Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, October 1, 2012

Que nha, que nguoi`, que My~, que Viet

Que nha, que nguoi`, que My~, que Viet
Một bài viết hay dành cho những người Việt tại hải ngoại…
on behalf of; Truong Vu <

Có phải nếu mình ở một nơi nào trên dưới ba mươi năm thì mình là người thuộc địa phương đó, đúng không? Đã biết bao nhiêu lần tôi đặt ra câu hỏi đó sau một ngày nhìn vào lịch thấy con số ghi năm đã bước vào năm thứ ba mươi của một người tị nạn.

Bây giờ có ai mới quen gặp tôi, hỏi: Bà ở đâu đến vậy? Thì chắc tôi sẽ trả lời rất tự nhiên, tôi ở San Jose, hay khi đang đi du lịch thì sẽ trả lời, tôi ở Mỹ đến. Tôi sẽ không trả lời là tôi ở Việt Nam đến nữa, chỉ trừ người ta hỏi, bà là người nước nào? Thì lúc đó tôi chắc chắn nói, tôi là người Việt Nam, để cho họ không nhầm với người Trung Hoa, Nhật, hay Phi.

Đúng, tôi ở Mỹ trên dưới ba mươi năm rồi, tôi là một người Mỹ. Bây giờ thử xem lại con người Mỹ của tôi.

Trước tiên mặt mũi, chân tay tôi chẳng có gì thay đổi cả. Vẫn khuôn mặt cấu trúc ít góc cạnh của người Á Đông và cái mũi tẹt khiêm tốn, tóc sợi to và đen, khi có tóc bạc thì nhìn thấy ngay, muốn giấu thì phải nhuộm.

Đối với người Á Đông thì tôi được gọi là người có nước da trắng, nhưng mầu trắng này thực ra là mầu ngà, và đứng cạnh một ông Tây, bà Mỹ nào thì nó vẫn cho cái căn cước da vàng rất rõ rệt. Khi tôi nói tiếng Anh thì cách phát âm vẫn có vấn đề, đôi khi nói nhanh quá thì sẽ vấp phải lỗi nói tiếng Anh theo cách dịch tiếng Việt trong đầu. Như thế bị chê là nói tiếng Anh bể (broken English). Về cách phục sức, nhà ở, xe cộ bên ngoài, tôi có thể không kém một người Mỹ chính gốc.

Nhưng khi bước vào nhà tôi, từ những bức tranh treo ở phòng khách, bát đũa bầy ở bàn ăn, chai nước mắm, hũ dưa cải trong bếp và nhất là sách, báo tiếng Việt ở khắp nơi trong nhà, thì chắc ai cũng sẽ nhận ra ngay đó là một gia đình Việt Nam. Như thế thì tôi là người San Jose hay người Hà Nội, người Mỹ hay người Việt? Tôi ở đất này đến ba mươi năm rồi cơ mà.
Người ở Lạng Sơn, Thanh Hóa ra Hà Nội ở trên dưới ba mươi năm thì tự nhận mình là người Hà Nội; người ở Hải Phòng, Hải Dương vào Sài Gòn lập nghiệp từ năm 75, 76 tự nhận mình là người trong Nam.

Tôi ở Mỹ tìm về Việt Nam không ai chịu nhận tôi là người Việt nữa, dù tôi có yêu quê hương đến quặn thắt cả ruột gan, có gặp lại họ hàng nước mắt khôn cầm thì khi thăm viếng, hỏi han, họ vẫn thỉnh thoảng nói rất tự nhiên: chị đâu có phải là người Việt nữa, bây giờ chị là người Mỹ rồi, chắc cái này không hạp với chị, cái kia chị không ăn được, cái nọ chị không biết đâu.

Những lúc đó tôi chẳng biết mình phải phản ứng thế nào cho đúng. Cứ cãi tôi vẫn Việt, hay nhận đúng rồi tôi là Mỹ? Không, cả hai cùng sai cả. Những khi cần quyên tiền đóng góp vào việc công ích nào ở Việt Nam thì ai ai cũng nhắc lại cho tôi đến ngàn lần tôi là một người Việt Nam chính gốc. Rằng tôi phải có bổn phận và tình thương với đất nước, đồng bào. Tình thương thì nhất định lúc nào tôi cũng đầy ắp trong ngực rồi, tôi chẳng cần ai nhắc nữa, nhưng bổn phận thì cho tôi… nghĩ lại.
Tôi đã đóng góp bổn phận của tôi cho đất nước đó rồi. Một mối tình chết tức tưởi trong chiến tranh hơn ba mươi năm về trước, xương thịt của người tôi yêu nằm trong lòng đất, rồi lại phải đào lên, đốt thành tro than, bị đuổi mộ như đuổi nhà, đã trả bổn phận đó thay tôi rồi. Không đủ hay sao?

Bây giờ tôi phải có bổn phận đóng thuế hàng năm ở đất nước tôi đang sống để phụ với chính phủ sửa đường, xây trường học và nuôi những người ở khắp nơi mới tới, như trước kia đất nước này đã nuôi người Việt, vì giấy tờ cá nhân hiện tại xác định tôi là người Mỹ. Tôi phải làm bổn phận công dân.

Có những ngày tôi lái xe bị kẹt ở xa lộ vào một buổi chiều mưa mùa thu; hay một buổi sáng mùa xuân vắng lặng, êm ả, đứng trong nhà nhìn ra mặt hồ, tôi cảm nhận được nơi mình đang hiện diện không phải là quê mình, không phải nước mình.
Chẳng có một lý do gì cụ thể, chỉ là những giọt mưa đập vào kính xe, chỉ là mặt nước hồ gờn gợn sóng. Mưa trên xa lộ Mỹ nhắc nhớ đến những cơn mưa tháng Năm ở Thị Nghè, nhà mình ở Trần Quý Cáp, nhà anh ở trước rạp ciné Eden đứng trú mưa với nhau.

Nước ở hồ San Jose trước nhà nhắc đến nước sông ở bến Bạch Đằng mỗi lần qua phà sang bên kia Thủ Thiêm chơi với bạn, hay sóng nước ở bắc Mỹ Thuận những lần qua phà đi thăm họ hàng ở tận Bạc Liêu. Những lúc đó tôi bất chợt bắt gặp mình Việt Nam quá, vì những cái bóng Việt Nam thật mờ, thật xa lại chồng lên hình ảnh rõ rệt ngay trước mặt mình. Và kỳ diệu làm sao, những cái bóng đó nó mạnh đến nỗi mình quên mất là mình đang ở Mỹ. Chắc tại tôi là người Việt Nam.

Lại có những lần ở Việt Nam, tôi bị muỗi đốt kín cả hai ống chân, bị đau bụng liên miên cả tuần lễ. Đi đâu cũng phải hỏi đường, ai nhìn mình cũng biết mình từ đâu đến và đang đi lạc. Tiền bạc tính hoài vẫn sai. Nhiều khi đứng chênh vênh trên đường phố Sài Gòn, biết đất nước này vẫn là quê hương mình, những người đi lại chung quanh là đồng bào mình, nhưng sao không giống Việt Nam của mình, hình như đã có điều gì rất lạ.

Ngôn ngữ Việt thì thay đổi quá nhiều, pha trộn nửa Hán nửa Ta, chắp đầu của chữ này với cuối chữ của chữ kia, làm nên một chữ mới thật là “ấn tượng”. Cách phát âm của người Hà Nội bây giờ không giống cách phát âm cũ của ông bà, cha mẹ tôi ngày trước, và họ nói nhanh quá, tôi nghe không kịp. Cái tiếng nói trầm bổng, thanh lịch, chậm rãi, rõ ràng từng chữ của thời xa xưa bây giờ chỉ còn là cổ tích.

Ngửng mặt lên nhìn bầu trời, vẫn bầu trời xanh biếc của thời tuổi trẻ, cúi xuống nhìn mặt đất, vẫn mặt đất thân quen, nhưng sao lòng hoang mang quá đỗi, và thấy đã có một khoảng cách nghìn trùng vô hình giữa mình và quê hương đất Việt. Chắc tôi là người Mỹ!

So sánh thời gian tôi sinh ra, sống ở Việt Nam và thời gian tôi bỏ Việt Nam ra đi, sống ở Mỹ, hai con số đó đã gần ngang nhau. Tôi được học từ nhỏ quê hương là nơi tổ tiên lập nghiệp, là nơi chôn nhau cắt rốn. Ở trong nước có bài hát nổi tiếng “Quê hương mỗi người có một”, như là chỉ một mẹ thôi. Nhưng có người lại nói: Nơi nào mình sống ở đó suốt một quãng đời dài, có những người thân chung quanh mình, hưởng những ân huệ của phần đất cưu mang mình, thì nơi đó cũng được gọi là quê hương mình. Như vậy thì tôi có một hay hai quê?
Tôi sống ở Mỹ thì bạn bè gặp nhau thường nói: Cái này người Việt mình không hạp, hoặc người Mỹ họ mới thích nghi được việc này, người Việt mình không quen.
Khi đi dự buổi tiệc cuối năm của một công ty lớn ở Mỹ, toàn là những người Mỹ sang trọng thì thấy rõ ngay mình là người Việt đi lạc, dù mình có sang trọng, lịch sự như họ. Hóa ra ở Mỹ hay về Việt Nam mình đều lạc chỗ cả.

Tôi nhớ mấy năm trước có lần trò chuyện với mẹ của một người bạn, lúc đó cụ ngoài 80 hãy còn minh mẫn, cụ theo đạo Phật. Trưởng nam của cụ và con dâu cụ tự nhiên rủ nhau theo đạo Công giáo. Găp tôi, cụ hỏi: Không biết anh Bình nhà tôi khi chết thì đi đâu? Phật giận anh ấy, vì anh ấy bỏ đi, Chúa chắc gì cho anh ấy vào, vì anh ấy mới quá! Năm nay cụ ngoài 90 tuổi rồi và không may, cụ bị Alzheimer. Vậy là cụ không còn minh mẫn để lo con mình không có chỗ dung thân cho phần hồn. Bây giờ thỉnh thoảng nghĩ lại những lời cụ nói, thấy mình ngay ở đời sống này cũng đã là một vạt nắng phất phơ bay. Quê nhà, quê người, quê Mỹ, quê Việt. Chao ôi! Cái thân cỏ bồng.

Nhưng lạ lắm, tôi biết chắc mình là người Việt, nhất là khi tôi nằm mơ. Trong giấc ngủ tôi thường gặp cha mẹ, gặp ngay trong những ngôi nhà cũ ở Việt Nam, gặp bạn bè cũng gặp trên đường phố Việt Nam từ ngày rất xa xưa, và bao giờ trong mơ cũng đối thoại bằng tiếng Việt. Tỉnh dậy đôi khi vẫn ứa nước mắt, dù là một giấc mơ vui. Thấy nhớ quê nhà quá đỗi!

Tôi nhớ lại trong những truyện ngắn, những bài thơ Đường tôi đọc thời rất xa xưa về người bỏ làng đi xa lâu năm trở về không ai nhận ra nữa. Hồi đó sao mà mình thương những ông già trong thơ đó thế! Bây giờ nghĩ lại thì người trong sách đó còn may mắn hơn mình, họ đâu có đi đến tận một nước khác như mình. Họ chỉ bỏ làng, chứ không bỏ nước. Thế mà khi về còn ngơ ngác, bùi ngùi, tủi thân vì lạc chỗ ngay trong làng mình.

So sánh tôi với người bỏ làng ra đi trong những trang sách đó thì hoàn cảnh của tôi đáng buồn hơn nhiều. Không những đã bỏ làng, bỏ nước đi, còn nhận quốc tịch của một nước khác.

"Khi về đổi họ thay tên.
"Núi chùng bóng tủi, sông ghen cạn dòng".



Chủ nghĩa cộng sản: một thế giới viễn mơ


 

Chủ nghĩa cộng sản: một thế giới viễn mơ



Quỳnh Chi, phóng viên RFA


Nguyễn Chí Đức, từng là một sinh viên năng nổ tham gia vào ĐCSVN với những tâm huyết tuổi trẻ vừa viết đơn xin ra khỏi ĐCSVN. Năm 2010, tiến sĩ Đỗ Xuân Thọ yêu cầu bỏ học thuyết Mác-Lê và tuyên bố đốt thẻ Đảng. Liệu đây là một trong những biểu hiện cho thấy lý thuyết cộng sản không áp dụng được trong thực tế?


(Hình bên: Một cửa hàng bán hàng tuyên truyền chính trị có cả chân dung của nhà lãnh đạo cộng sản Karl Max, Lenin tại Hà Nội hôm 01 tháng 2 năm 2012. AFP photo)

*

 Quỳnh Chi hỏi chuyện ông Lữ Phương, lý luận gia Marxist và là nhà nghiên cứu chính trị về đảng Cộng sản Việt Nam. Nói về việc xin ra khỏi ĐCSVN của Nguyễn Chí Đức, ông Lữ Phương nhận xét:

Tuyệt vọng từ lâu

Lữ Phương: Đây thực sự chỉ là một hình thức công khai mà thôi, nghĩa là khi có điều kiện thích hợp thì nó bộc lộ ra. Nhưng theo tôi hiểu bên trong có rất nhiều đảng viên (ĐCSVN) chính thức thì chưa ra nhưng họ đã bỏ hoàn toàn những sinh hoạt vì họ mất hoàn toàn niềm tin; không còn tin tưởng vào đường lối lãnh đạo của Đảng có thể đưa đất nước đi lên. Cuối cùng thì tôi nghĩ những người có lương tri đều từ bỏ ĐCSVN hết thôi. Nó khác hẳn một thời khác.

Quỳnh Chi: Thế thì điểm khác nhau nhất giữa giai đoạn mà người ta bắt đầu tham gia vào ĐCSVN cách đây 70-80 chục năm chẳng hạn so với giai đoạn sau này là gì?

Cuối cùng thì tôi nghĩ những người có lương tri đều từ bỏ ĐCSVN hết thôi.

Ô. Lữ Phương

Lữ Phương: Trước đây, thời kỳ giành độc lập dân tộc thì Đảng là một đảng rất mạnh, được tin tưởng, hòa vào cùng khát vọng dân tộc là đòi hỏi một đất nước có độc lập chủ quyền và trên cái độc lập đó xây dựng một xã hội mới. Đó là một lý tưởng, là một viễn cảnh mà các đảng viên (ĐCSVN) tham gia hy sinh tranh đấu. Nhưng khi thời kỳ đó chấm dứt, chuyển sang xây dựng hòa bình thì đường lối lãnh đạo (của ĐCSVN) hoàn toàn đi ngược lại, hầu như phủ nhận hoàn toàn lý tưởng đó.

Quỳnh Chi: Như ông đã nói, lúc tham gia vào ĐCSVN, người ta đều có một lý tưởng là mang đến một điều tốt đẹp cho đất nước. Tuy nhiên, bây giờ đường lối của ĐCSVN lại đi theo một hướng khác (như ông nói) thì những thế hệ tham gia tranh đấu cho đất nước như các ông chẳng hạn, có thấy thất vọng không?

Lữ Phương: Rất nhiều trí thức đã tuyệt vọng từ lâu rồi. Từ sau năm 1954 và sau khi giải phóng rồi thì nó biểu hiện thấy rõ như vụ Văn Nhân Giai Phẩm chẳng hạn; nhưng vì tình hình đất nước vẫn còn chiến tranh, thế này thế khác cho nên người ta phải chịu thôi. Do chính quyền còn đó nên sự phản ứng của trí thức vẫn cứ tiếp tục dưới nhiều hình thức. Cho đến ngày nay nó cũng chỉ là tiếp tục của những gì từ những ngày đầu thôi chứ không có gì lạ cả.

Lý thuyết không tưởng

P1200759-200.jpg(Hình bên: Anh Nguyễn Chí Đức. Photo courtesy of nguyenxuandien’sblog)

*

Quỳnh Chi: Một số người cho rằng những thất bại trong đường lối của ĐCSVN (như trong kinh tế, tham nhũng, và các chính sách xã hội) đã chứng minh rằng chủ thuyết cộng sản rất đẹp về lý thuyết nhưng khi đưa vào thực hiện trong thực tế thì lại không được như vậy. Là một người am hiểu về lý thuyết chủ nghĩa cộng sản, ông suy nghĩ thế nào?

Lữ Phương: Tôi thấy nếu nói rằng chủ nghĩa cộng sản mà đẹp thì nó không phải đẹp về lý thuyết mà về sự không tưởng của nó, tức là một thế giới viễn mơ, một ước mong, một khát vọng, một sự tưởng tượng về tương lai. Nhưng có những thời kỳ, cái đó (lý thuyết cộng sản) có tác động đến thực tế, nó hỗ trợ cho những cuộc tranh đấu thực tiễn.

Nguyên nhân chính người ta vào Đảng là thực tiễn chẳng hạn như vấn đề yêu nước hay công bằng xã hội. Cái lý thuyết không tưởng kia nó “chấp” vào để tạo cho người ta một động lực để hy sinh phấn đấu. Lúc đầu người ta chưa có điều kiện để kiểm chứng thực tiễn đó thế nào. Sau khi giành được độc lập dân tộc thì họ bắt đầu đem lý thuyết đó (cộng sản) ra thực hiện. Trước thực tế thì lý thuyết không tưởng bộc lộ hết cái sự tàn khốc của nó ra.

Quỳnh Chi: Đảng Cộng sản Việt Nam hiện vẫn kiên định với đường lối đi lên XHCN trên nền tảng chủ nghĩa Mác – Lê-Nin và tư tưởng Hồ Chí Minh. Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên CNXH tại Đại hội toàn quốc lần thứ XI (tháng 01-2011) cũng tiếp tục khẳng định điều này. Một số người đặt câu hỏi là “Liệu Việt Nam có tới được XHCN không?” Theo ông thì “tới” hay không?

Tôi thấy nếu nói rằng chủ nghĩa cộng sản mà đẹp thì nó không phải đẹp về lý thuyết mà về sự không tưởng của nó, tức là một thế giới viễn mơ, một ước mong, một khát vọng, một sự tưởng tượng về tương lai.
Ô. Lữ Phương

Lữ Phương: Tôi đã nói từ rất lâu rồi là không có cái gọi là CNXH mà là CNXH Marxist. Bởi CNXH là một khái niệm rộng, có nhiều xu hướng khác nhau. Nhưng cái CNXH mà các đảng CS hiện thực từ Liên Xô đến Trung Quốc, Việt Nam đang làm là hoàn toàn không có cái gọi là CNXH. Đó là cái “phản CNXH”. Không có con đường nào đi lên “phản CNXH” cả. Nếu người ta muốn tìn một CNXH thì có một CNXH khác để đi lên chứ không phải thứ CNXH này.

Quỳnh Chi: Ông có thể nói rõ hơn?

Lữ Phương: Đứng về mặt lý thuyết, tư tưởng thì người ta có rất nhiều quan niệm khác nhau. Mô hình này, mô hình khác… rất nhiều tư tưởng của những triết gia và đem ra thực hiện. Vấn đề đặt ra là “anh” thực hiện nó như thế nào. Về quyền tự do thì “anh” cứ đưa ra đường lối đó nhưng “anh” phải thực hiện bằng con đường dân chủ. Còn cái CNXH hiện thực nó không thực hiện bằng con đường dân chủ mà bằng áp bức, bạo lực, trấn áp… cái đó là đi ngược hoàn toàn xu hướng thế giới và không thể nào tồn tại được.

Quỳnh Chi: Văn phòng Chính phủ vừa thông báo ý kiến Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng về việc điều tra, xử lý những trang web được cho là “có nội dung chống Đảng và Nhà nước”. Một số người cho rằng việc này đi ngược lại vấn đề “phê bình và tự phê bình” – được xem là một trong những nguyên tắc của ĐCSVN. Ông nhận xét thế nào?

000_Hkg6874181-250.jpg

(Hình bên: Người dân đi bộ qua một tấm bảng tuyên truyền kỷ niệm 82 năm ngày Thành lập ĐCS Việt Nam tại Hà Nội hôm 30 tháng 1 năm 2012. AFP photo.)

*

Lữ Phương: “Phê và tự phê” từ xưa đến giờ là một trò hề, chẳng có gì nghiêm chỉnh cả. Nó chỉ là hình thức chứ không phải thực tế. Việc làm này của ông Nguyễn Tấn Dũng là một hình thức trấn áp. Việc tự phê bình không tác dụng gì cả nên phải bộc lộ hết thực chất bên trong là biện pháp trấn áp.Quỳnh Chi: Một số nguồn tin chưa kiểm chứng cho rằng đang có sự cạnh tranh và đấu đá nhau trong Bộ chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, ông thấy có chuyện đó không?

Lữ Phương: Việc đấu tranh giành quyền lực trong nội bộ Đảng là việc triền miền từ xưa đến giờ dưới nhiều hình thức ngay cả trong thời kỳ chưa có chính quyền. Ở những nước dân chủ thì sự “đấu đá” quyền lực được biểu hiện công khai trên báo chí, nghị trường, xã hội. Nhưng ở những nước cộng sản thì việc đó không được không khai bày tỏ ra nên cuộc “đấu đá” diễn ra âm thầm trong nội bộ nhiều khi rất tàn khốc. Nếu nói đang diễn ra thì nó chỉ là một hình thức mới trong giai đoạn mới thôi.

Quỳnh Chi: Xin cám ơn ông đã chia sẻ.


__._,_.___

"Yes, I DO want to buy life insurance"


 

"Yes, I DO want to buy life insurance"        Moment daredevil answers mobile… 1,000 feet in the air

PUBLISHED: 15:36 GMT, 24 September 2012 | UPDATED: 06:49 GMT, 25 September 2012
  •  
 
They say it's good to talk but thrill-seeker Trancede Melet could have been forgiven for letting this call go to voicemail.
Despite precariously balancing above a breathtaking 1,000 foot drop on a narrow highline, the brave Frenchman was happy to answer the badly-timed call and even stopped to chat for twenty minutes.
Vertigo free Mr Melet was caught on camera during the dizzying stunt to cross a 20 metre gap between two cliffs, with just a harness around his waist attached to a small rope to keep him safe.

   

Tancrede Melet stops to chat with a friend despite being nearly 1,000 foot high off the ground in the Dalles Grises sector of Frances Verdon Gorges
Tancrede Melet stops to chat with a friend despite being nearly 1,000 foot high off the ground in the Dalles Grises sector of Frances Verdon Gorges
Mountaineer photographer Alexandre Buisse looked on in amazement as the professional daredevil crossed the line between two cliffs in the Dalles Grises region of the Verdon Gorges, France, and heard his phone begin to ring.
Expecting him to ignore the call, Mr Buisse was stunned to see him calmly stop and chat, even sitting down and admiring the view as he got deep into conversation.
 
 
Alexandre, 26, said: 'I have climbed all over the world, but when I tried highlining I nearly soiled myself, to answer the phone when you're up there shows incredible guts.
'Tancrede is well known in France as a highliner and has starred in a film about the sport, he just saw his phone ringing and decided to answer it, he didn't mind the fact he was so high up in the air.
The highliner is well-known in France in for his breathtaking stunts and has even featured in a film about the sport
The highliner is well-known in France in for his breathtaking stunts and has even featured in a film about the sport
But it wasn't long before he took an unexpected break to answer an impromptu phone call, despite the dizzying height
 
 
Tancrede Melet continues his barefoot walk across the 20 metre line, with just a harness and rope tied around his waist
 
Tancrede Melet continues his barefoot walk across the 20 metre line, with just a harness and rope tied around his waist
But it wasn't long before he took an unexpected break to answer an impromptu phone call, despite the dizzying height
'I personally wouldn't have answered it, or maybe put my phone on silent if I knew I was going to do something like this, but not Tancrede.'

Alexandre, who travels the world documenting the amazing high-wire sport, said he loved photographing it because of the contrast between the person and the extreme background.
He said: 'It's good to photograph because you have the line of the wire and the person kept up in the air just by that, and it's all set against some incredible backdrops and some amazing heights.
'Obviously the position of the person is very exposed which just adds to the sense of danger you get from this, all they have keeping them on the rope is a little piece of wire.'

 

Việt Nam lúng túng trong nỗ lực đàn áp những nhà hoạt động mạng



THỨ HAI, NGÀY 01 THÁNG MƯỜI NĂM 2012


Việt Nam lúng túng trong nỗ lực đàn áp những nhà hoạt động mạng


 


AP -  Ngày 28 Tháng 9, 2012-09-30


Chris Brummitt


Hà Nội, Việt Nam (AP) – 7 cây gậy đánh cù đầu sắt dựa vào tường trong văn phòng của Luật sư Lê Quốc Quân được dùng để tự vệ chứ không phải cho mục tiêu thể thao. Vị luật sư nhân quyền và cũng là blogger này khi rời nhà không bao giờ quên mang theo những cây gậy này kể từ khi những kẻ cầm gậy sắt hành hung mà ông tin là theo lệnh của công an.

Nếu cuộc tấn công nhằm mục tiêu làm cho ông phải im lặng thì nó đã thất bại. Chỉ vài ngày sau đó ông đã trở lại trên mạng và tường trình về vụ hành hung đó.


Internet đã trở thành diễn dàn chính yếu đối với những người bất đồng chính kiến ở Việt Nam, và những người lãnh đạo Cộng Sản đang cố gắng trấn áp họ với những điều luật mới, gia tăng việc bắt bớ, hăm dọa, và những bản án dài hạn hơn. Nhưng cho tới giờ thì họ đang thất bại trong cuộc chiến này.


Facebook và những trang mạng xã hội khác đang bị ngăn chặn ở đây, nhưng những bức tường lửa mà nhà nước dựng lên quá mỏng manh mà ngay cả những học trò nhỏ cũng biết cách vượt qua. Nhà nước đã ra lệnh cấm các trang mạng, mà kết quả là chỉ làm cho số người sử dụng càng tăng vọt. Trong tuần này 3 blogger đã bị kết án tù – trong đó một người bị án 12 năm – nhưng rất nhiều người khác vẫn tiếp tục lý tưởng của họ.

 

Ls. Lê Quốc Quân

Những nhà hoạt động dân chủ trên mạng phơi bày tình trạng tham nhũng và đấu đá ở thượng tầng lãnh đạo kinh tế và Đảng, cùng lúc đòi hỏi quyền tự do phát biểu, tự do tôn giáo và tự do sinh hoạt chính trị. Họ nhận được sự hỗ trợ tinh thần dè dặt từ phiá Hoa Kỳ và những quốc gia Tây phương, áp lực Hà Nội cải tổ ngay trong lúc họ tìm cách thắt chặt hơn quan hệ kinh tế với Việt Nam.

 

Trong một cuộc phỏng vấn với Associated Press tại văn phòng của Ông ở Hà Nội, Ls Quân nói: "Sự phát triển của internet là một nguy cơ đối với nhà nước. Bây giờ người dân có thể đọc tin tức. Người dân nước tôi khao khát dân chủ."


Các chuyên gia nói rằng Hà Nội thiếu tiền và kiến thức để có thể kiểm duyệt toàn diện giống như Trung Quốc có hệ thống tường lửa kiên cố và những công ty kỹ thuật to lớn điều hành những phương tiện truyền thông mà họ làm chủ và kiểm soát dễ dàng.


Việt Nam cũng đang bị suy sụp kinh tế trầm trọng, và càng giới hạn internet thì càng giới hạn một động lực phát triển mà các tiểu thương nghiệp dựa vào để nối kết với thị trường và khuyến khích sự sáng tạo.


Đàn áp cũng là nguy cơ bị quốc tế kiểm duyệt, nhưng cho phép các blogger phát biểu tự do thì lại đi ngược lại chính sách đàn áp của chính phủ kéo dài đã nhiều năm mà mục tiêu chính là loại bỏ mọi đe dọa việc duy trì quyền lực. Ls Quân là một trong những nhà bất đồng chính kiến và blogger nổi tiếng tại Việt Nam. Ông đã bị giam 3 tháng sau chuyến đi tu nghiệp tại Hoa Thịnh Đốn do chính phủ Hoa Kỳ tài trợ. Ông đã phải nhập viện sau khi bị hành hung ở phiá ngoài nhà của Ông trong tháng trước.


Bài tường trình về việc bị hành hung của Ông đã lôi kéo được nhiều sự hỗ trợ và thách đố.

Đã có một lời góp ý vô danh sau bài tường trình của Ls Quân như sau: "(Bởi vì) những kẻ tàn bạo này, Đảng Cộng Sản Việt Nam cần phải sám hối nếu không họ sẽ bị nhân dân truy tố trước công lý trong thập niên này. Đã đến lúc người dân đứng dậy vứt bỏ họ vào thùng rác của lịch sử."


Ls Quân nói với AP là Ông nghi ngờ công an địa phương trong vụ hành hung vì họ không thể tìm ra lý cớ để bắt giam Ông. Người phát ngôn của Bộ Ngoại Giao là Lương Thanh Nghị đã phát biểu là những cáo buộc của Ls Quân là "vô căn cứ".


Internet là phương tiện cốt lõi của những người bất đồng chính kiến ở Việt Nam trong việc tổ chức và kết nối với nhau nhanh chóng và an toàn. Những nhà hoạt động ở Việt Nam không chỉ đăng tải quan điểm của họ trên mạng mà cả những video của các cuộc biểu tình cũng như chi tiết việc họ bị bắt giữ.


Ls Quân nói: "Sẽ còn nhiều vụ bắt bớ, nhiều cuộc biểu tình nữa, nhưng không sao. Chúng sẽ mang lại thay đổi."


Việc các quan chức nhà nước cướp đất của dân là đề tài khiếu nại chính yếu và ngày càng gia tăng và được coi như là một trong những điểm yếu nhất của chính phủ. Những cuộc biểu tình phản đối cướp đất thường được tổ chức trên mạng và được tường trình sau đó.


Việc này ngày càng dễ thực hiện hơn vì nhiều người Việt vào internet hơn trước. Khoảng 30% dân Việt sử dụng internet với mức độ gia tăng thuộc hạng nhanh nhất tại Á Châu. Một kết quả thăm dò do cơ quan McKinsey and Co thực hiện vào Tháng 4 vừa qua cho thấy lãnh vực internet hiện đóng góp 1% tổng sản lượng quốc gia của Việt Nam.


Ông Phil Robertson thuộc Tổ Chức Theo Dõi Nhân Quyền nói: "Nhà nước Việt Nam đang vất vã để cố nhét ông thần trở vào lại cái chai, nhưng người dân bây giờ, nhờ ở kỹ thuật tân tiến, đã vững chãi và cả quyết hơn, và khả năng tổ chức của truyền thông xã hội mới giúp mọi người với những chương trình hành động khác biệt nối kết chặt chẽ với nhau hơn."


Trong tháng này, chính phủ đã cho thấy rõ chủ trương có những biện pháp mạnh bạo hơn khi Thủ Tướng ra lệnh cho công an bắt giữ những người đứng sau 3 trang blog mới nổi tiếng đã tường trình về những căng thẳng giữa ông ta và chủ tịch nước. Ngay sau thông tư đó thì số lượng người truy cập vào các trang mạng nói trên tăng vọt.


Trang mạng của chính phủ sau đó phổ biến một số những góp ý mà họ nói là của những "người dân bình thường" liên quan đến những nguy hiểm của các trang blog" như sau đây:


"Tôi nghĩ là những thông tin trên các trang mạng xấu này giống như cỏ dại và nấm độc", "Những trang mạng này nhằm gây chia rẽ giữa các lãnh đạo cao nhất của Đảng và chính phủ. Tôi không hiểu tại sao những trang mạng với những ý định xấu xa này lại được cho phép tồn tại lâu như vậy."


Vào ngày Thứ Hai vừa qua, 3 nhà dân báo nổi tiếng – một người trong số đó đã được Tổng Thống Barack Obama nhắc tới – đã bị kết án tù từ 4 tới 12 năm vì đã "tuyên truyền chống nhà nước". Những bản án này dài hơn những bản án trước đây dành cho những nhà hoạt động trên mạng.


Chính phủ hiện đang soạn thảo 3 nghị định làm cho việc kết tội các blogger dễ dàng hơn đồng thời kiểm soát chặt chẽ hơn các công ty cung cấp dịch vụ internet của nước ngoài. Chính phủ Hoa Kỳ đã kín đáo cũng như công khai bày tỏ quan tâm đối với một phần của các dự luật kể trên.


Trong bản thảo nguyên thủy, những dự luật nói trên đòi hỏi những công ty như Google và Facebook phải có server ở Việt Nam và lọc tin cho chính phủ. Những đòi hỏi này đã bị lấy ra khỏi những bản thảo gần đây nhưng việc cấm tự do phát biểu thì vẫn còn.


Google và Asia Internet Coalition, một nhóm lobby cho các công ty internet, đã từ chối bình phẩm, nói là những thảo luận giữa họ với nhà nước Việt Nam có tính nhạy cảm.


Được hỏi quan điểm về những lời chỉ trích của Hoa Kỳ và các quốc gia khác, ông Nghị, người phát ngôn của Bộ Ngoại Giao, nói rằng Việt Nam có quyền "quản trị việc sử dụng và khai thác" internet để "ngăn ngừa những tác động xấu trên xã hội và cộng đồng."


Trong khi đó, những người trong nhiều năm qua thách đố nhà nước đã khám phá ra những phương cách mà internet có thể giúp họ hoạt động hiệu quả hơn.


Ls Nguyễn Văn Đài được trả tự do vào năm ngoái sau khi ngồi tù 4 năm vì đã tổ chức những khoá học về nhân quyền. Tháng trước, Ls Đài bắt đầu viết bài trên blog về nhân quyền sau khi được bạn bè hướng dẫn cách làm. Ls Đài nói: "Có nhiều blogger mỗi ngày với tới được nhiều triệu người đọc, và những người này bắt đầu thành lập những nhóm chống lại nhà nước. Nhà nước lo ngại Internet nhưng không thể ngăn chặn được."


Nguồn: Associated Press


 

 

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link