Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, September 17, 2012

Địa ngục ở trần gian.Họ rao bán Con gái Việt Nam nè!

.Địa ngục ở trần gian.

Posted 13.03.2012 by tranhuythuan in CÓ THỂ LÀ BẠN CHƯA BIẾT?. Để lại phản hồi
Họ rao bán Con gái Việt Nam nè!
Buy a wife from Vietnam for only 6000 USD.1. Guaranteed virgin2. Guaranteed to be delivered within 90 days3. NO extra charges4. If ran away within a year you get another one for FREE
-____-
“Mua 1 cô vợ Việt Nam giá 6,000 USD1. Bảo đảm còn trinh2. Bảo đảm giao hàng trong vòng 90 ngày3. Không phụ phí4. Nếu bị cô ta bỏ trong vòng 1 năm, được 1 cô khác miễn phí.”
Advertisement

Thứ Tư, 05/09/2012, 09:30 (GMT+7)
Địa ngục ở trần gian
TT - Khi mua một cô gái chỉ mất khoảng 30 triệu đồng nhưng có thể bóc lột được 3 tỉ đồng từ thân xác cô, thì việc buôn bán phụ nữ đã trở thành ngành “công nghiệp đen tối” tàn bạo và siêu lợi nhuận như mafia buôn ma túy.
Phóng viên Tuổi Trẻ đã thâm nhập vào thếgiới này để tận mắt chứng kiến cảnh đời các cô gái ở địa ngục trần gian!
Kỳ 1:
Mua bán thân xác
Những cô gái Việt buộc phải “hành nghề” trong những khu nhà tồi tàn như thế này ở Xám Cáo - Ảnh: quốc việt
Mây đen của cơn bão số 4 vần vũ kéo về, nhưng chợ vùng biên vẫn tấp nập người. Trên một đại lộ ở thị trấn Đông Hưng, tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc, khu Xám Cáo (theo phiên âm của người dẫn đường) như một thế giới biệt lập với dãy nhà tồi tàn lọt thỏm giữa các tòa cao tầng. Tuy nhiên, đây lại là nơi có nhiều người tới lui.
Thấy chúng tôi vừa dừng xe, người đàn bà đang ngồi giũa móng tay cười lả lơi...
Phận người trong “hang chuột”
Cô gái có vẻ đã kiệt sức vì tiếp quá nhiều lượt khách mà bằng chứng rõ ràng là chiếc sọt rác đầy ắp, nằm vật ra giường. Thấy khách chỉ ngồi hỏi chuyện, cô gái nhắc nhớ thanh toán nếu không sẽ bị “bà chị”đánh vì mở buồng rồi. Hình như sợ ả tú bà nên hỏi gì cô gái cũng chỉ ừ hử qua chuyện. Mãi khi chúng tôi nói chẳng biết có dịp nào gặp lại đồng hương nên bao luôn ba suất, tức 600.000 đồng tiền Việt, cô mới tươi tỉnh trở lại.
Buồng cách xa chỗ “bà chị”, nhưng cô vẫn dè dặt thì thầm giới thiệu tên mình là Nga ở Trực Ninh, Nam Định. Nghe hỏi tự nguyện qua Trung Quốc hay bị lừa bán, Nga thở dài: “Hai năm trước, em bị một thằng cô hồn đểu ở Hà Nội lừa bán chứ ai thèm qua đây”. Cô kể sau hơn một năm bị ép bán dâm ở khách sạn, mình đã thành hàng dạt nên mới lay lắt ở Xám Cáo mạt hạng này.
“Bà chị” của Nga cũng quê Nam Định, từng bị lừa bán, rồi đưa đẩy thế nào lại cặp với một thằng ma cô Trung Quốc để thành tú bà chăn dắt gái khác.
Xám Cáo trước là đất nông nghiệp, làm lò gạch ven thị trấn Đông Hưng. Nó là chốn chơi bời rẻ tiền cho giới lao động bản xứ và dân qua lại buôn bán khu mậu biên. Sau đô thị hóa đến, nhiều điểm mại dâm chuyển chỗ khác, kẻcòn lại cố bám trụ trên bãi đất đang ngày càng thu hẹp.
Các cô ở đây đều là người đã bị dạt sau thời gian làm việc. Nhiều cô tìm đường về nước. Một số cô bị nhiễm bệnh chán đời hoặc có hoàn cảnh gia đình, lay lắt ở ổ chuột này với giá bán mình chưa bằng nửa nơi khác!
Những ngày ở Đông Hưng, chúng tôi tiếp tục được thổ địa biên giới dẫn đi tìm hiểu thân phận các cô trôi dạt xứ người. Cũng nhưvùng biên mậu Hà Khẩu, tỉnh Vân Nam hay Pò Chài, tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc, những khu “đèn đỏ” ở thị trấn Đông Hưng có đủ đẳng cấp ăn chơi cho kẻ lắm tiền lẫn dân bần cùng.
Hầu hết khách sạn đều có gái, nếu không cũng gọiđến được.
Ngay khách sạn kế quán chúng tôi ăn trưa cũng có mười cô gái Việtđang ở trên lầu. “Các bạn uống rượu xong cứ vào khách sạn này cho em nó hầu, điđâu làm chi” - gã chủ quán cười đểu. Nhưng nhiều nhất chính là các shop cắt tóc, massage. Lúc chúng tôi đến khu phố cũ (còn gọi phố cổ), một dãy “shop người”kín kín hở hở lả lơi mời chào.
Người dẫn đường dừng lại ở địa chỉ quen, bà chủngười Trung Quốc nắm tay kéo tuột chúng tôi vào. Ngay sau phòng khách bé xíu chỉ vừa đặt đủ chiếc bàn và vài ghế con là dãy buồng cho khách hành sự.
Chúng cũng nhỏ xíu như hang chuột, nhưng sạch sẽ hơn và đều buông rèm chứng tỏ đang kẹt khách.
Nhiều cô gái Việt bị quản thúc trong những ngôi nhà “đèn đỏ”- Ảnh: G.P.
Tràn ngập chợ người
Ở vùng biên mậu Đông Hưng, phụ nữ cầm lái xeđiện cũng sẵn sàng vui vẻ chở khách tìm đến điểm mại dâm trong vòng không quá 10 phút. Nhưng càng đi sâu vào nội địa, chúng tôi càng chóng mặt với các chợtình dục đầy ắp kẻ mua người bán và hầu như công khai tất cả.
Chính đám tú bà, tú ông cũng cho rằng chế độ một con ở Trung Quốc dẫn đến thiếu hụt nữ giới nghiêm trọng, nên đàn ông “ăn bánh trả tiền” để giải quyết ức chế sinh lý. Và đó chính là nguyên nhân khiến nhiều cô gái Việt sa chân vào con đường địa ngục xứ người.
Ngán ngẩm rời các khu “đèn đỏ” đầy phận người tủi nhục ở Đông Hưng, chúng tôi đón xe buýt ngược lên thị trấn Giang Bình, tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc. 12g trưa, mặt đường nhựa nóng như đổ lửa, nhưng trong xe buýt cũ kỹ càng ngột ngạt hơn khi nó vừa rời bãi đã dừng lại đón tốp khách khác thường.
Ba cô gái không quá tuổi 18, gương mặt xinh đẹp nhưng buồn uất lọt thỏm giữa sáu gã lực lưỡng. Một gã phải cao hơn 1,8m, mập nần nẫn cỡ heo tạ có vẻ đại ca, đẩy cô xinh xắn và nở nang nhất ngồi ghế xe kế mình.
Mồ hôi, nước mắt ở Lình Coóng
Ở thị trấn Lình Coóng, tỉnh Quảng Đông, nhiều quán “đèn đỏ” còn tập trung lại với nhau thành từng khu để khách dễ tìm và cạnh tranh với các khu khác. Dân chơi bời không đủ tiền vào khách sạn, có thể đến các phố đầy tiệm cắt tóc, massage mà mới từ 7g sáng đã có các cô trẻ đẹp ăn mặc hở hang ngồi vẫy khách.
Hầu hết các cô gái Việt ở Lình Coóng đều bị lừa bán qua. Sau khi bị bóc lột tàn tạ, các cô trở thành hàng dạt, không bị quản lý chặt nữa nên có thể tự tìm đường về nước. Một số cô đưa đẩy thành nhân tình hay vợ hờ của đám ma cô người địa phương để rồi lại làm tú bà chăn dắt, hành hạ các cô gái khác.
Mới nhìn cô thôn nữ Nghiêm Thị Thư có nước da trắng mịn, cao dong dỏng hơn 1,6m và ánh mắt trong veo ở tuổi 17, chúng tôi khó tin cô đã bị vùi dập gần một năm ở địa ngục xứ người. Cùng với ba bạn gái trẻkhác đồng cảnh bị lừa bán, Thư là “món hàng” cao giá, đắt khách nhất ở tiệm massage của “mẹ” Bạch ở Lình Coóng. Tú bà này 50 tuổi, quê ở Bắc Giang, cũng từng bịlừa bán sang lấy chồng Trung Quốc, rồi trở lại lừa những cô gái khác.
Tiệm bà Bạch nằm giữa con đường “đèn đỏ” có tên tiếng Trung dịch ra nghĩa Việt là Phố Cụt. Tuy là chủ Việt, nhưng mụ Bạch mua bán thân xác các cô gái cũng ồn ào không kém gì đám chủ chứa địa phương. 7g, Thư và các bạn Ly, Phương,
Ba đã phải mặc quần ngắn, áo hở ngực ngồi vẫy kháchở tiệm massage mà bên trong là dãy “buồng” để hành sự.
Chiều khách xong, các cô được nhận tiền, nhưng ngay sau đó phải nộp không sứt mẻ một đồng cho bà chủ. Những cô trẻ đẹp như Thưnhiều ngày phải tiếp 40 lượt khách. Trung bình mỗi khách nửa giờ, các cô không có thời gian ngủ, thậm chí đánh lại lớp son phấn nhòe nhoẹt trong mồ hôi và nước mắt! Còn đám tú bà ngồi vắt chân, thu được hàng chục triệu đồng từ nỗi cayđắng, ê chề của mỗi cô gái.
QUỐC VIỆT
Địa ngục ở trần gian - Kỳ 2:
Những đường dây buôn gái
TT - “Qua đây không làm gái thì làm tiểu thư à? Mày không tiếp khách, tao kêu bọn ma cô hiếp, chích thuốc nghiện cho thân tàn ma dại. Không thì tao vất vào rừng cho bọn xã hội đen...”. Nếu không được tận mắt, tận tai nghe tâm sự đầy nước mắt tủi nhục của các cô gái bị vùi dập ở xứ người, sẽ rất khó tin chuyện này lại có thật!
Bẫy tình
Những ngày lang thang ở các chợ người Trung Quốc và cố gắng tiếp cận các cô gái bị đày đọa tình dục, chúng tôi đã phát hiện rất nhiều con đường dẫn đến địa ngục trần gian. Đằng sau cuộc gạt tình, những vụbán người vẻ đơn giản như “vì thiếu tiền chơi game” là những đường dây buôn người thật sự với nhiều thủ đoạn thâm độc, tàn bạo.
Cô thôn nữ Nghiêm Thị Thư ở huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc bị lừa bán qua Trung Quốc lúc chưa tròn 18 tuổi thật ra chỉ là một trong nhiều nạn nhân của đường dây buôn người này. Đến khi phải cắn răng chịu khách vùi dập,
Thư vẫn còn nghĩ thằng “người yêu” kẹt tiền chơi bời nên liều bán cô. Mãi sau gặp thêm các cô gái khác cũng đồng cảnh ngộ bị đường dây này lừa bán, Thư mới hiểu sự thật đen tối của “người yêu” là một kẻ chuyên buôn người.
Giữa năm 2010, Thư lang thang trên mạng Internet thì quen Tú Anh (tên thật là Nguyễn Anh Tú, sinh năm 1988, ở thành phố Vĩnh Yên, Vĩnh Phúc).
Thiếu nữ ở ruộng đồng nhanh chóng choáng ngợp với anh chàngđẹp trai có dáng dấp như diễn viên Hàn. Trong khi gã buôn người lần hồi đưa cô vào tròng thì Thư lại mê mẩn mối tình sét đánh.
Thư và Tú Anh đã tổ chức mộtđám cưới rình rang trên mạng. Dù chỉ cưới ảo nhưng cô cũng phải miệt mài đêm ngày cày game suốt sáu tháng để có tiền sắm váy áo, nhẫn kỷ niệm ngày cưới.
Trước tết 2011, Tú Anh rủ Thư đi chơi cùng các bạn mình. Đó là Cao Thị Hồng Lương và Phùng Thanh Tuấn mà về sau Thư mới biết là đồng bọn từng lừa bán các cô gái khác. Ả Lương, biệt danh là Linh Lương hay Linh Béo, rủ cả nhóm lên biên giới Lạng Sơn buôn quần áo.
Tối đặt chân tới vùng biên, Linh Béo trả tiền cho một phụ nữ địa phương dẫn đường tắt qua đất Trung Quốc, sau đó thuê xe thẳng lên thành phố Nam Ninh, tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc. Chặng đường buôn người đầu tiên trót lọt, đến đây chúng nhập bọn với “mẹ” Ngọcở Nam Ninh. Đó là mụ tú bà 50 tuổi, tên thật Nguyễn Thị Biên, quê Bắc Giang, từng chăn dắt Linh Béo làm gái bán dâm ở Nam Ninh, rồi bày đường đi nước bước cho Linh Béo lại lừa bán các cô gái khác.
Ứa nước mắt tủi thân,
Thư tâm sự: “Bỡ ngỡ tới Nam Ninh, em thấy bụng mình như lửa đốt. Mấy ngày xa gia đình rồi, trong khi bà Ngọc và Linh Béo lúc nói chờ lấy quần áo, khi lại bảo đợi xin việc. Còn Tú Anh cứlầm lì không nói gì”.
Tuy nhiên, lúc này Thư vẫn chưa biết mình đã rơi vào tay bọn buôn người. Ở nhà bà Ngọc vài ngày, chúng lại đón xe đưa Thư đến một thịtrấn đông đúc có tên là Lình Coóng. Sa chân đến đây, thôn nữ này mới biết mìnhđã bị bán cho bà Bạch cũng là người Việt. Đợi đêm xuống, cô leo tường bỏ trốn.
Chính Tú Anh và Linh Béo bắt Thư lại. Chúng đè nghiến Thư xuống sàn nhà làm lưng cô bật máu vì rách da. Vừa tát cô, chúng vừa hăm dọa: “Mày bỏ trốn nữa, bọn tao rạch nát mặt cho đi ăn xin”.
Thư càng khóc, chúng càng đánh chửi: “Người Hoa kỵ tiếng khóc xui xẻo”. Sau đó, cả bọn lặng lẽ về khi đã ngã giá bán được Thưcho bà Bạch. Qua hai ngày bỏ đói, nhốt cô trong phòng kín, bà ta mở cửa kêu Thưra đi làm. Cô ngơ ngác hỏi làm gì. “Làm gái chứ làm gì. Tao mua mày 100 triệuđồng để nuôi không mày à?”.
Bà Bạch lộ rõ mặt tú bà hung ác khi vừa đánh vừa dọa cho bọn ma cô hiếp dâm, chích Thư thuốc nghiện nếu cô không chịu nghe lời.
Về sau, cô mới cay đắng biết thân xác mình thật sự chỉ được bà Bạch mua giá rẻmạt 10.000 tệ (tiền nhân dân tệ Trung Quốc, bằng khoảng 30 triệu đồng tiền Việt). Mụ tú bà hét khống để bóc lột cô gái ngây thơ phải kiếm tiền cho mình!
Con sông biên giới Bắc Luân, nơi nhiều cô gái bị lừa bán sang Trung Quốc - Ảnh: QUỐC VIỆT
10 ngày, ba phận người
Khi phải cùng các cô gái khác cam chịu thân phận cay đắng ở địa ngục xứ người, Thư mới ngậm ngùi biết chỉ sau cô ít hôm, bọn Tú Anh, Linh Béo lại lừa bán trót lọt thêm hai cô gái nữa vào ổ quỷ này.
Ở tuổi 21 nhưng Vũ Thùy Ly, quê Bỉm Sơn, Thanh Hóa, hằn sâu nét mệt mỏi, u uất khi tâm sự với chúng tôi: “Năm 18 tuổi, em đang học cao đẳng giao thông vận tải ở Hà Nội thì bạn gái ở Vĩnh Phúc rủ về quê chơi.
Con đường tủi nhục của em bắt đầu từ đây...”. Ly ngậm ngùi kể nhà mình rất nghèo. Cha làm công nhân, mẹ quanh quẩn với ruộng, hay cãi cọ nhau. Ly rất buồn, đặt nặng tình cảm vào bạn bè. Năm 2010, về quê bạn ở Vĩnh Phúc, cô lại quen với Tú Anh, Tuấn, Linh Béo qua những lần “buôn chuyện” trên mạng.
Gặp nhau vài buổi, chúng đã bỏ tiền bao Ly và cả cô bạn lên chợ biên giới Trung Quốc chơi. Hai cô thôn nữ lúc này mới 18 tuổi, không mảy may nghi ngờ lòng dạ nhẫn tâm của bọn buôn người.
Chiều mùa đông ngày 23-12-2010, cả nhóm đặt chân đếnĐồng Đăng. Linh Béo mua cho Ly và cô bạn đôi giày để đi bộ đường rừng qua biên giới.
Đi bộ khoảng hơn một giờ ra được đường lớn, Linh Béo vẫy taxi. Nhưng chỉ ngồi xe một đoạn, cả nhóm lại xuống, gọi xe ôm len lỏiđường rừng vì có kiểm soát công an cơ động Trung Quốc phía trước.
Sau đó, cả nhóm lại lên taxi đi thẳng tới thành phố Nam Ninh và cũng vào nhà “mẹ” Ngọc mà bọn Linh Béo đã dẫn Thư vào.
Thấy hai cô gái ngây thơ, tươi trẻ, Ngọc ngọt nhạt:“Mấy đứa cứ ở chơi với cô hôm nay, rồi mai ra chợ lấy hộ cô ít quần áo”. Sáng sau, “chồng” bà Ngọc là một gã đứng tuổi người Trung Quốc đi mua vé xe để cảnhóm đi tiếp.
Ngồi xe chạy suốt đến Lình Coóng, Ly và bạn rất đói nhưng vẫn chưa nghi ngờ mình bị bán vì vẫn có nhóm “bạn tốt” Linh Béo đi chung.
Khi đến nhà bà Bạch trời đã khuya. Cả nhóm mệt mỏi lăn ra ngủ. Sáng hôm sau, Ly và bạn thấy “mẹ” Ngọc cùng nhóm Linh Béo mất tăm.
Đôi bạn ngơ ngác hỏi thì bà Bạch lạnh lùng: “Chúng cầm tiền về hết rồi”.Hai cô bắt đầu hoảng sợ khi thấy Thư (bị bán sang trước 10 ngày) xanh xao đang ngồiủ rũ trang điểm, chuẩn bị làm việc gì đó.
Ly ngơ ngác xin bà Bạch: “Các bạn vềrồi, vậy bọn cháu về luôn nhé”. “Về cái mả tiên sư nhà chúng mày.
Bị bán rồi mà không biết à”- bà Bạch cười nhạt. Ly và bạn bật khóc tức tưởi: “Bán chúng cháu làm gì ạ?”. “Làm gái cho người ta chơi chứ làm gì” - bà Bạch hét to. Ly rấm rứt: “Vậy bán bao nhiêu để bố mẹ cháu chuộc được không ạ?”.
Bà Bạch xấn xổ tới hai cô gái đang run rẩy: “Chuộc cái mả tiên sư nhà bọn mày. Mỗi đứa tao mua 100 triệu ấy. Chuộc nổi không?”.
Hai cô gái tái mét, chết lặng. Ngay sau đó tú bà này gọi điện thoại cho bà Vân nào đó để tiếp tục bán Ly, còn cô bạn thì giữlại. Nhìn hai người bạn mới vừa đau khổ sa chân, Thư cũng ứa nước mắt. Chỉ mười ngày, bọn Tú Anh đã bán cả ba người vào địa ngục trần gian!
QUỐC VIỆT
-----------------------------------------------
Có những cô gái mang thai với chính kẻ buôn người đội lốt “người yêu” cũng bị bán và bắt phá thai đểtiếp khách. Thậm chí chúng còn vào tận nhà để cướp các cô ngay giữa làng quê.
Mh


Vụ Giết Đại Sứ Mỹ Ở Libya




Vụ Giết Đại Sứ Mỹ Ở Libya

(09/15/2012)

Tác giả : Vi Anh

Cái chết của Đại sứ Mỹ Christopher Stevens và ba nhân viên ngoại giao Mỹ bị sát hại trong Toà Lãnh sự Mỹ ở Benghazi ngày 11-9-2012 (trùng ngày quân khủng bố tấn công Mỹ 11 năm trước đây) là một cơ hội để xét lại tầm quan trọng bảo vệ an ninh cho cơ quan và nhà ngoại giao có khi quan trọng hơn cung cách ngoại giao cởi mở và thân dân của Mỹ nữa.

Cũng như cung cách của tổng thống Mỹ là thân dân, gần dân nhưng đâu phải vì thế mà coi nhẹ nhu cầu bảo vệ vị lãnh đạo quốc gia.

Vì dĩ lỡ có chuyện gì xảy ra cho nhà ngoại giao Mỹ ở ngoại quốc, điều đó có thể nguy hại cho bang giao, hậu quả còn trầm trọng hơn việc nhà ngoại giao thiếu cởi mở. Và đối với tổng thống Mỹ ở nước nhà cũng vậy, chuyện dĩ lỡ xảy ra cho người lãnh đạo quốc gia là cả một cuộc khủng hoảng tâm lý trong xã hội và biến động trong chánh trị quốc gia và ngoại quốc.

Còn quá sớm, chưa cần xác định cuộc tấn công sát hại Đại sứ Mỹ Christopher Stevens và ba nhân viên ngoại giao chết trong toà Tổng Lãnh sự Mỹ ở Benghazi, là một cuộc tấn công của quần chúng bạo loạn, cuồn tín, cuồn nộ chống Mỹ vì một cuốn phim tài tử hoàn toàn của tư nhân xuất phát từ Mỹ với quan điểm riêng tư của người làm không tín ngưỡng Tiên tri Muhammad của đạo Hồi. Hay đó là một cuộc tấn công của quân khủng bố al-Qaeda có kế hoạch, xảy ra ngay ngày Mỹ bị quân khủng bố tấn công với cuộc khủng bố 911 ở ngay thủ đô kinh tế New York và chánh trị Washington DC của Mỹ.

Một số hành động đầu tiên chánh quyền Mỹ nhứt thiết phải làm và đã là báo động và tăng cường an ninh cho tất cả các cơ sở và phái bộ ngoại giao Mỹ khắp thế giới, đặc biệt là ở Libya cái đã. Và khẳng định đòi hỏi chánh quyền Libya phải điều tra đưa bọn sát nhân ra trước công lý - chết hay sống - như TT Bush đòi hỏi đối với bọn gây ra cuộc khủng bố 911 ở Mỹ.

Lẽ dĩ nhiên vì nhân viên chánh quyền Mỹ là nạn nhân, ngành an ninh Mỹ có quyền dự sự trong việc truy tầm, điều tra trong nội vụ. Chánh quyền Libya theo tập tục ngoại giao có nhiệm vụ bảo vệ an ninh ngoài cho toà tổng lãnh sự Mỹ mà không làm đủ để những người bạo loạn Libya xông vào tấn công thì không có lý do gì để viện đây là chuyện nội bộ không để cho viên chức an ninh Mỹ dự sự.

Nhưng Bộ Ngoại Giao Mỹ cũng phải tự kiểm điểm khuyết điểm của mình. Quá sống lâu trong an bình ở các sứ quán Mỹ, quá cởi mở ngoại giao, quá bình dân, thành ra lơ là trong nhiệm vụ bảo vệ an ninh. Qua vụ tấn công sát hại đại sứ và ba nhân viên ngại giao Mỹ ngày 11 tháng 9 ở Libya, ngày 12 tháng 9, Bộ Ngoại Giao có hơi chậm, mới yêu cầu Bộ Quốc Phòng dùng máy bay Hercules C-130 đưa một đơn vị Thủy quân lục Chiến đáp xuống phi trường Tripoli để bảo vệ sứ quán – cũng như bị cướp rồi mới làm rào.

Nhưng trễ còn hơn không, Bộ Quốc Phòng điều hai chiến hạm đến ngoài khơi Libya, có hoả tiển hải đối địa và đưa thêm một đơn vị Thủy Quân Lục Chiến vào bảo vệ sứ quán, các nhà ngoại giao và kiều dân Mỹ.

Liên bộ Quốc Phòng Ngoại Giao và hai cơ quan CIA và FBI cũng như Hội Đồng An Ninh Quốc Gia xem xét lại những biện pháp bảo vệ an ninh cho các phái bộ và cơ sở ngoại giao khắp thế giới.

Bộ Ngoại Giao triệu tập cuộc hội đàm khẩn cấp bằng điện thoại mã hoá, ra chỉ thị nhân viên ngoại giao và xét thấy chưa cần thiết ở Tripoli và những người làm việc cũng như những người bi thương vong ở Benghazi sẽ được di tản qua căn cứ của Mỹ tại Đức. Tại Tripoli chỉ để lại một số nhà ngoại giao theo qui chế chỉ có mặt trong trường hợp khẩn trương thôi.

1 năm sau Mỹ cùng các đồng minh Tây Âu giúp người dân Libya giành lại tự do, dân chủ và 11 năm sau cuộc khủng bố đầy thách thức Mỹ, quân khủng bố đánh thẳng vào nội địa, thủ đô kinh tế và hành chánh Mỹ, chánh quyền và nhân dân Mỹ thức tỉnh với cuộc tấn công sát hại nhà ngoại giao Mỹ ở Benghazi là căn cứ địa của lực lượng nổi dậy chồng chế độ độc tài Gadhafi.

Cả thế giới bàng hoàng. Người bị sát hại là Đại Sứ Mỹ Christopher Stevens, 69 tuổi là một nhà ngoại giao chuyên nghiệp với 21 năm thâm niên trong ngành, và là một trong các đại sứ kinh nghiệm nhất của Mỹ trong vùng Trung Đông và Bắc Phi.

Ông mới nhậm chức tại thủ đô Tripoli hồi tháng 5 năm nay 2012. Nhưng Ông đã từng giữ hai chức vụ trước đây ở Libya, và từng đảm nhận các chức vụ ngoại giao ở Israel, Syria, Ai Cập và Ả Rập Saudi. Ông là người hồi thiều thời đã từng đến Morocco dạy tiếng Anh trong chương thiện nguyện Peace Corps của Mỹ từ 1983 đến 1985.

Trong cuộc nổi dậy của nhân dân Libya chống độc tài Gadhafi vừa qua, Ông Stevens nhiệt huyết ủng hộ chánh nghĩa của nhân dân Libya, nên đại đa số dân chúng Libya ngưỡng mộ. Chủ Tịch Quốc Hội Libya, Mohammed Magarief, hôm Thứ Tư đã xin lỗi Hoa Kỳ, dân chúng và toàn thế giới về những gì đã xảy ra.

Cái chết của Ông là cái chết đầu tiên của một đại sứ Mỹ ở ngoại quốc kể từ hơn 20 năm nay. Người chết thứ hai là ông Sean Smith là Giám Đốc Cơ Quan Thông Tin của Sở Ngoại Vụ Hoa Kỳ. Bộ chưa cho biết lý lịch của hai nạn nhân Mỹ còn lại.

Tổng Thống Barack Obama hôm Thứ Tư đã lên án vụ sát hại 4 người Mỹ. Ôn vinh danh Christopher Stevens là “người đại diện can trường và gương mẫu của Hoa Kỳ” đã thi hành nhiệm vụ với lòng vị tha trong suốt cuộc cách mạng ở Libya. Ông ban hành cờ rũ để quốc tang vị đại sứ đã hy sinh vì nhiệm vụ này. Hãng thông tấn AP loan tin, ông Stevens và những người đồng sự đã thiệt mạng, khi ông vào Tòa Lãnh Sự để di tản nhân viên.

Cộng đồng thế giới lên án vụ sát hại Đại Sứ Christopher Stevens và 3 nhân viên lãnh sự. Thủ tướng Ai Cập Hisham Qandil nói cuốn phim xúc phạm đến Hồi giáo, nhưng ông kêu gọi những người tức giận vì cuốn phim hãy tự chế.

Ngoại trưởng William Hague nói không thể biện minh vụ sát hại Đại Sứ Hoa Kỳ. Ông kêu gọi nhà chức trách Libya cải tiến an ninh và truy cứu những ai chịu trách nhiệm. Tổng thống Pháp Francois Hollande lên án cuộc tấn công, và yêu cầu nhà chức trách Libya đưa ra ánh sáng tội ác đáng kinh tởm và không thể chấp nhận này.

Ông Ibrahim Dabbashi, Phó đại sứ Libya tại Liên Hiệp Quốc, gọi nhóm tấn công là “những kẻ cực đoan hoạt động ngoài vòng pháp luật”, và vụ này không phải là chuyện bảo vệ Hồi giáo.

Bộ Ngoại giao Nga thì xem các vụ tấn công ở Libya và Ai Cập là “biểu hiện của khủng bố.”

Tố chức Ân xá Quốc tế, Tổ chức Nhân Quyền quốc tế lên án “vụ tấn công có tính toán nhắm vào người Mỹ” và nói cần phải đưa những người chịu trách nhiệm ra trước công lý.

“Kẻ chết đã yên rồi một kiếp, Người sống còn tái tiếp noi gương”. Nhứt định chánh quyền và nhân dân Mỹ sẽ rút kinh nghiệm bảo toàn an ninh ngoại giao hữu hiệu hơn. Nhứt định Mỹ sẽ đòi công lý cho Đại sứ và ba nhà ngoại giao Mỹ bị sát hại. Những kẻ bạo loạn Libya hãy coi chừng, Mỹ không bao giờ quay lưng lại trong việc giúp cho nhân dân Libya xây dựng tự do, dân chủ./.

  

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

CXN_091712_1791_Bài học về tham nhũng của 3D và Đảng Cộng Sản

CXN_091712_1791_Bài học về tham nhũng của 3D và Đảng Cộng Sản

Châu Xuân Nguyễn
Bản tính con người từ cổ chí kim, từ Đông sang Tây đều quý trọng sự công bằng (đó là lý do tại sao quốc tế Viện trợ hằng tỉusd cho VN để thu hẹp khoảng cách giàu nghèo mà 3D lại tham nhũng tiền này nữa).
Khi tham nhũng là không có sự công bằng đối với đại đa số người dân quèn, lại càng không công bằng trong những quan chừng nhận ban ơn tham nhũng của 3D và đảng cộng sản (anh tài xế xe công tham nhũng lẻ tẻ khi thay vỏ xe, mua phụ tùng trong khi con gái và rể 3D môi giới ụ nổi Vinalines, tiền cò hằng trăm triệu usd, như tư vấn cướp Núi Pháo, hằng 150 triệu usd, tư vấn thâu tóm Sacombank, hằng ngàn tỉ tiền tham nhũng trao tay, trong khi BộT Bùi quang Vinh lên than với QH là BT Kế Hoạch mà trong túi trống không (không có phong bì lại quả từ đầu tư công)).
Trong cty đồ họa của tôi với 27 NV, tôi cốgắng rất nhiều để công bình như mỗi người trình độ lớp 9 (sin, cos, tang và tọađộ descartre biết sơ) là khởi điểm 3 triệu(năm 2005)), rồi trong quá trình học tập và làm việc, người nào giỏi hơn thì được tăng lương (chứ không vì là bà con tôi mà được tăng lương).
Sau 5 năm cùng một nhóm người khởi điểm, nhưng co người 25 hay 30 triệu/tháng nhưng có người chỉ mới 12, 15 triệu/tháng, tôi phải giải thích cho họ mặc dầu lương khác biệt nhưng đối với cty là một chuyện công bình vì người lương cao làm hiệu suất cao hơn người lương thấp, và khi được giải thích rỏ ràng, không bao giờ có hiện tượng ganh ghét mặc dầu khi trảlương, ai ai cũng nhìn thấy những cọc tiền mà đoán lương (vì tôi tuyệt đối cấm tiết lộ mức lương, như Úc và Mỹ, một phần để tránh sự ti nạnh).
Trong một xã hội (hay cả một cty nhỏ), nếu người dân (hay nhân viên) không nhìn thấy sự công bình đối xử thì quốc gia (hay cty đó) sẽ sụp đổ là cái chắc. Con người phải happy (vui) với sự công bình tối thiểu. Ngay cả 2 em bé vài tuổi được cho ăn kế nhau, chúng cũng ganh tị nếu không được cho ăn đồng đều.
Nói tóm lại, những bài học từ tham nhũng của 3D và Đảng Cộng sản là:
1. Không bao giờ nên dung túng, khuyến khích hay ngó lơ với tham nhũng vì tham nhũng là một sự bất công rất lớn lao, rất rõ ràng (ngược lại, lương bộ Trưởng 200 ngàn usd/năm và lương thư ký 20 ngàn usd/năm là không bất công, như xã hội Tây Âu minh chứng)
2. Tham nhũng là không giới hạn (hồi cuốiĐHXI, có người nói tôi, ĐCS sẽ chọn 3D vì họ nghĩ rằng 3D ăn quá nhiều ở nhiệm kỳ 1, nên nhiệm kỳ 2 sẽ ít ăn hay không ăn tham nhũng nửa. Sai lầm trầm trọng.
3. Tham những là lấy tiền từ đại đa số người dân thành nghèo để nuôi giàu một nhóm lợi ích. ĐCS hồi 80 năm trước, được người nghèo ủng hộ vì chủ trương công bằng, vô sản, ngày này, đầy dẫy bất công của tưbản đỏ. Khi đại đa số người dân chống lại Đảng thì Đảng có hy vọng sống sót hay không ???
4. Khi mình được ăn trên ngồi chốc, phải nghĩlà hằng trăm, hằng ngàn, hằng chục ngàn người không được điễm phúc đó. Quan chức Úc, Mỹ rất cố tình không nhận đặc quyền, đặc lợi để phục vụ người dân, nhờ đó rất ít có bất công xã hội và tham nhũng (xem TV cáp đài Mỹ sẽ thấy rất rõ, vợ Obama bây giờ bị cử tri chửi vì xử dụng ngân quỹ quốc gia đi mnghi4 hè, mỗi lần trên nửa triệu usd)
5. Dĩ nhiên CP Hậu CS sẽ hành xử như Tây Âu (và đệ I và đệ II Cộng Hòa VN) chứ không như Cộng sản vì đó là cách hành xử của loài vượn đỉnh cao trí tuệ.
Melbourne
17.09.2012
Châu Xuân Nguyễn

Một người Việt cao niên đã viết về VN hiện tại


Một người Việt cao niên đã viết về VN hiện tại. Ai có ý định về VN sống huu ,xin đọc bài này

 

  Sau đây là chi tiết 10 điều căn bản :

 

1. Tài chánh      2. Tình nghĩa đồng bào         3. Anh em, bà con, Con cháu                   4. Thời tiết            5. Thức ăn          6. Y tế            7. An ninh            8. Môi trường           9. Luật pháp         10. Chính trị 

 

 

Cách đây 12 năm, lúc tôi được 49 tuổi, đã xa đất nước VN được 24 năm, khi nghe tin chính phủ Cộng sản đổi mới chính sách, quên hết hận thù, gọi Việt kiều ngoại là khúc ruột ngàn dặm, bỏ qua quá khứ, hướng về tương lai, đoàn kết một nhà (!)…Lúc đó tôi cũng như rất nhiều người Việt tha hương so sánh một vài điều về tài chánh, về vật giá, về tình ruột thịt, bà con giữa xứ Mỹ và xứ mình, nên cũng rất là “hồ hỡi”…nhưng quên đi mất nhiều chi tiết quan trọng mà mình ở đất Mỹ không thấy được những cái sự việc khác rất thực tế đang xảy ra ở VN. Sau 2 lần về thăm lại VN năm 2000 và năm 2007 cùng với nhiều tin tức về vô số vấn đề …nhưng chỉ ghi nhận trung thực trong 10 vấn đề nêu trên thì thấy phần lớn là xấu, nhất là vấn đề y tế, an ninh, luật pháp, nên: Tôi đã bỏ hẳn ý định về VN để nghỉ hưu.

 

 

Đến ngày hôm nay, tôi vẫn còn biết có người bạn cùng khóa 23 ở bên Mỹ nhưng đang có vợ ở VN , một người bạn ở Texas cũng dự tính về VN để dưỡng gìà, một bạn Việt kiều rất già có vợ trẻ, cứ sáu tháng ở VN, vài tuần về Mỹ… Một số Việt kiều dự tính về VN để sống luôn …Số còn lại mấy chục năm trước họ nhớ VN tha thiết, nhớ quay quắt, nói có về VN sống thì ”ăn đất, ăn cát cũng chịu”… sau đó họ về xây vài ba căn nhà ở VN. Bây giờ đa số họ không còn có cái tình cảm "nóng sốt" như những ngày xưa, bắt đầu âm thầm bán dần tài sản nhà cửa ở VN và chỉ về VN thăm viếng mà thôi, và quyết định sẽ chết ở Mỹ…

 

 

Tôi nêu lên dưới đây là những câu chuyện rất thật mà tôi đã theo dõi trên 20 năm và phỏng vấn họ nhiều giai đoạn, từ lúc họ nhỏ những giọt nước mắt nhớ về quê hương, lúc họ gởi tiền về VN xây nhà, cho đến lúc họ gặp tôi chấp tay xá xá lia lịa vì sợ, rất sợ cái gọi là đất nước Việt Nam của Cộng sản. Như chị Gẫm nói với tôi rằng “ Chú Nam đừng phổ biến những tin nầy sợ người ta hiểu lầm cho rằng anh chị là người vong bản quên đi đất nước quê hương của mình mà lại còn nói cái xấu nữa”. Những người bạn Việt kiều của tôi đang ở VN hay dự tính về VN tôi sẽ lần lượt phỏng vấn họ, hy vọng họ cho tôi biết những sự thật bây giờ và tương lai, bởi vì họ quan niệm “người ta sống được thì mình sống được, đừng có hù nhé, về VN thì sống mấy đời cũng không hết tiền, vật giá thì quá rẻ, bên Mỹ nầy cực quá, mình về VN có nhà lớn hơn, có kẻ hầu người hạ, có tình bà con đậm đà thắm thiết, vui gấp ngàn lần ở Mỹ, mình đừng làm chính trị chống chế độ thì đâu có ai khó dễ gì được …”

 

 

Tôi không dám nói nhiều vì cũng ngại các người bạn nầy sẽ ghét mình, thành thử cứ để thời gian và thực tế sẽ phơi bày trắng đen, biết đâu họ lại sống được như những người khác, làm bạn với Công an hiền lành, thương dân…vì thế tôi cố gắng thật khách quan khi viết bài nầy, nhưng có thể còn rất nhiều thiếu sót, nếu vô tình đụng chạm thì xin người đọc miển thứ cho và chỉ giáo thêm trong tinh thần xây dựng. 

 

 

Sau đây là chi tiết 10 điều căn bản :

1. Tài chánh: Không có gì khó khăn khi so sánh lợi tức ở Mỹ hay ở ngoại quốc đối với lợi tức đầu người ở VN. Về VN sống thì có người giúp việc, có người nấu ăn, tiền hưu bổng xài cả đời không hết ….Trước năm 2010 có thể nói rằng vật giá ở VN còn rẻ so với ngoại quốc, nhưng bây giờ thì..! Anh Thu ở xóm tôi mới về VN, trở qua Mỹ đầu tháng 4/2011 nói rằng vật giá ở VN bây giờ rất cao, thí dụ: một tô mì vit tiềm trong một tiệm ăn trung bình giá khoảng 75.000 VN, tức khoảng 3 đô la rưởi...ăn một tô phở ở một tiệm tương đối sạch sẽ không có người ăn xin đứng chờ với hai bàn tay cùi hay ghẻ lỡ thì cũng xấp xỉ 4, 5 đô.!!

2. Tình người: Nếu Việt kiều về thăm viếng một thời gian ngắn thì thấy ai ai cũng đối xử với mình trong tình cảm đậm đà thân thiện hết. Người VN mình tình cảm đậm đà nhưng không dễ gì bị “người dưng nước lã” gạt, nhưng đau nhất trên đời là bị thân nhân bà con ruột thịt của mình gạt ngon ơ đau đớn lắm! Cô Nữ, Chị Hà người Tuy Hòa, về VN xây nhà, lựa mấy đứa cháu ngoan hiền đứng tên. Một thời gian sau chúng nó đem cầm sổ ĐỎ phải bỏ tiền ra chuộc tức muốn ói máu…Vợ chồng ông Điều, dân Quảng Bình di cư, bị cô em vợ sang đoạt hết mấy căn nhà ở VN tức muốn đứng tim …Dì dượng bên bà xã của tôi ở San Diego, về VN cưới thằng chồng VN cho con gái bên Mỹ, sang đây cao thủ đánh cắp hơn USD 60.000, ông bà tức quá, bây giờ chỉ cầu xin Chúa và đức Mẹ mà thôi…

Ngày 18-4-2011, trên Việt báo online tình mẹ con bà cháu ruột thịt tiêu tan chỉ vì tranh dành mảnh đất ở Thủ Thiêm …Cũng trên tờ Vietbao online, mục blog chuyện thật “Bà già ngu” bỏ tiền xây nhà ở VN, không ngờ mấy đứa em đem bán sạch, ở Mỹ một ổ bánh mì mà không có tiền mua, đấm ngực kêu trời …Còn nhiều lắm chỉ toàn là những trường hợp bị những người ruột thịt của mình gạt gẩm mà thôi ….ai cũng nói “Không biết mấy người bất lương đó ra sao, chứ anh hay chị hay cháu, hay (…) của tôi không như tụi đó đâu, gia đình tôi gia giáo, lễ nghĩa không lẽ họ dứt tình ruột thịt hay sao ….. Xin thưa rằng những người bị gạt là những người trong đầu đã có sạn, những con cáo già, không dễ có người xa lạ nào gạt được họ đâu, nhưng mọi người nên nhớ là sau vài chục năm xa cách Cộng Sản đã biến cải người dân, những người ruột thịt của mình thành những tay cao thủ “những quái chiêu lường gạt”!! Việt kiều bây giờ đối với khúc ruột ngàn dậm là những con cừu non mà thôi.

 

3. Con cháu: Người già ở ngoại quốc thì nhớ VN, còn về VN thì lại nhớ con cháu ở ngoại quốc. Anh Tư, chị Gẫm mê xóm Bóng, Nha Trang, 12 năm về trước nhất định về già sẽ về VN để sống, có nghèo cũng chịu. Bây giờ có 3 đứa cháu ngoại, 4 đứa cháu nội, tất cả đều ở Mỹ,…thương quá xá, xa một ngày cũng nhớ, thành ra cũng là một lý do bỏ luôn cái vụ việc về VN để ở …

 

Tôi có quen với một người bạn trẻ trên dưới 50 tuổi dự trù tương lai sẽ về VN về vùng quê để dưỡng già. ”Người ta sống được thì mình sống được …” nhưng người bạn đó chưa nghĩ tới đứa con trai một của mình ở bên Mỹ mà vợ chồng cưng nhất trên đời, nếu họ có vài đứa cháu nội không biết họ có dứt khoát bỏ con cháu bên Mỹ nầy mà về VN ở luôn hay không, chưa kể còn nhiều vấn đề khác nữa như vấn đề sức khỏe, an ninh …

4. Thời tiết : Quá nóng ở VN so với nơi cư ngụ của mình ở Mỹ. Bà mẹ của người bạn trong sở , tuổi gần 80, mấy năm về trước lúc nào cũng đòi về VN để sống. Mùa Đông năm 2010 bà về thăm VN để sửa sọan về ở luôn, tôi gặp bà trở về Mỹ…Bà bảo tôi rằng sẽ chết ở bên Mỹ, không về VN nữa…Hỏi mãi bà chỉ hé ra một chi tiết nhỏ thôi: "trời quá nóng, chịu không nổi...".

 

5. Thức ăn: Đồ ăn có thể ngon miệng hơn, rẽ tiền hơn …Gần đây tin tức hàng ngày thực phẩm ở VN đầy ngập những chất độc trong thức ăn khỏi cần thí dụ...

 

 

6. Y tế: Ở VN tiền thuốc thang bệnh viện quá rẽ so với nước Mỹ nhưng kỹ thuật, vệ sinh thì quá tồi tệ…(trừ việc đi trồng răng. Trồng răng bên VN rất rẽ…khoảng USD 100/cái so với Mỹ khoảng USD 1.000/cái). Nhưng anh Tư, chị Gẫm về VN bị bệnh, trong lúc chờ mổ ở Nha Trang thấy ông bác sĩ còn bận đồ ngủ pyjama, mổ bệnh nhân dao kéo mổ xẻ máu me đầy chậu, ruồi nhặng bu đầy, dùng nước lạnh trong vòi rửa xong mổ tiếp cho bệnh nhân thứ hai !…

 

Tôi về VN lần đầu, chỉ có 3 tuần thôi mà bị hai thứ bệnh : tiêu chảy vì ăn cây kem và ho vì ngủ dưới bốn cây quạt trần …Khi bị bệnh thì việc đầu tiên là tôi muốn bay trở về Mỹ lập tức vi thuốc ở VN không trị nổi. Rất nhiều người già về VN chơi bị bệnh, con cháu gởi phi cơ cho họ trở về Mỹ liền ngay, như những người còn trẻ cũng đổi vé phi cơ trở về Mỹ khi biết bệnh của mình hơi bị nặng …

 

7. An ninh: Quá tệ, cướp giật ở thành thị, trộm cướp ở thôn quê. Cô em vợ vượt biên lúc 14 tuổi, sang Pháp lập gia đình, về VN thăm lúc 34 tuổi cứ tưởng xả hội VN giống bên Pháp, bị cướp giựt xách tay ngay chợ Bến Thành, mất hết giấy tờ làm việc với Công An sợ quá bây giờ không dám về VN …Cũng anh Tư, chị Gẫm mê xóm Bóng, Nha Trang, về xây nhà ở Thành, lúc về thăm VN bị trộm, bị cướp vài lần, nhà cửa giao cho đứa em xây bất hợp pháp, bây giờ cho không chánh quyền để đở tốn tiền thuê nhân công phá bỏ…

.

8. Môi trường Từ không khí, nước sông, nước hồ ô nhiểm đầy bệnh truyền nhiểm như hepatitis, bệnh lao, bệnh lãi …Nếu sống ở ngoại quốc với những điều kiện vệ sinh khi đã quen thì về VN mà tính ở luôn thì thì cũng phải là một người không bao giờ sợ bệnh, không sợ dơ và thật sự thương xứ VN lắm đó …

 

9. Luật pháp: Luật rừng, hối lộ là qua được hết, làm ăn lớn mà chi không đủ thì cũng có ngày bỏ của chạy lấy người …Công an là vua, bỏ tù bất cứ ai chống chế độ một cách hợp pháp, ai ai cũng biết chẳng cần thí dụ …

 

 

10. Chính trị: Quá tệ đảng CS tàn ác độc tôn, bỏ tù thủ tiêu những người yêu đất nước, thương dân tộc, nói ra sự thật, kể cả những đãng viên lâu đời …Dân chúng sợ sệt, không có dân chủ , nếu sống quen ở nước tự do thì không biết có chịu nổi cảnh sống nầy hay không… Chắc ai cũng biết, không cần thí dụ …

 

Để kết luận, tôi mượn lời của ông Khánh Hưng: “Ở trên trái đất nầy, không hề có thiên đàng. Điều mà anh và tôi tìm kiếm không phải là một xã hội hoàn hảo, mà là một xã hội ít có sự bất công hơn, ít có sự lừa dối hơn, và ít có cái xấu hơn. Trong ý nghĩa nầy, thì nước Mỹ là một mô hình tốt hơn vạn lần so với cái xã hội Việt Nam Cộng Sản, nơi mà sự ác, sự bất công, và sự lừa dối đang thống trị xã hội…”

 

 

Nói như nhà thơ Trần trung Đạo:

 

 

" Việt nam nay để thương, để nhớ, chớ không phải để ở.. "

Thấy cũng chẳng có gì để mà "phải thuơng phải nhớ" cả  ---
./..

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link