Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, June 11, 2012

Nguôn nang luong tu mat trang : helium-3

 

 

Helium-3.

Khi dầu mỏ cạn kiệt, nhân loại sẽ ra sao?

Câu trả lời đã có: Helium-3. Chỉ cần 200 tấn Helium-3 đủ năng lượng cho thế giới dùng trong 1 năm.

Tuy nhiên, muốn khai thác Helium-3, chỉ có thể lên mặt trăng. Và, cuộc đua giữa các cường quốc đang bắt đầu.

Helium-3 mà trái đất chúng ta có được (khoảng vài trăm kg với giá bán khoảng 1.000 USD cho một gam) là do gió mặt trời mang tới sau khi “chiến thắng” được lực cản của từ trường trái đất.

 

Hàng năm, Mặt trăng thu nhận khoảng 1 triệu tấn Helium-3 từ gió mặt trời và chúng nằm dưới dạng các hạt băng nhỏ rải đều trên bề mặt của khu vực có tên gọi “Biển mặt trăng”.

 

Hàm lượng quặng tại đây cao gấp 5 lần so với các loại quặng có chứa nguyên tố này tìm thấy trên Mặt đất.

 

Mặt trăng: Nguồn cung Helium-3

Theo tính toán, để cung cấp một cách “dư thừa” nguồn năng lượng cho thế giới cho tới năm 2050, mỗi năm chỉ cần khai thác tại Mặt trăng ít nhất 800-1000 tấn Helium-3.

 

Như vậy, với trữ lượng khoảng 500 triệu tấn heli “tự có”, chị Hằng có thể đáp ứng nhu cầu “ngốn” năng lượng với tốc độ chóng mặt của thế giới trên 15.000 năm.

 

Để “biến” Helium-3 ở Mặt trăng thành điện năng dùng cho nhu cầu trên trái đất cần phải thực hiện 3 khâu công nghệ then chốt.

Mô hình lập căn cứ để khai thác tài nguyên trên mặt trăng (Ảnh: NASA)


Thứ nhất: Chế tạo lò phản ứng nhiệt hạch để tạo ra heli 4 cùng với sản phẩm cuối cùng là điện năng. Hiện nay, con người đang chế tạo một lò phản ứng ở quy mô thí nghiệm. Đó là lò mang tên tên “Lò phản ứng nhiệt hạch thí nghiệm quốc tế” (ITER) được khởi công tại Cadarache, Pháp.

 

Thứ hai: Phương tiện vận chuyển nguyên liệu từ mặt trăng về trái đất. Dĩ nhiên phải sử dụng tàu con thoi có sức chở lớn.

 

Cho tới nay, chỉ có Mỹ là quốc gia duy nhất sản xuất và vận hành thành công hàng loạt phi thuyền không gian. HIện mọi nỗ lực của NASA cũng như các tập đoàn tư nhân khác dưới sự khuyến khích của chính phủ đang lao vào nghiên cứu, thiết kế, thử nghiệm các thế hệ phi thuyền mới với mục đích du lịch vũ trụ.

 

Còn Nga cũng đang chạy đua nghiên cứu thiết bị vận chuyển mới.

 

Thứ ba: Công nghiệp vũ trụ trên Mặt trăng. Để có được một tấn Helium-3, cần phải xử lý 100 triệu tấn đất mặt trăng trên một khu vực khai thác có diện tích bề mặt 20 km vuông với độ sâu 3 m.

 

Quặng sau khi được khai thác sẽ bị đun nóng tới một nhiệt độ 700 độ C, sau đó được hóa lỏng để tách ra các đồng vị mong muốn.

 

Công nghệ tách chiết heli khá đơn giản nhờ sử dụng các lò năng lượng mặt trời có trang bị các gương lõm lớn nhằm tập trung ánh sáng mặt trời và hội tụ chúng vào một điểm - “lò luyện quặng”.

 

He-3 là một đồng vị của heli. He-3 ít có trong môi trường tự nhiên của trái đất nhưng lại có nhiều trên mặt trăng. Trên lý thuyết, He-3 là nhiên liệu lý tưởng cho các lò phản ứng nhiệt hạch, tạo ra nguồn năng lượng sạch gần như vô tận. Trên trái đất chỉ có khoảng 10 tấn khí Helium-3, nhưng trên mặt trăng có khoảng 1 triệu tấn khí Helium-3.

 

Để đáp ứng nhu cầu năng lượng của Trung Quốc thì chỉ cần 8 tấn khí Helium-3, tương đương với 220 triệu tấn dầu hoặc khoảng 1 tỷ tấn than.

 

Chỉ có biến Mặt trăng thành một tổ hợp công nghiệp mới làm cho giá sản phẩm có tính cạnh tranh tối ưu. Việc xây dựng Mặt trăng thành tổ hợp công nghiệp vũ trụ khiến cho nguyên liệu Helium-3 chỉ chiếm 1% trong toàn bộ giá thành điện năng của nhà máy điện nguyên tử trên mặt đất.

 

Cuộc đua giữa các cường quốc

Mỹ đang có rất nhiều dự án về việc khai thác Helium-3 trên mặt trăng.

 

Trong số đó, dự án “Mark-III” là nổi trội nhất. Dự án này do cựu phi hành gia Harrison Schmitt - người đã đổ bộ lên mặt trăng vào năm 1972 bằng tàu “Apollo 17” đưa ra.

 

Với chi phí khoảng 15 tỷ USD, dự án đề ra nhiệm vụ khai thác Helium-3 để vận hành nhà máy điện hạt nhân công xuất 5 GW trong tương lai gần.

 

Trong khi đó, một số thông tin từ Nga cũng tiết lộ: Công ty không gian RKK Energiya có kế hoạch khai thác Helium-3 trên mặt trăng vào năm 2020.

 

Viện sỹ Nga Valentin Smirnov- Giám đốc của Viện Nghiên cứu hạt nhân Nga, Chủ tịch Hội đồng Khoa học của Trung tâm nguyên tử năng Kurchatov tuyên bố: Nếu năng lượng Helium bắt đầu được sử dụng đại trà để sản xuất điện năng thì nó không chỉ làm thay đổi bản đồ năng lượng của thế giới, mà còn thay đổi vị trí xếp hạng các cường quốc trên thế giới”.

 

Còn theo Giám đốc Viện Địa hóa và hóa học phân tích (Hoa Kỳ)-GS Erik Galimov- “Cuộc cánh mạng khoa học này (khai thác Helium-3 trên mặt trăng) sẽ thay đổi mãi mãi nền văn minh của nhân loại.

 

Một đất nước vượt mặt các quốc gia khác trong cuộc chạy đua triển khai tổ hợp công nghệ trên mặt trăng sẽ trở thành nhà vô địch không có đối thủ trên mặt đất. Đây sẽ là nhà lãnh đạo toàn cầu duy nhất trong tương lai”.

 

Mỹ, Nga, Trung Quốc, châu Âu và Ấn Độ là những thành viên tích cực nhất trong cuộc chạy đua đưa robot lên mặt trăng và lập cơ sở trên đó nhằm tiếp cận nguồn He-3 khổng lồ.

 

Trong bối cảnh đó, vấn đề pháp lý lại được đặt ra: Liệu các cường quốc có được quyền khai thác mặt trăng theo ý muốn không?

Sản xuất điện bằng lò phản ứng nhiệt hạch đòi hỏi phải thu giữ những plasma ion hóa ở nhiệt độ cực cao. (Nguồn: quantum.physik)

 

Đua nhau thiết lập căn cứ trên mặt trăng để làm gì?

Cuộc đua hối hả

Với tiềm năng khai thác nguồn nhiên liệu vô tận, NASA đang khẩn trương nghiên cứu thiết lập một tiền đồn gần mặt trăng để làm cửa ngõ cho các sứ mệnh khám phá nhiều thiên thể, gồm mặt trăng, các thiên thạch, các mặt trăng của sao Hỏa và sao Hỏa.

 

Theo biên bản ghi nhớ hôm 3/2/2012 từ William Gerstenmaier, phó giám đốc NASA về các hành trình khám phá và sứ mệnh của con người, một nhóm chuyên gia NASA đang vạch kế hoạch tìm ra một điểm trên vũ trụ gọi là điểm dao động trên mặt trăng của trái đất (EML-2).

 

Những điểm dao động còn gọi là các điểm Lagrangian - những vị trí trên vụ trụ mà ở đó các lực kéo trọng lực cân bằng với nhau, giúp cho tàu vũ trụ về cơ bản có thể đỗ tại đó.

 

Không chỉ các chính phủ, khu vực tư nhân với tiềm năng tài chính khổng lồ có lẽ cũng không bỏ qua nguồn tài nguyên quan trọng trên mặt trăng. Gần đây, một số tỷ phú nổi tiếng thành lập công ty Planetary Resources với kế hoạch đưa phi thuyền robot đi khai thác các tài nguyên trên hành tinh để mang về trái đất. Các nhà sáng lập, trong đó có đạo diễn phim/nhà thám hiểm James Cameron, người đồng sáng lập Google Larry Page và cựu chuyên gia của Microsoft gồm Eric Schmidt, Ross Perot Jr. và Charles Simonyi, không nói rõ họ sẽ khai thác những gì trong vũ trụ, chỉ thông báo chung chung rằng sẽ thực hiện những dự án mạo hiểm nhằm kết hợp “thám hiểm không gian và khai thác tài nguyên” để tạo thêm hàng nghìn tỷ USD.

 

Trong khi đó, theo Fox News, ông Vladimir Popovkin, giám đốc cơ quan hàng không vũ trụ Nga Roscosmos, cách đây không lâu nói rằng, Nga có kế hoạch đưa người trở lại mặt trăng vào năm 2020. “Con người nên trở lại mặt trăng.

 

Và khác với năm 1969, chỉ để tạo dấu ấn; chúng tôi có thể làm những việc quan trọng trên đó – như xây các phòng thí nghiệm nghiên cứu các hành tinh và quan sát mặt trời,” ông Popovkin nói.

 

Ông Popovkin gần đây cho biết Nga có thể sẽ hợp tác với NASA và Cơ quan vũ trụ châu Âu và tham gia vào Mạng lưới mặt trăng quốc tế (ILN). Đây là mạng lưới được Mỹ và một số nước có hoạt động khám phá mặt trăng đề xuất xây dựng hàng loạt trạm trên mặt trăng, mỗi trạm sẽ đóng vai trò là một điểm nút, cùng hoạt động để tạo nên mạng lưới địa vật lý trên mặt trăng nhằm thực hiện nhiều hoạt động thí nghiệm khoa học.

 

Trung Quốc cũng đang gấp rút chuẩn bị để đưa thiết bị khám phá có người lái lên mặt trăng vào khoảng năm 2017, ông Ouyang Ziyuan cho biết trong một bài phỏng vấn với báo Southern Metropolis News. Sứ mệnh này sẽ sử dụng tàu vũ trụ Hằng Nga-3 với thiết bị tự hành trên mặt trăng được đưa lên bởi robot không người lái.

 

 Theo ông Ouyang, một trong những mục tiêu chính của sứ mệnh là để “cung cấp cho loài người báo cáo đáng tin cậy nhất về He-3”. Ai đủ sức ngăn họ?

Sự quan tâm ngày càng lớn của các nước đối với nguồn tài nguyên He-3 trên mặt trăng làm nảy sinh nhiều vấn đề liên quan tới quyền khai thác không gian. Cho tới nay, chưa có văn bản đồng thuận quốc tế nào quy định rõ các quốc gia hay thực thể cá nhân nào được quyền hay có thể sử dụng cách nào để khai thác hoặc tuyên bố chủ quyền đối với các tài nguyên trên mặt trăng hay không?

 

Hiệp định không gian 1967 của Liên hợp quốc, hiện đang có hiệu lực đối với 100 quốc gia, không quy định cụ thể vấn đề này, dẫn tới nhiều cách lý giải khác nhau.

 

Hiệp định mặt trăng (Moon Agreement) năm 1979 do Liên hợp quốc bảo trợ đã thiết lập nền tảng hay cơ chế cho việc khai thác các tài nguyên trên mặt trăng. Nhưng trên thực tế, đây là một hiệp định thất bại vì nó chưa được phê chuẩn bởi bất kỳ quốc gia nào tham gia khám phá không gian hoặc có kế hoạch tham gia.

 

Tính đến tháng 12/2008, chỉ có 13 nước, bao gồm Australia, Áo, Bỉ, Chile, Kazakhstan, Libang, Mexico, Morocco, Hà Lan, Pakistan, Peru, Philippine, và Uruguay. Pháp, Guatemala, Ấn Độ và Romania đã ký, nhưng chưa phê chuẩn.

 

Đến tháng 3/2012 thì có thêm Thổ Nhĩ Kỳ tham gia. Vì bản hiệp định chưa được bất kỳ cường quốc không gian nào phê chuẩn (bao gồm cả Ấn Độ) và hầu hết các cường quốc không gian cũng chưa ký (trừ Ấn Độ), nên văn bản này không có tác động gì đối với hoạt động không gian hiện nay.

 

Do đó, hiện nay không có rào cản pháp lý nào ngăn chặn Mỹ hay Trung Quốc khai thác tài nguyên trên mặt trăng. Hơn nữa, như thực tế đã cho thấy, không có quốc gia nào trong tương lai gần có đủ khả năng để ngăn cản Mỹ thiết lập căn cứ trên mặt trăng hay tiến hành các hoạt động khai thác như họ muốn.

 

Vì thế, Mỹ có lẽ sẽ theo đuổi chương trình năng lượng nhiệt hạch dùng He-3 mà không cần cộng đồng quốc tế chấp nhận. Nếu làm như vậy, Mỹ có thể tự lập ra thể chế pháp lý riêng, phù hợp với chính nhu cầu và nguyên tắc của họ, thay vì đạt được sự đồng thuận của các nước khác.

 

Tuy nhiên, ngay cả khi Mỹ có thể “tự tung tự tác” thì cũng có vài lý do để họ không muốn làm như vậy. Thứ nhất, chính phủ Mỹ hay bất kỳ doanh nghiệp tư nhân nào ở Mỹ không muốn liều lĩnh đầu tư vào sứ mệnh lâu dài và tốn kém để phát triển năng lượng nhiệt hạch dùng He-3 trong khi không có sự bảo đảm nào rằng những khó khăn kỹ thuật trong việc phát triển công nghệ năng lượng này cũng như căn cứ trên mặt trăng chắc chắn sẽ sớm được khắc phục mà không vấp phải rào cản chính trị hay pháp lý đáng kể nào.

 

Dù có lý giải luật quốc tế hiện nay theo cách nào đi nữa, thì các quốc gia và cộng đồng trên trái đất cũng sẽ không ngồi yên để nhìn Mỹ “nuốt trọn” nguồn tài nguyên He-3 trên mặt trăng.

 

Cuối cùng, nếu các nước khác cũng tham gia vào các hoạt động khai thác mặt trăng, thì mỗi nước trong số họ đều có quyền lợi trong việc hợp tác để giải quyết các vấn đề chung và kiềm chế lẫn nhau.

 

Một số nước như Mỹ muốn có được công nghệ năng lượng nhiệt hạch dùng He-3 trong tương lai khá gần, có lẽ là khoảng nửa thế kỷ tới, nên các bước cần thiết để lập ra khung pháp lý quy định vấn đề này nên được thực hiện càng sớm càng tốt.

 

Các nước mạnh khác, như Trung Quốc, Liên minh châu Âu, Ấn Độ, Nhật Bản và Nga, có khả năng tham gia hoạt động khai thác tài nguyên trên mặt trăng, cũng có thể mong muốn chia sẻ lợi ích với Mỹ theo một chế độ tiếp cận cởi mở hơn và dựa trên cơ chế thị trường.

 

Trúc Quỳnh (Tổng hợp)

 

Trong vài năm gần đây, Mỹ, Nga, Trung Quốc và Ấn Độ đua nhau công bố kế hoạch thiết lập căn cứ trên mặt trăng. Lý do quan trọng là để khai thác và mang khí helium-3 (He-3) về trái đất nhằm thỏa mãn nhu cầu năng lượng của con người mà không cần than, dầu, khí và năng lượng hạt nhân.

He-3 là nhiên liệu lý tưởng cho các lò phản ứng nhiệt hạch, tạo ra nguồn năng lượng sạch gần như vô tận.

(Ảnh minh họa)

Cuộc đua khai thác... Helium.

 

“Chấp” tất cả than, dầu khí, năng lượng hạt nhân
40 tấn He-3 hóa lỏng mang từ mặt trăng chỉ chiếm thể tích của hai tàu con thoi Mỹ hiện nay, nhưng có thể đủ cho các lò phản ứng nhiệt hạch chạy bằng He-3 hoạt động để đáp ứng toàn bộ nhu cầu sử dụng điện của nước Mỹ - tương đương ¼ tổng nhu cầu sử dụng điện của thế giới, trong suốt một năm.

 

 Dù trình độ công nghệ và khả năng kinh tế để đưa điện nhiệt hạch dùng He-3 hiện nay vẫn chưa hoàn thiện, nhưng cũng chỉ mất vài thập kỷ nữa thì các cường quốc sẽ có trong tay công nghệ đó.

 

Năng lượng nhiệt hạch có thể giúp thế giới không còn phụ thuộc nặng nề vào nhiên liệu hóa thạch – nguyên nhân gây ô nhiễm môi trường, phát thải khí gây hiệu ứng nhà kính và khí hậu ấm lên, chưa kể giá cả ngày càng cao và căng thẳng kinh tế, địa chính trị xung quanh nguồn nhiên liệu này.

 

He-3 cũng giúp con người bỏ qua nguồn điện hạt nhân đang gây lo ngại về nguy cơ phát triển vũ khí hạt nhân và rác thải phóng xạ.

 

Theo tạp chí Luật quốc tế Fordham (Mỹ), ước tính nguồn khí He-3 trên mặt trăng đủ để đáp ứng nhu cầu năng lượng ngày càng tăng của con người trong nhiều năm tới.

 

Do đó, dù công nghệ năng lượng nhiệt hạch sử dụng He-3 vẫn đang trong giai đoạn nghiên cứu, nhưng nhiều nước như Mỹ đang bắt đầu khẳng định vị trí của họ để bảo đảm họ không bị mất phần khai thác nguồn tài nguyên He-3 dồi dào trên mặt trăng.

 

Theo bài báo xuất bản ngày 14/1/2010 trên Tân Hoa Xã, ông Ouyang Ziyuan, nhà khoa học chỉ huy của Dự án tàu thăm dò mặt trăng của Trung Quốc, cho biết Dự án thăm dò mặt trăng của nước này đã khám phá ra có khoảng 1 triệu tấn khí He-3 trên bề mặt của chị Hằng. Lượng khí này có thể đáp ứng nhu cầu năng lượng của con n gas có thể khai thác trên trái đất. gười.

 

Về mặt lý thuyết, khối He-3 đó gấp 10 lần năng lượng của tất cả than, dầu, khí gas có thể khai thác trên trái đất.

 

He-3 là khí phi phóng xạ, không độc và không trơ. Chính phủ Mỹ tạo ra He-3 qua quá trình phân rã chất phóng xạ triti, một đồng vị phóng xạ của hydro.Cho tới nay, nguồn He-3 dồi dào nhất ở Mỹ là từ các chương trình vũ khí hạt nhân, vì He-3 là phụ phẩm của quá trình này. Chính phủ Mỹ dùng triti trong các đầu đạn hạt nhân. Triti phân rã thành helium-3. He-3 có những tính chất đặc biệt, khiến nhu cầu sử dụng nó ngày càng lớn. He-3 có thể giúp phát hiện nơtron, nên nó được sử dụng rộng rãi trong thiết bị phát hiện nơtron trong lĩnh vực an ninh, công nghiệp và khoa học. Chính phủ Mỹ triển khai các máy phát hiện nơtron tại khu vực biên giới để ngăn chặn buôn lậu vật liệu X quang và phóng xạ qua biên giới. Trước đây, giá mỗi lít He-3 chỉ khoảng 100 USD, nhưng nhu cầu sử dụng He-3 ngày càng tăng đã đẩy giá của loại khí này lên tới 2.000 USD/lít trong những năm gần đây.

 

Theo ông Ouyang, trên trái đất chỉ có khoảng 10 tấn khí He-3. Bề mặt mặt trăng tiếp xúc với phóng xạ của mặt trời, nên các trận gió mặt trời luôn mang các hạt He-3 tới mặt trăng và tích tụ trên bề mặt. Để đáp ứng nhu cầu năng lượng của Trung Quốc thì chỉ cần 8 tấn khí He-3, tương đương với 220 triệu tấn dầu hoặc khoảng 1 tỷ tấn than.

 

Hối hả hoàn thiện công nghệ điện nhiệt hạch
Sản xuất điện bằng lò phản ứng nhiệt hạch đòi hỏi phải thu giữ những plasma ion hóa ở nhiệt độ cực cao – hiện tại kỹ thuật này không hề dễ dàng và cũng không hiệu quả về mặt kinh tế với điều kiện vật liệu và công nghệ ngày nay.

 

Tuy nhiên, tiềm năng khổng lồ của năng lượng nhiệt hạch là động lực lớn thúc đẩy nghiên cứu để vượt qua những chướng ngại vật này.

 

Một trong những nỗ lực đáng kể nhất gần đây là sự ra đời của một dự án với sự tham gia của Liên minh châu Âu (thông qua Ủy ban năng lượng nguyên tử châu Âu), Nhật Bản, Trung Quốc, Ấn Độ, Hàn Quốc, Nga, và Mỹ tập trung vào lò phản ứng nhiệt hạch thử nghiệm quốc tế (ITER).

 

Đây là dự án nghiên cứu thử nghiệm quốc tế nhằm khai thác tính khả thi về khoa học và kỹ thuật trong sản xuất điện nhiệt hạch.

 

Chương trình với vốn đầu tư 12 tỷ USD nhằm chế tạo lò phản ứng nhiệt hạch thử nghiệm tiên tiến nhất đặt tại một cơ sở ở miền nam nước Pháp, dự kiến sẽ kéo dài 3 thập kỷ.

 

Lò phản ứng nhiệt hạch ITER được thiết kế để sản xuất ra 500 megawatt từ 500 megawatt năng lượng đầu vào. ITER bắt đầu được xây dựng từ năm 2007, và dòng plasma đầu tiên dự kiến sẽ ra đời vào năm 2019. Khi ITER được đưa vào sử dụng, đây sẽ là thí nghiệm vật lý thâu tóm plasma lớn nhất từ trước tới nay. Nhà máy điện nhiệt hạch thương mại thử nghiệm đầu tiên mang tên DEMO được đề xuất sẽ tiếp nối dự án ITER để đưa điện nhiệt hạch vào thị trường thương mại.

 

He-3 sẽ được khai thác và vận chuyển về trái đất như thế nào? Vì He-3 có trong gió mặt trời liên kết rất yếu với regolith (lớp bụi, đất, mảng vụn đá và những vật liệu liên quan khác bao phủ hầu như bao phủ toàn bộ Mặt Trăng), nên việc thu He-3 bằng công nghệ hiện nay là khá dễ dàng.

 

 Theo kế hoạch được đề xuất, khi một căn cứ đã được thiết lập trên mặt trăng, các robot khai thác mặt trăng tương thích với thiết bị thu nhiệt mặt trời sẽ thu và xử lý lớp regolith trên mặt trăng để đưa He-3 về dạng gas rồi đưa He-3 và các phụ phẩm khác về căn cứ trên mặt trăng. He-3 dạng khí sau đó sẽ được hóa lỏng rồi đưa về trái đất, có thể bằng các tàu con thoi điều khiển từ xa.

 

Điều quan trọng là, quá trình thu thập và xử lý He-3 không chỉ thu hoạch được He-3 mà còn thu được lượng hydro, oxy, nitơ, CO2 và nước đáng kể để giúp ích cho quá trình bảo trì căn cứ trên mặt trăng hay để thực hiện các hoạt động không gian khác như khám phá sao Hỏa và các hành tinh khác.

 

Trúc Quỳnh (Tổng hợp)

 

 

Những tên gián điệp của giặc Tầu tại Cam Ranh đã “biến mất”!

Những tên gián điệp của giặc Tầu tại Cam Ranh đã “biến mất”!

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

Theo báo Dân Trí, thì những tên giặc Tầu, đã được gọi là: “Người nước ngoài… trên vịnh Cam Ranh đã biến mất”. Thì ra, chỉ được gọi là “người nước ngoài” thôi, chứ không dám viết thẳng ra những cái tên: A Xìu, A Giót, A Ngán… là người Tầu; và chỉ được nói: “biến mất” chứ không dám đặt những câu hỏi rằng: Bọn Tầu đã “biến mất” bằng những cách nào, vì làm sao lũ giặc Tầu này lại có thể “biến mất” một cách dễ dàng trong một hệ thống an ninh chặt chẻ gồm có: Công an, dân phòng-chó nghiệp vụ, như chính báo này đã đưa tin như sau:

 

“Ông Trần Tính, Phó Chủ tịch UBND phường Cam Linh, TP Cam Ranh cho biết, ở khu vực lồng bè có người Trung Quốc hoạt động, nhiều lực lượng đang quản lý: trạm kiểm soát của đồn Biên phòng cửa khẩu, đồn Biên phòng 384 công an Tuy nhiên quá nhiều lực lượng lại đang lúng túng trong phân cấp xử lý vấn đề người nước ngoài”.

 

”Nhiều lực lượng đang quản lý…” Thế nhưng một bài báo khác lại đưa tin: “số người Trung Quốc kia đã về nước, nhưng họ đi lúc nào thì không rõ”.

“họ đi lúc nào thì không rõ”; thế sao, cái vụ “cưỡng chế” của gia đình nông dân Đoàn Văn Vươn lại rõ đến như thế. Rõ đến cả gia đình họ Đoàn hiện còn đang ở trong tù, mọi người đều biết, rõ lắm, cho nên từ “Thủ tướng-Bộ chính trị cho đến “đảng bộ cộng sản” địa phương tại Tiên Lãng, Hải Phòng, cũng đều rõ hết.

 

Rõ, và mọi sự đã rất rõ: chỉ có những tên giặc Tầu như: A Xìu, A Giót, A Ngán. A Cang, A Kiều lớn, A Kiều nhỏ…A…A… là bọn chúng có đầy đủ những thứ QUYỀN, để chúng muốn đến, muốn làm chủ, rồi muốn “đi lúc nào thì không rõ”.

 

Còn”đi lúc thì nào không rõ” vì lũ giặc Tầu đã được các quan lớn, quan nhỏ của nước chư hầu Việt Nam Cộng sản bảo vệ, và đang ẩn tránh ở một nơi nào đó; mà biết đâu, có thể vì “tình hữu nghị truyền thống” mà bọn chúng đã hay rồi sẽ được bí mật hộ tống cho chúng trở lại thiên triều.

 

Bởi, chỉ có cách đó, thì bọn chúng mới “biến mất” được, vì những tên giặc Tầu, có tên đã được chụp hình, và đưa lên các trang điện báo, mọi người đã thấy cái bản mặt của chúng rồi, chứ đâu có phải là những con chuột, mà chúng muốn chạy, muốn “đi lúc thì nào không rõ”.

 

“Dân làm chủ đất đai”, đảng Cộng sản Hà Nội đã từng rêu rao như vậy; nhưng cho đến hôm nay, thì thực tế đã chứng minh rằng: chỉ có những tên giặc Tầu mới có mọi thứ đặc quyền để “làm chủ” ở bất cứ nơi nào trên đất nước Việt Nam như “Đông Đô Đại Phố”, như những “đặc khu kính tế - phố cổ Hội An… những con đường, những khu phố đã và đang giăng mắc đầy những chiếc lồng đèn đỏ, viết toàn những chữ bùa; còn người dân Việt, thì chỉ biết uất nghẹn đứng từ xa mà nhìn vào những lãnh địa của Tầu!

 

Một ngàn năm dưới ách thống trị của lũ giặc Tầu, rồi gần trăm năm thuộc Pháp vào một thưở xa xưa ấy, dù chỉ với những chiếc gậy tầm vông, cung - kiếm, chứ không có những loại vũ khí tối tân như ngày hôm nay. Thế nhưng, tiền nhân của chúng ta chỉ có mở đất chứ không hề để mất đất về tay của lũ giặc, dù là lũ giặcTầu hay là bọn giặc Tây.

 

Tất cả những chứng tích lịch sử vẫn còn đó tại Hoàng Sa-Trường Sa; và những dòng nước mắt oán hờn vì thù nhà, nợ nước; những dòng nước mắt đau thương vì tình phụ tử phân ly, đã chảy thành dòng Suối Phi Khanh đã ghi dấu đời đời trong lòng của người con dân nước Việt!

 

Nhưng ngày hôm nay, Trường Sa-Hoàng Sa đâu? Suối Phi Khanh đâu?! Ôi! còn đâu nữa, bởi tất cả chỉ còn lại là những dấu tích rêu phong trên từng trang sử ký. Những trang sử ký ấy, giờ đây, đã không còn là những trang sử vẻ vang, oai hùng, mà đã trở thành là những trang sử ký để nhắc nhở cho hậu thế phải biết , phải nhớ đến những địa danh, những vùng biển, đảo của Việt Nam đã mất về tay của lũ giặc Tầu, là kẻ thù truyền kiếp của dân tộc.

 

Đất nước Việt nam, là của người Việt Nam, nhưng khi người Việt Nam phải đổ mồ hôi, rơi nước mắt để khẩn hoang, đến khi trở thành những vùng đất mầu mỡ, thì lại bị “lực lượng cưỡng chế-chó nghiệp vụ” xông vào cướp đoạt, còn bắt bỏ tù như một gia đình nạn nhân họ Đoàn vậy; còn những tên giặc Tầu, thì lại được cái quyền tối ưu để chiếm cứ Cam Ranh, là vùng vịnh huyết mạch của đất nước, mà cho đến hiện thời, cũng không hề có một kẻ nào dám đụng tới cái sợi lông tơ của chúng, trong khi bọn chúng là những Người nước ngoài nuôi cá trên vịnh Cam Ranh: Người vi phạm “biến mất”.

 

Đã nói là “Người vi phạm”, thì tại sao có thể “biến mất”? và đã nói “Người vi phạm”, thì phải bị bắt giữ để điều tra về những hành tung của “người vi phạm”, để tùy theo mức độ “vi phạm” mà bỏ tù, hoặc phải trục xuất ra khỏi nước, còn tài sản thì phải bị tịch thu, chứ không được dung thứ.

 

Khi nói đến chuyện tịch thu tài sản, thì không thể không nhắc lại những màn “đánh tư sản mại bản” đối với người dân của nước Việt Nam Cộng Hòa vào đầu thập niên 1970. Những người dân “tư sản mại bản” ấy, họ đã làm chủ được những tài sản đó, là do những bộ óc, những bàn tay của chính họ mà có, và họ là những người dân Việt Nam , họ xây nhà, vỡ đất trên chính đất nước Việt Nam; nhưng rồi họ đã bị đảng Cộng sản Hà Nội “đánh tư sản, mại bản” đến mức độ: “Đồ tế nhuyễn của riêng tây, Sạch sành sanh vét cho đầy túi tham” ; còn những tên giặc Tầu này, lại ngang nhiên chiếm cứ vịnh Cam Ranh, mà Hà Nội không hề có một hành động nào, dù lấy lệ, để được gọi là “phản đối”.

 

“Lực lượng cưỡng chế-Công an-Dân phòng-chó nghiệp vụ” và “Ban chỉ đạo đánh tư sản, mại bản” hiện giờ đang ở đâu, trước lũ giặc Tầu đang chiếm cứ tại vịnh Cam Ranh?

 

Hỏi, là hỏi như thế, chứ phải xin trả lời ngay: Những tên đang núp dưới lớp áo là “chủ đầm, nuôi cá” ấy, chính là những tên gián điệp của lũ giặc Tầu đang chiếm cứ vịnh Cam Ranh, để rồi chúng sẽ tiến đến việc hoàn toàn làm chủ hết cả đất nước. Và, để tránh được đại họa diệt vong cho nòi giống Việt, thì chỉ còn một giải pháp duy nhất trước tình thế cấp thiết như hiện nay, là: “Đứng lên tự cứu”!

Pháp quốc, 10/6/2012

 

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

--------------------------------------------------------

Người nước ngoài nuôi cá trên vịnh Cam Ranh: Người vi phạm “biến mất”

(Dân trí) - Ngày 4/6, các ban ngày chức năng TP Cam Ranh (Khánh Hòa) đã tiến hành họp về vấn đề người Trung Quốc nuôi thủy sản trên Vịnh Cam Ranh như báo chí phản ánh những ngày qua.

 

30 tháng vẫn “loay hoay” xử lý!

 

Ông Trần Tính, Phó Chủ tịch UBND phường Cam Linh, TP Cam Ranh cho biết, ở khu vực lồng bè có người Trung Quốc hoạt động, nhiều lực lượng đang quản lý: trạm kiểm soát của đồn Biên phòng cửa khẩu, đồn Biên phòng 384 công an… Tuy nhiên quá nhiều lực lượng lại đang lúng túng trong phân cấp xử lý vấn đề người nước ngoài.

 

Đại tá Hồ Thanh Tùng, Trưởng Phòng Trinh sát Bộ chỉ huy Bộ đội biên phòng tỉnh Khánh Hòa khẳng định, việc người Trung Quốc núp bóng hai doanh nghiệp Việt Nam là Song Phong, Khải Hoành và hộ kinh doanh cá thể Nguyễn Thúy Hằng (Q.3, TP. Hồ Chí Minh) nuôi cá, bào ngư ở vịnh Cam Ranh đã được Bộ đội Biên phòng tỉnh phát hiện từ cuối năm 2009, nhận thấy vấn đề nhạy cảm, nên cơ quan này đã tham mưu cho Tỉnh ủy, UBND tỉnh xử lý.

 

Ngày 4/6, trên bè cá của người Trung Quốc chỉ còn các lao động Việt Nam làm việc.

”Vào thời điểm đó chúng tôi làm rất quyết liệt, tỉnh chỉ đạo TP Cam Ranh và các cơ quan chức năng phối hợp xử lý tình trạng này. Tuy nhiên, việc kiểm tra, xử lý không được thực hiện đồng bộ và quyết liệt, kéo dài cho đến nay”, Đại tá Tùng cho hay.

Cũng theo Đại tá Hồ Thanh Tùng, theo kết quả xác minh sơ bộ mới nhất thì hiện nay trên địa bàn tỉnh có 18 người Trung Quốc đang hoạt động mua bán, nuôi trồng hải sản. Trong đó có 3 người được xác định là đang núp bóng các doanh nghiệp Việt Nam để mua bán hải sản; 15 trường hợp còn lại là nuôi trồng thủy sản, trong đó có 2 người không có thị thực hoạt động thương mại, đang bị đề nghị cơ quan chức năng xử lý.

Trả lời về việc tháng 12/2009 UBND tỉnh Khánh Hòa có văn bản chỉ đạo UBND TP Cam Ranh chủ trì giải quyết vấn đề người nước ngoài trên địa bàn Cam Ranh theo văn bản đề nghị của Bộ chỉ huy Bộ đội Biên phòng tỉnh, nhưng mãi đến ngày 17/5/2012, tức gần 30 tháng sau, lực lượng chức năng ở Cam Ranh mới tiến hành kiểm tra, xử phạt 7 người Trung Quốc vi phạm quy định xuất nhập cảnh, ông Hòa nói: “Tại thời điểm năm 2009, tôi không phải là người trực tiếp chỉ đạo mà do ông Nguyễn Tấn Hưng đang là Chủ tịch UBND TP Cam Ranh trực tiếp chỉ đạo, xử lý. Vì thế chúng tôi phải tiến hành rà soát lại sự việc để báo cáo cấp trên”.

Chủ bè cá vi phạm đã “biến mất”

Ngay sau khi thông tin người Trung Quốc nuôi cá trên biển Cam Ranh được báo chí phản ánh, ngay lập tức các chủ bè cá người Trung Quốc đã giao việc lại cho người làm công và “biến mất”.

Ngày 4/6, chúng tôi ra vịnh Cam Ranh tiếp cận những bè cá của người Trung Quốc, trên bè chỉ có 4 người Việt đang chăm sóc số ít cá còn lại. Ông Nguyễn Văn Sinh (trú phường Cam Linh, làm thuê trên bè cá từ năm 2001) cho biết, cách đây vài ngày, những người Trung Quốc là A Giót, A Cang, A Keng, A Kiều lớn và A Kiều nhỏ đều đã rời bè.

Theo chỉ dẫn của người dân, chúng tôi tìm đến một cơ sở chuyên thu mua tôm hùm, cá mú của một người Trung Quốc tên A Giót ở Quốc lộ 1A thuộc phường Cam Phú (TP Cam Ranh), nhưng cánh cổng của cơ sở này cũng đóng kín. Một người dân ở đây cho biết, hiện A Giót đã ngừng thu mua hải sản trên địa bàn.

Người Trung Quốc làm việc tại Vũng Rô đã “biến mất”

04/06/2012 3:18

Chiều 3.6, ông Phạm Đình Cự, Chủ tịch UBND tỉnh Phú Yên, cho biết đang chỉ đạo thành lập đoàn công tác để kiểm tra cụ thể việc nuôi trồng thủy sản tại Vũng Rô thuộc xã Hòa Xuân Nam (H.Đông Hòa) để xử lý theo quy định pháp luật. Ông Cự còn cho hay sẽ làm rõ việc cấp phép cho những người nước ngoài làm việc tại Vũng Rô đúng hay sai (Thanh Niên đã phản ánh).

Chiều cùng ngày, thượng tá Trần Xuân Sơn, Đồn trưởng Đồn biên phòng cửa khẩu Vũng Rô, cho biết hiện chỉ còn một người Đài Loan làm việc tại Vũng Rô do thời hiệu giấy phép vẫn còn, số người Trung Quốc kia đã về nước, nhưng họ đi lúc nào thì không rõ.

-------------------------------------------------

 

__._,_.___

Quân Đội Mỹ Trở Lại VN?

Quân Đội Mỹ Trở Lại VN?

(06/09/2012)

Tác giả : Vi Anh

 

Dù đã bang giao gần hai thập niên, từ lâu nhà cầm quyền CS Hà nội vẫn chống lại sự hiện diện của các nhân viên mặc quân phục Mỹ, kể cả những quân nhân thuộc ngành Quân Y Mỹ trong chương trình hợp tác quân y hồi năm ngóai đến đổi bây giờ chưa bắt đầu được – trừ ra những quân nhân Mỹ làm việc trong Phòng Tùy viên Quân sự thuộc Tòa Đại sứ Mỹ ở VN mà thôi.

 

Nhưng mới đây Ô Tổng Trưởng Quốc Phòng Mỹ Leon Panetta viếng thăm chánh thức VN trong hai ngày. Nơi Ông thăm đầu tiên là căn cứ hải quân cũ của Mỹ ở Vịnh Cam Ranh. Trong tình hình Mỹ tái phối trí 60% hạm đội sang Á châu Thái Bình Dương và trong giai đọan Trung Cộng bành trướng lấn chiếm biển đảo của năm sáu nước trong đó có của Phi một nước có hiệp ước phòng thủ hỗ tương với Mỹ và của Việt Nam một nước “đồng chí CS” với CSTQ-- liệu Washington và Hà nội có đạt được thỏa thuận cho quân nhân Mỹ trở lại VN, ít nhứt tại những căn cứ trọng yếu như Vịnh Cam Ranh hay không?

Vịnh Cam Ranh là một trong ba căn cứ hải quân của Mỹ trong Chiến tranh VN và Chiến Tranh Lạnh. Từ sau 1975 Tổng Trưởng Quốc Phòng Panetta là viên chức lãnh đạo quân lực Mỹ lớn nhứt trở lại đây. Hải cảng Cam Ranh của VN là một hải cảng nước sâu trời cho nước VN, nằm giữa dãy núi tây Việt Nam và Biển Đông, tốt nhứt Đông Nam Á, rất thuận tiện cho tàu bè trọng tải lớn trong vùng biển Đông Nam Á. Nơi đây là căn cứ tốt nhứt, thuận tiện nhứt để kiểm sóat con đường hàng hải huyết mạch từ Eo Biển Mã lai đến Á châu Thái Bình Dương.

 

Tàu của Nga Hòang đã có lần vào đây trú bão trong chiến tranh Nga Nhựt. Từ thế kỷ 19, người Pháp đã xây cảng thành nơi đóng tàu, rồi mở rộng thành căn cứ quân sự.Trong Chiến tranh Việt Nam, Mỹ biến thành một trong ba quân cảng chánh yếu ở tòan vùng Đông Nam Á của Mỹ. Nơi đây đồn trú của các phi đội tiềm kích, máy bay vận tải, chiến hạm cũng như binh sĩ Mỹ. Trên bờ có ra đa, máy bay ruần thám. Dưới nước có hải cẩu sử dụng như quân khuyển tuần tra. Sau năm 1975, hải quân Liên Xô vào Cam Ranh và năm 1979 Hà nội cho hải quân Liên Xô mướn trong vòng 25 năm.

 

Sau khi Liên Xô sụp đổ, hải quân Liên bang Nga thừa hưởng và trả lại cho Việt Nam vào năm 2002. Nga trả lại, VNCS tữ khai thác cảng Cam Ranh như một thương cảng nội địa. Cuối năm 2010, lấy lý do phát triển cảng Cam Ranh, Hà nội tuyên bố mở cửa Cam Ranh để đón tiếp tàu bè các nước nước ngoài. Trong đó dĩ nhiên có Mỹ là nước có thế hải thượng ở Thái bình Dương.

Washington có thỏa thuận với Hà nội, theo đó, Việt Nam đồng ý đón nhận và tiến hành các sửa chữa nhỏ đối với các tàu phi tác chiến của Mỹ. Nên khi TT/QP Mỹ đến Cam Ranh, Ông có viếng một thương thuyền USNS Richard E. Byrd, thủy thủ đòan dân sự nhưng nhiệm vụ là quân sự chở hàng tiếp liệu cho hạm đội Mỹ. Trong thời gian Mỹ tái phối trí hải lực và 60% hạm đội sang Á châu Thái Bình Dương, cảng Cam Ranh là nơi lý tưởng đối với Washington. Mỹ đã có sẵn sơ đồ địa lý, thủy văn, lộ trình của cảng, cũng như kế họach phòng thủ từ thời Chiến Tranh VN.

Giới quan sát và báo chí cho rằng tổng trưởng Quốc phòng Mỹ sẽ vận động với Hà nội phát triễn thỏa thuận ấy rộng hơn cho Mỹ. Ông Panetta nói: “Sự kiện chiếc tàu này có mặt ở đây, tại vịnh Cam Ranh, và đang được bảo trì bởi các nhà thầu sở tại và công tác sửa chữa được thực hiện bởi các bạn Việt Nam, là một dấu hiệu quan trọng chứng tỏ chúng ta đã tiến xa đến mức nào.”

Sẽ thiếu sót nếu không nói phản ứng của TC. Phản ứng hai mặt. Đối ngọai, đối với báo chí ngọai quốc, TC tỏ vẻ hòa hoãn về kế họach Á châu của Mỹ. Tướng Nhậm Hải Tuyền (Ren Haiquan), trưởng đoàn TC tại cuộc Đối thoại về an ninh tại Shangri-La, Singapore, ngày 03/06/2012, tuyên bố Quân đội Trung Quốc sẽ «cảnh giác nhưng không có ý định đối đầu» với lực lượng hải quân Mỹ sắp được tăng cường tại châu Á Thái Bình Dương.

Nhưng đối nội, TC lên gân cảnh cáo Mỹ, cho việc làm này của Mỹ sẽ làm 'rạn nứt' tương quan giữa hai nước. Tân Hoa Xã vừa lên án các nước «tranh chấp chủ quyền» với Trung Quốc gây căng thẳng vừa khuyến cáo Mỹ không nên làm biển Đông «dậy sóng”. Tờ Nhân dân nhật báo, tiếng nói chánh thức của Đảng Nhà Nước TC, viết mọi chuyện rõ ràng cho thấy Hoa Kỳ đã nhắm mục tiêu vào Trung Quốc, và điều này có thể gây chia rẽ trong khu vực. Và Bắc Kinh trước sau như một khẳng định chủ quyền lãnh hải của mình.

Cũng không khó hiểu về phản ứng lên án địch và khích động ta trong thời gian CS Bắc Kinh chuyển quyền, phe đảng đấu đá nhau lòi bộ mặt xấu xa của những cán bộ lãnh đạo như vụ bí thư Trùng Khánh bị cất chức và trong hòan cảnh xã hội TQ cứ 6 phút thì có một cuộc biểu tình của dân chống tham nhũng và đòi dân chủ. Tuyên truyền của Đảng Nhà Nước vì thế phải làm chệch hướng chú ý của người dân, chuyển chú ý sang ngọai quốc, kích động tinh thần quốc gia dân tộc cực đoan để quên bớt khó khăn trong nước.

Nhiều báo chí Mỹ nhận định về chuyến công du VN, đi Cam Ranh của TT/QP Mỹ. Báo Washington Post nói Việt Nam "đang đem lại một cơ hội then chốt". Blogger William Wan của báo này nói có những dấu hiệu Việt Nam có thể đã chín muồi cho một sự dàn xếp như vậy trong các năm tới.

 

 Báo mạng của quân đội Hoa Kỳ American Forces Press Service y dẫn lời ông Panetta "cần xây dựng một tương lai tốt hơn cho nhân dân mọi nước ở vùng Châu Á - Thái Bình Dương". Báo Navy Times của Hải Quân Mỹ nói Ngũ Giác Đài đang tìm cơ hội xây dựng các cơ sở quân sự với ca´c quốc gia đối tác ở trong vùng châu A´ - Thái Bình Dương.

Trở lại vấn đề rốt ráo là quân đội Mỹ có trở lại VN hay không. Trong cuộc hội kiến với TT/QP Mỹ, Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng kêu gọi Hoa Kỳ bỏ hoàn toàn lệnh cấm bán vũ khí cho Việt Nam và liệt kê các lĩnh vực mà hai nước có thể thúc đẩy hợp tác như kinh tế, khoa học, giáo dục, chống khủng bố, an toàn và an ninh biển, v.v...

Trong cuộc họp báo của TTr/QP, VNCS Tướng Phùng Quang Thanh có xác nhận việc VN muốn mua vũ khí nhưng ông Panetta đã không bình luận gì về việc bán vũ khí, mà chỉ nói sự trợ giúp cho Việt Nam sẽ đi kèm với điều kiện, là Việt Nam phải có tiến bộ về nhân quyền và các cải cách khác. Yếu tố then chốt thanh thiên bạch nhựt qua lời của TTr/QP Mỹ.

 

Trong một cuộc phỏng vần hết sức lý thú trên kênh truyền hình của Việt Nam, khi người phỏng vấn hỏi Đại sứ Mỹ tại Việt Nam rằng Hoa kỳ có thể nghĩ đến việc bán vũ khí cho Việt Nam hay không thì ông đại sứ trả lời rằng, “Không! Cho tới khi nào vấn đề nhân quyền được cải thiện!”

Ngoại trưởng Mỹ Bà Hillary Clinton cũng từng tuyên bố khi tới Việt Nam vấn đề nhân quyền là trở ngại trong việc phát triễn đối tác chiến lược với VNCS. Phụ tá đặc trách Dân Chủ, Nhân Quyển và Lao động của Bộ Ngọai Giao Mỹ cũng tường trình hữu thệ trước Ủy Ban Nhân Quyền Tom Lantos của Hạ Viện, ý như của Bà Ngọai Trưởng. Và hai thượng nghị sĩ có thế lực McCain và Leiberman cũng nói Mỹ không bán vũ khi nếu Hà nội không cải tiến nhân quyền. TT Obama cũng nhắc đến những vụ bắt bớ vi phạm nhân quyền như Điếu Cày.

Trong tình hình đó Hành pháp dù có muốn cho bán vũ khí cũng không thể vượt Quốc hội, không thể gỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí cho CS Hà Nội. Vũ khí bán thu tiền mà không bán, thì làm gì có chuyện đưa quân qua VN, giúp nhà cầm quyền VNCS. Và chính CS Hà nội cũng không muốn Mỹ đưa quân qua VN vì sợ TC nổi giận./.

Vi Anh

 

Seoul dọa trả đũa ngay tức khắc, nếu bị Bình Nhưỡng tấn công

Thứ hai 11 Tháng Sáu 2012

Seoul dọa trả đũa ngay tức khắc, nếu bị Bình Nhưỡng tấn công

Tổng thống Lee Myung-bak, bộ trưởng Quốc phòng Kim Kwan-jin và bộ tham mưu quân đội Hàn Quốc (Reuters)

Tổng thống Lee Myung-bak, bộ trưởng Quốc phòng Kim Kwan-jin và bộ tham mưu quân đội Hàn Quốc (Reuters)

Trọng Thành

Theo AFP, hôm nay 11/06/2012, quân đội Hàn Quốc bắt đầu tiến hành nhiều cuộc tập trận bất thường, và cảnh báo sẽ trả đũa ngay lập tức mọi hành động tấn công của Bắc Triều Tiên. Phát ngôn viên Bộ Quốc phòng Hàn Quốc thông báo, vì điều kiện đặc biệt mà quân đội nước này phải tổ chức các cuộc tập trận ngoài dự kiến.

Phát ngôn viên Hàn Quốc giải thích, Bộ trưởng Quốc phòng Kim Kwan-Jin ra lệnh tiến hành các cuộc tập trận bổ sung để quân đội « có khả năng phản ứng ngay tức khắc trước những kẻ khiêu khích » và « triệt tiêu ý đồ khiêu khích của miền Bắc ».

Theo hãng thông tấn Hàn Quốc Yonhap, tham gia vào các cuộc tập trận có lực lượng tên lửa đạn đạo, các đơn vị pháo binh ở tuyến đầu và không quân.

Người phát ngôn của quân đội Hàn Quốc cho biết thêm, các máy bay chiến đấu của Bắc Triều Tiên đã bay vào rất sát khu vực giới tuyến Liên Triều.

Vào đầu tháng Sáu này, quân đội Bắc Triều Tiên đã đe dọa tấn công các văn phòng truyền thông Hàn Quốc, với lý do là truyền thông miền Nam chỉ trích Liên đoàn Thiếu nhi Bắc Triều Tiên, vốn được chế độ Bình Nhưỡng đề cao, nhân một trong các cuộc tập hợp lớn của tổ chức này.

Xin nhắc lại là, kể từ sau cái chết của lãnh đạo Kim Jong-Il vào tháng 12/2011, và việc người con trẻ Kim Jong-Un, chưa đầy 30 tuổi, lên kế vị, căng thẳng giữa hai miền Triều Tiên không ngừng gia tăng. Bình Nhưỡng đã nhiều lần đe dọa tiến hành « một cuộc chiến tranh thần thánh » chống lại Seoul, với lời lẽ ngày càng quyết liệt.

Một tờ báo Hàn Quốc bị tin tặc tấn công

Cũng liên quan đến bán đảo Triều Tiên, hôm nay, theo AFP, tờ báo Hàn Quốc JoongAng Daily thông báo bị tấn công tin tặc. Nhiều cơ sở dữ liệu, bao gồm bài viết và ảnh, đã bị hacker tước đoạt. Một bộ phận của hệ điều hành tin học bị phá hủy, khiến việc xuất bản bị gián đoạn.

Cảnh sát đang tiến hành điều tra để xác định thủ phạm của vụ tấn công. Theo ông Jong Seok-Hwa, người phụ trách nhóm điều tra, thuộc Trung tâm chống tội phạm trên mạng của Bộ Cảnh sát Quốc gia, « chưa từng thấy một cuộc tấn công nào mạnh như vụ này ».

Các nghi ngờ đang hướng về miền Bắc. Theo Seoul, Bình Nhưỡng có nhiều hacker trình độ cao.

Cách đây một năm, vào tháng 5/2011, Hàn Quốc đã cáo buộc Bắc Triều Tiên làm tê liệt các hoạt động của một ngân hàng lớn của nước này. Còn vào tháng trước, Seoul lại lên tiếng buộc tội Bình Nhưỡng làm rối nhiễu hệ thống định vị toàn cầu GPS của hàng không dân sự Hàn Quốc từ 28/04 đến 13/05/2012. Về phần mình, Bình Nhưỡng bác bỏ hoàn toàn các cáo buộc kể trên.

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link