Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, June 21, 2012

Loại chim 'hút mật?" -- con dực -- có 2 duôi xòe ra ỡ peru.




Loại chim 'hút mật?" -- con dực -- có 2 duôi xòe ra ỡ
peru.

Lấy của dân nghèo chia cho người giàu

Lấy của dân nghèo chia cho người giàu

Nỗi lòng của người dân Quận 2

Tây Khuê (Danlambao) - Đây là một khẳng định mà chính tôi là người trong cuộc, là một “dân nghèo” đúng nghĩa. Vì sao ư, chúng tôi đã mang theo câu hỏi đó hơn mười năm để đi tìm câu trả lời.

 

Tôi là một trong những hộ dân ở Phường Thạnh Mỹ Lợi, Quận 2 đang nằm trong khu quy hoạch “ bất động” 174 hecta. Ra quyết định giải tỏa hơn mười năm rồi mà cả nhà đầu tư lẫn chính quyền địa phương vẫn chưa tiến hành cái dự án khủng đó.

 

Mười năm không phải là dài nhưng đủ để nhà chúng tôi hư hỏng, dột nát. Vậy mà không được sửa chữa, nâng cấp cuộc sống, nhìn vào thì không còn giống căn nhà nữa. Đến cả thủ tục về giấy tờ đất đai chúng tôi cũng không được phép làm.

 

Nhà cửa đối với con người thiết thực như áo quần, nhà hư hỏng không được sửa sang khác nào áo cũ mà không được thay, quần rách không được vá lại. Phải chăng nếu có vị lãnh đạo nào có đất nằm trong quy hoạch cũng sẵn lòng chịu mặc áo rách bao năm như chúng tôi? Quả thật là chúng tôi là những dân nghèo, nghèo về cái gọi là “ nhân quyền”.

 

Đã hơn 10 năm qua, chúng tôi sống trong tình cảnh quy hoạch "treo". Đất là của chúng tôi, nhà cửa là tài sản của chúng tôi nhưng tất cả mọi quyền lợi của chúng tôi cũng bị "treo" theo như một bản án lơ lửng trên đầu.


Giải tỏa thì giải tỏa đại đi cho dân nhờ, chứ sống trong cảnh bức xúc hàng năm trời như vầy thì chúng tôi làm sao có thể an cư lạc nghiệp trên mảnh đất của cha ông gầy dựng.

 

Các nhà đầu tư cứ thay nhau lên kế họach không cần biết là mảnh đất đó của ai, chúng tôi có đồng ý hay không, còn lãnh đạo địa phương thì chỉ cần đơn giản mà nói là quy hoạch có lợi cho bên đầu tư và bên trực tiếp thi hành thì ký giấy cho quy hoạch ngay.

 

Còn về quyền lợi của dân chúng thì không một ai thật sự xem xét đến. Bởi vì nếu chỉ cần giải tỏa rồi đền bù cho dân chúng để chúng tôi bình ổn cuộc sống thì chúng tôi không khổ sở đến vậy.

 

Đằng này, nếu dân không đồng ý thì thi hành cưỡng chế, đập phá nhà cửa của chúng tôi, dồn ép chúng tôi. Mặc cho dân tình khốn khó kêu than, các ông lãnh đạo cứ thản nhiên thi hành luật “treo”, như thế thật là phi lý bởi cái gọi là quản lý đất đai kiểu Việt Nam như vầy khác nào “cướp đất giữa ban ngày” nhưng không ai được phản đối bởi nó đã được áp đặt thành “luật pháp công bằng dân chủ, do dân, vì dân".

 

Chỉ cần như thế chúng ta đã biết cái “công bằng” trong luật pháp Việt Nam nó “vì dân” đến như thế nào.


Rõ ràng thôi vì quy hoạch tới đâu dân nghèo tới đó bởi người dân nào mà nằm trong vùng quy hoạch treo thì khác gì gặp “đại nạn”, mọi quyền lợi bị xâm phạm, mưu cầu sự sống trên mảnh đất của mình cũng bị tước đoạt trắng trợn mà không được khiếu nại hay thưa gởi. Mà Chính phủ nước ta từ quan to cho đến quan nhỏ nói là dân bầu làm đại diện cho mình nhưng khi dân chúng lâm vào khốn cảnh như vầy thì các quan nhỏ đổ cho quan to, quan to đổ cho “ông nhà nước”, thế là xong.


Đến ban hành “Luật đất đai” cũng kỳ lạ không kém : “Nhà nước công nhận quyền sử dụng đất đối với người đang sử dụng đất ổn định”. Tức là Nhà nước không công nhận quyền sử dụng đất nếu không có Giấy chứng nhận QSDĐ.

 

Trong khi đó, vẫn còn một bộ phận lớn dân cư sử dụng đất chính đáng mà chưa được cấp giấy (ví dụ như là đất đang bị quy hoạch treo) nhưng chúng tôi vẫn phải thực hiện đầy đủ nghĩa vụ với nhà nước.

 

Quyền lợi tài sản thì bị “đóng băng” không cục cựa, nhưng nghĩa vụ đóng thuế nhà đất, thuế môn bài, các loại quỹ... hằng năm nhà nước vẫn cứ thu bình thường là sao? Không biết có phải vì định hướng phát triển đất nước mới lạ của nhà nước ta không mà nhìn sao thì những dự án “treo” kiểu này giống sợi dây thừng siết cổ dân nghèo cho đến chết mới thôi .

 

Tại sao dân chúng Việt Nam không được hưởng cái quyền tuyệt đối như mọi công dân khác trên thế giới, khi đã thực hiện mọi nghĩa vụ đóng thuế với nhà nước thì chúng tôi có quyền quyết định về tài sản của mình. Nếu các nhà đầu tư nào có nhu cầu thì trước hết phải bàn bạc thỏa thuận, nếu hai bên cùng thống nhất thì mới tiến hành dự án chứ không phải các vị cứ ưng ý ở đâu thì làm ở đó. Để rồi các “dự án siêu đầu cơ không vốn” này treo hàng mấy mươi năm, đến bao giờ các vị mới buông xuống cho dân nhờ?

 

Nhìn chung người dân đang đối mặt với những khó khăn mà chính người cầm quyền đem đến. Bất công khi các nhà đầu tư thu bao nhiêu là lợi nhuận từ đất đai đã cướp đi của chúng tôi, khác nào họ đang giàu lên trên chính xương máu của dân nghèo. Còn đạo lý nào khi người giàu cướp đất của dân nghèo. Nếu nhìn về quá khứ, chúng ta đã tự hào cha ông ta đã dùng xương máu để bảo vệ mảnh đất dưới chân mình trước sự xâm phạm của kẻ thù. Ngày hôm nay, chúng tôi biết làm gì khi chính “người lãnh đạo” mà chúng tôi đã bảo vệ lại đi cướp đất của dân. Khó khăn đang chồng chất khó khăn, những dự án treo như vầy đang đẩy chúng tôi đến bờ vực thẳm. Dân là gốc của đất nước, nếu cái cội rễ đã hư hỏng thì chắc chắn cây đại thụ ngày nào đó sẽ đổ.

 

Chúng tôi tin chắc đã đến lúc thực hiện “dự án tư duy hóa” một bộ phận không nhỏ cán bộ lãnh đạo để gỡ bỏ tình trạng những dự án cứ được treo liên tục làm dân chúng điêu đứng như vầy. Đồng thời tiến hành cải cách Luật pháp, tôn trọng quyền lợi của nhân dân, công bằng dân chủ văn minh. Luật ban hành là để thực hiện chứ không phải để làm đẹp cho nước nhà nên những dự án quy hoạch “treo tòng teng” hơn ba năm thì thực hiện hoặc xóa bỏ như luật đã ban hành.

 

Các nhà đầu tư trước hết phải được xem xét tài chính thực tế trước khi tiến hành ký phép làm dự án để tránh tình trạng “dự án to mà vốn thì nhỏ” nên sau cùng là “treo”. Cuối cùng, những dân nghèo chúng tôi chỉ có nguyện vọng là có lại được quyền lợi mà vốn dĩ chúng tôi xứng đáng được có.

 

Tây Khuê
http://danlambaovn.blogspot.com/

Bàn Chuyện Trên Mây

Bàn Chuyện Trên Mây

(06/17/2012)

Tác giả : Trần Khải

Ông bà mình có kiểu nói rằng những người không liên hệ gì với đời này là “ưa nói chuyện trên mây.” Nghĩa là, sẽ bị hỏng chân, hỏng cẳng... nếu bàn những chuyện không cần thiết tới cuộc đời này. Nhà nước Hà Nội là một trong những chế độ như thế -- bên cạnh Bắc Hàn, Cuba, Trung Quốc... – luôn hứa hẹn những điều trên mây, và lấy sạch và quản lý chặt những gì dưới đất của người dân.

Chuyện trên mây thì dân nghe nhiều rồi, về những thiên đường xã hội chủ nghĩa làm theo lao động và hưởng theo nhu cầu. Trên mây cũng là khi ngó ra chung quanh mình và chỉ thấy đầy những tượng ông Hồ Chí Minh, trong khi ai cũng thấy rõ ông Hồ đang bị cực hình phơi xác giữa chợ (nói theo truyền thống cổ Đông Phương), với xác tẩm đầy chất hóa học cho khỏi rã (nghĩa là một địa ngục ngâm nước, nhúng dầu)... Trên mây cũng là khi mất rừng, mất biển, mất đất mà vẫn cấm báo chí bàn tới, trong khi cho công an khui ra các vụ án sex, lặng lẽ khuyến khích truyền thông chạy đua theo những chiếc váy (và bên trong chiếc váy) của các cô hoa hậu.

Đối với người dân, chuyện trước mắt là cơm ăn, áo mặc... và do vậy, ruộng đất và nhà đất là nhu cầu thiết thân nhất. Không có đất, đừng hòng có chỗ đứng mà bàn chuyện trên mây.

Nhà thơ Bùi Chát trong bài nhan đề "Không thể khác" đã viết về những giấc mơ của các lãnh tụ cộng sản VN:

“Những người anh em
Đã phản bội chúng tôi
Đã ném chúng tôi vào ngục
Đã nhuộm đỏ màu da chúng tôi
Đã hi sinh mạng sống chúng tôi
Cho những giấc mơ ngột hứng của họ...”

Như thế đó: các lãnh tụ đã hi sinh mạng sống người dân cho những giấc mơ ngột hứng của họ. Thực sự không ngột hứng gì hết, bây giờ là những tính toán có thể quy ra tiền, ra đôla, ra vàng: lấy đất của dân.

Và trong khi cưỡng chế đất, nhà báo tới là bị đánh thê thảm, và các đạị biểu quốc hội lặng lẽ tránh né bàn chuyện sở hữu đất của người dân, vì xem như chuyện đã xong rồi: đảng đã đưa tay chỉ lên mây, và nói với toàn dân rằng đất là sở hữu toàn dân, chứ không phải của cá nhân người nào hết... Và do vậy, đất là sở hữu của các quan chức.

Như thế, quốc hội chỉ là trình diễn, vì chỉ bàn chuyện trên mây thôi.

Đài RFA ngày 13-6-2012 đã ghi cuộc phỏng vấn Ông Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó Chủ Tịch Mặt Trận Tổ Quốc VN tại Sài Gòn, cho biết rằng từ ngày 13 đến ngày 16 tháng 6, Quốc hội Việt Nam khóa 13, kỳ họp 3 sẽ tiến hành chất vấn một vị phó thủ tướng và bốn bộ trưởng trong đó có bộ trưởng Tài nguyên Môi trường.

Cuộc phỏng vấn ghi lời ông Lê Hiếu Đằng:

“Các nước khác đều công nhận về đất đai có 3 quyền sở hữu: sở hữu nhà nước, sở hữu tập thể và sở hữu cá nhân. Sở hữu cá nhân không có ngăn cản gì trong khi vì an ninh quốc phòng, Nhà nước có thể trưng thu. Khi công nhận quyền sở hữu của người dân thì dân có quyền trên mảnh đất của mình, thuận mua vừa bán; chứ không thể nói “sở hữu Nhà nước” rồi “anh” lại ra quyết định đền bù giải tỏa. Mà Nhà nước lại đứng về phía các đơn vị đầu tư chứ không để dân trực tiếp thương lượng... Đó là một kẽ hở lớn để những thành phần tiêu cực trong Đảng và chính quyền tước đoạt đất đai của người dân.” (hết trích)

Hóa ra Quốc hội chỉ bàn chuyện trên mây trong khi người dân bị cướp đất bởi quan chức. Mà chuyện đâu có xa gì. Chính người dân xã Văn Giang, chuyện đàn áp để lấy đất còn nóng hổi, chưa êm.

Trên blog của cụ bà Lê Hiền Đức (
http://lhdtt.blogspot.com) hôm Thứ năm, ngày 14 tháng sáu năm 2012, đã báo tin khẩn rằng côn đồ và xã hội đen đang tới khủng bố người dân đang bám chặt cánh đồng để giữ đất. Cụ bà viết:

“Bà con Văn Giang vừa gọi điện khẩn cấp cho biết: xã hội đen đã đánh đập bà con Văn Giang đang giữ ruộng của mình tại khu cánh đồng xã Xuân Quan.

Một chị phụ nữ tên là Sáng bị chúng dùng gậy vụt gẫy một tay, chị Chiến Trát bị đánh vào đầu bằng gậy, chị Nụ bị chúng vụt vỡ mũ bảo hiểm. Anh Doãn bị chúng vụt vào lưng, cổ hiện đang rất đau.

Bà con đang cho những người bị đánh đi bệnh viện, bó bột bà chạy chữa viết thương, ảnh và phim quay được đang được bà con mang sang để gửi đăng lên.
Báo chí đang cử các phóng viên về hiện trường để tác nghiệp, đưa lên công luận.

Đám côn đồ đã kéo ra hơn hai chục tên, hành hung bất kể người nào kể cả bà già, phụ nữ...” (hết trích)

Mà trước đó, chính người dân Văn Giang đã tới biểu tình trước nhà Quốc Hội, nhưng các đại biểu vẫn luôn luôn lạnh cẳng, vẫn rủ nhau ngồi bám ghế để bàn chuyện trên mây.

Bản tin RFI hôm Thứ ba 12 Tháng Sáu 2012 loan tin:

“Hôm nay 12/06/2012, theo tin trong nước, hơn 20 nông dân Văn Giang – Hưng Yên và một phụ nữ từ Vũng Tàu đã bị công an câu lưu khi tham gia vào một cuộc biểu tình trước tòa nhà Quốc hội, để yêu cầu chính quyền trung ương giải quyết vụ án đất đai bị chủ dự án Eco Park cưỡng đoạt, với sự hỗ trợ của chính quyền tỉnh.

Theo một số trang mạng trong nước, sáng hôm nay, khoảng 300 người, chủ yếu là các nông dân huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên đã tập hợp trước 35, Ngô Quyền, trụ sở của Ban Dân nguyện - Quốc hội Việt Nam, để yêu cầu các đại biểu Quốc hội can thiệp. Vào cuối giờ sáng, lực lượng an ninh mang sắc phục và thường phục đã đến bắt đi gần 30 người...”(hết trích)

Có phải vì các đại biểu không có mắt để thấy, không có tai để nghe được những chuyện dưới đất của người dân? Hay có phải các quan chức chỉ muốn bàn chuyện trên mây, về thiên đường kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa?

Nhà báo Bùi Tín, trên blog riêng ở đaì VOA, qua bài viết “Làm luật hay trốn luật?” đã nói về cái gọi là Quốc Hội ưa bàn chuyện trên mây này. Ông gọi các đại biểu Quốc Hội CSVN là những người tốn luật:

“Quốc hội Việt Nam một năm họp 2 lần, xuân thu nhị kỳ, thưa thớt, hiếm hoi, đứt đoạn. Việc làm luật rất tùy tiện, tuy có kế hoạch từng năm, kế hoạch 5 năm, nhưng thật ra là cực kỳ bảo thủ, đối phó. Nét nổi bật là họ vừa làm luật lại vừa trốn luật. Họ trốn luật như trốn nợ. Nợ với dân với nước...

So với Luật về quảng cáo, Luật về tác hại của thuốc lá, Luật về xử lý vi phạm hành chính…là những đạo luật hiện đang được thông qua, với Luật về biểu tình, Luật về tự do báo chí, Luật về quyền sở hữu đất đai thì những luật nào là quan trọng, cần kíp, cấp bách hơn cả? Rõ ràng Bộ Chính trị và nhóm lãnh đạo Quốc hội chỉ đưa ra thảo luận những đạo luật thứ yếu, trong khi cố tình trì hoãn, tránh né những đạo luật cần kíp cấp bách nhất. Họ luôn đi ngược lại đòi hỏi của đông đảo quần chúng, nhất là đông đảo nông dân nước ta. Họ có trách nhiệm làm luật, lại chuyên tránh né, trì hoãn, lẩn trốn việc làm những đạo luật quan trọng nhất, khẩn cấp nhất. Họ đang tự từ nhiệm trên thực tế...” (hết trích)

Có phảỉ họ đã tự từ nhiệm trên thực tế không? Không, không phải. Người lớn tiếng chất vấn ngay trong những ngaỳ đầu xuất hiện là bà Đặng Hoàng Yến đã bị đánh văng ra rồi. Bài học thanh trừng bằng cách cạo sửa bản khai lý lịch là cú đánh dằn mặt những người mang danh đạị biểu Quốc Hội khác.

Thông điệp rất rõ ràng: Hoặc là bị đánh văng ra, hoặc là chịu vào ngồi chung bàn tiệc của quan chức Quốc Hội và bỏ mặc cho ngưòi dân bị cướp đất bởi công an và côn đồ.

Vào bàn tiệc và bàn chuyện trên mây... Đó là nhiệm vụ của Quốc Hội Thiên Đường Kinh Tế Thị Trường Theo Định Hướng Xã Hội Chủ Nghĩa.

Trần Khải

 

 

 

 

 dangnguoivietyeunguoiviet.org

KHÁM PHÁ RỪNG AMAZON




KHÁM PHÁ RỪNG AMAZON

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link