Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, July 9, 2012

Đợt 2 Biểu Tình Chống TC

Đợt 2 Biểu Tình Chống TC

(07/07/2012)

Tác giả : Vi Anh

Ít nhứt cũng phải như vậy. Dù chỉ còn một chút điểm lương tâm Việt Nam, Đảng Nhà Nước cũng phải để cho lương tâm Việt Nam có tiếng nói, con tim khối óc VN có hành động qua đợt hai biểu tình chống TC xâm lăng, ở Hà nội, Saigon, Huế mới đây.

Tổng họp sự kiện và thời sự tin cho biết Quốc Hội của VNCS không “lên lịch”, không ghi vào nghị trình trước, bất ngờ vào phiên họp ngày 21/06/2012, chủ tọa đòan “đột xuất”, như theo thủ tục khẩn cấp, đưa ra phiên họp khóang đại Quốc Hội thảo luận nhanh, biểu quyết lẹ, thông qua Luật Biển gồm 7chương,55 điều, có hiệu lực vào ngày 01/01/2013. Thật là một hành động lập pháp cấp bách như trong tình trạng “khẩn trương” hay “chiến tranh”. Hành động này của Quốc Hội VNCS như cuộc phản công đột kích phản công chống lại quyết nghị đã thành luật của Quốc Hội Trung Cộng trước đây sáp nhập hai đảo Hòang sa và Trường sa của đất nước ông bà Việt Nam làm thành huyện Tam sa trực thuộc tỉnh Hải Nam thuộc lãnh thổ, lãnh hải, chủ quyền của TC. Quốc Hội VNCS thông qua bộ Luật Biển VN, với chương 1 của bộ luật này xác định rõ ràng và long trọng rằng «…quần đảo Hoàng Sa, quần đảo Trường Sa (…) thuộc chủ quyền, quyền tài phán quốc gia của Việt Nam...»

Quyết định, biểu quyết này của Quốc Hội VNCS mặc thị phủ nhận, chánh thức hủy bỏ công hàm của Thủ Tướng CS Hà nội Phạm văn Đồng, mặc thị thừa nhận vùng biển trong đó có hai đảo Hòang sa và Trường sa thuộc TC. Một quyết nghị mặc thị bán đất nước, vô thẫm quyền vì lúc bấy giờ hai đảo này thuộc Việt Nam Cộng Hòa.

Ngay sau khi Quốc Hội VNCS biểu quyết với đa số tuyệt đối Luật Biển VN, Trung Cộng như đỉa phải vôi. Họ tức tối, phản ứng lập tức và mất kiểm sóat vì Luật Biển của VNCS chánh thức, công khai, minh thị, long trọng tuyên xưng khẳng khái chủ quyền VN trên lãnh hải và những đảo mà TC đã đơn phương chiếm lĩnh, áp đặt với bản đồ hình lưỡi bò của TC liếm 80% Biển Đông của VN. Trong đó có hai đảo Hòang Sa và Trường Sa của VN mà TC đã xâm chiếm, lập thành Huyện Tam Sa, trực thuộc tỉnh Hải Nam của TC.

TC ăn miếng trả miếng. Họ kêu gọi quốc tế khai thác dầu 9 lô trên Biển Đông. Họ giương oai diệu võ, điều 4 tàu hải giám xuống tuần tra tại vùng quần đảo Trường Sa. Họ tuyên bố nâng cấp hành chánh Hoàng Sa, Trường Sa và Trung Sa thành phố quận lỵ. Họ lập và đặt bộ chỉ huy quân sự ngay trên vùng đảo này.

Cuộc đột kích phản công của nhà cầm quyền VNCS tuy không chiếm lại được vùng đảo và biển trên thực tế nhưng tạo thế pháp lý quốc tế rất cần thiết cho VN. Theo Giáo sư Carlyle Thayer, chuyên gia về Biển Đông tại Học viện Quốc phòng Úc (Đại học New South Wales) nhận định VN thông qua Luật Biển, tạo cho VN dễ dàng cầu viện quốc tế trong cuộc tranh chấp với Trung Quốc tại Biển Đông khi cần thiết. Việt Nam đã lồng Công ước Quốc tế về Luật Biển năm 1982 vào trong Luật Biển quốc gia của mình, tức biến mình thành thành phần được dự sự, có tố quyền, khi tranh tụng về thẩm quyền (của Việt Nam) đối với các vùng biển khác nhau: nội thủy, lãnh hải, vùng tiếp giáp lãnh hải, vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa, hải đảo và quần đảo.

Phản ứng pháp lý của Quốc Hội VNCS phù hợp với lương tri quốc tế, lòng yêu nước của nhân dân VN. Quốc tế đứng về phía VN, bất bình TC ỷ lớn ăn hiếp nhỏ, xâm chiếm biển đảo và thường xuyên khiêu khích VN. Phù hợp với chiến lược hiện tại của Mỹ dồn dập trở lại Á châu, be bờ bành trướng của TC, ngăn chận TC giành thế hải thượng trên Á châu Thái bình Dương, muốn khống chế con đường hàng hải huyết mạch của thế giới từ Eo Biền Mã Lai đi lên Bắc Thái bình Dương.

Thượng nghị sĩ Mỹ Joe Lieberman, nhiều uy thế trong chính trường Mỹ ngày 28 tháng 6 lên tiếng cho rằng việc Tổng công ty Dầu khí Hải dương Trung Quốc CNOOC mời thầu thăm dò - khai thác chín lô trên Biển Đông như được loan báo ngày 23/6 trước đó là một đòi hỏi vô căn cứ và chưa từng thấy vì các lô đó «nằm trong vùng đặc quyền kinh tế được luật pháp quốc tế thừa nhận là của Việt Nam».Ông cả quyết những khiêu khích như vậy phải chấm dứt.

Còn dân chúng Việt Nam trong hòan cảnh bị công an, cảnh sát kiểm sóat chặt chẽ, sách nhiễu, cũng cố gắng uốn mình qua ngõ hẹp, len lỏi huy động, vận động và tham gia biểu tình. Ngày 01/07/2012, ngươi dân Việt tự động xuống đường tại ba thành phố lớn, Hà Nội,Sài Gòn, Huế. Tin ngày 02.07.2012 của đài RFA của Mỹ rất bén nhậy với thời sự trong nước: “Huế, Sài Gòn, Hà Nội đồng loạt biểu tình chống Trung Quốc”. Còn trên đài RFI của Pháp phân tích sâu sắc về tình hình dân chúng VN, có một tấm hình tượng trưng cho thời sự với một biểu ngữ thấy rõ câu “Tổ Quốc Gọi Chúng Con Có Mặt Vì Bình Yên Xã Tắc Sơn Hà” nói lên tiếng gọi của Tổ Quốc VN và quyết tâm của nhân dân đáp lời sông núi. Người dân Việt, ở bắc, ở trung, ở nam và ở hải ngọai lên tiếng, biểu tình lên án TC xâm lăng bờ cõi VN do đất nước ông bà VN để lại.

Theo hãng tin AP của Mỹ, khoảng 200 người cầm cờ, hô khẩu hiệu phản đối TC ở Hà Nội.Trong khi đó, một blogger ở Sài Gòn nói trên 500 người đã xuống đường ở Saigon.Ở Hà Nội diễu hành về phía tòa đại sứ TC."Công an đã ngừng giao thông và không chặn cuộc biểu tình, nhưng khu vực xung quanh tòa đại sứ bị phong tỏa." Ở Saigon công an phòng thủ kỹ nhưng không ngăn trở, đòan biều tình đi từ khu Viện Đại Học cũ đến Tòa Đại sứ TC ở Đường Hai Bà Trưng xưa. Ban đầu cảnh sát có bắt một số người đa số là sinh viên nhưng người dân đấu tranh thì thả sau đó. Còn ở Huế ông Nguyễn Khắc Toàn cho biết, “Đặc biệt ở Huế, hưởng ứng lời kêu gọi của đại lão Tăng Thống Thích Quảng Độ, rất nhiều tăng sỹ, tu sỹ Phật giáo Việt nam Thống nhất đã dẫn đầu cuộc biểu tình. Nhưng họ đã bị công an ở Huế ngăn chặn, đàn áp, bắt giữ rất thô bạo.”Hòa thượng Thích Quảng Độ,Tăng Thống của Giáo Hội Phật Giáo VN Thống Nhứt trước ngày Chủ Nhựt từ Sài Gòn, kêu gọi “toàn thể đồng bào Việt Nam không phân biệt chính kiến, tôn giáo, già trẻ, nam nữ, dân tộc, đảng phái, trong và ngoài nước, hãy cùng nhau xuống đường biểu tình vào ngày Chủ nhật để chống ngoại xâm, cứu nguy đất nước”. Ở hải ngọai giới Phật tử ở Cali, Texas, hai tiểu bang đông người Mỹ gốc Việt nhứt tuyên bố sẽ biểu tình trước Tòa Lãnh sự quán Trung Quốc.

Nhưng CS Hà nội không tin dân và sợ dân nên hạn chế và cản trở không cho dân bày tỏ đúng mức mối thù bị giặc Tàu độ hộ 1,000 năm và đang lăm le tái xâm lăng VN biến VN thành thuộc địa kiểu mới.. Tổ chức Human Rights Watch ra thông cáo chỉ trích nhà cầm quyền CS Việt Nam theo quán tính luôn luôn ngăn chặn mọi hành động bày tỏ ý kiến ôn hoà, dù là ý kiến trùng họp với chính sách của chính phủ đối với Trung Quốc.

Báo chí của VNCS dù bị Đảng Nhà Nước “nắm” như của riêng vẫn tương kế tựu kế “viết lách” nói lên biểu quyết của Quốc Hội VNCS “đột xuất” phản công TC và vạch mặt chỉ rõ hành động “bá quyền nước lớn” của TC hăm dọa trả đũa của TC. Báo chí Pháp cảm nhận được điều này mô tả bằng một tu từ ẩn dụ rất sâu sắc và gợi cảm, gọi là “phát đạn” cho truyền thông của Đảng Nhà Nước tấn công TC. Đảng Nhà Nước mặc thị “ xả cảng” cho báo chí phát tiết ra mối thù 1000 năm Bắc Thuộc, oan hồn của những ngư dân VN bị TC sát hại.

Trong chánh trị khó có thể cầu tòan. Nhứt là trong chế độ CS, CS rất sợ dân, kiểm sóat dân rất khắc nghiệt. Người dân yêu nước tương kế tựu kế, lợi dụng Đảng Nhà Nước CSVN làm lơ phần nào cho người dân biểu tình như thế là quí rồi. Ít nhứt phải như vậy. Có còn hơn không. Có những con kinh, con rạch nhỏ thì mới thành những con sông lớn, Hồng Hà, Sông Hương, Cửu Long.

 

 

 

 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Chân Dung & Chân Tướng

Sổ Tay Thường Dân Tưởng Năng Tiến: Chân Dung & Chân Tướng

(07/07/2012)

Tác giả : Tưởng Năng Tiến

- Bây giờ nhìn lại, con đường chúng tôi đã đi trước 1975 là một con đường sai lầm. Sự nhiệt huyết lúc đó của chúng tôi đã đem lại bất hạnh hơn là hạnh phúc cho dân tộc.

(Huỳnh Nhật Hải)

-Tôi có lỗi với dân tộc. Chính cái hăng hái, nhiệt huyết của tôi đã góp phần dựng nên chế độ độc tài hiện nay, đã vô tình đem lại sự đau khổ hiện nay. Và nếu xét về những căn bản để bảo đảm tự do cho nhân dân và độc lập cho dân tộc thì tôi cũng đã vô tình góp công sức đưa những người mang danh là “cách mạng” nhưng thực chất là vì quyền lực tới phá bỏ một chế độ đã được xây dựng trên những căn bản về tự do, dân chủ và nhân bản tại miền Nam Việt Nam.

(Huỳnh Nhật Tấn)

Cách đây chưa lâu, hai nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ và Nguyễn Đông Nhật đã cho xuất bản cuốn Phác Hoạ Chân Dung Một Thế Hệ. Theo báo chí nhà nước đây là “một hồi ký đậm chất văn chương của hai con người đã từng sống, từng viết và từng tranh đấu trong các đô thị miền Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ” và tác phẩm đã “đưa giấc mơ đẹp của một thế hệ đến những thế hệ tiếp nối.”

“Giấc mơ đẹp” này của hai nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ và Nguyễn Đông Nhật (chả may) lại là ác mộng của một người làm thơ khác, cùng thời:
“tôi sống yên ổn với những việc làm hàng ngày của mình
không định được ngày mai
có một đồng để mua cho con nửa cái bánh tráng hay hai
cái kẹo gừng
có hai đồng cất dưới chân đèn trên bàn thờ
lỡ khi hết dầu thắp tới bữa thiếu ruốc hết bột ngọt
mả cha cuộc đời quá vô hậu
cơm không có mà ăn
ngó lui ngó tới không biết thù ai
những thằng có thịt ăn thì chẳng bao giờ ỉa vất”
lâu ngày tôi thấy quen đi
như quen thân thể của mình
tiếng ho gà nửa đêm của những đứa bé chưa đầy hai tuổi
buổi chiều không có cơm ăn
những con ruồi ăn nước mũi khô trên má
những đứa đau quan sát những con chuột
chết lòi ruột ở bến xe đò
những tiếng cha mẹ vợ chồng anh em
con cái chưởi bới la hét trong bữa ăn
người điên ở trần đứng làm thinh
giữa trời mưa ngoài chợ
những ngày hết gạo hết tiền hết củi
muối sống không còn một hột của tôi
những trách canh rau khoai tháng năm không có bột ngọt
hai mắt tôi mở to
đầu tôi cúi thấp
miệng tôi há ra
những lá khoai nhám và rít mắc vài hột cơm
dồn cứng chật cuống họng
(Trần Vàng Sao – Người Đàn Ông 43 Tuổi Nói Về Mình)

Toàn bản bài thơ thượng dẫn vừa được đăng lại trên trang Quà Tặng Xứ Mưa, vào hôm 11 tháng 6 năm 2012, với đôi lời giới thiệu (rất buồn) về tác giả:

“Nhà thơ Trần Vàng Sao (tên thật là Nguyễn Đính) ở Đường Tuy Lý Vương, Phường Vỹ Dạ, Huế là nhà thơ nổi tiếng với bài thơ Bài thơ người yêu nước mình. Giữa lúc phong trào xuống đường ở Huế những năm 1965-1968 đang rầm rộ mà dám lấy bút danh Trần Vàng Sao là rất ghê gớm. Thế mà ,năm 1988, ông có bài thơ Người đàn ông 43 tuổi nói về mình in ở Tạp chí Sông Hương đã gây nên cuộc cãi vã náo loạn ở Huế. Cán bộ chính trị, các nhà văn đỏ đua nhau suy diễn chính trị , phán xét. Đài phát thanh, báo đảng địa phương đăng nhiều bài viết chửi rửa nhà thơ, họ phỏng vấn cả các bà tiểu thương chợ Đông Ba để tố cáo nhà thơ. Trên diễn đàn họ gọi Trần Vàng Sao, Tô Nhuận Vỹ ( Tổng biên tập TC Sông Hương) là bọn tay sai của địch...”

Bìa sách Phác Họa Chân Dung Một Thế Hệ.

Bách Khoa Toàn Thư Mở Wikipedia cho biết chi tiết hơn:

“Trần Vàng Sao sinh ở Thừa Thiên - Huế, năm 1961 ông thi đỗ tú tài rồi vào Đại học Huế, tham gia các phong trào đấu tranh của sinh viên cùng thế hệ với Hoàng Phủ Ngọc Tường, Trần Quang Long, Ngô Kha. Từ 1965 đến 1970, ông lên chiến khu và công tác tại Ban Tuyên huấn Thành uỷ Huế, viết báo với các bút danh Nguyễn Thiết, Lê Văn Sắc, Trần Sao. Năm 1970 ông được đưa ra miền Bắc an dưỡng, chữa bệnh. Ở nơi đây, ông có viết nhật ký gồm những suy nghĩ của ông về về cái gọi là hậu phương xã hội chủ nghĩa đó và sau đó bị tố cáo, đấu tố và cô lập đến nỗi ông có cảm giác ông không còn được coi là con người mà đã thành một con vật, một con chó, theo như Hồi ký Tôi bị bắt (Nhớ lại những năm tháng tôi bị bắt rồi được thả ra và sống như tù) sau này của ông.”

Tập hồi ký này có thể đọc được ở diễn đàn talawas. Xin trích dẫn lại vài đoạn ngắn:

Thứ Ba, ngày 31.10.1978

Mong có một bữa cơm không, ăn với cá, cá vụn, với muối và một chút ớt.

Thứ Hai, 22.07.1979

Nhà cứ không có gạo hoài. Có nửa lon, một lon dành cho Bồ Câu. Phải bới sắn non, nhưng chỉ vài ba bữa, còn thì quá non. Hay chưa có được gạo. Giấy trả về làm việc từ 1.6. Chúng mày không có gạo thì chúng mày đói chứ tao có đói đâu.

Gạo.

Bây giờ ai cũng chỉ mong, không phải bữa nào cũng cơm mà sắn cũng được, mỳ hột cũng được. Miễn là dộng vào cho đầy cái dạ dày. Ước mơ của thiên hạ thì cũng đơn giản thôi: làm sao bữa nào nồi cũng đầy cơm, đầy tràn ra, đến nỗi hôi khói. Có cơm ăn với chi cũng được, với muối, nước mắm thì tuyệt rồi. Người ta không ao ước gì hơn nữa. Không có mơ ước, không có hy vọng.

Và không ai dám nói ra những suy nghĩ của mình về chế độ, thậm chí những suy nghĩ của mình về một người thứ ba cho một người thứ hai nghe. Người ta phải nói láo hoặc nói nhỏ. Kinh khủng thật. Thành ra có một không khí chính trị giả dối trong dân chúng. Nhưng mà chưa ai chết ngay cho. Có người nói: không chết tươi ngay mà chỉ chết mòn, chết dần...

Nguyễn Đính Trần Vàng Sao, ảnh chụp 3-2012. (Nguồn ảnh:ngominh.vnweblogs.com)

Phần đời (“vô hậu”) này của Nguyễn Đính gần giống như hoàn cảnh sống cơ cực của Nguyễn Hữu Đang, sau 15 năm tù, qua cảm nhận của Phùng Cung:

Gót nhọc men về thung cũ
Qùi dưới chân quê
Trăm sự cúi đầu
Xin quê rộng lượng
Chút thổ phần bò xéo cuối thôn

Phùng Quán cho biết thêm là Nguyễn Hữu Đang phải sống nhờ vào… rắn rít và cóc nhái! Ông cũng đã chọn sẵn chỗ trong “… một búi tre gần cuối xóm, độc giữa cánh đồng…, dưới chân búi tre ấy có một chỗ trũng nhưng bằng phẳng, phủ dầy lá tre rụng, rất vừa người … Tôi sẽ nằm ở đó chết để khỏi phiền ai … Tôi đã chọn con đường ngắn nhất để có thể bò kịp đến đó, trước khi nhắm mắt xuôi tay” (“Ngày Cuối Năm Tìm Thăm Người Dựng Lễ Ðài Tuyên Ngôn Độc Lập.” Nhớ Phùng Quán. Ngô Minh và nhiều tác giả. Việt Nam: Trẻ 2003, tr. 474).

Cớ sao mà “cách mạng” lại “chiếu cố” Nguyễn Hữu Đang tận tình (và tuyệt tình) như thế? Một trong những nguyên do – có thể nhìn thấy được – là vì ông đã không chịu chấp nhận sự “xộc xệch” trong hiến pháp của nước CHXHCNVN:

“Hoà bình lập lại đã hai năm, dù cuộc đấu tranh thực hiện thống nhất đất nước có phức tạp, gay go thế nào thì cũng không thể coi miền Bắc như ở một hoàn cảnh bất thường để duy trì mãi tình trạng thiếu một nền pháp trị hẳn hoi…”

“Do pháp trị thiếu sót mà Cải cách Ruộng đất hỏng to đến thế. Do pháp trị thiếu sót mà quân đội chưa có chế độ binh dịch hợp lý, công an hỏi giấy giá thú đôi vợ chồng ngồi ngắm cảnh trăng lên ở bờ hồ, hộ khẩu rình bên cửa sổ khiến người ta mất ăn, mất ngủ, cán bộ thuế tự tiện vào khám nhà người kinh doanh, ở khu phố có chuyện đuổi nhà lung tung hoặc ép buộc người ở rộng phải nhường lại một phần nhà cho cán bộ hay cơ quan ở. Do pháp trị thiếu sót mà nhiều cơ quan bóc xem thư của nhân viên và một ngành rất quan trọng nọ đòi thông qua những bài báo nói đến mình, làm như một bộ phận của Nhà nước lại có quyền phục hồi chế độ kiểm duyệt mà chính Nhà nước đã bãi bỏ. Do pháp trị thiếu sót, người ta đã làm những việc vu cáo và đe doạ chính trị trắng trợn…” (Nhân văn số 4, phát hành ngày 5.11.1956).

Bìa sách Viết Trên Đường Tranh Đấu.

Sáu năm sau, vào năm 1961, “người ta đã trắng trợn vu cáo” Nguyễn Hữu Đang là gián điệp. Mười hai năm sau nữa thì đến lượt Nguyễn Đính bị vu cáo là CIA:

“Khi ra Bắc, ai giao nhiệm vụ cho anh? Nhiệm vụ đó là nhiệm vụ gì? Anh đã gặp ai, ở đâu, bao giờ? Anh đã tổ chức họ như thế nào? Công việc của anh hiện nay đã tiến hành đến đâu? Anh phải nói thật, nói hết, không được giấu giếm. Sinh mạng của anh là do nơi sự thành khẩn của anh quyết định đó...”

“Chúng tôi biết hết những việc anh làm, nhưng chúng tôi muốn tự anh nói ra hết. Vì chỉ có như thế, anh mới hưởng được lượng khoan hồng của Đảng...”

“CIA giỏi thật, cài anh ta vào sâu đến như thế”.

Nguyễn Hữu Đang và Nguyễn Đính đều đã trải qua nhiều năm tháng não nề, ê chề, và cay đắng. Họ bị chôn sống nhưng nhất định không chịu chết. Hai ông, nói nào ngay, chỉ là hai nạn nhân tiêu biểu – của hai thế hệ kế tiếp nhau – đã dấn thân vào cuộc cách mạng vô sản (và vô hậu) ở Việt Nam.

Bìa sách Nguyễn Đắc Xuân Từ Phú Xuân Đến Huế.

Nguyễn Hữu Đang, Thụy An, Đào Duy Anh, Nguyễn Bính, Hoàng Cầm, Phùng Cung, Trần Dần, Trần Duy, Phan Khôi, Dương Bích Liên, Hữu Loan, Phùng Quán, Nguyễn Mạnh Tường, Trương Tửu... đều không còn nữa nhưng tâm cảm trân trọng và qúi mến của mọi người dành cho họ chắc chắn sẽ còn lâu. Thế hệ của Nguyễn Đính (e) khó có nhận tình cảm tương tự. Sự nông nổi, ồn ào và lố bịch của nhiều người trong bọn họ khiến cho tiên hạ cảm thấy khó gần!

Dù vở kịch cách mạng đã hạ màn từ lâu, họ vẫn làm bộ như không có chuyện gì đáng tiếc xẩy ra, vẫn cứ xưng xưng coi đó như Một Thời Để Nhớ, vẫn kịch cỡm viết sách tự phác hoạ Chân Dung của thế hệ mình và mô tả là tác phẩm đã “đưa giấc mơ đẹp của một thế hệ đến những thế hệ tiếp nối.”

Họ cố tình quên rằng chính hiến pháp của hai chế độ đệ I và đệ II Cộng Hoà của miền Nam Việt Nam, tuy non trẻ và yếu ớt, vẫn là đồ thật (chớ) không phải đồ sơn. Nó đã bảo vệ cho họ được sống như những con người, với những quyền tự do tối thiểu, để có được “những hình ảnh khí phách” và “những tháng ngày sục sôi” – thay vì bị đạp vào mặt chỉ vì đi tuần hành biểu lộ lòng yêu nước, như hiện cảnh.

Không ít kẻ thuộc thế hệ Nguyễn Đính đã được choàng vào người những vòng hoa (giả) và họ cứ thế mà đeo mãi cho đến cuốn đời. Tội!

Tưởng Năng Tiến

 

 

 dangnguoivietyeunguoiviet.org

CON RỒNG TRUNG CỘNG ĐÃ TỈNH GIẤC VÀ SẼ LÀM DẬY SÓNG BIỂN ĐÔNG?

CON RỒNG TRUNG CỘNG ĐÃ TỈNH GIẤC VÀ SẼ LÀM DẬY SÓNG BIỂN ĐÔNG?

Chu Chi Nam

Vào ngay đầu thế kỷ 19, (1802), Napoléon có nói: “Con sư tử Tàu đang ngủ quên. Nếu nó thức giấc, thì thế giới sẽ lay chuyển.” Vào đầu cuối bán thế kỷ 20 (những năm 60), nhà chính trị, kiêm bình luận, văn sĩ Alain Peyrefitte, có viết quyển sách bán chạy nhất lúc bấy giờ ở Pháp, mang tựa đề “Khi nước Tàu tỉnh giấc.” Ngày hôm nay, đầu thế kỷ thứ 21, nhiều người cho rằng con rồng Trung Cộng đã tỉnh giấc và sẽ làm dậy sóng biển Đông. 

 

Có phải thế không? Chúng ta cùng nhau xem xét vấn đề. 

 

I. Con rồng Trung cộng quả thật đã thức giấc 

 

Không ai chối cãi rằng, từ ngày mở cửa kinh tế tới nay, Trung cộng có một sự phát triển kinh tế rất nhanh, đã giúp nước này trở thành cường quốc kinh tế thứ nhì trên thế giới, với tổng sản lượng tính theo khả năng mua bán (pouvoir d’achat) là gần 7 000 tỷ Mỹ kim, trên Nhật với gần 6 000 tỷ, chỉ thua Hoa kỳ là 15 000 tỷ, tuy nhiên sản lượng tính theo đầu người cũng tính theo khả năng mua bán, thì mới bằng 1/10 Hoa Kỳ, 1/9 của Nhật. 

 

Với tổng sản lượng như vậy, Trung cộng có thể làm được nhiều chuyện. Ở đây tôi chỉ nêu lên một vài sự kiện như: Hiện Trung cộng là nước có dự trữ Đô la lớn nhất thế giới với 2 200 tỷ, có số công trái phiếu của Hoa kỳ đứng nhất nhì là 800 tỷ, có lúc hơn Nhật, nhưng cũng có lúc thua Nhật. Ngân sách quốc phòng hiện nay theo con số chính thức là 100 tỷ, có người dự đoán ở mức thấp là 120 tỷ, có người dự đoán ở mức cao là 140 tỷ; nhưng dù sao ngân sách quốc phòng này cũng đứng thứ nhì trên thế giới, chỉ sau Hoa kỳ là vào khoảng 600 tỷ, hơn Nhật là vào khoảng 50 tỷ. 

 

Với những con số đó, cộng thêm với chính sách bành trướng truyền thống cố hửu của Tàu, con rồng Trung cộng đã quẫy quặng: 

 

 

II. Con rồng Trung cộng quả thật đã quẫy quặng, làm dậy sóng biển Đông 

 

Biển Đông giữ một vị trí chiến lược rất quan trọng đối với Trung cộng và các nước Đông Á, là nơi quy tụ những nguồn tài nguyên to lớn và là cửa ngõ của lục địa Trung cộng đi ra thế giới bên ngoài. Khu vực này cũng tập trung nhiều trục giao thông của những tuyến hàng hải quốc tế quan trọng nối liền Biển Đông với Ấn Độ Dương. Kinh tế của Trung cộng, Nhật Bản, Nam Hàn phụ thuộc rất nhiều vào những tuyến hàng hải này, chưa kể trữ lượng cá và nhiều hải sản quý.

 

Những hành động ngông cuồng của Trung cộng từ thập niên 70 đã ngày càng phơi bày dã tâm độc chiếm biển Đông. Vào ngày 19.01.1974, lợi dụng thời điểm Hoa Kỳ rút quân khỏi miền nam Việt nam, Trung cộng đã dùng vũ lực tấn công chiếm đảo Hoàng Sa, vào thời điểm này còn thuộc chủ quyền của Việt nam Cộng hòa. Ngày 14.03.1988 lại tấn chiếm một số đảo thuộc quần đảo Trường Sa; năm 1995 Trung cộng cũng dùng vũ lực chiếm đóng đảo Vành khăn thuộc chủ quyền của Phi Luật Tân.

 

Trong năm 2011 Trung cộng càng hung hăng hơn và đã không ngừng liên tục khuấy động Biển Đông. Ngày 26.05, 3 tàu hải giám của Trung cộng đã công khai xâm nhập lãnh hải Việt Nam, phá hoại thiết bị và cản trở tàu khảo sát địa chấn Bình Minh 2 đang hoạt động tại vùng biển miền Trung. Ngày 09.06, 1 tàu thăm dò dầu khí khác của Việt Nam cũng bị tàu Trung cộng tấn công và phá hoại thiết bị.

Trung cộng không dấu được tham vọng bá quyền Biển Đông khi chính quyền tỉnh Quảng đông đưa ra bản đồ 9 đoạn còn được gọi là bản đồ lưỡi bò chiếm gần hết 90% diện tích Biển Đông vào năm 1947 và giờ đây Trung cộng đang tìm đủ mọi cách kể cả những hành động côn đồ nước lớn, bất chấp luật lệ Quốc tế, nhằm mục đích kiểm soát toàn bộ Biển Đông.

 

Biển Đông lại một phen nổi sóng vào ngày 08.04.2012 khi máy bay do thám của hải quân Phi phát hiện nhiều tàu đánh cá của Trung cộng xâm phạm khu vực bãi cạn Scarborough nằm trong hải phận của Phi Luật Tân. Tàu chiến lớn nhất của Phi Luật Tân đã được gửi tới kiểm tra tàu Trung cộng, kết quả là đã phát hiện trên tàu nhiều hải sản quý như san hô, sinh vật biển và cả cá mập còn sống. Ngay lúc đó 2 tàu hải giám của Trung cộng đã xuất hiện và ngang nhiên chắn giữa tàu chiến của Phi Luật Tân để các tàu đánh cá của Trung cộng tẩu thoát. Hơn một tuần sau, vào ngày 17.04, tàu nghiên cứu khảo cổ của Phi Luật Tân lại bị tàu hải giám và máy bay tuần tra của Trung cộng quấy nhiễu tại bãi cạn Scarborough.

 

Khi sự việc xảy ra Trung cộng lại tiếp tục gửi ra vùng tranh chấp 1 số lượng lớn tàu đánh cá để áp đảo không cho tàu của Phi Luật Tân đến gần bãi cạn Scarborough, đồng thời dùng ngoại giao cảnh báo các cường quốc không được can thiệp, dùng sức mạnh kinh tế, dùng cả mặt trận báo chí hăm dọa có thể xảy ra cuộc chiến vũ trang nhằm áp đảo tinh thần chính phủ và nhân dân Phi Luật Tân. Trung cộng đã gặp phải phản ứng ngược, chính phủ Phi Luật Tân đã mạnh dạn tố cáo hành vi sai trái của Trung cộng, các cuộc biểu tình đông đảo, khí thế bất khuất của dân chúng Phi đã làm lộ rõ dã tâm và tham vọng bá quyền của Trung cộng.

 

Hành động ngăn chận nguồn xuất cảng của Phi qua Trung cộng và không cho dân chúng qua du lịch càng làm cho các nước Á châu e dè và xét lại chính sách và mục tiêu "Phát triển Hòa bình" của Trung cộng. Song song, mặc dù không chính thức, nhưng các cường quốc cũng có những động thái ủng hộ và yểm trợ Phi Luật Tân. Ngay khi xảy ra tranh chấp, tướng chỉ huy lực lượng thủy quân lục chiến Hoa Kỳ tại Thái bình Dương, trung tướng Duane Thiessen, tuyên bố công khai sẽ bảo vệ Phi Luật Tân vì Hoa Kỳ và Phi có hiệp ước quốc phòng chung. Ngoài ra Hoa Kỳ tiếp tục tiến hành tập trận chung và cam kết tăng viện trợ quân sự cho Phi Luật Tân gấp 3 lần trong năm nay. Nhật Bản đã bãi bỏ chính sách hạn chế bán vũ khí và có chương trình cung cấp tàu tuần tra và huấn luyện lực lượng bảo vệ biển cho Phi Luật Tân. Ấn Độ cũng gửi 4 tàu chiến đến Biển Đông trên hành trình 2 tháng đến Nhật Bản; Úc cũng có những động thái tương tự.

 

Trước tinh thần tự chủ của nhân dân và tài lãnh đạo khôn khéo của chính phủ Phi Luật Tân cùng các phản ứng bất lợi của Quốc tế, Trung cộng đã phải dịu giọng xuống nước. Nhưng hiện tại Trung cộng vẫn còn tranh chấp với nhiều nước về Biển Đông, trong đó có Việt Nam, Brunei, Mã Lai, Phi Luật Tân, Đài Loan và hành động ngang ngược của Trung Cộng đã thúc đẩy các nước Đông Nam Á cũng như các nước Nhật Bản, Ấn Độ, Nam Hàn, Đài Loan gia tăng vũ trang. Ngày nào Trung cộng chưa hành Xử như một cường quốc trưởng thành thì Biển Đông sẽ còn nhiều nguy cơ nổi sóng.

 

 

III. Con rồng Trung cộng vẫn là con rồng bệnh hoạn

 

Tuy nhiên con rồng Trung Cộng còn mắc nhiều bệnh trong lục phủ ngũ tạng, vì ăn phải lý thuyết Mác Lê, vì đi theo kinh tế thị trường một cách man dại, nên sự quẫy quặng của nó cũng rất có giới hạn, có làm dậy sóng, nhưng không phải là những sóng khổng lồ, có thể làm sai lệch bàn cờ thế giới, mà chỉ có thể đe dọa và làm ngộp thở những tiểu quốc chung quanh. 

 

Thật vậy, con rồng Trung cộng đã thức tỉnh, nhưng con rồng này vẫn còn nhiều bệnh hoạn, mà theo tôi, thì vì nó ăn phải 2 loại độc dược cực kỳ mạnh: Đó là đi theo chủ thuyết Mác Lê, một thứ cặn bã của văn hóa Tây phương và đi theo kinh tế thị trường Tây phương một cách man dại và rừng rú. 

 

Vì ăn phải cặn bã của văn hóa Tây phương là lý thuyết Mác Lê 

 

Trong bài trước, tôi đã nói tư tưởng Mác Lê chỉ là cặn bã của văn hóa Tây phương khi tôi nhắc đến 2 câu nói, một của đại văn hào Victor Hugo: “Bắt con đại bàng thành con chim chích, buộc con thiên nga thành con dơi; bỏ tất cả mọi người vào trong một giỏ rồi xóc, để cho ai cũng như ai; đó là cộng sản. Và đó là điều mà tôi không thích"; hai là câu nói của J. Proudhon, người đã từng bút chiến với Marx, khi ông viết quyển “Triết lý của sự nghèo đói” (Philosophie de la misère), thì Marx viết trả lời lại “Sự nghèo nàn của triết lý” (Misère de la philosophie), cũng như Marx coi Proudhon là người có cái nhìn về triết lý kinh tế sắc bén; tuy nhiên Proudhon có nói về lý thuyết Marx, rằng nếu lý thuyết này được áp dụng, thì nó trở thành con sán lãi của xã hội, mà ngày hôm nay chúng ta thấy qua đảng cộng sản. Ở những nước tự do khác, người ta chỉ thấy 1 chính quyền, do dân bầu ra, ăn lương đến từ thuế đóng của dân, nay ở những nước cộng sản, có 2 chính quyền, một là đảng cộng sản, 2 là chính quyền chánh thức, đều ăn lương đến từ sự đóng thuế của dân. Đảng cộng sản không là con sán lãi, thì là cái gì? 

 

Trong bài này tôi xin nói thêm chủ nghĩa Mác Lê là cặn bã của văn hóa Tây phương trên phương diện chính trị, chính thể: 

 

Thật vậy, nước Anh mặc dầu ngày hôm nay vẫn còn Nữ hoàng như chúng ta thấy, nhưng trên thực tế nước này đã làm cuộc cách mạng dân chủ từ giữa thế kỷ thứ 17, để tiến tới chế độ quân chủ lập hiến hay đại nghị; nước Hoa Kỳ đã làm cuộc cách mạng dân chủ từ cuối thế kỷ 18 (1776); cuộc Cách mạng Pháp 1789, mặc dầu có sự thăng trầm của nó, nhưng bản chất chính vẫn là đi đến một chế độ dân chủ. 

 

Trong khi đó, thì Marx, trong quyển Tuyên Ngôn Thư Đảng Cộng sản, tôi lấy quyển sách tiêu biểu mà phần lớn những người cộng sản đều biết, lại chủ trương trở về độc tài; mặc dầu Marx dấu diếm dưới nhãn hiệu là độc tài vô sản (Dictature prolétarienne). 

 

Ở điểm này chúng ta mới thấy lý thuyết của Marx vừa không khoa học, giản tiện hóa mọi việc, hồ đồ và ảo tưởng. 

 

Giản tiện hóa, đó là qui tất cả những nguyên nhân vào nguyên nhân kinh tế, chia xã hội thành 2 giai cấp, trên thực tế thì xã hội gồm nhiều giai tầng, từ đó Marx cho rằng giai tầng thợ thuyền nổi lên làm cách mạng vô sản (độc tài vô sản), để bãi bỏ quyền tư hữu, một khi quyền tư hữu bị bãi bỏ, thì xã hội không còn giai cấp, nhà nước tức chính quyền sẽ tự biến mất. Danh từ mà Marx và Engels dùng, nhất là Engels, trong quyển Anti – Durhing, là "Nhà nước tự tắt" (L’Etat s’éteint), tự biến mất. Đây là tính chất vô cùng ảo tưởng của lý thuyết Marx. 

 

Cho tới ngày nay, gần 100 năm thực hiện lý thuyết cộng sản, người ta không thấy nhà nước tự tắt, mà chỉ thấy nhà nước cộng sản càng ngày càng phình ra, to lớn hút hết chất béo của dân, của xã hội, như Proudhon đã từng tiên đoán. 

 

Đi theo tư tưởng của Marx, Lénine lập lên nhà nước độc tài đảng trị, độc đảng. Ở điểm này Lénine cũng đi trái lại lời nói của Marx là cách mạng cộng sản chỉ có thể xảy ra ở những nước kỹ nghệ, trong khi nước Nga lúc đó là còn ở trong tình trạng phần lớn là nông nghiệp. Hơn thế nữa Marx không bao giờ chủ trương độc đảng. Chính Marx viết trong Tuyên ngôn thư: “Người cộng sản không bao giờ thành lập một đảng khác và trái với những đảng thợ thuyền khác” (Marx – Manifeste du Parti communiste – trang 42 –www.librio.net). 

 

Về việc nắm quyền của Lénine, những người cộng sản, chuyên viên về vấn đề bóp méo và làm sai trệch lịch sử, cứ rêu rao là Lénine làm cách mạng cộng sản, với sự tham dự của thợ thuyền và lật đổ chế độ Nga hoàng. Nhưng không phải như vậy. Nga hoàng đã thoái vị, chính quyền bị Lénine lật đổ, thật ra là Trotski làm cuộc đảo chánh, là Kérenski. 

 

Lénine và Trotski, sau khi lật đổ Kérenski, đã thành lập lên một chính quyền độc tài đảng trị, là một chế độ độc tài tàn bạo và xấu xa nhất trong những chế độ độc tài, vì chế độ độc tài quân chủ chỉ phần lớn quanh quẩn ở triều đình và những người theo chế độ quân chủ còn là những người tôn trọng nghĩa khí, danh dự. Đằng này chế độ quân chủ độc đảng đi tận xuống thôn cùng, ngõ hẻm; và những người độc tài phần lớn là những kẻ du thử, du thực, đâm cha, chém. chú, không có một tý gì là đạo đức căn bản của con người. 

 

Chúng ta chỉ nhìn những tin tức mới nhất về 2 chế độ cộng sản còn lại là Trung Quốc và Việt Nam, qua internet, thì chúng ta thấy rõ bản chất của chế độ độc tài này: từ vụ Bạch Hy Lai, mà người vợ của hắn giết một người Anh, vì vấn đề tiền bạc, rồi chính họ Bạc định giết ngay tay em của mình là Vương Lập Quân, khiến ông này phải bỏ trốn vào tòa Tổng lãnh sự Hoa kỳ, đến sự việc hàng ngày như một em bé bị đụng xe, mà mọi người làm ngơ, người tài xế kế tiếp không ngần ngại cán lên người em bé để chạy tiếp. Ở Việt Nam cũng không khác, con gái cựu Tổng bí thư Nông Đức Mạnh, mới viết thư tố cáo bố và người vợ lẽ của bố mình (theo Danlambao – ngày 29/5 – internet), đến việc một cô gái, Trần Thị Cẩm Thu (ấp Tân Phú, xã Tân Hương, Việt Nam) vì ghen tị, vì một vài lý do nhỏ khác, đã không ngần ngại cầm dao giết người bạn từ hồi nhỏ của mình, và thản nhiên điện thoại về cho mẹ: “Con đâm chết nó rồi" (Theo Cali Today – ngày 31/05 – internet). Theo như nhiều người kể, thì cô Thu này, sau khi cầm dao đâm bạn, lại còn lau dao và gọt trái cây ăn. 

 

Quả thật là man dại và rừng rú. 

 

Phải chăng đây là sản phẩm đỉnh cao trí tuệ của xã hội cộng sản? 

 

Trở về sự nắm quyền của cộng sản, từ Lénine cho tới các nước Đông Âu, Trung cộng và Việt Nam, đều là do ngoại bang đưa về, lợi dụng tình thế chiến tranh. Lénine cướp quyền được là vào lúc cuối Thế chiến thứ Nhất (1914 -1918). Lúc đó đế quốc Đức đang phải đương đầu với 2 mặt trận: mặt trận phía đông với Nga của chính quyền Kérenski, mặt trận phía tây, mặt trận quan trọng, với Pháp. Đức muốn dồn lực lượng vào mặt trận này, nên đã đưa Lénine từ Thụy sĩ, trong một toa xe lửa bọc sắt, trong đó có ba người tình báo Đức nói tiếng Nga rất giỏi, về để cướp chính quyền. 

 

Lénine về cũng mang những cái gì cặn bã của nền chính trị, thể chế Tây phương. Như trên đã nói, Tây phương lúc đó là đã có hay trên con đường tìm kiếm thể chế dân chủ như Anh, Hoa Kỳ, Pháp. Ngay cả những chế độ quân chủ như đế quốc Đức (Phổ), hay đế quốc Áo Hung hoặc xa hơn nữa là đế quốc Thổ Nhĩ Kỳ, sau Thế chiến thứ nhất, những chế độ quân chủ này đều phải cáo chung, nhường chỗ cho chế độ dân chủ. 

 

Ngược lại, thì Lénine lại tái lập chế độ độc tài quân chủ, mặc dầu lấy danh nghĩa là độc tài vô sản, nhưng trên thực tế còn độc tài, ác ôn, hiểm độc, vô danh dự, vô nhân cách gấp cả trăm lần độc tài quân chủ. 

 

Đến sau Đệ Nhị Thế Chiến, thì những chế độ cộng sản được dựng lên ở Đông Âu là dưới gót giày quân đội chiếm đóng Liên Sô. Ở Trung cộng và Việt Nam, đảng cộng sản cướp được chính quyền phần lớn là nhờ Cộng sản Liên sô. 

 

Chính vì vậy mà Đức Đạt Lai Lạt Ma có viết: “Cộng sản là loài cỏ dại mọc trên hoang tàn của chiến tranh, là loài trùng độc, sinh sôi nẩy nở trong rác rưởi của cuộc đời.” 

 

Ông Yakolek, cựu Ủy Viên Bộ Chính Trị đảng Cộng sản Liên sô: “Giới lãnh đạo cộng sản là loài sâu bọ. Con mới đẻ nằm lên xác con già. Con già đè lên xác con trẻ. Nhưng trong đó có con khỏe nhất, leo lên được chỗ cao nhất. Tuy nhiên để đạt đến địa vị này, nó đã phải giẵm lên xác không biết bao con khác.” 

 

Không nói xa, vừa qua, ông Tập Cận Bình, nhân vật thứ nhì, sắp lên nhân vật thứ nhất Đảng cộng sản Trung cộng, cũng nói: “Đảng cộng sản hiện nay là nơi qui tụ những thành phần xấu xa, vô trách nhiệm, ích kỷ nhất của nước Tàu.” 

 

Sự kiện vụ vợ Bạc Lai Hy, lạm quyền, ức hiếp, giết rồi thủ tiêu một người Anh, đã từng chuyển cả tỷ $ ra nước ngoài cho bà, nhưng sau đó có sự xích mích; sự kiện con gái cựu Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam, Nông Đức Mạnh, bà Nông Thị Bích Liên, viết thư tố cáo người vợ lẽ của bố, tham nhũng hối lộ, lạm dụng quyền thế; chỉ cần những sự kiện này cũng đã nói lên quá đủ sự thối nát, thối rữa từ trong xương tủy của chế độ cộng sản. 

 

Vì đi theo kinh tế thị trường Tây phương một cách man dại và rừng rú 

 

Đây là đề tài tôi đã viết nhiều lần, nhưng tôi nghĩ vẫn cần phải nhắc lại, vì hiện nay Trung cộng và Việt Nam vẫn tiếp tục đi theo một đường lối chính trị thương mại man dại rừng rú, không những với nước ngoài mà ngay cả chính với dân họ. 

 

Một nhà nghiên cứu về Tàu, ông Jean Luc Domenach, hiện là giáo sư hợp tác (professeur assocìé) của trường Đào tạo cán bộ cao cấp của Trung Ương đảng cộng sản Trung quốc, có viết về giới lãnh đạo Trung cộng từ Trần Độc Tú, Lý Đại Siêu, Mao Trạch Đông, là những người này có một trình độ văn hóa thấp vào đầu thế kỷ 20, chưa hiểu thấu đáo cái hay, cái dở của cả văn hóa Đông lẫn Tây, chỉ nghĩ cần phải theo Tây phương, để theo kịp khoa học kỹ thuật, vứt bỏ cái hay của văn hóa đông phương. Chính Mao nói câu: “Khổng tử chỉ là con chó giữ nhà cho chế độ phong kiến.” Điều không may lại cho rằng lý thuyết của Marx là khoa học. Nhưng thực ra lý thuyết này chẳng khoa học chút nào, mà lại là cặn bã của văn hóa tây phương. 

 

Sau đó đến thời Đặng Tiểu Bình thì lại chủ trương đi theo kinh tế thị trường một cách quá lố, không coi trọng đạo đức nhân bản tối thiểu, theo khẩu hiệu: “Làm giàu là vinh quang", “Mèo trắng, mèo đen, mèo nào cũng được, miễn sao bắt được chuột”, khiến dân Tàu hiện nay làm giàu bằng bất cứ giá nào, bất chấp thủ đoạn nào. 

 

Đây là 2 độc dược làm cho con rồng Trung cộng, mặc dầu đã tỉnh giấc, nhưng còn bị đau trong lục phủ ngũ tạng, qua những cuộc đấm đá nội bộ, tranh quyền, giật ngôi. 

 

Quả thật con rồng Trung cộng đã thức dậy, đã quẫy quặng. Sự quẫy quặng này đến từ 2 nguyên do chính: 

 

Một là chính sách bành trướng cố hữu của người Tàu, mà nạn nhân thường là những tiểu quốc chung quanh như Tây Tạng, Việt Nam, Nam Dương, Phi Luật Tân v.v… 

 

Hai là vì con rồng Trung cộng còn đang mắc phải nhiều bệnh trong lục phủ ngũ tạng, vì ăn phải độc dược là lý thuyết Mác Lê, chủ trương độc tài vô sản với Marx, rồi độc tài độc đảng với Lénine, vì ăn phải cặn bã của kinh tế thị trường, cho rằng để buôn bán, để kiếm lời thì bất cần thủ đoạn, ăn gian, nói dối, lường gạt, làm hàng giả, bỏ hết những nguyên tắc căn bản của đạo làm người. 

 

Chính vì lẽ đó mà sự quẫy quặng của con rồng này cũng có giới hạn, có làm dậy sóng biển Đông, song những cuộn sóng này cũng chưa có thể làm sai lệch bàn cờ thế giới. Mặc dầu vậy, nó cũng đe dọa trầm trọng những nước chung quanh. Bằng cớ là Việt Nam và Phi Luật Tân hiện nay. Trung cộng xâm đất, lấn biển Việt Nam và hiện gởi cả trăm tàu chiến đến vùng Biển Cạn (Scarborough) giữa Phi Luật Tân và Trung cộng. 

 

Nhưng giới lãnh đạo Phi đã có một đường lối chính trị đối phó rất là khôn ngoan từ quốc nội, đến quốc ngoại. Về quốc nội, họ đã trông cậy vào lòng yêu nước của dân, để có dân được tự do bày tỏ lòng yêu nước của mình qua những cuộc biểu tình chống Trung cộng. Về quốc ngoại họ đã biết chọn bạn mà chơi, chọn đồng minh mà liên kết. 

 

Chỉ có Việt Nam hiện nay, vì xui xẻo nhất thời, mắc vào nạn cộng sản, với những lãnh tụ vọng ngoại như Hồ Chí Minh: “Tôi không có tư tưởng gì cả. Tư tưởng của tôi đã có Staline và Mao trạch Đông nghĩ hộ”. Hay một số sĩ phu trí thức hèn mạt, kiểu: “Hôn cho anh nền tảng đá công trường, nơi vĩ đại Lénine thường dạo bước.” 

 

Chính vì vậy mà Việt Nam mới bị lâm vào cảnh bán đất nhượng biển, giới lãnh đạo xu phụng Trung cộng, như trường hợp Hội nghị Thành Đô vào tháng 3/ 1990. Giới lãnh đạo cộng sản Việt Nam bắt bỏ tù ngay cả những nhà yêu nước, những người biểu tình chống sự bành trướng của Trung cộng. 

 

Tuy nhiên lịch sử gần 5 000 năm dựng nước và giữ nước, dân Việt đã bao lần đánh Tống, bình Chiêm, kháng Minh, đuổi Thanh, đã từng đánh bại đế quốc Mông Cổ, mạnh nhất vào thế kỷ thứ 13, cũng nhờ chính sách lấy lòng dân làm gốc, qua hội nghị Diên Hồng, lấy giới sĩ phu yêu nước làm cột trụ, qua hội nghị Bình Than. 

 

Ngày nào còn chế độ cộng sản, ngày đó dân Việt còn phải chịu nhiều đau khổ, trong đó có những đòn do sự quẫy quặng của con rồng Trung cộng. 

 

Dân Việt và nhất là giới sĩ phu yêu nước hãy ý thức rõ điều này (*). 

 

Paris ngày 07/06/2012 

 

 

Chu Chi Nam

 

MẤT CẢNH GIÁC MỘT CÁCH KHÓ HIỂU

Hùynh Ngọc Chênh

Một điệp viên Nhật chỉ cần chưa đến 9 tháng đã thu lượm hầu như toàn bộ bí mật quân sự của Mỹ ở Hawaii. Còn bây giờ có đến vài chục người Tàu ăn dầm, nằm dề trên các cảng biển VN suốt trong mấy năm trời thì thử hỏi cái gì của ta họ không biết? Chưa nói là hàng sư đoàn quân của họ dưới lót lao động phổ thông đang ngang nhiên có mặt khắp mọi miền đất nước...



*

 

Thời Đệ Nhị Thế Chiến, Mỹ xem Hawaii với cảng quân sự chiến lược Trân Châu như một hàng không mẫu hạm khổng lồ không bao giờ bị đánh chìm. Mẫu hạm khổng lồ đó, ngự giữa Thái Bình Dương, được tin tưởng là tường thành vững chắc, đảm bảo an ninh cho mặt trận phía Tây của nước Mỹ.

 

Một điệp viên Nhật, với sự trợ giúp của một Nhật kiều tại Hawaii, bằng cách lái xe chạy lang thang bên ngoài các căn cứ quân sự của Mỹ, trong vòng chưa đầy chín tháng đã thu thập hầu như toàn bộ những thông tin quan trọng về lực lượng quân sự Mỹ đóng tại Trân Châu Cảng như: Số lượng tàu chiến, số lượng máy bay, lịch trình ra vào tàu chiến, địa điểm các trận địa phòng không... Nhờ vào những thông tin chính xác đó mà Nhật đã bất ngờ tấn công Trân Châu Cảng và thu được thắng lợi hầu như tuyệt đối. Hàng không mẫu hạm khổng lồ không bao giờ bị đánh chìm đã bị quân Nhật nhấn chìm.

 

Từ năm 1988, sau trận Trung cộng bất ngờ tấn công chiếm một phần Trường Sa của ta, tình hình trên Biển Đông càng ngày càng trở nên căng thẳng. Rồi tình hình càng lúc càng gay go hơn khi Trung cộng tuyên bố áp đặt chủ quyền vô lối trên toàn bộ Biển Đông. Tàu chiến, tàu hải giám, tàu giám ngư, tàu cá, của họ kéo ùn ùn vào Biển Đông, thường xuyên áp sát vào vùng biển đặc quyền của ta để hiếp đáp ngư dân ta, đe nẹt các tàu thăm dò và hù dọa các công ty dầu khí nước ngoài muốn hợp tác với Việt Nam. Với những hành động ngang ngược ấy, Trung cộng đặt đất nước ta vào tình thế bị uy hiếp quân sự vô cùng nghiêm trọng.

 

Theo các chiến lược gia quân sự, trong trận chiến với Trung Cộng trên Biển Đông, Việt Nam dựa vào lợi thế của mình là đất liền, cả nước là một hàng không mẫu hạm. Việt Nam sẽ đánh trả hải quân Trung Cộng từ những trận địa bí mật bố trí ven biển và đặc biệt ở các cảng biển chiến lược. Việt Nam có bảo vệ được Trường Sa hay không là phụ thuộc phần lớn vào cửa ngỏ ra vào Cam Ranh.

 

Lợi thế chiến lược đó dĩ nhiên Trung Cộng phải biết.

 

Thế là từ ba, bốn năm nay, và có thể còn lâu hơn nữa, có rất nhiều công dân Trung Cộng đến làm bè nuôi cá trái phép ngay trong quân cảng chiến lược cực kỳ quan trọng của Việt Nam là Cam Ranh. Họ còn công khai nuôi cá ở cảng Vũng Rô cách đó về phía Bắc hơn trăm cây số. Và liệu có còn công dân Trung Cộng nào khác nằm vùng ở những vùng ven biển nào của VN nữa không? Chưa biết được.

 

Một điệp viên Nhật chỉ cần chưa đến 9 tháng đã thu lượm hầu như toàn bộ bí mật quân sự của Mỹ ở Hawaii. Còn bây giờ có đến vài chục người Tàu ăn dầm, nằm dề trên các cảng biển VN suốt trong mấy năm trời thì thử hỏi cái gì của ta họ không biết? Chưa nói là hàng sư đoàn quân của họ dưới lót lao động phổ thông đang ngang nhiên có mặt khắp mọi miền đất nước.

 

Tại sao dân Trung cộng ngang nhiên kéo vào nằm vùng rồi khi cần lại rút ra một cách thoải mái, xem đất nước ta như chỗ không người như thế nầy? Tại sao, trong tình hình đất nước rất hiểm nguy, lại có sự mất cảnh giác một cách khó hiểu như thế này?

 

Lực lượng an ninh đông đúc, hùng hậu của ta đi đâu hết rồi nhỉ? 

 

Hay là họ đang bận rộn theo dõi những "thế lực thù địch" đang càng ngày càng đông đúc trong nhân dân?

 

Một bè nuôi cá trái phép của người Trung Quốc ở tỉnh Khánh Hòa. Ảnh: KỲ NAM /NLĐ 

 

Lao động Trung cộng trái phép tại nhà máy điện Nghi Sơn Thanh Hóa (ảnh VNN) 

 

 

 

Huỳnh Ngọc Chênh

VIỆT NAM CỘNG HÒA MUÔN NĂM

 

ĐẢ ĐẢO CỘNG SẢN KHÁT MÁU!

 

ĐẢ ĐẢO TỘI ĐỒ HỒ CHÍ MINH LÀM TAY SAI CHO QUỐC TẾ CỘNG SẢN, DU NHẬP CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN QUÁI THAI VỀ TÀN HẠI GIỐNG NÒI LẠC VIỆT

 

 

 

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link