Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, October 10, 2012

Không làm giàu cho kẻ xâm lăng: tẩy chay sản phẩm TQ!


THỨ BA, NGÀY 09 THÁNG MƯỜI NĂM 2012


Không làm giàu cho kẻ xâm lăng: tẩy chay sản phẩm TQ!




Thưa các anh chị cùng các bạn thân mến,


Chúng ta, những con người mang trong mình dòng máu Việt Nam, luôn có lòng tự hào của một dân tộc có hơn bốn ngàn năm lịch sử. Và trong suốt chiều dài lịch sử đó, cha ông mình đã biết bao lần phải hy sinh xương máu, đánh đuổi lũ quân xâm lược từ phương Bắc tràn xuống. Hiện tại cũng như quá khứ không xa, Trung Quốc đã gây cho đất nước ta bao nhiêu tang thương, mất mát.


Hiện nay, với một hiện thực thế giới mới, Trung Quốc vẫn âm mưu xâm chiếm lãnh hải và lãnh thổ, từng bước tấn công vào chủ quyền, độc lập quốc gia và muốn biến dân tộc ta thành nô lệ, chư hầu của họ. Vì thế, mỗi người dân chúng ta, trong hoàn cảnh và khả năng riêng của mình, cũng nên thể hiện một điều gì đó dù là nhỏ nhoi để chống lại âm mưu bá quyền đó.


Việc thiết thực nhất, nằm trong tầm tay và quy định của luật pháp mà chúng ta có thể làm hàng ngày, bất cứ khi nào có thể, đó là: Tẩy chay hàng hóa Trung Quốc kém chất lượng đang tràn ngập trên đất nước chúng ta.


Vì sao chúng ta phải cùng nhau làm thế?


1. Hàng hóa Trung Quốc phần lớn là hàng kém chất lượng, gây ra những tác hại nghiêm trọng cho sức khỏe.


Điều này tất cả chúng tađều có thể nhận biết được dễ dàng. Hàng ngày, báo chí vẫn đăng rất nhiều vềnguy cơ hàng hóa Trung Quốc mang đến cho người sử dụng. Không chỉ là thực phẩm như trái cây, gia vị, đồ uống,... mà còn là những vật dụng sinh hoạt hàng ngày như quần áo, vải vóc, giày dép, đồ chơi,... cho đến những vật dụng có giá trịhơn như đồ dùng điện tử, xe máy và cả ô tô. Những tác hại mà sản phẩm Trung Quốc mang lại là rất khó lường và không thể kiểm soát được. Nguy cơ này đã được các cơ quan kiểm định chất lượng của VN và nước ngoài khẳng định.


Ngày hôm nay rất nhiều nước trên thế giới đã tổ chức tẩy chay hàng hóa Trung Quốc, từ Liên minh châu Âu đến Mỹ, lan sang các nước châu Á, Nam Mỹ và tận cả châu Phi. Tẩy chay sản phẩm Trung Quốc đã và đang trở thành xu hướng của cả thế giới.


2. Việt Nam chúng ta chịu quá nhiều thiệt thòi trong quan hệ thương mại với Trung Quốc.


Trong vòng hơn 10 năm, kể từ năm 2001 đến nay, tốc độ nhập siêu Trung Quốc vào Việt Nam tăng lên với tốc độ chóng mặt, từ 200 triệu USD lên 11,5 tỷ USD năm 2009, và dự đoán năm 2012 sẽ là 13 tỷ USD. Lượng thâm hụt này còn cao hơn cả tổng thâm hụt thương mại của Việt Nam năm nay là 9,6 tỷ USD (theo dự đoán của HSBC). Đây là một điều rất đáng lo ngại đối với nền kinh tế Việt Nam, thể hiện sự phụ thuộc quá mức của chúng ta vào Trung Quốc. Hay nói một cách khác, nền kinh tế Việt Nam bị lệthuộc và rơi vào âm mưu khống chế của Trung Quốc.


Chính sách của Trung Quốc trong việc buôn bán với Việt Nam thì sao?


Chính phủ Trung Quốc tiếp tục triển khai một loạt chính sách hỗ trợ doanh nghiệp của nước họ bằng cách đẩy hàng hóa đi các nước, tập trung vào những nước lân cận, trong đó có Việt Nam. Các chính sách như hoàn thuế, hỗ trợ lãi suất nhằm kích thích doanh nghiệp xuất khẩu càng nhiều càng tốt. Thậm chí công ty Việt Nam có văn phòng tại Trung Quốc, mua hàng của Trung Quốc xuất về Việt Nam cũng được hưởng ưu đãi này. Theo đó, chỉ cần mua hàng, nguyên vật liệu của Trung Quốc phục vụ xuất khẩu, doanh nghiệp được hỗ trợ lãi suất 0% cho 30% giá trị đơn hàng. Trong chính sách này, tất cả mặt hàng xuất khẩu từ Trung Quốc sẽ được hoàn thuế giá trị gia tăng 17%, chưa kể các chương trình hỗ trợ mua máy móc, thiết bị do Trung Quốc sản xuất với mức ưu đãi nhất. Chính quyền Trung Quốc khuyến khích doanh nghiệp đầu tư xây dựng nhà máy, công xưởng khi hỗ trợ vay vốn lãi suất chỉ từ 1-2%. Những điều kiện đó nhằm giúp doanh nghiệp Trung Quốc có thể sản xuất ra những sản phẩm số lượng lớn với chi phí rẻ nhất. Ngoài nông sản, thực phẩm, các mặt hàng tiêu dùng, may mặc của Việt Nam khó cạnh tranh lại được. Không ít doanh nghiệp Trung Quốc có tiềm lực tài chính đang xúc tiến việc mua lại các xưởng, nhà máy của doanh nghiệp Việt Nam để xâm nhập thị trường Việt Nam. Trung Quốc đang tìm mọi cách để phủ hàng hóa tại thị trường Việt Nam một cách nhanh và sâu nhất.


Còn Việt Nam, do chính sách tập trung xuất khẩu mà không quan tâm đúng mức đến thị trường nội địa, làm cho hàng hóa Trung Quốc tràn ngập trên thị trường. Việt Nam chỉ xuất khẩu chủyếu là than đá, dầu mỏ,... chủ yếu là sản phẩm thô. Hàng hóa chúng ta xuất đi chỉ được qua các cửa khẩu đường bộ nhất định như Lạng Sơn, Móng Cái,... Trong khi đó, hàng hóa Trung Quốc có thể nhập vào Việt Nam bằng bất cứ phương thức nào, từ đường bộ, tàu thủy hay hàng không. Vì thế, Trung Quốc thường xuyên gây khó dễ cho hàng hóa chúng ta, gây tắc nghẽn ở cửa khẩu, chậm tiến trình. Kết quả là gì?: Lãnh vực hoạt động, sản xuất nội địa của ta bị bóp chết và kinh tếViệt Nam bị khống chế bởi Trung Quốc.


3. Song song với âm mưu xâm lược và thống trị kinh tế là âm mưu bành trướng và chủ trương từng bước xâm lược.


Đặc biệt, là thái độngang ngược, bá quyền của Trung Quốc trên Biển Đông trong thời gian trước đó và gần đây ngày càng hung hãn hơn.


Trước đây, năm 1974, trận hải chiến trên Hoàng Sa đã làm 50 chiến sỹ Việt Nam Cộng hòa thiệt mạng trước khi quần đảo này hoàn toàn về tay Trung Quốc. Năm 1988, một cuộc đụng độvới hải quân Trung Quốc gần Trường Sa cũng khiến Việt Nam mất gần 70 thủy thủ.


Ngày 26 tháng 5 năm 2011, ba tàu hải giám của Trung Quốc xâm nhập lãnh hải của Việt Nam, phá hoại thiết bị và cản trở tàu khảo sát địa chấn Bình Minh 02 của Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam đang hoạt động tại vùng biển miền Trung, chỉ cách mũi Đại Lãnh của tỉnh Phú Yên 120 hải lý.


Ngày 9 tháng 6 năm 2011, 2 tuần sau vụ tàu Bình Minh 02, một tàu thăm dò dầu khí khác của Việt Nam thuê lại tiếp tục bị tàu Trung Quốc phá hoại thiết bị.


Gần đây nhất, Trung Quốc tuyên bố thành lập thành phố Tam Sa trên 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của chúng ta. Tập đoàn dầu khí Trung Quốc tuyên bố đấu thầu quốc tế khai thác dầu mỏ với trữ lượng khá lớn tại Biển Đông trong vùng thềm lục địa thuộc chủ quyền Việt Nam. Trung Quốc còn xua 23.000 tàu cá của họ xuống Biển Đông. Trung Quốcđã tự tiện tuyên bố chủ quyền đường lưỡi bò chiếm 80% diện tích Biển Đông. Các tướng lĩnh Trung Quốc thay nhau tuyên bố với thế giới với lời lẽ và thái độ rất hung hăng và hiếu chiến. Đặc biệt, Trung Quốc thể hiện thái độ hành xử vô lối, ngang ngược bằng cách thường xuyên bắt bớ, hủy hoại và nghiêm trọng hơn là bắn giết ngư dân, đâm chìm tàu cá trên Biển Đông. Chúng đã gây ra biết bao đau thương, tang tóc cho những người ngư dân của chúng ta hằng ngày bám biển, gìn giữ chủquyền biển đảo Tổ quốc.


Vì thế, với trách nhiệm của một người dân đất Việt, trước âm mưu bá quyền ngang ngược của Trung Quốc, chúng ta hãy cùng nhau thể hiện thái độ của mình trước kẻ thù đang xâm chiếm hoành hành trên biển đảo cha ông từ ngàn xưa để lại.


Ngày xưa chàng thanh niên Trần Quốc Toản trẻ tuổi không được vua cho dự bàn Hội nghị Bình Than đểbàn kế chống giặc ngoại xâm đã mang lòng hổ thẹn, phẫn nộ và bóp nát quả cam trong tay lúc nào không biết. Chàng trai Quốc Toản ấy đã biến căm hờn và lòng yêu nước thành hành động đã lui về, quy tụ bạn bè, thân thuộc và lên đường với lá cờ sáu chữ::"Phá cường địch, báo hoàng ân" (phá giặc mạnh, báo ơn vua).


Ngày hôm nay, noi gương tiền nhân và hùng khí tuổi trẻ Việt Nam từ ngàn năm xưa, chúng ta cùng nhau bắtđầu bằng một công việc khiêm tốn như Trần Quốc Toản bóp nát trái cam nhỏ bé ngày nào. Đó là:


- Tẩy chay sản phẩm của Trung Quốc;


- Từ chối để mặc cho Việt Nam rơi vào vòng nô lệ kinh tế Trung Quốc và vô tình tiếp tay hủy diệt nền sản xuất nội địa của đồng bào ta;


- Từ chối tiếp tay làm giàu cho những kẻ đã bắt bớ, đánh đập, giam cầm đồng bào ngư dân, đã xâm lấn và cướp đất cướp biển của Việt Nam chúng ta.


Xin mời các bạn, chúng ta cùng bắt đầu bằng sự quay lưng với một món hàng của Trung Quốc.


Chúng ta bắt đầu bằng một bài viết nghiêm túc hay phổ biến về những độc hại của sản phẩm Trung Quốc.


Chúng ta bắt đầu bằng một nhóm bạn bè xuống chợ để chuyển tải thông điệp tẩy chay hàng hóa Trung Quốc.


Chúng ta bắt đầu bằng những chiếc áo mang hàng chữ Tẩy chay sản phẩm Trung Quốc - Boycott made in China products.


Chúng ta bắt đầu bằng những chiếc xe đạp cùng nhau khắp phố phường với những chiếc áo ấy.


Chúng ta bắt đầu bằng những avatar trên mạng, những biểu tượng trên vách tường, từ hẻm nhỏ đến phốphường hàng chữ TẨY CHAY...


Và chúng ta bắt đầu bằng mỗi chúng ta. Chiếc ly đang khô khốc. Mỗi người chúng ta hãy là một giọt nước ban đầu.




Nguồn :DLB





Chiến tranh lạnh châu Á


Chiến tranh lạnh châu Á


Tác giả: Michael Auslin, Foreign Policy, 4 tháng Mười 2012. Trần Ngọc Cư dịch

Cờ Nhật bị đốt trong cuộc biểu tình ở TQ

Cuộc cãi vã về biển đảo giữa Trung Quốc và Nhật Bản không phải chỉ là một cuộc tranh chấp về vài hòn đảo không có người ở. Và cuộc tranh chấp này sẽ không chấm dứt nhanh chóng.

Cuộc tranh chấp đang sôi sục về một cấu hình đá nằm xa xôi trong biển Hoa Đông, được người Nhật gọi là Đảo Senkaku và người Trung Quốc gọi là Đảo Điếu Ngư, không phải chỉ là một cuộc cãi vã ngoại giao giữa hai trong những nền kinh tế lớn nhất thế giới. Nó đã bóc đi cái vỏ ngoài mong manh của sự hợp tác giữa hai anh khổng lồ châu Á, một tinh thần hợp tác mà hầu hết các nhà quan sát tưởng rằng đã đến độ chín muồi khi hai nước ngày càng gắn bó nhau về mặt kinh tế.
 
 
 Nó cũng nhắc nhở rằng những tranh chấp lãnh thổ tại châu Á vẫn còn gay gắt và rằng giữa các nước mà vết thương của các cuộc xung đột trước đây chưa lành hẳn thì ít có sự tin cậy lẫn nhau.
 
 
Mặc dù khả năng xung đột vũ trang giữa Trung Quốc và Nhật Bản về quần đảo Senkaku là không đáng kể, nhưng cuộc khủng hoảng hiện nay báo hiệu một cuộc chiến tranh lạnh kéo dài nhiều năm tới, nếu không nói nhiều thập kỷ tới. Hậu quả sẽ là một châu Á bị chia ra từng mảnh, không khắc phục được gánh nặng hành trang của dĩ vãng, một châu Á trong đó bóng ma của các cuộc xung đột tình cờ vẫn luôn luôn ẩn hiện.

Đây không phải là tình hình mà cặp bài trùng quan trọng nhất châu Á muốn thấy diễn ra. Có lẽ ngay cả lãnh đạo của cả hai nước đã không hiểu hết sự kiện này: hai cường quốc đã trở nên lệ thuộc lẫn nhau về kinh tế hơn bao giờ cả kể từ khi Trung Quốc lao vào tiến trình tự do hóa thị trường và giai đoạn cải tổ trong những năm cuối của thập niên 1970.
 
 
Đầu tư của Nhật Bản tại Trung Quốc đã lên đến 6,5 tỷ Mỹ kim trong năm 2005, bất chấp quan hệ ngoại giao tồi tệ lúc bấy giờ giữa hai nước, khiến một viên chức cao cấp của Tổ chức Ngoại thương Nhật Bản phải nhìn nhận rằng quan hệ kinh tế của Nhật Bản và Trung Quốc đủ bức thiết và trưởng thành để vượt qua các xung đột thỉnh thoảng lại bộc phát.

Thái độ lạc quan này cũng chính là sự hí hửng đã khiến nhà chính trị và ký giả Anh Norman Angell tuyên bố năm 1909 rằng sự hội nhập kinh tế giữa các nước châu Âu đã phát triển đến mức độ đảm bảo rằng chiến tranh giữa họ là không thể xảy ra. Chỉ 5 năm sau, lịch sử đã chứng minh rằng Angell sai lầm một cách thê thảm.
 
 
Do đó, sự lạc quan của viên chức thương mại Nhật Bản từ năm 2005 cũng phải được nhìn tương tự, dưới một quan điểm tỉnh táo hơn, tiếp theo sau những cuộc biểu tình bài Nhật đông đảo và trở thành bạo động đến nỗi chính phủ Trung Quốc phải ra lệnh cấm. Mối nguy ở đây rõ ràng là, chính trị sẽ đè bẹp kinh tế trong cuộc chiến tranh lạnh châu Á mới mẻ này.

Những âm vang từ cuộc va chạm gần đây nhất về quần đảo Senkaku tiếp tục lan rộng. Kể từ khi chính quyền của Thủ tướng Nhật Bản Yoshihiko Noda tuyên bố vào tháng Chín là họ sẽ mua 3 trong 5 hòn đảo từ một tư nhân Nhật Bản, những cuộc biểu tình bài Nhật đã làm chấn động Trung Quốc.
 
 
Tình hình nguy hiểm đến mức đã khiến cho hai hãng Honda vàToyotaphải ngưng hoạt động sản xuất tại Trung Quốc, và chuỗi cửa hàng thuộc Tập đoàn Aeon của Nhật phải đóng cửa (Ba công ty vừa nói đã hoạt động trở lại).
 
Hãng hàng không Nippon Airways đã công bố vào cuối tháng Chín rằng 40.000 chỗ ngồi trên các chuyến bay Trung Quốc-Nhật Bản đã bị hủy bỏ, mặc dù ngày Quốc khánh Trung Quốc thường lôi cuốn hàng ngàn du khách sang thăm viếng Nhật Bản.

Vào thời điểm mà các hậu quả kinh tế đã trở nên hiển nhiên và khi các nhà bình luận Trung Quốc đang công khai kêu gọi chiến tranh với Nhật Bản, Thủ tướng Noda đã leo thang trong các tuyên bố của mình, công khai bác bỏ luôn ý niệm tương nhượng (compromise) sau khi Dương Thiết Trì, Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc, tuyên bố các đảo đang tranh chấp là “lãnh thổ thiêng liêng” của Trung Quốc. Cuộc khẩu chiến có lúc tưởng chừng có thể trở thành một cuộc chiến bằng súng đạn, khi 70 tàu tuần dương của cả hai nước đối đầu căng thẳng trong lãnh hải gần quần đảo Senkaku.

Cuộc khủng hoảng sẽ trở nên tồi tệ thêm bao nhiêu nữa và hai bên sẽ làm gì để giảm bớt căng thẳng? Hiện nay đã có những dấu hiệu cho thấy lãnh đạo của hai nước đang tìm cách làm nguội tình hình.
 
Vào ngày 1 tháng Mười, Noda đã cải tổ nội các của ông, trong đó có việc bổ nhiệm cựu Ngoại trưởng Makiko Tanaka, một người có quan hệ gần gũi với Bắc Kinh, vào một chức vụ trong Chính phủ. Về phần mình, giới lãnh đạo Trung Quốc có vẻ đang tìm cách ngăn chặn các cuộc biểu tình bài Nhật công khai.

Nhưng ngay cả khi hai bên đều lên giọng cứng rắn, vào tuần trước Noda đã đi ra ngoài thông lệ của cuộc tranh chấp với Trung Quốc. Thủ tướng Nhật đã thẳng thừng cảnh báo Bắc Kinh rằng Trung Quốc sẽ mất mát nhiều hơn Nhật Bản trong việc tiếp tục xung đột hay dấn thân vào một cuộc chiến tranh. Noda còn tiên đoán rằng giới đầu tư nước ngoài sẽ xa lánh Trung Quốc, một nước được coi là một hiểm hoạ quốc tế, chuyên hà hiếp các quốc gia láng giềng. Bản tuyên bố của Noda được đưa ra tiếp theo sau 9 tháng liền, trong vòng 10 tháng, đầu tư nước ngoài tại Trung Quốc tiếp tục suy giảm, làm tăm tối thêm một bức tranh kinh tế vốn đã ảm đạm.

Lời đe dọa của Noda có lẽ đã tạo đủ lý cớ cho giới lãnh đạo Bắc Kinh tìm cách xuống thang lập trường cứng rắn mà họ đã theo đuổi trước đây về quần đảo Senkaku. Với cuộc chuyển giao quyền lực vào tháng Mười một, vốn đã bị chao đảo nghiêm trọng do việc khai trừ ra khỏi Đảng cựu Bí thư Trùng Khánh Bạc Hy Lai và việc người kế vị Chủ tịch nước Tập Cận Bình vắng bóng vào đầu tháng Chín, giới lãnh đạo Trung Quốc không còn muốn thấy thêm một tình trạng bấp bênh và bất ổn nào nữa.
 
Việc sử dụng Nhật Bản như một con ngoáo ộp để nhen nhúm ngọn lửa dân tộc chủ nghĩa và xả xì những dồn nén bất mãn trong nước là một chiến thuật lâu đời của nhà cầm quyền Trung Quốc, nhưng cuộc khủng hoảng đối ngoại hiện nay đã cho thấy rằng thủ đoạn này có thể gây ra một phản ứng dây chuyền có khả năng vượt ra ngoài vòng kiểm soát.

Cho đến nay, vẫn chưa có tổn thất nhân mạng trong vùng biển gần quần đảo Senkaku hay trên đường phố Bắc Kinh. Nhưng nếu có một tử vong, hay do một tính toán sai lầm nào đó, thì cuộc khủng hoảng này có thể trở nên nghiêm trọng hơn nhiều, đưa hai nền kinh tế lớn thứ nhì và thứ ba thế giới vào một cuộc xung đột thực sự.
 
 Điều này sẽ gây tổn thất to lớn cho cả hai nền kinh tế, làm mất ổn định thị trường thế giới, đồng thời buộc Mỹ phải đặt mình vào những lựa chọn cực kỳ khó khăn, là liệu có nên tôn trọng hiệp ước phòng thủ hỗ tương với Nhật Bản và đặt mọi quan hệ với Trung Quốc trước nguy cơ hay không. Nhưng cho dù không có sự can thiệp của Mỹ đi nữa, thì sự kiện Trung Quốc có nhiều tranh chấp biển đảo với các nước láng giềng cũng làm cho Bắc Kinh khó rêu rao rằng mình chỉ là một nạn nhân, chịu nhiều thiệt thòi.

Như vậy, đối với mọi quan sát viên bên ngoài, rõ ràng là, một cuộc xung đột vũ trang về vài hòn đảo nhỏ không có dân cư, dù có vị trí chiến lược đi nữa, sẽ không nằm trong lợi ích tốt nhất của Trung Quốc. Nhưng đối với giới lãnh đạo đang bị cô lập của Trung Quốc, phải kinh qua những biến động trong mấy tuần qua, họ mới thấy rõ được vấn đề.
 
 Ngay từ khi vừa bước ra khỏi mấy tháng tranh chấp lãnh thổ tại biển Nam Trung Hoa/biển Đông Việt Nam, đáng lẽ Bắc Kinh có thể chơi một nước cờ cao với Tokyo, bằng cách đưa ra một nghĩa cử cao đẹp nhằm duy trì ổn định tại châu Á và tuyên bố rằng Trung Quốc sẽ chấp nhận nguyên trạng (the status quo) và không còn phản đối quyền kiểm soát hành chánh của Nhật Bản trên quần đảo Senkaku.
 
Nhưng liệu điều này có phải là một ước mơ hảo huyền hay không, thì lại còn tùy thuộc vào hai yếu tố mà những kẻ ở ngoài hành lang quyền lực của Trung Nam Hải không thể nào biết được: đó là, khả năng tính toán của giới lãnh đạo Trung Quốc là như thế nào, và liệu họ đang bị con cọp dân tộc chủ nghĩa Trung Quốc cỡi trên lưng mình hay chính họ đang cỡi trên lưng con cọp đó.

Dù giới lãnh đạo Trung Quốc chọn đường lối nào đi nữa, họ vẫn tiếp tục tin rằng họ bị vu khống và rằng Nhật Bản đã gây ra cuộc khủng hoảng này bằng cách đơn phương thay đổi tình trạng của quần đảo. Nhật Bản quyết đoán rằng 40 năm kiểm soát hành chính của mình đã giản dị phản ánh quyền sở hữu chính đáng trên quần đảo Senkaku, một chủ quyền đã kéo dài từ một thế kỷ nay.
 
Chiến tranh bằng súng đạn dù có thể sẽ tránh được, nhưng cuộc chiến tranh lạnh giữa Bắc Kinh vàTokyođã trở thành hiện thực và đang diễn ra trước mắt mọi người. Dù cuộc khủng hoảng hiện nay được giải quyết bằng cách nào đi nữa, một điều gần như chắc chắn là, quan hệ giữa hai nước chỉ có thể trở nên lạnh nhạt hơn theo với thời gian mà thôi.

 

 

Hãy bảo vệ Cộng Đồng Tỵ Nạn Cộng Sản


 

 

Hãy bảo vệ Cộng Đồng Tỵ Nạn Cộng Sản

Trúc Giang

 

1* Mở bài

Qua hai bài viết đầy tâm huyết của nhà báo Vi Anh, trước tình trạng cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng Sản ở Cali bị khuấy rối, Trúc Giang tôi thấy cộng đồng thật sự bị đe dọa. Bài thứ nhất có tựa đề “Cộng Sản Khuấy Rối Little Saigon”, bài thứ hai “Bảo Vệ Cộng Đồng”. Đó là những lời cảnh báo về một nguy cơ và lời kêu gọi đầy tâm huyết, hãy“bảo vệ cộng đồng!”

Trước kia, chúng ta không bảo vệ được đất nước nên phải chịu biết bao nhiêu cảnh đau thương, tang tóc và mất mát. Ngày nay, chúng ta may mắn được sống còn ở đất tạm dung của quê hương thứ hai, nhưng cũng không được an thân, bị xem là những kẻ xấu, những thế lực thù địch và Nghị Quyết 36 của đảng CSVN quyết đuổi tận diệt tuyệt ý chí bảo vệ tự do của người dân nước Việt Nam Cộng Hoà.

Chiến trường của 37 năm về trước, là một nước VNCH non trẻ bị 3 thằng Cộng Sản, là Nga, Tàu và CSBV, khai chiến tấn công. Ba thằng đánh một người, không què cũng chột. Chúng ta bại trận vì vũ khí chiến tranh, nhưng ngày nay, trên chiến trường mới, mặt trận chính trị, ngoại giao và những phương thức đấu tranh, được luật pháp Hoa Kỳ bảo vệ, thông qua các quyền tự do căn bản của công dân và con người.

Thủ đô người Việt tỵ nạn, Cali, là lãnh địa của cộng đồng người Việt. Chúng ta đang làm chủ. Trước kia cộng đồng cũng đã từng tạo nên những chiến tích oai hùng oanh liệt trong trang sử đấu tranh của cộng đồng. Đó là tinh thần và quyết tâm chống cờ máu và hình Hồ tặc trong vụ Trần Trường năm 1999. Đó là những thắng lợi liên tiếp trong chiến dịch bảo vệ Cờ Vàng, lá cờ được công nhận là biểu tượng cho chính nghĩa của cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ và nhân quyền cho VN. Những cuộc biểu tình với khí thế dũng mãnh khiến cho bọn Phạm Gia Khiêm, Tôn Nữ Thị Ninh, Phan Văn Khải, Nguyễn Minh Triết phải thụt thò cửa trước, chui vào cửa sau, không những chạy trối chết mà còn có người bị anh Lê Phước Tuấn đánh cho phù mỏ. Vì thế, VC trong nước phải tìm mọi cách đánh phá các cộng đồng người Việt hải ngoại.

Những nhà tranh đấu nêu nhận xét, VC bắn tỉa cộng đồng bằng những vụ kiện, bắn AK vào cộng đồng bằng những văn công VC mà rõ nét nhất là cán bộ đoàn viên TNCS/HCM đã bị Lý Tống xịt hơi cay vào mắt, và mới đây, hôm 16-9-2012 VC lại phóng B-40 vào cộng đồng qua việc đảng viên CS là Nghệ sĩ Nhân dân Ngô Đặng Hồng Vân và đoàn văn công đến quậy ở Nam Cali.

Cảnh báo của nhà báo Vi Anh cho thấy một viễn ảnh là VC sẽ pháo kích bằng súng cối 82 ly hoặc hoả tiễn SAM để tiêu diệt nốt tinh thần của người dân nước VNCH, nếu như cộng đồng không có những biện pháp cương quyết tự bảo vệ mình.

Cảnh báo đó rất quan trọng, đáng để cho chúng ta quan tâm.

Tại Thủ Đô của người tỵ nạn chính trị, cộng đồng người Việt ở thế chủ động, có thừa sức mạnh nếu chúng ta có đoàn kết và quyết tâm.

2* Cộng đồng bị đe dọa

Nhà báo Vi Anh đã nêu lên 2 mặt tấn công của CS Hà Nội, đó là tấn công trên không và dưới đất.

2.1. Tấn công trên không

Trên trời, VC dùng tiền bạc thuê mướn các công ty Mỹ chuyển tải truyền hình VT4 của Trung Ương và truyền hình Sài gòn, rồi lập ra chi nhánh truyền thông để miễn phí, gắn dĩa ăn ten thu hình gần như cho không, thế là gần 2 triệu người Việt trên đất Hoa Kỳ có thể xem tin tức, thời sự, bình luận và tuyên truyền của Hà Nội. Mưa lâu thấm dần bởi những mánh khóe tuyên truyền, là nghề của CS.

Trong nước có 700 cơ quan truyền thông gồm báo chí, đài truyền thanh, truyền hình, với 15,000 nhà báo, nhưng chủ trương bưng bít thông tin, tất cả chỉ có một hướng, đó là đường hẻm một chiều, gọi là lề phải.

Bưng bít thông tin là thuộc tính của những chế độ độc tài Cộng Sản.

2.2. Tấn công ở dưới đất

Ở dưới đất, VC chưa dám mở một đài phát thanh hay một tờ báo chính thức, vì e ngại chẳng ai nghe, chẳng ai đọc, nên chúng dùng thủ đoạn “củi đậu nấu đậu”, tức là dùng người tỵ nạn làm tay sai, đánh phá người tỵ nạn, mà VC nằm vùng thì thời nào cũng có, ở đâu cũng có. Bọn phản bội vô liêm sĩ nầy rất khó nhận diện, chỉ bị phát hiện khi chúng ra tay đánh phá, thế nhưng, dù phát hiện được, cũng không trừng trị được, vì chúng dựa vào các quyền tự do của các nước dân chủ: Âu, Úc, Mỹ, Canada…hơn nữa, bọn phản bội rất gian trá vì chúng có học, có hành, có bằng cấp, có nhiều tiền bạc…

Ông Huỳnh Quốc Bình có viết như sau: “Việt Cộng có dốt nhưng chúng không ngu. VC sẽ không bao giờ mang dép râu, đội nón cối, mang súng AK để tiếp xúc hay “tiếp cận” người quốc gia, mà chúng xử dụng cái vỏ bọc “từ thiện”, “văn hoá”, “tôn giáo”…là những thứ được xem như “bất khả xâm phạm”. Vì thế, ai mơ hồ về VC là lập tức trở thành nạn nhân của cái đám cướp VC ngay”. (Huỳnh Quốc Bình-Salem, Oregon)

Ông Bình nói rất đúng. Ông đã chỉ chính xác những chỗ, những nơi để chúng ta phăng ra đầu mối, nhận diện những tên tay sai nằm vùng, nâng bi VC.

2.2.1. Ở cái “vỏ bọc từ thiện”

Ở cái vỏ bọc từ thiện, chúng ta theo dõi, quan sát những hành động đi ra đi vào, tổ chức quyên góp, bán đấu giá, tổ chức văn nghệ gây quỹ…Điều quan trọng đáng chú ý là người làm từ thiện chân chính thì chỉ quan tâm đến tài chánh, đến số tiền gây quỹ, trái lại, bọn nón cối dép râu thì đặt vấn đề tuyên truyền đánh phá lên hàng đầu, vì đó là nhiệm vụ của chúng.

Ở cái “vỏ bọc từ thiện”, chúng ta cần tìm hiểu xem tổ chức từ thiện nào? gồm những ai?, nếu những người chủ trương là những nón cối dép râu, có thành tích bưng bô, vịt kiều yêu quái, thì chính hắn là những kẻ đấp mô. Vì thế, trước khi mua vé xem đại nhạc hội, các vị đồng hương nên tìm hiểu xem ban tổ chức là những ai? bầu show là những ai?

Lấy một thí dụ để chứng minh, đó là buổi trình diễn vở kịch “Kỹ Nghệ Lấy Tây” hôm chủ nhật 16-9-2012 tại Nam Cali vừa qua, nhìn vào đoàn văn công trong nước, do một đảng viên CS, một viên chức trong chính quyền thành phố Sài Gòn, và những người tổ chức thì biết ngay.

Phải cám ơn những lời chỉ dẫn của ông Huỳnh Quốc Bình, đã chỉ đúng chỗ.

2.2.2. Ở cái “vỏ bọc văn hoá”

Văn hoá bao gồm văn nghệ, hội họa, âm nhạc, văn chương trên báo chí, có liên quan đến ca sĩ, nhạc sĩ, những người cầm viết, những nhà sản xuất âm nhạc, băng, dĩa , những bầu show…Việc nầy không cần phải bỏ công sức ra tìm, mà chỉ cần đọc những bài trên báo, quan sát những buổi trình diễn ca vũ nhạc, xem những triển lãm tranh hội họa…

Ở khía cạnh nầy cộng đồng đã thấy, đã nhận diện và cũng đã hành động phản công bằng những cuộc tập trung bày tỏ ý kiến phản đối, như đã được tổ chức trong thời gian gần đây.

Văn hoá cũng bao gồm những người viết văn, viết chuyện, viết báo nữa, chỉ cần đọc bài của những cây viết có thành tích bê bê thì thấy ngay những Nhạc Bất Quần thời nay vậy.

Nhà báo Vi Anh viết tiếp “CS khai thác tối đa và lạm dụng tối đa cách làm báo của Tây Phương, nhơn danh quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, khích động, khiêu khích đối thoại, phản biện, nghị luận đa chiều để đưa văn hoá, tư tưởng của CS vào trong báo chương”.

3* Việt Cộng bắn tỉa người quốc gia

Chiến thuật bắn tỉa nhằm mục đích tiêu diệt, loại bỏ người lãnh đạo, cấp chỉ huy ra khỏi mặt trận. Xạ thủ bắn tỉa ngụy trang khéo léo, che dấu thân phận, phục kích chờ dịp ra tay.

Bắn tỉa còn có mục đích gây sợ hãi, làm mất tinh thần hoặc bịt miệng, gây rối loạn hàng ngũ, đưa đến tan rả.

Nhà báo Vi Anh cho biết: “Thêm vào đó gần đây CS Hà nội kết hợp khuấy rối tiếng nói của cộng đồng tỵ nạn CS chống Cộng bằng thủ tục thưa kiện. Nhiểu vụ lợi dụng thủ tục tố tụng của Mỹ, nơi đông người Việt tỵ nạn CS nhứt thế giới, để kiện tụng nhằm mục đích cản trở những ý kiến và hành động của những người chống Cộng đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN. Ở Mỹ người ta đã thấy một số vụ kiện như thế từ Arizona, Seattle, Texas đến California”(ngưng trích)

Đồng thời, tác giả Hoàng Trọng Hiếu cũng có cùng một nhận xét như thế trong bài viết tựa đề “Phải chăng Việt Cộng đang bắn tỉa người quốc gia qua các vụ kiện?” Tác giả cũng nêu lên 4 vụ kiện, ở Minnesota, Austin Texas, Dallas Texas và mới đây là vụ Lý Tống xịt hơi cay vào mặt tên VC con ở Cali.

Sắp tới đây sẽ có một vụ bắn tỉa nữa ở Nam Cali, đó là vụ một tờ báo kiện một tờ báo, 2 ký giả kiện một ký giả, mà trong bài phiếm luận, bà Đào Nương Hoàng Dược Thảo cho rằng “Đây là một phiên toà “quốc-cộng” được mang ra ánh sáng tại Hoa Kỳ, một phiên toà giữa bọn đánh bạc chữ nghĩa với người sử dụng chữ nghĩa”.

Nếu truy ra nguồn gốc, thì đúng là một phiên toà “quốc-công”, vì nó là hệ quả của cuộc đấu tranh quốc cộng, khởi đầu bằng vụ Sơn Hào nhục mạ VNCH và QLVNCH. Nếu không có Sơn Hào thì không có chuyện gì xảy ra, và cộng đồng vẫn sóng êm biển lặng, xuôi chèo mát mái trong cảnh bình bình yên yên trong đời sống an lành, tốt đẹp. Ai gây đất bằng nổi sóng đây?

Nếu bắn tỉa thành công thì bước kế tiếp, cộng đồng sẽ bị pháo kích bằng súng cối 82 ly, sau đó phóng hỏa tiễn Sam, và thảm kịch của ngày 30 tháng 4 tái diễn. Cộng đồng mất “thủ đô” lần thứ hai.

Diệt xạ thủ bắn tỉa cũng không khó, chỉ cần cộng đồng đoàn kết nhất trí, với quyết tâm cao để thực hiện những quyết định mà đại diện các tổ chức, hội đoàn đã từng kêu gọi trong những Bản Lên Tiếng vừa qua.

4* Cuộc biểu tình chống văn công Việt Cộng

Việt Cộng từng bước lấn chiếm thủ đô của người tỵ nạn bằng những cuộc tấn công không ngừng.

4.1. Biểu tình chống văn công Hồng Vân

4.1.1. Cộng đồng nhất trí tổ chức biểu tình

Ngày 7-9-2012, đại diện các tổ chức, đoàn thể đã nhất trí tổ chức một cuộc biểu tình trước rạp hát Saigon Performing Arts Center vào lúc 1:00 p.m. ngày 16-9-2012 để phản đối đoàn văn công VC do cán bộ đảng viên, NSND Hồng Vân hướng dẫn.

Theo Thông cáo số 2 của cộng đồng Nam Cali thì, “Ban tổ chức buổi văn nghệ là MH Entertainment do ông Michael Hoàng làm Trưởng Ban, và người yểm trợ là ông Tô Văn Lai, đại diện Trung tâm Thúy Nga” (Trích thông cáo số 2).

Đại diện các đoàn thể trong buổi họp ngày 7-9-2012 gồm có quý vị sau đây:

LS Nguyễn Xuân Nghĩa, Phan Kỳ Nhơn, Trần Quan An, Phan Tấn Ngưu, Trần Vệ, Trần Thanh Hiền, TS Mai Thanh Truyết, Nhan Hữu Mai, Lê Quang Dật, LS Trần Sơn Hà&Hứa Trung Lập, Phan Như Hữu, Nguyễn Trường Thanh, Trần Trọng An Sơn.

Cuộc biểu tình được tổ chức với lý do phản đối đoàn văn công do đảng viên, đại biểu Hội Đồng ND TP Sài Gòn là Nghệ Sĩ Nhân Dân Ngô Đặng Hồng Vân dẫn đầu.

4.1.2. Cuộc biểu tình ngày 16-9-2012

Tham gia cuộc biểu tình có rất đông các hội đoàn quanh vùng Little Saigon và các vùng lân cận với hàng ngàn đồng hương gốc Việt.

Một lão cà khịa

Có một lão bạch đầu cà khịa, nghe nói lão đã từng là thầy kiện, thầy cãi gì gì đó, trả lời phỏng vấn, phát biểu một câu xanh dờn, những người do thù cá nhân, sợ hãi bỏ chạy, bị khích động nên đi biểu tình, mà không thấy được hậu họa mất nước bởi Trung Cộng. Đây là lúc phải đoàn kết để chống ngoại xâm.

Cha nội đầu bạc nầy thật đúng là cà khịa, vì đảng CSVN vốn nổi tiếng là “hèn với giặc, ác với dân”, vậy đoàn kết với ai đây?

Lão cà khịa nâng bi VC là quyền tự do của lão nhưng “phát biểu linh tinh vô tổ chức” thì bị xếp vào cái đám vô liêm sĩ nhận giặc làm cha. Không biết xấu hổ mà còn nói nhăng nói cuội.

Vô lại!

4.2. Vài nét về Hồng Vân

4.2.1. Tóm tắt tiểu sử

Hồ sơ ứng cử viên Hội Đồng Nhân Dân Thành phố khoá VIII nhiệm kỳ 2011-2016 ghi như sau.

Ngô Đặng Hồng Vân sinh ngày 26-5-1966 tại xã Châu Khê, huyện Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh. Những chức vụ đảm trách: Ủy viên BCH Hội Sân khấu TP/HCM, Trưởng ban Kinh tế Hội Nghệ sĩ Sân khấu VN, Phó chủ tịch hội Sân khấu TP/HCM nhiệm kỳ 2010-2015.

Được kết nạp vào đảng Cộng Sản Việt Nam ngày 22-12-2010 với thành tích: “Dàn dựng và biểu diễn trực tiếp các vở diễn có định hướng giá trị “chân, thiện, mỹ” cho khán giả yêu sân khấu. Đi đúng hướng lối, chủ trương của Dảng và Nhà nước”.

Hồng Vân đạt danh hiệu Nghệ Sĩ Nhân Dân, là danh hiệu cao nhất trao cho nghệ sĩ ở các nước Cộng Sản như Liên Xô và các nước CS Đông Âu trước kia. Phải ở trong nghề 20 năm, và danh hiệu nầy chỉ trao cho những người đã đạt danh hiệu Nghệ Sĩ Ưu Tú.

4.2.2. Bí mật gia đình

Trang web Xã Luận.com ngày 14-7-2011 ghi lại những chi tiết như sau:

Hồng Vân và Lê Tuấn Anh cùng học chung trường Cao đẳng Nghệ thuật Sân khấu. Hai người yêu nhau. Hồng Vân lớn hơn Tuấn Anh 3 tuổi. Giữa lúc tình cảm thắm thiết thì bỗng nhiên tan rã, vì Hồng Vân bắt gặp Tuấn Anh chở người bạn gái sau lưng.

Sau khi chia tay.

Hồng Vân kết hôn với một kiến trúc sư.

Lê Tuấn Anh gắn bó với ca sĩ Phương Thảo.

Cuộc tình của cả hai không trọn vẹn.

Phần Lê Tuấn Anh. Sau Phương Thảo, Tuấn Anh còn trải qua 2 mối tình, nhưng không đi đến đâu.

Phần Hồng Vân. Gia đình đổ vở với kiến trúc sư khi Hồng Vân là mẹ của hai đứa con.

Cuối cùng, hai người tình cũ Hồng Vân và Lê Tuấn Anh gặp lại nhau sau 10 năm. Một đăng ký kết hôn. Sau 5 năm đã có tờ hôn thú, vợ chồng tổ chức đám cưới và dọn về ở chung với nhau. Một gia đình với 3 người con. Vợ lo sân khấu, chồng lo nhà hàng Ngã Ba Sông.

4.3. Tóm tắt về tiểu thuyết Kỹ Nghệ Lấy Tây của Vũ Trọng Phụng

Để có cái nhìn rõ hơn về vở kịch của Hồng Vân, tôi xin tóm tắt một số nét về tiểu thuyết Kỹ Nghệ Lấy Tây và tác giả Vũ Trọng Phụng.

Tiểu thuyết xuất bản năm 1934. Nói về xóm Thị Cầu với những ngươi đàn bà lấy Tây, tiểu thuyết được xem như dòng văn học hiện thực phê phán trước năm 1945.

Trong thời Pháp thuộc, văn hoá Tây phương đã làm thay đổi đời sống thành thị, tạo ra những hiện tượng lố lăng, kệch cỡm. Những me Tây bị xã hội khinh khi miệt thị.

Bi kịch của một người con gái có mẹ lấy Tây, bị xâu xé, làm tổn thương giữa tình yêu và tiếng xấu, lòng danh dự.

Tiểu thuyết của Vũ Trọng Phụng không có gì mới lạ cả, nó được phổ biến rộng rãi cách đây 78 năm rồi, cũng không có giá trị xuất sắc về nghệ thuật hay triết lý cao siêu nào cả. Sách cũ đã được bày bán ở vĩa hè hoặc bên lề đường nên rất nhiều người đã đọc và biết đến.

4.4. Vài nét về Vũ Trọng Phụng

Vũ Trọng Phụng sinh ngày 20-10-1912 tại Hà Nội. Mồ côi cha năm 7 tuổi, có năng khiếu nghệ thuật. Học xong tiểu học, thi vào trường sư phạm không đỗ, nên phải ra làm việc. Năm 18 tuổi, viết văn, làm báo. Năm 1937, lập gia đình, sinh được một bé gái. Vì làm việc quá sức nên bị lao phổi và từ trần ngày 13-10-1939 ở tuổi 27.

Tác phẩm: 30 chuyện ngắn, 9 cuốn tiểu thuyết, 8 phóng sự và 6 vở kịch. Tiểu thuyết: Cạm bẩy người (1933), Kỹ nghệ lấy Tây (1934), Giông Tố, Số đỏ, Vỡ đê, Làm đĩ…

Ở miền Bắc, trong suốt thời gian dài, từ thời Nhân Văn Giai Phẩm cho đến thời Đổi mới, Vũ Trọng Phụng bị kết tội “phản động”, “làm mật thám cho Tây” và tác phẩm của Vũ Trọng Phụng bị loại trừ ra khỏi văn học VN. Tác phẩm bị khai trừ hẳn trên văn đàn miền Bắc. Lý do. Trong di sản của Vũ Trọng Phụng, người ta tìm thấy một bài báo dài, nhan đề “Nhân sự chia rẽ giữa Đệ Tam và Đệ Tứ Quốc Tế, ta thử ngó lại cuộc cách mệnh Cộng Sản ở Nga từ lúc khởi thủy cho đến ngày nay”, in trên Đông Dương tạp chí số ra ngày 25-5-1937. Chỉ vì bài báo đó, mà tác phẩm của Vũ Trọng Phụng bị cấm trên 30 năm. Đến thời đổi mới, năm 1989 những tác phẩm đó mới được cho phép in lại.

Hiện thực phê phán Kỹ Nghệ Lấy Tây cách đây 78 năm đã lỗi thời, “xưa như trái đất”, mà hiện thực phê phán thời hiện đại, thuộc thế hệ Hồ Chí Minh, là Kỹ Nghệ Lấy Đài Loan, Đại Hàn, Mả Lai song song với cái văn hoá “ôm” của CNXH, là bia ôm, cà phê ôm, ngủ trưa ôm…

5* Hồng Vân trả lời phỏng vấn

Hồng Vân trả lời phỏng vấn của cô Ngọc Lan, thông tín viên đài Á Châu Tự Do (RFA), trích như sau:

“Vở kịch mà tôi mang đi là một vở diễn thời hiện thực phê phán của cả dân tộc. Tôi chỉ có một cái mục đích đó thôi. Tôi nghĩ rằng việc tôi làm rất là đúng bởi vì tôi muốn rằng con cháu tôi hoặc những bậc cô bác đi trước, chưa có dịp thưởng ngoạn lại những dòng văn học của Việt Nam, cái kho tàng văn học Việt Nam, thì bây giờ tận mắt chứng kiến và cùng nhịp đập với các nghệ sĩ chúng tôi trên sàn diễn, và ở dưới khán đài cũng có một cộng hưởng. Tôi thấy rằng nên có những cái như vậy để thấy rằng mình có cùng một cộng hưởng, cùng một cái gọi là tự hào khi mình là người Việt Nam”. (Hồng Vân)

Phần phát biểu trên cho thấy Hồng Vân cường điệu hoá, nổ quá, nói ẩu, nói trật lất và tầm bậy. Qua đó thấy thái độ kiêu ngạo và tự xác nhận rằng chính y thị đang thi hành NQ 36 về chiêu bài “hoà hợp hoà giải” dân tộc.

5.1. Cái sai #1. Cường điệu hoá, nói ẩu

Trích câu nói ẩu. “Vở kịch mà tôi mang đi là một vở kịch thời hiện thực phê phán của cả dân tộc”.

Cái sai nằm ở chỗ, “vở kịch thời phê phán của cả dân tộc”. Vở kịch chả có giá trị gì mà gọi là “của cả dân tộc”, căn cứ vào giá trị nào mà cho rằng “của cả dân tộc?”. Vở kịch có tầm cỡ quốc gia hay không, mà gọi là của cả dân tộc? Thời phê phán của Vũ Trọng Phụng cũng chẳng phải là “của cả dân tộc”. Nếu của cả dân tộc thì tại sao CS lại cấm trên diễn đàn văn học suốt trên 30 năm ở miền Bắc? Nổ to như vậy cho thấy cái kiêu ngạo, tự tôn của người đóng kịch thiếu khiêm nhường.

Như thế là cường điệu hóa, nói ẩu và trật lất.

5.2. Cái sai #2 và #3

Trích từ ngữ diển tả cái sai: “…tôi muốn rằng con cháu tôi hoặc những bậc cô bác đi trước chưa có dịp thưởng ngoạn lại những dòng văn học VN, cái kho tàng văn học VN, thì bây giờ tận mắt chứng kiến…”

Cái sai nằm ở chỗ, “chưa có dịp thưởng ngoạn lại những dòng văn học VN” Cho rằng cô bác đi trước chưa có dịp thưởng ngoạn là sai, bởi vì các cô, các bác đã đọc, đã biết tiểu thuyết Kỹ Nghệ Lấy Tây từ thời gian 32 năm trước khi Hồng Vân kết thai trong bụng mẹ. Hồng Vân sinh năm 1966, tiểu thuyết tràn lan trên vỉa hè từ 1934 cho đến 1975 ở miền Nam.

Cho rằng vở kịch là văn học VN, là kho tàng văn học VN cũng trật lất, đó là cái sai thứ #3.

5.3. Cái sai thứ # 4. Cô bác đi trước cùng nhịp đập với Hồng Vân ở trên sàn diễn

Cái sai ở chỗ, trái tim của các cô, các bác đi trước không bao giờ có cùng nhịp đập với trái tim không còn tình người của người CS cả. Bằng chứng là khi Hồng Vân vừa đến, thì các cô, các bác la ó phản đối trái tim CS. Trái tim của Hồ Chí Minh, của Mao Trạch Đông, của Pol Pot, của Stalin có còn tình người hay không? Tình người trong CCRĐ, trong cách mạng văn hoá, trong trại tù ở Siberia.

5.4. Cái sai thứ # 5. Có vở kịch mới thấy tự hào dân tộc Việt Nam

Trích: “Tôi thấy rằng nên có những cái như vậy để thấy rằng mình có…cùng một cái gọi là tự hào khi mình là người VN”

“Những cái như vậy” chỉ vở kịch của Hồng Vân. Có vở kịch mới thấy được cái tự hào dân tộc, là người Việt Nam. Nếu không có vở kịch, thì người Việt hải ngoại không có cái tự hào là người VN.

Cương ẩu, nổ to, nói tầm bậy.

5.5. Hồng Vân xác nhận thi hành chiêu bài hoà hợp, hoà giải của NQ 36

Những từ ngữ chỉ sự kêu gọi hoà hợp là “cùng nhịp đập” (của trái tim) với nghệ sĩ chúng tôi, (đảng viên CS)”, “dưới khán đài (khán giả hải ngoại) có cùng một cộng hưởng”, “để thấy mình có cùng một cộng hưởng”.

“Cộng hưởng” cùng nghĩa với “giao hưởng”, là sự hoà hợp, tiết tấu những âm thanh của nhiều loại nhạc khí khác nhau, tạo thành một bản nhạc hài hoà hoàn chỉnh.

Mục đích kêu gọi cùng một lòng, một ý, là cùng nhịp đập của trái tim, kêu gọi cùng một cộng hưởng với Cộng Sản mà Hồng Vân là một phần tử của đảng, tức là thi hành chiêu bài kêu gọi hoà hợp hoà giải dân tộc của NQ 36.

Thưa bà con cô bác, chúng ta thường xem âm nhạc là thuần túy nghệ thuật, nhưng Việt Cộng thì không. Với VC, thì tất cả mọi sinh hoạt, mọi hành động đều phải mang tính “giai cấp”, nói chung là phải phục vụ cho mục đích chính trị, mà cụ thể là theo đúng đường lối và chủ trương của Đảng. Các chương trình Duyên Dáng Việt Nam là bằng chứng cụ thể.

Hồng Vân đã mang vở kịch đến Mỹ dùng nghệ thuật sân khấu để tuyên truyền chính trị, thực hiện chiêu bài hoà giải hoà hợp của CS Hà Nội.

Khi bà con cô bác thấy rõ được nhiệm vụ của đảng viên Hồng Vân, thấy được ý đồ đánh phá cho tan nát cái ý chí tự do, dân chủ nhân quyền cho VN, thấy thế, bà con sẽ không còn dễ giải với tên VC con và VC gái đó nữa.

6* Bí kíp tuyệt chiêu của sư phụ Vi Anh

Sở dĩ tôi tôn ông là sư phụ vì chiêu thức của ông thâm sâu khó lường. Trong bài viết có tựa đề là “Cực Đoan, Bạo Lực Là Thất Bại”

Trích như sau:

“Chỉ cần biểu tình ôn hoà là Mỹ có thừa biện pháp hành chánh và pháp lý để ngăn chận sự phát tán khúc phim quái ác này. Như Trần Trường treo cờ CSVN và hình Hồ chí Minh trong tiệm ở phố Bolsa, trung tâm của Little Saigon, người Mỹ gốc Việt tỵ nạn CS coi là thủ đô tinh thần của mình ở hải ngoại. Luật pháp Mỹ trên lý thuyết không thể ngăn cản được vì đó là quyền hiến định của công dân Mỹ. Nhưng chánh quyền Mỹ có cách thực tế để chấm dứt cuộc biểu tình mấy chục ngàn người Mỹ gốc Việt chống đối. Truy tố ông Trần Trường về tội sang băng lậu và đóng cửa tiệm này, tức đưa cờ của CSVN và hình Hồ chí Minh vào bóng tối.” (Hết trích)

Có 3 điểm chính:

1. Luật pháp Mỹ không thể cấm Trần Trường treo cờ CSVN và hình Hồ Chí Minh.

2. Nhưng chính quyền Mỹ có biện pháp để chấm dứt cuộc biểu tình, là truy tố Trần Trường về tội sang băng lậu để đóng cửa tiệm là chấm dứt được biểu tình ôn hoà của hàng chục ngàn người Mỹ gốc Việt.

3. Hàng chục ngàn người Mỹ gốc Việt biểu tình, thì chính quyền sẽ giải quyết như vụ Trần Trường.

Đó là bí kíp tuyệt chiêu đang nằm trong tầm tay của cộng đồng, nếu chúng ta cho tái diễn cái tinh thần chống Trần Trường, thì chúng ta sẽ thành công. Việc nầy đòi hỏi sự đoàn kết và quyết tâm cao độ của mọi người.

7* Kết

Đe dọa bị mất thủ đô lần thứ hai. Một lần cũng đã quá đủ rồi. Hãy bảo vệ cộng đồng. Chỉ có sự đoàn kết và quyết tâm cao độ thì chúng ta mới không bị mất “thủ đô” một lần nữa.

Vũ khí trong tay hiện tại là chúng ta thi hành tám không. 8 không, bao gồm 4 không của nhà báo Vi Anh và 4 không của Bản Lên Tiếng số 3 ngày 24-8-2012, được 140 tổ chức, hội đoàn nhất trí quyết định.

1. Không hưởng ứng
2. Không tham dự
3. Không chạy quảng cáo
4. Không mua bán vé buổi trình diễn (Vi Anh)
5. Không mua
6. Không viết
7. Không đọc
8. Không quảng cáo (Bản Lên Tiếng ố 3)

Trúc Giang
Minnesota tháng 10 năm 2012

 

Không làm giàu cho kẻ xâm lăng: tẩy chay sản phẩm TQ!



THỨ BA, NGÀY 09 THÁNG MƯỜI NĂM 2012


Không làm giàu cho kẻ xâm lăng: tẩy chay sản phẩm TQ!


 



Thưa các anh chị cùng các bạn thân mến, 

 

Chúng ta, những con người mang trong mình dòng máu Việt Nam, luôn có lòng tự hào của một dân tộc có hơn bốn ngàn năm lịch sử. Và trong suốt chiều dài lịch sử đó, cha ông mình đã biết bao lần phải hy sinh xương máu, đánh đuổi lũ quân xâm lược từ phương Bắc tràn xuống. Hiện tại cũng như quá khứ không xa, Trung Quốc đã gây cho đất nước ta bao nhiêu tang thương, mất mát. 

 

Hiện nay, với một hiện thực thế giới mới, Trung Quốc vẫn âm mưu xâm chiếm lãnh hải và lãnh thổ, từng bước tấn công vào chủ quyền, độc lập quốc gia và muốn biến dân tộc ta thành nô lệ, chư hầu của họ. Vì thế, mỗi người dân chúng ta, trong hoàn cảnh và khả năng riêng của mình, cũng nên thể hiện một điều gì đó dù là nhỏ nhoi để chống lại âm mưu bá quyền đó. 

 

Việc thiết thực nhất, nằm trong tầm tay và quy định của luật pháp mà chúng ta có thể làm hàng ngày, bất cứ khi nào có thể, đó là: Tẩy chay hàng hóa Trung Quốc kém chất lượng đang tràn ngập trên đất nước chúng ta

 

Vì sao chúng ta phải cùng nhau làm thế? 

 

1. Hàng hóa Trung Quốc phần lớn là hàng kém chất lượng, gây ra những tác hại nghiêm trọng cho sức khỏe. 

 

Điều này tất cả chúng ta đều có thể nhận biết được dễ dàng. Hàng ngày, báo chí vẫn đăng rất nhiều về nguy cơ hàng hóa Trung Quốc mang đến cho người sử dụng. Không chỉ là thực phẩm như trái cây, gia vị, đồ uống,... mà còn là những vật dụng sinh hoạt hàng ngày như quần áo, vải vóc, giày dép, đồ chơi,... cho đến những vật dụng có giá trị hơn như đồ dùng điện tử, xe máy và cả ô tô. Những tác hại mà sản phẩm Trung Quốc mang lại là rất khó lường và không thể kiểm soát được. Nguy cơ này đã được các cơ quan kiểm định chất lượng của VN và nước ngoài khẳng định. 

 

Ngày hôm nay rất nhiều nước trên thế giới đã tổ chức tẩy chay hàng hóa Trung Quốc, từ Liên minh châu Âu đến Mỹ, lan sang các nước châu Á, Nam Mỹ và tận cả châu Phi. Tẩy chay sản phẩm Trung Quốc đã và đang trở thành xu hướng của cả thế giới. 

 

2. Việt Nam chúng ta chịu quá nhiều thiệt thòi trong quan hệ thương mại với Trung Quốc. 

 

Trong vòng hơn 10 năm, kể từ năm 2001 đến nay, tốc độ nhập siêu Trung Quốc vào Việt Nam tăng lên với tốc độ chóng mặt, từ 200 triệu USD lên 11,5 tỷ USD năm 2009, và dự đoán năm 2012 sẽ là 13 tỷ USD. Lượng thâm hụt này còn cao hơn cả tổng thâm hụt thương mại của Việt Nam năm nay là 9,6 tỷ USD (theo dự đoán của HSBC). Đây là một điều rất đáng lo ngại đối với nền kinh tế Việt Nam, thể hiện sự phụ thuộc quá mức của chúng ta vào Trung Quốc. Hay nói một cách khác, nền kinh tế Việt Nam bị lệ thuộc và rơi vào âm mưu khống chế của Trung Quốc. 

 

Chính sách của Trung Quốc trong việc buôn bán với Việt Nam thì sao? 

 

Chính phủ Trung Quốc tiếp tục triển khai một loạt chính sách hỗ trợ doanh nghiệp của nước họ bằng cách đẩy hàng hóa đi các nước, tập trung vào những nước lân cận, trong đó có Việt Nam. Các chính sách như hoàn thuế, hỗ trợ lãi suất nhằm kích thích doanh nghiệp xuất khẩu càng nhiều càng tốt. Thậm chí công ty Việt Nam có văn phòng tại Trung Quốc, mua hàng của Trung Quốc xuất về Việt Nam cũng được hưởng ưu đãi này. Theo đó, chỉ cần mua hàng, nguyên vật liệu của Trung Quốc phục vụ xuất khẩu, doanh nghiệp được hỗ trợ lãi suất 0% cho 30% giá trị đơn hàng. Trong chính sách này, tất cả mặt hàng xuất khẩu từ Trung Quốc sẽ được hoàn thuế giá trị gia tăng 17%, chưa kể các chương trình hỗ trợ mua máy móc, thiết bị do Trung Quốc sản xuất với mức ưu đãi nhất. Chính quyền Trung Quốc khuyến khích doanh nghiệp đầu tư xây dựng nhà máy, công xưởng khi hỗ trợ vay vốn lãi suất chỉ từ 1-2%. Những điều kiện đó nhằm giúp doanh nghiệp Trung Quốc có thể sản xuất ra những sản phẩm số lượng lớn với chi phí rẻ nhất. Ngoài nông sản, thực phẩm, các mặt hàng tiêu dùng, may mặc của Việt Nam khó cạnh tranh lại được. Không ít doanh nghiệp Trung Quốc có tiềm lực tài chính đang xúc tiến việc mua lại các xưởng, nhà máy của doanh nghiệp Việt Nam để xâm nhập thị trường Việt Nam. Trung Quốc đang tìm mọi cách để phủ hàng hóa tại thị trường Việt Nam một cách nhanh và sâu nhất. 

 

Còn Việt Nam, do chính sách tập trung xuất khẩu mà không quan tâm đúng mức đến thị trường nội địa, làm cho hàng hóa Trung Quốc tràn ngập trên thị trường. Việt Nam chỉ xuất khẩu chủ yếu là than đá, dầu mỏ,... chủ yếu là sản phẩm thô. Hàng hóa chúng ta xuất đi chỉ được qua các cửa khẩu đường bộ nhất định như Lạng Sơn, Móng Cái,... Trong khi đó, hàng hóa Trung Quốc có thể nhập vào Việt Nam bằng bất cứ phương thức nào, từ đường bộ, tàu thủy hay hàng không. Vì thế, Trung Quốc thường xuyên gây khó dễ cho hàng hóa chúng ta, gây tắc nghẽn ở cửa khẩu, chậm tiến trình. Kết quả là gì?: Lãnh vực hoạt động, sản xuất nội địa của ta bị bóp chết và kinh tế Việt Nam bị khống chế bởi Trung Quốc. 

 

3. Song song với âm mưu xâm lược và thống trị kinh tế là âm mưu bành trướng và chủ trương từng bước xâm lược. 

 

Đặc biệt, là thái độ ngang ngược, bá quyền của Trung Quốc trên Biển Đông trong thời gian trước đó và gần đây ngày càng hung hãn hơn. 

 

Trước đây, năm 1974, trận hải chiến trên Hoàng Sa đã làm 50 chiến sỹ Việt Nam Cộng hòa thiệt mạng trước khi quần đảo này hoàn toàn về tay Trung Quốc. Năm 1988, một cuộc đụng độ với hải quân Trung Quốc gần Trường Sa cũng khiến Việt Nam mất gần 70 thủy thủ. 

 

Ngày 26 tháng 5 năm 2011, ba tàu hải giám của Trung Quốc xâm nhập lãnh hải của Việt Nam, phá hoại thiết bị và cản trở tàu khảo sát địa chấn Bình Minh 02 của Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam đang hoạt động tại vùng biển miền Trung, chỉ cách mũi Đại Lãnh của tỉnh Phú Yên 120 hải lý. 

 

Ngày 9 tháng 6 năm 2011, 2 tuần sau vụ tàu Bình Minh 02, một tàu thăm dò dầu khí khác của Việt Nam thuê lại tiếp tục bị tàu Trung Quốc phá hoại thiết bị. 

 

Gần đây nhất, Trung Quốc tuyên bố thành lập thành phố Tam Sa trên 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của chúng ta. Tập đoàn dầu khí Trung Quốc tuyên bố đấu thầu quốc tế khai thác dầu mỏ với trữ lượng khá lớn tại Biển Đông trong vùng thềm lục địa thuộc chủ quyền Việt Nam. Trung Quốc còn xua 23.000 tàu cá của họ xuống Biển Đông. Trung Quốc đã tự tiện tuyên bố chủ quyền đường lưỡi bò chiếm 80% diện tích Biển Đông. Các tướng lĩnh Trung Quốc thay nhau tuyên bố với thế giới với lời lẽ và thái độ rất hung hăng và hiếu chiến. Đặc biệt, Trung Quốc thể hiện thái độ hành xử vô lối, ngang ngược bằng cách thường xuyên bắt bớ, hủy hoại và nghiêm trọng hơn là bắn giết ngư dân, đâm chìm tàu cá trên Biển Đông. Chúng đã gây ra biết bao đau thương, tang tóc cho những người ngư dân của chúng ta hằng ngày bám biển, gìn giữ chủ quyền biển đảo Tổ quốc. 

 

Vì thế, với trách nhiệm của một người dân đất Việt, trước âm mưu bá quyền ngang ngược của Trung Quốc, chúng ta hãy cùng nhau thể hiện thái độ của mình trước kẻ thù đang xâm chiếm hoành hành trên biển đảo cha ông từ ngàn xưa để lại. 

 

Ngày xưa chàng thanh niên Trần Quốc Toản trẻ tuổi không được vua cho dự bàn Hội nghị Bình Than để bàn kế chống giặc ngoại xâm đã mang lòng hổ thẹn, phẫn nộ và bóp nát quả cam trong tay lúc nào không biết. Chàng trai Quốc Toản ấy đã biến căm hờn và lòng yêu nước thành hành động đã lui về, quy tụ bạn bè, thân thuộc và lên đường với lá cờ sáu chữ::"Phá cường địch, báo hoàng ân" (phá giặc mạnh, báo ơn vua). 

 

Ngày hôm nay, noi gương tiền nhân và hùng khí tuổi trẻ Việt Nam từ ngàn năm xưa, chúng ta cùng nhau bắt đầu bằng một công việc khiêm tốn như Trần Quốc Toản bóp nát trái cam nhỏ bé ngày nào. Đó là: 

 

- Tẩy chay sản phẩm của Trung Quốc; 

 

- Từ chối để mặc cho Việt Nam rơi vào vòng nô lệ kinh tế Trung Quốc và vô tình tiếp tay hủy diệt nền sản xuất nội địa của đồng bào ta; 

 

- Từ chối tiếp tay làm giàu cho những kẻ đã bắt bớ, đánh đập, giam cầm đồng bào ngư dân, đã xâm lấn và cướp đất cướp biển của Việt Nam chúng ta. 

 

Xin mời các bạn, chúng ta cùng bắt đầu bằng sự quay lưng với một món hàng của Trung Quốc. 

 

Chúng ta bắt đầu bằng một bài viết nghiêm túc hay phổ biến về những độc hại của sản phẩm Trung Quốc. 

 

Chúng ta bắt đầu bằng một nhóm bạn bè xuống chợ để chuyển tải thông điệp tẩy chay hàng hóa Trung Quốc. 

 

Chúng ta bắt đầu bằng những chiếc áo mang hàng chữ Tẩy chay sản phẩm Trung Quốc - Boycott made in China products. 

 

Chúng ta bắt đầu bằng những chiếc xe đạp cùng nhau khắp phố phường với những chiếc áo ấy. 

 

Chúng ta bắt đầu bằng những avatar trên mạng, những biểu tượng trên vách tường, từ hẻm nhỏ đến phố phường hàng chữ TẨY CHAY... 

 

Và chúng ta bắt đầu bằng mỗi chúng ta. Chiếc ly đang khô khốc. Mỗi người chúng ta hãy là một giọt nước ban đầu. 

 



Nguồn :DLB

 

 

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link