Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, August 10, 2012

Tim đen của bành trướng: Dưới cá là dầu






 09/08/12 |

Tim đen của bành trướng: Dưới cá là dầu



Đội tàu cá Trung Quốc neo tại tỉnh Hải Nam, trước khi tiến ra khai thác trái phép ở quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Ảnh: China Daily

Thế lực bành trướng Trung Quốc có lòng tham không giới hạn, dân ta thường nói là lòng tham không đáy. Hiện nay trọng điểm xâm lược của họ là vùng Biển Đông của ta, mà họ tự nhận là vùng biển Nam Trung Hoa. Họ đang leo thang trong cuộc xâm lược vùng này, bất chấp sự cảnh cáo của các nước lân cận như: Philippines, Indonesia, Malaysia, Singapore, Brunei, Thái Lan, bất chấp sự cảnh cáo nghiêm khắc của các nước châu Á khác như Ấn Độ, Nhật Bản, và của Hoa Kỳ, Canada, Liên Âu, Úc…

Bắc Kinh cũng bỏ ngoài tai sự can ngăn của những người còn có lương tri trong hàng ngũ của họ. Những người này từng chỉ ra rằng Trung Quốc hiện đã bị cô lập, bị bao vây từ mọi phía, nội bộ bất ổn, vấn đề nông dân và dân tộc đang có nguy cơ bùng nổ, chớ có lao vào các cuộc phiêu lưu bất trắc, hậu quả sẽ khôn lường. Những người này ân cần nhắc lại lời khuyên tâm huyết của đại quân sư Đặng Tiểu Bình ghé vào tai Giang Trạch Dân, rằng: Hãy chỉ phơi bày chỗ yếu, chớ vội phô trương lực lượng khi nanh còn nhỏ, vuốt còn cùn, hãy tỏ ra khiêm tốn để đánh lừa đối phương, hãy ghi nhớ 4 chữ “Thao Quang Dưỡng Hồi », che dấu chỗ mạnh, phô trương mặt yếu kém, làm phương châm trong vài chục năm, vì Trung Quốc chỉ có bộ binh hùng hậu, còn hải quân và không quân còn rất kém, kỹ thuật quân sự cao còn kém hơn nữa.

Vì quá tham lam, vì say mê nồng độ dầu và khí đốt với trữ lượng rất cao nằm dưới đáy biển Đông của Việt Nam, mà thế lực bành trướng Trung Quốc lên cơn điên tham tàn, bất chấp thế đang bị quốc tế bao vây, ngăn chặn, họ vẫn hùng hổ lao vào kho báu của người khác. Tim đen của họ là đây.

Họ vội vã lập thành phố Tam Sa, lập Bộ chỉ huy quân sự Tam Sa, lập lực lượng quân sự phòng vệ Tam Sa, cho tàu quân sự xâm nhập sâu hải phận Việt Nam và Philippines, từ ngày 1/8/2012 huy động hơn 2 vạn tàu thuyền đánh cá của 2 tỉnh Hải Nam và Quảng Đông dương cờ 5 sao, trống kèn inh ỏi, ngang nhiên mở chiến dịch đánh cướp cá quy mô chưa từng có trong vùng biển Việt Nam. Tại đây, họ xây sân bay, hải cảng, lập nhà kho, xây cả trại giam, dựng doanh trại, kho đạn, ụ súng đại bác, trận địa cao xạ, như trên đất nhà mình.

Rõ ràng là Bắc Kinh rắp tâm đặt Việt Nam và các nước liên hệ khác trước chuyện đã rồi, cứ tỉnh bơ làm như chuyện bình thường trên đất nhà, trên biển nhà, trong vùng quyền lợi cốt lõi quốc gia của họ, lợi dụng sự mềm yếu của nhóm lãnh đạo ở Hà Nội đã bị họ thao túng và khống chế xong xuôi, để hoàn thành âm mưu cuối cùng của họ là chiếm đoạt toàn bộ kho báu vô tận: kho dầu và khí đốt dưới đáy biển Đông.

Trên là cá, tôm, cua, mực, sò, ốc hến, san hô, rong biển, 20 ngàn tàu thuyền phương Bắc tha hồ vơ vét ngày đêm, nhưng đây chưa phải là mục tiêu lớn nhất. Dưới là những túi dầu, túi khí đốt khổng lồ, vô tận, đây mới thật là kho báu huyền thoại, là mục tiêu cơ bản của bành trướng đang lên cơn khát dầu và khí đốt.

Hãy nghe Bắc Kinh đánh giá kho báu vô giá này. Tổng cục dầu khí quốc gia Trung Quốc cho rằng dự trữ dầu và khí đốt ở biển Đông có thể thừa để cung cấp cho toàn bộ nền kinh tế đang phát triển với tốc độ trên dưới 10% mỗi năm của Trung Quốc trong 30 năm. Trung Quốc sẽ không cần nhập dầu từ Libya, Nigeria, Trung Đông, Nga … xa xôi phức tạp, chỉ cần đưa đến đảo Hải Nam và tỉnh Quảng Đông để vận chuyển bằng đường ống đi khắp nước. Của nhà, không phải trả một xu, họ nói với nhau như thế. Đường ống vận chuyển dầu và khí đốt phi nghĩa, phi pháp này đã được khởi công lặng lẽ. Dầu cướp được từ đáy biển Việt Nam sẽ chảy đến Thành Đô, Trùng Khánh, Thượng Hải, Bắc Kinh, lên đến tận các vùng Đông Bắc và Tây Bắc.

Bắc Kinh đã ngang nhiên công khai gọi đấu thầu quốc tế cho việc thăm dò và khai thác dầu và khí đốt ở 9 lô cụ thể trong vùng biển Việt Nam, cứ như là chuyện bình thường, tất yếu, không cần giữ ý, chẳng cần bàn bạc với ai. Đúng là thái độ, đàn anh, kẻ cả, mục hạ vô nhân, thái độ đế quốc, thái độ anh chị của xã hội đen quốc tế.

Bắc Kinh dám hành động liều lĩnh như thế chính là do họ đã nắm chắc nhóm lãnh đạo Việt Nam từ cuộc họp mặt bí mật ở Thành Đô – Tứ Xuyên hồi đầu tháng 9 năm 1990 – bao gồm Phạm Văn Đồng, Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, với sự đồng tình của Lê Đức Anh, Trần Đức Lương, Lê Khả Phiêu, v.v

Thế lực bành trướng lên cơn điên cuồng vì ngửi thấy kho dầu và khí đốt hùng hậu ở biển Đông nước ta, đang lao vào cuộc cướp phá mù quáng vượt quá khả năng của họ trong thời hiện đại.

Đảng CS Việt Nam sẽ chọn con đường nào? Đi với kẻ thù xâm lược hay đi với nhân dân?

Không thể cứ ấm ớ, nước đôi, như giao cho một phó thủ tướng mở hội hữu nghị Việt-Trung tỏ lòng biết ơn Trung Quốc (!), rồi cho người phát ngôn của Bộ ngoại giao ỡm ờ phản đối việc Trung Quốc cho hàng vạn tàu thuyền ào ạt kéo vào vùng biển ta để ăn cướp cá. Trò 2 mặt này không lừa được ai. Thái độ chính trị phải nhất quán, minh bạch và dứt khoát.

Bùi Tín (VOA)

Ba Sài Gòn & hồn pháp luật




09/08/12 |

Ba Sài Gòn & hồn pháp luật


Pháp luật là kết tinh trí tuệ và lương tri của cả nhân loại. Một vài cá nhân, lúc này hay lúc khác, có thể sử dụng nó cho các mục đích phi nhân đạo, nhưng chừng nào trí tuệ và lương tri còn tồn tại, thì pháp luật vẫn còn có đầy đủ giá trị của nó, nó vẫn sẽ được bảo vệ.

- Nguyễn Thị Từ Huy


Nhà báo Phan Thanh Hải tức blogger Anhbasg

Có bữa, tôi nghe Anh Ba Sài Gòn bỏ nhỏ: “Đã là dân tất nhiên người ta có thể kể ra hàng ngàn chuyện buộc phải ‘bỏ qua’ nhưng giá như có một lời xin lỗi, chỉ một lời thôi …”

“Ví dụ như ngư dân đánh cá đã không được bảo vệ trên ‘biển của mình’ và tuyệt vọng khốn cùng vì bị quân giặc bắt giữ đòi tiền chuộc. Ví dụ như 70 người dân Phú Yên bất ngờ thiệt mạng trong một đêm vì mưa lớn kèm thủy điện đồng loạt xả lũ. Ví dụ như hàng triệu người dân đang sống trong những khu quy hoạch treo vài chục năm. Ví dụ như hàng vạn lá đơn khiếu nại chưa được giải quyết thỏa đáng. Ví dụ như những con đường ngốn vài trăm tỷ tiền dân ‘vừa chạy thử đã hỏng’. Ví dụ như hàng trăm lô cốt khiến dân tình hàng ngày kẹt xe dài cổ hít khói bụi… Hay gần đây nhất là chuyện của một người thầy giáo ‘đương thời’ trở thành ‘hết thời’ chỉ vì mong muốn làm một ông thầy thực sự lương thiện. Có thấy ai xin lỗi ai gì đâu?”

Nghe rồi, tất nhiên, tôi chỉ cười trừ (và cười buồn) thôi. Cái nước mình nó thế mà. Anh Ba, chả qua, bức xúc quá mà xả bầu tâm sự (chút xíu) vơi bớt nỗi sầu nhân thế, thế thôi.

Tưởng thế nhưng không phải thế.

Không bao lâu sau, vào hôm 18 tháng 10 năm 2010, BaSG bị tó. Tôi lại chép miệng thở dài: “Cái nước mình nó thế!” Ở một đất nước mà mọi công dân đều có thể là những tù nhân dự khuyết thì triệu tập hay bắt bớ (lai rai) là chuyện thường ngày vẫn xẩy ra thàng ngày, ở huyện. Chắc cũng chỉ phải “làm việc” độ vài ba hôm, hay nhiều lắm là vài ba tháng – “để làm rõ một số vấn đề” – vậy thôi.

Tưởng vậy nhưng cũng không phải vậy. Anh Ba bị nhốt luôn gần hai năm trời. Mãi tới ngày tháng 14 tháng 4 năm 2012, mới thấy báo Người Lao Động loan tin rằng cùng với hai bị can khác – ông Nguyễn Văn Hải và bà Tạ Phong Tần – BaSG “bị truy tố tội Tuyên truyền Chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam” vì đã “xuyên tạc, châm biếm, đả kích, tỏ thái độ chống đối gay gắt Đảng Cộng sản Việt Nam.”

Trời! Nói gì nghe thấy ghê vậy, mấy cha?

Coi: anh Ba chỉ đưa ra nhận xét là hai chữ “xin lỗi” không có trong tự điển của giới người cầm quyền ở Việt Nam, văn hoá ứng xử của họ “không có cái vụ xin lỗi,” vậy thôi. Đây là một nhận xét này hoàn toàn khách quan và chính xác, chớ có ai dám “xuyên tạc, châm biếm, đả kích, tỏ thái độ chống đối gay gắt” ai đâu? Dù vậy, vẫn theo bài báo thượng dẫn, BaSG “đã nhận tội và có đơn xin khoan hồng, xem xét giảm nhẹ hình phạt.”

Anh Ba thiệt là biết điều hết sức. Mà không phải đợi tới lúc này thằng chả mới biết chuyện như vậy đâu nha. Trước đó, khi luận bàn về “Tội Bất Kính Với Vua Và Điều 88 BLHS” – vào ngày 24 tháng 3 năm 2009 – BaSG cũng đã tỏ ra nhũn nhặn vô cùng:

“Ở hầu hết các nước có thể chế Cộng hòa thì những hành vi biểu lộ sự không đồng ý, chỉ trích, phê phán nhà nước đều là bình thường. Ngay cả hành vi phản kháng có tính quy mô và nguy hiểm nhất đối với chính phủ hiện hữu là sự thành lập một Đảng phái chính trị đối lập [với Đảng cầm quyền] thì cũng không hề bị cấm đoán.

Vâng đấy là chuyện ở nước người… ta chớ có nên hào hứng quá mà tưởng bở!”

BaSG – rõ ràng – rất hiểu thân phận (con sâu cái kiến) cũng như thời đại (nhiễu nhương) của mình. Chính anh đã long trọng cảnh báo rằng: “Phần hồn của pháp luật Việt Nam bị đe dọa nghiêm trọng.”

Thế nào là “phần hồn của pháp luật”?

Với tư cách là một luật gia, anh Ba luận giải một cách hùng hồn, rành mạch và khúc triết – như sau:

“Hồn pháp luật không chỉ đơn thuần là ý thức pháp luật trong mỗi công dân, nó là sự mặc nhiên thừa nhận, tin tưởng và thượng tôn vào lẽ phải và công lý, vào sự đúng đắn, công bằng, bình đẳng mà pháp luật đang đại diện. Được sống trong một xã hội có pháp luật là được hưởng thụ một sự an toàn và bình yên. Trong xã hội mà pháp luật được thượng tôn thì các giá trị tự do, dân chủ, nhân quyền đương nhiên được pháp luật bảo đảm.

Thành quả của cách mạng, giá trị cơ bản của đạo đức, tư tưởng tiến bộ nhất của một dân tộc, nguyên khí của những bậc hiền tài và sự chắt lọc tinh hoa văn hóa nhân loại đều được kết tinh nơi pháp luật. Chính nhờ có nền pháp luật ổn định mà dân chúng được yên vui, văn chương nghệ thuật được bày tỏ, kinh tế được phát triển, môi trường sống, lãnh thổ được bảo vệ và quốc gia trở nên hùng cường.

Khi dân chúng tôn thờ pháp luật và tự nguyện tuân theo thì công việc của công quyền không còn nặng tính cai trị cưỡng ép, các thủ tục hành chính không còn ai kêu ca. Khi họ thừa nhận pháp luật công bằng thì đất đai giải tỏa cũng không mấy ai khiếu kiện chống đối. Chỉ còn lại những người hiểu việc, hiểu trách nhiệm của mình mà làm, quan là kẻ làm thuê cho dân nên quyền uy và khoảng cách giữa quan và dân không phải là điều đáng e sợ…

Tuy nhiên, nếu thiếu phần hồn cao đẹp, thì pháp luật chỉ còn trơ ra thân xác phì nộn của một tên bạo chúa đầy sức mạnh nhưng chỉ phụng sự cho sự tham lam, độc ác và cảm tính của chính hắn mà thôi.

Có thể nói phần hồn hay khía cạnh tinh thần chính là sức mạnh cốt yếu nhất của pháp luật chứ không phải phần vật chất với hàng vạn điều cấm đoán mà dân chúng không tự nguyện thi hành.

“Phần hồn” của pháp luật Việt Nam bị đe dọa nghiêm trọng

Bởi được gán cho các đặc tính thượng tôn và cao quý nên hồn pháp luật rất nhạy cảm với sự vấy bẩn, chê bai, phỉ báng và nhất là khi nó bị một thứ quyền lực khác đè lên trên đầu. Các xác kềnh càng của pháp luật với đủ thứ trang bị vũ lực, phạt vạ, nhà tù càng trở nên nguy hiểm khi phần hồn của nó bị ma quỷ nhập vào.

- Hệ thống tư pháp bị phát hiện là thiếu tính độc lập, bị quyền lực chỉ đạo trước khi điều tra, xét xử… khiến cho hồn pháp luật hoảng sợ phải đi trú ẩn.

- Pháp luật bị quan chức lạm dụng thành đại lượng đổi chác và tham nhũng. Súng ống để phụng sự cho pháp luật lại trở thành công cụ dọa nạt và đem bắn vào dân chúng chưa rõ tội tình gì. Mới đây ở Hà Nội chỉ trong một tuần mà có đến hai cái chết ở trong đồn công an đều do bị đánh. Tìm kiếm trên Google cụm từ “công an đánh dân” sẽ ra hàng trăm ngàn kết quả với những tin tức, hình ảnh ghê hồn.

Sự lạm quyền khiến cho hồn pháp luật bị tha hóa.

- Ở Việt Nam không những có ‘dân oan’, mà còn có những ‘nhà báo oan’, ‘nhà thơ oan’, ‘nhà văn oan’, ‘luật sư oan’, ‘doanh nghiệp oan’ và ‘blogger oan’… ở khắp nơi. Dân oan mất đất mất nhà, nhà báo bị vào tù oan vì đưa tin chống tham nhũng, văn nghệ sĩ bị tước đoạt giải thưởng, bị vào sổ đen không cho đăng bài viết, bị buộc phải dẹp bỏ trang web cá nhân, luật sư bị tước thẻ hành nghề, doanh nghiệp bị phá sản, blogger bị bắt bớ, tù tội… Sự oan ức hằn sâu vào tư duy con người chính vì pháp luật không được thực thi đúng đắn.

Sự oan ức khiến cho hồn pháp luật bị teo tóp lại.

- Bao nhiêu đơn thư khiếu nại, tố cáo chỉ là thứ nước đổ đầu vịt, bặt vô âm tín không được trả lời, thậm chí chỉ có đi nộp đơn và xin cái chữ ký đã nhận đơn mà đã bị gây khó khăn. Có người may mắn được trả lời thì lại vướng vào tình trạng trên bảo dưới không nghe, bị kẻ thi hành phớt lờ như không. Nhiều ngàn lá đơn khiếu nại chưa được giải quyết, có người làm hàng trăm tờ đơn khiếu nại lên nhiều cấp, kiên trì từ đời cha ông đến đời con cháu mà chưa biết công lý rốt cục có hình dáng như thế nào…

Sự im lặng và vô cảm của những người có thẩm quyền khiến cho hồn pháp luật trở nên thờ thẫn.

- Những dự án bô-xít gây nguy hại cho môi trường, cho an ninh quốc gia được thông qua bất chấp sự phản đối của hàng ngàn trí thức. Rừng đầu nguồn và phòng hộ biên giới được dễ dãi giao cho người Trung Quốc với giá rẻ mạt. Lãnh hải bị đe doạ, cuộc mưu sinh và sinh mạng của ngư dân trên biển không đảm bảo, những danh từ méo mó như “tàu lạ”… khiến cho hồn pháp luật bị nghi ngờ.

- Quần chúng tự phát dùng bạo lực, lưu manh côn đồ đánh đập sư sãi, dân thường ngay trước mặt công an… khiến cho hồn pháp luật dường như bị ma ám...

Tất cả những hành động và lối suy nghĩ ấy đã đầu độc và hủy hoại hồn pháp luật nhanh chóng khiến nó lâm vào tình trạng hấp hối…”

Tôi hoàn toàn không đồng ý với anh Ba về câu kết luận bi quan vừa dẫn. Phần hồn của pháp luật có thể bị đe dọa, tổn thương hay teo tóp nhưng luôn luôn hiện hữu và sống mãi với chúng ta.

Không cần tìm đâu xa, người ta có thể tìm thấy được phần hồn pháp luật ngay trong gia đình BaSG, qua lời trưởng nữ của anh – cháu Phan Ngọc Minh :”Bố con chỉ có một cái tội duy nhất là yêu nước.”

Dù anh Ba có “nhận tội” và “xin khoan hồng” chăng nữa, “phần hồn pháp luật” trong con tim nồng nhiệt và chân chính của anh vẫn sẽ được ghi nhận và đậm nét mãi với thời gian.

© Tưởng Năng Tiến

Lừa đảo’ nhưng được việc?


‘Lừa đảo’ nhưng được việc?


Cùng thời gian Trung Quốc đem bà Cốc Khai Lai, vợ của cựu Bí thư Trùng Khánh, ông Bạc Hy Lai ra xử, trang Foreign Policy có bài nêu ra một cách đánh giá khác về nhân vật chính trị nổi tiếng từ Trùng Khánh.

Căn cứ vào các tuyên bố từ trước phiên tòa của chính quyền Trung Quốc, Bấm Foreign Policy nhận định rằng bà Cốc “chắc chắn sẽ bị coi là có tội” trong vụ xử án giết người.

Trùng Khánh từng 'phá rào' để nâng cao mức sống của dân


Trùng Khánh từng 'phá rào' nâng cao mức sống của dân



Tuy thế, số phận của ông Bạc Hy Lai vẫn chưa rõ, thậm chí còn “mù mờ như sương phủ Trùng Khánh”, đại đô thị vùng Tây Nam có tên là “foggy capital” (thủ đô mù sương) của đất nước.



Xóa một mô hình

Bài báo cũng viết rằng chính quyền trung ương ở Bắc Kinh sau vụ ông Bạc Hy Lai bị tước hết chức vụ đã tìm mọi cách để xóa sổ uy tín của ông và “mô hình Trùng Khánh” nhưng không được.

Nói ngắn gọn thì các chính sách kinh tế, xã hội mà ông Bạc cho áp dụng ở vùng đô thị trên 30 triệu dân này là hiện tượng phá rào khỏi dòng chính sách chung của quốc gia.

Nhưng Bắc Kinh cũng tìm cách xóa bỏ ảnh hưởng của các phong trào dân tuý như ‘nhạc Đỏ’, và chống băng đảng bằng cách rất nặng tay dưới thời ông Bạc.

Dù vậy, ảnh hưởng của các chính sách này vẫn còn rất rõ tại thành phố.

"Mô hình Trùng Khánh bị bôi đen cả trong và ngoài Trung Quốc vì vụ Bạc Hy Lai"

Foreign Policy đánh giá rằng cho tới cuối thập niên 1990, Trùng Khánh là một vùng rất lạc hậu, chỉ có mỗi danh tiếng là “thủ đô kháng chiến” và nổi danh nhờ ẩm thực [Tứ Xuyên] vào hàng cay nhất nước.

Năm 2000, khi Bắc Kinh tung ra chiến dịch ‘Tây Tiến’, Trùng Khánh đã giành lấy cơ hội và nhanh chóng trở thành đầu tàu cho sự phát triển các tỉnh phía Tây rộng lớn của Trung Quốc.

Nhưng dù thế, Trùng Khánh cũng còn xa mới đạt được trình độ phát triển của ba đại đô thị khác, được quản trị thẳng từ trung ương là Bắc Kinh, Thiên Tân và Thượng Hải.

Chỉ đến khi ông Bạc Hy Lai về làm Bí thư, mọi sự bắt đầu tăng tốc.


Gia đình họ Bạc nay ly tán: cha mẹ bị bắt, con tha hương

Chính sách có tên không chính thức mà ‘Quốc tiến dân thoái” (Nhà nước mạnh, dân và tư doanh yếu) được trung ương hô hào trong nhiều năm nhấn mạnh đến ưu tiên cho xuất khẩu và tập trung vốn cho doanh nghiệp nhà nước.

Nhưng Trùng Khánh đã tìm ra con đường khác, là triển khai nguồn lực và chính sách để cải thiện mức sống của người dân.

Thay vì đầu tư nhiều, Trùng Khánh khuyến khích tiêu dùng trong dân nhưng không phải qua cách bỏ tiền công để kích cầu.

Đầu tư được tập trung vào các lĩnh vực mức sống có thể cải thiện ngay lập tức.

Một dự án trồng cây xanh ba năm, tốn 1,5 tỷ USD, nay bị phê phán là lãng phí, đã tạo ra sự khác biệt lớn cho không gia đô thị.

Trong vòng năm năm qua, GDP của Trùng Khánh tăng trung bình 15,8% một năm, so với 10,5% trên cả nước.

Chính quyền cũng cấp hộ khẩu cho hơn ba triệu hộ, kể cả người nhập cư từ vùng nông thôn vào đô thị, và cho họ cả bảo hiểm y tế và quyền cho con đi học.

Đây là chuyện chưa từng có ở Trung Quốc, theo Foreign Policy.

Nói ngắn gọn thì mô hình Trùng Khánh do ông Bạc Hy Lai thực hiện chính là cách dùng nguồn lực nhà nước để cải thiện đời sống cho dân nhưng vẫn để Đảng và chính quyền nắm quyền chủ động.

Trước mắt, theo Foreign Policy, mô hình Trùng Khánh bị bôi đen cả trong và ngoài Trung Quốc vì vụ Bạc Hy Lai.

Nhưng về lâu dài, "khi sương mù" tan đi, đây có thể là mô hình đánh chú ý vì tính hiệu quả kinh tế và xã hội nhằm giải quyết các căng thẳng xã hội ở Trung Quốc.

Bản thân ông Bạc có thể sẽ được nhớ là kẻ táo bạo, thậm chí có thể bị coi là 'lừa đảo' (crook) nhưng đã dám thách thức các vấn đề khó khăn, bất kể động cơ riêng của ông ta là gì, theo kết luận của Foreign Policy

__._,_.___

AI MUỐN CHẾT CỨ VIỆC DU LỊCH VIỆT NAM !!!


Date: Tuesday, August 7, 2012, 11:46 PM

Ve VN, roi se chet nhu hai nguoi nay .

         Du lịch VN cũng nên cẩn thận ăn uống.

 


image

Karin Joy Bowerman USA & Cathy Huỳnh Canada



NHA TRANG (NV) - Vụ hai nữ du khách một quốc tịch Mỹ và một quốc tịch Canada chết bí ẩn tại thành phố Nha Trang hôm 30 tháng 7 và 2 tháng 8, tiếp tục được báo Tuổi Trẻ Sài Gòn tìm hiểu nguyên nhân.



image

Cathy Huỳnh Canada



Trước đó, báo Tuổi Trẻ cho biết, đại diện gia đình của nữ du khách Mỹ Karin Joy Bowerman, 27 tuổi, đã bay từ tiểu bang Illinois, Hoa Kỳ, đến Nha Trang để nhận xác của cô. Thi thể của Karin Joy Bowerman được đưa vào Sài Gòn hỏa thiêu. Từ đây, tro cốt của Karin Joy Bowerman được đưa thẳng về Mỹ.



image

Karin Joy Bowerman USA



Cũng trong ngày 4 tháng 8, đại diện gia đình của nữ du khách quốc tịch Canada chết bí ẩn hai ngày trước cũng đã có mặt tại thành phố Nha Trang. Ðây là một người Canada gốc Việt, tên Cathy Huỳnh, 26 tuổi.



image



Tìm hiểu về nguyên nhân hai cái chết này, báo Tuổi Trẻ hôm 6 tháng 8 dẫn lời Bác Sĩ Phạm Xuân Thông - giám đốc Trung Tâm Giám Ðịnh Pháp Y tỉnh Khánh Hòa - cho biết: “Theo trưng cầu của cơ quan điều tra công an tỉnh, trung tâm đã mổ tử thi lấy mẫu bệnh phẩm (máu, phủ tạng...) của nạn nhân Karin Joy Bowerman (27 tuổi, quốc tịch Mỹ, tử vong đêm 30 tháng 7 tại bệnh viện đa khoa Khánh Hòa).”



Theo báo Tuổi Trẻ, “Hiện trung tâm vẫn đang bảo quản mẫu bệnh phẩm của cô Karin và chuẩn bị gửi đi Hà Nội phân tích. Riêng trường hợp nạn nhân thứ hai là cô Cathy Huỳnh (26 tuổi, Việt kiều Canada, bạn của cô Karin, tử vong lúc rạng sáng 2 tháng 8 cũng tại bệnh viện đa khoa Khánh Hòa) công an chưa trưng cầu giám định. Theo Bác Sĩ Thông, thông thường sau khi gửi mẫu bệnh phẩm, phải mất hai tuần mới có kết quả phân tích.”



image 



Trong khi đó, Bác Sĩ Ngô Thị Thanh Tâm - phó khoa hồi sức cấp cứu bệnh viện Quân dân y Khánh Hòa (nơi điều trị đầu tiên của Karin và Cathy) cho báo Tuổi Trẻ biết là “hai cô nhập viện khoảng 19 giờ ngày 30 tháng 7. Khi nhập viện, Karin còn tỉnh táo nhưng liên tục vật vã”.



Báo Tuổi Trẻ thuật lại: “Cô Cathy Huỳnh nói được tiếng Việt, cho biết hai cô bị nôn ói liên tục từ trưa 30 tháng 7, Karin bị nặng hơn và ói đến khoảng 15 lần. Theo Bác Sĩ Thanh Tâm, khi vào viện Karin có nhịp tim 164 lần/phút, trong khi người bình thường chỉ 60-80 lần/phút. Vào viện được khoảng 10 phút thì phải chuyển Karin đến bệnh viện đa khoa Khánh Hòa. Bác Sĩ Nguyễn Thị Ánh Phương - phó khoa hồi sức cấp cứu bệnh viện đa khoa Khánh Hòa - cho biết bệnh nhân Karin nhập viện trong tình trạng thiếu oxy trầm trọng, mạch và huyết áp bằng không, nhịp tim đập rất nhanh. Bệnh viện đã áp dụng các biện pháp cần thiết nhưng bệnh nhân yếu nhanh và đến 22 giờ 40 cùng ngày thì tử vong.”



image



“Riêng trường hợp cô Cathy, Bác Sĩ Thanh Tâm cho biết khi vào bệnh viện Quân dân y Khánh Hòa cô có bị nôn ói, mọi biểu hiện khác vẫn bình thường nên được xuất viện lúc 21 giờ 30 ngày 30 tháng 7. Bác Sĩ Phạm Ðình Chi - phó khoa hồi sức cấp cứu bệnh viện đa khoa Khánh Hòa - cho hay Cathy Huỳnh nhập viện này ngày 1 tháng 8 trong tình trạng tỉnh, không có dấu hiệu bị thương và có vẻ bị choáng. Bệnh nhân được hồi sức tích cực chống choáng, nhưng có diễn biến ngày càng trầm trọng, tử vong rạng sáng 2 tháng 8.”



Báo Tuổi Trẻ dẫn lời kể của chủ khách sạn mà hai cô Karin và Cathy Huỳnh thuê ở, thì “Chiều 30 tháng 7 cả hai cô kêu mệt, nhờ lễ tân gọi taxi đưa đi bệnh viện. ‘Tôi thấy họ mệt mỏi nhưng còn đi đứng được. Ðến gần nửa đêm thì có thông tin Karin chết ở bệnh viện. Một lúc sau thì Cathy về khách sạn, nói là cô ấy không việc gì’”.



“Theo lời kể của ông này, một ngày sau khi Karin mất, Cathy Huỳnh vẫn ra vào khách sạn bình thường, đến trưa 1 tháng 8 lại thấy cô kêu mệt, khách sạn mời ăn cháo nhưng không chịu ăn, tới trưa cô Cathy kêu taxi tự đi đến bệnh viện đa khoa Khánh Hòa.”



image



Tin mới nhất được báo Tuổi Trẻ nói rằng, “Bà Huỳnh Thị Hường (57 tuổi, mẹ của nạn nhân Cathy Huỳnh) cho biết bà mới từ Canada qua và đã được phép mang thi hài Cathy Huynh về Canada an táng. Theo bà Hường, Cathy Huỳnh đã tốt nghiệp đại học, nộp đơn xin việc trên các website dạy tiếng Anh quốc tế với ước mơ trở thành cô giáo.”



image

Mẹ và anh trai của Cathy Huỳnh đến Sài Gòn để đi Nha Trang nhận thi thể của nữ nạn nhân này.



“Bà Hường nói Cathy Huỳnh và Karin cùng dạy tiếng Anh tại trường tiểu học Seogeong-ri (Hàn Quốc)”. Theo bà, Cathy Huỳnh trước đây có đến Nha Trang một lần. “Con gái tôi khoe với Karin là Nha Trang rất đẹp, nên Karin rủ con gái tôi nghỉ phép một tuần và đi Nha Trang” - bà Hường kể với báo Tuổi Trẻ.



Backpacking Friends Both Die From "Mystery Poison" Two Days Apart

By Shari Miller Daily Mail Reporter

Two friends who went backpacking across Vietnam collapsed and died within days of one another from a mystery poison.

Canadian-born Cathy Huynh, 26, who taught English in South Korea, decided to take a week-long break with her friend and fellow teacher Karin Joy Bowerman, 27, from Illinois in the United States.

While sharing a room at the Son and Daughter guesthouse in the coastal city of Nha Trang, Miss Bowerman fell ill and was taken to the Khanh Hoa Province General Hospital by her friend last Monday evening.

Digital Daily – subscribe to our daily newsletter

She did not have any apparent injuries, but was suffering from serious respiratory failure and her blood pressure had dropped to zero.

By 10.30pm that night, Miss Bowerman had died.

Two days later, Miss Huynh, who is of Vietnamese origin, was treated in the same hospital for symptoms of shock and while under intensive care, reportedly suffered several cardiac arrests.

She died in the early hours of Thursday morning.

Forensic official Pham Xuan Thong said authorities have not been able to determine the cause, but it was likely they had been poisoned.

He said samples will be analysed at the National Forensic Examination Center in Hanoi.

Authorities are co-ordinating with the U.S. and Canadian consulates in Ho Chi Minh City to investigate the case.

On Saturday, local authorities in co-ordination with the U.S. Consulate General in Vietnam completed a preliminary autopsy on Miss Bowerman but the results have not yet been announced.

According to Vietnamese newspaper Tuoi Tre News, the woman's family have requested their daughter be cremated in Ho Chi Minh City and her ashes sent to their Illinois home.

Miss Huynh’s family have refused to have an autopsy done on her as they say the two friends died in the same way so Miss Bowerman's autopsy would be enough.

'I’m deeply saddened and mournful,' Miss Huynh's mother, Huynh Thi Huong, told Tuoi Tre News, apparently sobbing.

Mrs Huong flew in to Ho Chi Minh City's Tan Son Nhat international airport from Canada at around 10:00am on Saturday to complete the paperwork to bring her daughter’s body home.

'We would like to bring her body to Canada for funeral because all my family members in Canada want to see her for the last time.'
The 57-year-old mother has blamed doctors and nurses for her daughter’s death.

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link