Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, September 16, 2012

Vì sao tôi viết hồi ký?


 

Buổi nói chuyện của chương trình

 

TỪ CÁNH ĐỒNG MÂY

 

với

Nhạc sĩ


TÔ HẢI


 

Hoặc

 


 


Xin bấm link để nghe


Vì sao tôi viết hồi ký?

http://cothommagazine.com/nhac/ToHai/NhacSiToHai.jpg

Khi bắt tay vào viết hồi ký, ấy là lúc mọi khát vọng sáng tạo đã cạn, mọi ham mê, hoài bão đã tắt, và thần chết đã cầm lưỡi hái hiện trước cửa sổ... ”
Câu mở đầu đó, nếu tôi không nhầm, là của George Sand (1) mà tôi đã đọc, đã thương cảm và đã tự nhủ rằng rồi đây chính mình cũng sẽ phải để lại cho đời ít dòng nói thật khi bước vào tuổi 70, nếu như cái chết lãng nhách không đến bất chợt!

Biết đâu đấy, rồi đây lịch sử sẽ có thêm được một số chi tiết trong “tội ác diệt văn hóa” của nhà cầm quyền Việt Nam trong một thời gian dài trên nửa thế kỷ nhờ những chứng liệu được ghi trong hồi ký của một kẻ từng làm thứ văn nghệ gọi là “vì Đảng vì dân” trong suốt đời mình.

Hãy nhìn lại lịch sử văn học nghệ thuật ở miền Bắc Việt Nam mà xem.

Một lỗ hổng lớn!

Đúng vậy! Hậu thế sẽ thắc mắc: làm sao mà từ năm 1945 đến đầu thế kỷ 21, nhân tài đất Việt ở miền Bắc Việt Nam  một thứ Đàng Ngoài của lịch sử lặp lại  ít ỏi đến thế?

Tác phẩm của họ đâu rồi, ngoài lèo tèo mấy bài thơ của Hữu Loan, Trần Dần, Phùng Quán...và chẳng có một tiểu thuyết, một đoạn văn nào đáng được trích giảng trong các trường từ tiểu, trung đến đại học? Vậy mà suốt thời kỳ đất nước nằm dưới “sự lãnh đạo vô cùng sáng suốt” và “duy nhất đúng đắn” của những tên “xuất thân thành phần cơ bản”, trình độ học thức ở mức “đánh vần được chữ quốc ngữ”, các văn nghệ sĩ công chức ở nơi này vẫn được nhà cầm quyền trao tặng “Giải thưởng Nhà Nước”, “Giải thưởng Hồ Chí Minh” và đủ thứ bằng khen giấy khen, được trang trọng lồng kính treo kín những bức tường phòng khách!

Thử hỏi những tác phẩm được khen nức khen nở ấy giờ ra sao?

Té ra tất cả đã bị lịch sử xếp xó.

Hơn thế nữa, những tác giả được Nhà Nước Xã Hội Chủ Nghĩa khen hàng loạt nọ, trong thực tế, còn là những kẻ bán rẻ lương tâm đã lợi dụng các loại hình văn nghệ để ca ngợi những điều bất nhân, bất nghĩa bị cả nhân loại phỉ nhổ: khuyến khích con đấu cha, vợ tố chồng; hô hào kích động người cùng một nước chém giết lẫn nhau; ra sức ngợi ca những tên sát nhân khét tiếng như Stalin, Mao Trạch Đông… thậm chí, còn quỳ gối khấu đầu tạ ơn những tên đao phủ và cái tổ chức tội ác là “Đảng đã cho ta một mùa xuân”, dạy những đứa trẻ bập bẹ biết nói: “tiếng đầu lòng con gọi Stalin!” Nhục nhã thay cho những kẻ cam tâm bợ đít, luồn trôn kẻ giết cha mình! Cho tới cuối thế kỷ 20 vẫn còn những kẻ u mê cứ tưởng các “tác phẩm” tuyên truyền cho cuộc chiến huynh đệ tương tàn, cho hận thù dân tộc, cho đấu tranh giai cấp của chúng là giá trị lắm! Cứ xem chúng tâng bốc nhau, nịnh bợ nhau, bôi xấu nhau, kiện cáo nhau, để được nhận cái… vết nhơ một thời làm lính văn nghệ của Đảng thì thấy.

Không thể nín nhịn mãi, nhân dịp người ta tổ chức mừng sinh nhật 70 tuổi của tôi để ghi công những năm làm nô bộc của tôi, tôi đã công khai phủ nhận tuốt tuột những gì tôi gọi là “tranh cổ động bằng âm thanh” trên Tivi Sài Gòn. Tôi kiên quyết không cho phát lại những gì tôi được nhà cầm quyền ngợi khen suốt quá trình sáng tác. Để nhắc đến những tác phẩm của tôi, tôi chỉ đồng ý lên một chương trình do chính tôi soạn thảo và đặt tên. Nó gồm những tiếng nói của trái tim bị cấm đoán, bị lên án, thậm chí bị trù dập suốt nửa thế kỷ.

Sau hết, dựa vào thời cơ “Đổi Mới”, nhờ những bạn bè đồng tình với tôi và còn giữ được một số quyền hành cuối cùng trước khi về hưu, chương trình Nửa Trái Tim Tôi của Tô Hải đã ra mắt trọn một tiếng đồng hồ với toàn những “tác phẩm bỏ tủ lạnh”, với những lời tuyên bố gây “sốc” mạnh trong giới làm nhạc ăn lương.

Những đồng nghiệp thực sự có tài và có tâm sự giống tôi thì hài lòng. Số này, khi trả lời phỏng vấn, cũng chỉ dám nhận một cách khiêm tốn con số ít ỏi những gì mình làm ra xứng đáng được gọi là tác phẩm.

Còn số khác, những “nhạc sĩ” bám chặt thành tích 500, 1000 bài hát ca ngợi Đảng, ca ngợi Bác, động viên con em ra chiến trường hiện còn tiếp tục lải nhải kể công với Đảng để xin “tí tiền còm” nhân danh giải này giải nọ thì tự ái, nổi khùng, gọi tôi là “tên phản động”.

Trả lời những câu hỏi của báo chí hoặc truyền thanh truyền hình, tôi luôn nhắc lại nguyên lý bất diệt của nghệ thuật: “Chỉ những gì từ trái tim mới đến được trái tim”! Nhưng trái tim của tôi, hỡi ôi, gần một thế kỷ qua lại không đập vì...tôi! Nó bị trói buộc, bị cưỡng bức phải đập vì những cái xa lạ với tôi: vì Đảng, vì hai cuộc chiến, vì những tín điều nhập khẩu từ các nước cộng sản Nga, Tầu.

May thay, thời thế rồi cũng đổi thay.

Liên Xô, “quê hương của cách mạng vô sản toàn thế giới”, “ngọn đuốc soi đường cho nhân loại” sụp đổ cái rụp. Thần tượng Marx, Lenin, Stalin gần 70 năm được tôn thờ hơn cả Chúa Trời bị đập tan!

Đọc hồi ký, di bút của các văn nghệ sĩ vĩ đại của mọi thời đại như Beethoven, Modigliani, Rubinstein, Stravinsky, Litz, ... hay của các nhà chính trị như de Gaulle, Khrutchev, Nixon, ... càng thấy cái cao thượng của họ bao nhiêu càng thấy cái bẩn thỉu, thấp hèn của các nhà “chính chọe” (politicaillerie) bấy nhiêu.

Biết bao tên tuổi lớn đã chịu sự hắt hủi, lên án, thậm chí săn đuổi, cách ly của một thể chế, của tập đoàn nắm quyền lực, kể cả bị lên án là “phản bội” đã để lại cho chúng ta các tác phẩm ghi lại những gì họ suy ngẫm qua những trải nghiệm trong cuộc đời, những buồn đau, khổ cực, những chịu đựng ghê gớm cả về vật chất lẫn tinh thần để tồn tại, để tìm tòi và sáng tạo.

Trong khi đó, hồi ký của các “lãnh tụ cách mạng” chỉ là những cuốn sách viết ra cốt tự đề cao mình một lần cuối, để giải thích (chống chế thì đúng hơn) cho những hành động sai lầm, đổ tội cho người khác về những thất bại mang tính lịch sử mà kẻ viết hồi ký chính là tội phạm. Vậy thì, tôi, Tô Hải, một cái tên được nhiều người biết ở cái thời “âm nhạc phục vụ công nông binh”, ở cái thời mà âm nhạc, nếu không làm đúng yêu cầu của Đảng sẽ lập tức bị bọn “quan văn nghệ” lên án là “mất lập trường”, là “cá nhân tiểu tư sản”, thậm chí là “âm nhạc phản động”, có gì để mà hồi với ký?

Bánh xe lịch sử quay với tốc độ kinh hoàng đã cuốn phăng những “tác phẩm”, và cả những tác giả của chúng từng đoạt giải thưởng này huân chương nọ lại than ôi, có cả tôi trong đó!

Lẽ công bằng chậm chạp cho đến nay đã phục hồi một cách rụt rè (không cần một quyết định hành chính nào hết) những tác phẩm và những tác giả một thời bị đoạ đầy, bị cấm đoán. Cuộc Đổi Mới thực tế là trở lại như cũ với các quan niệm về cái đẹp đã cho những “tên tuổi lớn” một thời trong mọi lãnh vực quân sự, chính trị, văn học, nghệ thuật những cái tát tỉnh người!

Trong “cơn đau cuối đời”, một số cựu ủy viên trung ương đảng không còn chỗ ngồi ghé trong các ban chấp hành mới, mấy ông tướng bị cho ra rìa, ngồi chơi xơi nước hoặc bị khai trừ khỏi đảng vì bất tuân thượng lệnh, đã tỉnh ngộ. Kinh nghiệm một đời theo Đảng đã cho họ cái để viết nên những trang “sám hối” có phần nào giá trị. Họ phải trả giá cho sự dám nhìn lại cuộc đời bằng con mắt khách quan và tỉnh táo bằng sự trừng trị tương đối nhẹ nhàng so với người đối kháng khác: bị giam lỏng tại nhà, bị cắt điện thoại, tịch thu computer...

Trong khi đó tôi xin nhắc lại mấy anh văn nghệ sĩ mơ ngủ vẫn xúm đen xúm đỏ chen lấn nhau để giành bằng được mấy cái giải thưởng cho những tác phẩm mà con cháu ngày nay chẳng còn coi là cái giống gì. Ấy là chưa kể những kẻ chẳng bao giờ góp mặt trong nền văn nghệ, kể cả văn nghệ “phục vụ cách mạng”, nhân dịp này dịp khác cũng được nhà nước vô sản hào phóng ban thưởng về “sáng tác”!

Một bức tranh cười ra nước mắt.

Riêng tôi, khi chẳng còn lao động nghệ thuật được nữa (đúng hơn là không còn muốn lao động nghệ thuật nữa) bỗng dưng lại được cái Nhà Nước công nông binh tặng cho cái “Huân Chương Lao Động Hạng Nhất”.

Và khi không còn sáng tác nữa (đúng ra là không muốn sáng tác nữa) lại được người ta treo lên cổ cái mề-đay “Giải thưởng Nhà Nước”! Sướng chưa?

Tội nghiệp cho mấy anh Văn Chung, Nguyễn Đình Phúc, Lê Yên, Vũ Trọng Hối, Trần Ngọc Xương, ... chẳng còn sống ở trên đời để mà hưởng cái “Giải thưởng Nhà Nước” nọ. Nói thêm chút cho vui: Cái giải thưởng này quy ra tiền cũng được gần bằng một phần mười giải thưởng tặng cho hoa hậu đấy. Mà để làm hoa hậu thì cần quái gì phải có học.

Bi kịch hay hài kịch đây?

Dù sao cái giải thưởng đáng giá hai năm lương hưu của tôi cũng là món tiền thêm vào cho hai năm tôi ngồi viết những trang tiếc nuối cuộc đời mà các bạn đang cầm trong tay. Không có nó tôi đành ôm cả núi ân hận mà về với đất. Vì không có nó thì lấy gì ăn để mà viết? Cho nên tôi cũng thấy cần ghi lại ở đây “lời tri ân” đối với Đảng Cộng Sản Việt Nam đã tạo điều kiện cho tôi viết nên những dòng hồi ký này.

Thế là, với sức tàn còn lại, tôi bắt đầu...

Những hình ảnh đầu tiên đến với tôi rõ nét nhất chính là những thời gian, không gian, sự kiện và những con người đã mang lại cho tôi những cảm xúc, những niềm vui và nỗi buồn.

Trong đầu tôi tràn ngập hồi ức đòi được thoát ra.

Vì thế trong khi viết, tôi luôn phải cố gắng sao cho khỏi lạc “chủ đề tư tưởng” (cách nói méo mó trong ngôn từ văn nghệ cộng sản). Và trước hết, tôi phải đè bẹp được sự “hèn nhát” trong tôi là cái đã bén rễ sâu chặt do thời gian quá dài sống trong lồng kín, cách ly bầu trời tự do.

Tôi sẽ viết để bạn bè, con cháu hiểu và thông cảm nỗi đau của những người cả cuộc đời phải sống và làm việc với cái đầu và trái tim của tên nô lệ.

Tôi tình nguyện làm một trong những người vạch trần những bộ mặt chính trị dỏm, văn nghệ dỏm, những tên cơ hội, đã cản trở, giết chết tác phẩm, đẩy những tài năng vào hố sâu quên lãng.

Đáng buồn là những chuyện được giấu kín đó, tôi đều được biết, thậm chí còn được tham dự các kế hoạch hại người (được gọi là kiểm điểm, học tập, thu hoạch... ) ngay từ khi chúng mới được phác hoạ, trong suốt quá trình tôi ở cương vị cấp uỷ, lãnh đạo chỉ đạo nghệ thuật.

Để bảo vệ chỗ đứng của mình, tôi đã không dám cãi lại những lời chửi rủa bố tôi là đồ “phản động”, mẹ tôi là “Việt gian”, họ hàng nhà tôi là “tay sai đế quốc”!

Vậy thì làm sao tôi dám bảo vệ cho một Đoàn Phú Tứ là không phản bội, một Phạm Duy là không phải “dinh tê” chỉ vì không chịu được gian khổ”?

Tôi đã chọn con đường cúi đầu nín lặng mặc dù tôi biết rõ nguyên nhân vì sao ông cậu Đoàn Phú Tứ của tôi phải về Thành, biết rõ không ai không sợ chết mà lại dám một mình vác đàn, nhịn đói vượt U Bò, Ba Rền vào chiến trường Bình Trị Thiên ác liệt nhất để viết nên Bà Mẹ Gio Linh, Về Miền Trung như Phạm Duy. Tôi đã là thế đấy. Những âm mưu hạ tiện đó, tôi không phải không biết. Trái lại, tôi hiểu ra ngay từ lúc chúng mới được bàn bạc trong “nội bộ”. Lòng tôi chống lại thủ đoạn hại người, nhưng miệng tôi lại không dám nói ra.

Nỗi bất bình bị dồn nén ám ảnh tôi suốt mấy chục năm trời. Dần dà, nó biến tôi thành một núi mâu thuẫn. Mặc dầu tôi tự nguyện dồn nén, miệng núi lửa kia thỉnh thoảng lại bục ra. Những phản ứng không kìm được xảy ra ngày một nhiều và được các công bộc mẫn cán của Đảng ghi lại bằng giấy trắng mực đen trong lý lịch đảng viên của tôi, kèm theo nhận xét “không có ý thức bảo vệ Đảng”, “hay phát ngôn vô trách nhiệm”. Tôi mang tội “không có ý thức bảo vệ Đảng” chẳng qua vì tôi không chịu bảo vệ Đảng và những đảng viên có chức có quyền làm những điều sai trái.

Ngay cả với trưởng ban Tổ Chức Trung Ương Lê Đức Thọ quyền sinh quyền sát là thế mà tôi cũng có lần nói thẳng mặt: “Tại sao khi những người nhân danh Đảng làm bậy, chúng tôi phê phán họ thì lại bị ghép vào tội chống Đảng, chống chủ nghĩa cộng sản? Tại sao lẽ phải bao giờ cũng thuộc về họ, mặc dầu họ không có một xu kiến thức để đối thoại với chúng tôi?”

Đó là một trong những “cú liều” đem lại cho tôi nhiều thiệt thòi, cay đắng. Với những “cú liều” này, bạn bè bảo: “Tô Hải là thằng ‘có bản lãnh’”. Những người cùng nghĩ như tôi nhưng biết giữ mồm giữ miệng thì khoái lắm, vì đã có Tô Hải nói thay! Số còn chức còn quyền nhưng không đến nỗi tồi tệ quá thì cố tìm cách “hãm phanh” tôi lại để các “anh trên” đỡ vì đau đầu mà phạng lung tung. Còn tôi, ở cái tuổi ngoài 70, chẳng còn gì để mất, lại được sự cổ vũ của số lớn bạn bè, tôi cứ “nổ” khi có điều kiện.

Cũng có người cho rằng tôi “dại” có cỡ, có kẻ nhắc là “cẩn thận kẻo vào tù!” Nhưng tôi đã quyết: 55 năm miệng bị lắp khoá kéo, nay đã già, đã về hưu, có chia xẻ với bạn đọc những hồi ức của đời mình thì cũng chẳng còn phải e ngại các lời ong tiếng ve rằng mình vì tư lợi, muốn kiếm chác cái gì.

Còn về Đảng ư? Tôi đã cóc cần nó từ khuya rồi và hết sức vinh dự được trở lại hàng ngũ nhân dân đang bị một nhóm người bắt sống cuộc sống trại lính, ăn gì, mặc gì, xem gì, đọc gì, thậm chí chết kiểu gì cũng đều do họ quy định và cho phép!

Tôi đã nói và sẽ nói, nói tất, nói với bạn bè, với người thân, với con cháu, chắt, chút, chít những gì mà bộ não ông già 70 còn ghi nhớ được về cái thời tưởng mình là một cánh đại bàng bay bổng giữa trời.

Nhưng, than ôi! Gần hết cuộc đời, tôi vẫn chỉ là “con đại bàng... cánh cụt”, chạy lè tè trên mặt đất mà vẫn vấp ngã đến gãy mỏ, trụi lông.

Hi vọng rằng sau khi đọc hồi ký này người đọc sẽ thương cảm cho tôi, cho các bạn tôi, những người ngây thơ, tội nghiệp, cả cuộc đời bị lừa dối và đi dối lừa người khác một cách vô ý thức.

Biết đâu chẳng có ngày đất nước này hoàn toàn “đổi mới” thật sự, hồi ký này sẽ được in ra để làm tài liệu lưu trữ về một thời cay đắng và tủi nhục nhất trong lịch sử Việt Nam. Và, may ra, lạy trời, những “đại bàng cánh cụt” chúng tôi sẽ được nhắc tới, như những chứng nhân lịch sử.

Nhưng, “vừa là tội đồ vừa là tòng phạm” làm sao những con đại bàng cánh cụt kia có thể bay cao, bay xa? Thôi thì xin làm con sói của Alfred de Vigny, con bói cá của Musset tru lên tiếng rú cuối cùng, phanh ngực, xé lòng, hiến cho lịch sử một mẩu trái tim, một mẩu trí óc, một chút hơi tàn của thân xác.

Với niềm tin vô bờ bến rằng ngày tàn của chủ nghĩa cộng sản Việt Nam đã đến rất gần, dù có chậm hơn ở các nước bậc cha ông, anh cả, anh hai đến vài ba thập kỷ, niềm tin ấy vẫn cháy bỏng trong tôi thúc giục tôi vứt bỏ mọi sợ hãi, mọi hèn kém để ngồi vào computer.

Tôi bắt đầu...

Đôi điều phi lộ viết … sau cùng

Tập Hồi Ký này tôi viết xong từ năm 2000, nhưng do... hèn, tôi đã không dám cho nó ra mắt bạn đọc. Vâng, do... hèn, chứ chẳng phải do cái gì khác, tôi đã giấu nó đi, lại còn cẩn thận ghi thêm một dòng ở ngoài bìa “Để xuất bản vào năm 2010”.

Như một lời di chúc dặn vợ con, khi tôi đã... chết!

Tới năm 2003, mang bản thảo ra đọc lại, thấy ngòi bút của mình sao vẫn rụt rè, vẫn lấp lửng mới biết mình vẫn chưa hết sợ sức mạnh tàn bạo của nền “chuyên chính vô sản” mà mình từng nếm trải. Nhất là sợ rồi đây vợ con mình phải chịu đựng những đòn thù bẩn thỉu của bầy dã thú đội lốt người, nếu chẳng may những gì mình viết ra rơi vào tay chúng.

Tôi thấy cần phải sửa lại cuốn sách từ cách viết, từ cái nhìn chưa đủ tinh tường về những sự kiện lịch sử  và viết thêm về những con người cần được nhắc tới, mỗi người là một mảnh gương nhỏ, nhưng gộp lại người đọc có thể thấy hình ảnh một thời đại.

Và tôi viết thêm chương Tôi đã hết hèn!

Nhưng đã đến chưa, cái thời cơ có thể đưa cuốn sách mà tôi ấp ủ bấy lâu ra trình diện người đọc? Vẫn chưa phải lúc chăng? Ngẫm ra, tuy viết là “Tôi đã hết hèn”, nhưng trong thực tế cái hèn vẫn còn đó, nó vẫn bám chằng chằng, như một bộ phận của cơ thể, cái sự mình khẳng định với mình rằng đã hết hèn mới chỉ là sự mạnh dạn với bản thân khi cầm bút mà thôi! Còn đấu tranh trực diện với cái sức mạnh tăm tối đang cai trị đất nước, kìm hãm sự phát triển của cả một dân tộc là chuyện khác, không phải là điều ai cũng dám làm!

Đặc biệt, ba bốn năm gần đây tôi may mắn có điều kiện làm quen với Internet, nhờ đó được tiếp cận với rất nhiều người mà tôi vô cùng cảm phục. Dù đang sống ở trong nước, họ không hề sợ hãi trước đàn áp, ngục tù. Đó là những Hoàng Minh Chính, Trần Độ, Lê Hồng Hà, Hà Sĩ Phu. Bùi Minh Quốc. Đó là những Hoàng Tiến, Trần Mạnh Hảo, Nguyễn Vũ Bình, Nguyễn Thanh Giang, Vũ Cao Quận... Đó là những nhà sư, những linh mục thà chết không chịu đứng chung hàng với lũ tu sĩ “quốc doanh”, và nhiều, rất nhiều người khác nữa!

Cũng không thể không nói đến ảnh hưởng của hàng chục website cổ võ dân chủ trên khắp thế giới, cũng như những gì bạn bè tôi, đồng đội, “đồng chí” cũ của tôi như Bùi Tín, Vũ Thư Hiên phải bỏ nước, bỏ cả vợ con ra đi để được viết lên Sự Thật, mở mắt cho bao người còn đang sống hèn như tôi.

Không có những cái đó thì nhân dân còn tiếp tục bị lừa dối bởi lũ bồi bút cho đến nay vẫn ra rả ca tụng một chủ nghĩa đã lỗi thời với cả nhân loại.

Tôi cũng mong sao mỗi người trong số các văn nghệ sĩ sắp giã từ cõi đời nhầy nhụa này hãy để lại một “bản di chúc” nói lên Sự Thật, dù chỉ là 1/1000 Sự Thật, để tạ tội với đồng bào, về những gì mình đã vì miếng cơm manh áo, vì yếu hèn mà phải cúi đầu làm thân trâu ngựa. Được như Ba Người Khác của Tô Hoài cũng đã là tốt, làm được thế thì người viết cũng có thể được nhân dân “xá tội” cho phần nào.

Người đọc đang chờ xem “di cảo” của một Chế Lan Viên, một Nguyễn Đình Thi  hai nhân vật đứng đầu bầy nô lệ cầm bút. Đáng ngạc nhiên là theo Nguyễn Đình Chính (con trai Nguyễn Đình Thi) thì cuốn hồi ký của Nguyễn Đình Thi sẽ chỉ được phép công bố vào năm... 2014?!

Sao lại lâu đến thế? Nguyễn Đình Chính vẫn còn sợ, còn tính toán thiệt hơn, còn bắt linh hồn người cha ở thế giới bên kia tiếp tục đóng kịch mãi sao? Hay chính tác giả cuốn hồi ký doạ sẽ in năm 2014 vẫn còn chưa tin là chủ nghĩa cộng sản đã đến ngày tuyệt diệt?

Tôi sẽ phải đưa vào chương sẽ viết những nhận thức mới, tình cảm mới, những sự kiện bổ sung dưới ánh sáng mới, một chương gần như tóm tắt tất cả những gì tôi đã viết vào lúc chưa có được sự tiếp xúc và tiếp sức của phong trào đòi tự do, dân chủ, đòi quyền con người đang ào ào dâng lên mỗi giờ, mỗi ngày trong cái xã hội độc tài đảng trị đáng nguyền rủa.

Viết xong chương bổ sung cần thiết, tôi sẽ công bố cuốn hồi ký của đời mình trên mạng Internet toàn cầu để mọi người nếu đã biết rồi sẽ biết thêm về mặt trái với những góc khuất của một xã hội tồi tệ được sơn son thếp vàng bởi một lũ bồi bút hèn hạ, trong đó, than ôi, có cả bàn tay của kẻ viết những dòng này.

Tại sao lại phải công bố trên Internet?

Bởi vì không thể trông chờ sự xuất hiện của một nhà xuất bản tư nhân nhờ “ơn trên” nào đó sẽ ra đời trong một cuộc đổi mới giả hiệu, và tập hồi ký này sẽ được in. Trong cái quái thai “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa” vẫn độc tài với tự do tư tưởng, với nhân quyền tối thiểu, chuyện đó quyết không thể xảy ra.

Thật tình, tôi những ước mong lời nhắn gửi của tôi sẽ đến tay đồng bào, bè bạn, đồng đội, “đồng chí” cũ của tôi, những thế hệ sau tôi, kể cả “kẻ thù” của tôi nữa, trong dạng một cuốn sách bằng giấy trắng mực đen hơn là một cuốn sách trên màn hình máy tính. Mạng thông tin toàn cầu cho tới nay vẫn còn là một cái gì xa lạ với tuyệt đại đa số dân chúng Việt Nam, kể cả nhiều người gọi là có học nhưng đã về già, không còn sức để đọc mấy trăm trang trên computer!

Cuối cùng, xin người đọc, nhất là các bậc thức giả, hãy lượng thứ cho những thiếu sót, những nhầm lẫn ở chỗ này chỗ khác về tên tuổi, địa danh, ngày, tháng... mà một cây bút “trẻ” ở tuổi 80, tài vốn hèn, sức đã kiệt, có thể mắc phải.


Tô Hải

http://cothommagazine.com/nhac/ToHai/NhacSiToHai3.jpg

VĂN CHƯƠNG LỘN MỬA, VĂN HÓA LỘN ĐẦU

 

Cái chuyện văn hóa-văn nghệ gần đây vì nó quá thối khắm nên chỉ mới được dăm trang mạng có tiếng đề cập tới!
Nổi đình đám nhất là chuyện ông thi sỹ “nhập đồng” thánh Trần mà một đêm cho “sóoc-ty” ra cả 100 bài “thần thơ” hay đến nỗi cả cơ quan công an (qua cái báo của Trung Tướng Nhà Văn H.Ư.) cùng bắt tay Hội Nhà Văn (của Đảng trả lương) cùng nhiều “nhà” ný nuận văn nghệ vô sản đều hùa nhau ngợi ca hết lời với thế giới về cái Hay Tuyệt Đỉnh của Tập Thánh Thơ bằng..... lập trường Duy Tâm Biện Chứng....,kiên định công khai trên VTV4!
Chẳng lẽ với đồng bào hải ngoại thì phải lãnh đạo thủ đoạn đến phải giở trò bốc thơm cả chủ nghĩa duy tâm”? Nếu là thật tình thì....hỡi ôi! Lời khen mở đầu của ông Trung Tướng, tiếp theo là ông chủ tịch Hội Nhà Văn, sau đó là...là...các vị sư,...có cả bà già phật tử răng đen hát thơ của thánh thơ Hoàng Quang Thuận nữa ...thì...đúng là văn hóa lộn đầu, văn chương lộn mửa thật!

Nói tóm lại: Không một ai có thể nói ngược ngay với cái HAY mà các ông có quyền, có súng, có nhà tù đã nói là HAY, huống hồ đây là hay của...Thánh nên nó “thương đời, yêu đời một cách....” (Lời ông chủ tịch Hội trong phim) phi thường đến mức những người cộng sản cũng phải công nhận là..."Có Thánh thật đấy!" thì...!!!

Xin chào thua các bố dù có "bố" chưa đáng tuổi con của tớ vậy!

Tiện đây tớ xin điểm những tin thối khắm trong lãnh vực văn hóa văn nghệ lượm lặt trên chính các tờ báo của “Đảng các ông ấy” mà báo lề trái bị phân tán vào các vấn đề “đại sự” nên bỏ qua, coi thường ít phản bác, phê phán, lên án ...

1 -Chuyện cả đống tờ sờ, ”chuyên ra”, “chuyên vào” thay phiên nhau kéo cả đoàn lên đập thủy lợi Sông Tranh 2 để Không một ai dám có một kết luận gì! Vì dốt? Vì sợ ảnh hưởng đến tinh thần chiến đấu à quên đến tinh thần chịu đựng các sự lừa bịp của quần chúng? Mình đếm đến con số 11 ông bà tiến sỹ tên “ghế” tên “bàn” gì đó phát chán với những kết luận mà anh cán bộ học lớp 5 nhưng trung thành tuyệt đối với cái gì Đảng đã chủ trương làm là tuyệt đối đúng cũng nói như thế cả: Nghĩa là... vu vơ và chẳng có gì là cụ thể. Có thể vì sợ trách nhiệm? Vì đã được chỉ đạo? Cũng có thể vì....dốt đặc mà nhận nhầm cái ghế nên khi cần ăn nói trước báo chí thì biết....nàm thế lào?
Nhưng... đến cái tên bà tiến sỹ có tên Ngô Thị Lư coi chuyện nhân dân vùng bị trên 10 lần động đất nứt cả tường, nền nhà là... “Người dân quê kém hiểu biết nên gây hoang mang dư luận” để hậu thuẫn cho ông Lê thế Biểu Phó Trưởng ban Xây Dựng EVN là: ”Động đất hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến việc tích nước sắp tới của Thủy Điện Sông Tranh 2” thì đành phải chửi bậy một câu rồi nghĩ ngay tới chuyện “Đưa hết bọn tiên sư, chuyên ra, sư giáo kiểu này lên nghiên cứu muôn năm nằm tại chân đập Sông Tranh 2 cho chúng biết cái giá phải trả cho một học vị tiến sỹ chui ra từ ống... quần sâu bọ!

2-Tất cả gần như không sót một mặt nào trong thị trường văn hóa văn nghệ đều có những vấn đề mà từ trước chưa hề xảy ra.

Về văn -chuyện “thánh thơ” Hoàng Quang Thuận đã được các vua, quan văn học nước nhà khẳng định là xứng đáng đoạt giải Nobel bằng cách làm cả một chương trình giới thiệu trên VTV4, như một tuyên ngôn: ”Kẻ nào phản đối chúng tao là đồ ngu!”

-Song song là chuyện cãi nhau đến “gãy cả lưỡi, sứt cả môi” của mấy ông tự nhận mình là “tiên phong mới trong thơ mới thời đổi mới”, đặc biệt vụ nâng lên tới mây xanh và hạ nhau xuống tận bùn đen này lại dính líu tới nhân vật chính là phó chủ tịch Hội: Nguyễn quang Thiều mà phe có quyền lực chắc có nhiều điều kiện nắm phần...thắng!

- Các vụ kiện cáo, dè bỉu về giải thưởng HCM, giải thưởng Nhà Nước về việc tặng “giải thưởng cho các bài thơ dở nhất nước” đều vô ích khi ngày trao giải (và tiền hàng trăm triệu mỗi người) vẫn được tổ chức long trọng đến mức ...xấu hổ chưa từng thấy cho tư cách một văn nghệ sỹ qua những tấm ảnh tường thuật cuộc đạị lễ 4, 5 năm mới có một lần! Xem ảnh dưới đây để thấy văn nghệ sỹ "lễ phép" với người cho tiền tới mức nào:


-Về Họa- thì lại nổi lên cái chuyện “vẽ người đàn bà cởi truồng” có được công nhận hay không? và một số người chẳng cần tranh luận cứ đàng hoàng đưa tranh ai hiểu thế nào thì hiểu ra triển lãm .

- Đặc biệt cụ Nguyễn Gia Trí tuy không mấy ai được chiêm ngưỡng tranh của cụ ra sao nhưng cũng làm mọi người cảm thấy vui vì cuối cùng cái Đẹp không cần có Hiện Thực XHCN, không cần “đảng tính” thậm chí không cả “quần chúng tính” cũng đã được công nhận và vinh danh một cách ...tùy hứng! Nhưng lại làm người ta nhớ tới những tên tuổi lớn khác trong mọi lãnh vực VHNT khác tại miền Nam Việt Nam trước 75...tại sao bị bỏ quên không được như cụ Trí, như các bà Bạch Tuyết, Kim Cương....? .

 

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgEMwYmGbWTSHjyCjzwGfISI_rtio8ZALnGVr9_sczzFG-dp6DPJc1e22ZQfEV5ZqDsbYBQD0I1xh_K4RAP9Xkm9-h304vF-5GJKSwxk3TvwRYyn-j6gR8x7EXT-S2uMV-v4_qO65Rha0nh/s640/Con+thuy%E1%BB%81n+X%C3%A3+ngh%C4%A9a.jpg

Con thuyền Xã Nghĩa  -  Biếm họa Babui (Danlambao)



Khó giải thích thật phải không các chú trong Hội Đồng VHNT T.Ư ?

-Về sân khấu thì cả loạt bài phủ nhận truyền thống kịch nói Bắc Kỳ ngay trước, trong và sau cuộc ra quân tại Huế với những vở kịch hoành tráng nhưng quá cũ (cả về hình thức lẫn nội dung dù là của Lưu Quang Vũ, Học Phi). Kết quả là rạp hát suốt nửa tháng trời chỉ có diễn cho nhau xem! Trái lại chỉ với hai vở “Lá sầu riêng” và “Đời cô Lựu”, một thứ “mê-lô” cực cũ những năm 30-40, Nữ Nghệ Sỹ Kim Cương đã lâu không lên sân khấu, nay quay trở lại để kỷ niệm ngày bà Bảy Nam 100 tuổi bằng chương trình “Tạ ơn đời” đã thu hút một số khán giả khổng lồ, phải diễn thêm ở những địa điểm ngoài 3 đêm ở Nhà hát lớn Sài-Gòn với sự có mặt của vô số vị "lãnh đạo cao nhất" và những “tiếng nói văn nghệ nặng kí” nhất hiện nay của Sài Thành, vẫn không sao thỏa mãn hết khách yêu cầu!
Vậy thì Trình độ thưởng thức của quần chúng “có vấn đề” hay “đường lối sân khấu cách mạng vô sản” đã bị vùi dập không thể chối cãi?

-Sân khấu hài nhảm nhí đến cực nhảm lên ngôi! Diễn viên hài hải ngoại chẳng cần ưu tú, nhăn răng gì cũng trở thành super star ăn khách nhất giầu có nhất.

-Khoa tuồng cổ trường Đại Học Sân Khấu Điện Ảnh không có lấy một người xin thi tuyển, các môn sân khấu dân tộc khác cũng chẳng có mấy thí sinh! Tiếng kêu SOS “phải trở về với cội nguồn dân tộc” trở thành một trò mỉa mai những ai đang muốn ôm lấy đường lối văn nghệ vô sản đang ngắc ngoải! Có mà...chết đói...!

-Điện ảnh thì là lãnh vực được “quốc tế hóa” nhanh nhất và toàn diện nhất. Ngoài kịch bản mua lại của Hàn Quốc thì nay phải dựa vào mấy cái tên có tí Tây, tí Mỹ,...để may có người phục...Tây mà đến xem. Còn lại thì...hàng “nội địa” chẳng có khách mà các nhà đạo diễn thường đổ lỗi cho khó khăn về kinh tế, về các nhà sản xuất chi tiền quá keo kiệt! Còn nội dung cũng rất “xứng tầm thời đại” bởi những cảnh nóng bỏng, đấm đá gần giống được phim Hồng Kông những năm 60-70!

- Phim truyền hình VN thì...xin lỗi, trừ có lệnh của thủ tướng cấm truyền hình cáp, bằng không đến giờ vàng phim nội thì...cả nhà, cả họ, cả làng và chắc cả nước đều chuyển kênh xem phim Mỹ, phim Hàn thậm chí cả phim Tầu (dù ghét Tầu đến mấy)
Chỉ xin trích một câu kết luận khá là "bi tráng" của đạo diễn Bùi Thạc Chuyên về tình hình điện ảnh Việt Nam để thấy nghệ thuật điện ảnh “của ta” đang ở đâu? Đó là câu nói khi “bàn ngang” về phương hướng cần học tập điện ảnh thế giới sắp tới: ”Bao giờ lên khỏi miệng hố rồi hẵng tính!”

-Riêng về lãnh vực Ca nhạc (tớ loại trừ cái từ ngữ Âm Nhạc rất hiếm có trên thực tế nhưng rât hay được xử dụng một cách vô tư ở cái đất này) thì ôi thôi! tầm bậy không sao tả xiết. Chỉ qua báo chí nhà Nước thôi cũng toàn là những chuyện chẳng thể có ở bất cứ nơi đâu trên trái đất này! Xin đơn cử :

- Người chẳng học Nhạc bao giờ lại vừa bị nộp phạt vì ...”lộ hàng quá đáng” lại được mời làm Rám khảo một cuộc thi hát toàn quốc (!)

-Người chỉ là nhóm trưởng một nhóm nhạc pop, chẳng tốt nghiệp nhạc viện nào lại trở thành “Giám đốc âm nhạc” của cuộc thi “Tiếng Hát Việt” với cái chương trình có tên tiếng Anh “The Voice” (nghe có vẻ trí thức ra phết nhỉ!!!) bị tố cáo là dàn xếp kết quả, với bằng chứng là clip vidéo-audio phát trên mạng. Cụ thể đến mức không thể chối cãi! Với "The voice", các thứ ný nuận rất tiền phong (bì) được tung hê ra và báo chí cứ đăng lại nguyên văn không khen, không chê rằng thì là....“hát tiếng Anh để dễ hội nhập”, “hát tiếng Anh dễ hơn tiếng Việt vì không có dấu!!?”

Chẳng có nhà ný nuận âm nhạc Mác hay không Mác nào lên tiếng cả!

Mà lên tiếng thế nào đây khi chưa hề có những thử thách gay go cho các học vị lâu nay vẫn bị nghi ngờ là...dỏm của mình!

- Nữ hoàng nhạc "xến" một thời: Bảo Yến bỗng dưng được mời lên báo để tố cáo cái “mặt trái bẩn thỉu” của Show-Biz Việt giũa lúc trên thị trường “hát kiếm tiền” (mình dịch nôm na từ Show-Búsiness) đang có cuộc bôi xấu đến không nhìn mặt nhau về chuyện “ai dạy ai”? "ai dám huấn luyện cho ai?"...

Trong khi đó Các quan chức Âm Nhạc, Các Hội ăn lương của Đảng-Nhà nước chẳng một ai dám lên tiếng, dám làm trọng tài, chứ chưa nói đến phán xét, kết luận....

Phải chăng các vị già hoặc quá già thì... “hết hơi” nên “kệ mẹ sự đời”? Còn các vị trẻ hoặc ương ương dở dở thì thấy những chuyện đó là của Vụ Văn hóa quần chúng “hơi đâu mà dây vào”.

Hay là các vị tự thấy mặc cảm tự ty khi thấy nhạc bình dân (Vpop) nó đã chiếm hết chỗ đứng bằng tác phẩm, bằng con số người hâm mộ mà có nằm mơ các vị cũng không sao có được một cuộc đời nghệ sỹ đầy vinh quang và tiền bạc như những Hồ Quỳnh Hương, Mr Đàm? nên khó mở miệng?

Vậy thì Hội Nhạc cũng như các Hội khác có lý do gì? có tác dụng gì? để tồn tại, để phải bao cấp cả trăm, ngàn tỷ đồng mỗi năm!?

Một lần nữa, việc nuôi báo cô những tổ chức chẳng lãnh đạo, chẳng chỉ đạo được ai, chẳng làm gương, làm mẫu được cho ai mà chỉ quanh năm kiện cáo, vạch áo cho thế giới xem lưng nên cần đặt lại vấn đề: ”Tu bi o nót tu bi!”

Khối thằng đi nhầm vào ngành nghệ thuật sẽ rụng hết mặt nạ và chỉ có cách ....đi ăn mày chưa chắc đã có ai cho!

Riêng mình, trước tình hình cái mặt trận văn hóa mà mình đã sống thoi thóp gần cả cuộc đời, mình đã tìm một số tính từ, trạng từ để gọi đúng tính chất hiện tại của nó là :

NHẢM NHÍ, NHỐ NHĂNG, NHỐN NHÁO, NHẬP NHÈM, NHẦY NHỤA, NHƠ NHỚP,...đến NHỤC NHÃ!

 

Tô Hải

Ngày 10 tháng 9 năm 2012

 

Trả Lời Như Không ....Bút Xuân

Trả Lời Như Không ....Bút Xuân

From: But Xuan <
 

 

Thưa ông Như Không,

Tôi đã đi tìm câu hỏi của ông để trả lời nhưng bài đã biến mất, tôi khg biết phải làm sao. Nay ông lại nêu ra, tôi có dịp trả lời.

- Về Hòa thượng Thích minh Châu, Viện trưởng Viện Đại học Vạn Hạnh, duyên cớ tôi biết ổng cũng như biết ổng làm tay sai cho giặc Hồ, chuyện hơi dài mà tôi còn bệnh, chưa viết ra được.
 
 Nhưng ông có thể suy ra lời tôi nói là đúng nếu ông đọc nhiều bài trên Net, có hình ảnh HT Thích Minh Châu lãnh huân chương Hồ chí Minh, một loại huân chương cao quí nhất của CS Bắc Việt. 
 
Ông nhìn vào đó, tôi nghĩ người thông minh như ông đã quá hiểu. Cũng như nếu ta còn nghi ngờ về tên nhạc sĩ Trịnh Cộng Sản (tên dặt do nhà thơ Bùi Giáng) thì ta chỉ cần nhìn vào con đường VGCS đặt cho anh nhạc sĩ này là ta đủ hiểu y đã có công trạng với VC ra sao.

- Mụ Kiều mộng Thu cựu Dân biểu cùng khóa với tôi, thành viên Khối Dân tộc Xã hội, lời nói, hành động của mụ là một con cán bộ CS rõ ràng ràng. Ông hỏi ai là NS, nhất là DB thời đó (1971-1975) tất phải biết. Mụ ở lại sau ngày 30-4-1975, khg phải đi tù cải tạo như những DB khác, sau lấy làm bé tên Xích Điểu cán bộ CS để kiếm miếng sống.
 
 VGCS, chanh đã vắt hết nước, không xài mụ cũng như nhiều tên khác, khóc dở mếu dở.

-Ni sư Huỳnh Liên dẫn đoàn biểu tình phát xuất từ chùa Ấn quang đi biểu tình hàng ngày để phản đối Chính quyền Sàigòn,làm xáo trộn cuộc sống người dân và gây hoang mang.
 
Một bữa, y thị đang dùng loa nói, chửi bới thì bỗng nhiên quị xuống, mặt cắt khg còn giọt máu, cứ ôm lấy "chỗ đó" mà rên hừ hừ, nước mắt nước mũi chảy ra dầm dề.
 
Thì ra một thằng phải gió nào, nhân lúc quá đông khg ai để ý, nó thoi vào ngay "chỗ đó" của mụ một cái như trời giáng.
 
Mụ té ngửa đau chết điếng nhưng đệ tử xung quanh tính đưa mụ vào nhà thương Sàigòn gần đó, mụ khg chịu. Cả mấy trăm người chứng kiến, trong có bác tài xế của tôi, bị kẹt xe ngay đó, về kể lại.

-Bạn đồng viện của tôi là Dân biểu Nguyễn hữu Thời , đi theo đoàn biểu tình này của Ngô bá Thành và Huỳnh Liên. DB Thời được mời nói. Ông vào đề rằng: Dân miền Nam có nơi bị đói vì giặc Mỹ xâm lăng và cũng vì bọn CS Bắc Việt vào xâm chiếm miền Nam..." câu nói chưa dứt thì một sư ông mặc áo vàng đứng bên cạnh thoi vào mồm ông Thời một cái như trời giáng chảy máu loe loét đầy mặt và mồm (khg biết có gẫy cái răng nào khg).
 
DB Nguyễn hữu Thời lẳng lặng rời micro, xuống khỏi xe, lẩn vào đám đông. Ông Thời còn ở Mỹ, ông Như Không có thể kiểm chứng. Và Ni sư Huỳnh Liên cũng còn cả.   

Mụ Ngô bá Thành, xin đọc bài của tác giả BXCanh: "Trí thức theo Cộng" trong có đề cập Nguyễn hiến Lê, Dương quỳnh Hoa, Ngô bá Thành...Để coi nếu còn tôi xin post lại cho ông đọc.

-Vụ Quách thị Trang, sau khi xẩy ra, dư luận người dân và báo chí thời đó đồn đãi rằng, chính là phe đi biểu tình bắn rồi đổ tiếng ác cho chính phủ đệ nhất CH chứ khg ai dám giết người một cách dã man thế nhất là QTT  là một thiếu nữ mới lớn, dễ mến. Họ cũng giết để làm cớ mà khiêng quan tài đi phản đối với biểu ngữ cho báo chí Mỹ chụp hình gửi về Washington D.C. nơi tai mắt quốc tế thế là họ thành công.
 
Một mạng chứ 100 mạng với họ khg nghĩa lý gì miễn đạt mục tiêu. "Cứu cánh biện minh phương tiện" Chẳng vậy Thiền sư Thích Nhất Cộng, cũng từ hang ổ Viện Đại học Vạn Hạnh mà ra, cũng mướn báo Mỹ 50,000 đô la để đăng bài tố cáo máy bay Mỹ bỏ bom giết 300,000 dân Bến Tre, trong khi cả tỉnh Bến Tre cũng chỉ xấp xỉ số dân đó. Nói láo, nói dối đã thành phương châm sống của VGCS và tay sai nằm vùng.  
 
Cũng như Bồ tát Thích quảng Đức, tên cựu DB Nguyễn công Hoan mặc áo nhà sư đổ xăng, một tên nữa bật quẹt. Xin hỏi tác giả các bài này là ông Joseph Pham sẽ rõ hơn. 

Nhà thơ  Vũ hoàng Chương ngu xuẩn viết "Lửa Từ Bi" mà nào có hiểu đầu đuôi xuôi ngược ra sao. Đã trốn lính lại nghiện thuốc phiện, có đứa cho hộp thuốc thì mả...bố bảo đào cũng đào, huống hồ viết một bài thơ là quá dễ. Cả đời ông ta chỉ Mây, Say, Yêu ...ngoài ra có được bài nào tán thưởng những anh em chiến sĩ VNCH đang xả thân ngày đêm chống

hàng chục Sư đoàn BV và 320,000 quân Trung cộng, để bảo vệ Sàigòn cho ông VHC và gia đình ăn no ngủ kỹ, ông thì hút phiện đã và làm thơ yêu:"Anh đợi em từ 30 năm..." Có ai tồi thế khg nhưng một bọn viết lách khác: Vòng tay học trò, Cậu chó, Chú Tư Cầu, Ngựa hồng, Mười đêm ngà ngọc ...thì a vào mặc áo thụng vái rõ sâu! Mất nước như vậy là đã trễ!

Tất cả đã thua Nữ sĩ Thụy An (Nhân văn Giai phẩm)

bị tù lâu năm, để chống giặc Hồ tàn bạo, nữ sĩ đã dùng kim tiêm chọc mù một con mát với câu nói bất tử: " Chế độ dã man này không đáng được nhìn bằng hai con mắt" Con, cháu Nữ sĩ vẫn còn, tôi có lời khen ngợi. 

- Phải hiểu rằng tôi khg ghét ông HCM. Tôi ghét cái dâng nước dâng biển của ổng cho giặc Tàu. Tôi ghét cái đày đọa của ông ta làm chết gần 10 triệu đồng bào, kẻ còn sống như đã chết vì người thân khg còn, của cải ra tro, trẻ em bươi rác, ông bà già đói rách, thời Pháp thuộc dễ chịu hơn 100 lần.
 
 Mà khg mất tự do. Hỏi những ông già bà cả đã sống thời Pháp thuộc là biết rõ. Còn miền Nam 21 năm: hơn Bắc Việt 1000 lần. Có tự do, dân chủ, nhân quyền và dân quyền. Sản xuất nhân tài rất nhiều và lẹ, còn dùng năm, bảy chục năm nữa chưa hết.

Miền Bắc khg cho học, khg có nhân tài. Quẩn quanh với Mác Lê nin, cái thứ thế giới đã liệng vào đống phế liệu từ 1990.  

-Tại sao là sự thực lại khg dám thề? Cái lương tâm của mình mới là đáng cho mình sợ hơn việc thề. 

Tôi chưa đọc nhưng tôi biết bài của BS Trần ngọc Ninh khg đề cập đến chính trị. Còn bài của ông Lữ Giang. Có bài tin được, có bài khg. Xưa nay đã có nhiều người phàn nàn (kể cả xỉ vả chửi bới) ông ta về chuyện viết lăng nhăng bậy bạ đến nỗi một số người chửi ông ta là ăn tiền VGCS.

-Mỗi người làm một việc, nhận một trách nhiệm khác nhau, khg phải ông thấy chị Kiều mộng Thu ra Huế ủy lạo nạn nhân này kia, khg thấy có người này người kia mà gán cho những người đó những lời lẽ tầm sàm, vô lý. Trường hợp khác nhau và động cơ khác nhau, chí hướng khác nhau  khiến người ta hành động khác nhau. Muốn chê trách thì nại cớ ra, 

ai làm cũng được.

Từ khi đem bàn thờ Phật xuống đường, kể từ tên VC đội lốt nhà sư Trí Quang, nay ai cũng đều biết, một số lớn các tăng ni lén lút làm tay sai cho VGCS khiến mất miền Nam cho giặc bán nước, nay Tàu đầy đẫy, hỏi đứa con nít nó cũng biết. 

Tôi có cảm tưởng như ông Như Không sanh sau 30-4-1975 nên ông chẳng biết một tí gì về những kẻ đâm sau lưng chiến sĩ VNCH hai thời đệ nhất và đệ nhị Công hòa miền Nam.

Tôi tiếc cho dân ta quá đau khổ bất hạnh sau hai cuộc chiến phi lý và vô ích do giặc Hồ gây ra: 1945-1954 và 1954-1975 chết oan gần 10 triệu người, tài sản hàng nhiều ngàn tỉ đôla của dân chúng và của QG bị thiêu rụi.

Và ngày nay, kết quả là cái gì? Nô lệ giặc Tàu thêm 1000 năm nữa!

Còn câu hỏi nào ông Như Không muốn được giải đáp, tôi sẽ từ từ đáp ứng khi sức khoẻ cho phép.

Cũng xin thêm, ông Như Không nói chống Cộng để kiếm miếng ăn (hay tương tự). Xin trả lời:
 
Tôi cũng muốn kiếm vài ba triệu đô la để ăn xài cho đã nhưng khốn thay, các ông Diệm, Thiệu đều đã qui tiên, các người QG khác như cụ Cao xuân Vĩ, tiền già chưa đủ, còn phải nhờ thêm nhà nước Mỹ.
 
Chỉ có bọn Cỏ đuôi chó hay Chồn lùi là lãnh bộn vì VGCS chi rất khá cho những chiến dịch này. Mấy thằng Gian Đểu, Nguyễn Phương Hề, etc... đi về VN như đi chợ. Chúng lãnh từ VGCS rất nhiều tiền. 
 
 Coi cha con Nguyễn tấn Dũng có hàng trăm tỉ đôla, còn ông Diệm? Nửa gói Bastos xanh với cỗ tràng hạt trong túi. Ai nhiều? Ai ít? Ông Thiệu cũng chết rồi nhưng cũng chả có gì mặc dù 16 tấn vàng nằm trong tay ông ta. 16 tấn vàng này, nếu có thắc mắc, ông Như Không nên hỏi  Đặng xuân Khu, Đỗ Mười, Lê hồng Anh và những tên trong Bộ chính trị là có câu trả lời. 

Bút Xuân Trần Đình Ngọc

Mời đọc một bài thật ngắn:

 

Tổng Thống NGô Đình Diệm

Bài của Tiến Sĩ Phạm Văn Lưu

Khi hay tin Tổng Thống Ngô Đình Diệm bị ám sát, Cố Tổng Thống Tưởng Giới Thạch của Trung Hoa Dân Quốc, đã nhận xét: Người Mỹ có trách nhiệm nặng nề trong việc vụ ám sát xấu xa này. Trung Hoa Dân Quốc mất đi một đồng chí tâm đầu ý hợp… Tôi khâm phục ông Diệm, ông xứng đáng là một lãnh tụ lớn của Á Châu, Việt Nam có lẽ phải mất đến 100 năm nữa mới tím được một lãnh tụ cao quí như vậy.[1].
 
Nhưng khi đọc xong tác phẩm Chính Đề Việt Nam của ông Ngô Đình Nhu[2], tôi nghĩ cần phải thêm vào lời nhận xét đó, Việt Nam có lẽ phải mất đến 100 năm hay nhiều hơn nữa mới tìm được một nhà lãnh đạo có viễn kiến chính trị sâu sắc như ông Nhu..

 

 




----------------------------------


 Khong Nhu <

Thưa cụ Ngọc,
Trước hết phải xin lỗi cụ, tôi nhắc lại chuyện không hài lòng  là không hài lòng về các câu trả lời của cụ  cho 5 câu hỏi của tôi. Tôi đâu có hỏi chuyện gì về nhà sư Thích Trí Quang đâu mà cụ lại lại nhập đề móc méo, trật đường rầy như vậy. Nhưng nếu cụ đã đề cập thì xin nói luôn, tôi chưa bao giờ biểu lộ điều gì "lạ" với nhà sư này, trái lại là khác.
 
Nhưng tôi đã hứa với cụ để cụ khỏe đã, vì chuyện đó (đối chất về nhà sư mà cụ cáo buộc là Việt Cọng đội lốt nhà tu trong bài thơ cụ mắng nhiếc thậm tệ Đại Tướng Nguyễn Khánh) không thể trao đổi trong một vài câu, có lẽ phải hơi mất thì giờ. Như vậy là tôi hứa sẽ còn nói chuyện với cụ về đề tài "Nền văn nghệ Miền Nam" và chuyện Nhà sư Trí Quang có phải là Việt Cọng đội lốt hay không khi  cụ khỏe hẳn. Nhưng hình như cụ chỉ bị se mình hay cảm xoàng chứ không bịnh nhiều như tôi tưởng, bởi vì thấy cụ còn mạnh hơn tôi qua sức viết nhiều và liên tục của cụ. Vậy thì xin tiếp tục hầu bút.

Thưa cụ, xuyên qua những trao đổi với cụ, tôi thấy hình như cụ mắc cái bệnh hay "lu loa" một số vấn đề không nằm trong các chủ điểm (cái đó mới thật sự khó cho việc tranh luận, chứ không phải khó vì cụ và tôi đứng trên hai thái cực...như cụ nói. Đứng ở đâu mà có thiện chí và cứ ngay thẳng, trung thực, đừng tránh né hay lu loa những chuyện đâu đâu thì mình vẫn tranh luận được). Xin lỗi tôi phải mượn chữ lu loa rất bình dân của cụ để làm nhẹ bớt vấn đề, chứ nói thật tôi thấy cụ hầu như tránh né không  trả lời được câu nào cho ra hồn cả. Hay tánh cụ vốn xuề xòa như vậy rồi, không nhất  thiết phải giải quyết rành mạch một vấn đề gì cho  tới đầu tới cuối.
 
Gặp đâu nói đó, nhớ cái gì nói cái nấy. Có một vài ông bạn cụ (không biết bạn trên NET hay bạn ngoài đời mà tôi chưa liệt vào đám hùa hùa) muốn giúp giải vây cho cụ, cũng nói trớt hướt không ngoài việc khuyên cụ chạy làng cho rồi, hoặc đong đưa cái mũ Cọng Sản hay tay sai Cọng nhằm tặng đối phương,  rất quen thuộc mà cái đám hùa hùa trên NET hoặc trong cọng đồng thường xử dụng như một thứ vũ khí phòng thân (Tệ thật cụ nhỉ? Đến những cấp bậc trong quân đội như họ mà chỉ ngang tầm như vậy sao, chỉ có những sự suy nghĩ  như vậy thì còn mong trao đổi , đối thoại vấn đề gì phức tạp, khó khăn hơn???!!!). Dù sao thì cũng ghi nhận thiện chí của họ muốn giúp cụ, có dịp tôi sẽ xin hầu tiếp họ sau.

Có điều cần nói ngay, khi đọc cái câu nhập của cụ tôi thấy một vài ý nghĩ về cụ càng lúc càng xác quyết. Hình  như cụ  mắc cái bịnh ngụy tín, nếu không nói nặng hơn là đạo đức giả. Bởi vì đôi khi thấy cụ thật thà như đếm, ví dụ việc cụ tiết lộ câu nói của ông Phụ Tá TT Nguyễn Văn Ngân trách cụ, câu nói xác định tính cách gia nô của  các Dân Biểu thời TT Thiệu hoặc việc cụ chuẩn bị tàu bè bỏ của chạy lấy người  rất sớm ngay khi  Sài Gòn mới lộn xộn, nhưng vì nghe tin Quốc Hội VNCH họp nên cụ quay trở về, do đó bị kẹt đến phút chót mới thoát, chứ chẳng phải cụ ở lại  để chiến đấu anh dũng như một số chiến binh kiêu hùng .
 
Thế nhưng khi cụ lên án những người làm văn học nghệ thuật ở hậu phương thì cụ không tiếc lời mạt sát họ. Hay cụ chỉ trích, chê bai Tổng cục chiến tranh chính trị thì cụ tạo cho mọi người  có cảm tưởng cả cái cơ quan quân đội này là đồ vô tích sự, cả một tờ Tiền Tuyến, tiếng nói của Quân đội là đồ bỏ đi.  Cụ có quyền phê bình một số cấp chỉ huy không có nghĩa là cụ có quyền bôi đen cả một hệ thống tuyên truyền của quân đội Miền Nam.
 
Nếu một đại đơn vị của Quân đội mà vô tích sự như cụ lên án thì làm sao quân đội đó đủ sức chiến đấu ròng rã trong 12 năm trời sau khi chế độ gia đình trị bị lật đổ. Và bao nhiêu sĩ quan trong cái cơ quan mà cụ lên án đó "sớm vác ô đi tối vác về", nhưng họ đã trả giá bằng những ngày tù gian khổ trên núi rừng, trong lúc đầu tháng tư đen, cụ đã chuẩn bị tàu bè chạy thoát thân, ra hải ngoại, sống một đời ấm no, sung sướng!. Cụ đã làm gì trong thời gian làm Đại biểu cho dân?
 
Hay cụ đã ngữa tay nhận tiền  khi người ta yêu cầu gật đầu... Cụ không tự hỏi cụ đã đóng góp gì cho đất nước trong cảnh lâm nguy thế thì tại sao cụ lại cao giọng chửi rũa người này, lên án người kia, vậy liệu cụ có phải là con người tôn trọng sự thật, "chí công vô tư", trung thực, đạo đức hay đó chỉ là những điều chỉ có trong óc tưởng tượng của cụ ???  Cụ vẽ nên một bức tranh ảm đạm thê thảm về tình trạng xã hội miền Nam mà nếu không có tên tác giả , người ta tưởng như là bài viết của một cán bộ tuyên huấn cấp xã, huyện nào đó ở Miền Bắc . Vậy là sao?
 
Cụ chỉ trích thậm tệ người này người nọ, cụ đổ thừa tất cả suy thoái của xã hội Miền Nam đều do "bọn" văn nghệ sĩ sa đọa gây nên; trong khi họ chính là những người có những đóng góp nhất định nào đó cho bộ mặt Miền Nam khác với chế độ độc tài đảng trị Miền Bắc. Và cũng chính cái lớp văn nghệ sĩ này là đối tượng đáng gờm mà sau này Việt Cọng  càn quét không buông tha. Có người đã chết trong tù, có người đã bị giam cầm hoặc trốn tránh trong nhiều năm gian khổ. Xin sẽ trở lại chi tiết sau.
Còn nữa bộ mặt giả đạo đức của cụ hiện rõ khi cụ trả lời lớp hậu sinh.
 
 
Cụ tôn thờ ông Ngô Đình Diệm, không ai trách; nhưng cụ tô hồng chế độ Ngô đình Diệm một cách quá đáng, cụ ca ngợi xã hội đó như một xã hội lý tưởng, một thời Nghiêu Thuấn, trong khi thực tế có phải vậy không, trong khi biết bao gia đình những nạn nhân của chế độ đó còn dẫy đầy trong nước và tại hải ngoại.
 
Chưa hết, cụ cho rằng "bọn tướng lãnh" đảo chính chế độ Diệm theo người Mỹ là một bọn côn đồ, du đãng và cụ tin tưởng những lời  chửi rũa mất dạy đó để cụ hùa theo gọi các ông Đại Tướng của Quân Lực Việt Nam Cọng Hòa là thằng nọ, thằng kia. Ngày nay quân đội đó không còn, nhưng cái tinh thần chiến đấu của họ vẫn còn.
 
Cụ coi thường cấp lãnh đạo Quân đội nhưng cũng phải biết tôn trọng cái Tập thể đó chứ . Ba ông Đại Tướng mà 2 ông đã từng là Quốc Trưởng và một ông là Thủ tướng cho đến gần ngày mất nước. Vậy thì họ không những đại diện cho Quân Đội mà họ còn Đại diện cho Quốc Gia, cho Việt Nam Cọng Hòa. Cụ có chống họ, thù hằn họ, nhưng cũng phải xưng hô cho phải phép, không kiêng cũng có chữ dè. Cụ chửi hết cả 3 ông Đại Tướng, Quốc Trưởng, Thủ Tướng thì những ông Trung tướng trở xuống, cụ tha à ???
 
Cụ nói cụ thương dân yêu nước, cụ căm thù cọng sản, cụ đứng dưới lá cờ nào, quốc gia nào, chế độ nào để yêu nước, để chiến đấu với Cọng sản vô thần trong khi cụ hạ nhục, mạt sát những nhà lãnh đạo cao cấp nhất của Miền Nam ? Vậy cụ có phải là kẻ đạo đức hay vô đạo, thưa cụ !

Hẹn cụ thư tới vì tôi chỉ nói vội vài ý đôi chỗ hơi "lu loa" vì chưa đi sâu vào một chủ đề nào.
Kính cụ
Như Không



------------------------------



Sent: Saturday, September 15, 2012 12:45 AM
Subject: [PhoNang] Re: [Daploisongnui] Re: [ChinhNghiaViet] Re: (CHÍNH NGHĨA): Re: (CHÍNH NGHĨA): Đề nghị đến nhóm hoài Ngô :"Hãy Ngưng chưởi để chống cộng sản bán nước"

 

 

Thưa ông Như Không,

Đến giờ này mà ông vẫn làm ra vẻ "lạ" với ông sư Thích Trí Quang, một nhân tố chính trong vụ Phật giáo xuống đường phản đối nhà Ngô, gây ra chính biến 1-11-1963 và sau đó, hai anh em ông TT Ngô đình Diệm bị thảm tử do một đám mà người Mỹ gọi là "thugs" (bọn du côn, côn đồ, bọn găng-tơ) thì tôi khg biết phải trả lời ông làm sao cho ông hài lòng. Sử sách còn đó, Xin ông bỏ giờ đọc  nếu chưa đọc, đọc rồi thì đọc lại để biết thêm. 
 
Đây chính là giai đoạn khốc liệt nhất và quan trọng nhất của lịch sử Việt Nam vì mất miền Nam (30-4-1975) vào tay CS chính là do hệ quả cuộc chính biến 2-11-1963 như tôi đã tiên đoán ngay ngày hôm đó. Và cũng chính vì mất miền Nam  mà miền Bắc mất hết hi vọng được miền Nam ra giải phóng khỏi tay VGCS.

Xin ông Như Không và quí vị chờ cho ít bữa, tôi khoẻ khoẻ sẽ post một loạt bài "Sau bức màn nhung Hạ Nghị Viện VNCH" có những điều quí vị chưa từng nghe vì chỉ người trong cuộc mới biết. Và những câu hỏi, thắc mắc của quí vị may ra được giải đáp phần nào.

Quan điểm của chúng ta, những người tranh luận, đứng trên hai thái cực nhiều khi đối kháng nên rất khó tương đồng.

Thí dụ như Văn học 21 năm ở miền Nam, hay như thơ của thi sĩ Vũ hoàng Chương, nếu nó ở vào thời bình thì 

không sao cả. Cá nhân tôi cũng thích thưởng thức, ngoài chuyện để học hỏi cái hay, cái mới lạ v.v...Nhưng những sáng tác ấy được in ra, phổ biến trong lúc dầu sôi lửa bỏng, hàng ngày cả mấy chục tử thi các chiến sĩ trong hòm tôn, phủ cờ vàng đem về tư gia hay nghĩa trang Quân đội (mà chính tôi đã nhận xác của cháu tôi).
 
Tôi thấy những sáng tác ấy là vô ý thức, dã man và bất công! Ai là những người ra mặt trận đối đầu với VGCS Bắc Việt và cả 320,000 quân Trung cộng với dư dả vũ khí, trọng pháo, xe tăng, có những đồn mỗi đêm ăn cả ngàn trái pháo trong khi các nhà văn, nhà thơ của ta cứ vào bar uống rượu, nhẩy đầm và viết chuyện dâm tình! Cậu chó, Vòng tay học trò, Chú Tư Cầu, Mười đêm ngà ngọc, Yêu nhau bằng mồm, Loan mắt nhung và nhiều cuốn khác  cứ loạn lên ở những sạp bán sách.
 
Bên kia đường là biểu ngữ:"Tinh thần hi sinh vì đại nghĩa dân tộc của Đại tá Nguyễn đình Bảo bất diệt." Còn bên này tiệm sách Khai trí cho mở lớn cassette bài "Áo la Hà đông" của Nguyên Sa, rồi bài "Anh nằm xung" của Trnh công Sơn.

Mắt tôi hoa lên nhìn một cuốn sách trong tủ kính tiệm Khai Trí nó ra thành cả chục cuốn. Tôi phải đứng dựa lưng vào tường kẻo ngã xuống đó. Tôi đã nghĩ ngay lúc đó:"Thua là cái chắc!" và buồn bã ra về.

Chính tôi cũng phải tòng quân diệt giặc 6 năm trời, sau này vì nhu cầu giáo chức tôi được giải ngũ.
 
Năm 1962, khi tôi đi trình diện quân trường Võ khoa Thủ Đức, chỉ còn ba tháng nữa là vợ tôi sinh đứa con thứ 6, theo luật động viên tôi được miễn, nhưng tôi vẫn lên đường, nghĩ rằng sống chết có số, số tới thì tránh cũng chẳng được. 

Đúng như thế, khi Sàigòn lộn xộn, tôi đã ra Vũng Tàu nhưng tôi nghe radio về ngày 25 và họp Quốc hội Lưỡng Viện ngày 28-4-1975, bỏ mất tầu bè đã sắp sẵn. Tòa Đại sứ Mỹ hứa cho trực thăng đến đón cả gia đình nhưng rồi họ không đến. Hồi 10:30 giờ ngày 30-4-1975, sau khi Dương văn Minh đọc lệnh cho QĐ bỏ súng đầu hàng VGCS, tôi vẫn còn ở bến Chương Dương cùng với vợ con. Làm sao mà ra khỏi Sàigòn lúc đó? Trúng số độc đắc có lẽ dễ hơn. Nhưng tôi đã ra khỏi và đêm đó đã tới hải phận, tầu, thuyền như lá tre. Bơi một cái thuyền nhỏ xíu ra tới đó cũng được tầu Mỹ - do lệnh TT Gerald R. Ford - cứu, cho lên tầu lớn và đi sang Guam hay Subic Bay (Phi luật tân). 

Hẹn gặp lại quí vị.    

Bút Xuân Trần Đình Ngọc

 

2012/9/14 Khong Nhu <nhu.khong@yahoo.com>

 

Thưa Cụ Ngọc,
Trước hết xin có lời cám ơn cụ, mặc dù thân bệnh vẫn cố gắng để trả lời tôi. Tuy nhiên  có lẽ vì sức khỏe kém, tuổi đã cao, tôi có cảm tưởng cụ đọc không kỹ lắm những câu hỏi của tôi, và tất nhiên những câu trả lời cũng không đạt yêu cầu .
 
Nhưng dù sao thì cụ cũng đã làm hết sức và nói hết tất cả sự hiểu biết của mình.
Rất tiếc thưa cụ, câu trả lời về nhà sư Thích Minh Châu không đáp ứng gì cả về những thắc mắc của tôi, cụ xem lại đi. Giả như cụ là người đặt câu hỏi và tôi trả lời như cụ, cụ có hài lòng và chấp nhận được không. Xin cụ không cần nhắc lại nhà sư Thích Minh Châu là ai, vì tôi đã biết, nhiều người đã biết, chẳng thế mà tôi còn yêu cầu cụ đọc bài của Tú Gàn để có thể biết chi tiết hơn.
 
Nhưng nếu cụ lên án nhà sư Thích Minh Châu trong vai trò dân biểu Quốc Hội Cọng sản hay các công tác của nhà sư này phục vụ cho Phật giáo Quốc Doanh, tôi không lấy gì làm ngạc nhiên; đằng này cụ dùng những lời thơ rất nặng nề để  trói buộc ông cựu Viện Trưởng Viện Đại Học Vạn Hạnh những điều mà ông không hề làm, hề có mặt tại Việt Nam (xin xem lại 2 bài câu hỏi của tôi) thì dù ai có ngây ngô đến bao nhiêu cũng phải nghĩ rằng cụ chỉ mượn chuyện nhà sư Thích Minh Châu để trút tất cả thù hận của cụ lên Phật Giáo hay nói cho chính xác là Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống  Nhất (nạn nhân của chế độ gia đình trị, kỳ thị tôn giáo mà bọn tàn dư cần lao vẫn đổ thừa một cách ngang ngược là Phật Giáo đã đứng lên lật đổ chế độ).

Về chuyện 3 nhân vật nữ, cụ biết khá nhiều, tuy nhiên  không phải là thắc mắc chính của tôi, cụ lại hơi dông dài, không cần thiết. Tôi chỉ mở một cái ngoặc đơn để cụ biết rằng, tôi không xa lạ gì tên tuổi những người ấy, những khuôn mặt ấy là ai từ bà Ngô Bá Thành đến Kiều Mộng Thu kể cả Ni sư Hùynh Liên (cả ba thời Phật Giáo đấu tranh chống gia č

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link