Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, August 13, 2012

Nguyễn hưng Quốc: Tại sao VN sợ Trung Cộng

Nguyễn hưng Quốc: Tại sao VN sợ Trung Cộng
Nguyễn Hưng Quốc

Trước các cuộc biểu tình của dân chúng nhằm phản đối những hành động gây hấn và lấn chiếm biển đảo ngang ngược của Trung Quốc, nhà cầm quyền Việt Nam có một chủ trương rõ rệt và bất khoan nhượng: Cấm.

Nếu không cấm được thì dẹp. Dẹp bằng nhiều biện pháp: một, đánh đuổi hay đạp vào mặt; hai, lùa lên xe buýt chở về đồn công an để khủng bố tinh thần; và ba, nếu ngoan cố, vu cho một tội gì đó rồi bắt giam hoặc lùa vào các trại phục hồi nhân phẩm.

Nhà cầm quyền thừa hiểu những chủ trương như vậy là thiếu khôn ngoan.

Thứ nhất, chúng gây phẫn nộ cho nhân dân, ngay cả những người đã từng là đảng viên và đã từng tham gia các cuộc chiến tranh do Cộng sản lãnh đạo trước đây.

Thứ hai, chúng tạo nên những ấn tượng cực kỳ xấu trong lòng quần chúng về hình ảnh của đảng và chính quyền: một, giữa Trung Quốc và nhân dân, họ sẵn sàng hy sinh nhân dân để làm vừa lòng Trung Quốc; hai, giữa đảng và dân tộc, họ sẵn sàng hy sinh dân tộc để bảo vệ quyền lợi của đảng.

Thứ ba, như hậu quả của cả hai điều trên, dưới mắt dân chúng, đảng Cộng sản và nhà cầm quyền biến thành những kẻ hèn hạ và đang toan tính việc bán nước cho Trung Quốc.

Không thể nói nhà cầm quyền Việt Nam không biết những điều đó. Chúng quá hiển nhiên.

Biết, nhưng tại sao họ vẫn cấm và vẫn cương quyết dẹp các cuộc biểu tình chống Trung Quốc?

Lý do, một cách chính thức, họ nêu lên là: Những cuộc biểu tình ấy gây trở ngại cho các nỗ lực đàm phán để tìm một giải pháp hòa bình với Trung Quốc. Nhưng một cách không chính thức, họ rỉ tai dân chúng: những cuộc biểu tình như thế có thể khiến Trung Quốc nổi giận, từ đó, có thể tấn công Việt Nam.

Nền tảng của những lập luận ấy là: Sợ. Nền tảng của cái sợ ấy là: Hèn. Nền tảng của cái hèn ấy là: Thiếu lòng yêu nước và sự tự hào dân tộc.

Tuy nhiên, vấn đề đáng cho chúng ta bàn luận là những lập luận ở trên có hợp lý hay không?

Theo tôi, hoàn toàn không.

Thứ nhất, dù có điên khùng đến mấy, Trung Quốc cũng không thể phát động chiến tranh xâm chiếm Việt Nam chỉ vì lý do dân chúng Việt Nam xuống đường biểu tình chống lại họ. Trong thời đại ngày nay, người ta có thể đem quân đánh dẹp một chính phủ, nhưng không ai dám tuyên bố đem quân để đánh dẹp nhân dân của một nước khác. Làm như thế, người ta không những chỉ là tội phạm chiến tranh mà còn là tội phạm diệt chủng.

Thứ hai, nhà cầm quyền muốn đàm phán với Trung Quốc nhưng họ lấy gì để thuyết phục được Trung Quốc trong các phòng họp? Ai cũng biết sức mạnh trên bàn hội nghị không nằm ở mớ giấy tờ. Có trưng ra bao nhiêu tấm bản đồ xưa cổ chứng minh Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam thì cũng vô ích.

Trung Quốc đã thừa biết những điều đó từ lâu rồi. Đảng Cộng sản Việt Nam cũng đã thừa kinh nghiệm trong việc đó: Những yếu tố quyết định chiến tranh Việt Nam trước năm 1975 không diễn ra ở các cuộc họp tại Paris mà là trên chiến trường Việt Nam; và yếu tố quyết định chiến trường ở Việt Nam không phải ở súng đạn mà là ở lòng dân Việt Nam, ở cả hai miền Nam và Bắc, cũng như lòng người, kể cả người Mỹ và người dân các nước Tây phương nói chung.

Bây giờ, ngồi vào bàn đàm phán với Trung Quốc với tư thế của những kẻ đạp vào mặt nhân dân, xua đuổi nhân dân và không sớm thì muộn cũng bị nhân dân xua đuổi, họ lấy gì để tăng thêm sức mạnh cho các lập luận của họ? – Không có gì cả!

Tổng thống Benigno Aquino của Phi Luật Tân hiểu rõ điều đó. Ngày 23 tháng 7 vừa qua, trước các hành động gây hấn của Trung Quốc, ông đã có bài phát biểu quan trọng trước Quốc Hội, trong đó, ông kêu gọi dân chúng đoàn kết trong việc bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của Phi Luật Tân, dù trên những hòn đảo nhỏ nhoi và xa xôi nhất. Ông lập luận: “Nhiều người bảo chúng ta nên bỏ qua việc Bajo de Masinloc [tức bãi cạn Scarborough]; chúng ta nên tránh phiền phức.

Nhưng nếu có ai vào vườn nhà bạn, bảo với bạn đó là vườn của hắn, bạn có đồng ý hay không? Liệu có đúng không việc chúng ta cho người khác những gì vốn thuộc về chúng ta một cách chính đáng?” Rồi ông kêu gọi: “Tôi kêu gọi nhân dân đoàn kết về vấn đề này. Chúng ta hãy nói cùng một tiếng nói. Hãy giúp tôi chuyển đến phía bên kia [Trung Quốc] những lý lẽ trong lập trường của chúng ta.”

Xin lưu ý đến câu cuối cùng vừa dẫn: “Hãy giúp tôi chuyển đến phía bên kia [Trung Quốc] những lý lẽ trong lập trường của chúng ta” (Help me relay to the other side the logic of our stand.) Dĩ nhiên, Aquino không cần dân của ông làm những thông tín viên hay liên lạc viên.

Những gì ông muốn nói với Trung Quốc, ông có thể nói thẳng. Điều ông nhờ ở dân chúng là làm tăng trọng lượng cho tiếng nói của ông để Trung Quốc hiểu đó không phải là lập trường của cá nhân ông mà là lập trường của cả nước Phi Luật Tân.

Benigno Aquino hiểu điều đó. Tại sao nhà cầm quyền Việt Nam lại không hiểu?

Như vậy, việc cấm đoán biểu tình chống Trung Quốc hẳn phải xuất phát từ những lý do khác. Chứ không phải những gì họ đã nói. Một cách chính thức hay không chính thức như đã nêu lên ở đầu bài viết này.

Lý do thực sự ấy là gì?

Câu trả lời, xin nhường lại cho các bạn.





Lý do thực sự ấy là gì?

Câu trả lời, xin nhường lại cho các bạn.



Câu trả lời là sợ!: 



1. Sợ mất đảng. HỌ đã nói rất rõ, "Việc chống Trung Quốc, để đảng và nhà nước lo". Nếu dân lo hết, thì Đảng trắng tay không còn gì để lo chống Trung Quốc nữa. Vẫn là độc tài để chống Trung Quốc theo chủ trương của riêng Đảng CSVN. Và chủ trương đó là gì? 4 tốt, 16 chử vàng. Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện. Trung Quốc toàn diện chủ trương chiếm đảo Hoàng sa trường sa của Việt Nam, thực thi Lưỡi bò, vậy Đảng CSVN hợp tác chiến lược toàn diện đó là làm tên cụ thể nhất để chó TQ thắng Lưỡi bò, và cũng VN là kẻ gây chia rẽ trong ASEAN. Nên nhớ, VN là thầy của Cambuchia, vẫn còn là thầy, cho nên Việt Nam phải nghe theo TQ, hơn hẳn cả Campuchia. Nhưng thiết thực vẫn là, tại sao họ cấm dân Việt nam biểu tình trong câu trả lời này? Tại vì đảng CSVN vẫn ngay trong nội bộ chưa thể tìm ra giải pháp nào có thể lấy được lòng dân cho được. Nếu để dân Việt biểu tình, thì không biết VN có mất biển đảo chưa, nhưng Đảng cộngsản sẽ mất trước. Đây chính là điều nan giải nhất đối với đảng CSVN. Cho nên họ phải câm, và phải đàn áp. 

2. Câu trả lời thứ hai, vẫn là, Đảng Cộng sản Việt nam không thể nào vừa liên minh với Trung Quốc bằng "hợp tác toàn diện" mà vừa nghe dân được. Nghe dân thì mất đảng, mà nghe Trung quốc cũng mất đảng. 



Bây giờ cái lo của Việt nam là mất đảng hơn lo mất nước. 



Tuy nhiên, muốn cho Đảng Cộng SẢn Việt nam phải nghe dân, chịu để cho DÂn Việt nam biểu tình. Thì phía Nhân dân biểu tình phải nói rõ ràng hơn "4 tốt 16 vàng" là liều thuốc độc hại nhất của Việt Nam giết Trung Quốc hơn cả Campuchia không chủ trị được nghị quyết chung của ASEAN. 



TẠi sao? 



Tại vì Việt Nam hợp tác toàn diện với Trung Quốc, thì rất rõ ràng là Biển Đông sẽ phải thuộc về Trung Quốc. Và Đảng Cộng Sản Việt nam đang làm điều đó rất cụ thể là đàn áp không cho dân phải đối Trung Quốc xâm lược Biển Đông. 



Khi Trung Quốc thắng thế BIển Đông, thì Đảng Cộng Sản Việt Nam vẫn tồn tại, còn các nước tranh chấp ASEAN sẽ thiệt thòi nhất. Kể cả Đài Loan và Mỹ. Và điều tất yếu là Mỹ biết rõ điều đó. Chính điều này vẫn là nan giải cho Đảng Cộng Sản Việt nam. 



Một khi dân Việt nam lên án chính quyền Đảng CSVN. Thì ASEAN sẽ nghĩ gì về Đảng CSVN và nhà nước CHXHCNVN? Nạn chia rẽ chưa phải là trong nội bộ nước Campuchia, mà chính qui là Đảng Cộng Sản Việt Nam! 



Vậy dân Việt nam phải làm gì? 

1) Tiếp tục biểu tình và cho thế giới thất rõ bộ mặt thật của Đảng CSVN là ai. 

2) Tiếp tục vạch trần "4 tốt 16 vàng" của Việt nam với Trung Quốc là liều thuốc độc hại nhất cho khối ASEAN. 





===================================== 

Malaysia kêu gọi ASEAN đoàn kết trên vấn đề Biển Đông


BIỂN ĐÔNG : ĐÀU TIÊN CÁC NƯỚC ĐNA CÓ TRANH CHÂP CHỦ QUYỀN NÊN CÙNG NHAU GIẢI QUYÊT TRƯỚC KHI HIỆP THƯƠNG VỚI TRUNG QUỐC, KHIẾN BẮC KINH BỊ CHIẾU TƯỚNG ! TS


Malaysia kêu gọi ASEAN đoàn kết trên vấn đề Biển Đông


Cờ Trung Quốc trên một cụm nhà giàn tại một đảo ở Trường Sa, Biển Đông. Ảnh tư liệu chụp năm 1995.

Cờ Trung Quốc trên một cụm nhà giàn tại một đảo ở Trường Sa, Biển Đông. Ảnh tư liệu chụp năm 1995.

REUTERS/Stringer/Files

Trọng Nghĩa http://www.viet.rfi.fr/chau-a/20120812-malaysia-keu-goi-asean-doan-ket-tren-van-de-bien-dong


Phát biểu sau cuộc tiếp xúc với đồng nhiệm Trung Quốc Dương Khiết Trì vào hôm nay 12/08/2012, Ngoại trưởng Malaysia Anifah Aman đã thúc giục các nước Đông Nam Á giải quyết các tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông trong nội bộ khối ASEAN trước khi đưa vấn đề này ra bàn với Bắc Kinh. Theo nhận định của hãng tin Pháp AFP, tuyên bố của lãnh đạo ngành ngoại giao Malaysia hàm ý yêu cầu ASEAN hình thành một mặt trận thống nhất hơn để đối phó với Trung Quốc đang càng lúc càng quyết đoán.

Sau cuộc hội kiến kéo dài một tiếng đồng hồ với Ngoại trưởng Trung Quốc, hiện đang ghé thăm Malaysia, ông Anifah Aman cho rằng cần phải tránh không để tái lập những sự cố tương tự như vụ đối đầu mới đây giữa Philippines và Trung Quốc tại vùng bãi đá Scarborough Shoal.

Phát biểu với báo chí, Ngoại trưởng Malaysia tỏ ý tin tưởng là khối ASEAN có khả năng giải quyết được vấn đề Biển Đông và « Trung Quốc cũng mong muốn một cách nghiêm túc trong việc tìm kiếm giải pháp ».

Tuy nhiên, ông Anifah đã ghi nhận là giữa các thành viên ASEAN với nhau cũng có những đòi hỏi chủ quyền chồng chéo. Vì thế ông đề nghị : « Hãy thảo luận về những tranh chấp đó trong nội bộ các nước ASEAN, trước khi nói chuyện với Trung Quốc ».

Theo Ngoại trưởng Malaysia, hồ sơ Biển Đông chỉ có thể được giải quyết nếu tất cả các bên tranh chấp đồng ý với nhau, và chỉ khi đó thì Trung Quốc mới đánh giá đúng được vấn đề và thấy rõ được đó là mong muốn của ASEAN.

Tuy nhiên ông Anifah không đưa ra bất kỳ lịch trình nào về thời điểm ASEAN thảo luận các tranh chấp chủ quyền giữa các thành viên trong khối.

Phải nói là nếu Trung Quốc đòi hỏi chủ quyền trên hầu như toàn bộ Biển Đông, đối kháng với toàn thể các láng giềng Đông Nam Á, thì giữa 4 nước ASEAN là Brunei, Malaysia, Philippines và Việt Nam, cũng có tranh chấp chủ quyền chồng chéo với nhau ở khu vực quần đảo Trường Sa, một vấn đề cho đến nay vẫn chưa giải quyết ổn thỏa.

Tuy nhiên, trong thời gian qua, Malaysia và Việt Nam đã có những nỗ lực hợp tác nhằm vượt qua các tranh chấp song phương, chẳng hạn như các công ty dầu khí hai nước đã cùng nhau khai thác ở vùng Biển Đông có tranh chấp.

Trong lãnh vực ngoại giao, nổi bật nhất là sự kiện vào năm 2009, Malaysia và Việt Nam đã kết hợp được với nhau để cùng đệ trình lên Liên Hiệp Quốc bản đề nghị kéo dài vùng thềm lục địa của mình ở khu vực Nam Biển Đông trong khuôn khổ Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (UNCLOS). Riêng Việt Nam thì còn có một đề nghị thứ hai, liên quan đến vùng phía Bắc Biển Đông, tức là vùng Hoàng Sa, nơi chỉ có Việt Nam là tranh chấp với Trung Quốc, còn Malaysia thì không.

Theo một số nhà quan sát, chính thế liên kết bất ngờ kể trên giữa Malaysia và Việt Nam đã khiến Trung Quốc bực tức và ngay sau đó, Bắc Kinh đã bác bỏ các đề nghị của các láng giềng Đông Nam Á, và công khai hóa tấm bản đồ 9 đường gián đoạn đòi chủ quyền trên hơn 80% Biển Đông. Và cũng từ khi ấy, các hành động lấn lướt của Trung Quốc tại Biển Đông càng lúc càng gia tăng.

Nhưng cũng vào lúc ấy, tranh chấp Biển Đông giữa các nước ASEAN với nhau cũng đã bộc lộ một cách rõ ràng. Trong khi Việt Nam và Malaysia đồng ý với nhau, thì chính quyền Philippines vào lúc đó của bà Gloria Arroyo đã có phản ứng tương tự như Trung Quốc và lên tiếng bác bỏ đề nghị chung của Hà Nội và Kuala Lumpur.

Lời kêu gọi ASEAN đoàn kết của Malaysia vào hôm nay một lần nữa đã nêu bật tình trạng chia rẽ trong nội bộ ASEAN về vấn đề Biển Đông, vốn đã thể hiện qua sự kiện lần đầu tiên trong lịch sử của ASEAN, Hội nghị Ngoại trưởng tại Phnom Penh vào tháng 7 vừa qua đã không ra được bản thông cáo chung.

Giáo sư Allen Weiner trả lời về 17 nhà hoạt động trẻ bị giam và nhân quyền Việt Nam


Giáo sư Allen Weiner trả lời về 17 nhà hoạt động trẻ bị giam và nhân quyền Việt Nam


9/08/12 5:21 AM

Giáo sư Allen Weiner trả lời về 17 nhà hoạt động trẻ bị giam và nhân quyền Việt Nam

Giám đốc Chương trình Luật Quốc tế và Đối chiếu của Trường Luật Đại học Stanford (Hoa Kỳ), Giáo sư Allen Weiner, vừa đại diện cho 17 nhà hoạt động trẻ đang bị giam cầm tại Việt Nam gửi thỉnh nguyện thư lên Ủy ban Điều tra về Giam giữ tùy tiện của Liên hiệp quốc (UNWGAD) trình bày về việc Hà Nội bắt giữ bất hợp pháp, giam giữ kéo dài các nhà hoạt động này và đề nghị cơ quan của Liên hiệp quốc kêu gọi Việt Nam phải phóng thích họ ngay lập tức.

·         Giáo sư Allen Weiner trả lời phỏng vấn


Giáo sư Allen Weiner trả lời phỏng vấn


Bấm vào đây nghe Giáo sư Allen Weiner trả lời phỏng vấn


17 nhà hoạt động trẻ bị giam và nhân quyền Việt Nam


17 người trẻ này bị bắt từ tháng 7 năm 2011, bị cáo buộc vi phạm các điều luật hình sự về ‘hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân’và ‘tuyên truyền chống nhà nước’ sau khi họ tham gia các hoạt động cổ võ cho nhân quyền, công lý, chống lại những sự đàn áp, bất công. Họ là những thanh niên Công giáo và Tin lành, những nhà hoạt động tích cực tham gia các công tác thiện nguyện xã hội.


Giám đốc Chương trình Luật Quốc tế và Đối chiếu của Trường Luật Đại học Stanford (Hoa Kỳ), Giáo sư Allen Weiner

Vì sao trường hợp của các nhà hoạt động trẻ ở Việt Nam đánh động sự quan tâm của giới chuyên môn quốc tế? Một giáo sư luật của một đại học danh tiếng trên thế giới đại diện cho 17 thanh niên này đệ đơn lên cơ quan bảo vệ nhân quyền của Liên hiệp quốc có ý nghĩa như thế nào? Trong cuộc trao đổi với Trà Mi, Giáo sư Weiner cho biết.

Giáo sư Weiner: Tôi đại diện cho 17 thanh niên này. Vụ việc của họ được các tổ chức xã hội dân sự trong và ngoài nước đưa tới tôi. Những người trẻ này thuộc một nhóm các nhà hoạt động viết bài trên các trang blog cá nhân, là các nhà báo công dân phản ánh thực trạng xã hội, và họ bị chính quyền bắt vì các hoạt động đó. Đa số họ là thanh niên Công giáo thuộc Dòng Chúa Cứu thế Việt Nam.

Trà Mi: Điều gì đã khiến ông thay mặt họ đệ trình thỉnh nguyện thư lên cơ quan chuyên điều tra về giam giữ tùy tiện của Liên hiệp quốc?

Giáo sư Weiner: Tôi thường được yêu cầu tham gia vào các trường hợp liên quan tới các cáo buộc về vi phạm nhân quyền. Vụ việc của 17 thanh niên này chẳng hạn, người ta nói họ bị vi phạm nhân quyền trong khi chính quyền cho rằng họ đã phạm pháp. Đó là điều khiến tôi chú ý ở chỗ là trường hợp của họ quá rõ ràng, thậm chí từ những luận điệu của nhà nước Việt Nam đưa ra cũng cho thấy rằng những người trẻ này đã có các hoạt động thể hiện quan điểm chính trị và sự phản đối ôn hòa, vốn được hiến pháp quy định. Nhà nước Việt Nam không nói những người này âm mưu đặt bom hay có hành vi bạo động gì cả.

Chính những gì chính quyền Việt Nam nói cho thấy 17 thanh niên này đã thực hành quyền tự do ngôn luận và tự do bày tỏ quan điểm chính trị, nói lên những điều chỉ trích chính quyền Việt Nam.

Cho nên, vụ việc của họ rõ ràng liên quan đến quyền tự do thể hiện quan điểm chính trị và quyền tự do lập hội được bảo đảm trong các quy định nhân quyền của quốc tế. Và xin nhấn mạnh rằng đây không phải là các quy định mà thế giới bên ngoài hay Tây phương áp đặt lên Việt Nam, mà đây là các quy định mà chính Việt Nam tự chấp thuận khi trở thành thành viên ký kết vào Công ước quốc tế về quyền dân sự và quyền chính trị của công dân.

Việt Nam đã đồng ý với thế giới rằng tất cả mọi người dân đều có quyền được tự do bày tỏ quan điểm chính trị và tự do lập hội. Và những gì đang diễn ra cho thấy Việt Nam đang vi phạm cam kết của chính mình và vi phạm nhân quyền của các nhà hoạt động này. Vì vậy, vụ việc của 17 thanh niên này là một trường hợp quá rõ ràng, khiến tôi khó lòng từ chối không lên tiếng.

Trà Mi: Tuy nhiên, chính quyền Việt Nam nói các nhà hoạt động này việc ‘tuyên truyền chống nhà nước’, ‘hoạt động nhằm lật đổ chính quyền’, gây phương hại cho an ninh quốc gia. Giáo sư có phản hồi như thế nào?


17 nhà hoạt động Công giáo trẻ có liên hệ với Dòng Chúa Cứu Thế bị bắt vì bị tố cáo vi phạm các điều luật như ‘hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân’ và ‘tuyên truyền chống nhà nước’

Giáo sư Weiner: Câu trả lời là nếu anh chỉ trích chính quyền và điều đó khiến dân chúng muốn có một chính quyền khác thì đây là một hình thức của quyền tự do bày tỏ quan điểm chính trị và quyền tự do lập hội, được bảo vệ và bảo đảm theo luật quốc tế. Những gì mà chính quyền Việt Nam đang làm cho thấy chỉ vì không thích các quan điểm chỉ trích các chính sách của nhà nước, và thay vì giải quyết vấn đề, đáp ứng yêu cầu của người dân đòi được dân chủ hơn, thì nhà nước lại dùng quyền lực để bắt bớ họ. Luật quốc tế không cho phép làm như thế.

Trà Mi: Như ông biết, luật Việt Nam có những quy định không cho phép ‘tuyên truyền chống nhà nước’ và Hà Nội thường nói là mỗi quốc gia có luật lệ riêng phù hợp với đặc điểm riêng của mình.

Giáo sư Weiner : Đó là điều họ hay nói mà thực chất họ nói là chúng tôi sẽ dùng luật của chúng tôi theo kiểu mà bất kỳ cá nhân nào cầm quyền muốn nó thế nào thì nó sẽ thế ấy. Đây là một hệ thống hoàn toàn trái ngược với một nhà nước pháp quyền. Xin nhắc lại Việt Nam đã tham gia ký kết Công ước quốc tế về quyền chính trị và dân sự bảo đảm quyền tự do bày tỏ quan điểm và tự do lập hội. Đã là thành viên của công ước, anh không thể nói ừ thì chúng tôi có các nghĩa vụ cam kết với công ước đấy, nhưng chúng tôi ứng dụng khác với những nơi khác, theo luật riêng của chúng tôi. Dựa trên luật nội bộ để vi phạm các nghĩa vụ cam kết theo luật quốc tế là điều không thể chấp nhận. Điều này sẽ làm cho việc tham gia hiệp ước quốc tế trở nên vô nghĩa. Việt Nam một khi đã nhất trí với luật quốc tế thì không thể dựa trên luật nội bộ của mình nữa nếu luật của họ không phù hợp với các quy định về nhân quyền của quốc tế. Hơn nữa, Hiến pháp Việt Nam bảo đảm quyền tự do bày tỏ quan điểm chính trị và tự do lập hội. Cho nên, tôi cho rằng các luật lệ mà Việt Nam dựa vào để buộc tội những người thực thi các quyền này như điều 79 hay 88 ‘hoạt động nhằm lật đổ chính quyền’ hay ‘tuyên truyền chống nhà nước’ là các điều luật vô hạn, với câu chữ mơ hồ, không phù hợp với một nhà nước pháp quyền. Vì những điều khoản vô hạn này cơ bản là cho phép nhà nước có quyền có thể bắt bất kỳ ai bất cứ lúc nào chỉ vì chính quyền không thích nghe chỉ trích, bắt mà không cần truy tố, không cần đưa ra xét xử, không cho phép họ được tiếp xúc với luật sư. Đó là một nhà nước độc tài không phù hợp với pháp trị.

Trà Mi: Một Giáo sư luật, Giám đốc Chương trình Luật Quốc tế và Đối chiếu thuộc Trường Luật Đại học danh tiếng Stanford của Hoa Kỳ đứng ra đại diện cho 17 nhà hoạt động trẻ Việt Nam đệ đơn lên cơ quan bảo vệ nhân quyền của Liên hiệp quốc. Điều này có ý nghĩa như thế nào? Câu trả lời của Giáo sư ra sao?

Giáo sư Weiner : Tôi là một người am hiểu về luật quốc tế. Tôi nghiên cứu và làm việc về luật quốc tế. Tôi cống hiến cả đời mình tìm hiểu về luật quốc tế. Tôi nhìn vào các trường hợp bị bắt giữ này tại Việt Nam và rõ ràng rằng đây là những vi phạm nhân quyền, vi phạm luật quốc tế. Những người như tôi, giảng dạy và nghiên cứu về luật quốc tế cũng phải có nghĩa vụ tìm cách đánh động sự lưu tâm của các chính phủ và tổ chức quốc tế đối với các trường hợp vi phạm những cam kết với quốc tế như chính phủ Việt Nam đang làm.

Trà Mi: Điều gì có thể xảy ra sau khi đơn thỉnh nguyện này được gửi tới Liên hiệp quốc, thưa Giáo sư?

Giáo sư Weiner : Sau khi Ủy ban UNWGAD nhận được thỉnh nguyện thư, họ sẽ chuyển cho Việt Nam và Việt Nam có cơ hội hồi đáp và đưa ra bình luận. Trong trường hợp Việt Nam chịu phản hồi, với tư cách là người đại diện cho 17 thanh niên đứng đơn, tôi sẽ có cơ hội phản hồi về hồi đáp của Việt Nam. Uỷ ban UNWGAD sẽ xem xét phản hồi của cả đôi bên xem có đưa ra quyết định rằng những vụ bắt bớ này là vi phạm luật quốc tế về nhân quyền hay không. Nếu họ quyết định là đây là những sự bắt bớ tùy tiện, vi phạm luật quốc tế, thì họ sẽ kêu gọi Việt Nam phải tuân thủ luật quốc tế, nghĩa là phóng thích các thanh niên này.

Trà Mi: Còn trong trường hợp Việt Nam không phản hồi thì sao, thưa Giáo sư?

Giáo sư Weiner : Trong quá khứ đã có vài trường hợp Việt Nam không làm theo kêu gọi của Ủy ban UNWGAD. Đúng là quyết định của Ủy ban UNWGAD không mang tính ràng buộc pháp lý nhưng nó phản ánh đánh giá của một tổ chức gồm các chuyên gia độc lập và có quyền hạn về các cam kết của Việt Nam. Dĩ nhiên tôi mong cơ quan của Liên hiệp quốc này bảo cho Việt Nam biết rằng họ không tuân thủ các trách nhiệm với quốc tế để Việt Nam cố gắng cải thiện. Nhưng nếu Việt Nam không phản hồi thì tôi mong rằng cộng đồng quốc tế, các chính phủ, các tổ chức phi chính phủ quốc tế sẽ nhìn vào đánh giá của Ủy ban UNWGAD mà tăng áp lực với Hà Nội để thuyết phục họ phải tuân thủ cam kết. Mong rằng các nước có mối quan hệ quan trọng với Việt Nam như Hoa Kỳ chẳng hạn, sẽ cho Việt Nam thấy họ không sẵn sàng cải thiện quan hệ kinh tế với Việt Nam khi mà một cơ quan của Liên hiệp quốc đã đánh giá rằng Hà Nội bắt bớ công dân tùy tiện chỉ vì các công dân này đã thực thi các nhân quyền căn bản, những điều mà thế giới cho rằng mọi người đều có quyền được hưởng.

Trà Mi: Xin chân thành cảm ơn Giáo sư Weiner đã dành cho chúng tôi cuộc phỏng vấn này.

Vừa rồi là Giáo sư Allen Weiner, Giám đốc Chương trình Luật Quốc tế và Đối chiếu của Trường Luật Đại học Stanford (Hoa Kỳ), người đệ nạp thỉnh nguyện thư lên Ủy ban Điều tra về Giam giữ tùy tiện của Liên hiệp quốc cho 17 nhà hoạt động trẻ đang bị giam cầm tại Việt Nam, kêu gọi trả tự do cho họ ngay lập tức.

Thế nước chẳng đừng




 11/08/12 | Tác giả: Quốc Phùng

Thế nước chẳng đừng



Tàu cá Trung Quốc xâm phạm Trường Sa

Tin 23 ngàn tàu cá Trung Cộng tràn ngập biển Đông đầu tháng 8-2012 và chỉ trong vòng vài ngày đầu khi Trung Cộng “cho phép” ngư dân hành nghề trong năm, theo tin từ BBC, đã có nhiều tàu cá của Việt Nam bị đâm chìm (1)… Tiếp theo tin tháng trước, Trung Cộng ngang nhiên kêu gọi đấu thầu 9 lô dầu khí chỉ cách bờ biển Việt Nam vài chục hải lý! (2). Cái gì đến đã đến. Sau nhiều năm dài chuẩn bị, sau những áp lực và thuyết phục Việt Nam chấp nhận chủ quyền của Trung Cộng tại Biển Đông, hứa hẹn cùng hợp tác khai thác xen lẫn đe doạ sẽ thay thế những lãnh đạo CSVN ngoan cố bằng những tay sai dễ bảo khác, Trung Cộng đã trở mặt bất chấp sự bẻ bàng và muối mặt của đảng CSVN đối với nhân dân Việt Nam.

CSVN hiện nguyên hình là tập đoàn tham quyền cố vị bán rẻ lương tri, nhượng đất nhượng biển, cam tâm làm tay sai cho ngoại bang để củng cố sự độc quyền cai trị nhân dân. Dân Tàu nhởn nhơ tung hoành đi lại cùng khắp đất nước Việt Nam, mua bán đổi chác, đút lót thắng thầu hầu hết các công trình quốc gia quan trọng, lũng đoạn kinh tế, và quan trọng nhất là mai phục hàng triệu “con trời” ở những trọng điểm trên cả nước để chờ đợi thời cơ.

Vì Đâu Nên Nỗi?

Từ trước đến nay, quan hệ giữa Trung Cộng và Việt Cộng là quan hệ của phường “mèo mả gà đồng”. Khi cần thì tìm đến lợi dụng nhau. Xong việc rồi mạnh ai nấy lo, tính chuyện phủi tay kể cả sang đoạt triệt hạ lẫn nhau.

Ngày nay vì tham vọng muốn chiếm đoạt những quyền lợi kinh tế to lớn của Việt Nam lẫn sự tranh giành quyền lực chính trị khốc liệt tại Trung Nam Hải mà phe quân phiệt diều hâu đang thắng thế, Trung Cộng đang có những động thái đóng những chiếc đinh cuối cùng vào chiếc quan tài chôn vùi chế độ Cộng Sản tại Việt Nam. Đó là điều mà Tập Cận Bình và nhóm lãnh đạo tương lai không bao giờ muốn xảy ra vì có một chư hầu Việt Nam làm phên dậu cũng là một kế sách. Tuy nhiên cánh quân đội và giáo điều trong đảng Cộng Sản tại Trung Nam Hải hiện đang cố gắng tranh giành ảnh hưởng. Đơn giản là khuynh hướng diều hâu này cần mở rộng thế lực trong Đảng, họ viện dẫn rằng Trung Cộng rất cần tài nguyên, hơn nữa sự hiện diện tại vùng biển Đông mà họ gọi là Nam Hải, sẽ tạo thế mạnh cho Trung Cộng trong trường hợp có tranh chấp với Hoa Kỳ và các nước có ảnh hưởng tại Đông Á. Muốn đạt được những mục tiêu trên, không gì hay hơn là phải lấn lướt lân bang, vừa có lợi kinh tế, có lợi về chiến lược lại phô trương được thanh thế. Nhưng “có biết đâu niềm vui đã nằm trong thiên tai…”! Biển Đông sẽ là nơi Trung Cộng phải trả giá đắt, nếu không muốn nói sẽ bị sa lầy và “thân bại danh liệt”. Nên nhớ rằng Trung Cộng đã đặt bút ký vào luật biển quốc tế (UNCLOS) năm 1996 nên càng bị ràng buộc. Dù Hoa Kỳ có phê chuẩn UNCLOS hay không, Trung Cộng cũng khó lòng làm mưa làm gió tại Tây Thái Bình Dương. Thái độ hung hăng bất chấp luật pháp sẽ làm Trung Cộng mất uy tín và bị cô lập.

Mặc dù có một số học giả Trung Cộng công bình hơn có các nhận định như một số báo đưa tin như sau:

“Nhà nghiên cứu Lý Lệnh Hoa, thuộc Trung tâm Tin tức hải dương Trung Quốc, cho rằng: “Chúng ta – Trung Quốc vẽ đường chín đoạn mà không có một kinh độ hoặc vĩ độ cụ thể, và cũng không có căn cứ pháp luật.” Nhà nghiên cứu này cũng khẳng định: “Đường chín đoạn (chiếm gần 80% biển Đông) là do Trung Quốc tự vẽ ra năm 1974″.
Giáo sư Trương Thự Quang, Đại học Tứ Xuyên, thì nhấn mạnh, Trung Quốc không thể tự vẽ ra đường chín đoạn. Theo giáo sư Trương, khi Trung Quốc khăng khăng đưa ra “đường lưỡi bò” nhưng không có căn cứ để khẳng định và không được bất kỳ nước nào thừa nhận thì nó vô giá trị: “Quyền lợi của anh (Trung Quốc) cần được người khác thừa nhận, người khác không thừa nhận thì anh không có quyền”.”

Tuy nhiên, chính sách của Trung Cộng hiện nay đang bị phe diều hâu lấn lướt nên bao nhiêu cam kết và mật ước giữa CSVN và Trung Cộng đang trở thành bèo bọt. Những cam kết theo kiểu bán nước cầu vinh như thế này: “Tôi đồng ý với anh rằng các anh (TC) có thẩm quyền một phần trên thềm lục địa Việt Nam theo như đường “chín khúc lưỡi bò” vạch ra, nhưng để tránh cho nhân dân nước tôi (VN) có lý do chính đáng chống đối đảng Cộng Sản và chính phủ Việt Nam, các anh (TC) nên giữ nguyên trạng mập mờ như thế này một thời gian nữa chờ ổn định tình hình, ta sẽ thương thảo sau…” hoặc những giao hẹn khác như: “Về phía Việt Nam chúng tôi không khuyến khích ngư dân đánh bắt xa bờ gần quần đảo Hoàng Sa, nhưng nếu các anh (TC) có bắt được thuyền của ngư dân tôi (VN) xin vui lòng trả lại để chúng tôi (CSVN) không bị mất mặt với nhân dân!…”

Việc Trung Cộng công khai kêu gọi đấu thầu khai thác dầu khí trong thềm lục địa VN cũng như dùng tàu Ngư Chính yểm trợ hàng đoàn tàu cá Trung Cộng tiến sâu vào đánh bắt sát bờ biển VN và gây hấn đâm chìm tàu cá của ngư dân VN để dằn mặt… Tất cả như những cái tát đích đáng làm “đảng ta” tối tăm mặt mũi vì sượng sùng với buổi lễ vinh danh tình hữu nghị Việt-Trung với 16 chữ vàng và 4 tốt ngày 10-7-2012. Tuy nhiên với bản chất “hèn với giặc, ác với dân” như mọi người thường ví von, CSVN vẫn cắn răng nhịn nhục và tiếp tục truy bắt nhân dân tự phát biểu tình chống Trung Cộng mấy tuần qua.

Trung Cộng Sẽ Sụp Đổ Nay Mai?

Tâm lý thông thường khi chúng ta quá chán ngán một việc gì, chúng ta thường nguyền rủa nó và mong cho nó sớm bị diệt vong. Là người Việt Nam chúng ta lại càng bất hạnh hơn vì phải trông mong một sự thay đổi ở Trung Hoa Đỏ sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến vận mạng VN. Chúng ta mong chờ sự thay đổi tại Trung Hoa Đỏ còn hơn cả nhà tranh đấu Ngụy Kinh Sinh, vì có như vậy, mới mong đảng CSVN mất chỗ dựa vào Trung Cộng và chấp nhận trao quyền tự quyết cho toàn dân nếu không muốn một cuộc nổi dậy lật đổ chế độ phản dân hại nước.

Tuy nhiên, mặc dù chế độ Trung Cộng có bị lung lay nhưng không thể một sớm một chiều sẽ bị sụp đổ. Sau thế vận hội tại Bắc Kinh, hàng mấy chục triệu người mất công ăn việc làm cộng với tình hình đại suy thoái (great depression) toàn cầu khiến không ít người tiên đoán Trung Cộng sẽ lâm vào tình trạng khủng hoảng. Kinh tế Trung Cộng cũng đang từ từ hạ nhiệt. GDP dù vẫn còn tăng trưởng nhưng chậm dần lại. Đây là dấu hiệu của suy thoái.

Câu hỏi đặt ra là chỗ yếu của Trung Cộng ở đâu? Câu trả lời là cũng từ nền kinh tế phát triển đó và cấu trúc xã hội của nó. Xin tóm tắt vài nét chính:

- Sự phát triển và đời sống cao hơn của dân chúng tạo nên những xung động xã hội và biến thành những mâu thuẫn giữa từng lớp giàu và nghèo.

- Sự kềm hãm hối suất (currency undervalue / manipulation) tạo cho Trung Cộng được lợi thế một cách bất chính trên số lượng hàng hoá xuất cảng suốt hơn 20 năm qua. Nếu hối suất tiền tệ của Trung Cộng được điều chỉnh theo thị trường thì Trung Cộng “nghèo” bớt đi và thất nghiệp tăng cao hơn. Xã hội càng thêm bất ổn.

- Nhận thấy sự phẫn nộ của dân chúng Mỹ, chính quyền Obama đã phải hành động: Ngân hàng Dự trữ Liên bang (FED) thông báo in thêm 600 tỷ đồng tung vào thị trường (từ ngữ chuyên môn gọi là “Quantitative Easing”). Có thể sẽ có một đợt QE3 khác trong năm nay. Đồng đô la giảm gía có nghĩa là sức cạnh tranh của Hoa Kỳ tăng lên. Trung Cộng như ngồi trên lửa vì nền kinh tế Trung Cộng đang cột chặt vào các thị trường lớn, nhất là thị trường Hoa Kỳ.

- Chưa kể những thiên tai và biến động lớn chẳng hạn như nếu vỡ đập Three Gorges (Tam Điệp), hàng mấy chục triệu người sẽ bị ảnh hưởng và nền kinh tế Trung Cộng sẽ sụp đổ theo.

Chuyện gì sẽ xảy ra nếu tất cả các ẩn số bên trên cùng xảy ra một lúc cho Trung Cộng???

Toàn Dân Đứng Lên Bảo Vệ Tổ Quốc và Vẹn Toàn Lãnh Thổ

Không một con dân Việt Nam nào chấp nhận được ngoại bang dày xéo trên quê hương trừ một ít đảng viên và công an CSVN cuồng tín vẫn tin vào “tài lãnh đạo” của Đảng. Hầu hết cán bộ Cộng Sản cao cấp đều tẩu tán tài sản, đưa con cháu ra ngoại quốc chuẩn bị cho một cuộc tháo chạy vĩ đại. Những công an, dân phòng tép riu sẽ ở lại đối diện với cơn phẫn nộ của nhân dân.

Không còn chờ đợi gì nữa. Nếu toàn dân không kịp thời đứng lên bảo vệ giang sơn lãnh thổ và lãnh hải, Trung Cộng sẽ lấn tới thêm để hợp thức hoá những vùng biển cận duyên của Việt Nam và chắc chắn TC sẽ mang tàu hải quân vào hải phận Việt Nam để bảo vệ các giàn khoan dầu chỉ cách Nha Trang và Phan Thiết không tới 60 hải lý và cách đảo Phú Quí không tới 30 hải lý!!!

Đảng CSVN không giữ gìn được đất nước và bảo vệ được nhân dân trước sự xâm lăng và uy hiếp của Trung Cộng nên chính nhân dân phải đứng lên bảo vệ tổ quốc và bảo vệ chính mình. Lý tưởng nhất là đảng CSVN phải rút lui và “hạ cánh an toàn”, nhường quyền tự quyết lại cho dân tộc. Đây là mô hình đầy nhân bản mà đảng Cộng Sản Liên Sô cũng như chính quyền một số nước Cộng Sản tại Đông Âu đã trao quyền êm thắm lại cho nhân dân. Điều này không thể xảy ra tại Việt Nam vì bản chất tham lam và hèn hạ của lãnh đạo CSVN nên một cuộc đảo chánh trong nội bộ lãnh đạo CSVN do những cán bộ đảng viên còn chút lương tri và tinh thần dân tộc khởi động là điều có thể xảy ra hơn. Nhưng dù sao, vận mệnh dân tộc Việt Nam phải do chính nhân dân Việt Nam tự quyết định chứ không chờ những đảng viên Cộng Sản phản tỉnh chủ động. Hơn nữa phải chờ đến bao giờ? Đến khi chủ quyền đất nước hoàn toàn mất vào tay ngoại bang lúc đó toàn dân mới ý thức hành động chăng?

Như vậy giải pháp khả thi nhất là nhân dân Việt Nam tự đứng lên bảo vệ tổ quốc thân yêu, nói lên tiếng nói yêu nước của mình. Từng bước mạnh dạn tập trung lại, biểu tình phản đối Trung Cộng xâm lăng lãnh hải Việt Nam. Tại Sàigòn vừa có hiện tượng 42 “trí thức” làm đơn xin (mà họ gọi là đề nghị) chính quyền CSVN cho phép được biểu tình bày tỏ lòng yêu nước và phản đối Trung Cộng xâm lăng Việt Nam. Đây là thái độ yếu đuối, van xin và đớn hèn của trí thức Việt Nam dưới chế độ Cộng Sản. Còn đâu những ngày tháng các anh tự cho là hào hùng “chống Mỹ cứu nước”. Các anh từng tự hào là dù dưới chế độ độc tài đàn áp dã man của “Ngụy quyền Sàigòn”, các anh vẫn tổ chức được hàng trăm cuộc biểu tình gây tiếng vang trên toàn thế giới làm sụp đổ một chế độ “ác ôn” nhất hành tinh! Nay các anh muốn bảo vệ đất nước trước hiểm hoạ ngoại xâm, xin nhấn mạnh là ngoại xâm đích thực từ Tàu Cộng, các anh lại phải làm đơn xin phép được… biểu tình!

Nên nhớ rằng “đế quốc Mỹ xâm lược” ngày nào, nay các anh gọi là Hoa Kỳ, lại chính là niềm hy vọng lớn lao của “Đảng ta” muốn dựa vào để được Hoa Kỳ bảo vệ chống xâm lăng!!!

Phương cách để có một cuộc biểu tình tự phát không cần xin phép xin mời đọc “Những Chia Sẻ Nho Nhỏ” tựa bài của một người tuy nhỏ nhưng có tên không nhỏ, Huỳnh Thục Vy.

“…Khi chúng ta phản đối quyết liệt và tức thì hành động sách nhiễu của an ninh, truyền thông tin hữu ích cho người dân, bày tỏ thái độ nghiêm khắc với an ninh trước sự chứng kiến của đông đảo mọi người, thì giá trị của nó bằng một cuộc biểu tình nho nhỏ. Bởi vậy, mỗi người tranh đấu và yêu nước hãy tận dụng từng tình huống đụng độ cụ thể với an ninh để bày tỏ lòng yêu nước và tố cáo chế độ. Nếu làm được vậy, chúng ta có thể biểu tình mọi nơi, mọi lúc, không cần định trước địa điểm và thời gian.”

“…Những cuộc biểu tình không chỉ để biểu tỏ lòng yêu nước, gây sức ép cần thiết lên chế độ để họ có những hành động giải quyết trước tình hình biển đảo đất nước bị Trung cộng xâm lăng; mà còn tạo những cơ hội tốt để người dân Việt Nam tập sống như những công dân mạnh mẽ. Nhà cầm quyền quá sợ hãi đám đông nên họ tìm mọi cách trấn áp dù những cuộc biểu tình chỉ tập trung những người yêu nước đơn thuần hay có cả những nhân vật đối lập. Trong khi tất cả chúng ta đều căm phẫn lẫn hồi hộp chờ đợi không biết Trung cộng sẽ tiếp tục có những động thái xâm lược nào tiếp theo, và Nhà cầm quyền đang toan tính những gì. Tàu cộng quá nguy hiểm, Việt cộng quá hèn nhát, còn dân ta thì quá sợ hãi. Nhưng đất nước này mất đi, chúng ta, gia đình và con cháu chúng ta sẽ sống ở đâu? Chúng ta vẫn tiếp tục sợ hãi như thế hay sao?…”

Xin đọc toàn bài (3)

Những lấn lướt của Trung Cộng tại Biển Đông có ảnh hưởng tiêu cực, là những hệ lụy và mất mát của đất nước, nhưng mặt khác, sự trở mặt của Trung Cộng với CSVN xem ra lại có một số tác dụng tích cực. Từ đây CSVN sẽ khó lòng che đậy tinh thần bán nước cầu vinh hay ngụy biện khi cho rằng việc đối phó với Trung Cộng đã có Đảng và Nhà Nước lo! Với áp lực ngày càng gia tăng của nhóm “diều hâu”, Trung Cộng càng vọng động thì tinh thần quật cường của dân tộc Việt Nam lại càng được dịp bùng cháy không gì dập tắt nổi. Ngày quật khởi của dân tộc gần kề.

Thời cơ đã chín muồi cho một cuộc Cách mạng Dân chủ tại Việt Nam! (4)

© Quốc Phùng

© Đàn Chim Việt

Links:












 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link