Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, September 26, 2012

Cơn sóng đòi tự do dân chủ


 

Cơn sóng đòi tự do dân chủ
Ngô Nhân Dụng
 
Lịch sử nền tư pháp Việt Nam sẽ ghi tên cô Tạ Phong Tần, anh Nguyễn Văn Hải, tức Ðiếu Cày, và anh Phan Thanh Hải, như những nạn nhân tiêu biểu của tình trạng tòa án làm nô lệ cho chính trị. Ðặc biệt, ở đây là chính trị thuộc cấp độ thấp nhất.
 
 
Trong phiên tòa diễn ra chỉ có vài giờ trong buổi sáng Thứ Hai ngày 24 tháng Chín, tòa án xử ông Nguyễn Văn Hải 12 năm tù, cô Tạ Phong Tần 10 năm tù và ông Phan Thanh Hải bốn năm tù. Cả ba người còn sẽ tiếp tục bị quản chế với thời hạn lần lượt năm năm, ba năm và ba năm.
 
 
Luật sư của ông Ðiếu Cày vừa nói rằng chính quyền không đưa ra được chứng cứ nào trong phiên xử để kết tội ba blogger này về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước;” tòa không cho ông Nguyễn Văn Hải chất vấn những người làm chứng; và cũng không cho luật sư tranh luận với phía công tố là Viện Kiểm Sát.
 
 
Trong bản lên tiếng đòi trả tự do cho ba nhà báo mạng (blogger), bà Catherine Ashton, đại diện của Liên Hiệp Châu Âu, nhấn mạnh là những bản án tù từ bốn đến 12 năm là quá nặng nề đối với các ông Nguyễn Văn Hải, Phan Thanh Hải và cô Tạ Phong Tần.
 
 
Ðây cũng là nhận xét chung của những người từng theo dõi các cuộc tranh đấu cho dân chủ tự do ở Việt Nam. Ba nhân vật trên chưa bao giờ đòi lật đổ chế độ cộng sản.
 
 Họ cũng không tham dự một vụ bạo động nào. Tất cả chỉ lên tiếng nhắc nhở đồng bào phải bảo vệ các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa; và tham dự các cuộc biểu tình với mục đích đó.
 
 
Ông Phan Thanh Hải từng chủ trương trang mạng (blog) AnhBaSaigon; cô Tạ Phong Tần, vốn là một sĩ quan công an, đã lập ra blog Công Lý và Sự Thật; ông Nguyễn Văn Hải đã nổi danh với blog Ðiếu Cày.
 
 
Trong tháng trước, thân mẫu của cô Tạ Phong Tần, ở Bạc Liêu, đã tự thiêu phản đối công an dọa nạt, sách nhiễu gia đình bà. Công an đã ép bà và các con phải kết tội cô con gái đang bị tù; nhưng cả gia đình từ chối nên họ bị dọa sẽ mất kế sinh nhai và sẽ bị đuổi đi nơi khác sống. Việc tự thiêu của bà Ðặng Thị Kim Liêng là hành động tuyệt vọng của một người dân Việt Nam bị đẩy tới bước đường cùng, không khác gì việc anh Ðoàn Văn Vươn dùng chất nổ chống cự bọn tham nhũng cướp đất của anh ở Hải Phòng.
 
 
Tại sao Ðảng Cộng Sản Việt Nam lại kết án ba blogger nặng hơn hẳn các nhà tranh đấu dân chủ đã bị đưa ra tòa trước đây? Những bản án họ đã dành cho Linh Mục Nguyễn Văn Lý, các luật sư Nguyễn Văn Ðài, Lê Thị Công Nhân, Lê Công Ðịnh, Cù Huy Hà Vũ, ông Trần Huỳnh Duy Thức, và các thành viên những Ðảng Thăng Tiến, Ðảng Dân Chủ Nhân Dân, Ðảng Việt Tân, cùng các đảng và nhóm khác không lâu tới 10 và 12 năm như vậy. So sánh với những hành động của các nhà tranh đấu dân chủ trên thì ba nhà báo mạng Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần và Phan Thanh Hải đáng lẽ chỉ bị kết án hai, ba năm tù vì hành động của họ không chống đối chính quyền cộng sản hoặc có ảnh hưởng mạnh hơn.
 
 
Tất nhiên, lý do duy nhất là tòa án chịu áp lực chính trị của đảng cộng sản. Nhưng lý do chính trị nào khiến đảng cộng sản quyết định như thế? Ai cũng nghĩ đến sức ép của sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội. Ba nhà báo tự do không đòi cải tổ chính trị ở Việt Nam, cũng không kêu gọi lật đổ chế độ cộng sản; nhưng họ đã chống chính sách bành trướng của Trung Cộng.
 
 Họ đều nhắm vào việc Trung Cộng chiếm Hoàng Sa năm 1974, đánh Trường Sa năm 1988; và kêu gọi mọi người Việt Nam đòi lại chủ quyền dân tộc. Ai cũng còn nhớ hình ảnh Ðiếu Cầy, Tạ Phong Tần trong những cuộc biểu tình đòi chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa.
 
 
Nhưng liệu Bắc Kinh có cần tạo áp lực trên Cộng Sản Việt Nam về những chuyện như xử án ba nhà báo hay không?
 
 
 Có thể họ không cần, và chưa chắc đã muốn. Mục tiêu cuối cùng của họ là làm sao đảng Cộng Sản Việt Nam phải ép cả nước phải im lặng chịu đựng mối nhục mất đất. Họ có những khí cụ mạnh hơn để thực hiện mục tiêu đó, và đã đạt được nhiều rồi.
 
 
Bản án quá nặng cho ba nhà báo tự do sẽ chỉ gây cho nỗi oán hận của người Việt thêm nặng nề, bất lợi cho Bắc Kinh. Ba nhà báo không tác động dân chúng mạnh bằng những nhà trí thức và thanh niên đã tổ chức các cuộc biểu tình ở Hà Nội trước sứ quán Trung Quốc.
 
 
 
Một lý do khác được giải thích là những bản án nặng này cốt nhắm vào dư luận của đồng bào trong và ngoài nước, cùng chính phủ các nước Tây phương. Họ muốn chứng tỏ rằng các lời lên tiếng đòi trả tự do cho ba nhà báo và kết tội cộng sản vi phạm nhân quyền chỉ gây tác dụng ngược, khiến cho ba nhà báo tự do phải chịu những bản án nặng nề.  
 
 
Ðây có thể là một thông điệp, báo tin cho các chính phủ khác và người Việt trong và ngoài nước từ nay hãy giảm bớt các lời nói và hành động kết tội họ; nếu không thì chính những người được bênh vực sẽ lãnh hậu quả.
 
 
Nhưng lối giải thích này khó đứng vững. Dư luận lên án chính quyền cộng sản về tất cả những vụ vi phạm nhân quyền, không riêng đối với ba nhà báo tự do này. Ông Obama hay bà Clinton lên tiếng đòi trả tự do cho ông Ðiếu Cầy, cô Tạ Phong Tần, vì đó là việc họ phải làm, dù đó là người Việt Nam hay người Congo.
 
 
Lên án chính sách vi phạm quyền làm người vì nguyên tắc; không ai có thể thể giảm bớt hành động chống đàn áp chỉ để mua sự an toàn cho các nạn nhân.
 
 
Chính những người can đảm đứng lên tranh đấu như Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, hoặc trước đó là Linh Mục Nguyễn Văn Lý, Nguyễn Văn Ðài, Lê Thị Công Nhân, Lê Công Ðịnh, Cù Huy Hà Vũ, vân vân, họ cũng chỉ làm bổn phận đối với đất nước. Họ hãnh diện và sẵn sàng chấp nhận hậu quả.
 
Không ai trong số những vị trên lại đánh đổi lấy sự an thân của mình, muốn thế giới bên ngoài giảm áp lực buộc Cộng Sản Việt Nam phải tôn trọng nhân quyền.
 
 
Cho nên, cuối cùng chúng ta chỉ thấy một thứ ảnh hưởng chính trị trên người xử án ở Sài Gòn trong bản án nặng nề này là cuộc tranh giành quyền lực ngay trong nội bộ đảng Cộng Sản Việt Nam.
 
 
Như chúng ta đều biết, những tay đầu sỏ trong chế độ đang công khai chống phá lẫn nhau. Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang đang tìm cách giảm bớt quyền hành của Nguyễn Tấn Dũng.
 
 
Họ chống nhau bằng các hành động và lời nói, một cách công khai hoặc dùng những thủ đoạn ngấm ngầm. Bản án dành cho ba nhà báo tự do không phải do những cấp thừa hành quyết định. Nếu cấp thừa hành quyết định thì chắc chắn họ sẽ “theo lệ cũ,” ra lệnh cho tòa án phạt tù ba năm hoặc năm năm. Khi tăng số năm tù lên tới 10 hay 12 năm, những người phụ trách giật dây tòa án sẽ phải xin chỉ thị riêng.
 
 
Chỉ thị riêng có thể do một trong những người cấp gần nhất với Bộ Chính Trị đưa ra. Trong lúc ba tay đầu sỏ Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang đang tìm các kẽ hở của nhau để tấn công thì cả ba người hay đám tay chân của họ thấy phải tỏ ra cứng rắn hơn, để chứng tỏ họ vẫn đặt quyền lợi của đảng cộng sản lên trên hết.
 
 
Trong cuộc tranh giành quyền lực của mấy người lãnh đạo cộng sản, các nhà báo tự do đã trở thành nạn nhân.
 
 
Nhưng các bản án dành cho họ đã làm cho dư luận thế giới khinh thường cả nước Việt Nam.
 
 
Bà Catherine Ashton đã lên tiếng yêu cầu chính quyền Hà Nội trả tự do ngay tức khắc cho ba nhà tự do báo trên mạng. Bà nhắc nhở chính quyền cộng sản là tất cả mọi con người phải có quyền tự do phát biểu. Cộng Sản Việt Nam phải chứng tỏ họ tuân thủ những công ước quốc tế mà họ đã cam kết thi hành như bản Tuyên ngôn Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc, và Công ước Quốc tế về Các Quyền Dân sự và Chính trị.
 
 
Ðại Sứ Quán Mỹ tại Hà Nội đã lên tiếng yêu cầu “Chính phủ Việt Nam phải trả tự do cho Ðiếu Cày và các blogger Phan Thanh Hải và Tạ Phong Tần.” Lấy trường hợp Ðiếu Cày làm tiêu biểu, họ nhấn mạnh, “ông bày tỏ quan điểm chính trị của mình một cách ôn hòa,” là một quyền tự nhiên của mọi con người, được ghi rõ trong những bản văn mà chính quyền Hà Nội đã ký kết tôn trọng và bảo đảm thi hành.
 
 
Thông cáo của sứ quán Mỹ phê phán phiên tòa và bản án đã vi phạm hai quyền tự do căn bản ghi trong công ước quốc tế, là quyền tự do ngôn luận và quyền được xét xử theo đúng thủ tục pháp lý của loài người.
 
 
Những lời nhắc nhở trên cho thấy cả thế giới kết án hành động đàn áp tự do ngôn luận của chính quyền cộng sản ở nước ta. Hành động biến tòa án thành một công cụ chính trị, những bản án bất công đang làm nhục cả dân tộc trước mặt thế giới văn minh.
 
 
Trong một bài thơ gửi ra ngoài trước phiên tòa, nhà báo Ðiếu Cầy viết:
Sóng biển trào dâng đòi tự do dân chủ,
Sóng cuốn phăng đi thành lũy lũ độc tài.
 
 
Ðó là những lời tiên đoán. Một chế độ khinh thường dân sẽ không thể nào tồn tại được. Cơn sóng đòi tự do dân chủ sẽ cuốn phăng đi thành lũy cuối cùng của bọn độc tài.

 

Đã có bao nhiêu “chuyện tình hai đêm” tại nước Việt Nam Cộng sản?


 

 

Đã có bao nhiêu “chuyện tình hai đêm” tại nước Việt Nam Cộng sản?

Phan Nhân



 Bà Elizabeth Masamune là đại diện thương mại Úc ở Việt Nam từ 1999-2002

 

Làm sao biết được đã có bao nhiêu kẻ đã từng có bao nhiêu “chuyện tình hai đêm” hay cả ngàn đêm tại đất nước Việt Nam thời Cộng sản; và trong số đó, không phải chỉ có những người ngoại quốc, mà chắc chắn đã có rất nhiều người Việt tại hải ngoại, những kẻ này từng tự xưng là “chống cộng”, từng ngồi tù “cải tạo” của Việt cộng nữa; nhưng sau một thời gian làm ăn ổn định, có ăn có để, có kẻ dư giả; do đó, họ đã vội trở về nguồn… quy đầu Việt cộng.

Ai đến Việt Nam mà không một lần có những “chuyện tình hai đêm” hay cả ngàn đêm ở những chốn “nhất dạ đế vương” mà chính “chủ tịch” của cái gọi là “Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” đã từng ngoác miệng quảng cáo khi qua Mỹ: “Gái Việt Nam đẹp lắm”; và chắc trai Việt Nam cũng ngon lành lắm, vì không “ngon lành” thì làm sao mà “bị quyến rũ” như Bà Elizabeth Masamune, như bản tin của BBC Việt ngữ đã đăng kia chớ.

Thảo nào, các “ông lớn”, các “bà mệnh phụ”, từng một thời có tên tuổi, có những bằng cấp đầy mình, có vợ, có con ở hải ngoại, những một khi đã về “du lịch” Việt Nam, thì khi trở ra hải ngoại bỗng nhiên líu lưỡi, nói ngọng, bỗng khen lấy, khen để, nào là “đất nước bây giờ đẹp lắm, đã đổi mới rồi…”.

Nó “đổi mới, nó “đẹp” vì các “ông-bà” đã từng trải qua những “chuyện tình hai đêm” hay cả ngàn đêm khoái lạc dưới sự dìu dắt của “đảng ta”, thì cầm bằng cũng như cá đã cắn câu, biết đâu mà gỡ như bà đầm Úc này chẳng hạn. Người ta nói, trai Việt không bằng trai Tây, nhưng bây giờ, coi bộ nó ngược lại rồi, vì trai Việt cộng đã được “đảng ta huấn luyện rất tinh nhuệ”, nên đã vượt xa cả trai Tây rồi đấy. Chẳng thế, thì trai Việt cộng Lương Ngọc Anh làm sao mà “quyến rũ” được bà đầm Elizabeth Masamune là đại diện thương mại Úc ở Việt Nam từ 1999-2002 nhỉ.

Vậy thì cứ nhìn cái màn “quyến rũ” của Lương Ngọc Anh nầy, tất sẽ biết tại sao có nhiều “ông”, nhiều “bà Việt kiều” không bị “quyến rũ” vào những “chuyện tình” bao nhiêu đêm khác kia chớ. Do đó, bây giờ, qua “chuyện tình hai đêm” nầy, thì mới biết lời của tú ông Nguyễn Minh Triết quả là có hiệu quả vô cùng; mà không phải chỉ có “gái Việt Nam đẹp lắm” mà “trai Việt Nam cũng võ nghệ cao cường lắm”, vì nếu không, thì làm sao mà “quyến rũ” được một “quan chức” như bà đầm Úc này, vì bà ta đâu phải là hạng dốt nát, tầm thường, lại thêm đã có chồng Úc, những chồng Úc chắc đã thua kém “trai Việt Cộng” nên bà ta đã không ngần ngại khi chấp nhận cùng đánh Đu tình tang với chàng Lương Ngọc Anh, để rồi sau đó, khi mọi việc đổ bể thì mới dzớt dzát một chút cho đỡ quê, vì nếu hổng có thích gì chàng Lương, thì chỉ “thử” một đêm thôi, chớ đâu cần đến đêm thứ hai làm gì nhỉ.

Người ta thường nói, nếm thử một lần cho biết, những khi đã “biết” rồi, mà thấy “ngon” thì mới “nếm” thêm lần thứ hai. Hèn gì, các “bà” các “ông” cứ đua nhau để về du hí tại Việt Nam. Ông già nhà giàu ở hải ngoại thì về kiếm bố nhí, còn các “bà” già thì về tìm “chồng nhí”; nhưng đâu riêng gì những người già, mà ngay người trai trẻ có tiền bạc như “Việt kiều trẻ” Nguyễn Gia Thiều ở Paris của nước Pháp cũng bay về Việt Nam, bỏ tiền triệu ra để mở công ty điện thoại, rồi đính hôn với “hoa hậu” Hà Kiều Anh, lúc đó, Thiều ta cũng sung sướng, hạnh phúc lắm lắm, vì có dzợ là “hoa hậu”.
 
 
Nhưng đùng một cái, sắp đến “ngày cưới” thì anh chàng Thiều đã bị Công an tóm cổ, và phải vào tù với bản án hai mươi năm tù ở vì “tội trốn thuế”; còn “vzợ” là “hoa hậu” Hà Kiều Anh, sau khi đã có nhà cao cửa rộng, “chồng” vào tù, thì nàng đã theo chồng sang đất Mỹ. Sau mấy năm nếm tù đã đủ, được chính phủ Pháp can thiệp Nguyễn Gia Thiều đã được thả về Pháp, nhưng cái “chuyện tình ngàn đêm” với “hoa hậu” Hà Kiều Anh, nó ngọt đắng như thế nào, thì không thấy Thiều ta hở môi ra, cũng như không hề xuất hiện cho bất cứ ai nhìn thấy.
 
 
Đấy, “gái Việt Nam đẹp lắm” và “trai Việt cộng võ nghệ cao cường lắm” là như thế; vậy các bà vợ và các ông chồng ở hải ngoại nên lấy đó làm gương, mà liệu đường sớm có những “bí quyết” để giữ mái ấm gia đình, kẻo không, thì “trai, gái Việt cộng” nó “quyến rũ” vào những “chuyện tình hai đêm, ngàn đêm” thì ráng chịu.

Kể ra như vậy, nhưng thiệt tình, tui đây, không thể ngờ đảng Cộng sản Việt Nam lại “tiến nhanh, tiến mạnh” trên con đường phục vụ cho những chiếc Đu nó tang tình đến như dzậy, vì có như thế thì các dzị H.O. Ô-Hô sau một thời gian sang Mỹ đã phải quy đầu Việt Cộng, để có được những “chuyện tình ngàn đêm” ở chốn bồng lai, tiên cảnh…

Ngày xưa, người ta nói: “đến Mỹ phải dưới danh nghĩa Việt Nam Cộng Hòa thì mới đến được”, nhưng họ đã lầm, vì bọn chóp bu của Việt cộng và con cái của chúng đã mua nhà cửa ngay trên đất Mỹ rồi, và bọn chúng đã đi về giữa Mỹ -Việt như đi chợ. Mỹ không phải chỉ nhận những người dưới danh nghĩa Việt Nam Cộng Hòa, tỵ nạn cộng sản, mà Mỹ phải biết nhận tất cả những gì có lợi cho Mỹ mà thôi.

Do đó, các “ngài” ở Mỹ có biểu tình cho tới chết, thì nước Mỹ cũng cứ nhận những “sĩ quan cao cấp” của Việt cộng vào các trường đại học quân sự để “đào tạo nghiệp vụ” như thường, và chưa bao giờ ở nước Mỹ lại có mặt Việt cộng nhiều đến mức độ như ở thời điểm này. Việt cộng đã và đang đến Mỹ bằng nhiều con đường khác nhau, mà không làm sao trách được, chớ còn cái bọn “Việt kiều Mỹ” chúng cũng cứ thường xuyên đi về Việt Nam, thì các “ngài” đâu có ý kiến gì đâu?

Riêng lũ Xướng Ca Vô Loài, dù ở Mỹ hay ở Việt, chúng cũng không khác gì nhau, chỉ trừ một thiểu số giữ được phẩm cách tỵ nạn Cộng sản, không về Việt Nam, còn tất cả bọn chúng đều là rác rưởi, hãy cho chúng vào “sọt rác”.

Một hành động cụ thể và có hiệu quả nhất, là hãy tẩy chay chúng nó: Không mua vé xem ca nhạc. Không mua băng nhạc của chúng nữa. Không làm được như thế, thì những kẻ đã và đang la hét kia, cũng chính cống là một lũ Vô Loài như bọn Xướng Ca vậy.

Colorado, 25:9/2012

Phan Nhân

---------------------------------------------


'Tình hai đêm' của quan chức Úc ở VN

 

Bà Elizabeth Masamune là đại diện thương mại Úc ở Việt Nam từ 1999-2002

 

Cựu đại diện cơ quan thương mại Úc (Austrade) tại Việt Nam, Elizabeth Masamune, vừa phải ra trước tòa án ở Melbourne hôm thứ Hai 24/9 trong vụ cáo buộc hối lộ liên quan công ty Securency.

Theo tờ The Age, bà Masamune đã thuật lại quá trình bị ông Lương Ngọc Anh, đại tá ngành an ninh của Việt Nam, “quyến rũ” trong thời gian bà công tác tại Hà Nội.

Bà Elizabeth Masamune từng là quan chức phụ trách thương mại cao cấp nhất của nhà nước Australia ở Việt Nam trong các năm từ 1999-2002.

Trong lời khai được trình lên cảnh sát, bà mô tả: “Sau bữa tối, ông ấy mời tôi cùng lên phòng khách sạn. Trong giây phút bồng bột, tôi đã nhận lời”.

Theo lời khai, bà Masamune cũng thừa nhận bà đã 'quan hệ' hai lần với ông Lương Ngọc Anh, người đã làm môi giới hợp đồng in tiền cho Ngân hàng Nhà nước Việt Nam và đang bị Cảnh sát Úc nghi là nhận tới 20 triệu Úc kim tiền hối lộ từ công ty Securency mà Ngân hàng Trung ương Úc sở hữu một nửa.

Hai lần tình ái này, mà bà Elizabeth Masamune thoạt tiên không khai báo với các điều tra viên, xảy ra sau khi bà cho rằng hợp đồng [in tiền] đã được ký kết “và vai trò của tôi không cần thiết nữa”.

Bà Masamune nói lúc đó bà ''đang gặp vấn đề trong hôn nhân và tôi quý ông Anh''.

“Bị quyến rũ”

Theo lời khai của bà Masamune, vào khoảng tháng Tư hoặc tháng Năm 2002, Ngân hàng Nhà nước Việt Nam tổ chức một bữa tiệc ăn mừng quyết định mua công nghệ in tiền từ công ty Securency và tại đó ông Lương Ngọc Anh đã tiếp cận bà.

''Không khí lúc ấy thật là náo nức. Vào cuối buổi tiệc, sau khi ông Anh đã uống vài ly ông ấy đã đặt tay lên đầu gối tôi dưới gầm bàn hay làm một điều gì đó tương tự như vậy.”

Bà thú nhận lúc đó bà “hơi sửng sốt vì chưa bao giờ nghĩ rằng ông ấy lại có tình cảm riêng tư gì dành cho tôi.”

“Sau bữa tối, ông ấy mời tôi cùng lên phòng khách sạn. Trong giây phút bồng bột, tôi đã nhận lời.”

Cựu đại diện Austrade ở Việt Nam Elizabeth Masamune

Khoảng một tháng sau đó, theo bà Masamune, ông Lương Ngọc Anh đã mời bà đi ăn tối và gạ gẫm bà.

''Phụ nữ Việt Nam bị cho là khá khắc nghiệt với chồng của họ và tôi có cảm giác ông Anh hơi sợ vợ.”

Bà nói bà không có cảm tình hay gắn bó gì đặc biệt với ông Lương Ngọc Anh, nên sau đó “ông ấy tiếp tục như không có chuyện gì xảy ra”.

Tòa cũng được xem một email gửi vài tháng sau sự việc nói trên, tức vào tháng Bảy 2002, trong đó bà Masamune viết cho lãnh đạo Securency rằng ông Anh than phiền rằng nếu Securency không hạ giá thì sẽ không thể ký được hợp đồng.

Lần thứ hai hai người quan hệ tình ái với nhau, theo bà Masamune, là vào năm 2006, sau khi bà đã rời khỏi Việt Nam.

Theo lời khai, bà Elizabeth Masamune ''hết sức tự hào về công việc của tôi, tôi cố gắng giữ uy tín mọi nơi mọi lúc và không bao giờ coi nhẹ lợi ích của khách hàng”.

Sau khi cáo buộc quan hệ tình ái Úc - Việt vỡ lở, Austrade đã buộc phải kiểm tra an ninh toàn diện đối với các nhân viên của mình và xem xét lại quy chế tiếp cận thông tin mật của bà Elizabeth Masamune.

Công ty CFTD của ông Lương Ngọc Anh đã đóng vai trò cầu nối để Securency ký hợp đồng với Ngân hàng Nhà nước Việt Nam trong vụ liên quan tới nhiều doanh nhân và quan chức hai bên.

Phía Việt Nam chưa có hành động gì trong khi Úc đang tiến hành điều tra các cáo buộc trong vụ này.

 

Trung Quốc bị tố cáo biến Tây Tạng thành nhà giam


 

Trung Quốc bị tố cáo biến Tây Tạng thành nhà giam

Biểu tình Tây Tạng đòi độc lập tại Bruxelles, vào thời điểm thủ tướng Trung Quốc chuẩn bị họp thượng đỉnh Âu-Trung, 20/09/2012

Biểu tình Tây Tạng đòi độc lập tại Bruxelles, vào thời điểm thủ tướng Trung Quốc chuẩn bị họp thượng đỉnh Âu-Trung, 20/09/2012

REUTERS/Laurent Dubrule

Tú Anh


Trong vòng ba năm, 51 người Tây tạng tự thiêu để đòi quyền sống. Chủ tịch nghị viện Tây Tạng lưu vong lên án Trung Quốc áp đặt chế độ thiết quân luật trá hình, biến vùng đất của đạo Phật thành một nhà tù lớn.

Kể từ hôm nay 25/09/2012, đại hội cộng đồng Tây tạng lưu vong khai mạc tại thành phố Dharamsala, Ấn Độ. Trong vòng bốn ngày, 400 đại biểu sẽ thảo luận một phương án đấu tranh mới chống chế độ bạo ngược của Bắc Kinh.

Khai mạc hội nghị chủ tịch nghị viện lưu vong Penpa Tsering tố cáo « một tình trạng thiết quân luật dấu tên vẫn đè nặng lên Tây Tạng và biến lãnh thổ này thành một nhà tù ». Ông đặt câu hỏi « cộng đồng Tây Tạng phải làm gì để đối phó với tình hình bi thảm của nhân dân mình ?»

Theo chính phủ Tây tạng lưu vong, mà bản doanh đặt tại Dharamsala, thì trong ba năm qua đã xảy ra 51 trường hợp tự thiêu mà phần lớn là tu sĩ Phật giáo. Trong số này 41 người đã từ trần.

Đại hội Tây Tạng lưu vong được triệu tập để hoạch định một chiến lược đấu tranh mới trong bối cảnh càng ngày càng có nhiều người Tây Tạng tranh đấu bằng biện pháp biến thân làm đuốc, để cảnh tỉnh chính quyền Trung Quốc và trong viễn cảnh thay đổi ban lãnh đạo chính trị tại Bắc Kinh.

Đức Đạt Lai Lạt Ma đã nhiều lần cảnh báo Bắc Kinh là thế hệ trẻ người Tây Tạng sẽ không kiên nhẫn như thế hệ của ngài.

Cũng như tại Tân Cương, chính quyền Trung Quốc tiến hành chính sách hán hóa người Tây Tạng từ khi hoàn toàn chiếm đóng vùng tự trị này vào năm 1959 : cấm dạy tiếng Tây Tạng, đặt điều kiện phải biết tiếng Hoa mới thu dụng vào công sở, cấm tôn vinh Đức Đạt Lai Lạt Ma…

Đọc bài này thì ai muốn về VN nữa ?.


 

 
Đọc bài này thì ai muốn về VN nữa ?.
Ôi xã hội VN ngày nay của đỉnh cao trí tuệ !!!!
 
Bạn về VN nhớ đừng xách laptop đi lung tung! Mình có ông bạn người ÚC xuống phi trường 1 tay xách laptop, 1 tay kéo valise ra taxi, vậy mà cũng bị giựt mất laptop luôn!!! Không biết thưa gởi ai đây?
 
N.Thanh
 
Cướp laptop, đâm chết người, gây trọng thương công an
TT - Sau khi cướp laptop của người đi đường và bị truy đuổi, kẻ cướp vung dao đâm loạn xạ để tẩu thoát khiến một người chết, một chiến sĩ công an trọng thương.

Mẹ nạn nhân Hoàng Ngọc Tri (giữa) khóc ngất trước cái chết của con trai - Ảnh: Quang Định
 
Lãnh đạo Công an Q.Tân Bình (TP.HCM) cho biết đã bắt giữ Cao Xuân Lập (28 tuổi, ngụ Q.Tân Phú, theo gia đình hung thủ tên là Cao Trung Lập - PV) để điều tra về hành vi cướp giật và giết người tại giao lộ Hoàng Hoa Thám - Cộng Hòa (P.12, Q.Tân Bình) lúc 10g30 ngày 17-9. Nạn nhân được xác định là anh Hoàng Ngọc Tri (22 tuổi, ngụ H.Bình Chánh), người bị đâm trọng thương là đại úy Võ Sỹ Hoàng, trinh sát Đội cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy Công an Q.Tân Phú.
Cùng bắt cướp
 
Theo cơ quan công an, lúc 10g30 cùng ngày, anh Hoàng Ngọc Tri điều khiển xe máy chở bạn gái là chị Nguyễn Thị Kim Huệ lưu thông trên đường Hoàng Hoa Thám (Tân Bình). Bất ngờ Cao Xuân Lập mặc áo đen điều khiển xe máy cùng chiều, từ phía sau vượt lên giật túi xách đựng laptop của anh Tri rồi rú ga phóng như bay bỏ trốn. Ngay lập tức, anh Tri hô hoán, phóng xe đuổi theo đến giao lộ Hoàng Hoa Thám - Cộng Hòa thì đụng vào xe của Lập làm cả hai ngã xuống đường, ôm nhau giằng co. Bị thất thế, Lập rút con dao sắc nhọn thủ sẵn trong người đâm vào ngực và bụng của anh Tri khiến anh ngã gục tại chỗ rồi tiếp tục chạy bộ về hướng chợ Hoàng Hoa Thám tẩu thoát.
 
Lúc này, đại úy Võ Sỹ Hoàng điều khiển xe máy đang trên đường đi học tình cờ nhìn thấy, bám theo rượt đuổi Lập đến trước số 134 Hoàng Hoa Thám thì tiếp cận được Lập. Trong lúc hai bên giằng co, Lập lại rút dao đâm đại úy Hoàng bị thương và vùng dậy tháo chạy.
 
Khi Lập chạy bộ đến đường Đồng Xoài thì quơ dao chặn xe người đi đường để cướp xe tháo chạy nhưng bất thành nên cướp một xe máy Air Blade màu đen dừng bên đường để tẩu thoát. Nhiều người dân nhìn thấy tri hô.
 
Lúc này, anh Cát Văn Thuận (31 tuổi, ngụ Q.Bình Tân) đang điều khiển xe máy lưu thông trên đường cho xe chạy ngược chiều đâm thẳng vào xe Air Blade mà Lập vừa cướp được khiến cả hai té ngã xuống đường.
 
 
Bị đập đầu xuống đường, Lập choáng váng, ngay lập tức anh Thuận cùng người dân bao quanh, tước dao, khống chế tên cướp giao cho công an.
 
Theo Công an Q.Tân Bình, anh Hoàng Ngọc Tri sau khi bị tên cướp đâm trọng thương được người dân đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện Mỹ Đức (Q.Tân Bình), nhưng do vết thương đâm thấu ngực trúng tim nên qua đời tại bệnh viện.
 
Thượng tá Tăng Châu Long (phó trưởng Công an Q.Tân Phú) cho biết đại úy Võ Sỹ Hoàng tham gia bắt cướp bị đâm hai nhát dao trúng tay và mặt khá nặng, vừa qua cơn nguy hiểm nhưng đang tiếp tục điều trị tại Bệnh viện Chợ Rẫy.
 
Chia sẻ với chúng tôi tại bệnh viện, anh Võ Sỹ Hoàng cho biết: “Đến một con hẻm ở đường Hoàng Hoa Thám, tôi chụp được tay tên cướp nhưng do tay có máu trơn nên bị tuột, tên cướp lấy dao đâm một nhát vào tai tôi rồi bỏ chạy tiếp. Tôi cố gắng đuổi theo một đoạn nữa nhưng do máu chảy nhiều quá, bị choáng... Một người dân ở gần đó đã chở tôi đến bệnh viện”.

Bạn gái của anh Hoàng Ngọc Tri như chết lặng trước cái chết của bạn trai - Ảnh: Quang Định
 
Vừa tốt nghiệp, đã ra đi
 
Ông Hùng (cậu ruột anh Tri) não nề tâm sự: “Hay tin con gặp nạn qua đời, cha mẹ của Tri khóc ngất từ trưa đến tối, chẳng nói được lời nào cho rõ ràng. Còn Huệ, bạn gái của Tri, cứ ngồi thẫn thờ nhìn thi thể người yêu như người mất hồn bởi không còn nước mắt để khóc...”.
 
Trước khi xảy ra vụ việc một ngày, Tri vừa nhận bằng tốt nghiệp Trường ĐH Văn hóa nên khoe với cha mẹ và hứa dẫn mọi người đi ăn. Lúc xảy ra vụ cướp, Tri đang cùng bạn gái đi xin việc làm. “Cái laptop bị cướp là tài sản quý giá mà Tri và gia đình dành dụm mới có được” - ông Hùng kể.
 
Trong khi đó, ông Cao Trung Tấn (61 tuổi), cha của Lập, cho biết quê ông ở Quảng Ngãi nhưng vào Sài Gòn sinh sống hơn 20 năm, gia cảnh tuy có khó khăn nhưng ông cũng cố gắng lo cho con cái có nghề nghiệp ổn định.
 
Lập là con lớn trong gia đình có ba anh em. Lập học hết lớp 9 nhưng do hoàn cảnh khó khăn nên nghỉ học, sau đó đi học nghề sửa chữa điện tử phụ giúp gia đình kiếm sống, công việc cũng không ổn định.

Cao Xuân Lập tại cơ quan điều tra - Ảnh: A.V.

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link