Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, July 24, 2012

Đàng sau việc bà Clinton gặp Nguyễn Phú Trọng

 

Đàng sau việc bà Clinton gặp Nguyễn Phú Trọng

 

TRÚC GIANG

 

Bà Hillary Clinton gặp ông Nguyễn Phú Trọng ở Hà Nội ngày 10/7/2012

 

1* Mở bài

Ngày 10-7-2012, Ngoại trưởng Hoa Kỳ đã có mặt tại Hà Nội bắt đầu 2 ngày thăm viếng nước nầy. Bà Hillary Clinton đã gặp Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, và một sự kiện được cho rằng đặc biệt là bà Clinton gặp Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng.

 

Nội dung viếng thăm VN nhấn mạnh vào 3 vấn đề: giao thương, nhân quyền và an ninh Biển Đông.

 

Thật ra, tuy 3 mà một. Mục đích cuối cùng là thuyết phục, lôi kéo CSVN vào một liên minh quân sự, nằm trong chiến lược của Hoa Kỳ ở châu Á Thái Bình Dương, để bao vây Trung Cộng.

 

Điểm đặc biệt của cuộc viếng thăm là việc Ngoại trưởng Hoa Kỳ muốn gặp Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng.

 

 

 

2* Đàng sau việc bà Clinton gặp Nguyễn Phú Trọng

2.1. Một nền ngoại giao đa phương, không dựa hẳn vào một nước nào cả

 

Bản tin Reuters từ Hà Nội cho biết: “Chính bà Clinton đã chủ động yêu cầu, và được chấp thuận, cho bà được gặp Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng”. Hảng Reuters dẫn lời một viên chức giấu tên, Ngoại trưởng Mỹ muốn gặp ông Trọng “một phần vì sự chống đối tự do chính trị, và chống lại sự quan hệ gần gũi hơn với Hoa Kỳ, đã thể hiện mạnh mẽ nhất, bên trong đảng, quân đội và bộ máy an ninh của VN”.

 

Truyền thông nói rằng bà Clinton “muốn tìm hiểu” về việc đó.

Thật ra, trên thực tế thì Hoa Kỳ có thừa khả năng để hiểu và cũng đã hiểu lý do tại sao có việc đó, cho nên gọi là “gặp để tìm hiểu” chỉ là bề ngoài, che đậy một sự thật bên trong.

 

Sự thật bên trong cũng không có gì bí mật và khó hiểu, bởi vì, đó không phải là một vài ý kiến cá nhân trong đảng, mà là do những Nghị Quyết của đảng CSVN đã xác định đường lối căn bản của ngoại giao, tiếp theo Nghị Quyết số 13 ngày 4-11-1978, đó là một nền “ngoại giao đa phương”, không dựa vào một nước nào cả.

 

 

2.2. Hoa Kỳ tấn công ngoại giao, thuyết phục nhưng chưa thành công

Đường lối ngoại giao đa phương nầy đã được HK thử thách bằng những cuộc tấn công ngoại giao, những màn thuyết phục, lôi kéo, dụ khị kể cả áp lực, nhưng chưa thành công như ý muốn, đó là chưa đạt được một hiệp ước liên minh quân sự giữa VN-HK.

 

 Khi đã có liên minh, thì HK có thể “xử dụng” (chỉ dùng chớ không thuê làm căn cứ) cảng Cam Ranh và liên minh quân sự, để củng cố vòng đai bao vây Trung Cộng trong chiến lược trở lại châu Á - Thái Bình Dương của Mỹ.

 

Bộ trưởng Panetta được cho sẽ thúc đẩy yêu cầu cho hải quân Mỹ được tăng cường tiếp cận hải cảng Cam Ranh,

 

Trong những năm qua, nhiều cuộc viếng thăm của các tàu chiến, kể cả siêu hàng không mẫu hạm George Washington, nhiều cuộc viếng thăm của các tướng lãnh và cả Bộ trưởng Quốc phòng Leon Panetta. Hiện tại cuộc vận động rất ráo riết và dồn dập. Ngày 10 và 11-7, Ngoại trưởng Clinton có mặt ở Hà Nội, ngày 13-7-2012, Đô đốc Cecil D. Haney,

 

Tư lịnh Hạm đội Thái Bình Dương, đã được Đô đốc Nguyễn Văn Hiến, thứ trưởng QP kiêm Tư lịnh HQ, tiếp đón ở Hải Phòng trong cuộc viếng thăm xả giao, trong khi tàu bịnh viện USNS Mercy củ a HK (T.AH 19) đang làm công tác nhân đạo tại Nghệ An.

 

Đô đốc Cecil Haney

Hạm đội Thái Bình Dương (United States Pacific Fleet-USPAFLT) là Bộ Tư Lịnh Chiến trường, trực thuộc và dưới quyền chỉ huy và kiểm soát của Bộ Tư Lịnh Thái Bình Dương (PACOM) do Đô đốc Samuel J.

 

Locklear chỉ huy. Hạm đội TBD chỉ huy 2 Hạm đội: Hạm đội 7 và Hạm đội 3 ở TBD.

 

Ngày 14-7-2012, Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh hướng dẫn phái đoàn đến thăm HK.

 

 

Đương nhiên là có quan hệ đến những mặc cả về kinh tế và quân sự giữa 2 nước.

 

Hàng không mẫu hạm USS Washington của Mỹ

 



Đã có một số hoạt động chung giữa hải quân hai nước như việc VN lên thăm hàng không mẫu hạm USS Washington của Mỹ

Bà Hillary Clinton ở Hà Nội ngày 10/7/2012

Vậy bà Clinton gặp chúa đảng Việt Cộng để làm gì?

 

Nói thẳng ra là dùng việc HK sẽ chấp nhận cho VN tham gia vào thị trường Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương, TPP (Trans-Pacific Partnership) làm điều kiện để thuyết phục CSVN liên minh quân sự với HK. Nhưng việc cho gia nhập TPP có điều kiện về Nhân Quyền, cho nên NQ được nhắc tới như là một điều kiện cần thiết phải có.

 

CSVN rất cần, và rất muốn được HK chấp thuận cho gia nhập TPP để có điều kiện thuận lợi phát triển kinh tế, đồng thời, thoát ra khỏi sự lệ thuộc kinh tế vào Trung Cộng.

 

3* Nội dung chuyến thăm Việt Nam của Ngoại trưởng Hillary Clinton

Nội dung được thông báo công khai có 3 điểm chính: giao thương, nhân quyền và an ninh Biển Đông. An ninh Biển Đông được hiểu là một liên minh quân sự Việt-Mỹ trong việc bảo vệ Hoàng Sa, Trường Sa chống Trung Cộng.

 

3.1.Về giao thương

Về giao thương, có 2 giai đoạn: hiện tại trước mắt và tương lai.

3.1.1. Trước mắt

 

Là ký một số thoả thuận về thương mại, giáo dục và những cuộc gặp gỡ của các đại diện thương mại hai nước Việt, Mỹ. Mục đích hiện tại của chính quyền Tổng thống Obama là gia tăng đầu tư, gia tăng thương mại, phát triển sản xuất và tiêu thụ, trong tình trạng nền kinh tế HK chưa hoàn toàn hồi phục, nhưng chủ yếu là tạo công ăn việc làm, giảm con số thất nghiệp, rất cần thiết cho việc vận động tái tranh của của TT Obama.

 

 

3.1.2. Việc giao thương trong tương lai

Trong cuộc viếng thăm, Ngoại trưởng Hoa Kỳ loan báo: “Việt Nam và Hoa Kỳ có thể sẽ đạt được một thoả thuận về Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương, TPP, trước cuối năm nay”. Lời loan báo không được dùng ở thể khẳng định (Affirmative mode) bằng 2 chữ “có thể”. “Có thể” nghỉa là “có thể có” mà cũng “có thể không”, có, hay không, còn tùy thuộc vào điều kiện là có liên minh quân sự hay không.

 

3.1.3. Tại sao vấn đề nhân quyền rất quan trọng?

Đối với Quốc hội Hoa Kỳ, thì Việt Cộng đang vi phạm nhân quyền trầm trọng, mà hành pháp của Tổng thống Obama không có thể mắt nhắm mắt mở, xí xoá, phớt lờ cho qua được, vì tất cả những hiệp định, hiệp ước quốc tế mà tổng thống ký, phải được Quốc hội phê chuẩn, thông qua. Việc nầy ngoài tầm tay của tổng thống, nhất là hiện nay, Hạ viện HK đang do đảng Cộng Hoà nắm giữ. QH và hành pháp đang căng thẳng, gay go trong mùa bầu cử năm nay.

 

 

 

Trước khi bà Clinton đi VN, người đồng Chủ tịch Ủy Ban Nhân quyền Tom Lantos, dân biểu Frank Wolf (C.H Virginia) và nhiều dân biểu khác đã gởi thơ nhắc nhở về NQ của VN.

 

Ngoài ra, các thơ của BS Nguyễn Đan Quế, Bùi Thị Minh Hằng cũng yêu cầu can thiệp về nhân quyền, cụ thể là yêu cầu VC thả những tù nhân lương tâm, nhất là việc một công dân HK là TS Nguyễn Quốc Quân đang vị VC giam giữ, khi vừa bước xuống phi trường TSN. Ngoài ra, những nhân vật được nhắc tới, trong đó có LM Nguyễn Văn Lý, LS Lê Công Định, Blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, LS Cù Huy Hà Vũ…

 

Dân biểu Frank Wolf còn chỉ trích mạnh mẽ đại sứ Mỹ ở VN là ông David Shear. Phụ tá Ngoại trưởng đặc trách dân chủ, nhân quyền và lao động, ông Michael Posner còn phải tra điều trần tại Ủy Ban Nhân quyền Tom Lantos. Chính phủ Obama cũng đang bị QH/HK chiếu cố với việc Bộ trưởng Tư pháp Eric Holder.

 

 

 

3.1.4. Cộng Sản Việt Nam vi phạm nhân quyền trầm trọng.

Ông Michael Posner cho biết, CSVN đang giam giữ khoảng 100 tù nhân lương tâm. Ông nhắc tới LM Nguyễn Văn Lý, Blogger Điếu cày Nguyễn Văn Hải, LS Lê Công Định, LS Cù Huy Hà Vũ, mà ông mô tả họ là những kiến trúc sư của chế độ dân chủ ở VN, tức là những người xây dựng chế độ dân chủ cho VN.

 

 

Ông Michael cho biết thêm, CSVN đã gia tăng kiểm soát và hạn chế thông tin trên các phương tiện truyền thông, internet và các trang mạng xã hội. Điều 79 và 88 trong bộ Luật Hình sự của VN rất mơ hồ, không phù hợp với các chuẩn mực quốc tế.

 

 

Dân biểu Frank Wolf đả kích mạnh mẽ Đại sứ David Shear: “Ông ấy đã thất bại trong công việc, đứng trước một công dân HK là TS Nguyễn Quốc Quân bị cầm tù mà ông ấy không làm gì được cả. Nếu chính phủ hiện nay do đảng Cộng Hoà lãnh đạo, thì tôi đã đề nghị sa thải đại sứ David Shear rồi”.

 

 

 

3.1.5. Vài nét về Ủy Ban Tom Lantos

Ủy Ban Tom Lantos là Ủy Ban Nhân Quyền của Quốc Hội HK, gồm 200 dân biểu và nghị sĩ của hai đảng Dân Chủ và Cộng Hoà, hoạt động đề cao nhân quyền trên thế giới.

 

 

 

Dân biểu Frank Wolf

Frank Wolf (Cộng hoà Virginia), đồng Chủ tịch Ủy Ban Tom Lantos. Ông có chân trong Ủy Ban Ngân Sách Hạ Viện, đặc trách các vấn đề chi tiêu của chính phủ, nên là người rất có thế lực đối với chính phủ của Tổng thống Obama. Ông tỏ ra phẩn nộ khi một công dân HK, TS Nguyễn Quốc Quân bị VC bắt giam khi vừa bước xuống phi trường TSN.

 

 

 

Vài nét về ông Lantos

Thomas Peter Tom” Lantos sinh ngày 1-2-1928, mất ngày 11-2-2008, là người Hungary gốc Do Thái, dân biểu đảng Dân Chủ từ năm 1981 đến ngày mất năm 2008. Quốc Hội lấy tên ông đặt tên cho Ủy Ban Nhân Quyền Quốc Hội HK.

 

 

Năm 1944, khi Đức Quốc Xã chiếm Hungary, ông bị bắt lúc 16 tuổi, để xung vào trại lao động cưỡng bách. Ông vượt trại, bị bắt lại và bị đánh đập tàn nhẫn. Ông trốn trại lần thứ hai, về quê nhà thì biết cả gia đình ông bị giết chung với 450,000 người Hungary gốc Do Thái.

 

 

 

3.2. Cộng Sản Việt Nam muốn được vào Đối tác Kinh tế Thái Bình Dương

 

CSVN rất mong muốn được thu nhận vào tổ chức Đối tác Kinh tế Thái Bình Dương TPP (Trans-Pacific Partnership) để được vào một thị trường tự do rất rộng lớn, mà được miễn các thứ thuế và rào cản, là cơ hội thuận lợi để phát triển kinh tế, đồng thời, thoát ra khỏi sự lệ thuộc vào kinh tế của Trung Cộng.

 

 

 

Chuyến thăm của tàu Roger Revelle là một phần trong chương trình hợp tác Hải dương học giữa Mỹ và VN

 

 

 

3.2.1. Tổng quát về Hiệp định Đối tác Kinh tế Xuyên Thái Bình Dương

Tổ chức TPP nầy có mục đích thiết lập một khu vực kinh tế thương mại tự do giữa các thành viên thuộc khu vục châu Á-Thái Bình Dương, chủ yếu là một thị trường tự do, miễn tất cả các thuế quan và xoá bỏ tất cả các rào cản.

 

 

4 quốc gia xoá 90% thuế và bỏ rào cản

Ngày 3-6-2005, 4 quốc gia nguyên thủy là Singapore, Chile, New Zealand và Brunei đã ký một Hiệp định P4 (Pacific 4) có hiệu lực kể từ 28-5-2006, thành lập một khu vực mậu dịch xoá 90% rào cản thuế quan, và giao kết, đến năm 2015, thì không còn bất cứ một rào cản thuế nào cả, giữa thành viên của 4 nước nầy.

 

 

Hiện nay, 9 quốc gia là Singapore, Chile, New Zealand, Brunei, Hoa Kỳ, Úc, Peru, Malaysia, và Việt Nam đã qua 8 cuộc đàm phán trong tiến trình thực hiện một Hiệp định thương mại mới nầy. Nhật, Nam Hàn, Đài Loan cũng đang xin vào TPP.

 

 

Việc hình thành khu vực kinh tế nầy đe dọa về sự cô lập nền kinh tế của Trung Cộng, hay ít ra cũng làm giảm bớt một số đối tác và số lượng thương mại đối với nước CS nầy. Trung Cộng cũng muốn xin gia nhập, nhưng trở ngại lớn là kinh tế TC thuộc về kinh tế quốc doanh.

 

 

Hoa Kỳ xin gia nhập sau, nhưng vì thị trường của nước nầy quá rộng lớn, nên HK giữ vai trò chủ động trong việc thương lượng về những điều kiện để cho hàng hoá các nước vào thị trường Mỹ.

 

 

Thật ra, không có gì mới mẻ, nó chỉ là căn bản của nền kinh tế thị trường tự do, nền tảng của tổ chức Thương Mại Thế Giới WTO (World Trade Organization). Đó là nền kinh tế tư bản, dựa trên sự cạnh tranh công bằng trên thị trường tự do.

 

 Cạnh tranh công bằng là những công ty tư nhân cạnh tranh với tư nhân. Trái lại, trong kinh tế quốc doanh của CS, thì công ty nhà nước với số vốn to lớn thuộc ngân sách quốc gia, nên tạo ra sự cạnh tranh không công bằng, vì tư nhân vốn ít hơn vốn của công ty nhà nước.

 

 

3.2.2. Cộng Sản Việt Nam không đủ điều kiện để gia nhập TPP

Kinh tế VN là  “Kinh tế thị trường theo định hướng Xã Hội Chủ Nghĩa, trong đó kinh tế quốc doanh là chủ đạo”. VN bị kẹt vì cái đuôi “theo định hướng XHCN, kinh tế quốc doanh là chủ đạo”.

 

 

Nền kinh tế của VN được ghi trên giấy trắng mực đen như thế, mà VC luôn luôn yêu cầu HK công nhận kinh tế VN là một nền kinh tế thị trường tự do, trong khi đó còn các Tổng công ty thuộc về nhà nước.

 

 

CSVN không đủ điều kiện để gia nhập TPP, vì thế mới nhờ vào sự giúp đở của HK, do đó, bị HK bắt chẹt bằng điều kiện liên minh quân sự.

CSVN thiếu 2 điều kiên chủ yếu, đó là không có nền kinh tế thị trường tự do, và không có nhân quyền.

 

 

3.2.3. Tuy nhiên VN có thể được nhận vào TPP với điều kiện cải thiện nhân quyền

Về điều kiện quốc doanh, thì hành pháp của TT Obama có thể, xí xoá lờ đi cho qua, viện lý do là, mặc dù quốc doanh, nhưng nước nhỏ và nghèo, nên vốn nhà nước so với vốn tư nhân của các đại tập đoàn tư nhân HK thì chẳng nhằm nhò gì, cho nên việc cạnh tranh không đáng kể.

 

 

Tuy nhiên, vấn đề nhân quyền thì ngoài tầm tay của Tổng thống Obama, bởi vì, Hiệp định quốc tế phải được Quốc Hội phê chuẩn thông qua mới có giá trị. Mà QH/HK hiện tại không còn nằm trong tầm kiểm soát của đảng Dân Chủ. Vì thế mà Ngoại trưởng Clinton đã nhiều lần nhắc nhở VN về Nhân quyền (NQ), nếu muốn vào TPP .

 

 

Nếu CSVN đồng ý liên minh quân sự, thì việc NQ cũng có kẻ hở để HK cho qua lọt. Ví dụ như, VC chứng minh đã cải thiện NQ bằng cách trả tự do, hoặc trục xuất LM Lý, LS Lê Công Định, TS Nguyễn Quốc Quân, Điếu Cày, Cù Huy Hà Vũ sang Hoa Kỳ, như LS Bùi Kim Thành, Trần Khải Thanh Thủy, Lư Thị Thu Duyên chẳng hạn. (Sau khi Hiệp định có hiệu lực, thì NQ là công việc nội bộ của VN)

 

 

 

4* Cộng Sản Việt Nam lệ thuộc kinh tế vào Trung Cộng

 

Trong quan hệ thương mại, VN đóng vai trò cung cấp nguyên liệu thô, nhiên liệu thô và nông, lâm, thủy sản cho TC. Trái lại, TC xuất khẩu sang VN công nghiệp với những kỹ thuật thấp và trung bình, nhất là một khối lượng lớn về hàng tiêu dùng. Chính khối lượng lớn lao hàng tiêu dùng giá rẻ và kém phẩm chất tràn ngập thị trường VN nầy, đã giết chết các doanh nghiệp sản xuất trong nước.

 

 

Tiến sĩ Trần Đình Thiên, Viện trưởng Viện Kinh Tế VN nêu nhận xét “Với tình trạng như thế, chúng ta bị lệ thuộc Trung Quốc về kinh tế và sẽ không giữ được độc lập về chinh trị”.

 

 

4.1. Tình trạng nhập siêu

Sự lệ thuộc về kinh tế của VN được thể hiện qua tình trạng nhập siêu của VN trong cán cân thương mại giữa hai nước. Một cách đơn giản, nhập siêu là nhập cảng quá nhiều so với xuất cảng quá ít. Nhập siêu là con số tính bằng tiền (kim ngạch) so sánh giữa nhập cảng và xuất cảng.

Nhập siêu (Trade deficit) là khi số tiền mua hàng hoá vào, tức là nhập cảng, cao hơn số tiền thu được từ hàng hoá bán ra.

 

 Nhập siêu không tốt cho kinh tế vì cần phải có ngoại tệ để trả tiền mua vào, nếu xuất cảng quá ít và không còn ngoại tệ dự trữ, thì phải vay nợ.

Theo con số của Cục Thống Kê VN, thì nhập siêu của VN đối với TC,

năm 2005 là 2.67 tỷ USD, tăng vọt lên tới 12.7 tỷ USD trong năm 2010. Và trong 5 tháng đầu năm 2011, thì nhập siêu VN là 6.5 tỷ USD.

 

 

 

4.2. Nhóm hàng nhập cảng nhiều nhất

 

 

Theo Cục Thống Kê, năm 2010, VN nhập hàng hóa từ TC là 20.02 tỷ USD gồm 5 nhóm chính như sau:

 

1). Trang thiết bị và phụ tùng 27% * 2). Xăng dầu 17% * 3). Sắt thép 56%* 4). Phân bón 40%

5). Nguyên liệu phục vụ dệt may và da giày 70%

 

“Nếu nguồn cung cấp nầy ngưng thình lình, thì lập tức, không những thị trường nội địa mà cả kim ngạch xuất khẩu của VN vào thị trường Liên Âu và Hoa Kỳ cũng bị ngưng trệ”. Đó là nhận xét của TS Trần Đình Thiên, thuộc Viện Kinh Tế VN.

 

 

5* Trung Cộng áp chế Việt Cộng về kinh tế

5.1. Ý muốn của Trung Cộng

Ngày 22-12-2011, Tập Cận Bình đến VN bày tỏ ý muốn 3 ưu tiên về kinh tế của hai nước, mục đích lập ra một khu vực kinh tế xuyên biên giới, không còn ranh giới thuế quan, rào cản, hay nói rõ ra, kinh tế VN được xem như kinh tế của một tỉnh trong nội địa Trung Cộng.

 

 

Ba ưu tiên mà Tập Cận Bình đưa ra như sau:

1.     Xây dựng khu hợp tác xuyên biên giới mà trọng điểm là xây dựng hạ tầng cơ sở (đường sá, cầu cống, nhà ga, bến cảng, nhà kho, phi trường, đường sắt…) những công trình và dự án đó đã và đang được TC thực hiện bằng thầu trọn gói (EPC=Engineering, Procurement and Construction. Thiết kế, mua sắm và xây dựng). Nhà thầu thực hiện toàn bộ dự án từ A đến Z, khi hoàn tất thì bàn giao, còn gọi là thầu chìa khoá trao tay.

 

2.     Hai bên phối hợp nhau lập chính sách và chiến lược kinh tế, tập trung vào song phương, quan trọng trong nông nghiệp, giao thông vận tải, năng lượng và thủy sản. Nói chung là ngồi lại để nghe TC quyết định dự án nào, công trình nào làm trước trước, làm sau…

 

3.     Mở rộng hơn nữa mậu dịch song phương, đặt chỉ tiêu hàng năm là 60 tỷ USD bắt đầu từ năm 2015.

 

5.2. Nhất trí của Nguyễn Tấn Dũng

Nguyễn Tấn Dũng phát biểu: “VN hoàn toàn nhất trí về chủ trương mà Phó chủ tịch (Tập Cận Bình) nêu ra. Ngoài ra, người VN không bao giờ quên công ơn và sự hỗ trợ, giúp đở to lớn mà đảng và nhân dân Trung Quốc đã cho VN trong nhiều năm trước kia, trong kháng chiến chống Mỹ và xây dựng Chủ nghĩa Xã hội.”

 

Tóm lại, Tập Cận Bình muốn cho VC hoàn toàn lệ thuộc vào Trung Cộng về kinh tế, đưa đến lệ thuộc vào chính trị.

 

Khu vực xuyên biên giới là để cho hàng hoá TC chảy vào VN công khai và hợp pháp, vì trước kia hàng hoá đổ vào VN dưới hình thức buôn lậu qua biên giới.

 

Hàng hoá TC ồ ạt đổ vào VN, trái lại, các mặt hàng chủ lực của VN như may mặc, da giày thì không có chỗ đứng trên thị trường của TC, vì cạnh tranh không lại, và hơn nữa, da và vải sợi, thì VN phải mua của TC, nên giá thành cao hơn.

 

 

 

6* Tại sao CSVN không muốn hợp tác chiến lược quân sự với Hoa Kỳ?

 

 

Có nhiều lý do như sau:

 

6.1. Kinh nghiệm hợp tác với Liên Xô

 

Năm 1978, quan hệ VN-TC xấu đi trầm trọng.

Ngày 6-6-1978, TC yêu cầu VC đóng cửa 3 tổng lãnh sự quán VN ở TC, và vào tháng 7 năm 1978, Trung Cộng cắt tất cả mọi viện trợ cho nước Cộng Sản chư hầu nầy.

 

Bị TC đá ra, VC ngã hẳn về Liên Xô. Ngày 3-11-1978, Lê Duẩn ký với Brezhnev một hiệp ước tương trợ kinh tế và quân sự 25 năm, và đồng thời được gia nhập vào Hội Đồng Tương Trợ Kinh Tế COMECON hay còn gọi là CMEA (Council of Mutual Economic Assisstance).

 

Hiệp ước Việt-Xô có ghi rõ “Liên Xô sẽ hỗ trợ VN hết mình về mặt kinh tế, văn hoá và quốc phòng”.

 

Thế nhưng ngày 14-3-1988, Trung Cộng đánh VC tơi bời ở quần đảo Trường Sa, cướp lấy đảo, trong khi đó Hải quân Liên Xô đóng ở Cam Ranh khoanh tay đứng nhìn, không “rút dao tương trợ”.

 

Tháng 5 năm 1988, 2 tháng sau vụ hải chiến Trường Sa, một Nghị quyết mật của BCT/CSVN  điều chỉnh cơ bản chiến lược đối ngoại, từ dựa vào Liên Xô sang “đa phương hoá”.

 

 

6.2. Qua kinh nghiệm của Việt Nam Cộng Hoà

Ngày 19-1-1974, trong khi Hải quân VNCH bị Trung Cộng tấn công chiếm đảo Hoàng Sa, thì Hạm đội 7 ở Thái Bình Dương cũng khoanh tay đứng nhìn. VC cho rằng việc nầy đã cho họ một bài học kinh nghiệm.

 

 

 

6.3. Ba lý do để Việt Nam không muốn liên minh quân sự với Hoa Kỳ

GS Chu Yin, trường Quan Hệ QT cho biết 3 lý do như sau:

Thứ nhất*  Mặc dù TC và HK có nhiều cạnh tranh và xung đột, nhưng là 2 nước được hưởng lợi nhiều nhất trong nền kinh tế toàn cầu. Lợi ích kinh tế nầy không thể tách rời HK và TC ra, nó khác với sự đối đầu giữa HK và Liên Xô trước kia.

 

Có nghĩa là TC và HK sẽ không đánh nhau chí tử, và như thế, TC sẽ rảnh tay trừng phạt, nếu VN “phản bội”.

 

Thứ hai* Nếu VN ngã về phía HK thì xúc phạm nặng nề với Trung Cộng, sẽ có hại cho VN nhiều hơn có lợi.

 

Thứ ba* Việt Nam lệ thuộc kinh tế vào TC, nên không dám hành động đưa đến thù địch.

 

 

6.4. Trung Cộng dọa sẽ làm cho Việt Nam đau đớn

Khi Ngoại trưởng Mỹ được chào đón nồng nhiệt tại Hà Nội, thì tờ Hoàn cầu Thời báo (Global Times) đưa ra lời hăm dọa “sẽ làm cho VN đau đớn vì giúp Mỹ quay lại. VN rất có thể nằm trong số nạn nhân đầu tiên bị chôn vùi, khi ĐNÁ mất ổn định. Con đường duy nhất của VN là làm hạn chế việc HK trở lại châu Á”.

 

6.5. Phản ứng của Việt Cộng trước lời hăm doạ

Quan hệ Việt-Trung vẫn tốt đẹp.

 

Ngày 10-7-2012, Hội Hữu nghị Việt-Trung tổ chức một buổi họp với sự tham dự của Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân và Đại sứ Trung Cộng Khổng Huyển Hựu. Hội Hữu nghị (VN) tuyên bố sẽ tổ chức những hoạt động “đền ơn đáp nghĩa”, tri ân các cá nhân, các tổ chức và địa phương của Trung Cộng, đã từng giúp đở CSVN, cụ thể là sẽ mời các ân nhân sang thăm VN.

 

VN sẽ mời các chuyên gia, các cựu chiến binh sang viếng nước nầy trong những ngày lễ 30 tháng 4 và 2 tháng 9, để các cựu học sinh đón các thầy Trung Cộng của mình, bày tỏ lòng biết ơn. Trong đó có Nguyễn Tấn Dũng đã từng được giáo dục ở Trung Cộng trong ngành sư phạm.

 

Phó TT Nguyễn Thiện Nhân cũng nhắc lại tinh thần 16 chữ vàng và 4 tốt, sẽ được VN áp dụng vào hành động cụ thể, để gia tăng tình hữu nghị và lòng biết ơn của đảng và nhân dân VN đối với Trung Cộng.

 

 

7* Kết

Qua kinh nghiêm xương máu ở Trường Sa, đảng CSVN đã quyết định chính sách ngoại giao đa phương. VC quan hệ ngoại giao với các nước trên thế giới, mua vũ khí của nhiều nước. Mua tàu chiến, phi cơ, tàu ngầm, hoả tiễn của Nga, hoả tiễn của Ấn Độ, mua vũ khí của Pháp, Do

Thái…và đang xin mua vũ khí của Mỹ.

 

 

Có lẻ, Việt Cộng sẽ không ký hiệp định liên minh quân sự về an ninh quốc phòng với HK, như thế có lợi nhiều hơn hại. VC muốn dựa hơi, ăn theo việc HK bảo vệ Philippines ở Biển Đông và kềm chế TC, để núp bóng hưởng lợi. Tuy nhiên, tình hình sẽ biến chuyển và thay đổi tùy theo hành động trấn áp và cướp tài nguyên của TC.

 

Nếu bị dồn vào chân tường, thì VC chỉ có con đường là theo Mỹ mà thôi.Tuy nhiên, trường hợp nầy có thể không xảy ra, vì TC đã ngõ ý hợp tác khai thác chung, chia nhau tài nguyên biển. Dù sao thì TC vẫn có lợi, vì từ chỗ không có gì, mà chiếm được 50% tài nguyên của VN thì cũng đủ. Muốn chiếm 50% cũng không phải dễ, phải dùng sức mạnh quân sự làm áp lực, rồi sau đó có những màn hội đàm kéo dài năm nầy qua tháng khác. Phần VC, thì vốn tay sai chư hầu và mang ơn sâu nghĩa nặng về việc nhận vũ khí của Nga, Tàu để cướp miền Nam và bản chất hèn nhát vì sợ bị mất đảng, nên phải ôm gót kẻ thù là Trung Cộng.

 

Chơi với Mỹ thì mất đảng bởi những ảnh hưởng và tinh thần tự do, dân chủ, nhân quyền của Mỹ. Hơn nữa, chính sách ngoại giao của Mỹ thường thay đổi định kỳ 4 năm hoặc 8 năm một lần, mỗi khi có tổng thống mới. So với Trung Cộng, thì Hoa Kỳ là “nước” ở xa không cứu được “lửa” ở gần.

 

Ví dụ như một thời gian nào đó, một tổng thống “từ bi” của HK, ghét chiến tranh, chủ trương sống chung hoà bình, không gây căng thẳng và xâm phạm nhau nữa, bèn ký hoà ước với Trung Cộng, sau đó chia khu vực mỗi người làm chủ một phương, vì quyền lợi quốc gia của các cường quốc, thì nạn nhân là các nước nhược tiểu lãnh đủ.

 

 

Giả sử trên cho thấy tình hình chính trị thế giới biến chuyển không ngừng, mà mỗi khúc quanh sẽ có nạn nhân là những nước nhược tiểu.

Trúc Giang
Minnesota ngày 20 tháng 7 năm 2012

 

CHẾ ĐỘ VÔ VĂN HÓA CỦA CỘNG SẢN VIỆT NAM LÀM NHỤC QUỐC THỂ.

CHẾ ĐỘ VÔ VĂN HÓA CỦA CỘNG SẢN VIỆT NAM LÀM NHỤC QUỐC THỂ.

Chu Tất Tiến

 

Có lẽ trong lịch sử thế giới cận đại, không có một quốc gia nào có một thể chế vô văn hóa như chế độ Cộng Sản. Chế độ này đã có những hành vi đối xử thiếu giáo dục với ngay cả những đại diện của quốc gia khác, nói một cách khác, những kẻ lãnh đạo chế độ vô văn hóa này đã làm “nhục đến quốc thể” khi xâm phạm vào quyền “miễn tố, bất khả xâm phạm” của những nhân vật ngoại giao cao cấp.

 

Trong khi cả thế giới, cho dù tại các nước Cộng Sản hoặc các nước độc tài như Bắc Hàn, Miến Điện, Angola, Nigeria… đều tôn trọng quy luật “bất khả xâm phạm” của giới ngoại giao, thì tại Việt Nam, công an được lệnh trên đánh đập, xô đẩy một nhà ngoại giao của Mỹ trước mắt nhiều người, và sau đó, không một lời xin lỗi, còn biện hộ một cách ngớ ngẩn, nếu không muốn nói là “hoàn toàn ngu dốt, ấu trĩ” về chính trị. Nguyễn Phương Nga, người phát ngôn của Bộ Ngoại Giao, sau khi nói những câu vô nghĩa, còn lên mặt dậy dỗ các nhà ngoại giao đến Việt Nam “phải tuân thủ quy luật” của nước chủ nhà!

 

Ngày 6 tháng 1 năm 2011, nhà ngoại giao Christian Marchant, là tùy viên chính trị của Đại Sứ Mỹ tại Việt Nam, khi đến thăm linh mục Nguyễn văn Lý tại Nhà Chung Huế, nơi cha Lý tạm trú từ ngày ra khỏi trại tù, đã bị công an chặn lại, xô đẩy, không cho ông vào thăm Linh Mục Lý. Với tư cách là một nhà ngoại giao, và tin tưởng rằng cho dù có là bọn “ăn lông ở lỗ”, bọn công an cũng phải biết chút luật pháp, ông Christian Marchant đã cự lại, nhưng bọn công an “ăn lông ở lỗ” kia vì đã nhận lệnh trên, nhất định dẹp qua một bên công pháp quốc tế hay nguyên tắc ngoại giao, cứ tỉnh bơ dùng sức mạnh bắp thịt vật ông ngã xuống đất, rồi lôi kéo ông như khiêng một con vật, vất bỏ vào trong xe. Vì ông cương quyết không chấp nhận hành vi súc vật này, nên bọn chúng dùng cánh cửa xe dập vào chân ông hai lần.

 

Trong xe, chúng vẫn dùng đòn bắp thịt, trì kéo ông khiến xe tròng trành, nghiêng qua nghiêng lại thêm mười mấy phút nữa, rồi mới chạy đi.

Sự việc “nhục quốc thể” này có tầm mức quan trọng cỡ quốc gia, nên Tổng Thống Obama đã phải triệu Đại Sứ Việt Cộng vào tòa Bạch Cung và yêu cầu Việt Nam phải làm rõ sự việc này. Dĩ nhiên, Đại Sứ Việt Cộng chỉ biết “dạ, vâng” theo phương thức ngoại giao, rồi hứa sẽ trình bẩm lên trên mà thôi.

 

Những tưởng nhà cầm quyền “ăn lông ở lỗ” kia, sau khi bị Mỹ cảnh cáo và cả thế giới thắc mắc, thì nhận thức được sự sai trái của mình mà chấn chỉnh lại, ai ngờ, chứng nào tật nấy, những cái đầu thiếu kiến thức kia lại tiếp tục trò sai trái mới. Ngày 7 tháng 1, tức là một ngày sau, Dân Biểu Liên Bang Úc Châu Luke Simpskin, đến thăm Linh Mục Lý theo dự tính. Tuy nhiên, khi ông Luke Simpskin và người tùy viên của tòa Đại Sứ Úc tại Hà Nội vừa đến phi trường Phú Bài, Huế, thì cũng bọn công an “ăn lông ở lỗ” kia ùa đến, ngăn chặn hai người này, không cho lên xe hơi đi thăm Linh Mục Lý.

 

Không thể chấp nhận những hành vi quái đản này của nhà cầm quyền Hà Nội, ông Luke Simpskin bỏ xe đi bộ dưới trời mưa trên một khoảng đường dài 14 cây số! Rất tiếc là cho đến nay, không rõ kết cục chuyến đi của ông Luke Simpskin như thế nào, nhưng có thể nói, với sự bao vây dầy đặc của công an chung quanh nhà xứ nơi Linh Mục Lý cư trú, không có cách gì có thể giúp cho ông Luke Simpskin gặp được cha Lý, nếu ông không gục ngã dưới trời mưa dầm ở Huế.

Hai sự kiện “làm nhục quốc thể” của bọn người “ăn lông ở lỗ” kia làm chấn động lương tâm nhân loại.

 

Cùng với vụ Vinasin làm cho thế giới đầu tư ngần ngại tung tiền vào Việt Nam, một khi không chắc chắn số tiền đầu tư và mục đích đầu tư của mình sẽ không bị co kéo sai lạc, hai sự kiện vi phạm nhân quyền và ngoại giao đó đã gây quan ngại cho toàn thể cộng đồng thế giới. Trong những ngày sắp tới, nhất định sẽ có một số bản lên tiếng quốc tế, một vài nhà ngoại giao bị triệu hồi về nước để thảo luận lại tình hình đầu tư hay kế hoạch giao thiệp với chế độ Cộng Sản Việt Nam, một chế độ trơ trẽn, bất chấp công pháp quốc tế, dung túng công an như những bọn kiêu binh dưới thời Trịnh Nguyễn.

 

Trên hết, giới theo dõi tình trạng nhân quyền và Tự Do, Dân Chủ cho Việt Nam đã nhận thức được rằng, ảnh hưởng của Trung Cộng càng ngày càng nặng trên các nhà lãnh đạo Cộng Sản Việt Nam. Tuy không chắc rằng các lãnh đạo Cộng Sản hiện nay sẽ tuân thủ điều khoản bán nước  mà hai tiền nhiệm là Nguyễn Văn Linh và Đỗ Mười đã xin dâng Việt Nam cho Trung Cộng để Việt Nam trở thành một tỉnh tự trị của Trung Cộng, theo những tài liệu ngoại giao mà Wikeleak đã tiết lộ, nhưng nhất định trong tương lai gần, các nhà lãnh đạo mới được sắp xếp, chỉ định đều là những phần tử có tư tưởng “mãi quốc, cầu vinh”, là đệ tử, con nuôi, hay con đỡ đầu của Trung Cộng. Người ta nhận thấy rằng, cho dù có nhiều lần qua lại với Mỹ, có một vài văn kiện giao thương mới được ký kết giữa Mỹ và Cộng Sản Việt Nam, chưa có những văn kiện quan trọng nào ảnh hưởng đến tiến trình dân chủ hóa đất nước, trong khi đó, thì chỉ cần qua triều cống Bắc Kinh một lần, Nguyễn Tấn Dũng đã có đủ sức mạnh để ký giấy một lúc, khai trừ luôn năm (5) vị tướng lãnh trấn ải Thủ Đô.

 

Vụ “Ngàn Năm Thăng Long” cũng là một dấu ấn ô nhục cho lịch sử Việt Nam hiện đại vì ngày tổ chức lễ và các hình thức biểu diễn, từ phim ảnh, đến trang phục, các điệu múa, các lời phát ngôn… đều ảnh hưởng Trung Cộng nặng nề, không thấy mang dáng vẻ Tây Phương Tự Do, Dân Chủ. Ngày tổ chức lễ hội lại đúng vào ngày quốc khánh của Trung Cộng.

 

Trong khi đó, nhà cầm quyền tung ra một đợt khủng bố mới với các nhà Dân Chủ. Họ tổ chức nhiều cuộc bắt giữ, giam lỏng, bắt cóc để hăm dọa rồi thả, triệu lên phường khóm hỏi cung gay gắt các nhà tranh đấu cho Dân Chủ, phá Chùa, quậy Nhà Thờ, hoặc đột ngột tăng án cho tiếng nói độc lập Điếu Cầy khi ông được thả theo đúng bản án mà họ đã giáng cho ông.

 

Cộng Sản Việt Nam đang chứng tỏ rằng họ lo sợ lần Đại Hội Đảng này sẽ đem đến những điều không lợi cho tiền đồ tham nhũng của Đảng. Thêm nữa, hai sự kiện vi phạm nguyên tắc ngoại giao quốc tế trầm trọng vừa mới xẩy ra cũng cho biết thêm một điều là Cộng Sản Việt Nam chỉ miễn cưỡng giao dịch với thế giới Tây Phương Tự  Do là vì nền “kinh tế ăn xin” của nhà cầm quyền. Ngoài ra, thì bất cứ quốc gia nào thuộc phe Tự Do cũng là những mối lo ngại thù địch cho nhóm lãnh đạo phản quốc cầu vinh này.

 

Sở dĩ nền “kinh tế ăn xin” của Cộng Sản còn đứng vững được mà chưa sụp đổ như Vinaxin và nhiều công ty quốc doanh khác là vì còn nguồn đầu tư khổng lồ của nước ngoài vẫn tiếp tục tuôn đổ vào Việt Nam, mà thiếu một hệ thống kiểm tra toàn diện.

 

Thụy Sĩ trước đây vẫn đều đặn viện trợ cho Việt Nam để chống tham nhũng, nhưng sau nhiều năm thực hiện, chương trình này đã thất bại, Thụy Sĩ mới đây phải xét lại chương trình này, vì số tiến để chống tham những lại chui vào túi các quan tham nhũng cao cấp hết mà chẳng đạt được  tiến bộ nào. Liên Hiệp Quốc cũng vậy, sau khi được biết số tiền viện trợ từ Liên Hiệp Quốc để “xóa đói, giảm nghèo” đều tàn tàn chui vào túi cán bộ, tuy giầu nứt đố đổ vách, vẫn có tên ưu tiên được “xóa đói, giảm nghèo”.

 

Những dân nghèo miền quê vừa hí hửng nhận được chừng trên dưới 300,000 (chưa đủ tiền nhậu một lần của các “Vương Gia’”(danh xưng mới gọi Tư bản đỏ), thì lập tức bị gọi lên đóng.. thuế gần một nửa! Ngoài ra, nếu đọc kỹ danh sách các gia đình nghèo trong làng xã, người ta sẽ thấy đa số là tên của vợ hay con cháu của Chủ Tịch, Phó Chủ Tịch, bí thư, trưởng ban….

 

Nhưng có một điều mà nhiều nhà nghiên cứu dám khẳng định là nền “kinh tế ăn xin” của Cộng Sản này không thể tồn tại lâu vì chính những tiêu cực nội bộ chứ không phải do sự can thiệp của nước ngoài. Trước hết là sự cồng kềnh của khối lượng công ty quốc doanh, loại công ty chỉ có tiếng mà không có miếng, chỉ toàn là những cơ sở cho tham nhũng hoành hành (Vụ Vinaxin, Vụ PMU18, Vụ tiền Polymer, Vụ cầu Cần Thơ bị móc ruột, Vụ Ngàn Năm Thăng Long bị rút ruột từ 2 tỷ rưỡi đến 3 tỷ đô la, Vụ Bô xít cho Tầu Cộng lấy đất, vụ 15 tỉnh thành miền Bắc cho Tầu xài, vụ lụt lội Hà Nội, chết người vì công ty bơm nước không có máy bơm…).

 

Thực tế, toàn bộ các công ty quốc doanh chỉ là những miếng vá rệu rã, bán quanh bán quẩn, chờ ngày sập tiệm. Công ty xi măng thì lo bán gạo cho công ty sắt, công ty sắt bán vải may cho công ty lương thực. Công ty lương thực đi buôn xe đạp…Những số chênh lệch qua các vụ mua bán này được thổi phồng lên để báo cáo “Chỉ tiêu thương vụ đạt 98%!)

 

Nguyên nhân thứ hai là sự chờ ngày bỏ chạy. Cho dù là mang đầu óc “ăn lông, ở lỗ” như thế, nhưng các “Vương Gia” vẫn hiểu là ngày tan rã của chế độ sắp đến, cho nên sắp hàng chuyển tiền ra nước ngoài để “rửa”, qua các cậu ấm, cô chiêu đi du học hay qua các cửa hàng chuyển tiền đi khắp thế giới. Hoặc mua hàng loạt nhà trả bằng tiền mặt, hoặc đầu tư vào thị trường nước ngoài, đôi khi mua cả Casino với giá bạc tỷ (nguồn tin tại San Francisco)..

 

Người ta đồn rằng bọn “Vương gia” đang bỏ ra môt số tiền đáng kể để mua lại hay tạo mới các cơ quan truyền thông để thực hiện nghị quyết 36 trong cộng đồng tỵ nạn, xúi giục các phe tấn công nhau tan nát. Nhiều đài phát thanh, đài truyền hình, báo lá cải sẽ được tung ra tràn ngập cộng đồng, làm khủng hoảng tư tưởng người tỵ nạn công chính.

 

Như thế thì một khi có một biến cố lớn nào xẩy ra làm rung chuyển chế độ, thì lập tức tiền trong kho sẽ không cánh mà bay, ngân khố sẽ rỗng không, còn lại là mớ giấy lộn khổng lồ báo cáo GDP tăng trưởng năm nay bằng năm bằng mười năm ngoái. Quốc gia chỉ còn lại hơn 80 triệu dân chúng chưng hửng, ngỡ ngàng với các cơ xưởng rỉ sét, đất đai bị tàn phá, tài nguyên rỗng không, rừng bị cầy sới nát bét, cây quý chẩy máu, trơ gốc bên đường, và không còn tiếng muông thú kêu hoang, vì thú vật trong rừng đã chui vào bụng các Vương Gia từ khuya rồi.

Đau quá, Việt Nam ơi!

 

Chu Tất Tiến. Thập niên 2000.

 

DI HẠI CỦA CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN VỀ VẬT CHẤT VÀ TINH THẦN

DI HẠI CỦA CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN VỀ VẬT CHẤT VÀ TINH THẦN

 

Ngày hôm nay qua quyển Hắc thư của Chủ nghĩa cộng sản ( Le Livre noire du Communisme), qua Tượng đài Kỷ niệm những Nạn nhân của chế độ cộng sản, qua Tòa án Quốc tế xử chế độ diệt chủng Pol Pot, người ta chỉ nghĩ đến những thiệt hại vật chất của chế độ cộng sản, mà người ta ít nghĩ đến những thiệt hại tinh thần.

Thực ra những thiệt hại tinh thần vô cùng lớn lao, không biết đến bao giờ chấm dứt, nhất là những nước còn sống dưới chế độ cộng sản như Trung cộng, Việt nam, Bắc Hàn và Cu ba.

Chúng ta hãy sơ lược về di hại cả vật chất, lẫn tinh thần của chế độ cộng sản, và cùng suy nghĩ làm thế nào để chấm dứt những di hại này.

 

I ) Sơ lược di hại về vật chất

 

Di hại vật chất, đó là đi theo lời huấn dạy vừa sai lầm vừa không tưởng của Marx, nghĩ rằng người ta có thể bãi bõ quyền tư hữu, nhưng thực tế quyền tư hữu chỉ có thể chuyển nhượng, đảng cộng sản, sau khi dùng bạo lực cướp chính quyền, đã phát động phong trào « Đánh tư bản mại sản », tước hết quyền tư hữu của dân, rồi trao vào tay một thiểu số đảng đoàn cán bộ.

Những cuộc đánh tư bản mại sản này làm cho đại đa số dân trở nên nghèo khổ, rồi chuyển nhượng tài sản của dân vào tay cán bộ, làm cho họ trở nên những ông tư bản đỏ giàu nứt đố đổ vách, như chúng ta chứng kiến ngày hôm nay.

Không những thế, nó còn làm cho cả trăm triệu người chết oan uổng, vì chính sách : «  Trí phú hào, đào tận gốc, trốc tận rễ. », giết chết giai tầng sĩ phu trí thức, xương sống của một xã hội, làm cho xã hội trở nên què quặt. Trong khi đó thì ruộng vườn nhà cửa bị xung công, tạo nên cảnh : «  Cha chung không ai khóc, nhà chung không người chăm xóc, ruộng chung không ai cày.

Theo một nhóm sử gia Pháp, các ông Stéphane Courtois, Nicolac Werth, Jean louis Panné, André Paczkowski, Karel Bartosek, Jean louis Margolin, trong quyển «  Le Livre noir du Communisme « Hắc Thư về chủ nghĩa cộng sản) (  nhà xuất bản Laffont – 1997), thì nạn nhân của chế độ cộng sản được chia ra như sau :

 

-         Liên sô : 20 triệu người.

-         Trung cộng, 65 triệu.

-         Việt Nam, 1 triệu.

-         Bắc Hàn, 2 triệu.

-         Căm bốt, 2 triệu.

-         Đông Âu, 1 triệu.

-         Châu Mỹ La ting, 150 000.

-         Phi châu, 1,7 triệu.

-         A phú hãn, 1,5 triệu.

-         Phong trào cộng sản quốc tế và những đảng cộng sản không nắm chính quyền, mấy chục ngàn người.

Thực ra con số này là con số quá ít, chúng ta cứ lấy trường hợp Việt Nam, ngoài những người chết vì bị đấu tố trong cải cách ruộng đất, trong cuộc tấn công Tết Mậu thân 1968, còn biết bao nhiêu thế hệ bị chết oan uổng bởi chiến tranh đánh vào miền Nam, do cộng sản chủ mưu, núp dưới danh hiệu «  Giải phóng « , nhưng thực tế là muốn nhuộm đỏ miền Nam, theo kế hoặch của cộng sản Nga Tàu.

Con số 20 triệu ở Nga, nhiều nhà sử gia cũng cho là ít, họ ước đoán là khoảng 35 tới 40 triệu.

Đối với Tàu cũng vậy, theo 2 nhà sử gia Jung Chang và Jon Halliday, trong quyển Mao ( nhà xuất bản Gaillimard – Paris – 2 006), thì con số phải lên ít nhất là 70 triệu.

 

Một trong những người ý thức rõ sự tai hại của chế độ cộng sản, ta phải nói đến ông Boris Eltsine, Ủy Viên Bộ Chính trị, Tổng thống nước Nga sau này. Trong bài diễn văn nhậm chức nhiệm kỳ đầu, vào năm 1992, ông có nói :

«  Vào đầu thế kỷ 20, nước Nga đang ở chung một con tàu cùng với thế giới, nước Nga không phải là đầu tàu, nhưng cũng ở trong những toa tàu hạng nhất. Thế rồi nước Nga nghĩ rằng mình có thể có một đường lối phát triển riêng biệt, đã tách khỏi đoàn tàu. Không dè nước Nga bị dậm chân tại chỗ. Ngày hôm nay về phát triển nước Nga bị tụt hậu hàng nửa thế kỷ, nếu không muốn nói là hàng thế kỷ. »

Ở đây vì lý do chính trị, ông không nói rõ, nhưng ai cũng hiểu ông ám chỉ thủ phạm là Lénine, Đảng cộng sản Liên sô và Đệ Tam quốc tế Cộng sản.

Thực vậy Lénine không hiểu sai lầm của lý thuyết Marx, nghĩ rằng đây là thần dược, không những thực hiện ở nước mình, mà còn tìm cách xuất cảng ra nước ngoài.

Lúc đầu là qua các nước tây âu, nhưng thất bại như vụ nổi dậy ở Đức qua phong trào Spartakus, một phần do phe cực tả của Đảng Dân chủ Xã hội Đức, tách ra khỏi đảng, nổi lên ở Berlin, vào tháng 1/1919 ; trước đó ở Hung gia lợi, đảng Xã hội, liên hiệp với đảng Cộng sản, dưới sự lãnh đạo bởi Béla Kun, nổi lên vào tháng 3/1918 ; nhưng cũng thất bại.

Xuất cảng sang phía tây không thành, Lénine tìm cách xuất cảng sang đông.

Vào năm 1923,  tại Đại Hội Đệ Tam quốc tế Cộng sản, với sự có mặt cuối cùng của Lénine, ông đã tuyên bố :

«  Chế độ cộng sản đi qua cửa ngõ New Delhi, Bắc Kinh, Moscou, rồi mới tới Paris, Luân đôn. »

Chính vì vậy mà có Hiệp ước thân thiện Lénine - Tôn dật Tiên vào cùng năm, rồi ông mở ra trường Đông phương sau này, lúc đầu mang tên trường Tôn dật Tiên.

Con vi trùng độc hại cộng sản bắt đầu tràn sang Á châu. Giới trí thức tả phương đông, đặc biệt là của 2 nước Tàu và Việt Nam, cũng cho rằng lý thuyết Marx là thần dược, không ngần ngại chấp nhận, chạy theo và áp dụng, trong đó chúng ta phải kể Trần độc Tú, Lý đại Siêu, 2 người được coi là sáng lập viên của Đảng Cộng sản Tàu, tiếp theo là Lưu thiếu Kỳ, Mao trạch Đông, Đặng tiểu Bình. Ở Việt Nam phải kể Hồ chí Minh, Trần phú, Lê hồng Phong, Nguyễn thị Minh Khai, Lê Duẫn.

Trong những người trí thức và lãnh đạo chính trị sáng suốt ở Việt nam, người ta thấy có cụ Phan bội Châu, và ở bên tàu, có tướng Tưởng giới Thạch.

Cụ Phan bội Châu, vào những năm đầu của thập niêm 20, cụ đã được những người của Đệ Tam Quốc tế Cộng sản tiếp xúc, chiêu dụ cụ vào tổ chức, nhưng cụ từ chối. Cụ có nói :

«  Tôi chẳng duy tâm, cũng không duy vật, tôi chỉ duy dân. »

Tướng Tưởng giới Thạch cũng vậy. Sau Hiệp ước thân thiện Tôn dật Tiên – Lénine, ông đã được họ Tôn, vì lúc đó ông là tay em, gửi sang Liên Sô học. Nhưng ông không ở lâu để học, mà ông về nước ngay.

Người ta hỏi : «  Tại sao Tướng quân không ở đấy để học ? « Ông trả lời : « Ở đấy không có gì để tôi học. » Sau đó ông nói thêm :

«  Một con người không có xương sống thì suốt đời chỉ nằm hay bò. Xương sống của một xã hội là giai tầng trung lưu và sĩ phú trí thức. Nay cộng sản chủ trương tiêu diệt 2 giai tầng này, chỉ làm cho xã hội đó trở nên què quặt. Không tiến nổi. »

Về sau này, vào những năm 30 và 40, trong trận chiến với Nhật và tiêu diệt cộng sản, ông đã tuyên bố : «  Cộng sản như bệnh trong xương tủy. Nhật bản như bệnh ngoài da. Vì vậy phải chủ trương diệt cộng sản trước. Trước sau Nhật bản sẽ thua vì Đại Chiến. »

Tuy nhiên, câu nói này quả thật là đúng, quả thật là nhìn xa, trông rộng, như chúng ta ý thức ngày hôm nay. Tuy nhiên vào lúc đó có nhiều người hiểu lầm ông. Đây cũng là một trong những nguyên do chính, khiến ông bị thua bởi Mao trạch Đông.  

 

I I  Sơ lược di hại về tinh thần

 

Di hại về tinh thần, đó là cũng theo lời huấn dạy của Marx, để tạo dựng một nền văn hóa, văn minh mới, thì phải phá hủy tất cả những gì thuộc về văn hóa, văn minh cũ, đi đến chỗ phá đền đài, phá chùa, phá nhà thờ. Những giá trị nhân bản cổ truyền, dạy dỗ con người trở nên thực sự là người, bị chà đạp, đổ xuống sông, xuống biển một sớm, một chiều, con người không phải là con người, mà trở về đời sống cầm thú, xúc vật, mạnh được, yếu thua. Cộng thêm với quan niệm duy vật hiểu theo nghĩa thấp hèn của nó và quan niệm bạo động lịch sử, con người ngay cả bố con, vợ chồng, bạn bè không còn như xưa nữa, mà sẵn sàng giết nhau, hại nhau vì một vài trăm $, như chúng ta thấy hiện nay ở Việt Nam và Trung Cộng.

 

Ngày xưa, Tản Đà có câu: “ Văn minh Đông Á trời thâu sạch. Này lúc cương thường đảo ngược ru. “ Thực ra, với chế độ cộng sản, không những văn minh đông phương, mà cả văn minh tây phương, nước nào bị cai trị bởi cộng sản, đều lâm vào cảnh “ Cương thường đảo ngược “, từ vật chất đến tinh thần.

Thực vậy, chế độ cộng sản được dựng lên trên nền tảng lý thuyết không tưởng của Marx và Engels, cho rằng phải phá hủy tất để xây dựng thiên đàng cộng sản.

Từ đó, người cộng sản, khi cướp được chính quyền, có võ lực trong tay, không từ một hành động nào, từ chém giết, dối trá, lừa bịp, khủng bố, dọa nạt, mị dân đến chỗ mị chính bản thân mình, để thực hiện lời dạy của Marx.

Chế độ cộng sản là một chế độ độc tài toàn diện, cực quyền, nắm giữ, kiểm soát tất cả mọi sinh hoạt của đời sống con người, từ triết lý đến chính trị, kinh tế, văn hóa, giáo dục, công an, quân đội.

Vì vậy, họ đã dùng tất cả những thứ này, cộng thêm với những thủ đoạn ác ôn, côn đồ, hèn hạ, để thay đổi xã hội mà họ cai trị.

 

Vì vậy,  

 

1- Chế độ cộng sản là một chế độ cai trị dân bằng cái loa, cái còng và cái súng, nên đã làm cho người dân, hoặc trở nên u mê, hoặc trở nên sợ hãi.

 

2- Từ đó chế độ cộng sản làm cho người dân trở nên hèn nhát, nhu nhược.

 

3- Và cũng từ đó chế độ cộng sản làm cho đạo đức băng hoại, kỷ cương suy đồi, nhất là với tư tưởng của Marx chủ trương phá hủy mọi nền văn hóa, văn minh cũ, để xây dựng lên một nền văn hóa, văn minh mới, qua quan niệm “ Tam Vô “ ( Vô tôn giáo, vô gia đình, vô tổ quốc), qua hành động “ Trí phú hào, đào tận gốc, trốc tận r.”

 

Thánh Gandhi có nói câu:

 

“ Năm tội ác của một xã hội: 1) Làm chính trị không cần nguyên tắc. 2) Thịnh vượng không cần làm việc. 3) An nhàn không cần đạo lý. 4) Khoa học không cần nhân đạo. 5) Tín ngưỡng không cần hi sinh.”

Năm tội ác này áp dụng cho chế độ cộng sản quả thật không sai.

 

Nguyên do tại đâu?

-         Có thể nói nó bắt nguồn xa xưa từ Marx cho đến Lénine rồi tiếp theo giới lãnh đạo con cháu.

-         Marx chủ trương “ Làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu “, “ Một xã hội an nhàn không cần đạo lý.”

-         Lénine chủ trương làm chính trị không cần nguyên tắc, miễn sao có lợi cho mình và cho đảng.

-         Rồi ngày hôm nay ở Việt Nam, phá thai bừa bãi, nhà thương thay vì cứu người  lại à  nơi tham ô, hối lộ; chùa, nhà thờ mọc lên như nấm với những “ông sư quốc doanh, linh mục quốc doanh”, đó chính là khoa học không cần nhân đạo và tín ngưỡng mà không cần hi sinh, hơn thế nữa lợi dụng tín ngưỡng để kiếm tiền.

 

Xã hội cộng sản quả thật là một xã hội loài người nhưng mất hết nhân tính, xã hội do loài quỉ đỏ cai trị.

 

Chính vì vậy mà ông Lê xuân Tá, Phó Trưởng Ban Khoa học và Kỹ thuật của Trung Ương Đảng Cộng sản Việt Nam trước đây có viết, vào thời điểm những chế độ cộng sản Liên sô và Đông Âu sụp đổ:

“ Sự ngu dốt và sự thấp hèn tự nó không đáng trách. Nhưng sự ngu dốt và thấp hèn mà được trao quyền lực và cấy vào vi trùng ghen tỵ, thì nó trở thành quỉ nhập tràng.

“ Và con quỉ này, nó ý thức rất rõ rằng cái đe dọa quyền và lợi của nó chính là sự hiểu biết, văn hóa và văn minh; nên nó đã đánh những thứ này một cách tàn bạo, không thương tiếc.

“ Nhưng chính vì nó là thấp hèn và ngu dốt, nên những thứ này đã trở thành những sạn thận, sỏi mật, trong lục phủ ngũ tạng của chế đ, làm cho chế độ không ai đánh mà tự chết.”

Tôi không đồng ý với câu kết luận này, vì chúng ta không thể ngồi chờ xung rụng.

Và từ đó,  một câu hỏi đến với chúng ta:

Làm thế nào để tiêu trừ những di hại của chế độ cộng sản. Câu hỏi này có thể được đặt ra dưới dạng một câu hỏi khác, đó là:

Tại sao cuộc cách mạng tự do, dân chủ, nhân quyền đã đến với Liên Sô, Đông Âu, rồi tràn sang Tunisie, Ai cập, Lybie, hiện đang ở Syrie và Miến Điện, thế mà vẫn chưa đến  Việt Nam. Làm thế nào để nó xẩy ra tại Việt Nam ?

 

Để trả lời câu hỏi này, có rất nhiều nguyên do, vì cách mạng là một biến cố chính trị và lịch sử rất to lớn. Ở đây tôi chỉ xin nêu ra một vài nguyên do chính đứng theo bình diện của người chủ trương cách mạng.

 

Chế độ cộng sản Việt Nam là một chế độ ác ôn, côn đồ, gian manh quỉ quyệt và đạo đức giả nhất trong những chế độ cộng sản thế giới. Ác ôn côn đồ vì chúng không chừa bất cứ thủ đoạn nào để hăm dọa, trấn áp những người tranh đấu vì tự do dân chủ, vì nhân quyền công lý. Chúng xử dụng những công an không còn tính người, chỉ biết “ còn đảng còn mình”; dùng những bọn giá áo túi cơm, mệnh danh “ quần chúng tự phát “ đả thương, quấy nhiễu những thành phần tranh đấu bất bạo động cho sự vẹn toàn lãnh thổ trước sự ngang ngược, bạo tàn của Bắc phương, tranh đấu cho một xã hội không còn cảnh người đàn áp người, người hành hạ người hơn loài lang sói. 

Gian manh quỉ quyệt vì chúng là một chế độ bán nước hại dân, nhưng chúng đã núp dưới chiêu bài quốc gia, dân tộc, “Đuổi Pháp, đánh Mỹ “để lừa bịp dân tộc và cả toàn dư luận quốc tế. Ngay từ đầu khi thành lập đảng cộng sản Hồ chí Minh và bè lũ đã tự nguyện trung thành với Đệ tam Quốc tế Cộng sản, tự đưa dân tộc và đất nước trở thành con chốt hy sinh cho tham vọng bành trướng của Nga Tàu. Lê Duẫn, cựu bí thư của đảng cộng sản Việt Nam đã không ngượng miệng khi tuyên bố “ Chúng ta đánh Mỹ là đánh cho Liên sô”. Quỉ quyệt vì chúng đã biết rằng “Đánh rắn là phải đánh dập đầu “, vì vậy từ đầu chúng đã tìm mọi cách ám hại, thủ tiêu những người yêu nước không cùng chính kiến, không chấp nhận chủ nghĩa cộng sản như các cụ Phan bội Châu, Lý Đông A, Trương tử Anh. Ngày nay chúng bắt bớ giam cầm hay quản thúc tại gia, cho công an canh giữ, cô lập những lãnh tụ đối lập, từ tôn giáo đến chính trị, như Hòa Thượng Thích Quảng Độ, Linh mục Nguyễn văn Lý, bác sĩ Nguyễn đan Quế, luật sư Lê thị Công nhân và nhiều người khác.

 

Thêm vào đó chúng biết rằng làm việc gì cũng phải có niềm tin và tổ chức, nên chúng đã tìm cách chia rẽ, xâm nhập vào hàng ngũ chống cộng để xuyên tạc, tung tin thất thiệt, làm lay động niềm tin. Đồng thời chúng tìm cách kiểm soát, cô lập tối đa người này với người kia, vì không có liên lạc thì khó có thể tạo được niềm tin và tổ chức.

 

Chế độ cộng sản đã được thử nghiệm gần 1 thế kỷ nay, đã hoàn toàn thất bại, mang rất nhiều di hại về cả vật chất lẫn tinh thần cho bất cứ xã hội nào bị cai trị bởi nó. Điều này toàn thế giới đã thấy và dân Việt Nam ý thức rõ hơn ai hết, chỉ có một thiểu thiểu số đảng đoàn cán bộ, vì đặt quyền lợi cá nhân lên trên quyền lợi của quốc gia dân tộc nên mới cố bám víu vào quyền hành, cai trị dân bằng cái loa để mị dân, cái còng và cái súng để dọa nạt dân, làm cho dân sợ. Thêm vào đó chúng còn áp dụng chính sách giáo dục nhồi sọ, xuyên tạc sự thật, tôn thờ lãnh tụ, nhằm mục đích ngu dân, ngõ hầu kéo dài ngày sụp đổ của chế độ do chúng dựng lên.

Chính vì lẽ đó mà để làm cuộc cách mạng chống cộng sản ở Liên sô, những nhà trí thức Nga đã lấy câu châm ngôn làm kim chỉ nam: “ Sự thật nặng hơn quả địa cầu “,Đức Giáo hoàng Jean Paul II, vừa mới lên ngôi, về thăm Ba Lan, đã khuyên dân Ba lan: “Đừng sợ hãi và hãy hy vọng “. Ngày hôm nay, bạo quyền ở bất cứ nơi nào cũng không thể cấm đoán dân, nhất là giới trẻ tiếp cận với Internet, nên Ghonim, người chính trong cuộc cách mạng ở Ai Cập, đã nói: “Để làm cách mạng ngày hôm nay, chuyện chính là làm cho dân và nhất là giới trẻ tiếp xúc với Internet.”

Nói lên sự thật, dựng lại niềm tin, đó là công việc làm của mỗi người Việt ở quốc nội, cũng như ở hải ngoại, nên ý thức rõ để thực hiện. Nhưng đây là một công việc đòi hỏi sự kiên trì, đi chính từ bản thân, đến những người chung quanh, bắt đầu từ những người trong gia đình, có thể tin tưởng được, tạo cho họ niềm tin, rồi theo vết dầu loang, một truyền 2, rồi 2 truyền 4, cứ như thế kiên trì mà thực hiện.

 

Tất nhiên sau đó phải có kế hoặch và tổ chức. Bất cứ một tổ chức cách mạng chống bạo quyền, độc tài nào, thường cũng có 2 phần, hoàn toàn biệt lập nhau: phần nổi và phần chìm.

Phần nổi để thức tỉnh dân, để báo động với quốc tế rằng “Chúng tôi vẫn còn đây, vẫn kiên trì đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền “, nhiều khi cũng bị mất mát, hy sinh. Nhưng nhiều khi phải chịu. Phần chìm mới quan trọng, đây là cơ quan sửa soạn hạ tầng, để làm nên những đợi sóng ngầm, đợi đúng thời cơ, thì những đợt sóng này sẽ nổi lên cuốn đi những rác rưởi đã làm ngăn cản giòng lịch sử dân tộc, cuốn đi những tham quan, ô lại, bạo chúa, bạo quyền.

 

Khi chúng ta đã có tổ chức, có một  đường lối tranh đấu, trong hợp với lòng dân, ngoài hợp với trào lưu tiến bộ của nhân loại, đó là tranh đấu nhằm tạo dựng một nước Việt Nam Tự Do Dân Chủ, tôn trọng Nhân Quyền và Tiến Bộ thì chắc chắn chúng ta sẽ có sự hậu thuẫn của dân và sự ủng hộ của nhân dân và các nước yêu chuộng Tự Do và Công Lý trên thế giới.

Tạo dựng niềm tin, lòng cản đảm, tìm hiểu sự thật! Đầu tiên cho chính mình, sau đó cho người thứ nhì, rồi người thứ ba, rồi mỗi người cứ tiếp tục làm như thế !

 

Đừng nghĩ rằng không đi đến đâu cả, chỉ là công dã tràng. Nên nhớ: Một lâu đài to lớn kia cũng chỉ bắt đầu được xây dựng với những viên đá, viên gạch nhỏ bé lúc ban đầu. Một cuộc hành trình vạn dặm cũng bắt đầu bởi bước khởi hành đầu tiên. (1)

 

                            Paris ngày 22/07/2012

 

                                  Chu chi Nam

 

(1)            Xin coi thêm những bài viết về Marx, trên http://perso.orang.fr/chuchinam/

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link