
Cuộc thi ảnh Thế Giới các loài chim.
Đàm Mai Đạo
Tác giả gửi đến Dân Luận dưới dạng phản hồi. Tựa đề do BBT Dân Luận đặt
Tin liên quan:
· Đinh Văn Quế - "Tự ra khỏi Đảng" lặng lẽ
· Vì sao một Đảng viên dự tính đốt thẻ Đảng?
Tác giả Đinh Văn Quế phản ánh đúng hiện trạng ra khỏi đảng lặng lẽ. Tuy nhiên, tôi không đồng ý 2 điểm:
1/ Ông Quế đặt vấn đề cho hiện tượng này là: "Phải chăng đây cũng là một biểu hiện của sự “suy thoái” đối với một bộ phận đảng viên?".
Bản chất khái niệm "suy thoái" ám chỉ cho biến chất hay tha hóa về tư cách con người nói chung, đảng viên nói riêng. Ông Quế cần nhận thấy một hiện trạng đang lan nhanh và ăn sâu vào các cá nhân đảng viên hiện nay, nhiều người không còn thiết tha với đảng mà tôi là một ví dụ. Nhưng tại sao lại như vậy là điều chính đảng cần nghiêm túc nhìn nhận lại vấn đề. Điều này không khó, cũng chẳng còn phải tốn thời gian phân tích nguyên nhân, mổ xẻ chi tiết làm gì nữa.
Cần dũng cảm nhìn thẳng vào hệ quả ít nhất 30 năm qua, kể từ khi các đảng viên cao cấp ngày càng suy thoái về nhân cách, tư cách, lối sống, trách nhiệm đối với gia đình, dòng họ, sau đó đến với tổ chức đảng cơ sở, cũng như nơi họ đang sinh hoạt và làm việc. Hệ quả này lan rộng và ăn sâu vào từng cá thể, dần tác động theo hình ảnh "vết dầu loang". Các đảng viên cấp thấp (như tôi) nhìn vào đó thấy ê chề, bi quan, chán nản. Ông TGĐ, nơi tôi làm việc trước đây, một người nổi tiếng từ gia thế và núp bóng người cha lừng lẫy của ông để tham nhũng, chơi gái, vợ ghen tuông ầm ĩ cả cơ quan trong khi vẫn rao giảng đạo đức! Những người như tôi sẽ nói gì? Làm gì? Góp ý gì? Phê bình ư? Hậu quả sau đó ai cũng biết là gì, nếu như chúng tôi thực hiện cái gọi là "tính đảng". Một trong các "tính đảng" quan trọng là đấu tranh với cái xấu, dùng vũ khí "phê và tự phê" để làm đồng chí mình sửa đổi mà tốt lên. Hão huyền. Pháp luật, mà không, nội quy và quy chế làm việc đã vắng bóng và bị xé toang, dám nào mơ đến pháp luật xuất hiện như một "Bao Công"!
Đảng sinh hoạt hiện nay không khác gì là một gia đình, tùy phạm vi, mức độ, đó là một gia đình nhỏ hay lớn mà thôi. Đã như thế, nếu một đứa con trong gia đình thấy cha, mẹ mình làm sai hay thực hiện tội ác, nó cũng không dám lên tiếng, dù lên tiếng ôn hòa, vì cha hay mẹ của nó sẽ cho rằng nó là "Đứa con bất hiếu". Đảng đã xem các đảng viên cấp thấp như thế, thì đừng trách chúng tôi "lặng lẽ ra khỏi đảng", hình ảnh này tựa như đứa con cảm thấy cha, mẹ mình ngày càng lâm vào tội lỗi mà không muốn tiếp tay, buộc nó phải bỏ nhà ra đi, có thể gọi theo từ của đảng là "thoát ly". Nó ra đi để giải thoát tâm hồn cho chính nó trước tiên, nó không muốn mọi người xng quanh nhìn nó một cách đầy ghê sợ và tởm lợm. Nó đau đớn. Nó âm ỉ với nỗi đau vì vết thương luôn chực chờ nhức buốt vào những lúc trở trời - tức là những buổi "phê và tự phê", sinh hoạt chi bộ. Nơi đó, thời khắc đó, mọi thói xấu, hủ bại của "đồng chí mình" được xem là cơ hội để "các đồng chí khác" chớp lấy và hành xử theo cách đấu tố quen thuộc, nếu thời cơ đến với họ. Tôi ghê sợ với hình thức đấu tố, dù bất cứ dưới lớp áo nào. Tôi cho rằng cái hình thức mông muội và hoang dã này đã biến chất đảng viên. Trước khi chúng ta là đảng viên, chúng ta là công dân, trước khi chúng ta là công dân, chúng ta là con người.
Con người đã suy thoái trong lớp áo đảng viên. Từ con người -> công dân -> đảng viên và từ đảng viên -> thần dân -> nô lệ.
Chúng tôi - những đảng viên cấp thấp lại là số đông nhất. Quá trình biến chúng tôi thành nô lệ diễn ra hoàn toàn logic như nó đã và đang diễn ra. Đảng là thủ phạm chính.
Đảng đừng trông mong gì ở các nô lệ mà chính đảng đã "sản xuất" ra. Chúng tôi đã trở thành "phế nhân" như thế.
2/ Đảng cũng cần xem lại để tổ chức Đảng nắm được đảng viên khi chuyển sinh hoạt từ nơi này đến nơi khác, không nên để tình trạng đảng viên “tự ra khỏi Đảng” bằng cách không chuyển sinh hoạt Đảng như hiện nay.
Đừng làm như thế. Vô ích và chỉ làm chúng tôi càng xem thường thêm. Chúng tôi đã nghỉ hưu và vì hèn nhát, nhục nhã hay không thiết tha gì cả ngoài những ưu tư một thời vụng dại, chúng tôi chỉ còn nỗi lo canh cánh về áo cơm, sức khỏe và những niềm vui nhỏ bé lúc tuổi già. Buộc chúng tôi vào những điều này để làm gì? Việc làm nào cũng có mục đích. Giả sử, việc làm này thực hiện cách đây 10 năm thì còn khả thi. Đã quá muộn. Nó tựa như thêm một chiếc còng số 8 hay một cái gông mà chúng tôi phải tròng thêm vào cổ. Nặng nề càng nặng nề thêm. Một kẻ nô lệ hàng chục năm qua, tròng thêm cái ách vào cổ nó chỉ càng làm nó suy sụp sức khỏe và mau... chết, không giải quyết được gì. Đừng "đóng trăn" chúng tôi nữa! Không thể đâu!
Đảng đang cần thêm nhiều nô lệ, chắc hẳn? Nhiều nô lệ trong tay, đảng càng sung sướng. Ít nhất, nô lệ sẽ thay mặt đảng làm nhiều thứ. Ách tròng vào cổ chỉ làm chúng mau chết vì kiệt sức, còn ai để phục vụ đảng? Để nói lời tốt đẹp mà trong lòng đầy phỉ nhổ?
Đây không phải là cách làm khôn ngoan. Nó chỉ cho chúng tôi thấy và hàng triệu người dân thấy một chân lý: Đã vào đảng là đừng hòng đảng buông tha.
"Chân lý" đó làm bàng hoàng và chết lặng lòng người.
Tôi là người hiền lành và nhút nhát, yếu đuối, nhưng hôm nay tôi đã buộc phải nói lên:
TÔI KHÔNG MUỐN LÀM NÔ LỆ CHO ĐẢNG NỮA! Để tôi yên!
Đảng còn, đảng mất, mặc kệ đảng, đừng tròng vào cổ chúng tôi thêm một cái ách tai ương và tàn ác như thế. Tôi không thực hiện đâu!
Tôi muốn làm người, con người tự do. Tôi cần phải đi trên "CON ĐƯỜNG VIỆT NAM" để tự tình cùng đồng bào tôi, để rửa bớt những tội lỗi, để ăn năn, để ray rứt mà hàng chục năm qua, chúng tôi, kẻ nhiều người ít đã góp tay cùng đảng hãm hại, đày đọa DÂN TỘC VIỆT NAM.
Đàm Mai Đạo
Nhân quyền: Rào cản hay cơ hội ?
Vũ Đức Khanh và Lê Quốc Tuấn
viết riêng cho BBCVietnamese.com
Cập nhật: 02:42 GMT - thứ tư, 20 tháng 6, 2012
Chỉ mới cách đây chưa đầy hai tuần, hôm 3/6, Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Leon Panetta vừa có chuyến thăm ‘lịch sử’ đến vịnh Cam Ranh thì chiều 18/06 Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ lại loan tin Trợ lý Ngoại trưởng Andrew J. Shapiro phụ trách Chính trị và Quân sự sẽ đến Việt Nam trong hai ngày 19 và 20 trong khuôn khổ chuyến đi Đông Nam Á đến Việt Nam, Brunei và Thái Lan từ 19 đến 23 tháng 6.
Bản tin báo chí của Bộ Ngoại giao nói trên cho biết, tại Hà Nội, Trợ lý Ngoại trưởng Andrew J. Shapiro sẽ dẫn đầu một đoàn Hoa Kỳ tham dự cuộc họp đối thoại song phương Việt-Mỹ về các vấn đề chính trị, an ninh, và quốc phòng.
Cuộc họp này được xây dựng trên sự thành công của cuộc đối thoại năm ngoái tại Washington, nhấn mạnh đến lập trường tiếp tục giao tiếp của Hoa Kỳ tại khu vực và quan hệ song phương ngày càng mạnh mẽ với Việt Nam.
Bản tin còn cho biết thêm, hai phái đoàn Việt-Mỹ sẽ tập trung vào việc cải thiện quan hệ song phương trong các lĩnh vực hoạt động gìn giữ hòa bình và huấn luyện, giúp đỡ nhân đạo và thiên tai, tìm cứu nạn trên biển, an ninh khu vực, không phổ biến vũ khí hạt nhân, nhân quyền và, hồi hương quân nhân Mỹ hy sinh, mất tích tại Việt Nam.
Trong thực tế thì cuộc đối thoại lần này chỉ sẽ chủ yếu tập trung vào ba vấn đề chính đó là cải thiện tình trạng nhân quyền Việt Nam để nâng cấp quan hệ đối tác chiến lược và thúc đẩy thương mại quốc phòng Việt Nam - Hoa Kỳ.
"Chuyến đi [của trợ lý Ngoại trưởng Shapiro] là để chuẩn bị sẵn sàng cho một trang sử mới trong quan hệ đặc biệt giữa hai quốc gia cựu thù."
Giới thạo tin cho rằng, đây là một chuyến đi chuẩn bị sẵn sàng cho một trang sử mới trong quan hệ đặc biệt giữa hai quốc gia cựu thù, tiếp theo cuộc viếng thăm của Bộ trưởng Quốc Phòng Leon Panetta đến Việt Nam hồi đầu tháng 6/2012 và những trao đổi giữa ông Panetta cùng Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh và Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng về yêu cầu tháo gỡ lệnh cấm vận vũ khí sát thương đối với Việt Nam.
Có dấu hiệu biểu hiện giờ đây giữa Hà Nội và Washington sắp gần đạt được một số cơ sở đồng thuận nhất định nào đó cho những thương vụ này.
Đối với Hoa Kỳ, ‘công việc mở rộng hợp tác an ninh với các đồng minh và đối tác... là rất quan trọng đối với an ninh quốc gia của Hoa Kỳ và sự thịnh vượng kinh tế. Và đấy cũng là một phần quan trọng của những nỗ lực quản trị kinh tế của Bộ Ngoại giao. Công việc này cũng phục vụ lợi ích an ninh quan trọng của đất nước bằng cách giúp các đồng minh và đối tác đảm bảo an ninh của mình và đóng góp vào các nỗ lực an ninh quốc tế. Mục đích các thương vụ của chúng ta là để phục vụ các lợi ích về an ninh quốc gia và chủ đề ấy sẽ bao trùm trong từng thương vụ mà chúng ta tiến hành. Chúng ta đánh giá như thế từ những hỗ trợ về an ninh quốc gia và lợi ích của chính sách đối ngoại mà công việc này mang lại.’ Trợ lý Ngoại trưởng Hoa Kỳ đặc trách vấn đề Chính trị và Quân sự Andrew J. Shapiro đã tuyên bố như thế hôm 14/6 trong buổi Họp Báo về những nỗ lực mở rộng Thương mại Quốc phòng của Hoa Kỳ.
Ông Shapiro tiếp tục thuyết trình làm sao để có thể tiếp cận vũ khí Hoa Kỳ và những điều kiện cần thiết không ngoại lệ cho riêng bất cứ quốc gia nào: ‘Chúng ta chỉ cho phép thương vụ sau khi đã cẩn thận kiểm tra các vấn đề như nhân quyền, an ninh khu vực, mối quan tâm hạt nhân phổ biến và phải xác định thương vụ mua bán là có lợi nhất cho chính sách đối ngoại và các lợi ích về an ninh quốc gia của Hoa Kỳ.’
Trước sức ép ngày càng lớn từ Trung Quốc, hầu hết các quốc gia trong khu vực Á châu - Thái Bình Dương đang trông đợi vào sự có mặt mạnh mẽ hơn của Hoa Kỳ như một lực đối trọng có hiệu quả đối với Trung Quốc.
Dù ở trong một hoàn cảnh đặc biệt về vị trí với Trung Quốc so với các nước khác và, dù ở trong sự chồng chéo, lệ thuộc nhất định về chủ nghĩa, lịch sử hình thành, giới lãnh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam vẫn cố dò dẫm đi dây căng thẳng trong mối quan hệ tay ba với Hoa Kỳ trước sự tức giận của Trung Quốc, tất cả không ngoài sự an nguy của chính bản thân giới lãnh đạo Hà Nội.
Nhiều người vẫn nhìn sự trở lại châu Á của Mỹ và mối quan hệ tuy còn những bất đồng nhưng ngày càng ấm hơn giữa Việt Nam và Hoa Kỳ là một cơ hội cho những thay đổi ở Việt Nam.
Và nếu "nhân quyền" là chìa khóa vàng để mở được cánh cửa nâng cấp quan hệ Mỹ-Việt, thiết tưởng mọi người không quên lời gợi ý của Thượng Nghị sỹ John McCain qua lời tuyên bố với đài BBC tại Malaysia hôm 31 tháng 5 vừa qua: "Chúng tôi (Hoa Kỳ) mong đợi một sự tiến bộ chứ không phải một sự thay đổi tức thì" về tình trạng nhân quyền ở Việt Nam.
Lời mách nước này có nghĩa là Hà Nội chỉ cần cải thiện (thêm nữa) tình trạng nhân quyền ở Việt Nam (có thể như họ đã từng làm trước đây) là đã có thể đủ để đáp ứng với đòi hỏi của hành pháp và lập pháp Hoa Kỳ.
Chuyến đi Việt Nam lần này của ông Andrew J. Shapiro vô cùng quan trọng trong mối quan hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ, thiết lập một giai đoạn mới cho mối quan hệ này và thiết lập một ‘con đường tự do dân chủ cho Việt Nam’.
"Hơn bao giờ hết, ‘con đường tự do dân chủ cho Việt Nam’ sắp đến gần với Việt Nam hơn, và với những tình hình biến động ở Việt Nam từ những ngày qua và hiện tình kinh tế chúng ta thấy rõ ràng rằng Hà Nội đang chuẩn bị cho một bước đi lịch sử."
Hơn bao giờ hết, ‘con đường tự do dân chủ cho Việt Nam’ sắp đến gần với Việt Nam hơn, và với những tình hình biến động ở Việt Nam từ những ngày qua và hiện tình kinh tế chúng ta thấy rõ ràng rằng Hà Nội đang chuẩn bị cho một bước đi lịch sử.
Trong tình hình này, lại có thêm những nguồn tin thân cận từ Tòa Bạch Ốc cho biết rằng, dù số phận chính trị của Tổng thống Obama có như thế nào trong cuộc tranh cử tổng thống vào tháng 11 năm nay, có thể Tổng thống Obama sẽ ghé thăm Việt Nam trong tháng 11 tới đây trên đường đi dự hội nghị Thượng đỉnh Đông Á ở Phnom Penh của mình.
Trong tháng 5 vừa qua, Trợ lý Ngọại trưởng Hoa Kỳ, ông Kurt Campbell đã xác nhận là Tổng thống Obama có thể sẽ đến Phnom Penh trong tháng 11 này và ngay sau khi gặp Ngoại trưởng Hillary Clinton, chính Ngoại trưởng Campuchia đã xác nhận với giới truyền thông tại Washington hôm đầu tháng 6 là Campuchia đã chính thức mời Tổng thống Obama đến dự hội nghị vào tháng 11/2012.
Nếu cuộc viếng thăm lịch sử này xảy ra, chắc chắn Tổng thống Obama sẽ có một món quà đặc biệt cho Hà Nội và đổi lại, Hà Nội cũng sẽ đáp lễ cho "kế hoạch chuyển trọng tâm và tái cân bằng" của Hoa Kỳ ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương.
Ngoài ra cũng theo nguồn tin (thân cận) này, trước ngày bầu cử Tổng thống Hoa Kỳ vào đầu tháng 11 năm nay, Tổng thống Obama sẽ chính thức tuyên bố bãi bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương với Việt Nam trước khi ông đến Hà Nội để công bố "Thông cáo chung Việt-Mỹ" còn sẽ có tên gọi khác là "Thông cáo Hà Nội 2012" về khu vực Biển Đông Việt Nam và ký "Tuyên bố Đối tác Chiến lược Việt-Mỹ".
Từ chuyến đi của Trợ lý Ngoại trưởng Hoa Kỳ đặc trách vấn đề Chính trị và Quân sự Andrew J. Shapiro đến Hà Nội trong hai ngày 19 và 20 tháng 6 đến chuyến đi có thể được thực hiện của Tổng thống Obama vào tháng 11 này, cùng tất cả những chuyển biến dồn dập trong khu vực, một ‘con đường Việt Nam’ ngày càng hy vọng cho dân chủ, nhân quyền và thịnh vượng đang được mở ra.
Nếu không được những người lãnh đạo Việt Nam khôn ngoan nắm lấy, ‘con đường Việt Nam’ ấy cũng sẽ được khai mở bằng chính sự thức tỉnh của tất cả những người Việt Nam yêu nước chân chính.
Bài viết phản ánh quan điểm của Luật sư Vũ Đức Khanh tại Canada, với sự cộng tác của Lê Quốc Tuấn (Diễn đàn X-Cafe).
Cập nhật: 21:52 GMT - thứ sáu, 22 tháng 6, 2012

Cô Tô Linh Hương đã thôi giữ chức vụ Chủ tịch và thành viên Hội đồng quản trị CTCP Đầu tư Xây dựng Vinaconex - P.V.C chỉ sau hai tháng.
Người con gái của Trưởng ban Tổ chức Trung ương Đảng, ủy viên Bộ Chính trị Tô Huy Rứa, làm dư luận xôn xao khi được bầu vào vị trí này hôm 14/4/2012.
Trang web Ủy ban Chứng khoán Nhà nước cho biết vào ngày 22/6, họ nhận được công văn của Vinaconex - PVC về việc công bố thông tin thay đổi nhân sự.
Theo đó, cô Tô Linh Hương thôi giữ chức vụ Chủ tịch và thành viên Hội đồng quản trị kể từ ngày 21/6/2012.
Phó Tổng Giám đốc Bùi Anh Ninh sẽ làm thành viên Hội đồng quản trị nhiệm kỳ 2012-2017 kể từ ngày 22/6/2012.
Thời gian nắm chức Chủ tịch của cô Tô Linh Hương ngắn kỷ lục khi lẽ ra nhiệm kỳ kéo dài từ 2012 đến 2017.
Dư luận xôn xao
Hồi tháng Tư, dư luận bàn tán khi biết cô gái tốt nghiệp Học viện báo chí – tuyên truyền lại được bầu làm lãnh đạo một công ty chuyên về xây dựng, kinh doanh bất động sản.
Cô Hương là con gái của ông Tô Huy Rứa, ủy viên Bộ Chính trị Đảng CSVN, Trưởng ban Tổ chức Trung ương Đảng.
Ông Rứa, sinh năm 1947, từng phụ trách lĩnh vực lý luận của Đảng trong vị trí Trưởng ban Tư tưởng - Văn hóa Trung ương.
Ông được bầu bổ sung vào Bộ chính trị Đảng CSVN tại Hội nghị Trung ương 9 hồi tháng 1/2009 và tái đắc cử tại Đại hội Đảng XI tháng 1/2011. Tháng 2/2011, ông được bổ nhiệm làm Trưởng ban Tổ chức Trung ương.
Truyền thông trong nước không bình luận về việc này - một điều không ngạc nhiên ở một đất nước mà chuyện gia đình các quan chức chóp bu luôn được giữ bí mật.
Tuy vậy, các blogger và diễn đàn trong nước đặt câu hỏi đây là một tài năng tự phấn đấu hay được đưa lên nhờ thế lực của cha.
Nhân trường hợp cô Hương, dư luận trên mạng khi ấy cũng nhắc tên một số con cái quan chức đang có chức vụ cao một, hai năm gần đây.
Một số người khác có thề̉ kể đến là con gái của Thủ tướng đương nhiệm, bà Nguyễn Thanh Phượng, chủ tịch Hội đồng quản trị Ngân hàng thương mại cổ phần Bản Việt; hay ông Nguyễn Xuân Anh, Phó Chủ tịch TP Đà Nẵng, con trai ông Nguyễn Văn Chi, ủy viên Bộ Chính trị khóa X.
Điểm đặc biệt của những lãnh đạo trẻ này là có học thức, được đào tạo bài bản, nhiều người du học tại các trường nổi tiếng thế giới.
Nhiều vị cũng tỏ ra năng động, nắm bắt được cơ hội.
Việt Nam là nước châu Á và ít nhiều chia sẻ với Trung Quốc có truyền thống để con cái các nhân vật cao cấp hoặc 'công thần' của chế độ cộng sản tiếp nối truyền thống chính trị gia đình, dù không rõ rệt như Bắc Triều Tiên.
Tại Trung Quốc, nhân vật được cho là sẽ lên làm Chủ tịch nước, chủ tịch Đảng nhiệm kỳ tới, ông Tập Cận Bình, là con của một cán bộ cao cấp lão thành, ông Tập Trọng Huân.
Con cháu các nhân vật cao cấp của Đảng và Nhà nước tại Trung Quốc cũng công khai chiếm nhiều vị trí quan trọng trong nền kinh tế và hệ thống quyền lực, tạo ra cái tên 'Thái tử Đảng' (Chinese princelings).
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/06/120622_tolinhhuong_vinaconex_pvc.shtml