Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, October 17, 2012

CHUNG CUỘC HỘI NGHỊ 6: NỖI THẤT VỌNG TỘT CÙNG CỦA NGƯỜI DÂN


 


 


 Nguyễn Thu Trâm, 8406

 

“Chiều 15/10, Hội nghị lần thứ 6 Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XI đã hoàn thành toàn bộ nội dung chương trình đề ra, sau 15 ngày làm việc khẩn trương, nghiêm túc.” Để lại một nỗi thất vọng đên tột cùng cho cả 90 triệu người dân Việt nam trong và ngoài nước.

 

 

Khi Truyền thông Việt Nam loan tin Hội nghị Trung ương 6 khai mạc một cách bất ngờ vào hôm thứ Hai 01 tháng 10 và sẽ kéo dài cho đến ngày 15 tháng 10. Hội nghị diễn ra trong bối cảnh đợt phê bình và tự phê bình vừa được triển khai trong toàn bộ hệ thống Đảng ở trung ương và tỉnh thành, bắt đầu từ Bộ chính trị và Ban bí thư thì nhiều người dân Việt Nam đã tỏ ra rất phấn khích và chờ mong một điều gì đó thần kỳ sẽ xãy ra cho đất nước...

 

Hội nghị bất thường diễn ra trong tình trạng kinh tế suy thoái do sự sụp đổ và phá sản của các tập đoàn kinh tế của nhà nước như Vinashin, Vinalines với tổng số nợ lên đến trên 120.000 tỷ đồng, tiếp theo sau các vụ bắt giữ mới đây đối với các nhân vật thuộc lĩnh vực tài chính-ngân hàng được cho là gần gũi với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng; và chiến dịch chỉnh đốn Đảng do Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng phát động được xem như chỉ dấu cho một cuộc tranh giành quyền lực trong nội bộ cấp cao nhất của Đảng. Khiến người dân mơ hồ nghĩ đến một cuộc cải tổ toàn diện hệ thống chính trị để cứu nguy cho đất nước, mà theo đó có người nhận định rằng Nguyễn Phú Trọng có thể là một Boris Yeltsin của Việt Nam, Tổng Trọng sẽ làm như Boris Yeltsin đã làm một việc vĩ đại nhất cho nhân dân Nga vào ngày 06 tháng 11 năm 1991, ấy là ra một nghị định giải tán đảng cộng sản trên khắp nước Nga. Nếu ông Nguyễn Phú Trọng làm được việc đó ngay tại Hội nghị Trung Ương 6 lần này thì thực ra cũng không phải là kịp thời, mà có thể cho là quá muộn, vì như thế là Cộng SảnViệt Nam đã đi sau Cộng Sản Nga đến 21 năm rồi, một khoảng thời gian đủ dài để cho một thế hệ mới được sinh ra và trưởng thành: Không lẽ tư chất của người Việt Nam lại kém tư chất của người Nga đến 21 năm sao? Hay chí ít thì hội nghị cũng phải cương quyết làm cho được một việc nhỏ hơn mà người dân đang mong chờ đó là kỷ luật, buộc từ chức, rời khỏi nhiệm sở đối với thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, một thủ tướng có quá nhiều những sai phạm nghiêm trọng cả trong quản lý kinh tế lẫn điều hành đất nước mà có thể dễ dàng dẫn đến nguy cơ mất nước, nguy cơ diệt vong của giống nòi bởi những quyết sách quái đản của Thủ Dũng, nhất là trong bang giao với Tàu cộng, một đế quốc cộng sản đang mưu toan thôn tính lãnh thổ lãnh hải của nhiều quốc gia láng giềng để giải quyết nạn nhân mãn của quốc gia này.

 

Nhưng thật tiếc, khi bế mạc đại hội vào chiều 15 tháng 10 vừa qua, tổng Trọng đã như một chú vẹc già nhê nhai một điệp khúc muôn thuở của đảng rằng:

 

“ Bộ Chính trị, Ban Bí thư đã nghiêm túc tự phê bình và thành thật nhận lỗi trước Ban Chấp hành Trung ương về những yếu kém, tồn tại trong công tác xây dựng Đảng, những suy thoái, tiêu cực trong đội ngũ cán bộ, đảng viên như Nghị quyết Trung ương 4 đã nêu. Để giữ nghiêm kỷ luật trong Đảng, góp phần giữ gìn uy tín, hình ảnh thiêng liêng của Đảng và làm gương trong toàn Đảng, Bộ Chính trị đã thống nhất 100% đề nghị Ban Chấp hành Trung ương cho được nhận một hình thức kỷ luật và xem xét kỷ luật đối với một đồng chí Ủy viên Bộ Chính trị.

 

Và Tổng Trọng lại tiếp tục mếu máo rằng:

 


 “Ban Chấp hành Trung ương hoan nghênh, đánh giá rất cao sự nghiêm túc, gương mẫu và cầu thị của Bộ Chính trị, Ban Bí thư trong kiểm điểm tự phê bình và phê bình đợt này cũng như sự quyết tâm, nỗ lực lớn trong lãnh đạo, chỉ đạo việc triển khai thực hiện Nghị quyết Trung ương 4; nhất trí cao với Báo cáo của Bộ Chính trị, đồng thời đóng góp nhiều ý kiến phê bình rất thẳng thắn, sâu sắc. Về việc đề nghị xem xét kỷ luật, Ban Chấp hành Trung ương đã thảo luận rất kỹ, cân nhắc toàn diện các mặt ở thời điểm hiện nay và đi đến quyết định không thi hành kỷ luật đối với tập thể Bộ Chính trị và một đồng chí trong Bộ Chính trị; và yêu cầu Bộ Chính trị có biện pháp tích cực khắc phục, sửa chữa khuyết điểm; không để các thế lực thù địch xuyên tạc, chống phá.”

 

Ai là thế lực thù địch, bớ ông Tổng Trọng? Toàn dân Việt Nam chăng? Bởi hơn 90 triệu dân Việt đang từng ngày từng giờ sống bất an với đại họa mất nước đang gần kề khi quân xâm lược bắc phương vẫn đang tìm đủ mọi thủ đoạn để trấn cướp dần từng phần biển đảo, đất liền của tổ quốc, mà người đứng đầu chính phủ Việt Nam thì lại nhu nhược ngu tối, đớn hèn đến phải thỏa hiệp, phải tiếp tay nối giáo cho giặc đễ chúng thôn tính nước Nam được dễ dàng và nhanh gọn hơn. 

 

Ai là thế lực thù địch? Cù Huy Hà Vũ, Việt Khang, Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long hay Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải, Hay Đỗ Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương và nhiều người khác nữa đang bị giam cầm trong các nhà tù nhỏ từ Bắc chí Nam, từ miền xuôi đến miền ngược? Đây là những con người đã bị đảng và nhà nước kết tội “đe dọa an ninh quốc gia”. Tại sao yêu nước lại bị xem là có tội? Tại sao chỉ vì ưu tư trước vận nước ngã nghiêng, trước sự tồn vong của giống nòi rồi có những hành động thiết thực nhằm cải cách  xã hội dân sự cho Việt Nam và chấn hưng giống nòi  để có thể đương cự với mọi thế lực ngoại xâm mà bảo vệ vẹn toàn lãnh thổ cho tổ quốc thì lại bị tù đày lao lý? Một lần thôi xin các ông xem lại tội trạng của Nguyễn Tấn Dũng nói riêng và của Bộ Chính Trị nói chung có nghiêm trọng gấp triệu triệu lần đối với những người yêu nước đã bị các ông kết án, đang bị các ông giam cầm vì cho rằng họ đang “đe dọa an ninh quốc gia” để các ông thấy được rằng chính Nguyễn Tấn Dũng và 14 đồng sự trong bộ chính trị là những kẻ phản quốc, những người đang làm cho thế nước lâm nguy, khiến cho Việt Nam đang phải đối diện với đại họa mất nước. Vậy thì việc hành xử của các ông, quyết định của các ông để kết thúc Hội Nghị trung Ương 6 vừa qua có thực sự đúng đắn không? Có thực sự vì nước vì dân không hay chỉ vì thiên triều Hán ngụy và vì sự tồn tại của đảng cộng sản Việt Nam mà thôi? Là những người nắm quyền cai trị đất nước hẳn các ông cũng biết rằng “Thiên chi sinh dân, phi vi quân giã; thiên chi lập quân, dĩ vi dân giã”. Nghĩa là Trời sinh ra dân, chẳng phải vì vua; mà trời lập ra vua ấy là vì dân” Và cũng hãy nhớ lấy câu:  “Nhân hiền nhi bất kính, tắc thị cầm thú giã”  nghĩa là “Không biết kính trọng kẻ hiền sĩ, tức là loài cầm thú vậy để từ đó mà các ông biết cần phải làm gì đối với các sỹ phu, hiền tài trong và ngoài nước hiện nay đối với công cuộc quang phục quê hương chấn hưng đất nước.

 

 

Ngày 16 tháng 10 năm 2012

 

Nguyễn Thu Trâm, 8406



Những nạn nhân của đảng Cộng sản Việt Nam đã bị các “nhà tranh đấu” cố tình bỏ rơi!


 

Những nạn nhân của đảng Cộng sản Việt Nam đã bị các “nhà tranh đấu” cố tình bỏ rơi!

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

Vũ khí của Đoàn Văn Vươn

“Thực tế quá phũ phàng!”. Đó là câu nói của bà Nguyễn Thị Thương, vợ của nông dân Đoàn Văn Vươn, đã nói thay cho cả gia đình họ Đoàn, mà trong đó, có cả bốn người của gia đình họ hiện vẫn còn đang ở trong nhà tù, họ không hề được thăm nuôi, không thấy ánh sáng mặt trời, kể từ hồi Tết Nhâm Nhìm, 2012, cho đến ngày hôm nay. Với một hoàn cảnh đáng thương như thế, nhưng chẳng thấy một “nhà tranh đấu” nào nhắc tới!

Các “nhà tranh đấu” cần phải biết: gia đình của anh em của nông dân Đoàn Văn Vươn mới thực sự là nạn nhân trực tiếp của đảng Cộng sản Việt Nam, dù họ đã có dùng đến “súng hoa cải” thì mọi sự đều phải suy xét cho “thấu tình, đạt lý”, vì nếu không có cái gọi là “Lệnh cưỡng chế” một cách bất công, thì cả gia đình họ Đoàn, chỉ muốn yên ổn mà chăm lo cho khu đầm đất của gia đình, để nuôi con cái, chứ chẳng ai dại gì mà dùng đến “súng hoa cải”, để phải ngồi tù.

Mặt khác, thì chính “thủ tướng” Nguyễn Tấn Dũng đã nói “cưỡng chế bất hợp pháp”. Như thế, thì tại sao “lực lượng cưỡng chế bất hợp pháp” lại không bị ngồi tù, mà chỉ riêng gia đình nạn nhân của “Lực lượng cưỡng chế bất hợp pháp” là phải bị ngồi tù, còn vợ con của họ thì phải chịu sống với những “thực tế quá phũ phàng”. Có bất công và có ngược đời hay không?!

Thực ra, nếu BBC tiếng Việt không nhắc đến gia đình của họ Đoàn, thì chẳng có ai nhắc đến; bởi vì, người ta chỉ cần nhắc tới những “nhà dân chủ” phải biết sử dụng Internet, và được tự do chụp hình, để đưa lên hệ thống toàn cầu và để cho mọi người đều được nhìn thấy mặt mày. Và đó, cũng là những “sự thật quá phũ phàng” như những lời của bà Nguyễn Thị Thương đã nói, mà thậm chí, dẫu cho anh em của nông dân Đoàn Văn Vươn có bị Công an Cộng sản giết chết, hoặc đày đọa họ cho đến thân tàn ma dại ở trong nhà tù, thì chắc các tổ chức đã từng vỗ ngục xưng tên là “tranh đấu-nhân quyền” cũng không thèm nhắc tới, vì một sự thật, là họ ở trong nhà tù thực sự, thì có nhắc đến cũng chẳng có được một chút lợi lộc gì cả.

Người viết, chỉ là một phụ nữ bình thường, nhưng đã từng nếm trải những cảnh tù đày ở trong các nhà tù “cải tạo”. Vì thế, nên lúc nào cũng nghĩ đến những cảnh ngộ oan khiên, nghiệt ngã ấy, mà lòng mình cứ thấy quặn thắt và vô cùng đau xót đối với tất cả những người thực sự đã và đang ở trong các nhà tù của đảng Cộng sản tại Việt Nam!

“Thực tế quá phũ phàng”. Quả đúng như thế, vì hôm nay là tháng 10 năm 2012, một mùa Xuân nữa, Xuân Quý Tỵ, 2013 lại sắp trở về trên đất nước; 10 tháng trời đã trôi qua, anh em của nông dân Đoàn Văn Vươn vẫn còn ở trong tù, cả vợ con của họ, vì không được thăm nuôi, nên cũng không ai biết được một tin tức gì về họ cả. Và liệu rồi đây, những ngày Tết Quý Tỵ, 2013 sắp tới, thì gia đình của nông dân Đoàn Văn Vươn có được sum họp cùng nhau, hay họ vẫn biền biệt trong chốn lao tù, còn vợ con của họ phải “đón Xuân” với những dòng nước mắt bên cạnh một giòng nước của khu đầm có pha lẫn những giọt mồ hôi và còn lưu dấu những bước chân cày vỡ của chồng, cha của họ?!

Mười tháng trời đã trôi qua, anh em của nông dân họ Đoàn, là những người đã và đang phải ngồi tù thực sự, thì không nghe, thấy các “nhà đấu tranh” tại quốc nội cũng như ở hải ngoại nhắc đến. Họ đã thật sự bị các “nhà đấu tranh - nhân quyền” cố tình bỏ rơi, với mục đích để theo thời gian, thì họ phải đi vào quên lãng.Thế nhưng, vẫn có người cứ kêu gọi quốc nội vùng lên lật đổ bạo quyền Cộng sản; song với tấm gương của gia đình Đoàn Văn Vươn đã là cái thước đo cho những “tấm lòng” của các “nhà tranh đấu”, và cũng là một cuộc thử nghiệm về chất người!

Nhưng những điều cần phải nói, là ngay tại quốc nội đã và đang có những tổ chức - những kẻ tự xưng “tranh đấu cho nhân quyền không sợ tù, không sợ chết”, và đã có đủ can đảm để “đấu tranh cho nhân quyền” tức quyền làm người; như thế, thì tại sao tất cả đều im lặng không hề nhắc đến anh em của nông dân Đoàn Văn Vươn hiện đang ở trong tù. Gia đình của họ Đoàn không phải là “nhân” và không được có “quyền” hay chỉ cần “tranh đấu” cho những người phải biết sử dụng Internet, không có ở tù, đang sống tự do, được cùng nhau du sơn, du thủy khắp chốn, mọi nơi, được chụp hình để cho năm châu, bốn bể được nhìn thấy mặt mày!

Xin mọi người hãy vì Đại Nghĩa Quốc Gia Dân Tộc, và bằng nhiều cách khác nhau để cùng hướng tâm, vọng tưởng đến những người đã và đang phải ngồi tù tại quốc nội; bởi vì, tất cả những cuộc cách mạng ở trên thế giới này đều bắt nguồn từ những người đã bị dồn vào những bước đường cùng, như các vị anh hùng Lương Sơn Bạc vậy.

Và, đã dấn thân vào con đường tranh đấu, mà không biết tận dụng mọi kế sách… thì đừng có mơ gì đến những chuyện dời non, lấp bể. Những kẻ đã và đang ngồi trong tháp ngà, mà cứ nghĩ đến một ngày tên tuổi của mình sẽ được ghi vào bia đá, thì đó, là những kẻ mộng du!

“Thực tế quá phũ phàng” và tất cả đều sẽ đi đến tận cùng của sự phũ phàng, nếu những người có tâm thành với đất nước, nhưng vẫn không cùng nhau tìm cho ra những phương cách để khôi phục giang sơn; đặc biệt, là lớp người trí thức, được xem là hàng thông kim, bác cổ, tam lược, lục thao; nhưng vẫn cứ chờ những “báu vật” sẽ do ngoại nhân ban cho, hay sẽ từ trên trời rơi xuống...

Và hàng ngàn lần nữa, người viết vẫn muốn lập lại: Xin đừng rời xa mục đích đấu tranh vì Tổ Quốc và Dân Tộc.

Paris, 16/10/2012

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

-----------------------------------------------------


Vụ Đoàn Văn Vươn: 'Kết quả phũ phàng'

Cập nhật: 15:59 GMT - thứ hai, 15 tháng 10, 2012

Gia đình ông Đoàn Văn Vươn nói thực tế quá 'phũ phàng'

Bà Nguyễn Thị Thương, vợ ông Đoàn Văn Vươn nói những gì xảy ra trong hơn chín tháng qua là “phũ phàng”.

Bà nói gia đình đã có hy vọng khi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lên tiếng về vụ cưỡng chế đất đai ở Tiên Lãng hồi tháng Một nhưng sau đó bà và người thân đều thấy “thất vọng”.

Nói chuyện với BBC vào ngày báo Tuổi Trẻ đưa tin quá trình điều tra của Công an Hải Phòng về vụ việc còn chưa kết thúc, Bà Thương nói:

“Nói chung nhà cũng đưa đơn xin bảo lãnh nhưng họ không cho.

“Kết quả thì họ phũ phàng lắm. Người dân thấp cổ bé họng cũng không kêu vào đâu [được].”

Giọng bà Thương có vẻ buông xuôi và mệt mỏi trong cuộc nói chuyện điện thoại và bà nói đã bị ốm từ một tháng nay.

Bà nói thêm: “Nói chung chúng em cũng hồi phục lại cũng an ủi nhau gắng gượng để các cháu đi học hành, chứ bây giờ đổ bệnh ra và chán nản thì các cháu không biết bấu víu vào đâu.”

Phục chức

Báo Tuổi trẻ dẫn lời Đại tá Đỗ Hữu Ca, giám đốc Công an Hải Phòng, nói vụ Tiên Lãng “phức tạp, cơ quan điều tra vẫn đang tiếp tục làm việc, hoàn tất hồ sơ, xin ý kiến các ban ngành.”

Cuộc điều tra về chuyện ai phá nhà ông Vươn trong vụ cưỡng chế khiến sáu công an và bộ đội bị thương hiện cũng chưa có kết luận.

Ngay sau khi vụ việc xảy ra, ông Ca đã nói trên truyền hình Hải Phòng “chính những người dân xung quanh đấy người ta vào đạp đổ, phá đổ.”

Bình luận này sau đó cũng được ông Đỗ Trung Thoại, Phó Chủ tịch Ủy ban nhân dân Hải Phòng, lặp lại với báo chí tại Hà Nội khiến ông bị chỉ trích đồng loạt.

Tuổi Trẻ nói ba nhân chứng đã tố cáo Ủy ban nhân dân huyện Tiên Lãng và xã Vinh Quang thuê họ ủi nhà của ông Vươn.

Báo này cũng nói bí thư đảng ủy và chủ tịch xã Vinh Quang đã được phục chức hồi tháng Tư năm nay sau một thời gian bị tạm đình chỉ công tác.

Vụ cưỡng chế đất đai ở Tiên Lãng đã thu hút được sự chú ý của dư luận và của nhiều quan chức cao cấp, cả đương quyền và đã nghỉ hưu, nhưng sau đó đã rơi vào yên lặng.

Sau vụ Tiên Lãng, chính quyền tiếp tục có các vụ cưỡng chế đất gây tranh cãi ở Văn Giang, Hưng Yên và Vụ Bản, Nam Định.

Nhập cảng cái ác của Mao


Nhập cảng cái ác của Mao  

 

 

 

Nhập cảng cái ác của Mao

 

Ngô Nhân Dụng

Khi loan báo việc Hàn Lâm Viện Thụy Ðiển trao giải Nobel Văn Chương cho nhà văn Trung Hoa Mạc Ngôn, các bản tin quốc tế thường nhắc đến những tiểu thuyết nổi tiếng tiêu biểu của ông như Báu Vật Của Ðời, Cây Tỏi Nổi Giận (tên đặt cho bản dịch tiếng Việt, khác tên gốc).

Nhưng nếu nói đến Mạc Ngôn, cuốn truyện gây ấn tượng mạnh nhất khiến cho người đọc không thể nào quên được chắc là cuốn Ðàn Hương Hình (Hành hình bằng gỗ đàn hương).

Trong tiểu thuyết Ðàn Hương Hình, Mạc Ngôn kể rất nhiều kỹ thuật độc đáo trong lịch sử Trung Quốc khi người ta muốn tra khảo người và giết người cách nào để nạn nhân đau đớn nhất; những người giầu tình cảm, dễ xúc động không nên coi. Ðọc cuốn truyện đó, phải khâm phục trí tưởng tượng của nhà văn, khi ông vẽ ra đủ các phương pháp tra tấn, cách hành hình độc đáo. Những “kỹ thuật” và “phong cách” trong việc xử tử của các vua chúa nước mình chưa bao giờ đạt tới những sáng kiến phong phú như bên Trung Quốc.

Chắc Mạc Ngôn cũng không tưởng tượng ra được hết các chi tiết trong truyện mà phải rút kinh nghiệm từ những chuyện có thật ghi trong lịch sử nước ông. Nhưng đọc ông thì người ta phải nghĩ ngay đến những kỹ thuật hành hạ con người vào thời đại Mao Trạch Ðông còn tiến bộ hơn nữa. Tiểu thuyết gia phải kể chuyện đời xưa để ám chỉ đời nay.

Ðời Võ Hậu nhà Ðường, ông quan Tố Nguyên Lễ đã sáng chế ra các khí cụ và phương pháp tra tấn gọi tên là Lồng Sắt và Phơi Cánh.

Không thấy tài liệu nào mô tả các hình cụ ra sao, nhưng sử còn chép là các quan trong triều chỉ nghe đến các tên hình phạt đó đã “thấy rùng mình.” Nguyên tắc của Tố Nguyên Lễ là hễ bắt một người rồi thì phải tra khảo sao cho hắn ta phải khai ra hàng chục người khác. Tố Nguyên Lễ đã dùng lối bắt bớ dây chuyền này mà xử tử cả ngàn người. Sau này, phương pháp đấu tố, truy tầm phản động của Mao cũng theo quy tắc đó; và số nạn nhân cao gấp hàng vạn lần.

Một người kế vị Tố Nguyên Lễ là Lai Tuấn Thần, đã phát minh ra những cách tra tấn kỳ diệu hơn và giết được nhiều người hơn nữa. Khi Tuấn Thần bị Thái Bình Công Chúa bắt đem giết, những người thù oán ông ta khắp nơi mừng rỡ. Họ tụ họp quanh giảo đài, chờ sẵn trước giờ hành hình, để được băm vằm cái xác người chết. Họ còn “tranh nhau róc thịt, chốc lát thi thể chẳng còn gì nữa.” Những chữ “chốc lát” và “chẳng còn gì nữa” nghe thật ngắn gọn, chỉ sử gia Trung Quốc mới nghĩ ra cách hành văn xuất thần như thế.

Việt Nam mình không có những hình quan nổi tiếng giết nhiều người như bên Trung Quốc. Có thể nói, cách biểu lộ tính ác cũng mỗi nơi mỗi khác. Thêm một điều nữa chứng tỏ văn hóa nước mình khác với Trung Hoa. Nếu bắt chước Lev Tosltoi thì nói rằng: “Những người hiền thì ai cũng lành như nhau, nhưng những kẻ ác có rất nhiều cách ác khác nhau” (nhại theo câu mở đầu Anna Karenina). Người Việt Nam thua xa người Hán về mặt biểu diễn cái ác; ít nhất cho tới thời Cải Cách Ruộng Ðất.

Các vị vua đầu tiên ở nước ta đặt hình luật cũng mô phỏng lối bên Trung Hoa. Ðời Ðường đặt ra năm thứ hình phạt “suy, trượng, đồ, lưu, tử;” đời nhà Ðinh bên mình cũng đặt ra năm hình phạt. Tội nặng nhất là tử hình, lại chia ra nhiều cách giết người, tùy theo sáng kiến của hình quan. Nổi tiếng ác như Lê Long Ðĩnh cũng chỉ hành hạ một ít người chứ không giết dây chuyền như các lãnh tụ nước Tầu. Ở nước mình cái gì cũng nhỏ, mà đó cũng là điều may. Nước mình không có Vạn Lý Trường Thành, dân đỡ phải phục dịch. Một bạo chúa đời Lê mạt dựng một cái nhà lầu bằng gỗ cao có mấy chục thước mà đã bị sử sách chê là xa xỉ, viên kiến trúc sư xây lầu cũng bị đời sau sỉ vả. Ở bên Tầu thì khác. Không phải họ ác hơn người mình, nhưng vì đất nước, lịch sử của hai dân tộc khác hẳn nhau.

Giữa thế kỷ 20, người Việt mình cũng được học và áp dụng cách giết người rất tàn bạo nhờ các cố vấn do ông Mao Trạch Ðông cử sang. Thí dụ, trong cuộc Cải Cách Ruộng Ðất, nhiều người Việt cũng đem chôn sống đồng bào mình, chôn đứng chỉ để hở cái đầu, rồi cho trâu kéo cầy đi qua lại nhiều lần, đến lúc nạn nhân chết mới thôi.

Khi đọc tin Mạc Ngôn được giải Nobel, tôi kể cho anh Sơn, ông bạn đang cùng ngồi uống cà phê về cuốn Ðàn Hương Hình và mấy cách hành hình trong đó - tôi không dám kể đến phương pháp hành hình sau cùng.

Anh bèn kể cho tôi nghe một cảnh chính anh đã chứng kiến. Ông bác anh đã bị tố là địa chủ, dù chỉ có mấy mẫu ruộng thừa tự. Cụ bị hành hạ bằng cách chôn xuống đất, chỉ để cái đầu ngoi lên, nhìn thấy cái lưỡi cầy từ phía trước đang tiến tới cứa cổ mình. Tôi ngây thơ hỏi: “Thế sao ông không nhắm mắt?” “Nhắm mắt sao được? Chúng nó đập cho, bắt phải mở mắt ra chứ!” “Nó cầy mấy lần thì cụ chết?” “Không cho chết, thế mới là tố khổ. Nó bắt người ta phải nhìn cái lưỡi cầy sắc bén trườn trên mặt đất, ngang tầm mắt mình, như con dao lừng lững tiến tới sắp cứa cổ mình! Rồi lại chờ cái lưỡi cầy quay một vòng, rồi lại nhắm đầu mình tiến một tới lần nữa! Mỗi lần nó chỉ cứa đứt một mảng thịt thôi, cho tới lúc ông cụ kiệt lực ngất xỉu chúng mới ngưng. Vì giết một người đã xỉu rồi thì chúng không được hưởng cái thú hành hạ người ta nữa.” Ông bác anh bạn tôi sau đó còn tiếp tục sống mấy tháng trước khi chết, vì bị bỏ đói. Trong ba tháng sau cùng cuộc đời ông, ông phải sống với hình ảnh cái lưỡi cầy đang tiến tới trước mặt.

Nhiều người nghe thuật lại những chuyện trên chắc không tin là chuyện đó có thật. Thi sĩ Hữu Loan, tác giả bài thơ Mầu Tím Hoa Sim đích thân kể trong một hồi ký, đọc ông thì phải tin. Thời kháng chiến bắt đầu năm 1947, hai cụ song thân bà Hữu Loan từng được phong làm địa chủ cứu quốc. Nhiều lần họ đã chở gạo nuôi bộ đội sư đoàn 304 của Hữu Loan cho nên thi sĩ rất biết ơn. Ðến thời Cải Cách Ruộng Ðất, các cụ bị tố là địa chủ, bị hành hình bằng lưỡi cầy.

Phương pháp chôn đứng người ta rồi giết bằng lưỡi cầy, chắc phải do các cố vấn Trung Cộng giúp đỡ, hướng dẫn và chỉ đạo trong thời Cải Cách Ruộng Ðất. Người Việt mình khó có ai lại nẩy ra được những sáng kiến như thế. Giết một mạng người cũng ghê tay quá rồi; chớ đừng nói trước khi giết còn hành hạ, tra tấn người ta bằng lưỡi cầy! Ðồng bào với nhau, ai nỡ giết nhau như vậy. Cho nên chỉ có các cố vấn Trung Cộng mới bày ra được các phương pháp đó, theo truyền thống Ðàn Hương Hình.

Ông Mao Trạch Ðông đã để lại một di sản đẫm máu trong lịch sử Trung Hoa nhưng ông không phải là người Trung Hoa tiêu biểu, ông ta cũng không là một ông hoàng đế tiêu biểu. Nhiều người Trung Hoa rất tốt, như ông Khổng Tử, hay thi sĩ Ðỗ Phủ chẳng hạn. Ông Mao chỉ là hình ảnh tiêu biểu của một bạo chúa Trung Hoa. Vì ông sống trong nền văn hóa Trung Hoa cho nên ông cũng đi tới một chỗ cùng cực của tội ác, mà lịch sử Trung Hoa sau này sẽ kết án.

Một nhà kinh tế cùng họ, ông Mao Vu Thức (Mao Yushi, sinh 1929), đã nhận xét rằng: “Trong ba tay giết người tập thể lớn của thế kỷ 20, Hitler, Stalin, và Mao Trạch Ðông thì Mao đã giết nhiều người nhất. Chính sách kinh tế tập thể, “Bước Nhẩy Vọt” của ông làm 30 triệu người chết đói.” Mao Trạch Ðông dùng lý thuyết đấu tranh giai cấp để chiếm đoạt quyền hành; nhưng Mao Vu Thức nhận thấy, “Ông ta cả đời chỉ lo củng cố quyền cho mình. Chẳng liên can gì tới đấu tranh giai cấp cả.” Vu Thức viết: “Không những Mao Trạch Ðông gây đau khổ cho người Trung Hoa, ông còn xuất khẩu để cả thế giới được chia phần sự tàn bạo của ông ta. Học trò giỏi nhất của ông là Pol Pot, kẻ giết người nhẫn tâm nhất.”

Trong thời Bước Nhẩy Vọt, Mao đã làm 30 triệu dân Tàu chết đói, chết bệnh. Ở huyện Tỉnh Nghiên, Tứ Xuyên, năm 1959, vào lúc đói kém nhất, cứ 8 người dân, có một người chết đói.

Khi các địa phương báo lên sản lượng lương thực không những không tăng mà còn giảm, Mao bèn kết tội dân cả nước “giấu bớt lương thực.” Hiểu ý của Mao, khu ủy huyện Tín Dương, tỉnh Hà Nam tập họp 6,000 người để đấu tố 60 người về tội “giấu bớt lương thực” không nộp cho nhà nước. Ðể chứng tỏ ông Mao bao giờ cũng nói đúng. Nhưng trong cuộc đấu tố này, chính những người đi dự hôm ấy cũng đang gần chết đói; một người chết đói tại chỗ, 19 người chết trên đường về nhà. Tỉnh Hà Nam dù chỉ có được dưới 10 triệu tấn ngũ cốc, vẫn báo cáo lên là thu hoạch hơn 22 triệu tấn, để chứng tỏ bác Mao giỏi. Năm 1959, trên toàn quốc, theo báo cáo 270 triệu tấn lương thực, thực tế chỉ có 170 triệu tấn; năm 1960 giảm xuống chỉ còn 143 triệu tấn. Nạn đói tràn lan, nhưng Bí thư Khu ủy Tín Dương vẫn lên giọng: “Vấn đề không phải là thiếu lương thực! Tới 90% là vấn đề tư tưởng!” Khu ủy Tín Dương sau đó phong tỏa, không cho dân chúng ra khỏi làng, sợ họ mang thây ma đói đi ăn mày nơi khác. Theo tài liệu do Bộ Chính Trị Trung Quốc “giải mật” sau này, những năm ấy Tín Dương có hơn một triệu người chết đói. Trịnh Ðại Quân, một cán bộ Ban Công Tác Nông Thôn huyện Sùng Khánh kể rằng, một đội sản xuất có 82 hộ gia đình, chỉ trong một năm, từ tháng 12 năm 1959 đến tháng 11 năm 1960 trong số 55 bé gái bẩy tuổi trở xuống cùng độ tuổi có 48 em bị người lớn làm thịt.

Ðối với ông Mao, đó chỉ là những con số thống kê vô nghĩa, mà ông cũng không đọc các con số đó bao giờ. Khi đọc Ðàn Hương Hình của Mạc Ngôn, chúng ta phải thấy ông dùng ngòi bút kể chuyện xưa để bắt độc giả người Trung Quốc phải nghĩ tới hình ảnh cái ác vào thời nay. Ðó là lối quen thuộc của các tác giả Trung Hoa thời xưa. Những chuyện Liêu Trai Chí Dị (mà Mạc Ngôn nói đã ảnh hưởng tới ông) kể chuyện ma, nhưng cốt để nói đến xã hội người sống. Khi các nhà văn nước ta như Nguyễn Huy Thiệp, Nguyễn Bình Phương tả cái ác thản nhiên trong đời sống hàng ngày của con người thời nay, họ cũng nhắc mọi người về nguyên nhân gây nên cái ác.

Vì nước ta cũng được chia phần, nhập cảng nhiều di sản mà Mao Trạch Ðông. Ðặc biệt là những phương pháp hành hạ người ta bằng cái đói; các phương pháp kiểm soát tư tưởng từ thường dân đến cán bộ; các kỹ thuật đấu tranh để tiêu diệt những người mình ghét ở trong làng, trong nước, và ngay đối với các đồng chí cùng đảng có thể tranh quyền với mình.

Theo kiểu vua chúa Trung Hoa, giết người chưa đủ, còn phải hành hạ, hành hạ trước đám đông cho sỉ nhục, rồi bắt ôm nỗi nhục đó sống mòn héo suốt đời cho tới lúc chết. Cùng một phương pháp đó đã được áp dụng từ cấp trung ương cho tới từng thôn xóm. Trong việc nhập khẩu một phương pháp giết người, con số người chết lớn nhỏ không quan trọng bằng những hậu quả tâm lý xã hội. Hậu quả đó là: Hành động giết người tàn nhẫn sẽ thay đổi cách người ta sống và cư xử với nhau.

Sau khi được chứng kiến những phương pháp giết tróc mới thi hành ngày này qua ngày khác, thì tâm lý con người phải đổi khác. Cách người ta đánh giá một con người, quan niệm về mạng sống một cá nhân, ngay cả cách nhìn người bên cạnh như các con người hay chỉ là những “đối tượng,” tất cả cái đầu con người thay đổi. Trước đây trông vào mặt ai vẫn cũng thấy nhau như những người hàng xóm, bà con, đồng bào máu mủ. Nhưng sau khi được tập cho quen với việc giết những người vô tội, người ta nhìn lẫn nhau không còn thấy đó là những người làng, hàng xóm, anh em bà con nữa. Ðược học tập, huấn luyện rồi, chỉ còn nhìn thấy những đối tượng đấu tranh và căm thù. Nhiều người đã hãnh diện vì biết lột xác, không để những cảm tình nhân đạo vụn vặt làm vướng ý thức giai cấp, tinh thần đấu tranh giai cấp của họ. Con tố cáo cha, vợ đấu tố chồng, đó là những nền nếp văn hóa mới từ Trung Quốc truyền sang. Sau khi được huấn luyện theo chủ trương của Mao, xã hội nước mình có thay đổi thật. Cả một đội ngũ văn nghệ sĩ đi làm thơ dạy bảo người Việt Nam, “Chưa biết căm thù thì chưa biết yêu thương.” Ý kiến đó trái ngược hẳn với những lời dạy của của Lý Nhân Tông, Trần Thái Tông, Nguyễn Trãi: “Ðem đại nghĩa để thắng hung tàn.” Người ta không thể dùng Ác để làm việc Thiện; chỉ có điều thiện mới giúp nảy sinh ra điều thiện. Khi đem nhập cảng cái ác của Mao Trạch Ðông vào nước ta, tức là đã chấp nhận suy nghĩ như ông Mao.

Ðó là một vấn đề văn hóa. Cứ hỏi tại sao nền nếp đạo lý của nước mình bây giờ bị tàn hoại, trẻ em cũng biết ăn cắp, biết trấn lột lẫn nhau. Nhiều người lớn đã chấp nhận văn hóa kiểu mới từ hơn nửa thế kỷ rồi. Các các tai họa đó được người Việt nhìn ra ngay, và có thay đổi. Chúng ta vẫn còn là người Việt Nam; không thể nào bị Mao hóa mãi mãi! Tuy nhiên, như Lưu Quang Vũ viết: “Có những cái sai không thể đổi được! Giết người rồi thì không làm cho người ta sống lại!” Nhưng khi đọc Mạc Ngôn, chúng ta phải thấy dân tộc mình may mắn, không trở thành một tỉnh của Trung Quốc!

 

__._,_.___

Chuyến Đi Thăm Việt Nam Khiến Lại Phải Ghét Chủ Nghĩa Cộng Sản

Chuyến Đi Thăm Việt Nam Khiến Lại Phải Ghét Chủ Nghĩa Cộng Sản
 

 

 
 
Chuyến Đi Thăm Việt Nam Khiến Lại Phải Ghét Chủ Nghĩa Cộng Sản
 
 
 

 

Tác Giả: Dennis Prager / PBD dịch   
Thứ Bảy, 19 Tháng 3 Năm 2011 09:45
Nhìn thấy Miền Bắc Cộng Sản khiến phải nổi giận trước những cái chết vô nghĩa và những lời dối trá lịch sử.
 
 
 
Thật khó mà kềm nổi các xúc động của tôi — nhất là không tránh được phải nổi giận — trong chuyến viếng thăm Viêt Nam của tôi hồi tuần trước.
 
Tôi càng ngưỡng mộ người dân Việt bao nhiêu — thông minh, yêu đời, tự trọng, và chăm chỉ — thì tôi lại càng tức giận lũ Cộng Sản đã gây đau khổ quá nhiều cho người dân nước này (và dĩ nhiên cả người Mỹ chúng ta) trong nửa thế kỷ sau của thế kỷ 20.
 
Điều không may là lũ Cộng Sản vẫn cai trị nước này. Mà Việt Nam ngày nay đã đón nhận cách duy nhất, chủ nghĩa tư bản và thị trường tự do, để thoát khỏi cảnh nghèo đói, chứ khoan nói đến chuyện thịnh vượng.
 
 Vậy thì 2 triệu người Việt phải bỏ mạng trong Chiến Tranh Việt Nam để làm gì? Tôi muốn hỏi một trong những tên lãnh đạo Cộng Sản đang cai trị Việt Nam câu hỏi đó.
 
Tôi muốn hỏi: “Này đồng chí, đồng chí đã bỏ hết tất cả những gì mà đảng Cộng Sản của đồng chí đã tranh đấu cho kỳ được: nào là cộng sản, nông nghiệp tập thể, hoạch định trung ương, và quân phiệt, ngoài những lý tưởng khác nữa. Vậy thì hãy nhìn lại xem Hồ Chí Minh yêu kính của đồng chí và đảng của đồng chí đã hy sinh hàng triệu đồng bào người Việt của đồng chí thì đúng ra là để được cái gì?”
 
Không có câu trả lời nào là câu trả lời hay. Chỉ có một lời nói dối và một lời nói thật, và lời nói thật thì thật là thê lương.
 
Lời nói dối chính là câu trả lời của Cộng Sản Việt Nam, cũng như hầu hết mọi lời nói dối của Cộng Sản, và đã được khối Thiên Tả không Cộng Sản trên Thế Giới lặp lại. Lời nói dối này đã (và vẫn tiếp tục đang) được dạy tại hầu hết các viện đại học ở phương Tây, và đã (và vẫn tiếp tục đang) được hầu hết mọi phương tiện truyền thông trên địa cầu truyền tải: Lời nói dối đó là Cộng Sản Việt Nam (tức là Bắc Việt), và Việt Cộng chỉ tranh đấu giành độc lập cho nước họ khỏi tay ngoại bang.
 
Trước hết là tranh đấu chống Pháp, sau đó là Nhật, rồi đến Mỹ. Những người Mỹ sinh vào thời hậu chiến (sau thế chiến 2) sẽ nhớ là họ cứ được nhắc nhở mãi Hồ Chí Minh là George Washington của Việt Nam, và ông ta yêu mến Hiến Pháp Hoa Kỳ và đã dùng bản hiến pháp này làm nền tảng mô phỏng hiến pháp của ông ta, và chỉ muốn giành độc lập cho Việt Nam.
 
Sau đây mới là sự thật: Tất cả những tên độc tài Cộng Sản trên thế giới đều là những tên côn đồ ngông cuồng, thần thánh hóa cá nhân, tham quyền, khát máu. Hồ Chí Minh cũng thế. Hắn thủ tiêu các đối thủ, tra tấn biết bao nhiêu người Việt vô tội mà chỉ có trời mới biết chính xác được bao nhiêu người, và đe dọa hàng triệu người để họ phải cầm súng ra trận cho hắn — phải, cho hắn và cho đảng Cộng Sản Việt Nam đẫm máu, và được một tên sát nhân “vĩ đại” muôn năm khác yểm trợ: Mao Trạch Đông.
 
Nhưng những kẻ ngu dốt đạo lý tại Hoa Kỳ lại cứ hô to “Ho, Ho, Ho Chi Minh” trong các cuộc biểu tình chống chiến tranh và gọi Hoa Kỳ là những kẻ giết người — “Hey, Hey, LBJ, hôm nay ngươi giết được bao nhiêu trẻ con?”
 
Đảng Cộng Sản Việt Nam không đánh Mỹ để giành độc lập cho Việt Nam. Mỹ không bao giờ muốn kiểm soát người dân Việt, và có một trường hợp tương tự để chứng minh điều đó: Chiến Tranh Triều Tiên. Mỹ có đánh Cộng Sản Triều Tiên để kiểm soát Triều Tiên hay không? Hay là 37,000 người Mỹ bỏ mạng tại Triều Tiên để người dân Triều Tiên được hưởng tự do? Ai đã (và vẫn là) người có tự do hơn — một người Triều Tiên sống dưới chế độ Cộng Sản Triều Tiên ở Bắc Triều Tiên hay một người Triều Tiên sống tại nơi mà Hoa Kỳ đã đánh bại Cộng Sản Triều Tiên?
 
Và ai đã là người có tự do hơn ở Việt Nam — những người sống ở miền Nam Việt Nam không Cộng Sản (dù là với tất cả các khuyết điểm của chế độ đó) hay những người sống dưới chế độ Cộng Sản của Ho, Ho, Ho Chi Minh ở Bắc Việt Nam?
 
Hoa Kỳ tranh đấu để giải phóng các nước, không phải để cai trọ họ. Sự thật là, chính đảng Cộng Sản Việt Nam chứ không phải Hoa Kỳ, mới là những kẻ muốn kiểm soát người dân Việt.
 
Nhưng lời dối trá lại được tuyên truyền lan rộng khắp nơi và hiệu nghiệm đến mức đa số mọi người trên thế giới — trừ những người Mỹ hậu thuẫn cho cuộc chiến đó và thuyền nhân người Việt và những người Việt khác khao khát tự do — cứ tin rằng Hoa Kỳ nhập trận là để lấy kẽm, tungsten, và để thành lập cả một “đế quốc Mỹ” giả tưởng trong khi Cộng Sản Việt Nam thì tranh đấu cho tự do của người Việt.
 
Tôi ghé đến “Bảo Tàng Viện Chứng Tích Chiến Tranh Việt Nam” — tòa nhà triển lãm các hình ảnh chống Mỹ cao ba tầng của đảng Cộng Sản.
 
Chẳng có gì để tôi phải ngạc nhiên — tôi chẳng ngạc nhiên vì không có đến một chữ chỉ trích Cộng Sản Bắc Việt hoặc Việt Cộng, không có đến một chữ về việc đe dọa mạng sống của mọi người khắp nơi nếu họ không chiến đấu cho Cộng Sản, không có đến một chữ về những người liều mạng để vượt thoát bằng thuyền, thà chịu nguy hiểm bỏ mạng ngoài biển cả, vào bụng cá mập, hoặc bị hải tặc tra tấn hoặc hãm hiếp tập thể, còn hơn sống dưới chế độ Cộng Sản đã “giải phóng” Nam Việt Nam.
 
Điều cũng không có gì đáng ngạc nhiên là không thấy có khác biệt gì mấy giữa lịch sử Chiến Tranh Việt Nam do đảng Cộng Sản Việt Nam kể lại với lịch sử cuộc chiến đó mà hầu như sinh viên nào cũng sẽ được nghe kể lại từ hầu như bất cứ giáo sư nào tại bất cứ trường đại học nào ở Mỹ Châu, Âu Châu, Á Châu, hoặc Châu Mỹ La Tinh.
 
Tôi sẽ kết thúc bằng đề tài tôi đã bắt đầu— người Việt. Đã đến thăm Việt Nam thì không thể không mang ấn tượng tốt đẹp về người dân nước này.
 
Tôi hy vọng tôi còn sống để thấy ngày người dân Việt Nam, được giải phóng khỏi những lời dối trá của Cộng Sản hiện vẫn lan tràn trong đời sống hàng ngày của họ, hiểu rằng mỗi mạng người Việt hy sinh trong cuộc chiến chống Mỹ đều bị phí phạm vô nghĩa, là thêm một mạng người nữa trong số 140 triệu sinh mạng bị đem ra hy sinh trước bệ thờ tên giả thần khát máu nhất trong lịch sử: Chủ Nghĩa Cộng Sản.
 
Dennis Prager hiện có một chương trình truyền thanh thính giả đàm thoại (Talk Show) hàng ngày trên đài KRLA tần số 870AM bao gồm vùng Los Angeles và Orange County.  KRLA liện hợp với 140 đài khác trên toàn quốc Hoa Kỳ.  Ông viết xã luận hàng tuần, là tác giả của bốn cuốn sách và là sáng lập viên của Đại Học Prager trên mạng (www.prageru.com). 

Quí vị có thể liên lạc với Dennis Prager trên trang mạng
 
Muốn xem Bản Anh Ngữ, xin BẤM VÀO ĐÂY.

 

.

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link