Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, July 5, 2012

MUỐN MƯỢN SỨC DÂN LÊN GÂN VỚI TẦU ĐỒ TỒI VIỆTCỘNG VỪA TRÈO VỪA RUN !

 

LÝ ĐẠI NGUYÊN

MUỐN MƯỢN SỨC DÂN LÊN GÂN VỚI TẦU

ĐỒ TỒI VIỆTCỘNG VỪA TRÈO VỪA RUN !

 

Tình thế Biển Đông đột nhiên trở lên cuồng loạn khi Mỹ quyết định chuyển trọng tâm chiến lược toàn cầu của họ từ Tây sang Đông. Hình thành một Liên Minh Quân Sự Phòng Thủ do Mỹ toan tính và đương nhiên làm chủ soái, đã định hình và sẽ phải thành hiện thực,chạy vòng từ Bắc Á xuống Nam Á, từ Nam Hàn, sang Nhật Bản, xuống Phi Luật Tân,Nam Dương, Úc Đại Lợi, qua Ấn Độ, ngược lên Malaysia, Singarpore, Thái Lan tới
Việtnam.

Cho dù lời lẽ có êm tai cách mấy, thì thực tế nhãn tiền vẫn cứ là nhằm
“bao vây và ngăn bành trướng Bắc Kinh”, “buộc Trung cộng phải tỏ ra là một cường quốc có trách nhiệm, biết tôn trọng luật pháp quốc tế, và quyền lợi hợp pháp của các nước láng giềng trong toàn vùng Biển Đông, ở đó vốn là Hải Lộ trọng yếu của thế giới, nối liền Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương, phải được tự do lưu thông”; Chính vì thế, dư luận mới bị bất ngờ, khi Quốc Hội Cộng Sản Việt Nam, ngày 21/06/2012, thông qua bộ Luật Biển, gồm 7 chương, 55 điều,có hiệu lực từ ngày 01/01/2013. Ở chương 1 xác định: “…quần đảo Hoàng Sa, quần đảo Trường Sa… thuộc chủ quyền Việtnam, nằm trong quyền tài phán quốc gia của Việtnam…” Với số phiếu thuận tuyệt đối 495/496, trong đó có tất cả các ủy viên Bộ Chính Trị, ủy viên Trung Ương, Chủ Tịch, Thủ Tướng, các Bộ
Trưởng…cùng bỏ phiếu thuận, chỉ có một kẻ bỏ phiếu chống.

Lập tức phía Trung Cộng lồng lên phản đối quyết liệt bằng mọi hình thức, qua cung cách như, phát ngôn viên bộ ngoại giao Trung Cộng ngày 21/06/12 lên tiếng: “Hành động đơn phương của phía Việtnam làm phức tạp thêm tình hình, đi ngược lại nhận thức chung của lãnh đạo 2 nước…”.

 Ở điểm này, thấy rằng, từ lâu nay, bọn lãnh đạo Việtcộng thực sự đã mặc nhiên chịu thỏa thuận với  lãnh đạo Bắckinh về số phận 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, mà Trung cộng đã đánh chiếm của Việtnam,theo nhận thức chủ quan củaTrungcộng. Nghĩa là thuộc chủ quyền của Trungcộng.


Vì vậy, Bộ ngoại giao Trungcộng mới ngang nhiên, triệu đại sứ Việtcộng đến yêu
cầu:

“Hànội phải chỉnh sửa ngay, vì luật mới của Việtnam vi phạm nghiêm trọng chủ quyền của Trungquốc ở Biển Đông”.


Ngày 22/06/12, Ủy ban Đối Ngoại Quốc Hội Trung Cộng gửi thư cho Ủy ban Đối Ngoại Quốc Hội Việt Cộng đề nghị sửa ngay lập tức Luật Biển Việtnam, mà họ cho là sai trái. Báo chí Trung cộng ngày 21/06/12 trích thuật thông báo của bộ Dân Chính cho hay, Quốc Vụ Viện Trungquốc đã chấp thuận việc thành lập thành phố Tam Sa từ cấp quận lên cấp huyện để quản lý ba quần đão Tây Sa, Trung Sa, Nam Sa  (Hoàng Sa và Trường  Sa chiếm của Việtnam). Trungcộng  tung tàu ngư chính vào tuần tra ở vùng quần đảo Trường Sa.

Đồng thời ngày 23/06/12, dùng tập đoàn dầu khí CNOOC kêu gọi quốc tế vào đấu thầu khai thác 9 lô dầu khí ngay trên thềm lục địa, thuộc vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của Việtnam, theo quy định của Luật Biểu Liên Hiệp Quốc 1982.

Ngày 28/06/12, Phát ngôn nhân, Cảnh Nhan Sinh của bộ quốc phòng Trung Cộng loan báo: “Quân đội Trung quốc đã thành lập một hệ thống tuần tiễu sẵn sàng tác chiến tại vùng biển do Bắckinh quản lý, nhằm bảo vệ chủ quyền, an ninh và các quyền lợi quốc gia”.

Ngày 01//07//2012,  dân chúng Việtnam xuống đường ở Hànội, Huế, Sàigòn phản đối Trungcộng xâm phạm chủ quyền của đất nước, theo lời kêu gọi của các trang mạng
tự do. Đồng thời với lời
kêu gọi tham gia biểu tình chống ngoại xâm cứu đất nước của Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ, rằng: “Trước nguy cơ ngàn năm Bắc thuộc tái hiện,
Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất cất lời thống thiết kêu gọi toàn thể đồng
bào Việtnam, không phân biệt chính kiến, tôn giáo, già trẻ, nam nữ, dân tộc, đảng
phái trong và ngoài nước…hãy cùng nhau xuống đường biểu tình vào ngày Chủ nhật,
01/07/2012, để chống ngoại xâm, cứu nguy đất nước”.

Cuộc biểu tình ở Hànội diễn ra trên đường phố khá thuận lợi, nhưng công an không cho đoàn biểu tình tiến lại gần tòa đại sứ Trung Cộng, và đã ngăn chặn ngay tại nhà, những nhân vật đấu tranh. Ở Saigòn công an ra sức ngăn cản những người đấu tranh quen thuộc, và bắt những thanh niên hăng say sau cuộc biểu tình tuần hành đông đảo này.

Đặc biệt là công an cộng sản đã ngăn cản triệt để không cho một tăng sĩ của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất nào, có thể xuất hiện trong cuộc biểu tình. Các chùa của Giáo Hội ở Sàigòn và ở Huế, ngay từ sáng sớm, hoàn toàn bị phong tỏa, nội bất xuất, ngoại bất nhập.

Hòa Thượng Chánh Thư Ký Viện Tăng Tống, kiêm Chánh Đại Diện Thừa Thiến  -
Huế, Thích Thiện Hạnh phải tọa kháng ngay ở cổng chùa Báo Quốc. Cuộc biểu tình ở
Huế bị vùi dập ngay từ đầu. Chứng tỏViệtcộng rất sợ sức bật của tôn giáo.

 Tại Hải Ngoại giới trẻ đã tổ chức cuộc biễu tình ủng hộ tinh thần trong nước ngày 30/06 và ngày 01/07/2012. Văn Phòng II Viện Hóa Đạo Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất cũng tổ chức một cuộc biểu tình “Chống Ngoại Xâm Cứu Đất Nước, trước toà Tổng Lãnh Sự Trung Cộng tại Los Angeles.

Tuy Việtcộng rất muốn mượn sức dân để ‘lên gân’ với quan thầy Trungcộng, nhưng lại ‘vừa trèo vừa run’. Họ cũng hiểu rằng chỉ dựa vào sự hậu thuẩn của quốc tế, mà
không có sức dân ủng hộ, thì không thể đương cự nổi với ‘ông thầy Tầu’ quỷ quyệt
của họ, nhưng họ đã quá tham tàn, bạo ngược, chuyên môn ăn cướp của dân, rút ruột
nhà nước, biến dân thành kẻ thù, biến nước thành của riêng, biến ngay đảng của
họ thành công cụ ‘hại dân, bán nước’.

Nên họ sợ nhất là việc dân chúng xuống đường,tiếng là để: “Ủng Hộ Luật Biển”, nhưng lại bị rơi vào tay lèo lái của những nhà đấu tranh cho Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền. Không phải chỉ Việtcộng sợ các cuộc biểu tình lọt khỏi sự kiểm soát của họ, mà ngay giới lãnh đạo Bắckinh cũng sợ các cuộc biểu tình của toàn dân Việtnam bùng nổ làm thay đổi hoàn toàn tình thế ở Đông Nam Á, và lan vào người dân Trung Hoa trong nội địa. Nên Bắc Kinh đã phản đối Việtcộng về các cuộc biểu tình chống Trung cộng của dân chúng Việtnam.

Được hỏi về các cuộc biểu tình đó, phát ngôn viên bộ ngoại giao Trungcộng cho là “ Hành động đơn phương làm trầm trọng và làm phức tạp tình hình tranh chấp chủ quyền tại Biển Đông”.  Song song với lời phản đối trên, theo tờ nhật báo Đài Loan United Daily News số ra ngày 02/07/12, Trung Cộng vừa thành lập một Lữ Đoàn Tên Lửa Đạn Đạo 827 ở tỉnh Quảng Đông, có khả năng tiêu diệt các chiến hạm trên Biển Đông. Đe dọa an ninh khắp vùng Đông Nam Á, mà trực tiếp là Việtnam.


Dĩ nhiên đây cũng là hành động đương đầu với lực lượng hải quân Hoakỳ. Thực ra
từ nhiều năm nay, Trungcộng đã dàn hàng mấy trăm hỏa tiển ra, hướng về Đài
Loan, mà rồi chỉ để cho gió thổi, cát mài. Đài Loan vẫn đứng đó, mà còn đang lừng
lững tràn ảnh hưởng tài chánh và tinh thần dân chủ vào nội địa, chỉ vì hòn đảo
nhỏ này đã được Hoakỳ bảo đảm về an ninh, quốc phòng, và người dân được làm chủ
lấy mình, dưới chế độ Tự Do Dân Chủ Thực Sự - Tổng Thống tham ô cũng đi tù.
 

Nay, cho rằng Trungcộng có chĩa 827 mũi hoả tiến về phía Việtnam, thì đó
cũng chỉ là một cách hù dọa, như đã từng hù dọa Đàiloan, khi mà sức mạnh quân sự,
kỹ thuật, kinh tế, và an sinh xã hội… của Trungcộng, chưa qua mặt nổi Mỹ, thì
những loại vũ khí tàn phá rộng lớn ấy, chỉ để đó mà nhìn. Còn Việtnam có thoát
nổi cuộc Hán hóa lần này hay không là có sớm Dân Chủ Hóa hay không? Chính vì thế,
mà lúc nào Hoakỳ cũng đòi Việtnam phải tôn trọng Nhân Quyền là vậy!

LÝ ĐẠI NGUYÊN – Little Saigon ngày 03/07/2012.

--

Lợi ích cá nhân và vận mệnh dân tộc

Lợi ích cá nhân và vận mệnh dân tộc

Bùi Văn Bồng

Hiện nay, các nước ASEAN, nhất là 5 nước có Biển Đông đang bị Trung Quốc kiếm chuyện dựa theo cái “đường lưỡi bò” tự vẽ để xâm lấn lãnh hải, khai thác tài nguyên biển. Hơn lúc nào hết, các nhà lãnh đạo và mọi người dân ở các nước trong khu vực cần phải rất cảnh giác, tỉnh táo, coi vận mênh dân tộc, chủ quyền quốc gia là trên hết, không vì lợi ích cá nhân, phe nhóm mà thỏa hiệp, làm ăn vội vàng, bất hợp pháp của Trung Quốc. Làm như thế là coi lợi ích cá nhân, coi đồng tiền to hơn vận mệnh quốc gia, dân tộc. Trong khi Trung Quốc đang thực hiện “chiến lược 3 bước”: Tranh chấp, rồi “gác tranh chấp, cùng khai thác”, tiến tới chiếm luôn vùng biển-đảo, các nước trong khu vực cần thấy rõ âm mưu, thủ đoạn xảo quyệt để tránh hậu họa cho dân tộc, bảo vệ vững chắc chủ quyền, lãnh thổ quốc gia của mình.

Trước hành động ngày càng tìm đủ mọi cách gia tăng các hoạt động xâm lấn, đe dọa chủ quyền lãnh hải, lấy cớ cùng khai thác hoặc đấu thầu tài nguyên biển của Việt Nam, Philippines và các nước trong khu vực, thiết nghĩ các nước ASEAN cần phải đoàn kết chặt chẽ vì hơn bao giờ hết vì lợi ích chung cả khu vực và của quốc gia, dân tộc mình. Hãy không ngừng nâng ý thức tự chủ và hết sức cảnh giác, đừng để Trung Quốc dễ dàng tách bó đũa bẻ từng chiếc, làm triệt tiêu sức mạnh đoàn kết trong khu vực, mất độc lập, chủ quyền lãnh thổ, tự do hàng hải, mất ổn định và hòa bình và trì kéo sự phát triển trong khu vực.

Tờ “Nhân dân Nhật báo” cường điệu phao tin, rằng sau khi Tổng công ty Dầu mỏ Hải dương Trung Quốc công bố mở thầu quốc tế tại 9 lô dầu khí trên Nam Hải vào ngày 26/6, những doanh nghiệp hữu quan của quốc gia Đông Nam Á bày tỏ hứng thú về việc Trung Quốc mời thầu 9 lô dầu khí này. Ngày 26, Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lương Thanh Nghị phát biểu phê phán mạnh mẽ Trung Quốc mở thầu quốc tế tại khu vực thuộc vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam là hành động phi pháp và không có hiệu lực. Trước việc này, ông Hồng Lỗi, Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc, phản biện cho rằng doanh nghiệp Trung Quốc thông báo mở thầu quốc tế tại 9 lô dầu khí trên Nam Hải là hành động doanh nghiệp bình thường, phù hợp với pháp luật Trung Quốc và thông lệ quốc tế hữu quan.

Ngày 24/6,  truyền thông của TQ cho hay trên trang web “Nhật báo nhà tư vấn Philippine” đưa tin cho biết Công ty Dầu mỏ Philex Philippine đang chuẩn bị cùng Tổng công ty Dầu mỏ Hải dương Trung Quốc khai thác dầu mỏ ở bãi Lễ Lạc trên Nam Hải mặc dù chưa được nhà đương cuộc của Philippines xác nhận!

Ông Vin-xơn Ni-a-bông, Giám đốc phụ trách quan hệ công chúng, phòng hợp tác đối ngoại của Công ty Dầu mỏ Quốc gia Ma-lai-xi-a cho phóng viên biết, công ty “không nhấn mạnh tranh chấp chính trị, chủ yếu xem xét lợi ích kinh tế, thông thường triển khai hợp tác khai thác trên danh nghĩa nhà thầu, thông qua khai thác, phân chia lợi nhuận, mang lại lợi ích kinh tế cho Ma-lai-xi-a”.

Giám đốc chuyên trách tài vụ của Công ty Dầu mỏ Quốc gia Thái Lan cho biết, lần này Tổng công ty Dầu mỏ Hải dương thông báo mở thầu 9 lô dầu khí trên Nam Hải, để hợp tác thăm dò, khai thác với công ty nước ngoài, Công ty Dầu mỏ Quốc gia Thái Lan có hứng thú, sẽ thảo luận tính khả thi về khai thác dầu mỏ trên vùng biển Nam Hải. [Các tin này đã được xác minh là không có thực, xem bài: Truyền thông Trung Quốc xạo tin về Biển Đông?BVN chú thích]

Nhìn về bản chất của sự kiện, đây là hành động leo thang trắng trợn nhất kể từ khi họ xuất trình đường lưỡi bò lên Liên Hiệp Quốc (7-5-2009). Nếu như năm ngoái với hành động 2 lần cắt cáp tàu thăm dò dầu khí của ta chỉ là hành động “thử gân”, khiêu khích, thì hành động năm nay là hành động thực thi, nếu có điều kiện.

Tương tự như vậy, hồi tháng 9-2010, Hãng tin Kyodo dẫn lời một nguồn tin từ chính phủ cho biết, Lực lượng phòng vệ Nhật Bản đã chụp được những hình ảnh vệ tinh cho thấy thiết bị và nhân công đã được chuyển tới vùng biển tranh chấp để chuẩn bị cho việc khoan dầu tại vùng biển Shirakaba theo cách gọi của Nhật Bản hoặc Xuân Hiểu theo cách gọi của Trung Quốc. Động thái mới này diễn ra trong khi quan hệ giữa hai nước vẫn căng thẳng vì vụ bắt giữ thuyền trưởng tàu cá Trung Quốc sau khi tàu cá Trung Quốc va chạm với 2 tàu tuần tra Nhật Bản ở quần đảo Senkaku theo cách gọi của Nhật Bản hay Điếu Ngư theo cách gọi của Trung Quốc. Theo hãng tin Kyodo, nếu Trung Quốc bắt đầu khoan dầu, Nhật Bản cũng xem xét việc tự khoan thử ở vùng biển của mình ngay gần cạnh đó, điều này khiến căng thẳng giữa hai bên càng tăng cao. Trong khi dó, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc, bà Khương Du tuyên bố Trung Quốc có toàn quyền khai thác dầu khí ở Xuân Hiểu và việc khai thác này là “hoàn toàn chính đáng”.

Giáo sư C.Thayer, Học viện Quốc phòng Ô-xtrây-li-a có cảnh báo rằng “bất cứ công ty dầu khí nước ngoài nào có ý định tham gia thầu với Trung Quốc tại các lô nằm trong vùng thềm lục địa của Việt Nam đều phải thấy mức độ rủi ro rất cao và phải “suy nghĩ thật kỹ” trước khi quyết định (Nhân dân điện tử 29-6-2-2011).

Theo tác giả Đào Tiến Thi: Sự đời nhiều khi như thế, các ông lớn không dám làm (vì phải giữ thế chiến lược lâu dài và phải giữ cả thể diện quốc gia) nhưng ông nhỏ lại dám! Vì nhỏ thì chỉ cần lợi nhỏ và không cần thể diện. Vậy là, trong việc này, Trung Quốc thành công hay không chủ yếu phụ thuộc vào mức độ phản ứng của Việt Nam chứ không nên tin rằng không có anh nào dám vào.

Vậy ta phải làm gì?

Tiến sĩ Trần Công Trục, nguyên Trưởng ban Ban Biên giới Chính phủ, nói: “Việc Trung Quốc trắng trợn mời thầu 9 lô dầu khí trên vùng biên VN là một chuỗi các hoạt động liên tục, liên tục trên nhiều phương diện khác nhau của họ. Rõ ràng, có thể nói, đây là chuỗi các bước đi có tính toán trong chiến lược tiến ra biển nhằm thực hiện độc chiếm biển Đông trong phạm vi đường biên giới lưỡi bò mà Trung Quốc đã đưa ra từ lâu. Tôi không bác bỏ những ý kiến cho rằng, những hành động mới đây là một “đòn gió” hay đây là một đối phó sau khi Việt Nam thông qua Luật Biển, nhưng theo tôi nếu nhìn nhận một chuỗi các sự kiện thì đây không đơn thuần là một hành động trả đũa hay đối phó với công tác lập pháp của chúng ta vừa rồi mà nó nằm trong một ý đồ chiến lược có bài bản được soạn sẵn”.

Ông Trần Công Trục nói rằng: Rõ ràng Trung Quốc đang thực hiện “chuỗi bước đi” có tính toán. Ngoài việc có những phản ứng ngoại giao có tính nguyên tắc thì Việt Nam phải có hành động cụ thể”. “Hành động cụ thể” là hành động gì? Lời “cực lực phản đối” của ông Lê Thanh Nghị là cần thiết nhưng không phải là hành động cụ thể. Như hàng trăm vụ “cực lực” khác, Trung Quốc đâu có ngán “cực lực”, đều bỏ ngoài tai.

Phải nhìn vào bản chất ưa vũ lực của Trung Quốc. Họ không cần phải nghe lời “cực lực” là chỉ để ý đến tiềm lực, thực lực, thế lực, uy lực. Và ngay trong tiềm thức tư tưởng, Trung Quốc rất muốn Việt Nam và các nước ĐNA rơi vào cảnh suy lực, kiệt lực, dẫn tới bất lực, dễ dàng cho nhà cầm quyền Bắc Kinh thỏa mộng bá vương siêu cường.

Người ta đã đặt vấn đề: Nếu có tập đoàn nào đó trúng thầu và khai thác thì liệu Việt Nam có dám đem quân đội ra đánh đuổi họ không? Chắc là không, vì đến nay quan điểm của VN vẫn là “kiên trì giải quyết tranh chấp bằng đối thoại hòa bình, tránh xung đột vũ trang…”. Nhưng đến mức ấy mà VN phản ứng vẫn yếu mềm, chần chừ, cũng không khởi kiện lên Tòa án Quốc tế và Liên hiệp quốc thì quả là “VN càng nhu nhược, càng nhân nhượng, Trung Quốc càng lấn tới”.

Trong khi đó có một cách thật dễ và thật hiệu quả là toàn dân xuống đường biểu thị khí thế quật cường của dân tộc, cho thấy nhân dân ta sẵn sàng đương đầu ngay cả khi Trung Quốc phát động chiến tranh, thì nhà cầm quyền Trung Quốc chắc chắn phải co cái “vòi bạch tuộc” lại. Vì họ quá biết trong lịch sử, một khi dân tộc Việt Nam đã đoàn kết lại và quyết tâm chiến đấu thì những đội quân xâm lược hùng mạnh của họ đều tan tác, tan tác đến kinh hồn bạt vía có khi phải “chừa” hàng trăm năm mới lại dám tiến đánh. Và cũng chỉ khi toàn dân Việt Nam thể hiện quyết tâm bảo vệ Tổ quốc thì bạn bè quốc tế mới giúp đỡ, chứ không ai giúp đỡ kẻ ngồi không. Thế nhưng việc nhân dân tham gia bảo vệ Tổ quốc bằng hành động trên đã bị nhà cầm quyền quyết tâm ngăn chặn và Tướng Nguyễn Chí Vịnh đã từng sang hứa với Trung Quốc “không để tiếp diễn”. Những người từng đi biểu tình thì ít nhiều đều đã “nếm mùi yêu nước”: người bị bắt, người bị đánh, người bị tù, người mất việc, người mất chỗ ở, người bị cơ quan kiểm điểm. Và tất cả đều bị bôi nhọ danh dự bị qui kết là những kẻ phá quấy, tiếp tay cho phản động nước ngoài (?!).

Truy nguyên vụ việc, phân tích vấn đề: Người Trung Quốc không thể dễ dàng “lẻn vào” làm bè nuôi cá ở Cam Ranh cả chục năm nay, mà có ký cót hợp đồng đàng hoàng với chính quyền thành phố Cam Ranh. Biên phòng biết, công an, chính quyền tính Khánh Hòa và có thể Bộ NN-PTNT cũng biết, nhưng tại sao lại kéo dài tính trạng bị mất cảnh giác đến như vậy? Cho đến khi báo chí kêu rầm lên, chính quyền tỉnh Khánh Hòa mới giải quyết, mà chỉ phạt bên “đối tác” có 4 triệu đồng?  Những đoàn công nhân vào làm ăn tận Nhà máy Khí-điện-đạm Cà Mau, Bô-xít Tây Nguyên, các khu công nghiệp miền Đông Nam bộ, rồi thuê đất rừng đến 50 năm ở một số nơi. Vậy, ai cho phép? Ai đã ăn tiền, chia chác, hoa hồng để ký hợp đồng? Lòng yêu nước, niềm tự hào dân tộc, lợi ích quốc gia sao đem bán rẻ rúng như vậy? Lại nhiều đoàn tư thương Trung Quốc tự do qua lại biên giới, đi khắp nước lừa đảo nông dân, mua bán, phá giá các loại hàng hóa nông sản? Rồi tiền giả, hàng giả. thịt thối… tung sang phá rối, lũng đoạn thị trường, phá giá đồng tiền VN, làm cho lạm phát gia tăng, thực phẩm, trái cây có hóa chất độc hại tung vào thị trường VN tràn ngập…

Chúng ta có nhiều lực lượng, nhiều cơ quan chủ quản, ngành chuyên trách lo việc này (biên phòng, công an, hải quan, kiểm lâm, kiểm ngư, thuế vụ, quản lý thị trường, kiểm dịch, y tế…), chúng ta có chính quyền bề dày xây dựng và phát triển đã quá nửa thế kỷ rồi, vậy mà nay để xảy ra sự quản lý lỏng lẻo, và không ít vụ có sự cố tình cho phép người Trung Quốc tung hoành ngang dọc khắp đất nước như vậy! Vì lợi ích nhỏ hẹp của cá nhân, phe nhóm, bè cánh mà để xảy ra những tình huống, những vụ việc làm mất độc lập dân tộc như vậy hay sao?

B.V.B.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

 

Một thai phụ ở Sài Gòn kiện mật vụ VN làm chấn động thai nhi

THỨ NĂM, NGÀY 05 THÁNG BẢY NĂM 2012

Một thai phụ ở Sài Gòn kiện mật vụ VN làm chấn động thai nhi

 

 

VRNs (04.07.2012) - Sài Gòn – “tôi đang mang thai kỳ ở tháng thứ 8 sắp đến thời kỳ sanh nở…. Những thành phần đi theo vợ chồng tôi đó là ai và họ có quyền gì và nhân danh ai để ép xe chặn vợ chồng tôi giữa đường. Là một công dân, tại sao chúng tôi lại bị tước quyền tự do đi lại của mình. Hành động của họ đã làm trực tiếp ảnh hưởng đến tâm lý của tôi và con tôi.

 

Nếu mẹ con tôi có chuyện gì ai sẽ là người chịu trách nhiệm đây?” Đây là một điều được chị Lê Ngọc Hồ Điệp, hiện cư ngụ tại: 280/40 Bùi Hữu Nghĩa P.2, Q. Bình Thạnh, Sài Gòn viết trong đơn tố cáo khiếu nại gởi công an phường nơi chị đang ở.

 

VRNs nhận thấy công an VN càng ngày càng mất nhân tính trong cách đối xử với các công dân đang phải vất vả làm việc, đóng thuế nuôi họ. Chúng tôi giới thiệu toàn văn Đơn tố cáo này để quý vị được tường.

———–

ĐƠN TỐ CÁO KHIẾU NẠI

Kính gởi: BAN CHỈ HUY CÔNG AN P. 2, QUẬN BÌNH THẠNH

Tôi tên là: Lê Ngọc Hồ Điệp

CMND số: 023435008, Cấp ngày 19/03/2008 tại CA.TPHCM

Thường trú tại: 672 An Dương Vương P.13, Q6

Hiện cư ngụ tại: 280/40 Bùi Hữu Nghĩa P.2, Q. Bình Thạnh

 

Nay tôi làm đơn này kính trình lên Cơ Quan Công An Phường 2 Quận Bình Thạnh sự việc như sau:

 

Nguyên ngày thứ 7 vừa qua tức là ngày 30/06/2012 đầu hẻm nhà tôi ở bỗng dưng xuất hiện một số thành phần lạ. Bọn họ thông thường ngồi bên hông tiệm rửa xe ngay đầu hẻm nhà tôi. Bọn chúng gồm 3 hay 4 tên gì đó ngồi suốt từ sáng đến chiều. Vì có thói quen cảnh giác cao, nên tôi bắt đầu để ý họ.

 

Ngày chủ nhật 01/07/2012. Vào lúc khoảng 8h15 sáng, chồng tôi chở tôi ra chợ, khi ra đến đầu hẻm, 3 người trong bọn họ xông đến, muốn chặn đầu xe của vợ chồng tôi và hỏi tôi đi đâu. Bực mình quá tôi quát lên: “đi đâu kệ tôi mắc mớ gì đến anh”.

 

Sau đó, chồng tôi chở tôi ra chợ Bà Chiểu để mua một ít đồ gia vị cho buổi ăn trưa, rồi chồng tôi chở tôi đi học thêm tiếng Anh ở trường EL có chi nhánh nằm tại đường D.2 Quận Bình Thạnh.

 

Khi đang đi trên đường Xô Viết Nghệ Tĩnh ngay sát Cầu Sơn, đột nhiên có 2 kẻ lạ mặt đã chặn xe vợ chồng tôi ở gần nhà và bám theo sát quãng đường đến trường, lại phóng lên trước, ép xe vợ chồng tôi lại và tự xưng là An Ninh gì đó.

 

Khi tôi yêu cầu xuất trình thẻ An Ninh để tôi biết đang làm việc với người đại diện cho cơ quan nhà nước thì họ tỏ ra lúng túng không thực hiện được yêu cầu của tôi. Sợ bị cướp dọc đường, tôi yêu cầu chồng tôi lên xe chạy tiếp để đưa tôi đến trường học.

 

Khi lên đến trường, tôi vào lớp học thì đột nhiên nghe chồng tôi gọi. Anh ấy cho biết bọn chúng gọi thêm đồng bọn nào ở gần đó, khoảng 5-6 tên đến với thái độ hung hãn và những kẻ này cũng tự xưng là An Ninh (họ mặc thường phục và không có xuất trình thẻ ngành lúc đó).

 

Bọn họ bao vây kín trước mặt tiền của trường và làm áp lực đòi dẫn chồng tôi đi. (Trước sự chứng kiến của anh bảo vệ trường và 2 cô nhân viên văn phòng của trường).

 

Sau đó, tôi được anh bảo vệ nhà trường cho biết họ có trình thẻ An Ninh Quận gì đó nhưng phía bảo vệ nhà trường đã yêu cầu họ bước ra khỏi sảnh vì họ không có bất cứ giấy giới thiệu để yêu cầu làm việc với chồng tôi.

 

Sự việc này đã khiến nhân viên văn phòng nhà trường hoang mang lo lắng vì nhà trường đang bị họ bao vây, làm kinh động việc học hành của các học viên.

 

Nhân viên nhà trường đã yêu cầu tôi phải giải quyết đừng để ảnh hưởng đến trường chưa kể sự việc trên gián tiếp làm tổn hại đến danh dự và uy tín của tôi tại trường học cũng như đối với các bạn học viên cùng khóa, bản thân tôi vì xúc động mạnh đã lên cơn co thắt bụng, gây ói xối xả ngay trước trường học. Để giải quyết sự việc và do thai hành, tôi phải sách cặp rời khỏi trường về nhà. Bọn họ tiếp tục bám theo và ngồi chặn ngay đầu hẻm như cũ.

 

Thiết nghĩ, tôi đang mang thai kỳ ở tháng thứ 8 sắp đến thời kỳ sanh nở…. Những thành phần đi theo vợ chồng tôi đó là ai và họ có quyền gì và nhân danh ai để ép xe chặn vợ chồng tôi giữa đường. Là một công dân, tại sao chúng tôi lại bị tước quyền tự do đi lại của mình.

 

 Hành động của họ đã làm trực tiếp ảnh hưởng đến tâm lý của tôi và con tôi. Nếu mẹ con tôi có chuyện gì ai sẽ là người chịu trách nhiệm đây?

 

Là một người dân đang cư ngụ tại địa phương lại có tiền sử từng bị động thai trong quá trình thai kỳ (chúng tôi đã phải rất khó khăn và tốn kém để giữ lại thai nhi).

 

Chính vì thế, trước tình trạng sự an toàn của mẹ con tôi đang bị đe dọa. Yêu cầu cơ quan Công An Phường 2 Quận Bình Thạnh giải quyết sự việc này cho tôi để đảm bảo tính mạng của mẹ con tôi được an toàn trong những ngày sắp tới.

 

Nếu như mẹ con tôi có nguy hiểm gì đến tính mạng, mà Cơ Quan Công An vẫn chưa xác định được những thành phần chặn ép xe chúng tôi là ai thì Công An Phường 2 Quận Bình Thạnh sẽ phải chịu trách nhiệm vì đã không bảo vệ được công dân đang sinh sống tại địa phương dù tôi đã có đơn này để khiếu nại tố giác những thành phần bất hảo.

 

Thêm vào đó, hành vi rình rập, cản trở công dân một cách công khai cũng khiến gia đình tôi và người dân trong hẻm lo sợ, có vài người đã báo cho gia đình chúng tôi rằng, họ thấy những công an địa phương ngồi giao du, uống cà phê chung với các đối tượng này. Chúng tôi có đầy đủ bằng chứng xác định việc trên.

Tôi được biết, trong 5 lời thề danh dự của CAND Việt Nam, ở Điều 3 có nội dung:  


Kính trọng, lễ phép với nhân dân. Sẵn sàng bảo vệ tính mạng, tài sản, quyền và lợi ích hợp pháp của nhân dân. Suốt đời tận tuỵ phục vụ nhân dân, vì cuộc sống bình yên và hạnh phúc của nhân dân.

 

 Nếu Cơ Quan Công An đã xác định được những thành phần đó là ai có đúng sự thật họ là người của An Ninh Quận hay không thì tôi cũng yêu cầu gởi văn bản theo quy định của pháp luật cho tôi để giải đáp lý do tại sao lại có những hành vi đe đọa trực tiếp đến một công dân bình thường, một người phụ nữ đang mang thai gần ngày sanh nở như tôi. Với quyền được tố cáo khiếu nại, tôi gửi đơn này cho quý cơ quan, mong quý cơ quan giải quyết thấu đáo.

 

Tôi cũng gởi đính kèm đơn này là bản sao hồ sơ bệnh án động thai của tôi.

Trân trọng kính chào.

Tp. Hồ Chí Minh , Ngày 02 tháng 07 năm 2012.

Kính đơn

Lê Ngọc Hồ Điệp
http://www.chuacuuthe.com/archives/33798 

 

 

 

XUONG DUONG

__._,_.___

CHUYỆN BÌNH THƯỜNG

CHUYỆN BÌNH THƯỜNG

 

TIỂU TỬ

       
Tôi có một ông bạn hiện ở Sài Gòn, vùng Tân Định. Chúng tôi thường liên lạc với nhau bằng email, dĩ nhiên là những trao đổi đã được " cân nhắc " kỹ để tránh " đụng chạm phiền phức ".
       

Gần đây, tôi gởi ông ta tấm hình nầy, lượm trên internet :


 



Và hỏi ổng nghĩ sao ? Ổng trả lời :
       - Ồ ! …Khoá xe vào chân để yên tâm ngủ trưa cho … ngon lành là chuyện bình thường ở xứ nầy, đâu có gì lạ ! Bồ coi, như tôi bây giờ, trên xe đạp lúc nào cũng có ba ( 3 ) cái khoá : một cái để khoá bánh trước vô sườn xe, một cái để khoá bánh sau vô sườn xe, còn cái thứ ba là để khoá sườn xe vô cột điện. Vậy là an toàn ! Không làm vậy, nghĩa là chỉ khoá một bánh xe vô cột điện là chúng nó tháo lấy bánh xe còn lại, có khi lấy luôn cái sườn xe nữa ! Chuyện bình thường mà bồ ! Có gan, bồ về đây chơi sẽ thấy toàn là chuyện bình thường hết ! 


       Ở cuối email, ổng viết một câu làm tôi thật xúc động :
        - Chỉ có bọn nầy, vì sống quen trong cái " môi trường  bình thường " đó, là có thể đã trở thành … bất bình thường thôi ! Mình biến thành " bất bình thường " mà mình không biết ! Đó, cũng là " chuyện bình thường " , bồ à !


        Đọc đến đó, tôi nghe thương ông bạn của tôi vô cùng : ổng đã nén cái đau của ổng để khỏi  thốt ra một lời than cho thân phận !


        Thời gian sau, ổng gởi tôi một tấm hình trong email ổng viết :
        - Tấm hình nầy chụp ở Ấn Độ . Người chủ xe đạp cởi đôi dép da để vào chùa lạy Phật , sợ mất dép nên … khoá đôi dép vào bánh xe đạp ! Đó là chuyện bình thường ở Ấn Độ. Nếu là ở xứ mình, làm như vậy là " bất bình thường ", bởi vì chuyện bình thường ở đây là khi thằng cha đó lạy Phật xong bước ra sẽ không còn thấy xe đạp và đôi dép da nữa !


         Rồi ổng kết : " Bồ thấy không ? Chuyện bình thường ở mỗi xứ mỗi khác ! Ở xứ mình cái khác đó rất … độc đáo cho nên nhiều khách du lịch, sau khi biết Việt Nam, đã nói Việt Nam không giống ai hết !


          Đây là hình ổng gởi :

 



     
                                                                 * * *  
       Ông bạn tôi " khơi " chuyện bình thường làm tôi nhớ lại những hính ảnh lâu nay tôi thấy trên internet mà vẫn tự hỏi : " Sao có thể như vậy được ? ". Thì ra ở quê hương tôi " Nó đã như vậy được " nên mới gọi là " Chuyện bình thường " !


       Đây : hãy coi Sài Gòn cứ sau cơn mưa " hơi lớn hơi lâu " là ngập lụt . Mà loại " mưa hơi lớn hơi lâu " tới mùa là … có mặt " liền tù tỳ ", nghĩa là thành phố cứ nay ngập mai lụt dài dài . Vậy mà chẳng thấy dân chúng đi biểu tình đòi hỏi chánh quyền phải " khai thông " cống rãnh ! Rối thì cứ tự nhiên lội nước đi sanh hoạt, đem lưới ra lưới cá giữa lòng đường  y như ngoài sông rạch, còn trên đầu vẫn có biểu ngữ " Có nước sạch là có sức khoẻ ", đám cưới  vẫn rước dâu bằng xe ba bánh, có ướt chút chút cũng không sao – ngày lành tháng tốt mà ! - Riết rồi trở thành " Chuyện bình thường ", chẳng có gì phải bận tâm hết !


        Không biết chừng nào người dân xứ tôi làm một chuyện … động Trời - gọi là " Chuyện Bất Bình Thường " – nghĩa là cùng đứng lên đòi hỏi nhà cầm quyền phải làm thế nầy, phải làm thế nọ … để cuộc sống của người dân được " nâng cấp " như ở các nước … bình thường khác ?


         Hỏi , tức là … không trả lời ! Than ôi ! …


         Đây : vài hình ảnh " Chuyện Bình Thường " lượm trên internt :


 

 

 


 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link