Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, July 27, 2012

Nhật Bản sẵn sàng đưa quân đến Senkaku để bảo vệ chủ quyền

Thứ sáu 27 Tháng Bẩy 2012

Nhật Bản sẵn sàng đưa quân đến Senkaku để bảo vệ chủ quyền

Một phần quần đảo Senkaku/Điếu Ngư.

Một phần quần đảo Senkaku/Điếu Ngư.

Reuters

Đức Tâm

Hôm nay, 27/07/2012, bộ trưởng Quốc phòng Nhật Bản Satoshi Morimoto tuyên bố, Tokyo không loại trừ việc đưa quân ra Senkaku/Điều Ngư, nếu Trung Quốc có những hành động xâm chiếm quần đảo này.

Ông nói : « Việc bảo vệ các đảo này chủ yếu thuộc trách nhiệm của lực lượng tuần duyên và cảnh sát », tuy nhiên, « luật pháp quy định rằng Lực lượng phòng vệ - tức quân đội Nhật Bản – có thể hành động » theo lệnh của thủ tướng nếu như tình hình đòi hỏi.

Hôm qua, thủ tướng Nhật Bản Yoshihiko Noda đã tuyên bố trước Nghị viện là « nếu các nước láng giềng tiến hành những hành động bất hợp pháp trên lãnh thổ và vùng biển của chúng ta, kể cả vùng quần đảo Senkaku, chúng ta sẽ áp dụng các biện pháp cứng rắn và sẽ sử dụng lực lượng phòng vệ nếu cần thiết ». Tuy nhiên, thủ tướng Nhật Bản cũng nói thêm là ông vẫn ưu tiên cho các nỗ lực ngoại giao để giải quyết các tranh chấp.

Trong tháng Bẩy này, quan hệ giữa Tokyo và Bắc Kinh đã căng thẳng thêm sau khi xẩy ra hai vụ tàu cá Trung Quốc xâm nhập vào vùng quần đảo Senkaku. Nhật Bản đã lên tiếng phản đối và triệu đại sứ Trung Quốc ở Tokyo lên bộ Ngoại giao để bày tỏ thái độ bất bình.

Tháng Giêng năm nay, bốn người Nhật Bản, trong đó có các chính khách, đã tới quần đảo Senkaku. Sau đó, Trung Quốc đã lên án hành động này. Cuối tháng Giêng, Bắc Kinh còn phản đối một dự án của Tokyo đặt tên cho các hòn đảo không có người ở, nằm trong vùng quần đảo Senkaku/Điếu Ngư.

Sự cố nghiêm trọng nhất xẩy ra hồi tháng 09/2010 với việc bắt giữ thuyền trưởng một tàu cá Trung Quốc vì đã cố tình đâm vào tàu tuần duyên Nhật Bản trong vùng quần đảo Senkaku. Trung Quốc đã phản ứng mạnh mẽ, gây sức ép, áp dụng các biện pháp trả đũa, buộc Nhật Bản phải thả viên thuyền trưởng này.

  

 

 

 

 

 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Việt Nam Cần Có Lãnh Đạo Mới, Nhà Nước Mới

 Việt Nam Cần Có Lãnh Đạo Mới, Nhà Nước Mới

(07/27/2012)

Tác giả : Phạm Trần

Sau 14 cuộc xuống đường biểu tình chống Tầu xâm lược của những người dân đã vượt qua sợ hãi và lao tù cho thấy Việt Nam đang đứng bên bờ vực thẳm mất nước vào tay kẻ láng giềng phương Bắc.

Tại sao ?

Bởi vì, khi đảng và Nhà nước Cộng sản Việt Nam chỉ biết phản ứng bằng nước bọt và giấy tờ ngọai giao thì Trung Cộng đã cụ thể hành động ở Biển Đông bằng các việc:

-Thành lập “Cơ quan chỉ huy quân sự” của “thành phố Tam Sa” , bao gồm 3 khu đảo Trung Sa và hai quần đảo Hòang Sa và Trường Sa của Việt Nam. Bộ Tự lệnh của Cơ quan này đặt căn cứ trên đảo Phú Lâm (Tầu gọi là Vĩnh Hưng, Woody Island) thuộc quần đảo Hoàng Sa, kể từ ngày 19-7 (2012).

Theo Bách Khoa tòan thư mở, Wikipedia: Trung Cộng diễn giải "Trung Sa quần đảo" là bãi Macclesfield. Tuy nhiên, quan điểm của Trung Quốc cho rằng "Trung Sa quần đảo" còn bao gồm nhiều bãi cạn, bãi ngầm khác, ví dụ bãi cạn Scarborough (tiếng Anh: Scarborough Shoal, hay bãi đá Hoàng Nham, nằm cách bãi Macclesfield 160 hải lý về phía đông, đang có tranh chấp với Phi Luật Tân và Đài Loan; bãi Dreyer (Dreyer Shoal), bãi Helen (Helen Shoal), bãi Chúa Thánh Linh (St. Espirit Shoal), bãi Truro (Truro Shoal). Mỗi hải lý dài 1,852 mét.

- Tổ chức bầu cử đại biểu Đại hội đại biểu Nhân dân khóa I của “thành phố Tam Sa” vào ngày 21/7/2012.

- Theo Tân Hoa xã (Xinhua News Angency), lúc 11 giờ 15 phút ngày 23/7, Kỳ họp thứ nhất của Hội đồng Nhân dân thành phố Tam Sa khóa I đã khai mạc tại đảo Vĩnh Hưng, Tây Sa (Hòang Sa), kỳ họp sẽ bầu ra Chủ tịch Hội đồng Nhân dân khóa I và Thị trưởng nhiệm kỳ thứ nhất của thành phố Tam Sa.

Theo Đài phát thanh Quốc tế Trung Quốc (China Radio International,CRI) có 45 đại biểu tham dự kỳ họp lần này, gồm ba đoàn đến từ Tây Sa, Nam Sa và Trung Sa, mỗi đoàn có 15 đại biểu. 45 đại biểu này là do hơn 1.100 cử tri của 15 khu bầu cử ở Tây Sa, Nam Sa và Trung Sa bầu ra ngày 21/7.

-Ngày 24/72012, Tầu Bắc Kinh đã tổ chức Lễ thành lập và gắn biển thành phố Tam Sa, tỉnh Hải Nam tại đảo Vĩnh Hưng. Cùng gắn biển với "Ủy ban Nhân dân thành phố Tam Sa" còn có biển "Thành ủy thành phố Tam Sa", "Ủy ban thường vụ Hội đồng Nhân dân thành phố Tam Sa" và "Khu cảnh bị Tam Sa".

Trước những hành động ngang ngược của Tầu, Phát ngôn viên của Bộ Ngọai giao Việt Nam Lương Thanh Nghị chỉ biết nói : “Việc Trung Quốc thành lập cái gọi là “thành phố Tam Sa” và triển khai các hoạt động nói trên đã vi phạm luật pháp quốc tế, xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, và là vô giá trị. Những hoạt động này của Trung Quốc trái ngược với nhận thức chung của Lãnh đạo cấp cao hai nước, vi phạm Thỏa thuận những nguyên tắc cơ bản giải quyết vấn đề trên biển giữa Việt Nam và Trung Quốc ký tháng 10/2011; đi ngược lại tinh thần Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông ký năm 2002 giữa ASEAN và Trung Quốc, làm cho tình hình Biển Đông thêm phức tạp.”

Và như thường lệ, Nghị nói lại những câu chữ mà mọi người Việt Nam đã nghe mòn tai từ lâu rằng: “Việt Nam kiên quyết phản đối các hoạt động nói trên của Trung Quốc; đồng thời yêu cầu Trung Quốc tôn trọng chủ quyền của Việt Nam, chấm dứt và hủy bỏ ngay các hành động sai trái đó, đóng góp thiết thực vào việc phát triển quan hệ hữu nghị và hợp tác giữa Việt Nam và Trung Quốc cũng như duy trì hòa bình và ổn định trên Biển Đông.”

Nguyên văn 3 Điều quan trọng trong số 6 “Nguyên tắc giải quyết vấn đề trên biển Việt-Trung” mà hai nước Việt-Tầu đã ký ngày 11/10/2011 như sau :

2. Trên tinh thần tôn trọng đầy đủ chứng cứ pháp lý và xem xét các yếu tố liên quan khác như lịch sử…, đồng thời chiếu cố đến quan ngại hợp lý của nhau, với thái độ xây dựng, cố gắng mở rộng nhận thức chung, thu hẹp bất đồng, không ngừng thúc đẩy tiến trình đàm phán. Căn cứ chế độ pháp lý và nguyên tắc được xác định bởi luật pháp quốc tế trong đó có Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển năm 1982, nỗ lực tìm kiếm giải pháp cơ bản và lâu dài mà hai bên đều có thể chấp nhận được cho các vấn đề tranh chấp trên Biển.

4. Trong tiến trình tìm kiếm giải pháp cơ bản và lâu dài cho vấn đề trên biển, trên tinh thần tôn trọng lẫn nhau, đối xử bình đẳng, cùng có lợi, tích cực bàn bạc thảo luận về những giải pháp mang tính quá độ, tạm thời mà không ảnh hưởng đến lập trường và chủ trương của hai bên, bao gồm việc tích cực nghiên cứu và bàn bạc về vấn đề hợp tác cùng phát triển theo những nguyên tắc đã nêu tại điều 2 của Thỏa thuận này.

5. Giải quyết các vấn đề trên biển theo tinh thần tuần tự tiệm tiến, dễ trước khó sau. Vững bước thúc đẩy đàm phán phân định vùng biển ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ, đồng thời tích cực bàn bạc về vấn đề hợp tác cùng phát triển tại vùng biển này. Tích cực thúc đẩy hợp tác trên các lĩnh vực ít nhạy cảm như bảo vệ môi trường biển, nghiên cứu khoa học biển, tìm kiếm, cứu hộ cứu nạn trên biển, phòng chống, giảm thiểu thiệt hại do thiên tai. Nỗ lực tăng cường tin cậy lẫn nhau để tạo điều kiện cho việc giải quyết các vấn đề khó khăn hơn.

Như vậy rõ ràng là Trung Cộng đã nuốt lời khi không còn giữ lời “tôn trọng lẫn nhau” giữa Hồ Cẩm Đào, Chủ tịch Nhà nước Trung Hoa và Tổng Bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng khi hai người cùng ký tên vào Bản Thỏa thuận tại Bắc Kinh ngày 11/10/2011.

Vậy mà Bộ Ngoại giao Việt Nam cũng chỉ biết gửi có công hàm phản đối gửi tới Bộ Ngoại giao Trung Cộng khi phía Bắc Kinh đơn phương vi phạm.

ĂN MIẾNG TRẢ MIẾNG

Việc Tầu Bắc Kinh thành lập Thành phố Tam Sa xẩy ra sau khi Quốc Hội Việt Nam thông qua Luật Biển ngày 21 tháng 06 (2012) xác nhận Hòang Sa và Trường Sa là của Việt Nam.

Phát ngôn Bộ Ngoại giao Lương Thanh Nghị ra tuyên bố ngày 21-6 rằng: “Việc Quốc hội Việt Nam thông qua Luật Biển Việt Nam là một hoạt động lập pháp bình thường nhằm hoàn thiện khuôn khổ pháp lý của Việt Nam, phục vụ cho việc sử dụng, quản lý, bảo vệ các vùng biển, đảo và phát triển kinh tế biển của Việt Nam, tạo điều kiện thuận lợi cho quá trình hội nhập quốc tế và tăng cường hợp tác với các nước, vì hòa bình, ổn định trong khu vực và trên thế giới. Cần khẳng định lại rằng Việt Nam có đầy đủ cơ sở pháp lý và chứng cứ lịch sử để khẳng định chủ quyền không thể tranh cãi đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Việc Luật Biển Việt Nam đề cập đến hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là sự tiếp nối một số quy định trong các luật đã có trước đây của Việt Nam. Đây không phải là vấn đề gì mới và không ảnh hưởng đến quá trình tìm kiếm giải pháp cơ bản, lâu dài cho các tranh chấp ở Biển Đông. Việt Nam trước sau như một chủ trương giải quyết các bất đồng, tranh chấp ở Biển Đông bằng biện pháp hòa bình, trên cơ sở luật pháp quốc tế, nhất là Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển năm 1982 và Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông (Declaration of Conduct,DOC). Đáng tiếc là Trung Quốc đã có những chỉ trích vô lý đối với việc làm chính đáng của Việt Nam.”

Ngay lập tức, vào ngày 23/6 (2012) Tầu trả đũa nặng hơn bằng quyết định của Tổng Công ty Dầu khí Hải Dương Trung Quốc (China National Offshore Oil Corporation, CNOOC) thông báo gọi thầu quốc tế tại 9 lô dầu khí nằm trong phạm vi vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam.

Các lô này cũng nằm chồng lên vùng khai thác dầu khí của Việt Nam, nằm phía Tây Quần đảo Trường Sa là nơi vào các ngày 26/05/2011 và 09/06/2011, hai tầu khảo sát đáy biển của Công ty Dầu khí Việt Nam, Bình Minh II và Viking II bị các tầu Cảnh sát biển (Hải giám) của Tầu cắt cáp trong vùng biền Phú Yên và Vũng Tầu.

Tiếp theo những lời tuyên bố đe dọa Việt Nam của các viên chức Quân đội và Dân sự Bắc Kinh, vào ngày 12/07 (2012) Trung Cộng đã phái một đòan 30 tầu đánh cá trang bị ngư cụ đánh bắt tối tân có Tầu Hải Giám võ trang hộ tống xuống đánh bắt vùng biển Trường Sa thuộc đặc quyền kinh tế của Việt Nam.

Lần này, các báo-đài của Việt Nam được nhà nước cho tự do phản ứng khá quyết liệt “bằng chữ nghĩa” như Bản tin của Thông tấn xả Việt Nam (TTXVN) viết ngày 16/07 (2012) : “Ngày 13/7, đại diện Ủy ban Biên giới Quốc gia - Bộ Ngoại giao Việt Nam nhấn mạnh rằng hoạt động khai thác của ngư dân Trung Quốc ở khu vực quần đảo Trường Sa là phi pháp, xâm phạm chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo này.

"Lập trường của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đã được khẳng định nhiều lần. Việt Nam yêu cầu phía Trung Quốc có trách nhiệm giáo dục, hướng dẫn ngư dân tôn trọng chủ quyền, lãnh thổ của Việt Nam, tuân thủ luật pháp quốc tế."

Tuy nhiên Bộ Quốc phòng Việt Nam không có bất cứ phản ứng quân sự nào trên biển, dù chỉ gửi máy bay thám thính đến quan sát và ghi nhận những hoạt động xâm phạm chủ quyền !

Việc Trung Cộng gọi đấu thầu khai thác dầu khí và đánh bắt trong vùng biển của Việt Nam là “hành động xâm lăng”, và đáng lý ra nhà cầm quyền CSVN phải tuyên bố “tình trạng khẩn trương” báo động đến tòan dân và Liên Hiệp Quốc.

Nhưng lãnh đạo đảng và nhà nước Cộng sản Việt Nam đã bình chân như vại, mặc cho nhân dân phẫn uất đến nghẹn cổ.

Lãnh đạo của Việt Nam từ Tổng Bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng Trọng xuống cho đến cán bộ “đèn đóm” trong Đảng, Nhà nước, Quân đội và Công an biên phòng đều ngậm miệng không dám hé răng nửa lời.

Trong khi ấy thì các báo, đài của Tầu đã thi đua hỏi ý dân nên trừng phạt Việt Nam như thế nào. Đa số dân Tầu ủng hộ xua quân đánh chiếm tất cả các đảo ở Biển Đông.

Hội Luật gia Việt Nam và Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam

Việt Nam cũng “tát nước theo mưa” tham gia phản đối các hành vi gây hấn của Trung Quốc như kiểu “phong trào” rộ lên rồi tàn.

Ban Tuyên giáo Trung ương của đảng và Bộ Thông tin và Truyền thông của Chính phủ đã không dám tuyên truyền và vận động nhân dân tổ chức biểu tình chống Trung Cộng như người dân Phi Luật Tân đã làm có sự hậu thuẫn và thúc đẩy của Chính quyền.

Lãnh đạo Việt Nam cũng không có can đảm nói những điều như Tổng thống Phi Luật Tân, Benigno Aquino III, đã ngỏ lời với Quốc hội và nhân dân Phi hôm 23/07 (2012) rằng: “There are those who say that we should let Bajo de Masinloc go. We should avoid the trouble. But if someone entered your yard and told you he owned it, would you agree? Would it be right to give away that which is rightfully ours?”

“I do not think it excessive to ask that our rights be respected, just as we respect their rights as a fellow nation in a world we need to share.”

(Tạm dịch: “Có những người nói rằng, chúng ta nên quên chuyện bãi đá Hoàng Nham (tên tiếng Anh là Scarborough Shoal). Chúng ta nên tránh rắc rối, nhưng nếu có người vào trong vườn nhà bạn và nói với bạn anh ta là chủ của khu vườn đó thì bạn có đồng ý không ? Có đúng để tự phủ nhận chủ quyền chính đáng của chúng ta không ?

Tôi không nghĩ có gì qúa đáng khi chúng ta đòi quyền của chúng ta phải được tôn trọng, như khi chúng ta tôn trọng quyền lợi của họ (ám chỉ Trung Cộng là nước tranh chấp chủ quyển với Phi tại bãi Hòang Nham) như là một quốc gia của cộng đồng thế giới phải chia sẻ với nhau.”

Nhà Lãnh đạo Phi còn kêu gọi người dân ủng hộ chủ trương của chính phủ.

Ngược lại ở Việt Nam đi biểu tình chống Tầu xâm lược và bảo vệ chủ quyền biển đảo lại bị báo-đài nhà nước và các viên chức lãnh đạo đảng lên án là bị kích động và lợi dụng bởi các thế lực thù địch.

Tỷ dụ như lời tuyên bố thiển cận, sặc mùi “nối giáo cho ngọai bang” của Nguyễn Thế Thảo, Chủ tịch Ủy ban Nhân dân thành phồ Hà Nội nói tại Phiên họp bế mạc của Hội đồng chiều ngày 13-07 (2012) rằng “tình trạng tập trung đông người kéo về Hà Nội khiếu kiện có tổ chức theo chỉ đạo của đối tượng xấu.”

Thảo nói: "Lợi dụng tình hình trên, các thế lực thù địch và số cơ hội chính trị đã kích động người dân, nhất là số người đi khiếu kiện ở các địa phương biểu tình để gây áp lực với chính quyền phải giải quyết những khiếu nại, yêu sách".

Báo VietnamNet viết tiếp : “Chủ tịch UBND Hà Nội cũng cho rằng trong các vụ tụ tập, biểu tình phản đối Trung Quốc, cũng có đa số là những người khiếu kiện đất đai bị lợi dụng để gây phức tạp về an ninh - trật tự.”

Có gì sai trái khi dân oan cũng tham gia biểu tình chống ngọai xâm trong khi những kẻ có chức có quyền lại ì ra ngậm miệng ăn tiền nhìn nước lâm nguy ?

Đài Tuyền hình Hà Nội cũng mỉa mai những người dân đi biểu tình yêu nước, nêu cao chính nghĩa bảo vệ chủ quyền lãnh thổ ở Hòang Sa và Trường Sa là đã “lợi dụng tự do dân chủ” và “gây rối an ninh trật tự, cản trở lưu thông, gây chia rẽ khối đại đòan kết tòan dân.”

Cái loa của Thành phố Hà Nội còn mỉa mai những cuộc biểu tình chống Tầu là do “các thế lực thù địch trong và ngòai nước thực hiện.”

Nếu có “thế lực thù địch” biết yêu thương Tổ quốc hơn những kẻ “yêu đảng, yêu tiền” thì những “con yêu của chế độ” có biết xấu hổ không?

Ngòai ra trên Báo Nhân Dân, tiếng nói chính thức của đảng và nhà nước, trong số ra ngày 24/07 (2012) cũng có bài viết “Không ai được lợi dụng lòng yêu nước” của Nguyễn Minh Phong, mang học hàm Tiến sỹ mà cũng chan chứa luận điệu xuyên tạc các cuộc biểu tình chống Tầu của người dân.

Phong viết: “Một số tổ chức, cá nhân ở trong nước và ngoài nước thời gian qua thông qua các đài phương Tây thiếu thiện chí và qua mạng in-tơ-nét, tuyên truyền xuyên tạc các chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước ta, kích động bạo loạn gây rối trật tự, hô hào đòi thay đổi chế độ, lật đổ chính quyền... Trong số này có các nhóm phản động lưu vong được sự hà hơi tiếp sức của các thế lực chống phá nước ngoài, có những kẻ từng gây tội ác, nợ máu với nhân dân phải chạy bán sới xa Tổ quốc, nay thật nực cười lại nhân danh lòng yêu nước hô hào các hoạt động phi pháp chống phá trong nước. Đáng tiếc, có người nhẹ dạ cả tin, cũng có kẻ háo danh đã hùa theo các luận điệu này.

Gần đây, một số cuộc tụ tập đông người nhân danh "biểu tình yêu nước". Đó không phải là hành động yêu nước một cách phù hợp. Đáng lưu ý hơn là trong các cuộc tụ tập đó, người ta nhận ra một số người từng có hành vi chống đối chính quyền, tuyên truyền chống lại đường lối, chính sách của Đảng và Nhà nước, nay lại nhân danh và lợi dụng lòng yêu nước để kích động, gây rối trật tự công cộng, có những hành động và lời lẽ thóa mạ, xúc phạm nhà chức trách, gây mất trật tự, an toàn xã hội.”

Nói năng hàm hồ, ngậm máu phun người như Nguyễn Minh Phong thì có ích gì cho đảng CSVN ? Luận điệu gắp lửa bỏ bàn tay người dân yêu nước, trong số có vô số các cụ gìa và thanh niên, thiếu nữ, kể cả những người tàn tật ngồi xe lăn có người đẩy đi biểu tình chỉ vì yêu nước, không cam tâm nhìn ngọai bang xâm lăng, lấn chiếm tài sản của tổ tiên để lại thì những kẻ yếu hèn trước địch, nhưng lại hung hãn với dân, chỉ biết lu loa bôi nhọ có đáng được đối thọai với những người dân bị ngăn cấm đi biểu tình, nên đã tự vẽ khẩu hiệu chống Tầu biểu tình tại nhà như hai phụ nữ Trịnh Kim Tiến và Bùi Thị Minh Hằng chăng ?

Do đó những kẻ đã ra lệnh ngăn chận, bắt bớ người dân xuống đường biểu tình chống quân xâm lược, không thể bào chữa cho hành động tiếp tay cho giặc của họ.

Với những lãnh đạo có chức, có quyền mà còn yếu hèn trước kẻ thù nhưng lại hà khắc với dân thì cũng nên rút ngắn dài thời gian để bớt gánh nặng cho dân.

Và với đảng Cộng sản Việt Nam, nếu cứ tiếp tục cúi đầu trước giặc để vinh thân thì tội với tổ tiên và lịch sử sẽ muôn đời không rửa sạch.

Vì vậy, trước khi trở tay không kịp như đã một lần ngỡ ngàng trong Cuộc chiến tranh biên giới với Tầu năm 1979, Việt Nam rất cần có những Lãnh đạo mới và một Nhà nước mới để lấy lại lòng dân, cùng nhau đòan kết một lòng giữ nước để dựng nước thì mới mong chống được kẻ thù đang tràn đến từ Biển Đông.

Càng khẩn trương hơn trong hòan cảnh hiện nay khi giặc ngòai hãy còn lấp ló thì những kẻ nội thù trong tay áo đã sẵn sàng lộ mặt trong muôn vàn các “nhóm lợi ích” trong đảng và nhà nước.-/-

Phạm Trần
(07/012)

 

 

 

 dangnguoivietyeunguoiviet.org

canh dep vu`ng Ma Lai




canh dep vu`ng Ma Lai

Võ Khí Kinh Tế

Võ Khí Kinh Tế

(07/26/2012)

Tác giả : Nguyễn-Xuân Nghĩa & Vũ Hoàng RFA

...Chính quyền độc tài đã khóa chặt người dân và trao cả cơ đồ cho ngoại bang...

Tại Thượng đỉnh vừa qua của Hiệp hội 10 Quốc gia Đông Nam Á là ASEAN, các nước đã không đạt được thống nhất để có một bản thông cáo chung. Đây là lần đầu tiên mà sự kiện như vậy xảy ra từ khi tổ chức này được thành lập 45 năm về trước. Giới quan sát quốc tế nói đến một lý do của tình trạng này là sự ngần ngại của Cam Bốt là nước đăng cai tổ chức, do Chính quyền Trung Quốc dùng áp lực kinh tế để gây chia rẽ trong nội bộ của ASEAN. Diễn đàn Kinh tế tìm hiểu về những đòn bẩy kinh tế nhắm vào các mục tiêu ngoại giao. Xin thính giả đón nghe phần trao đổi sau đây của Vũ Hoàng với chuyên gia kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa.

Vũ Hoàng: Xin kính chào ông Nghĩa. Trung Quốc đã viện trợ cho Cam Bốt đến 10 tỷ Mỹ kim và năm ngoái thì đầu tư trực tiếp vào xứ này một kim ngạch cao gấp mười số đầu tư của Hoa Kỳ. Giới quan sát quốc tế cho rằng đấy là đòn bẩy kinh tế đã khiến Cam Bốt gây trở ngại cho việc 10 quốc gia Đông Nam Á thống nhất được quan điểm về cách ứng xử ở ngoài Đông Hải trước sự bành trướng của Trung Quốc. Chúng tôi xin đề nghị là kỳ này mình sẽ tìm hiểu về loại áp lực đó.

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Tôi thiển nghĩ là trong quan hệ giữa các nước với nhau, kinh tế có giữ một vai trò quan trọng và có thể chi phối khía cạnh ngoại giao hay an ninh. Nhưng nếu các nước dân chủ phải tôn trọng quy luật thị trường và chỉ dùng viện trợ làm phương tiện tác động tích cực về mặt ngoại giao thì các nước độc tài lại có thể dùng đòn bẩy kinh tế để gây áp lực tiêu cực hầu đạt mục tiêu của họ. Trung Quốc là một nước độc tài đã nhiều lần dùng sức ép đó với các quốc gia khác. Vấn đề ở đây là lãnh đạo các nước phải ý thức được sự kiện này hầu tránh được hoàn cảnh bất lợi là để Trung Quốc tròng được cái dây thòng lọng kinh tế vào cuống họng mình.

- Một cách rộng lớn, người ta có thấy Trung Quốc đã ký kết Hiệp định Tự do Mậu dịch với hiệp hội ASEAN từ 10 năm trước là năm 2002 cũng tại thủ đô Phnom Penh. Hiệp định mở ra một khu vực tự do thương mại với thuế quan rất thấp giữa 11 nước với nhau kể từ đầu năm 2010. Nhưng bên trong thì họ tiến hành chiến lược tôi gọi là "bẻ đũa từng chiếc" để tranh thủ từng nước riêng khiến Hiệp hội ASEAN khó có một quan điểm hay đối sách thống nhất với Bắc Kinh.

Vũ Hoàng: Như vậy, chúng ta có thể khởi đi từ sợi dây thòng lọng này của Trung Quốc và trước tiên là chuyện Cam Bốt như người ta đã có thể thấy hôm 12 vừa qua.

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Nói về lịch sử thì ta đều biết hoàn cảnh cầm quyền của đương kim Thủ tướng Cam Bốt, ông Hun Sen, một người lãnh đạo lâu nhất của các nước Đông Nam Á kể từ 25 năm nay. Hoàn cảnh cầm quyền lúc đó của ông ta là do sự yểm trợ của lãnh đạo Hà Nội.

- Nhưng sự tình có thay đổi kể từ Tháng Bảy năm 1997 là khi Hun Sen tiến hành đảo chính để lật đổ đồng thủ tướng thời ấy là Norodom Ranariddh khiến ông này phải lưu vong qua Thái Lan. Khi theo dõi tình hình kinh tế xứ này thì mình cũng thấy ra là ngay sau đó, giới đầu tư Đài Loan bị đẩy ra ngoài và Trung Quốc tiến sâu vào mặt trận kinh tế để có ảnh hưởng mạnh về chính trị. Khi ấy, xứ Cam Bốt hết còn quan hệ khắng khít với Việt Nam như trước mà nhiều người ít để ý.

- Cũng vì không để ý nên ít người thấy Bắc Kinh viện trợ khá nhiều cho chính quyền Phnom Penh khiến Cam Bốt có lập trường hết còn thống nhất với các nước trong Ủy ban Mekong ở dưới hạ nguồn của con sông. Dự án viện trợ hai triệu Mỹ kim để xây dựng Dinh Hoà Bình ở Phnom Penh, là nơi có Thượng đỉnh ASEAN vừa qua, đã khởi sự từ thời ấy rồi.

- Tình hình cũng đã có xoay chuyển tương tự ở tại Lào, khi mà lãnh đạo xứ này có lập trường ngày càng khác biệt với Hà Nội. Một thí dụ nóng hổi là đập thủy điện Xayaburi được Lào thực hiện để bán điện cho Thái và gây mâu thuẫn quan điểm với Cam Bốt và Việt Nam. Nghĩa là các nước có quyền lợi sinh tử với sông Mekong do Trung Quốc kiểm soát trên thượng nguồn đã hết thống nhất về nhận thức và ý chí sinh tồn với nhau.

- Một thí dụ đầy ý nghĩa là việc các nước muốn tổ chức sinh hoạt chào mừng hiệp định hợp tác Tiểu vùng Mekong vào Tháng Tư năm 1995 bằng một con thuyền di chuyển từ Thái Lan qua Việt Nam. Thế rồi con thuyền này mắc cạn vì trên thượng nguồn Trung Quốc đã ngăn nước để đưa vào đập Mạn Loan của họ ở Vân Nam! Chuyện nước nôi trên thượng nguồn là một vấn đề sinh tử cho cả tỷ người Á châu ở dưới hạ nguồn, từ Ấn Độ qua Việt Nam mà có thể là chúng ta sẽ đề cập tới trong một kỳ khác.

Vũ Hoàng: Như ông trình bầy thì những sự việc ngày nay có mầm mống sâu xa từ hơn chục năm trước mà dư luận không mấy để ý?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Có lẽ như vậy nên dư luận chẳng để ý là đầu Tháng Bảy năm 1996, khi Đảng Cộng sản Việt Nam tổ chức Đại hội Tám thì Thủ tướng Lý Bằng của Trung Quốc khi đó đã qua tham dự với một phái đoàn hùng hậu của 150 doanh gia Trung Quốc, tất nhiên là cán bộ của hệ thống kinh tế nhà nước. Họ đi khắp nơi để gọi là phát triển dự án đầu tư mà thực sự là tung tiền ảnh hưởng tới cơ cấu đảng ngay từ cấp cơ sở ở dưới với kết quả đang thấy ngày nay.

- Tôi cho là Việt Nam đã thực tế rơi vào quỹ đạo Trung Quốc kể từ đó sau khi tái lập bang giao với Bắc Kinh và coi ý thức hệ cộng sản là tư tưởng chỉ đạo cho quan hệ giữa hai nước. Sợi dây thòng lọng được lồng từ đó rồi và ngày càng siết chặt hơn do tánh tham của các đảng viên khiến kinh tế Việt Nam ngày nay lệ thuộc quá nặng vào Trung Quốc.

Vũ Hoàng: Đấy là những gì xảy ra tại các quốc gia lân bang với Trung Quốc trong khu vực Đông Nam Á, như Việt, Miên, Lào, Thái và Miến Điện. Hình như là chuyện ấy cũng xảy ra với các nước ở xa hơn, thí dụ điển hình là Philippines. Có phải như vậy không?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Chúng ta không nên quên là vào năm 2004. Bắc Kinh đề nghị các nước có tranh chấp về chủ quyền trên các quần đảo ngoài khơi Đông Hải là hãy tạm gác mâu thuẫn qua một bên để cùng nhau hợp tác thăm dò tài nguyên năng lượng nằm ở dưới. Chính quyền của bà Gloria Macapagal-Aroyo đã đồng ý khiến Hà Nội cũng ngả theo mà rốt cuộc việc hợp tác chẳng đi tới đâu, cho tới quyết định gần đây của Bắc Kinh là nâng cấp hành chính cho tỉnh Tam Sa và đòi mở ra chín lô thăm dò dầu khí ngay trên thềm lục địa của Việt Nam.

- Một thí dụ gần đây hơn là chuyện trái chuối trong quan hệ giữa Trung Quốc và Philippines. Tháng Năm vừa rồi, tranh chấp bùng nổ giữa hai nước về Bãi cạn Scarborough nằm gần Vịnh Subic của Phi khi ngư phủ Philippines bắt giữ ngư phủ Trung Quốc hoặc người Trung Quốc thủ vai ngư phủ và xâm phạm vào vùng chủ quyền của Phi.

- Giữa khung cảnh căng thẳng ấy, hôm mùng chín Tháng Năm, Bắc Kinh bỗng tri hô rằng chuối của Philippines thiếu tiêu chuẩn vệ sinh nên phải chịu chế độ cách ly. Philippines xuất khẩu chuối nhiều nhất là qua Nhật, năm ngoái thu về 75 triệu đô la, kế tiếp là qua Trung Quốc, một thị trường có sức tăng trưởng rất nhanh. Khi quyết định tạm ngưng nhập khẩu chuối - tức là sẽ để cho hư thối – Bắc Kinh gây áp lực về nhiều mặt cho Chính quyền Manila. Thứ nhất là mất một nguồn thu về ngoại tệ, thứ nhì là gây khó khăn cho hai chục vạn nông dân trồng chuối khiến họ phàn nàn chính quyền. Nó cũng tương tự như động thái của Trung Quốc khi ảnh hưởng vào các doanh gia người Phi gốc Hoa dưới chính quyền khá tham nhũng của Tổng thống Macapagal-Arroyo.

Vũ Hoàng: Hình như Trung Quốc không chỉ gây áp lực kinh tế với các nước Đông Nam Á mà còn sử dụng đòn bẩy đó với nhiều nước khác, thưa ông có phải như vậy không?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Thưa rằng đúng vậy và thí dụ nổi bật là với cả Nhật Bản vào năm kia.

- Tháng Chín năm 2010, Bắc Kinh quyết định ngưng xuất khẩu các kim loại cần thiết cho công nghiệp mà người ta gọi là "đất hiếm" chỉ vì tuần duyên Nhật Bản đã bắt giữ một ngư thuyền Trung Quốc gần đảo Senkaku mà Trung Quốc nhận là của mình với tên gọi là Điếu Ngư Đài. Lý do chính thức là vì họ cạn nguồn đất hiếm và phải tính lại giá bán cho cao hơn mặc dù họ vẫn xuất khẩu qua nhiều xứ khác, kể cả Hong Kong và Singapore. Lý do thực tế vẫn là để gây sức ép với Nhật Bản và sau này với cả Hoa Kỳ và Âu Châu.

- Với Âu Châu, ta cũng không quên rằng năm 2010 đó, Ủy ban Nobel ở xứ Na Uy đã trao giải Nobel Hòa bình cho Lưu Hiểu Ba, một nhà báo bất đồng chính kiến và đang bị cầm tù. Mặc dù Ủy ban Nobel là cơ chế hoàn toàn độc lập, Bắc Kinh vẫn gây áp lực với Chính quyền Na Uy bằng cách ngưng thương thuyết hiệp định tự do mậu dịch và hạn chế nhập khẩu cá hồi cũng vì lý do vệ sinh khiến số xuất khẩu của Na Uy bị sụt mất 60% trong năm sau dù số tiêu thụ của thị trường Trung Quốc đã tăng 30%.

- Nói chung, các nước độc tài và thiếu dân chủ thường hay dùng đòn bẩy kinh tế để gây sức ép chính trị. Một trường hợp tương tự là khi Liên bang Nga đơn phương quyết định ngưng cung cấp khí đốt cho Cộng hoà Ukraine hôm mùng một Tháng Giêng năm 2009. Quyết định này gây khó cho Chính quyền Ukraine và giúp cho phe thân Nga của Tổng thống Viktor Yanukovich trở lại cầm quyền. Quyết định này cũng gây phân hóa cho Âu Châu vì các nước, nhất là Đức, phải nhập khí đốt của Nga chuyển vận qua lãnh thổ Ukraine. Chính là các nước Âu Châu đã vì quyền lợi của mình mà gây thêm sức ép cho Ukraine.

Vũ Hoàng: Thưa ông Nghĩa, trong chương trình phát thanh cách đây hai tuần, ông có nói đến một "liên minh của sự sợ hãi" giữa các nước độc tài như Trung Quốc hay Liên bang Nga dưới sự lãnh đạo của Tổng thống Vladimir Putin. Qua những gì ông vừa trình bày thì các nước đó đâu có sợ hãi mà vẫn dám lấy quyết định táo tợn và đi ngược với quy luật trao đổi kinh tế tự do. Ông nghĩ sao về chuyện này?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Chúng ta có vấn đề đầu tiên là đạo đức, dù sao vẫn là giá trị phổ cập mà đa số các nước trên thế giới đều muốn tôn trọng. Khi dùng sức ép kinh tế một cách ngang ngược như vậy thì các nước độc tài càng phơi bày bộ mặt thật và đấy là một điều thật ra vẫn bất lợi về ngoại giao. Thí dụ nóng hổi là lập trường của Nga và Trung Quốc trong Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc về nạn Syria tàn sát người dân.

- Chuyện thứ hai là đòn bẩy kinh tế đó thường chỉ công hiệu với các nước yếu thế và thiếu thống nhất với nhau. Nhưng nếu áp dụng mãi thì nó lại gây tác dụng ngược là khiến các nước nạn nhân càng dễ đoàn kết với nhau. Tôi xin được nêu một thí dụ là Sáng kiến Hợp tác Tiểu vùng Mekong do Ngoại trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton đề xướng năm 2009.

- Ai cũng có thể nghĩ rằng đấy là một phản đòn của Mỹ trước sự khuynh đảo của Trung Quốc. Nhưng nếu xét cho kỹ thì mình thấy rằng một xứ dân chủ có thể dùng biện pháp tích cực là viện trợ để thuyết phục các nước khác cùng chia sẻ một chủ trương ngoại giao có lợi chung. Nó khác hẳn lề thói ngang ngược của Bắc Kinh. Chính là điều ấy mới khiến lãnh đạo nhiều nước liên hệ phải xét lại quan điểm về lợi ích khi hợp tác với Bắc Kinh, một điển hình là sự chuyển hóa của Miến Điện qua chế độ dân chủ hơn mà thế giới đang chứng kiến.

Vũ Hoàng: Câu hỏi cuối thưa ông, trước hoàn cảnh đó thì các nước đang làm ăn với Trung Quốc nên hành xử như thế nào?

Nguyện-Xuân Nghĩa: - Ta thấy tại các nước dân chủ có quyền tự do báo chí thì dư luận thường xuyên nêu vấn đề về quy cách ứng xử đáng chê trách của Trung Quốc. Một thí dụ là chương trình phát thanh này của chúng ta. Một thí dụ khác là khi dư luận được biết, họ có thể tự huy động thành sức mạnh gây áp lực với chính quyền và các doanh nghiệp có tính chất đồng lõa với Bắc Kinh. Ta không nên đánh giá thấp phản ứng này của quần chúng.

- Tại các nuớc thiếu dân chủ và không có tự do báo chí thì chính quyền thật sự đã bị Trung Quốc vận dụng để thực hiện những điều có hại cho quyền lợi quốc gia vì chẳng hạn như khi Bắc Kinh bẻ đũa từng chiếc thì chính mình đã bị bẻ gãy và sự thiếu đoàn kết đa phương càng khiến quốc gia bị lệ thuộc nhiều hơn vào Bắc Kinh. Khi người dân Việt Nam biểu tình chống lại thái độ ngang ngược của Trung Quốc mà lại bị chính quyền Hà Nội cấm đoán thì lãnh đạo Việt Nam cho thấy quyền lợi của họ nằm ở đâu!

- Tôi lại xin kết thúc bằng một truyện ngụ ngôn viết trong cuốn Nam Hoa Kinh của Trang Tử. Có ông phú hộ đó sợ bị trộm nên bao nhiêu của quý đều chất vào một cái rương, bên ngoài có khóa và đóng đai cho chặt. Khi kẻ trộm lẻn vào thì chỉ ôm lấy cái rương là lấy được hết và trên đường đào tẩu, hắn còn cám ơn cái khóa là không bị bung. Chính quyền độc tài đã khóa chặt người dân và trao cả cơ đồ cho ngoại bang. Vì vậy, muốn bảo vệ quyền lợi quốc gia trước sức ép của ngoại bang thì người ta phải có dân chủ. Chính là nền dân chủ đã giúp Philippines có một chính quyền độc lập và tự tin hơn trước sức ép của Trung Quốc. Cũng vậy, ta sẽ thấy sự chuyển hóa tốt đẹp hơn cho xứ Miến Điện tiếp giáp với Trung Quốc nếu nền dân chủ sẽ được thực thi.

Vũ Hoàng: Xin cảm tạ ông Nghĩa về cuộc trao đổi này.

 

 

 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link