm 1968 không? Tôi muốn đi đến đó xem.”

 

Cô trả lời: “Dạ cháu có nghe nói. Nhưng ở cách đây xa lắm.” Rồi cô nói đến một địa danh hoàn toàn xa lạ đối với tôi.  

 

Tôi muốn biết chắc là cô hiểu tôi đang nói về điều gì nên hỏi thêm: “Cô biết gì về những mồ chôn tập thể nầy?”

Cô giải thích: “Cháu biết chứ. Đó là nơi mà hồi Tết năm 1968 nhiều người đã bị Mỹ Ngụy giết chết và chôn ở đấy.”

Tôi sựng lại, quay qua nhìn cô ấy. Câu trả lời trên của cô hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của tôi. Tôi hỏi lại: “Ai bị ai giết?”

 

Cô ấy nhướng mắt trả lời một cách thông thạo: “Thì chú biết mà, hồi Tết năm ấy lính Mỹ và lính Ngụy vào đây giết chết rất nhiều thường dân và cán bộ rồi đem chôn họ ở mấy chỗ đó.” Nét mặt cô thản nhiên, không có dấu hiệu gì cho thấy cô đang không trả lời tôi một cách thành thật nhất.

 

Tôi hỏi lại một cách dè dặt: “Làm sao cô biết rõ là lính Mỹ Ngụy đã giết thường dân và cán bộ rồi chôn họ ở đó?”  

 

Cô mĩm cười, có lẽ vì sự ngớ ngẩn trong câu hỏi của tôi: “Thì cháu đã học rõ ràng như thế mà. Không những ở trường học hồi nhỏ mà khóa đào tạo hướng dẫn du lịch của cháu cũng có dạy rất đầy đủ. Lúc đó lính Mỹ Ngụy vào bắn giết rất nhiều dân và cán bộ rồi đem chôn họ tập thể. Ai cũng biết điều đó cả.”

 

Tôi lặng người đi vài giây. Tôi không quên rằng một sở trường nổi tiếng của các chế độ cộng sản là tẩy não toàn bộ từ già đến trẻ. Tôi cũng không quên mình chỉ là một du khách (và tệ hơn nữa, chỉ là một “Việt kiều”) đang ở trong một lãnh thổ nằm dưới một chính quyền cộng sản.

 

Tôi quyết định không tra gạn thêm về vấn đề nầy nữa vì chỉ vô ích mà thôi. Cô gái ấy đã giải thích rất rõ ràng: trường học đã dạy như vậy, khóa đào tạo cũng đã dạy như vậy, ai cũng biết điều đó. Từ ngày sinh ra (mấy chục năm sau khi diễn biến đó xảy ra) cô đã được dạy bảo như vậy.

 

 Không có lý do gì cô nghi ngờ điều đó. Không có lý do gì tôi có thể làm thay đổi sự hiểu biết đó của cô.

 

Hôm ấy tôi không nhờ cô hướng dẫn viên dẫn đến những chỗ chôn tập thể ấy. Một phần vì khi hỏi thêm vào chi tiết, tôi nhận thấy cô thật ra không biết rõ chính xác các địa điểm đó ở đâu. Một phần vì tự nhiên tôi cảm thấy “cụt hứng”. Hay nói đúng ra là tôi cảm thấy thất vọng một cách bất ngờ và gần như là vô lý do.

 

Tôi vẫn biết lịch sử là sản phẩm của kẻ chiến thắng. Tuy vậy khi nghe cô hướng dẫn viên giải thích về lịch sử của các mồ chôn tập thể thì tôi không khỏi bực bội trong lòng. Dĩ nhiên là tôi không để lộ điều nầy ra cho cô ấy biết. Việc đó không cần thiết và không có lợi cho tôi. Tôi chỉ quyết định không đi tiếp nữa và trở về khách sạn sớm hơn dự định.  

 

Một câu chuyện dù là phản sự thật và vô lý đến đâu nhưng nếu những người nắm quyền lập đi lập lại đủ nhiều lần, và nếu không ai được phép phản đối, thì câu chuyện đó dần dần sẽ được công nhận là “đúng” và “thật”. Tuy đã không liên quan đến vấn đề nầy trực tiếp, chính tôi đã mắt thấy tai nghe những dữ kiện rõ rệt đủ để kết luận ai đã gây ra các vụ thảm sát đó ở Huế. Chỉ cần nhìn vào 2 điều sau đây:

 

1/ Việt Cộng chiếm giữ Huế 4 tuần, ngay sau khi quân đội VNCH giành lại Huế thì người ta tìm ra các mồ chôn tập thể đầy xác chết đã thối rữa nhiều ngày;

 

2/ Những người bị giết đều là nhân viên quan chức đương thời của VNCH, thân nhân của họ đã nhận diện ra xác chồng, cha, anh, em của họ. Chỉ hai điều trên cũng đã đủ cho thấy quân đội Mỹ và VNCH không thể nào là thủ phạm của các vụ tàn sát trên.

 

Câu chuyện “hồi Tết Mậu Thân quân đội Mỹ Ngụy vào Huế tàn sát nhiều người dân và cán bộ rồi chôn họ trong những hố tập thể” đã được tạo dựng lên và giảng dạy một cách có hệ thống cho những người Huế trẻ, nhất là những người cần thiết. Tôi nhớ lời cô gái hướng dẫn viên du lịch của tôi đã nói:

họ phải “học lịch sử và chính trị kỹ lưỡng” vì họ giao dịch với “du khách ngoại quốc và Việt kiều”.

 

Câu chuyện trên đã trở thành một kiến thức của thế hệ trẻ và sẽ được truyền bá cho mọi người khác mãi mãi về sau. Những nhân chứng của cuộc thảm sát đó đã mấy mươi năm nay không thể và không dám lên tiếng cải chính. Chỉ cần vài mươi năm nữa thì những nhân chứng nầy sẽ dần dần chết mất cả.

 

Câu chuyện thật sự xảy ra như thế nào cũng sẽ chết theo với họ và không còn ai bao giờ biết đến nữa cả.

 

Chuyến đi thăm Huế của tôi nói chung là mang đến nhiều kỷ niệm đẹp.

Trừ việc kể trên.

Chính quyền Obama thúc giục Thượng viện Mỹ phê chuẩn Công ước LHQ về Luật biển

HOA KỲ - Bài đăng : Thứ năm 24 Tháng Năm 2012 - Sửa đổi lần cuối Thứ năm 24 Tháng Năm 2012

Chính quyền Obama thúc giục Thượng viện Mỹ phê chuẩn Công ước LHQ về Luật biển

Ngoại trưởng Clinton, bộ truởng Quốc phòng Panetta và tướng Dempsey. Ảnh chụp ngày 23/05/2012

Ngoại trưởng Clinton, bộ truởng Quốc phòng Panetta và tướng Dempsey. Ảnh chụp ngày 23/05/2012

REUTERS/Gary Cameron

Trọng Nghĩa  RFI

“Nếu không phê chuẩn Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật biển (UNCLOS), nước Mỹ sẽ bị yếu thế trong việc bênh vực các đồng minh trong tranh chấp Biển Đông”. Đây là tuyên bố của Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton vào hôm qua, 23/05/2012. "UNCLOS sẽ cung cấp cho chúng ta cơ hội để nói mạnh về tự do trên biển và các quyền hàng hải", Tham mưu trưởng Liên quân Hoa Kỳ tướng Martin Dempsey phụ họa.

Trong một biểu hiện hiếm hoi về sự hợp tác chặt chẽ giữa giới quân sự và ngoại giao Hoa Kỳ trên một vấn đề quan trọng, ba lãnh đạo hàng đầu của chính quyền Obama vào hôm qua, 23/05/2012, đã nỗ lực thuyết phục Thượng viện Mỹ phê chuẩn Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (UNCLOS) tại phiên điều trần của Ủy ban Đối ngoại Thượng viện.

Cùng với Bộ trưởng Quốc phòng Leon Panetta, bà Clinton và Tướng Dempsey đều cho rằng Công ước Liên Hiệp Quốc sẽ hỗ trợ Mỹ trong việc đối phó với đà tăng cường sức mạnh của Hải quân Trung Quốc trong khu vực biển Hoa Đông và Biển Đông. Là thành viên của UNCLOS, Hoa Kỳ sẽ chính thức trở thành một bên trong các cuộc đàm phán ngoại giao với các bên có liên can, chẳng hạn như Nhật Bản và Philippines, hai nước đã có hiệp ước phòng thủ chung với Mỹ.

Trong phát biểu của mình, Ngoại trưởng Clinton nói rõ "Sự kiện chúng ta không có tư cách của một bên thương thuyết đã làm suy yếu vị trí của chúng ta" trong các cuộc đàm phán ngoại giao. Đối với bà Clinton, các tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc trên những vùng biển (bao quanh họ) đã vượt quá những gì được Công ước cho phép, và Hoa Kỳ cần hỗ trợ các nước bị các đòi hỏi chủ quyền của Bắc Kinh "đe dọa".

Riêng tại vùng Biển Đông, Trung Quốc là nước đã đòi chủ quyền trên hầu như toàn bộ diện tích của khu vực, tranh chấp với hầu hết các láng giềng, từ Brunei, Malaysia, Đài Loan, cho đến Việt Nam và Philippines, nước đồng minh đã ký hiệp ước phòng thủ chung với Mỹ. Vấn đề là Bắc Kinh không ngần ngại dùng võ lực để lấn lướt các nước có tranh chấp với họ

Ngay từ năm 2010, để hỗ trợ các nước nhỏ trong vùng bị Trung Quốc lấn lướt, chính quyền Obama đã khẳng định trở lại rằng : Mặc dù không là một bên đòi hỏi chủ quyền ở Biển Đông, nhưng Mỹ có lợi ích trong việc giải quyết hòa bình các tranh chấp và bảo đảm quyền tự do hàng hải trong vùng biển đó, nơi trung chuyển của một khối lượng lớn của thương mại toàn cầu.

Vấn đề gây khó cho Washington là sự kiện Hoa Kỳ chưa hề phê chuẩn Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển, cho dù là một trong nước đi đầu trong việc thúc đẩy việc soạn thảo ra văn kiện này. Trong khi đó, Trung Quốc lại là một nước thành viên của công ước.

Trong thời gian qua, mỗi khi Mỹ nói đến yêu cầu là phải dựa vào Công ước Liên Hiệp Quốc để đòi hỏi chủ quyền, hay nhấn mạnh đến nhu cầu đàm phán đa phương để giải quyết tranh chấp ở Biển Đông, phía Trung Quốc đều phản bác lại và nhắc lại là Hoa Kỳ chưa phê chuẩn Công ước này.

Ngày 23/05/2012 Ngoại trưởng Mỹ đã nêu bật tình thế khó khăn đó khi xác định : "Vì không phải là thành viên của Công ước, chúng ta đã phải để cho Trung Quốc tung hoành về mặt pháp lý. Chúng ta đã tự đặt mình vào thế bị động. Chúng ta đã không phát huy mạnh mẽ được như mong muốn vai trò chỗ dựa cho các bạn bè và các đồng minh của chúng ta trong khu vực. Và theo tôi không một cường quốc hàng hải nào của thế giới lại muốn lâm vào hoàn cảnh đó ».

Còn Tham mưu trưởng Liên quân Hoa Kỳ, tướng Martin Dempsey, thì xác định rằng Công ước UNCLOS sẽ cho Mỹ quyền nói mạnh hơn và chính danh hơn về tự do hàng hải. Hiện nay, vì Hoa Kỳ chưa phê chuẩn Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật biển, khi di chuyển trên các vùng biển, quân đội Mỹ đã bị buộc phải dựa trên thông luật hoặc tập quán quốc tế, vốn thường được diễn giải khác nhau.

Tướng Martin Dempsey cảnh báo : "Nếu chúng ta không phê chuẩn kịp thời, chúng ta sẽ tự đặt mình vào nguy cơ phải đối phó với những nước khác đang giải thích thông luật quốc tế theo lợi ích riêng của họ".

Bộ trưởng Quốc phòng Leon Panetta cũng báo động rằng nếu không là một bên tham gia công ước, và không thể xử lý vấn đề trên bàn hội nghị, thì nước Mỹ sẽ phải xử lý vấn đề trên biển, với sức mạnh hải quân của mình. Theo ông, « Một khi điều đó xảy ra, rõ ràng là nguy cơ đối đầu gia tăng."

Theo giới quan sát, sự xuất hiện hiếm hoi đồng thời của cả ba nhân vật Clinton, Panetta và Panetta tại cuộc điều trần ở Thượng viện Mỹ đã phản ánh quyết tâm của chính quyền Obama muốn Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển được nhanh chóng phê chuẩn.

Có điều là nước Mỹ đang trong giai đoạn tranh cử, trong dư luận, đặc biệt là phía đảng Cộng hòa vẫn có người phản đối Công ước đó, cho nên chủ tịch Ủy ban Đối ngoại Thượng viện John Kerry đã có phản ứng rất thận trọng. Ông đã quyết định không cho bỏ phiếu về văn kiện này trước kỳ bầu cử vào cuối tháng 11 năm nay.

 

 

Amesty International : cơ chế Hội đồng Bảo an LHQ « ngày càng không phù hợp »



QUỐC TẾ  - 

Bài đăng : Thứ năm 24 Tháng Năm 2012 - Sửa đổi lần cuối Thứ năm 24 Tháng Năm 2012

Amesty International : cơ chế Hội đồng Bảo an LHQ « ngày càng không phù hợp »

Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc

Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc

Trọng Thành  RFI

Ngày 24/05/2012, Amnesty International công bố bản báo cáo thường niên lần thứ 50 về tình trạng nhân quyền thế giới. Trong bản báo cáo này, tổ chức nhân quyền quốc tế khẳng định Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc ngày càng không đáp ứng được với các đòi hỏi của thực tế.

Trả lời phỏng vấn AFP, ông Salil Shetty - tổng thư ký của Amnesty International -Ân xá Quốc tế tuyên bố : « dân chúng khắp nơi đang đứng dậy, bất chấp mạng sống bị đe dọa. Bất hạnh thay, những người cầm quyền, cả ở cấp độ quốc gia lẫn cấp độ quốc tế, đều tỏ ra không đủ năng lực ».

Tổ chức Ân xá Quốc tế đặc biệt phê phán sự bất lực của Liên Hiệp Quốc trong việc chấm dứt bạo lực tại Syria. Như chúng ta biết, cuộc nối dậy chưa từng có ở Syria kéo dài từ tháng 3/2011 đến nay, đã bị chính quyền đàn áp khốc liệt, khiến hơn 12.000 người chết.

Theo Ân xá Quốc tế, Hội đồng Bảo an không có khả năng đưa ra các biện pháp « nhanh chóng và hiệu quả », trong năm nay, định chế này đã tỏ ra « mệt mỏi, lệch pha và ngày càng không đáp ứng được các đòi hỏi của thực tế ». Cơ quan quyền lực cao cấp nhất của Liên Hiệp Quốc cần phải được cải tổ để tránh nguy cơ tất cả nghị quyết nào liên quan đến các vi phạm nhân quyền nghiêm trọng đều bị bác bỏ, do quyền phủ quyết của các quốc gia thành viên thường trực.

Báo cáo của Amnesty Internationel nhận định, Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc tỏ ra không xứng đáng với « sự dũng cảm » của các những người đấu tranh vì dân chủ tại nhiều nước, trong đó có Syria. Amnesty International lên án các thành viên Hội đồng Bảo an « tiếp tục đặt các lợi ích chính trị và thương mại của họ lên trên quyền của các dân tộc ». Tổ chức phi chính phủ kể trên phê phán Nga, nước cung cấp vũ khí cho Syria và Trung Quốc, hai thành viên thường trực của Hội đồng Bảo an đã ngăn cản hai nghị quyết lên án chính quyền Bachar al-Assad đàn áp dân chúng, đồng thời cả Ấn Độ, Brazil và Nam Mỹ là các quốc gia « rất thường xuyên có thái độ im lặng đồng lõa ».

Báo cáo của Amnesty International so sánh, trong khi Hội đồng Bảo an đưa trường hợp cựu lãnh đạo Libya Kadhafi ra tòa Hình sự Quốc tế, thì lại không có biện pháp tương tự đối với tổng thống Syria Bachar al-Assad, bất chấp các bằng chứng về tội ác chống nhân loại, không thể bác bỏ được, do các lực lượng an ninh Syria gây ra.

Tổ chức này cũng kêu gọi Hội đồng Bảo án thông qua một « hiệp ước mạnh » về buôn bán vũ khí. Đây là lĩnh vực liên quan đến các thành viên thường trực Hội đồng Bảo an. Năm nước Anh, Nga, Mỹ, Pháp, Trung chiếm tới 70% xuất khẩu vũ khí trên thế giới.

http://media.caglecartoons.com/media/cartoons/187/2012/02/14/106353_600.jpg

http://graphics8.nytimes.com/images/2012/02/08/opinion/08chappatte-art/08chappatte-art-articleLarge.jpg

__._,_.___

Truy tố nhà báo Hoàng Khương : Báo Tuổi Trẻ phản đối

Khối cảnh sát xã hội đen TP Bác ra sức
nắn gân đám nhà báo lề phải.

VIỆT NAM - XÃ HỘI - Bài đăng : Thứ năm 24 Tháng Năm 2012 - Sửa đổi lần cuối Thứ năm 24 Tháng Năm 2012

Truy tố nhà báo Hoàng Khương : Báo Tuổi Trẻ phản đối

Ảnh nhà báo Hoàng Khương trên trang web của tổ chức Phóng viên Không Biên giới

Ảnh nhà báo Hoàng Khương trên trang web của tổ chức Phóng viên Không Biên giới

Thanh Phương

Ngày 23/05/2012, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an Thành phố Hồ Chí Minh đã có kết luận điều tra vụ « đưa và nhận hối lộ » liên quan đến nhà báo Hoàng Khương, báo Tuổi Trẻ. Cơ quan này đề nghị truy tố ông Hoàng Khương với tội danh « đưa hối lộ ».
 

Nhà báo Hoàng Khương đã bị tạm giam từ ngày 02/01/2012, sau khi viết một loạt bài đăng trên báo Tuổi Trẻ nói về tệ nạn nhận hối lộ của cảnh sát giao thông quận Bình Thạnh, Sài Gòn.

Để có bằng chứng viết bài, phóng viên này đã thông qua một nhân vật làm trung gian để tiếp xúc và đưa hối lộ 15 triệu đồng cho một viên cảnh sát giao thông nhằm lấy lại một xe gắn máy bị tạm giữ. Đối với Cơ quan Cảnh sát điều tra, hành động của Hoàng Khương là « xuất phát từ lợi ích cá nhân ». Ngoài nhà báo Hoàng Khương, trong vụ này, 5 bị can khác cũng bị truy tố về tội « đưa hối lộ » và « nhận hối lộ ».

Tuy nhiên, báo Tuổi Trẻ đã phản đối việc truy tố nhà báo Hoàng Khương. Trả lời báo Người Lao Động, hôm qua, ông Lê Xuân Trung, Tổng Thư ký tòa soạn báo Tuổi Trẻ, cho rằng, bản kết luận điều tra của Cơ quan Cảnh sát điều tra "chưa đủ sức thuyết phục vì thiếu căn cứ pháp lý và thực tế ". Ông cho biết, vì muốn viết bài và phải là người chứng kiến, nên nhà báo Hoàng Khương đã thực hiện những việc mà cơ quan điều tra cho là vi phạm pháp luật.

Theo Ban biên tập báo Tuổi Trẻ, nhà báo Hoàng Khương chỉ sai trong phương pháp điều tra, mục đích chủ yếu của anh là chứng minh tiêu cực trong lực lượng công an, chứ không nhằm lợi ích cá nhân. Ông Lê Xuân Trung cho biết, Ban biên tập báo Tuổi Trẻ sẽ có văn bản gửi cơ quan điều tra đề nghị xem lại tội danh đối với nhà báo Hoàng Khương.

 

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link