Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, July 13, 2012

KẺ "DI CƯ " VẼ DUNG NHAN NGƯỜI "TỴ NẠN CHÁNH TRỊ" THEO Ý ĐẢNG.

            

GẬY ÔNG ĐẬP LƯNG ÔNG : KẺ "DI CƯ " VẼ DUNG NHAN NGƯỜI "TỴ NẠN CHÁNH TRỊ" THEO Ý ĐẢNG.

- Phan Đông Anh -


    Đảng csVN không bao giờ coi những người bỏ nước ra đi tìm tự do là thành phần cách mạng theo qua điểm của đảng, nhất là trong lúc thời kỳ cao điểm thuyền nhân, những ai bị bắt vì vượt biên, tội phản động, phản quốc, và kèm theo là những mạt sát theo như bài bản được học tập từ trung ương đến địa phương: chạy theo đế quốc Mỹ để ăn bơ thừa sữa cặn và lãnh những bản án rất nặng, kéo dài, đoạn cán bộ cai ngục, cấp liên hệ dùng những thủ đoạn gian manh để khảo của, tịch thu nhà, tài sản nếu có.

   Thời ấy, thủ tướng Phạm Văn Đồng, chửi bới một cách thô bỉ mà được đồng đảng ca tụng là có văn hóa, đạo đức cách mạng:" bọn đĩ điếm du côn". Nhưng sau thời gian hàng ngũ tị nạn ổn định, khi biết được những người ra đi dạo nào, phản động, trở thành những người có tiền của, nhất là hàng ngũ chất xám lên đến hơn 300,000 đủ các ngành nghề, trong khi đó đội ngũ trí thức con cán bộ kém trình độ, nếu có du học cũng có quyết tâm: tiên ăn chơi, hậu học hành" nên du học chỉ là để giải trí, thời trang, rửa tiền, là hậu quả tất yếu của chính sách: học tài thi lý lịch, hồng hơn chuyên và ngày nay là học phí đi trước học chữ, luôn là chính sách ngu dân và dành ưu tiên trong giáo dục, đào tạo cho gia đình cộng sản.

    Đảng csVN luôn hưởng tất cả tài, tiền, nhưng vẫn thù nghịch, đó là bản chất không bao giờ thay đổi, là sự phản trắc, ăn cháo đá bát. Vừa thu tiền đến sạch túi và vừa triệt hạ đối tượng, là sách lược không bao giờ thay đổi của đảng gian ác cộng sản, là đạo đức cách mạng theo quan điểm cộng sản: ăn trái giết kẻ trồng cây, uống nước bế nguồn.

   Tiếp xuc, hợp tác, sống chung, hòa hợp hòa giải với cộng sản là có ngày thân bại danh liệt, từ chết đến tán gia bại sản, tù đày...Do đó, đối với người Việt nước ngoài, dù thu tiền do mở cửa du lịch, gở về thân nhân, từ thiện...nhưng cộng sản vẫn luôn triệt hạ bằng những thủ đoạn rất là tinh vi. Để vẽ lại dung nhan của người Việt tỵ nạn cộng sản theo ý muốn của đảng, những cơ sở nằm vùng lòn lách vào xã hội Huê Kỳ, chúng tìm cách cài người vào các trung tâm văn hóa, đại học , các cơ quan truyền thông chánh mạch....để nhờ bàn tay của các nơi, là do người nước ngoài, có danh tiếng, để thực hiện những mục tiêu tuyên truyền, hướng dẫn thế giới và thế hệ trẻ một cách sai lạc về lịch sử chiến tranh Việt Nam, đòn tấn công tiếp theo của phong trào phản chiến khuynh tả Tây Phương và bôi nhọ người Việt hải ngoại, biến từ "
tỵ nạn chánh trị"  thành người "di cư" ( có nghĩa là  "dời chỗ cư ngụ" ,  hàm ý "phi chánh trị").

   Đảng cộng sản không thể tự chúng viết lại lịch sử tỵ nạn do người của họ, vì chúng không đủ uy tín để thuyết phục, nhất là lịch sử, văn hóa do chính họ viết, thì mức độ tin tưởng rất thấp, cho nên cần phải nhờ bàn tay Tây Phương thực hiện, nhất là những trung tâm văn hóa, đại học danh tiếng, là mục đích mà đảng nhắm tới.

   Trước đây hơn 10 năm trước, bọn gián điệp, nằm vùng, tay sai đã âm thầm vận động Trung Tâm Nghiên Cứu William Joiner Centre ( WJC), thuộc trường đại học ở Massachusetts, Boston, lợi dụng quỷ tài trợ 250,000 Mỹ Kim của Rockfeller Foundation để mướn 2 tên cán bộ văn vận cộng sản là Lê Hữu Giản và Nguyễn Huệ Chi, viết về người tỵ nạn, trong khi đó ở hải ngoại có rất nhiều tàu năng, nhân chứng sống lịch sử hay những thức giả, học giả, trí thức, có khả năng hơn 2 tên cán bộ cộng sản rát nhiều. Sự kiện nầy gây nên sự chống đối qua cuộc vận động đưa ra pháp lý. Sau đó vụ nầy chìm và cũng không thấy kết quả công trình của 2 tên cán bộ nầy ra sao.

    Đây là cuộc trắc nghiệm về việc dùng bàn tay người tây phương, bên trong là cán bộ cộng sản, để triệt hạ đối tượng "phản động nước ngoài" và dường như không thành công. Cho nên CSVN đổi chiến thuật, dùng ngay những người tỵ nạn, sau khi về nước làm ăn, tự xé bỏ thẻ tỵ nạn và hợp tác, hòa hợp hòa giải để củng cố công việc làm ăn, hưởng lợi, chính là những kẻ trung thành với quyền lợi cá nhân và bị ràng buộc trung thành tuyệt đối với đảng, là mũi nhọn xung kích, làm công tác cho đảng rất là tích cực, như cán bộ vì quyền lợi mà hết lòng bảo vệ đảng, cũng là bảo vệ quyền lợi chính mình.

Dùng những người tỵ nạn, biến thành kẻ "di cư" rất có lợi, ít sợ bị phản, vì đảng nắm hết sơ yếu lý lịch, quá trình làm việc cho đảng, nếu làm phản hay không làm tròn công tác được giao phó, đảng có khả năng tung những bí mật cá nhân lên mạng lưới thông tin toàn cầu, là coi như thân bại danh liệt. Do đó, hợp tác, làm ăn với cộng sản, chẳng khác nào ngồi trên đống lửa, chết cháy bất cứ lúc nào, đó là chủ trương" vắt chanh bỏ vỏ". Thế nên những kẻ làm ăn, quyền lợi tại Việt Nam ví như cá nằm trên thớt, có thể nguy hiểm và trắng tay, ở tù...

    Đây là quỷ kế" dùng gậy ông đập lưng ông", tức là dùng tay người Việt tỵ nạn nhưng đã đổi màu, để vẽ dung nhan tổng thể của cộng đồng tỵ nạn hải ngoại qua những mục tiêu: hòa hợp hòa giải, trở về làm ăn, mang tài năng phục vụ, biến tỵ nạn chánh trị thành người "di cư" sau khi trở về và sau đó dùng qui nạp pháp cho là hầu hết người tỵ nạn đều là "di cư", chứ không phải bỏ nước ra đi vì lý do chính trị...

    Những người "di cư" Việt Nam, sau khi vượt biển chí mạng, thoát chết trong thần kỳ, bỗng ngoan ngoãn mang xác vào nộp cho đảng để được hưởng chút quyền lợi. Đặc biệt là đảng chiếu cố những thành phần trí thức, chất xám, tướng tá, công chức miền nam...nhất là thế hệ từ 1 rưỡi trở lên, rất dễ trở thành công cụ để bôi đen cả lịch sử tỵ nạn, ra đi vì sự tàn ác của cộng sản. Những người trẻ nầy là mũi xung kích, thay mặt đảng để làm lụn bại, tiêu hủy cả quá trình đi tìm tự do, là công tác trường kỳ, nhưng hậu quả tai hại khôn lường. Những thành phần nầy nguy hiểm hơn cả đảng cộng sản, họ mang lớp vỏ tỵ nạn, nhưng ruột là làm công tác cho đảng, được lồng vào xã hội tây phương, là những cán bộ tuyên vận không trả lương, nhưng rất lợi hại và tích cực lập công để quyền lợi được bảo đảm lâu dài. Thành phần nguy hiểm nầy thường tìm cách trèo cao lặn sâu trong hệ thống công quyền các nước dân chủ và chen chân vào cả Liên Hiệp Quốc.

    Hình ảnh mang đầy gia phả quốc gia của
Carina Hoàng Oanh, thân phụ là trung tá quân lực VNCH, Hoàng Tích Ái Hữu, 14 năm tù cải tạo, định cư ở Huê Kỳ..
.và quá trình vượt biển tìm tự do, đương đầu với hải tặc, sang đất tự do, vươn lên từ cô gái nghèo khổ, được những văn bằng nước ngoài...là hào quang quốc gia, nhưng cũng là cái mà đảng và nhà nước tại Việt Nam khai thác, nhắm vào.
Carina Hoàng Oanh đã tự xé bỏ căn cước tỵ nạn sau chuyền về Việt Nam năm 1987 và từ đó trở thành Việt kiều, tiếp tục phát huy tư cách người "di cư":
từ năm 1996 về làm ăn thành công, gia nhập tổ chức do nhà nước thành lập là Hiệp Hội Doanh Nghiệp Nước Ngoài. Đáng lưu ý là vào ngày 15-6-2005, tham gia khóa học tập nghị quyết 36, hôi ý với phó chủ tịch ủy ban người Việt nước ngoài là Trần Quang Hoan.

    Người tầm trù
Carina Hoàng Oanh
lại gom một số câu chuyện vượt biển từ những người khác để thành quyển sách "The Boat People", nội dung chỉ là những chuyện vượt biển, hải tặc, đói khát...nhưng làm nhẹ nguyên nhân bỏ nước ra đi tìm tự do. Đảng rất tâm đắc khi sách có 2 tấm hình tuyên truyền chống Mỹ cứu nước: tấm hình Kim Phúc bị phỏng bom Napalm do bị kẹt trong vùng giao tranh và tấm ảnh thiếu tướng Nguyễn Ngọc Loan bắn tên khủng bố Bảy Lốp. Chỉ hai tấm ảnh đó thôi, cũng đủ để cho đảng cộng sản sung sướng, khi có người "di cư" làm hộ công tác ở nước ngoài là tiếp tục đưa những hình ảnh xấu của đồng minh và VNCH, dù chiến tranh Việt Nam đã kết thúc ngày 30 tháng 4 năm 1975.

   
Bước tiến công của Carina Hoàng Oanh không dừng lại, tiếp tục là bon chen và được ai đó ở Úc Châu, nghi ngờ là do đảng Việt Tân, đang làm chủ tình hình, chiếm tất cả ban chấp hành cộng đồng từ tiểu bang đến liên bang, tổ chức vệ tinh là Văn Khố Thuyền Nhân,.... có khả năng là đã đề cử, nên Carina Hoàng Oanh bỗng trở thành đại sứ của Liên Hiệp Quốc ở Úc Châu. Đây là sự phỉ báng tàn nhẫn mà chính Carina Hoàng Oanh đã trét phân vào tổ chức liên quốc và hạ nhục cả hàng triệu người tỵ nạn chân chính.

  
   Theo công ước về người tỵ nạn ở Geneve ngày 28-7-1951, công nhận và ràng buộc: ngươi tỵ nạn không thể trở về nơi mà họ bỏ đi, khai báo là nguy hiểm đến sinh mạng, ngay cả không thể tiếp xúc với sứ quán...nhưng Carina Hoàng Oanh lại về an toàn, làm ăn thành công, lâu dài, gia nhập và hoạt động cho tổ chức mà Carina Hoàng Oanh do nhà nước dựng lên, mà người tỵ nạn cho là tàn ác, dã man...việc người "di cư" như Carina Hoàng Oanh làm chức đại sứ tỵ nạn Liên Hiệp Quốc, là điều không thể chấp nhận, tư cách của đương sự không còn để đại diện cho hơn 300,000 người tỵ nạn Việt Nam ở Úc hay cho cả hàng nhiều triệu người tỵ nạn toàn cầu.
 
   Sự trèo cao, lặn sâu nầy của Carina Hoàng Oanh rất là nguy hiểm, tác dụng trường kỳ và trong tương lai, với chức vụ sứ thần nầy, dung nhan của người tỵ nạn được kẻ "di cư" Carina Hoàng Oanh có khả năng vẽ lại qua những tường trình về tình hình tỵ nạn với Liên Hiệp Quốc
, những bất lợi vô cùng: bỏ nước ra đi và trở về xây dựng đất nước, mang tài, khả năng, trở thành công dân của Việt Nam, có chân trong Liên Hiệp Quốc...Carina Hoàng Oanh sẽ có khả năng phá hủy toàn bộ giá trị của người tỵ nạn chân chính là " không chấp nhận cộng sản dưới bất cứ hình thức nào". Carina Hoàng Oanh phá hủy luôn cả uy tín cơ quan Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc qua sự công nhận kẻ "di cư" làm sứ thần, đi ngược lại công ước Geneve 1951. Dĩ nhiên kẻ thắng lợi là đảng CSVN, chỉ cần mượn tay vài người như Carina Hoàng Oanh là đủ để làm cho toàn thể những người tỵ nạn cộng sản thành "di cư", xóa bỏ tập thể thẻ tỵ nạn.

    Một số người trẻ, thuộc thế hệ kế tiếp như Anh Đổ, cũng về Việt Nam và viết quyển sách, nội dung cũng là cảnh vượt biển, hải tặc, dù tác giả khi sang Úc chỉ có 2 tuổi, nghe người lớn, gia đình kể lại. Quyển sách mang tựa đề rất là xuyên tạc, là Happiest Refugee ( Người tỵ nạn sung sướng), tức là người tỵ nạn, sau khi làm ăn, học hành thành công, lại được trở về nước an toàn, thế là sung sướng nhất...trong khi người tỵ nạn thực sự là không bao giờ quay về và trong lòng không bao giờ cảm thấy sung sướng, chứ đừng nói" sung sướng nhất" vì bỏ lại sau lưng gia đình, mồ mả, đất nước đang đắm chìm trong gông cùm cộng sản. Dung nhan của" người tỵ nạn sung sướng nhất" cũng làm cho đảng cộng sản" sung sướng" khi người tỵ nạn trước đây tự xé bỏ thẻ tỵ nạn, trở thành người  "di cư", không màng đến đất nước, chỉ lo bản thân sung sướng nơi nước tạm dung. Đó là chân dung mà Anh Đổ góp công vẽ dùm cho đảng về người tỵ nạn qua hình ảnh một gia đình "di cư" sung sướng nhất.

    Một người "di cư" khác là Nancy Bùi, về nước làm ăn thành công, lâu dài hiếm hoi trong số nhiều người tỵ nạn khác bị đánh tư sản. Nancy Bùi lại là chủ tịch hội bảo tồn văn hóa Việt-Mỹ, một tổ chức mà đa số thành viên nồng cốt như bác sĩ Nguyễn Ý Đức, đã trở về Việt Nam, thành người "di cư" nầy rất khéo léo, nhưng vẫn giữ vỏ bọc là người tỵ nạn. Cơ quan bảo tồn văn hóa Việt -Mỹ cũng có khả năng vẽ lại dung nhan của người tỵ nạn qua hình ảnh: bỏ nước ra đi, trở về, làm ăn, hòa hợp hòa giải, viết lại văn hóa Việt, hình ảnh tỵ nạn và hội nhập vào xã hội mới...làm tiêu tán hết cả quá trình tỵ nạn của đa số.

   Lê Tần cũng từ gốc tỵ nạn, thành người "di cư", sau khi được mẹ là bà Hồ May, nữ thị trưởng thành phố Marybynong, để đạt danh hiệu" người Úc xuất sắc". Hồ May đem thành phố Marybynong kết nghĩa với quận nhất thành Hồ và sau đó về làm ăn khi mãn nhiệm kỳ, vì người Việt và các cử tri không còn tín nhiệm nữa. Lê Tần, sau khi đoạt danh hiệu "The Australia of year" cũng đã về Việt Nam, được chế độ cộng sản tâng bốc, báo chí gọi là " đại sứ của thổ dân"...sau đó về Úc mở sòng bạc máy kéo, bị phản đối mạnh do chính người Úc, trong đó có ông Tim Costello, giám đốc World Vision, là bào huynh của nguyên bộ trưởng ngân khố Úc, ông Peter Costello. Lê Tần mới đây được đảng Việt Tân đánh bóng qua máy nghe, cho là công trình phát minh vĩ đại như tiến sĩ Nguyễn Chánh Khê, trong nước, chế ra máy phát điện chạy bằng nước. Hình ảnh người "di cư" Lê Tần trở thành dung nhan người tỵ nạn đổi màu, thành công, danh vọng ở nước ngoài về quay về nguồn, làm vẻ vang cho đảng.

    Những hình ảnh sử liệu và chất liệu để cho những người "di cư", sau khi sang nước tạm dung, chen chân vào các cơ quan công quyền, tổ chức Liên Hiệp Quốc và thành lập các hội đoàn văn hóa, quan hệ với giới trí thức ở các nước Tây phương, sẽ được ghi nhận qua hàng ngũ tướng trở về như Nguyễn Cao Kỳ, đại tá Mai Viết Triết biết ơn đảng, thiếu tướng Nguyễn Khắc Bình, đại tướng Trần Thiện Khiêm ca tụng đảng tốt, phó đề đốc Hồ Văn Kỳ Thoại, dù can trường trong chiến bại, nhưng vẫn cho đảng có chánh nghĩa, đáng kính, sĩ quan cấp úy có Biệt Động Quân Nguyễn Phương Hùng, người quay về đầu hàng và khóc lóc rất là mùi mẩn trên youtube, phổ biến toàn cầu mà đảng qui chụp là hình ảnh của" ngụy quân" để đánh phá cả tập thể quân nhân VNCH...giới nhà văn, thi sĩ, nhà phê bình văn học như: Trần Đại Sĩ, Đặng Văn Nhâm, Nguyễn Mộng Giác, Nguyễn Hưng Quốc ( cũng là giáo sư dạy tiếng Việt ở đại học Melbourne)....về Việt Nam, trở thành những người "di cư" có trình độ...những trung tâm nhạc như Thúy Nga, Vân Sơn giao lưu với văn công trong nước gởi ra để mai phục và văn nghệ sĩ nước ngoài trở thành người "di cư" ca hát khi quay về.

   Người sĩ quan ngành Chiến Tranh Chánh Trị như nhà văn Huy Phương, thoát chết ở Huế trong trận tổng công kích tết Mậu Thân, trải qua hàng chục năm tù cải tạo, sang Huê Kỳ theo diện ODP, làm báo, viết sách và gần đây đã mến mộ con cháu cán bộ, nên viết bài kêu gọi người Việt nước ngoài hãy giúp đỡ cho du sinh về di trú, gia tăng nhân số. Nhà văn Phạm Tín An Ninh cũng viết sách, báo ca tụng cai tù quản giáo...Viết sách bằng Anh ngữ, ca tụng lãnh tụ Hồ Chí Minh như cựu đại sứ Bùi Diễm, thủ lãnh đảng Đại Việt Cách Mạng do Hà Thúc Ký giao lại.

 

Những kẻ trở mòi phủ nhận cờ vàng ba sọc đỏ như nhà văn Giao Chỉ, sĩ quan cấp đại tá, tốt nghiệp trường đào tạo sĩ quan hiện dịch, người từ bỏ chào cờ, nhân kỷ niệm thành lập cơ quan IRCC... đảng phái có Việt Tân, có lập trường xem Hồ Chí Minh là người có công với đất nước, trở thành tổ chức tỵ nạn, có cùng một" cha già" nên dễ hòa hợp hòa giải, là dung nhan đảng phái tiêu biểu của người Việt nước ngoài, sẵn sàng trở về hợp tác xây dựng xã hội chủ nghĩa để đưa đất nước đến dân chủ đa nguyên với sự lãnh đạo của đảng, mà chung quanh là các đảng phái đa nguyên cò mồi.

     Đây là những bức tranh rất có lợi cho đảng, khi được các cơ quan mang danh bảo tồn văn hóa Mỹ-Việt, sứ thần Liên Hiệp Quốc, hay những giáo sư đại học, nhà nghiên cứu, từ gốc tỵ nạn thành người "di cư"....cùng nhau vẽ dung nhan của người tỵ nạn theo ý đảng, để được hưởng lợi lộc, thì quả là nguy hiểm vô cùng.

  
Người Việt hải ngoại không thể ngồi yên để bị vướng kế" gậy ông đập lưng ông" qua một thiểu số người "di cư", đã và đang trèo cao lặn sâu vào những cơ quan công quyền và Liên Hiệp Quốc
. Viết báo Việt Ngữ, họ không bao giờ sợ, hãy viết những bài phản đối bằng tiếng ngoại quốc, Anh, Pháp... gởi đến các cơ quan như Liên Hiệp Quốc, các cơ quan, cá nhân mà những kẻ "di cư" nầy quan hệ và được cất nhắc trong những chức vụ, có khả năng gây tác hại lâu dài cho người tỵ nạn cộng sản. 

 
  Viết thư khiếu nại là hình thức cảnh báo cho các cơ quan nào đã sai lầm, do không hiểu quá trình của những người "di cư", núp bóng tỵ nạn.
Đương nhiên là những người "di cư" nầy, khi bon chen vào các cơ quan công quyền, Liên Hiệp Quốc, họ dấu rất kín những chuyện ra vào Việt Nam, vi phạm hiến chương tỵ nạn 1951. Chỉ cần nói rõ quá trình mà các đương sự dấu dím, cũng có thể làm cho những kẻ"di cư" bị lưu ý, nếu viết báo bằng ngoại ngữ, hãy tìm cách đi vào các diễn đàn chánh mạch, hiện có mặt trên hệ thống Internet . Những người còn giữ lập trường, hãy cùng nhau tháo gỡ những kẻ "di cư", vì quyền lợi cá nhân mà tiếp tay cho giặc, vẽ lại dung nhan người tỵ nạn, bóp méo theo ý của đảng và phù hợp với quyền lợi kẻ phản bội./.

PHAN ĐÔNG ANH.
07-04-2012

Đối đầu Mỹ - Trung trên vấn đề Biển Đông

Thứ tư 11 Tháng Bẩy 2012

Đối đầu Mỹ - Trung trên vấn đề Biển Đông

Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton và đồng nhiệm Trung Quốc Dương Khiết Trì trong lần gặp mặt tại  Diễn đàn khu vực ASEAN ARF 2011 (Reuters)

Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton và đồng nhiệm Trung Quốc Dương Khiết Trì trong lần gặp mặt tại Diễn đàn khu vực ASEAN ARF 2011 (Reuters)

Thanh Phương

Trong khi Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton kêu gọi thảo luận về vấn đề tranh chấp chủ quyền Biển Đông, thì Bắc Kinh lại cảnh báo các nước Đông Nam Á là nên tránh nêu vấn đề này tại Diễn đàn khu vực ASEAN (ARF) tại Phnom Penh vào ngày mai.

Trong cuộc họp báo tại Hà Nội hôm qua 10/07/2012 sau khi gặp Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Phạm Bình Minh, Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton một mặt tuyên bố đánh giá cao những đóng góp của Việt Nam trong việc giải quyết tranh chấp ở Biển Đông, mặt khác đã tỏ ý mong muốn các nước ASEAN đẩy nhanh tiến độ đàm phán với Trung Quốc về Bộ quy tắc ứng xử trên Biển Đông.

Một cách gián tiếp bác bỏ lời kêu gọi của bà Clinton, trong cuộc họp giữa các Ngoại trưởng ASEAN với Ngoại trưởng Trung Quốc, Bắc Kinh đã cảnh báo các nước Đông Nam Á là nên tránh thảo luận về vấn đề căng thẳng Biển Đông.

Ngay từ hôm qua, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Lưu Vi Dân đã tuyên bố thẳng rằng hội nghị Ngoại trưởng ASEAN « không phải là nơi thích hợp » để thảo luận về Biển Đông. Ông Lưu Vi Dân cho rằng « cố tình thổi phồng vấn đề Nam Hải ( Biển Đông ) trên thực tế là phớt lờ mưu cầu phát triển, thúc đẩy hợp tác của các nước trong khu vực, cố tình quấy nhiễu quan hệ Trung Quốc-ASEAN. ».

Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc còn nói thêm rằng Biển Đông không phải là một vấn đề giữa Trung Quốc với ASEAN, mà chỉ là giữa Trung Quốc với một số quốc gia ASEAN. Báo chí chính thức của Trung Quốc như tờ Nhân dân Nhật báo hay tờ Hoàn cầu Thời báo hôm nay cũng đăng những bài với nội dung như vậy.

Washington đã nhiều lần tuyên bố rằng duy trì hòa bình và bảo đảm tự do lưu thông hàng hải ở vùng Biển Đông là một vấn đề « lợi ích quốc gia » đối với Hoa Kỳ. Ngoại trưởng Clinton đã nhắc lại điều này khi tuyên bố tại Tokyo ngày 08/07 : « Cũng như mọi quốc gia, chúng tôi có một lợi ích quốc gia trong việc bảo đảm tự do lưu thông hàng hải, duy trì hòa bình và ổn định, tôn trọng công pháp quốc tế ở Biển Đông. Cho nên, chúng tôi nghĩ rằng các nước châu Á Thái Bình Dương nên cộng tác với nhau giải quyết bằng con đường ngoại giao những tranh chấp, tránh những hù dọa và xung đột ».

Cho tới nay, Hoa Kỳ vẫn nói rõ là họ không đứng về phía nào trong các tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông, nhưng việc Ngoại trưởng Clinton kêu gọi thảo luận về vấn đề này tại Diễn đàn Khu vực ASEAN đi ngược lại chủ trương của Trung Quốc là chỉ giải quyết vấn đề tranh chấp biển đảo trên cơ sở song phương.

Nhân cuộc họp Diễn đàn khu vực ASEAN (ARF) ngày mai tại Phnom Penh, Ngoại trưởng Hillary Clinton sẽ có dịp gặp đồng nhiệm Trung Quốc Dương Khiết Trì và chắc chắn vấn đề Biển Đông sẽ là một trong những trọng tâm của cuộc gặp gỡ này.

Theo lời một viên chức chính phủ Mỹ tại Bắc Kinh hôm thứ bảy vừa qua, tại Diễn đàn ARF, Ngoại trưởng Clinton cũng sẽ tìm cách làm dịu căng thẳng ở Biển Đông. Nhưng rõ ràng là những căng thẳng này sẽ khó mà dịu đi khi nào mà Trung Quốc và ASEAN vẫn chưa đồng ý với nhau về một Bộ quy tắc ứng xử trên Biển Đông.

 

 

 

 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Nó Tự Cắt Nó – Trương Duy Nhất

 

Bài đọc suy gẫm:  Blog Mười Sáu hân hạnh trích đăng bài viết đầy cay đắng “Nó Tự Cắt Nó”  hay “Sự Hèn Mạt Của Báo Chí”  của tác giả Trương Duy Nhất . Theo thiển ý, dưới ách cai trị cộng sản thì đây chỉ là chuyện bình thường, chuyện bắt 7 trăm tờ báo đồng thanh im tiếng hay tấn công các ký giả lề trái, đặt tường lửa , phá hoại (hack) các báo mạng nói lên sự thật cho ta thấy sự cuống cuồng chống đỡ trước khi… ngủm của tà quyền cộng sản trên đất nước Việt Nam.  Để giới thiệu thêm về nền báo chí hay truyền thông tại quốc nội. 16 xin mượn lời của một độc giả góp ý và lời kêu gọi của Blog Trường Hoàng Sa.  Hình ảnh chỉ có tính cách minh họa.

-Là một người dân đang sinh sống tại VN, tôi cũng cần phải nói thật 1 điều đó là tôi chẳng đọc bài báo nào do báo chính thống đăng tải từ nhiều năm nay, gần đây cứ bật truyền hình từ trung ương đến địa phương là tôi ‘dựng cả da gà’. Vì sao thế? Vì tôi không thấy ở những phương tiện ấy phát ra những câu nói của những người ‘yêu nước thực sự’. Chỉ thấy những tiếng nói mang tính bênh vực, chụp mũ, phản cách mạng, toàn thấy những lời nói xáo rỗng tự khen…

Thử nghĩ xem, có thời đại nào như thời buổi ngày nay, có dạng truyền thông nào như ở VN… đến cả việc dân chúng xuống đường biểu tình chống TQ – một việc làm thật đậm đà truyền thống dân tộc, noi gương các vị anh hùng, cha ông, một việc làm thể hiện lòng rất mực yêu nước thì lại thấy báo chí, truyền thông làm ngơ!

 

 - Blog Trường Hoàng Sa “… Và đọc để thấy chúng ta nếu có phương tiện và thì giờ nên phụ giúp đồng bào mình một tay trong việc phổ biến rộng rãi tin tức báo chí ngược về VN.(qua email),  bởi đây cũng là một phương cách hữu hiệu ngăn chặn, giảm thiểu những tôi ác, bất công đầy dẫy trong xã hội vô thần cộng sãn mà con dân Việt Nam là những nạn nhân đang phải gánh chịu thảm hoạ”. 

*************************

  “Cái sợ cái hèn của người cầm bút, nhất là làm báo, nguy hiểm lắm. Rất vô thức, nhưng anh ta sẽ làm “lây nhiễm” cái sợ, cái hèn nhát cho đồng bào mình” (Nguyễn Chính, cựu phóng viên báo Đại Đoàn Kết).

Chưa khi nào báo chí hèn mạt như giai đoạn này. Nhớ vài năm trước, trong bữa nhậu nhân hội nghị tuyên giáo toàn quốc tại Đà Nẵng, một lão bá vai tôi buông câu rất hách “báo chí các cậu hèn bỏ mẹ!”

Tức. Một tay nó bóp dái, tay kia dán băng keo bịt miệng, thế mà vẫn lớn tiếng chê mình hèn. Định vung cho lão một đấm, nhưng nghĩ lại thấy lão nói đúng chứ đâu sai. Báo chí kiểu gì mà chỉ một cú điện thoại, một văn bản miệng đã răm rắp tự bịt miệng nhau.

Một cái lệnh miệng từ văn phòng UBND huyện Văn Giang (Hưng Yên) cũng khiến tất cả hơn 700 tòa báo câm lặng, không dám cử phóng viên đến đưa tin. Khi hai phóng viên của đài tiếng nói Việt Nam (VOV) bị đánh đập, trấn áp dã man, bị còng tay bắt giữ như tội phạm, thu máy ảnh, thu thẻ nhà báo, thẻ đảng, thẻ luật gia… nhưng không một tòa báo nào dám lên tiếng, kể cả cơ quan chủ quản của họ. Và bản thân 2 nhà báo bị đánh cũng không dám công khai lên tiếng.

Phải đợi đúng nửa tháng sau, trước sức ép dữ dội từ dư luận và sự mắng chửi từ các trang mạng lề trái, VOV mới miễn cưỡng đăng vài mẩu tin lên tiếng bảo vệ phóng viên của mình. Nhưng được vài hôm rồi im bẵng đến nay. Không còn nghe bất cứ một tòa báo nào nhắc lại chuyện này nữa. Câu chửi “Đ.M mày! Nhà báo cũng đánh cho chết mẹ mày đi” trong vụ trấn áp Văn Giang vẫn văng vẳng mãi như một nỗi ô nhục của nghề báo.

Chưa bao giờ báo chí lại sợ hãi đến vậy. Chưa bao giờ báo chí kỳ lạ như giai đoạn này, xa lánh, tránh né hầu hết các vấn đề nhạy cảm. Vì sao tránh, vì sao không đăng, vì sao không can dự? Vì đó là vấn đề “nhạy cảm”- Một lối chỉ đạo và bao biện phản tuyên truyền, thậm chí là… phản động! Nhạy cảm mới cần báo chí can dự. Không nhạy cảm thì viết để làm gì, tuyên truyền làm gì và can dự làm gì?

Ông Nguyễn Bắc Son, Bộ trưởng Thông tin- truyền thông kiêm Phó  ban Tuyên giáo trung ương có than một câu rằng báo chí giai đoạn này “thiếu vắng những cây bút giỏi, những bài báo hay, những cây bút chúng ta từng thấy trong lịch sử như Sóng Hồng, Thép Mới, Hoàng Tùng, Hồng Hà… hoặc những nhà báo rất đáng kính trọng như Hữu Thọ, Hà Đăng, Đỗ Phượng…”

Vì sao?

Vì cái thời làm báo của Sóng Hồng, Thép Mới, Hoàng Tùng, Hồng Hà, Hữu Thọ, Hà Đăng, Đỗ Phượng không bao giờ phải nơm nớp lo sợ những mệnh lệnh “nhạy cảm” như thời chúng tôi. Không có ban Tuyên giáo nào cấm cản những Sóng Hồng, Thép Mới, Hoàng Tùng, Hồng Hà, Hữu Thọ, Hà Đăng, Đỗ Phượng lao vào điểm nóng, tránh điều “nhạy cảm”. Báo chí thời chúng tôi, không thiếu anh hào, nhưng không sản sinh ra nổi những Sóng Hồng, Thép Mới, Hoàng Tùng, Hồng Hà, Hữu Thọ, Hà Đăng, Đỗ Phượng… bởi nhà báo không được phép lao vào những Dương Nội, Văn Giang, Vụ Bản… Bởi một cái lệnh miệng của văn phòng UBND huyện Văn Giang thôi cũng đã khiến tất cả các tòa báo câm lặng. Bởi tất tật các vấn đề “nhạy cảm” đều không được phép viết, không được phép đăng.

Khi nào còn những vòng siết “nhạy cảm” này, thì những mầm mống Sóng Hồng, Thép Mới, Hoàng Tùng, Hồng Hà, Hữu Thọ, Hà Đăng, Đỗ Phượng sẽ bị bóp chết ngay từ những trang bản thảo.

Nhà báo/blogger Phan Văn Tú có một câu rất đau “trong đầu thằng nhà báo Việt nào hình như cũng có một cái kéo. Nó tự cắt nó trước khi bị người khác cắt”. Cái thói tự biên tập, tự ra lệnh, tự cột nhốt đã hình thành như một thói nết tệ hại trong làng báo.

Còn nhà báo Đào Tuấn, cây bút kỳ cựu của Đại Đoàn Kết, nay sang tờ Dân Việt thì chua chát rằng: “nhiều người cầm bút giờ còn bi kịch hơn khi hàng ngày phải viết những điều không giống với sự thật … Hàng ngày, dù không tin, nhưng vẫn phải viết ra một điều không thật– một cách khéo léo đến dối trá, để thuyết phục người đọc tin rằng đó là sự thật”.

 

Tiến Sĩ Hán Nôm Nguyễn Xuân Diện trong một cuộc biểu tình chống tàu cộng xâm phạm chủ quyền lãnh hải Việt Nam. Ông cũng là Blogger (Blog Nguyễn Xuân Diện)  nổi tiếng của thông tin sự thật,  “lề trái” trong xã hội đen việt cộng làm chúng rất sợ hãi. Gần đây vì những thông tin phản biện xây dựng nhà máy điện hạt nhân nguy hiểm tại Việt Nam “chỉ khổ cho dân, lợi cho chúng” mà ông bị tên phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc ra văn bản tối mật yêu cầu xử lý (hình bên),  bước khởi đầu hèn hạ của chúng là cho đám thương binh trơ trẽn tấn công, bạo hành, chửi bới khiếm nhã tại viện Văn Học Hán Nôm. Hình từ Link You Tube một số tên côn đồ giả dạng tàn phế bày đặt tới “cửa Khổng sân Trình” nói chuyện hạt nhân:)


         Run sợ đến dối trá. Đến mức bao điểm nóng nhức nhối về đất đai vắng bóng nhà báo. Tại sao báo chí lại tránh né những Dương Nội, Văn Giang, Vụ Bản? Tại sao những tấm băng rôn, những vành khăn tang giữ đất nóng hực và nhức nhối tâm can lại không nên nổi “tác phẩm” nào? Tại sao lại cứ phải “viết ra một điều không thật– một cách khéo léo đến dối trá, để thuyết phục người đọc tin rằng đó là sự thật”?

Nhìn vào danh sách các tác phẩm đoạt giải báo chí quốc gia để thấy cái gì, điều gì được phản ánh qua báo chí? Ông Hữu Thọ, cựu trưởng ban Tư tưởng-văn hóa trung ương nhận xét về các tác phẩm đoạt giải: “Vẫn còn ít những bài điều tra sâu sát công phu mà tôi thường nói là đọc trên những bài báo thấy ít giọt mồ hôi quá. Những giọt mồ hôi vào trang giấy, nó cựa quậy, nó gây xúc động con người…”.

Với người cầm bút, phải hiểu lời nhận xét ấy không khác gì một câu… chửi!

Báo chí chưa bao giờ nhạt chán, hèn nhục đến vậy.

Việt Nam chưa cho phép báo chí tư nhân, không có báo đối lập. Nhưng không nên “đồng thuận” hóa tất tật trên 700 tờ báo hiện có đến mức thành một chiều, thành sợ hãi như thế thì báo chí chỉ còn là mấy tờ giấy dành để gói xôi vỉa hè. Báo chí phản biện, thậm chí phê phán, đối lập có lợi cho chính phủ hơn là báo chí ca tụng, minh họa chủ trương.

Bạn đọc ký tên “Hâm mộ đảng ta” viết một comment vào trang tôi rằng: Chưa thấy một chính phủ nào lại sử dụng một dàn truyền thông hùng hậu đến thế chỉ để ngợi ca chính mình, huy động dàn hợp xướng bằng mọi cách phải “tạo sự đồng thuận” với mọi sai đúng mà không chú ý đến vai trò phản biện của báo chí. Có thể nói sự đồng lõa, thỏa hiệp, tuyên truyền cho những quyết sách sai trái của chính quyền trong một thời gian quá dài vừa qua là một cái tội rất to của báo chí. Nếu chú ý đến vai trò phản biện thì hẳn các nhà cai quản đã có chính sách để lựa chọn đội ngũ thực tài, đủ bản lĩnh. Nhưng vì chỉ chú trọng đến mục đích tuyên truyền ngợi ca, tạo đồng thuận, và giải trí tầm thường nên ở Việt Nam, nếu không mù chữ thì ai cũng có thể làm nhà báo được.

Nhận định có vẻ hơi quá, cực đoan, nhưng đáng suy ngẫm.

Ngay cả lớp Tổng Biên tập hiện thời cũng là một đội ngũ quá hèn. Trước 75, báo chí có phong trào “ngày ký giả ăn mày”, đóng cửa xuống đường đấu tranh. Thời nay, có ông Tổng nào hoặc cỡ chục tờ báo một sớm mai đồng loạt phản ứng bằng những bản báo in “bị đục bỏ”, những tờ báo trắng để phản ứng? Có ông Tổng nào dám công khai chống lệnh, một cái lệnh cấm cản quen thuộc từ những cú điện thoại, những buổi giao ban mang tên “nhạy cảm” để ưỡn ngực hiên ngang bảo vệ quyền được thông tin?

 Hình từ internet: Ký giả trong ngày “xuống đường ăn mày” thời Việt Nam Cộng Hòa.

      Nói thật, dù sao tôi cũng không mê những Sóng Hồng, Thép Mới, Hoàng Tùng, Hồng Hà, Hữu Thọ, Hà Đăng, Đỗ Phượng như cách ông Nguyễn Bắc Son lấy làm “thần tượng”. Tôi mê và thèm ước những cái tên rất gần đây thôi như Võ Như Lanh, Kim Hạnh, Lê Văn Nuôi, Huỳnh Sơn Phước, Nguyễn Công Khế, Thế Thanh, Nam Đồng, Tống Văn Công… – Một thế hệ tổng biên tập tài năng rất gần với chúng tôi, nhưng không quá hèn nhục như bây giờ.

Chua và nhục đến mức các trang mạng lề trái cực đoan ví von mỉa mai hình ảnh nhà báo qua vụ Văn Giang rằng: bị đánh mà không dám “ẳng” lên một tiếng.

Lịch sử báo chí cách mạng Việt Nam chưa bao giờ nhạt chán, hèn nhục như lúc này. Tôi không nói quá đâu. Tự thân mỗi nhà báo, tôi tin ai cũng nhìn ra điều này.

Mà “cái sợ cái hèn của người cầm bút, nhất là làm báo, nguy hiểm lắm. Rất vô thức, nhưng anh ta sẽ làm “lây nhiễm” cái sợ, cái hèn nhát cho đồng bào mình” (Nguyễn Chính, cựu phóng viên báo Đại Đoàn Kết).

        Trương Duy Nhất

 

 Hình ảnh và bài đọc do nhóm Paltalk tổng hợp từ Nam California, Hoa Kỳ.

The

Links:

 

Blog Mười Sáu

Ngày nào còn cầm quyền, thì CSVN còn bán nước cho giặc Tầu

Ngày nào còn cầm quyền, thì CSVN còn bán nước cho giặc Tầu

Mường Giang


Trước cách mạng 1789 của Pháp, vua Louis XVI lúc nào cũng tự coi mình là đấng con trời , vì nắm hết moi quyền lực trong nước, lại thêm có sự tiếp tay của ba thế lực đương thời. Ðó là giai cấp tăng lữ, quí tộc và bọn khoa bảng giàu có, nhờ hút máu của đồng bào hèn nghèo bé miệng. Có thể coi xã hội Pháp thời đó như VN sau tháng 5-1975, quyền lực cảnước do đảng ôm trọn gói, cộng với một thiểu số khoa bảng và Việt kiều sa đọa vì quyền lực và lợi nhuận trước mắt mà bán rẽ danh dự của cuộc đời.

Ðó là lý do, khiến cho mọi tầng lớp xã hội Pháp thời đó , mà hầu hết là giới nông dân thợ thuyền, qua luồng gíó dân chủ, tự do của Montesquieu, Jean Jacques Rousseau, Voltaire, đã đúng dậy đập tan chế độ bạo tàn, đưa cuộc cách mạng 1789 đến chỗ thành công. Ngày nay người Pháp , không ai quên được cái đêm 14-7, cảnh dân chúng Ba Lê phá vỡ ngục Bastille, kế tiếp là ngày 21-1-1793 đã bắt vua Louis XVI lên đoạn đầu đài xử tử, vì tội rước giặc về, để bảo vệ cái ngai vàng của mình, mà dày xéo quê hương tiên tổ.Do kết quả trên, từ đó về sau thế giới coi cuộc chính biến năm 1789, là một cuộc cách mạng vĩ đại. Nước Pháp sau đó, đã đổi mới toàn diện về chính trị,thayđổi hiến pháp, cải cách xã hội.. mở đương cho cuộc cách mạng 1848 tại Âu Châu, hoàn thành chủ thuyết Dân Tộc Tự Quyết , cải thiện đời sống của giới lao động, thợ thuyền.

Và không ai ngờ được mấy thế kỷ sau, vào năm 2011-2012 tại vùng đất Bắc Phi và Tế Á Tiểu Á nằm phía bên kia bờ Địa Trung Hải không xa nước Pháp là mấy, người Ả Rập cũng đã thức tỉnh đồng loạtđứng dậy làm cuộc Cách mạng SHIA (Hoa Lài) tại Bắc Phi, Trung Đông để đòi Dân Chủ Tự Do, Nhân Quyền và Chén Cơm Hơi Thở..đang bị bọn lãnh chúa, bạo quyền, cưỡng đoạt suốt mấy chục năm qua, sau khi đất nước đã dành lại nền tự chủ từtay lũ thực dân da trắng.

Cuộc cách mạng được thành công êm thắm tại Tunisia, Ai Cập nhưng hậu quả của nó đã làm chấn động toàn vùng.Tại Lybia, dù Gaddafi rất hung hăng thề quết sạch kẻ thù nhưng cuối cùng cũng phơi xác trong ống cống. Riêng tổng thống Yemen Ali Abdallah Saleh biết sợ, nên đã thoái vị để giữ mạng sống chờ ngày ra tòa án quốc tế đền tội chém giết đồng bào mình. Hiện chỉ lại thằng bờm Hafez al-Assad, tổng thống Syria dựa vào sự che chở của Nga Sô và Trung Cộng, ngày ngày thẳng tay bắn giết đồng bào mình, trước sự bó tay của Liên Hiệp Quốc, trong đó có Mỹ-Pháp-Đức và Anh..Sự hèn nhát vì tưlợi của những nước trên, bắt thang cho Iran, Bắc Hàn, Việt Cộng, Trung Cộng và Nga Sô càng lúc càng thêm hung dữ, dẩy nhân loại vào con đường tận thế trước mắt vì bom đạn và giá nhiên liệu cắt cổ, kể cả tại Hoa Kỳ.

Như vậy, cách mạng qua các thành tựu trên là một sự bỏ cũ thay mới, loại cái xấu cái tồi để thực hiện những điều hay tốt, làm cho an dân lợi nước. Trong dòng lịch sử VN cận đại, tài liệu có nhắc tới cách mạng mùa thu tháng 8-1945 do cọng sản đệ tam quốc tế, qua bình phong Việt Minh thực hiện. Thật sự CSVN đã cướp được chính quyền lúc đó, là vì nóđang bị rơi rải ngoài đường, bởi cả Nhật-Pháp , hai chủ nhân ông của VN đã buông tay. Còn Chính phủ đương thời Trần Trọng Kim thì hửu danh vô thực, vì bịbọn Việt Gian thiên tả nằm vùng lúc đó, hè nhau đoạt quyền dâng cho CSVN.

Tại Miền Nam, ngày 1-11-1963 cũng có cuộc "cách mạng" lật đổ nhà Ngô. Như vậy, nếu từ căn nguyên và ý nghĩa của cách mạng, mà tượng trưng là những năm 1789, 1848,2011-2012.. chúng ta sẽ không bao giờ dám nghĩ rằng, những biến cố chính trị vào năm 1945 hay 1963 tại VN, là một cuộc "cách mạng"như một vài người đã tự gán. Ðúng hơn, đó chỉ là những biến cố quân sự để cướp quyền lực, dành địa vị,thay vua, đổi màu cờ, tên nước .. Bởi vì sau đó, mọi sự cũng chẳng có gì mới mẻ, ngoài các nhân vật cũ nhưng mới nhờ có kèm theo chức vụ hay lon lá to hơn khi còn trong chế độ cũ, tạo nên một cuộc đổi đời long trời lở đất, mở đườngđưa lối, giúp VC cưỡng chiếm được toàn thể VN vào trưa ngày 30-4-1975, tạo nên những thảm kịch thiên cổ, có một không hai trong dòng sử Việt. Đó mới chính là“ Đại Họa Mất Nước, Dân Tộc Bị Hủy Diệt “ về tay giặc Tàu, do đảng CSVN dâng bán cho Trung Cộng một cách công khai không cần che dấu, mà ngày nay bất cứ ai cũng biết. Bởi vậy mỗi năm cứ vào ngày 30-4-1975, người Việt TNCS sống lưu vong khắp mọi nơi trên thế giới, bất kể là Dân hay Quân Cán Chính Miền Nam, đều trang trọng cử hành Ngày ĐẠI TANG CHUNG của DÂN TỘC VIỆT. Tóm lại chừng nào non nước Việt còn sống dưới ách gông cùm của VC và TC, ngày đó Người Việt vẫn còn Tưởng Niệm Ngày VN mất vào tay ngoại bang 30-4-1975.

Tại miền Nam VN, từ 1960-1975, cọng sản Bắc Việt không ngớt tấn công gây chiến khắp mọi miền đất nước, làm cho đồng bào lầm than, người lính trận ngày đêm thương vong, chết tủi.Sau khi chiến tranh chấm dứt, máu xương của Quân, Cán, Chính VNCH và gia đình, vẫn tiếp tụcđổ thành núi xương sông máu, đánh động lương tâm của nhân loại, khiến cho Chính Phủ Hoa Kỳ và các nước Tự Do phải chấp nhận Cứu Giúp Thuyền Nhân Tị Nạn CSVN (đường bộ và đường biển), kéo dài tới năm 1989 thì chấm dứt...

Trong tình trạng nguy ngập “ Chỉ Mành Treo Chuông “ của Đất Nước và Dân Tộc Việt hiện nay, càng lúc ngụy quyền Hà Nội càng tìm đủ mọi cách “ đồng hóa công khai “ Dân Tộc Việt thành một thiểu số thuộc Hán Tộc, qua vụ Cờ Tàu Đỏ 6 Sao và mới nhất là buộc trẻ em Việt phải học tiếng Tàu, để sớm quên gốc nguồn Tiên Tổ Hồng Lạc. Để chống lại chủ nghĩa bán nước cho ngoại bang của CSVN, người Việt trong nước đã đứng dậy Thắp Sáng Lại Lich Sử Chống Tàu, qua các cuộc biểu tình phản kháng của những người tuổi trẻ, trong đó có Ca Nhạc Sĩ Việt Khang đã dùng chính máu của mình để viết lên hai nhạc phẩm bất hủ “ VN Tôi Đâu và Anh Là Ai “, nhằm biểu lộ tinh thần yêu nước chống ngoại xâm.

Mấy nghìn năm Lịch Sử VN dài vằng vặt, từ buổi đầu dựng nước Văn Lang cho tới những niên lịch cận đại 1974, 1979-1984, 1988 đều là lịch sử chống giặc Tàu, giành lại lãnh thổ và bảo vệ nềnđộc lập tự chủ cho đất nước. Truyền thống trên qua bao đời đã trở nên Tư Tưởng yêu nước thương nòi, thấm sâu vào da thịt tim óc của người Việt. Nó sẽ không bao giờ dời đổi, dù cuộc thế có thịnh suy thì tinh thần yêu nước trên vẫn là một thứ Vũ Khí mà các Thế Hệ Việt đờiđời trân quý gìn giữ, để chống ngoại xâm, mà kẻ thù truyền kiếp của Dân Tộc Việt chính là giặc Tàu, ngày nay đang ngự trị khắp đất Việt, từ bờ ra tới biểnđảo do chính Việt cộng cõng về.

..Cám ơn Anh : Những Trai Hùng Nước Việt

Hai mươi năm quyết chết với sơn hà

Không thẹn lòng giữa lúc gặp phong ba

Tiết nghĩa sáng hơn trăng soi vằng vặt

Trang lịch sử dẫu nay còn khuất tất

Nhưng làm sao xóa được bước quân đi ?

Thành quách xưa như vẳng tiếng thầm thì

Hồn tử sĩ đêm từng đêm uất hận

Cũng vì ai mà máu xương chất ngất ?

Ai đã gieo thù oán khắp quê hương ?

Làm tuổi trẻ phải bỏ lớp xa trường

Cùng bom đạn tang thương đời lính chiến

Chỉ tội nghiệp thân trai trong quốc biến

Nắm xương tàn đành nát với cỏ cây

Ðời lính trận chịu thua thiệt đọa đầy

Rốt cục đã úa vàng trong nấm mộ

Quyết giữ nước nên đi vào tử lộ

Làm súng gươm phải vứt bỏ bên đường

Trên quê hương mà như mất quê hương

Tình đồng đội theo sóng đời tan tác

Nhưng các Anh vốn con Hồng cháu Lạc

Còn trên vai dấu ‘ Sát Thát, Diệt Tàu ‘

Những chiến công hiển hách rạng trời cao

Cũng đủ để làm vui người chiến sĩ

Thương các Anh mang nổi sầu thế kỷ

Núi nghìn năm quên tuổi đứng cô đơn

Ðoàn quân xưa hào khí ngút mây vờn

Trời quái ác làm rã tan tận tuyệt

Thương cho bạn lết lê cùng Phan Thiết

Nay phận nghèo, què chột thảm thê ôi

Xưa vì ai phải bỏ hết một đời

Nay dâu biển mấy ai còn nhắc nhớ ?

Thương đồng đội tuổi hoa niên rạng rở

Cũng vì ai mà suốt kiếp hận đau

Người mất tích thì hồn phách nơi nào

Kẻ thương tật sống đầu đường xó chợ

Tháng tư đen tháng tư buồn còn đó

Giặc Hồ về mở tù ngục pháp trường

Gây kinh hoàng, gieo tang tóc thê lương

Khiến trời đất cũng bôn đào lánh nạn

Lính ở lại lãnh đòn thù quốc hận

Cùng dân đen chết rục rã xương khô

Xưa lót đường để ai dựng cơ đồ

Nay thân xác bón rừng xanh thêm lá

Thương biết bao những mãnh đời tơi tả

Tuổi trăng mơ làm góa phụ nữa đời

Rượu tiển chồng bên án vẫn chưa vơi

Giờ chỉ có bóng trăng treo ngoài ngõ

Trang sử Việt nay đà ghi tỏ-rõ

Sau ba mươi bảy năm hận miên trường

Các Anh Là Niềm Hảnh Diện Quê Hương

Luôn rạng rỡ với Cờ Vàng trân quý

Cám ơn Anh : Những Trai Hùng Thế Kỷ

Khắc trong tim của triệu triệu đồng bào

Lính cùng dân nay sát cánh bên nhau

Tình đoàn kết là tình yêu thiên cổ

Nước Văn Lang mấy ngàn năm còn đó

Những trai hùng đất Việt vẫn còn đây

Giờ quật khởi rồi sẽ có một ngày

Ðuổi Tàu đỏ dành lại non nước Việt..! “

(Cám ơn Anh – Thơ MG)

Cũng nhờ có sự đoàn kết của 15 Bộ đầu tiên thuộc nước Văn Lang với vật cổ là Trống Đồng và Tình Nghĩa Dòng Giống Lạc Long Quân & Âu Cơ , nên hơn 10 thế kỷ bị giặc Tàu đô hộ với trăm phương ngàn kế đồng hóa cho được dân tộc Lạc Việt, chẳng những tổ tiên ta đã không bịtiêu diệt mà còn phục hưng và cường thịnh nhanh chóng, sau khi được Ngô Vương Quyền dành lại nền độc lập tự chủ vào năm 939 sau Tây Lịch.

Năm 1077 nhà Tống sai Quách Quỳ dẫn hơn 30 vạn quân sang xâm lược nước ta nhưng đã bị Lý Thường Kiệt chặn đứng tại phòg tuyến sông Như Nguyệt (Sông Cầu). Cũng tại đây Ông đã đọc một bài thơ của mình sáng tác với đại ý “sông núi nước Nam vua Nam ở, rành rành định phận tại sách trời, cớ sao lũ giặc sang xâm phạm, chúng bây sẽ bị đánh tơi bời..”. Sau khi nghe được bài thơ trên, tướng sĩ Đại Việt vô cùng phấn khởi. Cuối cùng đánhđuổi được giặc Tống chạy về Tàu. Đến nay hơn 10 thế kỷ đã trôi qua nhưng âm ba của tiếng thơ như vẫn còn ngân vang trong hồn Việt Sử vì nó chẳng khác nào Bản Tuyên Ngôn Độc Lậu đầu tiên của nước ta, sau khi thoát đưôc ách đô hộ của giặc Tàu.

Năm 1428, sau 10 năm gian khổ, cuối cùng Bình Định Vương Lê Lợi đã đuổi được giặc Minh ra khỏi Đại Việt, thu hồiđược nền tự chủ cho dân tộc. Dịp này, Nguyễn Trãi viết “ Bình Ngô Đại Cáo “ nhưmột Bản Tuyên Ngôn Độc Lập lần thứ hai, để công bố với toàn dân cả nước biết về chiến thắng chống xâm lăng, từ nay đất nước lại độc lập hòa bình, chấm dứt sự tàn ác dã man của giặc Minh trong 20 năm chúng tạm chiếm được Đại Việt.

“..nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn

vùi con đỏ xuống dưới hầm tai vạ

dối trời, lừa dân đủtrăm ngàn kế

người bị ép xuống biển, dòng lưng mò ngọc , ngán thay cá mập thuồng luồng

kẻ bị đem vào núi,đãi cát tìm vàng, khốn nỗi rừng sâu nước độc..”

Tóm lại người Việt bao đời, lúc nào cũng hăm nóng tinh thần yêu nước, cứu nước. Câu ca dao “ giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh “ đủ nói lên tinh thần bất khuất của người Việt, không bao giờ chịu ngồi yên nhìn giặc cướp tàn phá quê hương đất nước của cha ông mình đã đổ máu xương xây đắp và gìn giữ. CSVN ngày nay ngoài tội bán nước cho giặc Tàu, còn là một đảng cướp, đã bị toàn dân cả nước ghét bỏ và khinh khi, nên trước sau hay sớm muộn gì cũng bị tiêu diệt như những bạo quyền ác đảng tại Bắc Phi và Trung Đông.

Nhờ tra cứu lịch sử , ngày nay chúng ta mới nhận thấy ‘ chính thể nào cũng có cái hay riêng của nó ‘ . Trước ngày 30-4-1975, khi chiến xa T54 của Liên Xô được Bắc Việt đưa vào Sai Gòn, thì hầu hết các trí thức Miền Nam quen sống trong sự tự do tuyệt đối cuả Tây Phương, mà họ có dịp hưởng trong thời gian du học hay đọc qua sách báo, đã khinh bỉ hai nên Cộng Hòa bản địa và gọi đó là chế độ cai đội, đánh thuê cho ‘Tây-Mỹ’ .

Trưa 30-4-1975, khi Tổng Thống Dương Văn Minh ra lệnh cho QLVNCH đang chiến đấu với giặc Hồ buông súng, thì phần lớn số trí thức trên, chính họ đã ôm chân Mỹ để chạy trước giữ mạng và loại này, ngày nay điểm mặt vẫn còn không ít ở khắp các nẽo đường hải ngoại, cũng chứng nào tật đó, chỉ trích, đâm thọt và làm thái thương hoàng trong các hội đoàn, tổchức của ngươì Việt Quốc Gia đang tị nạn Cộng Sản.

Nhưng cái điều đáng nói là lúc đó, nếu cây cột đèn có chân thì nó cũng nhổ giò để chạy theo Mỹ để giữ mạng, vì đâu có ai ngu khờ giỡn mặt với lũ hung thần dã man quỷ đỏ, trừ những người lính trận VNCH . Vì vậy, cả Sài Gòn trong ngày được cán bộ gọi là ‘ giải phóng ‘ rất vắng vẽ trầm lặng, bởi hầu hết các lãnh tụ đã bỏ chạy, đâu còn ai hô hào xuốngđường, tuyệt thực, ký giả đi ăn mày.. để chống chính quyền Miền Nam VN tham nhũng, bầu cử gian lận, tham quyền cố vị.. như các bài báo của 123 ký giả ngoại quốc có mặt lúc đó đã tường thuật, sau khi họ bi CSVN trục xuất ra khỏi nước.

Ðiều này cho thấy đồng bào Nam VN nói riêng và cả nước đã nhận ra sự lầm lẫn của mình, nhất là sau 37 năm được sống thực với Cộng Sản trong cảnh thiên đường Xã Nghĩa, khi họ đã tưởng ‘ giết được TT Ngô Ðình Diệm ngày 2-11-1963 ‘hay ‘ làm cho VNCH sụp đổ vào trưa ngày 30-4-1975 ‘là thân phận của mình đã được giải phóng ? như các lãnh tụ CS từ Hồ Chí Minh trở xuống đã hứa hẹn. Năm 1976 , Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam bị giải thể, cũng từ đó cả nươc, chứ không riêng gì Quân, Công, Cán, Cảnh VNCH bị lùa vào các tầng địa ngục trần gian, để sáng mắt nhận rõ rằng ‘ đừng nghe những gì Cộng Sản nói, mà hãy nhìn vào chính thân phận của chúng ta, đang quằn quại trong chế độCS, mà nhận định và rút tỉa kinh nghiệm, để mà sống sao cho đáng kiếp người.

Dưới ách thống trị của CS ngày nay, chắc đã phần nào giải tỏa được những ấm ức của đồng bào Miên Nam , về lý do là tại sao trong một quốc gia mệnh danh là Tự Do Dân Chủ như VNCH, mà qua hai nên Cộng Hòa, cả hai vị Tổng Thống Diệm và Thiệu đều cố ý hạn chế tự do của người dân lúc đó ?. Bởi vì bất cứ một quốc gia nào, ngoại trừ các nước CS độc tàiđảng trị, thì nhiệm vụ đầu tiên của chính quyền là phải thiết lập trật tự, hạn chế bớt tự do tuyệt đối của cá nhận, bằng cách tập trung quyền hành có lợi chođồng bào và đất nước về trung ương. Ðó là lý do , từ khi lập quốc cho tới ngày nay, người dân Hoa Kỳ đã giao hết quyền hành cho chính phủ Liên Bang, hay nhưThù Tướng Richelieu (Pháp) và Bismark (Phổ) cũng đã thực hiện vào đầu thế kỷ XX.

Không phải đợi tới ngày nay, người ta mới đặt câu hỏi về sự cần thiết của ‘ cách mạng ‘ mà chính lịch sử cũng từng hoài nghi về sự cần thiết đó, nhất là đối với VN qua ba cuộc "cách mạng" 1945, 1963 và 1975 ? hoàn toàn không mang lại điều gì mới mẽ và lợi ích cho đồng bào, trái lại chỉ nuôi béo cò một thiểu số có liên hệ mà thôi. Ðó cũng là lý do tại sao ngày nay cả nước VN từ trong ra tới hải ngoại, hầu như mọi người đều có chung một lý tưởng ‘ quyết tâm giải phóng VN ‘ ra khỏi ách thống trị của ngoại bang, chẳng những là xích xiềng của đế quốc đỏ , mà còn có bọn thực dân mới qua lớp son hào nhoáng ‘ hợp tác làm ăn buôn bán ‘ nhưng thực chất là vơ vét tài nguyên của đất nước và bốc lột đồng bào chúng ta, đến tận xương tủy, tới độngười nghèo không ai có thể nghèo hơn, phải bán con cháu ra nước ngoài để lao tác và làm điếm khắp năm châu bốn bể, có ai mà không khóc không thương không căm thù bọn đầu gấu đang ngự trị tại Bắc Bộ Phủ ?

Tóm lại hơn 80 năm qua, bao nhiêu thế hệ VN đã hy sinh vì nước, khiến cho máu chảy thành sông, xương chất cao như núi nhưng rốt cục dất nước và thân phận của người Việt vẫn chưa được giái phóng . Tất cả đều còn nguyên vẹn, cho dù CSVN đã giành được chính quyền trọn nước nhưng đã không mang lại sự thống nhất trong lòng người và đời sống ấm no hạnh phúc cho hơn 80 triệu người Việt . Tất cả cũng chỉ vì đảng Cộng Sản và chủ thuyết Mác-Lê-Mao-Hồ, chỉ có phá hoại mà không xây dựng được xã hội, tham nhũng mọi tài nguyên của đất nước vào trong tay một thiểu số cầm quyền, chà đạp lên phẩm giá của con người,làm cho VN ngày nay vẫn còn lạc hậu hằng bao thế kỷ so với các nước trong vùng, dù đảng có tuyên truyền nhưng sự thật đâu làm sao giữ kín được.

Tuy ngày nay phương tiện truyền thông báo chí của nhân loại đã đạt tới mức siêu phàm không thời nào sánh được nhưng thế giới bên ngoài, kể cả Người Việt hải ngoại, liệu có được bao nhiêu người, biết được một cách chính xác về cuộc sống lầm than đen đủi , tủi cực và khổ đau của tuyệt đại đa số đồng bào nghèo cả nước, cho dù VN ngày nay đã đổi mới, không còn sống cô lập và bít kín với thế giới bên ngoài, sau bức màn sắt như những năm tháng trứoc thập niên 90 của thế kỷ XX.

Nói chung VN ngày nay không còn có cảnh hàng rào kẽm gai, dao găm mã tấu nhưng thân phận nô lệ vẫn không thay đổi như 70 năm về trước. Bởi vì cuộc sống của người Việt trong nước, dưới ách nô lệ mới của đế quốc đỏ, còn đắng cay ngậm ngùi gấp ngàn lần, nếu so với thời bịgiặc Tàu, Tây và Nhật đô hộ. Người dân Việt ngày nay, ngoại trừ một thiểu số liên hệ với đảng và có thân nhân Việt Kiều, tất cả còn lại đã chết khựng qua thủ đoạn cai trị độc ác siêu phong kiến của những khuôn mặt già nua vô hồn, vô tình, vô nghĩa của đảng. Nói chung dưới ách thống trị của đảng CS ngày nay, dù là Hồ Chí Minh, Lê Duẩn hay Nguyễn Tấn Dũng... tất cả cũng chỉ là một , tàn ác và tinh vi gấp một triệu lần sự đô hộ của Pháp và Nhật trước đó.

Lịch sử VN suốt mấy ngàn năm, trang nào cũng đẵm đầy máu lệ, chứ không phải chỉ có giai đoạn đau thướng mất nuớc, dưới thời các vị TT Thiệu và Hương .Nay cũng đã hơn ba mươi bảy năm (1975-2012), màđồng bào cả nước vẫn phải sống trong hàng rào kẻm gai, trước súng đạn mã tấu dao găm, trong màn lưới vô hình rình rập của công an, bộ đội, cán bộ và ngay chính thân nhân mình.. trong thân phận của kiếp đời nô lệ, phó thường dân, ngay chính trên quê hưng mình, mới là điều thương tâm thống hận.

Đó cũng là ý nghĩa thiêng liêng mà hàng triệu người Việt Quốc Gia tỵ nạn Cộng sản đang sống lưu vong tại hải ngoại, hằng năm không bao giờ quên được ngày 30-4-1975, một ngày Tang Chung của Dân Tộc, đã bị Đệ Tam Cộng sản Quốc Tế cướp nước và tước đoạt quyền sống của Toàn Dân Việt.

MƯỜNG GIANG

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link