Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, September 23, 2012

Sự nghiệp của tất cả chúng ta


 

 
 

 

Sự nghiệp của tất cả chúng ta

Revolution
 fist.jpg
Chúng ta không thể để cho kẻ độc tài đè đầu cưỡi cổ nhân dân mình nhưng lại tự xưng là vinh quang, vĩ đại. Chúng ta không thể để kẻ độc tài cướp đi mọi giá trị về tinh thần và vật chất của người dân nhưng lại bắt họ phải ca ngợi chúng. Chúng ta không chấp nhận một nhà nước là kẻ thù không đội trời chung với nhân dân nhưng lại tự xưng là “Nhà nước của dân, do dân, vì dân, tất cả quyền lực thuộc về nhân dân”. Vì vậy, việc đấu tranh để xóa bỏ một chế độ nhà nước lừa đảo và cướp bóc là trách nhiệm của mọi người dân Việt Nam, là sự nghiệp của tất cả chúng ta.


Dân tộc Việt Nam chúng ta đang ở trong một chế độ độc tài phi nhân, khiến cho người dân phải gánh chịu bao nổi bất công ngang trái, đất nước thì chìm đắm trong đói nghèo và lạc hậu. Các quyền tự do dân chủ cao quý của con người đã bị đảng cầm quyền cướp đoạt, thế hệ trẻ tương lai của đất nước bị thui chột nhận thức bởi một hệ thống tuyên truyền lừa bịp và ngu dân. Cả một dân tộc phải sống trong nổi sợ hãi và dối lừa chỉ vì sự cai trị của một chế độ độc tài toàn trị, chỉ vì để phục vụ cho mục tiêu cộng sản chủ nghĩa đầy hoang tưởng. Vì vậy đấu tranh để xóa bỏ chế độ độc tài phi nhân, xác lập chế độ tự do dân chủ là sự nghiệp của tất cả chúng ta, của mọi người dân Việt Nam. Đây là một sự nghiệp vô cùng cao quý và vinh quang, bởi nó mang lại các quyền làm người và những giá trị nhân bản cho cả một dân tộc.



Chính vì ý nghĩa to lớn và thiêng liêng đó mà việc đoàn kết mọi lực lượng, thành phần dân tộc để đấu tranh chống độc tài là trách nhiệm và nghĩa vụ của mọi công dân Việt Nam. Đó là mục tiêu và thành quả chung của cả dân tộc. Để khẳng định trước cộng đồng thế giới rằng: Dân tộc Việt Nam chúng ta quả cảm, đã tự đứng lên giải phóng chính mình khỏi ách độc tài, góp phần to lớn vào sự nghiệp xây dựng một thế giới tự do, dân chủ và bác ái.

Trong chế độ độc tài toàn trị, mọi thành phần dân tộc đều trở thành nạn nhân của chúng. Xã hội đó kìm hãm mọi khả năng phát triển của cá nhân, cướp đi những phẩm giá tốt đẹp của lương tri con người. Vây hãm đất nước trong bóng tối của sự lừa dối và sợ hãi, gây nên bao nổi bất công ngang trái cho nhân dân. Nhà nước độc tài nắm hết mọi phương tiện và nguồn lực trong tay để phục vụ cho mục tiêu toàn trị, vì vậy việc từng bước dành lại các phương tiện và nguồn lực đó về tay người dân là nhiệm vụ bức thiết của chúng ta. Người dân đã bị cướp đi tất cả các quyền và phương tiện, họ bị trắng tay trong việc đấu tranh cho các quyền và lợi ích của mình bị nhà cầm quyền vi phạm. Vì vậy, toàn dân đoàn kết để đấu tranh dành lại những quyền đã bị đánh cướp là nhiệm vụ đầu tiên trong sự nghiệp chống độc tài. Để dành được tự do dân chủ, người dân Việt Nam chúng ta không còn con đường nào khác là phải đoàn kết để khẳng định ý chí và nguyện vọng tâm huyết của mình. Đoàn kết sẽ khiến cho kẻ độc tài lo sợ, bởi vì mục tiêu chia rẽ để cai trị của chúng đã bị phá sản.

Chúng ta không thể để cho kẻ độc tài đè đầu cưỡi cổ nhân dân mình nhưng lại tự xưng là vinh quang, vĩ đại. Chúng ta không thể để kẻ độc tài cướp đi mọi giá trị về tinh thần và vật chất của người dân nhưng lại bắt họ phải ca ngợi chúng. Chúng ta không chấp nhận một nhà nước là kẻ thù không đội trời chung với nhân dân nhưng lại tự xưng là “Nhà nước của dân, do dân, vì dân, tất cả quyền lực thuộc về nhân dân”. Vì vậy, việc đấu tranh để xóa bỏ một chế độ nhà nước lừa đảo và cướp bóc là trách nhiệm của mọi người dân Việt Nam, là sự nghiệp của tất cả chúng ta.

Toàn thể người dân Việt Nam đều hiểu rằng: Hàng triệu mạng người đã hy sinh trong hai cuộc chiến tranh không phải để đất nước sống trong một chế độ độc tài, không phải để chạy theo và tôn thờ thứ chủ nghĩa Cộng sản hoang tưởng. Những người đã hy sinh xương máu của mình là để có được một đất nước Việt Nam độc lập, tự do và dân chủ. Họ không hy sinh cho những kẻ lừa dối dân tộc mình, sống trên xương máu và bất hạnh của nhân dân, những kẻ đã nhẫn tâm áp đặt chế độ độc tài lên đất nước mình. Một chế độ nhà nước phản phúc và hại dân như vậy phải bị lật đổ. Chúng ta làm điều đó nhân danh đất nước và dân tộc, vì hạnh phúc của toàn thể người dân Việt Nam.

Chúng ta không thể tha thứ cho những kẻ chủ trương lừa dối và đàn áp nhân dân mình. Những kẻ cầm quyền hiểu rằng: con đường chúng đang đi là sai trái, đi ngược lại các giá trị nhân bản của con người, trái với nguyện vọng chân chính của người dân. Ấy vậy nhưng chúng vẫn rắp tâm lừa dối, tuyên truyền cho thứ chủ nghĩa hoang tưởng, chỉ để tiếp tục cầm quyền để cai trị và cướp bóc nhân dân. Nếu như trước đây chúng ta có thể tha thứ vì chúng ngu dốt mà chọn sai con đường, thì ngày nay bộ mặt thật của kẻ lừa dối và cướp bóc đã lộ rõ, chúng không thể được tha thứ nếu không thực tâm từ bỏ con đường sai trái đó. Việc nhà cầm quyền tiếp tục lừa dối và ép buộc đất nước và nhân dân đi theo con đường cộng sản chủ nghĩa hoang tưởng là một hành động không thể chấp nhận. Vì đó là hành động của một kẻ lừa đảo và cướp đoạt để phục vụ cho mục tiêu độc tài toàn trị, đi ngược lại với các giá trị tự do dân chủ của người dân.

Với tư cách là một người dân Việt Nam, chúng ta ai cũng hiểu rằng: Trách nhiệm của tất cả chúng ta là đấu tranh lật đổ chế độ độc tài, mang lại tự do dân chủ cho đất nước hôm nay và mai sau. Đó là một sứ mệnh vô cùng cao cả trước lịch sử, hiện tại và tương lai. Tất cả chúng ta có chung một nguyện vọng: Đất nước Việt Nam sớm có được tự do dân chủ, sớm thoát khỏi ách độc tài toàn trị phi nhân. Nhân danh dân tộc, chúng ta phải làm điều đó để không hổ thẹn với lịch sử, để không bị thế hệ tương lai nguyền rủa là hèn nhát. Chúng ta dám đấu tranh vì đất nước và dân tộc này, vì cuộc sống hạnh phúc của mọi người dân Việt Nam.



Chúng ta không thể mãi bị lừa dối và kìm kẹp, phải đập tan xiềng xích của chế độ độc tài để tự giải thoát. Toàn thể nhân dân Việt Nam hãy đồng thanh nói “Không” với Cộng sản, cùng nhau đoàn kết để đấu tranh xóa bỏ độc tài. Con đường dân chủ cao cả là sứ mệnh của chúng ta, những thế hệ đang sống trong ách của chế độ độc tài toàn trị. Những giá trị cao quý của tự do, dân chủ sẽ là mục tiêu của chúng ta, bóng đêm của độc tài phải bị đẩy lùi vào quá vãng. Xây dựng một đất nước Việt nam mới có tự do dân chủ là sự nghiệp của tất cả chúng ta, sự nghiệp của những con Lạc cháu Hồng. Hãy nắm chặt tay nhau trên con đường dân chủ, đòi lại những giá trị làm người đã bị đánh cắp, đập tan guồng máy độc tài kìm kẹp đất nước và nhân dân. Nhân dân Việt Nam hãy tự giải phóng cho chính mình, góp phần vào sự nghiệp tự do, dân chủ thế giới. Xin một lần nữa được nhắc lại: Đó là Sự nghiệp của tất cả chúng ta!

Minh Văn

 

PHẢN BIỆN NHỮNG LẬP LUẬN CỦA GS NHẬT TSUBOI YOSHIHARU VỀ NHÂN VẬT HỒ CHÍ MINH

PHẢN BIỆN NHỮNG LẬP LUẬN CỦA GS NHẬT TSUBOI YOSHIHARU VỀ NHÂN VẬT HỒ CHÍ MINH
(Qua bài trình bày của Ký giả Bùi Tín)  
Bài GS Bút Xuân Trần Đình Ngọc
 Tôi không được đọc những bài nói về ông Hồ chí Minh của GS Nhật  Tsuboi Yoshiharu nhưng qua lời trình bày sơ lược của Ký giả Bùi Tín dưới đây thì ông GS này, cũng tương tự  nhiều cây viết Tây phương trước đây, đã không biết cái căn cốt CS của ông Hồ chí Minh nên phần  nhiều, chỉ vỉ muốn làm một cái gì đó nổi nang hơn, lạ hơn, sáng tạo hơn nhiều bài viết khác đã có, mà đưa ra những nhận định lập dị hoặc sai lầm ngay từ căn bản về ông Hồ.
Câu xác định của ông Tsuboi Yoshiharu rằng Hồ là Cộng hòa chứ không phải Cộng sản đã sai 100% khỏi cần bàn thêm.
Cộng hòa và Cộng sản là hai chế độ khác nhau một trời một vực. Cộng hòa, như Cộng hòa Liên bang Đức, Cộng hòa Pháp, Cộng hòa Việt Nam, Cộng hòa Czech v.v... Gần gũi như nền Cộng hòa miền Nam VN trước đây, có Dân chủ, Tự Do, Dân quyền, Nhân quyền. Cộng Sản không có 4 thứ đó. Cộng hòa có Quốc Hội do dân thực sự bầu ra trong khi Quốc Hội của một nước Cộng sản do đảng cử người rồi dân cứ thế mà bầu cho qua mắt quốc tế. Quốc Hội của CS là Quốc hội làm việc cho đảng CS và chỉ đàng CS mà thôi, không biết chi đến quyền lợi của dân chúng, tất nhiên, bởi 98% những người này là đảng viên đảng Cộng sản.
 
Dân chúng trong chế độ Cộng hòa có tiếng nói là Quốc hội, những người thực sự đại diện cho dân chúng. Dân chúng trong chế độ Cộng sản không có tiếng nói mà khi chĩu hết nổi liều đưa tiếng nói ra thì bị tù đày, tra tấn, giết chóc, bỏ đói, trù dập cho đến chết.
Ông Tsuboi Yoshiharu có biết những điều này không? Tôi nghi ngờ trình độ nghiên cứu  của ông Tsuboi Yoshiharu.
Hồ chí Minh, ngay từ sau 1924  đã chịu sự huấn luyện rồi làm việc cho CS quốc tế Liên xô, lãnh lương hàng tháng của Liên Xô và tự coi mình là người học trò ngoan của Lenine. HCM  cũng tự coi là bày tôi của Mao trạch Đông, Lưu thiếu Kỳ và Chu ân Lai, các lãnh tụ CS Trung quốc.
Những gì Hồ chí Minh làm thời đó đã ảnh hưởng sâu đậm đến ngày nay: nước Việt Nam trở thành một quận huyện của Trung cộng mà từ hơn 4000 năm nay chưa bao giờ dòng giống Việt, ngay một đứa trẻ nít biết suy nghĩ lại chịu cái điều tủi nhục hơn hết mọi điều tủi nhục đó.
Thế cho nên khi Trung cộng chiếm đảo Hoàng Sa và một phần Trường Sa, dân chúng ức lòng nổi lên chống lại thì Ngụy quyền VGCS dùng công an và lính đánh đập, bỏ tù, giết chóc người dân khiến không ai hiểu được thái độ vong bản đó: cấm không cho người Việt yêu nước Việt và bảo vệ gìn giữ nước Việt, trái lại, VGCS lại về phe và bênh đỡ kẻ xâm lăng mà Nhà văn Dương thu Hương gọi một cách chính xác là: Rước hổ về thịt dê nhà.
Ông Tsuboi Yoshiharu, theo Ký giả Bùi Tín, đã đi rất nhiều, những nơi Hồ chí Minh đi qua, để tìm hiểu về nhân vật quan trọng là Hồ chí Minh như xưa nay người ta thường tặng cho ông ta cái hào quang: phá bỏ chế độ thực dân người bóc lột người, cào bằng giai cấp để không còn người quá giầu người quá nghèo, cách mạng vô sản tức phá bỏ giai cấp, giới vô sản trở thành lá cờ đầu cho một cuộc cách mạng giải phóng con người khỏi những bất công thối nát, thiết lập một xã hội công bình tối đa, làm theo khả năng, hưởng theo nhu cầu đầy mơ ước của nhiều thế hệ cha ông nhưng đã khg bao giờ cuộc cách mạng ấy xẩy ra và người dân được hưởng v.v…
Những điều tuyên truyền rẻ tiền ấy ngày nay đã thành những trò hề, trò trẻ nít, nói dối, đánh lừa con nít nhưng không thực hiện được 1/1000 mà trái lại, tất cả đã đi ngược lại những gì đã hứa, đã thề bồi: Hồ này không phải là kẻ bán nước, Hồ này không phản bội lòng tin tưởng của quốc dân đâu…
 
Lời thề như cá trê chui ống, chui tuột qua không còn lại tí gì.
Ông GS hay Học giả Tsuboi Yoshiharu có biết được những điều này:
Hồ chí Minh Không cần Gây Ra cuộc Chiến Tranh 1946-1954 Mà Nước Việt Nam Vẫn Có Độc Lập Và Toàn Vẹn Lãnh Thổ.
Thật vậy, nếu ông Hồ không làm một cuộc chiến tranh 1946-1954 khởi đầu từ ngày ông Hồ tuyên chiến với Pháp: 19-12-1946 thì sau đó, theo xu hướng chính trị quốc tế, vào năm 1949, Tổng Thống Pháp Vincent Auriole đã ký Sắc lệnh trao trả Độc Lập và toàn vẹn lãnh thổ cho ba nước Việt-Miên-Lào.
 
 Cần nhớ rằng  TT Pháp chỉ trao trả quyền hành cho Quốc trưởng Bảo Đại, nguyên là Hoàng đế VN trào nhà Nguyễn, chứ không biết đến ông Hồ là ai.
 
Chính vì điểm này mà ông Hồ sợ hổng giò hổng cẳng nên đã phải tuyên chiến với Pháp, gây ra một cuộc chiến tranh suốt 9 năm (1946-1954), hàng triệu người chết, hàng triệu người bị tàn phế, hàng trăm ngàn góa phụ trẻ, hàng triệu trẻ em quấn khăn tang, hàng triệu nóc gia bị phá huỷ, hàng triệu mẫu ruộng bị bỏ hoang, nhân dân VN xuống đến tột cùng của sự đói nghèo, tang tóc và đau khổ.
Mời GS Tsuboi Yoshiharu  nhìn vào bảng này để biết VN có cần gây chiến với Pháp không?
- Malaysia không phải đánh nhau, không tốn một giọt máu, một viên đạn, được Anh trả độc lập năm 1957.
·        nước Phi luật tân, người Mỹ trả độc lập năm 1946;
·        Syria và Liban, người Pháp trả độc lập năm 1946.
·        Ấn (chính sách bất bạo động của thánh Gandhi), và Pakistan, người Anh trả độc lập năm 1947.
·        Miến (Myanmar), Sri Lanka, Palestine đều thuộc Anh, người Anh trả độc lập năm 1948.
·        Indonesia do Hà lan trả độc lập năm 1949.
·        Nhiều nước ở châu Phi, Mỹ-Latinh cũng đều như vậy.
·        1989-1991 Đế quốc Liên Sô tan rã, 22 QG bỏ chủ nghĩa CS.
Đông Âu: Ba lan, Hung, Tiệp, Đông Đức, Albanie, Bulgarie, Roumanie và 15 nước thuộc Liên bang Sô Viết.
 
Tóm lại, vì ông Hồ chí Minh hám quyền, hám chức, chỉ nghĩ đến ông ta và đảng của ông ta, xung phong làm tên lính xung kích trung thành phục vụ CS quốc tế, Hồ hiếu chiến, hiếu sát vì coi rẻ sinh mạng đồng bào miễn là được lòng quan thầy Nga-Tàu để Nga-Tàu ban quyền chức và chống lưng cho Hồ nên nước VN đã tan nát như ngày nay với trên 10 triệu người VN đã tức tưởi nằm xuống (từ 1930 cho đến nay) cho tham vọng của Hồ và bè lũ tay sai Đồng, Chinh, Duẩn, Giáp, Mười, Anh, Kiệt, Triết, Mạnh, Dũng, Phiêu, Sang, Trọng... cũng như đế quốc CS.
 
Người VN, những gia đình có người chết oan, và cả toàn dân nguyền rủa Hồ tặc và bọn Việt gian thủ hạ đời đời kiếp kiếp!
 
Hồ và bọn thủ hạ Việt gian sẽ mang tiếng xấu muôn đời:
Trăm năm bia đá cũng mòn,
Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ!
(Ca dao)
 
Tiếp theo, đây là cái xã hội do Hồ  chí Minh tạo ra. Nhà văn Huỳnh ngọc Tuấn nói là nó không giống bất cứ xã hội nào trên hành tinh này vì nó quá dị hợm, vô đạo và thụt lùi. Tôi xin nhường đoạn này để ông Huỳnh ngọc Tuấn nói về cái xã hội ấy mà biết bao xương máu mới tạo nên.
 
 GS Tsuiboi Yoshiharu coi xem nó có xứng đáng để người lèo lái nó hi sinh 10 triệu nhân mạng và hàng ngàn tỉ đô la để thực hiện nó không?
 
Vì bài đã dài, Bút Xuân đã lược bớt chi tiết.
 
Không Giống Ai Huỳnh Ngọc Tuấn (Danlambao) - Tôi đang sống trong một đất nước mà hàng ngày, hàng tháng, hàng năm những cái không giống ai vẫn ngang nhiên diễn ra, ngang nhiên hiện hữu. Không ai đồng tình nhưng ai cũng lặng thinh.
Người ta phải lặng thinh bởi vì nói ta thì bị tù, bị tra tấn, bỏ đói, đánh đập có khi chết(BX).
Xin được một lần mô tả cái diện mạo và hình dáng của những cái không giống ai này.
-  Có Chính phủ, có Nhà nước nhưng đảng CS mới là quyền lực thực sự là chủ nhân ông của đất nước.
Đất nước không phát triển nổi, nhân dân không khá lên được vì phải gánh vác trên vai hai guồng máy quyền lực với hai lực lượng nhân sự như con đỉa hai đầu hút hết nguồn lực quốc gia.
- Cái thành quả lớn nhất của nền văn minh nhân loại là nhà nước pháp trị và tam quyền phân lập nhưng ở VN thì  đảng CS lãnh đạo nên không có tam quyền phân lập .
- Ở các nước dân chủ văn minh quyền tự do ngôn luận và bày tỏ chính kiến một cách ôn hòa qua các phương tiện truyền thông như báo chí, đài phát thanh... là quyền mang tính phổ quát. Còn ở VN chỉ được phép có một tư tưởng, một tiếng nói, một cách nhìn và một cách suy nghĩ cho nên tính sáng tạo bị bức tử, sự khác biệt là “phản động” là chống đối.
- Ở các nước văn minh dân chủ, bầu cử, ứng cử là một quyền cực kỳ hệ trọng, nó quyết định sinh mệnh của thể chế dân chủ đó. Còn ở VN, đảng đề cử Ứng viên (hết mọi loại Dân cử) dân chúng chỉ việc đi bỏ phiếu bầu người đảng đã chọn. Người dân cử đó là người của đảng, làm việc cho đảng, không biết gì đến nhân dân và quyền lợi của nhân dân. Quốc Hội là một thí dụ.
- Ở các nước dân chủ văn minh, đảng chính trị chỉ là một hội đoàn dân sự do những người có cùng chủ trương và lý tưởng lập ra để góp phần kiến tạo nên một xã hội đa nguyên đa dạng phong phú và lành mạnh, họ độc lập và có quyền bình đẳng với những tổ chức chính trị đối lập hoặc đồng minh, họ không lãnh đạo ai và cũng không bị ai lãnh đạo, tất cả đều phục vụ nhân dân và đất nước và chịu sự ủy quyền của cử tri qua từng cuộc bầu cử và hoạt động của họ nằm trong khuôn khổ luật pháp. Nhưng ở VN đảng CS là quyền lực tối cao được cái gọi là “Hiến pháp” trao cho quy chế được quyền lãnh đạo vĩnh viễn (tất nhiên là cho đến khi nào chế độ độc tài còn tồn tại được). Đảng CS là ngươì cầm lái “vỹ đại”, đảng có mặt khắp nơi chi phối và quyết định tất cả. Từ trung ương đến địa phương, từ thành phố đến hang cùng ngõ hẻm, đôi mắt của đảng soi rọi khắp nơi để quan sát và lãnh đạo đến tận “quần” chúng.
Đảng có mặt ở những nơi không ai nghĩ tới, từ trường học, bệnh viện, công ty tư nhân, cả nhà thờ và thiền viện.

- Giáo dục các cấp chú trọng “Hồng hon Chuyên”, nhất là Đại học nơi đào tạo nhân tài và nhân lực cho đất nước thì môn Chủ nghĩa Mác- Lê nin là bắt buộc cho dù không ai muốn học vì mất thời gian và vô bổ, nhưng sinh viên phải học và trả tiền cho cái học trình vô bổ và mất thời gian đó!


- Trong nền kinh tế của bọn tư bản đỏ được gọi là nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN, ở thiên đường XHCN này giai cấp công nhân và nông dân bị bóc lột đến tận cùng, bị khinh miệt và ngược đãi mà không làm gì được để bảo vệ quyền lợi của mình, đảng CS lập ra Công đoàn và điều khiển nó như công cụ để kiểm soát công nhân và bảo vệ quyền lợi cho giới chủ, phần nhiều là chủ ngoại quốc (đã ăn chia với công an). Những tập đoàn kinh tế cá mập được hình thành từ tiền thuế của dân nhưng lại trở thành chủ nhân ông của người dân, muốn vào làm việc ở những tập đoàn này phải là những thành phần con ông cháu cha.


- Lực lượng “công an nhân dân” thì coi dân như cỏ rác, buồn buồn thì đánh chết một vài người dân cho vui, mục đích là để thị uy. Nếu dư luận trong nước và quốc tế có phản ứng mạnh quá thì cũng xử cho lấy lệ để bịt miệng công luận rồi đâu lại vào đó. Hãy nhìn những cái chết thê thảm của một số nạn nhân trong mấy năm gần đây thì rõ. Giết người tại đồn công an rồi treo cổ nạn nhân lên xà nhà, hô hoán lên là tự tử. Hàng trăm người đã bị giết kiểu này kể cả những người chồng nạn nhân có vợ “vừa mắt” công an, công an đòi đi nhà nghỉ với y, chị này chống cự, chồng bị giết thảm thiết (anh Nguyễn công Nhựt, vợ là Nguyễn thị Thanh Tuyền, Bình Dương)

- Ở các nước dân chủ văn minh đất đai là một thứ tài sản quan trọng của người dân, quyền này được tôn trọng và bảo vệ bằng luật pháp. Ở cái nhà nước XHCN “của dân do dân và vì dân” này mới có cả trăm ngàn dân oan mất nhà mất đất, mới có những vụ thu hồi giải tỏa đất đầy máu và nước mắt vì quyền sở hữu đất đai “thuộc về toàn dân” và do nhà nước “trực tiếp quản lý”.
- Chỉ có ở VN và các nước CS mới có sự phân hóa giàu nghèo đến quái dị như vậy. Có những đại gia tài sản vàng bạc như núi, ăn chơi phè phỡn, cuộc sống xa hoa đến lập dị, tài sản của họ nhiều đến mức khó mà ước lượng được vì quá lớn và không minh bạch, từ trăm triệu đến vài tỷ Mỹ kim. Bên cạnh họ là rất nhiều người nghèo, cuộc sống lê lết bên những đống rác bẩn thỉu, hôi hám, họ sống trên rác và cũng kiếm sống bằng rác. Họ hoàn toàn không có tương lai, đất nước này xã hội này không thuộc về họ, họ chỉ như những con chuột theo nghĩa đen và nghĩa bóng.
- Bất cứ quốc gia và dân tộc nào thì đất nước là của chung, chung về quyền lợi và trách nhiệm, nhưng ở VN đất nước là độc quyền của đảng và nhà nước vì tất cả đã có “đảng và nhà nước lo”. Nhà nước và đảng làm chủ mọi nguồn tài nguyên của quốc gia, được độc quyền quản lý và phân phối. Bảo vệ đất nước như thế nào là quyền của đảng và nhà nước, người dân chỉ có mỗi một việc là làm theo những gì được đảng, nhà nước yêu cầu hoặc cho phép. Như trong cuộc chiến tranh Campuchia, đảng và nhà nước yêu cầu người dân phải hy sinh xương máu để “bảo vệ đất nước” và làm “nhiệm vụ quốc tế” thì người dânphảilàm.

-Ngày hôm nay đất nước bị Trung Cộng xâm chiếm, lòng tự tôn dân tộc bị sỉ nhục mà người dân VN cũng không được quyền “tự phát” để bày tỏ lòng yêu nước và một điều tuyệt đối là không được biểu tình để đưa ra một thông điệp cần thiết cho thế giới và bọn ngoại xâm biết được suy nghĩ và tình cảm của mình về hiện tình đất nước. Lòng yêu nước là một tình cảm tự nhiên, thiêng liêng và cao quý của bất cứ dân tộc nào trên thế giới nhất là người dân VN đã có truyền thống yêu nước chống ngoại xâm trong suốt lịch sữ 4000 năm của mình. Lòng yêu nước có thể nói là di sản quý báu của người VN mà tổ tiên của chúng ta đã vun bồi nhưng đảng CS cũng không cho phép người dân được nói lên lòng yêu nước của họ.
Bởi VC đã dâng nước cho Trung cộng từ lâu rồi.
Nếu kể ra những cái “KHÔNG GIỐNG AI” ở VN thì còn nhiều lắm chỉ sợ làm phiền lòng độc giả nên tạm dừng chổ này.

Một đất nước với quá nhiều cái “KHÔNG GIỐNG AI” như vậy mà nó (những cái không giống ai) vẫn ngang nhiên tồn tại thì đúng là đất nước này “KHÔNG GIỐNG AI” thật rồi.

 
 
GS Nhật Tsuiboi Yoshiharu có biết chuyện này:
Đài Tưởng Niệm 100 Triệu Nạn Nhân Cộng Sản tại Washington D.C. USA
 
 
Tin trên Net. Lúc 10 giờ 35 phút, ngày 12-6-2007, khánh thành Đài Tưởng Niệm 100 triệu Nạn Nhân toàn Thế giới đã bị Cộng Sản giết hại kể từ cuộc “Cách mạng” Liên Xô 10-1917, Tổng Thống Hoa Kỳ George W. Bush đã đến đọc một bài diển văn ngắn nhưng đầy ý nghĩa. Sau đây là một đoạn chính:
   “Thế kỷ 20 sẽ dược ghi nhớ như là một thế kỷ có nhiều chết chóc nhất trong lịch sử nhân loại. Và hồ sơ của thời đại bạo tàn này được ghi nhớ tại các đài tưởng niệm ở bên kia thành phố này. Cho đến nay Thủ Đô của Quốc Gia chúng ta chưa có đài tưởng niệm các nạn nhân của Chủ Chủ Nghĩa Cộng Sản thống trị, một ý thức hệ đã lấy đi mạng sống của khoảng 100 triệu người đàn ông, đàn bà và trẻ con vô tội. Vậy việc chúng ta họp lại với nhau để tưởng nhờ những người đã chết do các bàn tay của Cộng Sản là điều thích hợp, và dành đài tưởng niệm này để trân trọng sự đau khổ và hy sinh của họ trong lương tâm của thế giới.”
   Tổng Thống nhấn mạnh rằng con số chính xác các nạn nhân Cộng Sản này sẽ không bao giờ biết được. Ông nói: “Theo sự ước tính uyên bác nhất, Cộng Sản đã giết hàng chục triệu người ở Trung Quốc và Sô Viết, hàng triệu người ở Bắc Hàn, Cam-bốt, Phi Châu, Afghanistant, Việt Nam, Đông Âu và các phần khác của địa cầu.”
   Như vậy, ba nhân vật chủ chốt trong buổi lễ là Đức TGM Pietro Sambi, Tổng Thống Bush và Dân biểu Dana Rohrabacher đều cùng ước tính rằng số nạn nhân của Cộng Sản trên toàn thế giới gồm khoảng 100 triệu người. Nhưng xướng ngôn viên là ông James Robert của đài Radio America có lưu ý: “Có người cho rằng một người chết, một trăm người chết thì họ là những nạn nhân; nhưng 100 triệu người chết thì đó chỉ là con số thống kê. Chúng ta phải luôn nhắc nhở mọi người để sao cho 100 triệu người đã chết vì Chủ Nghĩa Cộng Sản sẽ không bị quên lãng như những con số thống kê.”
   Căn cứ vào đâu để các nhân vật nói trên đã đưa ra con số 100 triệu nạn nhân?
 
Những nơi nào và dưới triều đại nào đã xẩy ra những vụ tàn sát lớn nhất? Đi vào các chi tiết này, chúng ta sẽ thấy rõ hơn phương pháp của Cộng Sản.
 
Sau khi Liên Xô sụp đổ và sau biến cố tàn sát tại Thiên An Môn, thế giới đã công bố cuốn “Sách Đen về sự tàn ác của các chế độ Cộng Sản” (Black Book of Communism) đã thảm sát 100 Triệu người
 
- Trung Cộng đã giết 65 Triệu dân Trung Hoa.                                                                             
- Cộng Sản Liên-Sô đã giết 20 Triệu dân các nước trong Liên Bang Sô-Viết.                             
- Cambodia (Miên) đã giết 2 Triệu dân Khmer của họ.                                                                 
- Cộng sản bắc Triều Tiên đã giết 2 Triệu dân Bắc Hàn.                                                             
- Cộng Sản ở Phi Châu đã giết 1.7 Triệu dân Phi Châu.                                                                 
- Cộng Sản Afghanistan đã giết 1.5 Triệu dân                                                                              
- Cộng Sản Việt Nam đã giết 1 Triệu người dân Miền Bắc Xã Hội Chủ Nghĩa                               
- Cộng Sản tại các nước Đông Âu (Eastern Europe) đã giết 1 triệu dân Đông Âu.                      
- Cộng Sản vùng Mỹ Latin giết 150,000 dân,                                                                               
- Và lối 10,000 dân bị giết  trong các biến cố quốc tế do Cộng Sản tạo ra hay tại những nơi Cộng Sản chưa nắm quyền lực. 
 
Sách Đen về tội ác Cộng Sản do nhiều người Âu Châu viết; nhưng sau đó tổng kết và sửa lại hoàn chỉnh là do ông Stéphane Courtois (http://en.wikipedia.org/wiki/St%C3%A9phane_Courtois ), và được xuất bản lần đầu tại Pháp năm 1997 do Éditions Robert Laffont. Sau nầy xuất bản tại Hoa Kỳ do Harvard University Press ấn hành. Ông Stéphane Courtois cho rằng tội ác của Đức Quốc Xã là ghê rợn nhưng chỉ giết chết 25 triệu người mà thôi; trong khi tội ác của Cộng Sản nhiều hơn gấp 4 lần và tàn ác hơn. 
 
Trong ngày khánh thành khu Tưởng Niệm 100 Triệu nạn nhân của Cộng Sản; TT George W. Bush đã trao huy chương cho một số người có thành tích chống Cộng Sản. Nay nhân kỷ niệm 5 năm ngày khánh thành Khu Tưởng Niệm 100 Triệu nạn nhân Cộng Sản, Tổ Chức VOCF trao tặng cho cựu Bộ Trưởng Quốc Phòng Rumsfeld một Huy Chương Tự Do của các cố Tổng Thống Truman - Reagan. Huy Chương được trao tặng cho những ai có thành tích tranh đấu chống lại sự chuyên chế, bạo tàn, đàn áp tự do dân chủ và nhân quyền do các chế độ Cộng Sản chủ trương. Những lần kỷ niệm vào các năm trước, những người từng được lãnh Huy Chương cao quý nầy gồm bà Annette Lantos nhận thay cho chồng bà là Dân Biểu Liên Bang Hoa Kỳ Tom Lantos thuộc đảng Dân Chủ đã qua đời. Những vị khác đã nhận Huy Chương gồm Đức Giáo Hoàng John Paul II; Lech Walesa là Lãnh tụ Công Đoàn Đoàn Kết Ba Lan và sau nầy là Tổng Thống Ba Lan; Vaclav Havel  là Tổng Thống đầu tiên của nước Cộng Hòa Czech; Elena Bonner, là nhà tranh đấu nhân quyền dưới thời Liên-Xô và là vợ của nhà vật lý Liên Xô Andrei Sakharov (15-02-1923 - 18-6-2011); Thượng Nghị Sĩ (TNS) William F. Buckley Jr.; TNS Henry "Scoop" Jackson; TNS Jesse Helms,; TNS Joseph Lieberman và cựu Chủ Tịch Hạ Viện Hoa Kỳ Steny Hoyer. 
 
Trở lại với Hồ chí Minh, những tội ác giết người QG (không đồng chính kiến) rành rành, không cách nào bào chữa được. Vì trong những năm Hồ ở Nga, đầu thập niên 1920 và lần sau trong thập niên 1930, Hồ chắc chắn đã chứng kiến những thủ đoạn tàn ác của Chúa Ðỏ Stalin đối với những đối thủ chính trị của ông ta. Những đồng chí của Lenin như Rykov, Bukharin, Kamenev và Zinoview bị Stalin bắt bớ, hành hạ và đưa ra tòa rồi thủ tiêu cả mạng sống lẫn sự nghiệp chính trị của họ; tất cả Bộ Chính Trị thời Lenin đều lần lượt bị Stalin giết để ông ta nắm lấy độc quyền. Hồ Chí Minh chắc chắn phải chứng kiến những cảnh này, thời gian đó những người cộng sản đối lập với Stalin đã hô hoán cho cả thế giới biết. Nhưng Hồ đã chọn con đường theo Stalin và học tập những thủ đoạn của ông này, sau đem về áp dụng ở Việt Nam. Chính vì Hồ Chí Minh đóng vai một gián điệp trung thành của Stalin và Ðệ Tam Quốc Tế trong hơn 20 năm, cho nên đến năm 1945 chính phủ Mỹ không thể nào tin ông ta là người muốn giao hảo với một nước tư bản như nước Mỹ, dù ông ta đã xin nhiều lần.
 
Việc áp đặt chủ nghĩa cộng sản Xít-ta-lin-nít trên vận mạng dân tộc Việt Nam là một tội ác. Những người đã sống ở miền Bắc đã chứng kiến các thảm họa do chính sách tập thể hóa, đánh tư sản, đấu tố giết người do Hồ Chí Minh chủ trương. Nhưng nhiều người cả hai miền Nam-Bắc coi tội đó cũng còn nhẹ hơn tội gây ra cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn từ năm 1959 đến 1975, mà Hồ Chí Minh chịu trách nhiệm. Những nước bị chia đôi trên thế giới cho hai khối tư bản và cộng sản, chỉ có Bắc Hàn là gây chiến, nhưng cuộc chiến đó ngắn ngủi. Trung Cộng cũng không dại dột tấn công Ðài Loan, dù Tưởng Giới Thạch lúc nào cũng hăm dọa “Quang phục lục địa!” Ðông và Tây Ðức sống bên nhau cho đến ngày chế độ cộng sản sụp đổ thì thống nhất. Hồ Chí Minh đã đẩy hàng triệu thanh niên vào một cuộc chiến tàn khốc chỉ vì tham vọng cộng sản hóa toàn thể dân tộc Việt và toàn thế giới, theo đúng những chỉ thị của Ðệ Tam Quốc Tế khi ông Hồ rời Nga về Trung Quốc cuối năm 1924. Sau 1975, nước Việt Nam đã thống nhất, nhưng thống nhất trong một chế độ vô học, bất lực, tàn nhẫn, khiến cuộc sống người dân cả hai miền Nam-Bắc thê thảm hơn, có lúc nạn đói đã giết hàng ngàn nông dân.
Làm chết hàng triệu thanh niên vì một chủ nghĩa sai lầm, vì áp dụng một chế độ tàn ác, ngu dốt, và tham nhũng tràn ngập, đúng là một tội ác lớn. Nhưng nhiều người Việt ở trong nước bây giờ còn thấy một tội ác khác của ông Hồ, một tội lớn hơn nữa. Ðó là tội hủy hoại cả nền đạo lý của dân tộc. Bao nhiêu điều nhân nghĩa tổ tiên truyền lại đã bị xóa bỏ, thay thế tất cả các giá trị bằng một lòng trung thành với đảng, tức là trung thành mù quáng trước mệnh lệnh của bọn lãnh đạo đảng. Bọn này sống giả dối, chuyên dùng thủ đoạn gian dối, độc ác, gieo những hạt giống xấu cho cả xã hội. Ðó là di sản kinh hoàng nhất mà Hồ Chí Minh đã để lại trên đất nước ta. Chiến tranh chấm dứt, cảnh chết chóc có thể quên đi sau mười năm. Kinh tế suy sụp có thể phục hồi dần dần sau khi chịu thay đổi cho người dân sinh hoạt tự do hơn. Nhưng một nền đạo lý bị tàn phá thì phải nhiều thế hệ mới tái lập được. Ðó là tội ác lớn nhất của Hồ Chí Minh đối với dân tộc Việt Nam, ngoài tội bán nước cho kẻ thù truyền kiếp.
Tạm Kết.
Những nghiên cứu Đại học xưa nay thường được tin tưởng và đánh giá rất cao vì chúng mở ra những con đường cho người đọc nhìn thấy rõ ràng những vấn đề quan trọng quốc tế.
Tuy nhiên, bằng vào những gì Ký giả Bùi Tín đã giới thiệu về những nghiên cứu của GS Nhật Tsuiboi Yoshiharu về Hồ chí Minh, người đọc nhận thấy GS Yoshiharu muốn lập dị (cho khác người); ông không tìm hiểu sâu xa sự việc đã xẩy ra một cách rõ ràng có chứng liệu còn nằm trong các thư viện quốc tế. Ông cũng không đưa ra được điều gì mới lạ ngoài việc gán ghép cho Hồ là Cộng hòa, không phải Cộng sản. Dù là Cộng hòa hay Cộng sản, những hành động và hệ lụy từ ông Hồ chí Minh đã chứng tỏ một tội đồ đệ nhất của dân tộc Việt Nam từ cổ chí kim chưa có.
Nghiên cứu của ông Tsuiboi Yoshiharu chỉ làm mất thì giờ người đọc và hoàn toàn không có giá trị vì nó đi quá xa sự thực.
22-9-2012
GS Bút Xuân Trần Đình Ngọ
__._,_.___

Ba ông trùm và mấy hòn đá...


 

Ba ông trùm và mấy hòn đá...

Phạm Thạch Hồng

Diễn biến quanh chùm đảo nhỏ không người ở nằm trên vùng biển phía Đông Trung quốc, giáp ranh với Nhật Bản, phía Nhật gọi là Senkaku, còn người Hoa gọi là Điếu Ngư, hiện đang là tâm điểm của cuộc tranh chấp càng lúc càng căng thẳng giữa Nhật và Trung Cộng. Liệu những lời lẽ hung hăng, các cuộc biểu tình ồn ào sặc mùi “Đại Hán” đang được Bắc Kinh thổi lên tại Hoa lục có dẫn đến xung đột vượt khỏi tầm kiểm soát để biến thành một khủng hoảng cho cả khu vực Đông Bắc Á, và Á châu hay không?

Quần đảo Điếu Ngư hay Senkaku gồm 5 hòn đảo không người ở và 3 khối đá nổi, diện tích không lớn, khối nhỏ nhất khoảng 800 m2 và đảo lớn nhất diện tích chỉ khoảng 4.32 km2 mà thôi. Tuy nhiên, nguồn tài nguyên nằm sâu dưới đáy biển quanh các hòn đảo này mới là trọng tâm chú ý của cả Nhật lẫn Tàu. Dầu khí, khoáng chất và ngư trường phong phú mới là mối lợi khổng lồ mà cả 2 bên đều cho rằng thuộc quyền của mình.


Chưa nói đến vấn đề chủ quyền thời xưa, chỉ tính từ năm 1945 (khi đế quốc Nhật đầu hàng Đồng Minh sau khi chấp nhận thảm bại trong cuộc Đệ nhị Thế chiến) quần đảo này thuộc quyền quản trị của Hoa kỳ cho đến năm 1972, khi Mỹ quyết định trao trả cho Nhật (cùng với việc chính thức bàn giao chủ quyền Okinawa, cũng bị Mỹ chiếm đóng từ 1945).

Ngay khi đó (1972) cả Nhật Bản và Trung Cộng đều đã đệ đơn lên Hội đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc tuyên bố chủ quyền đối với quần đảo này.

Điều đáng ghi nhận là Hiệp ước An ninh hỗ tương Hoa Kỳ-Nhật Bản có ghi rõ quần đảo Senkaku của Nhật trong đó (dù Hoa Kỳ chưa bao giờ chính thức tuyên bố dứt khoát gì về chuyện ai thực sự có chủ quyền đối với Senkaku). Điều này có nghĩa, chiếu theo hiệp ước đó, Hoa Kỳ có bổn phận cung cấp hỗ trợ cho Nhật nếu có một cuộc xung đột quân sự xảy ra liên quan đến quần đảo này. Chính Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ, Leon Panetta, trong chuyến viếng thăm Nhật Bản mới đây, đã xác nhận như vậy. Tuy nhiên, ngay sau đó ông Panetta cũng nói ngay, nước Mỹ giữ vị trí trung lập không ngả về bên nào và kêu gọi cả Bắc Kinh lẫn Đông Kinh phải tự chế để cố gắng tìm phương thức giải quyết trong ôn hòa.

Các nhà quan sát quốc tế trong khi đang lo ngại về những hậu quả dây chuyền cho toàn cầu nếu một cuộc xung đột toàn bộ xảy ra giữa Nhật Bản và Trung Cộng cho rằng chuyện xung đột quân sự không đáng lo ngại cho bằng nguy cơ một cuộc chiến thương mại tài chính giữa 2 bên.

Lời tuyên bố của Thủ tướng Nhật Bản Yoshihiko Noda cuối tuần qua rằng sẽ đưa vấn đề tranh chấp quần đảo Senkaku ra Đại hội đồng Liên Hiệp quốc trong phiên họp cuối tháng này cho thấy, và tiếp theo đó, mới nhất, Phó Chủ tịch nhà nước Trung Cộng Tập Cận Bình (người đang được coi là chắc chắn sẽ được Đại hội Đảng Cộng sản Trung quốc vào 2 tháng nữa suy tôn lên ngôi vị Chủ tịch đảng và nhà nước thay thế Hồ Cẩm Đào) cũng nói với Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Leon Panetta rằng sẽ đặt vấn đề này tại cuộc họp Đại hội đồng LHQ như vậy, xác định rằng cả 2 phía đều cương quyết không để bị xem là phải lùi bước, và do đó, việc giải quyết chủ quyền lãnh hải giữa hai cường quốc khu vực trên căn bản đối thoại song phương xem ra càng ngày càng khó.

Quần đảo Senkau/Điếu Ngư là một “kho báu” về tài nguyên chìm dưới lòng biển. Một bản đồ tài nguyên đáy biển, do một nhóm chuyên viên nghiên cứu địa chất quốc tế lập ra, cho ta lời giải thích tại sao mấy hòn đảo nhỏ không người ở này lại dẫn đến cuộc chiến đụng chạm đến kim ngạch thương mại song phương hơn 300 tỷ Mỹ kim và đe dọa lan thành một cuộc khủng hoảng cho cả khu vực và nếu không kịp thời ngăn chặn, cho cả thế giới.

Đây là một vùng biển nông và thềm lục địa ở đây trải dài hàng trăm cây số, trong khi ở một số nơi khác thềm lục địa chỉ trải dài khoảng 70 km. Khu vực biển nông này chính là tiền đề tạo ra các nguồn tài nguyên năng lượng. Từ hàng triệu năm qua, các dòng sông lớn đã đẩy củi mục, bùn đất ra biển phía Đông Trung quốc, phía Tây Nam Nhật Bản và hình thành dầu khí. Theo Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA), biển Hoa Đông chiếm 10% tổng trữ lượng dầu lửa của thế giới (ước tính khoảng 16 tỷ tấn dầu), trong khi lượng khí đốt (nếu tính bằng đơn vị dầu hỏa) ước tính còn cao gấp đôi.

Quần đảo Senkaku/Điếu Ngư này nằm ở phía Tây Nam mỏ khí đốt Xuân Hiểu khổng lồ, không những thế ở những vùng sâu hơn như rãnh Okinawa (sâu 2.700m), và ngoài ra, đáy biển Hoa Đông còn chứa đựng nhiều mỏ khoáng sản quan trọng như đồng, bạc và vàng.

Khác với cách hành xử ở Biển Đông, trong trường hợp tranh chấp chủ quyền tại Senkaku/Điếu Ngư, Trung Cộng lại dựa vào Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (UNCLOS) vốn cho phép một quốc gia có thể có thềm lục địa 350 hải lý (648km) – đôi khi còn nhiều hơn. Trong khi đó, Nhật muốn chia đôi vùng biển giàu tài nguyên này. Quần đảo Senkaku/Điếu Ngư nằm trên đường ranh giới này và chính là cột mốc đánh dấu chủ quyền của Nhật Bản. (Tuy vậy, cho dù ngay cả khi ranh giới biển đã được hai bên phân định, thì Nhật vẫn lo ngại Trung Cộng “hút” dầu khí từ đáy biển của họ bằng… kỹ thuật khoan ngang. Những nỗ lực trong lĩnh vực thăm dò đại dương và đáy biển của Trung Cộng trong một thập niên qua cho thấy nỗi lo ngại này không phải là vô căn cứ. Mới năm ngoái Bắc kinh tuyên bố, chiếc tàu lặn Giao Long của họ lần đầu tiên thành công lặn sâu đến hơn 5000m và tiếp tục tìm cách phá kỷ lục của tàu lặn Shinkai của Nhật Bản, hiện vẫn là hàng đầu thế giới khi đạt được độ sâu đến 6500m).

Ngoài dầu khí và các mỏ kim loại quý dưới lòng biển, ngư trường quanh đây cũng là nguồn lợi thiên nhiên cả hai nước cùng muốn tận lực khai thác.

Từ khi chính thức lập lại quan hệ ngoại giao năm 1972, Bắc Kinh và Tokyo đã tìm mọi cách để “chung sống hòa bình” và cùng làm ăn về mọi mặt. Như hiệp định hợp tác khai thác ngư nghiệp năm 1997 chẳng hạn.

Trong hiệp định này, Bắc Kinh tỏ ra khôn ngoan và xảo quyệt khi chính thức không hề đề cập đến khu vực quần đảo Senkaku/Điếu Ngư khi tuyên bố về lãnh hải kinh tế độc quyền của mình. Và trong hiệp định này, phía Nhật Bản dường như đã vô tình rơi vào bẫy để phạm một lỗi lầm quan trọng: Nhật nói rằng họ hoàn toàn không có y định ngăn cấm thuyền đánh cá của ngư dân Trung quốc được làm ăn trong khu vực quanh Senkaku/Điếu Ngư, miễn là đừng cố ý xâm phạm lãnh hải. Như vậy, ngày nay Bắc kinh đã có một lợi điểm rõ rệt, như họ thường xuyên viện dẫn làm bằng cớ để cho rằng chính Nhật Bản cũng chưa bao giờ khẳng định chủ quyền tuyệt đối của mình trong vùng biển tranh chấp!

Đó là lý do để Trung Cộng công khai điều động những tàu hải giám –có lúc tới 10 chiếc một lượt- tiến vào vùng biển này, có lúc đến gần chỉ cách hòn đảo lớn nhất trong quần đào này chỉ 1 hải lý rưỡi!

Đội tàu hải giám (marine surveillance) của Trung Cộng hiện nay, thực chất chính là những tàu bán quân sự.

Trong vòng hai thập niên qua, để thực hiện tham vọng trên biển của mình, Trung Cộng đã đầu tư đẩy mạnh phát triển một đội tàu hải giám. Danh nghĩa là những tàu tìm cá và quan sát hoạt động dưới biển, nhưng thực chất, những con tàu hải giám này là phương tiện quân sự giả danh tàu dân sự với nhiệm vụ chính là thực hiện các vụ quấy nhiễu và xâm phạm các vùng biển của những nước khác.

Trái với loại tàu quan sát, thăm dò mang cùng tên của thế giới, tàu hải giám Trung Cộng được trang bị vũ khí (nhân danh chuyện đề phòng chống cướp biển vì phải hoạt động xa bờ, dài ngày) kể cả đại bác cỡ nhỏ. Thủy thủ trên những tàu này phải gọi đúng tên là dân quân –militiamen- được huấn luyện qua các khóa huấn luyện căn bản của Hải quân và được trang bị súng tiểu liên cá nhân.

Hiện nay, theo số liệu không chính thức, Trung Cộng có cả một lực lượng tới 300 tàu hải giám, trong đó có 30 chiếc trọng tải tới hơn 1.000 tấn, được trang bị trực thăng riêng để mở rộng hơn tầm hoạt động. Những tàu hải giám lớn này, nếu không tính đến sự khác biệt về vũ khí, thì có thể kể tương đương với các tuần dương hạm cỡ trung của hải quân quốc tế. Việt Nam và Philippines đã biết rõ tính năng và khả năng của các tàu hải giám Trung Cộng thế nào trong những vụ đối đầu ở quần đảo Trường Sa, ở Hoàng Xa và ở bãi cạn Scarborrough vừa qua …

Trong những ngày tới, người Nhật đang chuẩn bị để đối phó với nguồn tin cả ngàn tàu đánh cá Trung Cộng sẽ được “phép của Bắc Kinh” ra khơi đánh cá trong khu vực biển Hoa Đông!

Trong tình thế đó, chuyến đi của Bộ trưởng Quốc phòng Leon Panetta đến Nhật và Trung Cộng là bằng chứng cho thấy người Mỹ ngay lúc này không muốn thấy tình hình đối đầu giữa Tokyo và Bắc Kinh vượt qua tầm kiểm soát để trở thành một cuộc va chạm quân sự -dù nhỏ-.

Sau nhữgn lời tuyên bố cứng rắn của giới lãnh đạo Trung Cộng, từ Hồ Cẩm Đào, Ôn Gia Bảo, Ngô Bang Quốc, Lý Khắc Cường và sự phản đối mạnnh mẽ chính thức của Quốc hội, Bộ Quốc Phòng và Bộ Ngoại giao Trung Cộng, gần đây đến lượt các quân khu Nam Kinh, Tế Nam, Quảng Châu của Trung Cộng đã mở hàng loạt các cuộc tập trận đổ bộ đảo. Các lực lượng hải quân, không quân và hỏa tiễn chiến lược của Trung Cộng thi nhau tập bắn đạn thật. Các phương tiện truyền thông nhà nước Trung Cộng tuyên bố công khai, những cuộc tập trận quy mô như thế để chứng tỏ “Trung Quốc không nói suông” trong vấn đề Điếu Ngư. Báo Giải phóng quân Trung Cộng hôm 12/9 còn nói thẳng “toàn quân lấy hành động thực tế, nâng cao bản lĩnh chiến đấu, sẵn sàng chuẩn bị hoàn thành sứ mệnh lịch sử bảo vệ chủ quyền quốc gia, an ninh và lợi ích phát triển”. Còn trên các mạng xã hội tại Trung quốc, xuất hiện đầy dẫy những bài báo kèm hình ảnh gợi lại biến cố Lư Câu Kiều (ngày 7/7/1937 xảy ra ngày 7 tháng 7 năm 1937, được xem là sự kiện mở đầu cuộc chiến xâm lăng Trung Hoa của quân đội Thiên Hoàng), hay cuộn phim The Rape of Nankinh, mô tả tội ác của quân Nhật đánh chiếm Nam kinh năm đó được đăng tải rộng rãi kèm những lời hô hào sặc mùi “chủ nghĩa dân tộc đại hán”, khêu gợi, kích thích tinh thần ái quốc của dân Tàu khiến nnhiều người cho rằng rất có thể sẽ tái diễn một cuộc chiến Hoa Nhật – dù ở quy mô nhỏ thôi.

Báo chí tại Nhật Bản cũng không chịu ngồi yên nên đã đưa ra nhiều phân tích về viễn ảnh Trung Cộng có thể sẽ dùng vũ lực đánh chiếm quần đảo tranh chấp. Cựu chỉ huy hạm đội Phòng vệ duyên Hải Nhật Yoji Koda cho rằng, nếu tình hình quanh chuỗi đảo này bị kéo căng như hiện nay thì nguy cơ bùng nổ chiến tranh nóng là điều khó tránh khỏi. Theo ông Yoji Koda, không phải bây giờ mà ngay từ đầu năm 2012, Trung Cộng đã công khai tuyên bố “sẽ sớm giành lại quyền kiểm soát” quần đảo Điếu Ngư/ Senkaku! Ông báo động Trung Cộng có thể sẽ lập lại kịch bản giống như trong trận hải chiến Midway giữa Hoa Kỳ và Nhật năm 1942. Yếu tố then chốt ở đây là sự bất ngờ và được lập đi lập lại cho đến khi cắm được cờ Trung Cộng lên đỉnh núi để truyền trực tiếp qua vệ tinh về Bắc Kinh. Nếu đáp trả chậm trễ, quân đội Nhật sẽ mất cơ hội phát huy Hiệp ước An ninh Nhật-Mỹ.

Vấn đề tranh chấp đã đẩy mối quan hệ Hoa Nhật xuống mức khởi điểm của 40 năm trước đây.

Dù sao, vụ Senkaku/Điếu Ngư trong tuần qua đã khiến quan hệ hai nước càng lúc càng xấu đi. Nếu kéo dài tình hình có thể đi đến mức như thế giới đã chứng kiến cuộc đối đầu tại bãi cạn Scarborough giữa Trung Cộng và Philippines cách đây mấy tháng. Và đến khi đó thì những diễn tiến tiếp theo thật khó lường!

Và chưa bao giờ giới lãnh đạo Trung Cộng tỏ ra cứng rắn như hiện nay, như lời tuyên bố của Hồ Cẩm Đào tại Vladivostok khi đang dự thượng đỉnh APEC rằng, nhất quyết không thể thỏa hiệp về lãnh thổ với Nhật. Tiếp theo đó, ngày 11/9, Thủ tướng Ôn Gia Bảo cũng tuyên bố Trung Cộng quyết không nhượng bộ dù chỉ là nửa tấc đất!

Như thế, những cảnh rượt đuổi của tàu Nhật và Trung Cộng ở vùng biển Senkaku/Điếu Ngư sẽ còn tiếp tục xảy ra thường xuyên, nhất là khi hàng ngàn tàu cá Trung Cộng sắp tiến vào vùng biển này.

Hiện tại, khi chưa biết là liệu hai bên có thực sự sẽ nổ súng vào nhau hay không, Trung Cộng đang đe dọa trừng phạt Nhật Bản về mặt thương mại, như có thể ngưng xuất cảng sang Nhật nhiều loại nguyên vật liệu quan trọng, hoặc như một cố vấn cao cấp của nhà nước Bắc Kinh tuyên bố rằng, với sức mạnh ngoại tệ khổng lồ hiện nay, tại sao không tính đến chuyện tấn công vào thị trường trái phiếu Nhật để tạo ra một cuộc khủng hoảng vốn và khiến Tokyo phải quỳ gối nếu không chấp nhận nhân nhượng?

Thực tế là hiện nay, Trung Cộng đang là chủ nợ lớn nhất của Nhật, đang nắm giữ khoảng 230 tỷ Mỹ kim công khố phiếu Nhật Bản. Theo ý kiến này, chỉ cần Bắc Kinh viện dẫn quy định “ngoại lệ an ninh” của Tổ chức Thương mại thế giới WTO để trừng phạt Nhật, bác bỏ các lập luận rằng một cuộc chiến thương mại giữa hai nước sẽ khiến hai bên cùng tổn hại.

Tờ Hong Kong Economic Journal mới đây cũng loan tin rằng Trung Cộng đang xem xét các kế hoạch ngừng cung cấp đất hiếm, một kim loại cần thiết cho ngành kỹ nghệ cao cấp mà Nhật rất cần.

Biểu tình bài Nhật đã lan ra 85 thành phố lớn ở Hoa Lục, buộc các công ty Nhật phải đóng cửa xưởng sản xuất và tạm ngưng hoạt động.

Những đại công ty hàng đầu của Nhật Bản đang gặp nguy cơ có thể bị hạ bậc trong bảng xếp hạng toàn cầu, vì viễn tượng lượng hàng hóa sản xuất tiêu thụ bị giảm. Đây là nguy cơ có thật vì Trung Cộng đang là thị trường tiêu thụ lớn của họ. Đơn cử, như hãng xe Nissan có tới 26% số xe sản xuất được bán ở Trung Quốc, tiếp theo là Honda với 20%. Các đại công ty hàng điện tử như Sharp và Panasonic cũng sẽ bị ảnh hưởng. (Chỉ tính riêng 6 tháng đầu năm nay, kim ngạch xuất cảng của Nhật sang Trung Cộng là 74 tỷ đô la; kim ngạch thương mại song phương giữa 2 nước trong năm 2011 vừa qua là 345 tỷ Mỹ kim).

Theo ý kiến này thì Trung Cộng có thể tạm hy sinh những mặt hàng xuất cảng có giá trị gia tăng thấp sang Nhật với một chi phí thiệt hại nhỏ trong khi Nhật Bản đang phải dựa nhiều vào nguồn cung cấp từ Hoa Lục để giữ vững nền kinh tế sản xuất của mình và tránh bị suy giảm.

Hiện chưa thấy dấu hiệu gì để biết những ý kiến này đang được Bộ Chính trị đảng Cộng sản Trung Quốc đặt trên bàn cân ở vị trí nào, và liệu Nhật Bản có khả năng mua lại số trái phiếu mà Trung Cộng có thể tung ra thị trường hay không. Thế nhưng nguy cơ đồng yen Nhật bị suy yếu, nếu Bắc Kinh quyết tâm mở một trận đánh kinh tế, thương mại, tài chính là điều hoàn toàn có thể xảy ra, và trong mối liên hệ chằng chịt, càng ngày càng sâu đậm của các nền kinh tế trên toàn cầu thì hậu quả tác động sẽ không chỉ ở Nhật mà còn là cơn sóng thần khổng lồ, với sức tàn phá còn mãnh liệt hơn cả cuộc khủng hoảng tài chính thế giới những năm trước, bắt nguồn chỉ từ lỗi lầm của một nhân viên mua bán ngoại tệ cấp trung của 1 đại ngân hàng Anh quốc!

Trên cương vị các nền kinh tế lớn thứ 2 và thứ 3 thế giới, Trung Cộng và Nhật Bản đang lao vào một cuộc chạy đua quyết liệt để khai thác các nguồn tài nguyên dưới đáy biển và diễn biến tại Senkaku/Điếu Ngư cho tới nay mới chỉ là màn dạo đầu mà thôi. Sóng biển Hoa Đông sẽ còn động mạnh hơn nữa! Và người Nhật bây giờ hình như mới hiểu rõ lời tuyên bố của lãnh tụ Đặng Tiểu Bình thời hai bên bắt đầu đàm phán về chuyện lập lại mối quan hệ chính thức. Lúc ấy, khi đề cập đến chuyện Senkaku/Điếu Ngư, họ Đặng đã mỉm cười nói với người đối nhiệm Nhật Bản “tại sao lại phải mất thì giờ vào câu chuyện không vui này bây giờ? Thế hệ chúng ta không đủ lời lẽ để bàn với nhau chuyện này, hãy để cho con cháu chúng ta lo chuyện đó, thế hệ của chúng sẽ có cách nói chuyện với nhau ổn thỏa mà lo gì!”

Phạm Thạch Hồng

__._,_.___

TRẢ LẠI SỰ THẬT CHO LỊCH SỬ


 

TRẢ LẠI SỰ THẬT CHO LỊCH SỬ
NGUYỄN THIẾU NHẪN

Sau những biến động trong nước khi bọn CSVN quay ngược 180 độ từ Cải Cách Ruộng Đất của thập niên 50 với chiêu bài lấy lại ruộng đất từ tay địa chủ để trao lại cho nông dân”; nay, bọn chúng lại phát động Chiến dịch Cưỡng Chế Ruộng Đất để “lấy lại đất đai từ nông dân về tay của chúng nó để chúng nó bán lại cho bọn “địa chủ đỏ”, chúng tôi có viết bài “Phải Chăng Trí Thức Ở Việt Nam Đã Diệt Chủng” sau 70 năm đảng CSVN thiết lập chế độ độc tài toàn trị? Có độc giả trách tôi: tại sao lại quá bi quan về những trí thức ở trong nước và những trí thức ở hải ngoại?


Xin thưa, chúng tôi không bi quan hay lạc quan để nhìn sự việc xảy ra. Chúng tôi chỉ căn cứ vào những việc đã xảy ra. Và chúng tôi viết là để phục vụ cho Lẽ Phải và Sự Thật, chứ không phải viết để nhận được những tràng pháo tay phù phiếm của độc giả hay những “âm binh” trên các diễn đàn điện tử!    
Sau các biến động vừa xảy ra phải nói chúng tôi có phần bi quan về tình hình tranh đấu của người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại; nhưng phải nói chúng tôi rất là phấn khởi khi đọc được bức thư của nữ khoa học gia Dương Nguyệt Ánh gửi cho ban tổ chức cuộc “Hội Thảo Trả Lại Sự Thật Cho Lịch Sử” vừa được phổ biến trên các diễn đàn điện tử có nội dung như sau:
 
“From: Anh Duong [mailto: duongnguyetanh@verizon.net

Subject: Hội Thảo Trả Lại Sự Thật Lịch Sử

 
Kính thưa ông Đại Sứ và tất cả quí vị trong ban tổ chức,
 
Khi nhận lời mời của anh Võ Thành Nhân để đứng trong ban tổ chức buổi Hội Thảo 35 Năm Nhìn Lại: Trả Lại Sự Thật Cho Lịch Sử, chúng tôi đã rất hoan hỉ vì việc phục hồi danh dự cho QLVNCH là hoài bão mà chúng tôi hằng ôm ấp. Nhưng gần đây, nhận thấy ban tổ chức không muốn giải quyết những vấn đề mặc dù tế nhị nhưng quá quan trọng vì có thể phương hại đến mục đích tối hậu của buổi hội thảo, chúng tôi xin được rút lui.



1.   Về vấn đề GS Nguyễn Mạnh Hùng, chúng tôi chưa hề kết án ông ta là thiên cộng mà chỉ nêu lên quan tâm của chúng tôi về tư tưởng thiên tả theo lối tây phương của ông ta mà thôi - cái tư tưởng của nhóm người đã sỉ nhục quân dân VNCH ròng rã nửa thế kỷ qua. Cũng vì những việc làm của họ mà hôm nay chúng ta phải bỏ công sức và tim óc để tổ chức buổi hội thảo này.



Như chúng tôi đã khẳng định, tư tưởng thiên tả của GS Nguyễn Mạnh Hùng là do chính miệng ông ta nói ra và chính tai chúng tôi trực tiếp nghe. Chính ông Đại Sứ cũng đã có nhận xét tương tự về GS Hùng trong môi trường đại học, như ông ĐS đã chia xẻ trong buổi họp ngày 5 tháng 3 vừa qua. Vậy thì những quan tâm của chúng tôi không phải "hoàn toàn vô căn cứ" (“totally unfounded”) và dù đúng hay sai cũng không thể là "pure bull..." (xin lỗi, không phải chữ của chúng tôi) như ông HDN đã viết.
 
2.   Ngoài GS Nguyễn Mạnh Hùng, sự  tham dự của cô Trần Thị Liên Hằng và ông Mai Viết Triết cũng làm chúng tôi rất quan tâm. Tôi vừa mới nghe rằng tư tưởng của cô Hằng "rất lung lay";  còn ông Triết đã từng ca tụng "Hồ Chí Minh có công thống nhất đất nước" và đã bị tát tai tại Paris về lời phát biểu này nhưng cho đến nay ông ta vẫn khẳng định là HCM có công. Tôi xin nhắc lại là tôi chỉ NGHE thôi chứ không kết án, nhưng vì tầm mức quan trọng của buổi hội thảo sắp tới chúng tôi cho rằng ban tổ chức không nên “take the risk”.  Và cá nhân chúng tôi hoàn toàn không muốn đứng chung diễn đàn với họ.
 
3.   Cảm nhận của chúng tôi là ban tổ chức không hoàn toàn độc lập mà chịu nhiều ảnh hưởng của một số người bên ngoài, nhất là trong những quyết định quan trọng.
 
Dù không còn làm việc chung, chúng tôi luôn luôn mong mỏi rằng buổi hội thảo sắp tới sẽ rất thành công.
 
XIN TRÂN TRỌNG YÊU CẦU BAN TỔ CHỨC THÔNG BÁO QUYẾT ĐỊNH RÚT LUI NÀY CỦA CHÚNG TÔI ĐỂ TRÁNH NGỘ NHẬN VỀ SAU.



Kính thư,
Dương Nguyệt Ánh”.

Phải nói đây là “trái bom nhiệt bối” mà chuyên gia về chất nổ Dương Nguyệt Ánh đã ném trên đầu bọn “trí thức đầu ruồi” và “bọn tay sai VC” tại hải ngoại.
 
 
Nhưng mà “bom nhiệt bối” là cái gì vậy?
 
 
Xin mời độc giả đọc trích đoạn bài “Phỏng vấn chuyên gia chất nổ Dương Nguyệt Ánh”  phỏng vấn của báo Washington Post ngày Chủ Nhật, 30 tháng Tư năm 2006, do Nguyên Anh chuyển ngữ như sau:
“… Chuyên gia về chất nổ Dương Nguyệt Ánh chỉ huy một nhóm khoa học gia, chỉ trong 67 ngày đã chế tạo ra trái bom nhiệt bối (thermorabic) đầu tiên của Hoa Kỳ, loại bom mà khi nổ sẽ tạo ra một vầng mây hóa chất và một làn sóng chấn động có khả năng hủy diệt tất cả những gì trong tầm sát hại  của nó.
 
Được gọi là “bom diệt hầm ngầm”, đây là loại vũ khí dùng để hủy diệt các hang động, địa đạo được dùng làm căn cứ chỉ huy của đồi phương trong cuộc chiến A Phú Hãn sau vụ khủng bố 11 tháng 9. Hiện nay là một khoa học gia cố vấn cho Ngũ Giác Đài, bà Dương Nguyệt Ánh đang trách nhiệm về việc phát minh ra các phương tiện kỹ thuật dùng vào cuộc chiến chống khủng bố.
 
 
Được hỏi: "Bằng cách nào mà bà đã thúc đẩy nhóm chuyên gia của mình đạt tới thời hạn kỷ lục như thế?”, bà  Dương Nguyệt Ánh cho biết:
“Đâu có động cơ nào thúc đẩy hơn vụ 911, những hình ảnh Ngũ Giác Đài, tòa Tháp Đôi và những người vô tội bị giết.”
 
 
Được hỏi: "Bà sẽ phản ứng thế nào trước những lời chỉ trích?” bà đã  trả lời như sau:
 
“Người ta sẽ đặt vấn đề là tại sao tôi lại dùng trí thông minh và vốn liếng đào tạo mình để chế tạo bom (không dùng vào việc gì khác hơn ngoài tàn phá, hủy diệt) tuy nhiên đối với tôi việc trước tiên là phải bảo vệ binh sĩ chúng ta”.
 
 
Để trả lời một câu hỏi khác, khoa học gia Dương Nguyệt Ánh cho biết:
Là một người ỵ nạn chiến tranh, tôi không bao giờ quên được những chiến sĩ Hoa Kỳ và Việt Nam Cộng Hoà đã từng bảo vệ tôi có một cuộc sống an toàn”.
 
*
Bức thư trả lời từ chối tham dự cuộc “Hội Thảo Trả Lại Sự Thật Cho Lịch Sử” với 3 điểm rất rạch ròi quả là “một quả bom nhiệt bối” mà “chuyên viên chất nổ” Dương Nguyệt Ánh đã ném vào đầu bọn “trí thức đầu ruồi” - cái bọn thiên tả theo lối tây phương, cái bọn chứa trong đầu “cái tư tưởng đã sỉ nhục quân dân Việt Nam Cộng Hoà trong nửa thế kỷ qua” (mặc dù bọn chúng nó  và gia đình chúng nó đã được sống yên ổn, ăn học nên người là nhờ vào những kẻ mà chúng nó đã lớn tiếng sỉ nhục - những kẻ đã hy sinh xương máu để bảo vệ chúng nó trong suốt 20 năm cuộc chiến miền Nam).
 
 
Bức thư trả lời từ chối tham dự cuộc hội thảo do tên Đại sứ VC tại Hoa Kỳ ra lệnh cho bọn “trí thức đầu ruồi” và bọn tay sai tổ chức của nữ khoa học gia Dương Nguyệt Ánh công bố quả là “một trái bom nhiệt bối” tạo ra  một làn sóng chấn động có khả năng hủy diệt tất cả những gì trong tầm tác hại của nó”.
 
 
 
“Công lao” của “tên trí thức đầu ruồi” “thiên tả theo lối tây phương” ở D.C. đầu tư trong bao nhiêu năm qua đã trở thành công cốc!
 
 
Công lao của tên cựu Đại Tá QLVNCH, tên “tay sai VC” đã ca tụng “Hồ Chí Minh có công thống nhất đất nước, CSVN có công với đất nước” trong bao nhiêu năm “đầu tư” vào cái gọi là Tập Thể Chiến Sĩ VNCH đã trở thành công toi vì bị quả “bom nhiệt bối” của bà Dương Nguyệt Ánh hủy diệt không còn manh giáp.
 
 
*
Cụ Nguyễn Công Trứ, một kẻ sĩ toàn tài cách đây gần 250 năm đã trả lời đốp chát một nhà sư còn ngã mạn khoe mình:
 
“Hay tám vạn tư mặc kệ, không quân thần phụ tử đếch nên người”.
 
Bức thư từ chối tham dự cuộc hội thảo “35 Năm Nhìn Lại: Trả Lại Sự Thật Cho Lịch Sử” là quả “bom nhiệt bối” mà khoa học gia Dương Nguyệt Ánh dành cho bọn “bọn” trí thức đầu ruồi” và “bọn tay sai VC” rất đáng cho bọn “không quân thần phụ tử đếch nên người” suy ngẫm để mà “sống cho ra cái giống người!”.
 
 
NGUYỄN THIẾU NHẪN
tieng-dan-weekly.blogspot.com

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link