Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, June 22, 2012

Trung Quốc vi phạm lệnh cấm vận vũ khí Bắc Triều Tiên

 


http://www.dailynk.com/efile/201111/DNKF00008383_1.jpghttps://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgKegNOz0FsWEJnuhZkVESu33chu1NeMuqTgIFx9Legk_wG2SyP3iUjT5h8IguGkc7DtGxxOWg5VAO_Yz_BSj7SSLEUvXvgKfyzF01o7C65YvXA7ktiJm3oJyDBf4qxoh6ZjH4-WrSMPyc/s400/ChinaNorthKorea.png

TRUNG QUỐC - BẮC TRIỀU TIÊN - Bài đăng : Thứ sáu 22 Tháng Sáu 2012 - Sửa đổi lần cuối Thứ sáu 22 Tháng Sáu 2012

Trung Quốc vi phạm lệnh cấm vận vũ khí Bắc Triều Tiên

Tên lửa tầm xa Bắc Triều Tiên trong lễ duyệt binh ngày 15/04/2012.

Tên lửa tầm xa Bắc Triều Tiên trong lễ duyệt binh ngày 15/04/2012.

REUTERS

Thụy My / Tú Anh  RFI

Một bản báo cáo của Liên Hiệp Quốc tố cáo Trung Quốc thường xuyên vi phạm nghị quyết Liên Hiệp Quốc cấm vận vũ khí và hàng xa xí phẩm nhập vào Bắc Triều Tiên. Tin này do nhật báo cánh tả Nhật, Asahi, tiết lộ hôm nay 22/06/2012.

Theo báo Nhật, thì một bản báo cáo của Liên Hiệp Quốc rất có thể sẽ được công bố vào tuần tới khẳng định trong hai năm rưỡi qua, Bắc Kinh đã 21 lần « làm ngơ » nghị quyết của Hội Đồng Bảo An trừng phạt Bình Nhưỡng. Tổng cộng từ 2006 đến 2009, Bắc Kinh đã có 38 vụ vi phạm. Trong đa số trường hợp, các hải cảng của Trung Quốc được sử dụng làm trạm trung chuyển, hay các công ty Trung Quốc đều đóng vai trò trung gian.

Trong số 21 vụ vi phạm được ghi nhận, có hai vụ liên quan đến việc xuất nhập khẩu các vật liệu liên quan đến việc sản xuất hay sử dụng các loại vũ khí sát hại hàng loạt hay hỏa tiễn đạn đạo. Báo cáo cũng đề cập đến 6 vụ xuất nhập khẩu vũ khí và 13 vụ nhập hàng xa xí phẩm phục vụ chế độ.

Ít nhất có một lần, cảng Đại Liên được sử dụng để chuyển linh kiện điện tử và bảng kim loại để chế tạo hỏa tiễn từ Bắc Triều Tiên sang Syria. Lần thứ hai là vào năm 2010, nhiều máy công cụ có thể sử dụng vào mục đích quân sự từ Đài Loan đã được chuyển qua Trung Quốc rồi từ Trung Quốc chuyển đi sang Bình Nhưỡng.

Tờ Asahi Shimbun từ đầu tháng Sáu đã tiết lộ việc Bắc Kinh giao cho Bắc Triều Tiên bốn chiếc xe phóng tên lửa vào năm 2011, loại WS-51200 có 16 bánh, nhập khẩu từ một công ty con của tập đoàn quốc doanh Trung Quốc China Aerospace Science and Technology Corp., chuyên sản xuất các hỏa tiễn không gian và các xe phóng tên lửa. Nhưng Trung Quốc đã chối cãi các cáo buộc này.

Liên Hiệp Quốc đã hai lần thông qua các biện pháp trừng phạt Bắc Triều Tiên vào năm 2006 và 2009, sau khi chế độ Bình Nhưỡng cho thử nghiệm nguyên tử. Các nghị quyết 1718 và 1874 cấm mọi việc chuyển giao sang Bình Nhưỡng các vũ khí hạng nặng, các kỹ thuật có thể sử dụng vào việc sản xuất vũ khí nguyên tử, và các vật liệu liên quan.

Các biện pháp trừng phạt này đã được củng cố và có sự tán thành của Bắc Kinh, sau thất bại của Bắc Triều Tiên trong việc phóng một vệ tinh vào quỹ đạo hôm 13/4. Washington và các đồng minh nghi ngờ hỏa tiễn dùng để phóng vệ tinh là một loại hỏa tiễn đạn đạo trá hình. Tên lửa này đã bị rơi xuống Hoàng Hải, cách bờ biển Hàn Quốc 165 km.

Tháng Tư vừa qua, trước những sự nghi ngờ của quốc tế, Trung Quốc cam kết với Mỹ là « bảo đảm » tuân thủ cấm vận.

 

 

giãi vô dịch bóng tròn EURO-12..




giãi vô dịch bóng tròn EURO-12..

Một Câu Hỏi Vô Giá - Cô đào JANE FONDA: CÔ CÓ BIẾT TÔI LÀ AI KHÔNG?????

 

  Trước đây, sau chiến tranh Vit Nam, Jane Fonda ch biết mình là mt tên phn chiến ngu dt có hng, bi v sau đã can đãm xin li nhân dân Vit Nam vì s dt nát v lch s cn đi Vit Nam.

  Thế nhưng sau ny li quên qúa kh đn đn đó hay do bc tc vì phi sp hàng đng đi mua thc ăn, mà bc đng but ming nói: Có biết tôi là ai không ?

 

  Đây là câu hi qúa cn thiết cho cô dù là t chính ming mình. Nh câu hi ny mà cô biết thêm: Mình không nhng là mt tên phn chiến mà còn là mt k phn quc tày tri vì ti dt mà ra !

 

  Trên đi ny có nhng trường hp rt đc bit: Mình t dy mình !

  Li dy ny rt hu hiu li nh dai, có th mang theo xung nm m nghìn thu !


From: Simnguyen

Là người miền Nam VIỆT NAM TỰ DO ai mà quên được chuyện Cô Đào JAN FONDA ?
Đây là câu chuyện tuy nhỏ mà rất có giá trị đã xẩy đến với cô đào này :
 

 

JANE FONDA: CÔ CÓ BIẾT TÔI LÀ AI KHÔNG?????


Câu hỏi đầu tiên của Đài Phát Thanh America FM là:


-Hôm nay quý vị có truyện nào đáng kể trong tiết mục “Có biết tôi là ai không?” thường lệ không?

Một phụ nữ gọi vào nói rằng cách đây vài năm khi đến thăm người cậu tại trai chăn nuôi ở Billing, tiểu bang Montana, bà có dịp đi ăn tối tại một nhà hàng mà không giữ chỗ trước. Thực khách phải đợi chừng 45 phút, và trước đó đã có nhiều chủ nông trại và các bà vợ xếp hàng đứng chờ.

Ted Turner và người vợ đã ly dị là Jane Fonda vào nhà hàng và muốn có một bàn. Người nữ tiếp viên cho biết là phải đợi 45 phút. Jane Fonda liền hỏi người tiếp viên, “Cô có biết tôi là ai không?”


Người nữ tiếp viên trả lời: “Biết chứ, nhưng mà Bà vẫn phải đợi 45 phút”

Jane Fonda lại hỏi: Quản Lý hiện có ở đây không. Khi người quản lý bước ra, ông ta hỏi khách: Thưa tôi có thể làm gì được không ạ?

Ted Turner và Jane Fonda hỏi: Ông biết chúng tôi là ai chứ?


Viên quản lý nhà hàng trả lời: “Biết chứ, nhưng mà những người đến trước cũng đang chờ, tôi không thể sắp chỗ cho hai người trước họ được”

Ted liền ngỏ ý muốn nói chuyện với chủ tiệm. Khi chủ tiêm bước ra, Jane Fonda lại hỏi: Ông biết tôi là ai không?

Chủ tiệm trả lời “Có, biết chứ, vì tôi không quên được kẻ đã đâm sau lưng tôi. Mà Bà có biết tôi là ai không? Tôi là chủ nhà hàng này và tôi là cựu chiến binh chiến trường Việt Nam. Ông bà không những không được sắp chỗ ngồi trước những bạn bè và láng giềng của tôi đang đứng đợi ở đây, mà còn không có chỗ tối nay và các tối khác! Chào ông bà! "

Chuyện chỉ xảy ra ở Hoa Kỳ. Một quốc gia thật tuyệt vời phải không?


Với quý vị đọc được chuyện này, đây là chuyện có thật và tên của nhà hàng là: Sir Scott’ Oasis Steakhouse, 204 W. Main, Manhattan, MT. 59741.

Nếu Quý Vị đến nhà hàng này, xin ngả mũ chào, và thưởng thức một đĩa steak, thưởng cô tiếp viên.


Hãy chuyển cho nhau tin này! Chúng ta không bao giờ quên những kẻ phản bội đất nước chúng ta.

 

 

 

Cách mạngblogger ở Việt Nam?

Date: Fri, Jun 22, 2012 at 4:03 PM

http://phudong1.multiply.com/journal/item/166/166

 

Cách mạng
blogger ở Việt Nam?





Tác giả: Marianne
Brown

Người dịch: Dương Lệ Chi





20-06-2012



 

Giới blogger Việt Nam đang ngày càng thúc đẩy việc đưa tin trong nước. Tin tức mạnh mẽ hơn sẽ tốt cho sự phát triển ở Việt Nam. (Hình ảnh chỉ có tính cách minh họa)


Khi lực lượng an ninh cố đuổi một gia đình nông dân nuôi cá khỏi mảnh đất của họ ở huyện Tiên Lãng, miền bắc Việt Nam, họ không nghĩ sẽ bị đáp trả lại bằng súng đạn và mìn. Trận chiến sau đó đã kết thúc với sáu viên công an vào bệnh viện và bốn người đàn ông bị buộc tội âm mưu giết người.

Vụ việc này đã bùng nổ ở nhiều mức độ khác nhau. Trong một hành động hiếm hoi ở một đất nước mà tin tức bị chính phủ kiểm duyệt nghiêm ngặt, các phóng viên được phép điều tra kỹ lưỡng sự việc này. Thật vậy, một cựu viên chức ngoại giao phương Tây cho biết, lúc đó ông không hề thấy các phương tiện truyền thông trong nước đưa tin về câu chuyện này với cùng chiều sâu như các blogger.

Dần dà, càng có nhiều chi tiết hơn được đưa ra ánh sáng, tiết lộ nguyên nhân sự việc là do chính quyền địa phương đã không giữ lời hứa, cũng như sự điều hành yếu kém của họ. Một số quan chức đã bị xử lý kỷ luật do sự tham gia của họ.

Việc đưa tin tức như vậy là rất bất thường ở Việt Nam, đất nước được xếp hạng 172 trên tổng số 179 nước về chỉ số tự do báo chí năm 2011-2012 của tổ chức Phóng viên Không biên Giới. Các biên tập viên phải gặp Bộ Truyền thông vào thứ Ba hàng tuần để được “hướng dẫn” những điều có thể và không thể đưa tin. Mặc dù có một số tờ báo đi xa hơn những báo khác trong việc đưa tin về các vấn đề về tham nhũng, nhưng chuyện tự kiểm duyệt là phổ biến. Do đó, sự kiện [Tiên Lãng] đã làm cho một số người hy vọng rằng mọi thứ có thể thay đổi, nhưng chỉ vài tháng sau đó, vào ngày 24 tháng 4, một cuộc phản kháng khác ở tỉnh Hưng Yên, ngoại ô Hà Nội, đã cho thấy bằng chứng ngược lại.

Hình ảnh hàng trăm cảnh sát được trang bị dụng cụ chống bạo động đối mặt với người dân Văn Giang đã được đăng tải trên blog, lan truyền ngay lập tức. Những người phản đối yêu cầu được bồi thường cao hơn cho mảnh đất đã bị chính quyền địa phương lấy để xây một thành phố vệ tinh ở vùng ngoại ô Hà Nội. Nhưng bất chấp những tin tức nóng bỏng, báo chí địa phương vẫn im bặt.

Một tổ chức phi chính phủ, Trung tâm Nghiên cứu Truyền thông Phát triển (Red Communication), hoạt động nhằm nâng cao chất lượng báo chí ở Việt Nam. Giám đốc Trần Nhật Minh cho biết, các phóng viên không có được tự do để đưa tin về các cuộc phản kháng ở Văn Giang như họ đã có ở Tiên Lãng.

Ông nói: “Trước đó, các nhà chức trách Văn Giang đã tổ chức một cuộc họp báo. Chính quyền địa phương yêu cầu các phóng viên đưa tin về câu chuyện này theo tài liệu của họ (chính quyền) và không được đến hiện trường vì lý do an toàn“.

Hình ảnh lực lượng an ninh cưỡng chế đất đai của người dân, cảnh dân chúng đổ xô ra xem hành xử của chính quyền Tiên Lãng với gia đình anh Vươn bất chấp tiếng nổ đì đùng và đống gạch vụn còn lại sau vụ đàn áp được cánh nhà báo "chui" đưa lên mạng.

 

Trong vài tuần sau đó, một số thông tin được lọc qua. Tuy nhiên, khi hai người đàn ông xuất hiện trong video bị công an ở chỗ phản kháng (Văn Giang) đánh đập, được nhận diện là các nhà báo của một đài phát thanh nhà nước, sự cố này bắt đầu trở thành tiêu đề của các bài báo.

Một nhà báo Việt Nam, Nguyễn Thị Hung* cho biết: “Sự kiện Văn Giang cho thấy, chính phủ đã thất bại trong việc bịt miệng các phương tiện truyền thông trong nước. Đã có lệnh là không đưa tin về vụ việc này, nhưng chuyện hai phóng viên của Đài Tiếng nói Việt Nam bị đánh đập là cái cớ để mọi người đưa tin về sự việc đó“.

Việc đưa tin về cuộc tấn công kéo dài khoảng một tuần, và đã không đi sâu vào các chi tiết về những lý do đằng sau cuộc phản kháng [của người dân]. Nhưng mặc dù tin tức về trường hợp Văn Giang đã bị kềm chế, giám đốc Minh nói rằng chuyện thay đổi không phải là viễn vông (**). Ông nói: “Tình hình hiện nay không giống như vài năm trước đây. Trước kia, nếu có một dự án mà nhà nước phải lấy đất của dân, thì các nhà báo chỉ có thể đưa tin từ quan điểm của nhà nước“.

Ông nói rằng, các cuộc biểu tình phản đối tịch thu đất là phổ biến và đã diễn ra trong thời gian dài, nhưng báo chí hiếm khi nói tới. Thường chỉ có [người dân] trực tiếp ở địa phương đó quan tâm, nhưng đa số độc giả sống ở các thành phố, nên đơn giản là hầu hết các tổ chức thông tin không quan tâm đến các vấn đề của nông dân.

Tuy nhiên, cuộc chiến giữa những người nông dân và các nhà chức trách ở Tiên Lãng đã thay đổi điều đó. Trước tiên, độc giả bị thu hút do mức độ bạo lực, và rồi sau đó độc giả kinh hoàng trước mức độ điều hành yếu kém của các cơ quan có thẩm quyền.

Ông Minh cho biết: “không gian cho các cuộc biểu tình [chống tịch thu] đất đai trên báo chí hiện nay lớn hơn nhờ sự việc Tiên Lãng”. Ông nói thêm rằng, sự kiện này đã làm cho vấn đề “nóng”, có nghĩa là sẽ có nhiều trường hợp như thế sẽ được đưa tin.

Đại sứ Anh ở Việt Nam nói, việc đưa tin như thế, nếu thành hiện thực, cũng có thể giúp thúc đẩy nỗ lực phát triển cho Việt Nam.

Anh quốc là nước tài trợ hàng đầu về chống tham nhũng ở Việt Nam, cũng như tài trợ các chương trình đào tạo cho truyền thông trong nước. Đại sứ Antony Stokes cho biết, vai trò của truyền thông là đưa thông tin ra ánh sáng một cách chuyên nghiệp và độc lập. Đây là điều cơ bản trong đấu tranh chống tham nhũng.

Ông nói: “Có một chút thách thức và chúng tôi muốn làm việc với chính phủ Việt Nam để giải quyết thách thức đó“.

Ông Stokes nói rằng, ông hy vọng sẽ giúp các phương tiện truyền thông tự do hơn, không bị các ảnh hưởng chính trị, điều này sẽ giúp thúc đẩy phát triển.

Ông nói thêm: “Các phương tiện truyền thông có thể đóng vai trò rất quan trọng trong việc xác định các cá nhân tham nhũng. Tuy nhiên, có khả năng là các cá nhân cảm thấy bị đe dọa bởi điều này“.

Phạm Văn Linh*, hiện làm việc cho một tờ báo Việt Nam, cho biết, ông tin rằng hệ thống kiểm duyệt không thay đổi và thậm chí có thể trở nên nghiêm ngặt hơn.

Giới trẻ được khuyến khích chơi game tối đa để các dịch vụ thâu tiền. Hình dưới: Tay công an đang đi rà lại máy xem người dân có vào các trang thế lực" thù nghịch phản động không?" :)


Linh nói: “Tin tức phụ thuộc vào các nhóm lợi ích của chính phủ và những người mà các biên tập viên nhận được sự hỗ trợ từ [họ]“. Ông tin rằng chính phủ hạn chế các phương tiện truyền thông bởi vì họ sợ mất kiểm soát ý kiến của công chúng.

Ông nói: “Nếu chính quyền mất kiểm soát thì chế độ sẽ mất“.

Nhà báo [Nguyễn Thị] Hung nói, cô nghĩ rằng hạn chế vẫn còn nằm trong từng trường hợp cụ thể, nhưng lực lượng thực sự cần cho sự thay đổi là viết blog. Điều thú vị trong sự kiện Văn Giang là nó đã được kích hoạt gần như toàn bộ, nhờ quy mô đưa tin của các blogger.

Cô nói: “Blog đang thúc đẩy việc đưa tin trong nước bằng cách đưa thêm nhiều thông tin hơn vào các diễn đàn công cộng. Chính phủ không thể đảo ngược các thông tin đã công bố trên internet“.

Một số phóng viên tiếp cận các hạn chế bằng cách viết blog dưới bút danh. Tuy nhiên, ảnh hưởng gia tăng của dạng truyền thông này đã không được chính phủ bỏ qua. Nội dung trên các blog ngày càng được sử dụng trong các bản cáo trạng ở tòa án mà có thể kết thúc bằng các bản án tù.

Blogger Lê Đức Thích* cho biết, anh thường xuyên bị cảnh sát đi theo và công việc của anh bị giám sát chặt chẽ. Anh nói: “Họ cố gây áp lực để tôi không viết về các vấn đề nhạy cảm”. Cũng đã có các tin tức cho biết, blogger Nguyễn Xuân Diện ở Hà Nội, là một trong những người đầu tiên loan tin về các cuộc biểu tình ở Văn Giang, đã bị sách nhiễu và buộc phải đóng blog của anh.

Theo một số nhà phân tích, luật pháp Việt Nam có thể phục vụ cho việc đàn áp hoặc nuôi dưỡng sự phát triển chất lượng báo chí. Một tài liệu của phía lập pháp đã làm dấy lên mối quan ngại trong cộng đồng quốc tế là dự thảo Nghị định về sử dụng internet, trong đó dự kiến sẽ được phát hành trong tháng này. Đại sứ quán Mỹ ở Việt Nam đã đưa ra ý kiến riêng về dự thảo trong một bức thư gửi cho chính phủ Việt Nam, công bố hôm thứ năm ngày 7 tháng 6. Nghị định có thể buộc những người sử dụng internet đăng ký sử dụng với tên thật và bắt buộc các trang tin tức phải được sự chấp thuận của chính phủ trước khi đăng tải.

Đại Sứ quán [Mỹ] cho biết, các quy định về hành vi bị cấm trên internet làquá bao la và mơ hồ, và do đó có thể có ảnh hưởng tiêu cực đến các quyền cá nhân về tự do ngôn luận ở Việt Nam“.

Tuy nhiên, không phải ai cũng bi quan về các quyền của nhà báo và của các blogger ở Việt Nam. Ông Minh, Giám đốc Red Communication nói rằng, có những quy định của luật pháp hiện hành có thể giúp cải thiện việc đưa tin, nhưng hiếm khi được thực hiện. Ông nói, theo điều 6 và điều 8 của Nghị định 02, “Quy định xử phạt vi phạm hành chính trong hoạt động báo chí và xuất bản“, các nhà báo có quyền không bị cản trở, và các cơ quan chính phủ có nghĩa vụ cung cấp thông tin cho họ.

Ông Minh nói: “Sau sự kiện Hưng Yên, Chủ tịch Hội Nhà báo Việt Nam nói rằng, chúng ta nên chờ xem các phóng viên có hành động đúng theo quy định của pháp luật hay không. Nhưng điều này là sai. Theo quy định của pháp luật, các phóng viên được phép tác nghiệp ở tất cả mọi nơi trong lãnh thổ Việt Nam, nên họ có mặt ở đó là đúng“.

Trong khi viết blog giúp thúc đẩy việc đưa tin lên các mức độ mới, ông Minh nói rằng mọi người sẽ đưa tin nhiều hơn khi họ biết các quyền của họ.

Ông nói: “Khi các nhà báo hiểu luật pháp, họ sẽ tự tin hơn và họ sẽ ít tự kiểm duyệt hơn“.

Tác giả: Bà Marianne Brown là phóng viên cho báo DPA – Deutsche Presse-Agentur (báo Đức), chi nhánh Hà Nội. Bà cũng có các bài viết ở báo Guardian và VOA News, ngoài các tờ báo khác.

* Tên đã được đổi để tránh bị nhận diện.

 

Nguồn

__._,_.___

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link