Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, June 7, 2012

Từ Lý Sơn, nắm lấy lại la bàn

Từ Lý Sơn, nắm lấy lại la bàn

André Menras – Hồ Cương Quyết

Tôi viết bài này từ Lý Sơn, nơi tôi có mặt từ ngày 1 tháng Sáu.

Với tư cách là chủ tịch của ADEP Pháp Việt và đại diện cho hàng trăm người bạn thuộc quốc tịch Pháp hay Việt kiều ở Pháp, Đức, Séc, Ba Lan, cũng như những người bạn Việt Nam trong “phong trào” chống chiến tranh xâm lược của Mỹ, tôi đã trao cho 37 gia đình ở Bình Châu (huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi) và 40 gia đình ngư dân ở Lý Sơn số tiền 322 triệu đồng. Phần lớn số tiền này được quyên góp trong hành trình của tôi qua các nước châu Âu để chiếu bộ phim Hoàng Sa Việt Nam: nỗi đau mất mát.

Đây là đôi chút thuốc giảm đau cố gắng đắp lên những vết thương của các ngư dân. Đây là hành động đoàn kết mạnh mẽ đối với các nạn nhân của chủ nghĩa khủng bố của Trung Quốc vẫn đang còn tiếp tục và ngày càng gia tăng ở vùng quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền Việt Nam. Đây cũng là thông điệp rõ ràng cho nhà cầm quyền Trung Quốc: rằng dư luận quốc tế đã bắt đầu biết đến những hành động ăn cướp, những vụ bắt bớ dã man, những hành động bạo lực mà hải quân Trung Quốc đã phạm phải đối với những người đánh cá hòa bình trên vùng biển truyền thống của cha ông họ. Bất bình và cả căm giận đang dâng lên và lan rộng. Có thể đánh lừa một số người trong một thời gian nhưng không thể đánh lừa mọi người mãi mãi.

Với một số bà vợ goá đã mất chồng tại Hoàng Sa

Với một số bà vợ goá đã mất chồng tại Hoàng Sa

Trong khi trao món tiền cứu trợ này tôi đã được sự hợp tác đầy đủ của chính quyền Quảng Ngãi: Ủy ban Nhân dân tỉnh, Sở Ngoại vụ, Quỹ Hỗ trợ nghề cá, cũng như những người có trách nhiệm ở huyện và xã. Họ đã giúp tôi rất nhiệt tình và hiệu quả trong việc tập họp các gia đình. Họ đã đi theo tôi và có mặt trong tất cả các lần trao quà cứu trợ. Họ đã cho phép tôi phát biểu tuyệt đối tự do tất cả những gì tôi muốn nói với các ngư dân và gia đình họ. Tóm lại, tôi có thể khẳng định rằng về phía các nhà cầm quyền địa phương quả thật đã có một ý chí rõ rệt muốn cho mọi người biết tình cảnh thật của ngư dân và tạo thuận lợi cho sự cứu trợ đối với họ.

Với một số ngư dân bị Trung Quốc giam giữ 49 ngày tại đảo Phú Lâm (Hoàng Sa) và với chủ tàu Lê Vinh bị cướp phương tiện hành nghề

Với một số ngư dân bị Trung Quốc giam giữ 49 ngày tại đảo Phú Lâm (Hoàng Sa) và với chủ tàu Lê Vinh bị cướp phương tiện hành nghề

Nhưng còn các nhà cầm quyền trung ương thì sao?

Về điểm này tôi xin thú thật là tôi khá lo lắng và quả thật tôi nghĩ rằng một số trung tâm quyền lực cần một cái la bàn bởi vì họ đang thả mặc cho sóng gió và không ai biết họ định đưa con thuyền đến đâu.

Tôi biết chắc là Trung Quốc sẽ tiếp tục khủng bố ngư dân Bình Châu và Lý Sơn, chúng sẽ tiếp tục đối xử tàn tệ với họ, cướp thuyền cá của họ khiến họ tan gia bại sản bởi chúng muốn họ bỏ trống biển và để cho ngư dân Trung Quốc tha hồ tự do trên vùng biển ấy. Đấy là một sự thật. Nhưng khi tôi phát biểu những lo lắng của mình, thì câu trả lời chính thức luôn luôn là: “Không nên làm mất lòng Trung Quốc, họ quá mạnh; họ có thể dùng bạo lực, có thể phát động chiến tranh.” Vậy nên, nếu ta muốn có hòa bình, thì phải tránh tất cả những gì những gì khiến Trung Quốc không bằng lòng. Tức: đừng chiếu phim Hoàng Sa Việt Nam, nỗi đau mất mát: Sự thật trong phim này quá gay gắt sẽ làm Trung Quốc nổi giận. Nhất là đừng nói chuyện chính quyền tỉnh Quảng Ngãi đã giúp ông Lê Vinh, người bị hải quân Trung Quốc cướp mất tàu, 555 triệu đồng để ông có thể mua một chiếc tàu mới. Lộ chuyện ấy ra sẽ khiến người Trung Quốc căm ghét ông Lê Vinh và họ sẽ thủ tiêu ông ấy trong lần ra khơi sau. Mọi sự phải giữ kín trong nội bộ ta thôi, thậm chí phải tuyệt mật. Đối với người Trung Quốc việc ta giúp ngư dân là phạm tội và “người-Trung-Quốc-cái-gì-cũng-biết-và-ở-đâu-cũng-có-mặt” sẽ tiến hành những hành động khủng bố, trực tiếp trên biển, nhưng còn cả trên mặt trận kinh tế nữa… Cho nên: im lặng!

Duy nhất được phép là những phản đối lặp đi lặp lại của người phát ngôn Bộ Ngoại giao mỗi lần có gây hấn, mà Bắc Kinh chẳng thèm lập tức phản bác. Trong khi đó tình hình ngày càng xấu đi. Trung Quốc củng cố các căn cứ hành chính và quân sự của họ ở Hoàng Sa. Họ tấn công các tàu thuyền Việt Nam trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Họ đưa tàu quân sự của họ bảo vệ ngư dân của họ cướp bóc vùng biển mà Philippines đòi chủ quyền. Họ uy hiếp hạm đội Ấn Độ …

Khi các công dân Việt Nam, dù thiếu thông tin, quyết định phản ứng một cách hòa bình, xuống đường, viết các bài phản đối, thì liền bị đàn áp, nhiều khi nặng nề, đến bị bỏ tù. Tôi không thể không nhớ lại cách đây đúng một năm, ngày 5/6/2011, tôi và các bạn từng tranh đấu trong phong trào phản chiến ngày trước và nhiều bạn trẻ đã cùng xuống đường trong tinh thần ôn hòa để phản đối hành động cắt cáp của Trung Quốc đối với tàu thăm dò dầu khí của Việt Nam. Sau đó, đã có thêm 10 lần xuống đường của người dân để phản đối Trung Quốc gây hấn. Những cuộc bày tỏ lòng yêu nước một cách tuyệt đối hòa bình ấy đã gặp không ít chuyện đáng giận từ lối hành xử lúng túng, đánh đập thô bạo, bắt bớ của những người nhân danh chính quyền nữa. Ở đây, có một nghịch lý ái quốc thật lạ lùng của nhà cầm quyền: để tránh cho nhân dân mình khỏi ăn dùi cui ngoại bang, chính họ phải cho đồng bào mình ăn đòn! Chưa bao giờ người Việt ta lại được tự phục vụ tuyệt đến thế!

Các nhà cầm quyền bảo hãy tin ở chúng tôi. Chúng tôi thương lượng ở cấp cao nhất. Tôi muốn hỏi: Có thể nói cho tôi biết đến nay những cuộc thương lượng rất bí mật ấy đã dẫn tới đâu? Đã mang lại kết quả gì tích cực cho nước Việt Nam, cho nhân dân Việt Nam? Trung Quốc có bao giờ dù chỉ một lần nói lên một lời lấy làm tiếc là đã đánh đập, nhấn chìm, bỏ tù, làm cho sạt nghiệp các ngư dân Việt Nam mà ta có thể tính con số lên đến hơn một nghìn người trong mười năm gần đây? Không hề! Trái lại họ càng gia tăng gây hấn, ngăn cấm ngư dân Việt Nam cùng lúc ngư dân Trung Quốc trên hàng chục tàu thuyền xuất hiện gần bờ biển Việt Nam. Trung Quốc có chịu từ bỏ “đường lưỡi bò” bành trướng muốn xâm chiếm 80% Biển Đông, vốn là tài sản chung của các nước ven bờ trong đó không có Bắc Kinh? Không hề! Trái lại, họ không ngừng rêu rao các tham vọng chủ quyền của họ mỗi khi có cơ hội và triển khai chiến lược chính trị, ngoại giao, kinh tế và quân sự để đơn phương áp đặt chúng trên bình diện khu vực và quốc tế. Từ năm 2002 các cuộc thương lượng ở cấp cao có đưa Bắc Kinh trở lại tôn trọng DOC mà họ đã ký? Không hề! Cả những cuộc thương lượng ấy lẫn những cuộc thăm viếng “16 chữ vàng” và “4 tốt”, cả những đường dây điện thoại gọi là nóng không ngăn được Trung Quốc tiến tới, gây hấn, dữ dằn hay lén lút hơn. Đấy là sự thật. Kiên nhẫn, im lặng, chờ đợi, “khéo léo”, chẳng gì đẩy lùi được mối hiểm nguy. Trái lại, điều đó lại tạo điều kiện cho Trung Quốc lặng lẽ chiếm lĩnh trận địa. Ta càng lùi, họ càng lấn tới. Ngôn ngữ nước đôi “16 chữ vàng” với lại “4 tốt” và những phản đối ngoại giao đã thành lệ chỉ làm hại Việt Nam. Một số lãnh đạo Việt Nam thăm Trung Quốc, thường là sau khi dư luận Việt Nam có phản ứng bất bình, hòa giọng với lãnh đạo Trung Quốc tuyên bố: “Đừng để cho các lực lượng phản động chia rẽ chúng ta”. Nhưng khi Trung Quốc tấn công ngư dân Việt Nam thì bọn phản động ở đâu? Đã đến lúc chấm dứt cái trò ngôn ngữ nước đôi đó đi, đừng che giấu bất cứ sự thật nào bởi vì điều đó phá vỡ, làm suy giảm hay gây phẫn nộ dư luận công chúng trong nước, đánh lạc hướng các bạn bè của Việt Nam trên thế giới, kìm hãm các liên minh mà Việt Nam cần để tồn tại. Ở Pháp tôi đã gặp nhiều lãnh tụ cộng sản hay các đảng cánh tả không hề biết có các cuộc gây hấn của Trung Quốc chống Việt Nam. Trong những điều kiện đó làm sao có được sự ủng hộ của họ? Làm sao dộng viên được toàn bộ giới trẻ Việt Nam để họ sẵn sàng bảo vệ Tổ quốc khi không có bất cứ chương trình quốc gia nào về lịch sử và địa lý trình bày một chương nào về Hoàng Sa và Trường Sa? Có những sự lãng quên cực kỳ vô trách nhiệm và thậm chí đáng nghi ngờ.

Những sự im lặng, chờ đợi, sợ hãi, cấm doán ấy, mà ta không biết đích xác nguồn gốc, là hết sức nguy hiểm cho đất nước và nhân dân Việt Nam. Ai cũng biết – và nhân dân Việt Nam càng biết hơn ai hết – rằng càng lùi bước mãi trước một kẻ xâm lược lớn mạnh và quyết đoán thì cuối cùng sẽ bị đẩy vào chân tường. Và khi đã áp lưng vào tường rồi, thì đã quá muộn: không còn đường lui và tránh được tai họa nữa. Thương lượng với Hitler, cúi đầu trước y bằng hiệp ước Munich không ngăn được y xâm chiếm châu Âu hai năm sau đó! Tôi sợ những khoảnh khắc kinh hoàng ấy vì tôi đã từng nhìn thấy chiến tranh, tôi yêu quý hòa bình hơn bất cứ điều gì khác. Đấy là lý do tôi trả lời những người im lặng và khuất phục nhân danh hòa bình rằng thái độ của họ làm tăng nguy cơ xâm lược và chiến tranh. Phương cách duy nhất để tránh cuộc đối đầu chết người cho cả nhân dân Việt Nam lẫn nhân dân Trung Quốc là ngẩng cao đầu. Nắm lấy lại la bàn của một tinh thấn ái quốc chân chính, song quả quyết tự vệ. Bình tâm, và đầy phẩm cách. Cùng lúc với việc thông báo những sự kiện tích cực giữa hai nước, phải dũng cảm tố cáo các cuộc xâm lấn, tất cả các cuộc xâm lấn, một cách khách quan. Tố cáo với trong nước cũng như ngoài nước. Phải bảo vệ ngư dân của mình như Trung Quốc bảo vệ ngư dân của họ. Thực sự bảo vệ ngư dân bằng hỗ trợ quân sự. Liên tục, thường xuyên. Ngư dân Việt Nam không giống như ngư dân mà Trung Quốc gửi đến những khu vực tranh chấp. Đấy không phải là những ngư dân ngụy trang, những binh lính được huấn luyện và trang bị vũ khí, sẵn sàng cho các cuộc đối đầu. Ngư dân Việt Nam là ngư dân thật, những người lao động thật sự trên biển cả… Mặc những lời hoa mỹ về hỗ trợ nhiên liệu và những vật dụng khác, họ hoàn toàn đơn độc giữa biển khơi, đối mặt với một lực lượng hải quân được trang bị tận răng, với những binh sĩ tàn bạo được lệnh uy hiếp họ và coi họ là kẻ thù. Sẵn sàng hy sinh tính mệnh, cả kinh tế gia đình, tương lai con cái, những người anh hùng bình thường ấy là những người duy nhất giương cao lá cờ của Việt Nam trên biển cả cuả Tổ quốc bị ngoại bang xâm chiếm. Không có bất cứ lực lượng nào hỗ trợ cho họ: cả lực lượng Biên phòng chỉ bảo vệ bờ biển, lẫn hải quân không dám ra khơi xa, cả không quân. Tôi không thể kìm nổi bất bình khi nghe các diễn từ của những vị lãnh đạo cao cấp, bình yên trong tiện nghi sang trọng, khuyên ngư dân hãy tự bảo vệ lấy mình. Làm sao họ có thể tự bảo vệ khi đối mặt với một bộ máy sẵn sàng nghiền nát tất cả đang chờ họ và hoàn toàn tự do hành động? Họ ở giữa đấu trường, tay không đối mặt với sư tử.

Ngẩng cao đầu cũng còn có nghĩa là Nhà nước phải bước lên tuyến đầu và nhận lãnh lấy trách nhiệm xã hội của mình trước vô số nạn nhân mà bộ phim Hoàng Sa Việt Nam nỗi đau mất mát chỉ mới nói đến một phần rất nhỏ. Là phải tổ chức một chế độ đặc biệt ưu tiên hỗ trợ cho những người vợ góa và con cái mồ côi của những ngư dân mất tích trên biển ở Hoàng Sa. Một chế độ cho phép họ sống đàng hoàng không phải phụ thuộc vào sự giúp đỡ của láng giềng hay bạn bè. Đấy sẽ là chút biết ơn tối thiểu đối với những hy sinh và hiểm nguy mà họ gánh chịu. Đấy sẽ là một sự hỗ trợ tinh thần to lớn đối với họ. Tiền không thiếu. Tôi sẽ không kể đến hàng triệu đô la, là tiền đóng thuế của dân, đã biến mất trong những cái túi không đáy của một số doanh nghiệp Nhà nước. Ngẩng cao đầu không phải là một hành động hiếu chiến, đấy là một hành động tự trọng và tự vệ tối thiểu. Ngược lại cúi đầu là khuyến khích sự khinh miệt và gây hấn. Tình hình những tháng vừa qua chứng minh rằng mỗi sự khẳng định kháng cự kiên quyết trước bành trướng Trung Quốc đã tiết chế thái độ của họ trên trận địa.

Đúng là đám lãnh đạo đã thả những con sói ra trên các phương tiện thông tin mà họ điều khiển. Đe dọa và cả kêu gọi chiến tranh đã được tung ra. Nhưng bạo lực công khai, kể cả cái gọi là “cây gậy nhỏ” chưa bao giờ bộc lộ. Vì sao? Đơn giản là vì Trung Quốc không thể tự cho phép một cuộc phiêu lưu quân sự đầy hiểm nguy đối với Việt Nam hay với nước nào khác. 2012 không phải là 1979! Một mặt, một cuộc xung đột vũ trang, dù hạn chế là khá hấp dẫn đối với những con diều hâu ở Bắc Kinh: nó cho phép họ đánh lạc hướng dư luận ngày càng bất bình vì tham nhũng, cưỡng chế đất đai của nông dân, đàn áp, bất bình đẳng xã hội khổng lồ, phá hoại môi trường… bằng một thứ chủ nghĩa dân tộc cực đoan. Nhưng mặt khác, một cuộc xâm lược quân sự chắc chắn sẽ giáng một đòn kìm hãm nặng nề, thậm chí một cú chấm dứt định mệnh đối với phát triển kinh tế, là cái đảm bảo thật sự duy nhất cho ổn định chính trị. Đấy sẽ là khởi đầu của kết thúc chế độ. Sẽ tạo ra một cơ hội đặc biệt để gắn kết lâu dài mặt trận liên minh đang hình thành giữa ASEAN, Hoa Kỳ, Nhật Bản, Ấn Độ, Úc, Nga. Ngay cả các nước châu Âu cũng sẽ công khai vào cuộc! Không, Trung Quốc chẳng được lợi chút gì khi dùng vũ lực bất hợp pháp. Nó quá cần thế giới. Nó quá cần hòa bình. Đấy là “Đại cục” của Bắc Kinh và những người lãnh đạo của họ quá biết điều đó.

Vậy thì thưa các ngài hãy thôi đi chuyện ngăn chúng tôi thở vì lo sợ các nhà lãnh đạo Trung Hoa buộc tội các ngài cướp mất ôxy của họ! Hãy nắm lấy lại cái la bàn đã quá nhiều lần bị lạc mất. Hãy có được thái độ xứng đáng với những khẳng định chủ quyền của chúng ta, bên cạnh những người bạn của chúng ta trên toàn cầu.

Sẽ khiến cho người láng giềng to lớn của chúng ta nể trọng ta hơn, để mà xây dựng một nền hòa bình chân chính bền vững mà cả Trung Quốc và Việt Nam đều rất cần.

 

Lý Sơn, ngày 4/ 6/ 2012

A. N. – H. C. Q.

Nguyên Ngọc dịch từ nguyên văn tiếng Pháp.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN.

"Tứ chứng nan y" và "Văn hóa quỳ"

"Tứ chứng nan y" và "Văn hóa quỳ"

 

David Thiên Ngọc (Danlambao) - "Tứ chứng nan y" là 4 chứng "đui, què, Câm, Điếc" mà từ ngàn xưa các "đại phu" phải bó tay và kể cả nền y học tiên tiến hiện đại cũng là một vấn đề nan giải. Không hiểu cả tập đoàn chóp bu đảng CSVN kiếp trước ăn ở thế nào mà kiếp này họ đều mang các chứng nan y như đã kể ở trên.

 

Trước tiên là đồng chí TBT Trọng Lú. Thật không ngoa chút nào, như thời gian gần đây ông Lú qua Cu Ba bày đặt cao giọng rao giảng duy vật biện chứng, CNCS ưu việt này nọ. Trong lúc cái chủ nghĩa vô thần man rợ chết tiệt này ví như một màn sương mỏng, một đám mây chiều khi luồng gió tự do dân chủ văn minh đang ào ạt thổi tung mây mờ sương khói vô thần tả tơi tan tác trong một sớm một chiều... mà lại rao giảng ngay cái nghĩa trang Cu Ba sắp được san bằng? Chính Fidel Castro thấy được sự tình và cũng đã có lời thú nhận mà đồng chí tổng Lú chẳng nghe và cũng chẳng thấy mà đi làm những chuyện ngược đời trái khoáy như vậy. Có phải Trọng Lú đã mắc phải chứng đui và điếc không để đến nỗi sau đó Tổng Thống Brazil từ chối tiếp ngoại giao, đuổi về?. Cả bầy đoàn "tấp tểnh người lui tớ cũng lui"(xin lỗi cụ Tú Xương) giống như đám tàn binh tan tác bò về từ chiến địa. Thật "NHỤC" không biết cất dấu chỗ nào cho thiên hạ khỏi thấy? mà khổ một điều ở đây là "Quốc Nhục" mới đáng nói. 

 

Rồi đến con "đỉa" Đinh La Thăng bám ở bồn dầu VNPetro hút sạch hết gần 1 tỉ USD mà Nguyễn Tấn Dũng lôi về và đưa lên ngồi ở ghế bộ trưởng bộ GTVT để khuấy cho đục nước và sinh sôi nẩy nở hàng vạn con đỉa khác tiếp tục hút máu thân thể mẹ VN, hút tàn nguyên khí Quốc Gia. Như vậy ông Nguyễn tấn Dũng có phải bị mù và điếc? 

 

Con đỉa Đinh La Thăng lại cũng mang các chứng bệnh trên, kéo cả bầy đàn sâu bọ Vinashin, Vinalines đục khoét những con tàu nghìn tỉ đến khi đắm chìm trong đáy biển thì con sâu chúa Dương Chí Dũng đã mọc lông, mọc cánh hóa thân thành "BƯỚM" bay đi mà cả bọn trong hang ổ đều không ai nghe, thấy, cũng không ai chạy theo bắt lại được và cũng không nói được lời nào?. Rõ ràng cả bọn 3 Dũng, La Thăng và đám bồi thần đều mang đủ "Tứ Chứng Nan Y" rồi! 

 

Mới đây vào những ngày cuối tháng 5/2012 diễn đàn Kinh tế Thế giới về Đông Á diễn ra ở thủ đô Bangkok, Thailand, Nguyễn Tấn Dũng đại diện Việt Nam tham dự. Diễn đàn Kinh tê Đông Á là một diễn đàn thường niên tập trung về các vấn đề phát triển, năm nay dành riêng một phiên để thảo luận về vấn đề an ninh Đông Á. Tuy rằng theo dự định ban đầu là không bàn đến việc tranh chấp ở biển Đông, thế nhưng với tình trạng nóng bỏng, cuốn hút và những sự kiện bức xúc của các quốc gia trong khu vực, chủ đề biển Đông đã chi phối diễn đàn. 

 

Từ trước đến giờ chủ trương của TQ trong tranh chấp biển Đông là chỉ giải quyết song phương. Đó là mưu đồ chia nhỏ ra để lấy thế mạnh về mọi mặt của mình mà lấn áp những quốc gia nhỏ yếu. Thực hiện mộng xâm lăng, bẻ từng chiếc đũa trong bó đũa. Trong khi đó, bấy lâu nay Hoa Kỳ luôn đưa ra giải pháp đa phương và trên cơ sở luật pháp quốc tế để giải quyết tranh chấp ở biển Đông. Ở đây Hoa Kỳ cũng muốn nói lên quan điểm là không để cho Trung Quốc "muốn làm gì thì làm" như TNS John McCain đã tuyên bố. Hoa Kỳ cũng chuyển tầm nhìn về Châu Á Thái Bình Dương mà TT Obama đã khẳng định trong chính sách. 

 

Thế mà Nguyễn Tấn Dũng tại hội nghị này không hiểu ăn trúng bã gì mà đê hèn cúi đầu nói bám theo đuôi mưu đồ của quan thầy Trung Quốc để tạo điều kiện cho Đại Hán thâu tóm cả biển Đông. Ông ta nói "Các bên liên quan (trong tranh chấp biển đông) phải giải quyết trực tiếp với nhau". Rõ ràng hành động này là hành động nối giáo cho giặc, cúi đầu làm tay sai, đi sau nâng chéo áo, đỡ đuôi tóc cho quan thầy. 

 

Lại nữa. Đại tướng Phùng Quang Thanh cũng trong những ngày cuối tháng 5/12 tại hội nghị các bộ trưởng QP Asean (ADMM-6) 2012 cũng trơ trẻn không dám đả động đến thiên triều sợ phạm húy trong việc đề cập vấn đề tranh chấp ở biển đông trong đó có quốc gia ngoài Asean. Cụ thể là giữa TQ và Philippines ở bãi cạn Scarborough, Việt Nam-Trung Quốc ở Hoàng Sa, Trường Sa. Ông ta phát biểu "Vấn đề tranh chấp chủ quyền trên biển đông là một thực tế mà chúng ta không cần né tránh vì nó xảy ra trong khu vực Đông Nam Á. Tranh chấp giữa các nước Asean với nhau và giữa một số nước Asean với quốc gia ngoài Asean.". Nói quốc gia ngoài Asean chứ không dám nói thẳng là Trung Quốc. Ông bộ trưởng bồi thần này sợ phạm húy thiên triều. Đó là nhân cách của người đứng đầu QĐND của đảng CSVN.

 

Rõ ràng Nguyễn Tấn Dũng, Phùng Quang Thanh mang cả "phương diện quốc gia" đi ra thế giới mà phải cúi đầu, run sợ làm theo những gì mà thiên triều đã chỉ dạy. Thậm chí trong câu chữ còn sợ phạm húy đến "mẫu quốc" của các ông ấy. Đúng là những tên "bồi thần lơ láo" khi đi ra nước ngoài đã đi bằng hai đầu gối và sử dụng "văn hóa quỳ" 

 

Nghĩ lại cho cùng, tại sao trong cùng huyết quản, cũng dòng máu Lạc Hồng, cùng một tổ tiên Lạc Việt mà đất nước lại có những đứa con rơi, vừa mang trong người "tứ chứng nan y", vừa học ở đâu ra cái "văn hóa quỳ". Hay là chúng đã được thay máu "lạ" !?

 

 

David Thiên Ngọc

danlambaovn.blogspot.com

 

 

Xem 7 ý kiến

 

Phamkythuy 

càng nhìn bọn chúng lại càng buồn. cầu trời khấn phật cho cái quái thai đảng csvn này nhanh chóng trở thành thây ma để Nhân Dân Việt Nam mình xây dựng lại Đất Nước

  

hiển thị thêm hiển thị ít hơn

o0 Hay

HNP 

Sợ húy: -  Tàu Trung quốc gọi là "tàu lạ".
               -  Nước Trung quốc gọi là "nước lạ", hì... hi "ngoài Asean".
               - Người Việt Nam lỡ được đặt tên "Dương Trung Quốc" có lẽ phải  đổi tên thành "Dương Nước Lạ" qua! Không cười được nữa!

 

hiển thị thêm hiển thị ít hơn

o0 Hay

LaVang1972 

Phùng Quang Thanh còn ngồi ghế Bộ trưởng BQP Việt nam là nhờ cái "nền 4 tốt, 16 chữ vàng". Nên sợ phạm húy không dám nói ASEAN xung đột với  Trung quốc  mà nói là xung đột với  nước" ngoài ASEAN", chuyện này cũng giống như " tàu lạ" ở HS-TS . Ngay cả việc Bộ trưởng Q.P Mỹ sang thăm Cam Ranh và Việt nam, trả lời báo chí,  tướng Nguyễn Chí Vịnh cũng nói hàm ý như vậy. Những hành động im lặng, né tránh của TTg, Bộ QP Việt nam là thể hiện sự nhu nhược của đảng và nhà nước Việt Nam đã bị khống chế và phụ thuộc hoàn toàn vào Trung quốc. Trong nước thì đàn áp nhân dân không nương tay, ngoài nước thì khúm núm hèn hạ là dung nhân của những kẻ bán nước, cầu vinh. Lịch sử  đất nước Việt nam đã kết án  những kẻ bán nước như thế nào chắc ai cũng rõ.

 

hiển thị thêm hiển thị ít hơn

o0 Hay

Changkho_thuychung12345632 

"tứ chứng nan y" căn binh này không thể trị bằng thuốc tây y hay đông y,có một phương pháp  cuối cùng trị dứt tứ chứng nan y bằng cà na m26./.

 

hiển thị thêm hiển thị ít hơn

o0 Hay

Giaochi 

Đui què câm điếc  nghĩa là : Nửa người nửa ngợm nửa đười ươi

 

 

Kinh Tran 

 Bọn chúng biết cả nhưng vì bám đít Trung Cộng để kiếm ăn nên phải khom lưng quỳ gối.
Chưa bao giờ quốc thể lại bị những kẻ thay mặt cho Quốc gia làm nhục như bây giờ 

 

hiển thị thêm hiển thị ít hơn0 Hay Tan 

 3 Dũng,Thăng và bày đàn có  1 diểm chung ;là thành viên của 1 chủ nghĩa lỗi thời và lạc hậu nhất,.Xét lịch sử ,người CS tàn ác nhưng không đớn hèn như thế.Phải chăng với mãnh lực của tiền,đã cấu thành 1 chủ thuyết biến dạng,quái gỡ ,vô đạo đức,khiếp nhược vì tiền có bản sắc Trung quốc

 

Thế chấp đảng

Thế chấp đảng

Xích Tử

Tác giả gửi tới Dân Luận

Gần đây, trong mịt mù thông tin trên các báo nhà nước, có 2 cụm tin, bài không xôn xao lắm, nhưng ngẫm kỹ, rất ấn tượng, rất đặc biệt, rất Việt Nam.

Vụ thứ nhất, một thanh niên đi xe máy trên phố Hà Nội, vi phạm an toàn giao thông, bị cảnh sát buộc dừng xe, xử lý, đã rút thẻ nhân viên / cán bộ của Ủy ban kiểm tra trung ương đảng thuộc Trụ sở Trung ương đảng ra để dọa và không chịu ký vào biên bản, liên tục gọi điện thoại để nhờ “ai đó” can thiệp.

Sau khi tin lên báo, Ủy ban kiểm tra trung ương xác nhận thanh niên này là nhân viên hợp đồng của cơ quan, hiện đang được chỉ đạo viết tường thuật, kiểm điểm. Phản hồi kịp thời và có vẻ có trách nhiệm của một cơ quan đảng như vậy là nhờ phía cảnh sát không sợ sự đe dọa của anh thanh niên; báo chí lại nhanh nhạy đưa tin và có kèm ảnh của người vi phạm lẫn chiếc thẻ. Hết đường chối cãi, né tránh, như đã thường từng xảy ra.

Tuy nhiên, về cách trả lời của cơ quan có nhân viên vi phạm cũng có những điểm tồn nghi. Hiện tượng cán bộ làm hợp đồng ở cơ quan đặc biệt này là rất hiếm, nếu không nói là không có. Cho dù anh thanh niên ấy có tài năng chuyên môn kỹ thuật gì đặc biệt, được hợp đồng thì cũng phải là đảng viên, có lý lịch tốt và hiện nay, còn phải là con ông cháu cha. Theo qui định, diện nhân viên hợp đồng không được cấp thẻ chính thức như ảnh in trên báo, và khi có vi phạm (trong trường hợp này là vừa vi phạm giao thông, vừa chống người thi hành công vụ do không ký biên bản, vừa vi phạm qui chế về sử dụng thẻ cán bộ) thì không phải tường thuật, kiểm điểm, xử lý kỷ luật gì cả; đơn giản chỉ là chấm dứt hợp đồng.

Vụ thứ hai, một nữ Phó Giám đốc Sở, tỉnh ủy viên ở một tỉnh phía nam đã dùng thẻ đảng để thế chấp vay tín dụng ngân hàng, đến nỗi phải bị kỷ luật khai trừ.

Cả hai trường hợp, suy cho cùng, đều là đem đảng ra để thế chấp cho những lợi ích riêng tư, nhất thời. Nhìn hai vụ việc, như một lát cắt riêng, đó chỉ là những trường hợp cá biệt, số ít. Nói như cách lập thuyết của chủ nghĩa Mác – Lênin, đó chỉ là hiện tượng, không phải là bản chất. Tuy nhiên, đến giai đoạn này của cách mạng, công cụ ngụy biện là cặp phạm trù nội dung, bản chất / hình thức, hiện tượng đó không còn đứng vững khi một bộ phận không nhỏ cán bộ đảng viên hư hỏng về tư tưởng chính trị, đạo đức lối sống như đảng đã thừa nhận; văn hóa, đạo đức, các chuẩn mực giá trị xã hội bị phá vỡ và xuống cấp như cách nói của nhiều thức giả trên các kênh thông tin chính thống và diễn đàn mạng xã hội; và hàng ngày đảng, nhà nước phải kêu gào lên cho những đợt thi đua, nhân rộng điển hình tiên tiến (có nghĩa là cái điển hình đó không rộng mấy).

Chỉ là một chuyện đơn giản nếu xem đó là nhựng hiện tượng cá biệt, được hình thành tất yếu do sự tác động từ “mặt trái của kinh tế thị trường”. Cứ phát hiện, giải thích, xử lý kỷ luật một cách “đúng qui trình” là xong; cuộc sống rồi sẽ tốt đẹp.

Nhưng không. Những hiện tượng cá biệt xấu, như là chất thải tiêu hóa đó được tạo nên bởi quá trình đồng hóa, dị hóa của cơ thể đảng, cơ thế chế độ, cơ thể đất nước, là sản phẩm tổng hòa của sự vận hành những mối quan hệ bên trong cơ thể ấy. Người thanh niên ở Hà Nội và vị nữ tỉnh ủy viên, khi dùng những công cụ vật chất có giá trị tín hiệu chứng minh mình thuộc về đảng là họ đã thực sự “tựa vào Đảng lên tiếng hát” (ý thơ Tố Hữu). Tín hiệu đó không chỉ là tấm thẻ của một cán bộ, một đảng viên cá biệt, mà là đại diện của toàn bộ sức mạnh, quyền uy, uy tín của đảng. Họ tin như vậy và hoàn toàn có quyền tin như vậy nhờ vào đảng. Tính chính đáng trong niềm tin và hành vi dựa trên niềm tin đó đã tạo cho sự giao dịch xã hội có hiệu quả: cảnh sát giao thông không phạt người thanh niên; ngân hàng sử dụng thẻ đảng làm vật thế chấp để cho vay tín dụng. Đảng đã tạo cho những tấm thẻ đó có mệnh giá trao đổi bằng toàn bộ cơ chế và phương pháp cầm quyền, lãnh đạo của mình, bằng Điều 4 trong Hiến pháp. Lịch sử cầm quyền từ lúc đảng cướp được chính quyền cho đến khi ghi được Điều 4 vào Hiến pháp 1992 đã khiến cho toàn xã hội bị cưỡng chế quyền uy, thừa nhận một cách bắt buộc quyền uy đó, đối phó bằng thái độ mang ơn giả hoặc thật ở nhiều mức độ và sợ hãi. Người cảnh sát giao thông hoặc nhân viên của ngân hàng, có thể không chấp nhận tính hợp pháp của những tấm thẻ đối với bản chất của sự việc đang giao dịch, song họ sợ đảng qua những tấm thẻ đó và có thể đảng ở cả đầu dây phía kia cú điện thoại của anh thanh niên Hà Nội. Bằng cơ chế và phương pháp lãnh đạo và cầm quyền, đối với mỗi người dân, đảng vừa nhử bằng củ cà rốt: sự an toàn, công ăn việc làm, sự tiến thân cùng những danh hiệu và bả hư danh khác được dẫn dụ từ tuổi nhi đồng đến lão thượng thọ theo con đường của đảng, được vào đảng, vừa dọa bằng cây gậy đối với tất cả những biểu hiện không cần cái củ cà rốt kia: không được ban phát các loại quyền lợi, bị cô lập và bị trù dập, trấn áp bằng nhiều hình thức khác nhau. Không cần đảng, nói khác với đảng, khác với chủ nghĩa Mác – Lênin hoặc phê bình đảng, xét lại, phản biện chủ trương chính sách của đảng v.v... là chống đảng; chống đảng là vi phạm Hiến pháp và luật hình sự; chống đảng là chống, tuyên truyền chống, có âm mưu lật đổ nhà nước nhân dân, cũng bị khép tội hình.

Đối với toàn xã hội, bằng cơ chế và phương pháp lãnh đạo và cầm quyền đầy thủ thuật và công cụ bạo lực đó, đảng đã chiếm cứ, sở hữu và sử dụng toàn bộ quyền lực để tiến hành cuộc cách mạng nội bộ dân tộc, biến nhân dân thành kẻ thù tiềm tàng, thao túng tất cả các quan hệ về chính trị, kinh tế, văn hóa... giữa công dân với công dân, giữa các thiết chế xã hội, kể cả những thiết chế truyền thống được bảo lưu và cải tạo theo định hướng “xã hội chủ nghĩa”, vừa lập mới để phục vụ cho các mục tiêu “xã hội chủ nghĩa”; đồng thời, thiết lập riêng cho đảng của mình một hệ thống đặc quyền đặc lợi có tính đảng: đứng trên pháp luật và lãnh đạo, điều chỉnh pháp luật theo ý mình; thể hiện uy quyền trong việc bố trí, sử dụng ngân sách nhà nước phục vụ cho bộ máy, cơ sở vật chất và hoạt động của đảng, các ưu tiên luật pháp, vốn, thuế cho hệ thống cơ sở làm kinh tế của đảng... Uy quyền lớn nhất của đảng, xét như là một đặc thù tiêu cực nhất, lạc hậu nhất trong lịch sử chính trị là tự ý cho mình đứng trên nhân dân, cao hơn nhân dân và tốt hơn nhân dân; ngoài đảng ra, còn lại chỉ là “quần chúng” (bầy bọn nó), luôn luôn lạc hậu và có thể nguy hiểm cho đảng.

Tất cả những cái ấy đã trở thành thâm căn cố đế trong tổ chức đời sống xã hội Việt Nam hiện tại. Cách thức, mức độ phát huy quyền lực của đảng có quan hệ nhân quả qua lại với tất cả mọi biến động xấu hoặc tốt của đời sống xã hội, từ hai vụ việc nói trên cho đến cả Vinashine, Vinalines, Trương Văn Cam, PMU 18, Dương Chí Dũng, đến cả chuyện hoa hậu Mỹ Xuân hay chuyện thanh niên Hà Nội dắt súng đi dạo phố rộ lên trong những ngày này. Khi có những người của đảng dám thế chấp đảng thì trong bộ phận quần chúng còn lại, sẽ có những phản ứng không bình thường đối với chuẩn mực chung nhưng lại rất biện chứng trong quan hệ nhân quả như đã nói.

Chỉ có ở Việt Nam mới có chuyện đảng viên dùng tư cách thành viên của chính đảng để dọa người khác, để trục lợi trong việc làm ăn, kinh doanh, để “chạy”. Trong bối cảnh đó, khó mà nói đến việc tự chỉnh đốn theo kiểu thanh tẩy nhận thức và hành vi của đảng viên như cách làm của tôn giáo, để qua đó cứu vớt đạo đức, văn hóa của một xã hội ung thư đã đến đoạn di căn vào tinh thần, với những triệu chứng tột độ của sợ hãi, đau đớn và phẫn nộ.

Xích Tử

Mời xem lại phim tài liệu Thảm sát ở Thiên An Môn.

Mời xem lại phim tài liệu sau 23 năm thảm sát tại Thiên An Môn.

Thống

 

Phim tài liệu này dài 1 giờ 18 phút. Xin quý vị bỏ thì giò để xem cho biết

 


 

                          Mời xem lại thảm sát Thiên An Môn !

Để thấy sự tàn nhẫn ác độc của bọn cộng sản Trung Quốc đối với dân chúng của chúng huống gì chúng ta ! 

Tiananmen Massacre - Tank Man: The 1989 Chinese Student Democracy Movement

 

http://www.youtube.com/user/Sarastarlight#p/a/u/1/s9A51jN19zw

 

http://www.youtube.com/watch?v=s9A51jN19zw&feature=related

Thảm sát ở Thiên An Môn.

Hơn 1 triệu người Tầu yêu chuộng tự do, đã chết vì chế độ CS Tầu.

Rất tiếc Tầu đã giết chết những người yêu nước, và nhất là Sinh viên Trẻ của Tàu.

Chính về sự yêu cầu sửa sai, mà đảng CS Tầu đã đủ thời gian để tiêu diệt sinh viên đòi tư do dân chủ. Xác người chết đầy quảng trường thiên an môn.

Đây là một bài học cho dân Việt Nam trước sự xâm lăng của Tầu. Tội ác của Tầu trong 1000 năm nô lệ vẫn còn ghi lại trong lịch sử và văn miếu của VN.

Xinh hãy bỏ thời gian để nghe và học hỏi trong đoạnphim lịch sử giết người không gớm tay của đảng CS Tầu đối với dân của họ.

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link