Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, August 14, 2012

Lập Trường Của Người Việt Quốc Gia Trước Vấn Nạn Tại Biển Đông?

Thưa quý vị,
Đọc những cái tin khôi hài, ngớ ngẩn "quá ấu trĩ " của nhà nưóc và đảng việt gian cs về những "..cơ sở cỉa Tàu xây dựng nhiều năm trên lãnh thổ VN " mà csvn không biết... chắc chỉ có con nít lên 5 mới tin nổi....  Quý vị có đồng ý không?  Thử vk hay ngưòi dân VN nào "làm thử " việc xây cất nhà hay chiếm hữu miếng đất nào đó mà không có phép của sở nhà đất hay của đảng uỷ, xã uỷ..c/q nhân dân điạ phưong xem.. công an vc tới "hỏi thăm " liền.

Quý vị bàn việc chống Tàu mà đảng và nhà nưóc việt gian còn đó là 1 việc làm mất thời gian, vô ích... bởi vì con nít lên 5 còn biết là đảng và nhà nưóc việt gian cs là tay sai của Tàu..họ dựa vào mô hình chính trị, kinh tế Tàu cs để đảng và nhà nưóc csvn tồn tại, để cán bộ, đảng viên csvn độc tài cai trị, tham nhũng thối nát, vơ vét, đàn áp bóc lột tài sản nhân dân và tài nguyên đất nưóc VN.  Ai cũng biết cả không cần phải bàn cãi thêm v/v này.

Thực tế mà nói, nếu thực sự quý vị muốn bàn kế chống Tàu thì phải bàn kế làm xụp đổ cái chế độ việt gian cs đang cai trị VN đầu tiên.  Ngày nào cái chế độ thối nát, đồi truỵ, buôn dân bán nưóc này xụp đổ thì ngày đó VN moi co hy vọng chống xâm lăng của Tàu.  CSVN sẵng sàng buôn dân bán nưóc VN cho Tàu để đảng và nhà nưóc việt gian cs tồn tại.  Việc này chắc chắn như thế.   Muốn chống Tàu xâm lăng VN phải diệt chế độ việt gian cs.


-----------------------------

Subject: MAI THANH TRUYET : Lập Trường Của Người Việt Quốc Gia Trước Vấn Nạn Tại Biển Đông?
Date: Thursday, August 9, 2012, 10:28 AM

 
 

Lập Trường Của Người Việt Quốc Gia Trước Vấn Nạn Tại Biển Đông?



  Mai Thanh Truyết


(Bài nói chuyện trong Hội Thảo Biển Đông tại Quận Cam hôm Thứ Bảy 4/8/2012.)

Thưa Quý vị,

Quý vị vừa nghe các thuyết trình viên trình bày về những vấn đề của biển Đông:

- Cựu Hạm trưởng Hải quân VNCH Vũ Hữu San, người chiến sĩ tham dự trận đánh Hoàng Sa tháng 2, 1974 dưới thời Việt Nam Cộng Hòa trình bày về Công ước quốc tế về Luật biển năm 1982 của Liên Hiệp Quốc (UNCLOS);

- Cụ Huỳnh Văn Lang, một công dân ngoại hạng dưới hai nền Đệ I và II VNCH qua cái nhìn chánh trị trong vấn đề biển đông;

- Nhà bình luận kinh tế và chánh trị Nguyễn Xuân Nghĩa qua việc phân tích những mục tiêu của Trung Quốc tại biển Đông.

Và đề tài cuối cùng của buổi hội luận hôm nay, chúng tôi xin đặt câu hỏi và đóng góp ý kiến ban đầu cũng như mời gọi tất cả quý vị trong hội trường ngày hôm nay cùng chia sẻ và trao đổi. Câu hỏi đó là “Trung Cộng muốn gì tại biển Đông”.

Thưa Quý vị,

Trong những tháng vừa qua, tình trạng biển Đông ngày càng căng thẳng: Đệ VII hạm Đội Hoa Kỳ vào vùng nầy, Trung Cộng tiếp tục mang hàng trăm tàu chiến bố trí khắp nơi trong vùng, cuộc họp của Asean về biển Đông, Hoa Kỳ dự định thông qua Bộ quy tắc ứng xử trên biển Đông…Tất cả nói lên tính chất nghiêm trọng của vần đề.

Để trả lời câu hỏi “Trung Cộng muốn gì tại biển Đông”, chúng tôi xin được lần lượt phân tích qua về tầm quan trọng của biển Đông trong vùng cùng vị trí và âm mưu của TC cũng như của “chư hầu” Việt Cộng Bắc Việt.

Tầm quan trọng của biển Đông:

1- Về tiềm năng dầu khí: Theo ước tính toàn vùng biển Đông có trữ lượng ước tính từ 28 đến 213 tỷ thùng dầu căn cứ vào Viện Thông tin Năng lượng Hoa Kỳ năm 2008 và 3,8 ngàn tỷ thước khối khí đốt (US Geological Survey năm 2010) có khả năng cung cấp cho toàn vùng trong vài thập niên.

2- Về tiềm năng quân sự: Kiểm soát được vùng nầy có nghĩa là khống chế toàn vùng Đông Nam Á và kiểm soát được mọi di chuyển, trao đổi quân sự của các quốc gia trong vùng với đối tác bên ngoài, đặc biệt là vấn đề di chuyển vũ khí thiết bị quân sự và tình báo.

3- Về khả năng kinh tế: Kiểm soát các hoạt động kinh tế đi-đến của từng quốc gia; từ đó có thể ước lượng được sức mạnh kinh tế của các nước trong vùng.

4- Về chánh trị toàn cầu: Đây là tầm quan trọng nhứt. Nếu chiếm được biển Đông, ngoài các yếu tố trên, TC có thể “siết cổ” bất cứ quốc gia nào trong vùng, áp lực phải đi theo chiều hướng của Đại Hán trong chính sách đối ngoại với thế giới bên ngoài. Nhà cầm quyền nào không đi theo TC sẽ bị bóp nghẹt ngay từ trứng nước và quốc tế phải đứng trước sự đã rồi, không thể đáp ứng được hay gây áp lực với TC qua các thể chế của Liên Hiệp Quốc.

Những gì Trung Cộng muốn và những gì Trung Cộng đang làm

Nhìn qua tình hình xã hội bên trong lục địa TC, chúng ta nhận thấy tình trạng bất ổn trong xã hội như nạn thất nghiệp ngày càng cao do mức sản xuất và xuất cảng qua Hoa Kỳ và Liên hiệp Âu châu giảm tạo ra sự khủng hoảng ở hầu hết các tỉnh, đặc biệt tại Quảng Châu. Nơi đây dân chúng bắt đầu biểu tình đòi tăng lương, nâng cao phúc lợi cũng như nhân quyền và các quyền tự do khác.

Thêm nữa, phong trào độc đòi độc lập ở Tây Tạng qua việc người dân và nhà sư tiếp tục tự thiêu và gây bạo động. Tân Cương cũng không yên ổn với các vụ đặt bom vừa qua…Pháp Luân Công tiếp tục rao giảng và ảnh hưởng lên nhiều tầng lớp trong toàn xã hội.

Vì vậy,

Việc phô trương sức mạnh trên biển Đông trong những ngày tháng gần đây cho thấy nhiều chỉ dấu TC muốn:

- Thứ nhứt: Chuyển hướng áp lực của người dân Trung Hoa, các mối bất ổn trong nội địa, và kích thích tinh thần quốc qia cực đoan Đại Hán trong vấn để biển Đông;

- Thứ hai: Phong trào dành độc lập trong nước nổi lên và TC không muốn thế giới bên ngoài chú tâm vào, cho nên càng làm nổi thêm đình đám trong vần đề biển Đông;

- Thứ ba: Phát triển kinh tế của TC trong mấy năm gần đây giảm sút mạnh không còn giữ ở mức độ 9-10% nữa (thống kê mới nhất chỉ có 7.6%); do đó, uy tín của nhà cầm quyền bị sụt giảm, người dân không còn tin tưởng chính sách của đảng nữa. Riêng Tam cá nguyệt thứ hai 2012, xuất cảng giảm sút 23% do Liên hiệp Âu châu và Hoa Kỳ tẩy chay hàng hóa tạo ra một lượng không nhỏ lao động thất nghiệp vì hàng tồn kho ứ đọng;

- Thứ tư: Việc tuyên bố thay đổi quận Nam Sa gồm Hoàng Sa và Trường Sa thành tỉnh Nam Sa mới đây của TC là một chỉ dấu cho thấy TC muốn xác định chủ quyền (không thể chối cải) tại hai nơi nầy. Thêm nữa việc thiết lập một phi trường quân sự cho máy bay tiếp liệu hạng nặng có thể đáp xuống, cũng như việc thành lập bộ chỉ huy quân sự trên đảo Phú Lâm, Hoàng Sa ngày 28/6 vừa qua cho thấy âm mưu không chế biển Đông của TC càng rõ nét hơn;

- Thứ năm: Gần đây nhứt, TC lại ngang nhiên công bố cho đấu thầu 9 địa diểm nằm trong hải phận Việt Nam và thành lập Tập đoàn Công ty dầu khí Hải Dương. Như vậy, vô hình chung TC muốn thách thức thế giới và Việt Nam về thẩm quyền của họ trên đường lưỡi bò, cũng như vô hiệu hóa luật biển của Việt Nam mới vừa công bố. Trong 9 lô đấu thầu nầy, đã có những lô mà Việt Nam đã cho Total, Mobil, Ấn Độ đấu thầu rồi, nhưng vì áp lực của TC mà những nhà thầu nầy đành phải rút lui. Chúng ta chờ xem phản ứng của Việt Nam và quốc tế như thế nào.

- Thứ sáu: Đây chính là cốt lõi của vấn đề TC làm ồn ào ở biển Đông. Đó là việc che đậy tiến trình Hán hóa một cách tiệm tiến và vững chắc của TC vào suốt chiều dài của Việt Nam từ Bắc chí Nam bằng cách xây dựng xí nghiệp, nhà máy, mang thiết bị, nhân công xâm nhập, thuê mướn rừng đầu nguồn dài hạn, thuê mướn đất nông nghiệp, thu mua tất cả sản phẩm chăn nuôi hay nông nghiệp và nguyên liệu của VN bằng bất cứ giá nào. Từ đó khống chế nền kinh tế VN và xâm nhập nhân công, đưa tình báo vào khắp mọi miền đất nước, đặc biệt là vùng cao nguyên Trung phần Việt Nam qua việc khai thác bauxite. Suốt ba năm nay, mặc dù công bố sẽ ra mẻ bauxite đầu tiên tại Tân Rai vào tháng 4/2012, nhưng chúng ta chưa hề thấy một tinh thể Aluminum (nhôm) nào cả ngoài việc cấy hàng ngàn người Trung Hoa vào Tân Rai va Nhân Cơ. Đây là một âm mưu thâm độc cần phải cảnh báo đến bà con ở quốc nội và hải ngoại.

Như vậy còn về phía Việt Nam thì sao?

Những gì Cộng sản Bắc Việt chạy theo đuôi TC

Tình trạng kinh tế qua việc tài chánh và ngân hàng cùng sản xuất sụp đổ hoàn toàn. Hàng loạt ngân hàng đóng cửa. Sáu tháng đầu năm 2012 có trên 18.000 xí nghiệp trung phá sản và bị đóng cửa. Nợ công nợ tư chồng chất.

Đối với vấn đề tranh chấp biển Đông với TC, CS Bắc Việt chỉ chơi trò “đánh-đàm”, trò “cút bắt” qua các kịch bản của TC mà thôi. Chúng ta đừng nghĩ rằng Việt Nam tuyên bố luật biển của Việt Nam ngày 24/6 vừa qua thể hiện tinh thần độc lập tự chủ, nhưng thật sự cũng nhằm vào sự đánh lạc hướng nỗi bất bình của người dân. Việc làm nầy chỉ nhằm vào việc giải tỏa áp lực thể hiện qua các vụ biểu tình chống TC, biểu tình chiếm đất của người dân.

Việt Nam vẫn để “tàu lạ” tiếp tục đâm chìm hay bắt các tàu đánh cá của ngư dân, thậm chí TC ngang nhiên chận bắt và săn đuổi tàu tuần tra của Việt Nam trong hải phận của mình nữa. Trong lúc đó, hai nước vẫn “thấm tình đồng chí” cùng hợp tác tuần tra chung trên biển Đông ở Vịnh Bắc Việt.

CS Bắc Việt tiếp tục lờ đi cho TC xây các bè cá ngay trong vùng biển quân sự ở Cam Ranh suốt 10 năm qua, mà nhà cầm quyền địa phương vẫn không biết. Một nhà máy sản xuất thép chiếm một diện tích trên 5 mẫu tây đã được xây dựng hoàn chỉnh từ hai năm qua ở Quảng Ninh, mãi cho đến đầu tháng 7 năm nay, mới được khám phá.

Cũng cần phải nói thêm là trong 6 tháng đầu năm 2012, tàu TC kể cả tàu đánh cá và tàu chiến đã xâm nhập gần bờ biển Việt Nam trên 500 lần, nhưng phía VN vẫn làm lơ! Ngày 3/7, 3 tàu Việt Nam đi tuần tra ở Trường Sa đã bị tàu hải giám TC rượt đuổi. Chính thông tấn xã TC công bố và cho lên mạng you tube hình ảnh cuộc rượt bắt, nhưng VN lại tuyên bố là không có chuyện đó. Thật là trơ trẽn.

Xét cho cùng, các cuộc tranh cãi giữa TC và Việt Nam trong vấn đề biển Đông chỉ là một màn kịch rẻ tiền do đàn anh dàn dựng và đàn em cs Bắc Việt theo đuôi để hầu xả bớt áp lực của người dân trong việc xâm chiếm một cách lộ liễu của TC.

Thế nầy là thế nào?

Phải chăng đây chỉ là một sự dàn xếp của hai đảng cộng sản Trung Hoa và Bắc Việt trong việc dâng trọn đất nước cho TC để đổi lấy “ngôi sao thứ sáu” trên lá cờ của đàn anh nước lớn Cộng hòa Nhân dân Trung Quốc?

Thưa Quý vị,

Trước tình thế hiện tại, chúng ta, người con Việt hải ngoại và quốc nội muốn gì và phải làm gì?

Xin đan cử vài suy nghĩ gợi ý để chúng ta cùng thảo luận:

- Việt Nam cần liên lập (liên kết trong tinh thần độc lập) với các quốc gia trong vùng biển Đông để cùng nhau cộng sinh trước bá quyền nước lớn là Trung Cộng. Muốn được như vậy VN cần phải có dân chủ mới có thể xây dựng được sức mạnh kinh tế, xã hội, văn hóa, và chính trị ổn định;

- Cần phải có được tiếng nói tổng hợp chung giữa các quốc gia trong vùng và cùng chủ trương một giải pháp quốc tế thay vì giải quyết song phương giữa từng nước với TC như hiện tại;

- Đối với người Việt trong nước, cần phải vận động triệt để hầu phủ nhận những ký kết song phương giữa Hà Nội và Bắc Kinh từ 1958 đến nay; người Việt hải ngoại cần hỗ trợ đấu tranh bằng cách vận động sự đồng thuận và yểm trợ của thế giới tự do trong việc vô hiệu hóa các văn kiện giữa hai đảng cộng sản Trung Hoa và Bắc Việt;

- Đối với việc tuyên bố cho đấu thầu khai thác dầu khí ở 9 lô trong vùng biển Việt Nam, cần vận động các công ty quốc tế không hợp tác với TC để khai thác tài nguyên và lãnh thổ Việt Nam, giải thích cho họ rõ hành động bất chánh của Trung Cộng trong vấn đề nầy.

- Chúng ta đã biết rất rõ nguyên nhân của sự xâm chiếm tiệm tiến và Hán hóa dân tộc là do chính đảng CS Bắc Việt. Do đó, đây mới chính là mục tiêu cần phải triệt tiêu. Người Việt hải ngoại, nếu muốn đóng góp vào tiến trình nầy, cần phải dứt khoát và tích cực trong việc cấm vận tài chánh cho Việt Nam bằng cách ngưng gửi tiền, ngưng du lịch và chấm dứt những việc từ thiện xã hội không cần thiết.

- Cuộc vận động quốc tế qua các quốc gia Tây phương, Bắc Mỹ, cùng các hiệp hội quốc tế để họ có cái nhìn chính xác hơn về chính sách “cai trị phi nhân” của đảng CS Bắc Việt đi ngược lại với đà phát triển chung của nhân loại.

- Với sự đấu tranh của người việt hải ngoại trên, từ đó, quốc nội mới có khả năng làm một cuộc cách mạng có thể xóa tan được cơ chế mục nát của đảng CS Bắc Việt và đưa đất nước vào trật tự mới của toàn cầu.

Qua các phân tich vừa kể trên, xin Quý vị cùng chúng tôi động trí hầu mưu tìm cho một định hướng cho Việt Nam tương lai.

Thưa Quý vị,

Chúng ta có thể kết luận rõ ràng là Trung Cộng và Cộng sản Bắc Việt đang hát bài “hợp ca Biển Đông”, trong đó ca sĩ chánh là TC và nhóm hát bè là CS Bắc Việt. Tiếng hát “bành trướng Đại Hán” càng to với hàng hàng lớp lớp tàu chiến tràn ngập biển Đông, kèm theo những tiếng bè nhỏ hơn nhưng người nghe vẫn cảm nhận được những câu bè “vô cảm” trước nỗi nhục của dân tộc, dâng đất, dâng biển cho ngoại bang để đổi lấy quyền lực và tài sản của Đất và Nước.

Về phía Hoa Kỳ, mặc dù sức mạnh quân sự đang được tăng cường tại biển Đông, nhưng chúng ta đừng nghĩ rằng người Mỹ sẽ trở lại Việt Nam. Từ gần hai năm nay, những nhân vật đầu não của Mỹ luôn tuyên bố vấn đề tự do lưu thông hàng hải ở vùng biển Đông là một vấn đề lợi ích quốc gia đối với Mỹ. Ngoài ra việc tranh chấp giữa TC và các quốc gia Asean, người Mỹ luôn đứng ngoài tránh việc đối đầu với TC trong việc tranh chấp chủ quyền ở biển Đông.

Chưa bao giờ hết, Việt tộc đang mang nỗi oan khiên nghiệt ngã nầy!

Vì vậy,

Buổi Hội luận về biển Đông hôm nay, một lần nữa, chúng tôi muốn gióng thêm lên tiếng chuông kêu gọi người Việt ở quốc nội cùng hải ngoại ý thức rằng cộng sản Bắc Việt đã đem “tình đồng chí của đảng CS” áp dụng chuyên chính vô sản trong suốt 37 năm qua, chẳng lẽ chúng ta không kết được “nghĩa đồng bào” của 86 triệu bà con (không kể 4 triệu đảng viên CS) và 3 triệu ở hải ngoại để tẩy trừ những kẻ nội thù của quê hương.

Hội nghị Diên Hồng chính là trong thời điểm nầy của tổ quốc Việt Nam hôm nay.

Ngọn lửa Tunisia sẽ phải bùng cháy cùng hòa lẫn với máu đào của Tuổi Trẻ Việt Nam nơi quê cha đất tổ.

Cám ơn Quý vị đã lắng nghe.

Mai Thanh Truyết

Ngụy




1.  Ngụy

Tiểu Tử 



Chân dung nguỵ tặc (theo họa sĩ người Mỹ)



Trong ngôn ngữ thông thường miền Nam Việt Nam trước tháng tư 1975, tiếng "ngụy" nghĩa là "giả" ít thấy có ai dùng tới.

Cái gì không phải thứ thiệt, không phải thứ "chánh cống", không phải thứ "có cầu chứng tại tòa"… là người ta gọi hoạch tẹt là "đồ giả", chớ không ai gọi là "đồ ngụy" hết. Ví dụ như rượu giả, thuốc giả, vú giả, bạc giả, v.v.

Bởi vì từ ngữ hồi đó rất… thật!

Sau tháng Tư 1975, tiếng "ngụy" đã theo gót… dép râu (Xin lỗi! Chỗ này văn chương nghe chỏi lỗ tai một chút, nhưng rất… tả chân. Không thể viết "theo gót giầy" như xưa nay thường viết, vì đối tượng ở đây toàn mang dép râu cả!) quân nón cối và quân mũ tai bèo vào Nam làm cách mạng…

Sau biến cố, toàn dân miền Nam đều phải đi "học tập" ba hôm. Chính trong ba hôm đó người ta mới nghe lần đầu tiên tiếng "ngụy". Và nghe… đầy lỗ tai!

Vậy là đầu hôm sớm mai, tiếng "ngụy" được nhét vào ngôn ngữ miền Nam một cách "ngang xương", không cần phổ thông đầu phiếu! Mới đầu nghe lạ hoắc, không hiểu ý nghĩa sâu đậm của nó. Cũng chẳng có ai giải thích. Mà ví dụ có ai to gan lớn mật đặt câu hỏi thì cán bộ cũng chỉ giải thích… ngang như cua thôi!

Thành ra nhân dân miền Nam hiểu tiếng "ngụy" một cách rất… tự do, và sử dụng tiếng "ngụy" rất… rộng rãi (Được "giải phóng", có khác!). Thôi thì cái gì của miền Nam cũng đều biến thành "ngụy" ráo. Để phân biệt với "cách mạng"!.. Thằng ngụy, vợ ngụy, con ngụy, lính ngụy, chánh quyền ngụy, cơ sở ngụy, xí nghiệp ngụy, công nhân ngụy, "hàm-bà-lằng" ngụy… Và người ta nghĩ một cách rất đơn giản, rất thật thà: "Hễ thấy không có đóng con dấu ngôi sao đỏ thì cứ xếp vào đồ ngụy, là ăn chắc!".

Thật ra, khi dán cái nhãn "ngụy" lên miền Nam, "Đảng và Nhà Nước" muốn nhân dân "chủ yếu là nhân dân miền Bắc" hiểu theo định nghĩa "ngụy" là giả, "giả nhân giả nghĩa, giả đạo đức, giả yêu nước thương dân, "ngụy" là đoạt của người ta mà nói là của mình, là bịp, là láo, là phiến loạn…

Về sau, khi nhân dân cả hai miền đều… mở mắt, tiếng "ngụy" ít thấy dùng tới. Nhưng bây giờ thì mọi người đều nhận ra ai mới đúng là ngụy. Lớp ngụy trang bị rơi xuống, những ngụy ngôn bị vạch trần, thì chân tướng ngụy lòi ra rõ rệt, đến người mù cũng phải thấy!

Viết dài dòng để… "đả thông tư tưởng" trước khi vào chuyện.


Chân dung nguỵ tặc (trong mắt của họa sĩ Mỹ)


Ông H là thiếu tá quân đội Việt Nam Cộng Hòa. Ông làm việc ở Tổng Tham Mưu.

Ông thuộc gia đình trung lưu. Hồi 1945, cha và anh của ông đi kháng chiến rồi đi luôn ra Bắc. Từ đó, không được tin tức gì hết.

Mẹ của ông là giáo viên tiểu học, xem việc dạy dỗ trẻ con là một thiên chức. Bà thường nhắc về người cha và người anh vắng mặt, nhứt là người anh với những kỷ niệm đẹp của thời mà hai anh em còn ở chung với nhau: "Anh Hai của con thương con lắm. Đi học về là cởi trần rồi cõng con chạy cà bồng cà bồng quanh sân vừa chạy vừa hí rân như ngựa làm cho con cười hắc hắc. Mà con thì hay nhõng nhẽo với anh Hai con, đi đâu cũng bắt nó cõng hết. Còn khi nào con đòi cái gì không được, con hay vừa khóc vừa la để ba tưởng là anh Hai chọc con, ba rầy ảnh! Tội nghiệp! Những lúc thấy con sắp sửa làm trận như vậy, anh Hai con thường đưa đầu biểu con đánh nó đi chớ đừng khóc la, sợ ba rầy!". Rồi bà kết luận: "Tánh tình nó tốt lắm!".

Ông lớn lên trong vòng tay người mẹ, được giáo dục bằng tình thương, xem gia đình là căn bản, lấy đạo đức làm phương châm. Và ông giữ mãi trong lòng sự mến mộ "người anh Hai lúc nào cũng làm vui lòng em, lo lắng cho em, bảo vệ em".

Mãi đến năm 1973, mới được tin qua một người bà con rằng cha mất đã lâu và người anh bây giờ là tướng của "ngoài đó". Thật là bàng hoàng. Mẹ ông khóc hết nước mắt. Thời gian sau, bà nói: "Mẹ chỉ mong cho mau hết giặc, để anh em con về sống bên mẹ yên vui như ngày xưa. Chừng đó, mẹ mãn nguyện để theo ông theo bà…".

Mẹ ông qua đời vào giữa năm 1974, chưa kịp thấy cảnh "hết giặc" ra làm sao và chưa kịp gặp đứa con làm tướng…

Mấy hôm sau ngày 30 tháng tư 1975, ông tướng nhờ người bà con đưa lại nhà ông H. Xa cách đã ba mươi năm, nhưng hai anh em vẫn nhìn ra được nhau. Bởi vì họ giống nhau như đúc. Sau mấy giây ngỡ ngàng, họ xà vào ôm lấy nhau siết chặt. Cả hai đều không cầm được nước mắt. Bà H và bốn đứa con "ba trai một gái, đã lớn hết, hai đứa đại học và hai đứa trung học cấp hai" đứng nhìn cảnh hai anh em ôm nhau, cũng bồi hồi xúc động…

Sau đó là bữa cơm gia đình để hai anh em kể cho nhau nghe những biến thiên của đời mình, của thời cuộc. Tiếp theo là ông tướng mang hành trang lại ở với gia đình ông H, để có anh có em.

Ông bà H có hai cái nhà. Cái mà ông bà đang ở với hai con học trung học, là loại vi-la lầu có sân lót gạch và vườn cây kiểng hồ cá trang trí theo kiểu Nhựt. Nhà này do ông bà tự cất lấy hồi thời các con còn nhỏ. Về sau, ông được thuyên chuyển ra miền Trung một thời gian. Ông đem hết gia đình ra ngoài đó, để nhà cho Mỹ mướn. Nhờ vậy, mấy năm sau, ông mua thêm một căn phố nhỏ cho hai đứa con trai lớn ở, khi chúng nó vừa vào đại học.

Sau khi đi xem nhà, ông anh bảo:

- To thế thì ở làm gì cho hết? (Bây giờ ông anh nói pha giọng Bắc rất nhiều). Nguyên cái buồng ngủ thôi cũng chứa cả môt hộ bốn năm người đấy!

Hôm sau, ông H được người anh khuyên:

- Chú làm cái vườn như thế này là phí đất. Đào lên đi để trồng trọt khoai bắp cho các cháu có mà ăn. Phải biết tăng gia chứ!

Mới đầu, ông hơi phật ý. Nhưng, khi nhìn sang hàng xóm thấy nhà nào cũng đào cũng xới kể cả dải đất hẹp té nằm dọc theo chân tường rào phía ngoài đường, ông nghĩ: "Mình cũng phải làm như thiên hạ, cho yên thân".

Vậy là cha con ông hè hụi đập nạy cạy khượi, gạch, bê-tông, hồ cá… cho lòi đất rồi trỉa đậu trồng mì! Khu vườn Nhụt Bổn mà ông Bà H đã tự tay xây đắp, bây giờ tan hoang lồi lõm giống như bãi đổ… xà bần. Nhà ông H bây giờ mới thật sự mang nét cách mạng!

Ông anh "tên R" làm việc ở đâu, hỏi không bao giờ nói. Chỉ thấy mỗi sáng có xe của cơ quan đến rước, chiều đưa về. Ông H, sau khi khai lý lịch ở tòa đô chánh, tối ngày ngồi nghe tin tức qua ra-đi-ô. Bà H không dám nấu nướng trong bếp bằng lò ga. Bà sợ làm như vậy nó… ngụy quá đi, nên bà dựng ở hàng ba mấy cục gạch rồi nấu bằng than củi bằng lá khô… Bà kê cạnh đó một cái bàn thấp để chén đũa mắm muối, còn nồi niêu dao thớt thì cứ bỏ nằm lỏng chỏng dưới đất bên cái thau nhôm lớn đựng nước để dùng cho việc nấu nướng rửa ráy. Nước lấy từ ống cao su trước đây dùng tưới vườn. Nước dơ thì cứ tạt… cha nó ra sân. Bà H ngồi chồm hổm làm bếp, chổng khu thổi lửa khói bay um tùm làm đôi khi bà nhớ thời thơ ấu – bốn mươi mấy năm về trước – hồi ở dưới quê với bà ngoại, bà hay nhìn bà ngoại nấu cơm như bà làm bây giờ. Chỉ khác là hồi đó chưa có cách mạng! Ông anh có vẻ hài lòng về tác phong của bà H, nên khen: "Cô thật là sớm giác ngộ!".

Một hôm, đài phát thanh gọi các sĩ quan ngụy đi trình diện học tập. Và nói rõ: "Đem theo tiền ăn cho một tháng". Ông H lo lắng, hỏi ý kiến ông anh thì được trả lời:

- Chú cứ yên tâm đi học tập. Anh bảo đảm không sao hết.

Vậy là ông H hun vợ con, xách ba-lô lên đường, còn dặn:

- Ở nhà có bác Hai. Mẹ con bây cần gì thì nhờ bác, nghen.

Một tháng sau, không thấy ông về, bà H hỏi ông anh thì được trấn an một cách rất bình thản:

- Cô yên tâm. Vài hôm là về thôi!

Cứ thế, vài hôm rồi vài hôm… dài dài… Bà H nóng lòng, chạy đi gặp mấy bà bạn cũng là vợ sĩ quan, mới hay rằng có thể chồng đã bị chở đi luôn ra ngoài Bắc. Bà lau nước mắt, về quây quần với mấy con, ngồi đợi ông anh. Gặp ông, bà mếu máo:

- Họ chở nhà tôi đi mất rồi…

- Đi đâu mà mất? Còn tập trung cải tạo ở trong Nam chứ phải biệt xứ đâu mà mất? Đi học tập chứ đi tù đâu mà cô sợ.

- Nghe đồn trong trại khổ lắm. Nhờ anh can thiệp cho nhà tôi về. Dù gì anh cũng là tướng và cha đã hy sinh vì cách mạng.

- Cách mạng không phải như ngụy đâu cô! Không có chuyện móc ngoặc bè phái. Không có chuyện tư vị nể nang. Luôn luôn xử sự có tình có lý. Chú ấy cứ học tập tốt là về ngay thôi! Nói thế chứ… để tôi xem có làm gì được không.

Một hôm, ông anh họp các con ông H lại, khuyên:

- Ba các cháu là ngụy. Cách mạng khoan hồng gởi đi học tập cải tạo. Ba các cháu có sớm được trả về hay không là còn tùy thuộc ở thái độ học tập của ba các cháu. Và cũng tùy thuộc ở trình độ giác ngộ cách mạng của má các cháu và các cháu nữa.

- Vậy, mình phải làm sao?

- Dễ thôi! Bác sẽ giới thiệu các cháu vào đội thanh niên xung phong, nếu các cháu muốn giúp ba các cháu.

- Vô đó để làm cái gì, thưa bác?

- Để phục vụ nhân dân theo khả năng của mình. Nếu các cháu có tinh thần phục vụ cao, Nhà Nước sẽ cho điểm tốt trong việc cứu xét trường hợp của ba các cháu.

Sau một lúc bàn tính, cả bọn bốn đứa đều đồng ý… xung phong.

Bốn đứa được thâu nhận nhưng không cùng ở chung một đơn vị. Phân tán chúng nó ra, cô lập từng đứa một, để dễ theo dõi kiểm soát, tránh mầm móng phản loạn… Nhà Nước đi một nước cờ thật cao!

Chúng nó được đưa đi đào đất đắp nền ở các vùng kinh tế mới hay đi đào kinh làm thủy lợi. Lâu lâu mới về thăm nhà một vài hôm. Nhưng không bao giờ cùng về một lúc. Và đứa nào về cũng xác xơ hốc hác, tay chân ghẻ lở giống như bị đi đày! Đứa con gái trước đây học năm thứ bảy dương cầm ở quốc gia âm nhạc, bây giờ tay cứng còng, không đánh nổi một bài tầm thường của hồi đó. Bà H nhìn các con mà đứt ruột. Cho nên mỗi lần đứa nào về, bà cũng chạy lo thuốc men và nấu nướng cho ăn uống tẩm bổ. Chỉ có ông anh là hài lòng và cho rằng đó là thành quả tốt đẹp của lao động!

Một hôm, ông anh bảo người em dâu:

- Bây giờ các cháu đã có Nhà Nước lo. Cô giữ làm gì đến hai cái nhà? Đây là lúc mà cô phải chứng tỏ trình độ giác ngộ cách mạng của mình bằng cách hiến cái nhà này cho Nhà Nước để làm cơ quan phục vụ nhân dân. Như vậy, chú ấy có cơ được về sớm.

Sau vài phút suy nghĩ, bà H chỉ bằng lòng cho Nhà Nước mượn thôi.

- Ừ! Thì cho mượn cũng được, tôi nghĩ thế. Để tôi liên hệ với các đồng chí ấy xem sao.

Vậy là tuần lễ sau, bà dọn về căn phố nhỏ ở cách đó độ mười lăm phút xe đạp, nhưng thuộc về một quận khác. Sự chuyển hộ (nghĩa là dời chỗ ở, địa chỉ) không gặp khó khăn, nhờ ông anh cách mạng (Trong thời này, muốn chuyển hộ phải làm đơn xin phép nơi mình sắp dọn đến. Phải "có lý do chánh đáng" và điều này phải được chứng nhận bởi chánh quyền nơi mình đang ở!

Khi đã được chấp thuận (có ký tên đóng dấu) đương sự phải vác đơn đó về trình cho chánh quyền nơi đang ở để… xin phép được di chuyển. Khi được chấp thuận – ký tên đóng dấu- mình mới được quyền dọn đi!

Rắc rối như vậy nên lúc nào cũng có một sự giải thích rất "có trình độ": "Đằng kia có cho anh vô thì ở đây tôi mới cho anh ra. Chớ tôi cho anh ra mà đằng kia không cho anh vô thì anh… đi đâu?".

Rõ như vậy, nhưng nhiều khi vác đơn đến "đằng kia" trước, thì bị từ chối và dĩ nhiên được giải thích cũng rất "có trình độ" không kém: "Anh phải xin phép nơi anh đang ở trước rồi mới đến đây sau. Anh có được cho đi thì tôi mới nhận cho anh đến. Chớ bảo tôi nhận cho anh đến, trong lúc anh chưa được cho đi thì làm sao được? Phải có đi rồi mới có đến chớ! Dễ hiểu thôi!".

Cứ lẩn quẩn loanh quanh như vậy nên việc chuyển hộ thật là khó khăn.

Trong trường hợp chuyển từ tỉnh sang tỉnh hay từ vùng sang vùng thì khỏi nói, thật là "trần ai gian khổ"!).

Ông tướng có "động viên" một số đồng chí trẻ trong cơ quan đến phụ dọn nhà cho bà H. Và có cho mượn một chiếc xe cam-nhông-nét (cũng của cơ quan) nên việc dọn nhà cũng nhanh. Sau đó, ông anh cho bà ký tên tờ ủy quyền để ông anh thay mặt bà quản lý cái nhà lớn mà ông đang ở. Bởi vì bây giờ, bà đã chuyển hộ thì mặc nhiên ông anh trở thành chủ hộ ở ngôi nhà đó, mà muốn sử dụng cái nhà thì phải có sự ủy quyền của chủ nhà.

Mười lăm ngày sau, bà H được biết là nguyên cả tầng trệt nhà của bà đã trở thành "tổ gạo", còn ông anh thì vẫn ở một mình trên lầu. Nghe nói bà tướng có vào thăm chồng một lần, ở độ mười lăm hôm rồi trở về Hà Nội. Không hiểu sao ông tướng không có đưa bà vợ lại thăm cô em dâu. Cách mạng có khác!

Bẵng đi một thời gian dài gần cả năm, một hôm ông anh ghé nhà thăm bà H để báo tin đã tìm ra trại cải tạo của người em ở ngoài Bắc và chỉ vẽ cho bà cách thức xin đi thăm nuôi, đường đi nước bước, xe cộ vv… và nhứt là những thứ cần thiết như lương khô quần áo. Nghe như vậy, bà H đã đoán ra phần nào đời sống của chồng ở ngoài đó, nên bà rớt nước mắt hỏi:

- Sao trước đây anh không nói rõ để tôi lo cho nhà tôi có đầy đủ phải hơn không?

- Chuyện Nhà Nước, đâu nói ra được. Cô phải hiểu như thế chứ!

- Cái gì cũng che đậy. Cái gì cũng giấu diếm. Nhưng lần hồi thiên hạ đều biết hết. Bộ anh tưởng thiên hạ đui sao?

Đến đây bỗng nghe tiếng bà hàng xóm la lớn: "Đi đâu đó nữa? Mấy bữa nay tao nói mầy kê lại dùm mấy ông Táo kẻo mấy ổng sụm xuống thì không còn khỉ gì để nấu nướng… mà mầy cứ ăn rồi là xách đít đi hà!".

Giọng người con trai: "Bộ má tưởng con đi chơi hả?".

Giọng bà hàng xóm: "Chớ đi đâu mà ngày nào cũng đi, mầy nói tao nghe coi!". Giọng người con, có vẻ hảnh diện, nói rời ra từng tiếng: "Con-đi-phục-vụ-nhân-dân!".

Giọng bà hàng xóm, tức tối: "Phục vụ nhân dân! Phục vụ nhân dân! Con gái mẹ mầy cũng là nhân dân đây nè! Mầy phục vụ cho nó đi! Kẻo không chổi chà nó đơm lên đầu bây giờ!".

Ngừng một lúc, lại nói: "Cha… Lúc này nói giọng cách mạng quá há! Phải mà! Con mẹ buôn gánh bán bưng này hăm mấy năm nay nó kềm kẹp mầy quá mà! Nó nhét cho mầy ăn để mầy lớn! Nó ép mầy học để mầy khôn! Nó ác ôn quá phải hông? Nó ngụy quá phải hông? Nó giả nhơn giả nghĩa quá phải hông?"

Nghe đến đây, ông tướng nhăn mặt:

- Ăn với nói! Rõ là không có trình độ!

Rồi ông đứng lên:

- Tôi phải vào cơ quan. Bao giờ cô được phép đi thăm nuôi, gặp chú ấy nhớ bảo tôi nhắn chú ấy luôn vững tin vào sự sáng suốt của Đảng và Nhà Nước. Ta khác ngụy ở chỗ xử sự có tình có lý và lúc nào cũng khoan hồng đối với những người biết quay về với nhân dân.

Bà H làm thinh, nhưng nhìn người anh chồng chỉ có nửa con mắt!

Lúc đó, nghe tiếng thằng con trai nhà hàng xóm: "Rồi đó! Con kê lại mấy ông Táo rồi đó!". Giọng bà mẹ, vẫn còn hậm hực: "Dữ hôn! Có bao nhiêu đó mà cũng phải đợi tao nhắc năm lần bảy lượt! Thôi! Mầy đi phục vụ nhân dân của mầy, đi. Chiều, vác mỏ về, con mẹ ngụy này nó nấu cơm cho mà ăn".

Từ ngày dọn về đây, bà H đi làm ở tổ hợp may thêu gần đó. Cũng phải đi làm như thiên hạ để đừng bị để ý theo dõi, chớ thật ra bà chưa đến nỗi túng thiếu nhờ đã cất giữ nữ trang trong nhà thay vì gởi ở ngân hàng. Bây giờ, lâu lâu bà bán một vài chỉ…

Bà hàng xóm (tên là bà Năm) có cái sạp cháo lòng ở đầu ngõ. Sáng nào, bà cũng đi bộ theo thằng con trai đạp xe ba bánh chở thùng tô dĩa muỗng đũa, thùng lòng dồi gia vị, nồi cháo lớn bằng nhôm, lò dầu hôi và mấy can nhựa đựng nước rửa chén… ra cây trứng cá nằm trên lề đường Phan Đăng Lưu (tức là đường Chi Lăng hồi trước).

Ở đây, có cái sạp gỗ dựng đứng và bốn năm cái ghế gỗ nhỏ được… xiềng vào gốc cây trứng cá. Hai mẹ con mở ống khóa, hạ cái sạp rồi kê ngay ngắn dưới tàn cây. Xong, thằng con về nhà lấy xe đạp, đạp đi "phục vụ nhân dân" cho tới tối. Thành ra, đến trưa khi bán hết nồi cháo – bà chỉ bán có buổi sáng – bà thâu xếp dọn dẹp một mình ên, rồi đẩy xe ba bánh chở đồ nghề về nhà (Bà không đạp vì không biết đi xe đạp!).

Cứ vài bữa, bà lại mang biếu bà H một tô cháo lòng. Bà biết bà H là vợ thiếu tá quốc gia và chồng đi học tập nên bà hay tới lui thăm viếng để an ủi. Bà H thật cảm động. Có hôm bà nhắc chừng:

- Bà Năm cẩn thận. Có thể tụi nó theo dõi.

- Ối… Cái lũ cô hồn đó tôi đâu có sợ, cô Hai. Hồi tụi nó mới vô, bắt mình làm tờ "báo công báo tội". Tôi phát ghét nên khai là tôi tội lỗi đầy đầu bởi vì gần hai chục năm nay tôi bán cháo lòng cho ngụy ăn chớ không cho cách mạng ăn! Vậy mà có thấy thằng nào đụng tới tôi đâu, cô Hai!

- Coi vậy chớ cũng nên coi chừng, bà Năm à! Nhứt là khi bà rầy la thằng nhỏ, nói đụng chạm tới họ quá, không nên.

- Tụi nó đã coi mình là ngụy thì cứ thí mạng cùi chửi cho sướng miệng. Tội vạ gì mà nín thinh? Há?

Nói xong, bà Năm nhếch mép cười, làm như bà đang thách đố cách mạng vậy!

Khi bà H được giấy phép đi thăm nuôi chồng, bà báo tin cho bà Năm và nhờ bà Năm coi chừng nhà giùm. Bà Năm mừng rỡ, làm như ông H là người nhà:

- Dữ hôn! Tới bây giờ mới cho con người ta đi thăm nuôi. Quân ác ôn! Được rồi, cô Hai cứ yên tâm, tôi giữ nhà cho. Mà chừng nào cô Hai định đi?

- Chắc mười hôm nữa, bà Năm à. Để có thì giờ lo cho đầy đủ. Chớ gấp rút quá thì quên trước quên sau…

- Cô Hai nói phải đó. Đi ra tới ngoài Bắc chớ bộ gần gụi gì hay sao?

Ngừng một chút, bà Năm cầm tay bà H lắc nhẹ:

- Cần gì thì cứ nói nghe cô Hai, đừng ngại. Mình với nhau mà…

Bà H xúc động, lí-nhí "cám ơn" mà nước mắt chảy quanh.

Lạ quá! Chỉ có mấy tiếng "mình với nhau" mà sao nghe ấm cúng vô cùng. Nhứt là trong hoàn cảnh này, trong giai đoạn này. "Mình với nhau" là sự nhận diện của những người cùng đứng về một phía. "Mình với nhau" nói lên sự cảm thông của những người cùng cảnh ngộ, cần nương tựa vào nhau, nâng đỡ nhau để sinh tồn. "Mình với nhau" là tình người không dị biệt giai cấp. Cho nên, khi mở rộng vòng tay, bà Năm cháo lòng chỉ cần nói có mấy tiếng đó thôi là quá đầy, quá đủ…

Hai hôm trước ngày bà H khăn gói đi thăm chồng, bà Năm qua nhà đưa một lon ghi-gô được ràng chằng chịt bằng dây thun:

- Cô Hai cho tôi gởi ổng lon thịt chà bông. Tôi làm có hơi mặn để ăn cho lâu. Tôi ém chặt và ràng kỹ, cô Hai đừng lo đường xa nó sút sổ. Cô cho tôi gởi lời thăm ổng, nghen.

Bà H "cám ơn"mà có cảm tưởng như bà Năm là người trong quyến thuộc!

Trong khi đi ra cửa, bà Năm còn quay lại nói:

- Cô Hai đi yên tâm. Tụi nhỏ của cô có về chơi thì tôi lo cơm nước cho hết. Cô nhớ viết ít chữ để lại cho tụi nó biết, nghen!

Bà H gật gật đầu, nhìn theo mà thấy bà bán cháo lòng đó còn cao cả gấp mấy mươi lần người anh chồng làm tướng của cách mạng!

Đi thăm chồng về, bà H như già đi năm bảy tuổi. Mắt bà sưng húp, tóc tai rối bời, mặt mũi hốc hác. Bà Năm nhìn bà H, động lòng chảy nước mắt. Ngồi xuống bên bà H, bà Năm hỏi:

- Sao, cô Hai? Khổ lắm phải không?

Bà H mếu máo khóc, chỉ gật gật đầu chớ không nói được một lời. Bà Năm nhích lại gần, choàng tay ôm vai bà H, chửi đổng:

- Mẹ bà nó! Quân ác ôn!

Bà H bỗng quay sang ôm chầm lấy bà Năm, khóc nức nở. Vừa khóc vừa cố gắng nói, câu nói đứt ra từng khúc:

- Ảnh… ốm… đến nỗi… tôi… nhìn… ảnh… không ra…

Đến đây, bà Năm cảm động nghẹn lời. Bà chỉ còn biết vuốt vuốt lưng bà H, giống như bà đang dỗ về người em gái.

Hôm sau, bà H đội nón lá cầm cái thơ ông H viết cho người anh để gởi gắm vợ con, đi bộ về cái vi-la của bà ở quận kế bên. Bà cố tình đi bộ, vì bà nghĩ đến chồng. Đối với những gian khổ cùng cực mà chồng bà đã chịu đựng từ bao nhiêu năm nay – theo lời kể lại của ông H – thì sự đi bộ của bà không thấm thía vào đâu hết. Nhưng, khi bà đi bộ, bà tưởng chừng như bà đang chia xẻ một phần nào những khổ dịch của chồng, người tù cải tạo.

Vi-la của bà, bây giờ thấy khác trước. Tường rào đã xây lên cao. Cổng song sắt được gắn thêm lưới sắt ô vuông. Nhìn vào trong không còn tổ gạo, mà sân thì đã được tráng xi-măng lót gạch khía sạch sẽ.

Thấy có bóng người, bà H bấm chuông. Có giọng đàn bà hỏi vọng ra, giọng Bắc:

- Ai đấy?

- Dạ… tôi.

Một bà cỡ tuổi bà H bước ra hất hàm:

- Chị muốn gì?

- Thưa… Tôi muốn tìm ông R. Nhà tôi có viết cho ổng cái thơ…

- Đồng chí R à? Đồng chí ấy đã phục viên lâu rồi. Đồng chí bán nhà cho chúng tôi, xong, dọn hết về thủ đô. Thế… chị là gì của đồng chí ấy?

Bà H choáng váng mày mặt, chỉ còn kịp tỳ người vào trụ cổng để khỏi quị xuống. Tuy nhiên, bà vẫn nghe tiếng mình nói:

- Dạ… Tôi… À… Không!

Rồi câm luôn. Thấy bên ngoài làm thinh, bà người Bắc bỏ đi vào trong, nhưng vẫn nói vói ra:

- Đồng chí R hiện ở đâu, tôi cũng không biết. Thôi, chị về đi!

Phải một lúc lâu sau, bà H mới hoàn hồn. Bà đứng thẳng nhìn vào trong. Bà bỗng thấy bà đã biến thành một người khác. Một người cứng rắn hơn, lì lợm hơn. Một người sẽ dám nhìn thẳng vào mặt kẻ địch mà chửi như bà Năm cháo lòng. Ví dụ có người anh chồng đứng trước mặt bây giờ, bà sẽ xáng cho anh ta một bạt tai – điều mà trước đây bà chẳng bao giờ dám làm dám nghĩ!

Bà H vẫn đứng thẳng, nhìn vào trong. Mắt mở to, ráo hoảnh. Môi mím chặt. Tay bà vò nát cái thơ của chồng viết. Bà vò nó mà bà không hay! Bà chỉ cảm thấy một sự căm thù đang dâng lên làm bà trạo trực. Bà nghe buồn nôn!

Phải rồi! Bà muốn nôn mửa lên những giả dối gian manh mà bọn chúng nó thằng nào cũng có sẵn trong đầu. Bà muốn nôn mửa lên những lời lẽ giả nhân giả nghĩa mà bọn chúng nó thằng nào cũng có sẵn trên đầu môi chót lưỡi.

Bà muốn nôn mửa lên những thủ đoạn xảo quyệt được ngụy trang bởi những chiêu bài yêu nước thương dân, có nghĩa có tình… mà bọn chúng nó thằng nào cũng sẵn sàng hành động. Bà muốn… Bà muốn…

Bà H liệng cái thơ nhàu nát xuống đất, phun nước miếng nghe cái phụt một cách khinh bỉ, rồi cúi lượm cái nón lá bỏ rơi khi nãy đội lên đầu, đi thẳng.

Mấy năm sau, ông H vẫn "còn được cải tạo", bà H lâu lâu vẫn lặn lội đi thăm nuôi chồng, hai thằng con lớn vượt biên rồi định cư ở Úc, đứa con gái lấy chồng đánh cá ở Minh Hải, thằng con út cặp với con bạn cùng xóm mở quán cà phê vỉa hè cạnh hàng cháo của bà Năm. Còn bà Năm vẫn bán cháo lòng, lâu lâu vẫn chửi thằng con mà giống như bà chửi Nhà Nước!…

Tiểu Tử


Chân dung nguỵ tặc
(trong mắt của người Việt)





__._,_.___

NGỪNG DU LỊCH & HẠN CHẾ GỞI TIỀN VỀ VIỆT NAM!

gop y:
Thưa quý vị,
Nhân đọc đề tài này xin đưọcđóng góp thêm một vài thiển ý

Thưòng ai cũng nghĩ ở VN không có tiền thì khó sống lắm vì ở VN không có hệthống Trợ Cấp Xã hội(Welfare), Thất Nghiệp(Jobless, chômage) như ở các nưóc Âu Mỹ, như thế ,không có việc làm nhiều gia đình phải bán máu, bán cơ quan, bán con, bán vợ.. để sống.

Nhưng có tiền tại VN cũng không "dễ sống" như nghiều ngưòi nghĩ..


Thứ nhứt là sợ cưóp..có tiền mà lúc nào cũng lo sợ bị giết bởi cưóp. Cưópđây có thể là "xã hội đen, lưu manh, du đãng hay có thể là quần chúng tựphát, bộ đội công an cs giả dạng thưòng dân ".

Có nhiều ngưòi tin rằng tiền gửi trong Ngân Hàng của họ có thể bị mất bất cứ lúc nào nếu nhà nưóc CS muốn.
Điền hình là các vụ đổi tiền do csvn tung ra.
Hoặc việc rút tiền bị giới hạn do luật pháp " rừng " của csvn. Nếu là vk yêu nưóc thì vc chẳng coi ra cái gì bởi vì họ biết rõ chỉ là loại "ngoại nhân trên giấy " vì thế chúng thẳng tay cưóp. Gần đây là việc csvn "quản ly kinh tế " các mặt hàng như vàng và ngoại tệ..có thể đi tới việc nhà nưóc csvn "giữ dùm quên trả lại cho khổ chủ ".

Với luật pháp rừng ở VN, nếu công an muốn "làm tiền " vk, họ dễ dàng gán cho 1 cái tội. Ai đã từng ở với vc thì đều rõ việc này. Ngay cảnhiều khi chẳng làm gì cũng bị công an muốn làm tiền tới nhà "hỏi thăm sức khoẻ " thưòng xuyên có khi công an tới ngồi lì ở nhà suốt cả ngày, đi rađi vào hay làm ăn mà bi công an tới nhà ngồi thưòng xuyên chắc chắn sẽ phải xập tiệm sớm.

Nếu không có tội thì có thể bị gán cho 1 cái tội nếu không nhận thì khó mà ra khỏi tù ( điển hình là những trưòng hơp các nạn nhân bị cs bắt không án) nhưng theo 1 số vk thì ngày nay công an cs có nhiều thủ thuật mới nhưhọ tới xét nhà rồi trong lúc xét nhà họ nhét luôn các "tang vật " vào 1 nơi nào đó trong nhà rồi giả vờ phát hiện tang vật rồi kết tội luôn..có thểlà vũ khí hay ma tuý, đồ quốc cấm.. hoặc có thể là họ chơi trò " thiểu thuế " trò này thưòng đánh vào các thưong nhân, làm ăn đầu tư ở VN.
Thưòng thì các quan cs rất láo cá, họ để cho các thưong nhân VN phát triển cơ sởthưong mại vững vàng rồi mới ra tay cưóp.

mặt khác cũng nên bàn tới việc môi sinh độc hại ở VN. Thực phẩm ở VN làm rất cẩu thả phần vì trình độ và nhận thức của ngưòi Việt không cao, phần vì không có sự kiểm soát chặt chè nên các thực phẩm thưòng là thiếu vệ sinh, sạch sẽ..cũng nên nghĩ tới việc các nhân viên kiểm phẩm nhận hối lộ để cho qua.


Chưa kể tới việc ruồi nhặng và bụi ở VN. Các cửa tiệm bán thực phẩm ở mặtđưòng đa số đều có rất nhiều bụi dính vào đồ ăn. Việc ngộ độc thực phẩm xảy ra thưòng xuyên. Nạn nhân chết huề tiền, chẳng thưa kiẹn được ai. Ngoài thực phẩm độc hại phải nói tới vấn đề ô nhiễm không khí và nưóc tiêu dùng.

Điền hình việc không khí bị ô nhiễm là hình ảnh ngưòi Việt khi đi ra ngoài đưòng thuờng bịt mặt bằng những khẩu trang.
Các nhà máy thưòng thải chất thải độc hại hoá học vào các dòng nưóc tiêu dùng.
Dän ở VN vì trong tình trạng bị kềm kẹp, áp bức, nô lệ hoá bới chế độ CSVN họ đành chịu..nhưng ngưòi ở nưóc ngoài tự nhiên đâm đầu về VN để bị tình trạng ngộ độc là 1 điều ngu dại không thể chấp nhận đưọc.

Hệ thống Y Tế ở VN cũng rất đáng lo ngại vì bác sĩ y tá chỉ lo làm tiền bịnh nhân, ngoài ra cũng phải nói thêm là trình độ chuyên môn của họ dưói sự giáo dục của hệ thống csvn rất đáng sợ bởi vì ở VN chưong trình giáo dục và đào tạo rất tệ.

Hệ thống giáo dục của csvn chỉ lo chú trọng về chính trị, "hồng hơn chuyên " đa số đảng viên cs với lý lịch 3 đời cs thi đậu môn văn, chính trị, lịch sử đảng cs đều tốt nghiệp....Những kẻ này trình độchuyên môn rất tệ, độc hại là họ lại là kẻ chữa bịnh cho ngưòi khác.

Nếuở nưóc ngoài, nếu có "tai nạn nghề nghiệp hay lỗi lầm trong khi điều trị" về phía bs, y tá..bịnh nhân còn có thể đi thưa kiện...nhưng ở VN thì kểnhư " số mệnh đã định, xui thì ráng chịu " nếu có lỡ bị chết hay tàn tật vì lỗi lầm đièu trị thì bịnh nhân đành ráng chịu bởi vì chẳng thể nàođi thưa kiện. Đó là cho bịnh nhân bình thưòng.

Nếu là cán bộ cs hayĐại Gia Đỏ thì họ có bịnh viện riêng nếu không thì họ sẽ ra nưóc ngoài điều trị ở những bịnh viện đắt tiền, bs giỏi.

Nói đến Y Tế thì cũng phải bàn thêm về hệ thống An Sinh Xã hội và bảo hiểm, ởVN thời nay cũng có bắt chưóc nưóc ngoài về insurance, mutual, Medicare medicaid...nhưng thực ra chỉ là hình thức như là đồ hàng mã thực chất rất tào lao chẳng khác gì đồ made in China chuyên làm nhái có mã đẽp nhưng xài chưađược vài ngày thì đã phải đem vứt.


Thứ đến là bàn đến nạn thuốc men..ở VN có rất nhiều thuốc giả, may thì uống vào không bị second effect vẫn tiếp tục sống xui thì...đi gặp " tên đại việt gian Hồ Chí Minh dưói âm phủ ".

Kế đến, là bàn về thế thái nhân tình ở VN. Thưòng thì dân ở VN có tâm lý "làm tiền " vk vì họ nghĩ là vk chắc "mập địa 'nhiều dollars, euros)".


Không ít những trưòng hợp vk bị ngưòi trong gia đình lưòng gạt, bịp bợm để làm tiền. Thực ra, thì cũng dễ hiểu và thông cảm với ngưòi Việt sống dưói 1 chế độ độc tài, áp bức, bóc lột, tham nhũng, thối nát của cs.

Một chế độ mà muốn tồn tại mọi ngưòi phải dối trá, chụp giựt, dành giật, giết, lường gạt nhau để sống... vk ở nưóc ngoài về quen với môi trưòng sống dễ dãi ở Âu Mỹ họ bị shock với những trưòng hợp ở VN là chuyện bình thưòng bởi vì 2 môi trưòng sống, xã hội, ..hoàn toàn khác nhau.

Vì thế,khi về VN vk phải chuẩn bị sẵn tư tưởng chấp nhận bị lừa, làm tiền.

Những vk về VN để " khoe khoang, áo gấm về làng " để xoá bớt mặc cảm hèn kém ở nưóc ngoài ( thí dụ như ở nưóc ngoài bị thất nghiệp, ăn welfare chuyên đi làm đen, hoặc làm những công việc thấp hèn như chuyên lau chùi cầu tiêu, đổ rác...) muốn về VN nhận tâng bốc, thoã mãn tự ái bị dồn nén bao nhiêu lâu.. về VN thưòng không đưọc thoã mãn bởi vì bây giờ con ông cháu cha, cán bộvc giàu và ăn chơi bạo hơn vk nhiều lắm.


Điều này cũng dễ hiểu, vk ở nưóc ngoài làm đầu tắp mặt tối, cày 2 hay 3 jobs mới để dành đưọc tiền trong khi đóở VN, bọn cán bộ vc tham nhũng, nhận hối lộ, chạy mánh, bóc lột vơ vét, lưòng gạt, cưóp tài sản ngưòi dân bán nưóc ... có khi trúng chục cho tới trăm triệu dollars là chuyện thưòng..như thế làm sao vk đấu lại với cán bộ việt gian cs.

Những vk có mộng mua nhà ở VN thưòng bị mất sạch "chì lẫn chài " với thủ thuật " đất của nhà nưóc và đảng cs quản lý. Như thế, ngày nào mà nhà nưóc và đảng csvn không muốn "cho thuê đất" họ đòi lại đất thì kẻmua nhà đất ở VN mất sạch. Rất nhiều ngưòi đã bi mất vì cứ tưỏng mua đất thì đất sẽ thuộc về của họ. Lầm to.


Chú ý: những kẻ nào càng mua nhà to, sang trọng, đắt tiền thì càng dễ bị làm tiền 1 cách dã man. Hãy thử nghĩ căn nhà mua 1 triệu đô la Mỹ mà bị cs đòi đất thì đau sót lắm..khổ chủvk đưong nhiên là phải đút lót, hối lộ các quan cs để giữ nhà....cứ mỗi lần nhưthế phải lòi cho cs vài chục ngàn đô...trăm lần thì....đã cả triệu..rồi. CS cứ làm riết cho đến khi khổ chủ không còn tiền chi.. thì cs "lấy lại đất, nhà "..Đừng tưỏng trả đất khổ chủ vk có thể phá nhà để khỏi lọt vào tay cán bộ cs là yên chuyện..
CS nó sẽ bắt tù và khổ chủ chỉ đưọc ra khỏi tù khiđã " đền tiền "..Việc này đã từng xảy ra với nhiều ngưòi Việt bị cs cưóp nhà, tài sản trong những đợt đánh Tư Sản...

Quả thật không có cái Dại nào hơn là cái Dại về VN mua nhà...chỉ dâng tiền cho vc thôi.

Rất nhiều nạn nhân bị vào bẫy chỉ vì ở Hải Ngoại, tại các cđ ngưòi Việt, mạng lưói Medias tuyên truyền của vc đầy khắp nơi chưa kể tay sai, cán bộ, cò mồi của vc chúng luôn tìm cách dụ dỗ ngưòi Việt ở Hải Ngoại về VN mua nhà.
Chúng(bọn tay sai vc) thưòng đánh vào lòng tham của mọi ngưòi..nhà đất ở VN rẻ..mua đểdành sau bán lại kiếm Lời. Thế là nhiều ngưòi ít suy nghĩ nhẹ dạ tưởng thiệt nhào vô.
Có nhiều ngưòi đã từng sống với vc sau khi miền Nam bị Mỹbán cho vc cũng là nạn nhân trong số ngưòi này. Tại sao?

Có thể vì họ mau quên hay vì lòng tham Lợi đã làm họ trở nên mù quáng?

ĐIển hình cho việc na àlà trưòng hợp bọn ca, nghệ sĩ Hưong Lan về VN mua đất xây nhà, thành 1 khu cư xá hẳn hoi với những villa đồ sộ, họ còn mua đồ meuble từ Mỹ về decor ,mưón cả"bảo vệ" canh gát sự ra vào nữa..vc đợi mọi việc xong xuôi mới ra tay cưóp.. bọn Hưong Lan phải mất tiền chuộc passport để trốn khỏi VN..
Ai muốn biết thêm chi tiết cứ contact với ca sĩ Hưong Lan.

Sống ở VN mà lúc nào cũng nơm nớp lo sợ không biết ngày nào công an cs tới kiếm chuyện, không biết tiền bạc, tài sản trong nhà bank sau 1 đêm có còn là của mình không?


Sợ đổi tiền, sợ cưóp, sợ ô nhiễm không khí, sợ ngộ độc thực phẩm, nưóc uống ..Sợ bị lừa gạt, lúc nào cũng sợ..nói dối vì sợ, đến chết vẫn sợ...Kẻ có tiền sợ, kẻ không tiền cũng sợ...

Ngay cán bộ cs tham nhũng, thối nát vơvét đưọc mớ tiền là vội tìm đưòng chuồn ra nưóc ngoài vì sợ ở VN sẽ bị phe đảng cs khác lên sẽ giựt tiền, thanh trừng..

Rất nhiều, cán bộ cs cho con cháu ra nưóc ngoài mua nhà ở Mỹ, Canada, Australia, Pháp, Anh...
Nhiều nơi ởAustralia, giá nhà tăng cao bởi vì csvn sau nhiều năm tham nhũng thối nát, vơvét, bóc lột, ăn cưóp, ăn cắp , thụt két, buôn ma tuý, buôn ngưòi, bán đất VN cho ngoại bang...nhiều tiền lắm bạc, chúng mua liền những căn nhà trị giá vài triệu quá cao không cần trả giá, ngưòi Úc không có tiền mua

Ngay bọn CSVN chúng còn sợ khi ở VN thì thân phận ngưòi Việt ở Hải Ngoại chỉ là con số không vô tận.


Có những vk làm lụng vất vả, tiết kiệm dành dụm cả đời về VN bị vc cưóp trắng tài sản lại phải trở ra nưóc ngoài sống với những kỷ niệm, uất ức khó quên cho đến hết đời..có phải là quá khờ dại không?

Mặt khác, nên nhớ kỹ 1 điều 1 khi đã về VN, sự Sống Chết của bạn đã nằm trong tay bọn vc.

Phát hiện rắn 5 đầu ở Ấn Độ


From: Quang Nguyen



         Phát hiện rắn 5 đầu ở Ấn Độ


Phát hiện rắn 5 đầu ở Ấn Độ Một con rắn có tới 5 đầu vừa được phát hiện ở gần ngôi đền Kukke Subramanya, làng Subramanya, thuộc Karnataka (Ấn Độ).
Posted ImageNgôi đền nơi phát hiện ra con rắn kỳ dị này là một địa điểm hành hương nổi tiếng ở Ấn Độ. Posted Image


Ngôi đền thuộc làng Subramanya, bang Karnataka (Ấn Độ), cách Mangalore khoảng 105 km. Posted Image


Posted Image


Posted Image

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link