Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, June 29, 2012

Vài suy nghĩ về đoàn kết và dân chủ

 

Bài viết rất gía trị trong hòan cảnh đấu tranh hiện nay xin thân chuyển đến quý vị.

 

Thân mến,

Nguyễn Quang Duy

 

Vài suy nghĩ về đoàn kết và dân chủ

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ai cũng hiểu đoàn kết là sức mạnh để cùng thực hiện một mục tiêu, một ước mơ chung. Ước mơ càng to lớn như “chấm dứt một chế độ độc tài, độc ác” thì sự đoàn kết toàn dân lại càng quan trọng. Từ đó, có nhiều sự kêu gọi đoàn kết đi cùng với một số ta thán rằng người Việt thiếu đoàn kết vì có quá nhiều tổ chức, đảng phái, cộng đồng… thay vì đứng chung vào một mối.

 

Nhiều người còn đem câu chuyện “Giỏ Cua” để ví von về những tranh cãi, đả kích nhau trong cộng đồng như những con cua cứ thấy con nào cố ngoi lên là lôi cổ xuống, không muốn ai hơn mình, ghen ghét và dìm nhau xuống để cuối cùng đều bị… luộc chín! Hiện tượng “có vẻ” chia rẽ này hiển hiện nhiều hơn trong môi trường tự do ở hải ngoại và trên mạng lưới Internet. Chúng ta hãy cùng phân tích xem:

 

Người Việt Nam Đoàn Kết hay Chia Rẽ?

Nếu bình tâm nhìn lại, ta thấy có rất nhiều sự kiện minh chứng cho sự đoàn kết mạnh mẽ của dân tộc trong suốt giòng lịch sử gần 5000 năm triền miên khói lửa – khi thì do gót giày xâm lược của ngoại bang, lúc lại bởi chính bàn tay của những kẻ phản bội dân tộc. Chúng ta có thể tạm liệt kê một số sự kiện trong công cuộc đấu tranh gay go gần 4 thập niên qua để giành lại quyền làm người đã bị đảng Cộng sản Việt nam (CSVN) cướp đi từ sau năm 1975:

 

1/ Đại Hội Chính Nghĩa vào năm 1983 tại Hoa Thịnh Đốn quy tụ 3000 người tham gia ngay sau cuộc đổi đời tan tác của ngày 30 tháng 4, 1975.

 

2/ Những cuộc biểu tình chống kinh tài CSVN và vận động quốc tế áp lực CSVN phải thả tù nhân chính trị và tôn trọng nhân quyền/ dân chủ tại Việt Nam, tại hầu hết các quốc gia có người Việt tỵ nạn cộng sản cư ngụ.

 

3/ Những cuộc biểu tình chống các phái đoàn ăn mày viện trợ của của CSVN suốt hai thập niên 80 và 90 của Thế kỷ trước.

 

4/ Chống Trần Trường treo cờ cộng sản và hình Hồ Chí Minh năm 1999 tại miền Nam California và sau đó là những cuộc tụ họp lớn do tuổi trẻ phát động dưới chủ đề “Thắp Sáng Niềm Tin” tại nhiều nơi trên thế giới trong hai năm 1999 và 2000.

 

5/ Những đợt biểu tình, tuyệt thực và cầu nguyện nhằm hỗ trợ cuộc đấu tranh của các tôn giáo tại Việt Nam, cũng như ủng hộ các cuộc đấu tranh của bà con dân oan, anh chị em công nhân.

 

6/ Những cuộc biểu tình – trong nước và hải ngoại – chống Trung Quốc và lên án sự nhu nhược của CSVN trong việc Bắc Kinh đã xâm phạm lãnh hải và sát hại ngư dân Việt Nam.

 

7/ Những chiến dịch vận động chữ ký mà mới đây nhất là 150 ngàn người đã ký tên vào Thỉnh Nguyện Thư để yêu cầu Tòa Bạch Ốc và Quốc Hội Hoa Kỳ áp lực CSVN phải trả tự do cho những nhà dân chủ đang bị bắt giữ.

 

… và còn rất nhiều những hoạt động khác nói lên tình tự dân tộc và tinh thần đoàn kết.

 

Từ những thí dụ điển hình trên, chúng ta có thể khẳng định là “người Việt Nam rất đoàn kết” trước những nguy cơ của Tổ Quốc và khổ đau của Dân Tộc. Không có sức mạnh đoàn kết này, CSVN và tay sai đã “bình định” xong cộng đồng hải ngoại và cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ của chúng ta đã không thể kéo dài đến ngày hôm nay. Nói cách khác, chính lòng yêu nước và nỗi xót xa về số phận của những đồng bào ruột thịt đã hun đúc ý chí đoàn kết của toàn dân; và đã, đang trở thành mối lo sinh tử cho bạo quyền cộng sản.

 

Do đó, nếu chúng ta chỉ nhìn vào một vài đánh phá, chỉ trích của một thiểu số cá nhân trên một vài cơ quan truyền thông và trên mạng Internet, để kết luận là người Việt Nam không đoàn kết thì quả là điều đáng tiếc. Trong vấn đề này, chúng ta cần phải có một số nhận định công bằng và hợp lý.

 

Thứ nhất là trong sinh hoạt nào cũng có một số va chạm do vô tình hay hiểu lầm gây ra, từ đó dẫn đến những hiềm khích. Thay vì trực tiếp nêu vấn đề để cùng giải quyết với nhau, một số người (thường là có cái TA vĩ đại hoặc do mặc cảm tự ti đưa đến nhu cầu tự tôn) lại tung lên mặt báo với những đả kích nặng nề, phân tích một chiều và chụp cho đối tượng cái “nón cối”. Đã có nhiều bi kịch xảy ra vì những va chạm vô tình này và đã tạo ra không ít những xáo trộn ở một vài nơi.

 

Thứ hai là CSVN không bao giờ để cho cộng đồng người Việt tỵ nạn rảnh tay chống độc tài. Họ biết rất rõ hải ngoại không chỉ là nơi vận động các áp lực quốc tế lên chế độ mà còn là nơi yểm trợ, nuôi dưỡng và truyền đạt thông tin nhanh chóng cho phong trào dân chủ tại Việt Nam. CSVN có nhu cầu phải triệt hạ các nỗ lực này bằng cách gây phân hóa, lũng đoạn và tấn công vào uy tín của những người tích cực vận động dân chủ.

 

CSVN sử dụng công an mạng và tay sai để, cứ sau mỗi đợt công tác đấu tranh thành công của cộng đồng, là tung ra những tin tức ngụy tạo hay những bài viết tấn công người này, bêu rếu kẻ kia để khiến cho những người tham gia chán nản vì chỉ thấy… đánh nhau. Đây là thủ đoạn đánh phá rất tinh vi của CSVN khiến cho khá nhiều người “yếu bóng vía” tưởng là thật và đâm ra mất niềm tin…, xa lánh chuyện đấu tranh.

 

Thứ ba là có môt thiểu số vô ý thức thích loan truyền những điều tiêu cực trong cộng đồng. Họ không hẳn là tay sai Việt cộng nhưng vì thích được nổi tiếng nên sẵn sàng viết/ nói những điều có hại cho việc chung và làm lợi cho chế độ CSVN; họ thích phê phán, bình luận, chê trách những người tích cực ra gánh vác việc chung, nhưng lại không tham gia vào các sinh hoạt tạo sự gắn bó, đoàn kết trong cộng đồng. Những người này tuy không có uy tín gì trong cộng đồng nhưng bài viết của họ lại được CSVN khai thác để tung đi các nơi, nhất là trên mạng Internet khiến cho nhiều người phải… ngao ngán.

 

Điều kết luận quan trọng cho phần này là: Đừng nhìn vào những hiện tượng tiêu cực của một thiểu số mà kết luận sai về bản chất của dân tộc. Hãy nhìn vào đa số tích cực để hãnh diện về lòng yêu nước của người Việt và giữ vững niềm tin vào thế tất thắng của toàn dân.

 

Đoàn kết xưa và nay

Có những ý niệm về đoàn kết trước đây không còn thích hợp với bối cảnh dân chủ và toàn cầu hóa ngày hôm nay. Những ý niệm này cần được canh tân để vừa gia tăng tình đoàn kết, vừa giảm thiểu những ngộ nhận là chúng ta chia rẽ. Hai quan niệm lỗi thời bao gồm:

 

1/ Đoàn kết là đứng chung trong cùng một tổ chức hay một đảng:

Quan niệm này đi ngược lại với nguyên tắc căn bản của dân chủ, đó là đa nguyên và chấp nhận sự khác biệt. Khác biệt là một yếu tố không những phải chấp nhận, mà còn cần được trân quý vì chúng bổ sung cho nhau và làm thăng tiến đời sống nhân loại.

 

Khi có sự khác biệt thì cần phải trao đổi các suy nghĩ khác biệt, tức là cần được tự do phản biện, cần có tự do ngôn luận để góp ý kiến đồng thời giúp nhau sửa sai và cùng thăng tiến. Xã hội cần phải khuyến khích sự trao đổi các khác biệt trong tinh thần tương kính và xây dựng.

 

Sự khác biệt cũng nói lên một nhu cầu căn bản khác của nền dân chủ, đó là lấy quyết định bằng lựa chọn của đa số. Những người vi phạm “luật chơi” của xã hội dân chủ (gồm tự do phản biện và tôn trọng quyết định của đa số) sẽ bị luật pháp nghiêm trị khi nói đến guồng máy quốc gia, hoặc bị cộng đồng, bằng hữu xa lánh nếu nói đến phạm trù nhỏ hơn của xã hội.

 

 Do đó, “dân chủ” luôn đi đôi với “pháp quyền”. Nền luật pháp trong một xã hội dân chủ, do người dân quyết định qua lá phiếu của mình, thường phản ảnh tính nhân bản, phục vụ quyền lợi chung, và mang tính chất nghiêm minh, khác hẳn với loại luật RỪNG và phi nhân của các chế độ độc tài, chuyên chế.

 

Như vậy, tình đoàn kết ngày nay trong tinh thần dân chủ, vẫn được thể hiện qua nhiều hình thái khác nhau:

  • Nhiều tổ chức, đảng phái cùng hiện diện trong xã hội, nhưng có thể hợp lực làm một việc chung khi cần; không đánh phá, không chỉ trích nhau (phê bình xây dựng không phải là chỉ trích hay đánh phá).
  • Khi hai người, hay hai tổ chức lên tiếng trình bày về quan điểm/ đường hướng khác nhau của mình trong tinh thần tương kính, đó không phải là chia rẽ.

Sự hiện diện của hơn một tổ chức trong cùng một mục tiêu như vậy, đặc biệt, sẽ tạo ra tính thi đua, và nếu lành mạnh, sẽ giúp cho cộng đồng (hay đất nước trong tương lai khi có dân chủ) dễ thăng tiến. Đa nguyên cũng có cái giá phải trả là làm tản lực khi đáng lẽ ra với cùng một số người đó mà chúng ta dồn chung sức vào làm một việc thì sẽ mạnh hơn, tốt hơn, nhưng đó là chỉ khi họ hợp với nhau.

 

Khi không hợp nhau thì không thể bắt mọi người cùng ngồi trong một tổ chức; do đó cơ hội tách ra để làm riêng sẽ giúp cho cả cá nhân lẫn xã hội được thăng tiến và hài hòa, với điều kiện cạnh tranh lành mạnh bằng cách thi thố tài năng và sáng kiến chứ không phải bằng cách đạp người khác xuống để mình ngoi lên.

 

2/ Đoàn kết là có một lãnh tụ duy nhất:

Ý niệm lãnh tụ không còn hợp thời trong bối cảnh dân chủ ngày nay, mà thể hiện trong hình thức tập thể chỉ huy của một đảng hay một tổ chức. Đảng hay tổ chức đó sẽ bầu ra một người lãnh đạo trong một nhiệm kỳ, nhưng thường có một ban tham mưu cùng bàn thảo và lấy quyết định, không phải theo kiểu lãnh tụ độc tôn hay ông vua toàn quyền của ngày xưa. Trong mục tiêu đấu tranh giải phóng đất nước khỏi nạn độc tài, một liên minh các đảng phái cũng thể hiện được tiếng nói chung trong thời điểm cần thiết.

 

Từ hai ý niệm trên, đoàn kết được thể hiện trong sự chia xẻ cùng mục tiêu và hành động, không nhất thiết phải ở trong cùng một tổ chức hay nơi chốn, tức là chúng ta không bị giới hạn về địa dư hay cơ chế. Điều này thực hiện được dễ dàng hơn ngày nay nhờ vào các phương tiện truyền thông hiện đại như Internet khiến chúng ta có thể, trong nháy mắt, thể hiện ý nguyện chung bằng chữ ký cho một chiến dịch. Tinh thần Diên Hồng của thời đại Internet là đây.

 

Làm sao gia tăng sự đoàn kết và hài hòa?

Có lẽ do chưa nắm vững ý thức dân chủ, mà có người trong chúng ta đã nhận xét không chính xác về tinh thần đoàn kết của dân tộc, đồng thời vô tình tạo ra những hiện tượng soi mòn tình đoàn kết. Khi hiểu rõ những yếu tố căn bản của dân chủ, đó là chấp nhận sự khác biệt và tôn trọng đa nguyên, chúng ta sẽ không ngộ nhận là người Việt chia rẽ, rồi đâm ra chán nản, thất vọng, yếm thế. Ngược lại, khi tình nguyện dấn thân, chúng ta mới thấy có rất nhiều người sẵn sàng quên mình vì lợi ích chung, và gắn bó để cùng đem đến những thay đổi tốt đẹp trong đời sống.

 

Tất cả chúng ta đều có thể củng cố và phát huy tinh thần đoàn kết của dân tộc bằng cách:

  • Tôn trọng sự khác biệt và các biểu quyết của đa số theo tinh thần dân chủ. Trong các buổi họp để lấy quyết định, nên mạnh dạn trình bày ý kiến của mình; đừng e ngại hoặc sợ mích lòng rồi sau khi ra khỏi buổi họp lại phẫn uất than phiền với người này, người kia, tạo thành hiện tượng phê bình sau lưng không lành mạnh. (Hiện tượng này khá phổ thông vì nhiều người Việt chúng ta sống theo tình cảm, e ngại nói lên quan điểm khác biệt trong buổi họp, sau đó ra khỏi buổi họp lại tạo vấn đề). Nếu ý kiến của mình hay mà không ai chọn, tức là do mình chủ quan đánh giá hoặc chưa có khả năng thuyết phục đa số, nên phải vui vẻ chấp nhận kết quả chọn ý kiến khác của đa số.
  • Khi phê bình, nên khen trước khi chê, nên ghi nhận điểm đồng thuận trước khi đưa ra những điểm bất đồng. Đặc biệt, nên phê bình về sự việc mà không phê bình cá nhân; thí dụ “Điều ông/ bà/anh/ chị vừa trình bày có thể đúng trên lý thuyết nhưng không thực tế, không hữu hiệu vì….”; tránh phát biểu kiểu: “Điều ông/ bà/ anh/ chị vừa nói rất ngu, rất ngây thơ, giống luận điệu của VC….”. Tương tự, những người “được/ bị” phê bình, đừng nghĩ là người đó không thích mình, tức tránh để cảm xúc xen vào công việc.
  • Về những phê bình tế nhị, nên góp ý trực tiếp với đối tượng trước khi đem ra hội nghị hay đám đông, và chỉ đem ra khi thật cần thiết.
  • Giới hạn những lên tiếng qua lại để khỏi tạo xôn xao trong cộng đồng. Tuy nhiên khi cần, cũng phải lên tiếng để rộng đường dư luận. Lên tiếng chừng mực, xây dựng trong tinh thần vì lợi ích chung.
  • Khi đọc được những bài viết mang tính bôi nhọ, cáo buộc vô căn cứ và vô văn hóa, hãy cho ngay vào thùng rác hoặc nhấn nút “delete”. Không đọc, không mua những tờ báo loại này. Không nên tự làm vẩn đục tư tưởng mình, lại càng không nên đem những bài viết này chia xẻ với người khác.
  • Khi thắc mắc về một cá nhân hay tổ chức nào, nên đến tìm hiểu trực tiếp với họ để họ được cơ hội giải thích. Tránh nghe những lời đồn đãi thất thiệt về bất cứ ai, ngay cả từ những người hay nguồn mà ta cho là có uy tín, vì kinh nghiệm và cảm nhận mỗi người một khác, chưa kể đến hiện tượng “tam sao thất bổn”. Hãy tự tìm “chân lý” cho chính mình.

Xây dựng tin yêu

1. Chúng ta xây dựng tin yêu bằng cách chủ động vô hiệu hóa những ảnh hưởng tiêu cực của một thiểu số khi nhắc nhở nhau rằng:

2. Không đọc, không nghe, không tiếp tay loan tải những bài viết hay lời nói thiếu xây dựng và vô văn hóa, mang tính chất bôi lọ, thóa mạ, cáo buộc một cách hàm hồ, vô ý thức dù họ mang danh nghĩa gì đi chăng nữa: chống cộng hay vị sự thật, vì đó chỉ là những cái áo khoác che khuất hành vi đánh phá những người mà họ không đồng ý, sợ hãi hay ganh ghét.

 

3. Tìm hiểu nhiều nguồn về một sự việc để rút ra cho mình một kết luận chính xác hơn, thay vì cả tin theo một nguồn duy nhất. Nhờ vào những phương tiện truyền thông hiện đại, những người quyết không để mình trở thành nạn nhân của những xuyên tạc (dù là bị xuyên tạc hay bị nghe/ đọc những điều xuyên tạc) sẽ có thể dễ dàng tìm hiểu sự thật hay đem sự thật ra ánh sáng để quật ngã những ý đồ đen tối.

 

4. Cảnh giác về yếu tố tâm lý phổ quát, đó là con người thường dễ tin vào những điều tiêu cực hoặc dễ bị điều tiêu cực ảnh hưởng hơn là những điều tích cực. Yếu tố này đặc biệt chi phối mạnh mẽ khi một dân tộc đã phải trải qua quá nhiều thăng trầm như người Việt chúng ta; do đó chúng ta cần chủ động vượt thoát yếu tố tâm lý này cho chính mình và giúp đem lại những suy nghĩ lạc quan cho những người xung quanh.

 

5. Khen nhiều, bớt chê để giúp cải thiện tính mặc cảm (tự ti) do hoàn cảnh tang thương của đất nước khiến nhiều người không được cơ hội thăng tiến và mang mặc cảm này. Ai ai cũng có những ưu điểm của riêng mình để có thể đóng góp vào sự hưng thịnh và hạnh phúc chung. Hãy cùng giúp nhau cởi bỏ mặc cảm thua kém, tự ti; xây dựng niềm tự tin vào chính mình và sức mạnh của dân tộc.

 

6. Hãy giữ cho mình một tinh thần lạc quan, tin yêu và phấn khởi bằng cách nhìn vào những điều tích cực, tìm đến những người nói và làm những điều tích cực. Những người tốt này có vô số trong cộng đồng dân tộc và vượt xa con số người xấu. Hãy truyền cho nhau niềm lạc quan và hy vọng. Đem tình thương, tin yêu và sự tha thứ đến cho nhau. Đối xử với mọi người như cách mình muốn được mọi người đối xử.

 

Kết luận: Dân tộc chúng ta rất đoàn kết khi hữu sự, đặc biệt trước nguy cơ xâm lược của ngoại bang, và ngày nay còn có thêm nguy cơ từ tập đoàn cai trị lạc hậu, vô lương tâm và nô lệ Trung Quốc, đó là lãnh đạo cộng sản Việt Nam. Tinh thần đoàn kết dân tộc đã được thể hiện khắp nơi suốt nhiều thập niên qua trong mục tiêu xóa bỏ độc tài để xây dựng lại một đất nước tự do, dân chủ, công bằng và nhân ái. Những hiện tượng tiêu cực, phân hóa trong cộng đồng cần được nhìn như những trường hợp đơn lẻ, không phải là bản chất của người Việt; tuy có tác dụng “con sâu làm rầu nồi canh” nhưng sẽ bị hóa giải trước nỗ lực xây dựng tin yêu của tất cả chúng ta.

 

Sức mạnh đoàn kết của dân tộc sẽ trổi dậy như sóng triều dâng để quyét sạch bạo lực, nghi kỵ và mở ra một vận hội mới cho dân tộc. Sức mạnh đó nằm trong tay của mỗi người dân Việt – trong nước cũng như hải ngoại.

 

© Trần Diệu Chân

THEO DÒNG SỰ KIỆN:

1.   Vài suy nghĩ về đoàn kết và dân chủ

2.   Trao kiến nghị về vụ Đoàn Văn Vươn

3.   Nghĩ lại về chiến tranh. Hòa bình thế giới có thể gần hơn bạn nghĩ

4.   Người thầy của Công Đoàn Đoàn Kết

5.   Vài suy nghĩ qua Hội nghị Việt kiều 26/11/09 ở Hà nội và Nghị Quyết 36

6.   Qua kiến nghị dừng dự án bauxite, nghĩ về một “Hội Non Sông”

2 Phản hồi cho “Vài suy nghĩ về đoàn kết và dân chủ”

1.   kbc3505 says:

28/06/2012 at 07:39

Dân tộc VN nếu nói không đoàn kết thì đã không còn tồn tại đến ngày nay.

Nhưng sự đoàn kết của người Việt chúng ta đã bước qua một bước ngoặt kể từ khi đảng cộng sản VN ra đời tiền bán thế kỷ trước. Và kể từ khi có cộng sản hiện diện trên đất nước ta, tính đoàn kết truyền thống chống xâm lăng của dân tộc được thay thế bằng nghi kỵ, dèm pha, thờ ơ…, mất lòng tin lẫn nhau và dẫn đến chia rẽ và hận thù, và đây chính là chính sách của cộng sản để cai trị dân.

Nghi kỵ chia rẽ và hận thù, nó đã tự nhiên thấm vào giòng máu con người VN vốn được sinh ra và lớn lên dưới chế độ cộng sản và nó làm cho con người trở nên sợ sệt và nhu ngược, sống như nô lệ, chỉ muốn yên than mà không dám đòi hỏi hay dấn thân tranh dấu.

Trong nước, dân oan mất đất vẫn chưa dám đoàn kết và tất cả người dân dù bất mãn cũng chỉ biết ngồi chờ sự ban ơn hay thay đổi của chế độ chứ tuyệt nhiên không dám đứng lên đấu tranh hay nếu có cũng chỉ là những cá nhân hay một nhóm lẻ tẻ và bị nhà nước tiêu diệt ngay khi còn trứng nước.

Chỉ khi nào đảng và nhà nước cho phép thì người dân mới được đoàn kết.

kbc3505

Reply

o    Long Bui says:

28/06/2012 at 12:20

Tôi hoàn toàn đồng ý với kbc 3505. Nguyên nhân chính khiến người Việt chúng ta chia rẽ chính là cs. Cs gây chia rẽ ngay từ trong gia đình ra ngoài xã hội. Từ sau 75, những người Việt Quốc gia luôn bị xếp vào công dân hạng hai. Những người liên quan tới chế độ VNCH đều bị ghép là phản động, thành phần đĩ điếm, ma cô và nhiều từ ngữ tồi tệ khác nữa. Họ kêu gọi đoàn kết, nhưng ai muốn đoàn kết với họ phải quỳ mọp gối xuống. Họ hô hào xoá bỏ hận thù nhưng lại tổ chức rềnh rang tốn kém những ngày gọi là “Chiến thắng Mỹ nguỵ” và không tiếc lời xỉ vả những người họ gọi là bại trận, những người ôm chân đế quốc. Còn kẻ thù truyến kiếp Trung cộng lúc nào họ cũng tâng bốc. Tình trạng của người Việt bây giờ thế đó.

Hoả tiển đánh chặn của Mỹ khiến Nga lo ngại

 

Hõa-tiễn đối đầu Hỏa tiễn khiến Nga lo ngại
TTKh.

From: anh truong
Subject:  Hoả tiển đánh chặn của Mỹ khiến Nga lo lắng

 

 

 

 

Hoả tiển  đánh chặn của Mỹ khiến Nga lo ngại

  tka23 post

 Hôm  (27/6)  Mỹ đã thực hiện thành công một vụ thử hoả tiển  đánh chặn SM-3 Block IB, Cơ quan Phòng thủ hoả tiển Mỹ (MDA) cho biết.

Đây là  tin có thể khiến Nga lo ngại bởi hoả tiển  này sẽ là một phần trong hệ thống phòng thủ hoả tiển Mỹ định dựng lên ở Châu Âu. Moscow luôn cảm thấy bất an trước kế hoạch thiết lập một hệ thống phòng thủ hoả tiển  của Mỹ ở ngay sát biên giới nước này.

   Theo thông báo của MDA, SM-3 Block IB đã đánh chặn thành công mục tiêu hoả tiển  đạn đạo ở Biển Thái Bình Dương. SM-3 Block IB là loại hoả tiển  đánh chặn mới nhất của Hải quân Mỹ. Nó đã được phóng đi từ tàu tuần dương CG-70 Lake Erie lớp Ticonderoga đóng tại Khu thử hoả tiẻn  Thái Bình Dương trên đảo Kauai thuộc quần đảo Hawaii.

Chiến hạm  CG-70 Lake Erie được trang bị hệ thống thông tin chiến đấu Aegis BMD 4.0.1. Hệ thống này đã phát giác , dò theo đường bay của hoả tiển  mục tiêu bằng hệ thống radar AN/SPY-1

 

trước khi phóng SM-3 Block IB đi để đánh chặn mục tiêu. Sau khi phóng hoả tiển , hệ thống Aegis sẽ tiếp tục điều  chỉnh đường bay hoả tiển  cho tới khi đánh chặn thành công mục tiêu.

Đây là lần thứ hai Mỹ thử thành công hoả tiển  đánh chặn SM-3 Block IB. Lần thử thành công mới nhất của loại hoả tiển  này diễn ra vào hôm 9/5.

Hoả tiển  đánh chặn SM-3 Block IB có kết cấu 4 tầng. Với tốc độ bay  9.600 km/giờ, hoả tiển  này có thể đánh chặn mục tiêu ở độ cao tới 500km. So với phiên bản SM-3 Block IA trước đó, hoả tiển  SM-3 Block IB được trang bị máy tính , thiết bị kết nối mạnh mẽ hơn và hệ thống dẫn đường, thiết bị tự dẫn quang-điện mới.

Hoả tiển  đánh chặn SM-3 có thể được bố trí trên các chiến hạm trang bị hệ thống Aegis hoặc trên bộ. Mỹ dự định bố trí một loạt hoả tiển  SM-3 Block IB trên lãnh thổ

 Rumani vào năm 2015 trong khuôn khổ trận địa của hệ thống phòng thủ hoả tiển  Mỹ tại châu Âu. Ngoài ra, hoả tiển  đánh chặn mới cũng có thể được bố trí tại Ba Lan và Israel .

    Mỹ luôn khẳng định việc bố trí hoả tiển phòng thủ tại châu Âu là để bảo vệ Mỹ và các quốc gia đồng minh khỏi nguy cơ bị tấn công hoả tiển từ Iran và Bắc Hàn .

   Tuy nhiên, Nga không tin vào điều này. Moscow muốn Mỹ cam kết bằng một văn bản có tính pháp lý rằng, hệ thống phòng thủ hoả tiển  mà Washington định dựng lên ở Châu Âu không nhằm vào Nga.

TỔNG HỢP

 

 

Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất :TÔI ĐI NGHE BÙI TÍN “THUYẾT PHÁP”

TÔI ĐI NGHE BÙI TÍN “THUYẾT PHÁP”

 Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

 


    Xin được trình làng (làng Lưới) trước. Đây không phải là một bài nghị luận như kẻ hèn này vẫn thường viết, vì không có dàn bài, bố cục v.v., mà chỉ là ghi lại những điều mắt thấy, tai nghe, và cảm nghĩ của một kẻ thất phu tò mò chuyện “người lớn bàn việc nước” nhân chuyến du thuyết của ông Bùi Tín tại San Jose Thứ Bảy vừa qua 23-6-2012.

 


     Thỉnh thoảng tôi có đọc bài của Bùi Tín “viết riêng cho đài VOA.” Ngon lành đấy chứ, viết riêng cho đài phát thanh của Chính Phủ Mỹ kia mà. Nhưng thú thật, tôi chẳng tìm ra được cái gì hay hoặc mới lạ trong đó. Nay đột nhiên thấy nhiều vị tiến sĩ, luật sư “phe ta (?)” cung thỉnh ông về đây thuyết giảng về cái “Đạo Cứu Nước” tại tỉnh nhà, tôi cho rằng Bùi Tín có cao kiến và sẽ đưa ra được cái gì mới mẻ, nên quyết tâm một phen phải đi nghe cho hả dạ. Đến nơi, bất ngờ lại gặp anh Thế Huy, một nhà báo và là người hoạt động chính trị rất vững lập trường, từ Pháp sang chơi, cũng “nôn” đi nghe Bùi Tín “giảng đạo,” tôi càng tin rằng quyết tâm của mình là đúng. Tôi nhập bọn với anh Thế Huy để lấy khí thế và cùng đi cho vui.

 


     Gặp phe ta khoảng hơn kém 7 chục chiến sĩ, đang biểu tình ở dưới đường trước cửa thư viện Luther King rất khí thế, chúng tôi thật hào hứng và vui. Thế Huy và tôi cũng phải đi vài đường “lăng ba vi bộ” với phe ta để lỡ có xẩy ra hỗn chiến không bị phe ta pháo lầm. Chết oan ức vì đạn của anh em bắn lầm buồn lắm. Vì ra ngõ gặp đàn ông (không phải gặp gái,) nên khi lên lầu, bước vô phòng hội, may gặp ngay anh Ba Vân (BV) đầu tiên. Tôi theo thói quen cười cầu tài với anh,

“Anh Ba Vân nhớ tôi chứ?”

BV nhận ra tôi, anh nói

“tôi có đến nhà thăm anh, vẫn còn nhớ chứ.”


Số là cách đây khoảng một năm, Ba Vân (qua một người bạn của tôi) có đến thăm tôi và tặng tôi một đĩa CD về Việt Học của GS Trương Bổn Tài (TBT). Anh còn đưa cho tôi một bản copy bài viết của tôi “Một Bịp. Một Bịp, Lại Một Bịp,” trên đó có ghi những lời phê bình của GS Tài.  Ba Vân cho biết ông Trương Bổn Tài hiện (lúc đó) đang ở Úc, khi về, anh sẽ đưa ông tới thăm tôi. Tôi hoàn hoàn không biết và cũng không muốn hỏi lý do về chuyện anh Ba Vân cũng như ông Trương Bổn Tài muốn gặp tôi. Hơn một năm, rồi chuyện này cũng qua luôn. Ông Trương Bổn Tài không tới và anh Ba Vân cũng không trở lại. Anh còn nhận ra tôi thì cũng là người có trí nhớ tốt.

 

 

       Trong phòng hội có khoảng 60 người, kể cả ban tổ chức (BTC.) Trên bàn chủ tọa tôi chỉ thấy có Bùi Tín và LS Ngô Văn Quang. Bùi Tín thì tôi mới gặp mặt lần đầu tiên. Còn LS Quang thì tôi đã có gặp và nói chuyện với ông một lần do chở anh Nguyễn Chánh Kết đến nhà ông vì Nguyễn Chánh Kết nhờ. LS Quang ngồi giữa bàn chủ tọa. Theo tôi tưởng, đáng lẽ người chủ tọa buổi nói chuyện của ông Bùi Tín là Giáo sư TBT mới phải, nhưng ông lại ngồi trong hàng cử tọa, trên hàng ghế đầu, bên cạnh các ông Vũ Huynh Trưởng, cụ Võ Tử Đản, và cụ Nguyễn Phước Đáng. MC là LS (?) Nguyễn Tường Tâm, ông Trần Mạnh Quỳnh, và một vài người nữa tôi không biết tên. Nếu kể cả mấy bà mấy cô ngồi ghi tên khách tham dự thì BTC tôi đoán là khoảng trên dưới 10 người. Còn lại khoảng 50 chục, gồm chừng 10 nhà báo, phóng viên và nhiếp ảnh viên. Số 4 chục còn lại thì có khoảng 20 vị là những người thực sự đến nghe ngóng để tìm hiểu, bởi vì tôi để ý thấy họ “vỗ tay giữa cả hai lằn đạn.” Cuối cùng con số còn lại có thể chia đôi “phe ta và phe địch.” Tôi đánh giá theo cách vỗ tay tán thưởng của họ mỗi khi gà nhà của họ phát biểu hoặc chất vấn. Có một điều đáng nói nữa là trong số cử tọa ở trong phòng, tôi để ý thấy có một số bạn trẻ (từ 30-40), to con, thường chạy tới chạy lui, vẻ mặt hơi lầm lì. Không biết phải liệt họ vào thành phần nào, tôi chịu thua.

 


     Anh Thế Huy có viết một câu hỏi chất vấn Bùi Tín. Tôi đưa câu hỏi cho Ba Vân, nhưng không hiểu sao câu hỏi của anh Thế Huy đã không được MC Nguyễn Tường Tâm đọc lên như ông đã đọc của người khác để cho Bùi Tín trả lời.

 

 

 


     Tôi đến sau nên không biết những chuyện xẩy ra trước đó. Nghe đâu có sự sô xát giữa Ba Vân và cụ Võ Tử Đản, hay giữa anh Ba Vân với chị Hoa Hoàng Lan. Nhưng hình như mọi chuyện đã được giải tỏa khi ông TBT nói với công sự viên của mình là anh Ba Vân, “Phải bước qua xác chết của tôi nếu muốn đụng đến những người khách mời này.” Đáng khen! Đáng khen! Ba Vân đáng khen vì đã làm bổn phận của một trật tự viên quá hăng say và đắc lực. Một con người rất đáng cho ông TBT tin dùng. Còn ông TBT giải quyết vấn đề cũng quá đẹp, đúng sách vở không thua gì “bác Hồ ly.” Ông lui một bước để lấy đà tiến hàng chục, hàng trăm bước. Cứ thử nghiệm xem.

 


     Có hai người khách tham dự đứng ra chất vấn Bùi Tín có mục tiêu rõ ràng, và là cái đinh trong buổi nói chuyện của ông BT là cụ Võ Tử Đản (VTĐ) và anh Liên Thành (LT). Cụ VTĐ kể lại câu chuyện Bùi Tín  giết thân sinh của cụ. Cụ muốn nêu lên sự kiện trước mặt Bùi Tín  để cho mọi người thấy. Nhưng rất tiếc Bùi Tín đã chối tội. Và cái đinh tứ hai là anh Liên Thành yêu cầu đối chất với Bùi Tín về điều mà ông phủ nhận tội trạng của VGCS giết hại trên 5 ngàn người dân vô tội tại Huế hồi tết Mậu Thân. Bùi Tín từng phát ngôn rằng những nạn nhân này là do bom đạn của Quân Lực VNCH và Mỹ sát hại. Lại còn có hơn 4 ngàn quân nhân QLVNCH ở Huế ra đầu hàng quân lính miền Bắc xâm lược. Anh Liên Thành không chất vấn Bùi Tín , mà thách thức Bùi Tín đối chất với anh để làm sáng tỏ những sự kiện trên. Anh hỏi Bùi Tín có dám đối chất hay không: YES or NO mà thôi. BT không trả lời YES, cũng không trả lời NO, mà chỉ quanh co đánh trống lảng nên anh Liên Thành bỏ ra về. Trên internet, tôi đọc thấy có người tường thuật rằng Bùi Tín  đã trả lời chấp nhận (YES) đối chất với anh Liên Thành. Tôi không hiểu những người tường thuật kia họ nghe ở đâu và lúc nào. Riêng cá nhân tôi cũng đứng ở trong phòng hội nhưng tôi không nghe thấy điều đó. Có lẽ cần BTC (nhóm 7 người) cho biết rõ về điểm này.

 

 

     Ngoài Bùi Tín (tôi sẽ trình bầy sau) thì có hai nhân vật quan trọng nhưng lại xuất hiện như những cái bóng mờ tại hội trường là các ông GS Trương Bổn Tài và LS Ngô Văn Quang. Có lẽ không ai không thừa nhận rằng ông TBT là đầu não trong đám gọi là “Thất Nhân Bang” đứng ra giới thiệu BT với đồng bào tỵ nạn tại San Jose kỳ này. Thế nhưng ông TBT có mặt trong hội trường và ngồi “tĩnh” như một người tầm thường trong hàng thính giả. Xem ra ông Trương Bổn Tài có cái tác phong làm việc của một viên chính ủy sư đoàn của Bắc Việt. Xin nói tôi chỉ liên tưởng và so sánh thôi. Trong một sư đoàn quân Bắc Việt, người sư trưởng có khi không phải là đảng viên. Ông ta chỉ huy quân lính nhưng không lãnh đạo sư đoàn. Người lãnh đạo và ra những quyết định tối hậu cho sư đoàn là viên sĩ quan chính ủy của sư đoàn. Tên này ẩn đàng sau tên sư trưởng nhưng mới thực sự nắm quyền tư lệnh sư đoàn. Ông TBT cũng có cái tác phong làm việc tương tự. Cứ xem việc ông ra lệnh cho Ba Vân trong vụ cụ Võ Tử Đản thì đủ biết. Tôi còn để ý thấy MC Nguyễn Tường Tâm đôi khi cũng đưa mắt nhìn ông TBT như có ý “xin lệnh” trong khi điều hành buổi nói chuyện của Bùi Tín. Ông TBT cổ võ nền Việt Học. Điều đó rất hay. Nhưng xem ra làm Việt Học chỉ là nghề tay trái. Hoạt động chính trị mới là ghề tay mặt của ông. Ông hoạt động chính trị nhưng lại giấu mặt như Việt Minh thuở xưa, hay như Việt Tân ngày nay. Điều đáng thắc mắc là vận động đồng bào tỵ nạn chống lại VGCS có gì sai trái đâu mà ông TBT phải giấu mặt, đẩy con cờ Bùi Tín đã quá đát (date) ra đàng trước? Tại sao và để làm gì?

 

 

 

 

 


     Người quan trọng thứ hai mà không ai ngờ tới, kể cả kẻ hèn này, là ông LS Ngô Văn Quang. Trong vụ Bùi Tín kỳ này, ông LS Quang im hơi lặng tiếng từ đầu đến giờ phút sau cùng mới xuất hiện. Ông xuất hiện bất ngờ và chễm chệ ngồi chủ tọa buổi nói chuyện của Bùi Tín. Tôi cũng hơi ngạc nhiên, nhưng rồi hiểu ra ngay vấn đề khi nhớ lại buổi Nguyễn Chánh Kết gặp LS Quang, có mặt cả tôi như đã nói trên.  Trong lần gặp gỡ đó, LS Quang nói về nhiều vấn đề, trong đó Bùi Tín là một vấn đề ông Quang khá dài dòng. Ông khoe rằng Bùi Tín tới San Jose thường đến ở nhà ông. LS Quang nói ông mới đọc bài của tôi viết (rất tiếc tôi không còn nhớ là bài nào.) Và có lẽ ông tưởng tôi cũng là thứ dân “háu ăn” nên khi tiễn NC Kết và tôi ra cửa, ông hỏi tôi “có muốn gặp Bùi Tín thì để ông sắp xếp cho.” Tôi cười trả lời ông “Sợ gì mà không gặp, nhưng vấn đề là gặp để làm gì.” Nay thấy ông Quang chủ tọa buổi nói chuyện của Bùi Tín, tôi hiểu ra rằng Bùi Tín là một con bài quan trọng mà LS Ngô Văn Quang lâu nay ấp ủ.  Sư xuất hiện của Bùi Tín tại San Jose lần này cần có sự che chở của LS Quang, vì thật sự ông TBT nội lực chưa đủ thâm hậu để đương đầu với phe ta chống cộng ở địa phương này. Ngôi vị chủ tọa buổi hội thảo đã nói lên sự tính toán giữa ông TBT và LS Quang. Về sự khôn ngoan và xảo thuật chính trị, ông TBT cao hơn LS Quang một cái đầu. Chủ tọa cho Bùi Tín nói chuyện cứ coi là một vinh dự đi, nhưng vinh dự này đồng thời còn là một cái thập tự giá mà người chủ tọa (LS Quang) sẽ phải đóng đinh vào đó, không tránh khỏi. LS Ngô Văn Quang có thể kể là một nhà buôn. Ông không buôn hột soàn, cẩm thạch, mà là buôn vua. Mai ngày nếu Bùi Tín và phe của ông ta làm nên cơ đồ thì LS Ngô Văn Quang sẽ là Lã Bất Vi thời đại. Nhưng e rằng việc bán buôn này của LS Quang rất khó kiếm lời.

 


     Nhân vật nòng cốt trong phòng hội vẫn là Bùi Tín. Nói về nhân vật gây quá nhiều tranh cãi này, không biết phải nói bao nhiêu mới đủ, chỉ xin tóm lược hai điểm chính sau đây là, thứ nhất, con đường tự từ bỏ mình (hay lột xác) của Bùi Tín, và thứ hai, học thuyết (hay đạo lý) cứu nước của Bùi Tín. Tôi dùng chữ “thuyết pháp” trong tựa đề của bài viết trong ý nghĩa là Bùi Tín có ý đưa ra một học thuyết dựa trên đó để cứu đất nước và xây dựng lại VN.

 

 

 

1/   Bùi Tín lột xác  -  Bùi Tín có thực sự lột xác hay không chúng ta nên tìm hiểu từ đầu. Trong khi cũng là thượng thư đồng triều thì học giả Phạm Quỳnh, cụ Ngô Đình Khả bị VGCS sát hại, mà cha con Bùi bằng Đoàn và Bùi Tín lại được Hồ Chí Minh trọng dụng.  Cái lý chứng này tự nó đã trả lời cho vấn đề. Cha con họ Bùi nhất định phải cúc cung tận tụy phò tá tên giặc già bán nước lắm lắm. 45 năm sau (1945-1990), Bùi Tín mới hơi hé con mắt để nhìn vấn đề VN do đảng CS gây ra. Nhưng ông vẫn còn hung hăng bênh vực CS, tôn thờ tên giặc già Hồ Chí Minh, miệt thị người Quốc Gia và QLVNCH. 22 năm sau nữa (1990-2012) ông sáng mắt hơn ra được một tí nữa, nhưng vẫn chưa rũ sạch được cái mùi hôi tanh CS trên người ông. Quả thật cái quá trình lột xác hay phản tỉnh gì đó của con người CS Bùi Tín quá vất vả và chậm chạp so với những người dân thường miền Bắc lần đầu tiên khi họ đặt chân tới Saigon sau ngày mà Bùi Tín  gọi là giải phóng. Cụ Võ Tư Đản vì thế chê Bùi Tín quá ngu. Về một mặt nào đó quả không sai, ít nữa là trên bình diện nhận thức chính trị.

 

 

 

 

     Bùi Tín có ngu thật hay không, vấn đề cần thêm thời gian để minh xác. Có người biện luận rằng Bùi Tín đã nghiêm chỉnh chào Quốc Kỳ VNCH là đủ để chứng minh Bùi Tín  đã phản tỉnh thực. Xin thưa, mới chỉ là một biểu hiện đáng hoan nghênh thôi, nhưng chưa đủ.  Lý do có thể là lúc đó trong phòng hội, Bùi Tín ở vào cái thế chẳng đặng đừng. Mọi người đứng cả không lẽ một mình ông ngồi? Lại nữa, nhập gia phải tùy tục. Ông đến nhà người ta, ông là khách, trong lúc chủ nhà là ban tổ chức làm lễ chào cờ, đám cử tọa mà ông muốn chinh phục họ cũng đều đứng cả, dại gì ông lại ngồi lỳ để làm mất lòng họ. Đàng khác, một cán bộ CS kỳ cựu như Bùi Tín không thể nào không thuộc lòng câu kinh của đảng: Cứu cánh biện minh cho phương tiện.Hồ Chí Minh quyết liệt tiêu diệt các tôn giáo, nhưng để thu phục đồng bào công giáo miền Bắc thuở mới nắm quyền, Hồ vẫn đến Phát Diệm chào Đức Cha Lê Hữu Từ, còn xin Đức Cha rửa tội để theo đạo. Bùi Tín đứng lên khi người ta chào cờ Quốc Gia nhưng chưa hẳn là có ý chào cờ để thu phục cộng cồng tỵ nạn, so với việc Hồ đến viếng GM Lê Hữu Từ và xin theo đạo thì có nhằm nhò gì.

Một chuyện giả tưởng cho vui. Do một nguyên nhân nào đó Do Thái và Iran ngồi vào bàn hội nghị nói chuyện hòa bình. Để tỏ thiện chí, Mahmoud Ahmadinejad và Benjamin Netanyahu qua lại thăm nhau. Trong cuộc đón tiếp tại phi trường, khi ban nhạc trổi quốc thiều của Do Thái, không lẽ  Ahmadinejad ngồi lì không đứng dậy, và ngược lại cũng thế, Netanyahu cũng vẫn ngồi trơ? Như vậy thì chuyện Bùi Tín đứng lên khi hội trường chào lá cờ Vàng 3 Sọc Đỏ chưa đủ lý do để kết luận Bùi Tín đã hoàn toàn phản tỉnh.

 


     Tuy Bùi Tín khôn như con rắn, nhưng ông vẫn để lộ ra những sơ hở chết người trong buổi nói chuyện tại Luther King Library. Thứ nhất là việc ông phủ nhận chuyện giết cụ thân sinh của ông Võ Tư Đản. Chuyện này đã là một sự kiện hiển nhiên vì ông Võ Tư Đản tả lại sự kiện rất rành mạch, nhất là đã đưa ra những nhân chứng còn sống, ai cũng có thể kiểm chứng được. Thứ hai là Bùi Tín không dám công khai đối chất với anh Liên Thành về biến cố thảm sát Mậu Thân tại Huế. Sự thể đã rành rành ai là thủ phạm, thế mà Bùi Tín còn đổ tội lên đầu Mỹ và QLVNCH. Cho đến nay, Bùi Tín vẫn còn mang nặng cái tâm trạng của người CS là tốt đẹp khoe ra, xấu xa đậy điệm mà người dân VN đã châm biếm bằng câu ca dao:  Mất mùa là tại thiên tai. Được mùa là bởi thiên tài đảng ta. Chuyện giết người,Bùi Tín có gan làm mà không có gan chịu. Ông là một một người làm chính trị thiếu bản lãnh và hèn. Việc ông đổ vấy tội ác sát hại đồng bào Huế lên đầu QLVNCH và Đồng Minh cho thấy ông còn rất tự hào về cái tập thể lính đánh thuê VGCS mà Bùi Tín sĩ là thành viên sĩ quan cấp cao.

 


    Chưa hết, trong buổi nói chuyện, Bùi Tín còn yêu cầu đồng bào tỵ nạn tại hải ngoại chống cộng nhưng nên dành lại cái bàn thờ tên giặc Hồ cho hơn 3 triệu đảng viên đồng chí của ông. Ông còn đưa ra gợi ý về việc có một lá cờ chung cho hàng ngũ những người đấu tranh cho dân chủ ở trong nước cũng như ở hải ngoại thay cho lá cờ máu và lá cờ Vàng 3 Sọc Đỏ. Như thế thì Bùi Tín dù có lột xác vẫn chỉ là Bùi Tín mà thôi, cũng giống như con rắn có lột xác trăm lần cũng không thể là con gì khác được.

 

 

 

 

2/   Học thuyết chống cộng và xây dựng đất nước của Bùi Tín  -  Hai ý tưởng trên (chấp nhận cho việc đảng viên thờ HCM và thay cờ) mới là khúc dạo (prelude) cho bản giao hưởng (symphony) mà Bùi Tín muốn trình diễn. Bản giao hưởng đó là: CS (thuyết Marxist) vẫn là một học thuyết cứu rỗi cho đất nước VN. Chỉ có một bộ phận (nên hiểu là bọn cầm quyền hiện nay tại Hànội) thoái hóa phản bội lại lý tưởng CS và không theo kịp xu hướng dân chủ hiện nay trên thế giới. Nói như Bùi Tín là có hai phe CS trong cùng một đảng:  phe cầm quyền phản bội lý thuyết Marx và phe trung thành với lý thuyết Marx. Người viết xin vắn tắt gọi là phe phản bội và phe trung thành cho tiện. Vì thế, nhân dân VN phải đứng lên thay đổi chế độ phản bội lý tưởng CS hiện nay, và thay thế bằng một chế độ dân chủ đa đảng trong đó có cả phe CS trung thành với lý thuyết Marx như ông Bùi Tín.  

 


     Tôi nghe, hiểu, tóm tắt, và diễn dịch ý tưởng của Bùi Tín như thế, bởi vì Bùi Tín ứng khẩu nói chuyện chứ không thuyết trình, nếu có sai xin sẵn sàng nghe chỉ giáo. Bùi Tín  nói lung tung và chỉ nhai đi nhai lại như một ông đồ nho giảng sách. Tất cả mớ tư tưởng trên Bùi Tín đã viết và rao giảng nhiều lần và khắp nơi trên thế giới nên không thể nhầm lẫn được. Về con đường đa nguyên đa đảng thường được gọi là “Hòa Hợp Hòa Giải” không phải chỉ có một mình Bùi Tín rao giảng. KS Nguyễn Gia Kiểng đã nói thế. Việt Tân đã nói thế. Trong nước cha Lý cũng nói thế. LS Cù Huy Hà Vũ nói thế và còn minh bạch hơn: Tôi không chống đảng CS. Nhiều ông tướng, tá QLVNCH cũng bầy tỏ chủ trương đó. Người viết suy đoán rằng, chủ trương HHHG đã thắng thế trên tầng lớp cao, có địa vị rồi, nên đã đến lúc người ta đưa con bài Bùi Tín ra để chinh phục lớp hạ tầng dân chúng vốn bị coi là cực đoan để thống nhất về một mối thành một mặt trận chung. Thế là xong.

 


     Việc đa đảng hay chi chi nữa là chuyện tương lai của đất nước, xấu tốt chưa biết thế nào. Nói bây giờ có lẽ là hơi vội.  Người viết không dài dòng, chỉ xin hãy nhìn vào thực tế của vấn đề là hay hơn. Người viết không đặt ra vấn đề đối với ông Bùi Tín , mà với những người Quốc Gia yêu nước, nhất là đồng bào miền Nam đang là nạn nhân của chế độ VGCS trên khắp thế giới rằng, một khi chế độ hiện nay bị dẹp bỏ và được thay thế bằng một chế độ đa đảng, trong đó có đảng CS trung thành với lý thuyết Marx của Bùi Tín thì chuyện gì sẽ xẩy ra. Ai lãnh cái tội bán đất bán biển cho Tàu cộng. 

 

 

 

    Căn cứ vào lịch sử đảng, vào các văn kiện thành lập đảng, vào tài liệu và hồ sơ về Hồ Chí Minh tại Văn Khố Nga đã bạch hóa và các lời tuyên bố của Hồ, vào các chủ trương, đường lối, và chính sách của đảng VGCS đã đem ra thi hành để trị quốc, vào các sự kiện hiển nhiên: đất, biển VN bị cắt dâng cho Tầu cộng, thì rõ ràng quân đội CSVN (trong đó có Bùi Tín ) là một đội quân đánh thuê, đảng CSVN không có tổ quốc, không thừa nhận tinh thần dân tộc, Hồ Chí Minh và đảng CSVN của hắn là một tập đoàn bán nước. Bùi Tín và phe CS trung thành với lý thuyết Marx của ông sẽ dựa vào đâu để chối bỏ, phủ nhận, hay biện minh cho tội ác bán nước hoặc tiếp tay bán nước của mình?  Cả hai phe CS trung thành và phản bội đều dành công chống Mỹ đuổi Pháp về cho mình, nhưng tội bán nước và tình trạng xuống dốc vô phương cứu chữa của VN hiện nay thì không phe nào đứng ra chịu trách nhiệm. Thế là thế nào? Ông Bùi Tín là đảng viên từ thời niên thiếu, đã ngoi lên đến chức đại tá phó TBT một tờ báo đảng, đã học tập và thông suốt lịch sử đảng, không lý ông phủi tay trước mọi tộc ác của đảng CSVN? Ông vô can và vô tội? Điều này các ông trí thức tỵ nạn, các vị sĩ quan QLVNCH, nhất là nhóm được mệnh danh là Thất Nhân Bang, đang vây quanh ông Bùi Tín để bế bổng ông lên như một vị cứu tinh của đất nước nghĩ sao? Các đảng phái Quốc Gia trong cái thể chế đa đảng hậu CS phe phản Marx, những người ủng hộ con đường đa đảng “made in Bùi Tín” có chấp nhận một chế đô như thế không, có chấp nhận đứng chung hàng ngũ với những tên bán nước hoặc tiếp tay bán nước không?

 


     Tôi đi nghe Bùi Tín thuyết giảng về con đường cứu nguy dân tộc để biết cái “thế” và cái “lực” của VN hiện nay ra sao, nhưng thú thực tôi chẳng thấy gì cả, đành phải ôn lại một quãng lịch sử của Dân Tộc mà bản thân tôi đã trải qua để suy ra cái thế và cái lực của đảng CS. Vì VGCS là một tập đoàn bán nước (từ bản chất đến thực hành) nên cái thế của nó luôn luôn là cái thế dựa vào quan thầy ngoại bang. Còn cái lực của nó là mượn tay địch để giết địch, mượn giáo kẻ thù để đâm kẻ thù. Năm 1975, đảng CS của ông Bùi Tín phải mượn “Sức” người miền Nam như cái tự xưng là thành phần thứ 3, khối Ấn Quang v.v. mới tiêu diệt nổi chế độ VNCH. Một mình CS miền Bắc dứt khoát không làm được.

 

 Ngày thành công (30-4-75,) ông Bùi Tín sung sướng hô hoán lên:

Hôm nay là ngày vui sướng nhất trong cuộc đời của tôi.

Bây giờ có phải ông lại đang mưu mô viết lại trang lịch sử đó?  Ông đang mưu đồ mượn“Sức” của người tỵ nạn để tiêu diệt phe CS phản bội dành lại chính quyền, việc mà phe CS trung thành của ông không tự mình làm nổi. Các nhà trí thức, các sĩ quan QLVNCH tỵ nạn có nhìn thấy cái âm mưu đó của ông Bùi Tín không, chứ như tôi thì tôi nhìn thấy rõ như ban ngày. Quí vị Thất Nhân Bang (và còn ai nữa?) nên nhìn vào cái gương “Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam,” các ông thành phần thứ ba như Lý Quí Chung, Ngô Công Đức, Nguyễn Văn Binh, Kiều Mộng Thu, Nguyễn Phước Đại, v.v. mà học hỏi và rút kinh nghiệm kẻo rồi lại như ông Trương Như Tảng: hối không kịp.

 


     Có một điều đáng tiếc là không hiểu sao trong cộng đồng tỵ nạn có nhiều nhà trí thức, nhiều nhân vật có thế giá, nhiều sĩ quan trung và cao cấp QLVNCH lại mê Bùi Tín  và suy tôn ông ta đến thế, trong khi Bùi Tín chỉ là một phó tổng biên tập của một tờ báo mà chính bọn cán binh coi là một tờ giấy gói đồ. Bùi Tín không phải là cấp có quyền đề ra đường lối, chính sách cho tờ Quân Đội Nhân Dân. Quyền này nằm ở Quân Ủy Trung Ương. Ít ra phải là Tổng Biên Tập mới được phép tham dự vào việc đó. Phó TBT chỉ là một viên chức thừa hành bậc cao của tờ báo. Trong cơ chế quân đội miền Bắc, tài xế lái xe GMC còn phải là sĩ quan, trung tá mới là chỉ huy trưởng công an phường. Như thế thì đại tá Bùi Tín là cái gì để quí vị suy tôn? Nhiều ông lớn của ta cứ vẽ rồng vẽ rắn cho Bùi Tín để tự đánh lừa mình và lừa dối đồng bào một cách lãng xẹc. Thật tội nghiệp! Các ông luật sư, giáo sư, tiến sĩ, sĩ quan trong nhóm Thất Nhân Bang muốn cứu nước, sao không đưa ra được một học thuyết, định ra được một đường lối khả thi để dẫn dắt đồng bào, mà phải núp sau Bùi Tín, một anh CS già đã hết thời. Anh ta chỉ là một con vẹt đã bị thụt lưỡi.

Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

Thursday, June 28, 2012

VIỆT CỘNG TRUNG CỘNG ĐẨY NHAU VÀO THẾ DIỄN BIẾN HÒA BÌNH CỦA SIÊU CƯỜNG MỸ

LÝ ĐẠI NGUYÊN

 

VIỆT CỘNG TRUNG CỘNG ĐẨY NHAU VÀO THẾ

DIỄN BIẾN HÒA BÌNH CỦA SIÊU CƯỜNG MỸ

 

Chuyến thăm và làm việc tại Việtnam của trợ lý ngoại trưởng Mỹ, ông Andrew Shapiro ngày 20/06/12, sau việc bộ trưởng quốc phòng Mỹ, Leon Panetta đến Camranh và Hànội vào hồi đầu tháng Sáu vừa qua, đã đem lại sự cam kết giữa Mỹ-Việt về an ninh khu vực và lời khẳng định một lần nữa cho quan điểm rằng: “An toàn và tự do hàng hải là lợi ích chung của cộng đồng quốc tế”.

 

Thì ngày 21/06/2012, Quốc hội Cộng Sản Việtnam biểu quyết thông qua Luật Biển Việtnam, bao gồm Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền của Việtnam, với 495/496 phiếu thuận. Chỉ có một phiếu chống duy nhất thuộc về một kẻ nào đó là tay sai trung kiên của Tầu Cộng. Được biết 14 ủy viên Bộ Chính Trị và toàn thể Ban Chấp Hành Trung Ương Cộng Sản Việtnam, cũng như chính phủ Hànội đều là thành viên của Quốc Hội và cùng hiện diện trong phiên họp này. Như vậy là lãnh đạo Đảng và Nhà Nước Việt Cộng đã nhất trí tán thành việc không chấp nhận để cho Trung Cộng tự nhận hai quần đảo Hoàng sa, Trường sa, mà họ đã chiếm đoạt của Việtnam năm 1974 và 1988 thuộc chủ quyền của Trung Cộng.

 

Ngay trong ngày 21/06/12, Trung Cộng liền lên tiếng cực lực chỉ trích, gọi:”Luật Biển Việtnam là phi pháp và vô giá trị”. Thứ trưởng ngoại giao Trung Cộng, Trương Chí Quân triệu tập đại sứ Việt Cộng, Nguyễn Văn Thơ đến, yêu cầu: “Hànội phải chỉnh sửa ngay, vì luật mới của Việtnam vi phạm nghiêm trọng chủ quyền Trung Quốc ở Biển Đông”. Phát ngôn viên bộ ngoại giao Trung Cộng nói: “Hành động đơn phương của phía Việtnam làm phức tạp thêm tình hình, đi ngược lại nhận thức chung của lãnh đạo 2 nước, không phù hợp với tinh thần Tuyên Bố Ứng Xử các bên ở Biển Đông”.

 

 Cùng ngày, chính  phủ Trung Cộng lại nâng cấp quy chế hành chính ba quần đảo Tây Sa, Trung Sa, Nam Sa  (Hoàng sa, Trường sa của Việtnam) từ cấp Quận lên cấp Huyện.  Lập tức Việt Cộng lên tiếng kiên quyết bác bỏ chỉ trích vô lý của Trung Cộng và phản đối việc Trung Cộng thành lập thành phố Tam Sa để quản lý cả 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việtnam. Phát ngôn viên bộ ngoại giao Việt Cộng nhấn mạnh: “Trường Sa, Hoàng Sa được đề cập đến trong Luật Biển Việtnam vừa thông qua, là một hành động lập pháp bình thường, chính đáng, vì Việtnam có đủ cơ sở pháp lý và chứng cớ lịch sử về chủ quyền không thể tranh cãi tại hai quần đảo Trường Sa – Hoàng Sa trên Biển Đông”.

 

Xem vậy, không biết trong hậu trường, Việt Cộng và Trung Cộng đã quay lưng lại với nhau chưa, nhưng về mặt công khai thì 2 bên đã “Đối Mặt” với nhau để Tranh Cãi, Tranh Chấp về Chủ Quyền ở 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa rồi. Trung Cộng lại còn học theo cách của Việtnam là mời các nước ngoài vào khai thác dầu khí tại Biển Đông nữa. Ngày 23/06/12, tổng công ty Dầu Khí Hải Dương của Trung Cộng - CNOOC, thông báo chấp nhận mời thầu quốc tế tại 9 lô dầu khí trong khu vực mà Việtnam tuyên bố thuộc vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa  của Việtnam.

 

Người phát ngôn bộ ngoại giao Hànội tuyên bố: “Việc Trung Quốc ngang nhiên mời thầu quốc tế tại vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việtnam là hành động phi pháp và không có giá trị, xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền, quyền tài phán và lợi ích quốc gia chính đáng của Việtnam, vi phạm Công Ước  Liên Hiệp Quốc về Luật Biển Năm 1982, mà chính Trung Quốc là quốc gia thành viên, làm phức tạp tình hình và gây căng thẳng ở Biển Đông”. Để xem có quốc gia nào tham gia đấu thầu khai thác dầu khí với Trung Cộng ở đây hay không? Nếu không có công ty của một cường quốc dân chủ nào muối mặt làm việc đó, thì Trung Cộng bị vỡ mặt!  Trung Cộng từ trước tới nay vẫn lớn tiếng chống lại chủ trương “Quốc Tế Hóa” Biển Đông của Việtnam và Thế Giới, nay phải mời quốc tế vào cùng khai thác ở đây, tức là buộc phải xuống nước chấp nhận “Quốc tế Hóa” Biển Đông rồi vậy.

 

Trong khi đó toàn bộ tàu Trung Cộng, hôm 23/06/12, đã nhận được lệnh rời khỏi khu vực bãi cạn Scaborough, sau khi Bắc Kinh và Manila đạt được thỏa thuận tạm thời để làm giảm căng thẳng về tranh chấp lãnh hải giữa Trung Cộng và Philippines.

 

Ngày 25/06/12 báo mạng Thái Lan The Nation đăng bài phỏng vấn thứ trưởng ngoại giao Trung Công bà Phó Doanh nói về vai trò của ASEAN với Trung Cộng. 

 

Bà kêu gọi: “Các thành viên Hiệp Hội Các Nước Đông Nam Á – ASEAN không nên đóng vài trò khán giả, hoặc trở thành công cụ của các cường quốc lớn, trước các thách thức mới, trong bối cảnh chính trị, kinh tế thế giới hiện nay”. Bà nói: “ASEAN nên có những nhận định độc lập, để thúc đẩy khu vực này tiến lên phía trước. Nếu ASEAN đứng về một bên nào đó, khối này sẽ mất đi sự xác đáng”.

 

Đã muộn rồi! Chính vì sự kiện Trung Cộng chiếm Hoàng Sa và Trường Sa của Việtnam, nhân đó đòi làm chủ 80% diện tích Biển Đông, và hung hăng đe dọa dùng vũ lực để thôn tính toàn vùng, đã đẩy các nước ASEAN và toàn thể Á châu về phía Mỹ.

 

Nay Mỹ lại đã triển khai Chiến Lược Toàn Cầu của họ, là dồn 60% lực lượng quân sự của họ về Châu Á -  Thái Bình Dương - Ấn Độ Dương, và thương lượng với các nước Đồng Minh và Đối Tác để cho Hải Quân Mỹ được sử dụng Hải Cảng của các nước đó, khi cần. Hầu như không nước nào từ chối việc Mỹ triển khai lực lượng quân sự nhằm “Ngăn Bành Trướng Trung Cộng” và  thúc đẩy các nước tự thay đổi quan điểm chính trị và thể chế theo thế “Diễn Biến Hòa Bình”.

 

Từ trước tới nay, Việt Cộng quyết liệt chống lại chủ trương “Diễn Biến Hòa Bình” và cho rằng: “Đi với Mỹ thì mất đảng”. “Đi với Tầu thì mất nước”. Mà họ đã chọn: “Thà Mất Nước, chứ không chịu Mất Đảng”. Nên họ theo Trung Cộng, học Trung Cộng, chấp nhận để bị Hán Hóa toàn diện. Đến nay, họ mới nhận ra là đi với Tầu thì không những mất nước, mà còn mất luôn đảng nữa.

 

Vì Trung Cộng cũng không sao thoát khỏi Tự Diễn Biến Hòa Bình, vì đó là nhu cầu của Quốc Dân Trung Hoa, mà Trung Cộng đã và đang bắt đầu phải áp dụng tại tỉnh Quảng Đông, ngay sát nách Việtnam. Chính vì vậy, mà lãnh đạo Việt Cộng đã phải cho Quốc Hội của họ nhất trí thông qua Luật Biển Việtnam, tạo ra cảnh Việt Cộng, Trung Công quyết liệt đẩy nhau rơi mau vào thế “Diễn Biến Hoà Bình của Siêu Cường Hoa Kỳ”.

 

 Nội bộ Việt Cộng không còn 2 phe thân Tầu, hay chống Tầu, mà hầu như tất cả đều muốn đi theo Mỹ. Nhưng 2 nhân vật nổi tiếng có khuynh hướng “thân” Mỹ là Trương Tấn Sang chủ tịch nước và Nguyễn Tấn Dũng thủ tướng Việt Cộng lại mưu định loại nhau.

 

Về vụ tham nhũng Dương Chí Dũng cục trưởng Cục Hàng Hải đang bỏ trốn. Nguyễn Tấn Sang nói: “Đương nhiên người ký quyết định bổ nhiệm trường hợp như thế phải chịu trách nhiệm”.

 

Nghĩa là Nguyễn Tấn Dũng phải chịu trách nhiệm.

 

Vâng! Có thể nói, bọn Việt Cộng có quán tính coi Dân là kẻ thù, hết làm tay sai cho Nga, đến làm tay sai cho Tầu, nay muốn làm tay sai cho Mỹ. Nhưng Mỹ lại chỉ đòi họ phải tôn trọng Nhân Quyền của Dân Việt, nên giờ này mới gây khốn khó cho bọn họ đấy! Kỳ sau phân giải.  LÝ ĐẠI NGUYÊN  Little Saigon ngày 26/06/2012.

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link