Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, May 26, 2012

VINASHIN, VINALINES: TÁI CẤU TRÚC KINH TẾ VN HAY HỐT ĐI CƠ CHẾ CSVN

VINASHIN, VINALINES:

TÁI CẤU TRÚC KINH TẾ VN

HAY HỐT ĐI CƠ CHẾ CSVN

 

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 17.05.2012. CẬP NHẬT 24.05.2012

Web: http://VietTUDAN.net

 

CẬP NHẬT 24.05.2012:

Chúng tôi cập nhật bài này và đăng lại hôm nay bởi vì việc TÁI CẤU TRÚC MÔ HÌNH KINH TẾ VN là vấn đề hết sức cấp bách. Nó cấp bách không phải vì Hiệp Hội những Nhà Đầu Tư Quốc tế thôi thúc hay Ngân Hàng Thế giới cũng như Quỹ Tiền tệ Quốc tế đòi hỏi, mà chính vì những đại Tập đoàn Kinh tế quốc doanh như Vinashin, Vinalines… đang vỡ nợ, những Công ty Tư doanh đang hết hơi thở, những Nhà máy Xi măng đang phá sản, những Dự án phải ngưng hoạt động… và nhất là quần chúng đang rơi vào tình trạng đói nghèo trầm trọng.

Cái nguyên cớ chính yếu của sự đổ vỡ Kinh tế này là do Cơ chế chủ trương ĐỘC TÀI CHÍNH TRỊ NẮM ĐỘC QUYỀN KINH TẾ. Đó là cái Cơ chế làm phát sinh và lan tràn THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ ăn ruỗng Kinh tế. Chúng tôi luôn luôn viết rằng THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ không phài là Cá nhân, mà là môi trường Cơ chế khuyến khích. “Nhân chi sơ, Tính tham lam (THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ)”. Cái “Nhân chi sơ ấy “ gặp Môi trường , thậm chí là Chủ trương, thì nó sinh nở ra và lan tràn. Chúng tôi thường ví cái Cơ chế CSVN này như bãi phân, trứng ruồi nhặng có môi trường sinh ra giòi, rồi lan tràn giòi nhung nhúc và trở thành ruồi nhặng và lại đẻ trong bãi phân trứng mới để sinh ra giòi con cháu. Phải hốt cái đống phân đó đi để ruồi nhặng khỏi có nơi sinh trứng THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ.

Không ai TÁI CẤU TRÚC bãi phân, mà phải hốt đổ phứt nó xuống ao cho cá giồ !

Trong báo tuần này VietTUDAN, số vtd540/24.05.2012, chúng tôi đăng những bài sau đây để cho thấy tình trạng phá sản Kinh tế Việt Nam như thế nào:

*       VỤ THANH TRỪNG CÁC ÐẠI GIA Ở VIỆT NAM TIẾP TỤC

*       TRUY TỐ CỤC TRƯỞNG CỤC HÀNG HẢI VIỆT NAM

*       HƠN 40% CÔNG CHỨC VIỆT NAM NHẬN HỐI LỘ

*       TỐN 3 TRIỆU ÐÔ LA XÂY 20 HẦM ÐI BỘ, RỒI BỎ HOANG

*       NOÂNG DAÂN&COÂNG NHAÂN TAÊNG CÖÔØNG ÑAÁU TRANH

*       SỤP ĐỔ DÂY CHUYỀN CỦA CÁC TẬP ĐOÀN KINH TẾ NHÀ NƯỚC

*       NHỮNG GÌ ĐÀNG SAU VỤ VINALINES

*       100 DOANH NGHIỆP XI MĂNG VN NGẬP NỢ, BÊN BỜ PHÁ SẢN

*        VN GIẢM SO VỚI 2011:XUẤT CẢNG 1/4 NĂM CŨ, SẢN XUẤT CÔNG NGHIỆP BẰNG NỬA, TỒN KHO 35%

*       ĐỀ ÁN TÁI CẤU TRÚC KINH TẾ KHẢ THI HAY KHÔNG ?

*       NGUY CƠ NGHÈO ĐÓI GIA TĂNG Ở VIỆT NAM

Nguyễn Phúc Liên

 

Từ cuối năm 2011 và đầu năm 2012, các nhà đầu tư quốc tế, nhất là Ngân Hàng Thế Giới đã kêu gọi Việt Nam cũng như Trung quốc phải cải tổ Mô hình Kinh tế tận gốc để tránh sụp đổ.

Thực vậy, đối với Mô hình Kinh tế Việt Nam, Hội nghị các Nhà Tài trợ quốc tế nói rằng :

“HANOI, 6 déc 2011 (AFP) - Le Vietnam doit accélérer la restructuration de son économie et améliorer la situation des droits de l'Homme, qui freine son développement à long terme, ont estimé les bailleurs de fonds internationaux, réunis mardi à Hanoi “.

(HÀ NỘI, 06.12.2011 (AFP) – Việt Nam phải đẩy mạnh việc tái cấu trúc Kinh tế và phải cải thiện tình trạng Nhân quyền đang kìm hãm việc phát triển lâu dài, những nhà cho vay vốn quốc tế họp tại Hà Nội thẩm định như vậy.)

Họ thúc đẩy tái cấu trúc Kinh tế mà lại thêm “améliorer la situation des droits de l’Homme, qui freine son développement à long terme. (phải cải thiện tình trạng Nhân quyền đang kìm hãm việc phát triển lâu dài), nghĩa là họ yêu cầu CSVN phải cho Kinh tế sống trong một Môi trường Chính trị-Luật pháp DÂN CHỦ, tôn trọng Nhân quyền, chứ đừng giữ Môi trường Chính trị-Luật pháp ĐỘC TÀI nữa.

Đối với Mô hình Kinh tế Trung quốc, Hai Tổ chức Tài chánh và Tiền tệ mang tầm ảnh hưởng Thế giới đã phải họp báo tại Bắc Kinh  để nhấn mạnh rằng Trung quốc đã đến lúc phải cải tổ mô hình Kinh tế vì đã đi đến khúc quặt có thể làm sụp đổ toàn diện nền Kinh tế. Ong Robert ZOELLICK, Chủ tịch Ngân Hàng Thế giới, họp báo vào cuối tháng 2/2012, thì ngày 18.03.2012, Bà Christine LAGARDE, Tổng Giám đốc Quỹ Tiền tệ Quốc tế, cũng họp báo tại Bắc Kinh. Hai người cùng đưa ra những đòi hỏi phải cải tổ mô hình Kinh tế. Ong Robert ZOELLICK đòi hỏi gay gắt hơn Bà Chrtistine LAGARDE.

Bản Tin của Allison JACKSON (AFP) đánh đi từ Bắc Kinh ngày 27.02.2012 về cuộc Họp báo của Ong Robert ZOELLICK. Theo Bản Tin này, đích thân Chủ tịch Ngân Hàng Thế Giới cảnh cáo Trung quốc về tình trạng tụt giốc Kinh tế nếu không kịp thời và can đảm cải cách trong lựa chọn giữa độc tài Chính trị và Độc quyền Kinh tế. Ong nhấn mạnh về việc Trung quốc đang gặp phải một khúc quặt trên đường phát triển Kinh tế khiến việc cải cách tận gốc là một dòi buộc không thể tránh né. Bản tin viết:

“La Chine a atteint un tournant dans son développement économique et va devoir mettre en oeuvre de profondes réformes, avec un rythme de croissance qui va diminuer de moitié en 20 ans, ont estimé lundi des experts de la Banque mondiale et du gouvernement“.

“La nécessité de réformes est indiscutable parce que la Chine est désormais à un tournant de son développement"

         (Trung quốc tiến đến một khúc ngoặt trong việc phát triển Kinh tế và sẽ buộc phải thực hiện những cải cách tận chiều sâu, với một đà phát triển sẽ thụt xuống phân nửa trong 20 năm, những chuyên viên của World Bank và của Chính phủ ước tính như vậy ngày thứ Hai mới đây).

         (Sự cần thiết của những cải cách là điều không thể chối cãi bởi vì hiện giờ Trung quốc đang gặp khúc ngoặt trong việc phát triển của mình).

Điều đặc biệt là Chủ tịch World Bank báo trước những trở ngại của Cải cách Kinh tế và việc thanh trừng Chính trị:

"Les réformes ne sont pas faciles, souvent elles provoquent des rejets", a dit le président de l'institution internationale.

La résistance pourrait notamment venir des entreprises d'Etat, dont le rapport veut réduire les privilèges et le poids économique.”

(Những cải cách không dễ dàng, thường nó tạo những đối kháng, Oâng Chủ tịch của World Bank nói như vậy.

(Việc chống đối đến chính yếu từ những Công ty Nhà nước mà bản báo cáo này muốn họ phải giảm đi những đặc quyền và trọng lượng kinh tế của ho).

 

Đề án Tái cấu trúc Mô hình Kinh tế VN

có khả thi hay không ?

 

Từ cuối năm 2011 cho đế nay, chúng tôi chờ đợi Đề án Tái cấu trúc Mô hình Kinh tế Việt Nam để thẩm định xem đó là việc cải tổ đi vào tận gốc, tận căn nguyên của những sụp đổ hiện nay hay chỉ là việc tiếp tục vá chiếc VÁY ĐỤP mà Mars và Lénine đã vẽ và may chiếc váy Kinh tế Xã Hội Chủ Nghĩa để cả Thế giới Cộng sản mặc trong đó có Trung quốc và Việt Nam. Đợi mãi và tuần này đọc trên Diễn Đàn, chúng tôi gặp được bài của Tác giả TRẦN VINH DỰ viết dưới đầu đề ĐỀ ÁN TÁI CẤU TRÚC KINH TẾ KHẢ THI HAY KHÔNG ? Tác giả viết:

“Mỗi nội dung trong chương trình tái cơ cấu là một bài toán khác biệt. Và cũng giống như mọi bài toán khác, nó thường có nhiều lời giải và những thứ giống như lời giải (giả lời giải).

Khác biệt giữa chúng là lời giải (thật) thì xử lý được vấn đề đưa ra, còn giả lời giải thì không làm được.Nhiều ý kiến góp ý cho bản đề án này đã nói đến vấn đề chi phí như là một rào cản mà đề án này hoàn toàn không đề cập.Thí dụ ông Nguyễn Văn Giàu, Chủ nhiệm Uỷ ban Kinh tế của Quốc hội, cho rằng bản đề án này còn chưa đánh giá chi phí cần thiết để thực hiện tái cơ cấu nền kinh tế. Theo ông cần việc tính toán chi phí sẽ góp phần xác định những nội dung cần ưu tiên thực hiện, tránh dàn trải, lãng phí.

Vấn đề chi phí ông Nguyễn Văn Giàu (và nhiều chuyên gia khác) nhấn mạnh là một điểm hết sức quan trọng. Mặc dù một số quan chức Bộ Kế hoạch và Đầu tư như Tiến sỹ Nguyễn Đình Cung cho rằng tái cơ cấu không làm tiêu hao nguồn lực, mà chỉ là phân bổ lại nguồn lực nhưng cách nói này chỉ là một cách nói khéo trên quan niệm cân bằng tổng thể: nguồn lực toàn xã hội chỉ có bao nhiêu đó, chỉ phân bổ lại chứ không mất đi. Trên thực tế, tái cơ cấu sẽ cần đến chi phí, ít nhất là chi phí từ góc độ nhà nước. Bất kỳ một chính sách cải tổ kinh tế nào của nhà nước muốn đi vào thực tế cũng cần có nguồn lực ngân sách đi kèm. Nếu không thì nó chỉ nằm trên giấy. Thí dụ, nhà nước muốn hỗ trợ doanh nghiệp vượt qua khủng hoảng hiện nay, và chi phí mà chính phủ dự kiến cho việc này là 29 nghìn tỷ Đồng.

Việc phân tích rõ chi phí và lợi ích của các chính sách khác nhau sẽ cho phép xác định chính sách nào là hiệu quả nhất và nên thực hiện nhất. Vì thiếu phân tích này nên có vẻ như đề án của Bộ KH và ĐT được viết trên cơ sở cái gì cũng muốn làm, hay nói theo cách nói của Chủ nhiệm UB Pháp luật QH Phan Trung Lý là “dàn hàng ngang”.

Để một giải pháp tái cấu trúc là giải pháp thật thì ngoài câu chuyện nguồn lực nó phải xuất phát từ nguyên tắc thiết kế cơ chế. Tức là phải tạo ra một cơ chế theo đó các luật chơi và cơ chế khuyến khích vừa rõ ràng, đơn giản dễ thực hiện, vừa hướng được các bên tham gia (cơ quan nhà nước, cá nhân, tổ chức, nhóm lợi ích) tới việc thực hiện được mục tiêu đặt ra. Nếu không dựa trên nguyên tắc này, các giải pháp đề ra sẽ là các giả lời giải, tức là đưa ra nhưng không thể áp dụng để giải quyết bài toán tái cơ cấu được. Cách tiếp cận này là bản lề, là cột trụ không thể thiếu cho một hệ thống giải pháp tái cơ cấu khả thi.

Đề án đưa ra một số nội dung tái cơ cấu cơ bản. Đó là tái cơ cấu (1) các tổ chức tín dụng (chủ yếu là các ngân hàng thương mại), (2) thị trường chứng khoán và các định chế tài chính, (3) hệ thống doanh nghiệp nhà nước, (4) đầu tư (chủ yếu là đầu tư công), và (5) kinh tế ngành và kinh tế vùng. Có một số giải pháp trong đề án đưa ra dựa theo nguyên tắc thiết kế thể chế. Thí dụ, một giải pháp rất nhỏ trong báo cáo này liên quan đến việc nâng cao chất lượng của các trường đại học (trong gói các giải pháp nâng cao chất lượng nguồn nhân lực).”

         Qua thông tin tóm tắt những Đề án Tái cấu trúc Mô hình Kinh tế Việt Nam từ Quốc Hội và từ Bộ Kế Hoạch và Đầu Tư, thì người ta chỉ nói đến Chi phí, đến xào nấu xắp xếp lại những gì đang có, thiết kế lại thể chế. Như vậy tất cả những Đề án cải tổ Mô hình Kinh tế mà Tác giả Trần Vinh Dự đề cập tới đã không đi vào CÁI GỐC, cái CĂN NGUYÊN THEN CHỐT của tình trạng sụp đổ Kinh tế mà Hội các Nhà Đầu tư Quốc tế cũng như Ong Robert ZOELLICK và Bà Christine LAGARDE đã đòi hỏi như chúng tôi đã trình bầy ở phần đầu của bài này.

 

Không đi vào CĂN NGUYÊN để cải tổ,

thì đó chỉ là vá VÁY ĐỤP

 

Như nói ở trên đây, Marx và Lénine đã vẽ và may một CÁI VÁY mô hình Kinh tế Xã Hội Chủ Nghĩa để cả Thế giới Cộng sản mặc. Đó là Hệ thống Kinh tế Tập quyền Chỉ huy (Système Economique Centralisé et Dirigiste), nghĩa là Nhà nước Độc tài nắm trọn mọi hoạt động Kinh tế. Thực vậy, các Tác nhân Kinh tế SẢN XUẤT, TIÊU THỤ và TIỀN đều phải nằm dưới quyền của Tác nhân Kinh tế NHÀ NƯỚC. Vì vậy Hệ thống Kinh tế gọi là Tập quyền. Bằng những Kế hoạch Ngũ Niên, Tác nhân Kinh tế NHÀ NƯỚC hoạch định cho Sản xuất và Tiêu thụ, ngay cả Vốn từ Tiền tệ lưu hành. Đó là Hệ thống Kinh tế Tập quyền Chỉ huy vậy. Đồng Tiền trong hệ thống là đồng Tiền do chính Nhà Nước định giá, chứ không phải là đồng Tiền do dân quyết định do chấp nhận hay không. Vì chính Tác nhân Kinh tế NHÀ NƯỚC giữ toàn quyền chỉ huy Kinh tế từ SẢN XUẤT đến TIÊU THỤ và TIỀN TỆ, nên không có THỊ TRƯỜNG là nơi cạnh tranh CUNG—CẦU tự do. Thị trường trao đổi (Thương mại) được thay thế bằng những HỢP TÁC XÃ tiêu thụ cũng do Tác nhân Kinh tế NHÀ NƯỚC hoạch định.

Hệ thống Kinh tế Tự do Thị trường đòi hỏi một Môi trường Chính trị-Luật pháp DÂN CHỦ phù hợp. Tất nhiên Môi trường DÂN CHỦ này đi ngược lại Hệ thống Kinh tế Tập quyền Chỉ huy. Hệ thống này đương nhiên chỉ có thể sống được với Môi trường Chính tri-Pháp lý ĐỘC TÀI do độc đảng Chính trị tự đặt ra cho phù hợp với Tập quyền Chỉ huy Kinh tế.

Hệ thống Kinh tế Tập quyền Chỉ huy đã phát sinh ra những Vấn đề Kinh tế làm mất hiệu năng của Hệ thống khiến Ong Mikhael GORBATCHEV phải khai tử nó:

*        Môi trường Chính trị-Luật pháp ĐỘC TÀI làm cho những hoạt động Kinh tế thiếu sáng kiến cá nhân.

*        Thiếu cạnh tranh làm cho giảm hiệu lực Kinh tế thăng tiến

*        Khi những Phương tiện sản xuất không thuộc tư hữu, thì tác nhân Kinh tế không chăm sóc, thậm chí còn cắt xén giấu cất cho riêng mình. Cha chung không ai khóc. Tiêu Tiền chùa, thì Lãng phí.

*        Yếu tố quan trọng hơn cả là làm việc mà không có TƯ HỮU những kết quả cố gắng, thì cá nhân mất hẳn yếu tố KÍCH THÍCH cố gắng làm việc.

         Hệ thống Kinh tế này đã đưa đến thất bại và Nga cũng như Đông Au đã can đảm vứt bỏ CÁI VÁY mô hình Kinh tế mà Mars-Lénine đã may để bắt Thế giới Cộng sản mặc.     

Trung quốc và Việt Nam đã không vứt bỏ CÁI VÁY ấy, mà kiếm mảnh vải Mỹ, mảnh vải Tây để vá CÁI VÁY và đặt tên cho là Mô hình Kinh tế mở cửa “định hướng XHCN“. Nhưng thực chất của mô hình Kinh tế này vẫn là Nhà nước Độc tài “chủ đạo“ Kinh tế, nghĩa là nắm Độc quyền Kinh tế. Việc Mở Cửa của Trung quốc và Việt Nam là nhằm moi trợ lực Kinh tế của Tây phương khi mà Thế giới Cộng sản sụp đổ vì kiệt quệ Kinh tế do mô hình Kinh tế Tập quyền Chỉ huy. Những chữ “định hướng XHCN “ chủ trương giữ lại CÁI VÁY Hệ thống Kinh tế Tập quyền Chỉ huy. Trên thực tế hiện nay, đảng CSVN vẫn giữ Hệ thống Kinh tế Tập quyền Chỉ huy, nghĩa là Độc tài, độc đảng Chính trị nắm Độc quyền Kinh tế. Chính cái Cơ chế chủ trương Độc tài Chính trị nắm Độc quyền Kinh tế này làm phát sinh và lan tràn THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ ăn ruỗng Kinh tế Đất nước.

         Trong bài tóm tắt những Đề án Cải tổ Kinh tế trên đây của Tác giả Trần Vinh Dự, chúng tôi không thấy chỗ nào nói đến việc tách rời Độc tài Chính trị ra khỏi Độc quyền Kinh tế. Đó là cái GỐC, cái CĂN NGUYÊN chính yếu làm sụp đổ Kinh tế hiện nay và đó cũng là điều yêu cầu của Hội những Nhà Đầu tư Quốc tế cũng như của Ong Robert ZOELLICK và Bà Christine LAGARDE. Nếu vẫn giữ cái Cơ chế chủ trương Độc tài Chính trị nắm Độc quyền Kinh tế, thì nhữnng Đề án Cải cách lòng vòng chỉ là việc vá chiếc VÁY ĐỤP mà Mars-Lénine để lại mà thôi.

 

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 17.05.2012. CẬP NHẬT 24.05.2012

Web: http://VietTUDAN.net

Obama Tấn công Romney

Obama Tấn công Romney

(05/25/2012)

Tác giả : Vi Anh

Chỉ còn không đầy 6 tháng là tới cuộc bầu cử Tổng thống Hoa Kỳ.Ván bài đã lật ngửa. Ô. Romney, cựu thống đốc coi như đã chánh thức trở thành ứng viên tổng thống của đảng Cộng hòa sau nhiều chiến thắng trong các cuộc bầu cử sơ bộ và họp chọn. Ông đã đạt được gần 1,144 phiếu đại biểu mà ông cần có để được Đảng Cộng Hòa đề cử. Ô. Romney vì thế đã trở thành đối thù chánh thức của ứng cử viên Obama, tổng thống tái tranh cử nhiệm kỳ hai, ứng cử viên duy nhứt của Đảng Dân Chủ. Các cuộc thăm dò ý kiến mới cho thấy sẽ diễn ra một cuộc chạy đua ngang ngửa và nhiều tiêu cực giữa hai Ông Romney và Obama, theo Gallup tỷ lệ dân chúng ủng hộ hai Ông ngang ngửa nhau, đều 46%. Ô. Romney tập trung cuộc vận động vào việc chỉ trích cách điều hành kinh tế của Tổng thống Obama. Còn Ô. Obama bắt đầu chiến dịch tranh cử của Ông. Ô. Obama đổi khẩu hiệu “Thay Đổi” (Change) trong cuộc tranh cử tổng thống của năm 2008, thành “Tiến Lên” (Foward) trong chiến dịch tranh cử kỳ này. Ô.Obama “tiến lên”, “tiến mạnh, tiến vững chắc” trong việc hạ uy tín Ô. Romney.

Phe Obama khai hỏa mở màn chiến dịch bằng một quảng cáo ví Ô. Romney như một ma cà rồng. Phòng vệ tốt nhứt là tấn công. Cái yếu của TT Obama trong gần một nhiệm kỳ làm tổng thống là kinh tế trì trệ chưa phục hồi như mong mỏi và tỷ lệ thất nghiệp vẫn còn cao ở mức 8.1%. Đảng Cộng Hòa và Ô. Romney đã, đang, sẽ “bề hội đồng” Ô Obama về thất bại kinh tế và chứng minh gà nhà Romney là người có tài điều hành kinh tế hơn.

Ngày 14 tháng 5, bộ tham mưu chiến dịch tranh cử của Ô. Obama chi một số tiền lớn mướn truyền thông đại chúng Mỹ đi một quảng cáo hết mức tiêu cực, ví Ô. Romney như một “ma cà rồng” – một quái vật huyền thọai chuyên hút máu để sống – qua những hành động mà quảng cáo của Obama muôn ám chỉ Ô. Romney là một nhà kinh tài chuyên làm kiệt quệ các công ty đang gặp khó khăn.

Trong quảng cáo này phe ông Obama tiết lộ rằng quỹ đầu tư Bain Capital của ông Romney đã đóng cửa một nhà máy thép ở thành phố Kansas, tiểu bang Missouri sau khi mua nó từ một công ty khác. Quảng cáo đăng những lời phát biểu đẫm nước mắt của các công nhân bị mất việc sau vụ đóng cửa nói trên.

Theo AFP đoạn quảng cáo này được tung ra nhằm phản pháo lời phát biểu của ông Romney rằng kinh nghiệm thương trường của ông sẽ giúp khôi phục kinh tế Mỹ. Stephanie Cutter, chỉ huy phó chiến dịch tranh cử của ông Obama nói, “Kinh nghiệm trong lĩnh vực kinh doanh của ông Romney không phải chuyên được dùng cho thúc đẩy tăng trưởng kinh tế và tạo việc làm. Ưu tiên hàng đầu của ông ta là tạo lợi nhuận cho bản thân, bất chấp hậu quả dành cho người khác. Ban vận động của ông Obama đã chuẩn bị trước và sẵn sàng cho đòn tấn công này. Chỉ trong vài giờ sau khi đoạn quảng cáo “hạ đạp” Romney nói trên được tung ra, chiến dịch Obama “thượng đội” Obama với tin trong quảng cáo rằng Bain Capital đã đầu tư xây dựng một nhà máy thép mới, vốn đang tuyển 6.000 công nhân.

Và sau đó bộ chỉ huy chiến dịch của Ô. Obama cho tràn ngập trên truyền thông với thông tin, nghị luận, hình ảnh TT Obama ủng hộ hôn nhân đồng tính luyến ái. Hôn nhân đồng tính luyến ái trở thành tin hàng đầu cả tuần lễ, khó có thông tin nghị luận nào khác chen vào được. Kể cả tin Ô Romney ví TT Obama như TT Carter trong vụ Bin Laden dù tin này rất thời sự nhơn thời điểm kỷ niệm một năm ngày tên trùm khủng bố này bị Người Nhái Mỹ hạ sát, cũng chỉ chiếm được thời lượng vài giờ thôi.

Qua quảng cáo truyền hình mang tên Corporate Raider, Kẻ Đột Kích Các Công Ty, ám chỉ Ô Romney, phe Obama muốn mau mau vạch mặt chỉ tên Ô. Romney trước cái nhìn của người Mỹ trước khi đối thủ Romney có đủ thì giờ tự giới thiệu mình. Phe Obama quần thảo Ô. Romney, hạ thể, hạ cấp Ô. Romney trước cử tri như một người phản bội lập trường bảo thủ, chánh yếu đối với những cử tri ở giữa mà Ô. Romney cần vận động mạnh sau khi chứng tỏ mình trung thành với những người cực bảo thủ trong các cuộc bầu cử sơ bộ của đảng Cộng Hòa.

Chiến lược gia tranh cử của Obama là David Axelrod tuyên bố "Bởi vì Mitt Romney đưa kinh nghiệm của ông trước trong việc tạo nên việc làm, người Mỹ có quyền biết và quyền đòi hỏi bản tổng kết mà Romney đã ước tính”. Và nhà chiến lược của Ô. Obama đi đến kết luận với nhận định “Mục đích của Romney không bao giờ là tạo nên việc làm. Y và những người cộng tác với Ông đã bỏ túi hàng trăm triệu Đô la bằng cách làm cho nhiều cơ xưởng sạt nghiệp.”

Phe Obama và Ô. Obama cũng không quên sử dụng tối đa đề tài mà những ứng cử viên Cộng Hòa đã dùng đế tấn công Ô. Romney trong các cuộc bầu cử sơ bộ, tấn công rất nhiều khiến các lãnh tụ của Đảng Cộng Hòa phải khuyến cáo và yêu cầu phải ngưng. Khúc phim dài 28 phút do nhóm của Newt Gingrich đánh phá Ô. Romney luôn được phổ biến trên YouTube.

Các cố vấn và chiến lược gia tranh cử của Ô. Obama tin rằng Ô. Obama muốn thắng thì phải vận động làm sao tách rời cho được những người Ô. Romney vì hòan cảnh này hay khác đã phải xa rời trong các cuộc bầu cử sơ bộ.

Ô. Obama dù là ứng cử viên của đảng Dân Chủ nhưng lại cũng dùng chiến thuật của TT Bush của Đảng Cộng Hòa đã từng dùng khi tái tranh cử năm 2004 để chống đối thủ Dân Chủ. Khi ứng cử viên Dân Chủ là Thượng nghị sĩ Kerry chiến thắng trong các cuộc bầu cử sơ bộ của Dân Chủ, phe TT Bush quần thảo nên ra trò đối thủ Kerry, tấn công đến phút chót không buông. Đòn ấy TT Obama sử dụng như quảng cáo ví Ô Romney là ma cà ròng hút máu công nhân cơ xưởng Bain Capital khi làm cho công ty này phá sản.

Nhưng trên phương diện công luận, mọi quá lố sẽ không tốt. Người Hoa có câu “hàm huyết phún nhơn tiên ô tự khẩu, tức ngậm máu phun người dơ miệng mình”. Người Việt cũng có câu “Cái miệng nó kiện cái thân”. Nhiều khi ỷ nhiều tiền, nhiều quyền, nhiều sức, ỷ mạnh hiếp yếu, ỷ cũ hiếp mới sẽ bị phản tác dụng. Quần chúng lương thiện thường có tinh thần “kiến nghĩa bất vi vô dõng giả, lâm nguy bất cứu ngụy anh hùng”.

Tin sau đây cho thấy phản tác dụng của chiến thuật quá đà của phe Obama nhiếu tiền, nhiều thế hơn Romney. Đó là tin dân chúng nghi ngờ lập trường hôn nhân đồng tính của Tổng Thống Obama, xuất hiện vào ngày 17 tháng 5 và còn ảnh hưởng. Thăm dò cho thấy đa số dân chúng Mỹ cho rằng, quyết định của Tổng Thống Barack Obama ủng hộ hôn nhân đồng tính là do nhu cầu chính trị, chứ không phải là do ông tin tưởng điều đó là đúng. Báo New York Times và đài truyền hình CBS thăm dò dư luận ghi nhận 67% người được hỏi trong cuộc thăm dò nói rằng, họ nghĩ ông Obama loan báo điều này “phần lớn vì lý do chính trị,” trong khi chỉ có 24% nói “phần lớn vì ông nghĩ điều này là đúng.” Và tổ chức thăm dò nhận định việc ông Obama vội vã loan báo sự ủng hộ này đã tạo thêm nghi ngờ trong dư luận, và có thể đưa tới ảnh hưởng ngược với sự mong đợi của các cố vấn chính trị.

Vi Anh

 

 

 

 

 

 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Trả Ơn Hơn Nhớ Ơn

Trả Ơn Hơn Nhớ Ơn

(05/26/2012)

Tác giả : Vi Anh

Memorial Day là Ngày Chiến Sĩ Trận Vong là ngày lễ có tính truyền thống và lịch sử của liên bang Mỹ, cử hành trên tòan quốc vào ngày Thứ Hai cuối cùng của tháng 5 hằng năm. Theo nghi thức quốc kỳ Mỹ được treo rũ cho quá ngọ giờ địa phương, người Mỹ đi viếng nghĩa trang tử sĩ và các tượng đài tử sĩ Mỹ để tưởng niệm. Ngày lễ Chiến sĩ Trận Vong cũng được người Mỹ xem là ngày bắt đầu mùa hè kéo dài tới ngày Lễ Lao Động vào đầu tháng 9.

Bản tính dân tộc Việt là trọng tình, trọng nghĩa, ơn phải đền nghĩa phải trả. Nên vào Memorial Day hay Ngày Chiến Sĩ Trận Vong này, người Mỹ gốc Việt chẳng những tưởng niệm quân dân cán chính Việt Nam Cộng Hòa vì dân chiến đấu, vì nước hy sinh đã bỏ mình trong cuộc chiến đấu tự vệ chánh đáng dể bảo vệ Việt Nam Cộng Hòa mà còn tưởng niệm quân nhân đồng minh Mỹ, 58,159 tử trận và 1,719 mất tích trong khi góp sức cùng chiến đấu cho tự do dân chủ cho quốc gia dân tộc VN.

Một sự thật đáng mừng qua việc người Mỹ gốc Việt trả ơn đất nước và nhân dân Mỹ. Số người Mỹ gốc Việt thế hệ một rưỡi và hai con em của gia đình quân dân cán chính VNCH di tản qua Mỹ đã tình nguyện vào quân đội Mỹ khá nhiều. Tình nguyện vào quân đội, đem mạng sống của mình để bảo vệ nước Mỹ và người Mỹ ở quốc nội và quyền lợi, niềm tin nước Mỹ ở hải ngọai, là hành động trả ơn cao cả và dũng cảm nhứt.

Có người đã lên cấp đại tá, chỉ huy lữ đòan nhảy dù thiện chiến của Mỹ. Số quân nhân Mỹ gốc Việt này đã thành lập được một hội đoàn mệnh danh Quân Nhân Mỹ Gốc Việt Trong Quân Lực Hoa kỳ (Vietnamese Americans Armed Forces Association)
www.vaafa.org. Hội Quân Nhân Mỹ Gốc Việt Trong Quân Lực Hoa Kỳ ra mắt cộng đồng ngày 31 tháng 5, trong một buổi lễ tại Tượng Đài Chiến sĩ Việt Mỹ ở Westminster và trong một buổi tiệc đông nhứt chưa từng thấy ở nhà hàng Paracel, Little Saigon.

Ơn nghĩa của cộng đồng và xã hội đối với những người chiến sĩ nam nữ đã hy sinh những ngày hoa mộng của mình, nghe theo lời kêu gọi của Tổ Quốc, xả thân trong việc bảo quốc an dân, bảo vệ quyên lợi của đất nước nhân dân, việc trả ơn không phải đơn thuần chỉ là những lễ lộc có tính sân khấu, làm tin cho báo đăng, truyền hình quây.

Tuy người Mỹ gốc Việt tỵ nạn CS ở Mỹ còn chân ướt chân ráo, không còn chánh quyền quốc gia, nhưng là một sắc tộc trọn tình trọn nghĩa với thương phế binh VNCH. Trong các công tác gây quỹ, việc gây quỹ giúp cho thương phế binh còn kẹt ở nước nhà là thu đạt kết quả cao nhứt, lớn nhứt. Vì đại đa số quan niệm đó không phải là công tác từ thiện, mà là nghĩa vụ của đồng đội đối với đồng đội, nghĩa vụ của dân cán chính VNCH đối với quân nhân như cá với nước.

Ngày Chiến sĩ Trận Vong đúng nghĩa không phải để chỉ tưởng niệm người đã hy sinh cho Tổ Quốc, mà còn nhắc nhở cần phải đãi ngộ xứng đáng những chiến sĩ còn sống đang tại ngũ hay đã giải ngũ, lành lặn hay bị thương tật.

Nhưng thực tế khá phũ phàng ở Mỹ. Người ta thấy Lễ Chiến sĩ Trận Vong dài ba ngày cuối tuần, trừ một vài nơi như nghĩa trang, tượng đài chiến sĩ, thì có lễ lộc, có nhân viên chánh quyền, quân nhân và cựu quân nhân tham dự. Nhưng đại đa số dân chúng Mỹ còn lại thì lo đi mua sắm, tổ chức nướng thịt ăn chơi ngoài sân hay ngâm mình trong hồ tắm, chơi thể thao, hay kéo nhau đi ăn nhậu ở nhà hàng.

Trong khi đó theo sưu khảo mới nhứt của RAND Corporation từ ngày cuộc khủng bố 911 xảy ra số quân nhân Mỹ bị thương tật vì Chiến tranh Afghanistan và Iraq, tính ra hơn nửa triệu người. Bên cạnh số quân nhân bị thương tật cơ thể, số bị chấn thương tâm lý là 328,000 người và hậu chấn thương tâm lý như căng thẳng tâm thần, trầm cảm, âu lo là 300,000 người. Một tỷ số đáng lọ: cứ 5 ngưòi thì 1 người bị!

Còn số người trở về ai may mắn được vật chất tinh thần lành mạnh, thì cuộc sống hàng ngày rất khó khăn, tay làm hàm nhai có khi không đủ cho gia đình ngày này qua ngày nọ, ngay trên quê cha đất tổ của mình – là Mỹ. Khi mọi người Mỹ lo âu về cơn khủng hoảng nhà cửa và thất nghiệp những cựu quân nhân này có nhiều thứ phải lo nhiều hơn, lo làm sao đủ ăn, có chỗ che nắng, che mưa cho mình và cho vợ con. Rất nhiều cựu quân nhân bị thất nghiệp. Rất nhiều cựu quân nhân không có nhà.

Thiết nghĩ trong xã hội tự do, dân chủ, về chánh trị có người ủng hộ chiến tranh và có người chống. Nhưng có một điều cả hai lập trường cần phải phân biệt là chiến sĩ khác với chiến tranh. Quân nhân Mỹ là những người tình nguyện được chánh quyền hợp hiến, hợp pháp, nhơn danh nhân dân và quân đội điều động ra chiến trường. Quân nhân là những người tuân hành quân lịnh. Còn chiến tranh là do chánh quyền quyết định. Không vì lý do chống chiến tranh mà không ủng hộ chiến sĩ.

Nhưng rất đáng than phiền và đáng buồn, là những người chiến sĩ này sau khi đi xa đánh trận, trở về nước nhà, chưa được chánh quyền và nhân dân đãi ngộ xứng đáng. Đặc biệt là đối với những quân nhân bị chấn thương tâm thần lâu dài. Cả nước Mỹ diện tích gần 10 triệu cây số vuông, dân số hơn 300 triệu, mà chỉ có bốn trung tâm phục hồi chấn thương tâm thần cho cựu quân nhân. Cựu quân nhân bị thương tật cơ thể và tâm thần rất khó khăn và tốn kém để đến trị. Cha mẹ, chồng vợ của những nam nữ quân nhân này có khi phải nghỉ làm việc để đưa và ở một bên để chăm sóc con em, chồng vợ bị thương tật khi chữa trị có khi kéo dài cả năm. Do vậy, vì sự sống của gia đình, những người thân đó thường phải đưa quân nhân bị thương tật vào chữa trị những bịnh viện ở thành phố nhà thôi.

Thiết nghĩ quốc gia dân tộc này, chánh quyền này, Quốc hội, Hành Pháp, Bộ Quốc Phòng, Bộ Cựu Chiến Binh, hai đảng Cộng Hoà đang đối lập lẫn Dân Chủ đang cầm quyền nước Mỹ này cần phải chiếu cố hơn nữa đối với cựu quân nhân bị thương tật. Tăng cưòng các cơ sở chữa trị, Theo dõi những người đã được trị. Tăng kinh phí để có thêm người săn sóc tại gia. Trả lương đầy đủ cho quân nhân khi chữa trị. Quốc Hội đã đi bước đầu khi trong năm 2007 đã chuẩn thuận một kinh phí là 900 triệu để chữa trị cho ngưòi bị chấn thương trong khi trị và sau khi trị.

Đãi ngộ xứng đáng chiến sĩ không có nghĩa làm những tác động sân khấu, làm tin cho báo chí, mà phải bằng hành động thiết thực có lợi thực tế và trực tiếp cho những quân nhân. Không phải ngày Lễ Chiến sĩ Trận Vong chỉ làm lễ, viếng mộ. Không phải chỉ đón quân nhân trở về bắt tay, tươi cười ở phi trường. Rồi sau đó viên chức chánh quyền, đại diện các đoàn thể cơ quan ai về nhà nấy lo sống riêng tư, Cựu chiến binh mang những thương tật bên mình, đem nỗi âu lo chăm sóc cho gia đình, còn những người Mỹ còn lại thì đi mua sắm, làm việc, vui chơi.

Tại sao Hành Pháp, Lập Pháp không đưa ra những ưu tiên cho cựu quân nhân, không giản dị thủ tục xin tiền cựu quân nhân, tạo dễ dàng cho con em cựu quân nhân được gởi nhà trẻ, được phụ giáo khi học hành. Tại sao không đi tìm những quân nhân trừ bị sau thời gian bị gọi vào quân đội xem coi khi trở về có được vào sở cũ làm hay không. Tại sao các công ty không dành ưu tiên tuyển dụng cựu quân nhân để đền ơn đáp nghĩa đối với những người con yêu của Tổ Quốc.

Có lẽ vì những câu hỏi tại sao đó mà quân nhân Mỹ gốc Việt thành lập Hội Quân Nhân Mỹ Gốc Việt Trong Quân Lực Hoa kỳ để tương trợ, ủy lạo nhau và hướng dẫn đàn em đang trên đường tình nguyện vào quân lực Mỹ. Và có lẽ đó cũng là lý do cộng đồng người Mỹ gốc Việt tham dự một buổi tiệc đông chưa từng thấy ở nhà hàng Paracel khi hội quân nhân Mỹ gốc Việt ra mắt cộng dồng Mỹ gốc Việt./.

Vi Anh

  

 

 

 

 

 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Đói Dân Chủ - No Tham Nhũng

Đói Dân Chủ - No Tham Nhũng

(05/25/2012)

Tác giả : Phạm Trần

Ở Việt Nam thời Cộng sản, tham nhũng nhiều hơn cơm áo và kẻ sẵng sàng phạm pháp để tham nhũng nhiều hơn người tình nguyện xuống đường chống Trung Cộng âm mưu chiếm lãnh thổ và biển đảo.

Đó là thực tế đau buồn và phũ phàng, nhưng đang diễn ra từng phút ở mọi nơi, kể cả ở những vùng dân phải liều chết để giữ đất không rơi vào tay bọn quan tham và tay sai của tài phiệt.

Nhưng tại sao ở một đất nước có nhiều anh hùng vang danh giữ nước và dựng nước và có một dân tộc kiên cường bất khuất trước giặc ngọai xâm mà lại đang thua trước giặc nội thù?

Đơn giản vì Nhà nước bất lực. Những đảng viên Cộng sản may mắn được ngồi vào ghế lãnh đạo, nếu không tham nhũng thì cũng dung dưỡng kẻ tham nhũng để được ngồi yên hưởng thụ.

Luật lệ, Nghị quyết, Quyết định, Nghị định phòng, chống tham nhũng, lãng phí, kê khai tài sản và cấm đảng viên không được làm chất cao hơn núi nhưng chỉ thấy nói mà không làm. Và nếu có làm thì cũng chỉ làm cho có lệ, phải phép nay người mai ta, đồng chí, đồng đội với nhau ai nỡ làm khó nhau làm gì để còn nhìn nhau nữa chứ?

Vì vậy tham nhũng chỉ ở đâu đâu chứ đơn vị mình thì tuyệt nhiên không có ai tham nhũng cả. Mọi đồng chí đều sạch trơn từ thân thể đến quần áo, không hề tơ hào một xu tiền của dân. Qũy của nhà nước sổ sách phân minh, biên lai biên nhận chi, thu không mất đi đâu một xu nên năm nào đảng bộ cũng đạt cờ chiến thắng” hay ”đơn vị tiến tiến gương mẫu”.

Tuy nhiên những người đứng đầu lại không sao giải thích được tại sao lương cán bộ mà nhiều đồng chí của đơn vị mình lại có nhà lầu máy lạnh, xe hơi láng coóng, tiệc tùng đãi nhau linh đình, có tiền gửi con du học nước ngoài mỗi năm tốt vài chục ngàn đô là ít?

Đó là lý do tại sao Đơn vị, Đảng ủy nào cũng ”thành tích” nhiều hơn ”thành công”, ấy là chưa kể những chuyện liên hệ giây mơ, rễ má như ”người cùng Huyện”, ” học cùng trường”, ”có bố, có ông cố, ông kỵ biết nhau từ thời đi kháng chiến chống Tây, chống Mỹ” v.v... nên mọi cách, mọi kiểu tham nhũng dù rắc rối, nhiêu khê đến đâu cũng thành chuyện ”hòa cả làng, dĩ hòa vi qúy làm cho mọi người đều vui vẻ cả”.

Vì vậy, bất kỳ Hội nghị hay Đại hội nào có dính đến đảng là tình trạng tham nhũng lại được nhắc lại ”vẫn còn nghiêm trọng”!

Đó cũng là điều mà Nguyễn Xuân Phúc, Phó Thủ tướng đã báo cáo tại Kỳ họp Quốc hội khai mạc hôm 21/05 (2012) tại Hà Nội rằng :”Tham nhũng vẫn còn nghiêm trọng với những biểu hiện tinh vi, phức tạp xảy ra trên nhiều lĩnh vực, tình trạng lãng phí còn rất lớn”, mặc dù Phúc cũng không quên khoe ”Công tác cải cách hành chính, phòng, chống tham nhũng, giải quyết khiếu nại tố cáo được quan tâm chỉ đạo từ Trung ương đến cơ sở và tiếp tục có những chuyển biến tích cực.”

Lạ chưa? đã ”có những chuyển biến tích cực” mà “vẫn còn nghiêm trọng” trong công tác phòng, chống tham nhũng thì chắc là tiếng Việt đã “hết nghĩa” rồi chăng?
Hay nên hiểu khi đảng nói có “chuyển biến” là “đã thụt lùi tệ hại hơn”?

THAM NHŨNG QUA TỪNG GIAI ĐỌAN

Đúng là như thế. Bởi vì từ ngày 02/02/1999, Hội nghị Trug ương 6 (lần 2) của Khóa đảng VIII thời Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu đã đưa ra Nghị quyết “Về một số vấn đề cơ bản và cấp bách trong công tác xây dựng Đảng hiện nay”.

Khi nói về Tham nhũng trong đảng, Nghị quyết này đã viết rằng : “Trước yêu cầu mới ngày càng cao của sự nghiệp cách mạng, trong Đảng đang bộc lộ một số yếu kém: sự suy thoái về tư tưởng chính trị; tình trạng tham nhũng, quan liêu, lãng phí của một bộ phận cán bộ, đảng viên có chiều hướng phát triển nghiêm trọng hơn. Việc thực hiện nguyên tắc tập trung dân chủ không nghiêm, bộ máy tổ chức của Đảng và Nhà nước chậm được củng cố và đổi mới. Để đáp ứng yêu cầu của thời kỳ đẩy rmạnh CNH, HĐH đất nước, Đảng phải có biện pháp phát huy ưu điểm, kiên quyết sửa chữa các khuyết điểm, tiếp tục củng cố, chỉnh đốn, để ngày càng vững mạnh về mọi mặt, đặc biệt là về chính trị, tư tưởng, đạo đức, lối sống, tổ chức và cán bộ.”

Đến ngày 19 tháng 11 năm 2005 Luật Phòng, Chống Tham Nhũng ra đời xác định rằng: “Tham nhũng là hành vi của người có chức vụ, quyền hạn đã lợi dụng chức vụ, quyền hạn đó vì vụ lợi.

Người có chức vụ, quyền hạn bao gồm:

a) Cán bộ, công chức, viên chức;

b) Sĩ quan, quân nhân chuyên nghiệp, công nhân quốc phòng trong cơ quan, đơn vị thuộc Quân đội nhân dân; sĩ quan, hạ sĩ quan nghiệp vụ, sĩ quan, hạ sĩ quan chuyên môn - kỹ thuật trong cơ quan, đơn vị thuộc Công an nhân dân;

c) Cán bộ lãnh đạo, quản lý trong doanh nghiệp của Nhà nước; cán bộ lãnh đạo, quản lý là người đại diện phần vốn góp của Nhà nước tại doanh nghiệp;

d) Người được giao thực hiện nhiệm vụ, công vụ có quyền hạn trong khi thực hiện nhiệm vụ, công vụ đó.”

Nói cách khác, tất cả những ai “có chức, có quyền” đều có cơ hội tham nhũng.

Nhưng thế nào là tham nhũng thì được quy định tại Điều 3. Nói về “Các hành vi tham nhũng” bao gồm :

1. Tham ô tài sản.

2. Nhận hối lộ.

3. Lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản.

4. Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành nhiệm vụ, công vụ vì vụ lợi.

5. Lạm quyền trong khi thi hành nhiệm vụ, công vụ vì vụ lợi.

6. Lợi dụng chức vụ, quyền hạn gây ảnh hưởng với người khác để trục lợi.

7. Giả mạo trong công tác vì vụ lợi.

8. Đưa hối lộ, môi giới hối lộ được thực hiện bởi người có chức vụ, quyền hạn để giải quyết công việc của cơ quan, tổ chức, đơn vị hoặc địa phương vì vụ lợi.

9. Lợi dụng chức vụ, quyền hạn sử dụng trái phép tài sản của Nhà nước vì vụ lợi.

10. Nhũng nhiễu vì vụ lợi.

11. Không thực hiện nhiệm vụ, công vụ vì vụ lợi.

12. Lợi dụng chức vụ, quyền hạn để bao che cho người có hành vi vi phạm pháp luật vì vụ lợi; cản trở, can thiệp trái pháp luật vào việc kiểm tra, thanh tra, kiểm toán, điều tra, truy tố, xét xử, thi hành án vì vụ lợi.”

Sau khi Nông Đức Mạnh lên thay Lê Khả Phiêu giữ chức Tổng Bí thư đảng từ Khoá đảng IX năm 2001, tệ nạn tham nhũng, lãng phí trong đảng vẫn “ngang nhiên tự tại” cho nên tại Hội nghị Trung ương 3 của Khoá đảng X, “Nghị quyết về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với công tác phòng, chống tham nhũng, lãng phí” ra đời tái xác nhận rằng : “ Cuộc đấu tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí còn nhiều hạn chế, khuyết điểm, hiệu quả thấp. Tham nhũng, lãng phí vẫn diễn ra nghiêm trọng ở nhiều ngành, nhiều cấp, nhiều lĩnh vực với phạm vi rộng, tính chất phức tạp, gây hậu quả xấu về nhiều mặt, làm giảm sút lòng tin của nhân dân, là một trong những nguy cơ lớn đe dọa sự tồn vong của Đảng và chế độ ta.”

Thủ phạm của nguy cơ này lại do chính cán bộ, đảng viên của đảng gây ra vì, theo lời Nghị quyết : “ Công tác cán bộ nói chung và việc quản lý, giáo dục cán bộ, đảng viên, công chức nói riêng còn yếu kém. Một bộ phận không nhỏ đảng viên, cán bộ, công chức suy thoái về tư tưởng chính trị, phẩm chất đạo đức, lối sống. Không ít cán bộ lãnh đạo chủ chốt các cấp, các ngành, kể cả cán bộ lãnh đạo cao cấp, còn thiếu gương mẫu trong việc giữ gìn phẩm chất đạo đức; chưa đi đầu trong cuộc sống đấu tranh chống tham nhũng, lãng phí và thực hành tiết kiệm. Phòng, chống tham nhũng, lãng phí là nhiệm vụ cực kỳ quan trọng trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc của Đảng, Nhà nước và nhân dân ta. Trong những năm tới, phải đẩy mạnh toàn diện và kiên quyết cuộc đấu tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí.”

Và để tiếp tay cho đảng chống “con tham nhũng 3 đầu 6 tay” này, ngày 24/01/2007 nhà nước lại bày ra Ban Chỉ đạo Trung ương về Phòng, chống Tham nhũng (PCTN) để cho Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng Chính phủ làm Trưởng ban.

Nhưng sau 5 năm được mô tả đã dùng nhiều ngón nghề, đòn phép làm sạch đảng và bộ máy nhà nước theo Nghị quyết Trung ương 3 (Khóa đảng X), Nguyễn Xuân Phúc - Phó Thủ tướng, Phó trưởng Ban Chỉ đạo tiếp tục ca bài tiêu cực trong báo cáo tại Hội nghị tòan quốc ngày 07 tháng 03 (2012).

Phúc nói:“Các đơn vị chuyên trách PCTN thuộc Thanh tra Chính Phủ, Viện Kiểm sát nhân tối cao và Bộ Công an được thành lập và đi vào hoạt động từ đầu năm 2007, đã và đang từng bước phát huy hiệu quả, nâng cao chất lượng công tác phát hiện và xử lý vụ việc, vụ án tham nhũng. Tuy nhiên, công tác PCTN chưa đạt được mục tiêu “ngăn chặn, từng bước đẩy lùi tham nhũng…” như Nghị quyết Trung ương 3 (khóa X) đề ra, còn bộc lộ nhiều hạn chế, yếu kém: Một là, nội dung và hình thức tuyên truyền, giáo dục về PCTN chưa phong phú, hấp dẫn, biểu hiện tính hình thức. Hai là, một số cấp ủy, tổ chức đảng chưa kiên quyết đấu tranh chống tham nhũng, lãng phí; tính chiến đấu, dân chủ, công khai trong tự phê bình và phê bình còn hạn chế; nhiều chi bộ đảng không nắm vững quan hệ xã hội của đảng viên; chưa kịp thời kiểm tra, phát hiện, xử lý những trường hợp có dấu hiệu vi phạm. Ba là, công tác hoàn thiện thể chế về PCTN chưa đáp ứng yêu cầu. Bốn là, việc triển khai thực hiện một số chủ trương, giải pháp phòng ngừa tham nhũng chưa nghiêm túc, hiệu quả thấp.Năm là, công tác phát hiện và xử lý các vụ việc, vụ án tham nhũng còn nhiều hạn chế. Sáu là, hiệu quả hoạt động của các cơ quan, đơn vị chuyên trách về PCTN chưa cao. Bảy là, công tác giám sát về PCTN của Quốc hội và HĐND các cấp chưa thường xuyên, hiệu quả thấp. Tám là, chưa huy động được sức mạnh của cả hệ thống chính trị và của toàn xã hội, nhất là sự tham gia của nhân dân vào công tác PCTN. Chín là, một số nội dung của Nghị quyết Trung ương 3 chưa được tập trung thực hiện…”

Như thế thì cái Ban chỉ đạo Trung ương này đã làm gì, sau khi đã ăn không biết bao nhiều tiền của mồ hôi, nước mắt và hoang phí sức lao động của người dân trong 5 năm qua?

13 NĂM SAU

Hay là từ Nghị quyết 6 (lần 2) thời Lê Khả Phiêu năm 1999 cho đến khi có Hội nghị tòan quốc do Dũng chủ trì tháng 3/2012, tổng cộng là 13 năm mà công tác phòng, chống tham nhũng vẫn dậm chân một chỗ khiến Hội nghị lần thứ 4 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng (khóa XI) do Nguyễn Phú Trọng làm Tổng Bí thư đã phải ra Nghị quyết vào ngày 31/12/2011 về “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay”, không khác gì nội dung của Nghị quyết 6 (lần 2)

Sự ra đời của văn kiện quan trọng này cho thấy đảng CSVN đang lâm nguy rã đám như Nghị quyết đã nhìn nhận: “Bên cạnh kết quả đạt được, công tác xây dựng Đảng vẫn còn không ít hạn chế, yếu kém, thậm chí có những yếu kém khuyết điểm kéo dài qua nhiều nhiệm kỳ chậm được khắc phục, làm giảm sút lòng tin của nhân dân đối với Đảng; nếu không được sửa chữa sẽ là thách thức đối với vai trò lãnh đạo của Đảng và sự tồn vong của chế độ.”

Khi nói đến Tham nhũng, Nghị quyết viết: “Một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, trong đó có những đảng viên giữ vị trí lãnh đạo, quản lý, kể cả một số cán bộ cao cấp, suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống với những biểu hiện khác nhau về sự phai nhạt lý tưởng, sa vào chủ nghĩa cá nhân ích kỷ, cơ hội, thực dụng, chạy theo danh lợi, tiền tài, kèn cựa địa vị, cục bộ, tham nhũng, lãng phí, tùy tiện, vô nguyên tắc...”

5 tháng sau, trong khi tất cả các Tổ chức của đảng từ trung ướng xuống địa phương, quân đội, công an, báo chí, văn nghệ sỹ chưa nuốt hết chữ của các buổi học tập làm sao phải thi hành cho bằng được chỉ thị của Nghị quyết Trung ương 4 thì ngày 15-05 (2012) Hội nghị Trung ương 5 lại ập đến Nghị quyết mới tiếp tục nói về chuyện chống tham nhũng.

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nhìn nhận thêm rằng : “ Công tác phòng, chống tham nhũng chưa đạt được yêu cầu "ngăn chặn, từng bước đẩy lùi tham nhũng". Tình trạng tham nhũng, lãng phí vẫn còn nghiêm trọng với những biểu hiện ngày càng tinh vi, phức tạp hơn, gây bức xúc trong xã hội và là thách thức lớn đối với vai trò lãnh đạo của Đảng và sự quản lý của Nhà nước. Tham nhũng, lãng phí vẫn xảy ra trên nhiều lĩnh vực, ở nhiều cấp, nhiều ngành, nhiều cơ quan, đơn vị, đặc biệt là trong các lĩnh vực và hoạt động liên quan đến đất đai, khoáng sản; đầu tư công; xây dựng cơ bản; quản lý vốn và tài sản của doanh nghiệp nhà nước; tín dụng, ngân hàng; thu chi ngân sách, mua sắm tài sản công; công tác cán bộ; quan hệ giữa cơ quan, cán bộ nhà nước với người dân, doanh nghiệp...”

Vây ai có lỗi không phòng, chống nổi tham nhũng? Tổng Bí thư đảng hay Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Trưởng Ban Chỉ đạo Trung ương?

Câu trả lời là cả 2 người nói riêng và cả đảng nói chung. Không ai có quyền đổ lỗi cho nhau trước sức chịu đựng đã đến đường cùng của người dân.

Tệ nạn tham nhũng đã biến thành lối sống hàng ngày của cán bộ, đảng viên, nhất là những kẻ có chức có quyền

Nhưng trong trận thư hùng này, Dũng đã bị mất chức Trưởng Ban vì, theo Thông báo của Trung ương đảng thì: “Ban Chấp hành Trung ương quyết định chủ trương thành lập Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng trực thuộc Bộ Chính trị do đồng chí Tổng Bí thư làm Trưởng ban. Không thành lập ban chỉ đạo tỉnh, thành phố về phòng, chống tham nhũng; tỉnh uỷ, thành uỷ trực tiếp lãnh đạo công tác phòng, chống tham nhũng. Lập lại Ban Nội chính Trung ương, thực hiện chức năng một ban đảng và là cơ quan thường trực của Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng; lập ban nội chính ở các tỉnh uỷ, thành uỷ, giao Bộ Chính trị quyết định cụ thể.”

PHẠM THẾ DUYỆT-GIÁM SÁT

Nhưng liệu sự thay đổi này có hy vọng gì không?

Hãy nghe câu trả lời của Phạm Thế Duyệt, Nguyên Chủ tịch Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam : “Nếu ngay bây giờ mà nói rằng Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng trực thuộc Bộ Chính trị sẽ làm cho việc này tốt lên là còn chủ quan. Chúng ta đã từng có Ban Chỉ đạo Trung ương 6 (lần 2) khóa VIII – cũng là cơ quan thường trực của Đảng về phòng chống tham nhũng tiêu cực đấy chứ. Vậy nên điều quan trọng và cần thiết bây giờ là sự quyết tâm, thể hiện ở sự kiên quyết, đấu tranh trong nội bộ Đảng và cấp ủy các cấp. Trong sinh hoạt Đảng phải luôn luôn coi việc phòng chống tham nhũng là một vấn đề quan trọng, đảng viên đi trước, làng nước theo sau. Vấn đề đặt ra ở đây là làm sao trên nghiêm, dưới theo, nhà mà nóc không dột, dưới sẽ ổn định...” (Báo Đại Đòan Kết, ngày 20-05-2012)

Đúng vậy. Nhưng căn nhà tham nhũng của đảng CSVN bây giờ có còn chỗ nào không rách nát tả tơi?

Chính Duyệt cũng đã thừa nhận như thế : “ Nói gì thì nói, việc chưa hạn chế được, chưa ngăn chặn được, để tham nhũng phát triển ngày càng tinh vi, ở đây cá nhân tôi muốn nhấn mạnh là theo chiều hướng ngày càng xấu, đã ảnh hưởng đến lòng tin của nhân dân với Đảng, là điều phải trăn trở suy nghĩ nhiều về đội ngũ cán bộ của chúng ta. Ngày càng có nhiều biểu hiện tham nhũng, tiêu cực. Cho nên chính vì điều này mà lòng tin của người dân cũng suy giảm lắm. Rõ ràng đây là một điều không hay với một đảng cầm quyền, đảng lãnh đạo và một chế độ theo định hướng XHCN. Như Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nói, nó như một thách thức với Đảng, với chế độ.”

Và theo lời Duyệt thì : “ Bây giờ phải xác định nhiệm vụ của cơ quan thường trực Ban Chỉ đạo làm gì? Tổng Bí thư cần làm gì? Phải có một tầm bao quát, phát huy cao vai trò của nhân dân, của Mặt trận, của các tổ chức đoàn thể, của các cơ quan chuyên trách về công tác giám sát, như Ủy ban Kiểm tra của Đảng, vai trò giám sát của Quốc hội, của các cơ quan đoàn thể đại diện cho các tầng lớp của nhân dân.”

Nhưng thực tế Duyệt và Mặt trận Tổ quốc đã làm được gì với những kẻ tham nhũng, hay cũng chỉ biết khoanh tay ngồi nhìn chúng nhởn nhơ cười hắt vào mặt?

Hãy nghe Duyệt than: “Từng hoạt động nhiều năm ở Mặt trận, từng tham gia họp hành với Ban Chỉ đạo phòng chống tham nhũng, tôi cho rằng lúc này chỉ có dựa vào dân là sẽ làm được. Làm thế nào để cái "ghế” của Mặt trận, của các tổ chức nhân dân được phát huy, nếu không cẩn thận sẽ vẫn là hình thức, vì tham gia mà có hiệu quả gì đâu.

Vấn đề đặt ra ở đây là làm thế nào để phát huy được vai trò giám sát của nhân dân, của Mặt trận, các tổ chức đoàn thể nhân dân thì Đảng mới có chỗ dựa. Chứ nếu Đảng chỉ dựa vào Ban Chỉ đạo phòng chống tham nhũng thì chưa đủ.”

Nhưng quyền giám sát của Mặt trận cũng đã được quy định trong Điều 12 trong Luật Mặt trận tổ quốc Việt Nam ban hành ngày 12 tháng 6 năm 1999, theo đó :

1- Hoạt động giám sát của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam là giám sát mang tính nhân dân, hỗ trợ cho công tác giám sát, kiểm tra, thanh tra của Nhà nước, nhằm góp phần xây dựng và bảo vệ Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam trong sạch, vững mạnh, hoạt động có hiệu lực, hiệu quả, bảo vệ quyền và lợi ích chính đáng của nhân dân.

Mặt trận Tổ quốc Việt Nam giám sát hoạt động của cơ quan nhà nước, đại biểu dân cử, cán bộ, công chức theo quy định của pháp luật.

2- Hoạt động giám sát của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam được thực hiện bằng các hình thức sau đây:

a) Động viên nhân dân thực hiện quyền giám sát;

b) Tham gia hoạt động giám sát với cơ quan quyền lực nhà nước;

c) Thông qua hoạt động của mình, tổng hợp ý kiến của nhân dân và các thành viên của Mặt trận kiến nghị với cơ quan nhà nước có thẩm quyền biểu dương, khen thưởng người tốt, việc tốt, xem xét, giải quyết, xử lý những trường hợp vi phạm pháp luật.

Người đứng đầu cơ quan, tổ chức có trách nhiệm tạo điều kiện để Mặt trận Tổ quốc Việt Nam thực hiện nhiệm vụ giám sát. Khi nhận được kiến nghị của Mặt trận thì người đứng đầu cơ quan, tổ chức có trách nhiệm xem xét, trả lời trong thời hạn theo quy định của pháp luật.”

Ngòai ra, Nghị quyết Trung ương 3 (khoá đảng X) ngày 29 tháng 07 năm 2006 cũng xác quyết nguyên văn rằng : “Tổ chức đảng phải lãnh đạo các tổ chức chính trị - xã hội, xã hội - nghề nghiệp làm tốt vai trò giám sát. Hàng năm, cán bộ chủ chốt cấp xã phải trực tiếp tự phê bình và phê bình tại hội nghị đại diện nhân dân do Mặt trận Tổ quốc tổ chức. Xây dựng và thực hiện cơ chế chất vấn trong sinh hoạt đảng.”

Tiếc rằng những việc này vẫn còn nguyên trên giấy, không có ma nào chịu làm theo, nhất là những cán bộ, đảng viên cấp lãnh đạo đứng đầu các tổ chức và cơ quan đảng.

Đã từng có nhiều đòan cán bộ thanh tra tham nhũng, khiếu kiện về địa phương không được ai tiếp phải khăn gói đi về mà không dám phản đối!

Quốc hội, cơ quan quyền lực cao nhất, hầu hết do người của đảng kiểm soát nên nếu đảng không “bật đèn xanh” thì không một Đại biểu nào dám ho he. Vì vậy từ trước đến nay chưa thấy có vụ tham nhũng nào được Quốc hội phanh phui ra.

Nhiều vụ tham nhũng tai tiếng khác cũng đã bị giấu nhẹm hoặc điều tra kéo dài đến “huề vốn”. Nhiều kẻ có trách nhiệm được nhà nước cho “hạ cánh an tòan”, hoặc thăng quan tiến chức trước con mắt mở toang và cái miệng há hốc kinh ngạc của người dân!

Vì vậy, Trọng mới kết luận trong diễn văn bế mạc Hội nghị Trung ương 5, ngày 15-05 (2012) : “Một số cấp uỷ đảng, chính quyền và người đứng đầu chưa quyết tâm lãnh đạo và gương mẫu trong đấu tranh phòng, chống tham nhũng, lãng phí; những bất cập về thể chế, nhất là trong việc ban hành, thực thi luật pháp, cơ chế, chính sách về quản lý kinh tế - xã hội; trên nhiều lĩnh vực vẫn còn sơ hở, bất cập, thiếu công khai, minh bạch và nhất quán; vẫn còn tình trạng "xin - cho". Một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, thiếu tu dưỡng, rèn luyện, giảm sút ý chí chiến đấu, không làm tròn trách nhiệm, bổn phận trước Đảng, trước nhân dân; kỷ cương, kỷ luật không nghiêm.”

Như thế thì đã “hết thuốc chữa” chưa hay cần phải có thêm nhiều thuốc “diệt trừ sâu bọ” nữa để đảng tan luôn rồi lập ra một đảng mới và một nhà nước có dân chủ pháp trị thì may ra mới diệt được tham nhũng?

Nếu không thì chỉ có người dân phải chịu khổ thêm vì có ai biết đã có bao nhiêu cấp lãnh đạo đã kê khai tài sản theo Nghị định 37 ngày 09 tháng 03 năm 2007 về “Minh bạch Tài sản, Thu nhập”, hay nghiêm chỉnh thi hành 19 Điều cấm đảng viên “không được làm” do Tổng Bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng ban hành ngày 01/11/2011, thay thế cho Quyết định 115 ngày 07/12/2007 của Bộ Chính trị?

Những chuyện “nhậy cảm” này mà đảng không minh bạch, không thành thật với dân theo tinh thần “nhà nước ta là nhà nước pháp quyền của dân, do dân và vì dân” thì làm sao dân tin đảng không còn cho họ “ăn bánh vẽ” nữa? -/-

Phạm Trần

(05/012)

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link