Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, September 23, 2012

MƯỜI BA NGÀN BỨC HÌNH TÀI LIỆU LỊCH SỬ


MƯỜI BA NGÀN BỨC HÌNH TÀI LIỆU LỊCH SỬ RẤT HIẾM QUÝ CỦA DÂN TỘC VIỆT NAM.

 


 

 




THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI PARIS NGÀY 23.9.2012


THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI PARIS NGÀY 23.9.2012

Luật sư Gerard Staberock, Tổng Thư ký Đài Quan sát bảo vệ các Nhà đấu tranh bảo vệ Nhân quyền tại Genève kêu gọi các vị Thẩm phán hãy minh chứng họ không là công cụ của Nhà nước trong cuộc xét xử Điếu Cày, Phan Thanh Hải, Tạ Phong Tần ngày mai thứ hai tại Saigon

 

 

PARIS, ngày 23.9.2012 (QUÊ MẸ) - Sáng nay, chủ nhật 23.9, trong chương trình Đài Á châu Tự do phát về trong nước có cuộc phỏng vấn Luật sư Gerard Staberock, Tổng thư ký Đài Quan sát bảo vệ các Nhà đấu tranh bảo vệ Nhân quyền của phóng viên Ỷ Lan.

 

Đài Quan sát bảo vệ các Nhà đấu tranh bảo vệ Nhân quyền là tổ chức có trụ sở tại Genève cạnh LHQ đã cùng với Liên Đoàn Quốc tế Nhân quyềnỦy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam ra Thông cáo chung hôm 21.9.2012 lên tiếng tố cáo vụ xử 3 bloggers Điếu Cày, Phan Thanh Hải và Tạ Phong Tần vào ngày thứ hai 24.9 tuần sau, và kêu gọi trả tự do cho họ.

 

Qua bài phỏng vấn này, Luật sư Gerard Staberock nhắc nhở tới sự kiện ở Việt Nam ngày nay « Không gian còn lại là xã hội truyền thông Internet. Vì vậy mà trường hợp các bloggers bị xét xử rất đáng lưu tâm. (…) Đây là không gian cuối cùng còn lại mà người dân có được, nhưng chính quyền thì cố tâm cắt đứt ».

 

Luật sư nhận định và kêu gọi, trước tình trạng xảy ra vào thứ hai tuần tới của « một phiên tòa giả trá, một trò hề công lý. Chúng ta biết quá rõ hệ thống tư pháp tại Việt Nam không độc lập. Tuy nhiên, cá nhân các vị thẩm phán vẫn có thể còn cơ hội vào thứ hai tới đây, để minh chứng rằng các vị không là công cụ của Nhà nước, mà các vị nương tựa vào trách nhiệm đạo đức và pháp lý của chính qúy vị để bảo đảm cho cuộc xét xử công minh và tha bổng cho ba nhà bloggers vốn chẳng làm gì khác hơn việc biểu tỏ ý kiến của họ ». Sau đây là toàn văn cuộc phỏng vấn :

 

 

Phỏng vấn Luật sư Gerard Staberock,
Tổng Thư ký Đài Quan sát bảo vệ các Nhà đấu tranh bảo vệ Nhân quyền
tại Genève về vụ xử Điếu Cày


 

 

Ỷ Lan : Thưa Luật sư Gerard Staberock, Đài Quan sát bảo vệ các Nhà đấu tranh bảo vệ Nhân quyền và Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam vừa công bố Thông cáo chung về vụ xử sắp tới các nhà bloggers Điếu Cày, Phan Thanh Hải và Tạ Phong Tần. Vì sao tổ chức của ông quan tâm tới vụ xử này ?

 

Gerard Staberock : Trước tiên, vụ xử quan hệ tới ba nhà bloggers, mà theo quan điểm của tôi, họ chẳng làm gì khác hơn việc biểu tỏ ý kiến họ, và biểu tỏ bằng con đường hợp pháp. Họ bị kết tội mơ hồ qua điều “tuyên truyền chống phá Nhà nước”, là điều điển hình được sử dụng tại Việt Nam để bịt miệng tất cả những ai bất đồng chính kiến trên các lĩnh vực xã hội, chính trị và nhân quyền.

 

Cho nên, thực ra chẳng nên có một cuộc xét xử tội phạm gì cả. Tuy nhiên chúng tôi vô cùng quan ngại bởi vì trường hợp này, đối với tôi, vốn là một luật sư, thì đây là một trò hề công lý. Các nhà bloggers này bị tam giam rất lâu, xét rằng chẳng có lý do gì để giam giữ họ lâu như thế trong nhà tù trước khi đem ra xét xử. Hơn nữa, có những chỉ dấu cho chúng tôi biết các thế lực bên trên quyết định án lệnh nặng nhẹ như thế nào trước khi đưa họ ra xử. Đây là điều vi phạm nghiêm trọng quy tắc không ai bị coi là có tội và phải chịu hình phạt khi chưa có bản án kết tội của Tòa án. Vì vậy chúng tôi rất quan ngại cho trò hề công lý sắp diễn ra thứ hai tuần tới.

 

Trường hợp của ba nhà bloggers rất trầm trọng, và chúng tôi rất quan ngại cho họ như những cá nhân. Nhưng trường hợp điển hình này báo cho ta biết một vấn nạn lớn nhất đang hiện hữu tại Việt Nam. Cộng đồng thế giới cần hiểu biết hơn những gì đang xẩy ra tại Việt Nam.

 

Ỷ Lan : Theo Luật sư thì vấn nạn gì quan trọng nhất ? Trong nhiều năm qua, Đài Quan sát bảo vệ các Nhà đấu tranh bảo vệ Nhân quyền và Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam cùng nhau cộng tác cho nhân quyền tại Việt Nam. Luật sư thấy tình hình ngày nay ra sao ?

 

Gerard Staberock : Ai cũng nhận thấy từ nhiều năm qua nhà cầm quyền Việt Nam thực hiện bằng mọi cách để bịt miệng các nhà bất đồng chính kiến trên các lĩnh vực xã hội, chính trị, nhân quyền và dân chủ. Ở trong một môi trường mà các tổ chức nhân quyền độc lập không được quyền đăng ký và hoạt động. Các cơ quan truyền thông bị kiểm soát và luôn bị kiểm duyệt. Chỉ có một không gian còn lại là xã hội truyền thông Internet. Vì vậy mà trường hợp các bloggers bị xét xử rất đáng lưu tâm. Bởi vì tới một mức độ nào đó, đây là không gian cuối cùng còn lại mà người dân có được, nhưng chính quyền thì cố tâm cắt đứt. Cho nên trên mặt nổi, sự kiện ba người này là một tấm gương phản chiếu rõ ràng. Chúng tôi muốn thấy được mở rộng ở Việt Nam. Nhưng chúng tôi chỉ thấy điều trái ngược.

 

Ỷ Lan : Như vậy thì theo Luật sư cộng đồng thế giới phải làm gì cho ba nhà bloggers Điếu Cày, Phan Thanh Hải, Tạ Phong Tần, và đặc biệt cho nhân quyền tại Việt Nam ?

 

 Gerard Staberock : Tôi nghĩ rằng chúng ta cần quan tâm hơn nữa về hiện tình Việt Nam, và chúng ta cần phát triển tối đa ảnh hưởng mà chúng ta có, ví dụ như cuộc đối thoại của Liên Âu với Việt Nam, để nêu bật các vấn nạn này. Nếu muốn cho tiến trình đối thoại này mang lại một ý nghĩa, thì chúng ta phải phản ứng trước những tình trạng ấy. Tôi cũng nghĩ rằng điều quan yếu nhất, là cộng đồng thế giới theo dõi sát cuộc xét xử, đến tham dự phiên tòa, và dùng mọi cơ hội để dấy lên trong công luận các trường hợp như thế. Và tôi nghĩ rằng, mỗi người trong chúng ta phải quan tâm hơn nữa về hiện tình Việt Nam cũng như tìm cách hậu thuẫn cho những tác nhân thay đổi tình hình - đó là các nhà đấu tranh bảo vệ nhân quyền.

 

Tuy nhiên tôi muốn nói lên một điều quan trọng. Tôi nghĩ rằng tuy cộng đồng thế giới mang lấy trách nhiệm, nhưng tôi muốn cất lời kêu gọi trước tiên đến nhà cầm quyền Việt Nam hãy trả tự do cho ba nhà bloggers. Và như tôi là một luật sư, tôi cũng muốn ngỏ lời kêu gọi các vị thẩm phán. Ai cũng thấy rằng đây là một phiên tòa giả trá, một trò hề công lý. Chúng ta biết quá rõ hệ thống tư pháp tại Việt Nam không độc lập. Tuy nhiên, cá nhân các vị thẩm phán vẫn có thể còn cơ hội vào thứ hai tới đây, để minh chứng rằng các vị không là công cụ của Nhà nước, mà các vị nương tựa vào trách nhiệm đạo đức và pháp lý của chính qúy vị để bảo đảm cho cuộc xét xử công minh và tha bổng cho ba nhà bloggers vốn chẳng làm gì khác hơn việc biểu tỏ ý kiến của họ.

 

Ỷ Lan : Xin cám ơn Luật sư Gerard Staberock.

 

Ỷ Lan, Phòng viên Đài Á châu Tự do tại Paris

 

 





Message envoyé par Splio Free
Ce message a été envoyé par queme.democracy@gmail.com à ngocphuongnam@gmail.com.
Pour vous désabonner, cliquez sur ce lien : désabonnement.
Splio Free, la solution simple et gratuite pour votre newsletter.






Cái mặt


Cái mặt


  • Phiếm luận -

Con người có cái mặt là quan trọng nhứt. Thật vậy, nếu lấy cái mặt bỏ đi, tất cả những gì còn lại trên thân thể sẽ không dùng vào đâu được hết và cũng không còn tồn tại được nữa.
Không có mũi để thở, không có miệng để ăn… con người không có cái mặt là kể như “tiêu tùng”!
Trước khi “đào sâu” cái mặt, xin mở dấu ngoặc ở đây để “ vinh danh ” tiếng Việt: phần lớn những gì nằm trên cái mặt đều bắt đầu bằng chữ ‘’m”, trên thế giới chưa có thứ tiếng nào như vậy hết!
Đây, nhìn coi: trên mặt có mắt, mũi, miệng (mồm), má.
Ở “mắt” có mày, có mi, có mí mắt, rồi mắt mụp, mắt mọng nước, mắt mơ màng, mắt mơ mộng, mắt mờ, mắt mù…

Qua tới “mũi”, ngoài  “mùi” ra không thấy chữ “m” nào khác dính vào.
Có lẽ tại vì cái mũi nó… cứng khư, không….linh hoạt.
Ấy vậy mà nó – cái mũi – và “chân mày” (cũng kém linh hoạt như cái mũi!) lại được đi kèm với cái mặt để… hỗ trợ cho tiếng “mặt‘’, trong từ ngữ thông thường: “mặt mũi” , “mặt mày”, làm như nếu nói “mặt” không, phát âm nghe…. trơn lùi, nhẹ hểu không lọt lỗ tai!
Cho nên người ta nói “mặt mũi bơ phờ” , “mặt mày hốc hác” , chớ ít nghe “mặt bơ phờ, mặt hốc hác”.

Bây giờ tới “miệng”, thì có môi, có mép, rồi mồm mép, môi miếng, miệng méo, miệng móm, mím môi, mếu máo, mấp máy, bú mớm, mút mấp….

Đến “má”  thì ngoài “mụt mụn” chỉ có “mi một cái” là còn thấy chữ “m” nhè nhẹ phất phơ…. Tiếng Việt hay quá!
Trở về với cái mặt. Ông Trời, khi tạo ra con người, ban cho cái mặt là một ân huệ lớn. Nhờ có cái mặt mà con người nhận ra nhau, chồng nhận ra vợ, con nhận ra cha, biết ai là bạn ai là thù v.v….
 
Thử tưởng tượng một ngày nào đó bỗng nhiên không ai còn cái mặt nữa. Nếu có sống được nhờ một sự nhiệm mầu nào đó, thử hỏi con người lấy gì để nhận diện nhau? Chồng vợ, cha con, bạn thù gì đều… xà ngầu.
Vậy là loạn đứt! Cho nên xưa nay, người ta coi trọng cái mặt lắm. Có người còn nói : “Thà chịu mất mạng chớ không bao giờ để cho mất mặt”!
Vì vậy, rủi có ai lỡ lời chạm tự ái một người nào thì người đó thấy bị… mất mặt, liền đưa một nắm tay lên hăm he: “Thằng đó, bộ nó giỡn mặt tao hả? Tao phải dằn mặt nó một lần cho nó biết mặt tao”.

Rồi, bởi vì cái mặt nó…. nặng ký như vậy cho nên khi nói về một người nào, người ta chỉ nhắm ngay vào cái mặt của người đó để mà nói.
Nếu ghét thì gọi “cái bảng mặt” (Cái mặt mà như tấm bảng thì thiệt tình thấy chán quá! Thường nghe nói : “Cái bảng mặt thằng đó tao coi hổng vô!”)
Nếu hơi khinh miệt thì gọi “cái bộ mặt” (“Thằng này có bộ mặt ăn cướp!”).
Còn khi thương thì cái mặt trở thành “cái gương mặt” (“Em có gương mặt đẹp như trăng rằm!”).

Chưa hết! Khi nổi giận muốn… hộc máu, người ta cũng chỉ nhắm vào cái mặt của đối thủ chớ không chỗ nào khác để “dộng một đạp” hay “cho một dao” hay “phơ một phát” hay…“tạt một lon ác-xít”!
Bởi vậy, xưa nay những người có ‘’nợ máu‘’ lúc nào cũng sợ bị ‘’nhìn mặt trả thù‘’, và hồi thời chống Pháp, những điềm chỉ viên đi nhìn mặt ‘’quân phản loạn‘’ đều lấy bao bố trùm đầu để giấu mặt!
Con người, khi nhìn người khác, lúc nào cũng bắt đầu ở cái mặt (Chỉ có người không…bình thường mới nhìn người khác bắt đầu ở cái chân hay cái bụng hay cái lưng!). Ở đó - ở cái mặt – ngoài cái đẹp cái xấu ra, còn hiện lên “cái mặt bên trong” của con người.
Các nhà văn gọi là “nét mặt ”, nghe … trừu tượng nhưng suy cho kỹ nó rất đúng. Bởi vì chỉ có cái mặt là… vẽ được cái nội tâm của con người thật đầy đủ. Cho nên mới có câu “Xem mặt mà bắt hình dong" (hình dong ở đây là cái hình dong giấu kín bên trong con người).
 
Cho nên, trên sòng bài, các con bạc thường “bắt gân mặt” nhau để đoán nước bài của đối thủ. Cho nên mấy “giáo sư chiêm tinh gia” lúc nào cũng liếc sơ cái mặt của thân chủ trước khi nâng bàn tay lên xem chỉ tay, để định mức coi “thằng cha này nó sẽ tin mấy phần trăm những gì mình nói”! T
hì ra, đời người không nằm trong lòng bàn tay như mấy ‘’thầy‘’ đó nói, mà nó nằm ngay trên nét mặt!
Cũng bởi vì cái mặt nó... phản động như vậy cho nên các “đỉnh cao trí tuệ của ta” đã nâng cao cảnh giác, ẩn mặt một cách…. an toàn suốt giai đoạn đấu tranh “chìm” và chỉ “ xuất đầu lộ diện” khi toàn dân đã vùng lên nổi dậy. Và các “đồng chí vĩ đại của ta”…. thay tên đổi mặt lia chia để đánh lạc hướng kẻ địch, nay để râu, mai thay tóc, mốt cạo đầu v v….
Họ ôm khư khư cái mặt để…. quản lý nó từng giây từng phút, chỉ sợ nó để lòi ra cái mặt thật nhét giấu ở bên trong, riết rồi nó xơ cứng như mặt bằng đất.
Đến nỗi vào bàn hội nghị quốc tế, các đối tượng không làm sao “bắt gân mặt” để “đi” một nước bài cho ngoạn mục!
Ở đây, phải nói thêm cho rõ là cho dù trong nội bộ với nhau – nghĩa là giữa “ta” và “ta” - cái mặt vẫn bị quản lý y chang như vậy, bởi vì hành động đó đã biến thành “bản năng” từ khuya!

Vì vậy, đừng ngạc nhiên khi thấy, sau hội nghị,  mới ôm “hôn nhau thắm thiết tình đồng chí” mà trên đường về lại khu bộ có cán bộ đã bị “bùm” hay bị “cho xe rơi xuống hố” một cách rất…bài bản, để lại niềm “ vô cùng thương tiếc ” nằm trên vòng hoa phúng điếu của người đã ra lịnh hạ thủ! Có khi, chính ‘’đồng chí‘’ này là người thay mặt tập thể, đứng ra…. rớt nước mắt đọc điếu văn ! Ở đây, ông bà mình nói : ‘’Phải muối mặt mới làm được như vậy‘’. Thật là chí lý ! Cái mặt đã muối rồi thì đâu còn sợ…. bị thúi hay bị sình ! Ta cứ tỉnh bơ thôi!
Bởi cái mặt nó phản ảnh con người nên hát bội mới “dặm mặt” sao cho đúng với cái “ vai ”. Để khi bước ra sân khấu, khán giả nhận ra ngay “ thằng trung, thằng nịnh, thằng hiền, thằng dữ ”…v v. Ngoài đời, không  có ai dặm mặt, nhưng vẫn được người khác “nhận diện” là: thằng mặt gà mái, thằng mặt có cô hồn, thằng mặt… mẹt, mặt mâm, mặt thớt, mặt hãm tài, mặt đưa đám, mặt trù cha hại mẹ, mặt… mo …. v v.

Sau tháng tư 1975, người dân miền Nam đã được Nhà Nước ‘’vẽ lọ bôi hề‘’ thành những khuôn mặt…. không giống ai, để đóng vai ‘’nhân dân làm chủ‘’ trên sân khấu cách mạng, trong vở trường kịch ‘’Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, Nhân dân làm chủ ‘’…
 
Trên sân khấu chánh trị Việt Nam bây giờ, trong cũng như ngoài nước, “ đào kép ” tuy không dặm mặt như nghệ sĩ hát bội nhưng mỗi người đều có “ lận lưng” vài cái mặt nạ, để tùy hoàn cảnh, tùy đối tượng mà đeo lên cho người ta “thấy mình là ai” (dĩ nhiên không phải là cái mặt thật của mình)
Rồi cũng “ phùng mang trợn mắt hát hò inh ỏi ” một cách rất… tròn vai, làm “bà con đồng bào, đồng chí, đồng hương” cứ thấy như thiệt! Điểm đặc biệt là ông nào bà nào cũng muốn thiên hạ chỉ nhìn thấy có “cái mặt của mình” trong đám bộ mặt đang múa may quay cuồng trên sân khấu.
Vì vậy, họ phải rán bơm cho cái mặt của mình to bằng…. cái nia, để thấy họ mới đúng là….“đại diện”! Chẳng qua là họ muốn tạo thời cơ để kiếm cho cái …. đít của họ một cái… ghế !
Đến đây thì vở tuồng trên sân khấu đang chuyển sang lớp “gà nhà bôi mặt đá nhau” …. Cái mặt đã trở thành “một vấn đề ”!
*****************************

Thông báo tin tức liên quan đến 81 quân nhân đại đội 72, tiểu đoàn 7 Nhảy Dù mất tích trên chiếc phi cơ C-123 thuộc Không Lực Hoa Kỳ ngày 11 tháng 12 năm 1965.


 

 

Kính trung chuyễn :
Thông báo tin tức liên quan đến 81 quân nhân đại đội 72, tiểu đoàn 7 Nhảy Dù mất tích trên chiếc phi cơ C-123 thuộc Không Lực Hoa Kỳ ngày 11 tháng 12 năm 1965.

Kính xin Qúy cơ quan Truyền Thông & Báo Chí vui lòng giúp phổ biến tin tức “nhân đạo” nầy, và mong sao thân nhân của 81 quân nhân Nhảy Dù biết được tin quan trọng sau gần 47 năm.

Chân thành cảm ơn.

Lực lượng liên hợp tìm kiếm tù binh/quân nhân Hoa Kỳ mất tích trong khi chiến đấu (Joint Prisoners of  War, Missing in Action Accounting Command), còn gọi là JPAC, muốn liên lạc với thân nhân của 81 quân nhân đại đội 72, tiểu đoàn 7 Nhảy dù mất tích trên chiếc phi cơ C-123 thuộc Không lực Hoa Kỳ ngày 11 tháng 12 năm 1965.

Qua liên lạc, xin được tường trình như sau:

JPAC vừa nhận được mẫu xét nghiệm DNA gia đình của bốn phi hành đoàn Không quân Hoa Kỳ, và đang tìm thân nhân của 81 quân nhân Nhảy Dù bị tử nạn trên chuyến bay đó để họ gởi dụng cụ thử DNA. Cần nên biết, thân nhân thích hợp thử DNA được chọn là chị em gái, anh em trai và vợ của những quân nhân kể trên (maternal relatives for all the Airborne ARVN soldiers).

JPAC sẽ gởi dụng cụ so sánh DNA đến thân nhân hiện đang sinh sống ở bất cứ quốc gia nào trên thế giới, kể cả tại Việt Nam.

Để biết thêm chi tiết, thân nhân xin vui lòng liên lạc ông Robert Maves qua email: Robert.Maves@JPAC.PACOM.MIL

Tân Sơn Hoà chuyển.



Tưởng nhớ,


Lê Xuân Thìn.
0913 944 972

lexuanthin@gmail.com
http://www.holevn.org
( Font Unicode -Times New Roman)

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link