Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, July 5, 2012

“Sẽ có ngày Trung Quốc đòi chủ quyền cả Mặt trăng”

“Sẽ có ngày Trung Quốc đòi chủ quyền cả Mặt trăng”

 

 Tiếp theo vụ mời thầu tại vùng biển thuộc chủ quyền VN của Tổng công ty Dầu khí hải dương Trung Quốc (CNOOC), Trung Quốc tiếp tục có những động thái gây hấn bị dư luận thế giới chỉ trích mạnh mẽ.

Chủ tịch Thượng viện Philippines Juan Ponce Enrile (giữa) - Ảnh: Inquirer

Thêm một hành động gây hấn, ngang ngược bất chấp luật pháp và công luận quốc tế của Trung Quốc: Tân Hoa xã ngày 2-7 đưa tin Tổng cục Hải dương Trung Quốc đã triển khai bốn tàu hải giám đến tuần tra ở bãi Châu Viên thuộc quần đảo Trường Sa của VN. Trước đó ngày 1-7, Thời báo Hoàn Cầu, trong xã luận của mình, lại “đổ tội” cho VN và Philippines là gây hấn khi khẳng định việc mời thầu và việc thành lập cái gọi là “thành phố Tam Sa” cho thấy “Trung Quốc đã kiềm chế” và “kiên nhẫn chứ không khinh suất”.

Tờ báo này còn lớn tiếng đe dọa: “Nếu tiếp tục gây hấn, VN và Philippines sẽ phải đối đầu với những biện pháp mạnh của Trung Quốc”, bởi “Trung Quốc có đủ khả năng thay đổi tình thế địa - chính trị ở biển Nam Trung Hoa (biển Đông)... Mỹ là một lực lượng chiến lược trong khu vực, nhưng không phải là lực lượng mà VN và Philippines có thể điều động tùy ý”.

 

Đòi chủ quyền với đàn chim di trú!

Lên tiếng trước những hành động gây hấn gần đây của Bắc Kinh, như báo Daily Inquirer cho biết, Chủ tịch Thượng viện Philippines Juan Ponce Enrile đã vạch trần cho thấy việc Trung Quốc đòi chủ quyền trên biển Đông là không có cơ sở pháp lý. Ông bác bỏ cái mà Trung Quốc gọi là “chủ quyền dựa trên bằng cớ lịch sử” khi nhấn mạnh luận điệu này là khập khiễng. Ông cho biết vào thế kỷ 16, nhiều thương nhân Trung Quốc đã đến làm ăn tại các vùng như Fuga và Batanes trên quần đảo Philippines, rồi mỉa mai đặt câu hỏi: “Liệu điều đó có biến Fuga và Batanes thành lãnh thổ của Trung Quốc không?”.

Bác bỏ việc Trung Quốc dựa vào “bản đồ cổ” để đòi chủ quyền đối với bãi cạn Scarborough, thượng nghị sĩ Enrile vạch rõ: “Nếu chấp nhận logic này thì chắc Ấn Độ sẽ làm chủ toàn bộ Ấn Độ Dương, còn eo biển Magellan chắc thuộc về Tây Ban Nha hoặc Bồ Đào Nha”, và như ông mỉa mai, rồi đây với việc đưa người lên quỹ đạo, sẽ có lúc Bắc Kinh đưa người lên Mặt trăng, sao Hỏa hoặc sao Kim, rồi tuyên bố phát hiện “dấu vết Trung Quốc” tại đó.

“Sẽ chẳng có gì ngạc nhiên nếu Trung Quốc cũng đòi chủ quyền trên Mặt trăng và các hành tinh này” - ông Enrile kết luận. Theo ông, việc Trung Quốc đòi chủ quyền đối với một hòn đảo hoặc các khu vực thuộc chủ quyền rành rành của một quốc gia khác là hoàn toàn vô lý, “đơn giản chỉ vì các đàn chim di trú từ Trung Quốc đã đến làm tổ tại đó!”.

Ông cho rằng đối với Philippines, giải pháp duy nhất để đối phó với Trung Quốc là tăng cường an ninh hàng hải, hiện đại hóa quân đội. “Nếu quốc gia láng giềng có hành vi gây hấn, sẽ là sai lầm của chính chúng ta nếu không có sự chuẩn bị” - thượng nghị sĩ Enrile nhấn mạnh.

Theo báo Philippines Star, hôm qua 2-7, hải quân Mỹ và Philippines đã bắt đầu cuộc tập trận chung kéo dài chín ngày ở Mindanao.

Căng thẳng do “diều hâu quân sự”

Trên báo Wall Street Journal, giáo sư Willy Lam, chuyên gia nghiên cứu Trung Quốc thuộc ĐH Akita (Nhật) và ĐH Hong Kong, nhận định những căng thẳng trên biển Đông thời gian qua xuất phát từ ảnh hưởng chi phối của quân đội Trung Quốc (PLA) đối với chính sách ngoại giao của Bắc Kinh.

Kể từ năm 2010, các quan chức theo đường lối “diều hâu” trong PLA đã liên tục đưa ra các tuyên bố hiếu chiến. Cuối năm ngoái, thiếu tướng hải quân Dương Nghị kêu gọi Bắc Kinh từ bỏ chính sách “giấu mình chờ thời” của Đặng Tiểu Bình. Tháng trước, thiếu tướng Hàn Húc Đông thuộc ĐH Quốc phòng PLA thậm chí còn lớn tiếng tuyên bố đã đến lúc Trung Quốc cần từ bỏ nguyên tắc “chống bành trướng”. Trong bài viết đăng trên Thời báo Hoàn Cầu, ông Hàn Húc Đông đã trơ tráo kêu gọi Bắc Kinh áp dụng chính sách bành trướng trong cả lĩnh vực quân sự, kinh tế và địa - chính trị. “Chỉ khi chúng ta loại bỏ rào cản tâm lý chống bành trướng thì Trung Quốc mới có thể đẩy nhanh sự chuyển đổi từ một cường quốc khu vực thành một cường quốc toàn cầu”- Hàn Húc Đông viết.

Đối với vấn đề biển Đông, giới tướng lĩnh Trung Quốc đã đưa ra thông điệp: “PLA không e ngại trừng phạt các quốc gia phản đối việc Trung Quốc đòi chủ quyền”. Thiếu tướng La Viện đe dọa Trung Quốc đã “hết kiên nhẫn” với Philippines và “chẳng việc gì phải thận trọng”.

Giáo sư Willy Lam khẳng định chính PLA đứng sau việc Bắc Kinh tuyên bố thành lập cái gọi là “thành phố Tam Sa”. Trước đó, một số quan chức ngoại giao Trung Quốc đã phản đối kế hoạch này do lo sợ nó sẽ thổi bùng lên tâm lý chống Trung Quốc trong khu vực.

Nhiều học giả Trung Quốc cũng đã lên tiếng chỉ trích việc PLA khuấy đảo chính sách ngoại giao của nước mình. Giáo sư Sở Thụ Long của ĐH Thanh Hoa chỉ trích PLA là “có quá nhiều quyền lực trong chính sách ngoại giao”. Giáo sư Vương Tập Tư của ĐH Bắc Kinh cho rằng những con “diều hâu” trong PLA đã “đưa ra những tuyên bố khinh suất, gây hiểu lầm”. Phản ứng lại, thiếu tướng Trương Châu Trung đã thẳng thừng tuyên bố: “Có hơn 1 triệu kẻ phản quốc ở Trung Quốc. Một số học giả là do Mỹ đào tạo, đọc sách Mỹ, chấp nhận quan niệm Mỹ và họ đang giúp Mỹ chống Trung Quốc”.

Trước đó, nghiên cứu của Tổ chức Khủng hoảng quốc tế cho thấy PLA cố tình gây bất ổn trên biển Đông nhằm giành thêm miếng bánh ngân sách. Đơn giản là PLA cũng chỉ vì mục đích ăn tiền mà gây ra bất ổn quốc tế.



Mh

Made in China: Chết Người

Made in China: Chết Người

(07/02/2012)

Tác giả : Vi Anh

Báo động đỏ: Made in China= Nguy Hiểm Chết Người. Báo Tiền Phong online lúc 14:20 ngày 18/06/2012 viết ở Việt Nam “Hàng lậu hoành hành, dân 'chết'”. Những trái táo giống Phú Sĩ nổi tiếng to, tròn, đỏ au có vẻ ngoài cực kỳ bắt mắt ấy hóa ra lại mang đầy dư lượng hóa chất độc hại vì tiếp xúc lâu dài và trực tiếp với đủ loại thuốc trừ sâu.”

Ở Mỹ, gần đây, tại thành phố Irvine gần Little Saigon thủ đô tinh thần của người Việt tỵ nạn CS, Tiến sĩ Peter Navarro, giáo sư ngành kinh thương của Đại học California ở Irvine (University of California Irvine), và phụ khảo là Thạc sĩ Greg Autry chuyên gia về Trung Quốc mở cuộc hội thảo và ra mắt cuốn sách “Death By China - Confronting the Dragon - A Global Call to Action,” (Chết vì Trung Quốc - Đối phó Với Con Rồng - Một Lời Kêu gọi Toàn cầu Hành Động. Hai vị này khẳng định: “Hòa bình, thịnh vượng, và sức khỏe của thế giới đang đối mặt với mối đe dọa lớn nhất kể từ thời Đức quốc xã: (đó là) một đảng Cộng Sản Trung Quốc hùng mạnh, giàu có, thối nát và trở nên táo bạo hơn vì chủ nghĩa dân tộc cực đoan mỗi ngày một tăng.” Hai tác giả báo động đỏ chúng ta sẽ chết vì Trung Cộng nếu tình hình này tiếp diễn. TC sản xuất, xuất cảng, bán rẻ mạt hàng hóa, đồ ăn thức uống độc hại giết dân chúng của các nước. Như sữa có độc chất melamine, quần áo trẻ em dễ cháy, thuốc aspirin có độc tố, thuốc Lipitor và Viagra giả, nước ngọt có arsenic, trà có chì, nôi trẻ sơ sinh dễ gãy, điện thoại di động pin dễ nổ gây thương vong, vòng đeo cổ và đồ chơi có chất làm nghẹt thở, v.v... TC sản xuất hàng giả, hàng nhái. Họ kềm giá công nhân biến thành lao nô để giá thành hàng made in China thấp bán rẻ hẩu cạnh tranh thắng lợi Tây Phương.

Thực vậy, nhiều hàng hoá của Trung Cộng có chất độc, đã hơn một lần làm hại sức khoẻ, chết người, chết vật rồi. “Made in China” đã phần nào đồng nghĩa với “nguy hiểm” chết người hay hại sức khỏe một cách trầm kha. Nhưng vụ sữa nhiễm độc của Trung Cộng kỳ này, lan tràn hầu hết khắp các nước Á châu và Âu châu, thế giới khó mà thoát khỏi độc chất của Trung Cộng tung ra khắp thế giới.

Trung Cộng là nước xuất cảng thực phẩm đứng hàng thứ ba trên thế giới. Hàng hoá TC rẻ nên nhiều người mua, nhứt là dân nghèo, mà dân nghèo lúc nào và nước nào cũng đông hơn dân giàu. Nói tới Trung Quốc, trên thế giới người ta chỉ chú ý như là một nước xuất cảng hàng hoá rẻ tiển như quần áo, giày vớ, đồ điện tử, đồ gia dụng rẻ tiền, nhứng ít ai chú ý TC là nước xuất cảng lương thực, thực phẩm, nông sản – đứng hàng thứ ba trên thế giới. Thực phầm chiếm một phần lớn nhứt.

Cách đây bốn năm năm mà TC đã sản xuất và xuất cảng quá nhiều rồi. Theo phóng sự của nhà báo Tristan de Bourbon, viết trên tờ La Croix của Pháp, tài liệu của Quan Thuế TC cho biết trong quí một, từ tháng 01/2008 đến tháng 03/2008, TC xuất cảng gần 7 triệu tấn lương thực, tăng hơn 11% so với cùng thời kỳ 2007, tăng mạnh nhất là hàng xuất sang Châu Âu. Khách hàng thứ nhì của Trung Quốc sau Châu Á (gần 900,000 tấn).Trung Quốc đứng đầu trong mặt hàng thủy sản, cũng như các loại rau quả hộp, từ cà chua, nấm, cho đến các mặt hàng đông lạnh, và trái cây. Theo tài liệu của Quan Thuế Pháp, năm rồi Pháp đã nhập 411 triệu euros thực phẩm từ TC. Do đó phần lớn các hộp nấm Paris, champignon de Paris, bán tại Pháp, theo tờ báo, đều đến từ TC. Một mặt hàng khác, mà TC cũng đứng đầu là nước táo, loại đậm đặc, để chế tạo những loại nước trái cây bán trong hộp giấy.

Nông phẩm gốc như sữa, đường không phải chỉ bán dưới dạng thực phẩm sữa đường, mà có thể dùng để chế biến ra hàng trăm phó phẩm và thực phẩm khác. Sữa độc có chứa chất melamine của TC chẳng những TC đã dùng làm ra kẹo Thỏ Trắng: Made in China” xuất cảng sang nhiều nước thì dễ biết. Sữa của TC được các công ty của các nước khác mua dùng như nguyên liệu để chế ra thực phẩm của ngoại quốc, thì người tiêu thụ thông thường làm sao biết được. Theo nhà báo Tristan de Bourbon, viết trên tờ La Croix của Pháp, hãng của Pháp Nestlé, Unilever dùng sữa nhập cảng từ TC để biến chế thành sữa, cà phê sữa Nestlé, Unilever, thì người tiêu thụ đâu có biết nguyên liệu là sữa có độc chất của TC. Cụ thể cà phê sữ bột Trung Nguyên, Vinacaphe của Việt Nam xuất cảng ra ngoại quốc, người uống đầu có biết có sữa có chất melamine của TC hay không. Hoạ may chỉ có nhà nước sau khi kiểm tra chất lượng, công bố thí người tiêu thụ mới biết thôi. không bán sản phẩm của họ ra ngoài khu vực. Tuy nhiên, dân chúng ở Phương Tây sẽ không thể tránh được nạn thực phẩm bị nhiễm độc như trong vụ sữa vừa qua.

Thuốc bắc của TC, chế thành thuốc hay bán dưới hình thức nguyên liệu, cũng là một thứ nông sản. Nếu tính số nông sản này vào thì hầu như nước nào cũng có nhập cảng từ TC. Người Trung Hoa có mặt gần như khắp hoàn cầu. Hầu hết tại thủ đô và các thành phố lớn của các nước đều có “China Towns”. Dược thảo Trung Quốc không những người Á Châu thích mà ngay người Âu Mỹ cũng thích.

Luật lệ về “kiểm tra chất lượng và an toàn thực phẩm” của TC có, có nhiều và gắt nữa, nhưng không được áp dụng nghiêm túc. Một vì chủ trương kinh tế của TC đặt nặng xuất cảng hơn là phẩm chất và an toàn. Giới chức thầm quyền ít khi kiểm tra, chỉ kiểm tra khi có tai tiếng, làm rầm rộ thành “công tác phong trào” rối đâu lại vào đó. Các cơ quan về kiểm tra chất lượng và an toàn thực phẩm không có phối hợp công tác. Tinh thần “cát cứ” và quyền lợi địa phương rất nặng, nặng hơn nhiệm vụ tuần hành luật pháp và qui định chuyên môn dù qui định đó liên quan đến danh dự và quyền lợi quốc gia trong nước hay ở ngoại quốc. Thêm vào đó nạn tham nhũng của những cán bộ có chức có quyền đã biến những luật lệ kiềm tra chất lượng và an toàn thực phẩm trở thành mớ giấy lộn. Một viên chức Liên Âu làm việc ở Bắc Kinh xác nhận ở TC, từ nhãn hiệu, cho đến giấy phép, tất cả đều có thể được mua hay làm giả một cách dễ dàng.

Báo chí là của Đảng Nhà Nước chỉ viết khi được phép. Người dân bị bịt miệng, chỉ khi nào quá tức nước mới bể bờ như vụ xây cất trường học bị cán bộ rút ruột làm cho hàng ngàn học sinh chết hay vụ sữa nhiểm độc là chết và gây bịnh cho hàng 50,000 con em, mới “nổi dậy” rồi cũng bị dẹp yên.

Sau cùng với một số lượng nông sản xuất cảng hầu như khắp thế giới, thành phẩm hay dưới hình thức nguyên liệu lớn như vậy; với nông sản nguyên liệu TC xuất cảng sang các nước và các nước biến chế ra thành thực phầm made in France, in VN, in Thai Land, v.v...; một hệ thống pháp lý kiểm tra chất lượng và an toàn thực phẩm của TC bị ung thối, tham nhũng như vậy—liệu người dân tiêu thụ các nước có thoát khỏi độc tố TC hay không. Nỗi lo khó thoát khỏi độc tố TC của các nước trên thế giới không phải không có lý do.

 

 

 

 

 dangnguoivietyeunguoiviet.org

HUỲNH THỤC VY BỊ BẮT

Thứ tư, ngày 04 tháng bảy năm 2012

HUỲNH THỤC VY BỊ BẮT

 

Trầm Tử

·         TỐ CÁO HÀNH VI SÁCH NHIỄU VÀ VI PHẠM PHÁP LUẬT CỦA CÔNG AN PHƯỜNG CÔ GIANG, Q.1, CÔNG AN PHƯỜNG TÂN QUY, Q.7, TPHCM và CÔNG AN TỈNH QUẢNG NAM

Ngày 01 tháng 7 vừa qua, tôi và vợ là Huỳnh Thục Vy, cùng các em khi biết được lời kêu gọi biểu tình chống việc Trung Quốc thành lập thành phố Tam Sa, chúng tôi đã cùng nhau xuống đường tham gia cùng mọi người. Vào sáng sớm, khi chúng tôi còn đang đi dạo ở công viên, thì có hàng chục an ninh chìm, kết hợp với đội ngũ gọi là "Thanh tra xây dựng" đã ào đến gọi là "mời" chúng tôi về phường, sau đó chúng bóp cổ, đánh đập, trấn áp tàn bạo, ép chúng tôi vào một chiếc xe và đưa chúng tôi vào đồn Công an. Tôi và Thục Vy bị giam tại phường Cô Giang trái phép hơn 12 tiếng.
Trong đồn, họ bắt chúng tôi làm bản tường trình, lấy lời khai. Họ thay nhau thẩm vấn, hỏi cung chúng tôi, làm cho tinh thần chúng tôi hoảng loạn và sức khỏe bị suy sụp nghiêm trọng. Thục Vy do bị đánh đập và và đàn áp trong lúc bị bắt lên xe đã "xuất huyết" ngay trong đồn, ướt cả quần đang mặc, nhưng chúng vẫn tiếp tục thẩm vấn, và chỉ sai một nhân viên đi mua 2 miếng băng vệ sinh đưa cho Thục Vy. Đến quá trưa họ mới mua cơm cho ăn và tối chỉ đưa cho một ổ bánh mì. Đi vệ sinh đều có người đi theo, riêng Thục Vy đã bị họ khám xét người trái phép. Chúng tôi phản đối việc CA giam giữ người trái phép, và đề nghị họ đưa ra lý do cũng như lệnh bắt hay giam giữ nhưng họ từ chối, có một nhân viên CA nói thẳng với chúng tôi, "tụi tao thích bắt là bắt, cần gì lệnh". đồng thời một người mặc thường phục đe dọa và giật luôn điện thoại của chúng tôi để chúng tôi không thể gọi hay báo cho người thân.

Khi liên tục thẩm vấn, họ từ đe dọa, đến dụ dỗ để chúng tôi trong lúc sức khỏe và tinh thần mệt mỏi, có thể nói ra nhiều điều có thể chống lại chúng tôi. Và họ quay phim lại. Đồng thời, bắt chúng tôi ký nhận vào biên bản vị phạm "gây rối trật tự công cộng", nhưng chúng tôi từ chối vì quá vô lý và không đồng ý về lỗi vi phạm.
Đến gần 12 giờ đêm, họ ép buộc chúng tôi phải ra khỏi đồn, chúng tôi không chịu vì đề nghị họ đưa ra lý do, hoặc biên bản về việc đã giam giữ chúng tôi trái phép, đồng thời đòi lại CMND của tôi đã bị tịch thu trái phép. Nhưng họ từ chối và cho người vào đe dọa sẽ khiêng chúng tôi ra nếu không tự đi. Chúng tôi ra về trong sự lo lắng cho em là Huỳnh Trọng Hiếu và sau đó mới biết Hiếu cũng bị chung tình trạng với chúng tôi, đến khuya họ mới thả về. Cả mấy anh chị em toàn thân bầm dập và ê ẩm. Riêng Thục Vy bị chấn thương nhiều chỗ, người nhiều chỗ bầm tím.
Sáng mai ra, một đám thanh niên mặc thường phục canh trước cửa. Mấy hôm nay khi tôi và Thục Vy đi đâu họ đều bám theo, kể cả lúc vào bệnh viện khám bệnh, họ theo sát đến cửa phòng khám. Vì thấy sự theo dõi đáng nghi, nên chúng tôi đã ra chụp hình để làm bằng chứng trình báo lên các cơ quan chức năng khi cần. Một thanh niên đã nhào tới đá rớt làm hỏng camera, Thục Vy đã lớn tiếng với họ, và ngày hôm sau đã bị gửi một giấy mời "làm việc" cũng vì tội "gây rối trật tự công cộng".

Trong lúc chúng tôi sức khỏe bị suy sụp, toàn thân đau nhức vì bị trấn áp, họ vẫn liên tục mời chúng tôi "làm việc" một cách vô lý.
Sáng nay ngày 4 tháng 7, chúng tôi cầm theo một bản tường trình và yêu cầu giúp đỡ về việc "an toàn và tự do cá nhân bị xâm phạm" khi có rất nhiều người đi theo dõi chúng tôi, đồng thời cầm theo giấy mời lần 2, (họ đã đưa giấy mời lần 1, nhưng vì vấn đề sức khỏe, chúng tôi đã đi khám bệnh) để đi đến CA phường Tân Quy. Thục Vy vào làm việc với nhân viên CA tên Ny

Trong khi họ đang làm việc với Thục Vy, mấy người CA tôi đã gặp trước đó, trong đó có một người tên Minh, người này đã tra hỏi và thẩm vấn tôi vào ngày 01.07 và chiều ngày 02.07, mời" tôi vào phòng "làm việc" họ tiếp tục hỏi cung và quay phim lại, khi Thục Vy đi ra từ phòng bên, họ lại ép Thục Vy vào ngồi chung với tôi, vì mấy hôm nay sức khỏe và tinh thần chúng tôi bị ảnh hưởng, suy sụp nghiêm trọng, đặc biệt là Thục Vy, nên tôi xin họ được đưa Thục Vy về đi bệnh viện, họ không cho, giữ chúng tôi lại và bắt chúng tôi tiếp tục làm việc, trong lúc tôi phản ứng và giải thích về việc sức khỏe Thục Vy đang rất yếu, tinh thần đang suy sụp, chịu nhiều áp lực suốt mấy hôm nay, cần được đi bệnh viện và không thể làm việc, họ vẫn từ chối và quay phim lại tất cả những phản ứng của chúng tôi, đang khi chúng tôi đang rất bức xúc.

Sau khi tôi và Thục Vy vừa cố đi ra về, một lực lượng công an, an ninh hùng hậu, trong đó có cả những An ninh từ Quảng Nam, có người tên Thái và Thục Vy đã nhận ra, họ kéo Thục Vy một cách thô bạo lên một chiếc xe 12 chỗ, mang biển số đăng ký 92 (Quảng Nam) mà không giải thích gì. Tôi chạy theo và bị 5, 6 người trấn áp, kéo xuống.

Khi tôi đi về lại nhà thì một lực lượng vài chục người cả công an phường, lẫn những người mặc thường phục, đi theo về đến nhà, và một CA tên Phạm Trung Phương đến từ Quảng Nam và vài người nữa xông vào nhà, đọc lệnh cưỡng chế về việc xử phạt hành chính Huỳnh Thục Vy 85 triệu (Một quyết định xử phạt vô lý trước đây về việc "xử phạt vi phạm hành chánh trong lãnh vực công nghệ thông tin" mà gia đình đã gửi khiếu nại, nhưng họ đã không giải quyết). Đồng thời họ lục soát và lấy đi 1 máy tính của tôi và 1 máy tính của em rể Thục Vy, trấn áp lấy từ trong túi của tôi và của em rể Vy 2 điện thoại, mà không có một biên bản nào. Chúng tôi phản đối nhưng họ tỏ thái độ rất tùy tiện và hống hách.

Tôi tố cáo hành vi sách nhiễu và vi phạm pháp luật của CA phường Cô Giang, Q.1. Công an Phường Tân Quy, Q.7, CA tỉnh Quảng Nam. Riêng CA phường Tân Quy, Q.7 phải chịu trách nhiệm về việc mất tích của Thục Vy.

Mong mọi người cùng giúp đỡ, chia sẻ thông tin. Hiện nay tôi không có thông tin gì về Thục Vy, điện thoại gọi vào thì không liên lạc được: 0905 154708. Tôi và gia đình đang rất hoang mang và lo lắng. Vì hiện nay sức khỏe Thục Vy đang rất yếu, tinh thần bị tổn thương nghiêm trọng, hôm qua đi khám bệnh, đã có chỉ định của bác sĩ cần phải đi xét nghiệm và nội soi để điều trị, và có lịch hẹn tái khám vào ngày mai 05.7.

Xin chân thành cảm ơn.

Chồng của Thục Vy
Lê Khánh Duy

Wednesday, July 4, 2012

NGƯỜI KHÁCH TRỌ HỮU TÌNHNHƯNG BẠC NGHĨA

Mời đọc  để  suy  ngẩm

 

 Có nhiều người VN được người Mỹ giúp đỡ, được sống giàu có nhưng vẫn cứ chửi Mỹ coi như người xa lạ. 

 

NGƯỜI KHÁCH TRỌ HỮU TÌNH NHƯNG BẠC NGHĨA 


 
Rialto là một thành phố nhỏ khô cằn, thiếu nước, chỉ có 93,000 dân nằm trong quận San Bernadino, California, giữa hai freeway 15 và 25. Hơn một nửa dân cư ở đây là những người gốc Mễ di dân, một phần năm là dân gốc Phi Châu. Thu nhập bình quân mỗi người chỉ khoảng $13,375.00 mỗi năm, và 13%  dân chúng ở đây sống dưới mức đói nghèo của nước Mỹ, trong khi tỷ lệ tội ác lại cao hơn những thành phố khác mà thành phố lại không đủ ngân sách thuê nhân viên cảnh sát. Rialto cũng có nhiều “group home kids” mà chúng ta gọi nôm na là “viện mồ côi”.

 

Tại đây nhiều em học sinh bỏ học vì cha mẹ quá nghèo hay không biết Anh ngữ, phần lớn các em không có một máy computer ở nhà nên việc học rất khó khăn.

 

Gần đây, một nhóm người Việt gồm có bác sĩ, thầy cô giáo, sinh viên và tu sĩ cư ngụ trong vùng San Bernadino, đã chọn Rialto để thiết lập một trung tâm giáo dục, khởi đầu trong phạm vi nhỏ mang tên là H.O.M.E. tuy mang danh nghĩa là “Mái Ấm” nhưng theo các sáng lập viên đây là mấy chữ viết tắt của “House of Méditation & Education”.

 

Theo người trưởng nhóm, họ muốn chọn Rialto là vì trong vùng, đây là một thành phố nghèo nhất trong vùng, nơi mà trẻ em lêu lổng, nghèo khó cần dân chúng góp tay với chính quyền địa phương để giúp đỡ.

 

Trẻ em có thể đến đây học hay xử dụng computer, được hướng dẫn làm home work hay đọc sách. Sau giờ học ở trường, nếu trẻ em gọi nhau “Go home!” chính là về mái ấm này.

 

Cha mẹ đi theo con cũng được dự phần chỉ dẫn về computer hay hỏi han việc học của con em. Tất cả đều do những thiện nguyện viên làm việc không công.

 

Chính cô bác sĩ trưởng nhóm sau khi tốt nghiệp, chỉ muốn đi làm bán thời gian để còn thời gian lo cho... các em, cô đã trải qua mười lăm năm vất vả lo cho con ăn học, nay con đã vào đại học, là lúc cô muốn trả nợ đời. Trên nước Mỹ, bao nhiêu người trong chúng ta đã làm được những việc như thế?

 

Trong một buổi họp cộng đồng Việt Nam tại một địa phương miền trung Hoa Kỳ, một vị linh mục đã có can đảm phát biểu thẳng thắn với đồng hương như  sau: “Trong thành phố này, người Mỹ: - giàu có hơn Quí Vị rất ít, - giàu có bằng Quí Vị không bao nhiêu, - nghèo hơn Quí Vị rất nhiều.

 

Nhưng lòng bác ái của người địa phương rất rộng rãi, không có công tác từ  thiện nào mà họ không góp công góp của, không như người Việt chúng ta.

 

-Thưa Cha! Vậy thì Cha nghĩ, 8 tỷ một năm gởi về Việt nam không phải là tiền từ thiện hay sao?

 

Có điều chúng ta chỉ lo cho quê hương, họ hàng, còn ở  đây chúng ta chỉ là người khách trọ.

 

Cộng đồng người Việt ở Mỹ đã gọi nhau quyên góp tài chánh, đem tiền về giúp Việt Nam đã quá nhiều, nhưng việc người Việt tỵ nạn giúp nước Mỹ thì quá ít, phải nói là rất vô tình.

 

Những nghĩa vụ như tuân hành luật pháp, đi lính, đóng thuế, chúng ta đã làm đủ, nhưng hình như chúng ta vẫn sống trên đất Mỹ không gì khác hơn là một... du khách, hay là một người tình “vẫn đi bên cạnh cuộc đời” không hề lưu tâm để ý gì đến những chuyện chung quanh.

 

Người Mỹ khen chúng ta thành công trong vấn đề học vấn và  thương mãi.

 

Có bằng cấp thì có job thơm, thương mãi thành công thì trở nên giàu có, điều đó có nghĩa gì với đất nước đã cưu mang chúng ta, nếu chúng ta chưa dùng sở học, sự giàu có để giúp đỡ, đền đáp được gì cho đất nước này.

 

Ở nam Cali, nơi có người Việt tại quốc ngoại đông nhất, mỗi năm chúng ta lại thấy có một bữa cơm cho người khó khăn hay một  buổi phát túi ngủ  cho vài trăm người vô gia cư, có lẽ vẫn còn quá ít ỏi.

 

Sau nhiều cuộc chiến tranh có người Mỹ tham dự hay không, nước Mỹ đã giang tay đón nhận nhiều dân tộc đến sinh sống tại Hoa Kỳ. Ðể “trả ơn”, nhiều  tổ chức Hồi giáo ở Mỹ đã quyên góp tiền gởi về ủng hộ cho khủng bố Al-Qaida, tổ chức đã muốn tận diệt nước Mỹ.

 

Nhiều di dân Trung Cộng và cả Ðài Loan đã trở thành gián điệp cao cấp cung cấp cho quốc gia họ những bí mật về quốc phòng hay kinh tế của nước Mỹ, một cảnh “nuôi ong tay áo”.

 

Những người này khi nhập tịch đã tuyên thệ trung thành với nước Mỹ cũng như chúng ta, nhưng xem việc nước Mỹ như việc của hàng xóm, không muốn can thiệp hay đóng góp, thậm chí cũng không muốn đi bầu cử.

 

Chúng ta đã thấy chính phủ Mỹ can thiệp cho nhiều người mang các sắc tộc khác nhau trong nhiều tình huống khó khăn, nguy hiểm, chỉ vì họ là công dân Mỹ.

 

Cựu Tổng thống Bill Clinton vừa từ Bắc Hàn trở về Mỹ sau khi đã thành công trong việc cứu hai cô phóng viên Laura Ling gốc Trung Hoa, và Euna Lee, gốc Ðại Hàn. vì tội "xâm phạm lãnh thổ Bắc Hàn."

 

Nếu các bạn là công dân đi du lịch, làm việc hay thậm chí buôn ma tuý, nước Mỹ chắc không bao giờ bỏ các bạn.

 

Ở quốc gia nào, việc mở rộng du lịch cũng nhắm mục đích thu ngoại tệ, nhưng trong phạm vi khách du lịch Việt Nam sang Mỹ thăm bà con, ít người đem tiền đến để giúp nước Mỹ phồn thịnh, mà ngày về túi đầy đô la  nhờ viện trợ của các công dân Mỹ, trong khi công dân Mỹ thì dành dụm tiền đem về cố hương giải sầu.

 

Rồi đây khi trái gió trở trời, chúng ta gặp hoạn nạn nước Mỹ đã bên cạnh chúng ta. Một tiếng kêu cấp cứu trong đêm, một cơn truỵ tim, một cơn bão lốc hay lụt lội, chúng ta đều được cứu giúp tận tình.

 

Nước Mỹ cũng nghèo, cũng có nhiều vấn nạn nhưng quả thật lòng ta đôi khi cũng dửng dưng.

 

Chúng ta phát động nhiều lần quyên góp để giúp cho trẻ em nghèo ở Việt Nam , xem như bà con ruột thịt, mà quên người hàng xóm khốn khó bên cạnh chúng ta.

 

Mỗi năm vào mùa lạnh, nhiều kẻ không nhà đã chết trên đường phố Los Angeles hay New York, nhiều trẻ em bụi đời, nhà tù thiếu niên không ai thăm viếng, những nhà dưỡng lão thiếu một lời hỏi han.  

 

Cộng đồng người Việt chưa hề thấy có một công tác xã hội nào hữu hiệu để giúp ngay nước Mỹ, nơi chúng ta đang sống. Chúng ta thường tự hào là người Việt trọng điều nhân nghĩa, sống có thủy có chung, nhưng nhiều khi vẫn cư xử như người khách trọ vô tình.  

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link