Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, October 12, 2012

Bất An


From: N Nguyen
Sent: Friday, October 12, 2012 7:04 AM
Subject:  Bất An

 

 

Một bài viết về cuộc sống ở Việt Nam  " Bất An "
- Huỳnh Ngọc Chênh

Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa    "Xệ"  như thế này sao ?

Bất An

Huỳnh Ngọc Chênh

Trước 75, ngay khi sống trong thời chiến, tôi vẫn luôn cảm thấy an lành.

Những năm chiến tranh ác liệt ấy, gia đình tôi tách ra làm hai.

Ba tôi xuống thành phố, còn mẹ tôi vẫn ở lại quê bám trụ. Tôi đi đi về về cả hai nơi. Đêm ngủ ở quê, thường xuyên nghe tiếng đại bác nổ ven rìa làng do lính Mỹ bắn cầm canh từ phi trường Đà Nẵng.
 
Thỉnh thoảng cũng có vài quả đại bác bay lạc vào nhà dân gây ra cảnh tang thương chết chóc thế nhưng không hiểu vì sao tôi vẫn không cảm thấy bất an. Đêm ngủ ở Đà Nẵng thỉnh thoảng lại nghe hú còi báo động có pháo kích của Việt Cộng bắn về thành phố, nhiều người phải chạy vào nấp dưới hầm, riêng tôi vẫn nằm tỉnh queo trên giường, không chút lo sợ.

Bây giờ sống trong hòa bình, mà hòa bình đã gần 40 năm rồi sao trong lòng cứ thắc thỏm bất an. Do tuổi già ư? Không phải như vậy.

Làm sao mà yên ổn được khi bước ra đường phải lo sợ trước bao nhiêu điều hiểm nguy đang rình rập. kẹt xe, khói bụi ô nhiễm, tai nạn giao thông, đinh tặc, cướp giật, va quẹt xe đưa đến bị hành hung, cây đổ, dây điện đứt, sụp hố cống....

Một ngày ở thành phố lớn như Sài Gòn, xảy ra không biết bao nhiêu vụ tai nạn giao thông, bao nhiêu vụ cướp giật, hành hung, đâm chém...thấy tận mắt hoặc đọc báo, nghe đài mà oải cả người.

Hầu như mọi thứ thức ăn đều có nguy cơ chứa chất độc hại do dư lượng thuốc trừ sâu, dư lượng kháng sinh, do chất kích thích hoặc do làm ra gian dối. Không thể nào yên tâm với thức ăn ở các hàng quán.

Cà phê hóa chất, phở ngâm formol, dầu ăn từ cống rãnh, chế biến thức ăn bên cạnh nhà vệ sinh...

Thực phẩm mua ở chợ về tự chế biến cũng hoàn toàn không yên tâm.

Rau, giá, trái cây đầy rẫy chất kích thích cực độc (nhất là trái cây Trung cộng), cá thì bị ướp hàn the, thịt thì không kiểm định hoặc thịt bị dùng chất tăng trưởng độc hại.

 

Bất an với món ăn ở hàng quán nhưng cũng không thể nào an tâm với bữa ăn tự nấu nướng ở nhà.

Tình trạng ô nhiễm thì kinh hồn. Đường xá thì khí thải và bụi bẩn bay mù mịt, cống rãnh và kênh rạch thì đen ngòm vì chất thải bẩn. Rồi ô nhiểm âm thanh mới kinh hồn.

Trong công việc mưu sinh, bất an khắp mọi nơi.

Vật giá liên tục leo thang, quá nhiều công ty nợ nần phá sản, chiếm dụng vốn và lừa đảo khắp mọi nơi.

Khuyến mãi lừa đảo, bán hàng đa cấp lừa đảo, thế chấp vay lừa đảo...

Sự bất an do suy thoái kinh tế làm người có vốn không dám bỏ tiền ra đầu tư, người làm công cứ thắc thỏm lo mất việc từng ngày.

Khi bị ngã bệnh, phải đến bệnh viện thì người dân hoàn toàn không yên tâm.

Chỗ nằm thiếu, phương tiện y tế lạc hậu, tay nghề cũng như lương tâm thấp kém của y bác sĩ có thể làm cho bệnh nhân không những không được cứu chữa thích đáng mà còn gây ra tử vong vô lý nữa.

Biết bao nhiêu cái chết oan khiên được nêu ra và không được nêu ra do sự tắc trách của bệnh viện.

Hành chính thì nhũng nhiễu, thường gây ra sự phiền hà cho dân để công chức ăn hối lộ thay vì tận tụy phục vụ dân.

Có việc đến cơ quan công quyền như thuế vụ, hải quan, nhà đất, ủy ban các cấp, công an...người dân phải khúm núm quỵ lụy và lo lót thì sự việc mới trơn tru.

Có lỗi bị tạm giữ trong đồn công an, người bị tạm giữ hoàn toàn không yên tâm. Chuyện bị chết trong đồn công an đã trở nên quá phổ biến.

Chuyện an ninh quốc phòng thì được nghe nói đã có đảng và nhà nước lo nhưng người dân hoàn toàn thấy bất an.

Ngư dân ra khơi là bị Trung cộng đuổi bắt hoặc đâm chìm tàu. Tàu chiến, tàu hải giám, tàu cá của Trung Cộng hầu như đã chiếm lĩnh toàn bộ biển Đông. Trong đất liền thì chỗ nào, lãnh vực nào cũng có mặt người Tàu.

Cơ quan chức năng và ban bệ rất nhiều, người dân phải è lưng ra đóng thuế để nuôi một bộ máy nhà nước vô cùng cồng kềnh, nhưng bộ máy ấy hoàn toàn không làm cho người dân an tâm.

 

Bất ngờ đau ốm không dễ dàng có xe cấp cứu đến, bị cướp bóc trấn lột không dễ gì gọi được công an.

Thức ăn nhiểm bẩn hầu như không có cơ quan nào quan tâm....

Người dân cảm thấy bị bơ vơ đơn độc giữa cuộc đời.

Một nhà nước yếu kém, bất lực và vô trách nhiệm như vậy mà sao vẫn tồn tại lâu vậy nhỉ?

Đây có lẽ là nỗi bất an lớn nhất mà người dân phải mang nặng trong lòng.

 

 

--

Thomas D. Tran

 

Không Nói, Không Viết, Không Làm

những gì có lợi cho cộng sản

Bắc Kinh Dọa Già – Và Chơi Dại





 Bắc Kinh Dọa Già – Và Chơi Dại

(10/10/2012)


...xua dân xuống đường chống Nhật thì dễ chứ dẹp biểu tình thì mới rắc rối!

Tranh chấp Senkaku, Trung Quốc tẩy chay cuộc họp của IMF ở Tokyo

Vào lúc toàn cảnh kinh tế thế giới khá ảm đạm, IMF hạ dự báo tăng trưởng của châu Á và của bản thân Trung Quốc, bốn ngân hàng lớn của Bắc Kinh vắng mặt trong khóa họp mùa Thu của Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế IMF và Ngân Hàng Thế Giới tổ chức tại Tokyo từ ngày 9 đến 14/10/2012. Tranh chấp Nhật Trung về chủ quyền biển đảo Senkaku/Điếu Ngư bắt đầu ảnh hưởng đến các hoạt động kinh tế, tài chính của thế giới?

Lần cuối cùng Tokyo được vinh dự tổ chức cuộc họp thường niên của Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế và Ngân Hàng Thế Giới là vào năm 1964. Khi đó cả thế giới đang ngưỡng mộ mô hình phát triển của Nhật, ngành công nghiệp của xứ hoa anh đào đang trong giai đoạn cất cánh. Gần nửa thế kỷ sau, cuộc họp khóa mùa thu 2012 trở lại Tokyo trong bối cảnh Nhật Bản đang trực diện với nhiều thách thức kinh tế, với hiện tượng dân số đang trên đà lão hóa và Tokyo – Bắc Kinh đang cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt vì tranh chấp chủ quyền trên quần đảo Senkaku/Điếu Ngư tại biển Hoa Đông.

Vài giời trước khi khai mạc cuộc họp thường niên vào mùa thu của IMF và WB, Tân hoa xã thông báo Ngân hàng Công Thương, Ngân hàng Trung Ương, Ngân hàng Tái Thiết và Ngân hàng Nông nghiệp Trung Quốc vắng mặt tại cuộc họp Tokyo.

Việc nhiều ngân hàng lớn của Trung Quốc tẩy chay cuộc họp của IMF tại Tokyo khiến dư luận khó hiểu khi biết rằng, Bắc Kinh luôn nỗ lực mở rộng vai trò và ảnh hưởng trong các luồng giao dịch tài chính thế giới, giành một chỗ đứng quan trọng hơn trong một định chế tài chính đa quốc gia như Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế.

Đối với IMF, Bắc Kinh vừa muốn giảm bớt ảnh hưởng của đồng đô la trong rổ tiền tệ còn được gọi là quyền trích xuất đặc biệt (SDR hay Special Drawing Rights), vừa muốn đơn vị tiền tệ của mình là đồng nhân dân tệ được công nhận là một ngoại tệ dự trữ. Cho dù Trung Quốc thừa biết rằng để tham gia rổ tiền tệ của IMF thì đồng nhân dân tệ phải được thả nổi, điều mà trước mắt Bắc Kinh chưa sẵn sàng.

Rổ tiền tệ còn được gọi là «quyền rút vốn đặc biệt», đặt dưới sự quản lý của IMF, hiện lên tới 310 tỷ đô la. Trong rổ riền này, đồng đô la Mỹ chiếm 41,9%. Euro là 37,4% ; đồng yen là hơn 9% và đơn vị tiền tệ của Anh là gần 12%. Mặc dù đóng góp nhưng đồng nhân dân tệ không được nằm trong số rổ tiền tệ của IMF.

Trong bối cảnh các luồng trao đổi tài chính trên thế giới ngày càng gia tăng, «rổ tiền» 310 tỷ đô la chỉ tương đương với chưa đầy 5% tổng dự trữ ngoại tệ trên thế giới. Trong khi đó, Trung Quốc đang dư thừa ngoại tệ, kiểm soát hơn 3 000 tỷ đô la dự trữ ngoại tệ, (dự trữ của Nhật Bản là 1 300 tỷ đô la). Vào tháng 3/2011, tổng thống Pháp khi đó là ông Nicolas Sarkozy đang giữ chức chủ tịch luân phiên G20 đã đề nghị để đơn vị tiền tệ Trung Quốc tham gia vào rổ tiền quốc tế với ba mục đích cụ thể: Một là để tăng khả năng can thiệp của IMF trong trường hợp một quốc gia thành viên cần ngoại hối. Hai là để giảm bớt trọng lượng của đồng đô la – qua đó là của Hoa Kỳ đối với IMF. Cuối cùng, Paris muốn từng bước buộc Trung Quốc thả nổi đồng tiền, tăng giá nhân dân tệ.

Đề nghị nói trên của Pháp tới nay vẫn chỉ mới chỉ là tuyên bố trên giấy tờ. Thực tế cho thấy là ảnh hưởng quốc tế của Trung Quốc trên các thị trường tài chính thế giới hãy còn chưa đáng kể. Chính vì vậy mà Bắc Kinh muốn xem IMF như một đòn bẩy để tham gia nhiều hơn vào chính sách tài chính và tiền tệ toàn cầu. Vậy thì câu hỏi đặt ra là vì sao Bắc Kinh lại để cho các tập đoàn ngân hàng lớn Trung Quốc tẩy chay cuộc họp thường niên, quý mùa thu của IMF và Ngân Hàng Thế Giới tại Tokyo?

Trước khi trả lời câu hỏi này, chuyên gia kinh tế Nguyễn Xuân Nghĩa từ Hoa Kỳ trở lại bối cảnh cuộc họp khá đặc biệt ở thủ đô Nhật Bản lần này:

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Hàng năm, hai định chế ấy vẫn có khóa họp định kỳ vào đầu Thu, quãng tháng 9 hay Tháng 10, và sau hai kỳ tổ chức tại hội sở chính ở thủ đô Washington DC của Mỹ thì lại có một lần họp ở một xứ khác. Lần trước vào năm 2009 là ở Istanbul của xứ Turkey, lần này là tại Tokyo. Như vậy, đây là một quyết định có tính chất quốc tế của các nước trong hai Hội đồng Thống đốc của hai tổ chức này.

- Thế rồi, để hâm nóng dư luận trong nước, lãnh đạo Bắc Kinh đã có một quyết định nửa nạc nửa mỡ, là vẫn chính thức tham dự, nhưng cho một số ngân hàng quốc doanh lên tiếng tẩy chay. Tôi thiển nghĩ rằng đây là chuyện ấu trĩ cho yêu cầu tuyên truyền nội địa nhưng gây hậu quả bất lợi với dư luận quốc tế vì thật ra, người ta sẽ không đánh giá cao phần phát biểu của Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Trung Quốc là ông Chu Tiểu Xuyên trong ngày cuối của phiên họp.

RFI: Từ nhiều năm nay, Trung Quốc muốn gây ảnh hưởng vào hoạt động tài chính của thế giới và riêng trong cơ chế của Quỹ Tiền tệ Quốc tế. Họ gây ảnh hưởng như thế nào?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Trung Quốc có một khối dự trữ ngoại tệ lớn nhất thế giới tương đương với hơn ba ngàn tỷ đô la, so với khoảng một ngàn 300 tỷ đô la của Nhật là nước đứng hạng nhì. Họ cũng có hai tập đoàn đầu tư quốc doanh có thể đầu tư vào xứ khác mà thật ra mới có cỡ 300 tỷ để tung hoành nên vẫn chưa đáng kể. Song song, họ còn có chính sách viện trợ với dụng ý tranh thủ cả quyền lợi kinh tế lẫn lập trường ngoại giao có lợi cho Bắc Kinh trong các nước đang phát triển. Nói chung, ảnh hưởng quốc tế của Trung Quốc trên các thị trường tài chính quốc tế vẫn chưa đáng kể và không thế so sánh với Nhật Bản chứ chưa nói gì đến Hoa Kỳ hay Âu Châu.

- Tuy nhiên, Bắc Kinh cũng nhắm vào một cái đòn bẩy khác là xuyên qua Quỹ Tiền tệ Quốc tế mà tác động vào hoạt động tài chính của thế giới.

- Về thực chất, Quỹ Tiền tệ FMI hay IMF là một loại "ngân hàng cấp cứu" có chức năng ổn định tình hình ngoại hối toàn cầu qua viện trợ tài chính và kỹ thuật cho xứ nào bị nguy cơ khủng hoảng. Trong cơ chế này, mỗi hội viên góp một phần vốn để từ đó có quyền trích xuất đặc biệt, hay quyền đặc trích, "droits de tirage spéciaux", tương đương với phần hùn hay "quota" hoặc hạn ngạch của mình để sử dụng khi hữu sự.

- Tỷ lệ góp vốn cao thấp ấy cũng là ảnh hưởng lớn hay nhỏ của quốc gia hội viên. Hoa Kỳ hiện dẫn đầu với quyền đặc trích tương đương với khoảng 42 tỷ đô la và qua phần hùn thì có quyền quyết định mạnh nhất là hơn 17%. Kế tiếp là Nhật với gần 16 tỷ và sức nặng hơn 6%. Sau đó là Đức, Anh và Pháp rồi mới đến Trung Quốc, với phần hùn cỡ chín tỷ và sức nặng trong các quyết định chỉ ở dưới 4% mà thôi. Đó là về lượng.

- Về phẩm thì quy định của định chế này là quyền đặc trích ấy chỉ có thể hoán chuyển qua bốn loại ngoại tệ là đồng Mỹ kim, đồng Euro, đồng Yen Nhật và đồng Anh kim. Dĩ nhiên là trong hệ thống đó, đô la Mỹ vẫn có ảnh hưởng nhất vì là ngoại tệ dự trữ phổ biến nhất.

- Từ mươi năm nay, cùng Liên bang Nga và một số quốc gia mới nổi như Ấn Độ hay Brésil, Trung Quốc đòi giảm dần vị trí của đồng Mỹ kim trong hệ thống tiền tệ của Quỹ Tiền tệ Quốc tế. Yêu cầu đó càng gia tăng từ năm 2007 đến nay do vụ khủng hoảng tài chính toàn cầu khi Mỹ phải in bạc cấp cứu kinh tế và cũng là khách nợ số một của Trung Quốc. Song song, Bắc Kinh cũng vận động các nước công nhận đồng Nguyên hay Nhân dân tệ của họ là một ngoại tệ dự trữ.

- Nhưng đòi hỏi đó hoàn toàn vô vọng vì đồng Nguyên chưa có quyền tự do giao hoán như các loại ngoại tệ kia. Nói cho cùng thì qua nhiều ngõ ngách khác nhau trong Quỹ Tiền tệ Quốc tế, Bắc Kinh muốn được thế giới coi như một đại gia tài chính quốc tế mà khó thành công vì vẫn duy trì chế độ kiểm soát hối đoái, tức là tác động vào trị giá của một đồng bạc quốc tế.

RFI: Nhưng thưa anh, ngay trong vụ khủng hoảng vừa qua của khối Euro, dường như Bắc Kinh đã ngỏ ý châm tiền cho Quỹ Tiền tệ Quốc tế có thể cấp cứu các nước lâm nạn?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Trong vụ khủng hoảng của khối Euro, các nước Âu châu có một tam đầu chế là ba cơ chế cùng phối hợp việc cứu nguy là Hội đồng Âu châu, Ngân hàng Trung ương Âu châu và Quỹ Tiền tệ Quốc tế. Riêng quỹ này có thể góp từ 400 đến 500 tỷ đô la cho việc cấp cứu tài chính.

- Khi ấy, các nước Âu châu dại dột kêu cứu Trung Quốc châm tiền cho Quỹ IMF mà kết quả cũng chẳng là bao. Thứ nhất, khối Euro cần số tiền lớn hơn gấp bội. Thứ hai, Trung Quốc cũng có nhiều vấn đề tài chính và ngân hàng nguy ngập không kém. Nhưng do nhu cầu gây ảnh hưởng ngoại giao, Tháng Tư vừa qua, Tokyo và Bắc Kinh đã thi đua châm tiền cho Quỹ Tiền tệ Quốc tế để cứu trợ Euro. Nhật Bản hứa góp 50 tỷ, Trung Quốc thì hẹn 60 tỷ.

RFI: Nhật Bản và Trung Quốc ngấm ngầm tranh đua từ lâu chứ không đợi đến khi mâu thuẫn Senkaku/Điếu Ngư bùng nổ và nay mới phơi bày ra mâu thuẫn đó trong kỳ họp hàng năm của Quỹ Tiền tệ Quốc tế.

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Từ nhiều thập niên rồi, Nhật là chủ đầu tư và chủ nợ lớn nhất và có ảnh hưởng nhất tại Đông Á cho tới khi xứ này lâm khủng hoảng từ năm 1990. Nhưng ảnh hưởng đó vẫn còn cho tới khi Trung Quốc xuất hiện như một thế lực mới tại Á châu, nhất là với Hiệp hội ASEAN của 10 Quốc gia Đông Nam Á qua hệ thống đối tác gọi là ASEAN+3 là cộng thêm Trung Quốc, Nhật Bản và Nam Hàn.

- Sau vụ khủng hoảng tài chính 2008-2009, khi châu Á bị hiệu ứng và gặp rủi ro ách tắc tín dụng thì Tokyo và Bắc Kinh liền giành thế mạnh khi thương thuyết về ngân khoản và cơ chế cứu trợ trong Sáng kiến Chiang Mai. Kết quả là hai bên châm tiền bằng nhau, là 38 tỷ tư, và cùng lập ra trung tâm nghiên cứu kinh tế châu Á AMRO của cơ chế ASEAN+3 này, với tổng giám đốc luân phiên là người Hoa và người Nhật. Nhưng đấy chỉ là màn triển lãm vì ngân khoản dự phòng 120 tỷ đô la là quá nhỏ. Mà có tăng gấp đôi như vừa quyết định vào Tháng Năm vừa qua, là 240 tỷ, thì chưa đủ ứng phó với rủi ro tài chính châu Á. Ngoài ra, về chuyên môn thì cơ chế hỗn hợp của ASEAN+3 với vai trò của Nhật Bản và Trung Quốc ở đằng sau vẫn cần tới sự phối hợp chuyên môn của Quỹ Tiền tệ Quốc tế.

RFI: Tức là tính đi tính lại thì định chế tài chính này vẫn giữ vai trò chủ động. Thưa anh, liệu như vậy, mâu thuẫn vừa qua giữa Trung Quốc với Nhật Bản nhân vụ họp của Quỹ FMI chỉ là "trận bão trong chén nước"?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tôi nghĩ là câu trả lời gồm có hai phần ngắn và dài, khôi hài và bi đát.

- Thứ nhất, Bắc Kinh làm ra vẻ tẩy chay hội nghị của Quỹ Tiền tệ Quốc tế chỉ để đạt thành quả biểu kiến với thần dân u mê của họ ở nhà chứ phái đoàn chính thức của Trung Quốc vẫn phải tham dự vì đây là một khóa họp quốc tế của Quỹ Tiền tệ IMF và Ngân hàng Thế giới tổ chức cho 188 quốc gia hội viên, chứ không là một hội nghị của Nhật Bản.

- Bà Tổng giám đốc Christine Lagarde của IMF cảnh báo rằng vai trò của Trung Quốc và Nhật Bản là quá quan trọng cho kinh tế toàn cầu nên hai nước không nên để bị chi phối bởi tranh chấp song phương giữa đôi bên. Vì vậy, việc mấy ngân hàng của Trung Quốc làm bộ không thèm tham dự chỉ là chuyện khôi hài.

- Chuyện bi đát là nhìn trong dài hạn, ta đã từng thấy lãnh đạo Trung Quốc khơi dậy tinh thần ái quốc và bài ngoại để khỏa lấp những khó khăn nội bộ. Vụ vận động "Nghĩa hoàn đoàn" hay "Loạn Quyền phỉ" đời Thanh Mạt vào cuối thế kỷ 19 là thí dụ khó quên. Vì những bất ổn bên trong, lãnh đạo Bắc Kinh đang khơi dậy chủ nghĩa dân tộc và tinh thần chống Nhật, nhưng sẽ gặp bất lợi về kinh tế như chúng ta đã phân tích kỳ trước và bị hiểm nguy về chính trị như người ta có thể thấy sau này. Lý do là xua dân xuống đường chống Nhật thì dễ chứ dẹp biểu tình thì mới rắc rối! Trong khi chờ đợi, dư luận thế giới đều thấy Trung Quốc không là một quốc gia đối tác biết điều và đáng tin để cùng với các định chế quốc tế giải quyết thiên hạ sự.

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

NGƯỜI CỘNG SẢN,, CỘNG SINH HAY KÝ SINH





 


NGƯỜI CỘNG SẢN CỘNG SINH HAY KÝ SINH



 



Nguyễn Thu Trâm 8406 (Danlambao) - Họ đi lại bằng các loại xe hơi đắt tiền, mỗi bữa tiệc tùng của họ có thể lên đến hàng trăm triệu đồng, với những con cua Hoàng Đế giá 10.000.000 đồng mỗi con, mỗi con tôm hùm giá 2.000.000  đồng mỗi con, về lý thuyết đó là tiền ngân sách để tiếp khách, nhưng trên thực tế tiền ngân sách cũng đến từ nguồn thuế thu từ trong dân, để vừa trả lương thưởng, bổng lộc cho quan chức chính phủ để họ xây nhà mua xe và ăn nhậu nhưng đối lại, lãnh đạo đảng và nhà nước có mang đến nguồn lợi ích nào cho dân chúng theo quan hệ cộng sinh hay không?

 

*

 

Từ ngàn xưa, khi người phụ nữ còn bị xem là công dân hạng hai trong xã hội, bởi quan niệm trọng nam, khinh nữ, người phụ nữ chưa được tham gia vào các công việc như những đấng mày râu mà chỉ chủ yếu làm công việc nội trợ và sinh đẻ, thì mối quan hệ trong gia đình cũng được mặc nhận là mối quan hệ cộng sinh, vì dẫu công việc nội trợ là công việc không tên, và không hề tạo ra của cải cho gia đình, nhưng người ta vẫn thừa nhận là quan trọng để ổn định cuộc sống gia đình, nhất là vai trò của người phụ nữ trọng việc chăm sóc, nuôi dạy con cái nên người, để đức “lang quân” yên tâm mà làm công việc ngoài xã hội, do vậy mà sự đảm đang của người phụ nữ trong vai trò nội trợ không phải là không quan trọng đối với sự thành đạt, sự thăng tiến của chồng. Người ta đã nhìn nhận rằng: “Đằng sau sự thành đạt của người đàn ông, có bóng dáng của người phụ nữ”. 

 

Gia đình vốn được xem là một xã hội thu nhỏ, cho nên cũng tương tự như mối quan hệ gia đình vậy, mối quan hệ xã hội, tức là mối quan hệ giữa các quan chức trong chính phủ, là những người không trực tiếp tạo ra của cải vật chất cho xã hội, dù không như những công nhân, nông dân những người trực tiếp sản xuất ra của cải vật chật cho xã hội, cũng được mặc nhận là mối quan hệ cộng sinh. Bởi dẫu không trực tiếp làm ra của cải vật chất như những nông dân, công nhân lao động chân tay, nhưng các viên chức chính phủ, các nhân sự ở các cơ quan hành chánh công quyền của nhà nước đóng một phần rất quan trọng trong việc tạo sự ổn định xã hội bằng cách hoạch định và thực thi các chính sách đối nội, đối ngoại, an ninh quốc phòng, an sinh xã hội, để những người lao động sản xuất có được một môi trường làm việc tốt nhất để tạo ra của cải vật chất cho xã hội. 

 

 


Tuy nhiên, gần đây nhiều người đặt vấn đề xem xét lại mối quan hệ trong xã hội cộng sản Việt Nam hiện nay là mối quan hệ gì, cộng sinh hay ký sinh, bởi theo nhiều người thì hình thái xã hội Việt Nam đã hoàn toàn thay đổi từ sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi một thể chế chính trị mới, một nền cai trị đất nước mới được áp đặt vào xã hội, thì những mối quan hệ xã hội cũng đã dần thay đổi: Các lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam, các quan chức nhà nước không còn duy trì mối quan hệ cộng sinh với xã hội, với tầng lớp lao động nữa, mà họ đã trở thành những loài ký sinh, sống bám hoàn toàn vào xã hội, vào nhân dân lao động. 

 

Để xác nhận mối quan hệ mới trong xã hội Việt Nam đương đại, cũng như nhận đinh mới của nhân dân đối với quan chức nhà nước như vậy, tưởng cũng cần tìm hiểu thế nào là cộng sinh, thế nào là ký sinh. 

 

Theo định nghĩa của các nhà sinh học thì cộng sinh là mối quan hệ hỗ trợ cần thiết và chặt chẽ giữa 2 hay nhiều loài trong đó các loài đều có lợi. Nghĩa là mỗi loài hay mỗi cá thể trong mối quan hệ này đều là đối tượng hưởng lợi từ mối quan hệ này, không có loài nào gây hại cho bất cứ loài hay cá thể nào trong quan hệ. 

 

Còn ký sinh là sống bám, sống gửi vào những sinh vật khác và chiếm sinh chất của các sinh vật khác đang sống để tồn tại và phát triển. Trong quan hệ ký sinh thì vật chủ là những sinh vật, những cá thể bị ký sinh, tức là bị ký sinh trùng chiếm sinh chất, vật chủ là đối tượng bị thiệt hại, vật ký sinh là vật gây hai, ví dụ khi người bị nhiễm giun, sán ký sinh vào người hoặc các động vật khác là vật chủ, không chỉ tồn tại bằng cách hút máu hay các chất dinh dưỡng từ vật chủ mà còn gây hại cho vật chủ với nhiều loại tật bệnh nguy hiểm có dẫn đến tử vong. 

 

Trong quan hệ giữa giới lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam với quần chúng nhân dân lao động Việt Nam cũng có mối tương đồng về những họa hại mà lãnh đạo đảng và nhà nước, là những người không làm ra của cải vật chất, phải sống nhờ vào mồ hôi nước mắt của tầng lớp lao động trong xã hội, tạo ra cho quần chúng nhân dân Việt Nam là tầng lớp đã nuôi sống họ bằng mồ hôi nước mắt và có khi là cả sinh mạng của mình. 

 

Những người lãnh đạo đất nước không chỉ sống nhờ vào nguồn lương thực thực phẩm do nông dân, công nhân tạo ra, mà nhà cửa, xe cộ và những nhu cầu xa xỉ khác của cuộc sống họ cũng được cung cấp từ nguồn thuế đánh vào từng đầu công nhân và nông dân. Lãnh đạo đảng và nhà nước sống trong các biệt thự sang trọng với đầy đủ trang thiết bị gia dụng cao cấp đắt tiền. Họ đi lại bằng các loại xe hơi đắt tiền, mỗi bữa tiệc tùng của họ có thể lên đến hàng trăm triệu đồng, với những con cua Hoàng Đế giá 10.000.000 đồng mỗi con, mỗi con tôm hùm giá 2.000.000 đồng mỗi con, về lý thuyết đó là tiền ngân sách để tiếp khách, nhưng trên thực tế tiền ngân sách cũng đến từ nguồn thuế thu từ trong dân, để vừa trả lương thưởng, bổng lộc cho quan chức chính phủ để họ xây nhà mua xe và ăn nhậu nhưng đối lại, lãnh đạo đảng và nhà nước có mang đến nguồn lợi ích nào cho dân chúng theo quan hệ cộng sinh hay không? 

 

Có thể nói rằng vụ đấu tố trong cải cách ruộng đất ở miền bắc Việt Nam từ năm 1953 đến năm 1956 là lần đầu tiên những kẻ sống nhờ sinh chất của vật chủ mang họa hại đến cho vật chủ kể từ khi những người cộng sản lên nắm chính quyền với có số 172.008 bị quy thành địa chủ phú nông, bị tịch thu hết gia sản, với 15.000 người bị hành quyết tại chỗ, số còn lại bị giam hãm cho chết đói, hoặc bị đầy đi lao động khổ khai ở các trại cải tạo và cũng đã chết ở đó và gia đình vợ con của họ cũng tan nát do bị cô lập bị kỳ thị. 

 

Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 với chính sách cải tạo công thương nghiệp tư doanh, với chiêu bài đem lại công bằng xã hội thông qua việc tôn vinh công nhân và nông dân, tiêu diệt tư sản, tiểu tư sản, hàng chục ngàn tư sản, tiểu tư sản là chủ sở hữu các nhà máy, công ty, xí nghiệp hay các hiệu buôn ở các đô thị miền Nam bị tập trung vào các trại cải tạo lao động để được đào tạo thành những con người mới XHCN, kết quả là hàng ngàn người đã vĩnh viễn nằm lại tại các trại cải tạo ở những vùng rừng núi bới bệnh tật, vì sương lam chướng khí, vì đói khát và vì bị tra tấn nhục hình, bên cạnh những người bị hành quyết trực tiếp vì bị kết tội bóc lột: Đây có thể xem là lần thứ hai lãnh đạo đảng và nhà nước, những con người sống nhờ nguồn lương thực của nhân dân đã tàn sát chính những người đã trực tiếp nuôi sống mình. 

 

Chủ trương của đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam là tôn vinh giai cấp công nông là “thành phần nòng cốt của đảng tiên phong” nhưng thực tế có như vậy không khi đảng và nhà nước liên tục trấn cướp đất đai, ruộng vườn nhà cửa của nông dân để quy hoạch thành những khu đô thị cao cấp cho các doanh gia ngoại quốc thuê mướn, hay biến thành những sân golf phục vụ những nhu cầu vui chơi giải trí cho các quan chức nhà nước, những việc đó đã tạo ra một thành phần mới trong xã hội là thành phần dân oan khiếu kiện vì mất cửa mất nhà mất đất đai vườn ruộng, và đây là cái bẫy đưa họ vào vòng lao lý, tù đày vì những phản kháng của họ trước hành vi cưỡng chiếm đất đai ruộng vườn của cơ quan nhà nước thường bị kết tội “chống người thi hành công vụ”. Điển hình nhất cho chính sách cưỡng chiếm đất đai và đàn áp nông dân là vụ việc ngày 05 tháng 01 năm 2012 khi hơn 100 công an, bộ đội được trang bị đầy đủ vũ khí các loại đã tấn công cưỡng chế gia đình nông dân Đoàn Văn Vươn để cướp đất, ao đầm mà gia đình anh Vươn đã đổ mồ hôi, nước mắt và máu để quai đê lấn biển suốt nhiều năm qua. Và chỉ một ngày sau thì cả cơ ngơi của gia đình nông dân Đoàn Văn Vươn chỉ còn lại một đóng gạch vụn, rồi 5 ngày sau đó, vào ngày 10 tháng 1, bốn nông dân Đoàn Văn Quý (46 tuổi), Đoàn Văn Vươn (49 tuổi), Đoàn Văn Sinh (55 tuổi) và Đoàn Văn Vệ (38 tuổi) bị khởi tố, bắt tạm giam về tội giết người. Phạm Thị Báu (tức Hiền, vợ ông Quý) và Nguyễn Thị Thương (vợ ông Vươn) bị khởi tố về tội Chống người thi hành công vụ, song được tại ngoại và cho áp dụng biện pháp ngăn chặn là cấm đi khỏi nơi cư trú. Lại một lần nữa nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam mang họa hại đến cho những người đã cung cấp cho họ nguồn “sinh chất”. 

 

Cũng trong thời gian gần đây, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam, những con người sống nhờ nguồn thuế của mọi tầng lớp nhân dân đóng góp, lại mở những phiên tòa xét xử nhân dân và con em của họ là những người yêu nước, những người khẳng định chủ quyền lãnh hải, lãnh thổ của quốc gia, tức là những người ý thức được rằng “Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách” mà sát cánh cùng chính quyền trong việc gìn giữ đất nước, với những mức án tù đày rất năng nề khắc nghiệt, dù những người yêu nước chỉ thể hiện lòng yêu nước, phản đối sự xâm lăng, cướp giết đồng bào của giặc ngoại xâm bằng những việc xuống đường biểu tình một cách ôn hòa hay chỉ tọa kháng tại nhà. Đây, một lần nữa những kẻ sống bám như loài đỉa, loài muỗi hút máu của vật chủ lại mang họa hại đến cho vậy chủ bằng ngần ấy bản án tù đày và quản thúc! 

 

Hơn bao giờ hết, những bản án gần đây mà nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam tuyên phạt những nhà hoạt động nhân quyền như Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương hay những nhà hoạt động xã hội như 17 thanh niên Công Giáo hay bản án phi nhân mà nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam dành cho 3 thành viên của Câu Lạc Bộ nhà báo tự do Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần và Phan Thanh Hải vì đã có những bài viết trên trang Nhật Ký Cá Nhân về sự phẫn nộ của bản thân trước những hành động “mãi quốc cầu vinh” của một số quan chức chính phủ hay bản án mà đảng và nhà nước dành cho nhà báo Hoàng Khương vì đã viết những bài báo phanh phui nạn mãi lộ của ngành cảnh sát giao thông... là những hành vi phản trắc, bội bạc của những loài ký sinh trùng, sống nhờ vào sinh chất của vật chủ mà còn quay lại tiết những độc tố để gây hại cho vật chủ. 

 

Một nhà nước mà không phải của dân, không do dân, không vì dân mà chỉ là những ký sinh trùng, chỉ là những loài sán lãi, đỉa, vắt, muỗi... sống bám vào nhân dân rồi lại mang họa hại cho nhân dân nữa thì còn lý do gì nữa để tồn tại? 

 

Ngày 12 tháng 10 năm 2012 

 

 



Thêm 14 phụ nữ VN bị bắt ở Malaysia vì tội làm gái

Thêm 14 phụ nữ VN bị bắt ở Malaysia vì tội làm gáiPDFPrintE-mail
Friday, 12 October 2012 16:35
Cali Today News - Sở Di Trú của Malaysia đã bắt 14 phụ nữ VN về tội đã ở lại quốc gia này bất hợp pháp, họ đang “làm việc” trong một tiệm karaoke ở Sungai Abong thì bị bắt.
Muhamad Zulkifli Abdul Rahman, đại diện Sở Di Trú Malaysia cho hay các phụ nữ Việt tuổi từ 19 đến 33, đã bị tạm giữ sau một cuộc bố ráp của cảnh sát vào hôm thứ tư.
Ảnh minh họa.

Ông này cho biết một toán nhân viên công lực đã vào quán karaoke vào đêm đó và khám phá số cô gái VN làm việc tại đây. Ông ta nói: “chúng tôi tin là các cô này là gái gọi đi phục vụ cho khách tại môït địa điểm khác”
Theo ông Rahman thì tiệm karaoke chỉ là cơ sở trá hình, một dịa điểm để khách hàng nào muốn hưởng lạc thì gọi đến liên lạc. Các cuộc điều tra sơ khởi cho thấy hình thức hoạt động như thế đã xuất hiện từ 2 tháng qua.
Ông cũng cho biết người chủ quán là một phụ nữ gốc Trung Quốc 37 tuổi. Người phụ tá và một người cư trú trong tiệm này cũng bị câu lưu để điều tra. Hiện các cô gái Việt bị giam giữ ở đồn cảnh sát Muar.
Trong khi đó một người đàn ông Singapore bị phạt tạm giam 3 tháng sau khi đã trả khoảng 250 đồng RM của Malysia (100 đô la) để mua dâm một em gái VN tuổi vị thành niên.
Yip Kwok Hong, 60 tuổi, là phạm nhân thứ 9 dính líu vào các vụ mua bán tình dục với thiếu nữ VN còn nhỏ. Ông Yip đã quen với 1 cô VN chỉ mới 16 tuổi vào tháng 7 năm 2011 tại một hộp đêm ở đường Lorong 42 Geyland.
Cả hai đã bị bắt quả tang tại một khách sạn có tên Four Chain View Hotel ở số 30 đường Lorong Geyland, nơi ông Yip trả 100 đô la theo thỏa thuận. Nếu bị kết án, ông có thể bị tù giam đến 7 năm.
Trường Giang (nguồn The Star và Malaysian Digest)

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-20/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link