|
Nỗi hãi hùng của
Tippi Hedren
|
|
Tạp Ghi Quỳnh Giao
Tippi Hedren, star
of Alfred Hitchcock's The
Birds, poses with Ronald, one of the hundreds of trained ravens
that were used in the film. Photo: AP Photo
Những người mê loại
phim nghẹt thở của Alfred Hitchcock thì khó quên được tác phẩm có tên
là “The Birds” được nhà đạo diễn thiên tài này thực hiện cách đây nửa
thế kỷ.
Cuốn phim khiến người mẫu khả ái Tippi
Hedren trở thành minh tinh màn bạc trong một sự nghiệp điện ảnh quá ngắn
ngủi. Hình ảnh hãi hùng mà khán giả nhớ mãi trong phim “The Birds” là bầy
chim độc ác đã từ biển ùa vào tấn công cư dân của một thị trấn ven biển tại
California.
Sau này chúng ta mới biết đến
chuyện hậu trường của bầy chim điên dại.
Mùa Thu năm 1961, báo chí trong
Vịnh Monterey của California loan tin là nhiều loài chim biển như phát điên
mà bay tứ tán vào đất liền rồi chết cả bầy. Ðạo diễn Hitchcock bắt được tin
ấy thì nhớ đến một truyện ngắn của nữ văn sĩ người Anh là Daphne du Maurier
có tên là “The Birds.” Ông nghĩ ngay ra cách hòa văn chương với thời sự vào
một cuốn phim kinh dị tại ven biển Cali.
Trong khi các nghệ sĩ điện ảnh
thực hiện cuốn phim thì giới khoa học Hoa Kỳ tìm hiểu hiện tượng lạ. Họ suy
đoán rằng bầy chim trúng độc từ một tầu dầu gặp nạn trước đó, khi chúng ăn
phải nghêu sò bị nhiễm hóa chất từ dầu. Não bộ của chim bị tê liệt làm chúng
mê hoảng lao vào chỗ chết. Dường như là đầu năm nay, Quỳnh Giao đã kể lại câu
chuyện ly kỳ ấy xoay quanh cuốn phim về bầy chim.
Nhưng sự thật lại còn ly kỳ hơn
vậy.
Sinh năm 1930 tại Minnesota, Tippi
Hedren là một phụ nữ khả ái và nhỏ nhắn gốc Bắc Âu, sớm nổi tiếng là người
mẫu có đôi mắt rạng rỡ dưới mái tóc óng ánh sắc vàng. Sau một đoạn phim quảng
cáo, nàng lọt mắt xanh của Alfred Hitchcock nên được ông đích thân gọi điện thoại
mời làm diễn viên chính cho cuốn phim. Nhà đạo diễn thời danh ra tận cửa phim
trường Universal để đón nàng, và từ đấy Tippi Hedren bước lên đài danh vọng.
Nhưng nàng không ngờ đạo diễn
thiên tài này cũng là một bạo chúa trên sàn quay.
Ông không dùng xảo thuật điện ảnh
như đã hứa hẹn mà thuê chim thật để thu hình những màn tấn công dữ dội nhất.
Trong cảnh bão táp ở phòng ngủ trên lầu mà khán giả khó quên được, Tippi
Hedren phải đeo găng tay, quấn vải hộ thân mà vẫn hết hồn vì bị bầy quạ ập
xuống đầu. Chuyên viên nuôi chim được thuê cho cuốn phim đã cột chân quạ
quanh dải áo, trên đầu trên vai của nữ diễn viên. Dù mỏ của bầy chim được
buộc dây cao su, nàng vẫn hoảng loạn, kiệt sức và khóc òa vì có lúc chỉ còn
tơ tóc là bị quạ mổ trúng mắt!
Ðến thăm phim trường khi quay cảnh
này, Cary Grant phát biểu rằng Tippi Hedren là vị nữ lưu can trường nhất mà
ông đã gặp! Sự thật ấy vẫn chưa đáng sợ bằng một chi tiết khác do chính Tippi
Hedren kể lại năm ngoái.
Chẳng biết là Alfred Hitchcock có
mắc bệnh như loài chim điên hay không, nhưng hình như ông bị mê loạn vì Tippi
Hedren.
Cứ như một Thượng đế, ông coi nàng
là tác phẩm của mình, ngay năm sau, đưa nàng vào cuốn “Marnie” cũng nổi tiếng
với tài tử Sean Connery. Chi tiết bất ngờ với Tippi Hedren là ông còn nhiều
lần tỏ tình đến mức quá trớn và có hành vi mà ngày nay người ta gọi là sách
nhiễu tình dục. Nhiều người ở chung quanh, kể cả bà vợ của nhà đạo diễn, cũng
thấp thoáng thấy ra sự bất thường. Nhưng mấy ai dám làm thiên tài phật ý?
Khi bị Tippi Hedren cự tuyệt nhiều
lần, Alfred Hitchcock bèn trả thù, với uy tín, thế lực và sự độc ác bất ngờ.
Sau phim “Marnie,” trong bảy năm
liền Tippi Hedren là con chim bị nhốt trong lồng son của một giao kèo độc
quyền mà Hitchcock nhất định không chịu nhả. Các đạo diễn khác, kể cả
Francois Truffaut nổi tiếng của Pháp, mà tìm đến Tippi đều được Alfred
Hitchcock trả lời là “vắng mặt”!
Trở thành người thất nghiệp tại
chỗ ở tuổi ba chục vì một chuyện tình si biến ra tình hận, Tippi Hedren lặng
lẽ bước xuống ngai vàng điện ảnh với những vai phụ và mờ nhạt dần.
Nhưng bản thân nàng thì đã tìm ra
một thế giới khác. Người ta kể rằng trong cổ thư của Phật giáo, Shambala là
tên một vương quốc huyền bí, như một cõi an nhiên dưới thế.
Năm 1972, ở tuổi 42, Tippi Hedren
mở nông trại của mình gần Los Angeles để bắt đầu nhận các loài hổ báo, sư tử
hay sơn miêu từ nhiều phim trường về nuôi nấng và chăm sóc! Sau này, nàng đặt
tên cái vùng hoang dại đó là “Cõi Ẩn Shambala,” nơi mà các loại súc vật thuộc
họ mèo vẫn có thể sống với thiên nhiên. Ðấy là chốn dung thân của súc vật và
niềm vui của người ở ẩn.
Nhưng Tippi Hedren chẳng thể ẩn
náu được lâu.
Biến cố 1975 của Việt Nam khiến
người nghệ sĩ có tấm lòng bác ái phải chú ý. Là bạn thân của Kiều Chinh, bà
vận động cho nữ diễn viên của chúng ta được vào Mỹ. Nhìn thấy thảm cảnh của
người tỵ nạn từ Việt Nam, bà lên tận thủ phủ Sacramento của tiểu bang
California tìm cách giúp đỡ những nạn nhân đầu tiên. Bà mở ra chương trình
huấn luyện các thiếu nữ của mình về nghề làm “nail” mà nhiều người thành công
sau này vẫn không quên được. Khi làn sóng thuyền nhân túa ra ngoài Ðông Hải
và gặp nạn, Tippi Hedren cũng có mặt trên con tầu vớt người trên biển cả. Các
phóng viên chạy theo minh tinh thì chụp hình được thảm cảnh thuyền nhân và
đánh động lương tâm thế giới.
Ðược quốc tế vinh danh hơn 30 lần
với các giải thưởng cao quý về nghệ thuật lẫn nhân ái, Tippi Hedren là một ân
nhân của người vượt biển.
Alfred Hitchcock thì tạ thế từ năm
1980. Nhưng mà hình như khuôn mặt vĩ đại này của điện ảnh có nhiều mảng tối
đang được ống kính rọi đến. Hệ thống BBC của Anh vừa hoàn tất cuốn phim tài
liệu về Hitchcock có tên là “The Girl.”
Nội dung tác phẩm chú trọng đến sự
mê đắm, săn đuổi và bao vây của nhà đạo diễn với Tippi Hedren. Tháng tới đây,
đài HBO sẽ trình chiếu cuốn phim này cho khán giả Hoa Kỳ. Nếu được xem, có lẽ
chúng ta thấy ra sự hãi hùng của Tippi Hedren về một thảm kịch của con người.
Ðược phỏng vấn về cuốn phim và
Alfred Hitchcock, Tippi Hedren ôn tồn trả lời: “Ông ta làm tan nát sự nghiệp
điện ảnh của tôi như đã hăm dọa, nhưng không thể làm tan nát cuộc đời của
tôi.” Rất độ lượng, người phụ nữ đã 82 mà vẫn đẹp còn nói thêm rằng nhờ nổi
danh từ hai cuốn phim của Hitchcock, bà đã dùng cái danh đó cho nhiều việc
khác!
Lời cuối đẹp nhất vẫn là một lời
cám ơn.
|
Vietnam
===
=====
lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91
===
https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
Sunday, September 16, 2012
Nỗi hãi hùng của Tippi Hedren
Labels:
Truyện Ngắn
Ăn Để Lấy Tiếng Từ Thịt Bò Kobé Đến Phở Khổng Lồ
Labels:
CSVN
Ăn Để Lấy Tiếng Từ Thịt Bò Kobé Đến Phở Khổng Lồ
Nguyễn thượng Chánh, DVM
Ngày nay có những chuyện ăn uống vượt ra ngoài tầm suy nghĩ bình thường của chúng ta… Ăn để lấy tiếng.
Thỉnh thoảng chúng ta có nghe nói đến một loại thịt bò ngoại hạng của Nhật Bản:đó là thịt bò Kobé.
Kobe beef là tên đặc biệt dành riêng để chỉ một loại thịt bò được sản xuất theo một phương pháp truyền thống tại vùng Kobé Nhật Bản mà thôi.
Thịt bò Kobé xuất phát từ đâu?
Bò Kobé xuất phát từ sự tuyển chọn các dòng bò thịt Wagyu, còn gọi là Tajima ushi (hay black Wagyu) nuôi tại Kobé, thủ phủ của địa hạt Hyogo, Nhật Bản.
Cách sản xuất thịt bò Kobé đã trở thành một “huyền thoại”. Chúng ta nghe nói nhà chăn nuôi phải cho con vật ăn những loại thức ăn thật đặc biệt giàu chấtđạm, cho nó uống mỗi ngày 3 lít bia, làm massage bằng bàn chải rơm, hay do người đấm bóp bằng tay, cho thịt đươc mềm mại, rồi còn để nhạc Mozart êm dịu cho nó nghe nữa…sướng chưa!
Bởi tính cách huyền bí và các đòi hỏi quá khác thường nầy mà thịt bò Kobé đã trở thành một sản phẩm rất đắt giá, ngoài sức tưởng tượng của đa số người tay làm hàm nhai tay quai miệng trễ như chúng ta…
Video: Đấm bóp và cho bò Kobé uống 6 chai beer một ngàyhttp://www.youtube.com/watch?v=VSU5Iu9Z9qI
Thỉnh thoảng chúng ta có nghe nói đến một loại thịt bò ngoại hạng của Nhật Bản:đó là thịt bò Kobé.
Kobe beef là tên đặc biệt dành riêng để chỉ một loại thịt bò được sản xuất theo một phương pháp truyền thống tại vùng Kobé Nhật Bản mà thôi.
Thịt bò Kobé xuất phát từ đâu?
Bò Kobé xuất phát từ sự tuyển chọn các dòng bò thịt Wagyu, còn gọi là Tajima ushi (hay black Wagyu) nuôi tại Kobé, thủ phủ của địa hạt Hyogo, Nhật Bản.
Cách sản xuất thịt bò Kobé đã trở thành một “huyền thoại”. Chúng ta nghe nói nhà chăn nuôi phải cho con vật ăn những loại thức ăn thật đặc biệt giàu chấtđạm, cho nó uống mỗi ngày 3 lít bia, làm massage bằng bàn chải rơm, hay do người đấm bóp bằng tay, cho thịt đươc mềm mại, rồi còn để nhạc Mozart êm dịu cho nó nghe nữa…sướng chưa!
Bởi tính cách huyền bí và các đòi hỏi quá khác thường nầy mà thịt bò Kobé đã trở thành một sản phẩm rất đắt giá, ngoài sức tưởng tượng của đa số người tay làm hàm nhai tay quai miệng trễ như chúng ta…
Video: Đấm bóp và cho bò Kobé uống 6 chai beer một ngàyhttp://www.youtube.com/watch?v=VSU5Iu9Z9qI
Ngất ngư tô phở bò khổng lồ Pho Garden Challenge San Francisco. (hình VS)
Bò Kobé hay bò Wagyu tuy hai mà một.
Mặc dù danh từ Kobe beef và Wagyu beef thường được sử dụng lẫn lộn nhau, nhưng trong thực tế ít có Kobe beef chánh hiệu con nai được xuất cảng ra khỏi Nhật Bản.
Wagyu là giống bò làm việc đã có mặt từ ngàn xưa tại Nhật Bản nhưng bò Kobe (cũng từ wagyu mà ra) chỉ mới thấy xuất hiện trên100 năm nay mà thôi.
Có 4 dòng bò Wagyu nổi tiếng nhất được dùng để sản xuất ra loại thịt tuyệt hảo.
Chánh phủ Nhật đã quy định là danh từ Kobe beef chỉ được dành riêng cho những bò Wagyu nào được đẻ ra và hạ thịt trong những lò sát sanh có kiểm soát ngay tại địa hạt Hyogo (Hyogo prefecture) mà thôi. Kobe beef là một tên đã được cầu chứng.
Thực tế thì khác hẳn, danh từ Kobe beef thường bị lạm dụng và được sử dụng một cách bừa bãi.
Hậu quả là đưa đến sư nhầm lẫn giữa kobe beef và wagyu beef.
Bốn dòng bò Wagyu nổi tiếng nhất Nhật Bản
Wa là Nhật Bản, Gyu là bò. Đó là japanese black, japanese brown, japanese polled và japanese shorthorn
1. Matsuzakagyu: còn được gọi là Japanese black. Chi tuyển lựa những con chưa từng sanh sản.
Nơi sản xuất là địa hạt Mie
2-Ohmigyu: nơi sản xuất: địa hạt Shiga. Bò nuôi bằng bắp và lúa mạch (orge)
3. Kobegyu: nơi sản xuất là địa hạt Hyogo
4. Yonezawagyu: nơi sản xuất là địa hạt Yamagata
Mặc dù danh từ Kobe beef và Wagyu beef thường được sử dụng lẫn lộn nhau, nhưng trong thực tế ít có Kobe beef chánh hiệu con nai được xuất cảng ra khỏi Nhật Bản.
Wagyu là giống bò làm việc đã có mặt từ ngàn xưa tại Nhật Bản nhưng bò Kobe (cũng từ wagyu mà ra) chỉ mới thấy xuất hiện trên100 năm nay mà thôi.
Có 4 dòng bò Wagyu nổi tiếng nhất được dùng để sản xuất ra loại thịt tuyệt hảo.
Chánh phủ Nhật đã quy định là danh từ Kobe beef chỉ được dành riêng cho những bò Wagyu nào được đẻ ra và hạ thịt trong những lò sát sanh có kiểm soát ngay tại địa hạt Hyogo (Hyogo prefecture) mà thôi. Kobe beef là một tên đã được cầu chứng.
Thực tế thì khác hẳn, danh từ Kobe beef thường bị lạm dụng và được sử dụng một cách bừa bãi.
Hậu quả là đưa đến sư nhầm lẫn giữa kobe beef và wagyu beef.
Bốn dòng bò Wagyu nổi tiếng nhất Nhật Bản
Wa là Nhật Bản, Gyu là bò. Đó là japanese black, japanese brown, japanese polled và japanese shorthorn
1. Matsuzakagyu: còn được gọi là Japanese black. Chi tuyển lựa những con chưa từng sanh sản.
Nơi sản xuất là địa hạt Mie
2-Ohmigyu: nơi sản xuất: địa hạt Shiga. Bò nuôi bằng bắp và lúa mạch (orge)
3. Kobegyu: nơi sản xuất là địa hạt Hyogo
4. Yonezawagyu: nơi sản xuất là địa hạt Yamagata
Thịt bò Kobe.
Điều kiện để trở thành Kobe beef.
*Japanese Kobe có được từ Tajima ushi, là một trong 4 dòng bò Japanese black.
* Tajima ushi phải được đẻ ra tại điạ hạt Hyogo.
*Trong số Tajima ushi nầy, con nào đúng tiêu chuẩn sẽ được tuyển lựa riêng rađể nuôi thành kobe beef.
*Bò được cho ăn cỏ, barley, cám lúa mì, uống nước vùng Hyogo
* Bò đực phải được thiến.
* Hạ thịt tại các lò sát sanh của địa hạt Hyogo.
*Phải có tỷ lệ mỡ trong thịt Beef marbling score (BMS) từ 6 hoặc cao hơn.
*Meat Quality Score (MQS) 4 – 5.
*Trọng lượng 470 kg hay kém hơn.
Người ta nói mỗi năm chỉ có lối 3000 -4000 Kobe beef được sản xuất ra tại Nhật Bản mà thôi.
Đồn đại quá lố
Thịt bò Kobé có lẽ cũng chỉ mới xuất hiện từ thời Minh Trị Thiên Hoàng Meiji (1868-1912) mà thôi.
Tại Nhật, thịt bò Kobé rất quý giá và được mọi người trân quý thèm muốn.
Thịt được gói trong những bao bì đặc biệt để làm quà trong những dịp lễ lộc nầy nọ hoặc để lấy lòng lấy điểm mua chuộc ai đó. Dùng để đãi đằng bạn bè hầu khoe sự giàu sang và tỏ mình là dân chịu chơi coi tiền bạc như cỏ rác.
Thịt bò Kobé ngon đến mức nào?
Theo quảng cáo thì thịt rất mềm, thơm ngon, hương vị tuyệt cú mèo, ăn một lần là nhớ đời.
Nét đặc biệt là thịt có rất nhiều hạt mỡ đóng bên trong, chen kẻ giữa các thớthịt. Danh từ nhà nghề gọi là persillé hay marbling. Độ marbling (BMS) càng cao thì phẩm chất thịt càng cao và càng quý.
* Bộ Canh Nông Hoa Kỳ USDA xếp thịt bò sản xuất tại Mỹ theo các thứ hạng nhưPrime (loại ngon và nhiều marbling nhất), kế là Choice và Select, nhưng họkhông xếp hạng Kobe beef được vì loại thịt nầy quá đặc biệt.
*Tại Canada, Nói chung thịt bò được xếp hạng theo các thứ lớp sau đây : thịt loại ngon là A, AA, AAA (ngon nhất), kế là B1, B2, B3 vv…Thịt loại A là loại ngon nhất và lẽ đương nhiên là giá cả cũng đắt nhất.
The Canadian marbling standards were changed in 1996. Today, we use the copyrighted standards used in the United States. The minimum marbling standards used for USDA Prime (slightly abundant), Choice (small), and Select (slight) are the same standards used in Canada to segregate the youthful quality carcasses into Canada Prime, AAA, and AA respectively. Canada A has no comparable USDA grade. Canada A is restricted to youthful quality carcasses that have at least traces less than slight marbling.
*Tại Nhật, Kobe beef được Cơ quan Japan Meat Grading Association xếp hạng từ A1 tới A5 (hạng cao nhất).
Có tài liệu nói rằng các thớ thịt Kobe beef có thể tan ở nhiệt độ 77 độ C (?), chẳng khác gì tan ngay trong miệng người ăn.
Kobe beef thường được dùng trong các món như Sukiyaki và Shabu Shabu, Teppanyaki.
Theo người gõ thì dùng làm lẩu hoặc làm món phở tái là hợp lý. Nướng sắt, nướng vĩ cũng được nhưng phải nướng cho mau. Làm món bò Kobé tái chanh lai rai ba sợi với bạn bè cũng đã lắm, nhưng cấm con nít lại gần phá mồi… Món bò lúc lắc cũng không tệ.
Đây chỉ là giấc mộng mà thôi. Chớ thật sự người gõ có thấy được Kobe beef bao giờ đâu.
Theo tài liệu, steak Kobe beef không thể nướng lâu được vì thịt sẽ bị tan đi. Chỉ chiên sơ, rán sơ sơ (sear) và không được vượt quá giới hạn medium rare.( hơi sống còn chút máu bên trong)
Kobe beef chứa ít mỡ bão hòa saturated fat hơn các giống bò thịt Hoa kỳ. Ngoài ra nó cũng chứa nhiều chất acid béo oleic acid là một chất béo không bão hòađơn thể monounsaturated fat (rất tốt, có nhiều trong dầu olive và canola) giúp làm giảm cholesterol xấu.
Luật Nhật Bản bắt buộc trên nhãn hiệu Kobe beef phải ghi rõ câu không có hormone và kháng sinh (free of hormone and antibiotics).
Thịt bò Kobé đắt giá nhất thế giới.
*Japanese Kobe có được từ Tajima ushi, là một trong 4 dòng bò Japanese black.
* Tajima ushi phải được đẻ ra tại điạ hạt Hyogo.
*Trong số Tajima ushi nầy, con nào đúng tiêu chuẩn sẽ được tuyển lựa riêng rađể nuôi thành kobe beef.
*Bò được cho ăn cỏ, barley, cám lúa mì, uống nước vùng Hyogo
* Bò đực phải được thiến.
* Hạ thịt tại các lò sát sanh của địa hạt Hyogo.
*Phải có tỷ lệ mỡ trong thịt Beef marbling score (BMS) từ 6 hoặc cao hơn.
*Meat Quality Score (MQS) 4 – 5.
*Trọng lượng 470 kg hay kém hơn.
Người ta nói mỗi năm chỉ có lối 3000 -4000 Kobe beef được sản xuất ra tại Nhật Bản mà thôi.
Đồn đại quá lố
Thịt bò Kobé có lẽ cũng chỉ mới xuất hiện từ thời Minh Trị Thiên Hoàng Meiji (1868-1912) mà thôi.
Tại Nhật, thịt bò Kobé rất quý giá và được mọi người trân quý thèm muốn.
Thịt được gói trong những bao bì đặc biệt để làm quà trong những dịp lễ lộc nầy nọ hoặc để lấy lòng lấy điểm mua chuộc ai đó. Dùng để đãi đằng bạn bè hầu khoe sự giàu sang và tỏ mình là dân chịu chơi coi tiền bạc như cỏ rác.
Thịt bò Kobé ngon đến mức nào?
Theo quảng cáo thì thịt rất mềm, thơm ngon, hương vị tuyệt cú mèo, ăn một lần là nhớ đời.
Nét đặc biệt là thịt có rất nhiều hạt mỡ đóng bên trong, chen kẻ giữa các thớthịt. Danh từ nhà nghề gọi là persillé hay marbling. Độ marbling (BMS) càng cao thì phẩm chất thịt càng cao và càng quý.
* Bộ Canh Nông Hoa Kỳ USDA xếp thịt bò sản xuất tại Mỹ theo các thứ hạng nhưPrime (loại ngon và nhiều marbling nhất), kế là Choice và Select, nhưng họkhông xếp hạng Kobe beef được vì loại thịt nầy quá đặc biệt.
*Tại Canada, Nói chung thịt bò được xếp hạng theo các thứ lớp sau đây : thịt loại ngon là A, AA, AAA (ngon nhất), kế là B1, B2, B3 vv…Thịt loại A là loại ngon nhất và lẽ đương nhiên là giá cả cũng đắt nhất.
The Canadian marbling standards were changed in 1996. Today, we use the copyrighted standards used in the United States. The minimum marbling standards used for USDA Prime (slightly abundant), Choice (small), and Select (slight) are the same standards used in Canada to segregate the youthful quality carcasses into Canada Prime, AAA, and AA respectively. Canada A has no comparable USDA grade. Canada A is restricted to youthful quality carcasses that have at least traces less than slight marbling.
*Tại Nhật, Kobe beef được Cơ quan Japan Meat Grading Association xếp hạng từ A1 tới A5 (hạng cao nhất).
Có tài liệu nói rằng các thớ thịt Kobe beef có thể tan ở nhiệt độ 77 độ C (?), chẳng khác gì tan ngay trong miệng người ăn.
Kobe beef thường được dùng trong các món như Sukiyaki và Shabu Shabu, Teppanyaki.
Theo người gõ thì dùng làm lẩu hoặc làm món phở tái là hợp lý. Nướng sắt, nướng vĩ cũng được nhưng phải nướng cho mau. Làm món bò Kobé tái chanh lai rai ba sợi với bạn bè cũng đã lắm, nhưng cấm con nít lại gần phá mồi… Món bò lúc lắc cũng không tệ.
Đây chỉ là giấc mộng mà thôi. Chớ thật sự người gõ có thấy được Kobe beef bao giờ đâu.
Theo tài liệu, steak Kobe beef không thể nướng lâu được vì thịt sẽ bị tan đi. Chỉ chiên sơ, rán sơ sơ (sear) và không được vượt quá giới hạn medium rare.( hơi sống còn chút máu bên trong)
Kobe beef chứa ít mỡ bão hòa saturated fat hơn các giống bò thịt Hoa kỳ. Ngoài ra nó cũng chứa nhiều chất acid béo oleic acid là một chất béo không bão hòađơn thể monounsaturated fat (rất tốt, có nhiều trong dầu olive và canola) giúp làm giảm cholesterol xấu.
Luật Nhật Bản bắt buộc trên nhãn hiệu Kobe beef phải ghi rõ câu không có hormone và kháng sinh (free of hormone and antibiotics).
Thịt bò Kobé đắt giá nhất thế giới.
Bò thịt Black Angus.
***Giá cả thay đổi tùy theo loại coupe.
Kobe beef chánh hiệu con nai của Nhật rất nổi tiếng nhưng hiếm thấy và rất đắt tiền.
Nên biết rằng Nhật bản cấm xuất cảng thịt bò Kobé ra khỏi xứ Phù Tang, nhưng mới đây, tháng giêng/ 2012,lần đầu tiên Nhật cho phép xuất cảng 200kg Kobe beef sang Macau.
Giá bán lẻ Kobe beef tại Macau là 65$ USD cho 100 gram. (650$/1kg).
Tháng 7/2012 Kobé beef đuợc Nhật xuất cảng lần tiên sang Hong Kong.
Video: Hong Kong gets a taste of true Kobe Beefhttp://live.wsj.com/video/hong-kong-gets-a-taste-of-true-kobe-beef/E6875567-16C2-4974-9005-8B47EFC50511.html#!E6875567-16C2-4974-9005-8B47EFC50511
Thịt bò kiểu Kobé (Kobe style beef)
Các nhà chăn nuôi Hoa kỳ, Anh Canada, Úc, Pháp vv… nẩy ra sáng kiến sản xuất Thịt bò kiểu Kobé (Kobe style beef).
Họ nhập bò Wagyu Nhật Bản hoặc nhập tinh dịch và cho thụ tinh nhân tạo, lai chéo crossbreed với bò cái Angus, Charollais, Limousin là những giống bò thịt nổi tiếng tại Hoa kỳ và Pháp.
Thế hệ F1 là những bò lai ½ Wagyu và ½ Angus. Người ta cũng bắt chước cách nuôi của Nhật như cho bò uống beer, làm massage…nhưng lại cho ăn cỏ và ăn bắp Mỹ.
Kết quả có được những giống bò mang ít nhiều tính chất Wagyu và cho loại thịt có phẩm chất cao nhưng không thể sánh bằng Kobe beef thứ thiệt nuôi tại Nhậtđược. Có lẽ tại yếu tố khí hậu và đất đai khác nhau, hay nhà chăn nuôi Nhật có mánh gì khác?
Kobe beef chánh hiệu con nai của Nhật rất nổi tiếng nhưng hiếm thấy và rất đắt tiền.
Nên biết rằng Nhật bản cấm xuất cảng thịt bò Kobé ra khỏi xứ Phù Tang, nhưng mới đây, tháng giêng/ 2012,lần đầu tiên Nhật cho phép xuất cảng 200kg Kobe beef sang Macau.
Giá bán lẻ Kobe beef tại Macau là 65$ USD cho 100 gram. (650$/1kg).
Tháng 7/2012 Kobé beef đuợc Nhật xuất cảng lần tiên sang Hong Kong.
Video: Hong Kong gets a taste of true Kobe Beefhttp://live.wsj.com/video/hong-kong-gets-a-taste-of-true-kobe-beef/E6875567-16C2-4974-9005-8B47EFC50511.html#!E6875567-16C2-4974-9005-8B47EFC50511
Thịt bò kiểu Kobé (Kobe style beef)
Các nhà chăn nuôi Hoa kỳ, Anh Canada, Úc, Pháp vv… nẩy ra sáng kiến sản xuất Thịt bò kiểu Kobé (Kobe style beef).
Họ nhập bò Wagyu Nhật Bản hoặc nhập tinh dịch và cho thụ tinh nhân tạo, lai chéo crossbreed với bò cái Angus, Charollais, Limousin là những giống bò thịt nổi tiếng tại Hoa kỳ và Pháp.
Thế hệ F1 là những bò lai ½ Wagyu và ½ Angus. Người ta cũng bắt chước cách nuôi của Nhật như cho bò uống beer, làm massage…nhưng lại cho ăn cỏ và ăn bắp Mỹ.
Kết quả có được những giống bò mang ít nhiều tính chất Wagyu và cho loại thịt có phẩm chất cao nhưng không thể sánh bằng Kobe beef thứ thiệt nuôi tại Nhậtđược. Có lẽ tại yếu tố khí hậu và đất đai khác nhau, hay nhà chăn nuôi Nhật có mánh gì khác?

Bì thịt Wagyu.
Úc Châu có bò Kurosawasyu và Blackmore Wagyu beef được xếp hạng 9+ (cao nhứt tại Úc).
Nhật Bản thì chê thịt bò Kobe style beef có màu sậm và hương vị gắt bolder hơn Kobe beef thứ thiệt của họ.
Mỹ thì cho rằng kobe beef của Nhật chỉ nổi tiếng nhờ trang sức, tô điểm phấn son” cosmetics bên ngoài mà thôi.
Thịt bò Kobe style beef (hay Kobé dỏm ) được bán giá rẻ hơn loại Kobe beef nguyên gốc.
Tuy là thịt bò Kobé dỏm nhưng giá cũng đắt hơn 3-4 lần so với loại thịt bò chúng ta thường hay dùng.
*Thịt bò kobé chánh hiệu con nai của Nhật Bản.
4 triệu đồng (VND) 1 kg (theo báo mạng Việt Nam)
“Thịt bò Kobe có xuất xứ từ Kobe , một thành phố lớn của Nhật Bản thuộc vùng Kinki nằm trên đảo Honshu . Theo lời giới thiệu của nhiều nhà hàng, thịt bò Kobe nổi tiếng cả về chất lượng lẫn “ngân lượng”. Khoảng 3 - 4 triệu đồng/kg (Ngưng trích Baomoi.com)http://www.baomoi.com/Thit-bo-Kobe-tai-Viet-Nam--That-gia-lan-lon/84/7611776.epi
Giá thịt bò Kobé bán tại Nhật Bản: 405$USD/ một kg
Video: xem nhà hàng Nhật tại Tokyo chiên Steak Kobe beef cho đỡ thèmhttp://www.youtube.com/watch?NR=1&feature=fvwp&v=3Oe7McrSddw
Giá bán tại Nhật Bản:Thịt bò Kobé chánh hiệu,nhìn kỹ các sớ mỡ chen trong thịt.
100g giá 3150 yens hay 40.5$ USD (405$/kg)
3150 JPY = 40.5197 USD (hối suất ngày Sept/12/2012)
*Kobe beef America (Kobe style beef): Kobe beef Hoa Kỳ
Tại Hoa Kỳ:loại Prime Rib Roast 240 $/thùng 7lbs . (lối 70$/kg)
*Pháp lối 285 euros/1kg (Kobe style beef): Faux filets (Sirloin)
Wagyu Faux Filets 1 kg en portions.
Prix: EUR 285.00
Extra tendre avec bord de gras, marbrage 8 à 10.
Ăn để lấy tiếng
*“Bát phở giá nửa triệu đồng”
190.000 đến 650.000 đồng cho món phở Wagyu, Kobe hay Sagagyu. Với chi phí gấp nhiều lần các bát phở truyền thống, loại phở này vẫn thu hút một lượng thực khách không nhỏ.”(theo tin vnexpress.net)
Video: Bát phở đắt nhất Việt Nam (650 000 đồng và 850 000 một tô)http://www.youtube.com/watch?v=z7-hnYXM2ZU
Thịt bò Kobe vào Việt Nam bằng chứng thư giả
Theo Cục trưởng Thú y Hoàng Văn Năm, Cục chưa cấp phép cho đơn vị nào kiểm dịch thịt bò từ Nhật Bản về Việt Nam. Những chứng thư để loại thực phẩm cao cấp này về Việt Nam là giả.(Ngưng trích) (Theo Nguyên Hưng-VNExpress 26/12/2011)
* Hamburger đắt giá nhất thế giới
Tại Wall Street Burger Shoppe New York, tin Reuter cho biết năm 2008 nhà hàng nầy bán 175$ một cái hamburger. Đây là hamburger đặc biệt có thêm nấm dại wild mushroom, nấm trufle đen, foie gras, age gruyère cheese…
Tiệm chỉ bán được lối 25 cái hamburger một tháng mà thôi nhưng không cạnh tranh nỗi với các Mc Do, hay Burger King bình dân quanh vùng, bán một cái burger có 4$-5$ mà thôi
*Thi ăn Burger khổng lồ Double Bypass burger tại nhà hàng Heart Attack Grill, Las Vegas
-Chỉ nhận tiền mặt, không nhận check vì họ sợ thực khách chết bất tử trước khi check clears
-Ai mập trên 350lbs được ăn miễn phí.
-Chiêu đải viên trẻ đẹp sexy
Video: Double Bypass Burger at Heart Attack Grill Claims Another Victim (lại thêm 1 nạn nhân nữa)http://thefw.com/woman-collapses-at-heart-attack-grill/
*Phởkhổng lồ lớn nhứt thế giới. http://phogardensf.com/page.php?Page=team
Vài ba năm trước đây, tiệm phở Garden San Francisco có sáng kiến khuyến mãi táo bạo cho ra lò tô phở khổng lồ (gồm có1kg bánh phở và1kg thịt).
Nếu thực khách ăn hết sạch trong vòng 60 phút thì miễn phí, con ăn không hết thì phải trả 22 $. Tên cuộc thi là Phở Garden thách thức (Pho Garden Challenge). Một kiểu kinh doanh hết ý.
Video: Pho Challenge SF 2010 @ Pho Gardenhttp://www.youtube.com/watch?v=xr5jiFXTJeI&feature=related
Phởkhổng lồ bằng 3 tô xe lửa XL
Chủ nhân còn chơi bạo quảng cáo “khuyến mãi xanh”, yêu chuộng môi sinh : Chỉ sửdụng sản phẩm tươi mới nhứt của địa phương, tự trồng vài loại rau (chắc là ba loại rau thơm?), sử dụng hộp đựng tự hủy (biodegradable), hy vọng trong tương lai sẽ mua xế hộp chạy bằng điện để đi giao hàng cho nó có vẻ ecolo.
Pho Garden supports local farmers and seeks the freshest locally grown ingredients.
We have ideas of going completely "green", as well as growing specific vegetables on our own. We also hope to purchase an electric vehicle for food deliveries. And we only use biodegradable to go boxes.
*Thịt bò bít tết lớn nhứt thế giới
Thi ăn miễn phí (nếu xực hết) 1 Texan Steak 72oz (2,040 kg) có kèm phụ tùng bánh mì, rau cải, khoai Tây… trong vòng 60 phút tại Big Steak Ranch, Amarillo Texas.
Video :Big Texan challenge.http://www.youtube.com/watch?v=W47zr23dZ3Q
Tô phở xe lửa của mọi người
Tô phở xe lửa XL bình thường cũng dủ ngất ngư rồi, giá lối 8$ tại Hoa Kỳ -
Kết luận : Nghĩ về nạn đói trên thế giới
Các quốc gia đã được liệt kê trong Welthunger Index 2008 (WHI 2008).
Congo, Erythrée, Burundi, Sierra Leone nằm chót nhất của danh sách 88 xứ được xếp hạng.
Tính theo từng vùng , Châu Phi bán sa mạc (Sub saharian Africa) trầm trọng nhất.
Trên thế giới tổng số người bị đói đã gia tăng từ 848 triệu lên 923 triệu người.
Montreal, 2012
Nhật Bản thì chê thịt bò Kobe style beef có màu sậm và hương vị gắt bolder hơn Kobe beef thứ thiệt của họ.
Mỹ thì cho rằng kobe beef của Nhật chỉ nổi tiếng nhờ trang sức, tô điểm phấn son” cosmetics bên ngoài mà thôi.
Thịt bò Kobe style beef (hay Kobé dỏm ) được bán giá rẻ hơn loại Kobe beef nguyên gốc.
Tuy là thịt bò Kobé dỏm nhưng giá cũng đắt hơn 3-4 lần so với loại thịt bò chúng ta thường hay dùng.
*Thịt bò kobé chánh hiệu con nai của Nhật Bản.
4 triệu đồng (VND) 1 kg (theo báo mạng Việt Nam)
“Thịt bò Kobe có xuất xứ từ Kobe , một thành phố lớn của Nhật Bản thuộc vùng Kinki nằm trên đảo Honshu . Theo lời giới thiệu của nhiều nhà hàng, thịt bò Kobe nổi tiếng cả về chất lượng lẫn “ngân lượng”. Khoảng 3 - 4 triệu đồng/kg (Ngưng trích Baomoi.com)http://www.baomoi.com/Thit-bo-Kobe-tai-Viet-Nam--That-gia-lan-lon/84/7611776.epi
Giá thịt bò Kobé bán tại Nhật Bản: 405$USD/ một kg
Video: xem nhà hàng Nhật tại Tokyo chiên Steak Kobe beef cho đỡ thèmhttp://www.youtube.com/watch?NR=1&feature=fvwp&v=3Oe7McrSddw
Giá bán tại Nhật Bản:Thịt bò Kobé chánh hiệu,nhìn kỹ các sớ mỡ chen trong thịt.
100g giá 3150 yens hay 40.5$ USD (405$/kg)
3150 JPY = 40.5197 USD (hối suất ngày Sept/12/2012)
*Kobe beef America (Kobe style beef): Kobe beef Hoa Kỳ
Tại Hoa Kỳ:loại Prime Rib Roast 240 $/thùng 7lbs . (lối 70$/kg)
*Pháp lối 285 euros/1kg (Kobe style beef): Faux filets (Sirloin)
Wagyu Faux Filets 1 kg en portions.
Prix: EUR 285.00
Extra tendre avec bord de gras, marbrage 8 à 10.
Ăn để lấy tiếng
*“Bát phở giá nửa triệu đồng”
190.000 đến 650.000 đồng cho món phở Wagyu, Kobe hay Sagagyu. Với chi phí gấp nhiều lần các bát phở truyền thống, loại phở này vẫn thu hút một lượng thực khách không nhỏ.”(theo tin vnexpress.net)
Video: Bát phở đắt nhất Việt Nam (650 000 đồng và 850 000 một tô)http://www.youtube.com/watch?v=z7-hnYXM2ZU
Thịt bò Kobe vào Việt Nam bằng chứng thư giả
Theo Cục trưởng Thú y Hoàng Văn Năm, Cục chưa cấp phép cho đơn vị nào kiểm dịch thịt bò từ Nhật Bản về Việt Nam. Những chứng thư để loại thực phẩm cao cấp này về Việt Nam là giả.(Ngưng trích) (Theo Nguyên Hưng-VNExpress 26/12/2011)
* Hamburger đắt giá nhất thế giới
Tại Wall Street Burger Shoppe New York, tin Reuter cho biết năm 2008 nhà hàng nầy bán 175$ một cái hamburger. Đây là hamburger đặc biệt có thêm nấm dại wild mushroom, nấm trufle đen, foie gras, age gruyère cheese…
Tiệm chỉ bán được lối 25 cái hamburger một tháng mà thôi nhưng không cạnh tranh nỗi với các Mc Do, hay Burger King bình dân quanh vùng, bán một cái burger có 4$-5$ mà thôi
*Thi ăn Burger khổng lồ Double Bypass burger tại nhà hàng Heart Attack Grill, Las Vegas
-Chỉ nhận tiền mặt, không nhận check vì họ sợ thực khách chết bất tử trước khi check clears
-Ai mập trên 350lbs được ăn miễn phí.
-Chiêu đải viên trẻ đẹp sexy
Video: Double Bypass Burger at Heart Attack Grill Claims Another Victim (lại thêm 1 nạn nhân nữa)http://thefw.com/woman-collapses-at-heart-attack-grill/
*Phởkhổng lồ lớn nhứt thế giới. http://phogardensf.com/page.php?Page=team
Vài ba năm trước đây, tiệm phở Garden San Francisco có sáng kiến khuyến mãi táo bạo cho ra lò tô phở khổng lồ (gồm có1kg bánh phở và1kg thịt).
Nếu thực khách ăn hết sạch trong vòng 60 phút thì miễn phí, con ăn không hết thì phải trả 22 $. Tên cuộc thi là Phở Garden thách thức (Pho Garden Challenge). Một kiểu kinh doanh hết ý.
Video: Pho Challenge SF 2010 @ Pho Gardenhttp://www.youtube.com/watch?v=xr5jiFXTJeI&feature=related
Phởkhổng lồ bằng 3 tô xe lửa XL
Chủ nhân còn chơi bạo quảng cáo “khuyến mãi xanh”, yêu chuộng môi sinh : Chỉ sửdụng sản phẩm tươi mới nhứt của địa phương, tự trồng vài loại rau (chắc là ba loại rau thơm?), sử dụng hộp đựng tự hủy (biodegradable), hy vọng trong tương lai sẽ mua xế hộp chạy bằng điện để đi giao hàng cho nó có vẻ ecolo.
Pho Garden supports local farmers and seeks the freshest locally grown ingredients.
We have ideas of going completely "green", as well as growing specific vegetables on our own. We also hope to purchase an electric vehicle for food deliveries. And we only use biodegradable to go boxes.
*Thịt bò bít tết lớn nhứt thế giới
Thi ăn miễn phí (nếu xực hết) 1 Texan Steak 72oz (2,040 kg) có kèm phụ tùng bánh mì, rau cải, khoai Tây… trong vòng 60 phút tại Big Steak Ranch, Amarillo Texas.
Video :Big Texan challenge.http://www.youtube.com/watch?v=W47zr23dZ3Q
Tô phở xe lửa của mọi người
Tô phở xe lửa XL bình thường cũng dủ ngất ngư rồi, giá lối 8$ tại Hoa Kỳ -
Kết luận : Nghĩ về nạn đói trên thế giới
Các quốc gia đã được liệt kê trong Welthunger Index 2008 (WHI 2008).
Congo, Erythrée, Burundi, Sierra Leone nằm chót nhất của danh sách 88 xứ được xếp hạng.
Tính theo từng vùng , Châu Phi bán sa mạc (Sub saharian Africa) trầm trọng nhất.
Trên thế giới tổng số người bị đói đã gia tăng từ 848 triệu lên 923 triệu người.
Montreal, 2012
Đạo nào cũng là đạo...
Labels:
Giáo Dục
Đạo nào cũng là đạo...
Chu Thập
Thập niên 1960, khi người Mỹ bắt đầu đến Việt nam thì người Việt cũng tập làm quen với văn minh và văn hóa Mỹ.
Tôi còn nhớ lúc đó, trước khi vào phim chính, ngoài việc đứng lên chào quốc kỳ, người đi xem “xi nê” cũng được “giáo đầu” bằng một đoạn phim tài liệu giới thiệu về Hiệp chủng quốc Hoa kỳ.
Mở đầu đoạn phim nào, người hướng dẫn chương trình cũng luôn giới thiệu: “Nước Mỹ có nhiều chuyện...sau đây là một số chuyện”....Tôi “mê” nước Mỹ từ lúc đó.
Sao bên Mỹ cái gì cũng vĩ đại và đẹp quá! Thật ra, có ai mà không “mơ” được đến và sống ở Mỹ. Có căm thù đếquốc Mỹ đến đâu người ta cũng tìm cách gởi tiền, mua nhà và nhứt là gởi con sang học bên đó. Có “chống Mỹ cứu nước” cỡ nào, khi “cùng sào” thì cũng “đào tỵ” sang Mỹ mà thôi. “Giấc mơ Mỹ quốc” vẫn cứ đeo đuổi nhiều người trên thế giới này. Nước Mỹ vẫn có nhiều chuyện để đáng được đề cao.
Với tôi, trong những ngày này, một trong những chuyện đáng được nói đến để ca ngợi nước Mỹ là chuyện bầu cử. Ở cái quốc gia “kém dân chủ” gấp cả triệu lần so với “nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt nam” này, hệ thống bầu cử vẫn minh bạch và công bằng hơn bất cứ nơi nào trên thế giới.
Cứ 4 năm một lần, lần nào tôi cũng theo dõi chuyện bầu cử tổng thống Mỹ chẳng khác nào các cuộc tranh tài trong Giải Túc Cầu Thế Giới. Hồi hộp và gây cấn quá đi, bởi vì một ông tổng thống mới của Hoa kỳ lúc nào cũng ảnh hưởng đến cục diện cả thếgiới.
Suốt cuộc vận động bầu cử, từ sơ bộ trong mỗi Đảng đến cuộc chạy đua chỉcòn 2 ứng cử viên, các bài diễn văn của các ứng cử viên và một số nhân vật thân cận với họ nghe đã làm sao!
Nhưng có một yếu tố mà tôi tin là luôn góp phần làm nên sức mạnh của đệ nhứt siêu cường này. Yếu tố đó chính là niềm tin tôn giáo. Hãy thử nghe lại các bài diễn văn trong các cuộc vận động bầu cử.
Dù có hung hăng tấn côngđối phương đến đâu, ứng cử viên hay người ủng hộ gà nhà nào cũng đều kết thúc bài nói chuyện của mình bằng công thức: “God bless you. God bless America”(Xin Thượng Đế chúc lành cho quý vị. Xin Thượng Đế chúc lành cho Mỹ quốc).
Có phải vì được Thượng Đế chúc phúc mà Hiệp chủng quốc Hoa kỳ mới cường thịnh như ngày nay không? Tôi không tin như thế. Trong cuốn hồi ký Ngàn giọt lệ rơi, bà Đặng Mỹ Dung thường nhắc lại câu nói của ông ngoại bà: “Ông Trời không có can thiệp vào chuyện của con người” đâu.
Mỗi khi nhìn vào lịch sử nhân loại, tôi cũng thường nghĩ như thế. Kinh Thánh của Do thái giáo có thuật lại câu chuyện lừa đảo để chiếm đoạt phúc lành của tổ phụ Giacob. Giacob có một người anh tên là Esau. Thân phụ của hai ông là ông Isaac, thương ông Esau nhiều hơn và theo truyền thống, chỉ muốn “chúc lành” cho người con trưởng.
Nhưng vì ông Isaac mù lòa và bà mẹ lại thương cậu con út Giacob hơn, cho nên bà mới lập mưu chiếm đoạt phúc lành cho cậu. Bị lừa gạt cho nên cụ ông Isaac đã tuôn đổ mọi phúc lành của Thượng Đế xuống trên cậu em Giacob. Nhờ những phúc lành đó mà về sau Giacob trở thành tổ phụ của 12 chi tộc Israel.
Còn ông anh Esau, có lẽ vì không được chúc lành, cho nên trở thành cha già của dân tộc luôn bị đọa đày là Palestine.
Đọc lại câu chuyện này, tôi cho rằng Thượng Đế có lẽ cũng đành phải chào thua trước mưu mẹo và sự độc ác của con người.
Nhưng Thượng Đế mà Chúa Giêsu bảo là “cho mặt trời mọc lên trên người lành cũng như kẻ dữ” (Mt 5, 45), chắc chắn không phải là Đấng chúc lành cho người này mà loại trừ người khác hay thương yêu người này mà ghét bỏ người khác.
Nhìn về vị thế đệ nhứt siêu cường của Hoa kỳ ngày nay, tôi không tin rằng quốc gia này được Thượng Đế chúc lành hơn những nước khác. Sở dĩ quốc gia này được như thế là vì luôn xem trọng niềm tin tôn giáo. Khó chối cãi được rằng những nhà lập quốc Hoa kỳ đã đặt nền tảng quốc gia trên niềm tin tôn giáo.
Người ta có thể thấy rõ điều đó trong những dòng mở đầu của bản tuyên ngôn độc lập ngày 4 tháng 7 năm 1776: “Tất cả mọi người đều được tạo dựng bình đẳng, họ được Đấng Tạo Hóa phú bẩm cho một số quyền bất khả xâm phạm, trong đó có Quyền Sống, Quyền Tự Do và Quyền đeo đuổi Hạnh phúc”.
Có lẽ không nhận ra hành động tuyên xưng niềm tin tôn giáo của các nhà lập quốc Hoa kỳ cho nên người cộng sản vô thần Hồ chí Minh đã “đạo” nguyên si đoạn mở đầu trên đây vàđưa vào bản Tuyên ngôn Độc lập năm 1945.
Người ta chỉ có thể hiểu được chỗ đứng ấy của niềm tin tôn giáo của người Mỹ khi nhớ lại rằng hầu hết các nhà lập quốc Hoa kỳ đều là những người đã trốn chạy khỏi Âu châu vì bị bách hại tôn giáo. Với họ, tự do tôn giáo vẫn là quyền cao cả nhứt trong cuộc sống con người.
Ngày nay, sống trong những chế độ có sự tách biệt rõ ràng giữa tôn giáo và nhà nước, nghe những khẩu hiệu như “God bless” hoặc nhìn thấy câu “In God we trust” (chúng tôi tin tưởng nơi Thượng Đế) vẫn còn in trên đồng Mỹ kim hoặc chứng kiến cảnh một tân tổng thống Mỹ đặt tay trên Kinh Thánh để tuyên thệ...nhiều người hẳn sẽ cho là chướng tai gai mắt lắm. Nhưng có lẽ Hoa kỳ sẽchẳng còn là Hoa kỳ khi những khẩu hiệu và hình ảnh ấy bị xóa bỏ ra khỏi nơi công cộng và cuộc sống của người dân. Hoa kỳ vẫn là một quốc gia luôn tôn trọng nguyên tắc về sự tách biệt giữa tôn giáo và nhà nước.
Quốc gia này vẫn còn được xem là văn minh tiến bộ và giàu có nhứt thế giới. Nhưng đại đa số người dân nước này vẫn còn nhìn nhận chỗ đứng quan trọng của niềm tin tôn giáo trong cuộc sống của họ.
Nhưng dĩ nhiên, vốn có tinh thần thực dụng, khi đề cao niềm tin trong tôn giáo, người Mỹ luôn chứng tỏ mối liên kết giữa cuộc sống thực tiễn và niềm tin tôn giáo. Niềm tin đó hẳn phải là động lực thúc đẩy họ nỗ lực để làm cho đất nước phồn vinh và cuộc sống con người tốt đẹp hơn. Nhứt là niềm tin đó kêu gọi họ quảng đại chia sẻ với người khác nhiều hơn.
Có lẽ chưa có dân tộc nào trên thế giới này có truyền thống làm “từ thiện” cao cho bằng người dân Mỹ.
Nói đến Mỹ quốc là phải nói đến những nhà hoạt động từ thiện nổi tiếng như vợchồng Bill Gates, như Warren Buffet...Khó có thể giải thích được một tấm lòng vị tha như thế mà không nhìn nhận cái truyền thống san sẻ trao ban đã được niềm tin tôn giáo nhào nặn.
Mới đây, khi ông Mitt Romney, nguyên thống đốc tiểu bang Massachusetts ra tranh cử tổng thống, người ta chú ý đến giáo phái Mormon mà ông là thành viên.
Muốn tìm một bằng chứng cho thấy ảnh hưởng của niềm tin tôn giáo đối với cuộc sống xã hội như thế nào tại Hoa kỳ, có lẽ người ta chỉ cầnđến tiểu bang Utah.
Từ một tiểu bang nắng cháy khô cằn, các tín đồ của giáo phái này đã biến Utah, đặc biệt là thành phố Salt Lake City thành một nơi trù phú, một địa điểm du lịch nổi tiếng và nhứt là một nơi thanh bình có ít tệ nạn xã hội nhứt tại Hoa kỳ. Lịch sử của Thành phố Salt Lake City là câu chuyện vềmột niềm tin tôn giáo đã thúc đẩy con người hăng say làm việc và hiến thân phục vụ.
Mới đây, tôi có xem trên Đài truyền hình SBS một cuốn phim tài liệu về một giáo phái khác có tên là Amish. Tài liệu này gợi lại cho tôi cuốn phim “The Silent Witness” (người chứng âm thầm) do tài tử gạo cội Harrison Ford thủ diễn mà tôi đã được xem hồi năm 1985.
Cuốn phim kể lại cuộc điều tra của một viên cảnh sát về một vụ giết người mà nhân chứng là một cậu bé thuộc giáo phái Amish. Xem sinh hoạt của người Amish trong cuốn phim (vốn được quay trong một ngôi làng của người Amish thuộc tiểu bang Pennsylvania), tôi cứ tưởng đây là chuyện xa xưa vào thời Trung cổ bên Âu châu.
Phim tài liệu có tựa đề “Meet the Amish” (gặp gỡ người Amish) được chiếu trên đài SBS cho thấy cuộc sống thực tế của các tín đồ thuộc giáo phái này. Là những người đã trốn chạy cuộc bách hại tôn giáo tại Thụy sĩhồi thế kỷ 17, những người này đã tìm đến Hoa kỳ và tiếp tục giữ nguyên phong tục tập quán của cha ông họ. Họ sống quây quần với nhau thành những ngôi làng nhỏ.
Họ khước từ mọi văn minh tiến bộ của kỹ thuật. Giữa một xã hội văn minh tiến bộ nhứt thế giới, họ vẫn còn di chuyển bằng những chiếc xe ngựa, kín nước bằng quạt gió, thắp những ngọn đèn dầu... Nhưng điều gây xúc động nhiều nhứt cho tôi chính là chủ trương sống hiếu hòa, bất bạo động, khiêm tốn, tránh đươngđầu và nhứt là tương trợ nhau.
Với tôi, những ngôi làng Amish hiện hữu ngay giữa một xã hội phồn vinh nhưng đày bất ổn này là mẫu mực của một xã hội hòa bình. Tôi không cần biết giáo lý của tôn giáo này. Tôi cho rằng những người thuộc giáo phái Amish này mới thực sự là những người có đạo và biết sống đạo, bởi vì cốt lõi của đạo là gì nếu không phải là sống tử tế, công bằng, hiếu hòa, nhẫn nhục, phục vụ, hy sinh, tha thứ, cảm thông, quên mình...
Amish
Lúc nhỏ, tôi được dạy dỗ phải phân biệt người “có đạo” với người“không có đạo”. Dĩ nhiên, con nhà “có đạo” là các tín hữu Kitô như tôi. Còn“không có đạo” là tín đồ của những tôn giáo ngoài Kitô giáo. Khái niệm “tôn giáo” do người Tây phương nhồi nhét vào đầu tôi khiến tôi có cái nhìn tách biệtấy. Về phương diện này, nếu bảo tôn giáo gây chia rẽ và ngay cả hận thù thì cũng chẳng có gì quá đáng. Lịch sử thế giới và ngay trong từng dân tộc vốn đầy dẫy những cuộc chiến tranh vì tôn giáo.
Ngày nay, tôi thích khái niệm “Đạo” hơn. Có người có tôn giáo nhưng lại chẳng thể hiện sự “có đạo” chút nào trong cuộc sống. Ngược lại không thiếu những người chẳng thuộc tôn giáo nào hay tự xưng vô thần nhưng lại “có đạo” hơn ai hết. Tôi nghĩ đến trước tiên hai nhà hiền triết vĩ đại nhứt của Á đông làĐức Phật Thích Ca và Đức Khổng Tử. Xét theo phạm trù “tôn giáo” của Tây phương thì hai vị là những nhà “vô thần” chính hiệu.
Cả hai vị đều không màng đến cuộc sống mai hậu hay thế giới thần linh. Về điểm này, Đức Khổng Tử đã tỏ ra rất minh bạch. Một hôm, Tử Cống hỏi ngài: “Trên trời có thật là có thần linh tồn tại không ạ?” Đức Khổng Tử ngước mặt nhìn trời rồi trả lời: “Trên không trung, theo ý ta, ngoài tinh tú và mặt trăng mặt trời, chẳng còn gì nữa.” Giải thích về sự kiện người ta thường tế trời, ngài nói: “Đó chẳng qua là một sựgởi gắm về tinh thần của mọi người.
Thí dụ gặp năm hạn hán, mọi người đều cho rằng đây là trừng phạt của Ông Trời. Cho nên mới tế trời để cầu mưa. Kỳ thực, tế trời cũng chưa nhất định đã mưa. Trong trí nhớ của ta, đã nhiều lần có tình trạng thế này: càng tế trời càng hạn hán, cuối cùng lúa mạ chết hết, mùa màng mất trắng”.
Tử Cống hỏi tiếp: “Vậy thì người chết đi rồi, liệu có linh hồn tồn tại thật không?” Đức Khổng Tử khẳng định: “Người chết như đèn tắt, chỉ còn cái xác, còn lại chẳng có gì tồn tại cả” (x. Khúc Xuân Lễ, Khổng Tửtruyện, bản dịch của Ông văn Tùng, NXB Văn học, trg 319).
Nhìn về cuộc sống mai hậu như thế, Đức Khổng Tử đâu có xa lạ với chủ trương của người vô thần. Nhưng không gì xúc phạm bằng nếu bảo rằng nhà hiền triết đã từng đề ra Nhân Nghĩa Lễ Trí Tín làm nền tảng cho cuộc sống cá nhân và xã hội là một người “không có đạo”. Còn ai “có đạo” cho bằng ngài! Còn ai đáng được “phong thánh” cho bằng ngài! Đức Khổng Tử vẫn còn được tôn thờchẳng có gì là lạ.
Có nhiều tôn giáo và mỗi tôn giáo đều có tín điều, luật lệ, phẩm trật, quyền bính, có “con chiên”, có “chủ chăn”, có tăng lữ, có tín đồ...Nhưng với tôi chỉ có một “Đạo”. Đó là đạo làm người, đạo sống tử tế, đạo sống yêu thương, đạo cảm thông và tha thứ...Con người có thể chia rẽ vì tôn giáo, nhưng chẳng ai nhân danh “Đạo làm người” ấy để mà đấu đá, loại trừ, tiêu diệt nhau cả.
Tôi có thể bị “dứt phép thông công”, bị “vạ tuyệt thông” hay trục xuất ra khỏi cộng đồng Giáo hội của tôi vì có thể bị cho là “lạc giáo”.
Nhưng tôi tin chắc rằng chẳng ai có thể loại trừ tôi ra khỏi “Đạo làm người” cả.
Chu Thập
Hiện tượng phản-ngôn ngữ ở Việt Nam
Labels:
CSVN
Thưa ông Nguyễn Hưng Quốc , Ông còn lạ gì dưới chế-độ đảng-trị cọng-sản , nhờ có XƯỞNG ĐẺ***nên đã ĐẺ ra nhiều, "hiện-tượng phản ngôn-ngữ ở Việt-nam" từ sau Tháng 04 Năm 1975, đó là thành-quả của Duy-Vật Biện-chứng :
*** Bệnh-viện Bảo-sanh Từ-Dủ = cách-mang cs gọi là XƯỞNG ĐẺ *** ; ...cái NỒI NGỒI TRÊN cái CỐC... !!!
TTKh.
From: Gia Cat
Subject: NGUYEN HUNG QUOC :Hiện tượng phản-ngôn ngữ ở Việt Nam
Hiện tượng phản-ngôn ngữ ở Việt Nam
Nguyễn Hưng Quốc
Trên báo chí trong nước, thỉnh thoảng có một số người còn nhiều tâm huyết lên tiếng báo động về tình trạng khủng hoảng của tiếng Việt. Bằng chứng họ nêu lên thường là những cách viết tắt, cố tình sai chính tả hoặc pha nhiều tiếng nước ngoài của giới trẻ trên facebook hay các blog. Nhưng dường như chưa ai thấy điều này: sự khủng hoảng trong tiếng Việt chủ yếu nằm trong lãnh vực chính trị và xuất phát từ giới cầm quyền.
Nó nằm ngay trong các nghị quyết của đảng, các bài diễn văn của giới lãnh đạo và, cụ thể nhất, trên trang báo Nhân Dân hay Tạp chí Cộng sản, rồi từ đó, lan đi khắp nơi, trên các cơ quan truyền thông cũng như ở miệng của các cán bộ và đảng viên các cấp.
Không phải người ta không thấy những sự khủng hoảng ấy. Thấy nên phản ứng. Có ba loại phản ứng chính.
Thứ nhất, không tin những gì chính quyền nói. Một trong những câu nói được nhắc nhở nhiều nhất của ông Nguyễn Văn Thiệu, nguyên Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa, là: “Đừng nghe những gì cộng sản nói”. Xin lưu ý: câu nói ấy chỉ thực sự gây tiếng vang và được phổ biến rộng rãi chủ yếu sau năm 1975, lúc ông Thiệu đã trở thành con người của quá khứ.
Thứ hai, chính những người cộng sản, ngay cả cộng sản cao cấp, cũng thấy thẹn thùng khi sử dụng loại ngôn ngữ họ sáng chế và từng ra sức áp đặt lên xã hội. Có thể nêu lên hai ví dụ. Một là với chữ “đồng chí”.
Không phải người ta không thấy những sự khủng hoảng ấy. Thấy nên phản ứng. Có ba loại phản ứng chính.
Thứ nhất, không tin những gì chính quyền nói. Một trong những câu nói được nhắc nhở nhiều nhất của ông Nguyễn Văn Thiệu, nguyên Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa, là: “Đừng nghe những gì cộng sản nói”. Xin lưu ý: câu nói ấy chỉ thực sự gây tiếng vang và được phổ biến rộng rãi chủ yếu sau năm 1975, lúc ông Thiệu đã trở thành con người của quá khứ.
Thứ hai, chính những người cộng sản, ngay cả cộng sản cao cấp, cũng thấy thẹn thùng khi sử dụng loại ngôn ngữ họ sáng chế và từng ra sức áp đặt lên xã hội. Có thể nêu lên hai ví dụ. Một là với chữ “đồng chí”.
Trước, đó là cách xưng hô chính thức và phổ cập. Sau, nó chỉ hiện hữu trong các cuộc hội nghị. Nói chuyện với nhau, hầu như không ai gọi nhau là “đồng chí” nữa. Nghe chữ “đồng chí” là sợ: nó báo hiệu một màn đấu đá hoặc một tai họa (1). Ngay ở Trung Quốc, chính quyền cũng khuyên dân chúng hạn chế dùng chữ “đồng chí” trên các phương tiện giao thông công cộng (2). Hai là chữ “cộng sản”.
Với nhiều người, kể cả đảng viên, cứ nghe người khác gọi mình là “cộng sản”, họ có cảm giác như nghe một lời chửi mắng.
Với nhiều người, kể cả đảng viên, cứ nghe người khác gọi mình là “cộng sản”, họ có cảm giác như nghe một lời chửi mắng.
Chứ không có chút tự hào trong đó cả. Nhớ, đã khá lâu, trong một cuộc gặp gỡ ở Úc, một người là đảng viên khá cao cấp, hiện đang làm việc trong ngành truyền thông ở Việt Nam, nhắc đến cuốn Văn học Việt Nam dưới chế độ cộng sản (1991 & 1996) của tôi, rồi hỏi: “Sao anh không đặt nhan đề là ‘Văn học dưới chế độ xã hội chủ nghĩa’ nhỉ?” Tôi ngạc nhiên hỏi lại: “Thế có khác gì nhau không?” Anh ấy đáp: “Khác chứ.
Chữ ‘xã hội chủ nghĩa’ nghe thanh lịch hơn; còn chữ ‘chế độ cộng sản’ nghe ghê quá, cứ như một lời kết án.” Tôi lại hỏi: “Anh là đảng viên mà cũng có ấn tượng vậy sao?” Anh ấy đáp, thật thà: “Đó là ấn tượng chung của toàn xã hội mà.
Tên đảng thì không ai dám đổi, nhưng trong đời sống hàng ngày, nghe mấy chữ ấy, mình cũng thấy ngài ngại.”
Thứ ba, phản ứng lại sự lũng đoạn ngôn ngữ của chính quyền dưới hình thức phản-ngôn ngữ (anti-language) qua những cách nói hoàn toàn bất chấp nguyên tắc ngữ nghĩa cũng như ngữ pháp thông thường.
Hiện tượng phản-ngôn ngữ, vốn xuất hiện và phổ biến ở Việt Nam, đặc biệt là ở miền Bắc, trong vài thập niên trở lại đây, có nhiều hình thức khác nhau.
Nhớ, lần đầu tiên tôi về Việt Nam là vào cuối năm 1996. Lần ấy, tôi ở Việt Nam đến bốn tuần. Một trong những ấn tượng sâu đậm nhất còn lại trong tôi là những thay đổi trong tiếng Việt.
Thứ ba, phản ứng lại sự lũng đoạn ngôn ngữ của chính quyền dưới hình thức phản-ngôn ngữ (anti-language) qua những cách nói hoàn toàn bất chấp nguyên tắc ngữ nghĩa cũng như ngữ pháp thông thường.
Hiện tượng phản-ngôn ngữ, vốn xuất hiện và phổ biến ở Việt Nam, đặc biệt là ở miền Bắc, trong vài thập niên trở lại đây, có nhiều hình thức khác nhau.
Nhớ, lần đầu tiên tôi về Việt Nam là vào cuối năm 1996. Lần ấy, tôi ở Việt Nam đến bốn tuần. Một trong những ấn tượng sâu đậm nhất còn lại trong tôi là những thay đổi trong tiếng Việt.
Có nhiều từ mới và nhiều cách nói mới tôi chỉ mới nghe lần đầu. Ví dụ, trà Lipton được gọi là “trà giật giật”; cái robinet loại mới, có cần nhấc lên nhấc xuống (thay vì vặn theo chiều kim đồng hồ) trong bồn rửa mặt được gọi là “cái gật gù”; ăn cơm vỉa hè được gọi là “cơm bụi”; khuôn mặt trầm ngâm được mô tả là “rất tâm trạng”; hoàn cảnh khó khăn được xem là “rất hoàn cảnh”; thịt beefsteak được gọi là “bò né”.
Sau này, đọc báo trong nước, tôi gặp vô số các từ mới khác, như: “đại gia”, “thiếu gia” (3), “chân dài”, “chảnh” (kênh kiệu) (4), “bèo” (rẻ mạt), “khủng” (lớn); “tám” (tán gẫu); “buôn dưa lê” (lê la, nhiều chuyện), “chém gió” (tán chuyện), “gà tóc nâu” (bạn gái), “xe ôm” (bạn trai), “máu khô” (tiền bạc), “con nghẽo” (xe máy), v.v.
Trong các từ mới ấy, có từ hay có từ dở, tuy nhiên, tất cả đều bình thường. Ngôn ngữ lúc nào cũng gắn liền với cuộc sống. Cuộc sống thay đổi, ngôn ngữ thay đổi theo. Những sản phẩm mới, hiện tượng mới và tâm thức mới dẫn đến sự ra đời của các từ mới. Ở đâu cũng vậy. Tất cả các từ điển lớn trên thế giới đều có thói quen cập nhật các từ mới hàng năm.
Có năm số từ mới ấy lên đến cả hàng ngàn. Việt Nam không phải và không thể là một ngoại lệ. Đối diện với những từ mới ấy, có hai điều nên tránh: một, xem đó là những từ ngớ ngẩn rồi phủ nhận tuốt luốt; và hai, xem đó là từ…Việt Cộng và tìm cách chối bỏ chúng.
Tuy nhiên, điều tôi chú ý nhất không phải là sự xuất hiện của các từ mới hay các tiếng lóng mới ấy. Mà là những cách nói mới, rất lạ tai, thậm chí, quái gở, phổ biến khắp nơi, ngay cả trong giới trí thức và văn nghệ sĩ tiếng tăm, đặc biệt ở Hà Nội.
Có thể tóm gọn các cách nói mới ấy vào bốn điểm.
Thứ nhất, hiện tượng dùng nguyên cả một cụm từ hoặc một từ ghép hoặc một tên riêng của một người, một địa phương hoặc một nước để chỉ lấy ra một từ tố trong đó.
Tuy nhiên, điều tôi chú ý nhất không phải là sự xuất hiện của các từ mới hay các tiếng lóng mới ấy. Mà là những cách nói mới, rất lạ tai, thậm chí, quái gở, phổ biến khắp nơi, ngay cả trong giới trí thức và văn nghệ sĩ tiếng tăm, đặc biệt ở Hà Nội.
Có thể tóm gọn các cách nói mới ấy vào bốn điểm.
Thứ nhất, hiện tượng dùng nguyên cả một cụm từ hoặc một từ ghép hoặc một tên riêng của một người, một địa phương hoặc một nước để chỉ lấy ra một từ tố trong đó.
Ví dụ, thay vì nói “lâu”, người ta nói “Hà Văn Lâu” (hay “Hồng Lâu Mộng”); thay vì nói “đông” (đúc), người ta nói “Hà Đông”; thay vì nói “xa”, người ta nói “Natasha” (chỉ lấy âm cuối, “Sha”, phát âm theo giọng miền Bắc là “xa”); thay vì nói “xinh” (xắn), người ta nói “nhà vệ sinh” (âm /s/ bị biến thành /x/); thay vì nói “tiện”, người ta nói “đê tiện”; thay vì nói “cạn” (ly), người ta nói “Bắc Cạn”; thay vì nói “can” (ngăn), người ta nói “Lương Văn Can”; và thay vì nói “chia” (tiền), người ta nói “Campuchia”. Cuối cùng, người ta có một mẩu đối thoại lạ lùng như sau:
“Đi gì mà Hà Văn Lâu thế?''
''Ừ, tại đường Hà Đông quá!''
''Từ đấy đến đây có Natasa không?''
“Không. À, mà hôm nay em trông hơi nhà vệ sinh đấy nhé!”
“Khéo nịnh! Tí nữa, đi về, có đê tiện, mua giùm em tờ báo nhé!”
“Ừ, mà thôi, bây giờ nhậu đi!”
“Ừ, Bắc Cạn đi, các bạn ơi!''
“Thôi, tôi Lương Văn Can đấy!”
''Này, hết bao nhiêu đấy, để còn Campuchia?''
Thứ hai, hiện tượng dùng chữ “vô tư”. Lúc ở Hà Nội, một trong những từ tôi nghe nhiều nhất là từ “vô tư”. Nó được dùng một cách lạm phát. Cái gì cũng “vô tư”. Bạn bè, gồm toàn các giáo sư và nhà văn nổi tiếng ở Hà Nội, rủ tôi vào quán thịt cầy. Thấy tôi thoáng chút ngần ngại, họ liền nói: “Cứ vô tư đi mà! Thịt cầy ở đây ngon lắm!” Sau khi uống vài ly rượu, cảm thấy hơi chếnh choáng, tôi xin phép ngưng, họ lại nói: “Không sao đâu, cứ vô tư uống thêm vài ly nữa cho vui. Rượu này ngâm thuốc, bổ lắm!” Cuối tiệc, tôi giành trả tiền, họ lại nói: “Không, bọn tôi đãi, anh cứ vô tư đi!” Cứ thế, trong suốt bữa tiệc hai ba tiếng đồng hồ, tôi nghe không dưới vài chục lần từ “vô tư”. Chữ “vô tư” ấy phổ biến đến độ lọt cả vào trong thơ Nguyễn Duy:
Mình vô tư với ta đi
Vô tư nhau chả cần chi nhiều lời
Vô tư thế chấp đời người
Trắng tay còn chút coi trời bằng vung
Luật chơi cấm kị nửa chừng
Vô tư đặt cọc tận cùng chiếu manh
Liền em vô tư liền anh
Không ngây không dại không đành phải không.
Thứ ba, hiện tượng dùng các phụ từ “hơi bị”. Bình thường, trong tiếng Việt, “bị”, đối lập với “được”, chỉ những gì có ý nghĩa tiêu cực và ngoài ý muốn. Bất cứ người Việt Nam nào cũng biết sự khác biệt giữa hai cách nói “Tôi được thưởng” và “Tôi bị phạt”.
“Đi gì mà Hà Văn Lâu thế?''
''Ừ, tại đường Hà Đông quá!''
''Từ đấy đến đây có Natasa không?''
“Không. À, mà hôm nay em trông hơi nhà vệ sinh đấy nhé!”
“Khéo nịnh! Tí nữa, đi về, có đê tiện, mua giùm em tờ báo nhé!”
“Ừ, mà thôi, bây giờ nhậu đi!”
“Ừ, Bắc Cạn đi, các bạn ơi!''
“Thôi, tôi Lương Văn Can đấy!”
''Này, hết bao nhiêu đấy, để còn Campuchia?''
Thứ hai, hiện tượng dùng chữ “vô tư”. Lúc ở Hà Nội, một trong những từ tôi nghe nhiều nhất là từ “vô tư”. Nó được dùng một cách lạm phát. Cái gì cũng “vô tư”. Bạn bè, gồm toàn các giáo sư và nhà văn nổi tiếng ở Hà Nội, rủ tôi vào quán thịt cầy. Thấy tôi thoáng chút ngần ngại, họ liền nói: “Cứ vô tư đi mà! Thịt cầy ở đây ngon lắm!” Sau khi uống vài ly rượu, cảm thấy hơi chếnh choáng, tôi xin phép ngưng, họ lại nói: “Không sao đâu, cứ vô tư uống thêm vài ly nữa cho vui. Rượu này ngâm thuốc, bổ lắm!” Cuối tiệc, tôi giành trả tiền, họ lại nói: “Không, bọn tôi đãi, anh cứ vô tư đi!” Cứ thế, trong suốt bữa tiệc hai ba tiếng đồng hồ, tôi nghe không dưới vài chục lần từ “vô tư”. Chữ “vô tư” ấy phổ biến đến độ lọt cả vào trong thơ Nguyễn Duy:
Mình vô tư với ta đi
Vô tư nhau chả cần chi nhiều lời
Vô tư thế chấp đời người
Trắng tay còn chút coi trời bằng vung
Luật chơi cấm kị nửa chừng
Vô tư đặt cọc tận cùng chiếu manh
Liền em vô tư liền anh
Không ngây không dại không đành phải không.
Thứ ba, hiện tượng dùng các phụ từ “hơi bị”. Bình thường, trong tiếng Việt, “bị”, đối lập với “được”, chỉ những gì có ý nghĩa tiêu cực và ngoài ý muốn. Bất cứ người Việt Nam nào cũng biết sự khác biệt giữa hai cách nói “Tôi được thưởng” và “Tôi bị phạt”.
Vậy mà, ở Việt Nam, ít nhất từ giữa thập niên 1990 đến nay, ở đâu, người ta cũng nghe kiểu nói “Cô ấy hơi bị hấp dẫn”, “Ông ấy hơi bị giỏi”, “chiếc xe ấy hơi bị sang”, “nhà ấy hơi bị giàu”, hay “bức tranh ấy hơi bị đẹp”, v.v.
Cuối cùng là hiện tượng các thành ngữ mới đã được Thành Phong sưu tập và minh họa trong cuốn Sát thủ đầu mưng mủ (sau đó bị tịch thu, năm 2011), bao gồm những câu kiểu:
ăn chơi sợ gì mưa rơi
buồn như con chuồn chuồn
chán như con gián
chảnh như con cá cảnh
chuyện nhỏ như con thỏ
bực như con mực
cực như con chó mực
đau khổ như con hổ
đen như con mèo hen
đói như con chó sói
đơn giản như đan rổ
dốt như con tốt
đuối như trái chuối
ghét như con bọ chét
già như quả cà
hồn nhiên như cô tiên
im như con chim
lạnh lùng con thạch sùng
ngất ngây con gà tây
ngốc như con ốc
phê như con tê tê
sành điệu củ kiệu
tê tái con gà mái
thô bỉ như con khỉ
tự nhiên như cô tiên
tinh vi sờ ti con lợn
xinh như con tinh tinh
Tất cả những hiện tượng trên đều có một số đặc điểm chung.
Thứ nhất, có lẽ chúng xuất phát từ Hà Nội, sau đó, lan truyền ra cả nước, kể cả Sài Gòn.
Thứ hai, chúng phổ biến không phải chỉ trong giới trẻ mà còn cả trong giới trí thức lớn tuổi, kể cả giới học giả, giáo sư đại học và văn nghệ sĩ nổi tiếng.
Thứ ba, tất cả những cách nói ấy đều ngược ngạo, thậm chí, vô nghĩa. Chả có ai có thể giải thích được những kiểu nói như “buồn như con chuồn chuồn” hay “chán như con gián” hay “im như con chim”, “xinh như con tinh tinh”… trừ một điều duy nhất: chúng có vần vè với nhau. Vậy thôi.
Trong lịch sử tiếng Việt, thỉnh thoảng lại xuất hiện những hiện tượng mới, đặc biệt trong khẩu ngữ, nhiều nhất là trong tiếng lóng. Tuy nhiên, có lẽ chưa bao giờ lại có những hiện tượng nói năng ngược ngạo và vô nghĩa như hiện nay.
Trong lịch sử tiếng Việt, thỉnh thoảng lại xuất hiện những hiện tượng mới, đặc biệt trong khẩu ngữ, nhiều nhất là trong tiếng lóng. Tuy nhiên, có lẽ chưa bao giờ lại có những hiện tượng nói năng ngược ngạo và vô nghĩa như hiện nay.
Ở miền Nam trước năm 1975, người ta làm quen với những kiểu nói như “lính mà em”, “tiền lính tính liền”, “sức mấy mà buồn”, “bỏ đi Tám”, “OK Salem”, “mút mùa Lệ Thủy”, “thơm như múi mít”, “bắt bò lạc”, “một câu xanh rờn”, v.v. Với hầu hết những kiểu nói như thế, người ta có thể hiểu được. Còn bây giờ? Không ai có thể giải thích được. Chúng ngược ngạo đến mức quái đản. Và chúng vô nghĩa đến mức phi lý.
Vậy tại sao chúng lại ra đời, hơn nữa, phổ biến rộng rãi trong xã hội, ngay trong giới có học thuộc loại cao nhất nước?
Vậy tại sao chúng lại ra đời, hơn nữa, phổ biến rộng rãi trong xã hội, ngay trong giới có học thuộc loại cao nhất nước?
Dĩ nhiên không phải vì người ta không biết. Biết, chắc chắn là biết; nhưng người ta vẫn chọn những cách nói ấy. Đó là một chọn lựa có ý thức chứ không phải một thói quen vô tình. Sự chọn lựa ấy chỉ có thể được giải thích bằng một cách: người ta muốn nói khác. Khác với cái gì?
Với những quy ước ngôn ngữ đang thống trị trong xã hội và thời đại của họ. Khi những cái khác ấy được thực hiện một cách bất chấp luận lý và quy luật, chúng trở thành một thách thức, một sự chối bỏ, hay đúng hơn, một sự phản kháng. Bình thường, không ai phản kháng ngôn ngữ. Bởi ai cũng phải sử dụng ngôn ngữ.
Người ta chỉ phản kháng tính chất giả dối, khuôn sáo, cũ kỹ, chật chội trong ngôn ngữ hoặc đằng sau ngôn ngữ: văn hóa, chính trị và xã hội. Bởi vậy, tôi mới xem những cách nói ngược ngạo phổ biến tại Việt Nam hiện nay như một thứ phản-ngôn ngữ: nó là một phần của thứ đối-văn hóa (counter-culture), xuất phát từ động cơ muốn thoát khỏi, thậm chí, chống lại những giá trị, những quy phạm và những chuẩn mực mà người ta không còn tin tưởng và cũng không muốn chấp nhận nữa.
Nói cách khác, nếu việc sử dụng ngôn ngữ trong bộ máy tuyên truyền của đảng và nhà nước Việt Nam mang đầy tính chính trị thì hiện tượng phản-ngôn ngữ đang phổ biến tại Việt Nam hiện nay cũng có tính chính trị.
Nói cách khác, nếu việc sử dụng ngôn ngữ trong bộ máy tuyên truyền của đảng và nhà nước Việt Nam mang đầy tính chính trị thì hiện tượng phản-ngôn ngữ đang phổ biến tại Việt Nam hiện nay cũng có tính chính trị.
Thứ chính trị trên dựa trên sự áp chế, độc tài và giả dối; thứ chính trị dưới là một sự phản kháng lại thứ chính trị trên nhưng lại dựa trên một thứ chủ nghĩa hư vô đầy tuyệt vọng.
***
Chú thích:
***
Chú thích:
- Có thể thấy điều này qua một ví dụ khá tiêu biểu: Bài thơ “Cho một nhà văn nằm xuống” viết nhân cái chết của nhà văn Nguyên Hồng của Trần Mạnh Hảo (1982) bị phê phán kịch liệt. Võ Văn Kiệt, lúc ấy là Bí thư thành uỷ thành phố Hồ Chí Minh, cho gọi Trần Mạnh Hảo đến gặp. Trần Mạnh Hảo rất sợ. Thế nhưng cảm giác sợ hãi ấy tiêu tan ngay khi ông nghe câu nói đầu tiên của Võ Văn Kiệt: “Hảo à! Đù má… Mày làm cái gì mà dữ vậy?” Trần Mạnh Hảo giải thích: “Anh phải hiểu rằng tính cách người Nam Bộ là thế. Sống với nhau trong cơ quan hay lúc sinh hoạt thường hay dùng câu ĐM kèm theo. Thân tình mới có câu ĐM.
- Còn đã gọi nhau bằng đồng chí là ‘có chuyện’. Nghe được lời mắng của anh Sáu (Võ Văn Kiệt) lại có kèm ĐM, tôi biết ngay là ‘thoát’.” Chuyện này được thuật lại trong bài “Much Ado About Nothing” của Phạm Xuân Nguyên trên Talawas.
- Cả hai từ “đại gia” và “thiếu gia” đều là những từ cũ, ngày xưa; bây giờ được dùng lại.
- Gần đây, chữ “chảnh” còn được nói dưới hình thức tiếng Anh bồi là “lemon question” (chanh + hỏi); cũng như chữ “vô tư” còn được nói là “no four” (không = vô + bốn = tư). Giống như trước 1975, người ta từng nói “no star where” – không sao đâu.
Subscribe to:
Comments (Atom)
Popular Posts
-
Duoi day la 33 truyen ngan cua Tieu Tu ma mot so truyen qui vi da doc qua that tham thia.Xin chia se voi qui vi.Thiet nghi nhung vi nao chu...
-
5 điều cần biết về loại virus chết người không thuốc chữa Mới vừa đây, sự...
Popular Posts
-
Duoi day la 33 truyen ngan cua Tieu Tu ma mot so truyen qui vi da doc qua that tham thia.Xin chia se voi qui vi.Thiet nghi nhung vi nao chu...
-
Cảnh đẹp : Những hàng tre / Nhật Điểm thu hút của Kyoto - Arashiyama khu vực danh lam thắng cảnh hải trình,sưu tầm.
-
Vaclav Havel - Chờ Tự Do Trần Quốc Việt (Danlambao) dịch - Lời người dịch: Tên vở kịch nổi tiếng nhất của nhà viết ...
-
Kính thưa các bạn bỏ đảng, Thiển nghĩ, bỏ đảng là khuynh hướng thời đại tại VN . Tuy nhiên bỏ đảng rồi ngồi yên hay chỉ lo tới mình m...
NEWS HTD.
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
LISA PHẠM - Khai Dân Trí Số https://www.youtube.com/results?search_query=LISA+PH%E1%BA%A0M+-+Khai+D%C3%A2n+Tr%C3%AD+S%E1%BB%91+
Popular Posts
-
Danh Mục Audio Truyện Nghe Trực Tiếp (online) Không Donwload Chân Thành Cảm Ơn Chú8 Hà, Đông Hà, Trái Táo, Yên Như, Biển Và Em, Mai Vân ...
-
From: Mai G. Pham < Subject: Sự thật về ác tăng thích Thích Chân Quang Date: Tuesday, April 23, 2013, 3:17 AM Giới thiệu ph...
-
Cái chết của Cha ruột Nguyễn Tấn Dũng , Tướng Nguyễn Chí Thanh Hy vọng anh ba Dũng chăn Vịt ở Kiên Giang sẻ trả thù cho cha mình vì bị ...
-
Đỗ Mười kết luận phải khai trừ ông Giáp Vào cuối thâp kỷ 60, trước và sau khi ông Hồ chết, nội bộ ĐCSVN xảy ra “Vụ Án Xét L...
-
Vaclav Havel - Chờ Tự Do Trần Quốc Việt (Danlambao) dịch - Lời người dịch: Tên vở kịch nổi tiếng nhất của nhà viết ...
-
Phát biểu của Tổng thống Obama tại Đại học YANGON Ngườ...
-
Duoi day la 33 truyen ngan cua Tieu Tu ma mot so truyen qui vi da doc qua that tham thia.Xin chia se voi qui vi.Thiet nghi nhung vi nao chu...
-
bon. VN chung' ta la` da^n dden nen khong lo bi. ai chui vao` computer phanh phui: - co' bao nhieu nha` - co' ...
-
[ Attachment(s) from Can Bui included below] Thưa quí vị trên DD, Đọc email của ô. Phách gửi cho ô. Ngô Kỳ, tôi thấy nhữn...
-
Subject: Fw: Nhung Tien Doan 2012 http://multiply.com/m/item/vulep:journal:955 http://multiply.com/m/item/vulep:journal:955 ...
My Link
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
Cách tự kiểm tra xem mình có nhiễm virus COVID-19 không (?) - NT2K4FL Nếu không muốn nhận Email này Xin cho biết để chấm rứt.Cám ơn * Please delete my address before sending this document out. * On ...6 years ago
-
Diễn hành Tết Canh Tý trên đại lộ Bolsa, Little Saigon - ---------- Forwarded message --------- From: *Le Hiep* Date: Mon, Jan 27, 2020 at 8:26 PM Subject: Fw: Diễn hành Tết Canh Tý trên đại lộ Bolsa, Little Sai...6 years ago
-
Thuc phẩm được cảnh báo là chất gây ung thư, ăn càng ít càng tốt - ( Cảm ơn bạn đã chuyển . Có vài ý kiến thô thiển : 1 - những thức ăn quá hạn ( out of date ) dù còn dùng được , cũng nên liệng bỏ . Đừng t...6 years ago
-
-
-


