Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, October 12, 2012

Tờ “Quan Làm Báo” bị tấn công: Cú ra đòn hạ cấp


 

 

 09/10/12 |

Tờ “Quan Làm Báo” bị tấn công: Cú ra đòn hạ cấp




Không một nhà chức trách nào, ở bất kỳ quốc gia nào, lại có thể ngồi khoanh tay nhìn một trang thông tin đối lập với nhà cầm quyền có tầm ảnh hưởng lớn như thế, mặc sức tung tác. “Quan Làm Báo” không bị tấn công mới là lạ!

Trong ngày 9/10/2012, người đọc không thể truy cập vào trang “Quan Làm Báo”. Nếu muốn vào đọc phiên bản cũ, thì chỉ có thể truy cập được qua link, ví dụ: http://4.hidemyass.com/ip-1/encoded/Oi8vcXVhbmxhbWJhby5ibG9nc3BvdC5jby51

Nếu truy cập thẳng vào “Quan Làm Báo” qua địa chỉ cũ http://quanlambao.blogspot.com, một trang khác sẽ tự động hiện ra. Đó là: http://www.quanlambao.info

Điều này suy ra rằng, có thể tin tặc mới chỉ chiếm được password của một thành viên điều hành, có khả năng xử lý một phần trang này, nhưng chưa giành đuợc toàn quyền kiểm soát và xoá bỏ dữ liệu.

Đúng như thế, vào sáng sớm ngay 10/10, giờ việt Nam thì trang Quan Làm Báo đã phục hồi được.

Khi vào trang mà tin tặc dẫn tới với địa chỉ http://www.quanlambao.info, chúng ta thấy ngay dòng chữ in:

”Yêu cầu bà Đặng Thị Hoàng Yến dừng ngay các hành vi bôi nhọ, bịa đặt, vu khống nhằm đẩy đất nước Việt Nam vào nguy cơ nội chiến một lần nữa. Những hành động của bà vi phạm nghiêm trọng luật pháp quốc tế, trong đó có luật pháp Hoa Kỳ, nơi bà đang tị nạn”.

Ai tấn công Quan Làm Báo? Thật khó có thể đưa ra câu trả lời chính xác, xác định cụ thể lực lượng tin tặc trên không gian điện tử mênh mông, là ai thực sự ngoài đời. Chúng ta chỉ có thể suy diễn từ những thực tế liên quan mật thiết với chúng.

Trong văn bản số 7169/VPCP ngày 12/9/2012 của Văn phòng Chính phủ CSVN, và tiếp theo đó, trên truyền hình HTV của nhà nước CSVN và trên nhiều tờ báo lề đảng, trang web “Quan Làm Báo” được nêu tên đích danh (bên cạnh “Dân Làm Báo” và “Biển Đông”). Trong văn bản trên, Thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng đã chỉ thị cho Bộ Công an và các ngành liên quan “xử lý” những trang trang mạng “phản động” bôi xấu, xuyên tạc chính sách của Đảng và nhà nước CSVN.

Mặt khác, đánh phá các trang mạng điện tử không thuộc luồng thông tin lề đảng dường như là chính sách nhất quán của ĐCSVN từ nhiều năm nay. Chúng ta không quên đợt tổng tấn công của tin tặc mang tên “Sinh Tử Lệnh” vào năm 2010 và thành tích đánh sập 300 trang mạng mà tướng công an Vũ Hải Triều đã khoe trong một hội nghị báo chí năm 2010.

Từ các dữ kiện đã nêu, có thể suy ra không nghi ngờ gì rằng, đánh phá “Quan Làm Báo” khó có thể ai khác ngoài đội quân an ninh mạng của nhà nước CSVN.

Xuất hiện bắt đầu vào khoảng tháng 5/2012, “Quan Làm Báo” đã giành được sự quan tâm to lớn khác thường của bạn đọc trong, ngoài nước, của các cơ quan truyền thông quốc tế, của báo chí nước ngoài, với hơn 37 luợt triệu người truy cập, xếp hạng 82 tại VN, theo Alexa Ranking.

“Quan Làm Báo” tập trung đưa thông tin về những câu chuyện liên quan đến hậu tường của ĐCSVN, tấn công thẳng vào những người có vị trí lãnh đạo cao nhất, đặc biệt là Thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng, bằng cách vạch trần những việc làm ăn mờ ám, gây tổn hại cho nên kinh tế VN, đồng thời khai thác những bí mật từ cuộc tranh giành ảnh hưởng quyền lực trên thượng tầng kiến trúc của ĐCSVN.

Trong bài “Quả đấm phản tác dụng thảm hại của Nguyễn Tấn Dũng” phân tích về văn bản số 7169/VPCP ngày 12/9/2012 trong đó ông Nguyễn Tấn Dũng ra lệnh “xử lý” các trang mạng bị cho là “xấu”, tôi đã viết:

”Dẫu biết rằng một nửa chiếc bánh mỳ không phải là một chiếc bánh mỳ, một nửa sự thật chưa phải là sự thật, nhưng trong một xã hội bị bịt miệng và đói thông tin về hậu trường của những người cầm cân nảy mực, quản lý đất nước, độc giả sẵn sàng ngốn ngáo ngon lành nửa chiếc bánh mỳ khô. Khi bóng đêm của dối trá, bất lương trùm phủ, một nửa sự thật cũng đủ làm ngọn nến soi sáng.

Người dân bị trị chẳng còn cách nào khác. Trong bối cảnh những vụ hối lộ, móc ngoặc làm ăn bất chính được thực hiện dưới gầm bàn, trong góc tối, tại dinh thự riêng hay qua trung gian các bà vợ, con cái, thân hữu của các quan chức, sẽ vô cùng khó khăn, nếu không nói là vô phương để có thể “bắt tận tay day tận trán”. Để không trở thành những Hoàng Khuơng tiếp theo, các “hiệp sĩ” buộc phải theo phương châm “cùng tất biến, biến tất thông”, ra đòn trên mặt trận thông tin và tạm thời giấu mặt”.

Sức hút dư luận xã hội về nhu cầu thông tin của “Quan Làm Báo” quá lớn và trong giai đoạn gần đây, tác động của nó lan toả mạnh lên tâm lý của xã hội, gây hoang mang và làm lung lay nghiêm trọng niềm tin của dân chúng vào bộ máy lãnh đạo nhà nước trước các vụ bê bối tài chính-ngân hàng. Không một nhà chức trách nào, ở bất kỳ quốc gia nào, lại có thể ngồi khoanh tay nhìn một trang thông tin đối lập với nhà cầm quyền có tầm ảnh hưởng lớn như thế, mặc sức tung tác. “Quan Làm Báo” không bị tấn công mới là lạ!

“Quan Làm Báo” là ai, của ai, cho đến hôm nay vẫn là câu hỏi lớn. Từ khi ra đời, tờ “Quan Làm Báo” được dư luận cho là đứng về phía Tổng bí thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, có mục đích tấn công phe phái và các nhóm lợi ích của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Nội dung các bài viêt trên trong “Quan Làm Bao” cũng thể hiện rất rõ nhận định này.

Nghi ngờ bà Đặng Thị Hoàng Yến và em trai bà, ông Đặng Thành Tâm, (hiện là đại biểu quốc hội CSVN), đứng sau “Quan Làm Báo” đã có từ khoảng 2 tháng nay, qua thông tin của “Quan Làm Báo” và trong cuộc phỏng vấn bà Yến của BBC Việt ngữ ngày 4/10/2012, trong đó bà Yến đã bác bỏ cáo buộc này.

Cho dù bà Yến có bị nghi ngờ đi nữa, dư luận dường nói chung thể hiện sự bất bình, đúng hơn là phẫn nộ, trước phương pháp thực hiện của thế lực tấn công “Quan Làm Báo”.

Trong bài của tôi đã dẫn, tôi đã nhận xét về “Quan Làm Báo” như sau:

”Nhìn từ khía cạnh chuyên môn, tờ “Quan Làm Báo” không đạt tiêu chuẩn, có thể xem nó như một tờ báo vỉa hè (tabloid), thậm chí tệ hơn, do cách trình bày thiếu chuyên nghiệp, hành văn cẩu thả với nhiều lỗi chính tả, ngữ pháp. Quan trọng hơn nữa, chủ nhân tờ báo là người giấu mặt, đồng nghĩa với sự phủi bỏ trách nhiệm trước dư luận và luật pháp”.

Nhưng dù sao, các bài được đăng tải trên “Quan Làm Báo” chủ yếu chĩa mũi nhọn vào các chính trị gia, các public figure (người của công chúng), những nhận vật mà ở những quốc gia có báo chí tự do, mặc nhiên phải hứng chịu búa rìu dư luận về bản thân, công việc và thậm chí cả những hành vi thiếu đạo đức trong đời tư khi bị phát hiện.

Nếu sòng phẳng và đàng hoàng, trong trận đấu (dù giấu mặt) thì lẽ ra, thế lực tấn công “Quan Làm Báo” nên ra đòn với tinh thần võ hiệp, tấn công trực diện bằng cách cũng nêu lại các bê bối của đối phương.

Kể cả trong trường hợp bà Đặng Thị Hoàng Yến là người có quan hệ thân cận với Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, như dư luận nhìn nhận, việc thế lực tấn công “Quan Làm Báo” lấy bà Yến làm mục tiêu đầu tiên để nã đạn, thì quả là thấp cơ, cho thấy họ thiếu con tin vững chắc để phản công. Chưa kể, mang hình ảnh phòng the rất riêng tư của con gái bà Yến, hay của các thành viên khác trong gia đình bà Yến ra để bêu riếu là môt hành vi thô bỉ, bẩn thỉu!

Nếu trang “Quanlambao.info” của tin tặc cáo buộc bà Đặng Thị Hoàng Yến có các hành động “vu khống bỉ ổi, bịa đặt hèn hạ”, có “mối thù đàn bà”, thì qua phương pháp chơi bẩn, hạ cấp mà họ đang làm, họ đã nhổ thằng vào chính mặt mình. Họ mới là những người phạm pháp, đáng bị khinh bỉ.

Cố tình đưa ra những thông tin, hình ảnh về đời sống riêng tư của bà Yến và gia đình, thế lực tấn công “Quan Làm Báo” hẳn không ngoài mục đich muốn thuyết phục dư luận về tính chính xác của mình trong thông tin, nhằm tìm kiếm sự tin cậy của xã hội cho bài toán lớn hơn: Những thông tin tiếp theo từ hậu trường, gây nhiễu dư luận, che chắn cho phe mình và hạ uy tín phe đối nghịch. Điều này có lẽ chúng ta sẽ không phải chờ lâu, nhất là vào thời điểm chuẩn bị thắt nút của Hội nghị Trung Ương 6 tại Hà Nội với nhiều đồn thổi về cơ cấu nhân sự và sự ra đi của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Thế lực tấn công “Quan Làm Báo” cũng chẳng giấu giếm chiến thuật của mình trong việc đưa thông tin thuộc lĩnh vực riêng tư của gia đình bà Yến:

”Nếu việc đưa thông tin lên chính quanlambao.blogspot.com do bà (Yến) làm chủ chưa đủ để bà tin rằng chúng tôi đã hoàn toàn nắm được tất cả thông tin, các hoạt động của bà tại Hoa Kỳ, thì chúng tôi đưa thêm các thông tin khác của bà để bà tự thẩm định”.

Qua cách thức thông tin, thế lực tấn công “Quan Làm Báo” cho thấy, bà Đặng Thị Hoàng Yến nằm trong tầm quan sát rất chặt chẽ. Chúng ta không ngạc nhiên về những hình ảnh chụp những ngôi biệt thự riêng của gia đình bà Yến toạ lạc tại các địa điểm khác nhau ở Mỹ, bởi vì chỉ cần biết địa chỉ, qua công cụ tìm kiếm “Google Earth” chúng ta có thể có bất cứ hình cận cảnh của một ngôi nhà nào trên đất Mỹ.

Có người nghĩ đến Jimmy Tran, nguời chồng đã ly dị của bà Yến. Nhưng nếu có nghi vấn chút gì đó từ phía Jimmy Tran, thì cao nhất ông Jimmy Tran cũng chỉ biết đến địa chỉ các tài sản của bà Yến truớc thời điểm hai vợ chồng ly dị và trên lưng bà Yến có mấy nốt ruồi, chứ không thể là người cung cấp các hình ảnh riêng trong nhà vào thời gian gần đây, trong tháng 6 và tháng 8/2012.

Từ các suy xét trên, những chi tiết về các chuyến bay, ngày giờ bay, số chỗ ngồi, nơi xuất phát và nơi đến, nơi ở, v.v… nằm trong ba khả năng nghi vấn: 1 – Người thân, gần gũi nào đó của bà Yến bị phe đối nghịch mua đứt, có nghĩa là bà Yến đang “nuôi ong tay áo”. 2 – Các thông tin, hình ảnh nằm trong các email cá nhân của bà Yến hoặc của các thành viên gia đình bà và tin tặc đã đột nhập được vào để lấy cắp. 3 – Chắc gì những thông tin, hình ảnh của thế lực tấn công “Quan Làm Báo” là thật, mà không phải là thông tin được xử lý theo kiểu giả như thật, trong thời buổi thật giả mơ hồ của cuộc chơi trên không gian ảo và công nghệ IT hiện đại. Thật hay không, cần phải được kiểm nghiệm và xác nhận bởi chính người trong cuộc.

Tôi tin rằng, chúng ta sẽ được chứng kiến không xa những màn phản công của bà Đặng Thị Hoàng Yến, một người được xem có cá tinh mạnh và khôn ngoan.

Thế lực tấn công “Quan Làm Báo” đã kết thúc bài viết bằng những đe doạ:

”Nếu bà không dừng ngay các hành động sai trái, chúng tôi sẽ đưa tiếp các thông tin của bà cho công luận (…). Nếu bà biết dừng lại trước khi quá muộn, chúng tôi sẽ giúp bà che dấu, không tiết lộ các thông tin xấu như việc lừa dối cổ đông, luồn lách tài chánh của tập đoàn Tân Tạo, những nơi lưu lạc các thành viên cốt cán của bà tại Singapore, Thái Lan và ông em trai nghị sĩ Đặng Thành Tâm đang “tị nạn” tại Nhật Bản, chứng cớ bà kêu nhân viên đánh máy các tài liệu, thư nặc danh để sau này bà đưa lên “Quan làm báo”, thông tin về “món nợ” của bà với cậu em Đặng Quang Hạnh”, chuyện ngoại tình của cô em Đặng Thị Hoàng Phượng và đứa con kết quả của cuộc tình vụng trộm và nỗi xấu hổ của ông Nguyễn Vĩnh Thọ (chồng chính thức của bà Phượng, chủ tịch Ngân hàng Navibank), bộ phim cấp 3 rất “hot” mà con bà thủ vai nữ chính và nhiều câu chuyện ly kỳ, nóng bỏng khác liên quan đến quan hệ đặc biệt của bà với một số ít trong 175 UV TWĐ mà bà gọi là “175 con khỉ đỏ đít” như bài sáng nay trên blog này của bà”.

Nhìn vào loạt lời đe doa trên, càng cho thấy thế lực tấn công “Quan Làm Báo” có vẻ ở vào thế lúng túng. Thay vì, như tôi đã phân tích, phải tấn công vào trọng điểm, rốt cuộc lại nhắm vào các vấn đề liên quan chủ yếu đến cá nhân bà Yến và gia đình, kể cả chuyện riêng tư kín đáo, nhỏ nhặt. Có nghĩa là trò chơi bẩn vẫn sẽ được tiếp tục áp dụng.

Bà Yến trở thành bia hứng đạn của thế lực tấn công “Quan Làm Báo”, một thế lực xem ra không có tinh thần mã thượng, võ hiệp. Tung đòn hạ cấp sẽ không thuyết phục được dư luận. Dư luận sẽ không nhìn nhận các thông tin được họ đưa ra theo hướng tích cực cho xã hội như “Quan Làm Báo”, mặc dù từ “Quan Làm Báo” chỉ là “một nửa của sự thật”.

Ngày 10/10/2012

© 2012 – Lê Diễn Đức – RFA Blog

Hội Thảo tại Đại Học Cornell: Tiếng Nói Của Miền Nam (VNCH)


 

 Hội Thảo tại Đại Học Cornell: Tiếng Nói Của Miền Nam (VNCH)

(10/10/2012)

Tác giả : Nguyễn Viết Kim

Đại học Cornell (Cornell University) có 22,000 sinh viên, 1,600 nhân viên giảng huấn, 9,000 nhân viên phục vụ; một trong 8 đại học thuộc nhóm có ảnh hưởng quốc gia, và kích thước quốc tế, 8 trường trong Ivy League: Brown, Columbia, Cornell, Darmouth, Harvard, Princeton, Pennsylvania, Yale.

Tại đây có Chương Trình Nghiên Cứu Đông Á (South-East Asia Program: SEAP).
 
Trong tháng 6 năm 2012, lần đầu tiên một đại học hàng đầu của Hoa Kỳ với tầm vóc toàn cầu tổ chức cuộc "Hội Thảo, Tiếng nói của Miền Nam: Nhận Xét Quan Điểm của những Vị Lãnh Đạo của Miền Nam" (Symposium Voices from the South: Testimonies from the Last Leaders of the Republic of Vietnam).
 
Sở dĩ đây là một điều đặc biệt vì trong sách vở tài liệu về Chiến Tranh Việt Nam, đa số viết từ cái nhìn của Mỹ, của Hà Nội, hay của Mặt Trận và không có nhiều tài liệu từ phía Saigon.
 
Chương Trình Nghiên Cứu Đông Á (SEAP) của đại học Cornell mời được các vị cao cấp, cao niên, hãy còn khỏe mạnh của Việt Nam Cộng Hòa cùng nói chuyện trao đổi và phát biểu nhận định với các chuyên viên học gỉa về Chiến Tranh Việt Nam, một cố gắng để các vị đại diện quan điểm của Việt Nam Cộng Hòa tiếp xúc và thảo luận với các vị học giả trong nhiều đại học, của nhiều quốc gia và các định chế nghiên cứu quốc gia và quốc tế.
 
Điều này cần thiết vì theo nguyên tắc: dữ kiện, cân bằng, công bằng thì tiếng nói của Việt Nam Cộng Hòa bị lãng quên nhiều hay ít được nhắc nhở trong những biên khảo.

Tiến sĩ Keith Taylor thuộc Phân Khoa Á Châu Học và ông Phan Công Tâm, cựu nhân viên của Phủ Đặc Ủy Trung Ương Tình Báo chuẩn bị trong vòng 2 năm; có 11 vị phát biểu về các đề tài dân sự và quân sự, trong đó có cựu đại sứ VNCH tại Hoa Thịnh Đốn; bí thư, tuỳ viên, phát ngôn viên báo chí (của tổng thống), bộ trưởng Dân Vận và Chiêu Hồi; phó đề đốc Hải Quân; cựu bộ trưởng Thương Mại và Kỹ Thuật. Đề tài là các vấn đề:

- Mỹ Hóa Chiến Tranh Việt Nam (Americanization).

- Giảm thiểu sự Mỹ Hóa (De-Americanization).

- tình báo và phản tình báo (Intelligence and Counter- intelligence).

- Hải Chiến Hoàng Sa -Trường Sa năm 1974 (1974 Battle of the Paracel Islands against the People's Republic of China).

- chiến dịch an ninh và cảnh sát tại Saigon (security and police operations in Saigon).

- dân chủ và sự năng động của hệ thống đa đảng trong Lập Pháp (democracy and multi-party dynamics in the legislature).

- cố gắng giữ các tự do như báo chí và hội họp (attempts to guarantee civil freedoms such as freedom of the press and freedom of assembly).

- cải cách ruộng đất như đạo luật "người cày có ruộng" (agricultural and rural land reforms).

- chiến lược kinh tế (economic strategy).

Các vị học giả tham dự đến từ các nơi như Princeton University Mỹ), University of Western Ontario (Gia Nã Đại), (Pháp Quốc) Institute d'Asie Orientale, Việt Nam; từ Cornell University, rất đông giáo sư, giảng sư, sinh viên tiến sĩ, cao học, đại học; tổng cộng là 45 tham dự viên.
 
Các nhân viên thuộc thành phần cựu lãnh đạo của Việt Nam Cộng Hòa: Nguyễn Đức Cường, Lữ Lan, Trần Văn Sơn, Trần Quang Minh, Trang Sĩ Tấn, Bùi Diễm, Hoàng Đức Nhã, Phan Quang Tuệ, Phan Công Tâm, Nguyễn Ngọc Bích, Hồ Văn Kỳ Thoại.

Giáo sư tổ chức (cùng với sinh viên tiến sĩ John Phan), tiến sĩ Keith Taylor nhấn mạnh đến sự quan trọng của cuộc Hội Thảo, những quan niệm, cái nhìn, kinh nghiệm của các vị tham dự kéo dài trong hai ngày; sẽ có ảnh hưởng sâu rộng đến các thế hệ sắp tới cho dân chúng Việt Nam, người Mỹ Gốc Việt, và cho tiến trình nghiên cứu về một trong những biến động lịch sử toàn cầu quan trong thế kỷ 20.

Đại sứ Bùi Diễm cảm tạ ban tổ chức đã cho ông và các bạn chia sẻ kinh nghiệm, kiến thức, kỷ niệm, kinh nghiệm sau 37 năm mà hầu như luồng ý kiến này không được nhắc nhở tới một cách đúng mức, ông mong muốn tạo được cái nhìn về miền Nam xây dựng một tân quốc gia trong hòan cảnh phải đối phó với chiến tranh.

Sau hiệp định Geneve vào 20 tháng 7 năm 1954, có Đệ Nhất Cộng Hòa (1954-1963, tổng thống Ngô Đình Diệm), thời chuyển tiếp (1963-1967), Đệ Nhị Cộng Hòa (1967-1975, tổng thống Nguyễn Văn Thiệu), Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam được thành lập vào năm 1960 và chiến tranh gia tăng sau đó.

Lần đầu tiên có những học giả, nhà nghiên cứu Hoa Kỳ, Gia Nã Đại, Việt Nam cùng thảo luận với những người đại diện quan điểm Việt Nam Cộng Hòa, cho tới nay vẫn có quan niệm là hai yếu tố chính trong Chiến Tranh Việt Nam là Miền Bắc và Hoa Kỳ ; Chương Trình Nghiên Cứu Đông Á (South-East Asia Program: SEAP) mong mỏi là có thể bắt đầu một cuộc nghiên cứu cân bằng và công bằng hơn với tiếng nói của Miền Nam (VNCH).

Nha Ngoại Ngữ và Giáo Dục Quốc Tế (IFLE: International and Foreign Language Education) thuộc Tổng Nha Đại Học (OPE: Office of Post-secondary Education) trong Bộ Giáo Dục Hoa Kỳ (US DEpartment of Education) là một trong những cơ quan tài trợ một phần ngân sách cho Chương Trình Nghiên Cứu Đông Á (South-East Asia Program: SEAP), giám đốc IFLE là giáo sư Nguyễn Lâm Kim Oanh.

  • 0
  •  

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Dũng Mất Hay Còn


 

 

 Dũng Mất Hay Còn

(10/12/2012)

Tác giả : Vi Anh

Thủ Tướng Dũng, một Việt Cộng mất hay còn trong cuộc “hợp đồng tác chiến” do CS Bắc Việt cầm đầu đang diễn ra trong Hội Nghị Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN lần thứ 6, một hội nghị tổ chức sớm hơn định kỳ và dài hơn theo thông lệ.

Mới đọc câu chủ đề, ắt không khỏi có người thắc mắc, ủa sao kỳ lạ vậy. CS ở Bắc thời Chiến tranh VN Mỹ gọi là CS Bắc Việt, và CS ở Nam, Mỹ gọi là Việt Cộng cũng là, đều là CS Việt Nam, thì hà cớ gì lại tấn công nhau. Nhưng chịu khó nhìn lại lịch sử của CS ở Việt Nam, địa phương tính đóng vai trò không nhỏ. Thời hoạt động bí mật, nếu có Bắc kỳ, Trung kỳ Cộng sản Đảng thì cũng có Nam kỳ CS Đảng. Thời cướp được chánh quyền cả nước, sau 30 tháng 4 năm 1975, CS Bắc Việt bóp mũi Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam là con đẻ do họ tạo ra – một cách không thương tiếc.

Bóp mũi không chưa đủ, CS Bắc Việt còn đi xa hơn. Họ giải tán luôn Khu Đông Nam bộ, Tây Nam bộ của chính đảng CSVN, sáp nhập các tỉnh phía Nam, như Trà Vinh, Vĩnh Long, Bạc Liêu, Cà mau thành một, để bớt số trung ương ủy viên Đảng ở Miền Nam, hầu giành thế đa số cho trung ương ủy viên cho CS Bắc Việt.

Nam kỳ Cộng sản Đảng, Khu ủy Đông Nam bộ, Tây Nam Bộ không còn nhưng tinh thần CS Nam kỳ vẫn sống. Chính những người Nam kỳ CS từng sống trong nền kinh tế tự do của Việt Nam Cộng Hoà nên biết giá trị của nền kinh tế thị trường. Và chính những người CS “phía Nam” này là những người chủ trương chuyển “hệ tư duy” sang kinh tế thị trường. Nhưng họ “vuốt mũi còn nể mặt” CS Bắc Việt, bằng cách giữ cái đuôi “định hướng xã hội chủ nghĩa” lòng thòng.

Hoàn cảnh lụn bại của nền kinh tế xã hội chủ nghĩa, dân ăn độn trong nước, chủ nghĩa CS đột quị ở Liên xô đã giúp cho những người Việt Cộng “bắc tiến”. Việt Cộng khéo léo đưa Ô Nguyễn văn Linh người sanh ở Bắc Việt nhưng toàn bộ sự nghiệp CS ở Nam, ra Hà nội làm tổng bí thư. Và phía Nhà Nước, Thủ Tướng Võ văn Kiệt gốc Vĩnh Long, thành ủy Saigon Gia Định ra làm thủ tướng chánh phủ của chế độ CS Hà nội. Sau đó là Thủ Tướng Phan văn Khải, rồi tới Nguyễn tấn Dũng đều là dân “Nam kỳ cục”, theo tiếng gọi có vẻ khinh thường của những người CS Bắc Việt quá khích.

Hai người Thủ Tướng gốc Nam tạo quyền thế cho chánh phủ, cho nhà nước nhứt, đó là Ô Kiệt hay Sáu Dân và Ô Dũng hay Ba Dũng. Theo thuật ngữ của Mỹ thời Chiến Tranh Việt Nam họ là Việt Cộng. Danh hiệu bạch thoại truyền tin hành quân của Mỹ gọi họ VC (Vi Xi).

Xét về nguồn gốc đia phương, VC có nghĩa là CS hoạt động ở Miền Nam, không “tập kết”, không “đi B” tức người Nam tập kết ra Bắc và trở lại Miền Nam công tác cho CS Bắc Việt.

Nhưng sau ngày CS Bắc Việt cưỡng chiếm và “tiếp thu” được Việt Nam Cộng hoà, cộng sản hoá được Miền Nam, làm cho dân Miền Nam bị tàn mạc, buộc phải ăn độn khoai mì mà CS Bắc việt gọi là “sắn”, những người CS Nam kỳ cục nòi này làm một chuyện ít ai ngờ. Họ “Bắc tiến”, tư sản hoá kinh tế, mở cửa cho đầu tư nước ngoài vào, cho Mỹ đi rồi Mỹ lại về.

Những người Việt Cộng này dám làm, dám liều mạng “làm kinh tế” một cách kinh thế. Họ làm ra tiền, chung chi, chia chát cho toàn đảng hưởng vinh hoa, phú quí, để cán bộ, đảng viên CS Bắc Việt cũng như Việt Cộng lên đồ lớn, thắc cà vạt, đeo kiếng, theo kiểu người “trí thức” thời Tây và thành tư bản đỏ triệu, tỷ phú Đô la thời kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa.

Thông thường ai làm ra tiền, ai có tiền, người nào nắm hầu bao người ấy có quyền đó là định luật chánh trị. Thủ Tướng Nguyễn tấn Dũng trở thành người có quyền lực nhứt nước, có thể thao túng đảng quyền, quân quyền, công quyền, cảnh quyền nhờ nhiều chân rích trong đảng Nhà Nước CSVN, kể cả người rễ là một người Mỹ gốc Việt. Và cũng vì thế có nhiều kẻ thù và cũng nhiều khuyết điểm là lẽ cố nhiên.

Trong khi đó những ngưới CS Bắc Việt nắm đảng quyền, mà không quen làm kinh tế “ Mỹ Ngụy” nên chỉ được ăn chia, cảm thấy thua sút.

Cuộc tấn công “thằng cha thủ tướng nam kỳ cục” bắt đầu thành “mặt trận” khi CS Bắc Việt, đa số trong Bộ Chánh Trị, và trong đảng móc nối được Trương tấn Sang, một “nam kỳ cục” nhưng “bẻ chỉa”, đâm ra Nam chống Nam vì muốn làm thủ tướng để “thu vén cuối đời”mà không được.

Ô Sang “tức khí , bẻ chỉa” vì là người có ở tỉnh Hậu Nghĩa, xứ trồng khóm Bến Lức nỗi danh ngon, có ăn học thời sinh viên chống Mỹ-Thiệu, lãnh đạo TP.sg, vai vế, ngon lành hơn Ba Dũng nhiều và “bắc tiến” trước Ba Dũng nữa. Nhưng lại bị “điều” nằm bên Đảng, làm trưởng ban kinh tế rồi Ban Bí Thư trung ương Đảng. Trong khi Nguyễn tấn Dũng vốn là một du kích “quèn”, làm y tá, rồi làm công an lên dần được Ô Kiệt đỡ đầu ra Bắc, làm ngân hàng, phó thủ tướng rồi thủ tướng, toàn chỗ rất ngon ăn.

Ô Sang khoái cái ghế thủ tướng vừa có thực quyền lại nhiều tiền mà tranh không lại Ba Dũng trong nhiệm kỳ hai của Ba Dũng. Ô Sang phải bóp bụng chịu ẹp nhận chức Chủ Tịch Nước có tiếng mà không có miếng. Thế là Ô Sang bẻ chỉa đi với CS Bắc Việt, “hợp đồng tác chiến” vói CS Bắc Việt, mưu hạ Ba Dũng.

Nhưng Ba Dũng “dân chơi đất mũi Cà mau ăn vào Rạch Giá” đâu phải tay vừa, có nhiều trò rất “u minh thượng, u minh hạ”, nhiều đòn đen, trắng, xám, vừa đà đao, vừa hồi mã thương của ngươi tay ngang khiến người biết nghề võ cũng không đoán trước được để ra miếng.

Ba Dũng quyết đấu trước sự mất còn của mình. Nhiều dấu chỉ cho thấy Hội Nghị Trung Ương Đảng dù họp trước định kỳ, dài ngày hơn thông lệ cũng khó hạ được Ba Dũng, một du kích Việt Cộng trở thành người có quyền thế nhứt nước gần đây.

Tình hình cho thấy cuộc đấu đá đâu rồi cũng vào đấy, mọi việc sẽ “trớt quớt”, TT Ba Dũng vẫn còn, cùng lắm là giảm một số quyền hành sau khi “trao đổi” với CS Bắc Việt trong Bộ Chánh Trị. Trong tiền lệ lịch sử thủ tướng CS chưa có thủ tướng nào bị Quốc Hội bãi nhiệm, hay bị Bộ Chánh trị hay hội nghị trung ương ủy viên nặc lịnh từ dịch còn trong thời gian nhiệm kỳ.

Việc làm tiền, rửa tiền công ra tiền tư qua các tập đoàn quốc doanh do Ba Dũng cầm đầu đều có chung chi, ăn chia, bộ chánh trị ai cũng có hưởng. Chính sách kinh tế không phải là chủ trương của riêng của thủ tướng chánh phủ mà có ý kiến của bộ chánh trị. Trung ương ủy viên được cử phụ trách chung các tập đoàn kinh tế và bộ đầu ngành đều có sự đồng ý của bộ chánh trị rồi thủ tướng mới bổ nhiệm. Chính Thủ Tướng Phan văn Khải hơn một lần “thực thà khai báo”, là thủ tướng nhưng ông không thể kỷ luật được bộ trưởng vì là người của Bộ Chánh trị cử nhiệm.

Đảng, nhà nước, quân đội, CS Bắc Việt, Việt Cộng đều được hưởng, phải dựa nhau mà sống, không dại gì giết con heo sữa, khui ra là chết chùm cả lũ. Chống tham nhũng là chống đảng. Tị hiềm, cá nhân, phe nhóm nhỏ hơn miếng đỉnh chung mà TT Dũng là người làm ra tiền cho tập thể đảng quyền. Cứ để “thằng thủ tướng Việt Cộng” nó làm mình ăn chia ít nhứt cũng an toàn hơn.

Một số dấu chỉ khá rõ, Tập cận Bình, người sẽ lên nắm Đảng Nhà Nước TC, quan thầy của CS Bắc Việt, đã gặp Thủ Tướng Dũng ở Nam Ninh bên Tàu rồi, đã xức dầu Nhị Thiên Đường cho Ba Dũng và dán bùa bất khả xâm phạm cho Ba Dũng rồi.

Báo Nhân Dân, cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng Sản Việt Nam, vào ngày Thứ Sáu 5/10 vừa qua, đã phải công khai đăng lời đính chính, và long trọng xin lỗi Thủ Tường Nguyễn tấn Dũng vì đã viết sai một chữ duy nhất, chữ "Thủ trưởng" bị đánh máy sai thành "Thủ tướng", trong câu "Người đứng đầu là Thủ tướng cần được tôn trọng, nhưng khi đã phạm lỗi, phạm tội thì phải được đối xử bình đẳng trước pháp luật và kỷ luật của Đảng thì vì sao phải nể?"

 

 

 

 

Bất An


From: N Nguyen
Sent: Friday, October 12, 2012 7:04 AM
Subject:  Bất An

 

 

Một bài viết về cuộc sống ở Việt Nam  " Bất An "
- Huỳnh Ngọc Chênh

Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa    "Xệ"  như thế này sao ?

Bất An

Huỳnh Ngọc Chênh

Trước 75, ngay khi sống trong thời chiến, tôi vẫn luôn cảm thấy an lành.

Những năm chiến tranh ác liệt ấy, gia đình tôi tách ra làm hai.

Ba tôi xuống thành phố, còn mẹ tôi vẫn ở lại quê bám trụ. Tôi đi đi về về cả hai nơi. Đêm ngủ ở quê, thường xuyên nghe tiếng đại bác nổ ven rìa làng do lính Mỹ bắn cầm canh từ phi trường Đà Nẵng.
 
Thỉnh thoảng cũng có vài quả đại bác bay lạc vào nhà dân gây ra cảnh tang thương chết chóc thế nhưng không hiểu vì sao tôi vẫn không cảm thấy bất an. Đêm ngủ ở Đà Nẵng thỉnh thoảng lại nghe hú còi báo động có pháo kích của Việt Cộng bắn về thành phố, nhiều người phải chạy vào nấp dưới hầm, riêng tôi vẫn nằm tỉnh queo trên giường, không chút lo sợ.

Bây giờ sống trong hòa bình, mà hòa bình đã gần 40 năm rồi sao trong lòng cứ thắc thỏm bất an. Do tuổi già ư? Không phải như vậy.

Làm sao mà yên ổn được khi bước ra đường phải lo sợ trước bao nhiêu điều hiểm nguy đang rình rập. kẹt xe, khói bụi ô nhiễm, tai nạn giao thông, đinh tặc, cướp giật, va quẹt xe đưa đến bị hành hung, cây đổ, dây điện đứt, sụp hố cống....

Một ngày ở thành phố lớn như Sài Gòn, xảy ra không biết bao nhiêu vụ tai nạn giao thông, bao nhiêu vụ cướp giật, hành hung, đâm chém...thấy tận mắt hoặc đọc báo, nghe đài mà oải cả người.

Hầu như mọi thứ thức ăn đều có nguy cơ chứa chất độc hại do dư lượng thuốc trừ sâu, dư lượng kháng sinh, do chất kích thích hoặc do làm ra gian dối. Không thể nào yên tâm với thức ăn ở các hàng quán.

Cà phê hóa chất, phở ngâm formol, dầu ăn từ cống rãnh, chế biến thức ăn bên cạnh nhà vệ sinh...

Thực phẩm mua ở chợ về tự chế biến cũng hoàn toàn không yên tâm.

Rau, giá, trái cây đầy rẫy chất kích thích cực độc (nhất là trái cây Trung cộng), cá thì bị ướp hàn the, thịt thì không kiểm định hoặc thịt bị dùng chất tăng trưởng độc hại.

 

Bất an với món ăn ở hàng quán nhưng cũng không thể nào an tâm với bữa ăn tự nấu nướng ở nhà.

Tình trạng ô nhiễm thì kinh hồn. Đường xá thì khí thải và bụi bẩn bay mù mịt, cống rãnh và kênh rạch thì đen ngòm vì chất thải bẩn. Rồi ô nhiểm âm thanh mới kinh hồn.

Trong công việc mưu sinh, bất an khắp mọi nơi.

Vật giá liên tục leo thang, quá nhiều công ty nợ nần phá sản, chiếm dụng vốn và lừa đảo khắp mọi nơi.

Khuyến mãi lừa đảo, bán hàng đa cấp lừa đảo, thế chấp vay lừa đảo...

Sự bất an do suy thoái kinh tế làm người có vốn không dám bỏ tiền ra đầu tư, người làm công cứ thắc thỏm lo mất việc từng ngày.

Khi bị ngã bệnh, phải đến bệnh viện thì người dân hoàn toàn không yên tâm.

Chỗ nằm thiếu, phương tiện y tế lạc hậu, tay nghề cũng như lương tâm thấp kém của y bác sĩ có thể làm cho bệnh nhân không những không được cứu chữa thích đáng mà còn gây ra tử vong vô lý nữa.

Biết bao nhiêu cái chết oan khiên được nêu ra và không được nêu ra do sự tắc trách của bệnh viện.

Hành chính thì nhũng nhiễu, thường gây ra sự phiền hà cho dân để công chức ăn hối lộ thay vì tận tụy phục vụ dân.

Có việc đến cơ quan công quyền như thuế vụ, hải quan, nhà đất, ủy ban các cấp, công an...người dân phải khúm núm quỵ lụy và lo lót thì sự việc mới trơn tru.

Có lỗi bị tạm giữ trong đồn công an, người bị tạm giữ hoàn toàn không yên tâm. Chuyện bị chết trong đồn công an đã trở nên quá phổ biến.

Chuyện an ninh quốc phòng thì được nghe nói đã có đảng và nhà nước lo nhưng người dân hoàn toàn thấy bất an.

Ngư dân ra khơi là bị Trung cộng đuổi bắt hoặc đâm chìm tàu. Tàu chiến, tàu hải giám, tàu cá của Trung Cộng hầu như đã chiếm lĩnh toàn bộ biển Đông. Trong đất liền thì chỗ nào, lãnh vực nào cũng có mặt người Tàu.

Cơ quan chức năng và ban bệ rất nhiều, người dân phải è lưng ra đóng thuế để nuôi một bộ máy nhà nước vô cùng cồng kềnh, nhưng bộ máy ấy hoàn toàn không làm cho người dân an tâm.

 

Bất ngờ đau ốm không dễ dàng có xe cấp cứu đến, bị cướp bóc trấn lột không dễ gì gọi được công an.

Thức ăn nhiểm bẩn hầu như không có cơ quan nào quan tâm....

Người dân cảm thấy bị bơ vơ đơn độc giữa cuộc đời.

Một nhà nước yếu kém, bất lực và vô trách nhiệm như vậy mà sao vẫn tồn tại lâu vậy nhỉ?

Đây có lẽ là nỗi bất an lớn nhất mà người dân phải mang nặng trong lòng.

 

 

--

Thomas D. Tran

 

Không Nói, Không Viết, Không Làm

những gì có lợi cho cộng sản

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link