Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, October 3, 2012

Tranh Luận: Ba Trận Quyết Đấu Cuối Cùng


 

 Tranh Luận: Ba Trận Quyết Đấu Cuối Cùng

(10/01/2012)

Tác giả : Vi Anh

Tuần lễ áp và cuối tháng 9 là tuần lễ không thuận lợi cho ứng cử viên Romney trên truyền hình tranh cử. Nhưng đó lại là thời gian sắp đến cuộc tranh luận thứ nhứt vào ngày 3 tháng 10 của một loạt ba cuộc tranh luận giữa hai ứng cử viên [ucv] tổng thống Obama và Romney và phó tổng thống Biden và Ryan.

Truyền hình trong thời đại này là một phương tiện vô cùng lợi hại trong cuộc tranh cử của Mỹ. Trước ba cuộc tranh luận lợi hại đó, ngay ở tuần lễ chót của tháng 9, có một hệ thống truyền hình đã tổ chức một cuộc hội luận trên đài dưới hình thức như một cuộc tiền tranh luận giữa hai ứng cứ viên, có đối thoại mà không trực tiếp đối diện cùng trên sân khấu vói sự có mặt của người điều hợp chung cuộc tranh luận. Báo Pháp Journal du Dimanche và báo New York Times của Mỹ gọi việc làm này truyền hình CBS là cuộc tranh luận ão hay món khách hàng thử trước khi đặt tiệc.

Tờ báo Journal du Dimanche ngày 24-9 đi tin ucv tổng thống Mỹ đã được phỏng vấn trên màn ảnh truyền hình phát ngày chủ nhựt 23 trong một show nhưng hai phần thu riêng hai người. Tuy không diện đối diện với nhau nhưng giọng điệu nói chuyện của mỗi người và đề tài tranh luận như đối thoại trong những cuộc tranh luận thực sự sắp tới đây vậy.

Romney và Obama được phỏng vấn riêng nhưng phát chung trong 60 phút trên hệ thống truyền hình CBS giống như đang tranh luận. Chỉ khác là hai người không cùng có mặt đồng thời trên sân khấu và cuộc đối thoại được thu hình riêng tứng ngưới từ trước thôi.

Báo New York Times của Mỹ viết, “Hai ucv tổng thống đã cống hiến một cuộc gặp gỡ lần đầu về giọng điệu về ba cuộc tranh luận diện đối diện sắp tới.” Hai người được hỏi về những câu hỏi giống nhau về những vấn đề mấu chốt.

Romney phê bình Obama trong tuần này không gặp Thủ Tướng Benjamin Netanyahou của Do Thái, nhơn cuộc họp thượng đỉnh của Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc. Obama trả lời như trực tiếp nói với Romney, rằng Ông thảo luận thường với người lãnh đạo và đánh giá Do Thái là một “trong những đồng minh thân cận trong vùng.”

Và ucv Cộng Hoà bị phản công điều mà ưcv Romney phê phán Ô. Obama không cứng rắn với Iran và Syria. Obama chê Romney là người không rõ ràng trong chính sách đối ngoại, "Nếu Ông thống đốc gợi ý chúng ta cần phải tung ra một cuộc chiến tranh, Ông ấy phải nói ra điều đó.”

Ô Romney phê bình đối thủ về quan niệm làm vai trò của chánh quyền phình ra quá lớn trong cuộc sống của người dân Mỹ. Ô Obama dùng nội dung của khúc phim truyền hình quây lén được lời của Ô. Romney nói về vấn đề “47% người Mỹ” lệ thuộc chánh quyền Obama – một vấn đề bộ tham mưu tranh cử của Obama làm lớn chuyện, gây phẩn uất đối với người hưởng an sinh xã hội - để phản công Ô Romney. Và có dư luận có thể Ô. Romney sẽ chuyển hướng đề tài tranh cử trong những tuần lễ chót sau khi một phụ tá tranh cử cao cấp của Ô. Romney từ nhiệm vì lý do riêng. Ô. Romney trả lời ”Tôi có một cuộc vận động hữu hiệu. Chúng tôi làm việc hoàn hảo. Nhưng những gì tôi nói không phải lúc nào cũng sang trọng (elégant)”.

Câu nói này làm người ta nghĩ Ô. Romney biết người biết ta, biết về tài hùng biện, Ông không hơn Ô. Obama. Do đó có thể chiến lược tranh luận của Ông sẽ làm cho người Mỹ thấy chánh quyền và nhân dân Mỹ cần một tổng thống làm giỏi chớ không phải nói hay.

Cón lịch trình và đề tài chung của tranh luận hai bên đã có cho các cuộc tranh luận của hai ucv tổng thống và hai ucv phó tổng thống trong cuộc bầu cử 2012.

Truyền hình nào được thu phát trực tiếp cũng đã được chấp thuận bởi Ủy Ban Tổ chức Tranh Luận cho cuộc bầu cử tổng thống. Đó là truyền hình C-SPAN, ABC, CBS, FOX và NBC, cũng như trên truyền hình cáp chuyên về tin của CNN, Fox News và MSNBC và các hãng khác.

Cuộc tranh luận đầu vào ngày 3 tháng 10 năm 2012.

Chủ đề: Chính sách nội địa. Giờ phát 9:00-10:30 p.m. Eastern Time. Địa điểm Đại học Denver ở Denver, Colorado. Tổ chức bảo trợ: Commission on Presidential Debates. Tham dự: Barack Obama và Mitt Romney. Điều họp: Jim Lehrer (Người dẫn chương trình NewsHour trên PBS).

Cuộc tranh luận về chính sách đối ngoại chia ra 6 giai đoạn, mỗi giai đoạn 15 phút về vấn đề do người điều hợp chọn và thông báo nhiều tuần trước khi tranh luận.

Người điểu hợp bắt đầu mỗi giai đoạn bằng một câu hỏi về vấn đề của giai đoạn. Mỗi người tranh luận có 2 phút để trả lời. Người điều hợp sẽ cân thì giờ cho cuộc đối thoại.

Cuộc tranh luận thứ hai vào ngày 11 tháng 10 năm 2012. Dành cho ucv Phó Tổng Thống. Đề tài: Chính sách ngoại giao và nội địa. Giờ phát: 9:00-10:30 p.m. Eastern Time. Địa điểm: Centre College ở Danville, Kentucky.Ban tổ chức bảo trợ như trên. Tham dư: Joe Biden bà Paul Ryan. Điều hợp: Martha Raddatz (ABC News Chief Foreign Correspondent).

Cuộc tranh luận chia ra làm 9 giai đoạn, mỗi giai đoạn 10 phút. Người điều hợp đặt câu hỏi và ứng cử viên có 2 phút trả lời. Và như trên người điều hợp sẽ cân đối giờ tranh luận.

Tranh luận thứ ba ngày 16 tháng 10 năm 2012. Đề tài: theo kiểu hỏi đáp về chính sách đối nội và đối ngoại. Giớ phát: 9:00-10:30 p.m. Eastern Time. Địa đỉểm: Đại học Hofstra ở Hempstead, New York. Tổ chúc bảo trợ như trên.Tham dự: Obama và Romney. Điều hợp: Candy Crowley (CNN Chief Political Correspondent).

Cuộc tranh luận của hai ứng cử viên tổng thống lần thứ hai này làm theo kiểu hội luận, công dân đặt câu hỏi đối với hai ứng cử viên về hai đề tài trên. Úcv có 2 phút để trả lời. Điều hợp có thể thêm giờ dành cho hai ưcv tranh luận. Người hỏi là những cử tri chưa quyết định ủng hộ ucv nào do Viện Gallup chọn.

Thăm dò thông thường cho biết có ít nhứt 30% dân Mỹ theo dõi cả ba cuộc tranh luận, 40% theo dõi một trong 3 cuộc. Và quan trọng nhứt 69% người do dự nói sẽ dựa vào các cuộc tranh luận để quyết định lá phiếu.

Tranh luận quan trọng như vậy nên nội qui thoả thuận giữa hai bên hết sức chặt chẽ. Như vào năm 2004, trong cuộc tranh luận giữa hai ucv Bush và Kerry, ứng cử viên phải tuân hành từng khoản một của nội quy tranh luận hai bên đã bàn nhiều tháng trước. Như trong tranh luận giữa Bush và Kerry nội qui dài 32 trang áp dụng cho ba lần tranh luận. Chi tiết qui định cả về mặt kỹ thuật truyền hình. Không quay truyền hình từ phía sau. Chỉ bắt tay một cái khi bắt đầu, hai ứng cử viên không được lại gần nhau. Không được sử dụng tài liệu viết hay phóng ảnh để trình bày, chỉ được ghi chú mà thôi. Không được trực tiếp hỏi nhau và dùng tu từ để chỉ người đối thoại. Không được hứa hẹn nhau. Mỗi ứng cử viên được có người trang điểm riêng. Thẩy đồng tiền để lấy phiên ai nói trước ai nói sau trong kỳ tranh luận 1. Kỳ tranh luận 2, người rủi trong kỳ 1 sẽ bắt đầu trước. Kỳ thứ ba, thẩy đồng tiền lại để chọn như kỳ 1. Chỗ ngồi cũng do vận may của đồng tiền quyết định. Có ít nhứt 16 câu hỏi. Trả lời câu hỏi có qui định phút không quá 2 phút. Bình luận câu hỏi không quá 1 phút rưỡi. Điều hợp cuộc tranh luận có quyền cho thêm 60 giây mà thôi. Cuộc tranh luận lần thứ hai có cử tri tham dư, nhưng câu hỏi phải nạp cho điều hợp viên và chính vị này sẽ quyết định cử tri nào được tham dự, và nếu cử tri chất vấn lạc đề, điều hợp viên sẽ cát lời. Chỉ có nhân viên mật vụ, bác sĩ riêng, phụ tá quân sự theo ứng cử viên, và một phụ tá duy nhứt chỉ định trước được theo ứng cử viên. Nhưng vị phụ tá này phải ở trong cánh gà hay hậu trường sơn khấu.

Tranh luận bầu cử có thể tạo cơ hội cũng như cơ nguy cho cả hai ứng cử viên tổng thống. Ba cuộc tranh luận này có thể coi là ba cuộc quyết đấu cuối cùng của hai liên danh. Mà cử tri dân chúng và đại cử tri của cử tri đoàn là trọng tài quyết định ai sẽ là tổng thống và phó tổng thống của nước Mỹ vói chánh quyền mà những nhà lập quốc và lập hiến muốn Mỹ là một chánh quyền, vì dân, do dân, của dân từ hình thức đến nội dung, từ thực tế đến pháp lý./.

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Ngày tàn của hàng nhái tại Trung Quốc


 

 

 

 

 cuối Thứ ba 02 Tháng Mười 2012

Ngày tàn của hàng nhái tại Trung Quốc


Hàng giả, hàng nhái mang lại nguồn thu lớn cho kinh tế Trung Quốc

Hàng giả, hàng nhái mang lại nguồn thu lớn cho kinh tế Trung Quốc

Reuters

Minh Anh


Đã từ lâu, các thương hiệu nổi tiếng nước ngoài phải chịu nhiều thiệt hại do nạn « hàng nhái », hàng sao chép của Trung Quốc hoành hành. Thế nhưng, với mục tiêu ưu tiên phát triển các công nghệ mới và với sự trỗi dậy mạnh mẽ của các thương hiệu trong nước, chính quyền Trung Quốc buộc phải đẩy mạnh hơn nữa các chiến dịch chống hàng « sơn trại ». Liên quan đến chủ đề này, nhật báo Le Monde số ra hôm nay có bài phân tích đề tựa « Hành trình dài của Trung Quốc từ hàng nhái cho đến sự cách tân ».

Theo Le Monde, nạn sao chép và làm hàng « sơn trại » (tức là hàng nhái, theo cách gọi của người Trung Quốc) lan tràn trên mọi lãnh vực : từ chiếc điện thoại cầm tay đời mới nhất cho đến thực phẩm như là rượu whisky chẳng hạn. Các công ty đó sao chép một cách sống sượng các thương hiệu lớn trên thế giới.

Le Monde lấy ví dụ điển hình là công ty Visture, chuyên thiết kế các loại máy tính bảng kỹ thuật số. Các chiếc máy tính bảng của họ gần như hoàn toàn dựa theo mẫu mã thiết kế của Apple. Vì vậy, trên thị trường, các nhà quản lý cố gắng tô bóng dòng sản phẩm của họ bằng thương hiệu riêng và đồng thời cũng ráng làm nổi rõ những đặc thù kỹ thuật của sản phẩm.

Sở dĩ các kiểu doanh nghiệp hàng nhái như thế có thể không những trụ vững được mà còn sinh sôi nảy nở là do họ không nhắm đến cùng loại đối tượng khách hàng với các thương hiệu lớn. Chẳng hạn như công ty Visture, khách hàng của họ là những người có thu nhập khiêm tốn, không nghèo cũng không giàu, chẳng hạn như là nhân viên văn phòng hay sinh viên. Những người mà chỉ đi vào các cửa hàng của Apple hay Samsung chỉ để ngắm nghía. Bởi vì, đối với các công nhân nhập cư, trang bị một chiếc máy tính bảng đã chiếm đến hơn một nửa số lương tháng của họ, theo nhận định của ông Lencho Lee, một trong những nhà quản lý trẻ của doanh nghiệp Visture.

Chi phí nghiên cứu và phát triển ít tốn kém cũng là một lợi thế cho các doanh nghiệp hàng « sơn trại ». Không những thế, trên bình diện pháp lý, họ cũng không sợ phải gặp nhiều phiền toái khi nghĩ rằng các tập đoàn lớn chẳng muốn tốn công tốn sức để chống lại các doanh nghiệp « cò con » này.

Le Monde cho biết, chi phí sản xuất cho một chiếc máy tính bảng có hình dáng giống với Apple cũng không quá cao. Họ cũng không xây dựng nhà máy, bởi vì toàn bộ khâu lắp ráp sẽ do một nhà thầu khác đảm nhận và linh kiện có thể tìm thấy ở các nhà cung cấp trung gian ngay trong cùng khu vực.

Hàng « sơn trại » cũng phải cách tân để tồn tại

Gọi là hàng « sơn trại », nhưng các sản phẩm này cũng phải được cách tân theo đúng tầm mức của nó. Trên thực tế, dòng sản phẩm « hàng sơn trại » không nhất thiết phải là một sản phẩm đặc biệt. Bởi vì như vậy các doanh nghiệp đó không có khả năng tài chính để thực hiện.

Giống như lời thú nhận của ông Lencho Lee, « cần phải biết lấy cảm hứng từ các đối thủ cạnh tranh ». Nhưng sản phẩm của họ cũng phải có nét gì mới lạ. Ít nhất là sản phẩm đó cũng phải đáp ứng được nhu cầu tối thiểu giới tiêu thụ không giàu có này.

Theo quan sát của một nhà nghiên cứu thuộc Học viện tin học về công nghiệp ở Đài Loan, các doanh nghiệp « hàng sơn trại » đó còn cải tiến cả về mô hình. Bởi lẽ, khách hàng tiêu thụ cũng muốn là sản phẩm họ mua phải « xứng đáng đồng tiền bát gạo ».

Mặt khác, thị trường hàng « sơn trại » lại là một môi trường cạnh tranh khốc liệt mà ở đó các doanh nghiệp cũng phải tính đến từng xu từng cắc. Doanh nghiệp phải được đặt gần với công chúng, để nắm bắt thị hiếu và đáp ứng thị trường một cách nhanh chóng. Song song đó, các doanh nghiệp « hàng nhái » còn phải giảm thiểu các khoản chi tiêu trên mọi mặt, cho dù đó là chất lượng của vật liệu, quảng bá, chứng nhận hay các khoản thuế khóa.

Các cơ sở đó còn biết hội nhập vào dây chuyền công nghiệp tồn tại trước đó với một sự linh hoạt đáng kinh ngạc. Và họ thực hiện kiểu chiến tranh du kích hoang dại. Đối với các tập đoàn đa quốc gia là những đội quân vốn được trang bị kỹ, cuộc chiến chống « hàng nhái » lại là một cuộc chiến công nghiệp không cân xứng.

Doanh nghiệp chính thống Trung Quốc cũng bị hàng nhái vạ lây

Chính phủ Trung Quốc cũng biết rằng họ cũng không nên là kẻ đứng đầu trong số nước chuyên bắt chước. Trong các mục tiêu do chính quyền đề ra trong bản lộ trình cho 5 năm sắp đến, nghiên cứu và việc nâng cấp giá trị công nghiệp là những ưu tiên hàng đầu. Bắc Kinh dự tính cứ khoảng 10 ngàn công dân thì có 3,3 bằng sáng chế.

Ví dụ điển hình là tập đoàn điện tử Lenovo hay tập đoàn viễn thông Hoa Vi. Hai tập đoàn này có tham vọng cạnh tranh dưới chính tên thương hiệu riêng của mình với tập đoàn Samsung Hàn Quốc. Do đó, chính quyền cần phải bảo vệ hai lãnh vực tiên phong đó.

Tuy nhiên, theo quan sát của Le Monde, một phần đông các sản phẩm hàng nhái tại Trung Quốc đều liên quan đến các thương hiệu nội địa, chẳng hạn như bia Tsingtao nổi tiếng.

Hơn nữa, sự gia tăng lượng người tiêu thụ giàu có và đòi hỏi về chất lượng ngày càng cao đã làm cho lượng bán hàng « sơn trại » tụt giảm đáng kể. Cùng lúc này, các thương hiệu chính thống có xu hướng nhắm đến đối tượng khách hàng mới trỗi dậy. Bởi lẽ, họ cũng nhận thấy rằng dù là ít tiền, nhưng loại khách hàng này cũng có chút gì đó để tiêu xài.

Điều này đã khiến cho một số các doanh nghiệp chuyên sao chép bắt đầu nghĩ đến chuyện phải đi theo con đường hợp pháp. Le Monde ghi nhận rằng nhiều thương hiệu hàng « sơn trại » tại Trung Quốc đã thực hiện thành công chuyển từ cơ sở chuyên sao chép thành một cơ sở hợp pháp có tiếng tăm trong nhiều lãnh vực : như điện thoại cầm tay, máy tính bảng cho đến sản xuất xe ô-tô.

Le Monde cho biết, nếu nói về chất lượng, thì giờ đây ngày càng có nhiều người dân Trung Quốc nói sẵn sàng mua các sản phẩm nội địa. Nếu đúng như vậy, thì có lẽ « ngày tàn của hàng nhái cũng đang đến gần » theo như nhận xét của ông Lencho Lee. Tuy nhiên, Le Monde lưu ý là trang web của công ty anh ta giống hoàn toàn trang web của Apple đến mức có thể nhầm lẫn và được bao bọc bởi dòng chữ xấc xược là « Tác giả giữ bản quyền ».

Chính quyền Trung Quốc khó có thể bóp nghẹt vụ tai tiếng Bạc Hy Lai

Cũng liên quan đến Trung Quốc, báo Le Monde tiếp tục quan tâm đến vụ xử ông cựu bí thư thành ủy Trùng Khánh thất sủng. T

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Phẫn nộ với hội chợ “nhốt người ăn xin trong lồng sắt


 

Phẫn nộ với hội chợ “nhốt người ăn xin trong lồng sắt


(Dân trí) – Mới đây, ban tổ chức hội chợ ở Trung Quốc đã bị dân tình “ném đá” vì việc bắt và nhốt những người ăn xin trong lồng sắt để khỏi làm phiền khách du lịch cũng như để nhận được sự bố thí của du khách.


Phẫn nộ với hội chợ “nhốt người ăn xin trong lồng sắt”

Những chiếc lồng sắt dài được thiết kế  ra để nhốt những người ăn xin, tách biệt họ khỏi hàng nghìn khách du lịch khi đến tham gia hội chợ được tổ chức ở Nam Xương, tỉnh Giang Tây, Trung Quốc.

Hội chợ được xem như một ngày đặc biệt, cả phần “hội” và “chợ” đều quy tụ thành một, do đó hội chợ đã thu hút hàng nghìn người tham dự cũng như để thí cho người ăn xin mong nhận được những điều may mắn trong cuộc sống.

Phẫn nộ với hội chợ “nhốt người ăn xin trong lồng sắt”

Tất cả những gì diễn ra đã đi ngược lại mong muốn của ban tổ chức khi những chiếc lồng sắt đã đụng chạm đến nhân cách con người – vô tình họ đã biến những người ăn xin thành “loại vật”.

“Đội ngũ những người ăn xin giống như những con vật trong vườn thú. Họ sẽ làm gì tiếp theo – phải chăng là những mánh lái vì miếng cơm của họ?”, một người dân phẫn nộ nói.

Phẫn nộ với hội chợ “nhốt người ăn xin trong lồng sắt”

Phát ngôn viên - đại diện cho ban tổ chức lý giải: “Năm nay chúng tôi quyết định sẽ không cho phép những người ăn xin đi lảng vảng khắp mọi nơi, điều này làm mất đi cảnh quan và làm khó chịu những người du khách đến đây. Với lại bản thân những người ăn xin cũng cảm thấy khá thoải mái khi ở trong lồng sắt. Mọi người đều cho họ thức ăn, nước uống và cả những món quà. Họ có thể rời lồng sắt bất cứ khi nào, nhưng với điều kiện họ không được lang thang ở thành phố nữa, và họ không được phép đi vào các hội chợ”.

Lê KiênLê KiênLê Kiên

Mỹ sẽ sử dụng tàu chiến đấu sân bay

 
Mỹ sẽ sử dụng tàu chiến đấu sân bay
để gây sức ép với Trung cộng, sẵn sàng
tiếp ứng    khi xảy ra xung đột Trung-Nhật.



 
 
 
Tàu sân bay USS George Washington cùng với tàu sân bay USS John C.Stennis và tàu tuần dương tên lửa USS San Diego (CG53) diễn tập chống tàu ngầm và các hoạt động phối hợp để nâng cao khả năng phản ứng nhanh với bất cứ cuộc khủng hoảng nào trong tương lai tại khu vực châu Á-Thái Bình Dương.







 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Các tờ báo Trung Quốc gồm “Phương Đông”, “Hoàn Cầu”… vừa dẫn các nguồn tin cho biết, tranh chấp đảo Senkaku/Điếu Ngư giữa Trung Quốc và Nhật Bản ngày càng gay gắt, làm cho Mỹ - nước muốn duy trì cân bằng khu vực châu Á-Thái Bình Dương không thể ngồi yên.

Sau khi quân Mỹ kết thúc cuộc diễn tập trên biển-trên không quy mô lớn “Valiant Shield-2012”, cụm chiến đấu tàu sân bay Mỹ ở vùng biển Guam không giảm, mà lại tăng lên.

Theo trang mạng của Hải quân Mỹ ngày 23/9, quân Mỹ điều thêm cụm chiến đấu tàu sân bay USS John C.Stennis (CVN 74) đến Guam, tập kết với tàu sân bay USS George Washington (CVN 73) vừa kết thúc cuộc diễn tập “Valiant Shield”.


Quân Mỹ cho biết, hai cụm chiến đấu tàu sân bay này là “lực lượng quan trọng dùng để duy trì sự ổn định của khu vực”. Nhưng các phương tiện truyền thông phổ biến cho rằng, trong tình hình căng thẳng ở đảo Senkaku/Điếu Ngư tăng lên, rõ ràng Mỹ có ý định sử dụng 2 cụm chiến đấu tàu sân bay để gây sức ép với Trung Quốc, làm tốt công tác chuẩn bị ứng phó với khả năng xảy ra xung đột.

Tờ “Thời báo Trung Quốc” Đài Loan ngày 24/9 cho rằng, mặc dù khi thăm Trung Quốc, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Leon Panetta đã cho biết sẽ không để TQ hay Nhật Bản muốn làm gì cũng được, nhưng khi ông vừa kết thúc chuyến thăm Trung Quốc, Hải quân Mỹ bất ngờ tuyên bố điều cụm chiến đấu tàu sân bay USS John C.Stennis đến vùng biển Guam cùng tiến hành diễn tập quân sự liên hợp với tàu sân bay USS George Washington, “tình hình này hoàn toàn không gặp nhiều”.





Cuộc diễn tập “Valiant Shield-2012” trước đó của Mỹ đã được dư luận giải thích là gây sức ép với Trung Quốc. Tờ “Singtao Daily” Canada ngày 17/9 cho rằng, Mỹ đưa đảo Senkaku/Điếu Ngư vào phạm vi bảo đảm an ninh Mỹ-Nhật, bề ngoài tuyên bố không giữ lập trường đối với tranh chấp chủ quyền Trung-Nhật, nhưng lại điều cụm chiến đấu tàu sân bay USS George Washington đến vùng biển Guam, tiến hành diễn tập quân sự liên hợp quy mô lớn, có ý “hỗ trợ Nhật, kiềm chế Trung Quốc”.- báo TQ bình luận.

Bài báo cho rằng, cuộc diễn tập quân sự “Valiant Shield” hoàn toàn không phải là cuộc diễn tập quân sự mang tính định kỳ của quân Mỹ ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương, năm nay là lần thứ tư tiến hành, lần đầu tiên là năm 2006, năm 2007 còn điều động lực lượng có quy mô khổng lồ với 3 cụm chiến đấu tàu sân bay. Vài năm sau đó lại không tiếp tục tiến hành cuộc diễn tập này. Mãi đến năm 2010 mới lại khôi phục, 2 năm sau, năm nay lại tiến hành.


Tờ “Singtao Daily” cho biết, cuộc diễn tập “Valiant Shield” năm nay được bắt đầu từ ngày 11/9, kết thúc ngày 19/9, ngoài tàu sân bay USS George Washington, còn có hơn 10 tàu chiến Mỹ thời gian diễn tập, nội dung diễn tập bao gồm bắn tên lửa chống hạm Harpoon, chống tàu ngầm liên hợp trên biển-trên không, tiếp dầu trên không, tấn công đường không, tác chiến mạng. 

Chuyên gia phân tích cho rằng, quân Mỹ tiến hành diễn tập quân sự “Valiant Shield” có liên quan tới sự điều chỉnh chiến lược “quay trở lại châu Á-Thái Bình Dương”, càng không tách rời việc Trung Quốc phô trương sức mạnh quân sự. 


 





Theo tờ “Thời báo Trung Quốc”, trong tình hình vấn đề đảo Senkaku/Điếu Ngư tiếp tục nóng lên, 2 cụm chiến đấu tàu sân bay Mỹ tập kết ở Guam, rõ ràng là đề phòng Trung Quốc và Nhật Bản xảy ra xung đột đảo Senkaku/Điếu Ngư.



Còn hãng Kyodo Nhật Bản ngày 23/9 cho rằng, Nhật Bản và Mỹ vừa tiến hành cuộc diễn tập liên hợp mô phỏng đổ bộ thu hồi đảo bị xâm chiếm ở Guam, nhưng Nhật-Mỹ đều không muốn “để diễn tập quân sự kích động Trung Quốc”.

Tư lệnh Lính thủy đánh bộ Mỹ tuyên bố, mục đích của cuộc diễn tập này là “để ứng phó với các mối đe dọa trong tương lai”, các quan chức cấp cao Nhật-Mỹ đều đồng thanh cho rằng, cuộc diễn tập không nhằm vào bất cứ quốc gia cụ thể nào.

Bài báo thừa nhận, cuộc diễn tập này chắc chắn làm cho Trung Quốc liên tưởng tới đảo Senkaku. Trong Bộ Quốc phòng Nhật Bản cũng có quan điểm quá khích cho rằng, “không hành động để Trung Quốc thấy thì không có ý nghĩa”, nhưng Chính phủ Nhật Bản hầu như không muốn tiếp tục kích động Trung Quốc.

Hãng Kyodo còn dẫn lời một quan chức Bộ Quốc phòng Nhật Bản tiết lộ, trong Bộ Quốc phòng Nhật Bản có không khí “không được làm việc thừa, nói lời thừa”. Được biết, sau khi sự đối đầu Nhật-Trung bị kích động, Phủ Thủ tướng từng chỉ thị phải “xử lý nhẹ nhàng”.

Đối với cuộc diễn tập quân sự Nhật-Mỹ, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗi ngày 24/9 cho rằng: “Mong muốn các bên liên quan coi trọng hòa bình, ổn định của khu vực, và mong muốn Nhật Bản kiên trì đi trên con đường phát triển hòa bình trên cơ sở rút ra bài học lịch sử”.
 

























Ba cụm chiến đấu tàu sân bay Mỹ.







 
 
 
 
 
 
 
 
Tàu sân bay USS George Washington


 
 

Tàu sân bay John C.Stennis

 




















 
 





Mỹ tiến hành diễn tập "Valiant Shield 2012" ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương "nhằm vào" Trung Quốc.
 
 


 
 

 

Mỹ-Nhật diễn tập đoạt đảo
 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link