Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, July 6, 2012

CÁI CHẾT CỦA TGM NGUYỄN KIM ĐIỀN CHO TỰ DO TÔN GIÁO

 

CÁI CHẾT CỦA TGM NGUYỄN KIM ĐIỀN

CHO TỰ DO TÔN GIÁO

Hồng Lĩnh

Mùa xuân năm 1975. Sau 55 ngày phải giao chiến trong cô đơn. QLVNCH giã từ vũ khí. Các tướng lãnh hào hùng chiến đấu tới phút chót như Nguyễn Khoa Nam, Phạm Văn Phú, Nguyễn Văn Hiếu, Trần Văn Hai, Lê Nguyên Vỹ. Đã chào lá cờ vàng ba sọc đỏ lần chót và nói lên lời vĩnh biệt trong ngẫm ngùi. Họ đành bó tay để quân xâm lăng dẫm nát chiến tuyến tự do. Qua các viên đạn cuối cùng dành cho mình hay bằng độc dược, họ đã đi vào lòng đất lạnh cho giấc ngàn thu. Giờ ấy tại dinh Độc Lập. Lá cờ vàng ba sọc đỏ, đã bao năm ngão nghễ chận đứng bước tiến của quân xâm lăng CSVN từ Bắc tràn xuống, đành chịu rơi xuống như một chiế lá thu rời cành. Chiến tuyến chống cọng miền Nam thất thủ. Một thất thủ do hết quân viện trong lúc dầu sôi lửa bỏng. Từ giờ phút ấy. Một chết chóc với bao thảm cảnh trùm lên quê hương VN yêu dấu. Đồng bào miền Bắc mất hy vọng đuợc thấy tự do. Quân dân miền Nam điêu đứng trong lệ nhòa. Nhưng một nhóm đã thoát được. Ấp ủ và mang theo ngọn cờ muôn thuở. Họ phải ra đi để tạo hy vọng cho người ở lại. Để giữ ngọn lửa hồng tự do. Xây lại chiến tuyến mới. Cuộc chiến đấu cho tự do tiếp tục trên địa bàn mới.

Tại quốc nội. Tôn giáo nhảy vào tham chiến. Cuộc chiến giữ hữu thần và vô thần cho tự do và các giá trị của con người bắt đầu.

Địa lý, lực lượng chiếm đóng, công an khủngbố và các tôn giáo (1)

Diện tích 331’690 km2. Đất trồng trọt 17.41%. Rừng 31%. Đồng cỏ 4.71%. Dân số 81'377'000. 484'000 quân chính quy. 600'000 công an. 50% Phật Giáo. Cao Đài 10%, Khổng Giáo + Lão Giáo+ Hòa Hảo + Hồi Giáo = không rõ. Thiên Chúa Giáo La Mã = 11% .Tin Lành 5%. 29% không đạo nào.

Tại quốc nội. Bọn bạo tàn CSVN đã đày đoạ dân tộc ra sao ?(2)

Trong cảnh âm u của năm 1975. Phong trào Boat People tiếp tục cho tới cuối thập niên 80. Có tới hàng trăm ngàn chiến sĩ đã cầm súng, công chức, tuyên úy quân lực, các đảng viên của các đảng đã góp sức cho tự do. Bị tù tội ở chốn rừng thiêng nước độc. Các ủy ban nhân dân ra đời. Các hoạt động tôn giáo bị kiểm soát sắt sao. Các cộng đồng tôn giáo bị giải tán.Các cơ sở tôn giáo bị tịch thu.

Phản ứng đầu tiên tới từ Phật Giáo: 12 thầy và sư cô chùa Dược Sỹ Cần Thơ tự thiêu vào tháng 11/75.

Bước vào năm 1976. CSVN tấn công nhà thờ Vinh Sơn. Cha xứ bị cáo đã chứa chấp nhóm sĩ quan chống chế độ. Dân thành thị bị đi vùng kinh tế mới.

Rồi năm 1977 tới. CSVN lập hợp tác xã nông nghiệp. 6 lãnh tụ Phật Giáo Thống Nhất bị bắt. Trong số ấy có TT Thích Huyền Quang và Thích Quảng Độ.CSVN cho ra đạo luật 297 CP bóp nghẹt các hoạt động tôn giáo.

Tiếng xét phản công quyết liệt từ TGM Nguyễn Kim Điển để bào vệ Phật Giáo (3):

Vài nét về TGM Nguyễn Kim Điển. Sinh ngày 13/3/1921 tại Long Đức, Vĩnh Long. Thụ phong linh mục năm 1947. Giám Mục Cần Thơ năm 1961. Tồng Giám Mục Huế năm 1968. Tạ thế vào ngày 8/6/1988 tại Sài-Gòn.

Ngày 15/4/1977. Sau khi đã bắt giữ một số chân tu Phật Giáo tại thành phồ Sài-Gòn, Trong trò chơi tạo nồi da xáo thịt giữa Thiên Chúa Giáo và Phật Giáo. CSVN đã tổ chức một cuộc họp của các tĩnh Bình Trị Thiên để đã thông việc bắt bớ trái phép các chân tu Phật Giáo kể trên. Đang lúc họp. Tổng Giám Mục Nguyễn Kim Điền, biết trò chơi gian ác dùng tôn giáo diệt nhau của CSVN, bất chấp nguy nan cho bản thân nhãy vào chiến đấu ngay bên cạnh Phật Giáo. Chết sống có nhau trong lúc đơn côi. Không còn phân biệt Phật Giáo hay Thiên Chúa Giáo nữa. Cả hai và các tôn giáo khác đang trong cảnh nguy nan. Không phân biệt áo nâu hay áo đen. Dựa lương vào nhau để tìm cái sống trong cái chết. Nhất định chận đứng bọn CSVN với niềm tin vào Chúa cả ba ngôi. TGM NKĐ lấy tấm thân áo dài đen che chở thân áo nâu. Nhất định đứng thẳng như Từ Hải chốn gươm đao. Chỉ mặt bọn thảo cấu, và dõng dạc tuyên bố:"Tôi đau buồn về các việc bắt bớ anh em Phật Giáo. Bất bình về tự do tôn giáo tại VN. Ngoài ra, người Công Giáo bị cư xử như công dân hạng hai." Chưa hết cơn giận và trong tư thế liều chết. TGM Điền chép lời tuyên bố thẳng thừng ấy cho phiên họp tiếp theo vào ngày 22/4/1975 tại Huế. Trong khi đó. Linh Mục Nguyễn Văn Lý (31/8/1947, trên giấy tờ 15/5/1946, tại Ba Bình, Vĩnh Linh, Quảng Trị) liều mạng với TGM Điền phát lời tuyên bố ấy cho mọi người. Nhóm Linh Mục Thiên Chúa Giáo quốc doanh, chỉ có mấy mạng, muốn làm đẹp lòng CSVN, đã tố cáo công khai TGM Điền trong báo Công Giáo Và Dân Tộc. Tuy CSVN chưa bắt ngay TGM Điền. Nhưng hai Linh Mục có mặt là Hồ Văn Qúy và Nguyễn Văn Lý bị bắt giải đi. Linh Mục Hồ Văn Qúy được thả ra ít lâu sau đó. Nhưng Linh Mục Lý phải nếm cảnh tù đày một năm. Rồi sau đó là cả một cuộc cuộc sáp là cà với CSVN. LM Lý phải vào tù ra khám nhiều năm. Rồi bảy điểm đòi tự do tôn giáo ra đời(4).

Hai nhóm tiền quân hải ngoại về tham chiến và khích lệ của Jean-Paul II :

Nhóm thứ nhất bằng nhiều đợt rời đất tạm dung để trở về (5). Khởi từ 1981 tới 1984. 21 chiến sĩ thuộc Mặt Trận Thống Nhất Các Lực Lượng Yêu Nước Giải Phóng Việt Nam về tới quê huơng và bị sa luới. Ngày 14/12/1984, "Toà Án Nhân Dân Tối Cao" của CSVN tại VN đem ra xử tại công trường Lam Sơn Sài-Gòn 21 chiến sĩ kháng chiến. Xin ghi tên các anh bằng nét mực đen đậm như nhắc nhở cho ngàn thu sau: Mai Văn Hạnh, Trần Văn Bá, Lê Quốc Quân, Hùynh Vĩnh Sanh, Hồ Thái Bạch, Trần Nguyên Hùng, Tô Văn Hườn, Hoàng Đình Mỹ, Thạch Sanh, Ngtuyễn Văn Trạch, Nguyễn Bình, Nguyễn Văn Hậu, Nhan Văn Lộc, Lý Vinh, Trần Ngọc Ân, Cái Văn Hùng, Đặng Bá Lộc, Thái Văn Dư, Trần Văn Phương, Nguyễn Phi Long, Nguyễn Văn Cầm.

Sau bốn ngày diễn ra vụ án bịp bợm. Các bản án sau đây cần 2 giờ mới đọc xong:

Tử hình: Mai Văn Hạnh, Trần Văn Bá, Lê Quốc Quân, Hùnh Văn Sanh, Hồ Thái Bạch.

Chung thân:Trần Nguyên Hùng, Tô Văn Hườn, Hoàng Đình Mỹ.

Từ 8 đến 20 năm tù: Số 13 kháng chiến quân còn lại.

Ngày 8/1/1985. Kháng chiến quânTrần Văn Bá, Lê Quốc Quân, Hồ Thái Bạch bị chế độ CSVN hành quyết trong vi phạm trắng trợn luật vế tù binh.

Nhóm thứ nhì do Đề Đốc Hoàng Cơ Minh (1935-1987) thống lãnh về ngã Thái Lan (6, 7)

Với cựu lữ đoàn trưởng 2 dù là Đại Tá Lê Hồng. Đề Đốc Hoàng Cơ Minh thành lập lực lượng cựu chiến binh QLVNCH tại hải ngoại. Sau khi đuợc sự ủng hộ của Mỹ và Thái Lan cũng như Nhật Bản. Đề Đốc đã vận động được sự tham gia của các nhóm kháng chiến trong nước và hải ngoại để thành lập vào năm 1980 Mặt Trận Giải Phóng Việt Nam và ông là chủ tịch. Vào tháng sáu năm 1981. Chủ Tịch Hoàng Cơ Minh cùng bộ tư lệnh tiền phương rời Mỹ về bên gới Nam Thái Lan để thành lập các căn cứ đầu tiên kháng chiến. Trong các năm 1982-1987. Đề Đốc chú trọng vào việc thành lập các đơn vị kháng chiến và động viên VNHN ủng hộ cuộc kháng chiến.

Vào tháng 7 năm 1987. Chủ Tịch Hoàng Cơ Minh với khoảng 200 đồng chí vuợt biên giới Thái Lan. Đột nhập lãnh thổ Lào để tiến về biên giới VN. Khi biên gới VN đã lấp ló, đoàn quân kháng chiến đụng độ với quân Lào và quân CSVN. Bọn nầy có không quân và trọng pháo yền trợ. Ngày 26/8/1987. Lực lượng của Chủ Tịch Hoàng Cơ Minh bị tràn ngập. Vì không muốn rơi vào tay giặc. Chủ Tịch Hoàng Cơ Minh đã tự hy sinh. Một số chiến hữu đi theo bị bắt. Đánh dấu một giai đoạn chiến đấu bằng vũ lực của hải ngoại. Quốc nội bị đánh đập và tù đàyvà hải ngoại đã góp máu. Xin một phút mặc niệm tưởng nhớ các kháng chiến quân quốc nội và hải ngoại đã bỏ mình cho tự do.

Khích lệ của Jean-Paul II qua câu nói:"Các con đừng sợ" (8)

Vào dịp "Ad Limina Apostolorum" ngày 17/6/1980 tại Là Mã nước Ý Đại Lợi. Đức Giáo Hoàng Jeau-Paul II đã gặp Hồng Y Trịnh Văn Căn và một số Giám Mục VN. Nhất là TGM Nguyễn Kim Điền. Trong phút tao ngô, GH Jean-Paul II đã âu yếm với các con đến từ chết chóc bằng các câu nói: " Hởi Hồng Y Căn thân mến, hởi TGM can trường Nguyển Kim Điểm của xứ Huế và các Giám Mục khác! Hôm nay là ngày vui nhất đuợc tiếp đón các con đến từ VNCha cả tên trời biết các khó khăn và các công lao Ước gì tất cả đuợc thụ hưởng nhiều hơn nữa bao tình thương của các cộng đồng Thiên Chúa Giáo… Không cần phải nhắc nhở tới sự chú ý và bao dung của Toà Thánh …".

Riêng về Giáo Hội Công Giáo thầm lặng VN dới chế độ độc tài CSVN (9) và TGM tiên phong Nguyễn Kim Điền

Một qúa khứ đầy máu và nước mắt qua 300 năm bắt đạo do các Triều Nguyễn và Cần Vương. Rồi họa CSVN.

Vào cuối thế kỷ XIV vào đầu thế kỷ XV. Các nhà du hành như Marco Polo từ Á Châu lúc trở về. Đã mang về quê quán tại Âu-Châu nhiều mẫu chuyện hấp dẫn tạo mơ ước. Một Đông Nam Á nhiều loại GIA VỊ. Cũng vào thời điểm ấy. Thiên Chúa Giáo tại Âu-Châu rất thịnh hành. Bao thanh niên đầy nhiệt huyết dâng mình hiến trọn đời cho lý tường và đức tin. Hơn nữa trong chiều hướng muốn chận “Tai Họa" Hồi Giáo đang phát triển mạnh tại Á Châu. Trong bước đầu. Các thương gia nhắm vào các gia vị và lụa. Còn các nhà Truyền Giáo nhắm vào cứu rỗi linh hồn. Nên Đông Nam Á chẳng bào lâu trở thành vùng: "Gia Vị và Linh Hồn". Chình cũng tại đây. Nhà thừa sai Pháp Alexxandre de Rhodes (1599-1660) đã tặng dân tộc Việt Nam món quà qúy báu: Chữ viết quốc ngữ bằng tự mẫu Latin mà ngày nay không một nước nào tại Á Đông có. Họ tới vào thời điểm thái hóa của phong kiến vua chúa. Thật bất hãnh. Khi các triều Nguyễn từ Minh Mạng tới Tự Đức xem đa thê với cung tần mỹ nữ là bất khả xâm phạm. Trong khi Ki Tô Giáo cấm nhặt. Hơn vua chúa VN hồi ấy sợ dân theo Chúa lại bỏ mất vua. Vì hai lý do chính ấy.Các triều Nguyễn đã nghi kỹ con chiên TCG và bước vào con đường dùng gươm đao. Tiếp theo thêm món thực dân Pháp chen vào. Từ đó các triều Nguyễn tàn sát con dân theo Thiên Chúa Giáo suốt trong 300 năm. Lê thê và thảm thương kéo dài từ 1631 đến 1851 mới tạm ngưng. Kết quả: 300’000 tìn đồ dân việt bị giết với đủ cực hình,. 200 Linh Mục, trong đó có 59 Thừa Sai đủ chủng tộc không riêng Pháp tịch, 270 nữ tu, 340 chủng viện bị san bằng. Ngoài ra 3000 giáo xứ bị đốt. Tất cả ngu ngốc ấy của vua chúa đã tạo cớ cho sấm sét súng đạn của Tây Ban Nha và Pháp để can thiệp. Trong khi đó. Tại Thái Lan, các nhà truyền giáo không bị bắt bớ vì đạo và Thái Lan không bị đô hộ.

Riêng cho TGM Nguyễn Kim Điển (10):

Vào tháng 10 năm 1984. CSVN kiếm chuyện để triệt hạ TGM Nguyễn Kim Điền. Chịu 120 ngày tra khảo. Vào ngày 19/10/1985 CSVN làm áp lực mạnh trên TGM Nguyễn Kim Điền. Không một chút sợ hãi trước bạo quyền. TGM Điền gừi một lá thơ mục đồng kể lại các đau thương của 120 ngày bị tra khảo cho tất cả giáo dân địa phận Huế biết và cũng để xác nhận ý chí:"Tự do tôn giáo hay chết". Vào năm 1988 CSVN lại sinh sự với hàng Giáo Phẩm Công Giáo VN nhân dịp GH Jean-Paul II phong thánh vào tháng 6/1988 cho 117 thánh từ đạo tại VN. Trong số đó có 21 nhà truyền giáo Âu-Châu.Tuy các giám mục VN đuợc mời đồng tế. Như ng không một Giám Mục VN nào được phép tới La Mã. TGM Nguyễn Kim Điền tạ thế vào 8/6/1988. Theo dư luận do CSVN tiêm thuốc độc tại nhà thương. Từ giây phút ấy.Sự ra đi của TGM Điền làm mất luôn một tiếng nói lớn lao của Giáo Hội Công Giáo VN.

Sau khi TGM Nguyễn Kim Điển đã về cõi khác. LM Nguyễn Văn Lý tiếp tục chiến đấu. Bị kết án 20 năm tù năm vì tội truyền bá tư tưởng của TGM NKĐ. Sau đó được ân xa. Nhưng rồi vào năm 1983 bị kết án lại10 năm vì không tuân lệnh của CSVN phải bỏ xứ Độc Sô. Sau khi ra tù. Bị giam lỏng tại tòa Giám Mục Huế. Thất vọng vì chính sách đàn áp tôn giáo. Năm 1994, Linh Mục Lý ra thông cáo 10 điểm tố cáo các bách hại Thiên Chúa Giáo. Khối 6804 ra đời. Hải ngoại nhảy vào tham chiến hổ trợ. Đại sứ Mỹ Michael Marine tuyên bố: " Các nhà dân chủ của khối 6804 là những nhà yêu nước".Phải chăng đây là cây do hạt Nguyễn Kim Điển gieo lại để cho dân chủ VN?

Giờ đây nơi trời cao. Trong ánh huy hoàng. Từ trên cao nhìn xuống quê hương VN đau khổ. Xin TGM che chở các chiền sĩ tự do đang nhọc nhằn ngày đêm chiến đấu dành lại dân chủ và tự do cho toàn dân Việt. Ngày 25 sắp tới. Con cáo hạng hai CSVN Nguyễn Tấn Dũng, tôi mọi của Bộ Chính Trị CSVN, tới gặp thổng lĩnh chăn chiên GH Benoît XVI. Từng là cánh tay phải của cố GH Jean-Paul II. Một nối tiếp của câu nói:" Các con đừng sợ". Có lẽ một cánh cữa tự do tôn giáo, do sức ép của một tỉ con chiên Thiên Chúa Giáo toàn cầu, sẽ được mở tung để dứt khoát áp bức của sự dữ CSVN.

------------------------------------------------------------------------------------------------

Tham chiếu:

1.- Société des Missions Etrangères de Paris, http://asie.mepasie.net/vietnam.fr-fr.59.35.content.htm, trang (1,5), 15/01/2007.

2.- VIET NAM infos numéro 32-15 septembre 2005, le bulletin d’information économique politique et culturelle sur le Viet Nam, http://www.vninfos.com/archives/dossier/_-_32.html, các trang (1-12).

3.- Philipe nguyen Kim Dien, Encyclopaedia Britanica, Article http://www.britannica.com/eb/artichle-9001071/Philippe-Nguyen-Kim-Dien, các trang (1-3).

4.- Communiqué De Presse, Père Nguyen Van Lý et la Paroisse Nguyet Bieu revendiquent les droits religieux, http://www.lmvntd.org/avl/presse/0012nvly.htm, các trang (1-7).

5.- Tưởng nhớ những liệt sĩ hy sinh ngày 08/01/1985, http://www.vietnam-vrf.net/modules.php?name=News&file=article&sid=196, các trang (1-5).

6.- Hoang Co Minh, http://www.generalhieu.com/hcminh-u.htm, trang 1.

7.- VIET NAM infos numéro 8-15 septembre 2001, Le Vice-amiral Hoang Co Minh, http://www.vninfos.com/archives/dossier_-no_8.html, các trang (1-3).

8.- Discours de Jean-Paul II aux évêques du VietNam em visite « Ad limina Apostolorum » 17 juin 1980, http://www.vatican.va/holy_father/john_paul_ii/speeches/1980/june/documents/hf_jp_ii_spe_19800617_vescovi-vietnam_fr.html, các trang (1-4).

9.- Vietnam : Prêtres et commissaires, http://www.lmvntd.org/avl/dossier/0110tinnha.htm, các trang (1-8).

10.- Annistie, Pastorale Jean Eudes, Une vie de combat, http://www.webscolaire.jeaneudes.qc.ca/pastorale/Pastorale/Amnistie%20internationale, các trang (1-3).

http://www.nationalistvietnameseforum.com/Nationalist%20Vietnamese%20Forum/Pages/Article%20160.htm

 

Ngụy biện chồng lên ngụy biện

Thứ tư, ngày 04 tháng bảy năm 2012

Ngụy biện chồng lên ngụy biện

Trong vài ngày qua, trên cộng đồng Facebook có lan truyền một bài viết với nội dung chỉ trích việc phát động biểu tình là “lợi dụng lòng yêu nước”. Xét thấy bài viết phạm quá nhiều lỗi lập luận, tôi xin được dành entry sau đây để phân tích về sự ngụy biện, phi logic của nó.

 

Điều đầu tiên và thông điệp cuối cùng tôi muốn nói trong khuôn khổ entry này, là sự cần thiết phải tôn trọng quyền tự do ngôn luận, tự do biểu đạt của công dân. Do vậy, mặc dù entry nhằm chỉ ra các lỗi ngụy biện của tác giả, nhưng tôi hết sức tôn trọng quyền của tác giả được bày tỏ ý kiến về các cuộc biểu tình ở Việt Nam. Cũng cần nói thêm, không phải không có những điều tôi đồng ý và chia sẻ quan điểm với tác giả, nhưng đó là chuyện nằm ngoài bài viết dưới đây.

 

 

* * *

 

“Thứ nhất, động thái khiêu khích vừa rồi của Trung Quốc nằm trong chuỗi các động thái với mưu đồ độc chiếm biển Đông và “nắn gân” các nước có tranh chấp rất tinh vi. Tuy nhiên, cách thể hiện sự khiêu khích của Trung Quốc chỉ là những lời tuyên bố. Theo thông lệ Quốc tế, hành xử của Việt Nam trước sự khiêu khích này không thể nào khác hơn ngoài những tuyên bố phản đối của các Tổ chức, cá nhân có thẩm quyền và Nhà nước ta đã thực hiện đúng với những gì cần làm”.

 

Tất nhiên là trong những sự biến vừa qua, (thật may mắn mà) sự khiêu khích của Trung Quốc (mới) chỉ là những lời tuyên bố. Và chúng ta cũng cần hiểu là, từ trước đến nay, ngay cả khi Trung Quốc có những hành động khác xâm hại đến lợi ích Việt Nam, mà vì một lý do nào đó mà truyền thông Việt Nam không đưa tin, thì chúng ta cũng đâu có biết. Sự thực rất có thể là nghiêm trọng hơn dư luận tưởng nhiều, và ngược lại, cũng có thể là nhẹ nhàng hơn nhiều – đến nỗi chúng ta rất khó có thể khẳng định “sự khiêu khích của Trung Quốc chỉ là những lời tuyên bố”. Khi không được cung cấp thông tin đầy đủ, minh bạch, mọi khẳng định về động thái của Nhà nước (dù là Việt Nam hay Trung Quốc) đều có thể là võ đoán.

 

Trên thực tế, Trung Quốc đã từng có những hành động thật sự xâm hại đến lợi ích của Việt Nam trên Biển Đông, chứ không dừng lại chỉ ở tuyên bố. Cắt cáp tàu Bình Minh 2, gây rối cáp tàu Viking 2, bắt giữ ngư dân Việt Nam… là các ví dụ rõ ràng.

 

Biểu tình là do người dân muốn thể hiện ý nguyện yêu nước của mình trước hiểm họa lãnh thổ bị xâm phạm. Ở đây chưa cần bàn là Nhà nước đã làm kịp thời tất cả những gì cần thiết về phía Nhà nước hay chưa, mà đơn thuần là một số người dân muốn thể hiện quan điểm phía mình. Hai chuyện này độc lập với nhau, và có thể thực hiện song song, không ai ngáng chân ai cả.

 

 

“Trung Quốc tuyên bố lập "thành phố Tam Sa" ở cấp vùng (Trung Quốc từng có ý định lập thành phố Tam Sa ở cấp huyện, nhưng sau đó hủy bỏ quyết định trắn trợn này) nhằm quản lý các quần đảo trên Biển Đông, ngay lập tức, lãnh đạo Khánh Hòa và Đà Nẵng lên tiếng phản đối Trung Quốc, khẳng định Hoàng Sa và Trường Sa là bộ phận không tách rời của Việt Nam. Bộ Ngoại giao Việt Nam cũng kịch liệt lên án việc Trung Quốc thành lập cái gọi là "thành phố Tam Sa"”.

 

Xin tác giả lưu ý: Trung Quốc là một quốc gia, tuyên bố thành lập cái gọi là “thành phố Tam Sa” là tuyên bố của một chính quyền trung ương. Còn Khánh Hòa và Đà Nẵng là hai tỉnh của Việt Nam. Tuyên bố của hai địa phương này, xét về mặt quốc tế, là không đủ sức đại diện, không “ngang tầm” chính quyền Trung Quốc. Chỉ có Bộ Ngoại giao (trở lên) mới có tiếng nói tương đương đối phương, trong trường hợp này.

 

 

“Như vậy là đã rõ, hành động của Trung Quốc cũng chỉ là hành động khiêu khích bằng tuyên bố của 1 đơn vị kinh tế của Trung Quốc”.

 

Nhưng đơn vị kinh tế đó là một doanh nghiệp nhà nước, chứ không phải là một công ty tư nhân. Trong mô hình kinh tế của Trung Quốc và Việt Nam thì doanh nghiệp nhà nước bao giờ cũng gánh vác nhiệm vụ chính trị và chịu sự quản lý chặt chẽ của Nhà nước. Tuyên bố của “một đơn vị kinh tế” trong trường hợp này không đơn giản chỉ là của một công ty. Bản thân ông Đỗ Văn Hậu, Tổng Giám đốc của PetroVietnam, cũng đã khẳng định: “Việc làm này chắc chắn là có sự tham gia, đồng ý của Chính phủ Trung Quốc”.

 

 

“Phản ứng của Chính phủ Việt Nam là hoàn toàn kịp thời, đúng quy định và hiện nay cũng chẳng có và sẽ chẳng có bất cứ công ty nước ngoài nào nhận lời mời thầu phi pháp trên của Trung Quốc”.

 

Có thể tác giả đúng mà cũng có thể sai hoàn toàn – lập luận như thế này đơn giản là không đủ thuyết phục. Nếu trình bày như tác giả, rằng “sẽ chẳng có bất cứ công ty nước ngoài nào nhận lời mời thầu phi pháp trên của Trung Quốc”, thì chỉ là một khẳng định chủ quan. Thêm nữa, cứ giả sử là sẽ không có công ty nào nhận lời mời thầu của Trung Quốc, thì cũng lấy đâu ra căn cứ để nhận định họ không nhận lời vì họ cho như thế là phi pháp hoặc vì họ thấy “Chính phủ Việt Nam phản ứng hoàn toàn kịp thời, đúng quy định”?

 

Nếu muốn chứng minh, có lẽ tác giả nên sử dụng những lập luận vững chắc hơn, ví dụ chỉ ra rằng trong lịch sử dầu khí quốc tế, các công ty không có tiền lệ khai thác ở những vùng còn trong trạng thái tranh chấp. Và cũng cần phải xác định rõ rằng, ngay cả việc Trung Quốc biến một địa điểm hoàn toàn nằm trong thềm lục địa 200 hải lý của Việt Nam thành “vùng tranh chấp”, nếu chuyện này xảy ra, cũng là một thành công của Trung Quốc, và rất nguy hiểm cho Việt Nam. Giả sử hậu quả xảy ra sau hành động mời thầu 9 lô dầu của Trung Quốc, là nhiều công ty dầu khí quốc tế tưởng rằng khu vực này là vùng biển tranh chấp giữa Việt Nam với Trung Quốc, thì lúc đó, ta có thể nói rằng tác giả đã “mất cảnh giác” không?

 

Không có gì đảm bảo rằng “sẽ chẳng có bất cứ công ty nước ngoài nào nhận lời mời thầu phi pháp trên của Trung Quốc”. Đó là chuyện của tương lai, không thể khẳng định vô căn cứ như vậy. Muốn đảm bảo được điều đó, ít nhất cũng cần phản ứng đồng bộ của Nhà nước và nhân dân, mà biểu tình như một hình thức “ngoại giao nhân dân” là rất quan trọng (đánh động dư luận trong nước, quốc tế - xem thêm những phản ứng của Trung Quốc về vụ này).

 

Mặt khác, như đã nhiều lần được chứng tỏ, phản ứng của Nhà nước tỏ ra chậm hơn nhiều so với phản ứng của công luận (nhân dân), và phản ứng của nhân dân khiến Nhà nước có tư thế hơn trên bàn đàm phán. Đó là sự cần thiết của “ngoại giao nhân dân”.

 

 

“Hành động xuống đường phản đối có cần thiết hay không? Những người yêu nước xuống đường chung với những gương mặt “thích biểu tình”, thích quấy rối và nhiều gương mặt “có vấn đề” với Chính quyền có đạt được đúng mục đích ban đầu của lời kêu gọi hay là mục đích khác? Đó chính là sự lợi dụng lòng yêu nước”.

 

Đây không gọi là một lập luận, vì nó chủ quan, chụp mũ, và tất nhiên, hoàn toàn vô căn cứ. Tác giả sử dụng bằng chứng nào để cho rằng tồn tại những gương mặt thích biểu tình, thích quấy rối? Cứ giả sử rằng có những nhân vật như thế, thì tác giả cũng phải làm một nhiệm vụ rất nặng nề: Chứng minh. Bằng chứng, bằng chứng và bằng chứng.

 

Gương mặt nào “có vấn đề” hay quấy rối, vi phạm pháp luật thì chính quyền cứ việc xử lý họ (nếu họ có hành vi như vậy). Không thể đưa ra một tình huống giả định để đánh giá xấu một hành động được tiến hành với mục đích tốt.

 

Ở đây tác giả cũng cần thận trọng để tránh lỗi ngụy biện “Spot Light” (Ánh đèn sân khấu) khi mặc định rằng tất cả các thành viên của một nhóm nào đó đều giống như những thành viên thu hút sự chú ý của truyền thông nhất. Tránh lỗi “Slippery Slope” (Cái dốc trơn) khi suy bừa từ một hiện tượng này sang một hiện tượng khác, không kèm theo căn cứ nào.

 

Cũng cần phải thừa nhận rằng, mọi cuộc biểu tình đều khó mà có cái gọi là “mục đích thuần nhất, trăm người như một”. Bản chất của xã hội loài người là đa nguyên, hay diễn đạt một cách nhẹ nhàng hơn, đa dạng về tinh thần. Không ai giống ai cả, và việc trong 100 người cùng tham gia một cuộc biểu tình với mục đích xác định trước là A, vẫn có thể có 10-20 người ngoài A còn có thêm mục đích B, hoặc chỉ có mục đích B. Phần đông đi biểu tình vì tinh thần dân tộc, vì yêu nước, vì ghét bá quyền Trung Quốc. Nhưng vẫn có thiểu số đi vì những lý do khác: đi để chụp ảnh, đi để quan sát, trải nghiệm, thậm chí không loại trừ việc đi… cho vui, mấy khi ở Việt Nam có dịp tụ tập đông người.

 

Và chúng ta đừng quên rằng cũng có những người muốn thu hút sự chú ý của dư luận đến vấn đề riêng của mình hoặc của tầng lớp nào đó trong xã hội, mà họ không có điều kiện lên tiếng ở những nơi khác. Do đó, họ buộc lòng phải tìm đến một sự kiện gây chú ý, để làm cho tiếng nói của mình được lắng nghe. Chúng ta có thể không thích cách họ “tận dụng”, “lợi dụng” biểu tình cho mục đích riêng, lợi ích riêng. Nhưng không thể chỉ trích, lên án họ, nhất là không thể coi họ như một loại người đáng ghét, phải cách ly khỏi các hoạt động xã hội, nơi tụ tập đông người. Có chăng, phải nhận thấy xã hội Việt Nam rất cần một cơ chế để mọi thành phần trong xã hội đều được cất lên tiếng nói. Đó là: tự do báo chí, tự do lập hội, tự do biểu tình, tự do tổ chức họp báo/ hội thảo/ sự kiện/ viết blog (có thể gọi chung là quyền tự do biểu đạt/thể hiện chính kiến).

 

 

“Thứ hai, kết thúc cái gọi là biểu tình, tuần hành ôn hòa, tôi lướt qua hàng chục trang web: nổi bật lên không phải là sự thỏa mãn của lòng yêu nước chính đáng mà là sự hả hê của những tổ chức, cá nhân khi đã tập hợp được một lượng người cần thiết xuống đường để cho thấy “Chính quyền, công an phải vất vả”, để cho thấy những tổ chức, cá nhân đó có thể hiệu triệu được mọi người, để có thể “tập dần thói quen phản kháng của người dân với chính quyền”.

 

Ở đây có một thực tế, là có những người biểu tình (không biết thuộc “phái” nào, nếu như có tồn tại cái gọi là “phái”) có lồng ghép nội dung bày tỏ sự bất mãn, hay nói cách khác, sự không đồng tình với chính sách ngoại giao của Nhà nước. Họ có thể cho rằng Nhà nước cư xử hèn nhát/ kém cỏi trước bá quyền Trung Quốc. Họ có thể đúng, hoặc sai, nhưng việc làm của họ - nếu diễn ra ôn hòa như cách họ đã làm - là không có gì sai cả, và không đáng bị đem ra bêu riếu. Họ có “hả hê”, khoái trá, thì cũng vẫn… chỉ là trên mạng, chứ họ chưa để xảy ra một vụ bạo loạn, xô xát, hay gây ra thiệt hại vật chất và tinh thần cho ai (chỉ trừ cho cơ quan công quyền, nếu có).

 

Cơ quan công quyền – cụ thể là công an – có thể ức chế, tức giận, điên tiết đấy, nhưng… vẫn phải chấp nhận. Nghe ra thì có vẻ như cơ quan công quyền phải chịu cái nhìn đầy khắt khe và định kiến từ dư luận xã hội, nhưng biết làm sao được, bởi vì đó là nguyên tắc; nguyên tắc ấy nói rằng công an - cảnh sát - an ninh điều tra bao giờ cũng phải là lực lượng gương mẫu, lực lượng đi đầu tuân thủ luật pháp trong xã hội, và luôn phải nhận phần khó, phần thiệt về mình trong quan hệ với nhân dân. Vì lẽ họ là lực lượng có đầy đủ sức mạnh và công cụ để trấn áp, vốn dĩ họ mạnh hơn hẳn nhân dân – nên họ… phải nhường dân. Không phải ngẫu nhiên mà Hồ Chủ tịch từng dạy công an: “Đối với nhân dân, phải kính trọng, lễ phép”.

 

Một ví dụ để so sánh: Có một tầng lớp trong xã hội hiện nay cũng bị cộng đồng mạng chỉ trích, lên án gay gắt, là giới báo chí, nhất là “đám phóng viên lá cải”. Các bạn nghĩ sao nếu các nhà báo cũng phản ứng tương tự với dân mạng như công an, tức là đánh, đạp mặt, bẻ tay, bắt bớ, gây khó dễ, gây sức ép buộc thôi việc, mất nhà trọ v.v.? (Hoạt động báo chí hiện nay ở Việt Nam cũng được xem như hoạt động công vụ, bằng chứng là có những nhà báo đã bị bắt vì tội “lạm dụng quyền hạn, chức vụ trong khi thi hành công vụ”). Nói rộng ra, các bạn nghĩ sao nếu trong xã hội, tồn tại những nhóm công dân được cho, và/hoặc tự cho mình quyền xâm phạm thân thể người khác, nhân danh “công vụ”?

 

 

“Những bài viết ở các trang web, blog, facebook miêu tả việc bắt bớ, đánh đập, đàn áp, tôn vinh những “ngọn cờ” với những thông tin “thêm mắm, dặm muối”, mô tả những chi tiết (qua lời kể, thậm chí là trí tưởng tượng phong phú của một ai đó) đầy rẫy trên mạng, từ đó những dòng phản hồi (conments) của một số phần tử mang tính bắc cầu (lấy chuyện biểu tình chống Trung Quốc nói sang chuyện chế độ hiện nay, lấy chuyện yêu nước để đả kích Chính quyền, Công an…) tiếp tục xuất hiện, càng nhiều, và cuối cùng kết luận chung của những bài viết này cho buổi sáng hôm nay là “…một chiến thắng của những công dân Việt Nam trên đường phố Sài Gòn, Hà Nội ngày hôm nay”. Bây giờ các bạn đã nhận thấy mục đích chính của những kẻ phát động biểu tình lúc này chưa? Đó chính là sự lợi dụng lòng yêu nước”.

 

Nếu chính quyền có cách ứng xử thỏa đáng với biểu tình (không đàn áp, không gây khó dễ trong và sau biểu tình, không có những biểu hiện phản cảm như khênh người, xô đẩy, đạp mặt, thóa mạ…) thì không ai có thể xuyên tạc, vẽ rắn thêm chân được. Ở một đất nước bình thường, biểu tình là chuyện hết sức bình thường. Không ai bảo đi biểu tình là “chiến thắng” cả - điều đó chỉ có thể xảy ra ở một quốc gia mà quyền thể hiện ý nguyện công dân đã bị vi phạm tới mức trầm trọng.

 

Trong lần biểu tình này, những người biểu tình cũng không đề cập đến việc Trung Quốc tuyên bố mời thầu dầu khí như là nguyên nhân chính yếu để họ xuống đường phản đối. Với những người yêu nước, có tinh thần dân tộc chủ nghĩa, thì mục đích của họ là bảo vệ lợi ích quốc gia và phản đối việc một bá quyền láng giềng đe dọa làm thiệt hại lợi ích đó. Họ có thể bị lợi dụng (cứ giả sử như vậy), thì nhiệm vụ của chính quyền (nếu có) là ngăn chặn những hành vi lợi dụng (nếu các hành vi đó có màu sắc bạo lực, đe dọa sức khỏe, tính mạng công dân), chứ không phải… gộp tất cả vào một rọ, ngăn chặn tuốt, theo cái tư duy “cùng một công chặn”.

 

 

“Thứ ba, những “ngọn cờ” như Bùi Thị Minh Hằng, Kim Tiến, Huỳnh Thục Vy, Huỳnh Trọng Hiếu, Huỳnh Công Thuận, Juse Lê Duy… nếu đủ tỉnh táo các bạn có thể nhận ra họ là ai và vì sao họ lại luôn hăng hái xuống đường biểu tình bất cứ lúc nào miễn có lý do nào đó. Những “ngọn cờ” ấy, nếu chịu khó tìm đọc trên các trang web (thậm chí là những trang web của các tổ chức phản động khác nhau ở hải ngoại) cũng có thể vạch trần bộ mặt thật của họ”.

 

Những người trên có thể đã nhiều lần xuống đường vì những lý do riêng (và rất có thể những lý do riêng ấy là đúng đắn), nhưng họ cũng có quyền xuống đường với mọi người vì những mối lo chung của đất nước, dân tộc. Hai việc này không mâu thuẫn, không loại trừ lẫn nhau. Nếu trong biểu tình, họ làm gì trái luật (kích động hằn thù dân tộc, kêu gọi bạo loạn…) thì chính quyền có thể đơn giản là cứ đối chiếu đúng theo luật pháp mà xử lý họ, như đã nói ở trên.

 

 

“Những khẩu hiệu, phát ngôn của họ sặc mùi đả kích chính quyền, đả kích chế độ nhưng lại mặc màu áo “bảo vệ biển đảo quê hương”. Chính vì thế, tôi không ngạc nhiên khi thấy những băng rôn kiểu “Hãy hành động xứng đáng tiền thuế của nhân dân”, “đoàn kết dân tộc, tôn giáo…” xuất hiện, thậm chí, tôi còn kinh bỉ kẻ đã viết băng rôn “với hình ảnh Ngọc Trinh mang dòng chữ “đầu hàng Trung Quốc thì cạp đất mà ăn à?”. Đó chính là sự lợi dụng lòng yêu nước”.

 

Các khẩu hiệu trên cũng không có gì sai trái. Tùy quan niệm, mỗi người có thể thích hay không, nhưng ở đây không có sự vi phạm thuần phong mỹ tục hay là đi ngược lại bất cứ luật định nào.

 

Biểu ngữ “Hãy hành động xứng đáng với tiền thuế của dân” không hề sai, nó nêu lên một đòi hỏi hoàn toàn đúng và luôn luôn đúng: Chính quyền nào mà chẳng phải hành động xứng đáng với tiền thuế của dân? Riêng biểu ngữ có hình ảnh Ngọc Trinh, người duy nhất có quyền và có đủ tư cách lên tiếng phản đối là Ngọc Trinh, vì cô ấy không phát ngôn như thế. Mặc dù vậy, biểu tình – với mục đích cao nhất là đánh động dư luận, gây sự chú ý của Nhà nước và công luận tới một vấn đề cụ thể nào đó – là lúc để những người biểu tình có thể sử dụng mọi “chiêu trò” giống như marketing để thông điệp của họ được nổi bật. Nghĩa là:

 

  • Họ có thể đi biểu tình nhiều lần, lặp đi lặp lại.
  • Họ có thể giơ cao những biểu ngữ kỳ cục nhất mà họ nghĩ ra được, thậm chí kể cả biểu ngữ nêu những điều có tính chất chân lý, luôn luôn đúng, như: “Mặt trời mọc đằng đông, lặn đằng tây”, “Chính quyền phải hành động xứng đáng với lá phiếu của người dân/ với tiền thuế của nhân dân”, v.v.
  • Họ có thể đến những địa điểm đông người chứng kiến nhất, vào những thời điểm có đông người tham dự/ quan sát nhất.
  • v.v.

 

Cũng cần hiểu thêm rằng, trong một xã hội, kể cả khi tất cả mọi người đều thấy hạnh phúc, yêu đời, hài lòng với cuộc sống, mà lại có một hoặc một số cá nhân cứ biểu tình hoặc viết báo, viết blog bày tỏ sự bất mãn, cứ chỉ trích chính quyền hèn kém khốn nạn nọ kia… thì những người xung quanh cũng cứ phải tôn trọng, không được phép khinh bỉ, bôi nhọ họ. Đó chính là biểu hiện của sự tôn trọng quyền tự do ngôn luận, vốn dĩ bao gồm cả quyền đồng ý lẫn quyền bất đồng, của đa số cũng như của thiểu số

 

 

“Thứ tư, tôi từ Trường Sa về. Suốt 16 ngày ở nơi đầu sóng, ngọn gió của Tổ quốc, tôi đủ kiến thức và sự tự tin để khẳng định với các bạn rằng: Việt Nam chúng ta đang làm rất tốt việc giữ gìn biển đảo quê hương. Chúng ta vẫn tiếp tục khai thác tài nguyên, khoáng sản, vẫn tiếp tục phát triển kinh tế biển để làm giàu cho Tổ quốc mà không có bất cứ kẻ ngang ngược nào có thể cản trở”.

 

Đây là lỗi ngụy biện “lạm dụng quyền lực” (Appeal to Authority). Nó là kết quả của tư duy sai lầm: Tôi (được) đi Trường Sa, vì vậy tôi có quyền phát ngôn về mọi chuyện liên quan tới Trường Sa, còn các vị không (được) đi Trường Sa thì… trật tự!

 

Câu nói ấy có thể đúng hoặc sai, vì tác giả không đưa ra bằng chứng nào ngoài tuyên bố chủ quan “tôi đủ kiến thức và sự tự tin để khẳng định”. Nhưng cứ giả sử câu ấy là đúng với thực tế khách quan (factually correct), thì nó lại chẳng ăn nhập gì với câu sau, hay nói đúng hơn, câu tiếp theo đây chẳng ăn nhập gì với nó:

 

 

“Vậy thì, thay vì xuống đường, đứng chung hàng ngũ với nhiều thành phần cơ hội, cải lương, phản động… các bạn trẻ nên dành sức lực ấy làm việc có ích cho tổ quốc”.

 

Việc Việt Nam làm rất tốt nhiệm vụ giữ gìn biển đảo quê hương thì liên quan gì đến việc một bộ phận người dân vẫn cứ xuống đường để biểu tình, nói lên tiếng nói của họ, phản đối Trung Quốc?

 

“Xét về mặt logic, chuyện Nhà nước lo về chủ quyền quốc gia và chuyện công dân đi biểu tình là hai chuyện khác nhau, không mâu thuẫn với nhau và không triệt tiêu lẫn nhau. Vì vậy chuyện Nhà nước lo không có nghĩa là công dân không được lo, càng không có nghĩa là công dân không được biểu tình. Và chuyện công dân đi biểu tình không có nghĩa là họ không tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước như nhiều người ngụy biện” (trích bài “Về chuyện đã có Đảng và Nhà nước lo” của nhà báo Trịnh Hữu Long).

 

Vấn đề xuyên suốt bài viết của tác giả này, cũng như rất nhiều bài khác phản đối các cuộc biểu tình, là đặt Nhà nước và người biểu tình trong thế đối lập nhau và thực hiện mọi suy luận trên tiền giả định đó. Đây là một tiền giả định sai lầm. Nếu đã sai ngay từ đầu như thế, các kết luận thực sự không còn ý nghĩa.

 

 

“Hãy học thật giỏi, hãy làm việc thật hăng say nhằm có nhiều điều kiện đóng góp công sức phát triển biển, đảo Việt Nam, hãy suy nghĩ cách nào đó để lính đảo bớt cực nhọc giúp họ vững tay súng, cách nào đó để ngư dân bớt khổ giúp họ yên tâm bám biển, hãy đóng góp những gì có thể khi Tổ quốc cần, như vậy chính là yêu nước”.

 

Đây là ngụy biện lớn nhất trong bài viết, và cũng rất đặc thù ở các bài viết khác cùng loại. “Dành sức lực ấy làm việc có ích cho Tổ quốc”, “học thật giỏi, hãy làm việc thật hăng say nhằm có nhiều điều kiện đóng góp công sức phát triển biển, đảo Việt Nam”, v.v… không hề mâu thuẫn hay có gì trái ngược với việc thể hiện lòng yêu nước thông qua biểu tình, vì không thiếu người biểu tình trong đời thường và công việc vẫn cống hiến hàng ngày cho đất nước, và bản thân hành động biểu tình của họ cũng đã là một sự cống hiến, thông qua việc ý thức được trách nhiệm công dân.

 

Lỗi lập luận này có tên gọi là Red Herring (Cá Trích Đỏ), là ngụy biện trong đó một chủ đề không liên quan được đưa ra để đánh lạc hướng chú ý khỏi vấn đề ban đầu. Chủ ý căn bản là để “chiến thắng” trong cuộc tranh luận bằng cách kéo sự chú ý của mọi người khỏi luận điểm đang bàn luận để chuyển sang một chủ đề khác.

 

 

“Xuống đường chung “chiến tuyến” với những kẻ cơ hội, góp phần giúp chúng đạt được mục đích hay là suy nghĩ chín chắn để có hành động phù hợp, các bạn hãy tự quyết định”.

 

Tác giả phạm lỗi ngụy biện “Khái quát hóa vội vã” (Hasty generalization). Không phải tất cả những người xuống đường đều là kẻ cơ hội. Không thể vì vài phần tử xấu (không rõ là ai, và tác giả cũng không có bằng chứng để buộc tội một cá nhân nào đó cụ thể là phần tử xấu) mà khái quát rằng cả một tập thể đều xấu, nhất là khi cái gọi là “tập thể” này hình thành mang tính tự phát, không có tổ chức, không có quan hệ chặt chẽ với nhau.

 

Ngoài ra, người yêu nước xuống đường không phải là để cùng chiến tuyến với những kẻ cơ hội (nếu có), mà chính đó là một suy nghĩ chín chắn để thể hiện chính kiến yêu nước của mình và thông qua đó, vạch trần bộ mặt những kẻ cơ hội (bất kể có đi biểu tình hay không).

 

 

***

 

 

Cái đáng lo ngại là một bài viết phạm nhiều ngụy biện (lỗi lập luận) như vậy mà lại có vẻ được nhiều cư dân mạng hưởng ứng, căn cứ số lần chia sẻ nó. Điều đó chứng tỏ rằng, một bộ phận – có lẽ khá đông đảo – cư dân mạng Việt Nam, nhất là các bạn trẻ, không có khái niệm về ngụy biện và không hiểu biết về kỹ năng tranh luận, văn hóa tranh luận tối thiểu.

 

Vượt ra ngoài bài viết này, nếu các bạn ủng hộ những nhận định mang tính thóa mạ, mạt sát người khác, thì còn đáng lo ngại hơn nữa: Bằng sự ủng hộ đó, các bạn đã thể hiện thái độ tấn công vào quyền tự do ngôn luận, nói rộng hơn là không tôn trọng con người – đồng bào của bạn, đồng loại của bạn.

 

Được đăng bởi Đoan Trang vào lúc 22:28

http://trangridiculous.blogspot.fr/2012/07/nguy-bien-chong-len-nguy-bien.html

Mạng TQ 'hoạt động không phép' ở VN

Thái thú Nguyễn Phú Trọng đã cho phép rồi.
http://a2.sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash4/396405_258511030890316_145830048825082_592029_1762555375_n.jpg

Mạng TQ 'hoạt động không phép' ở VN

Cập nhật: 13:25 GMT - thứ năm, 5 tháng 7, 2012

Baidu Trà Đá Quán trên Facebook

Trang Facebook của Baidu Trà Đá Quán mới chỉ được chưa tới 180 người thích

Các quan chức Việt Nam nói mạng Baidu Trà Đá Quán của Trung Quốc đã khai trương ở Việt Nam mà không có giấy phép.

Tuy nhiên cũng có chuyên gia nói các trang mạng đặt máy chủ ở nước ngoài không cần có giấy phép do quy định của Việt Nam có lỗ hổng.

Chủ đề liên quan

Baidu Trà Đá Quán, mạng xã hội bằng tiếng Việt của công ty internet khổng lồ Trung Quốc Baidu, đã khai trương hôm 1/7.

Trang mạng của báo Tuổi Trẻ hôm 4/7 dẫn lời ông Đào Kim Phú, trưởng đại diện miền Nam của Cục Quản lý phát thanh, truyền hình và thông tin điện tử, nói cục này vẫn chưa nhận được hồ sơ đăng ký hoạt động của trang www.baidu.com.vn tính tới ngày 3/7.

Trước đó, hôm 2/7, VietNamNet lại trích dẫn Cục trưởng Lưu Vũ Hải xác nhận thông tin tương tự.

Ông Hải nói các nhà cung cấp dịch vụ nước ngoài cần phải đăng ký qua một pháp nhân tại Việt Nam chứ hiện chưa thể đăng ký trực tiếp.

"Mạng xã hội Baidu Trà đá quán đã lợi dụng những thiếu sót về mặt pháp lý trong Nghị định 97...về quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ internet và thông tin điện tử trên mạng internet để tiến hành hoạt động tại Việt Nam."

Người Lao Động

Báo Người Lao Động trong khi đó bình luận: "Mạng xã hội Baidu Trà đá quán đã lợi dụng những thiếu sót về mặt pháp lý trong Nghị định 97...về quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ internet và thông tin điện tử trên mạng internet để tiến hành hoạt động tại Việt Nam.

"Nghị định 97 không quy định tổ chức, doanh nghiệp nước ngoài cung cấp dịch vụ mạng xã hội trực tuyến phải đặt máy chủ hay có văn phòng đại diện và tư cách pháp nhân tại Việt Nam.

"Lợi dụng điều này, mạng xã hội Baidu Trà đá quán đã không đăng ký giấy phép hoạt động tại Việt Nam, không cần tư cách pháp nhân, máy chủ thì đặt ở nước ngoài...nhưng vẫn ung dung hoạt động trên mạng tại Việt Nam."

Người Lao Động còn nói một số bạn đọc của họ thông báo rằng đã được yêu cầu "cài thêm một số ứng dụng không rõ nguồn gốc vào máy tính" khi truy cập mạng xã hội Việt Nam của Baidu.

BBC không nhận được bất kỳ thông báo nào khi truy cập trang http://tieba.baidu.com.vn/e/c/html/comingsoon.html hôm 5/7. Tuy nhiên trang này chỉ có một thông báo và không thể nhắp chuột để dùng thêm bất kỳ dịch vụ nào khác.

Tẩy chay và bàn tán

VietNamNet nói, Baidu, tiếng Hoa là Bách Độ, đã có chiến dịch quảng cáo "khá rầm rộ" với quà tặng cho những người gửi thư cho Baidu trước khi ra mắt Baidu Trà Đá Quán.

Hiện trang Facebook của Baidu Trà Đá Quán mới chỉ có chưa tới 180 người thích trong khi một trang phản đối mạng xã hội của Baidu có tới hơn 300 người thích.

Mặc dù vậy Trang Bấm Facebook của Baidu Trà Đá Quán được bàn tán nhiều hơn (hơn 700 người) so với trang Bấm phản đối Baidu (hơn 300 người bàn tán).

"Việc cấp tên miền cho mạng xã hội Baidu Trà đá quán của Trung Quốc đã được hoàn tất và đây là việc bình thường vì tên miền chỉ là một công cụ."

Trần Minh Tân - Giám đốc Trung tâm Internet Việt Nam

Ngay cả Facebook của Baidu Trà Đá Quán cũng có nhiều bình luận tục tĩu, chửi bới trang mạng này nhưng vẫn không bị xóa.

Bình luận về việc cấp tên miền .vn cho Baidu Trà Đá Quán, ông Trần Minh Tân, Phó Giám đốc Trung tâm Internet Việt Nam (VNNIC) nói với Người Lao Động:

"Việc cấp tên miền cho mạng xã hội Baidu Trà đá quán của Trung Quốc đã được hoàn tất và đây là việc bình thường vì tên miền chỉ là một công cụ.

"Người Việt Nam đăng ký tên miền quốc tế được thì quốc tế họ cũng được quyền đăng ký tên miền Việt Nam.

"...Sau khi cung cấp tên miền xong mà chủ thể đưa vào hoạt động trong những lĩnh vực phải xin phép thì phải tuân thủ quy định của luật pháp Việt Nam."

Tuổi Trẻ nói Baidu đang sở hữu "rất nhiều tên miền quốc gia Việt Nam" trong đó có hao123.com.vn, hao123.vn và zhidao.com.vn bên cạnh tieba.vn, tieba.com.vn và baidu.com.vn.

 

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/07/120705_baidu_social_network.shtml

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-20/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link