Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, June 16, 2012

Người Thiên Chúa giáo, trụ cột của xã hội công dân Trung Quốc

 

TRUNG QUỐC - Bài đăng : Thứ sáu 15 Tháng Sáu 2012 - Sửa đổi lần cuối Thứ sáu 15 Tháng Sáu 2012

Người Thiên Chúa giáo, trụ cột của xã hội công dân Trung Quốc

Luật sư Trần Quang Thành (trái) gặp gỡ đại sứ Mỹ tại Bắc Kinh Gary Locke (phải) ngày 02/05/2012, nhờ có sự giúp đỡ của các nhà hoạt động Thiên Chúa giáo ở Trung Quốc.

Luật sư Trần Quang Thành (trái) gặp gỡ đại sứ Mỹ tại Bắc Kinh Gary Locke (phải) ngày 02/05/2012, nhờ có sự giúp đỡ của các nhà hoạt động Thiên Chúa giáo ở Trung Quốc.

REUTERS/US Embassy Beijing Press Office/Handout/Files

Thụy My  RFI

Theo thông tín viên của Le Figaro tại Bắc Kinh, thì tuy chỉ chiếm có 5% dân số, nhưng cộng đồng Thiên Chúa giáo lại là những nhân tố rất tích cực trong việc hình thành xã hội công dân Trung Quốc. Trong một xã hội thiếu phương hướng, thiếu vắng những giá trị tinh thần, Thiên Chúa giáo đã thu hút được nhiều tín đồ cũng như trí thức, và được sự hỗ trợ từ bên ngoài.

Bài báo nhắc lại câu nói của Karl Marx, cho rằng tôn giáo là « thuốc phiện của nhân dân ». Nhưng triết gia người Đức còn viết thêm là : « Tôn giáo là tiếng thở dài của con người bị áp bức, linh hồn của một thế giới không tim, thần linh của những điều kiện xã hội ở nơi mà thần linh bị loại trừ ». Tư duy này được người Thiên Chúa giáo Trung Quốc lĩnh hội đúng từng câu từng chữ.

Ngày nay tại Trung Quốc, làm một người Thiên Chúa giáo không chỉ là vấn đề đức tin, mà ngày càng đòi hỏi phải dấn thân. Họ đang đứng ở tuyến đầu của xã hội công dân, đấu tranh cho một Nhà nước pháp quyền và tôn trọng con người.

Cụ thể là trong vụ luật sư khiếm thị Trần Quang Thành đào thoát, làm rung chuyển quan hệ Mỹ-Trung. Câu chuyện càng thêm kịch tính khi ông Trần Quang Thành từ giường bệnh ở Bắc Kinh gọi điện thoại trực tiếp đến Quốc hội Mỹ. Ở Washington, một người cầm điện thoại di động dịch trực tiếp trước micro cho các dân biểu Mỹ. Đó là ông Bob Fu, một người Trung Quốc đến Mỹ định cư vào thập niên 90. Ông là người Thiên Chúa giáo, và tổ chức ChinaAid của ông đặt tại Texas, từ lâu vẫn hỗ trợ cho các « giáo hội ngầm » ở Trung Quốc.

« Trần Quang Thành không phải là tín đồ Thiên Chúa giáo, nhưng chúng tôi cầu nguyện cho tất cả những ai đi tìm sự thật ». Mục sư Trương Minh Tuyển ở Hà Nam đã nói với tờ Wall Street Journal như thế. Mục tiêu đấu tranh của vị luật sư khiếm thị là chống cưỡng bức phá thai, đã gây ảnh hưởng sâu rộng trong cộng đồng Thiên Chúa giáo, đặc biệt là ở Mỹ.

Để đào thoát khỏi ngôi làng ở Sơn Đông nơi ông bị quản thúc, Trần Quang Thành đã được cả một hệ thống các nhà hoạt động Thiên Chúa giáo hỗ trợ. Cô Hà Bội Dung ở Nam Kinh, biệt danh là Ngọc Trai, đã can đảm lái xe đến bìa làng đón vị luật sư mù và đưa ông đến tận Bắc Kinh, cũng là tín đồ Thiên Chúa. Bản thân ông Trần Quang Thành cũng tin rằng Thượng đế đã giúp ông vượt được bằng ấy bức tường và chướng ngại vật, cho dù mù lòa. Ông nói : « Tôi không theo tôn giáo nào cả, nhưng tôi là tin năng lực siêu nhiên hiện hữu ».

Cách đây bốn ngày, cũng chính các tổ chức Thiên Chúa giáo tại Hồng Kông đã dẫn đầu một cuộc biểu tình khổng lồ để đòi công lý cho cái chết đáng ngờ của nhà ly khai Lý Vượng Dương. Bị tống giam suốt 21 năm sau vụ thảm sát Thiên An Môn, ông được thả ra năm ngoái ở tuổi 62, gần như mù và điếc, và tuần rồi ông đã chết trong một phòng khách sạn ở Hồ Nam. Chính quyền địa phương nói là ông tự tử, còn những người thân thì thấy ông ở trạng thái treo cổ nhưng rất kỳ lạ là đôi chân lại chạm đất.

Đảng Cộng sản Trung Quốc:Thực dụng hơn là lý tưởng

Le Figaro cho biết tại Trung Quốc, năm tôn giáo được chính thức công nhận đều được điều hành bởi một tổ chức cấp quốc gia, do các cán bộ cao cấp của đảng lãnh đạo để kiểm soát. Là một tôn giáo « ngoại nhập », Thiên Chúa giáo đặc biệt nằm trong tầm ngắm của các lãnh đạo cộng sản. Cựu giáo sư luật Vương Di, nay là mục sư ở Thành Đô, từng được ông George Bush tiếp tại Nhà Trắng năm 2006 đã nhận định : « Từ một thế kỷ qua, Trung Quốc cố gắng trở thành một quốc gia hùng mạnh và hợp nhất, và yêu cầu này vượt lên trên các quyền cá nhân. Từ năm 1949, chế độ cộng sản lại càng chú trọng hơn ». Trong khi đó Thiên Chúa giáo lại rao giảng cho hạnh phúc của các cá thể.

Cộng đồng Thiên Chúa giáo hiện chiếm ít nhất 5% dân số Trung Quốc. Con số chính thức là 5,7 triệu người, nhưng người ta ước tính ít nhất 12 triệu người Trung Quốc theo đạo Công giáo ; còn Tin Lành theo thống kê chính thức có 16 triệu tín hữu, nhưng thực tế vào khoảng 35 đến 40 triệu người. Một điều chắc chắn là số người theo Tin Lành tăng nhanh hơn Công giáo.

Nhà nghiên cứu Anthony Lam ở Hồng Kông giải thích : « Cách tổ chức của Tin Lành theo nhiều nhóm nhỏ từ 30 đến 40 người rất phù hợp với xã hội Trung Quốc hiện nay. Và họ rất năng động, tích cực tham gia vào đời sống hàng ngày tại làng quê cũng như khu phố ». Tại chỗ, cộng đồng Thiên Chúa giáo cũng đáp ứng được những mong đợi của người dân, trong khi các cán bộ cộng sản lại xa dần nhân dân.

Người Thiên Chúa giáo liệu sẽ là những người nổi dậy hay không ? Giáo sư Dương Phượng Cương nhận xét, sau thảm kịch Thiên An Môn, nhiều nhà hoạt động và trí thức đã tìm đến với đức tin Thiên Chúa giáo. « Họ nhận ra rằng Đảng không mang lại những gì mà họ tìm kiếm, và Thiên Chúa giáo là một lựa chọn cho nhiều thanh niên ». Bản thân vị giáo sư này sau khi đến Mỹ cũng đã theo đạo : « Sau biến cố Thiên An Môn, tôi rất bơ vơ về mặt tinh thần, đó là một giai đoạn đầy đau khổ (…) và tôi nhận ra rằng Thiên Chúa giáo mang lại nhiều ý nghĩa hơn ».

Kỷ niệm 23 năm vụ thảm sát Thiên An Môn vừa trôi qua, nhưng sự trống vắng về tinh thần vẫn đè nặng lên người dân Trung Quốc. Mục sư Trần Kiếm Quang ở Hồng Kông giải thích : « Ngày nay, Đảng mang tính thực dụng hơn là lý tưởng. Đảng đem lại cho người dân khả năng làm giàu, nhưng không mang lại được ý nghĩa hay giá trị nào. Còn xã hội thì đã thay đổi rất nhiều. Từ hình mẫu công bằng theo kiểu cộng sản, giờ đã trở thành một xã hội phức tạp, nhiều tầng lớp, rất bất bình đẳng và không có một giá trị xã hội rõ ràng nào giúp cho người ta trong ứng xử ». Và như vậy đức tin sẽ giúp những người mất phương hướng vượt qua những bất định trong tương lai.

Tuy vậy, theo một nhà nghiên cứu thì « Người Thiên Chúa giáo không quan tâm nhiều đến chính trị, nhưng khi các quyền cá nhân của họ bị vi phạm, thì họ sẽ đấu tranh ». Họ cũng là những người đi đầu trong xã hội công dân : một số lớn các luật sư tranh đấu là người Thiên Chúa giáo. Mục sư Vương Di phân tích : « Đó không phải là phong trào chính trị, mà mang tính dân sự. Từ sau Thiên An Môn, xã hội không có khuynh hướng nào rõ rệt, nhiều nhà trí thức chỉ nêu chung chung về dân chủ và nhân quyền. Còn Thiên Chúa giáo thì đi vào thực tiễn, khi trong những cộng đồng nhỏ người ta được quyền tự do ngôn luận, hội họp, xuất bản, cho dù chỉ trong nội bộ ». Bên cạnh đó còn có sự hỗ trợ về tinh thần và tài chính của mạng lưới mạnh mẽ trên thế giới.

Mục sư Vương Di tin rằng người Thiên Chúa giáo cho thấy một hình mẫu độc lập và sẽ có ảnh hưởng rất lớn lên xã hội Trung Quốc tương lai. Những cộng đồng từ chối sự lãnh đạo của nhà nước có thể bị tiếp tục đàn áp, nhưng họ không sợ hãi.

Vụ cưỡng bức phá thai 7 tháng tuổi: Từ internet đến báo chí chính thức Trung Quốc

Cũng liên quan đến Trung Quốc, nhật báo cánh tả Libération đề cập đến vụ chính quyền địa phương tỉnh Thiểm Tây đã buộc một phụ nữ phá đi bào thai 7 tháng tuổi, đang tiếp tục làm xôn xao dư luận cả nước.

Tấm ảnh một phụ nữ mặc bộ đồ xanh của bệnh viện, tay bế xác của đứa con 7 tháng tuổi đã lan truyền trên internet từ ba ngày nay, gây xúc động mạnh cho cư dân mạng Trung Quốc. Em bé đã có thể được làm người, nếu các cán bộ kế hoạch hóa gia đình tỉnh Thiểm Tây không buộc bé phải chết. Mẹ của em bé, tên Bằng Kiến Mai, không có được số tiền 4.200 euro nộp phạt vì sinh con thứ hai.

Thông tín viên của tờ báo ở Bắc Kinh thuật lại, theo lời chồng của thai phụ, năm người đàn ông đã xông vào bắt vợ ông đi. Sau đó cô bị bịt mắt, trói tay chân, và họ chích thuốc độc vào thóp của thai nhi, sau đó buộc cô phải ký giấy là mình tự nguyện phá thai. Ba ngày sau đó, đứa bé sinh ra đã chết từ trong bụng mẹ.

Theo Libération, kiểu cưỡng bức phá thai này rất phổ biến tại Trung Quốc, nhất là ở những vùng xa. Trên mạng không thiếu chứng cứ, chẳng hạn vào tháng trước đã lan truyền tấm ảnh một nữ y tá bệnh viện nhấn nước một trẻ sơ sinh trong một xô nước. Nhưng lần này, hình ảnh người mẹ vuốt ve xác đứa con đã gây phẫn nộ trên toàn quốc. Các cư dân mạng viết : « Đây là một vụ sát nhân ! », « Xã hội chúng ta là thế đấy, độc ác và vô nhân tính », « Chỉ có người giàu mới có quyền sinh con »...

Bị tố cáo trên mạng, hôm qua thông tin này đã được báo chí Trung Quốc đưa lên trang nhất. Trước sự phẫn nộ của người dân, chính quyền đã tái khẳng định việc cưỡng bức phá thai là bất hợp pháp, những người có trách nhiệm kế hoạch hóa gia đình phải thuyết phục chứ không được ép buộc. Một viên chức khẳng định sẽ tiến hành điều tra, và nếu đúng là sự thật thì chính quyền địa phương sẽ bị trừng phạt.

Tuy nhiên Libération nhắc lại trường hợp của luật sư khiếm thị Trần Quang Thành, người vào năm 2005 đã tố cáo việc chỉ trong vài năm đã có 7.000 phụ nữ bị buộc phải triệt sản hay phá thai tại một huyện nhỏ của tỉnh Sơn Đông. Ít lâu sau, ông Trần Quang Thành phải vào tù, và việc cưỡng bức phá thai không hề chấm dứt.

 

Trung Quốc : Sữa cho trẻ em có nhiễm thủy ngân

TRUNG QUỐC - THỰV PHẨM - Bài đăng : Thứ sáu 15 Tháng Sáu 2012 - Sửa đổi lần cuối Thứ sáu 15 Tháng Sáu 2012

Trung Quốc : Sữa cho trẻ em có nhiễm thủy ngân

Sữa hộp bán tại một cửa hàng ở Trung Quốc.

Sữa hộp bán tại một cửa hàng ở Trung Quốc.

DR

Anh Vũ  RFI

An toàn thực phẩm vẫn luôn là thách thức lớn cho Trung Quốc. Chính quyền nước này vừa phát hiện trong một số sản phẩm sữa cho trẻ em của tập đoàn Y Lợi có chứa hàm lượng thủy ngân cao, buộc tập đoàn này phải ra lệnh thu hồi lô hàng sữa nhiễm thủy ngân.

Theo AFP, tập đoàn Y Lợi hôm qua, 14/06/2012, đã ra lệnh thu hồi lô sản phẩm sữa có nghi vấn, sau khi cơ quan giám sát an toàn thực phẩm tại Trung Quốc phát hiện thấy hàm lượng « bất thường » thủy ngân trong một số sản phẩm của tập đoàn nhà nước chuyên về chế biến sữa trong khu vực Nội Mông.

 Theo thông cáo của tập đoàn công bố hôm nay, lệnh thu hồi liên quan đến các sản phẩm sữa cho trẻ em được sản xuất trong khoảng từ tháng 11 năm 2011 đến tháng 5 năm 2012. Nhà sản xuất Y Lợi không giải thích tại sao và bằng cách nào mà thủy ngân, một chất cực độc với cơ thể con người, lại có thể xuất hiện trong sản phẩm của tập đoàn, đặc biệt là trong các loại sữa dành cho trẻ em.

 Cơ quan kiểm tra an toàn thực phẩm của Trung Quốc hôm nay thông báo đã cho tiến hành xét nghiệm khẩn cấp hơn bảy trăm mẫu sữa trẻ em khác của các nhà sản xuất khác ngoài Y Lợi. Tuy nhiên, hiện tại các kiểm tra xét nghiệm này đều cho thấy không có dấu hiệu nào bất thường. Theo con số chính thức, ở Trung Quốc hiện nay có 119 công ty chế biến sản phẩm sữa cho trẻ sơ sinh. Nhưng cũng chính tại nước này, ngành công nghiệp chế biến sữa là ngành có nhiều bê bối về an tòan vệ sinh thực phẩm.

 Năm 2008, tại Trung Quốc đã nổ ra vụ bê bối lớn sữa trộn melamine làm 6 trẻ nhỏ bị chết và hơn 300 nghìn trẻ khác phải nhập viện. Trong vụ này, sản phẩm sữa của Y Lợi cũng có liên quan. Sau đó, nhiều vụ sữa nhiễm chì hay hóa chất độc hại cũng đã được phanh phui nhiều trong nước.

 

Người tiêu dùng Trung Quốc, luôn lo ngại về vấn đề vệ sinh thực phẩm, nay hết sức dè chừng với các sản phẩm sữa của nước này.

 

 

Theo Mỹ Cứu Đảng?

Theo Mỹ Cứu Đảng?

(06/15/2012)

Tác giả : Nguyễn Quang Duy

 

Sau khi Liên Xô và Khối Đông Âu sụp đổ,đảng Cộng sản phải mở cửa giao thương với thế giới tự do. Càng mở cửa đảng Cộng sản càng cần ngọai tệ. Muốn có ngọai tệ thì phải bán đất, bán rừng, bán sông, bán biển, bán tài nguyên thiên nhiên, bán thanh niên, bán thanh nữ, có gì bán được thì bán. Không bán thì đi vay, đi mượn, đi xin để nuôi dưỡng cả guồng máy cai trị: đảng, nhà nước, đòan thể, báo chí và nhất là các Tập Đòan Doanh Nghiệp. Chỉ cần thiếu tiền để gắn bó và nuôi dữơng hệ thống này là dẫn đến bất ổn xã hội rồi bất ổn chính trị và cuối cùng là sự tan rã của chế độ.

Biết thế Thủ tướng nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ nghĩa Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng đã làm đủ cả, làm đúng bài bản, làm tốt hơn những người khác. Khổ nỗi tài nguyên thì ngày càng cạn kiệt, vay xin thì ngày một khó khăn, trong khi ấy nguồn tài nguyên dồi dào tại biển Đông lại bị đồng chí đàn anh Trung cộng phong tỏa.

Túng thế làm liều ngày 26-5-2011 Nguyễn Tấn Dũng phải đột phá cho loan tin tàu Trung cộng cắt cáp tàu Bình Minh. Đến tháng 11-2011, trước Quốc hội Cộng sản Nguyễn Tấn Dũng ra dấu hiệu muốn thóat khỏi vòng tay ôm ấp của đàn anh Trung cộng, chính thức Tuyên bố hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam. Quyết định và hành động đã đưa Nguyễn Tấn Dũng gần hơn với cựu thù Hoa Kỳ.

Phóng lao lại phải tiếp tục theo lao, ngày 3-6-2012 vừa qua, Nguyễn Tấn Dũng lại làm một cú ngọan mục khi đón tiếp Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Leon Edward Panetta bằng cách quét người Tầu mời người Mỹ vào vịnh Cam Ranh. Việc làm gây không ít dư luận đảng Cộng sản đang tìm chỗ dựa mới ở Hoa Kỳ và họ theo Mỹ chống Tầu. Bài viết này xin trình bày một số điểm nổi bật trong chuyến viếng thăm này nhằm đưa ra một số nhậnđịnh mong đóng góp cho công cuộc đấu tranh chung. Tổng Cục 2 Báo Cáo Dân Làm BáoTrong vài tuần qua Diễn Đàn Dân Làm Báo liên tục phổ biến nhiều Báo Cáo được cho rằng phát xuất từ Tổng Cục Tình Báo Cộng Sản Việt Nam - Tổng Cục 2. Nếu đây là sản phẩm của Tổng Cục 2 thì những Báo Cáo này được họ cố tình tung ra vào đúng thời điểm Hoa Kỳ cho công bố Chiến Lược Quân Sự tại Thái Bình Dương. Trong đó có ba Báo Cáo đáng chú ý.

Bản thứ nhứt báo cáo cuộc tiếp xúc với Phó Đại sứ Mỹ bà Claire Pierangelo, Nhân viên Phòng chính trị Bộ Ngoại giao Mỹ ông Gary; Nhân viên Bộ Quốc Phòng Thiếu tá pháo binh Mỹ ông Greg và Đại úy thủy quân lục chiến Mỹ ông Chuck. Theo báo cáo nhận xét của phía Hoa Kỳ thì tình trạng kinh tế - xã hội Việt Nam là rất yếu kém, xuất hiện những tư tưởng thân Mỹ bài xích Trung cộng đang khiến người dân mất niềm tin vào đảng và chế độ cộng sản. Bản báo cáo nêu lên một điểm đáng chú ý là người Mỹ tin rằng chỉ cần một cú hích nhẹ của Mỹ vào các thời điểm, tình huống phù hợp thì chế độ cộng sản sẽ sụp đổ.

Báo Cáo có nhắcđến nhận định của Phó Đại sứ Mỹ bà Claire Pierangelo như sau: “Vấn đề của Chính phủ VN hiện nay không phải do bên ngoài đem tới mà chính là vấn đề tự thân của Chính phủ VN. Nếu không giải quyết được các vấn đề này thì chính VN sẽ gặp rắc rối lớn mà không cần ai/nước nào can thiệp... Trước đây, Chính phủ Mỹ từng nghĩ rằng, Mỹ sẽ phải bằng cách này hay cách khác đổ thật nhiều tiền vào VN mới có thể đạt được các mục đích của mình, nhưng hiện nay việc làm này không còn cần thiết nữa. Chính phủ Mỹ không cần phải can thiệp hoặc đổ quá nhiều tiền vào VN, chỉ cần có những tác động cụ thể trong từng giai đoạn phù hợp, những tình huống nhất định thì Mỹ có thể đạtđược mọi điều mình mong muốn ở VN”.
Bản Báo Cáo thứ hai là tin tức thu nhặt được khi tham dự buổi làm việc nội bộ của Phòng Thương Mãi Hoa Kỳ (Amcham) Hà Nội. Bản Báo Cáo này cho biết từ đầu năm 2012 đến nay và trong những ngày tới, Hoa Kỳ liên tục cử các phái đoàn hoạt động trên nhiều lĩnh vực sang thăm Việt Nam nhằm mục đích thúc đẩy Việt Nam sớm ký kết việc nâng cấp quan hệ lên đối tác chiến lược với Hoa Kỳ. Bản Báo Cáo có nhắc đến ý định viếng thăm Việt Nam của Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ ông Leon Edward Panetta.

Còn bản thứ ba là báo cáo về tiếp xúc với một nhân viên Ngoại giao Mỹ gốc Việt hiện làm việc tại Cục Đông Á – Thái Bình Dương. Bản này lại cho rằng trong nội bộ Mỹ vẫn còn nhiều vấn đề chưa thống nhất liên quan đến việc thiết lập quan hệ đối tác chiến lược Việt - Mỹ. Mỹ có thể sẽ lợi dụng vấn đề quan hệ đối tác chiến lược để tiếp tục tăng sức ép đối với Việt Nam trong các lĩnh vực nhạy cảm như dân chủ - nhân quyền, quốc phòng và an ninh. Vì hầu hết tin tức của bản Báo cáo này có thể dễ dàng tìm thấy trên các diễn đàn mạng dân chủ, bản này là bản duy nhất được cấp trên chính thức phê chuẩn đồng ý.

Quét Tầu mời Mỹ Trước chuyến viếng thăm của ông Panetta ít ngày, báo chí trong nước rộ lên tình trạng người Tầu "núp bóng" thương nhân nuôi, mua và bán cá tại vịnh Cam Ranh. Mặc dù họat động của những người tầu rất lộ liễu nhưng nhà cầm quyền địa phương biết lại chẳng làm gì. Từ các bè nuôi cá này, người Tầu có thể quan sát Quân cảng Cam Ranh và tàu bè ra vào Vịnh. Tin mới nhất cho biết những người Tầu trên Vịnh Cam Ranhđều biến mất không để lại dấu vết gì. Phải chăng đây là dấu hiệu quét sạch gián điệp Trung Cộng sân nhà để mời gọi Hoa Kỳ trở lại vịnh Cam Ranh ?

Hoa Kỳ trở lại Vịnh Cam RanhSau khi công bố chiến lựơc quốc phòng tại Hội Nghị đối thoại an ninh khu vực ở Singapore, để mở đầu chuyến công du 3 ngày tại Việt Nam, thay vì đến Hà Nội ông Leon Panetta đến thăm tàu USNS Richard E. Byrd thuộc Hải Quân Mỹ vừa vào Vịnh Cam Ranh. Lá Quốc Kỳ tung bay và bài Quốc Ca Hoa Kỳ đã được xướng lên ngay trên Vịnh Cam Ranh một khu vực đã từng là căn cứ chiến lược của Hoa Kỳ. Việc một bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ viếng thăm một tàu Hải Quân tại thời điểm Hoa Kỳ tuyên bố chiến lược quân sựcủa họ tại Thái Bình Dương đúng là tin sốt dẻo nên được hầu hết các cơ quan truyền thông quốc tế đưa tin và bình luận.

Ngay khi bản tin còn nóng nhà báo Ngô Nhân Dụng đã tự đặt 12 câu hỏi về chuyến viếng thăm Cam Ranh để dẫn đến kết luận con tàu chỉ là một sân khấu nổi trong Vịnh Cam Ranh để ông Leon Panetta đóng tuồng. Theo nhà báo Ngô Nhân Dụng vở tuồng là tín hiệu gởi đến Trung cộng :”Nước Mỹ sẽ bảo vệ quyền tự do hàng hải trong vùng Ðông Nam Á cũng như khắp thế giới. Nước Mỹ sẽtăng cường giúp các nước Châu Á Thái bình Dương tự vệ.”

Vai chính của vở tuồng là Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ ông Leon Edward Panetta lại luôn nở một nụcười đáp trả sự nồng nàn đón tiếp của giới chức quân sự Việt Nam. Điều này cho thấy sự thành công của vở tuồng: Quân Đội Hoa Kỳ trở lại Cam Ranh và được Quân Đội Việt Nam nồng nàn đón tiếp.

Từ phía Trung Cộng Thiếu tướng Doãn Trác nhận xét như sau: “Việt-Mỹchắc chắn không thể trở thành đồng minh trong giai đoạn hiện nay. Mỹ muốn dùng vịnh Cam Ranh, ly gián quan hệ Việt-Trung. Hiện nay, Việt Nam thiếu ngoại hối, kinh tế còn gặp nhiều khó khăn.... Trong tình hình đó, lợi ích thương mại trong quan hệ với Mỹ thu được từ sửa chữa tàu thuyền, tiếp tế ở vịnh Cam Ranh cũng rất quan trọng. Điều quan trọng hơn là, Mỹhiện diện ở khu vực này để ly gián quan hệ Trung-Việt” Nhận xét của ông Trác khá khách quan và chính xác.

Trước đó ít hôm, ngày 31-5-2012 Thượng tướng Trương Quang Khánh, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng; Chuẩn đô đốc Phạm Ngọc Minh, Phó Tư lệnh, Tham mưu trưởng Hải quân; Chuẩn đô đốc Nguyễn Văn Ninh, Phó Tư lệnh Hải quân đã đến Căn cứ quân sự Cam Ranh để dự lễ khởi công nhà máy sửa chữa tàu chiến lớn nhất tại Việt Nam. Bản tin nói rõ “Nhà máy X52 Hải quân sẽ làm nhiệm vụ sửa chữa, bảo trì kỹ thuật cho các loại tàu quân sự của quân đội và Hải quân Việt Nam; đồng thời sẽ làm dịch vụ sửa chữa cho các loại tàu trong và ngoài nước.”

Khi Hoa Kỳ chưa xem Cộng sản Việt Nam là đồng minh thì cùng lắm Cam Ranh là một địa điểm tốt đểHoa Kỳ bảo trì và tu sửa tàu bè. Như thế thay vì phải thuê bao và xây dựng một căn cứ tại Vịnh Cam Ranh rất tốn kém, nay tàu bè quân sự Hoa Kỳ được thường xuyên ra vào Vịnh và lãnh hải Việt Nam. Từ Cam Ranh và lãnh hải Việt Nam Hoa Kỳsẽ kiểm sóat được tòan bộ Châu Á Thái Bình Dương. Rõ ràng Hoa Kỳ đã lấy lại Cam Ranh lấy lại Việt Nam mà không cần phải đổ thật nhiều tiền đúng như Báo Cáo của Tổng Cục 2.

Bỏ Cấm Vận Vũ Khí …Đến ngày 4-6-2012, tại Hà Nội ông Leon Panetta đã được Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh và Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng trải thảm đỏ đón rước. Trong cuộc gặp gỡ, Nguyễn Tấn Dũng đã ngỏ ý đề nghị Hoa Kỳ hủy bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương. Đây là lần đầu tiên nhà cầm quyền cộng sản trực tiếp và công khai đề nghị gỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí.

Ngày 4-6-2012,được diễn đàn BBC phỏng vấn Thứ Trưởng Bộ quốc phòng trung tướng Nguyễn Chí Vịnh cho biết: “Việc bỏ cấm vận vũ khí sát thương cho Việt Nam mang ý nghĩa biểu tượng là chủ yếu vì không thể có quan hệ lành mạnh, bình đẳng mà nước này lại cấm vận với nước kia. Bỏ cấm vận sẽ tạo tin tưởng rằng Mỹ tôn trọng Việt Nam. Chừng nào chưa bỏ cấm vận thì Mỹ cũng chưa thể nói rằng hai bên đã có quan hệ lành mạnh và bình đẳng. Tuy nhiên đây là công việc mang tính chính trị là chủ yếu, còn cho tới nay Việt Nam chưa có nhu cầu mua vũ khí, trang bị của Mỹ.”

Trong cùng ngày Bộ trưởng quốc phòng Đại Tướng Phùng Quang Thanh lại tuyên bố như sau: “Nếu được dỡ bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương, chúng tôi có nhu cầu mua một số loại trước hết để sửa chữa, bảo quản, nâng cấp các loại vũ khí chúng tôi thu được trong chiến tranh. Sau đó, nếu khảnăng tài chính cho phép, chúng tôi sẽ từng bước hiện đại hóa quân đội, sẽ lựa chọn mua những loại trang bị vũ khí phù hợp yêu cầu hiện đại hóa quân đội của Việt Nam, giá cả cạnh tranh.”

Hai lời tuyên bố trái ngược nhau (1) dùng chính trị để trấn an quân đội và (2) quân đội cần vũ trang và thực lực để bảo vệ tổ quốc. Hai Tuyên bố thể hiện hai quan điểm trái ngược và đựơc hai thành viên Bộ Chính Trị đều thuộc cánh quân đội công khai bộc lộ.

Điều này cho thấy trước sự đe dọa của Trung cộng, bên trong và bên trên Quân Đội càng ngày càng có nhiều đòi hỏi thay vì chỉ bị nhồi nhét những giáo điều chính trị, Quân Đội phải được võ trang và hiện đại hóa để sẵn sàng chiến đấu bảo vệ Tổ Quốc. Không đựơc trang bị đầy đủ khi chiến tranh xảy đến quân nhân và gia đình của họ là những người đầu tiên phải gánh chịu hy sinh. Qua các bài như “Quân Đội Nhân Dân SẽLàm Lên Việc Lớn”, “Quân Đội Nhân Dân Trong Cao Trào Dân Chủ Việt Nam” hay “Việt Nam Theo Đường Miến Điện ?” người viết nhiều lần đề cập việc này.

Lời tuyên bố của ông Phùng Quang Thanh còn nói lên sự thực đảng Cộng sản không còn khả năng tài chánh để vũ trang hay tân trang cho Quân Đội. Họ đang cần mua thiết bị để sửa các vũ khí thu được từ chiến tranh 1975. Và vì thế đứng trước sự đe dọa của chiến tranh do Trung cộng gây ra, Quân Đội phải dựa vào Hoa Kỳ.

Trước đây, Quân Đội còn có được một số độc quyền kinh tế. Ngày nay các lợi quyền kinh tế đã bị Nguyễn Tấn Dũng lấy lại và chia cho các Tập Đòan Kinh Tế Quốc Doanh. Trong cuộc tranh giành quyền lực ai nắmđược quân đội là nắm được thực quyền, Nguyễn Tấn Dũng phải tìm những phương cách để chứng tỏ ông là người được Hoa Kỳ hổ trợ. … Cần Đi Với Nhân Quyền

Để trả lời cho yêu cầu của Nguyễn Tấn Dũng, khi được truyền hình Việt Nam phỏng vấn Bộ trưởng quốc phòng Leon Panetta cho biết việc bán vũ khí chỉ được thực hiện khi nhân quyền đã được cải thiện. Quyền bỏ phiếu chấp thuận bán vũ khí là quyền của Quốc hội Hoa Kỳ.

Quyền gỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí cho cộng sản Việt Nam cũng gián tiếp là quyền của cả triệu cửtri gốc Việt đang sinh sống tại Hoa Kỳ. Tập thể này luôn hướng về Việt Nam với một quyết tâm phải mang lại tự do dân chủ cho bạn bè, gia đình, đồng bào của họcòn trong vòng lao tù cộng sản. Con số 150 ngàn chữ ký Thỉnh Nguyện Thư nhân quyền vừa rồi đã tạo thêm quyết tâm cho các dân biểu nghị sĩ luôn đấu tranh cho nhân quyền tự do dân chủ tại Việt Nam. Đồng thời nó đánh thức những dân biểu nghị sĩ xưa nay có cảm tình với nhà cầm quyền cộng sản. Vì thế việc bán vũ khí cho cộng sản Việt Nam đã xa vời nói chi đến việc được hân hạnh trở thành một đồng minh chiến lược của Hoa Kỳ.

Không chỉ riêng tại Hoa Kỳ Cộng Đồng Người Việt Tự Do tại Úc Châu cũng đang tiến hành vận động nhân quyền cho Việt Nam. Hạn chót để ký thỉnh nguyện thư là vào ngày 17-6-2012. Ngày 21-6-2012 Cộng Đồng sẽtrình số chữ ký có được đến Quốc Hội Liên Bang. Hiện tại số người ký đã lên đến gần 50 ngàn người. Mỗi chữ ký của chúng ta là viên gạch lót đường cho tự do dân chủ tại Việt Nam, nếu bạn đọc chưa ký xin vào
www.kienghithu.com để góp một bàn tay. Bài Học Lịch Sử Cho Tình Hình Hiện NayTrong những ngày tháng 8 năm 1945, tại Huế, Sài Gòn và Hà Nội lực lượng của những tổ chức chính trị Quốc Gia mạnh gấp trăm lần lực lượng của Việt Minh Cộng Sản. Tiếc thay chỉ vì thiếu sáng suốt tin rằng Việt Minh đã được Đồng Minh Hoa Kỳ ủng hộ họ đã trao quyền lực cho đảng Cộng sản để đưa đất nước đến hiện trạng.

Đảng Cộng sản hiện đang lâm vào bế tắc. Tiền chi tiêu ra quá nhiều còn tiền họ thu vào thì càng ngày càng ít đi. Họ đang thiếu tiền để nuôi dưỡng một guồng máy cai trị khổng lồ. Vừa qua Bộ Tài Chính phải chính thức loan báo không đủ ngọai tệ để cấp học bổng cho sinh viên du học. Gần đây các báo tố nhau là báo lá cải, vì tiền, chỉ loan các tin “ước át và nóng hổi” nhằm thu hút độc giả. Ngày 9-6-2012, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Nguyễn Phú Trọng lại phê bình báo Nhân Dân là “khô khan” và đề nghị báo này tuyên truyền chính trị một cách “có nghệ thuật”. Phải chăng đây là một dấu hiệu hết tiền để chi cho các cơ quan tuyên truyền chính trị ?

Trong khi đó về chính trị một cao trào bên trong đảng Cộng sản đòi hỏi thóat ly khỏi ảnh hưởng của Tầu cộng mỗi ngày một tăng và đòi hỏi thay đổi thể chế ngấm ngầm nhưng càng ngày càng bùng nổ. Đảng Cộng sản thừa biết “theo Tầu mất nước, theo Mỹ mất đảng” nhưng họ không còn con đường nào khác là phải theo Mỹ.

Cuộc diện chính trị thế giới đã xoay chuyển, Hoa Kỳ đã công khai cho biết thay đổi thể chế là con đường duy nhất chế độ cộng sản Việt Nam phải theo. Những thay đổi dồn dập cho thấy Hoa Kỳ chẳng tốn kém bao nhiêu để phân hóa cộng sản Việt và cộng sản Tàu, cũng như phân hóa nội bộ tầng lớp cầm quyền cộng sản Việt Nam.

Hoa Kỳ đã dùng binh pháp công tâm với vũ khí nhân quyền tự do dân chủ, công lương đánh vào khả năng tài chánh cộng sản và công đồnlà lấy lại Cam Ranh không tốn một viên đạn. Hoa Kỳ biết rõ người nắm thực quyền đảng Cộng sản Nguyễn Tấn Dũng đang đánh một thế cờ là theo Mỹ để cứu đảng.

Ông Dũng cũng như giới chức cầm quyền cộng sản đã chứng kiến cảnh dân chúng các quốc gia Bắc Phi và Trung Đông nổi dậy và giới cầm quyền tại đây bị quần chúng trừng phạt những tội ác do chúng gây ra. Theo Mỹ là giới chức cộng sản chọn con đường hạ cánh an tòan được bảo đảm nhân quyền hay ít nhất là mạng sống của họ và gia đình. Theo Mỹ đồng thời cũng chỗ dựa và là chỗ lưu thân nếu thế cờ không như ý họ thu xếp. Vì thế theo Mỹ cứu đảng viên là thế cờ càng ngày càng được giới chức cộng sản nhất là những giới chức quân đội ủng hộ. Kết quả chuyến thăm Việt Nam của Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Leon Panetta đã chứng minh điều này.

Biết người biết ta trăm trận trăm thắng. Những ngày sắp tới sẽ còn nhiều biến động chính trị,thậm chí có biến động có thể thay đổi thể chế như đã xảy ra tại Miến Điện hoặc hơn thế nữa.

Bất cứ tình huống nào cũng đòi hỏi những người, những tổ chức đang đấu tranh cho tự do dân chủ phải chủ động và sáng suốt, biết người biết ta thì dân tộc Việt Nam mới có cơ may giành lại quyền làm chủ đất nước, quyền tự do dân chủ.

Bằng ngược lại Việt Nam lại rơi vào những vở tuồng dân chủ từ đạo diễn đến diễn viên là những ngọai nhân Hoa Kỳ như vở tuồng trên Vịnh Cam Ranh. Có khi chính người Hoa Kỳ cũng không muốn ôm đồm vừa dựng tuồng còn phải công khai ra mặt đóng phim.

Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
15-6-2012


  

 

 

 

 

 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Cơn khủng hoảng triền miên ở Vinalines và nhân vật Dương Chí Dũng (Bài 3)

Cơn khủng hoảng triền miên ở Vinalines và nhân vật Dương Chí Dũng (Bài 3)

Lê Trung Thành

Gần một tháng nay, ông Dương Chí Dũng (DCD) đã trở nên nổi tiếng nhờ hàng trăm bài báo đưa tin ông cao chạy xa bay, để lại hậu quả khôn lường và gián tiếp gây tai họa cho nhiều vị tai to mặt lớn trước đòi hỏi chính đáng của dư luận xã hội.

Ai chịu trách nhiệm về việc DCD trốn thoát trước mắt cơ quan an ninh?

Ai chịu trách nhiệm bổ nhiệm DCD làm Cục trưởng Cục Hàng hải ViệtNam?

Ai trả lời về những thất thoát, đầu tư dàn trải, đầu tư trái ngành làm thua lỗ hàng chục ngàn tỷ đồng ở Vinalines?

Ai? Ai?? Ai???…

Và cũng gần một tháng nay, kể từ ngày 18 tháng 5, người dân được nghe nhiều lời giải trình, phân bua trên báo chí, và mấy ngày hôm nay được nghe nhiều vị Bộ trưởng trả lời chất vấn trên diễn đàn Quốc hội. Người có vẻ thành khẩn, người đổ lỗi cho khách quan, người lập lờ lảng tránh… Nhưng có thể tóm tắt rằng, họ không biết DCD sai phạm, họ không biết Vinalines vay tiền và tiêu tiền như thế nào, họ… chẳng nắm được tình hình diễn ra ở Vinalines xấu hay tốt trong nhiều năm trời. Họ trốn tránh trách nhiệm của mình nhưng không quên đổ lỗi cho cơ chế quản lý, kiểm tra, giám sát và ngầm trách ông Thủ tướng ôm đồm, gần như trực tiếp quản lý các tập đoàn, các tổng công ty lớn, nên nhiều lỗ hổng không được bịt kín kịp thời và Vinalines chỉ là một ví dụ cụ thể mà thôi. Với ông Bộ trưởng GTVT Đinh La Thăng dẫu có nhận lỗi sơ sơ, dẫu có xin rút kinh nghiệm trong vụ bổ nhiệm DCD thì ông ta vẫn cho rằng ông đã làm đúng quy trình trong công tác tổ chức cán bộ và tập thể của ông đã thống nhất cao.

Vậy thì sự thật nằm ở đâu???

Gồng mình cứu Chúa

Vinalines mua hàng chục con tàu cũ với số tiền hàng ngàn tỉ đồng, thế nhưng hiện nhiều tàu đang phải “nằm bờ”. Trong ảnh: tàu Sông Gianh đang nằm bờ ở huyện Nhà Bè, TP.HCM - Ảnh: ĐÌNH DÂN

Hãy quay về lại thời điểm tháng 6 – 2010…

Khi ấy Tập đoàn công nghiệp tàu thủy VN (Vinashin) sụp đổ tan tành kèm theo số nợ và thất thoát 4 tỷ USD, buộc Bộ Chính trị và Chính phủ phải vội vã “tái cơ cấu Vinashin”. Một trong những giải pháp cấp cứu nhằm giảm áp lực đang đè nặng lên uy tín của guồng máy điều hành vĩ mô là chuyển gấp một phần số nợ khổng lồ của Vinashin sang Tập đoàn dầu khí Quốc gia và Vinalines.

Trong bối cảnh nước sôi lửa bỏng, dù muốn hay không lãnh đạo Tập đoàn dầu khí và Vinalines phải ngậm bồ hòn làm ngọt trước lời đề nghị của Chính phủ, gượng gạo tiếp nhận các nhà máy đóng tàu đang nằm bất động, các khu công nghiệp cỏ mọc lút đầu, các con tàu biển rách nát tả tơi với hàng chục ngàn công nhân thất nghiệp đã từ lâu không được nhận tiền lương, tiền bảo hiểm xã hội…

Vinalines “được phân bổ” khoảng 14.200 tỷ đồng công nợ của Vinashin, tiếp nhận 26 con tàu có tuổi bình quân 20,47 năm và gần 1500 thuyền viên; trong đó của Công ty vận tải biển Viễn Dương Vinashin (Vinashinlines) 17 con tàu mà chỉ có 5-6 chiếc hoạt động, và của công ty vận tải Biển Đông 9 con tàu còn khai khác được. Giữa lúc vận tải biển đang chồng chất khó khăn, đội tàu của Vinalines chạy cầm chừng, dấu hiệu thua lỗ xuất hiện thì việc gánh thêm mấy chục con tàu cũ nát của Vinashin làm khó khăn trong sản xuất kinh doanh tăng nhanh, chi phí đội lên quá lớn mà chưa biết tới khi nào bù đắp được.

Tuy nhiên, trước công luận, ông Chủ tịch DCD và ông TGĐ Nguyễn Cảnh Việt cứ phải trả lời báo chí với sự lạc quan hiếm thấy. Mặc dù phải bỏ ra 4-5 trăm tỷ đồng để thanh toán các khoản nợ nóng, phải đầu tư tiền sửa chữa tàu, trả lương cho thuyền viên, họ vẫn tuyên bố rằng đến năm 2012, 2013 đội tàu của Vinashinlines sẽ làm ăn có lãi.

Trước dư luận họ nói như thế, nhưng họ đã nhiều lần đệ trình văn bản xin Thủ tướng cho bán bớt tàu để cắt lỗ.

Con tàu đầu tiên họ muốn tống khứ thật nhanh là tàu chở dầu thô mang tên Vinashin Atlantic trọng tải 149.544 DWT ra đời từ năm 1992 do Vinashin mua về. Có tàu nhưng không có thuyền viên lành nghề biết sử dụng công nghệ chở dầu, nên trước đây Vinashin phải thuê người nước ngoài quản lý và khai thác. Vì không có tiền thanh toán lương thưởng cho thuyền viên nước ngoài nên họ rũ áo ra đi, không quên ôm theo gần như toàn bộ tài liệu quan trọng của con tàu. Sau khi tiếp nhận, Vinalines nhắm mắt đưa chân, chi ra 80 tỷ đồng, trong đó có 20 tỷ đồng chỉ để làm vệ sinh con tàu! Vậy mà đến nay nó vẫn nằm một đống ở ngoài khơi Vũng Tàu chẳng có chủ hàng nào dám thuê chở dầu vì con tàu đã 20 tuổi.

Còn chiếc tàu chở khách Bắc – Nam mang tên Hoa Sen đầy kiêu hãnh của Vinashin nằm chết dí ở Cam Ranh được Vinalines hy vọng sẽ khai thác ở một nơi nào đó, và thực tế nó đã sang Trung Quốc làm thuê với giá gần 10 ngàn đô la một ngày. Chưa kịp vui thì con tàu bị nhà chức trách Hàn Quốc cầm giữ vì lý do thiếu nợ, nên buộc lòng Vinalines phải cuống cuồng vay mượn tiền chuyển 4 triệu USD ký quỹ tại tòa án Hàn Quốc để cứu tàu,  và đến nay… nó lại nằm một xó.

Ngoài 2 con tàu này, chiếc tàu  Lash Sông Gianh tuy mới đóng cách đây vài năm nhưng công nghệ hết sức lạc hậu, kéo theo một loạt thiết bị phụ trợ nằm chất đống gây thiệt hại hàng trăm tỷ đồng, Vinalines cũng xin Thủ tướng cho bán gấp và nhiều cơ sở phá dỡ tàu cũ ngấp nghé xin mua biến nó thành sắt vụn. Đề nghị chính đáng này làm đau đầu Chính phủ và Ban chỉ đạo tái cơ cấu Vinashin, nên tới tận hôm nay chưa có câu trả lời cho Vinalines bán hay không.

Rõ ràng là tiếp nhận đội tàu của Vinashin chuyển sang, Vinalines chẳng được lợi lộc gì, nhưng hành động liều mình cứu chúa của ông DCD được ghi điểm rất cao. Điều  tưởng như có hại cho Vinalines lại là một thuận lợi cho ông DCD lúc có sự cố không may xảy ra…

Làm việc với nhau một thời gian ngắn, mâu thuẫn giữa ông DCD và ông Nguyễn Cảnh Việt xảy ra, họ tìm cách lôi kéo, chia rẽ, bè phái nên nội bộ lại lục đục. Một cơn khủng hoảng mới có nguy cơ sảy đàn tan nghé nếu không nhanh chóng đưa ông DCD ra khỏi vị trí Chủ tịch Vinalines.

Mâu thuẩn bùng phát dữ dội sau hội nghị sơ kết 6 tháng đầu năm 2011. Lần đầu tiên Vinalines thông báo toàn Tổng công ty lỗ 660 tỷ đồng. Sự thừa nhận con số lỗ khá lớn này cũng có nghĩa là chính thức đổ lỗi cho người đứng đầu Vinalines mặc dù rằng họ cũng đổ lỗi cho sự suy thoái của nền kinh tế thế giới và khủng hoảng ở VN.

Sau hội nghị này, người ta củng cố thêm tài liệu và các dẫn chứng cụ thể bổ sung cho các nguyên nhân gây lỗ và thất thoát tại nhiều dự án của Vinalines làm chủ đầu tư mà đều do ông DCD phê duyệt.

Trở lại dự án xây dựng cảng Vân Phong, ông Nguyễn Trường Sơn – Giám đốc Ban quản lý dự án Hàng hải 1 đã gửi tới Đảng ủy Tổng công ty Vinalines và nhiều nơi khác một bản phúc trình dày cộp, đầy ắp số liệu chứng minh rằng ông Chủ tịch DCD đã phê duyệt giá vật tư chính cao hơn giá thị trường tới 1,5 lần. Gói thầu đóng cọc xây cầu tàu giao cho nhà thầu Hàn Quốc SK E&C và Tổng công ty xây dựng đường thủy có giá trị 973 tỷ đồng là quá cao vì có nhiều nhà thầu khác chỉ chào giá 650 tỷ đồng. Khi triển khai thi công nhà thầu này đưa tới công trường loại cọc cũ sơn phết lại không bảo đảm chất lượng. Mặc dù Ban quản lý dự án không đồng ý nghiệm thu nhưng họ vẫn đóng xuống lòng biển!

Những số liệu “bắt mắt” kiểu này nhiều vô kể đã giúp cho Thanh tra Chính phủ thu thập khá đầy đủ tài liệu trong tháng 7 và tháng 8-2011 cũng như trong suốt quá trình thanh tra. Ngày 7-9-2011, Thanh tra Chính phủ công bố quyết định thanh tra Vinalines trong 75 ngày với 3 nội dung chấp hành pháp luật và sử dụng vốn, tài sản tại Vinalines từ thời điểm 1-1-2007 tới 31-12-2010, đúng vào thời kỳ ông DCD chấp chính!

Cho đến lúc này, ông DCD hiểu rằng chẳng bao lâu nữa ông lại đội nón ra đi như 2 người tiền nhiệm. Vốn là người quyền biến, có nhiều linh cảm, nên ông đã nhiều phen thoát hiểm trong gang tấc, vì vậy dù có phải rời khỏi ngôi Chủ tịch Vinalines thì ông không thể trắng tay như ông Vũ Ngọc Sơn và ông Hà Đức Bàng. Ông phải có một vị trí khác tương đương.

Trong đầu ông một kế hoạch trao đổi ngang giá đang hình thành, bởi ông đã bỏ quá nhiều công sức trong vụ gồng mình cứu Chúa!

L.T.T.

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link