Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, August 21, 2012

Bán nước trong thân phận kẻ chư hầu

Bán nước trong thân phận kẻ chư hầu

Bán nước trong thân phận kẻ chư hầu

Đặng Chí Hùng (Danlambao)
- Ông Hồ Chí Minh có rất nhiều tội cả về cá nhân và tội với dân tộc. Trong đó, ông ta có 2 tội nặng nhất là: Bán nước và Giết người. Đó chính là 2 tội nặng nhất mà trước đến nay ít người dám đề cập và đi sâu, ngay cảtrong cuốn DVD “Sự thật về Hồ Chí Minh” của linh mục Nguyễn Hữu Lễ.Trong khuôn khổ những bài viết của mình, tôi xin nêu chủ yếu về 2 tội ác này của ông Hồ.
Như trong phần 2, và 3 tôi đã chứng minh ông Hồ là kẻ bán nước, gây ra chiến tranh phi nghĩa. Nhưng chúng ta còn sẽ được thấy một khía cạnh khác của ông ta: Phận Chư Hầu. Ông Hồ làm chư hầu cho chủ nghĩa cộng sản và đặc biệt làm chư hầu cho kẻ thù của dân tộc: Trung cộng.
Trung cộng và mưu mô bành trướng, tạo ra chư hầu
Chúng ta hẳn không thể quên được Trung quốc chính là kẻ hàng xóm to xác nhưng rất xảo quyệt. Trải qua hơn 4000 năm lịch sử của dân tộc chúng tađã phải đương đầu với các triều đại phong kiến Trung quốc xâm lăng Việt Nam. Dù là Hán, Đường, Tống hay Nguyên… có mạnh đến đâu cũng không thể khuất phục được lòng yên nước của dân tộc ta. Thời nào chúng ta cũng có các anh hùng hào kiệt giết giặc thù như: Lê Lợi, Quang Trung, Trần Hưng Đạo, Hai Bà Trưng.
... Thằng nhãi con Tuyên Đức động binh không ngừng
Đồ nhút nhát Thạnh, Thăng đem dầu chữa cháy
Đinh mùi tháng chín, Liễu Thăng đem binh từ Khâu Ôn kéo lại
Năm ấy tháng mười, Mộc Thạnh chia đường từ Vân Nam tiến sang.
Ta trước đã điều binh thủ hiểm, chặt mũi tiên phong
Sau lại sai tướng chẹn đường, tuyệt nguồn lương thực
Ngày mười tám, trận Chi Lăng, Liễu Thăng thất thế
Ngày hai mươi, trận Mã Yên, Liễu Thăng cụt đầu
Ngày hăm lăm, bá tước Lương Minh đại bại tử vong
Ngày hăm tám, thượng thư Lý Khánh cùng kế tự vẫn…
(Trích Bình Ngô Đại Cáo của Nguyễn Trãi)
Đó là truyền thống đáng tự hào của dân tộc Việt Nam chúng ta, tuy nhỏ bé nhưng anh dũng, thông minh. Tuy nhiên sau này, đất nước chúng ta lại có kẻ sẵn sàng can tâm làm chư hầu cho giặc. Đó là ông Hồ Chí Minh.
Sau khi đảng cộng sản Trung Quốc giành được thắng lợi. Trung cộng lại muốn nhuộm đỏ các nước đông nam Á trong đó có Việt Nam. Chúng nuôi mộng bá vương dựa trên quan điểm về “thế giới cộng sản” và Đại Hán bành trướng, coi mình là Trung tâm vũ trụ.
Trong cuốn sách: Sự thật về quan hệ Việt Nam-Trung Quốc 30 năm qua (NXB Sự Thật – Nhà xuất bản của ban tuyên giáo đảng cộng sản Việt Nam T10/79)
Đông nam châu Á là hướng bành trướng cổ truyền trong lịch sửTrung Quốc, là khu vực mà từ lâu những người lãnh đạo nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa ước mơ thôn tính.
Trong năm 1936, chủ tịch Mao Trạch Đông kể chuyện với nhà báo MỹEtga Xnâu ở Diên An về thời trẻ của mình, đã bộc lộ ý nghĩ sau khi đọc một cuốn sách nhỏ nói đến việc Nhật chiếm Triều Tiên và Đài Loan, việc mất “chủ quyền”Trung Hoa ở Đông Dương, Miến Điện và nhiều nơi khác:
“Đọc xong, tôi lấy làm thất vọng đối với tương lai đất nước tôi và tôi bắt đầu nhận thức rằng bổn phận của mọi người là phải đóng góp cứu nước”.
Tài liệu của Đảng cộng sản Trung Quốc do chủ tịch Mao Trạch Đông viết mang tên Cách mạng Trung Quốc và Đảng cộng sản Trung Quốc, xuất bản năm 1939 có viết:
Các nước đế quốc sau khi đánh bại Trung Quốc, đã chiếm các nước phụ thuộc của Trung Quốc: Nhật chiếm Triều Tiên, Đài Loan, Lưu Cầu, quầnđảo Bành Hồ và Lữ Thuận. Anh chiếm Miến Điện, Butan, Hương Cảng, Pháp chiếm An Nam…
Cuốn sách Sơ lược lịch sử Trung Quốc hiện đại xuất bản năm 1954ở Bắc Kinh có bản đồ vẻ lãnh thổ Trung Quốc bao gồm cả nhiều nước chung quanh, kể cả ở Đông nam châu Á và vùng biển Đông.
Như vậy trong cuốn sách này đảng cộng sản Việt Nam cũng đã phải công nhận mộng xâm lăng của Trung cộng là không thể chối bỏ.
Ý đồ bành trướng của những người lãnh đạo Trung Quốc đặc biệt lộrõ ở câu nói của Mao Trạch Đông trong cuộc hội đàm với đại biểu Đảng Lao động Việt Nam ở Vũ Hán năm 1963: “Tôi sẽ làm chủ tịch của 500 triệu bần nông đưa quân xuống Đông nam châu Á”.
Cũng trong dịp này, Mao Trạch Đông so sánh nước Thái Lan với tỉnh Tứ Xuyên của Trung Quốc, về diện tích thì tương đương nhưng về số dân thì tỉnh Tứ Xuyên đông gấp đôi, và nói rằng Trung Quốc cần đưa người xuống Thái Lan để ở; đối với nước Lào đất rộng người thưa, chủ tịch Mao Trạch Đông cũng cho rằng Trung Quốc cần đưa người xuống Lào để ở.
Mao Trạch Đông còn khẳng định trong cuộc họp của Bộ Chính trị ban chấp hành trung ương Đảng cộng sản Trung Quốc, tháng 8 năm 1965:
“Chúng ta phải giành cho được Đông nam châu Á, bao gồm cả miền nam Việt Nam, Thái Lan, Miến Điện, Malayxia và Singapo… Một vùng như Đông nam châu Á rất giàu, ở đấy có nhiều khoáng sản… xứng đáng với sự tốn kém cần thiếtđể chiếm lấy… Sau khi giành được Đông nam châu Á, chúng ta có thể tăng cườngđược sức mạnh của chúng ta ở vùng này, lúc đó chúng ta sẽ có sức mạnh đương đầu với khối Liên Xô-Đông Âu, gió Đông sẽ thổi bạt gió Tây…”
(Trích từ NXB Sự Thật – Nhà xuất bản của ban tuyên giáo đảng cộng sản Việt Nam)
Kết luận: Kẻ thù Trung Quốc luôn có mộng xâm lăng chúng ta từ ngàn đời. Và đến thời của đang cộng sản Trung Quốc (Trung cộng) cái mộng bành trướng ấy càng rõ rệt hơn thể hiện qua nghị quyết và phát biểu cũng hành động bán vũ khí để đổi lấy HS-TS với chính phủ VNDCCH(Đã chứng minh ở 2 phần trước).
Bán nước trong thân phận kẻ chư hầu cuồng tín
Như tôi đã nêu ở phần đầu, Trung cộng là kẻ thù của Việt Nam. Đáng lẽ ra đảng cộng sản Việt Nam phải hiểu điều này và làm đúng chức năng của một nhà nước vì dân tộc. Tuy nhiên họ không làm như Trần Hưng Đạo đã từng nói với vua Nhân Tông về việc chủ hòa hay chủ chiến với giặc "Bệ hạ nói câu ấy là lời nhân đức, nhưng Tôn miếu Xã tắc thì sao? Nếu Bệ hạ muốn hàng, xin trước hết hãy chém đầu thần đi đã, rồi sau hãy hàng!!"
Những người cộng sản ở Việt nam đã không có thái độ kiên quyết với kẻ thù mà còn can tâm làm thân chư hầu chính kẻ thủ của cả dân tộc. Họ sẵn sàng bán biển đảo của tổ quốc cho giặc Tàu với mong muốn nhuộm đỏ Việt Nam, tăng cường độc tài. Nhưng đồng thời với hành động bán nước qua công hàm 1958, họ lại còn tồi tệ hơn là bán nước trong thân phận kẻ chư hầu cho giặc.
Bán nước là một hành động phản bội dân tộc và hèn hạ. Nhưng can tâm làm chư hầu cho giặc đã lấy đất đai của mình thì càng hèn hạ hơn. Chính ông Hồ và đảng cộng sản phải chịu trách nhiệm việc này.
Ông Hồ là người ham mê quyền lực và cuồng tín với cộng sản. Ông tađã thần thánh và ngoan ngoãn làm theo chỉ đạo của Trung cộng và Liên xô trong mọi hành động của mình. Ở khuôn khổ bài này tôi chỉ xin đi sâu vào sự nhục nhã khi can tâm làm chư hầu của ông Hồ với Trung cộng.
Nhà thơ cộng sản Chế Lan Viên có câu nổi tiếng: “Bác Hồ ta đó chính là Bác Mao” thì đủ hiểu ông Hồ thần thánh và tuân chỉ Trung cộng thế nào. Tôi xin phân tích vào từng giai đoạn và sự việc tại Việt Nam trong việc ông Hồ bán nước can tâm làm chư hầu cho Trung cộng.
Đầu tiên là cuộc Cải cách ruộng đất gây bao đau thương cho dân tộc (Tôi xin trình bày ở bài khác).
Mục tiêu của cuộc Cải cách này mới thực sự là một đòn thâm hiểm của ông Hồ và đảng cộng sản. Mục tiêu quan trọng của việc phế bỏ quyền tư hữuđất đai là để giành giật khả năng và quyền lực chính trị khỏi tay nông dân, và tập trung quyền lực chính trị đó vào tay chế độ chuyên chính vô sản. Những người thợ và trí thức vô sản bị mất hết quyền lực chính trị vì họ bị khống chếbởi tên chủ Cộng sản qua hệ thống hộ khẩu và chế độ bình công chấm điểm. Họ chỉ được đủ ăn tới một mức... lúc nào cũng còn đói, nếu họ tuân theo những quy luật do "tên chủ" Cộng sản đề ra. Đây cũng chính là cái bài quen thuộc mà cộng sản hiện nay đang làm với nhân dân.
Năm 1949, Mao Trạch Đông và đảng Cộng sản chiếm được lục địa Trung Hoa, thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa (Trung cộng). Trung cộng thừa nhận chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa của Hồ Chí Minh ngày 18-1-1950. Tiếp theo, Liên Xô thừa nhận ngày 30-1-1950. Tháng 2-1950, Hồ Chí Minh qua Bắc Kinh và Moscow xin viện trợ. Khi gặp Hồ Chí Minh, Stalin ra lệnh cho Hồ Chí Minh phải thực hiện ngay hai việc: thứ nhất tái công khai đảng Cộng sản và thứ haiđẩy mạnh CCRĐ theo đường lối Cộng sản. Stalin chỉ đạo cho Hồ Chí Minh phải cửngười sang Trung cộng học tập phương pháp CCRĐ triệt để, vì lúc đó mối liên lạc Xô-Trung còn bình thường và vì Việt Nam nằm sát biên giới Trung cộng.
Sau khi về nước, Hồ Chí Minh liền triệu tập Đại hội lần 2 đảng Cộng sản Đông Dương tại chiến khu rừng núi Tuyên Quang, tái công khai đảng Cộng sản dưới danh xưng mới là đảng Lao động ngày 19-2-1951, do Hồ Chí Minh làm chủtịch, Trường Chinh làm tổng bí thư. Trong đại hội này, Hồ Chí Minh đã phát biểu: “Về lý luận, đảng Lao động Việt Nam theo chủnghĩa Mác-Lênin… lấy tư tưởng Mao Trạch Đông làm kim chỉ nam… Tôi không có tưtưởng ngoài chủ nghĩa Mác-Lênin”. (Hồ Chí Minh toàn tập).
Chẳng những thế, cũng trong Đại hội nầy, Hồ Chí Minh còn nhiều lần tuyên bố: “Ai có thể sai, chứ đồng chí Stalin và đồng chí Mao Trạch Đông thì không thể sai được”. (Nguyễn Minh Cần, Đảng Cộng sản Việt Nam qua những biến động trong phong trào Cộng sản quốc tế, 2001, tr. 63.)
Để tiến hành CCRĐ, sau Đại hội 2, đảng cộng sản cử người sang Trung cộng tham dự khóa học tập về chủ nghĩa Mác-Lênin tổ chức tại Bắc Kinh cho các đảng Cộng sản các nước Á Châu như Indonesia, Mã Lai, Thái Lan, Pakistan, Phi Luật Tân, Nhật Bản, chính là để học phương thức CCRĐ theo đường lối Trung cộng. Phái đoàn này trở về liền được đảng LĐ gởi tổ chức thí điểm CCRĐ, bắt đầu phát động "giảm tô, giảm tức" ở vài tỉnh Việt Bắc và ở Thanh Hóa.
Trong khi đó, từ năm 1949, ban lãnh đạo cộng sản đã đưa ra phong trào "Rèn cán chỉnh quân" trong quân đội, và "Rèn cán chỉnh cơ" về phía dân sự. “Rèn cán chỉnh quân” là rèn luyện cán bộ, chỉnh đốn quân đội. “Rèn cán chỉnh cơ” là rèn luyện cán bộ, chỉnh đốn cơ quan. Phong trào này không đạt được những mục tiêu do đảng cộng sản đề ra. Ông Hồ và đảng cộng sản liền theo đường lối cứng rắn quyết liệt của Trung cộng tổ chức phong trào "Chỉnh huấn" năm 1950.
Sự việc đầu tiên đã gây bao đau thương cho dân tộc với con số hàng trăm nghìn người bị chết oan, hàng triệu người còn sống trong tủi nhục. Ở đây có 2 ý, ông Hồ không chịu thấy hoặc thấy sự thất bại trong cách mạng cải cách ởTrung cộng, vẫn cố tình đem nó về hại dân tộc. ngoài ra, ông Hồ và đảng cộng sản không đặt lợi ích dân tộc lên ban đầu mà chỉ tin vào những kẻ theo chủnghĩa cộng sản cuống tín. Điều tối kỵ với lãnh tụ chính là không đặt lợi ích dân tộc lên hàng đầu.
Việc thứ hai, đó là nhẫn nhục bán nước nhưng lại làm chư hầu cho mộng ước quyền lực của mình và của Trung cộng. Sở dĩ nói như vậy vì trong bài thứ 2 tôi đã phân tích rõ ràng việc ông Hồ và đảng cộng sản cố tình bán đảo HS-TS để có vũ khí gây chiến với VNCH. Hành động đó ngoài việc củng cố quyền lực cho riêng mình, ông Hồ còn muốn chứng tỏ mình là chư hầu đắc lực cho Liên xô và Trung cộng. Đặc biệt với kẻ thù không đội trời chung của dân tộc như Trung cộng thì đó lại là hành động không chấp nhận được.
Trung cộng thực chất muốn dùng con bài Việt cộng để đánh nhau với Mỹ. Trung cộng lợi dụng việc ông Hồ cuồng tín và ham mê quyền lực để đạt 3 mục tiêu. Mục tiêu dùng người Việt đánh Mỹ, mục tiêu thứ hai là mua thành công HS-TS và áp đặt cho Việt Nam từ đây là chư hầu của Trung cộng. Và để đáp lại mưu đồ của Trung Cộng thì ông Hồ sẵn sàng chấp nhận thân phận này. Trong bài trước, tôi đã phân tích việc ông Hồ nhận được sự “giúp đỡ” về vật dụng, khí tài, chuyên gia của Trung cộng để đánh VNCH đó là hành động “Đổi biển đảo lấy vũ khí”. Còn bây giờ chúng ta có thể thấy thêm việc làm chư hầu cho Trung cộng nữa.
Ông Hồ tôn sùng Trung cộng như thân phận của nước chư hầu với thiên tử. Trong bài: "Hồ Chí Minh với Trung quốc” trên trang Vietnamnet (links: http://www.tuanvietnam.net/2010-05-14-ho-chi-minh-voi-trung-quoc) có đoạn phát biểu của ông Hồ với quan hệ Việt-Trung: “Trong lĩnh vực này, tôn trọng vai trò và lợi ích nước lớn của Trung Quốc trong quan hệ quốc tế với Bác không có nghĩa là không tôn trọng lợi ích chung của phe xã hội chủ nghĩa của phong trào cộng sản quốc tế, của nhân dân các nước khác”. Điều này cho thấy ông Hồ rất muốn coi mình như một chư hầu của Trung cộng và cả chư hầu cho chủ nghĩa cộng sản khát máu.
Cũng trong bài báo này, tác giả lề đảng đã tái khẳng định ông Hồmuốn “cổ vũ” cho cách mạng ở Trung quốc- một hành động không vì lợi ích của dân tộc, chỉ mang tính chất của cuộc cách mạng đỏ đầy đau thương:
"Trong ba lần hoạt động dài ngày ở Trung Quốc, có lúc Bác tham gia chi đội Bát Lộ Quân của Diệp Kiếm Anh nhưng ngay cả những lúc chuyên hoạt động vì cách mạng Việt Nam, Bác không quên cách mạng Trung Quốc.
Bộ "Toàn tập Hồ Chí Minh" mà tôi có trong tay được xuất bản vào những năm quan hệ hai nước chưa bình thường và tôi biết có một sốbài viết của Bác về Trung Quốc không được đưa vào, nhưng chỉ bằng vào những bàiđã được công bố trong đó, tôi có thể mạnh dạn nói rằng ngay từ khi ở Pháp, ởLiên Xô cho đến khi hoạt động ở Trung Quốc và về Việt Nam, khi còn là nhà cách mạng hoạt động bí mật cho đến khi trở thành người đứng đầu một nước, Bác luôn là người nước ngoài tuyên truyền cổ vũ nhiều nhất cho cách mạng Trung Quốc.”
Trong một cuộc họp với Trung cộng năm 1970, ông Lê Duẩn đã nói với Mao Trạch Đông: "Tại sao chúng tôi giữlập trường bền bỉ chiến đấu cho một cuộc chiến kéo dài, đặc biệt trường kỳkháng chiến ở miền Nam? Tại sao chúng tôi dám trường kỳ kháng chiến? Chủ yếu là vì chúng tôi phụ thuộc vào công việc của Mao Chủ tịch… Chúng tôi có thể tiếp tục chiến đấu, đó là vì Mao Chủ tịch đã nói rằng 700 triệu người Trung Quốcđang ủng hộ nhân dân Việt Nam một cách vững chắc”. (Trích trong cuốn sách: War in Viet Nam – Trung tâm lưu trữWilson – Mỹ - Trang 23)
Ở một tài liệu khác, cuốn “Sự thật về quan hệ Việt Nam - Trung Quốc trong 30 năm qua” (Nhà xuất bản Sự Thật của Đảng Cộng sản Việt Nam phát hành – tại trang 53), có đăng nguyên văn nội dung lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam trảlời ông Đặng Tiểu Bình hồi năm 1966, như sau: "Sựnhiệt tình của một nước XHCN, với một nước XHCN khác là xuất phát từ tinh thần quốc tế vô sản. Chúng tôi không bao giờ nghĩ nhiệt tâm là có hại. Nếu các đồng chí nhiệt tâm giúp đỡ thì chúng tôi có thể đỡ hy sinh 2-3 triệu người... Miền Nam chúng tôi sẽ chống Mỹ đến cùng và chúng tôi vẫn giữ vững tinh thần quốc tếvô sản".
Tuy đảng cộng sản Việt Nam đã tiến hành cuộc chiến tranh mà họ gọi là “giải phóng miền Nam”, nhưng thực chất việc này để phục vụ mục tiêu đưa cảthế giới cùng tiến lên Chủ nghĩa Cộng sản, như tuyên bố của ông Lê Duẩn, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam: “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc, cho các nước xã hội chủ nghĩa và cả nhân loại”.
Kết luận: Ông Hồ và đảng cộng sản đã can tâm bán nước nhưng đồng thời đưa nước ta thành một dạng nô lệ và chưhầu mới của Trung cộng.
Hậu quả của việc bán nước trong thân phận của kẻ chư hầu
Những hậu quả của việc bán nước và làm tay sai, chư hầu cho Trung cộng là vô cũng to lớn. Ông Hồ với vai trò là người đứng đầu cả nước VNDCCH, là tổng bí thư của đảng CSVN đã gây ra những đau thương khôn cùng cho dân tộc trong thời kỳ của ông ta mà còn để lại tàn dư cho đến ngày nay trong vấn đềquan hệ với Trung cộng.
Trong vấn đề ông Hồ rập khuôn cải cách ở Trung cộng đã gây ra hậu quả to lớn đó là số người chết oan vô cùng nhiều.
Dựa vào tài liệu các nước ngoài, giáo sư Lâm Thanh Liêm cho rằng số người bị giết trong cuộc CCRĐ năm 1955-1956 ở Bắc Việt có thể lên đến từ120,000 đến 200,000 người. (Lâm Thanh Liêm, bđd., sđd. tt. 203-204).
Theo sách Lịch sử Kinh tế Việt Nam 1945-2000 tập 2, viết về giaiđoạn 1955-1975, xuất bản tại Hà Nội năm 2004 (tài liệu mới của đảng cộng sản Việt Nam) cho biết: cuộc CCRĐ đợt 5 (1955-1956) được thực hiện ở 3,563 xã, có khoảng 10 triệu dân, và tổng số người bị sát hại trong CCRĐ đợt nầy lên đến 172,008 người, trong đó có 123,266 người (71,66%) sau nầy được xác nhận đã bị giết oan.
Như vậy dù với con số nào thì ít nhất cũng có gần 2 trăm ngàn người bị chết oan nghiệt dưới bàn tay của ông Hồ và đảng cộng sản. Ông Hồ và đảng cộng sản phải chịu trách nhiệm về hành động diệt chủng theo chủ trương của Trung cộng trong thân phận chư hầu.
Vấn đề thứ hai đó là hàng triệu thanh niên nam bắc đã chết trong cuộc chiến tranh mà ông Hồ “đánh cho Trung cộng”. Đó là cuộc chiến tranh phi nghĩa mà người thiệt hại chỉ là nhân dân. Ông Hồ và đảng cộng sản Việt Nam đạtđược mục đích cướp bóc và quyền lực. Còn Trung cộng thì có đảo HS-TS và cái thếcủa kẻ bề trên. Chỉ xin nêu một số những con số nho nhỏ cho thấy hậu quả của cuộc chiến tranh phi nghĩa này đã nướng nhân dân ta thế nào. Thông tin trên wiki (Links:

Bảo vệ quyền riêng tư của công dân

[Attachment(s)from vuthach nguyen included below]
Bảo vệ quyền riêng tư của công dân
Phúc Linh
Trong sinh hoạt đời sống hàng ngày, có nhiều trường hợp chúng ta tự tiết lộ những tin tức cá nhân của mình cho người khác, chẳng hạn số an sinh xã hội, số bằng lái xe, những khoản nợ ngân hàng hoặc credit card….khi làm thủ tục mua nhà, mua xe, trả tiền mua hàng bằng credit card… và chẳng may bị kẻ gian ăn cắp những tin tức cá nhân đó để sử dụng.

Cũng có những trường hợp những tin tức cá nhân của mình bị người khác tiết lộ, phổ biết cho người khác biết.

Trong sinh hoạt cộng đồng người Việt tại hải ngoại, người dân thường phải ghi họ tên, địa chỉ, số phone vào danh sách những người tham gia buổi họp cộng đồng, tham gia buổi ra mắt sách, tham gia hội chợ y tế (Health Fair) ….. Quí vị thử nghĩ xem, khi người này làm xong nhiệm vụ cung cấp thông tin của mình vào sổ ghi danh, đến lượt người kế tiếp, họ sẽ đọc, sẽ biết được họ tên, địa chỉ, số phone của mình, như vậy có phải là vi phạm tính cách riêng tư của công dân không ???

Nếu là một tổ chức tốt, họ sẽ lưu trữ “bảo mật” các danh sách này, nếu gặp phải ban tổ chức không tốt, họ sẽ sử dụng danh sách này vào những việc khác mà những cá nhân đã viết họ tên, địa chỉ, số phone… trong danh sách đó không được biết, chẳng hạn , họ có thể viết vào danh sách cử tri bầu cử gian lận…

Quyền riêng tư
Khi nói đến vấn đề bảo vệ quyền riêng tư của công dân, người ta nói tổng quát đến luật Privacy and Personal Information Protection Act bao gồm nhiều lãnh vực, chẳng hạn bảo vệ bí mật thư tín, hoặc Children's Online Privacy Protection Act of 1998 viết tắt là COPPA áp dụng cho tin tức của trẻ em dưới 13 tuổi bị vi phạm trên các Website hoặc Fair and Accurate Credit Transaction Act viết tắt là FACTA áp dụng trường hợp thông tin cá nhân bị vi phạm và ăn cắp thẻ tín dụng của công dân, hoặc Electronic Communications Privacy Act viết tắt là ECPA… cho nên, khi một sự kiện xảy ra, tùy theo chi tiết cụ thể của từng trường hợp, mà tòa án xem xét hành vi đó có phạm luật hay không ? Nếu có, vi phạm vào lãnh vực nào của luật bảo vệ bí mật, hoặc riêng tư của công dân.

Vậy chúng ta cần phải xác định thế nào là riêng tư ???

Riêng tư là điều mà người dân muốn dấu kín không cho ai biết, chỉ trừ ra những người thân thiết có thể tin tưởng để giải bày tâm sự, có thể tiết lộ những điều được dấu kín trong lòng. Nếu những điều bí mật này bị tiết lộ ra ngoài sẽ khiến cho người đó đau khổ hoặc xấu hổ đến mức phải tránh mặt mọi người.
Trong cuộc sống, ai cũng có những điều gọi là riêng tư mà mình muốn dấu kìn, muốn che dấu không cho ai biết. Riêng tư trong tình cảm, riêng tư trong sinh hoạt gia đình, riêng tư trong hoạt dộng thương trường, riêng tư trong sinh hoạt chính trị, riêng tư trong sinh hoạt cộng đồng ….chẳng hạn sử dụng chiêu “khẩu xà tâm phật” để lừa gạt tiền bạc của đồng hương, để lừa gạt người cao niên trong vụ kiện hoặc hãm hại chiến hữu, hãm hại thủ lãnh đảng phái chính trị, đang phục vụ cho CSVN theo kiểu “bàn tay sắt bọc nhung” hoặc “diễn tiến hòa bình” tại hải ngoại. 
  
Trong bản nhạc “Có những niềm riêng” của nhạc sĩ Lê Tín Hương đã nói lên những gì gọi là riêng tư của mỗi con người.

“Có những niềm riêng làm sao nói hết.
Có những niềm riêng lệ vương khóe mắt
Có những niềm riêng lòng không muốn nhớ
Có những niềm riêng một đời dấu kín
Có những niềm riêng một đời câm nín
Nên khi xuôi tay còn chút ngậm ngùi”
Nhưng không phải “riêng tư” là không ai biết hoặc không muốn cho ai biết, con người khi có những điều muốn dấu kín thì tâm tư không an bình, cho nên họ rất muốn có người chia xẻ nỗi niềm riêng với họ, nhưng lại sợ thổ lộ chuyện riêng với người thân tình không kín miệng, hoặc chia xẻ niềm riêngvới người mà họ đối xử như người thân tình, nhưng không biết đó là những kẻ xấu xa, gian manh, xảo quyệt, bọn chúng sẽ “xì” ra cho mọi người biết, dưới những Ních ma, không những bọn chúng kể lại sự việc không đúng mà còn thêm mắm thêm muối cho câu chuyện thêm nặng nề.. như đã xảy ra trong cộng đồng Houston thời gian trước.

Privacy Protection Regulation
Tu chính án thứ tư của Hiến pháp Hoa Kỳ nói rằng người dân được đảm bảo không ai bị xâm phạm đến thân thể, nhà ở, giấy tờ, và tài sản, không bị sưu tra không có lý do chính đáng, hoặc không có lệnh của Tòa.
· The Fourth Amendment to the Constitution of the United States ensures that "the right of the people to be secure in their persons, houses, papers, and effects, against unreasonable searches and seizures, shall not be violated, and no warrants shall issue, but upon probable cause, supported by oath or affirmation, and particularly describing the place to be searched, and the persons or things to be seized."
Hoa Kỳ hiện chưa có một đạo luật tổng quát để bảo vệ những bí mật, riêng tư của công dân, mà khi có sự kiện xảy ra, cơ quan có thẩm quyền, Tòa án sẽ áp dụng luật pháp được qui định cho một số trường hợp.
· The United States does not currently have a Personal Information Protection Act, but similar legislation exists and new privacy laws are in the works
Riêng tư sự mong muốn những dữ kiện mà người ta coi là bí mật được tiết lộ tại một nơi riêng biệt sẽ không được người nghe nói lại cho người khác biết, mà đối với một người có tâm trạng ổ định vẫn làm cho người ta bị bực bội, xấu hổ hoặc cảm thấy đau lòng nếu sự việc muốn dấu kín đó bị tiết lộ ra ngoài.
Dữ kiện cá nhân được hiểu một cách rộng rãi, bao gồm các sự kiện, hình ảnh (ví dụ, hình ảnh, băng ghi hình), và ý kiến chê bai.
· Privacy is the expectation that confidential personal information disclosed in a private place will not be disclosed to third parties, when that disclosure would cause either embarrassment or emotional distress to a person of reasonable sensitivities.
· Information is interpreted broadly to include facts, images (e.g., photographs, videotapes), and disparaging opinions.

Quyền bảo vệ tính cách riêng tư chỉ được áp dụng cho những sự kiện xảy ra tại nơi người ta cho là riêng tư (ví dụ nhưtại nhà, tại phòng khách sạn, phòng gọi điện thoại).
Những dữ kiện thuộc về hồ sơ công cộng hoặc nạn nhân tự ý tiết lộ dữ kiện đó ở nơi công cộng thì không được luật pháp bảo vệ.
Người dân cần được bảo vệ sự riêng tư khi họ "tin tưởng rằng cuộc đối thoại mang tính chất hoàn toàn riêng tư và không thể bị lọt vào tai của bất cứ người nào khác
· The right of privacy is restricted to individuals who are in a place that a person would reasonably expect to be private (e.g., home, hotel room, telephone booth).
· There is no protection for information that either is a matter of public record or the victim voluntarily disclosed in a public place.
· People should be protected by privacy when they "believe that the conversation is private and can not be heard by others who are acting in an lawful manner."
Riêng tư trong lãnh vực y tế
Riêng vấn đề bảo vệ quyền riêng tư, bảo vệ sự bí mật các tin tức trong lãnh vực y tế, trong sự liên hệ giữa những người làm việc trong văn phòng bác sỹ, bệnh viện, clinics, cơ quan bảo hiểm y tế…. với bệnh nhân cũ và mới, các chủ nhân với nhân viên…..chính phủ liên bang đã ban hành luật bảo vệ những dữ kiện được lưu giữ trong hồ sơ bệnh lý hoặc hồ sơ cá nhân của bệnh nhân, của nhân viên dưới nhiều hình thức, cụ thể là hồ sơ giấy tờ trong các tủ chứa hồ sơ, bằng hồ sơ điện tử trong các máy điện toán, bằng các CD, DVD, USB…..

Luật này gọi là "Health Insurance Portability and Accountability Act." viết tắt là HIPAA, còn có cái tên khác là “Kennedy-Kassebaum Health Insurance Portability and Accountability Act."

Khi thụ lý hồ sơ dân sự về vi phạm luật HIPAA, bộ luật HIPAA qui định cơ quan có thẩm quyền giải quyết - không phải là Tòa án dân sự - mà là Phòng bảo vệ dân quyền ( Office for Civil Rights) viết tắt là OCR trực thuộc Bộ Y tế và Xã hội (U.S. Department of Health & Human Services) có trách nhiệm tương tự một Tòa dân sự để giải quyết.

Và khi xét thấy hồ sơ vi phạm có yếu tố về hình sự, OCR sẽ chuyển hồ sơ sang Bộ Tư pháp là cơ quan diều hành các Biện lý cuộc để truy tố kẻ phạm pháp ra tòa án hình sự.
Tiền phạt do kẻ vi phạm nộp cho OCR hoặc Tòa hình sự sẽ được trích ra một phần để trả cho nạn nhân, phần còn lại bị sung vào công qũy của Bộ Y tế và Xã Hội..
· A portion of any penalty assessed under HIPAA will be distributed to individuals harmed by the violation. The remainder of the penalty will be transferred to the HHS Office for Civil Rights for use in enforcing HIPAA.
Theo giải thích luật, tiết lộ họ tên của bệnh nhân không phải là vi phạm, ví dụ khi người dân đi vào bệnh viện khám bệnh, vào các cơ quan, các văn phòng bác sỹ… họ phải viết tên vào sổ ghi danh (Sign-in list), họ tên của họ được security officer hoặc receiptionist biết, và những người ghi danh kế tiếp cũng đọc được.

Chúng tôi chỉ xin dịch một phần nhỏ của luật HIPAA để quí vị hiểu khái quát.

Luật HIPAA là gì ???
HIPAA stands for "Health Insurance Portability and Accountability Act." Bill Clinton signed the bill into law on August 21, 1996
· HIPAA là chữ viết tắt của "Health Insurance Portability and Accountability Act" là luật được Tổng thống Bill Clinton ký ban hành vào ngày 21/08/1996
What are covered entities?
· Health plans, health care clearinghouses, and health care providers who transmit any health information in electronic form in connection with a transaction that is subject to federal HIPAA requirement, as defined and used in 45 CFR, parts 160 and 164.
· Generally speaking, covered entities will include doctors’ offices, hospitals, pharmacies, laboratories, public health organizations, health clinics in schools, research labs, clinical trials, imaging centers, complementary medicine practitioners, and organizations such as the Association for Retarded Citizens, American Cancer Society, etc.
· Covered entities also include mental health and alcohol and drug
treatment providers.
Các cơ sở dịch vụ y tế nghiã là gì ?
· Các chương trình bảo hiểm, cơ quan giải quyết chi phí y tế, các nhà cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe sử dụng hệ thống điện toán để chuyển các dữ kiện y tếnhững đối tượng mà luật liên bang HIPAA, buộc họ phải chấp hành như được định nghĩa qui định trong 45 Code of Federal Regulations, tại phần 160 và 164.

· Nói chung, các cơ sở dịch vụ y tế sẽ bao gồm các văn phòng bác sỹ, bệnh viện, dược phòng, phòng thí nghiệm, cơ sở y tế công cộng, trạm trong các trường học, các phòng nghiên cứu y tế, thử nghiệm lâm sàng, trung tâm X-Ray , các thực tập viên về thuốc, và các cơ quan khác như Hiệp hội người chậm trí và Hiệp hội Ung thư Hoa Kỳ.
· Các cơ sở dịch vụ y tế cũng baogồm những cơ sở điều trị tâm thần, rượu và ma túy.
HIPAA is a law that protects a patient's medical records and information from being shared without their will.
· HIPAA là một đạo luật bảo vệ những dữ kiện trong hồ sơ bệnh lý của bệnh nhân và các dữ kiện của bệnh nhân bị người khác xem mà được sự đồng ý của bệnh nhân.
HIPAA violations are a serious problem; the privacy of individual medical records is an important right. Examples of a HIPAA violation include the publication of any medical records, such as on the Internet, unauthorized access to medical records.
· Hành vi vi phạm HIPAA là một vấn đề nghiêm trọng, bảo vệ sự bí mật của các hồ sơ bệnh lý cá nhân là một quyền quan trọng của người bệnh. Ví dụ của một hành vi vi phạm HIPAA bao gồm các ấn phẩm về các hồ sơ y tế, chẳng hạn như truy cập Internet trái phép, hồ sơ lưu trữ về tình trạng bệnh lý.....
It may be used in court of law to charge a penalty fee or imprison a person found guilty of misusing another person's medical information.
· Hồ sơ bệnh lý được sử dụng là chứng cớ bị vi phạm tại tòa án để tính tiền phạt vạ hoặc bỏ tù phạm nhân nếu họ bị kết tội lạm dụng thông tin y tế của người khác.
If any health-care provider shares medical information about you without your consent, that is a HIPAA violation. This includes telling people of your condition, discussing your condition in public, or using your information in a medical brief (an instructional tool for other doctors like a book or a presentation) without your consent.
· Nếu bất kỳ cơ sở cung cấp dịch vụ y tế nào cho người khác xem thông tin y tế của bạn mà không có sự đồng ý của bạn, đó là một hành vi vi phạm HIPAA. Điều này bao gồm nói cho mọi người biết về bệnh trạng của bạn, phổ biến cho người khác về bệnh trạng của bạn ở nơi công cộng, hoặc sử dụng các dữ kiện trong hồ sơ bệnh lý trích ngang - bản tóm tắt chi tiết quan trọng về bệnh trạng – của bạn (một công cụ giảng dạy cho các bác sĩ khác như một cuốn sách hoặc một bài thuyết trình) mà không có sự đồng ý của bạn.
If a person is found to be in violation of the HIPPA standards, he/she can be faced with civil or criminal penalties.
· Nếu một người được xác định là vi phạm luật HIPPA, họ có thể phải chịu hình phạt dân sự hoặc hình sự
Under HIPAA, the patient does not sue the individuals who violated his or her privacy. The patient may file a complaint with the U.S. Department of Health & Human Services' Office for Civil Rights (OCR) against the violator.
· Theo HIPAA, bệnh nhân không nộp đơn kiện người đã vi phạm bí mật riêng tư của mình tại tòa án . Bệnh nhân chỉ có thể nộp đơn khiếu nại với Phòng bảo vệ Dân Quyền (OCR) thuộc Bộ Y tế và Xã hội .
This is the office that enforces the Privacy Rule under HIPAA. Typically, the patient must file his or her complaint with HHS within 180 days of the violation, but HHS may extend that time in certain circumstances
· Đây là cơ quan có trách nhiệm thi hành các quy tắc bảo mật theo luật HIPAA. Thông thường, bệnh nhân phải nộp đơn khiếu nại với Bộ Y tế và Xã hội trong hạn định 180 ngày kể từ ngày xẩy ra vi phạm, nhưng Bộ có thể nới rộng thời gian đó trong một số trường hợp nhất định
Health and Human Services (HHS) is the one that will determine the punishment based on the extent of the violation and the harm that it causes; however the Secretary is not allowed to impose civil penalties if the violation is corrected within 30 days of its original occurrence, unless it is a violation caused by willful neglect.
· Bộ Y tế và Xã hội là cơ quan có thẩm quyền xác định hình phạt dựa trên mức độ của hành vi vi phạm và tác hại mà nó gây ra, tuy nhiên vị Bộ trưởng không được phép áp đặt các hình phạt dân sự nếu vi phạm được sửa đổi trong thời hạn 30 ngày kể từ ngày vi phạm ban đầu xẩy ra, trừ khi đó là do cố tình vi phạm.
According to the American Medical Association, as of September 22, 2010, a total of 54,562 complaints have been filed with the Office of Health and Human Services since April of 2003
· Theo Hiệp hội Y khoa Hoa Kỳ, kể từ tháng tư năm 2003 cho đến ngày 22 tháng chín năm 2010, có tổng cộng 54.562 đơn khiếu nại đã được nộp với Văn phòng Bộ Y tế và Xã Hội
HIPAA complaints may be filed but lawsuits must be based on privacy violations, not the actual HIPAA act.
· Người dân có quyền nộp đơn khiếu nại bị vi phạm luật HIPAA, nhưng nếu muốn kiện kẻ vi phạm ra Tòa, họ phải căn cứ vào luật vi phạm quyền riêng tư và bí mật của công dân, không phải là vi phạm vào những qui định của luật HIPAA
If the patient files a complaint, HHS may investigate. A person or organization that is required to follow the Privacy Rule may face a civil fine of up to $25,000.
· Nếu bệnh nhân nộp đơn khiếu nại, Bộ Y tế và Xã Hội có thể mở cuộc điều tra. Một người hoặc tổ chức bị xác định không tuân theo qui định bảo mật có thể phải chịu một tiền phạt dân sự lên đến $25,000.
In egregious cases the U.S. Department of Justices (DOJ) may conduct a criminal investigation. In such a criminal case, violators could face a jail term of up to 10 years and a fine of up to $250,000.
· Trong trường hợp có vi phạm nghiêm trọng, Bộ Tư pháp sẽ tiến hành điều tra về hình sự. Nếu bị xác định là có tội, bị cáo có thể phải chịu hình phạt lên đến 10 năm tù và phạt vạ lên đến $250,000.
Kính thưa qúi vị,
Theo luật, các bác sỹ có toàn quyền từ chối không nhận bệnh nhân nữa, và cũng có toàn quyền không nhận bệnh nhân sử dụng Medicaid hoặc Medicare hoặc cả hai Medicaid - Medicare mà không vi phạm luật về Medicare - Medicaid.
Trong vụ kiện về vi phạm quyền riêng tư hoặc bí mật của công dân, trước khi nộp đơn kiện, nguyên đơn cần phải tham khảo ý kiến với luật sư, xem xét :
1/ Nếu là trong lãnh vực bảo vệ bí mật của công dân bình thường, thì “thông tin hoặc dữ kiện bị tiết lộ ra ngoài” có phải là dữ kiện được luật pháp liệt kê vào danh sách vào loại “tin tức được bảo mật” (Protected Information) hay không.
2/ Nếu là trong lãnh vực y tế, có phải là dữ kiện lưu trữ trong hồ sơ bệnh lý của bệnh nhân, thuộc loại được gọi là “Protected Health Information” viết tắt là PHI hay không.
· Protected health information (PHI) under HIPAA includes any individually identifiable health information. Identifiable refers not only to data that is explicitly linked to a particular individual (that's identified information).
It also includes health information with data items which reasonably could be expected to allow individual identification.

Nếu dữ kiện trong hồ sơ bệnh lý bị tiết lộ nằm trong danh sách luật qui định, luật ưu tiên được áp dụng (Priority privacy act) sẽ là luật HIPAA, trừ khi nguyên đơn tự nguyện xin không áp dụng luật HIPAA để áp dụng luật bình thường tại Tòa dân sự.
Phúc Linh

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link