Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, July 10, 2012

12 DÂN BIỂU HOA KỲ GỞI THƯ KÊU GỌI NGOẠI TRƯỞNG CLINTON ÁP LỰC HÀ NỘI THẢ TS NGUYỄN QUỐC QUÂN

THỨ BẢY, NGÀY 07 THÁNG BẢY NĂM 2012

12 DÂN BIỂU HOA KỲ GỞI THƯ KÊU GỌI NGOẠI TRƯỞNG CLINTON ÁP LỰC HÀ NỘI THẢ TS NGUYỄN QUỐC QUÂN

Vào ngày 10/7/2012 sắp tới, Bộ Trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ, bà Hillary Clinton sẽ ghé thăm Việt Nam trong dịp đi tham dự cuộc hội nghị Diễn Đàn Khu Vực ASEAN (ASEAN Regional Forum) tại Nam Vang.

Trước khi bà Ngoại trưởng Clinton đến VN, 12 Dân biểu Hoa Kỳ bao gồm chủ tịch Ủy Ban Ngoại Giao Hạ Viện Quốc Hội HK, đã gởi thư để kêu gọi bà quan tâm đến tình trạng vi phạm nhân quyền ở Việt Nam. 

Lá thư đặc biệt nêu lên trường hợp của Tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân, nhà hoạt động nhân quyền người Mỹ gốc Việt bị Hà Nội bắt giam và cáo buộc tội khủng bố vì các tài liệu đấu tranh ôn hòa trong máy tính xách tay khi ông về tới sân bay Tân Sơn Nhất hôm 17/4.

Lá thư nhấn mạnh rằng mối quan hệ hợp tác giữa VN - Hoa Kỳ không bền vững được nếu ngày nào chính quyền Hà Nội vẫn xem các hoạt động chính trị ôn hòa là vi phạm an ninh quốc gia.

______________________

(Radio CTM chuyển ngữ)

Bà Hillary Rodham Clinton
Ngoại Trưởng
2201 C St NW Ste 7276
Washington DC 20520

Chúng tôi được biết Bà sẽ đi Đông Nam Á trong tháng này để tham dự hội nghị Diễn Đàn Khu Vực ASEAN cũng như dự các cuộc họp khác. Chúng tôi kêu gọi Bà trong các cuộc gặp gỡ với viên chức cao cấp Việt Nam, hãy nêu vụ tiếp tục bắt giam công dân Hoà Kỳ, Ts. Nguyễn Quốc Quân, và áp lực để ông được thả ngay lập tức và vô điệu kiện.

Tiến sĩ Quân đã bị bắt giam một cách tùy tiện kể từ khi ông xuống phi trường quốc tế Tân Sơn Nhất tại Tp. HCM, Việt Nam, ngày 17 tháng 4 năm 2012. Sau đó ông đã bị bắt giữ và buộc tội "khủng bố" cho dù ông chỉ đến Việt Nam để cổ võ dân chủ, pháp quyền và phương thức đấu tranh ôn hòa.

Tiến sĩ Quân là một nhà toán học và nhà bảo vệ nhân quyền có tên tuổi. Trong buổi điều trần gần đây trước Ủy Ban Nhân Quyền Tom Lantos, vợ của Tiến sĩ Quân đã phát biểu:
"Anh ấy tin rằng sự thay đổi phải đến từ chính người dân và bằng những phương thức ôn hoà, và Anh đã trở về Việt Nam nhiều lần để đóng góp phần bé nhỏ của mình."

Hà Nội đang muốn làm đồng minh chiến lược với Hoa Kỳ. Tuy nhiên mối quan hệ hợp tác đó không bền vững được nếu ngày nào chính quyền Hà Nội vẫn xem các hoạt động chính trị ôn hòa là vi phạm an ninh quốc gia.

Rất tiếc, cách hành xử của chính quyền Việt Nam đối với Tiến sĩ Quân phù hợp với xu hướng chung của vấn đề nhân quyền tại nước này. Như Bà cũng đã biết, Bộ Ngoại Giao gần đây đã công bô" Bản Báo Cáo Nhân Quyền, trong đó ghi rằng tại Việt Nam, "Những vi phạm nhân quyền trầm trọng nhất tại Việt Nam bao gồm những giới hạn chặt chẽ của nhà nước về quyền chính trị của công dân, nhất là quyền thay đổi chính thể; việc gia tăng các biện pháp hạn chế quyền tự do dân sự; và tình trạng tham nhũng trong hệ thống tư pháp cũng như bộ máy công an. Các vi phạm cụ thể về quyền con người tại Việt Nam bao gồm tình trạng công an ngược đãi những nghi can trong lúc bị giam cầm, đàn áp gây chết người, cũng như điều kiện hà khắc trong tù, tùy tiện bắt những nhà hoạt động chính trị, và việc khước từ quyền được xét xử công bằng của công dân."

Chúng tôi đặc biệt quan ngại rằng nhà cầm quyền Việt Nam đã không cho phép Tiến sĩ Quân có luật sư, và việc ông tiếp tục bị biệt giam.

Chúng tôi kêu gọi Bà nêu trường hợp của Tiến sĩ Quân ở cấp cao nhất khi gặp nhân viên chính quyền Việt Nam và ra chỉ thị đến Đại sứ Shear đi thăm Tiến sĩ Quân ngay để bảo đảm sự an toàn của ông.

Trân trọng,

DB Frank R. Wolf
DB Edward R. Royce
DB Ileana Ros-Lehtinen
DB Gerald E. Connolly
DB Zoe Lofgren
DB Loretta Sanchez
DB James P. Moran
DB Daniel E. Lungren
DB Michael M. Honda
DB Brad Sherman
DB Edward J. Markey
DBMichael E. Capuano


https://www.facebook.com/photo.php?fbid=418743038169254&set=a.251722371537989.58855.250328181677408&type=1&theater&notif_t=photo_comment_tagged

 

 

 

XUONG DUONG

Tại sao vẫn chưa có “cách mạng mùa Xuân” ở VN?

HÃY KHƠI DẬY  LÒNG TRĂC ẨN  Và  PHẪN NỘ Cho MỘT CUỘC ĐỜI  và THẾ GIỚI  TỐT HƠN !  /// Tại sao vẫn chưa có “cách mạng  Hoa Nhài ” ở VN ?

 Phong trào Stéphane Hesseltại Âu Mỹ

 

 

Tại sao vẫn chưa có “cách mạng mùa Xuân” ở VN?
Từ Thức


HÃY NỔI GIẬN! “Indignez-vous!” hay hiện tượng Hessel ở Pháp.

Một hiện tượng bất ngờ trong sinh hoạt văn hoá ở nước Pháp: một cuốn sách mỏng của của Stéphane HESSEL, ‘Indignez-vous!’(Hãy phẫn nộ!) dự tính bán vài trăm bản, đã phá kỷlục ấn hành: trên bốn triệu cuốn và tiếp tục gây tranh luận sôi nổi. Tác giả, một ông già 93 tuổi, hô hào mọi người hãy nổi giận, hãy đứng dậy chống lại tất cả những bất công, những lộng hành của giới thống trị, tài chính hay chính trị đang đè nặng lên đầu mỗi người.

Nổi giận, theo Hessel, là điều kiện tối cần để con người còn là con người, để xã hội khỏi phá sản. Hãy dẹp thói an phận thủ thường, thụ động, hãy đứng dậy cầm vận mệnh mình trong tay! Người ta áp bức, bóc lột anh bởi vì anh chấp nhận. Khả năng phẫn nộ là điều kiện tối cần để anh trở thành, hay tiếp tục, là người có nhân phẩm và một quốc gia không trở thành một quốc gia chết.

Người Việt có, - hay còn - khả năng phẫn nộ hay không là câu hỏi và vài suy nghĩ vụn vặt trong bài này. Phải chăng cường độ phẫn nộ của dân Việt không đủ mạnh là một trong những lý do tại sao Việt Nam vẫn chưa có biến chuyển lớn như ở Trung Đông hay Bắc Phi?

NHU CẦU PHẪN NỘ

Cuốn sách mỏng của S.Hessel, do một nhà xuất bản bỏ túi, Indigènes, ở Montpellier, miền Nam nước Pháp (trong khi sinh hoạt văn hóa tập trung ở Paris), không một dòng quảng cáo, mới đầu bán ở những tiệm sách tỉnh lẻ, dần dần nhờ truyền miệng, trở thành một hiện tượng văn hoá xã hội, được dịch trên 30 thứ tiếng.

Hessel từ chối nhận bản quyền, và nhà xuất bản hứa sẽ dùng số tiền bán sách để in những tác phẩm có thể giúp cải thiện xã hội.

Những tay nhà nghề trong giới ấn loát lắc đầu chịu thua: cuốn sách đứng đầu các danh sách best sellers từ gần một năm nay không phải là tác phẩm của những nhà văn ăn khách như Houellebecq, Jardin, Delerm, không phải là tiểu sử tài tử show biz, không phải sách dạy cách ăn uống cho khỏi mập, không phải là một chuyện tình ướt át, hay một tiết lộ động trời, thật hay bịa, không nói về cuộc đời tình ái náo nhiệt của DSK. Đó là cuốn sách rất khô khan của một ông già gần trăm tuổi hô hào dân chúng nổi giận, hô hào thanh niên đừng thụ động như những ông cụ non.

Hessel không phải là triết gia, không phải là nhà văn, cuốn sách rất mỏng của ông không phải là một tác phẩm lớn, nhưng cuốn“Indignez-vous” bán chạy như bánh mì, vì nó đáp ứng một nhu cầu người ta tưởng là thứ yếu: nhu cầu phẫn nộ .

Người ta mua tặng quà cho nhau nhân ngày Giáng sinh, ngày sinh nhật, trong đó nhiều người chưa hề mua, chưa từng mở một cuốn sách. Những phong trào phẫn nộ (les indignés) đã lan sang nhiều nước Âu Châu, như Hy Lạp, Tây Ban Nha (les indignalos), hay phong trào Occupy Wall Street ở New-York, trước cửa những ngân hàng thủ phạm của cuộc khủng hoảng kinh tế làm thế giới điêu đứng.

Hessel là người suốt đời nổi giận. Sinh năm 1917 ở Đức, gốc Do Thái, quốc tịch Pháp đã tham gia kháng chiến chống phát xít Đức. Bị bắt giam ở nhà tù phát xít nổi tiếng Buchwall, bị kết án tử hình, ông tráo căn cước của một người tù vừa chết bị án nhẹ hơn và vượt ngục. Sau chiến tranh, ông trở thành đại sứ của Pháp ở Liên Hiệp Quốc và tham dự việc soạn thảo bản Tuyên ngôn Nhân quyền. Về hưu, ông già Hessel là một khuôn mặt quen thuộc trong những cuộc biểu tình cho nhân quyền, biểu tình bênh vực người di dân, bênh vực Palestine mặc dầu ông gốc Do Thái. Ở đâu có phẫn nộ,có bất công, ở đó có ông già Hessel.

Sau khi cuốn Indignez-vous! trở thành một hiện tương xã hội, người ta trách tác giả chỉ xúi thiên hạ nổi giận mà không có đề nghị gì cụ thể, Hessel viết một cuốn sách mỏng khác: Engagez-vous (2) (Hãy tham gia hành động!), trong đó ông đề nghị tranh đấu đòi thành lập Tổ chức Thế giới về môi sinh, và một Chính phủ toàn cầu (gouvernement mondial). Một mơ ước hão huyền (utopie )? Tất cả những thay đổi lớn trong lịch sử, theo Hessel, đều là những utopie khi khởi sự.

Cuốn thứ ba, le Chemin de l’Espérence (Con đường của hy vọng) (3), viết chung với nhà xã hội học hàng đầu của Pháp, Edgar Morin, trong đó hai ông già, tổng cộng 184 tuổi vạch ra con đường hy vọng để đi đến một tương lai tốt đẹp hơn.

IL FAUT VIVRE INDIGNE

Hessel nối tiếp truyền thống của trí thức Zola, Camus. Emile Zola viết: Il faut vivreindigné ! (phải sống phẫn nộ). Từ Zola, trí thức đích thưc là trí thức tham dự sinh hoạt xã hội, chính trị để cải thiện xã hội, không phải chỉ là những người có kiến thức. Ở Việt Nam, ngay cả kiến thức cũng không cần thiết. Trí thức chỉ cần có bằng cấp. Học gạo, học tủ, chong đèn học thuộc lòng, có xong cái bằng là trở thành trí thức, là khuôn vàng thước ngọc. Có bằng vừa vừa là trí thức vừa vừa, có bằng to hơn là đại trí thức… Trí thức vừa vừa được kính trọng vừa vừa, đại trí thức được kính cẩn tối đa.

Albert Camus nói trí thức cũng như mọi người, hơn mọi người chính bởi vì anh là trí thức, phải ghé vai gánh vác như mọi người, phải đổ mồ hôi chèo thuyền như mọi người. Khác hẳn hình ảnh trí thức ‘võng anh đi trước, võng nàng theo sau’ của người VN, có cái bằng bỏ túi là vinh hiển suốt đời, phó mặc chuyện đời cho thiên hạ.

Cuốn sách của Hessel ra đời trước khi cách mạng hoa lài bùng nổ ở Tunisie, mở đầu cho ‘mùa Xuân Ả Rập’ đang quét sạch những chế độ độc tài ở Bắc Phi và Trung Đông. Cùng một lúc, từ Đông sang Tây, thế giới đang chuyển mình, đang tìm một hướng đi mới. Đã tìm ra lối ra chưa, đã thoát khỏi đường hầm chưa là chuyện khác. Bước đầu là ý thức mình có quyền phẫn nộ, có bổn phận phẫn nộ, và sự phẫn nộ có thể thay đổi thời cuộc, có thể và đã lật đổ những chế độ độc tài đã ngự trị từ lâu và tưởng sẽ ngự trị mãi mãi, như ở Ai Cập, Tunisie, Lybie.

Trước đó vài tuần, ai dám tưởng tương Moubarak sẽ bị kết án khổ sai chung thân, ông Ali phải cuốn gói bỏ của chạy lấy người, Khadafi bị bắn chết. Trước đó vài tuần, họ nắm toàn quyền sinh sát, nắm quân đội, cảnh sát, hành pháp, lập pháp, tư pháp, nắm trọn kinh tế, tài chánh trong tay. Cái gì đã quét sạch tất cả: sự phẫn nộ của quần chúng, của những người hàng ngày chỉ biết an phận, cúi đầu .

Các chế độ độc tài không mạnh như người ta tưởng. Chỉ cần sự phẫn nộ của người dân, các lãnh tụ độc tài Trung Đông, Bắc Phi, một sớm một chiều, đã trở thành những con hổ giấy.
TỪ MIẾN ĐIỆN TỚI VN

Tại sao có cách mạng ở Trung Đông, ở Miến Điện mà ở VN chưa có “cách mạng muà Xuân”, mặc dù đã hội tụ đủ mọi điều kiện: bế tắc chính trị, khủng hoảng kinh tế, sa đọa xã hội, và ghê gớm, khẩn cấp hơn nữa, hiểm họa mất nước?

Lấy thí dụ Miến Điện. Tại sao có thay đổi ở Miến Điện? Những yếu tố hiển nhiên: Miến Điện sẽ làm chủ tịch ASEAN 2014, tinh thần quốc gia gần như cực đoan của giới quân phiệt cầm quyền (độc tài, tham nhũng không thua ai, nhưng vẫn yêu nước) thấy hiểm họa Trung Cộng trước mắt. Giới quân phiệt muốn nhích lại với Tây phương, không thể không nhượng bộ, không thể tiếp tục giam tại gia bà Aung Suu Kyi, khuôn mặt khả ái, khả kính của nhân quyền ở Miến.

Rất nhiều người VN lên đường chống thực dân vì lòng ái quốc, nhưng đảng Cộng sản đã đưa VN vào quỹ đạo Nga, Hoa, nhất là Hoa, ngày nay tập đoàn lãnh đạo bắt buộc phải bám vào Trung Cộng để sống còn, để bảo vệ quyền lợi. Bi đát hơn nữa: có muốn ra khỏi quỹ đạo cũng quá trễ. Cái thòng lọng Tầu đã xiết chặt cổ.

Đó là những yếu tố chính trị. Yếu tố văn hoá: người VN không có truyền thống phản kháng. Văn hóa VN không phải là văn hóa phẫn nộ của Stéphane Hessel. Văn hoá VN là văn hóa “một sự nhịn, chín sự lành”. Cái văn hóa “tránh voi chẳng hổ mặt nào” giúp con voi càng ngày càng thô bạo.

Cái thói quen chịu đựng, cộng thêm với văn hoá Khổng giáo, đúng hơn là Tống nho, coi vua là con trời, hơn cả cha mẹ, và “cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy”, đã biến chúng ta thành những người thụ động.

Câu hỏi đặt ra: tại sao cách mạng ở Tunisie và Ai Cập mà vẫn không có biến chuyển ở VN. Hai dân tộc Tunisie và Ai Cập được coi là hai dân tộc thụ động nhất ở Bắc Phi và Trung Đông. Tôi nhớ một buổi trò truyện với một số người Tunisiens sống ở Paris. Tất cả đều có bằng cấp cao, theo con mắt VN, đó là những nhà trí thức. Khi tôi hỏi về tình hình chính trị ở Tunisie, không ai trả lời, lảng sang truyện khác. Sau bữa ăn, khi mọi người ra về, còn lại một người, Ahmed , ông ta cho hay là chính trị xứ ông ta nát bét, dân chủ chỉ là trò bịp, tham nhũng khủng khiếp. Tại sao vừa rồi ông ta không nói gì? Ahmed cười, hơi ngượng, nếu anh nào phát biểu bừa bãi, sẽ có đứa báo cáo tòa đại sứ và hết về nước nghỉ hè. Hai tuần sau, Bouazizi tự thiêu, ngọn lửa phẫn nộ bùng lên, gia đình tổng thống Ali bỏ của chạy lấy người. Ngọn lửa phẫn nộ vượt biên giới, tràn sang Ai Cập và Lybie.

Tại sao những dân tộc được coi là thụ động có cái khả năng phẫn nộ dữ dội như vậy, mà ở VN chưa có? Có một hiện tượng tạm gọi là hội chứng (syndrôme) Algérie. Lửa cháy chung quanh, nhưng Algérie chưa động tĩnh gì, vì dân Algérien đã mệt nhoài, cả về thể xác lẫn tinh thần, chỉ muốn được yên thân. Sau khi giành độc lập khỏi tay thực dân Pháp, đất nước rơi vào tay độc tài , tập đoàn của những lãnh tụ kháng chiến cũ, những người kháng chiến vì lý tưởng độc lập, tự do, công bình, nhân ái, khi nắm quyền làm ngược lại, chứng minh công thức “quyền lực đưa tới tham nhũng. Quyền lực tối đa, tham nhũng tối đa”. Algérie giống VN một điểm nưã: lực lượng công an cảnh sát hữu hiệu. Ở Alger, sau biến cố Tunisie, nhà nước huy động 35.000 cảnh sát bao vây, giải tán 500 người biểu tình. Một ông phẫn nộ, 70 ông cớm!

Algérie có thêm một đại họa: khủng bố Hồi giáo đã gây kinh hoàng và làm tê liệt đất nước. VN (lạy Chúa, lạy Phật) không có khủng bố Hồi giáo, nhưng có đại họa khác làm tiêu tan khả năng phẫn nộ: văn hoá chu di tam tộc. Người Cộng Sản đã khôi phục cái văn hóa của thời man rợ. Anh có tội - sợ mất nước là một cái tội, khóc với dân là một cái tội, nghĩ và đòi quyền sống là một cái tội - không phải chỉ có anh lãnh hậu quả, mà cả gia đình vợ con, cha mẹ, gia đình anh bị liên lụy. Anh có can đảm cùng mình, có coi nhẹ tù đầy và cái quý nhất của con người là mạng sống, anh cũng bó tay khi nghĩ tới cái vạ sẽ đổ xuống đầu những người thân. Cái văn hóa chu di tam tộc nó man rợ nhưng hiệu quả. Hiệu quả bởi vì man rợ. Ai có thể tưởng tượng điều đó ở thế kỷ 21?

Những kỹ thuật đàn áp ghê rợn, điển hình là cuộc Cải Cách Điền Địa đẫm máu, vụ án Nhân Văn Giai Phẩm, những Toà án Nhân dân (!) , những trại cải tạo sau 75, đã tiêu diệt tinh thần phẫn nộ của người Việt.

SỰ MÒN MỎI CỦA LÒNG TRẮC ẨN

Bà Aung San Suu Kyi, trong bài diễn văn cách đây ít ngày ở Oslo than phiền những đóng góp cho các chương trình nhân đạo càng ngày càng giảm bớt. Bà Kyi nói: sự giảm sút đóng góp là kết quả cuả “sự mòn mỏi cuả lòng trắc ẩn ”. Thế giới sẽ đi về đâu, xã hội sẽ đi về đâu nếu không còn lòng trắc ẩn?

Người ta ngỡ ngàng trước cảnh một em bé bị xe nghiến trước sự dửng dưng của mọi người ở bên Tầu. Còn VN? Những chuyện tương tự xẩy ra hang ngày. Một thí dụ, trong những thí dụ: Một bà già bị xe cán, nằm ôm cái chân gẫy, rên rỉ. Nhiều người muốn can thiệp. Người lái xe xuống xe, quát: “Đ.M. Có biết ông là ai không?” Mọi người nín khe, bỏ mặc bà già nằm rên rỉ. Người kể chuyện kết luận: chưa chắc gã lái xe là ông lớn hay con cháu ông lớn.

Còn đâu là lòng trắc ẩn? Không còn trắc ẩn, làm sao có phẫn nộ?
Đó chắc chắn là cái di sản ghê rợn nhất của những năm Cộng sản. Biến con người thành thành vô tâm, vô cảm. Bịt tai, bịt mắt, bịt miệng để sống, thờ ơ trước bất công, lãnh đạm trước cái đau khổ của người khác.Những đổ vỡ về chính trị, về kinh tế có thể hàn gắn trong vài chục năm. Sự sa đoạ về con người, băng hoại văn hoá phải nhiều thế hệ mới hy vọng cứu vãn được. Nếu bắt tay cứu vãn trước khi quá trễ. Trước khi bị diệt vong.

THÁI ĐỘ XẤU NHẤT LÀ SỰ THỜ Ơ

Trong bối cảnh đó, phải khâm phục những người dám bày tỏ sự phẫn nộ cuả mình ở trong nước. Những người đấu tranh cho dân chủ, cho nhân quyền, những Lê Thị Công Nhân, Cù Huy Hà Vũ, những Hà sĩ Phu, Nguyễn Đan Quế và rất nhiều người khác.

Phải khâm phục những người nông dân mất đất đã tay không đứng dậy. Phải khâm phục những giáo dân, Phật tử đã xả thân đòi tự do tín ngưỡng. Phải khâm phục những bloggers, những nhà báo, những nghệ sĩ đã có can đảm nói lên sự thực. Phải khâm phục những người đã tranh đấu cho công nhân, ở trong nước hay bị bán ra ngoại quốc.

Cái trở ngại cho họ không chắc đã là chính sách đàn áp của người cầm quyền. Cái trở ngại cho họ là sự thờ ơ, thụ động của người chung quanh. Nhiều người tiếc VN không có một người như Aung Suu Kyi. Nhưng nếu bà Kyi là người VN, có bao nhiêu người đứng sau lưng bà như dân Miến. Những Lê thị Công Nhân tranh đấu trong sự cô độc. Cái bản tính thờ ơ, cố chấp, nghi kỵ, ganh ghét của người Việt, ngay cả giữa những người hoạt động cho dân quyền ở VN, đã khiến chúng ta chưa có Aung San Suu Kyi hay Nelson Mandela.

Hessel viết “thái độ xấu nhất là sự thờ ơ” (la plus mauvaise attitude est l’indifférence) và nhắc câu nói của Jean Paul Sartre: mỗi người, với tư cách cá nhân, có trách nhiệm với xã hội (vous êtes responsables en tant qu’individus).

Sự thờ ơ, với rất nhiều người Việt Nam, đã trở thành một đức tính, một thái độ khôn ngoan của những người từng trải. Người ta hãnh diện, khoe khoang cái túi khôn của mình và dè bỉu cái dại dột của người khác. Ở những nước tân tiến, những người dại dột, những người ăn cơm nhà vác ngà voi, là những tác nhân làm cho xã hội tốt đẹp hơn, công bình hơn, làm cho con người đối với nhau còn là con người.

Sống trong sự hoài nghi thường trực, với sự thờ ơ như một nhân sinh quan khả kính, với tính thụ động như một mục tiêu, lòng trắc ẩn mòn mỏi, với sự vắng bóng của phẫn nộ, bao giờ VN có cách mạng muà Xuân như ở Bắc Phi, Trung Đông, thay đổi chính trị như ở Miến Điện?

Stéphane Hessel nói nếu anh sống dửng dưng, hãy tìm một lý do để nổi giận. Lý do để nổi giận không hiếm: sự lộng hành của tài phiệt đã đưa tới khủng hoảng kinh tế, sự bất công xã hội càng ngày càng ghê rợn, môi trường bị phá hoại… Với người VN, khỏi cần tìm kiếm, những lý do để nổi dậy đếm không nổi : độc tài, nhân quyền, tự do bị chà đạp, nhân công bị bán ra nước ngoài, sống như nô lệ, phụ nữ bị gởi đi bán dâm kiếmăn, nông dân bị cướp đất, và hiểm hoạ đất nước sừng sững trước mắt.

VụHoàng Sa, Trường Sa đã gây phẫn uất trong mọi giới. Một cơn gió mới. Hy vọng sự phẫn nộ đó sẽ là động lực đưa đến thay đổi ở VN. Thay đổi hay mất nước. Thay đổi hay là chết.

TỪ THỨC
(Paris, Juin 2012)


( 1 ) INDIGNEZ VOUS. Stéphane Hessel. Ed Les Indigènes, Montpelliers, France. 2010. Phát hành: Harmonia Mundi. Bản tiếng Anh: Time For Outrage. Hardoven Editions.
( 2 ) Engagez-vous. Stéphane Hessel. Editions de l’Aube. France. 2011.
( 3 ) Le Chemin de l’Espérence. S.Hessel § Edgar Morin. Ed Fayard. Paris. France. 2011.

THAM NHŨNG CHÍNH SÁCH

THỨ HAI, NGÀY 09 THÁNG BẢY NĂM 2012

THAM NHŨNG CHÍNH SÁCH

Lương tâm người rũ áo từ quan

Ngày nay con người sống tới 60 - 70 tuổi mà vẫn còn minh mẫn, khỏe mạnh không còn hiếm nữa. Nhiều người quyết định nghỉ hưu sớm vì nhiều lý do khác nhau, để theo đuổi một sự nghiệp khác hoặc đơn giản hơn là muốn tận hưởng một cuộc sống “an nhiên tự tại” không phải bon chen giữa danh lợi đời thường.

Tuy vậy, muốn được nghỉ hưu sớm thì phải có “duyên may” hay tài năng để đã kịp “làm giàu nhanh”, tích lũy của cải vật chất trước đó, đủ để an hưởng tuổi già, hoặc phải có một phương cách kiếm tiền nào nhẹ nhàng hơn, đủ để trang trải cho cuộc sống khi đời người đã đi qua vài quãng dốc.


Để làm được việc “làm giàu nhanh, nghỉ hưu sớm” và được thanh thản yên bình ngắm nhìn, thưởng ngoạn “những hạt sương mai buổi sớm dịu mát” hay “nắng vàng trên khóm lá linh diệu muôn sắc” này, đa phần những người này đều phải có chút ít “tài năng” hay “may mắn” có được một vai trò quan trọng nào đó trong xã hội. 

Thậm chí, họ là những quan chức, công chức trong các bộ máy quản lý nhà nước hay các thương gia, doanh nghiệp, hoặc có học vấn và nghề nghiệp cao cấp như bác sĩ, kỹ sư, kiến trúc sư, luật sư, chuyên gia tài chính, ngân hàng, giảng viên, giáo viên, thợ giỏi tay nghề cao v.v...

Việc một số quan chức nhà nước, công chức với các cấp bực nhỏ hay lớn khi nghỉ hưu, “rũ áo về làm dân”, vẫn tiếp tục một số công ăn, việc làm mang tính cá nhân, gia đình hay bạn bè hùn hạp, góp vốn làm ăn cũng là chuyện bình thường. Không ai có quy định pháp luật nào cấm họ không được tiếp tục hoạt động, làm ăn vì sinh kế gia đình hay lý tưởng cuộc sống.

Có điều ai cũng thấy rằng những người đã từng là quan chức lớn, có uy tín, tầm ảnh hưởng lớn trong xã hội thì phải càng cẩn trọng trong lời ăn tiếng nói hay mỗi khi liên hệ công tác và sẽ sử dụng uy tín, danh hiệu của mình khi còn làm “quan” để đạt được các mục tiêu cụ thể, trong khi mình chỉ còn chính thức là một người “dân thường” hay một ông “quan hưu trí”.

Một số vị tổng thống nước ngoài khi về hưu chỉ dành thời gian để viết hồi ký, đi diễn thuyết tại các trường đại học làm cố vấn có hạn chế cho một số doanh nghiệp và hiệp hội doanh nghiệp v.v... một số vị quan chức khác thì quay về công tác giảng dạy tại các trường đại học, hoặc tham gia làm thành viên hội đồng quản trị cho các doanh nghiệp, giúp doanh nghiệp hoạch định chiến lược phát triển dài hạn.

Số quan chức khác tự làm doanh nghiệp riêng tư của mình và gia đình, trực tiếp tham gia quản lý điều hành doanh nghiệp. Đây chính là vấn đề tương đối nhạy cảm đối với dư luận xã hội với một số quan ngại rằng, các “quan chức hưu trí” này vẫn còn các mối quan hệ ảnh hưởng nhất định sẽ dễ dàng gây ảnh hưởng nhất định đến các chính sách công, các hợp đồng thương mại béo bở, và các dự án đầu tư lớn có nguy cơ chịu ảnh hưởng bởi yếu tố “tham nhũng chính sách”.

Tham nhũng chính sách” là nguy cơ lớn nhất và nguy hiểm nhất

Một vị đại sứ nước ngoài cho hay trong các loại tham nhũng, thất thoát lớn của quốc gia thì “tham nhũng chính sách” luôn là nguy hiểm và gây thiệt hại lớn nhất! Các loại tham nhũng “vặt”, kiểu “phong bì” tại bệnh viện, trường học, cơ quan hành chính nhà nước, các cơ quan quản lý thuế, hải quan, công an cũng nguy hiểm vì nếu không kịp thời ngăn chặn bằng các thể chế pháp lý thì nó sẽ diễn biến phức tạp và có nguy cơ tràn lan khắp nơi và trở thành bệnh dịch hoặc thói quen rất xấu, rất khó chữa tại mỗi quốc gia.

Nhưng “tham nhũng chính sách” vẫn được xem là nguy hiểm bậc nhất vì cũng là loại tham nhũng khó chống nhất, gây tổn thất lớn nhất, do đặc thù là những người trong đường dây tham nhũng thường có chức vụ rất cao, quan trọng và cấu kết chặt chẽ với nhau, thậm chí họ có thể vô hiệu hóa cả hệ thống pháp luật quốc gia, trong khi cách thức đưa hối lộ không phải là “phong bì” hay tiền mặt lộ liễu nên không thể bắt quả tang được.

Chúng ta đã được biết có nhiều thiết chế để phòng chống tham nhũng như Luật Phòng chống tham nhũng, Ủy Ban Quốc gia về phòng chống tham nhũng, các sở ban ngành đều có cơ quan kiểm tra, kiểm soát, thanh tra, v.v... nhưng tham nhũng và thất thoát vẫn rất phức tạp, khó giảm nếu căn cứ vào các biểu hiện như thực tế hiện nay.

Tại sao lại như vậy? Tham nhũng xuất phát từ đâu?

Tham nhũng và thất thoát là nhắm vào các tài sản của công, tài nguyên thiên nhiên của đất nước và nhân dân. Không thấy ai nói “tham nhũng của tư nhân” vì “tư nhân” tự thân họ biết cách gìn giữ tài sản của mình - họ chính là “chủ nhân”  thực sự của tài sản tư nhân nên phải ra sức bảo vệ thành quả của mình. Nếu có ai đó lấy tài sản của tư nhân một cách không hợp pháp thì có thể gọi là “hành vi lừa đảo”, chiếm đoạt chứ không ai gọi là “tham nhũng của tư” !

Vậy có phải tham nhũng xuất phát từ “lòng tham của con người” hay xuất phát từ việc “của công” hay “tài nguyên đất nước” được quản lý chưa chặt chẽ, quá lỏng lẻo, không có “chủ nhân” thực sự hay “cha chung không ai khóc”, nên mới làm mồi ngon cho tham nhũng? Hoặc do chính các thiết chế, các cách thức tổ chức thực hiện việc quản lý tài sản công chưa hợp lý, là nguồn gốc của “tham nhũng”?

Ở đây chúng ta khó nói con người sinh ra vốn đã có tính tham lam hay không, dù rằng rất nhiều người hay các triết lý đạo giáo đều cho rằng “tham, sân, si”, thì con người bình thường khó ai mà tránh khỏi. Do vậy, vấn đề còn lại có lẽ thuộc về “thể chế”, các thiết chế kiểm soát các quyền lực có khả năng gây ra tham nhũng, thất thoát, nhằm trục lợi cá nhân hay nhóm lợi ích.

Ví dụ: Các tham nhũng về đất đai lớn thường xảy ra khi các vị quan được trao quyền lực cấp phép quá lớn mà không có cơ chế giám sát, kiểm soát các hành vi cấu kết giữa “các quan chức có thẩm quyền cấp phép” và các doanh nghiệp sân sau. Cơ chế thu hồi đất của dân còn quá nhiều phạm vi điều chỉnh chưa rõ ràng, là kẽ hở để ra quyết định thu hồi đất của dân, đền bù giá quá rẻ, sau đó giao lại cho các doanh nghiệp sân sau bán ngay hưởng lợi từ chênh lệch giá đền bù và giá thị trường mà không phải đầu tư giá trị gia tăng thực sự nào.

 

Nhân chi sơ tính… chưa chắc bản thiện”

Nhiều người cho rằng con người nào, dù bạn là ai, nếu đặt vào hoàn cảnh thử thách lòng tham, ngồi vào chiếc ghế “quan chức lớn” thì cũng dễ dàng bị lòng tham quyến rũ dẫn đến tham ô, tham nhũng.

Do đó, không thể chủ quan kêu gọi lòng tốt của ai đó “không nên tham nhũng”, mà phải xem là “quyền lực luôn luôn có xu hướng tham nhũng” và “nhân chi sơ… tính không luôn bản thiện”!

Ví dụ về các trường hợp “quyền lực cao” dẫn đến tham nhũng thì trong đời sống hàng ngày, chúng ta ai cũng ít nhiều nhìn thấy, nghe thấy, gián tiếp hoặc thậm chí trực tiếp chứng kiến như người trong cuộc!

Tham nhũng thậm chí có thể diễn ra từ cấp cao nhất cho tới cấp thấp nhất trong các thang bậc chức vụ của mỗi quốc gia. Kêu gọi lương tâm hay lòng tốt của mỗi cá nhân, thúc ép mỗi quan chức phải tự đấu tranh tư tưởng, tự phê bình, góp ý, để phòng chống tham nhũng là điều rất khó.

Hầu hết các quốc gia đều đã từ bỏ giải pháp “tự vấn lương tâm” hay đạo đức cá nhân và thay bằng cách xây dựng nhà nước pháp quyền có quá trình xây dựng pháp luật đầy đủ để phòng và chống tham nhũng.

Các quan chức đang đương chức hay nghỉ hưu sớm hay tham gia hoạt động doanh nghiệp để mưu cầu sinh lợi có gì sai trái với pháp luật chưa? Làm sao để chế tài khi họ có hành vi phạm luật ? Các quyền lực dùng để chế tài hay giám sát tham nhũng, thất thoát là gì, là ai, và được tổ chức như thế nào?

Lương tâm người “rũ áo từ quan” liệu có gì tốt đẹp hơn lương tâm của người “đương chức quan” hoặc có hơn hay kém thế nào so với một đứa bé “nhân chi sơ tính bổn thiện” trong một gia cảnh bình thường?

Cho dù chúng ta biết tự vấn lương tâm mình, biết học hỏi các tấm gương đạo đức tốt đẹp trong gia đình và ngoài xã hội, biết phê và tự phê bình, thì liệu khi ai đó hay số phận đặt ta vào vị trí có quyền đưa ra các quyết định quan trọng, có khả năng mang lại lợi ích cá nhân lớn, chúng ta có giữ được mình không?

Câu trả lời có thể sẽ luôn là một nhà nước pháp quyền mạnh với các quyền lực được phân bổ, chia sẻ và kiểm soát chéo lẫn nhau thì mới hạn chế được phần nào các thiệt hại do “tham nhũng chính sách” đối với quốc gia.

http://vanhoanghean.com.vn/nhung-goc-nhin-van-hoa/dien-dan/4760-tham-nhung-chinh-sach.html

 

 

 

XUONG DUONG

__._,_.___

Tổng bí thư, chủ tịch nước nói dựa vào dân, thủ tướng CSVN thẳng tay đàn áp dân

THỨ HAI, NGÀY 09 THÁNG BẢY NĂM 2012

Tổng bí thư, chủ tịch nước nói dựa vào dân, thủ tướng CSVN thẳng tay đàn áp dân

Võ Long Triều

 

Hai vị lãnh đạo tối cao đảng cộng sản Hà Nội vừa mới kêu gọi nhân dân tiếp tay với đảng. Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng tuyên bố với cử tri Hà Nội: “Tham nhũng, hư hỏng, nhìn vào đâu cũng có, tôi hết sức sốt ruột. Ðảng quyết tâm chống tham nhũng rất cao, song phải dựa vào nhân dân chứ riêng nội bộ đảng làm không được!” Ông tổng bí thư công khai thú nhận bất lực nên phải cầu cứu đến người dân.  

Ba mươi bảy năm qua đảng Cộng Sản Hà Nội đã gieo rắc khắp đất nước những cán bộ đảng viên hư hỏng, bóc lột quần chúng, bòn rút của công, vay nợ nước ngoài hàng chục tỷ Mỹ kim mà quốc gia không trả nổi tiền lời (Vinashin bị kiện ra tòa án Anh Quốc). Sau này nhiều thế hệ sẽ phải nai lưng trả trong thời gian lâu dài. Từ xưa đến nay đảng lợi dụng hai chữ nhân dân, nào là quân đội nhân dân, công an nhân dân, nhưng lại đàn áp nhân dân đến nỗi Tướng Lê Ðức Anh, nguyên chủ tịch nước, phê phán quân đội nhân dân là để chống giặc, chớ không phải để đàn áp nhân dân như trường hợp ở Tiên Lãng hay Văn Giang.

Nhà nước tự hào do dân, vì dân, nhưng thực tế mượn tên nhân dân để mang chế độ cầm quyền độc tài ra thi hành, cướp đất của nông dân, chà đạp nhân quyền, đàn áp tôn giáo, cấm đoán báo chí.


Mặt khác, Chủ Tịch Trương Tấn Sang tuyên bố với cử tri Sài Gòn và báo chí: “Chúng tôi cảm thấy có lỗi để cho dân và đảng viên sợ, nhưng mặt khác, đảng viên và người dân cũng phải có trách nhiệm của mình, không thể thụ động”. Phải chăng ông Sang nghĩ xa hơn một chút, ông nhận lỗi vì để cho nhân dân sợ bọn cán bộ “hư hỏng” ác ôn, đòi hối lộ không được nên đánh đập quần chúng, có khi đến chết, một cách vô tội vạ. Ðó là nói về tham nhũng lạm quyền.


Trầm trọng hơn, nguy hại hơn, là sự lo sợ cho an ninh quốc gia và viễn ảnh mất nước về tay Trung Quốc khi Bắc Kinh đang từng bước xâm lăng. Ông Sang dùng chữ “dân sợ” có thể muốn hàm ý sợ Tàu Cộng xâm lăng chăng? Có thể ông cảm thấy để cho dân lo sợ như vậy là phạm trọng tội đối với tiền nhân và dân tộc? 
 

Cho nên trước thảm họa đó ông cho rằng dân chúng phải có “trách nhiệm” và không thể ngồi yên “thụ động”. Nếu thật lòng ông Trương Tấn Sang nghĩ như vậy thì với tư cách là một trong những người lãnh đạo tối cao ông phải gấp rút hành động biến đổi tình hình chính trị của đất nước trước khi quá trễ để ông hối hận và toàn dân chịu khổ nạn.

Bình thường các ông trong Bộ Chính Trị xem dân như cỏ rác, thậm chí đối với những người có công, và gia đình họ đã từng góp phần tạo dựng nên chế độ gọi là Xã Hội Chủ Nghĩa mà thật ra, xã hội này không có chủ nghĩa xã hội chút nào, bởi vì người ta thấy đầy dẫy bất công, muôn dân nghèo đói, trừ các đảng viên ngang nhiên trở thành tư bản đỏ, được ăn trên ngồi trước, hưởng thụ nhờ cướp đất của dân, khiến hàng ngàn gia đình lang thang đầu đường xó chợ, kiếm cơm không đủ sống qua ngày. 


Và nếu họ có biểu tình phản đối, cho dù cụ già hay cán bộ về hưu, có mang mề đay đỏ ngực cũng bị khiêng quẳng lên xe một cách tàn nhẫn vô nhân đạo. Thế nên dư luận mỉa mai: “Ðạo đức suy đồi, giả dối lên ngôi”.
 

Ngày nay đảng thừa biết toàn dân mất lòng tin nơi đảng, thậm chí oán hận vì bị bóc lột có khi còn hơn thời thực dân, phong kiến nữa. Bằng cớ là tại kỳ đại hội xây dựng và chỉnh đốn đảng tại Hà Nội ngày 27 tháng 2 năm nay, ông Nguyễn Phú Trọng nói: “Ðiều dáng lo ngại nhứt và cũng là nguy cơ lớn nhứt đối với đảng cầm quyền là có bộ phận suy thoái nghiêm trọng về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, tham nhũng, quan liêu, xa dân, vi phạm nhiều nguyên tắc của đảng”.

Ngày nay ông tổng bí thư cảm thấy hết sức sốt ruột vì bất lực nên “phải dựa vào nhân dân”, còn ông chủ tịch nước hối thúc dân “phải lãnh trách nhiệm của mình không thể thụ động”.
 

Thế mà ngày 1 tháng 7 vừa qua vì dân “sợ” mất nước, nên tập hợp biểu tình một cách ôn hòa, chống Trung Quốc xâm lăng, khẳng định Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam, đúng theo luật biển của Quốc Hội vừa mới biểu quyết thông qua. Thế mà công an lại ngăn cản, đàn áp dân mình, bắt người trái phép, như trường hợp của cô Huỳnh Thục Vy, bị bắt chở đi không cho biết lý do; Trần Kim Tiến bị đưa về nhà, cô đành tuyên bố, “không cho ra đường thì tôi biểu tình tại gia”, cũng với biểu ngữ chống Trung Quốc xâm lăng và Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam. 

Dân chúng tưởng rằng thông qua luật biển, đảng và nhà nước đã hồi tỉnh cơn mê. Trước cảnh “sơn hà nguy biến”, giang sơn đất nước do ông cha để lại, bây giờ Tàu Cộng chiếm đoạt công khai, các ông không cho phép dân phản đối rõ là điều nghịch lý. Bởi vì một mặt các ông nói “phải dựa vào nhân dân”, “dân phải có trách nhiệm không thể thụ động”. Vậy mà dân ý thức trách nhiệm, chủ động hô hào chống ngoại xâm, các ông ngăn cấm! Thậm chí còn đánh đập hành hung, theo lệnh của ai? Nếu là của người cầm quyền nào đó đã tự biến mình thành tay sai của Trung Cộng thì phải lập tức điều tra xử phạt và khai trừ. 

Nếu các ông sợ mất lòng quan thầy Trung Quốc thì cho ra luật biển làm gì? Hay là luật biển của các ông chỉ là một sự dối gạt quần chúng, đánh lận con đen, che mắt dư luận thế giới? 

Nhưng thực tế Hà Nội không thể chối cãi là đã chà đạp nhân quyền. Tổ chức Human Rights Watch đã lên án nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam, cản trở công dân tham gia tuần hành ôn hòa là vi phạm nhân quyền, không cho họ bày tỏ quan điểm. Thật là mỉa mai ngay cả khi muốn bày tỏ sự ủng hộ chính sách của nhà nước người dân cũng bị sách nhiễu.

Dư luận cho rằng hành động vô cùng mâu thuẫn của nhà cầm quyền có thể hiểu được như sau:
 

- Một là vì phản ứng cấp thời và mạnh mẽ của Trung Quốc khi họ nâng cấp huyện Tam Sa trở nên thành phố, họ đặt khu quân sự tại đây và gọi thầu quốc tế khai thác dầu hỏa ngay trên thềm lục địa của Việt Nam. Những điều đó làm cho Bộ Chính Trị đảng run sợ trước thái độ hung hăng của quan thầy Trung Quốc luôn nhắc nhở 16 chữ vàng, nghĩa là phải “hợp tác toàn diện” điều mà đảng Cộng Sản Việt Nam đã từng chấp nhận tuân theo. 

- Hai là nhà nước quá lo sợ những cuộc biểu tình ngang nhiên trở thành biển người chống đối, lật đổ nhà cầm quyền “Hèn với giặc ác với dân”. 

- Ba là những vụ thanh trừng nội bộ đang ló dạng. Hai ông Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang đã gián tiếp quy trách nhiệm cho Nguyễn Tấn Dũng ký quyết định cử Dương Chí Dũng giữ chức cục trưởng Cục Hàng Hải Việt Nam. Ông này thâm lạm công quỹ hàng tỷ Mỹ kim và đã đào tẩu, đang bị quốc tế truy nã. Trương Tấn Sang công khai đe dọa rằng Quốc Hội sẽ bỏ phiếu bất tín nhiệm viên chức chính phủ. 

Mặt khác, trong một cuộc hội thảo khoa học tại Ðại Học Quốc Gia Hà Nội bàn về vấn đề sửa đổi và bổ túc hiến pháp, Giáo Sư Phạm Hồng Thái, chủ nhiệm khoa luật pháp, đề nghị trao thêm quyền cho chủ tịch nước, đặc biệt cho nắm luôn Bộ Quốc Phòng, Bộ Công An và Bộ Ngoại Giao, còn thủ tướng nắm các bộ còn lại và cấp chính quyền địa phương. Trước dấu hiệu sẽ có thanh trừng nội bộ, Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đã chứng minh lời phát biểu của hai ông Trọng và ông Sang đều không có tác dụng trước bàn tay sắt của công an do ông Dũng nắm giữ trọn quyền từ xưa tới nay. 

Hình như trận chiến Hoàng Sa, Trường Sa ít có khả năng xảy ra đối với Trung Cộng mà biến thành chiến tranh nội bộ của đảng Cộng Sản Việt Nam trong tương lai gần. Hãy chờ xem. 

(VLT)

 

 

XUONG DUONG

__._,_.___

Featured Post

Bản Tin Cuối Ngày-19/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link