Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, August 19, 2012

Những Bước Đi Nguy Hiểm Của TQ Tại Jakarta-Chia Rẽ Asean




Những Bước Đi Nguy Hiểm Của TQ Tại Jakarta-Chia Rẽ Asean

(08/16/2012)

Tác giả : Đào Như

Như chúng ta biết, hôm 10-8-2012, sau khi đến Indonesia, ông Dương Khiết Trì, ngoại trưởng TQ, có buổi tiếp xúc với ngoại trưởng Indonesia, Marta Natalegawa.

Hôm sau 11-8, cả 2 ngoại trưởng Indonesia và Trung Quốc, có buổi họp báo chung tại Jakarta. Tại buổi họp báo này, ngoại trưởng TQ, ông Dương nói rằng: Trung quốc mong muốn giảm bớt khác biệt với các quốc gia láng giềng vì tranh chấp ở biển Nam Trung Hoa (Biển Đông). Nước ông muốn dẹp bỏ bất đồng ở Biển Đông. Ông Dương chủ động nói rằng ông và NT Natalegawa đã cùng thỏa thuận tăng cường quan hệ song phương giữa 2 nước trong thương mại và đầu tư. Và ông Dương hứa gói kim ngạch mậu dịch giữa 2 nước sẽ được nâng lên đến 80 tỷ USD vào năm 2015. (trong thực tế việc nâng khối kim ngạch mậu dịch lên đến 80 tỷ USD vào năm 2015 đã được ký kết giữa Bắc Kinh và Jakarta hồi cuối năm 2011)

Ông Dương nhấn mạnh rằng: TQ và Indonesia đang ở trong giai đọan phát triển nhanh. Hai nước chúng ta thường hay có sự trao đổi ở cấp cao và quan hệ hợp tác tốt về thương mại và kinh tế hữu ích, phát triển quan hệ quốc phòng, an ninh và quan hệ giữa người dân với người dân của 2 nước.

Tại buổi họp báo tại Jakarta, cả hai ông Duong Khiết Trì và Natalegawa đều nhấn mạnh nhấn mạnh rằng: Nhu cầu hợp tác về ngoại giao song phương và bên trong ASEAN để bảo đảm hòa bình và ổn định trong vùng. Ông Dương nói rằng: TQ mong muốn hợp tác cùng ASEAN để thực hiện Bản Tuyên Bố Ứng Xử DOC mà Trung Quốc đã ký kết với các nước AEAN năm 2002. Và ông Dương cũng nói Trung Quốc sẵn sàng hướng tới việc thông qua một Bộ Qui Tắc Ứng Xử COC . Nhưng ông Dương cũng bám chặt vào một chi tiết là trên nguyên tắc đồng thuận.

Cuối cùng Ngoại trưởng TQ, lên tiếng phản đối sự can thiệp của một nước thứ ba ngoài khu vực (ám chỉ rằng HoaKỳ) đã xen vào nội tình của Biển Đông.

Ngoại trưởng Marty Natalegawa, hôm thứ sáu 10-8-2012 rất lạc quan và nói rằng: Tôi rất yên tâm là việc tiến hành ngoại giao của chúng ta đă đi đúng hướng: “Chúng ta đã có DOC để thực thi và sẽ có COC để hướng tới ”.

Sau Indonesia, nhà ngoại giao TQ, ông Dương Khiết Trì sẽ đến thăm Brunei và Malaysia. Nhung ông sẽ không đến thăm ViệtNam và Philippines là hai quốc gia thực sự trực tiếp có tranh chấp chủ quyền lãnh thổ trên Biển Đông với Trung Quốc.

NHẬN ĐỊNH

Trong thực tế, chuyến công du ba nước Indonesia, Brunei, Malaysia lần này của ngoại trưởng Trung Quốc, ông Dương Khiết Trì, thể hiện chính xác nhất kiên định lập trường của Bắc Kinh: Chỉ đàm phán song phương trên mọi vấn đề của Biển Đông có liên quan đến TQ và các nước ASEAN. Đây là những bước đi nguy hiểm của Bắc Kinh tiếp tụcchia rẽ khối ASEAN.

Đường lối tiếp cận Jakarta lần này của ngoại trưởng TQ xem chừng có sức thuyết phục. Ông Dương đã dùng khối kim ngach mâu dịch 80 tỷ USD giữa hai nước vào năm 2015 như là một áp lực kinh tế. Trong quan hệ mậu dịch song phương ASEAN và TQ, phần nhiều là TQ xuất khẩu sang Indonesia và các nước ASEAN nhiều hơn là nhập khẩu theo một tỷ lệ 10/1, ngoại trừ Singapore. Như vậy thâm thủng trên cán cân mậu dịch của Indonesia với TQ trong thập niên qua rất cao. Gói kim ngach mậu dịch giữa TQ và Indonesia 80 tỷ USD vào năm 2015 bằng 10% tổng sản lượng nội địa-GDP-của Indonesia năm 2011. (GDP của Indonesia năm 2011 là 846, 8 Tỷ USD).

Nhưng vấn đề ở đây là tình hình BIển Đông đã vượt lên trên vấn đề kinh tế giữa ASEAN với TQ, chớ nói chi TQ với Indonesia. Nó thuộc vào vấn đề ổn định, hoà bình, an ninh, phát triển và thịnh vượng của khu vực và thế giới. Những lập luận của ngoại trưởng TQ, ông Dương Khiết Trì tại Jakarta đặt các nước ASEAN, nhất là VIệtNam và Philippines trước sự việc đã rồi: Sau khi hoàn tất xây dựng Thành phố Khu cảnh bị Tam Sa ở đảo Phú Lâm và công sư chiến đấu ổ đảo Chử Bích, sau khi triển khai các đội tuần tra trên Biển Đông và xua 23,000 tàu cá với cả trăm ngàn dân quân chiến đấu dưới dạng ngư dân vào Biển Đông, thì bây giờ Trung Quốc lại lên tiếng là muốn dẹp bỏ mọi bất đồng ở Biển Đông. Nghĩa là xong rồi, Biển Đông cứ giữ nguyên trạng như vậy trong mọi cuộc hòa đàm song phương giữa TQ và mỗi nước ASEAN trong tương lai. Rõ ràng lập luận của Trung Quốc theo đường lối cả vú lấp miêng em, áp đặt mọi việc chiếm đóng trên Biển Đông một cách tùy tiện và bắt mọi người chấp nhận và xem như việc đã rồi. Qua vụ việc này, Trung Quốc đã để lộ nguyên hình của một kẻ bá quyền trên Biển Đông. Đây là một thách thức của Trung Quốc không chỉ riêng với VIệtNam mà cả các nước ASEAN và cộng đồng nhân loại./.

Đào Như
Oak park, Illinois, USA
Aug 12-2012
thetrongdao2000@yahoo.com
CHÚ THÍCH NGUỒN

Indonesia thắt chặt quan hệ quan hệ ngoại giao với Trung Quốc
http://www.voatiengviet.com/content/indonesia-trung-quoc--that-chat-quan-he-thuong-mai-ngoai-giao/1484231.html

Trung quốc muốn dẹp bỏ bất đồng Biển Đông
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2012/08/120811_china_asean_scs.shtml




 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Nhà Báo & Nhà Nước


Sổ Tay Thường Dân Của Tưởng Năng Tiến: Nhà Báo & Nhà Nước

(08/18/2012)


Nhà nước ta quả là nhiều sáng kiến và tận tâm với bạn vàng xâm lược. - Hà Sĩ Phu

Từ lâu, tôi vẫn ước ao (có lúc) sẽ trở thành nhà báo. Mộng ước này (bỗng) trở thành ác mộng, ngay sau khi tôi xem cảnh hai ông Nguyễn Ngọc Năm và Hán Phi Long bị một trận đòn tơi tả.

Họ bị công an và côn đồ đánh bầm dập, ở Văn giang. Rồi lại bị đồng nghiệp đập cho một trận te tua nữa, trên internet. Sau đó, chính họ cũng “tự cầm gậy phang vào mặt mình” – theo như cách nhìn của bác Trương Duy Nhất:

“Không có gì nhục hơn khi cầm tấm thẻ nhà báo hành nghề lại bị ví von mỉa mai rằng: bị đánh mà không dám ẳng lên một tiếng. Còn khi đã ẳng lên, khi tấm lòng vị tha của hai nhà báo đã biết ẳng lên để quyết định không yêu cầu khởi tố hình sự những kẻ côn đồ, thì lần này họ lại tự cầm gậy phang vào mặt mình.

Có thể, không ai nhớ nổi một tác phẩm báo chí nào của hai anh. Nhưng cái tên Nguyễn Ngọc Năm – Hán Phi Long thì nhiều người nhớ. Nhớ về một sự hèn nhục mang tên Nguyễn Ngọc Năm – Hán Phi Long. Chưa bao giờ, thân phận nhà báo nhục đến thế. Chưa bao giờ câu Đ.M mày! Nhà báo cũng đánh cho chết mẹ mày đi lại ăng ẳng ê chề đến thế.”

“Ê chề” thiệt! Thôi, tui chả thiết làm nhà báo nữa đâu. Chớ không làm nhà báo thì làm nhà gì? Chớ không lẽ cứ làm làm thường dân hoài vậy sao, cha nội?

Hay là nhẩy vô làm cán bộ nhà nước đi, chịu không?

Tui cũng không chịu luôn vì e là không phải lúc. Tình cảnh nhà nước bây giờ, xem ra, cũng (thê thảm) không kém gì nhà báo. Bị nước lạ nó bắt nạt đều đều – vẫn theo như ghi nhận của bác Trương Duy Nhất:

“Sau khi thành lập thành phố Tam Sa, bầu cử lập chính quyền, thành lập lực lượng đồn trú và Bộ tư lệnh vũ trang Tam Sa, Trung Quốc tiếp tục huy động một lực lượng hùng hậu trên 2 vạn (23.268) tàu cá ùn ùn tràn xuống biển Đông, mở màn chiến dịch biển người trên biển. Thậm chí không thèm giấu diếm khi công khai ý định cung cấp vũ khí và huấn luyện quân sự cho 10 vạn ngư dân.”


Biếm họa.

“Dư luận quốc tế sôi sùng sục. Tổng thống Philippines tuyên bố sẵn sàng sử dụng sức mạnh quân sự để bảo vệ lãnh hải, mua tàu chiến Mỹ và công khai đề nghị Washington hỗ trợ kiềm chế tham vọng của Trung Quốc. Thủ tướng và Bộ trưởng Quốc phòng Nhật Bản tuyên bố sẵn sàng huy động lực lượng phòng vệ đáp trả. Bộ Ngoại giao Mỹ ngay lập tức ra tuyên bố về vấn đề biển Đông, cùng lúc Thượng viện Mỹ cũng ngay tức thời thông qua nghị quyết biển Đông bày tỏ rõ thái độ trước những động thái mới của Trung Quốc. Hãng thông tấn Hàn Quốc Yonhap News gọi động thái này của Trung Quốc thực tế là chiến thuật biển người trên biển.

Chưa bao giờ biển Đông nóng đến thế.

Dân tình sục sôi. Nhân sĩ trí thức đệ đơn đòi nhà nước cho phép tổ chức biểu tình. Trong khi từ Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Chủ tịch quốc hội, Thủ tướng đến Bộ Ngoại giao, Quốc phòng đều im lặng.”

Ủa, sao kỳ vậy cà?

Sao nhà nước hành sử (ngó bộ) giống y chang như nhà báo, vậy Trời? Cả hai, dù bị quần cho tơi tả, đều không dám “ẳng” lên một tiếng nào hết trơn hết trọi.

Mà ngó thì có vẻ (giống) vậy thôi, chớ không hẳn vậy đâu. Hai ông nhà báo Nguyễn Ngọc Năm và Hán Phi Long, ít ra, cũng còn giữ được chút lòng tự trọng. Họ đã không lên tiếng “ca ngợi” những kẻ đã bạt tai và đá đít mình. Đám nhà nước, tiếc thay, không có được cái liêm sỉ (tối thiểu) như thế.

Họ khiếp nhược đến độ mà blogger Đinh Tấn Lực, nhân dịp Olympic 2012, đã đề nghị nên trao huy chương (“môn chạy Việt Dã bằng đầu gối”) cho rất nhiều nhân vật lãnh đạo nhà nước hiện nay:

“Trong lúc nhà nước TQ dồn sức nâng cấp hành chánh và Quân ủy Trung ương Trung Quốc cho phép thành lập bộ tư lệnh của đơn vị quân sự đồn trú tại thành phố Tam Sa; TQ điều động chiến hạm đổ bộ đến Trường Sa; TQ đòi khai thác đảo Ba Bình; TQ tập trận bắn đạn thật tại Trường Sa; TQ tung y sĩ dỏm và hối phiếu giả vào Việt Nam v.v… thì báo QĐND đã liên tục khai thác chủ đề Làm thất bại diễn biến hòa bình, không ngớt răn đe những người VN yêu nước báo động hiểm họa Bắc thuộc lần thứ 5.

Phản ứng kế tiếp là …diễn tập chống khủng bố, bạo động.

Vẫn thấy chưa đủ hiển thị tấm lòng hiếu hạnh, Bộ Quốc phòng VN đã hoành tráng tổ chức buổi gặp mặt đại biểu các thế hệ cán bộ QĐNDVN được đào tạo tại Trung Quốc qua các thời kỳ, long trọng chào mừng đồng chí Khương Tái Đông và đoàn đại biểu TQ, nhân dịp kỷ niệm 85 năm Ngày thành lập Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc. Bộ trưởng Phùng Quang Thanh đã kính cẩn phát biểu: Chúng tôi luôn trân trọng, ghi nhớ và mãi biết ơn sự giúp đỡ chí tình, chí nghĩa, to lớn có hiệu quả mà Đảng, Chính phủ, nhân dân và Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc đã dành cho Việt Nam.

Ủy viên BCT kiêm Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh đã có những nỗ lực phấn đấu xứng đáng nhận lãnh huy chương vàng bộ môn chạy Việt Dã bằng đầu gối. Huy chương bạc hẳn phải về tay Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, Ủy viên Trung ương Đảng, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng. Còn huy chương đồng nên trao cho Thượng tướng Ngô Xuân Lịch, Bí thư Trung ương Đảng, Ủy viên Thường vụ Quân ủy Trung ương, Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị QĐNDVN. Dự khuyết của huy chương đồng bộ môn này chính là Trung tướng Mai Quang Phấn, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị QĐNDVN, với đôi lời tâm tình khai mạc từng làm vui lòng khách đến vừa lòng khách đi, như sau: Đây là dịp để chúng ta ôn lại những kỷ niệm sâu sắc, ghi nhớ những tình cảm quý báu, cao đẹp, sự giúp đỡ to lớn, chí nghĩa, chí tình có hiệu quả, mà Đảng, Nhà nước, nhân dân và Quân Giải phóng nhân dân Trung Quốc đã dành cho Đảng, Nhà nước, nhân dân và QĐNDVN trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc trước đây cũng như trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam XHCN ngày nay.”

Tưởng cũng nên thêm một huy chương vàng nữa cho Phó Thủ Tướng

Nguyễn Thiện Nhân, người đã để lại một dấu ấn khó phai trong lòng mọi người khi vẫn tha thiết nhắc đến “phương châm 16 chữ và tinh thần 4 tốt” – dù nước bạn láng giềng đã trở thành... nước lạ từ lâu!

Ngoài ra, nếu huy chương không thiếu, xin đề nghị một mớ huy chương đồng cho “Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang cùng các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà Nước, Quốc Hội và Chính Phủ đã gửi lẵng hoa chúc mừng Đại Hội Hội Hữu Nghị Việt Nam – Trung Quốc.”

Nói tóm lại là tuy đầu bị làm nhục nhưng nhà báo (rõ ràng) đã tỏ ra đỡ khiếp nhược hơn nhà nước rất nhiều.

Tại sao?

Lý do, có lẽ, vì mấy ông nhà báo đã được đề nghị sự đền bù vật chất tương xứng với sự nhục nhã mà họ phải chịu đựng, cùng với ít nhiều đe doạ (hoặc hứa hẹn) về tương lai chính trị nên họ đã lựa chọn thái độ chịu đấm ăn xôi. Đám nhà nước cũng thế nhưng ngoài xôi hẳn còn có thịt (rất nhiều thịt) nên phải chịu đấm nhiều hơn, nghĩa là phải tỏ ra hèn nhát và khiếp sợ hơn. Thái độ của họ khiến cho một người vốn ôn hoà và nho nhã như bác Nguyễn Quang Lập cũng phải (suýt) buột miệng chửi thề:”Chúng ông chỉ muốn bảo vệ chế độ thôi, Tổ quốc mất còn kệ cha nó.”

Tưởng Năng Tiến, RFAs Blog

  • 0
  •  








 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Đạo Luật Canh Nông Hoa Kỳ


Đạo Luật Canh Nông Hoa Kỳ

(08/16/2012)


...bình quân thì cứ bảy người Mỹ lại có một người được cấp cho phiếu lương thực...

Vì vụ hạn hán trầm trọng tại khu vực Trung Tây Hoa Kỳ và với nhịp độ dồn dập của cuộc bầu cử Tổng thống chỉ còn có tám chục ngày, dư luận nước Mỹ đang lo về việc giá cả nông sản gia tăng và nhu cầu giúp đỡ nông gia Mỹ có thể bị mất mùa thua lỗ. Trong bối cảnh đó, người ta mới để ý đến Đạo luật Canh nông Hoa Kỳ, năm năm lại tái tục một lần. Diễn đàn Kinh tế sẽ tìm hiểu về dự luật hiện đang chờ đợi Quốc hội Mỹ biểu quyết để thay thế đạo luật Farm Bill năm 2008. Xin quý thính giả theo dõi phần trao đổi của Vũ Hoàng cùng nhà tư vấn kinh tế Nguyễn Xuân Nghĩa của đài Á châu Tự do về đạo luật quan trọng này.

Vũ Hoàng: Xin kính chào ông Nghĩa. Đạo luật về canh nông và lương thực Hoa Kỳ ban hành năm 2008 sẽ đáo hạn vào tháng tới và Thượng viện cùng Hạ viện Mỹ đang chuẩn bị biểu quyết một đạo luật thay thế, theo thông lệ là năm năm ban hành một lần. Vụ hạn hán lan rộng tại nhiều tiểu bang được coi là "vựa lúa của nước Mỹ" và cuộc tranh cử tổng thống rất gay go và hào hứng năm nay càng khiến người ta chú ý đến văn kiện này. Trong khi đó, các nước khác và các tổ chức quốc tế cũng không quên rằng chính sách canh nông trong nội bộ Hoa Kỳ lại ảnh hưởng rất lớn đến việc mua bán nông sản và lương thực toàn cầu. Ông nghĩ sao về hồ sơ này và có thể trình bày bối cảnh cho thính giả của chúng ta cùng theo dõi được không?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Tôi thiển nghĩ rằng đây là một hồ sơ kỳ lạ với nhiều khía cạnh kỳ cục về chính sách canh nông Hoa Kỳ, được phản ảnh qua đạo luật mà họ gọi là "Farm Bill". Đây là một văn kiện trị giá mấy trăm tỷ đô la do Bộ Canh nông quản lý và có ảnh hưởng tới nhiều lĩnh vực sinh hoạt của Mỹ lẫn nền ngoại thương của các nước khác. Chúng ta hãy nói về bối cảnh trước.

- Thuần về kinh tế, chỉ có chừng 2% dân số Hoa Kỳ là còn sinh hoạt trong khu vực nông nghiệp, nhưng với sản lượng canh nông và lương thực cao nhất thế giới và còn dư để nuôi sống xứ khác. Thuần về chính sách thì sau vụ Tổng khủng hoảng kinh tế năm 1929-1933, từ năm 1935, người ta định chế hóa chính sách nông nghiệp trong ý hướng giúp đỡ nông gia khỏi bị thiệt hại vì biến động của thị trường. Sau đó, chính sách này còn nhắm vào nhiều mục tiêu khác.

- Ngày nay, nói về "nông dân" thì ta nên nghĩ đến các nông trại bạt ngàn có đầy thiết bị canh tác hiện đại với năng suất cực cao và đến các đại công ty kinh doanh về thực phẩm, chứ không phải các tá điền cầy cấy trên những thửa ruộng nhỏ. Đạo luật Canh nông Hoa Kỳ không đáp ứng yêu cầu của thế kỷ 21 mà sau nhiều năm tích lũy những quyết định của các thời đại khác nhau nên lại trở thành một văn kiện phức tạp, có đầy mâu thuẫn và năm năm lại một lần gây tranh luận lớn.

Vũ Hoàng: Và như ông vừa trình bày, đạo luật này liên hệ đến 2% dân số Hoa Kỳ trong lĩnh vực canh nông nhưng lại chi phối hoạt động xuất nhập khẩu của nhiều quốc gia. Bây giờ, ta khởi đầu từ chuyện nông gia của nước Mỹ.

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Chúng ta sẽ phải rất thận trọng khi phân tích hồ sơ canh nông của một quốc gia hậu công nghiệp và có những mối quan tâm hay thể thức quyết định khác hẳn các nước nghèo, nơi mà quyền lợi của nông dân thật ra vẫn chưa được đảm bảo. Chúng ta bước vào một thế giới khác với rất nhiều vấn đề đảo ngược mà mình không nên hiểu lầm.

- Trước hết, sau khi Tổng khủng hoảng xảy ra, Hoa Kỳ có gần bảy triệu nông trại, ngày nay chỉ còn hai triệu, tức là số dân sống trong lĩnh vực nông nghiệp đã giảm mạnh, là điều ta hiểu được. Thứ hai, nhờ tiến bộ về kỹ thuật canh tác và về sinh học, năng suất canh nông Hoa Kỳ đã tăng vượt bậc, gấp ba gấp bốn thời trước. Thứ ba, diện tích canh tác nói chung thì giảm, mà không nhiều bằng dân số sống về nghề nông, với kết quả là người ta có loại nông trại ngày một rộng. Tổng kết về phẩm và lượng thì số nông trại lớn, một năm đạt mức thương vụ trên 250 ngàn đô la, chỉ bằng 12% tổng số nông trại toàn quốc, nhưng sản xuất ra 84% nông sản Hoa Kỳ. Còn lại, 88% các nông trại là loại nhỏ và chỉ cung cấp 16% sản lượng. Khi nói đến trợ giúp nông gia người ta có thể quên rằng chính các nông trại lớn có doanh vụ rất cao lại được hưởng nhiều trợ cấp nhất, trong khi các gia đình có doanh vụ dưới 250 ngàn đô la một năm lại được ít hơn.

Vũ Hoàng: Ông nêu ra một mâu thuẫn cứ tưởng như chỉ xảy ra trong các xã hội khác mà thôi. Bây giờ, nói về lợi tức thì thành phần gọi là nông dân Mỹ ngày nay sinh sống ra sao. Liệu họ có khổ như nông dân xứ khác hay chăng?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Bắt đầu đi vào chi tiết mà tôi mong là thính giả của chúng ta có thể mường tượng ra, nông dân Mỹ thật ra là doanh gia hoạt động trong lĩnh vực nông nghiệp, với lợi tức đồng niên cao gần bằng sản lượng của cả nước Việt Nam, năm nay có thể hơn 90 tỷ đô la. Năm ngoái thì còn lên tới gần trăm tỷ.

- Khi ta thấy thế giới than vãn là giá lương thực tăng vọt thì không quên là nông trại hay doanh nghiệp canh nông của Mỹ lại đạt mức lợi tức rất cao. Đã thế, so với các doanh nghiệp khác của Hoa Kỳ, doanh nghiệp canh nông Mỹ lại có mức nợ tương đối thấp hơn cả nhờ giá đất gia tăng dù chúng là loại cơ sở sản xuất dùng nhiều thiết bị chứ không là lao động tay chân nữa.

- Thứ ba là trong kinh doanh thì hiển nhiên phải có rủi ro bất trắc, khi lời khi lỗ nhưng mỗi khi có hoạn nạn vì hạn hán, lũ lụt, sâu rầy, hoặc giá nông sản lên xuống bất ngờ thì người ta lại tìm ra một biện pháp cứu vãn được viết thành luật. Thế rồi biện pháp nhất thời ấy được duy trì hay tích tụ thêm, nào là trợ giá, nào là bảo hiểm, nào là bảo đảm tín dụng, v.v.... Kết quả là một gánh nặng cho ngân sách, tức là cho người thọ thuế, mà chẳng ai dám gỡ bỏ hay tiết giảm. Ở trên cùng là các đại tổ hợp thu mua và biến chế nông sản thành lương thực, nước uống với khả năng vận động rất cao vào chính sách canh nông của nhà nước.

- Cho nên, người ta có gặp hiện tượng mà kinh tế học gọi là "hậu quả bất lường" là thiện chí cứu giúp nông gia lại bảo vệ quyền lợi cho các nông trại hay doanh nghiệp lớn trong khi các cơ sở nhỏ thì lại khó cạnh tranh hơn. Khi hữu sự, như trong lúc này là vì hạn hán và tranh cử, người ta lại đặt ra yêu cầu cấp cứu nông gia với kết quả có khi lại trái ngược với mục tiêu nguyên thủy. Nhưng đấy chưa phải là vấn đề lớn nhất.

Vũ Hoàng: Thế vấn đề lớn nhất trong hồ sơ rắc rối này là gì?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Trong Đạo luật Canh nông có một con voi trắng lù lù nằm giữa mà không ai xoay chuyển nổi là chế độ trợ cấp lương thực cho dân nghèo hay "Phiếu Thực phẩm", tức là "Food Stamp". Nó chiếm gần 80% của ngân sách và là vấn đề cực kỳ nhạy cảm cho mọi người. Hiện nay, bình quân thì cứ bảy người Mỹ lại có một người được cấp cho phiếu lương thực và nói đến việc cắt giảm khoản trợ cấp này trong hoàn cảnh kinh tế khó khăn thì ai cũng ngại.

Nhưng ngoài tệ nạn lạm dụng là điều xảy ra ở mọi nơi mọi thời trong mọi thành phần dân chúng, việc ỷ lại vào một nhà nước bao cấp cũng là vấn đề. Trong kế hoạch cải tổ chế độ an sinh xã hội thời Chính quyền Bill Clinton vào năm 1996, người ta đã nói đến việc khuyến khích người dân chịu khó kiếm việc làm để khỏi lệ thuộc vào sự trợ cấp của nhà nước. Ngày nay, vấn đề ấy cũng đang xảy ra và 80% dân Mỹ cho rằng những người sống nhờ an sinh xã hội nên cố gắng tự túc. Nhưng muốn như vậy thì phải cải tổ toàn bộ chế độ tem phiếu, là điều dễ gây hiểu lầm là cắt giảm trợ cấp cho dân nghèo. Lập luận này đang được triệt để khai thác trong cuộc bầu cử khi Hoa Kỳ đang bị bội chi ngân sách quá nặng.

Vũ Hoàng: Hình như là ngoài chế độ tem phiếu cho người nghèo và tinh thần tự lực cánh sinh rất truyền thống của nước Mỹ, người ta còn nói đến chế độ dinh dưỡng và nhu cầu cấp dưỡng sữa tươi cho thiếu nhi nữa. Những chuyện ấy có nằm trong Đạo luật Canh nông hay không?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Thưa rằng có. Xứ Mỹ văn minh này còn nêu ra yêu cầu là bảo đảm cho các thiếu nhi đi học là phải có sữa tươi và cây trái trong một chế độ dinh dưỡng lành mạnh. Kết quả lại là nhiều chương trình trợ cấp sữa cho các trường học song song cùng việc đảm bảo là giá sữa khỏi sụt, nghĩa là lại tốn vài trăm triệu. Nhưng ít ai liên hệ chuyện ấy với tình trạng mập phì của thiếu nhi vì chế độ ăn uống thật ra cẩu thả của nhiều gia đình. Nghịch lý ở đây là càng nghèo lại càng dễ mập khiến cho một thành phố như New York đã phải đề nghị biện pháp kiểm soát nước uống có quá nhiều đường và ta không quên rằng đường cũng là một nông sản cần bảo vệ!

- Rốt cuộc thì Đạo luật Canh nông bao hàm nhiều tham vọng với hậu quả là cả chục mâu thuẫn giữa lý tưởng với thực tế. Khi kết hợp thêm vấn đề bảo vệ môi sinh, là một lý tưởng khác, thì ta có một con quái vật ít ai kiểm soát được.

Vũ Hoàng: Đúng như vậy vì hình như các định chế quốc tế như Liên hiệp quốc hay Ngân hàng Thế giới có than phiền Hoa Kỳ về chuyện bảo vệ môi sinh này. Thưa ông, đầu đuôi ra sao?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Hình như là năm năm về trước, khi phân tích Đạo luật Canh nông và nói về vụ khủng hoảng vì giá lương thực, diễn đàn của chúng ta có đề cập tới hồ sơ này.

- Do nhu cầu bảo vệ môi sinh và giảm dần việc xe hơi tiêu thụ xăng dầu nên cứ gây ô nhiễm, người ta nghĩ đến việc chế cất nông sản như ngô bắp thành cồn cho xe chạy. Hậu quả bất lường của tinh thần phát huy công nghệ xanh là... gây thêm ô nhiễm vì muốn có một lượng cồn cho xe chạy thì các nhà máy phải chế biến rất nhiều nông sản và thải ra nhiều độc chất hơn nữa. Giới khoa học đã than phiền rằng các dự án phát triển loại năng lượng tái tạo gốc sinh học, tức là nông sản, lại gây thêm ô nhiễm môi trường.

- Nhưng tai hại hơn vậy là vì yêu cầu môi sinh bên trong, kinh tế Mỹ thu mua ngô bắp hay đậu nành, là thực phẩm cho người và gia súc ở xứ khác, nên mới đẩy giá lương thực và thương phẩm trên thế giới. Vì vậy mới gặp phản ứng từ nhiều định chế quốc tế như Ngân hàng Thế giới hay Cơ quan Lương nông của Liên hiệp quốc.

- Hậu quả tai hại thứ nhì là vì yêu cầu chế cất ra cồn bên trong nội địa, người ta lập hàng rào bảo vệ và thí dụ như gây thiệt hại cho kỹ nghệ trồng mía để làm ra cồn của Brazil. Tổ chức Thương mại Thế giới WTO phải thụ lý nhiều hồ sơ khiếu nại về chuyện này. Nói chung, hình ảnh mà nước Mỹ toả ra ngoài có những điều đi ngược với lý tưởng hay giá trị đạo đức Hoa Kỳ. Thí dụ như vì muốn bảo vệ nông gia hay môi trường trong lành của mình, Hoa Kỳ có thể gây khó khăn cho xứ khác về giá nông sản và lượng lương thực.

Vũ Hoàng: Câu kết luận của ông cho hồ sơ này là gì?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Tôi nghĩ là năm năm một lần, Hoa Kỳ lại tranh luận về chính sách canh nông và trợ cấp bên trong, với sự tính toán và vận động của nhiều thành phần dân chúng lẫn các trung tâm về lợi ích riêng. Đây là một sinh hoạt dân chủ và cần thiết. Nhưng hậu quả kinh tế và quốc tế về những tranh luận hay quyết định trong nội bộ Hoa Kỳ minh diễn một quy luật kinh tế cơ bản.

- Đó là người ta dễ nhìn thấy cái "được" nhất thời và cục bộ của một thành phần ở nơi đây mà ít thấy cái "mất" trong lâu dài của mọi thành phần khác ở trong và ngoài nước. Một thí dụ mà ta không quên được là trận chiến về cá da trơn bán vào thị trường Mỹ. Tôi cho là Hoa Kỳ phải làm cuộc cách mạng về tư duy và cải tổ toàn bộ hồ sơ canh nông và trợ giá thì mới ra khỏi khó khăn lưu cữu về ngân sách và không bị các nước đả kích là chỉ nhìn vào quyền lợi của mình.

Vũ Hoàng: Xin cảm tạ ông Nghĩa về cuộc trao đổi này.

 










 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Fw: Bai Tap Toan Online.


 

Kính thưa quý vị,
Nhóm Vietlist đang soạn các bài tập toán online cho các em học sinh thực hành miễn phí. Dự trù sẽ soạn từ Tiểu học lên đến Trung học. Kính mời quý vị vào dùng thử và giới thiệu cho các em học sinh. Ngoài ra trang web vietlist.us cũng có Lịch Sử Bằng Tranh với 3 thứ tiếng Việt-Anh-Pháp cùng các video học vần Tiếng Việt. Kính mời quý vị vào sử dụng.





























Viet Nam History:


Truyện cổ tích Việt Nam:






















·  Em học vần tiếng Việt - PDF Files: 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15.







Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link