Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, September 18, 2012

Những mẫu hoa độc đáo làm từ đất sét


 

Những mẫu hoa độc đáo làm từ đất sét

Mới du nhập về Việt Nam vài năm gần đây, nhưng hoa đất Nhật Bản ngày càng chiếm được cảm tình của nhiều người vì sự lạ mắt, độc đáo, tươi tắn như hoa thật. Dưới đây là một số mẫu hoa bạn có thể chọn bày trong dịp Tết.
 
Hoa đất được cắm theo phong cách Ikebana, nghĩa là mùa nào hoa nấy. Vì thế, mùa xuân thích hợp với hoa mai, đào, hồ điệp hay các bình cắm có xu hướng vươn cao, um tùm nụ hoa và lá. Đặc biệt, những bình có màu sắc sỡ như đỏ, vàng... được nhiều người lựa chọn, với hy vọng sẽ mang lại nhiều may mắn cho năm mới.
Bên cạnh đó, kiểu cắm hoa độc đáo theo phong cách của Nhật này cũng là một mặt hàng hút khách.
Theo bật mí của chị Quỳnh, chủ cửa hàng hoa đất trên đường Yên Phụ, Hà Nội thì đây là bình hoa có giá "khủng" nhất, hơn 3 triệu. Ngoài ra, cửa hàng chị cũng nhận làm sản phẩm theo thị hiếu của khách.
Đất sét trắng được nhập từ Nhật Bản, sau đó được pha trộn với các màu khác nhau để tạo nên các loại thân, cành, lá hoa, treo khô lên từ 4 đến 5 tiếng. Tùy từng chất liệu bình được chọn để cắm, mà giá có thể giao động từ vài trăm đến tiền triệu.
Hoa đất có màu sắc sặc sỡ, thậm chí theo nhiều người còn "đẹp hơn cả hoa thật", lại không cần tưới tắm, chăm sóc công phu. Nếu bảo quản tốt, những bình hoa này có tuổi thọ 3-10 năm.
Nếu túi tiền hơi ep hẹp, bạn có thể chọn những bình, chậu hoa nhỏ để bàn với giá dưới 300.000 đồng.
Ngoài ra, để trưng bày trong nhà những ngày Tết cũng không thể thiếu những chậu mai vàng.
NAM PHƯƠNG

Một người mẹ Việt Nam kêu cứu cho con gái bị bán sang Trung Quốc


 

 
VIỆT NAM - Bài đăng : Thứ hai 17 Tháng Chín 2012 - Sửa đổi lần cuối Thứ hai 17 Tháng Chín 2012

Một người mẹ Việt Nam kêu cứu cho con gái bị bán sang Trung Quốc

Ảnh minh họa.
Ảnh minh họa.
Brent Stirton/Getty Images

Tú Anh  RFI

Hai chính quyền Trung Quốc và Việt Nam đều xác nhận nạn buôn người và đặc biệt là phụ nữ Việt Nam bị bán sang Trung Quốc càng ngày càng tăng.
 
Theo số liệu chính thức từ 2007 đến 2011, trên toàn quốc có 5 600 nạn nhân bị rơi vào tay đường dây buôn người tăng gấp ba lần so với 6 năm trước.
 
 
Phỏng vấn bà Trần Thị Lan
 
17/09/2012
 
More
 
 
Trong sáu tháng đầu năm có 226 vụ bị phát hiện liên quan đến 438 nạn nhân. Từ một tháng nay, tại Nghệ An có tin cho rằng đồn biên phòng 519 huyện Quế Phong tiếp tay với đường dây buôn người.

Gia đình của nạn nhân Trần Thị Hoa gửi đơn cầu cứu với Chủ tịch Trương Tấn Sang và các cấp chính quyền tố cáo tình trạng « thông đồng » trong một đường dây buôn phụ nữ. RFI đặt câu hỏi với bà Trần Thị Lan, thân mẫu của cô gái bất hạnh.

Monday, September 17, 2012

Que nha, que nguoi`, que My, que Viet Nam ?!?!?!

Que nha, que nguoi`, que My, que Viet Nam ?!?!?!
Phat Tran Nguyen
----------
Một bài viết hay dành cho những người Việt tại hải ngoại…

Có phải nếu mình ở một nơi nào trên dưới ba mươi năm thì mình là người thuộc địa phương đó, đúng không? Đã biết bao nhiêu lần tôi đặt ra câu hỏi đó sau một ngày nhìn vào lịch thấy con số ghi năm đã bước vào năm thứ ba mươi của một người tị nạn.

Bây giờ có ai mới quen gặp tôi, hỏi: Bà ở đâu đến vậy? Thì chắc tôi sẽ trả lời rất tự nhiên, tôi ở San Jose, hay khi đang đi du lịch thì sẽ trả lời, tôi ở Mỹ đến.
Tôi sẽ không trả lời là tôi ở Việt Nam đến nữa, chỉ trừ người ta hỏi, bà là người nước nào?
Thì lúc đó tôi chắc chắn nói, tôi là người Việt Nam, để cho họ không nhầm với người Trung Hoa, Nhật, hay Phi.

Đúng, tôi ở Mỹ trên dưới ba mươi năm rồi, tôi là một người Mỹ. Bây giờ thử xem lại con người Mỹ của tôi.

Trước tiên mặt mũi, chân tay tôi chẳng có gì thay đổi cả. Vẫn khuôn mặt cấu trúc ít góc cạnh của người Á Đông và cái mũi tẹt khiêm tốn, tóc sợi to và đen, khi có tóc bạc thì nhìn thấy ngay, muốn giấu thì phải nhuộm.

Đối với người Á Đông thì tôi được gọi là người có nước da trắng, nhưng mầu trắng này thực ra là mầu ngà, và đứng cạnh một ông Tây, bà Mỹ nào thì nó vẫn cho cái căn cước da vàng rất rõ rệt. Khi tôi nói tiếng Anh thì cách phát âm vẫn có vấn đề, đôi khi nói nhanh quá thì sẽ vấp phải lỗi nói tiếng Anh theo cách dịch tiếng Việt trong đầu.
Như thế bị chê là nói tiếng Anh bể (broken English). Về cách phục sức, nhà ở, xe cộ bên ngoài, tôi có thể không kém một người Mỹ chính gốc.

Nhưng khi bước vào nhà tôi, từ những bức tranh treo ở phòng khách, bát đũa bầy ở bàn ăn, chai nước mắm, hũ dưa cải trong bếp và nhất là sách, báo tiếng Việt ở khắp nơi trong nhà, thì chắc ai cũng sẽ nhận ra ngay đó là một gia đình Việt Nam. Như thế thì tôi là người San Jose hay người Hà Nội, người Mỹ hay người Việt? Tôi ở đất này đến ba mươi năm rồi cơ mà.

Người ở Lạng Sơn, Thanh Hóa ra Hà Nội ở trên dưới ba mươi năm thì tự nhận mình là người Hà Nội; người ở Hải Phòng, Hải Dương vào Sài Gòn lập nghiệp từ năm 75, 76 tự nhận mình là người trong Nam.

Tôi ở Mỹ tìm về Việt Nam không ai chịu nhận tôi là người Việt nữa, dù tôi có yêu quê hương đến quặn thắt cả ruột gan, có gặp lại họ hàng nước mắt khôn cầm thì khi thăm viếng, hỏi han, họ vẫn thỉnh thoảng nói rất tự nhiên: chị đâu có phải là người Việt nữa, bây giờ chị là người Mỹ rồi, chắc cái này không hạp với chị, cái kia chị không ăn được, cái nọ chị không biết đâu.

Những lúc đó tôi chẳng biết mình phải phản ứng thế nào cho đúng. Cứ cãi tôi vẫn Việt, hay nhận đúng rồi tôi là Mỹ? Không, cả hai cùng sai cả. Những khi cần quyên tiền đóng góp vào việc công ích nào ở Việt Nam thì ai ai cũng nhắc lại cho tôi đến ngàn lần tôi là một người Việt Nam chính gốc.
Rằng tôi phải có bổn phận và tình thương với đất nước, đồng bào. Tình thương thì nhất định lúc nào tôi cũng đầy ắp trong ngực rồi, tôi chẳng cần ai nhắc nữa, nhưng bổn phận thì cho tôi… nghĩ lại.

Tôi đã đóng góp bổn phận của tôi cho đất nước đó rồi. Một mối tình chết tức tưởi trong chiến tranh hơn ba mươi năm về trước, xương thịt của người tôi yêu nằm trong lòng đất, rồi lại phải đào lên, đốt thành tro than, bị đuổi mộ như đuổi nhà, đã trả bổn phận đó thay tôi rồi. Không đủ hay sao?

Bây giờ tôi phải có bổn phận đóng thuế hàng năm ở đất nước tôi đang sống để phụ với chính phủ sửa đường, xây trường học và nuôi những người ở khắp nơi mới tới, như trước kia đất nước này đã nuôi người Việt, vì giấy tờ cá nhân hiện tại xác định tôi là người Mỹ. Tôi phải làm bổn phận công dân.

Có những ngày tôi lái xe bị kẹt ở xa lộ vào một buổi chiều mưa mùa thu; hay một buổi sáng mùa xuân vắng lặng, êm ả, đứng trong nhà nhìn ra mặt hồ, tôi cảm nhận được nơi mình đang hiện diện không phải là quê mình, không phải nước mình.
Chẳng có một lý do gì cụ thể, chỉ là những giọt mưa đập vào kính xe, chỉ là mặt nước hồ gờn gợn sóng.
Mưa trên xa lộ Mỹ nhắc nhớ đến những cơn mưa tháng Năm ở Thị Nghè, nhà mình ở Trần Quý Cáp, nhà anh ở trước rạp ciné Eden đứng trú mưa với nhau.

Nước ở hồ San Jose trước nhà nhắc đến nước sông ở bến Bạch Đằng mỗi lần qua phà sang bên kia Thủ Thiêm chơi với bạn, hay sóng nước ở bắc Mỹ Thuận những lần qua phà đi thăm họ hàng ở tận Bạc Liêu.
Những lúc đó tôi bất chợt bắt gặp mình Việt Nam quá, vì những cái bóng Việt Nam thật mờ, thật xa lại chồng lên hình ảnh rõ rệt ngay trước mặt mình. Và kỳ diệu làm sao, những cái bóng đó nó mạnh đến nỗi mình quên mất là mình đang ở Mỹ. Chắc tại tôi là người Việt Nam.

Lại có những lần ở Việt Nam, tôi bị muỗi đốt kín cả hai ống chân, bị đau bụng liên miên cả tuần lễ. Đi đâu cũng phải hỏi đường, ai nhìn mình cũng biết mình từ đâu đến và đang đi lạc. Tiền bạc tính hoài vẫn sai.
Nhiều khi đứng chênh vênh trên đường phố Sài Gòn, biết đất nước này vẫn là quê hương mình, những người đi lại chung quanh là đồng bào mình, nhưng sao không giống Việt Nam của mình, hình như đã có điều gì rất lạ.

Ngôn ngữ Việt thì thay đổi quá nhiều, pha trộn nửa Hán nửa Ta, chắp đầu của chữ này với cuối chữ của chữ kia, làm nên một chữ mới thật là “ấn tượng”.
Cách phát âm của người Hà Nội bây giờ không giống cách phát âm cũ của ông bà, cha mẹ tôi ngày trước, và họ nói nhanh quá, tôi nghe không kịp. Cái tiếng nói trầm bổng, thanh lịch, chậm rãi, rõ ràng từng chữ của thời xa xưa bây giờ chỉ còn là cổ tích.

Ngửng mặt lên nhìn bầu trời, vẫn bầu trời xanh biếc của thời tuổi trẻ, cúi xuống nhìn mặt đất, vẫn mặt đất thân quen, nhưng sao lòng hoang mang quá đỗi, và thấy đã có một khoảng cách nghìn trùng vô hình giữa mình và quê hương đất Việt. Chắc tôi là người Mỹ!

So sánh thời gian tôi sinh ra, sống ở Việt Nam và thời gian tôi bỏ Việt Nam ra đi, sống ở Mỹ, hai con số đó đã gần ngang nhau. Tôi được học từ nhỏ quê hương là nơi tổ tiên lập nghiệp, là nơi chôn nhau cắt rốn. Ở trong nước có bài hát nổi tiếng “Quê hương mỗi người có một”, như là chỉ một mẹ thôi. Nhưng có người lại nói: Nơi nào mình sống ở đó suốt một quãng đời dài, có những người thân chung quanh mình, hưởng những ân huệ của phần đất cưu mang mình, thì nơi đó cũng được gọi là quê hương mình. Như vậy thì tôi có một hay hai quê?

Tôi sống ở Mỹ thì bạn bè gặp nhau thường nói: Cái này người Việt mình không hạp, hoặc người Mỹ họ mới thích nghi được việc này, người Việt mình không quen.
Khi đi dự buổi tiệc cuối năm của một công ty lớn ở Mỹ, toàn là những người Mỹ sang trọng thì thấy rõ ngay mình là người Việt đi lạc, dù mình có sang trọng, lịch sự như họ. Hóa ra ở Mỹ hay về Việt Nam mình đều lạc chỗ cả.

Tôi nhớ mấy năm trước có lần trò chuyện với mẹ của một người bạn, lúc đó cụ ngoài 80 hãy còn minh mẫn, cụ theo đạo Phật. Trưởng nam của cụ và con dâu cụ tự nhiên rủ nhau theo đạo Công giáo. Găp tôi, cụ hỏi: Không biết anh Bình nhà tôi khi chết thì đi đâu? Phật giận anh ấy, vì anh ấy bỏ đi, Chúa chắc gì cho anh ấy vào, vì anh ấy mới quá! Năm nay cụ ngoài 90 tuổi rồi và không may, cụ bị Alzheimer. Vậy là cụ không còn minh mẫn để lo con mình không có chỗ dung thân cho phần hồn.
Bây giờ thỉnh thoảng nghĩ lại những lời cụ nói, thấy mình ngay ở đời sống này cũng đã là một vạt nắng phất phơ bay. Quê nhà, quê người, quê Mỹ, quê Việt. Chao ôi! Cái thân cỏ bồng.

Nhưng lạ lắm, tôi biết chắc mình là người Việt, nhất là khi tôi nằm mơ. Trong giấc ngủ tôi thường gặp cha mẹ, gặp ngay trong những ngôi nhà cũ ở Việt Nam, gặp bạn bè cũng gặp trên đường phố Việt Nam từ ngày rất xa xưa, và bao giờ trong mơ cũng đối thoại bằng tiếng Việt.
Tỉnh dậy đôi khi vẫn ứa nước mắt, dù là một giấc mơ vui. Thấy nhớ quê nhà quá đỗi!

Tôi nhớ lại trong những truyện ngắn, những bài thơ Đường tôi đọc thời rất xa xưa về người bỏ làng đi xa lâu năm trở về không ai nhận ra nữa. Hồi đó sao mà mình thương những ông già trong thơ đó thế! Bây giờ nghĩ lại thì người trong sách đó còn may mắn hơn mình, họ đâu có đi đến tận một nước khác như mình. Họ chỉ bỏ làng, chứ không bỏ nước.
Thế mà khi về còn ngơ ngác, bùi ngùi, tủi thân vì lạc chỗ ngay trong làng mình.

So sánh tôi với người bỏ làng ra đi trong những trang sách đó thì hoàn cảnh của tôi đáng buồn hơn nhiều. Không những đã bỏ làng, bỏ nước đi, còn nhận quốc tịch của một nước khác.

"Khi về đổi họ thay tên.
"Núi chùng bóng tủi, sông ghen cạn dòng".

Nhật Bản : không dễ từ bỏ năng lượng hạt nhân


Subject :   ĐIỂM BÁO PHÁP QUỐC NGÀY 17/09/2012

 

 

 

ĐIỂM BÁO PHÁP QUỐC NGÀY 17/09/2012

Nhật Bản : không dễ từ bỏ năng lượng hạt nhân

Biểu tình chống năng lượng hạt nhân tại Tokyo. Ảnh chụp ngày 16/07/2012

Biểu tình chống năng lượng hạt nhân tại Tokyo. Ảnh chụp ngày 16/07/2012

Reuters

Anh Vũ


Ngày 14/09/2012, trước sức ép của cuộc bầu cử Quốc hội trước thời hạn, chính phủ Nhật Bản đã thông báo dự tính đến năm 2040 sẽ đọan tuyệt hẳn với điện hạt nhân. Tuy nhiên Tokyo cam kết sẽ xem xét lại lịch trình và trước mắt đề nghị mau chóng cho khởi động lại các lò phản ứng đang bị ngừng lại.


Chủ đề này được nhật báo kinh tế Les Echos đề cập đến với ghi nhận thấy Tokyo đang tỏ ra lúng túng chưa biết thực hiện thế nào dự định đưa nước Nhật thoát khỏi sự lệ thuộc vào năng lượng hạt nhân. Làm sao cùng lúc vừa làm thỏa mãn được dư luận chống năng lượng hạt nhân đang lên cao kể từ sau tai nạn Fukushima, đồng thời vẫn trấn an được giới doanh nghiệp đang rất lo lắng về tương lai năng lượng của đất nước nhỏ bé và rất nghèo tài nguyên thiên nhiên.

Les Echos nhận định, trên lý thuyết, với quyết định sẽ rút ra khỏi điện hạt nhân như thông báo hồi cuối tuần qua, chính phủ Nhật có thể gây ra một sự đảo lộn sâu rộng về chính sách năng lượng. Trở lại thực tế trước khi xảy ra vụ tai nạn nhà máy điện hạt nhân Fukushima Daiichi hồi tháng Ba năm 2011, tờ báo nhắc lại là quần đảo Nhật Bản khi đó đã chuẩn bị một dự án đầy tham vọng phát triển hệ thống các nhà máy điện hạt nhân. Dựa chủ yếu trên hai tập đoàn có nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực là Toshiba và Hitach.

Nước Nhật dự tính sẽ tăng tỷ trọng điện hạt nhân trong bản đồ năng lượng của mình từ 28% (năm 2010) lên 50% vào năm 2030. Mục đích là để giảm bớt đáng kể tình trạng lệ thuộc vào nguồn năng lượng hóa thạch, đang ngày càng trở nên đắt đỏ và không ổn định.

Sau vụ tai nạn Fukushima, kế hoạch này bị đảo lộn hoàn toàn. Không có một lò phản ứng nào được xây thêm từ nay đến năm 2030. Các lò phản ứng đã đạt tuổi thọ 40 năm sẽ phải dừng lại. Để bù đắp vào sản lượng điện bị thiếu hụt, Nhật Bản dự tính thúc đẩy phát triển các nguồn năng lượng mặt trời hoặc gió. Bên cạnh chính sách tiết kiệm năng lượng là đẩy mạnh sử dụng khí đốt và các nguồn năng lượng hóa thạch như than đá dầu mỏ trong các nhà máy điện.

Chiến lượng năng lượng mới của Nhật nhằm nhanh chóng tạo ra một xã hội không còn phụ thuộc vào hạt nhân. Quyết sách này của chính phủ không đặt ra từng gian đoạn cụ thể để thực hiện việc chuyển tiếp lịch sử này nhưng lại đề nghị nhanh chóng cho khởi động lại các lò phản ứng đạt tiêu chuẩn an tòan. Hiện chỉ có 2 trên tổng số 50 lò phản ứng hạt nhân phát điện ở Nhật đang họat động.

Các chuyên gia ở Nhật đều có chung một nhận xét, chính sách năng lượng mới của chính phủ chỉ là một « mục tiêu » còn chiến lược năng lượng sẽ phải được « xem xét lại thường xuyên » trong tương lai. Trong khi đó, theo Les Echos, ngay sau khi chính phủ thông báo hướng đưa Nhật thoát khỏi năng lượng hạt nhân thì chính ông Motohisa Furukawa, bộ trưởng Kinh tế đã nói rõ là các lò phản ứng đã khởi công xây dựng tại Nhật từ trước tai họa Fukushima vẫn phải được hoàn thành nốt, đồng thời các lò này sẽ phải hoạt động trong vòng 40 năm, tức là vượt qua cái mốc giới hạn năm 2040. Bộ trưởng Công nghiệp Yuki Enado cũng khẳng định chính phủ sẽ phải mềm dẻo trong chiến lược năng lượng này.

Les Echos nhận định : những dấu hiệu không nhất quán như vậy chứng tỏ chính phủ Nhật đang lúng túng trước một bên là đòi hỏi của một bộ phận dư luận đang chống đối kịch liệt năng lượng hạt nhân và bên kia là giới công nghiệp đang tỏ ra lo ngại về tương lai năng lượng của đất nước này. Đặc biệt là các nhà sản xuất điện ở Nhật đang lo ngại dự án từ bỏ điện hạt nhân của chính phủ sẽ làm bùng nổ tăng giá điện, trong khi một số chuyên gia thì lại đặt vấn đề liệu Tokyo có đủ khả năng tài chính để gỡ bỏ các nhà máy điện hạt nhân và để gia tăng nhập khẩu nhiên liệu. Những người này hy vọng chính phủ sẽ bình tĩnh và đưa ra quyết định hiện thực hơn.

Làn sóng bài Nhật ở Trung Quốc trở nên dữ dội

Người Trung Quốc phản đối Nhật Bản bên ngoài tòa Đại sứ quán Nhật Bản ở Bắc Kinh. Ảnh: AP

Trong khi đó vào thời điểm này ở bên ngòai quần đảo Nhật Bản, làn sóng bài Nhật ở Trung Quốc đang diễn ra sôi sục và có chiều hướng ngày càng dữ đội, xung quanh các tranh chấp quần đảo người Nhật gọi là Senkaku còn người Trung Quốc gọi là Điếu Ngư, nhất là kể từ khi Tokyo thông báo quyết định quốc hữu hóa một số đảo trong khu vực tranh chấp.

Les Echos nhận thấy, các cuộc biểu tình chống Nhật có quy mô lớn hiếm thấy đã rầm rập nổ ra ở nhiều thành phố Trung Quốc trong những ngày cuối tuần qua. Từ Bắc Kinh đến Thanh Đảo, Thẩm Quyến, rồi qua Thượng Hải liên tục các cuộc biểu tình tụ tập hàng chục nghìn người đằng đằng khí thế dân tộc, bày tỏ sự phẫn nộ của họ trước việc Tokyo xác quyết chủ quyền đối với quần đảo Điếu Ngư/Senkaku.

Tại Bắc Kinh, hơn một nghìn người biểu tình trước sứ quán Nhật, ở Thẩm Quyến, lực lượng giữ trật tự đã phải dùng đến hơi cay và vòi rồng để chế ngự hàng nghìn người biểu tình. Còn tại Thanh Đảo, một nhà máy của hãng Panasonic đã bị người biểu tình đốt phá. Hãng thông tấn Nhật Kyodo ghi nhận có khoảng 40 nghìn người đã tham gia các cuộc biểu tình chống Nhật vừa rồi tại Trung Quốc.

Nhật báo Libération cho biết, do được chính quyền bật đèn xanh nên các cuộc biểu tình đầy tính dân tộc chủ nghĩa này đã biến thái nhanh chóng thành các hành động bạo lực. Theo ghi nhận của tờ báo thì trong hai ngày cuối tuần qua, các tiệm ăn Nhật ở 5 thành phố Trung Quốc bị đập phá, xe hơi mác Nhật bị lật ngược giữa đường phố, hàng chục nhà máy của Nhật thì bị những đám người không kiểm soát được lao vào đập phá.

Tại Bắc Kinh ngày hôm qua (16/9), nhiều cửa hàng ăn Nhật muốn không bị đập phá đã phải trương băng chữ « Điếu Ngư là của Trung Quốc ». Cửa kính của lãnh sự quán Nhật ở Trùng Khánh cũng bị ném đá phá nát. Kiều dân Nhật tại Trung Quốc ( riêng ở Thượng Hải đã có tới 60 nghìn người) đang phải sống trong sợ hãi. Người biểu tình bài Nhật trương lên những khẩu hiệu có nội dung cực kỳ hiếu chiến như «Chúng ta hãy phá nát Tokyo », « tiêu diệt bọn Nhật lùn » hay thậm chí người ta còn đọc được những khẩu hiệu như « phải đòi lại món nợ máu của lịch sử. Hãy chặt đầu những con chó Nhật cho thỏa nỗi tức giận của người Trung Quốc ».

Tuy nhiên tinh thần dân tộc chủ nghĩa cuồng tín có chỗ cũng đã được lái theo hướng nhắm vào chính quyền Bắc Kinh vì theo nhiều người dân, chính phủ đã tỏ ra nhu nhược trước Nhật Bản trong việc bảo vệ chủ quyền

Nghệ sĩ ly khai nổi tiếng ở Trung Quốc Ngải Vị Vị thì lại cho rằng nhân dân Trung Quốc nên « cảm ơn Nhật » vì nhờ sự kiện này mà họ mới có cơ hội hiếm hoi được biểu tình. Theo ghi nhận của Les Echos thì cho đến giờ thái độ của Bắc Kinh vẫn là để mặc cho các cuộc biểu tình diễn ra, nhưng đồng thời cũng tìm cách kiểm soát các cuộc tập hợp tự phát để không thể chuyển hướng thành chống chính quyền.

Về phần Tokyo, trước làn sóng biểu tình bài Nhật lớn nhất kể từ khi thiết lập bang giao trở lại với Trung Quốc năm 1972, thủ tướng Nhật chỉ còn biết lên tiếng kêu gọi Bắc Kinh « huy động tối đa để ngăn chặn mọi hành vi ác ý chống lại kiều dân và lợi ích của Nhật Bản », đồng thời ông Yoshihiko Noda cũng quyết tâm không từ bỏ quyết định quốc hữu hóa các hòn đảo đang tranh chấp.

Washington bó tay trước làn sóng chống Mỹ

Biểu tình tại Istanbul, Thổ Nhĩ Kỳ phản đối bộ phim báng bổ đạo Hồi, 14/09/2012

Một thời sự khác cũng liên quan đến biểu tình trong những ngày qua, đó là làn sóng biểu tình rất manh động chống Mỹ ở khắp các nước trong thế giới Hồi giáo trong những ngày qua để tỏ sự phẫn nộ với bộ phim được cho là báng bổ đạo Hồi.

Le Figaro có bài viết « Washington không che giấu được nỗi tuyệt vọng trước cơn thịnh nộ của đường phố Ả Rập ». Tờ báo viết « những bức tường bao bị đám người điên cuồng tấn công, những lá cờ bị đốt cháy, những cuộc biểu tình biến thành bạo động, đó là những hình ảnh hỗn loạn khủng khiếp bám đuổi theo Hoa Kỳ và các cơ quan đại diện ngoại giao của họ trên khắp thế giới suốt những ngày qua ».

Trước làn sóng bài Mỹ đang gia tăng dữ dội như vậy, Washington đang cố gắng tìm cách chống đỡ. Ban đầu là tăng cường các quân nhân đến hỗ trợ bảo vệ các tòa sứ quán và lãnh sự trong khu vực các nước Ả Rập, tiếp đó là rút bớt nhân sự không cần thiết ở một số nước như Tunisia và Soudan về nước.

Le Figaro nhận định, những biện pháp như vậy không giấu được nỗi tuyệt vọng của chính quyền Obama trước làn gió độc đến không đúng lúc khi mà chỉ còn hai tháng nữa nước Mỹ bước vào cuộc bầu cử tổng thống căng thẳng.

Trước tính cấp bách của cuộc bầu cử và an ninh, thông diệp hòa dịu gửi đến đường phố Ả Rập dường như không thu hút được chú ý của ai. Ở Mỹ không có đạo luật nào cấm phổ biến những kiểu clip như trích đọan phim đã gây nên cơn phẫn nộ của thế giới Hồi giáo vừa qua. Trong khi đó tự do ngôn luận là nội dung ghi ngay trong tu chính Hiến pháp đầu tiên của Hoa Kỳ, vì thế mà cả hai phe Cộng hòa cũng như Dân chủ trong chiến dịch tranh cử hiện nay đều tránh đề cập đến chuyện trừng phạt các tác giả của bộ phim « kích nổ » này. Đạo diễn bộ phim, ông Nakoula 55 tuổi đã được cảnh sát thả ra sau cuộc thẩm vấn kéo dài 30 phút về một vụ việc khác.

Điều này chỉ càng làm dấy lên sự phẫn nộ của người Hồi giáo trên tòan thế giới, những người không thể hấp thụ được dân chủ kiểu Mỹ. Các cuộc biểu tình chống Mỹ vẫn tiếp tục được kêu gọi trong khắp thế giới buộc nước Mỹ phải chống chọi lại trong sự bất lực.

Bốn mươi năm tới, máy bay siêu thanh thế hệ Mach 6 sẽ đi vào phục vụ

Hình minh họa máy bay siêu thanh với hai tầng cánh chồng lên nhau của

Trong tương lai không xa đường bay Paris –New York có thể rút xuống còn 1 giờ thay vì 6 giờ như hiện nay, nhờ có máy bay siêu thanh đời mới, thế hệ Mach 6 đang được các phòng thí nghiệm hàng không của Mỹ cũng như châu Âu tích cực nghiên cứu.

Ông Laurent Serre, phụ trách chương trình nghiên cứu siêu thanh của trung tâm nghiên cứu không gian Pháp Onera tin tưởng rằng đến năm 2040-2050, loại máy bay siêu thanh có vận tốc 6 120 km/h, tức là gấp 5 lần tốc độ âm thanh, có thể sẽ được đưa vào sử dụng thương mại.

Loại máy bay đã vượt qua bức tường âm thanh là Concorde cũng mới chỉ đạt được tốc độ 2 400km/h. Như vậy khi đó, để bay từ Paris đến Tokyo người ta chỉ mất có 2 giờ rưỡi thay vì 11 tiếng như hiện nay và đến New York mất 1 giờ. Đây là hướng nghiên cứu cho tương lai được các tổ hợp hàng không Mỹ và châu Âu đang tích cực triển khai.

Theo các nhà nghiên cứu thì trở ngại lớn nhất cho dự án máy bay siêu thanh không phải là vấn đề kỹ thuật hay môi trường mà là vấn đề kinh tế, làm sao để loại máy bay mới này sinh lời, tức là ít nhất phải chuyên trở được 150 hành khách chứ không phải chỉ dành có một nhóm khách VIP, điều đã khiến máy bay siêu thanh Concorde bị thất bại.

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link